Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Sủng dưỡng nô tỳ ngốc - Hương Di

 
Có bài mới 15.09.2014, 13:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.3

Editor: darkAngel

Sau một lúc lâu, nàng nằm trong lòng hắn mà thở hổn hển. Hắn lưu luyến đùa lấy nụ hoa trước ngực nàng.

“Diễm chủ tử,” nàng ngâm nga mấy tiếng rồi mới mở miệng, “Ngày mai ta muốn đi ra ngoài một chút.” Chỉ cần nàng rời khỏi Niễu Bạt Lâu, đều phải báo với hắn, được sự đồng ý của hắn. Kỳ thật bình thường nàng cũng ít đi ra ngoài, phần lớn thời gian đều là hắn mang nàng ra khỏi cửa.

“Ngươi muốn đi đâu?” Hắn hỏi.

“Ta muốn đến Thiên Tương Tự.”

Hắn nâng mắt nhìn nàng một cái…

“Làm cái gì?” Hắn hỏi như một trượng phu đang quản thúc thê tử của mình.

“Ta muốn đi dâng hương.” Hắn có chút kinh ngạc nhìn nàng, như là nghe được lời gì rất cổ quái.

“Ai chết sao?”

“Không phải, ta chỉ là muốn cầu phúc với thần linh. A!” Trước ngực bị vuốt ve thật mạnh, khiến nàng kinh hô ra tiếng.

Cung Diễm khinh miệt mở miệng, “Tiểu Thạch Đầu, ngươi không phải là ngốc rồi chứ, ngươi muốn cầu bái cũng phải nhìn cho rõ đối tượng, ta là chủ tử của ngươi, người ngươi nên lạy là ta, không phải là cúng bái cho tượng đất trong miếu.”

Nàng vội vàng che mất lời nói ngạo mạn của hắn, vẻ mặt lo lắng. “Diễm chủ tử, người đừng nói lời đại bất kính như vậy, bị thần linh nghe thấy thật không hay.”

Hắn đẩy tay nàng ra, gõ đầu nàng một cái, lạnh nhạt nói: “Đi theo ta mười mấy năm mà sao vẫn ngốc như vậy, lần này còn trở nên ngu si hẳn. Nhân gian thì có phép tắc của nhân gian, quỷ thần há có thể nhúng tay quản được? Nếu không thì thói đời này sao lại có cửa son rượu thịt thối, trên đường có xương chết cóng.”

Tiểu Thạch Đầu nghe không vào lời thoái thác vừa đúng lại vừa sai của hắn, quyết tâm dâng hương không chút thay đổi, “Ta đây có thể đến Thiên Tương Tự một chút không?”

“Ngày mai không được.”

Tiểu Thạch Đầu thất vọng cúi đầu.

“Ngày mai chúng ta phải tới Giang Tô, mấy ngày sau mới có thể trở về, khi trở về thì ngươi muốn làm chuyện ngu xuẩn gì thì làm.”

Nàng nghe vậy cười tươi tắn, “Thật vậy chăng? Ta chỉ biết Diễm chủ tử là tốt nhất.” Nàng đưa tay ôm chặt lấy eo hắn.

Cung Diễm ôm lấy gương mặt cười của nàng, mặc dù ngoài miệng chưa nói, nhưng trong đôi mắt đen thẫm thì tràn đầy sủng nịch dày đặc. “Xem gương mặt tiểu nhân nịnh nọt này của ngươi, tám phần là mấy ngày nay ta để ngươi quá thoải mái.” Hắn cúi đầu cắn cái miệng nhỏ nhắn tươi cười của nàng, cắn mãi một đường, thẳng cho đến khi đến trước ngực nàng.

“Diễm, Diễm chủ tử.” Nàng thở hổn hển mở miệng, “Người nói chúng ta phải đi Giang Tô, đi làm cái gì?”

“Đương nhiên là có chuyện vui để chơi.” Đã nhiều năm nay không ai dám trêu chọc Niễu Bạt Lâu, lần này lại có người dám chọn phân đà Giang Tô, còn hạ chiến thư chỉ tên hắn, tám phần là biết hắn đang nhàn rỗi nhàm chán, cố ý đến tìm niềm vui cho hắn.

Kế tiếp Tiểu Thạch Đầu không rảnh mở miệng nói chuyện, chỉ có thể phát ra tiếng thở gấp –

¤¤¤¤¤¤

Kỳ Ngọc Đường cùng Quỷ Kiến Ưu cùng nhau đến chuồng ngựa, kinh ngạc khi nhìn thấy Tiểu Thạch Đầu đã ở đó.

“Lâu chủ, ngươi muốn dẫn Cung Anh cùng đi?” Kỳ Ngọc Đường nhịn không được hỏi.

“Bằng không ngươi cho là làm sao nàng có thể ở đây?” Cung Diễm đỡ Tiểu Thạch Đầu lên ngựa của mình.

“Nhưng…” Chỉ một chữ, Kỳ Ngọc Đường thông minh không nói thêm gì nữa.

