Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

 
Có bài mới 13.06.2018, 02:57
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 342
Được thanks: 1376 lần
Điểm: 28.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 45
Chương 75:

Editor: Linh Vũ

"Rất tốt ạ!" Tử Thời vui vẻ trả lời.

Có lẽ là trong giọng nói của cô lộ rõ sự vui vẻ, cho nên ngay cả Triệu Hoài Chương ở đầu bên kia nghe được cũng nhẹ nhàng cười một tiếng.

Tử Thời nghe được tiếng cười của ông, dừng một lát, sau đó nổi lên dũng khí, nói: "Chuyện đó... Ba à, con sắp kết hôn rồi."

"Ừm, ba đã nghe nói rồi. Chúc mừng con." Giọng của Triệu Hoài Chương hết sức dịu dàng, cho nên nghe cũng có vẻ xa xăm: "Thịnh Thừa Quang là người đàn ông rất tốt, ba chúc hai người các con sẽ đầu bạc răng long, ân ái cả đời."

Tử Thời nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, dưới ánh mặt trời, chiếc nhẫn lóe sáng lên, bên cửa sổ là ánh sáng ấm ấp, giống như tâm tình của cô lúc này vậy. Cô vô cùng hạnh phúc nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Ba à, cảm ơn tất cả những chuyện mà ba đã làm cho con.

Mặt trời chiếu xuyên qua những tán cây bên trong khu vườn, rắc ánh sáng ấm áp lên cửa sổ nơi Tử Thời đang đứng, cùng lúc đó, Triệu Hoài Chương cũng đứng trước cửa sổ, đi lên trước nhìn những tán cây xum xuê.

Ông đã cúp điện thoại, nhưng mãi một lúc lâu sau mới bỏ vào trong túi áo.

Trên cửa sổ đặt một bình cá vàng, con cá nhỏ xíu vẫy đuôi bơi qua bơi lại trong bình nước, không hề có tâm sự gì.

Triệu Hoài Chương vô cùng hâm mộ.

Nghe nói trí nhớ của loài cá chỉ có bảy giây.

Nhưng con người lại cứ nhớ chuyện cũ cả một đời.

May mà người ông nợ nhiều nhất trên đời này đã sắp có một người đàn ông khác chăm sóc cho cả đời rồi.

Thịnh Thừa Quang là một người đàn ông rất tốt, tốt hơn nhiều so với ông, về sau Tử Thời sẽ rất hạnh phúc.

Chúc con hạnh phúc, con gái của ba.

Thật xin lỗi, con gái của ba.

***

Sau khi cúp điện thoại, Tử Thời đứng ngẩn người trước cửa sổ, cũng không phải là đang nghĩ ngợi gì, chỉ là thấy trong đầu trống rỗng như vậy lại rất thoải mái. Một lát sau bên cửa có tiếng động, cô quay đầu lại nhìn, là Thịnh Thừa Quang ôm con gái đi vào.

Gấu Nhỏ ngủ rồi. Thịnh Thừa Quang nhẹ nhàng đặt cô bé lên giường của họ, miệng khẽ oán giận: "Sao con bé lại có thể ăn như thế chứ? Ăn no rồi ngáp một cái nói là mệt, thế là ngủ luôn được..."

Anh đi vào phòng tắm lấy một cái khăn lông ra, vừa lau mặt và tay cho con gái vừa hỏi Tử Thời: "Điện thoại của ai thế? Phùng Nhất Nhất?"

Tử Thời cười cười, không trả lời anh, ngồi xuống bên cạnh con gái, dịu dàng xoa xoa cái đầu sư tử của cô bé.

"Vừa rồi anh nói chuyện phiếm với con, con bé vậy mà lại biết hỏi ngược lại rồi." Thịnh Thừa Quang bắt chước câu "Các bé gái rất nhạy cảm và dễ bị tổn thương" của con gái, nói cho Tử Thời nghe, giọng điệu vô cùng kiêu ngạo, nhẹ giọng nói với Tử Thời: "Con bé thật là thông minh! Cuối tuần anh sẽ đưa con bé đến nhà trẻ đăng ký."

Về chuyện để Gấu Nhỏ đi nhà trẻ, họ đã từng bàn bạc qua, nhưng mà Tử Thời vẫn có chút không nỡ: "Sớm như vậy sao... Em sợ con bé sẽ không thích ứng được."

"Không đâu, năng lực thích ứng của con bé rất mạnh." Thịnh Thừa Quang dừng một chút, quay đầu nhìn cô với vẻ nghi ngờ: "Là em sợ em không thích ứng được ấy? Con bé đi nhà trẻ rồi em sẽ không có cớ gì để không đăng bài mới?"

"Không phải đâu." Tử Thời vô cùng nghiêm túc nói: "Lúc không đăng bài mới em đều chưa bao giờ kiếm cớ, em đều nói với họ là em không muốn sáng tác."

Tử Thời đúng là vô cùng thẳng thắn vô tư!

Thịnh Thừa Quang vô cùng bất đắc dĩ thở dài: "Em rõ là... Thế mà còn không biết xấu hổ đi dạy con gái là làm việc gì cũng phải kiên trì tới cùng."

Tử Thời nghĩ nghĩ: "Em chưa từng dạy con bé như thế, trước giờ em đều nói với con bé là: Con thích làm đến đâu thì cứ làm đến đó."

Thịnh Thừa Quang nghe được thì ngứa hết cả răng: "Thế mà nhìn em vẫn cứ kiêu ngạo nhỉ?"

"Đời người ngắn ngủi thôi mà." Tử Thời cười tít mắt.

Thịnh tổng đen mặt, Tử Thời nói không được đành phải dỗ anh, đi tới tựa lên người anh, cô nhỏ giọng lấy lòng anh: "Không phải là vì đã có anh rồi sao, anh sẽ dạy con bé mà, cho nên em mới không lo... Không phải người ta đều nói 'cha nghiêm, mẹ hiền' sao?" diễn$đàn@lee^ quý!đôn

"Cái gì mà cha nghiêm với chả mẹ hiền! Chính là anh vào vai phản diện, còn em đóng vai người tốt phải không?" Thịnh Thừa Quang nói toạc ra.

"Ôi ôi..." Tử Thời lại tiến đến, dựa vào người anh làm nũng, dù sao con gái cũng ngủ say rồi, cho dù sét có đánh xuống thì cũng không tỉnh dậy.

Tử Thời đang cho rằng dỗ như thế là xong thì bỗng nhiên cả người nhẹ bẫng, bị anh bế lên.

Đột nhiên bị lơ lửng giữa không trung, cô kêu lên một tiếng, nắm tay lại nện vào người anh một cái, Thịnh Thừa Quang lại cực kỳ hưởng thụ, nhíu mày cười cười, ôm cô ra khỏi phòng.

Bế cô đến phòng khách, đặt lên sofa, Thịnh Thừa Quang vừa ra sức hôn cô vừa thò tay cởi khuy áo cô. Cửa phòng ngủ vẫn mở, Gấu Nhỏ đang ngủ trên giường, chỉ cần ngồi dậy là có thể nhìn thấy ba mẹ đang làm gì... Tử Thời vùng vẫy, nhỏ giọng nói: "Đừng mà... Sẽ đánh thức con bé!"

