Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Sủng dưỡng nô tỳ ngốc - Hương Di

 
Có bài mới 15.09.2014, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.3

Editor: darkAngel

“Ngươi lại nhúc nhích lần nữa cho ta xem!” Mỗi một lần đau đớn của nàng đều giống như đánh thẳng vào lòng hắn, tóm chặt lấy tim hắn.

“Vâng, Diễm chủ tử đừng nóng giận, ta không dám.” Nàng nhu thuận không nhúc nhích nữa. “Sau đó thế nào? Diễm chủ tử, vì sao ta không chết? Những người đó đâu?” Tiểu Thạch Đầu tò mò.

Nhớ lại màn nàng nhảy đến trước lưỡi đao sắc bén ba ngày trước kia, vẫn khiến Cung Diễm sợ hãi.

“Về sau không có sự cho phép của ta, ngươi ngay cả chết cũng không được, có nghe hay không?”

Nàng bỗng nhiên tỉnh ngộ là hắn đau lòng vết thương trên cổ nàng, nhịn không được mà nở nụ cười tươi.

“Nhưng lại càng không nguyện ý nhìn Diễm chủ tử chết nha, tình cảnh lúc ấy làm sao ta có thể liên lụy Diễm chủ tử đâu, ta tình nguyện chính mình chết, cũng không muốn Diễm chủ tử chết.”

“Ngươi đứa ngốc này!” Cung Diễm mắng nhỏ nàng một tiếng, đem nàng khẽ ôm vào trong lòng. “Ngươi nghĩ rằng Cung Diễm ta là loại người nào, bằng những thứ này mà uy hiếp được ta hay sao?”

Khi đó hắn chỉ là muốn phân tán sự chú ý, chọn đúng thời cơ mà ra tay cứu nàng, ai ngờ đứa ngốc này lại xem là thật, đâm đầu vào đại đao kia.

Huống chi nếu hắn thật tự sát, hắn tin tưởng đám hỗn đản này cũng sẽ không bỏ qua cho nàng, bọn họ nhất định sẽ một đao giết nàng ngay sau khi hắn chết. Hắn còn sống thì sinh mệnh của nàng mới được đảm bảo.

“Thực xin lỗi, Diễm chủ tử.” Nàng ngẩng mặt, rõ ràng nhìn thấy trên mặt hắn lộ ra vẻ thương yêu cưng chiều cùng vạn phần đau lòng. Ngực nóng lên, trong lòng ấm áp, không hề cảm thấy sự đau đớn từ vết thương trên cổ, nàng dúi đầu vào trong ngực hắn, khẽ nói: “Về sau ta đều nghe lời Diễm chủ tử, chuyện Diễm chủ tử không thích, Tiểu Thạch Đầu nhất định sẽ không làm.”

“Nhớ kỹ, nếu ngươi dám không nghe lời, ta nhất định sẽ không cần hòn đá ngốc ngươi nữa.” Tiếng nói cứng ngắc như nặng nề của hắn vang lên.

Trái tim hồi hộp đến giờ phút này mới dần dần bình ổn, trên mặt Cung Diễm lại treo lên nụ cười như trước.

Phân phó tiểu nhị đưa lên cháo nóng, hắn múc một muỗng nhỏ, từng muỗng từng muỗng thổi nguội rồi đưa đến bên miệng đút Tiểu Thạch Đầu.

Tiểu Thạch Đầu cười nuốt vào cháo bên môi, nàng yêu chết đi vẻ mặt đau lòng vì nàng của hắn, khiến cho nàng cảm thấy thật hạnh phúc, cho dù không có lời ngon tiếng ngọt tình tứ, lại khiến cho nàng cảm thấy ngọt ngào đến tận tim.

※※※

Một chén thuốc đen như mực bốc khói mờ mịt, người ngồi trước bàn trừng mắt, nhíu mày nhìn chén thuốc, không khỏi thở dài.

Hai tháng liên tục uống loại thuốc đắng mà nồng này, thoáng nhìn thấy chất lỏng màu đen đậm này, dạ dày nàng bắt đầu buồn nôn.

Nàng nhìn khắp nơi không có ai, một ý niệm hiện lên trong đầu, nàng bưng chén thuốc đếu bên cửa sổ phía trước muốn đổ nó, nhưng một suy nghĩ khác lại xoẹt qua trong đầu nàng, nghĩ đến nếu nàng bị chủ tử khôn khéo của mình biết được chuyện này, cái đó còn thảm hại hơn việc uống chén thuốc đắng chết người này.

Vì thế nàng lại ngồi xuống trước bàn, nghĩ rằng vẫn là nên ngoan ngoãn uống hết chén thuốc này đi, còn chưa chạm vào môi, cổ họng của nàng liền không khỏi căng ra.

“Tiểu Thạch Đầu.” Vừa nghe đến tiếng gọi từ sau lưng, nàng kích động ngửa đầu uống nhanh, không để ý cái đắng, ừng ực ừng ực uống hết chén thuốc đen.

“Diễm chủ tử.” Nhìn đến Quỷ Kiến Ưu đến cùng Cung Diễm, nàng nhìn về phía hắn. “Thần y, sao ngươi cũng đến đây?”

“Ta đến khám lần cuối cho ngươi,” Hắn nhìn chén không bên cạnh, biết nàng vừa mới uống xong chén thuốc, cười nói: “Nếu không có vấn đề gì nữa thì không cần uống thuốc tiếp.”

Tiểu Thạch Đầu nghe thế thì vui sướng như được đại xá.