Lúc này mặc dù đến Giang Tô có chuyện vui để chơi, nhưng cũng có vài phần nguy hiểm, hắn vốn tưởng rằng hắn ta sẽ không để nàng gặp nguy hiểm, huống hồ bọn hắn tính toán là chi đi ba ngày sẽ trở lại.

“Nàng có thể thay ta chắn gió che mưa, còn có thể lấy ra làm tấm khiên bằng thịt chắn đao chắn kiếm, nhiều ưu việt như vậy, không mang theo nàng chẳng phải rất đáng tiếc sao.” Cung Diễm mỉm cười nói xong, chính mình cũng lên ngựa.

“Phải không?” Kỳ Ngọc Đường không cho là đúng hừ một tiếng, nhỏ giọng la hét, “Ngươi thực bỏ được sao? Cũng không biết là ai, mùa đông muốn dẫn nàng ra ngoài, còn phải thật cẩn thận lấy một cái áo lông chồn bạc bao lại, chỉ sợ nàng lạnh; mùa hè thì sợ bão cát thổi nàng, mặt trời chói chang phơi nắng nàng, còn tìm riêng một cái áo choàng dệt bằng voan mỏng giúp nàng che.”

“Kỳ Ngọc Đường, ngươi đang lẩm bẩm cái gì trong miệng? Hay là có bất mãn gì với ta?” Cung Diễm quay đầu lại, mỉm cười liếc mắt nhìn hắn một cái.

“Không có, ta không dám, cũng không phải là có chín cái mạng để chơi.” Kỳ Ngọc Đường nhảy lên ngựa của mình rồi cùng Quỷ Kiến Ưu giục ngựa đi theo sau hắn, rời khỏi Niễu Bạt Lâu.

Nhìn ra được, dường như Kỳ Ngọc Đường cảm thấy dẫn nàng theo không ổn, Tiểu Thạch Đầu quay đầu lại nhẹ giọng nói với Cung Diễm: “Diễm chủ tử, nếu không tiện, vậy ta sẽ không đi.” Không muốn làm tăng thêm phiền toái không cần thiết cho hắn,

“Sẽ không có không tiện, không mang theo ngươi thì ta mới gặp khó khăn.” Cung Diễm hòa ái nhìn nàng.

Lời nói của hắn thật khó hiểu, nàng hỏi: “Vì sao?”

Hắn nhẹ nhàng nói ra lời nói thuần mỹ, “Đi ra ngoài, tới khi muốn tìm xử nữ trong sạch đến chơi, nhất thời cũng không phải dễ dàng, đương nhiên là muốn mang theo người mình đùa quen.”

Tiểu Thạch Đầu trố mắt, không dự đoán được hắn sẽ nói ra loại lời nói này.

“Diễm chủ tử, Tiểu Thạch Đầu đối với người mà nói, thật sự chỉ có tác dụng này thôi sao?” Chỉ là để thỏa mãn dục vọng của hắn, không còn gì khác? Nàng không tin.

“Bằng không ngươi cho là ngươi còn có chỗ nào có thể lợi dụng?” Hắn cười hỏi lại.

“Ta nghĩ đến, ít nhất ta còn có…” Nói xong nàng đột nhiên dừng lại, nhất thời không biết chính mình còn có cống hiến gì với hắn.

“Có cái gì?” Con ngươi màu đen lóe lên ý cười. Tiểu Thạch Đầu im miệng không đáp, quay đầu đi. Diễm chủ tử nói đúng, nàng thực không có tác dụng gì.

“Sao? Tiểu Thạch Đầu tức giận?” Cung Diễm xoay mặt nàng qua để nàng nhìn chính mình.

“Không có, Diễm chủ tử nói đúng, trừ bỏ để cho Diễm chủ tử… Ta thật đúng là không còn gì cả.” Nàng uể oải đáp.

Hắn ngậm lấy cánh môi của nàng mà mút, thấp giọng cười, “Đối với ta mà nói, tác dụng của ngươi chỉ như vậy là đủ rồi, đừng ngã bệnh cảm lạnh cho ta, làm hỏng hưng trí của ta, biết không?” Hắn kéo tấm áo choàng màu trắng được dệt bằng voan mỏng che đi ánh nắng như đốt người cho nàng.

Nàng gật đầu, nghe được trong lời nói vừa rồi của hắn có hàm xúc ý sủng nịch, tất cả buồn bực trong lòng đều hơi tiêu tán đi một ít.

Đi theo ở phía sau cách đó không xa là Kỳ Ngọc Đường và Quỷ Kiến Ưu. Nhìn hai người đằng trước, Kỳ Ngọc Đường buồn bực lắc đầu nói: “Ta thật sự không hiểu, hắn rõ ràng là xem Cung Anh như bảo bối quan trọng, vì sao ngoài miệng phải nói những lời ác liệt như vậy?”