"Không đâu, em kêu nhỏ tiếng một chút là được!" Mặt Thịnh Thừa Quang đã vùi vào trong ngực cô, giọng nói không rõ ràng.

Tử Thời đang muốn nói "Em mới không thèm kêu ấy!", phía dưới bỗng nhiên bị anh tiến thẳng vào, nhất thời xương cốt đều như vỡ vụn, run rẩy ngâm thành tiếng: "...Ừm!"

Thịnh Thừa Quang cười vô cùng đắc ý, cúi đầu che kín miệng cô, bên trên thì hôn, bên dưới thì hung hăng ra vào, người dưới thân đã mềm như nước... Từ lúc cầu hôn hôm qua tới giờ, Thịnh Thừa Quang phải xử lý quá nhiều chuyện đột ngột xảy ra, vì vậy phần cảm xúc bị đè nén kia càng bộc phát dữ dội hơn, ôm cô lăn qua lộn lại một lúc lâu mới giảm bớt được một chút.

Căn lên môi cô, anh nâng thắt lưng dừng động tác lại.

Tử Thời phục hồi tinh thần lại, thở hổn hển như thể có thể ngất đi bất cứ lúc nào, yếu ớt gọi "Thịnh Thừa Quang", muốn anh ôm hôn.

Hồn phách Thịnh Thừa Quang đều đã bay theo tiếng gọi của cô, ôm lấy cô, vừa hôn vừa đùa giỡn: "Em còn thích làm nũng hơn cả con gái đấy!"

Tử Thời ngồi trong lòng anh, hai tay hai chân quấn lấy người anh, hai người dùng phương thức thân mật nhất mà ôm lấy nhau, từ từ cọ xát, tâm tư dường như cũng bị mài vụn luôn rồi... Cô ý loạn tình mê hôn lên cằm anh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy anh... có thích không?"

Thịnh Thừa Quang cười cười không trả lời, đè vai cô hôn xuống, Tử Thời bị anh hôn như vậy chỉ còn nước chịu thua, quá kịch liệt, suýt nữa đã thở không nổi rồi, không tự chủ được lại xoay thắt lưng, cả người run rẩy nằm trong lòng anh... Cô run rẩy khiến anh cũng không nói được thành lời, dịu dàng hôn lên miệng cô, thở hổn hển, hung hăng nói: "Thích không chịu được!"

***

Nhà trẻ mà Thịnh Thừa Quang chọn cho Gấu Nhỏ nằm ngay đằng trước tiểu khu của họ, là... nhà trẻ mà Trịnh Phiên Nhiên mua cho công chúa Trịnh Điềm nhà anh ta.

Trịnh Phiên Nhiên sợ con gái nhà mình không quen được với không khí trong nhà trẻ, đã có thể mua được quyền đặt tên một ngôi sao để cầu hôn thì sao không thể mua được một cái nhà trẻ cho công chúa nhỏ của mình chứ?

Trịnh tổng không chỉ mua nhà trẻ, mà còn sắp xếp trang thiết bị và mời đội ngũ giáo viên tốt nhất nữa.

Đương nhiên đây cũng là một lợi thế của tiểu khu này, ít nhất là lúc lựa chọn chỗ này thì Thịnh Thừa Quang đã suy xét đến chuyện này.

Hôm nay là thứ hai, Tử Thời ở nhà thu thập hành lý cho cả nhà để cuối tháng đi chơi, Thịnh Thừa Quang đã đưa Gấu Nhỏ xuống dưới lầu chơi, thuận tiện tới nhà trẻ đăng ký.

Nhà trẻ này nhìn từ bên ngoài thì giống một tòa thành trong truyện cổ tích, đi vào bên trong... đúng là một tòa thành trong truyện cổ tích: các thiết bị vui chơi có thể so với khu vui chơi trẻ em, ngay cả vòng xoay ngựa gỗ cũng có. Mấy người lớn đi đi lại lại trong nhà trẻ, ngoài giáo viên ra thì những người còn lại đều mặc trang phục hoạt hình đủ kiểu, thậm chí Gấu Nhỏ còn nhìn thấy một con hươu cao cổ trong 《 Nếu bạn là một con gấu 》!

"Oa a...!" Gấu Nhỏ còn chưa nhìn hết đã vô cùng hưng phấn nhảy nhót trong lòng ba mình: "Ba! Con thích chỗ này! Con thích!"

Thịnh Thừa Quang đặt cô bé xuống, sửa sang lại quần áo cho cô bé, chỉ sang một bên: "Vậy con tới bên kia đi, nói với cô giáo rằng con thích chỗ này."

Nhà trẻ này cần phải phỏng vấn mới được nhập học, hơn nữa còn nghe nói tiêu chuẩn hơi nghiêm khắc. Thịnh Thừa Quang trái lại chỉ cần chào hỏi là đã có thể đưa con gái vào đây, nhưng mà anh luôn mong con gái sẽ độc lập, hơn nữa chuyện phỏng vấn này cũng tốt, anh tin vào Gấu Nhỏ, cũng muốn cho Gấu Nhỏ cơ hội lựa chọn.

Gấu Nhỏ sôi nổi đi về phía giáo viên đang đứng, nhưng mà trên đường cô bé còn dừng lại để ôm ấp và nhảy nhót với sói xám một lúc... Sau cùng vẫn là giáo viên đi về phía cô bé, hỏi cô bé có thích chỗ này không.

Gấu Nhỏ hơi ngại ngùng trước mặt người lạ, bởi vậy nên có vẻ vô cùng lễ phép: "Có ạ, con rất thích chỗ này."

"Bình thường ở nhà con thích làm gì nào?" Cô giáo trẻ tuổi rất thích cái đầu sư tử của cô bé, cười tít mắt hỏi.

"Thích ba ạ!" Cô nhóc kia có lẽ là không nghe rõ câu hỏi, ngây thơ đáp lại.

Trái lại cô giáo trẻ tuổi lại hiểu  được, cười nhìn người đàn ông đứng cách đó không xa, nói với cô bé: "Con và ba con trông rất giống nhau!"

"Bởi vì con là con gái của ba mà!" Gấu Nhỏ vô cùng tự hào nói.

Đứa bé nhỏ nhắn đứng dưới ánh mặt trời, trông đẹp hệt như một thiên sứ nhỏ vậy. Thịnh Thừa Quang nhìn cô bé, nghĩ thầm rằng anh đã từng làm sai nhiều chuyện như vậy, thế nhưng ông trời vẫn ban cho anh những thứ tốt đẹp nhất, quả nhiên là không uổng công anh chờ đợi.

***

Gấu Nhỏ ngủ trưa rồi mới ra ngoài, cho nên ở lại nhà trẻ chơi thêm một lúc, cùng ăn bánh ngọt với mấy bạn nhỏ ở đó rồi mới cùng ba đi về nhà.