“Thật vậy chăng?” Thật tốt quá, cuối cùng nàng cũng có thể thoát khỏi thuốc đắng độc hại kia rồi.

Sau khi Quỷ Kiến Ưu để ý bắt mạch cho nàng xong, lại xem xét vết thương trên cổ nàng một lát.

“Tốt lắm, hoàn toàn phục hồi như cũ.”

Lời nói của hắn khiến Tiểu Thạch Đầu tươi cười rạng rỡ.

“Diễm chủ tử, người nghe không? Thần y nói ta tốt lắm, không cần phải uống thuốc nữa.”

Cung Diễm đứng trước nàng, cúi mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy vui vẻ của nàng, vỗ nhẹ lên mái tóc đen của nàng.

“Ta cũng không điếc.” Hắn càng cao hứng hơn so với nàng, bởi vì hắn đã nhịn suốt hai tháng, lời của Quỷ Kiến Ưu cũng tương đương tuyên bố hắn có thể bỏ lệnh cấm. “Nếu tốt lắm, lúc này đến lượt ta tính sổ.”

Tiểu Thạch Đầu kinh ngạc.

“Cái gì?” Nàng cùng Diễm chủ tử còn có món nợ nào cần phải tính?

Vẻ tươi cười trên mặt Cung Diễm lại toát ra sự nguy hiểm.

“Ngươi dại dột đem chính mình mang một vết thương nặng như vậy, ngươi sẽ không ngây thơ đến mức nghĩ là, ta sẽ như vậy mà tha thứ cho hành vi ngu muội của ngươi chứ?”

“Ta, ta, Diễm chủ tử, ta không dám.” Nàng kinh hoàng xin khoan dung. Ánh mắt nóng bỏng kia của hắn, khiến nàng hiểu được là vừa rồi mình đã vui mừng quá sớm.

Quỷ Kiến Ưu thức thời mà đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi Diễm Thiên Điện.

“Ta nuôi hòn đá ngươi mười mấy năm, ngươi biết có bao nhiêu vất vả không? Chuyện người khác chỉ dạy hai, ba lần là có thể học được, ta phải dạy ngươi năm, sáu lần ngươi mới hiểu được, ngay cả việc búi một búi tóc cho ta cũng phải dạy ngươi mấy ngày.” Đôi mắt âm u của Cung Diễm liền thu lại, tay vuốt ve gương mặt hồng nhuận của nàng.

“Nhưng ngươi lại ngốc đến thiếu chút nữa giết chết chính mình, muốn xóa bỏ tâm huyết mười mấy năm của ta, món nợ này, Tiểu Thạch Đầu, ngươi nói chúng ta nên tính như thế nào đây?”

Nàng mang vẻ mặt tự trách. “Thực xin lỗi, Diễm chủ tử, người muốn trừng phạt ta thế nào cũng tùy ý người, chỉ cần Diễm chủ tử hết giận là được.”

“Hừ, cái miệng nhỏ nhắn của ngươi đúng thật là biết nói lời dễ nghe dỗ người.” Cung Diễm lấy một cái vòng trang sức được khắc từ đá phỉ thúy xanh óng ánh, đeo lên cổ nàng, che lại vết sẹo bắt mắt lưu lại nơi đó.

Mặc dù y thuật của Quỷ Kiến Ưu rất cao siêu, nhưng vẫn không hoàn toàn chữa khỏi dấu vết của vết thương mà nàng từng chịu qua.

Mỗi lần nhìn thấy vết sẹo trên gáy nàng, sẽ làm hắn nhớ đến tình hình ngày hôm đó. Dù cho việc đã qua, nhưng trong lòng vẫn sẽ đau đớn.

“Ngươi khiến cho chính mình xấu như vậy, ngươi nói ta nên trừng trị ngươi như thế nào?” Cung Diễm đưa bàn tay vào trong vạt áo nàng, vỗ về đùa với bộ ngực mềm mại của nàng.

Nàng bị thương hai tháng, hắn cũng ẩn nhẫn suốt hai tháng, cho nên nàng phải bồi thường cho hai tháng khổ sở của hắn thật tốt.

“Diễm chủ tử!” Tùy theo bàn tay hắn vỗ về chơi đùa, nàng hô nhỏ một tiếng.

Cung Diễm ôm ngang lấy nàng đi vào phòng ngủ bên trong, hai người cùng ngã lên giường lớn, hắn mãnh liệt mút lấy môi nàng, bàn tay trêu chọc dần dần nhiều hơn, miệng nuốt lấy tất cả tiếng yêu kiều trong miệng nàng ~~

“Tiểu Thạch Đầu, những ngày kế tiếp, ngươi tốt nhất là cố gắng thỏa mãn ta, hử.”

“A, Tiểu Thạch Đầu biết.” Hiểu được ý tứ của hắn, nàng hết sức lựa ý hùa theo yêu cầu của hắn.

Dục vọng bị đè nén hai tháng thoát ra như mãnh thú bị giam cầm, thân thể kích cuồng tham lam hết lần này đến lần khác đòi lại món nợ góp là hai tháng hoan tình từ thân thể mềm mại dưới thân.

Đem phóng tất cả tinh hoa của mình ra, Cung Diễm ngừng lại sự xâm lược mãnh liệt của mình, mặt chôn vào giữa cổ trắng của nàng, con ngươi thâm trầm sờ lấy vòng đeo cổ bằng phỉ thúy của nàng, giọng nói mềm nhẹ vang lên, liên tục dặn dò.