Quỷ Kiến ưu gật đầu đồng ý, nói: “Biểu hiện bên ngoài của hắn càng sủng ái nàng, lời nói phun ra sẽ càng ác độc, ta nghĩ nếu không phải là đầu óc của hắn khác người thường, vậy là do hồi nhỏ gặp chuyện gì đặc thù, cho nên mới có tính tình quái dị như vậy.”

Kỳ Ngọc Đường suy nghĩ rồi nói: “Ta nghĩ hắn trước đây tám phần là bị kẻ biến thái làm nhục qua, cho nên mới đối đãi với người yêu thích của mình như vậy.”

“Ngươi có nhớ lần cách đây ba năm, chúng ta cùng lâu chủ đi ra ngoài năm ngày, kết quả là khi trở về, phát hiện Cung Anh lại cả người nhiễm bệnh nặng, nằm trên giường suốt bốn ngày, hấp hối thiếu chút nữa đã mất mạng sao? Từ đó về sau, chỉ cần rời khỏi Niễu Bạt Lâu hai ngày, hắn nhất định sẽ mang theo Cung Anh cùng đi.” Một lời nhắc nhở, Kỳ Ngọc Đường nhớ tới chuyện đã từng có như vậy.

“Lần đó Cung Anh sinh bệnh, hắn còn giận chó đánh mèo tới tất cả hạ nhân trong lâu, hơn nữa dưới cơn giận dữ, mang bọn họ tất cả đều thay người mới.” Lần đó lâu chủ không để ý lời cầu tình của bất cứ kẻ nào, cố ý đem tất cả hạ nhân trong lâu bỏ đi. Hắn đem việc Cung Anh sinh bệnh mà trách cứ lên đầu của tất cả hạ nhân vô tội. Cho rằng bọn họ sơ sảy, mới có thể để cho Tiểu Thạch Đầu của hắn bị bệnh nặng.”

“Lâu chủ thực là một người kỳ lạ, không chỉ có tính tình như vậy, ngay cả phương pháp biểu hiện yêu mến cũng không giống người thường, chỉ là,” Quỷ Kiến Ưu buồn cười lắc đầu, “Không biết Cung Anh có thể tiếp nhận tâm ý của lâu chủ với nàng hay không?”

“Đổi lại là ta, sợ là cũng không hiểu được đi, trong miệng hắn luôn nói những lời không tốt như vậy, cho dù không bị tức chết, cũng không chắc là Cung Anh có thể chịu được.”

“Cung Anh là một cô gái rất đặc biệt, cho dù hết hy vọng, trong lòng cũng chỉ có Diễm chủ tử của nàng.” Quỷ Kiến Ưu cười nói.

“Vậy cũng đúng, chỉ cần có thể ở lại bên người lâu chủ, nàng cũng sẽ không so đo lời nói đáng giận của lâu chủ.”

Phía trước liền truyền đến tiếng kêu sợ hãi trầm thấp của Tiểu Thạch Đầu. “A, Diễm chủ tử, ta không dám, người đừng hà hơi nữa, ta ngứa.” Nghe vậy, Kỳ Ngọc Đường cùng Quỷ Kiến Ưu đều nhìn nhau cười.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: Tiểu Nghiên, qua đường, y229917, ●Ngân●
     
Có bài mới 15.09.2014, 13:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.1

Editor: darkAngel

Đêm khuya ngày hè, tiếng ve kêu râm ran, ánh sao chiếu sáng bầu trời, trong một căn phòng thượng đẳng của nhà trọ Vạn Lai ở Giang Tô, truyền đến tiếng trầm thấp, nhu hòa của Cung Diễm.

“Tiểu Thạch Đầu, ngươi dám can đảm giả làm cá chết với ta, nếu không để ta thỏa mãn được hứng thú của mình, như vậy thì ngay cả giá trị lợi dụng duy nhất của ngươi cũng không có, không sợ ta không cần ngươi sao?” Cho dù rất nhỏ, nhưng hắn vẫn mơ hồ phát hiện ra người phía dưới cứng ngắc cả người, cũng khẽ có bộ dáng kháng cự.

Nhìn nụ cười xuất hiện trên gương mặt tuấn mỹ của hắn, Tiểu Thạch Đầu cảm thấy thật sự tủi thân, bất giác thốt ra, “Diễm chủ tử, ta có thể cầu người một việc không?”

Không rõ vì sao nàng lại đột nhiên có bộ dáng đáng thương này, hắn khẽ cắn nàng một cái, hỏi: “Chuyện gì?”

“Nếu có một ngày Diễm chủ tử thật sự ghét ta, không cần ta, như vậy xin Diễm chủ tử giết ta đi, ta tình nguyện chết dưới tay Diễm chủ tử.” Đôi mắt sáng của nàng lấp lánh nước. Giọng nói nghẹn ngào: “Bởi vì nếu người không cần Tiểu Thạch Đầu, ta nhất định cũng không sống nổi nữa, nếu không phải thất hồn lạc phách mà bị ngựa đâm chết, cũng sẽ ngã xuống nước mà chết đuối, nếu không thì nhất định sẽ không ăn không uống mà đói chết, hoặc là sẽ chết cháy dưới ánh nắng mặt trời.”