Tên Trịnh Phiên Nhiên biến thái kia còn sắp xếp đầu bếp chuyên nghiệp cho nhà trẻ, mà đầu bếp làm bánh ngọt lại còn được mời đến từ nhà hàng Michelin của Pháp, món bánh ngọt của mấy đứa trẻ hôm nay là macaron.

Macaron đủ mọi màu sắc lại còn làm với cỡ nhỏ, xếp lên một cái giá ba tầng bằng bạc tinh xảo, hết tầng này đến tầng khác, đẹp đến mức khiến người ta chảy cả nước miếng! Cả đám trẻ con nhao nhao hoan hô, xếp hàng nhận bánh ngọt, Gấu Nhỏ cũng được cô giáo gọi tới xếp hàng. diễn!đàn$lê@quý%đôn

Tiểu thư Gấu cực kỳ ngoan ngoãn, chỉ chọn một cái đã bày tỏ rằng cô bé đủ ăn rồi, cô giáo nói không sao đâu, bảo cô bé chọn thêm một cái nữa, cô bé chọn một cái màu chocolate mà Thịnh Thừa Quang thích.

Hai cha con mang theo hai cái macaron quay về nhà.

Hôm nay thời tiết rất tốt, đi đường rất thoải mái, Thịnh Thừa Quang dẫn cô bé đi bộ về nhà.

Gấu Nhỏ cực kỳ vui vẻ, vừa ăn macaron vừa hỏi ba: "Ba ơi, macaron lúc nãy mua rất tốn tiền sao?"

"Không có, đây là bánh ngọt tặng cho con, không mất tiền mua."

"Nhưng mà con thấy ba quẹt thẻ!"

"À... Đó là nộp học phí cho con, đợi mấy tháng nữa, đến tháng chín thì con sẽ đến đó học." Thịnh Thừa Quang dắt tay cô bé, đi rất chậm: "Thịnh Gia Tinh, con sẽ ngoan ngoãn đi học chứ?"

"Dạ... Chắc là thế?" Tiểu thư Thịnh Gia Tinh rất giống ba mình, sẽ không dễ dàng đồng ý.

Thịnh Thừa Quang ngồi xổm xuống, lấy khăn ướt ra lau tay và miệng cho cô bé, thấy cô bé ăn ngon lành như vậy thì anh cười hỏi: "Ăn rất ngon sao?"

Gấu Nhỏ nhân lúc anh còn chưa lau thì vội liếm sạch phần còn thừa trên tay, cái đầu sư tử gật mạnh.

"Ba, ba có biết làm macaron không?" Những thứ ba làm đều ăn rất ngon!

"Ừm... Ba có thể thử xem sao." Thật ra Thịnh tổng còn chưa từng làm macaron, nhưng vì con gái, anh sẵn sàng học.

"Ăn thật là ngon luôn!" Gấu Nhỏ lại ca ngợi.

Thịnh Thừa Quang thấy cô bé thích như vậy thì hứa hẹn: "Chờ lần này chúng ta đi du lịch về, chúng ta sẽ cùng đến Pháp ở hai ngày, đến lúc đó ba sẽ dẫn con đến đại lộ Champs ăn macaron."

"Macaron ở Pháp ngon hơn ở đây ạ?" Gấu Nhỏ mở to hai mắt ra hỏi.

"Ừ." Thịnh Thừa Quang cập nhật kiến thức cho con gái: "Macaron vốn có xuất xứ từ Italy, nhưng mà người Pháp đã phát triển macaron một cách tốt nhất."

Gấu Nhỏ nghe đến mê mẩn, hỏi: "Ba, thế nào gọi là xuất xứ?"

Thịnh Thừa Quang nghĩ nghĩ, giải thích: "Có nghĩa là: nhà của macaron ở Italy, nhưng nước Pháp là nơi macaron sống vô cùng hạnh phúc."

Gấu Nhỏ hiểu ra: "À..., giống như thành phố C là nhà của con, nhưng thành phố G là nơi con sống vô cùng hạnh phúc."

Thịnh Thừa Quang: ". . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Huogmi, Huyềnn Songg, Mưa Hà Nội, anvils2_99, linhkhin, thichdoctruyenmoi
     

Có bài mới 15.06.2018, 02:30
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 342
Được thanks: 1376 lần
Điểm: 28.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 48
Chương 76:

Editor: Linh Vũ

Chuyện cả nhà đi du lịch Thịnh Thừa Quang đã nói từ mấy tháng trước, lúc ấy cả tiểu thư Thịnh Gia Tinh và cả tiểu thư Tử Thời đều bày tỏ sự tán thành cao độ. Thật ra bây giờ nghĩ lại thì quả thật là Thịnh tổng đã tính trước cả một đoạn xa: khi đó anh đã lên kế hoạch kết hôn với Tử Thời và cho Gấu Nhỏ nhập học, sau khi làm xong từng bước, cả nhà ba người sẽ cùng lên đường đi du lịch, coi như là tuần trăng mật của đôi vợ chồng mới cưới, cũng là chuyến du lịch trước khi con gái đi học.

Du lịch dài ngày lại còn dẫn theo con nít, chỉ riêng giai đoạn chuẩn bị trước đó cũng đã là cả một công trình vĩ đại. Chỉ là Thịnh Thừa Quang thích chăm sóc như vậy, mà người được chăm sóc lại là vợ và con gái, cho dù có bao nhiêu công đoạn phức tạp thì cũng không làm khó được anh.

Thịnh tổng vô cùng hăng hái, thậm chí còn hăng hái hơn cả lúc họp, ký hợp đồng hay là dạy dỗ người khác ở Thịnh thị.

Ngay cả đặt vé máy bay khứ hồi cũng chẳng cần đến ai đặt giúp, Thịnh Thừa Quang cẩn thận nghiên cứu lộ trình, ví dụ như nơi nào đi tàu hỏa sẽ tiện hơn, đoạn đường nào ngồi thuyền sẽ có thể ngắm được cảnh đẹp, ví dụ như trạm dừng nào hợp với Gấu Nhỏ, phong cảnh ở đâu thì Tử Thời sẽ thích, anh đều đã tính toán tỉ mỉ. Hành trình mỗi ngày đều đã sắp xếp xong xuôi, vừa không lãng phí thời gian nghỉ ngơi quý giá của cả nhà, lại vừa không khiến mẹ con hai người họ bị mệt.

Tóm lại Thịnh tổng vô cùng chờ mong hành trình sắp bắt đầu này, nghĩ đến chuyện hai mẹ con họ sắp được hưởng thụ hành trình vui vẻ nhất trong đời, trong lòng anh đã kích động không thôi.

Điều duy nhất mà anh không muốn thỏa mãn mẹ con hai người họ chính là -- hai người đều muốn đến thành phố C.

Thịnh Thừa Quang cũng chẳng muốn hỏi hai người họ tại sao nữa -- còn có thể là tại sao chứ? Tử Thời là vì con gái, con gái là vì... Cố Ý!