“Nhớ kỹ, về sau nếu không được phép của ta, không cho phép tháo phỉ thúy này xuống, biết không?” Hắn sợ phải nhìn lại vết sẹo thiếu chút nữa đã cướp đi tính mạng của nàng, không hy vọng trong lúc cùng nàng hoan ái sau này, đột nhiên nhớ lại một màn khiến tâm can hắn đều tê liệt này.

“Vâng, đã biết.” Nàng khẽ đáp, ngực vẫn thở dốc chưa ngừng.

Dục vọng của hắn lại nổi dậy, nàng còn chưa kịp điều hòa hơi thở, lại một lần nữa trèo lên đỉnh điểm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: lan trần, y229917, ●Ngân●
     
Có bài mới 15.09.2014, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5.1

Editor: darkAngel

Khoảng cách từ lần Tiểu Thạch Đầu nói muốn đi Thiên Tương Tự dâng hương với Cung Diễm, đã cách đây ba tháng.

Nhìn tượng thần vô cùng nghiêm trang, nàng ngây ngốc không biết nên làm như thế nào, đành phải hỏi cô gái đi cùng tới.

“Nhu Lệ, dâng hương như thế nào?” Nhu Lệ là em gái của Nhu Xuân, khi Nhu Xuân về nhà đã bị bệnh lạ, không trị được mấy ngày đã mất, cho nên Nhu Lệ thay nàng trở lại làm việc.

Nhu Lệ thông minh lanh lợi, lại xinh đẹp minh diễm, cho nên quản sự liền giữ nàng lại, tiếp nhận công việc ở Diễm Thiên Điện của Nhu Xuân.

“Sao, Anh tỷ tỷ, tỷ không biết sao?” Nàng bất ngờ hỏi. Nàng mười tám tuổi, còn nhỏ hơn Tiểu Thạch Đầu hai tuổi, thực tự động mà xưng hô với nàng như vậy, không giống người khác gọi nàng là Anh cô nương.

“Ta chưa bao giờ đi đến miếu dâng hương, đây là lần đầu tiên đến.” Tiểu Thạch Đầu ngại ngùng trả lời. Diễm chủ tử của nàng luôn luôn không tin quỷ thần, cho nên trước giờ, nàng chưa bao giờ dâng hương cúng bái.

“Thì ra là thế.” Nhu Lệ nhiệt tâm chỉ nàng biết làm như thế nào. “Anh tỷ tỷ lấy nhang xong, hai tay tạo thành hình chữ thập, quỳ gối trước thần, báo tên của mình, sau đó nghĩ chuyện muốn khẩn cầu, nhỏ giọng nói cho thần nghe là được.”

Tiểu Thạch Đầu nghe xong, thành kính quỳ lạy trước tượng thần, lấy giọng nói nhỏ chỉ có chính mình nghe được mà nói.

“Thần linh trên trời, tiểu nữ tên gọi là Cung Anh, hôm nay đến để khẩn cầu thần linh phù hộ Diễm chủ tử, trong chốn giang hồ có rất nhiều người nói xấu Diễm chủ tử, nhưng thật ra hắn là người tốt, hắn làm không ít chuyện xấu, nhưng cũng làm rất nhiều việc thiện, chỉ là hắn không nói ra, cho nên không ai biết.”

Dừng lại, nàng lại tiếp tục: “Ít nhất hàng tháng hắn đều quyên năm trăm lượng bạc bố thí làm việc thiện, hắn đã cứu rất nhiều người, như Tình Nhi tỷ, Bạch Tiêu Diêu, Kỳ Ngọc Đường, bọn họ đều chịu ân cứu mạng của Diễm chủ tử, đương nhiên không chỉ như thế…”

Nàng cố gắng nghĩ, cuối cùng cũng có một chuyện để nàng nói, vì thế khẽ mở môi phấn nói, “Còn có nạn lụt lần trước ở Hoàng Hà, hắn đã mở chỗ phát lương thực, tuy rằng hắn chỉ là nhất thời vui chơi nên chạy đến mở kho lúa của thái thú, muốn nhìn bộ dáng giơ tay giơ chân của thái thú, nhưng lượng gạo này đúng là thật cứu không ít người, cho nên thỉnh thần linh phù hộ Diễm chủ tử có thể sống bình an, trường mệnh trăm tuổi, đừng giáng tai họa cho hắn.”

Nói xong hai tay nàng tạo hình chữ thập lạy lạy, trước đó còn thì thào nói nhỏ: “Nếu thật sự có tai họa, xin ngài hãy giáng xuống người ta đi, ta tình nguyện chắn tai chịu kiếp cho Diễm chủ tử, bởi vì hết thảy đều là lỗi của ta, không phải Diễm chủ tử không tốt, chuyện xấu này thật ra đều do ta làm, không phải Diễm chủ tử làm, ngài đừng đem chuyện này ghi trên đầu hắn, tính món nợ nhân quả gì.”

Cuối cùng nàng còn dập đầu vài cái mới đứng lên.

“Như vậy được rồi sao?”

“Như vậy là được, Anh tỷ tỷ vừa cầu cái gì với thần linh vậy?” Nhu Lệ thu dọn tốt vật phẩm tế bái, đi tới hỏi.

“Khẩn cầu thần linh phù hộ Diễm chủ tử.”

“Anh tỷ tỷ thật có lòng với lâu chủ.” Trước khi nàng đến đây, sớm đã nghe Nhu Xuân nhắc qua không ít chuyện ở Niễu Bạt Lâu, nhất là chuyện của Cung Diễm cùng Cung Anh, cho nên vô cùng quyen thuộc với tất cả chuyện liên quan đến bọn họ.