Nàng sợ, nàng sợ chính mình chỉ là công cụ cho hắn tiết dục mà thôi, một khi hắn chán nàng, hoặc là coi trọng nữ nhân khác, sẽ liền không để ý đến nàng.

Cung Diễm nhẹ nhàng ôm lấy mặt nàng, ý cười trên mặt thu lại, ngắm nhìn nàng thật chăm chú.

“Ngươi hòn đá ngốc này, ngươi thật sự không biết giá trị của chính mình hay sao?” Xem ra hòn đá ngốc này đến bây giờ vẫn không hiểu được, ánh mắt của hắn chưa bao giờ ngừng lại trên người bất cứ nữ nhân nào ngoại trừ nàng.

Nàng bị vẻ mặt nghiêm túc hiếm có của hắn làm chấn động.

“Nhưng mỗi lần người đều nói ta là nữ nhân cho người tiết dục mà thôi.” Từ sau khi hắn muốn nàng vào bốn năm trước, lời nói như vậy không biết hắn đã nói mấy trăm lần. Nàng còn nhớ rõ vào lần đầu tiên của nàng, hắn lại nói từ nay về sau nàng chính là kỹ nữ dành riêng cho hắn, những lời nói về sau của hắn càng lúc càng khó nghe hơn.

“Là đúng vậy đấy,” Trên mặt Cung Diễm lại mang lên ý cười, “Nhiều năm qua như vậy, chỉ có mình ngươi được loại thù vinh này, ngươi còn không biết chừng sao?”

“Đối với người, ta…” Lòng tham của nàng càng lúc càng nhiều, nàng hy vọng hắn đối với nàng không chỉ có dục vọng, ít nhất còn có một chút gì khác, ví dụ như nói tình cảm ‘thích’ này nọ.

Nàng từng nghe các cô gái khác trong lâu nói qua, thời gian càng lâu thì tình yêu và ham muốn được ở cùng một chỗ với ý trung nhân càng nhiều, nàng biết là hắn cưng chiều nàng, nhưng nàng không rõ là đến cuối cùng là hắn có tình yêu với nàng hay không, loại tình yêu nam nữ được nói đến trong sách.

“Ngươi như thế nào?” Hắn sủng ái nhéo nhéo hai má nàng.

“Ta, không có gì.” Thở hổn hển hồi lâu, nàng cũng không dám mở miệng nói. Nàng không nên tham lam yêu cầu nhiều hơn nữa, có thể sớm chiều ở chung, làm bạn bên người hắn, ông trời đã rất chiếu cố nàng rồi.

“Tiểu Thạch Đầu, muốn nói gì thì nói đi, ngươi không biết ta không thích ai chỉ nói một nửa hay sao?”

“Ta,” nàng nâng đôi mắt sáng lên nhìn thẳng vào mắt đen thẫm của hắn, “Tiểu Thạch Đầu muốn xin Diễm chủ tử, để cho ta vĩnh viễn được hầu hạ bên cạnh Diễm chủ tử.”

Ý cười bên môi Cung Diễm lan thẳng đến đáy mắt.

“Vậy thì phải xem ngươi có thể hầu hạ ta thoải mái hay không. Ngươi hiểu là ta ghét nhất là phế vậy vô dụng, ừ.” Giọng nói nhu mị của hắn chứa đầy giọng điệu ái muội, tay cầm nơi nở nang trước ngực của nàng không ngừng xoa nắn.

Mặt Tiểu Thạch Đầu nóng lên.

“Diễm chủ tử, Tiểu Thạch Đầu nhất định sẽ cố gắng hết mình để hầu hạ người.” Thân thể nàng bị hắn kích thích đã bắt đầu khơi dậy ngọn lửa tình dục nóng rực, nhưng trong lòng nàng vẫn âm thầm mong ước, trừ bỏ thân thể của nàng, hắn có thể xem như là có một chút tình ý với nàng, nàng không cần nhiều, thật sự, chỉ cần một chút nhu tình là tốt rồi.

“Như vậy thì hiện tại phải thỏa mãn ta thật tốt, nếu lại miên man suy nghĩ, làm hỏng hứng thú của ta, cẩn thận xem ta sẽ chỉnh sửa hòn đá ngốc là ngươi như thế nào.”

※※※

Hôm sau, phân phó cho Tiểu Thạch Đầu ở lại nhà trọ chờ hắn trở về, lại phái ba gã hộ vệ ở lại bảo vệ nàng, Cung Diễm cùng Kỳ Ngọc Đường, Quỷ Kiến Ưu dẫn theo bảy huynh đệ đi đến ranh giới Lang Sơn.

Cung Diễm không chút để ý quét mắt nhìn đội ngũ năm, sáu mươi người ở phía trước.