Tử Thời lại còn đứng trước mặt anh khen ngợi rằng Cố Ý là một bé trai rất được, rất hợp với Gấu Nhỏ... Thịnh Thừa Quang mới không thèm để ý đầu thằng nhóc đó tròn hay bẹp nhé! Tránh xa con gái anh cả đời có được không?

Thịnh tổng bị áp lực tự nhiên biến thành ham muốn chiếm hữu, vẻ mặt ôn hòa nói với con gái nhà mình: "Bây giờ là khoảng thời gian đẹp nhất ở Bắc Âu, ba mang con đi Thụy Điển trượt tuyết nhé -- Con rất thích trượt tuyết mà, phải không? Chúng ta còn có thể đến Đan Mạch, ở đó là vương quốc cổ tích, đến đó ba sẽ dẫn con đến tượng Nàng Tiên Cá -- Con đã nghe kể chuyện nàng tiên cá rồi mà, đúng không?"

"Vâng..." Gấu Nhỏ ngơ ngơ ngác ngác, có vẻ như đã bị thuyết phục, nhưng chờ ba nói xong, cô bé bỗng nhiên hớn hở hỏi: "Sau đó chúng ta sẽ đến thành phố C phải không?"

Một mũi dao cắm thẳng vào ngực Thịnh tổng...

"Ha ha..." Tử Thời đang ngồi xếp quần áo ở bên cạnh bật cười thành tiếng.

Thịnh Thừa Quang bất mãn đánh vào mông cô một cái, cô lập tức lùi mấy bước, sau đó tiếp tục đứng xem.

Thịnh Thừa Quang tiếp tục thuyết phục con gái: "Sau đó... Chúng ta sẽ đến nước Pháp! Không phải con rất thích macaron sao? Ba sẽ dẫn con đi xem đồng hoa lavender, rồi ăn thật nhiều món ngon."

"Các món ở thành phố C cũng rất ngon." Bạn nhỏ Thịnh Gia Tinh nói chuyện đạo lý với ba mình: "Ba à, có lẽ con không đến Pháp ăn macaron và xem hoa lavender đâu." diễn!đàn#lê$quý@đôn

Cố Ý thế mà PK cả đồ ăn ngon?

Trong đầu Thịnh tổng càng báo động mãnh liệt!

Vì thế anh dịu dàng nói với con gái: "Nhưng mà ba còn muốn dẫn mẹ con đi đến bảo tàng Lourve xem triển lãm tranh, cho nên chúng ta không thể không đến Pháp."

Gấu Nhỏ nhìn về phía mẹ mình, Tử Thời lập tức hùa vào: "Cái đó, thật ra triển lãm tranh..."

Thịnh Thừa Quang không cho cô cơ hội nói tiếp: "Anh biết, em muốn đi xem triển lãm tranh."

Ánh mắt anh tràn đầy ý tứ... Tử Thời ôm thắt lưng vẫn còn đau nhức, cho nên vô cùng dứt khoát nói: "Được rồi, em muốn đến Pháp xem triển lãm tranh."

Gấu Nhỏ rất yêu mẹ, nếu mẹ đã muốn đi Pháp, cô bé chỉ có thể bỏ qua việc nói đạo lý với ba mình.

Dùng thân thể để uy hiếp, rốt cuộc Thịnh Thừa Quang đã sắp xếp xong lộ tuyến rồi.

Tử Thời tiếp tục gấp quần áo.

Gấu Nhỏ ngồi chơi trên thảm ngay bên chân mẹ, chơi ô tô một lúc, bỗng nhiên giật giật ống quần của mẹ mình.

Tử Thời cúi đầu, thiên sứ nhỏ nhà cô ngẩng đầu lên, nghiêm túc cất tiếng bằng giọng chắc nịch: "Mẹ, mẹ sợ ba!"

Thụy Thụy nói ba anh ấy sợ mẹ, cho nên chuyện trong nhà đều do mẹ anh ấy quyết định. Gấu Nhỏ phân tích lại chuyện vừa rồi, trong nhà cô bé hình như là ngược lại rồi... Thật không hài hòa!

"À..." Tử Thời nghĩ thầm, chẳng lẽ rõ ràng như vậy sao?

"Là thế này, Gấu Nhỏ à, lời ba con nói có lý, cho nên chúng ta cứ nghe theo ba con thôi." Tử Thời cực kỳ đuối lý dạy dỗ con gái, cuối cùng vẫn không chắc chắn, hỏi một câu: "Con cảm nhận được sao?"

"Con cảm nhận được mà... Không phải." Gấu Nhỏ nghịch chiếc ô tô đồ chơi trên thảm, lời nói rất thoải mái tự nhiên: "Con nghe lời ba là vì con yêu ba!"

Tử Thời: ". . ."

Con gái à, kỹ năng nịnh hót của con tuyệt đối là do trời sinh!

***

Mặc dù không thể đi gặp anh Cố Ý mà mình thích, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời được cùng ba mẹ đi du lịch nên Gấu Nhỏ rất rất vui!

Đêm trước ngày lên đường, cô bé vẫn như thường lệ ngủ giữa ba và mẹ, cứ thầm thầm thì thì nói chuyện, nói hăng đến mức còn đứng lên khua tay múa chân để diễn tả, Tử Thời dỗ cô bé đi ngủ đến mức kiệt sức, cuối cùng lại thành tự dỗ mình ngủ mất.

Thịnh Thừa Quang vẫn ngồi một bên đọc sách như thường lệ, âm thanh kể chuyện cổ tích của Tử Thời nhỏ dần rồi dừng lại, giọng nói của Gấu Nhỏ vẫn đang tiếp tục, anh cũng không phát hiện ra có gì không đúng. Đến lúc cảm thấy trên người mình có một vật nhỏ đang bò lên, anh bỏ sách ra cúi đầu xuống, thấy con gái đang bò lên bụng anh, quay đầu thì thấy Tử Thời đã ngủ say sưa, trên gối là một quyển truyện cổ tích, che mất nửa khuôn mặt cô.

Thịnh Thừa Quang nhẹ nhàng vươn tay ra lấy sách, sửa lại chăn cho cô.

Gấu Nhỏ đã leo đến trên bụng hắn, bò lên rồi thì ngồi xuống, khoác chăn cười hì hì, giạng chân ngồi trên bụng anh.

"Ba ơi..." Cô bé cũng biết mẹ đã ngủ nên hạ giọng.

Thịnh Thừa Quang mềm lòng, xoa xoa đầu con gái: "Ừ."

"Ba ơi, con có một câu hỏi... Chính là nàng tiên cá ấy, dưới biển có nhiều thức ăn ngon như vậy, tại sao nàng tiên cá lại không sống ở dưới biển với ba mẹ mà lại muốn lên bờ ạ?" Tiểu thư Thịnh Gia Tinh thật là có năng lực tư duy logic!