“Không, là Diễm chủ tử đối đãi với ta quá tốt.” Vừa ra khỏi Thiên Tương Tự, Tiểu Thạch Đầu đã tinh mắt phát hiện bóng dáng của Cung Diễm dưới tàng cây, nàng vui vẻ chạy nhanh qua. “Diễm chủ tử, sao lại ở trong này?”

“Việc ngốc của ngươi làm xong chưa?” Cung Diễm liếc mắt ngắm nàng một cái.

“Vâng, lạy tốt rồi.”

Cung Diễm đỡ nàng lên ngựa, quay qua hai gã hộ vệ Niễu Bạt Lâu đi theo để bảo vệ nàng nói: “Các ngươi về trước đi.” Nói xong liền giục ngựa rời đi.

Tiểu Thạch Đầu phát hiện hắn không phải đang đi đường về Niễu Bạt Lâu, kỳ quái hỏi: “Diễm chủ tử, chúng ta muốn đến nơi nào?”

“Mang ngươi đi một chỗ.” Hai canh giờ sau, bọn họ đi lên một ngọn núi, đi vào một chỗ bí mật trong rừng cây, nơi đó có một cái hồ nhỏ.

“Nơi này thật thanh u, hồ nước màu xanh thật đẹp.” Ánh nắng ngày hè như thiêu đốt, Tiểu Thạch Đầu nhìn phong cảnh quanh hồ, không kiềm được mà ngồi xuống, lấy tay vọc làn nước mát lạnh trong hồ, đột nhiên thoáng nhìn qua Cung Diễm đã cởi hết quần áo, trần trụi xuống nước.

“Còn không xuống dưới, phát ngốc cái gì.”

“Giữa ban ngày ban mặt, còn muốn thoát y xuống hồ…” Gương mặt nhỏ của nàng đỏ lên, làm sao cũng không dám ở nơi hoang dã như vậy mà để lộ thân thể. “Diễm chủ tử, người tẩy là được rồi, ta ở một bên giúp người xem là được.”

“Hôm nay lúc dâng hương, ngươi cầu cái gì với thần linh?” Đột nhiên hắn hỏi.

“Dạ, ta cầu thần linh phù hộ Diễm chủ tử bình an.” Nàng giống như đứa nhỏ làm chuyện xấu bị bắt được, không dám nhìn thẳng hắn.

“Sắc mặt ngươi không tốt lắm,” Cung Diễm híp mắt cười nhìn nàng. “Không phải là nói cái gì không đúng với thần linh, cho nên cảm thấy chột dạ đi?”

Mặt nàng hơi đổi sắc.

“Ta, ta nào có.” Diễm chủ tử biết?! Làm sao có thể?

Cung Diễm đi lên kéo xiêm y của nàng xuống rồi kéo nàng xuống hồ.

“Có hay không, trời biết, đất biết, ngươi biết, ta biết.” Hắn thổi khí bên tai nàng xong, cắn lấy vành tai nàng đùa, một bên trầm giọng nói: “Nói dối nhiều như vậy, ngang nhiên lừa gạt thần linh, ngươi không sợ a tì địa ngục chờ ngươi sao?”

“Ta, ta, ta…” Gương mặt nhỏ nhắn của nàng liền trắng bệch.

Cái đó cũng không xem là lừa gạt thần linh đi, nàng cũng không nói quá nhiều, chỉ vài câu mà thôi, ít nhất thì với nàng, Diễm chủ tử là người tốt đấy, hơn nữa năm trăm lượng bạc kia cũng là hắn cho nàng, đương nhiên cũng xem là hắn bố thí.

Cung Diễm hôn lấy cái miệng nhỏ của nàng mà trằn trọc mút lấy, bàn tay dao động quanh người nàng, trêu chọc đốt lửa.

“Diễm, Diễm chủ tử, đừng như vậy, ở bên ngoài không ổn.” Nàng cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn, tay hắn không an phận mà vỗ về, chơi đùa với thân thể nàng.

“Ngươi đã quên ngươi nói ta muốn đùa ngươi như thế nào, ngươi đều theo ý ta, hừ, hay là ngươi cũng gạt ta?” Tiếng nói trầm nhu của hắn vang lên trước ngực nàng.

“Không phải, chỉ là ban ngày ban mặt, cũng không có che phủ, chúng ta cứ như vậy ở trong hồ, không, không – a a ưm, Diễm chủ tử, a, đừng –” Nàng ôm chặt hắn, yêu kiều không thôi.

“Thực mới mẻ đây, xem ra ngươi thật thích.”

“Diễm chủ tử –” Miệng nàng trừ bỏ kêu tên hắn ra, không thể nói được cái gì khác, đương nhiên còn có tiếng rên rỉ lưỡng lự không dứt của nàng.

Sau một lúc lâu, thân mình nàng yếu ớt vô lực dựa vào hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên.

“Làm sao vậy?” Cung Diễm cẩn thận nhận thấy nàng không khỏe.

“Không có gì, chỉ là toàn thân không có chút sức lực nào.” Nàng uể oải nói. Từ một tháng qua sau khi vết thương của nàng khỏe hẳn, gần như là mỗi ngày hắn đều muốn nàng, mãnh liệt vô cùng, khiến cho nàng thực chịu không nổi.