Kỳ Ngọc Đường nhìn bọn họ rồi hỏi: “Chính là các ngươi tấn công phân đà Giang Tô của chúng ta?”

“Đúng vậy.” Một gã nam tử trung niên mặc áo khoác màu vàng đứng giữa cầm đầu, sắc mặt xanh trắng, đôi mắt nhỏ như hạt đậu nhìn chăm chú vào mặt Cung Diễm, vẻ mặt kia như là muốn uống máu, ăn thịt của hắn.

“Các ngươi dám chỉ ngay tên họ ta mà muốn tar a mặt, sẽ không phải là bọn chuột nhắt vô danh đi?” Gương mặt anh tuấn của Cung Diễm mỉm cười nhìn về phía ba gã dẫn đầu phía trước, không hề xem nhẹ hận ý trên mặt ba người bọn họ.

Nam tử áo vàng mở miệng mang theo xót xa, “Cung Diễm, chẳng lẽ ngươi đã quên chúng ta là ai chăng?” Liếc nhìn năm con ngựa đang chạy tới bọn họ, sau khi mấy người kia cho hắn cái ám hiệu, giục ngựa đi đến sau đám người, gương mặt xanh trắng của hắn hiện lên một chút cười lạnh.

“Lấy gương mặt này của các hạ, quả thật không dễ dàng để người khác nhớ kỹ.” Cung Diễm cười lạnh, ám chỉ chính mình không hề có ấn tượng với bọn họ.

Hắn đương nhiên cũng nhìn thấy năm người gia nhập vào đội hình của đối phương, chỉ là hắn không để ý đến, cho dù bọn họ có nhiều hơn mười người, hắn cũng không cho rằng bọn họ có thể thay đổi được kết cục hôm nay.

“Chưởng môn Thiên Tuyệt Môn là đại ca của ta.” Nam tử áo vàng nói ra thân phận của mình.

Người đứng bên trái hắn cũng căm hận nói: “Ta là hộ pháp của Địa Ngục Bang.”

Người bên phải thì nói: “Ta là đường chủ của Diệt Thiên Giáo.”

Cung Diễm hiểu rõ, trong mắt hiện lên ánh cười rực rỡ.

“A, thì ra năm đó ta đã thiện lương để lại bọn dư nghiệt các ngươi, như vậy, lần này các ngươi tới là để tìm ta báo ân sao?”

“Cung Diễm, chúng ta muốn ngươi phải nợ máu trả bằng máu!” Ba người không hẹn mà cùng lên tiếng nói ra lời đòi mạng.

Kỳ Ngọc Đường mang vẻ mặt khâm phục nhìn bọn họ. “Các ngươi thực có dũng khí, năm đó thật vất vả mới tìm được đường sống trong chỗ chết, lúc này lại chán sống, vội vã muốn đến Diêm Vương Điện báo danh.”

Nam tử áo vàng lạnh lùng liếc hắn một cái, đôi mắt nhỏ mang vẻ nham hiểm nhìn Cung Diễm.

“Hừ, lần này ai sống ai chết, hiện tại còn chưa rõ đâu.”

“Phải không? Chẳng lẽ các ngươi luyện được tuyệt thế thần công nào đó?” Nụ cười trên tuấn nhan của Cung Diễm càng thêm sâu sắc, những người trước mắt này có khả năng thế nào, hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấu.

“Thế thì thật không có, chỉ là chúng ta có một phép bảo trong tay.” Nam nhân đứng bên trái của nam tử áo vàng cười âm trầm.

Môi Cung Diễm vẫn nở nụ cười như cũ. “Không lẽ các ngươi gặp được thần tiên, tặng cho các ngươi pháp khí thu yêu?”

“Cung Diễm, ngươi cứ cười đi, lát nữa ngươi sẽ cười không nổi!” Nam tử áo vàng nheo lại đôi mắt không thể nào nhỏ hơn, nhìn về phía nam nhân bên phải, nam nhân kia lập tức vỗ vỗ tay với thủ hạ phía sau, bỗng chốc từ phía cuối được đưa tới một vật được che vải đen nằm trên lưng ngựa.

Khi tàm mắt dừng lên vật màu đen kia, trong đầu Cung Diễm đột nhiên bị chấn động mạnh.

Vật kia được đặt đứng lên, miếng vải đen được thanh đao chém rách.

Khi lộ ra cái ở bên trong, ý cười trên mặt Cung Diễm mất hết, thay vào đó là nụ cười lạnh nghiêm túc.

Kỳ Ngọc Đường cùng Quỷ Kiến Ưu cũng thầm hít một hơi lạnh, Cung Anh lại rơi vào trong tay đám người kia!

“Sao? Ngươi không cười được?” Nam tử áo vàng đưa đại đao đặt lên cái cổ trắng Tiểu Thạch Đầu, đắc ý nhìn về phía Cung Diễm.

Ba năm trước đây, trong lúc vô ý hắn đã gặp được một tỳ nữ bị đuổi khỏi Niễu Bạt Lâu, theo lời của nàng, hắn biết được một ít chuyện liên quan đến Cung Diễm.