"Bởi vì nàng tiên cá thích hoàng tử, cho nên mới rời khỏi ba mẹ mà nàng tiên cá rất rất yêu, cố chịu đau biến đuôi cá thành đôi chân của loài người, rõ ràng lúc đi đường rất đau, nhưng nàng tiên cá vẫn đi tới bên cạnh hoàng tử." Thịnh Thừa Quang bắt lấy cơ hội dạy dỗ con gái: "Con xem, thích một người là một chuyện tốt đẹp biết bao, nhưng bất kể lúc nào, bất kể có chuyện gì xảy ra thì mỗi người đều nên tự chăm sóc tốt cho bản thân trước, con xem, cuối cùng nàng tiên cá biến thành bọt biển, nghĩ lại mà xem, ba mẹ nàng tiên cá đau lòng biết bao?"

Tiểu thư Gấu cũng bị cảm động lây: "Vâng, chắc chắn là rất đau lòng..."

Thịnh Thừa Quang hôn nhẹ lên mặt con gái bảo bối: "Cho nên Gấu Nhỏ à, ba mẹ là người yêu con nhất trên thế gian này, sau này sẽ có người khác thích con, con cũng sẽ thích người khác, có thể còn thích hơn cả con thích ba mẹ, nhưng mà con nhất định phải nhớ rằng: con vĩnh viễn phải yêu bản thân mình hơn cả, không được làm chuyện gì khiến bản thân đau khổ, nếu con khổ sở thì ba mẹ cũng sẽ rất đau lòng."

"Con nhớ rồi, ba." Gấu Nhỏ cái hiểu cái không, chớp chớp mắt.

"Bé ngoan của ba!" Thịnh Thừa Quang vô cùng hài lòng: "Được rồi, con nên ngủ đi, nằm xuống nào, ba kể chuyện cổ tích cho con nghe."

Gấu Nhỏ nghe xong thì nhanh chóng nằm xuống, cả người úp sấp lên người ba mình.

"Ba à... Con muốn nói ba nghe một bí mật!" Cô bé con ghé lên trên lồng ngực rắn chắc của ba mình, ôm lấy cổ anh, nhỏ giọng nói: "Con thích nhất là ba!"

Thịnh Thừa Quang sửng sốt.

"Thích nhất. . . sao?"

"Phải!" Gấu Nhỏ vừa kiêu ngạo vừa khẳng định.

"A... Tại sao thế?" Thịnh Thừa Quang cảm thấy đây đúng là một câu hỏi thừa thãi!

Kết quả con gái nhà anh không hề khiến anh phải thất vọng, giọng nói non nớt, nói: "Bởi vì... Ba là người ba tốt nhất!"

Bởi vì không có chuyện gì ba không làm được, còn làm tốt hơn tất cả những người khác, ba là siêu anh hùng của con.

Bởi vì ba thích con hơn bất cứ ai khác, quan tâm con, bảo vệ con.

Bởi vì ba yêu con.

Bởi vì con cũng yêu ba...!

Gấu Nhỏ thổ lộ xong thì muốn đứng lên, đúng lúc này lại bị ba mình kéo xuống.

Hai cha con cứ ôm nhau như vậy, Thịnh Thừa Quang hôn lên mái tóc quăn tít của con gái, thở dài một hơi như vừa trút được gánh nặng, nhẹ giọng nói với cô bé: "Cảm ơn con... Ba cũng rất yêu con. Chuyện ba đã hứa với con ba vẫn nhớ rõ, ba sẽ mãi mãi ở cạnh con, mỗi thời khắc quan trọng nhất trong đời con ba đều sẽ không bỏ qua, cho đến khi có một người khiến ba yên tâm để giao con lại... Gấu Nhỏ, sau này ba sẽ giành nhiều thời gian ở bên cạnh con và mẹ con hơn, mỗi năm chúng ta sẽ đi đến một nước khác." diễn$đàn%lê!quý$đôn

Ba sẽ cố gắng làm việc, trong phạm vi cho phép sẽ cho con cuộc sống tốt đẹp nhất. Ba cũng sẽ cố gắng nghỉ ngơi, cố gắng hưởng thụ cuộc sống, sẽ là một tấm gương tích cực cho con.

Thịnh Thừa Quang đã bị cô con gái bốn tuổi nhà mình làm cho cảm động.

Không biết bao lâu sau đó anh mới bình phục được cảm xúc, bế con gái lên, phát hiện ra cô nhóc kia đã buồn ngủ, được ba ôm lên, cô bé cố mở đôi mắt đã díp lại, trên mặt tràn đầy vẻ yên tâm, nhẹ nhàng gọi "ba", đầu nghiêng ngả, dựa vào vai anh ngủ say.

Thịnh Thừa Quang đặt cô bé xuống bên cạnh Tử Thời, một lớn một nhỏ nằm ngủ ngay cạnh nhau, cảnh tượng yên tĩnh ngọt ngào đến mức làm sáng bừng cả đêm tối.

Thịnh Thừa Quang hôn lên mặt mỗi người một cái, sau đó tắt đèn nằm xuống, vô cùng thỏa mãn.

***

Thịnh Thừa Quang cũng chỉ là ngăn cản ngoài miệng như thế, trong lòng anh hiểu rõ con gái còn nhỏ, mới có từng này tuổi mà anh đã phòng bị con trai bên ngoài thì anh sẽ mệt chết.

Cho nên mặc dù ngăn cản như vậy nhưng anh vẫn đưa hai mẹ con đến thành phố C một chuyến.

Hôm xuất phát, một nhà ba người đi máy bay tới thành phố C. Thịnh Thừa Quang đã sắp xếp sẽ ở lại thành phố C một đêm, ngày hôm sau sẽ từ thành phố C bay đến thủ đô Copenhagen của Đan Mạch.

Hai người mẹ nuôi mà Gấu Nhỏ vẫn luôn nhớ nhung đều tới sân bay đón, lúc Thịnh Thừa Quang nhìn thấy nữ vương Cố Minh Châu thế mà lại đứng ở cửa đón hành khách thì cánh tay đang ôm con gái bất giác run lên, Gấu Nhỏ nhân cơ hội trượt xuống, thét chói tai "mẹ nuôi" rồi bổ nhào đến.

Sau đó Thịnh Thừa Quang nhìn thấy một cậu bé tuấn tú cao tầm nửa người Cố Minh Châu đi ra từ phía sau người Cố Minh Châu, vô cùng thoải mái bế Gấu Nhỏ vừa lao đến.

Biểu cảm của Thịnh Thừa Quang trong chớp mắt biến thành (╯‵□′)╯︵┻━┻

Lúc ăn cơm tối, Fay và cả nhà Cố Minh Châu, thêm cả nhà Trần Ngộ Bạch, cả một căn phòng rộng ngồi đầy người, vô cùng náo nhiệt.

Hai người mẹ nuôi lâu lắm rồi chưa gặp Gấu Nhỏ, cô nhóc đã cao hơn một chút, mồm mép nhanh nhảu hơn rất nhiều, bây giờ cô bé đang ngồi trong lòng mẹ nuôi Fay, nói chuyện phiếm với mẹ nuôi Cố Minh Châu: "Ba muốn đưa con đi ăn đậu Hà Lan, ăn hoa lavender, ăn macaron."

Cố Minh Châu: "Chuyến đi này... thật là thú vị."