Hắn ôm nàng lên bờ, phát hiện thật sự nàng có chút suy yếu, đi đến bên ngựa lấy khăn đến lau thân thể rồi mặc tốt quần áo cho nàng, cũng lấy ra quần áo cho chính mình mặc vào, hai người ngồi xuống dưới gốc cây, để cho nàng tựa vào trước ngực hắn.

“Có thể là ngâm lâu trong hồ, ngươi nghỉ ngơi trước một chút.” Cầm lấy khăn lau khô mái tóc ẩm ướt của nàng, Cung Diễm dùng tay chải mái tóc đen cho nàng.

“Diễm chủ tử!” Tiểu Thạch Đầu thấp giọng. Nàng cực kỳ yêu cách đối đãi như vậy của hắn, theo ngón tay của hắn phủ lên, tự nhiên nảy sinh một cảm giác vô cùng hạnh phúc, lấp thật đầy vào tất cả tri giác của nàng.

Đây không phải lần đầu tiên, hắn thường lau tóc cho nàng, mà mỗi lần thì trái tim của nàng sẽ luôn bị cử chỉ dịu dàng của hắn khiến cho như bay trên mây, lâng lâng đến mức quên chính mình là ai.

Nàng muốn lấy khăn lau tóc cho hắn, nhưng cả người mệt mỏi, khiến nàng lòng có dư mà lực không đủ, chỉ có thể dựa vào người hắn, hy vọng có thể khôi phục sức lực. A… Buồn ngủ quá đi.

“Tiểu Thạch Đầu, ngươi có nguyện vọng gì?” Cung Diễm khẽ hỏi bên tai nàng.

Nàng trả lời theo trực giác: “Ta hy vọng cả đời đều có thể ở bên Diễm chủ tử.” Nàng vừa trả lời xong đã buồn ngủ đến mức nhịn không được mà nhắm mắt lại.

Khẽ hôn đôi môi đỏ của nàng, Cung Diễm nói nhỏ, “Ta sẽ cho ngươi được toại nguyện.”

Đáng tiếc Tiểu Thạch Đầu đã mơ màng đi vào giấc ngủ, không thể nghe hắn nói, nếu không thì nàng có thể đã hưng phấn đến nhảy dựng lên.

※※※

Liếc mắt nhìn Tiểu Thạch Đầu nằm trên giường, Cung Diễm cười thật hòa ái nhìn Quỷ Kiến Ưu.

“Lời ngươi vừa nói là có ý gì?”

“Ý nghĩa như bốn chữ kia, không có hàm ý sâu sắc. Lâu chủ không hiểu sao?” Quỷ Kiến Ưu cũng trả lại cho hắn một gương mặt tươi cười hòa khí.

Ánh mắt Cung Diễm lộ ra vẻ nguy hiểm, vẫn cười tươi nói: “Quỷ Kiến Ưu, ngươi đang chỉnh ta? Hay là đang nói giỡn?”

“Không có, ta không dám.” Vẻ mặt hắn nghiêm túc trả lời.

“Nhưng ngươi nói là miệt mài quá độ, ta nghĩ là không phải ta nghe lầm, hay là ngươi lỡ lời? Quỷ Kiến Ưu.”

Hắn khẳng định lại, “Lâu chủ không nghe lầm, ta cũng không nói sai, bệnh trạng của Cung Anh quả thật là miệt mài quá độ khiến cho âm hư hỏa vượng, tốt nhất là hai tháng này nàng phải cấm dục, đừng quá mệt nhọc.”

Cung Diễm chống cằm ngồi bên giường, nhìn gương mặt đã hồng như tôm luộc của Tiểu Thạch Đầu.

“Ngươi bày mưu với hắn có phải không?”

Nàng vội vàng giải thích, “Ta không có, Diễm chủ tử.” Bị người ta nói miệt mài quá độ, nàng sớm xấu hổ đến chết, không có mặt mũi gặp người, nào dám lấy loại chuyện này ra cùng thông đồng với người khác chứ.

“Vậy nếu nói đến miệt mài quá độ, cũng phải là ta đây, làm sao có thể là nàng?” Vẻ mặt hắn chất vấn. Ánh mắt giữ chặt nàng, nắm chặt chăn không cho nàng giấu gương mặt hồng như muốn cháy rồi.

Quỷ Kiến Ưu trả lời thay nàng, “Lâu chủ, ngươi thân cường thể kiện, nội kình mạnh mẽ, trụ cột thâm hậu, cho dù hàng đêm cuồng hoan cũng sẽ không có trở ngại, nhưng thể chất Cung Anh không thể so được, không chịu nổi yêu cầu không có tiết chế.”

Cung Diễm cười đến vô cùng dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Vậy Quỷ Kiến Ưu, ngươi nói cái này phải làm thế nào cho tốt? Thân mình suy yếu này của nàng, có phương pháp gì có thể chữa khỏi?”

“Ta sẽ giúp nàng điều chế một ít thuốc bổ, nhưng phương pháp để nàng hồi phục lại nhanh nhất chính là…” Quỷ Kiến Ưu nhịn cười nói: “Tốt nhất là nhẫn nại hai tháng. Được rồi, ta đi lấy thuốc để người ta mang đến cho nàng.” Nói xong hắn toàn thân rồi đi.

Ai cũng biết Cung Diễm ngoại trừ Tiểu Thạch Đầu ra, cũng không có nữ nhân khác, khi nàng bị thương, hắn đã tự động cấm dục hai tháng, lúc này lại muốn hắn hai tháng không được phép chạm vào nàng, không phải khiến cho hắn muốn phát điên hay sao, Quỷ Kiến Ưu đương nhiên phải nhanh chóng tránh đi, miễn cho bị hắn phân thây.