Hắn vốn tưởng rằng Cung Diễm cũng giống như bề ngoài của hắn, coi thường tất cả, cái gì cũng không để ý, nhưng sau khi hỏi ra, hắn đã nhận ra nhược điểm của Cung Diễm – một tỳ nữ được hắn nuôi lớn, có thể vì nàng nhiễm bệnh, mà giận chó đánh mèo, đuổi hết tất cả hạ nhân.

Khi đó, ngọn lửa báo thù trong lòng hắn đã tắt từ lâu, nay lại cháy lên dữ dội. Nếu đã biết nhược điểm của đối phương, hắn làm sao có thể buông tha.

Vì thế hắn âm thầm tìm cách ba năm, chiêu binh mãi mã, liên lạc với những người cũng có cùng thù oán với Cung Diễm, rốt cuộc đã đợi được thời khắc báo thù này.

Hôm nay, sau khi xác định Cung Diễm bọn họ đều đã rời khỏi khách sạn, đi đến nơi mà hắn đã hẹn, nhân mã được hắn âm thầm bài trí mai phục quanh khách sạn, liền tập kích ba gã hộ vệ đã phụng mệnh bảo vệ nữ nhân này, bắt lấy nàng.

Giọng nói của Cung Diễm lạnh như băng, trong mắt dấy lên ngọn lửa như luyện ngục.

“Nếu các ngươi không lập tức thả nàng, ta cam đoan các ngươi sẽ muốn khóc cũng khóc không được.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: lan trần, y229917, ●Ngân●
     
Có bài mới 15.09.2014, 13:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.2

Editor: darkAngel

“Chúng ta sẽ thả nàng, sau khi ngươi tự sát.” Nam tử áo vàng cùng người bên cạnh khoái ý cười to.

Thần thái của đối thủ chuyển biến, khiến cho bọn họ rất tự tin. Trận chiến báo thù hôm nay, thắng lợi thật đáng giá, chỉ cần trừ bỏ Cung Diễm, cũng không cần sợ hãi người khác.

Trận cười rung động kia đã đánh thức người đang hôn mê.

Tiểu Thạch Đầu vừa mở hai mắt, liền nhìn thấy gương mặt tuấn tú ngưng trọng của Cung Diễm ở phía trước.

“Diễm chủ tử, người làm sao vậy? Ai chọc người tức giận?” Nói xong nàng liếc về phía ánh sáng lạnh lẽo ở sau gáy, nàng vừa cúi mắt nhìn, ngẩn ngơ, lưỡi đao của một thanh đại đao đang đặt sát cổ nàng.

Nàng mờ mịt nhìn lại Cung Diễm, không hiểu rõ tình thế quái dị trước mắt là đang xảy ra chuyện gì? Là Diễm chủ tử đang đùa giỡn với nàng hay sao?”

“Kìa, Diễm chủ tử, Tiểu Thạch Đầu làm sai cái gì sao?” Kỳ quái, nàng nhớ rõ là hắn kêu nàng ở lại nhà trọ đợi hắn? Làm sao… Ơ, a, đúng rồi, nàng nghe được có người đánh nhau, vì thế mở cửa ra ngoài xem, sau đó trước mắt liền chỉ còn một màu đen…

Cung Diễm mím môi, nhíu mày nói nhỏ, “Không có, ngươi ngoan, đừng nói nữa.”

Nam tử áo vàng càn rỡ giương giọng, “Cung Diễm, tự ngươi chọn đi, muốn nàng chết, hay là ngươi chết?”

Mười năm, mối hận hủy môn diệt gia năm đó, hôm nay hắn muốn Cung Diễm dùng máu tươi trả lại.

Kỳ Ngọc Đường cùng Quỷ Kiến Ưu nghiêm túc liếc mắt nhìn nhau một cái, người quý giá nhất của lâu chủ đang nằm trong tay kẻ địch, cái này là một bất lợi lớn đối với bọn hắn.

Mặc dù Tiểu Thạch Đầu khó hiểu thế cục trước mắt, cũng hiểu được thanh đao lạnh như băng đang đặt trên cổ nàng đây, là đang dùng để uy hiếp Diễm chủ tử của nàng.

“Ngươi không được nói bậy, Diễm chủ tử mới không chết.” Nàng phẫn nộ nói với nam nhân áo vàng.

“Hắn không muốn chết, thì ngươi phải chết.” Lời nói âm trầm của hắn thoáng qua mặt nàng, trên tay hắn hơi dùng lực, cổ nàng liền xuất hiện một vệt máu.

Tiểu Thạch Đầu bị đau mà nhíu chặt mày.

“Cung Diễm, cổ của nha đầu này không chịu nổi thanh đao trên tay ta, nếu ta lại dùng lực thêm một lần nữa, nàng có thể hương tiêu ngọc vẫn.”