"Ba con còn muốn đưa con đi ăn nàng tiên cá!" Nói xong lại cảm thấy không đúng lắm? Tiểu thư Gấu lắc đầu, hỏi: "Mẹ Minh Châu, mẹ có biết nàng tiên cá không?"

Cô nhóc cực kỳ đáng yêu, không tìm được từ để diễn tả cho đúng thì lại càng buồn cười, Cố Minh Châu rất thích cô bé, ngay cả mấy lời vô nghĩa mà cũng nói rất vu vẻ: "Nàng tiên cá? Là chuyện cổ tích của Andersen sao?"

"Không phải, là chuyện cổ tích mẹ kể cho con." Gấu Nhỏ nói chuyện y như người lớn: "Cô ấy thích hoàng tử, sau đó chân cô ấy rất đau, rồi biến thành bọt biển. Ba con nói như vậy là không tốt, ba nói là con phải yêu bản thân mình nhất, nếu không thì ba mẹ sẽ đau lòng."

Cố Minh Châu vốn là có cái tâm tư kia, huống hồ ánh mắt của Thịnh Thừa Quang lúc nhìn thấy con gái mình hôm nay -- cũng không phải là thích, nhưng mà cô ấy nhìn thấy được hết rồi.

Bây giờ nghe được câu này thì đã hiểu rõ.

Trong lòng nở nụ cười đắc ý, vô cùng vui mừng, nữ vương điện hạ quét ánh mắt đầy ý tứ về phía Thịnh tổng.

Thịnh Thừa Quang không thèm đấu tranh chính diện với cô ấy, ra vẻ bề trên tiến vào trạng thái chiến đấu: "Ài, con gái nhỏ thật không biết phải dạy thế nào, tôi chỉ hy vọng con bé sẽ hiểu rõ, cho dù có làm khổ ai thì cũng không được tự làm khổ mình thôi."

Hôm nay nhà Trần Ngộ Bạch chỉ đưa cô con gái nhỏ đến, bởi vì cô con gái lớn lại chạy tới nhà Lý Vi Nhiên tìm hoàng tử nhỏ của mình rồi, cho nên Trần Ngộ Bạch nghe được lời này thì cũng cảm động lấy, ngón trỏ chậm rãi đẩy gọng kính trên sống mũi, gật đầu khen ngợi Thịnh Thừa Quang.

Cố Minh Châu nghĩ thầm trong lòng: ha ha...

"Gấu Nhỏ à!" Cô ấy cười tít mắt nói với con gái nuôi: "Nhưng mà con không phải là nàng tiên cá, con chỉ cần chọn một hoàng tử mà con thích người đó, người đó cũng thích con là được rồi."

Gấu Nhỏ bừng tỉnh ra, lại còn lập tức ngẩng mặt lên vui vẻ nói: "Con thích anh Cố Ý!"

Cố Minh châu: ~\\(≧▽≦) ~

Trần Ngộ Bạch: ╮(╯_╰)╭

Thịnh Thừa Quang: (╯‵□′)╯︵┻━┻


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Huogmi, Huyềnn Songg, anvils2_99, linhkhin
     
Có bài mới 17.06.2018, 01:37
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 342
Được thanks: 1376 lần
Điểm: 28.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 44
Chương 77:

Editor: Linh Vũ

Một đêm khiến Thịnh Thừa Quang vừa ghê rợn vừa ghen tị khôn kể ở thành phố C cuối cùng cũng qua.

Ngày hôm sau, từ thành phố C họ xuất phát đến thủ đô Copenhagen của Đan Mạch, bắt đầu hành trình dài ngày đầu tiên của một nhà ba người.

Cảm xúc của Gấu Nhỏ vô cùng tốt, trước khi đi Cố Minh Châu đã dẫn Cố Ý tới tiễn cô bé, lúc nói lời tạm biệt cô bé không hề đau lòng chút nào, vô cùng vui vẻ vẫy tay nói tạm biệt với  họ. Thịnh Thừa Quang vô cùng khen ngợi biểu hiện của con gái, ngay cả lúc tiếp viên hàng không tặng cho Gấu Nhỏ một gói đồ ăn vặt anh cũng cười tít mắt nhận lấy.

Đương nhiên là Gấu Nhỏ lập tức mở ra ăn.

"Ba ơi!" Tiểu thư Gấu ngồi ở trên đùi ba mình, ăn khoai tây chiên rôm rốp: "Mẹ nói... Đan Mạch là nơi hạnh phúc nhất thế giới, vậy tại sao chúng ta lại không sống ở đó ạ?"

"Bởi vì cái "hạnh phúc nhất" kia là do người khác chọn ra, con còn chưa từng tới, sao biết được con tới đó sống thì có hạnh phúc không? Lỡ như con không giống người khác, không thích nơi đó thì sao?" Mỗi lần nói chuyện với con gái về đề tài nhân sinh, Thịnh Thừa Quang đều coi cô bé như người lớn, vô cùng nghiêm túc: "Người khác nói chưa chắc đã là đúng, những chuyện con muốn biết thì phải tự mình đi chứng thực. Ví dụ như chúng ta đi du lịch, con tới đó sẽ biết nơi đó có tốt như người ta vẫn hay nói hay không."

Gấu Nhỏ lại càng nhai rôm rốp nhanh hơn, lời nói không rõ ràng, tỏ ra hết sức tán thưởng: "Ba nói chuyện... thật là có lý."

Tử Thời ngồi bên cạnh hai cha con, đang nghiên cứu quyển sổ tay tuyên truyền về Đan Mạch được phát trên máy bay, nghe con gái nói như vậy, nhịn không được âm thầm gật đầu khen ngợi trong lòng.

Cô vừa mới gật xong thì lại nghe Gấu Nhỏ nói tiếp: "Dù sao thì con được ở cùng với ba mẹ đã rất hạnh phúc rồi."

Chỉ cần ba người chúng ta ở bên nhau, đi đến đâu cũng là nơi hạnh phúc nhất.

Trái tim Tử Thời đập thình thịch, trợn mắt nhìn con gái -- Này! Cổ vũ như vậy có phải là quá khoa trương không?

Lỡ như Thịnh tổng bị làm cho mê muội rồi thay đổi người giữ vị trí số một trong lòng thì phải làm sao đây?

Cô đưa quyển sổ tay lên che mặt, lặng lẽ nhìn về phía Thịnh Thừa Quang.

Thịnh Thừa Quang đang cúi đầu nhặt đám khoai tây chiên vụn bị rơi trên người -- Gấu Nhỏ rôm rốp một tiếng, trên người anh lại có thêm một đống vụn vụn, lại thêm chiếc áo đen nên càng trở nên nổi bật, một người cuồng sạch sẽ như Thịnh tổng, mặc dù hiện giờ ngoài mặt đang tỏ ra vừa dịu dàng vừa kiên nhẫn, nhưng sợ là trong lòng đã muốn phát điên rồi.

Tử Thời thấy vậy lại yên tâm: trước khi Gấu Nhỏ biết giữ sạch sẽ, địa vị của cô hẳn là vẫn vô cùng vững chắc.