Đôi mắt âm u của Cung Diễm nhìn chằm chằm Tiểu Thạch Đầu trên giường, đưa tay vỗ vỗ gương mặt đỏ hồng của nàng.

Hắn thấp giọng hỏi: “Thực sự ta đã làm quá đáng như vậy sao?” Ngày hôm qua trở về, nàng nghỉ ngơi cả ngày, khí sắc vẫn không tốt, cho nên mới tìm Quỷ Kiến Ưu đến chẩn trị cho nàng, nhưng hắn tuyệt đối không dự đoán được, lại nhận được đáp án buồn cười như vậy.

Nàng thành thực gật đầu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: lan trần, y229917, ●Ngân●
     
Có bài mới 15.09.2014, 14:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5.2

Editor: darkAngel

“Mỗi ngày người đều muốn mấy lần, hơn nữa chẳng phân biệt ban ngày hay buổi tối.” Nàng bĩu môi nói, cái này làm sao nàng có thể gặp người đây, vậy mà lại bị thần y chẩn ra là miệt mài quá độ, thực như nói nàng là một nữ tử vô cùng dâm đãng vậy.

“Ngươi phải dưỡng cho tốt thân thể này cho ta, ngay cả chút nhu cầu đó của ta mà cũng không thể thỏa mãn, ta thật không biết hòn đá như ngươi còn có thể làm gì nữa?” Âm trầm nhìn nàng, Cung Diễm phát ra tiếng nói thuần nhu, gương mặt tuấn mỹ cười đến khiến người ta hoa mắt.

“Diễm chủ tử.” Tiểu Thạch Đầu kinh hoảng vội vàng ngồi dậy, đưa tay ôm chặt lấy eo hắn, vội vàng muốn chứng minh với hắn mình vẫn là người hữu dụng, “Ta không sao, Diễm chủ tử, chỉ cần Diễm chủ tử muốn… Lúc nào ta cũng có thể đáp ứng người.”

Hắn khẽ vuốt tóc nàng. “Bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ dạy võ cho ngươi, hòn đá ngốc ngươi đừng để ta nhàn hạ, nếu hai tháng sau thân thể vẫn không khỏe một chút, ngươi xem ta sẽ trừng trị ngươi như thế nào.”

“Luyện võ?” Nàng ngẩn ngơ.

“Bắt đầu từ tối mai.” Nếu không thể làm tình, chỉ có thể dùng thời gian đó làm chuyện khác.

“Ta thực ngốc, có thể học được sao?” Nàng chần chờ, đem lo lắng nói ra trước. “Diễm chủ tử, người cũng biết Tiểu Thạch Đầu không quá thông minh, người không thể vì dạy ta không tốt mà tự giận mình.”

Cung Diễm mỉm cười hà khắc nói: “Ta biết tư chất của ngươi rất kém cỏi, ta cũng không có kỳ vọng gì với ngươi, ngươi chỉ cần có thể lực tốt là được.”

Thoáng nhìn quyển sách trên bàn, hắn lật lên xem một lát.

“Ngươi chính là đọc loại sách này, cho nên mới muốn đi dâng hương?”

Tiểu Thạch Đầu cúi đầu không nói. Nàng biết hắn mới không tin lời nói thiện ác có báo, báo ứng nhân quả tuần hoàn trong cuốn sách kia, đối với những cái này hắn chỉ giễu cợt, lời lẽ độc ác mà bình luận một phen.

“Ngươi nhàn rỗi như vậy, có thời gian đọc sách kỳ quái như vậy, không bằng làm một bộ quần áo cho ta.”

“Cái gì?” Nàng kinh ngạc ngẩng đầu.

“Ngươi nghe rõ rồi chứ, mười ngày sau, ta muốn nhìn thấy một bộ quần áo do tự tay ngươi làm ra, có vấn đề gì không?” Hắn mỉm cười hỏi.

“Diễm chủ tử!” Tay Tiểu Thạch Đầu đổ đầy mồ hôi. Từ nhỏ nàng không học qua nữ hồng, đi theo bên cạnh hắn lại càng không có người dạy nàng, chờ đến khi hai năm nay nàng muốn học, dường như là không kịp nữa.

Nàng không phải không nghĩ đến làm cho hắn, nhưng tay nghề của nàng vô cùng vụng về, đừng nói là quần áo thanh nhã, quả thực là ngay cả nhìn cũng nhìn không được, cho nên tới bây giờ nàng cũng không dám tự bêu xấu, ít nhất nàng còn hiểu được đạo lý nên che giấu cái xấu.

Cung Diễm cười tươi nói: “Ngươi biết ý của cái gì gọi là tự tay làm đi, khó có dịp để ngươi cống hiến nho nhỏ cho ta, nói vậy ngươi sẽ không làm ta thất vọng đi?”

Đừng như vậy, Diễm chủ tử! Tiểu Thạch Đầu kêu gào trong lòng, nhưng không có can đảm nói ra.

※※※          

Quỷ Kiến Ưu nghe tháy tiếng cười điên cuồng phát ra từ Thiên Lư Lý, quả thực là lúc này Bạch Tiêu Diêu cùng Kỳ Ngọc Đường đang ôm bụng, không để ý hình tượng mà cười đến không thở nổi.