“Diễm chủ tử, người đừng quản ta, Tiểu Thạch Đầu không sợ chết, người đừng để bị người này uy hiếp.” Bất chấp cái đau trên cổ, nàng chỉ sợ Diễm chủ tử của nàng vì nàng mà bị hại.

“Hừ, nha đầu không biết sống chết.” Nam tử áo vàng muốn giáo huấn nàng, cố ý tăng thêm sức, thoáng chốc trên cổ trắng của nàng đã chảy đầy máu tươi.

“Dừng tay! Ngươi lại dám tổn thương nàng nữa, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã được sinh ra trên đời này!” Gương mặt Cung Diễm u ám như là la sát đòi mạng, trong đôi mắt lạnh lùng hiện lên vẻ sắc bén đòi mạng.

Cả người nam tử áo vàng chợt cứng lại, hắn cũng đồng thời nhận ra mấy người bên cạnh hắn thầm lui về phía sau vài bước, hắn không muốn yếu thế, cố gắng giữ cho mình không lùi bước lại. “Ngươi nghĩ rằng ta không dám ra tay với ngươi sao? Khi ta hạ chiến thư thì bất cứ giá nào, cho dù không giết được ngươi, ta cũng muốn khiến cho ngươi thống khổ.”Vì chứng minh lời nói của mình, hắn lại tăng thêm lực trên tay, vì thế chất lỏng chảy ra từ cổ của Tiểu Thạch Đầu lại càng thêm tanh hồng.

Tiếng nói lạnh như băng của Cung Diễm vang lên, “Ngươi thật muốn ta chết sao? Được, ta sẽ cho ngươi được như nguyện.” Hắn sẽ khiến cho hắn ta vĩnh viễn phải hối hận, ngàn không nên, vạn không nên tổn thương đến Tiểu Thạch Đầu của hắn.

“Đừng! Diễm chủ tử, Tiểu Thạch Đầu không đáng cho Diễm chủ tử làm như vậy!” Tiểu Thạch Đầu kích động cản hắn. Nàng tuyệt không thể liên lụy hắn, trở thành gánh nặng của hắn.

Nhìn hắn một lần nữa, nàng không hề chần chừ mà đưa cổ đâm mạnh vào đại đao.

Đủ rồi, có một câu vừa rồi của hắn, biết hắn có thể nguyện ý vì nàng mà chết, nàng đã có đủ dũng khí để bước xuống hoàng tuyền, cho dù nàng có hóa thành quỷ hồn, nàng cũng muốn tiếp tục đi theo hắn.

Nam tử áo vàng kinh ngạc, không hề đoán trước là nàng sẽ làm như vậy, đại đao trong tay rơi xuống cùng thân thể của Tiểu Thạch Đầu trong nháy mắt.

“Không —” Tiếng rống thê lương làm kinh sợ tất cả mọi người, mắt Cung Diễm nhìn không chớp vào bóng người trên đất, đôi mắt không còn như mắt người nữa, mà trở thành như mắt của tu la, giết chóc thảm thiết diễn ra trong chớp mắt.

Lang Sơn lúc này như rơi vào trong lửa luyện ngục, trong khoảnh khắc vang lên vô số tiếng kêu bi thảm, máu tươi thấm cát vàng, trên đất nằm đầy các thân thể gãy chân tàn tay, câu hồn sứ giả chỉ có thể đứng yên một bên, vẫn chưa bước ra, bởi vì chủ nhân của thân xác tàn tạ này vẫn chưa buông xuống hơi thở cuối cùng, không thể câu hồn phách đi.

Tiếng tru thống khổ, tiếng rên rỉ vang lên át cả tiếng gió, tiếng chim hót.

Kỳ Ngọc Đường cùng Quỷ Kiến Ưu hoàn hồn sau cơn kinh ngạc, hoảng sợ trừng mắt nhìn Cung Diễm đã hóa thân thành tu la lệ quỷ.

“Ta, chúng ta có muốn ngăn cản lâu chủ hay không?” Kỳ Ngọc Đường nghe ra một tia run rẩy trong giọng của mình, hắn có một ảo giác, nghĩ đến lúc này mình đang đứng tại minh phủ chứ không phải là nhân gian.

Chết thống khoái không đáng sợ, đáng sợ là muốn chết mà chết không được, hắn tin tưởng là giờ phút này những người đó đang vạn phần hối hận chuyện mình vừa làm đi, đáng tiếc là, cho dù hối hận hơn nữa cũng không thể cứu vãn được gì, bi thương của tu la không cách nào lấp đầy, chỉ sợ thống khổ của bọn họ cũng không cách nào được giải thoát.

Quỷ Kiến Ưu nuốt nước miếng xuống, nhìn về phía bóng người mảnh mai trên đất. “Hiện tại ai cũng không cản được hắn, ta đi nhìn Cung Anh một cái, hy vọng nàng còn giữ được một hơi thở.”

Hắn đi lên ngồi xổm xuống, kiểm tra cho thân thể mảnh mai không còn chút sinh khí nào kia.