***

Thịnh Thừa Quang đã tính kĩ sự chênh lệch múi giờ, lúc bọn họ tới được Copenhagen thì đã là chạng vạng theo giờ địa phương.

Làm xong thủ tục nhận khách sạn thì vừa đúng thời gian ăn cơm chiều.

Vào mùa này buổi tối rất lạnh, Thịnh Thừa Quang sợ hai mẹ con họ mới tới không kịp thích ứng, lại thêm Gấu Nhỏ còn nhỏ nên quyết định dùng bữa tối ở ngay khách sạn.

Bữa ăn kiểu Tây đơn giản là bánh mì, phô mai và thịt.

Ở sâu trong lòng Thịnh Thừa Quang cho rằng ngoại trừ đồ ăn Trung Quốc ra, những món ăn khác đều không khác nhau lắm, sandwich của Đan Mạch và humburger của Mỹ cũng gần như nhau, món bánh nổi tiếng khắp thế giới của Đan Mạch chính là thứ vừa ngọt vừa ngấy... Anh bàn bạc với Tử Thời để gọi món ăn.

Bởi vì trên thực đơn đều là tiếng Anh, Tử Thời học lâu như vậy rồi nên bây giờ khẩu ngữ tiếng Anh cũng đã khá trôi chảy, lúc nói chuyện hai người đều dùng tiếng Anh.

Hai người lớn ngồi kề sát nhau cùng xem thực đơn, thủ thỉ thù thì dùng tiếng Anh để trêu chọc nhau, khỏi phải nói trong hài hòa ấm áp đến cỡ nào. Gấu Nhỏ duỗi đôi chân ngắn ngồ trên ghế, dựng thẳng lỗ tai lên mà nghe chẳng hiểu được câu nào, cô bé sốt ruột thò đầu đến trước mặt ba mẹ để nhìn.

Trước đây cô bé vẫn luôn không có hứng thú học tiếng Anh, so với các bạn nhỏ cùng tuổi, trình độ tiếng Anh của cô bé chỉ giới hạn trong "Hi ~", "Bye bye", bình thường thì không thấy có vấn đề gì, bây giờ nghe ba mẹ dùng thứ ngôn ngữ mà cô bé không hiểu ra vui vẻ nói chuyện với nhau, cô bé nhất thời thấy vô cùng khó chịu: ""*¥#%*! %!"

Tiểu thư Gấu nói liền một mạch thứ ngôn ngữ mình vừa phát minh ra.

Nhân viên phục vụ mắt to sống mũi cao lộ ra nụ cười thân thiện với cái đầu đáng yêu, Tử Thời nhẹ giọng nói với con gái: "Gấu Nhỏ à, ở nơi công cộng, con giữ yên lặng một chút..." diễn!đàn#lê$quý%đôn

Gấu Nhỏ cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời. Nhân viên phục vụ vừa đi, cô bé lấn tới bên người mẹ, cực kỳ hâm mộ nói: "Mẹ nói thật là trôi chảy! Trôi chảy y như ba rồi!"

Đây là đánh giá cao cỡ nào chứ... Tử Thời giữ vị trí số một trong lòng Thịnh tổng, lại thêm đã từng thất học, lúc này cảm động đến mức muốn rơi nước mắt.

Thịnh Thừa Quang không có cảm tưởng gì, trải khăn ăn cho con gái xong, xoa xoa cái đầu sư tử, dặn dò cô bé: "Đừng ăn quá nhiều, buổi tối no quá sẽ ngủ không ngon."

Sau đó quay đầu lại nói với vợ: "Đừng có ăn sạch bánh ngọt, buổi tối đói bụng sẽ không ngủ được."

Gấu Nhỏ: ╭(╯^╰)╮

Tử Thời: ~(^_^)~

***

Ăn xong bữa tối, bọn họ đi dạo quanh khách sạn, tán gẫu về hành trình ngày mai, sau đó hạnh phúc quay lại phòng ngủ.

Ngủ thẳng giấc tới tận bình minh ngày hôm sau, một nhà ba người thức dậy đều tràn đầy tinh thần.

Bọn họ chỉ ở lại Copenhagen một ngày, ăn sáng xong thì bắt đầu đi dạo, dọc theo Cung điện Amalienborg, Công viên Amelie và Tòa thị chính, vừa đi vừa ngắm phong cảnh, ngắm nhìn những thứ mới lạ nơi đất khách khiến lòng người phấn chấn hẳn lên.

Ngay cả Gấu Nhỏ cũng tỏ ra nghiêm túc phát biểu cảm nhận: "Ở đây nhà cửa đều nhọn hoắt, nhìn đâu cũng giống tòa lâu đài mà công chúa sống."

Bạn nhỏ vốn được ba mẹ nắm tay đi đường, nhưng cô bé mới đi được năm phút đồng hồ đã làm nũng đòi ba ôm nửa tiếng, Thịnh Thừa Quang nâng cô bé lên vai ngồi luôn.

Cô nhóc kia vui mừng đến phát điên, hai tay ôm lấy mặt ba, lúc cười nước miếng chảy thẳng xuống, ban đầu Thịnh Thừa Quang còn tưởng là trời mưa, sờ lên mặt mới phát hiện ra là nước miếng của con gái, nhất thời sắc mặt xám xịt...

Tử Thời giơ máy ảnh lên chụp tách tách!

Sau khi nắm chắc vị trí NO.1 trong lòng Thịnh tổng, cô trở nên vô cùng tự tin!

***

Copenhagen không lớn lắm, đi loanh quanh lòng vòng, đến chiều bọn họ đã tới chỗ Nàng Tiên Cá rồi.

Thật ra Gấu Nhỏ cũng có tưởng tượng của bản thân về Nàng Tiên Cá, đến lúc nhìn thấy vật thật thì chỉ thấy một đám đen thui, cô bé chẳng còn hứng thú gì nữa.

Trái lại Tử Thời nhớ trước kia cô đã từng vẽ một bức tranh Nàng Tiên Cá ngồi trên hòn đá ưu thương nhìn ra biển lớn, bây giờ cảnh tượng bày ra trước mắt, nhất thời cô có chút xuất thần.

Thịnh Thừa Quang một tay ôm con gái đang làm nũng, tay còn lại thì kéo tay vợ.

Du khách xung quanh nói đủ thứ tiếng, âm thanh ồn ào, anh cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: "Em đang nghĩ cái gì đấy?"

"... Em cũng cảm thấy anh nói không đúng." Tử Thời xuất thần nói.

Thịnh Thừa Quang xoa xoa tóc cô, "Hử?" một tiếng.

Tử Thời thu hồi ánh mắt đang nhìn Nàng Tiên Cá, nhìn anh, nhẹ giọng nói: "Cho dù mỗi một bước chân đều là bước trên mũi dao thì cũng phải đi tới bên cạnh hoàng tử." d.đ.l.q.đ

Một đêm trước khi đi, cô đang kể chuyện cổ tích cho Gấu Nhỏ thì ngủ quên mất, lúc hai cha con thì thầm nói chuyện với nhau, trong lúc nửa tỉnh nửa mê cô có nghe được lời của anh.