“Này, hai người các ngươi kiềm chế một chút, cười đến điên cuồng như vậy, chẳng may để cho lâu chủ nghe được thì các ngươi còn dễ chịu sao.” Quỷ Kiến Ưu có lòng tốt nhắc nhở hai người kia.

Bạch Tiêu Diêu cười đến chảy nước mắt.

“Hắc, cái này thật sự là chuyện đáng cười nhất từ lúc ta sinh ra tới giờ, ha ha ha, nếu loại chuyện này truyền đi ra ngoài, không biết có người tin hay không.”

Kỳ Ngọc Đường cũng cười đến mỏi miệng.

“Bởi vì vết thương lần trước của Cung Anh, lâu chủ mới cấm dục hai tháng, lúc này lại… Chúng ta tốt nhất là nên cẩn thận chút, nam nhân chưa thỏa mãn dục vọng thì tính tình sẽ rất cáu kỉnh, cẩn thận đừng chọc giận hắn vào lúc này.”

Bạch Tiêu Diêu cười nói: “Sợ cái gì, là Cung Anh phải cấm dục chứ không phải lâu chủ, thủ hạ của ta có nhiều nữ nhân như vậy, tùy tiện tìm một người đến là giải quyết được vấn đề của lâu chủ, hoặc là có thể để chính lâu chủ tự lựa chọn.”

Quỷ Kiến Ưu lắc đầu.

“Lâu chủ không có khả năng tìm nữ nhân khác, dưới trướng kinh doanh của chúng ta thì thanh lâu cũng được tám, chín cái, nhiều năm như vậy, nhưng lâu chủ chưa bao giờ chạm vào những nữ nhân này, nếu ta nhớ không lầm, lâu chủ vẫn đợi đến khi Cung Anh mười sáu tuổi mới muốn nàng.”

Bạch Tiêu Diêu cười nói: “Trước Cung Anh cũng chưa từng thấy hắn chạm qua nữ nhân khác.”

“Ta đoán Cung Anh cũng có thể là nữ nhân đầu tiên của lâu chủ đấy, không tưởng tượng được nam nhân như hắn lại ngây thơ như vậy, nên phong hắn là thiên hạ đệ nhất tình thánh.”

“Đúng vậy, so với con bướm lạm tình như ngươi, lâu chủ không thể ngờ là mây trắng thuần khiết trên trời, ngươi thì giống như là bùn lầy trên đất mặc người ta giẫm lên.” Kỳ Ngọc Đường nhịn không được mà giễu cợt hắn.

Bạch Tiêu Diêu mở miệng cười xấu xa. “Ta là bùn lầy, vậy dân cờ bạc như ngươi xem là gì? Nam tử si tình? Sao, ba mươi vạn lượng đã chuẩn bị tốt sao? Kỳ hạn ta cho ngươi chỉ còn không đến hai mươi ngày đấy nha.”

Kỳ Ngọc Đường dùng ánh mắt giết người liếc nhìn hắn một cái.

“Bạch Tiêu Diêu, đại ân lần này của ngươi ta nhất định sẽ nhớ kỹ, lần sau nhất định sẽ tìm cơ hội trả lại cho ngươi.”

“Ha ha ha, ta chờ ngươi báo ân, nhưng ngươi phải qua được cửa này trước rồi mới nói.” Hắn trả lại một ánh mắt khiêu khích.

※※※

Mấy tấm vải nằm trên bàn, trên mặt đất thì rơi xuống không ít vải hư.

“Không được, ta vẫn làm không tốt, ta thực sự rất ngốc.” Tiểu Thạch Đầu uể oải nhìn cái áo bị khâu đến lộn xộn, liên tục thở dài.

“Đừng lo, Anh tỷ tỷ, từ từ sẽ được, chuyện này không thể gấp, tỷ không phải học từ nhỏ, đương nhiên là tạm thời làm không được thuận tay.” Nhu Lệ nhẹ giọng an ủi nàng, trong mắt lại hiện lên tia cười nhạo.

“Chỉ còn lại có hai ngày, ta không thể làm kịp, nhất định là sẽ bị Diễm chủ tử phạt.”

“Đáng tiếc lâu chủ lại không cho người giúp tỷ, bằng không, muội có thể giúp Anh tỷ tỷ làm một ít.” Nhu Lệ tiếc nuối nói, rót một chén nước đến cho nàng, “Uống miếng nước nghỉ một lát đi!”

Tiểu Thạch Đầu lấy ra hai tấm ngân phiếu giao cho Nhu Lệ.

“Mấy ngày nay ta không rảnh đi ra ngoài, ngày mai muội giúp ta đem số tiền này đến Liên Hoa thiện đường được không?”

“Hai ngàn lượng! Nhiều tiền như vậy, là để bố thí cho bọn họ sao?” Nhu Lệ nhận lấy, mắt sáng ngời.

“Ừ, đại nương trong thiện đường lấy nhà của mình ra, thu dưỡng không ít cô nhi không nơi nương tựa.”

“Đây là tiền tiêu vặt của lâu chủ cho Anh tỷ tỷ?” Lúc trước nàng nghe nói không phải là năm trăm lượng sao? Sao bây giờ lại biến thành hai ngàn lượng?

Tiểu Thạch Đầu cũng không giấu diếm mà gật đầu. “Lúc trước Diễm chủ tử đều cho ta năm trăm lượng, nhưng tháng này không biết vì sao Diễm chủ tử lại đưa ta hai ngàn lượng? Muội đem hết đi đi, để cho mấy đứa nhỏ có thể ăn thêm vài món ngon, làm thêm vài bộ quần áo để mặc.”

