Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 244 bài ] 

Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

 
Có bài mới 02.11.2015, 18:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.08.2013, 16:27
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1205
Được thanks: 6403 lần
Điểm: 20.68
Có bài mới Re: [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện (đã đọc được) - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 35:
Editor: Hoàng Dung
Nguồn: ๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m

"Ha ha. . . . . . Ta bị nhốt lâu như vậy, hôm nay cuối cùng lại thấy ánh mặt trời. Kỳ chết của các ngươi tới rồi, ta muốn các ngươi chết không được tử tế." Giao Long ngước đầu, một đôi mắt đỏ bừng nhiễm ánh sáng ác độc.

Toàn thân phủ đầy vảy tối đen như mực, ở sau lưng còn cắm một thanh kiếm. Xung quanh thanh kiếm kia quấn quýt từng đợt khí đen, phàm là người tu tiên nhìn thấy, cũng biết đây là một thanh Tà Kiếm. Có lẽ là bởi vì lý do bị thương, mặc dù tốc độ Giao Long khá nhanh, nhưng cũng không linh hoạt.

Thanh kiếm này chính là thanh kiếm treo dưới thành cây cầu một thời gian mà nửa yêu lưu lại.

Nửa người nó bao phủ ở trong nước, thân thể cong xuống, thỉnh thoảng vung đuôi vài cái, nổi lên một hồi sóng lớn cuồn cuộn.

"Rốt cuộc là ai chết, còn chưa biết chắc đâu? Nói khoác lác thì ai không biết!" Tịch Chân la lớn về phía Giao Long, bàn tay ôm đầu vai. Đầu vai không ngừng chảy máu, hẳn là bị trọng thương.

Phùng chân nhân và An Hoằng Hàn đứng các góc, lấy hình tam giác bao bọc vây quanh Giao Long.

Mặc dù thực lực Giao Long vượt xa bất kỳ người nào trong bọn họ, nhưng Tịch Chân phi thăng nhiều năm như vậy, thực lực cũng không thể coi thường. Đơn đả độc đấu không thắng được Giao Long, không có nghĩa là không thể dùng những biện pháp khác.

"Còn nhớ rõ trận pháp ta nói với các ngươi không? Bày trận!" Tịch Chân thét to một tiếng, đôi tay kết ấn ở trước ngực. Từng chùm ánh sáng bắn ra từ giữa hai tay ông, bay về phía Giao Long.

An Hoằng Hàn và Phùng chân nhân kết ấn theo sát phía sau, tia sáng dần dần xuất hiện ở trong tay bọn họ, có vài tơ sáng gắt gao bao trùm Giao Long, vây Giao Long ở bên trong.

Những tơ sáng mảnh này nhìn như mềm mại dễ vỡ, kì thực cứng rắn không thôi. Mặc cho Giao Long ra sức giãy giụa, cũng không có biện pháp tránh thoát.

"Các ngươi cho là như vậy liền có thể vây khốn ta sao? Quá khinh thường ta rồi." Giao Long vẫy động thân thể, đập mạnh ở trong nước, một đôi mắt đỏ đến tỏa sáng. Theo sức vung vẩy kịch liệt của nó, ba người đang nắm giữ sợi tơ mỏng đều theo động tác của nó mà đung đưa xung quanh.

Sắc mặt ba người đều không quá tốt, âm trầm đến đáng sợ.

Mặc dù bọn họ có biện pháp kiềm chế giữ chặt hành động Giao Long, nhưng lại không có cách nào thật sự chế phục nó. Đặc biệt là thân thể cường hãn này của Giao Long, tùy tiện động một cái liền có thể giày vò bọn họ.

Thân thể mấy người ở giữa không trung, không ngừng bị Giao Long ném đi.

Tịch Chân đã sớm phát hiện đồ đệ chạy tới, thấy nàng đứng sững sờ, lớn tiếng quát mắng một câu, "Còn không nhanh thừa cơ hội này đánh nó trọng thương! Ngây ngốc nhìn cuộc vui sao?"