Nhưng mà nếu để cho cô nói... Thà rằng cả đời phải bước trên mũi dao, cô cũng sẽ đi tới bên cạnh hoàng tử.

Thịnh Thừa Quang nhìn cô, trong ánh mắt có vui mừng cũng có thương tiếc.

Nhíu mày, anh cố ý than thở: "Thật ra, nếu con gái gặp được một hoàng tử đáng tin như anh, anh cũng sẽ không ngăn cản con bé."

Tử Thời: "A... hay là chúng ta tới chụp ảnh đi?"

Thịnh Thừa Quang: "Em đây là đang cố ý nói sang đề tài khác sao? Chẳng lẽ em không đồng ý với lời của anh sao?"

"Sao có thể chứ?" Tử Thời chớp chớp mắt: "Nhưng mà... trên thế giới này sợ là không tìm thấy anh thứ hai đâu!"

Cho xin đi! Cô làm người giữ vị trí số một trong lòng Thịnh tổng cũng ra dáng hơn Gấu Nhỏ phải không? Cô đúng là chuyên nghiệp!

Quả nhiên, Thịnh tổng hết sức hài lòng.

Ba mẹ nói mấy lời buồn nôn với nhau mà lại thấy thú vị, cô bé con bị lạnh nhạt hết nhìn đông thì lại quay sang nhìn tây, lúc này bỗng nhiên lớn tiếng hỏi: "Ba ơi, vì sao Nàng Tiên Cá không mặc quần áo ạ?"

Thịnh Thừa Quang nghĩ thầm trong lòng, đây đúng là cơ hội tốt để dạy cho cô bé một bài về sinh lý học.

Nhưng mà loại chuyện này nên để cho mẹ giảng giải mới đúng.

Lúc này anh chỉ có thể nói: "Nàng Tiên Cá chỉ sống ở dưới biển, mặc quần áo thì sẽ khó bơi lội."

"Bơi lội thì phải mặc áo tắm chứ!" Bạn nhỏ Thịnh Gia Tinh không dễ bị lừa như vậy.

Thịnh Thừa Quang xin tiếp viện, họa sĩ truyện tranh nổi tiếng Tử Thời ra trận: "Bởi vì nàng ấy chỉ là cá thôi, quần áo của cá chính là vảy mà ~"

"Nhưng mặt của nàng ấy không phải là cá! Nàng ấy phải mặc áo ngực chứ? Ba mẹ xem, ngực của Nàng Tiên Cá lộ hết ra ngoài cả rồi!" Là con gái của Thịnh Thừa Quang, khả năng quan sát của tiểu thư Gấu hết sức nhanh nhạy: "Không thể như vậy được! Xấu hổ lắm xấu hổ lắm!"

Ba mẹ đang cạn lời, bên cạnh bỗng nhiên truyền tới một tràng tiếng cười vô cùng rõ ràng.

Là một người đàn ông châu Á vô cùng tuấn tú, nhìn độ tuổi không chênh lệch với Trịnh Phiên Nhiên và Ngôn Tuấn là bao, tiếng Trung vô cùng lưu loát: "Cô bé thật là đáng yêu!"

Anh ta nói Gấu Nhỏ, nhưng mà ánh mắt lại dừng lại trên mặt người mẹ trẻ tuổi đáng yêu của cô bé một khắc.

"Mấy người từ đâu tới đây?" Anh ta cười, hỏi cả nhà.

"Thành phố G." Thịnh Thừa Quang nói đơn giản, lại hỏi: "Ngài thì sao?"

"Thật khéo!" Người đàn ông tuấn tú kia cười rộ lên lại trông càng đẹp trai hơn: "Tôi cũng đã từng sống ở thành phố G rất nhiều năm."

Hai người đàn ông hàn huyên với nhau mấy câu, Thịnh Thừa Quang đã chú ý tới mười mấy người vệ sĩ giả bộ như du khách xung quanh, biết vị trước mắt này không phải người tầm thường, cũng không tiếp tục nói chuyện kĩ hơn nữa.

Nhưng mà người đàn ông tên Thôi Thuấn Hoa này lại có vẻ như rất thích Gấu Nhỏ, lúc chuẩn bị rời đi anh ta còn tặng Gấu Nhỏ một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền là một Nàng Tiên Cá nhỏ xíu, tinh xảo đáng yêu.

Đợi ba gật đầu rồi Gấu Nhỏ mới nhận lấy, cười tít mắt cảm ơn: "Cảm ơn bác ạ!"

"Ngoan... Sao thành phố G lại có thể sinh ra một cô bé xinh đẹp đáng yêu thế này chứ?" Thôi Thuấn Hoa nhìn cô bé đang cười, tiếng cười thấp hơn một chút.

Tiểu thư Thịnh Gia Tinh rất hiểu lễ nghĩa nói: "Sau này bác tới thành phố G thì nhớ tới nhà cháu làm khách nhé, ba cháu nấu đồ ăn rất ngon đấy...!"

"Thành phố G sao... Chỉ sợ là không có cơ hội thôi..." Thôi Thuấn Hoa nở nụ cười, mặc dù còn có phong thái hơn cả năm đó làm đệ nhất công tử của thành phố G, nhưng đuôi mắt đã lộ ra dấu vết của thời gian."

***

Bất tri bất giác mặt trời đã ngả về tây, Nàng Tiên Cá trên tảng đá khoác lên mình màu vàng óng ánh, vẻ ưu thương lại thêm vài phần say mê.

Mọi người tạm biệt nhau.

Thịnh Thừa Quang dẫn vợ con chầm chậm đi về, Tử Thời nói: "Vị Thôi tiên sinh kia nhìn có vẻ như có rất nhiều chuyện cũ."

Nhìn khuôn mặt Nàng Tiên Cá mà vẻ mặt trông còn phiền muộn hơn cả Nàng Tiên Cá vì người yêu mà hóa thành bọt biển.

Thịnh Thừa Quang cười cười không nói chuyện.

Gấu Nhỏ ghé vào trên vai ba, nói chắc nịch: "Bởi vì trong nhà bác ấy chỉ có con trai! Không có con!"

Mẹ nuôi Minh Châu thỉnh thoảng cũng dùng vẻ mặt "ưu thương" như thế mà nói với cô bé: tại sao chỉ có hai đứa con trai, không thể có một đứa con gái hoạt bát đáng yêu chứ?

Tử Thời nhẫn nhịn, nhịn không được nữa thì nói với Thịnh Thừa Quang: "Con gái anh đúng là giống anh."

Thịnh tổng nhẹ nhàng đáp lại: "Ừ ~"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: HNRTV, Huogmi, Huyềnn Songg, Mưa Hà Nội, anvils2_99, linhkhin, trucxinh0505
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ck Linh Dâm, Diễm kiều, Gấu Lùn, Iris iris, môcmien2709, phuong thi, Thố Lạt, trunghongnam, Yến khôi và 1234 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Vương Tử
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 347 điểm để mua Bò nhảy múa
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.