“Anh tỷ tỷ, tỷ thật sự rất thiện lương.” Nhu Lệ cẩn thận cất ngân phiếu vào tay áo.

“Không phải ta, tất cả đều là tiền của Diễm chủ tử, làm chuyện tốt là Diễm chủ tử.” Tiểu Thạch Đầu vội nói.

“Hắn đối đãi với tỷ thật tốt.” Nàng cực kỳ hâm mộ nói: “Hắn cho tỷ ngủ cùng phòng với hắn, ăn, mặc cùng với hắn, có lẽ cả thiên hạ đều không tìm được chủ tử tốt như hắn.”

Tiểu Thạch Đầu gật đầu. “Ừ, đời này chuyện ta may mắn nhất, chính là gặp được Diễm chủ tử.” Nàng cười đến gương mặt sáng lạn.

Nhu Lệ nhìn chăm chú vào món đồ trên cổ cùng cổ tay của Tiểu Thạch Đầu.

“Anh tỷ tỷ, vòng cổ phỉ thúy trên cổ tỷ, ta có thể mượn xem một chút được không? Ta chưa từng thấy qua vòng cổ đẹp như vậy, cả vật óng ánh màu xanh, từng sợi đều là dùng phỉ thuý quý giá thượng đẳng mà khảm thành.”

Tiểu Thạch Đầu do dự. “Diễm chủ tử đã dặn dò qua, vòng cổ trên cổ ta không được phép tháo xuống.”

“Vì sao?” Nhu Lệ có chút mất hứng, nghĩ nàng luyến tiếc cho nàng mượn nên mượn lời từ chối.

“Bởi vì trên gáy ta có một vết sẹo rất xấu.” Nàng khẽ đẩy ra vòng phỉ thúy che trên cổ, lộ ra vết sẹo kia.

“A!” Nhu Lệ nhớ tới chuyện nàng bị thương lúc trước. “Lâu chủ đối với Anh tỷ tỷ thật tốt, lại cố ý làm ra vòng cổ phỉ thúy quý giá như vậy để Anh tỷ tỷ che vết thương.”

Tiểu Thạch Đầu mỉm cười hạnh phúc. Đúng vậy, Diễm chủ tử đối xử với nàng thật sự rất tốt.

Nhu Lệ ngược lại nhìn vòng tay bạch ngọc trên cổ tay nàng, “Vậy chiếc vòng tay trên tay tỷ ta có thể mượn xem không?”

“Cái này có thể.” Tiểu Thạch Đầu gật đầu, tháo vòng tay xuống.

Nhu Lệ nhận lấy, ánh mắt nóng rực si mê nhìn đi nhìn lại.

“Vòng bạch ngọc này thật sự là vô cùng xinh đẹp, không chút tỳ vết nào, nhất định là rất quý báu đi?”

“Ta nghĩ là vậy.” Nàng cũng không biết giá trị thật sự.

Nhu Lệ vỗ nhẹ lên vòng tay ấm áp trắng mịn, luyến tiếc mà trả lại nàng, lại nhìn hồi lâu mới lưu luyến không rời mà trả lại.

Bất tri bất giác trời đã tối, nha hoàn phụ trách đồ ăn mang tới hai cái giỏ trúc.

“Anh cô nương, ta mang bữa tối đến đây.”

Tiểu Thạch Đầu vội vàng đặt vải dệt trên bàn sang một bên, để cho nàng đặt thức ăn trong giỏ lên bàn.

“Thúy tỷ vất vả.” Tiểu Thạch Đầu hiền lành nói.

“Không có, ta đi làm việc, sáng mai lại đến dọn.”

Chân trước nàng vừa đi, chân sau Cung Diễm đã vào tới.

“Nhu Lệ bái kiến lâu chủ.” Nàng vội vàng cúi người.

“Không có chuyện của ngươi, đi xuống đi.” Thấy nàng vẫn không nhúc nhích, Cung Diễm liếc mắt nhìn nàng một cái.

“Lâu chủ, Nhu Lệ có chuyện muốn cầu ngài.” Nàng cúi mắt không dám nhìn hắn, dịu dàng nói.

“Hử?” Cung Diễm ngồi xuống, đưa tay ôm Tiểu Thạch Đầu ngồi lên đùi mình.

Nhu Lệ hơi giương mắt lên nhìn hắn, vẻ mặt khẩn cầu nói: “Cầu lâu chủ cho Anh tỷ tỷ thêm một ít thời gian, trước kia Anh tỷ tỷ ít có cơ hội chạm vào châm tuyến nữ hồng, tạm thời còn làm chưa thuận tay, nhìn Anh tỷ tỷ đã gấp nhiều ngày như thế, Nhu Lệ thật sự không đành lòng.”

Nàng không hiểu, nam nhân tuấn mỹ xuất sắc như hắn, vì sao lại vừa ý loại nữ nhân bình thường như Cung Anh? Ít nhất tướng mạo của nàng cũng xinh đẹp hơn nàng ta, lại thông minh lanh lợi hơn nàng ta.

Khóe môi Cung Diễm cong thành nụ cười, nhìn người trong lòng.

“Ngươi muốn mấy ngày mới đủ?”

“Ta…” Tiểu Thạch Đầu trong chốc lát không ngờ Nhu Lệ lại nói vậy, có chút kinh ngạc nhìn nàng, mới nhỏ giọng trả lời, “Năm ngày.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: lan trần, lucky.jassrine, y229917, ●Ngân●
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyễn Thị Nguyên, y229917 và 169 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.