Một lát, hắn kinh hỉ kêu lên: “A! Nàng vẫn chưa chết. Lâu chủ, Cung Anh vẫn còn một hơi thở.” Không biết có xem là kỳ tích hay không, vết thương kia đã trật đi một phân, không cắt đứt động mạch cổ của nàng.

Kẻ cuồng lệ nghe như vậy, bàn tay tàn bạo dừng lại trong nháy mắt.

※※※

Người ngồi bên giường ba ngày ba đêm chưa từng nhắm mắt cũng không dám nhắm mắt, sợ hãi một khi nhắm mắt lại, người trên giường sẽ biến mất khỏi cõi đời, hắn phải bảo vệ nàng, vì nàng mà đuổi đi đầu trâu mặt ngựa muốn đến câu hồn.

“Ngươi rất không ngoan, đợi đến sau khi ngươi tỉnh lại xem, xem ta trừng phạt hòn đá ngốc không nghe lời này như thế nào.” Giọng nói của hắn khàn như dòng suối cạn nước.

Tay hắn thật cẩn thận khẽ vuốt dung nhan tái nhợt đang hôn mê của nàng.

“Ngươi mượn gan trời thật sao? Dám làm ta sợ như vậy!” Cẩn thận phát hiện cánh môi không chút máu của nàng đang khô nứt, hắn cầm một cái khăn tới bên cạnh, thấm nước trà lau lên môi nàng.

Làn mi dày đậm của người trên giường khẽ động, tiếng rên rỉ vang lên thật nhỏ từ đôi môi thấm nước.

“Diễm chủ tử…”

“Ta ở đây.” Hắn cầm tay nàng, nhìn chằm chằm vào người đang dần tỉnh lại. “Tiểu Thạch Đầu, ngươi nghe được tiếng của ta không? Ta ở đây.”

Tiểu Thạch Đầu mở to đôi mắt đã nhắm chặt ba ngày, ánh mắt đầy sương mù dần dần tan ra, bình tĩnh nhìn tuấn dung trước mắt một hồi lâu, giọng nói khàn khàn vang lên từ cổ họng khô khốc.

“Diễm chủ tử, người làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Nàng nhất thời không rõ, vì sao hắn lại tiều tụy như thế, cằm còn lởm chởm râu.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn chặt vào nàng, Cung Diễm bật cười, nụ cười đầu tiên trong ba ngày nay.

“Ngươi còn dám hỏi, lại có lần sau, ta nhất định không tha cho ngươi!” Trái tim bị treo cao của hắn rốt cục cũng có thể hạ xuống.

Nàng đưa tay muốn vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của hắn.

“Vâng, Tiểu Thạch Tử không dám, Diễm chủ tử.” Nàng không rõ chính mình đã làm sai cái gì, chỉ biết gương mặt gầy yếu kia khiến nàng đau lòng.

Cung Diễm đem tay nàng dán lên mặt mình, cảm thụ sự ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay của nàng.

“Lại có lần nữa, ta sẽ không muốn hòn đá nhỏ ngươi nữa, ngươi nghe rõ chứ?”

“Ta, ta đã biết.” Vẻ mặt nàng hoang mang, vẫn là ngoan ngoãn trả lời.

Hắn cảnh cáo: “Không phải chỉ có biết, ngươi phải nhớ kỹ cho ta, nhớ cho kỹ, không cho phép loại chuyện như vậy xảy ra một lần nữa.”

“Vâng.” Nhưng đến cùng là đã xảy ra chuyện gì? Nàng động đậy thân mình, muốn ngồi xuống, lại ảnh hưởng đến vết thương đã được băng bó trên cổ, nàng đau đến kêu lên tiếng.

“Ngươi nằm yên cho ta!” Cung Diễm cuống quýt đỡ nàng nằm xuống, kiểm tra chỗ vết thương có bị chảy máu hay không.

“Đau quá!” Nàng đau đến nhăn mày lại.

“Có thể không đau sao? Một đường rách sau như vậy!” Tuy là lời nói trách cứ, nhưng trong mắt hắn lại tràn đầy sự đau lòng, hận không thể đem vết thương kia đặt trên người mình.

Đau đớn làm nàng nhớ lại, Tiểu Thạch Đầu nhớ đến chuyện xảy ra trước đó, nàng bị người khác giữ hai bên uy hiếp Diễm chủ tử, sau đó… Nàng tình nguyện tự sát cũng không đồng ý liên lụy đến Diễm chủ tử, cho nên…

“A, ta không chết?!”

“Ngươi muốn chết như vậy sao?” Trong mắt Cung Diễm hiện lên lửa cháy trong nháy mắt.

“Không phải. Có Diễm chủ tử, ta mới không thể chết.” Nàng vội vàng quơ tay phủ nhận, lại ảnh hưởng đến vết thương, nhịn không được mà khẽ rên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: lan trần, qua đường, y229917, ●Ngân●
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: y229917 và 184 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.