Tịch Tích Chi bị mắng đến đỏ mặt lên, nàng xác thật là muốn giúp một tay, nhưng đây không phải là không chen vào lọt sao?

Từ từ ngưng tụ linh lực, hóa thành một mảnh gió sắc bén. Khi Tịch Tích Chi phất tay, vô số cơn gió sắc bén bắn về phía Giao Long trong trận pháp.

Toàn thân Giao Long bị tơ sáng mỏng quấn quanh, hành động bị hạn chế. Nhìn thấy vô số cơn gió sắc bén đánh về phía mình nhưng không thể né tránh, một đôi mắt đỏ hồng tỏa sáng, hung hăng khóa chặt Tịch Tích Chi.

Hận ý trong mắt khiến Tịch Tích Chi sợ đến run tay, có mấy cơn gió sắc bén bắn chệch vị trí.

Từ trước đến giờ thị lực của Tịch Tích Chi rất chính xác, nhìn thấy đại đa số cơn gió sắc bén đều bắn ở trên người Giao Long, còn chưa kịp vui mừng liền tức đen mặt. Bởi vì gió sắc bén đều bắn về phía vảy màu đen quanh thân Giao Long, hoàn toàn không có thương tổn tới nó chút nào.

"Ha ha. . . . . . Dựa vào bộ dáng công kích này mà muốn tổn thương ta. Ngu xuẩn, quá ngu xuẩn!" Giao Long cất tiếng cười to, trong mắt đều là giễu cợt.

Tịch Tích Chi tức giận hung hăng trừng mắt, cẩn thận phát hiện, Giao Long cũng không phải hoàn hảo không chút tổn hại. Mấy cơn gió sắc bén bắn chệch đó vừa lúc bắn tới khóe mắt Giao Long, nơi đó chảy ra chút máu tươi.

Thiếu chút nữa liền bị con Giao Long này lừa gạt rồi!

Tịch Tích Chi nhếch miệng lên thành một nụ cười giảo hoạt, lần nữa điều động linh lực, triệu ra vô số cơn gió sắc bén.

Trong lúc nhất thời, sau lưng Tịch Tích Chi đều là gió sắc bén dày đặc ngay ngắn chỉnh tề.

Hai tay Tịch Tích Chi vung lên, gió sắc bén lấy tốc độ cực nhanh tấn công về phía Giao Long. Gió sắc bén ở nửa đường chia ra làm hai cổ, tập trung ở hai mắt Giao Long.

Giao Long vừa nhìn thấy tình thế không đúng, muốn xoay người tránh công kích này, vậy mà thân thể lại bị những sợi tơ mỏng vây khốn. Động tác của nó quá chậm, chỉ có thể trợn mắt nhìn gió sắc đảo mắt liền đến trước mắt.

Hàng loạt tiếng kêu thảm thiết quanh quẩn ở phía chân trời, tiếng dã thú điên cuồng hét lên, khiến người ta nghe đến da đầu tê dại.

"A. . . . . . Mắt của ta. . . . . . Đôi mắt của ta. . . . . ." Tiếng kêu của Giao Long rất thảm thiết, không dứt bên tai.

Hai hàng huyết lệ chảy xuống theo khóe mắt Giao Long. Rơi vào mặt nước, trong nháy mắt nhuộm đỏ một mảng lớn.

Tịch Chân nghĩ đến vết thương ở trên đầu vai, nhất thời cảm thấy hả lòng hả dạ, cười ha ha: "Đồ đệ ngoan, làm tốt lắm!"

Mấy ngày nay, bọn họ đều ở đây ăn không ít bực tức từ Giao Long, lúc này nhìn thấy đối phương mù một đôi mắt, tất nhiên sẽ rất sảng khoái rồi.

Nếu nói người duy nhất không cười chính là An Hoằng Hàn, An Hoằng Hàn lo lắng nhìn Tịch Tích Chi, giống như sợ nàng gặp chuyện không may.

Quả nhiên, chờ sau khi hóa giải cơn đau, Giao Long lập tức tăng vọt tức giận. Dựa theo phương hướng đứng của Tịch Tích Chi ở trong trí nhớ, đuôi dùng sức một cái, nhấc lên sóng lớn cao trăm trượng.

Sóng lớn xông thẳng về phía Tịch Tích Chi. . . . . .

"Ta nhất định phải giết ngươi!" Tiếng nói ác độc của Giao Long truyền vào trong lỗ tai Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi sợ hãi xoay người liền muốn chạy, nhưng tốc độ sóng lớn tới vô cùng nhanh, không đợi Tịch Tích Chi chạy được mấy bước, liền bị sóng lớn va chạm bao phủ dưới nước.

Lực đánh vào rất mạnh, lại lần nữa khiến cho vết thương ở phần lưng của Tịch Tích Chi càng nặng hơn.

Bị một trận đột kích như vậy, linh lực Tịch Tích Chi tạm thời không tụ tập lại được. Nước lạnh như băng vây quanh nàng, trong cổ họng nàng phun ra một ngụm máu tươi, không ngừng ho khan.

Không có linh lực hộ thể, lúc Tịch Tích Chi ở trong nước, không khác người thường bao nhiêu.

Dòng nước liên tục không ngừng tụ tập về phía mình, cảm giác hít thở không thông càng ngày càng mãnh liệt, tứ chi không nghe sai khiến, giống như bị cự thạch ngàn cân ngăn chận, ngay cả ngón tay cũng không nhúc nhích được.

Ưmh. . . . . . Tịch Tích Chi lại sặc một ngụm nước.

Lý trí nhắc nhở mình, lúc này nên nhanh bơi lên, nhưng thân thể lại không nghe mình khống chế, dần dần chìm xuống.

Sau khi đôi mắt của Giao Long bị mù, phẫn nộ cuốn lên sóng lớn xung quanh, toàn bộ mặt nước đều điên cuồng lay động không ngừng.

Tịch Tích Chi không có linh lực chống đỡ, gió sắc xuyên vào mắt Giao Long từ từ hóa thành hư không. Dù vậy, tổn thương do gió sắc tạo thành cho Giao Long lại không có biến mất, chỉ thấy trong hai mắt Giao Long tràn đầy lỗ thủng, giống như một tổ ong vò vẽ, nhìn thấy đặc biệt kinh người.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, thật lâu vẫn không nhìn thấy Tịch Tích Chi nổi lên. Trong lòng An Hoằng Hàn rất là lo lắng, một đôi mắt nhìn chăm chú nơi vừa bị sóng to tập kích, nhưng nơi đó ngược lại chậm chạp không có động tĩnh gì.

Không được, không thể chờ đợi thêm nữa.

An Hoằng Hàn nhìn lướt qua Tịch Chân, lại nhìn thoáng qua Phùng chân nhân. Bất luận như thế nào, hắn đều không thể nhìn Tịch Tích Chi xảy ra ngoài ý muốn! Dù trả giá cao hơn nữa, hắn cũng không cho phép nàng có chuyện.

Toàn bộ cảm xúc lo lắng chiếm đóng trong đầu của hắn, An Hoằng Hàn vung hai tay lên, tơ sáng bắn ra trong tay thu lại trở về trong nháy mắt. Không có An Hoằng Hàn chống đỡ, cả trận pháp thiếu hụt một phần cực kỳ quan trọng, trong nháy mắt bắt đầu tan rã.

Giao Long thừa dịp lúc này, tìm đúng cửa đột phá, xông ra ngoài.

Tịch Chân phát hiện khác thường đầu tiên, tức giận quay đầu, quát với An Hoằng Hàn: "Ngươi làm cái gì vậy? ! Giao Long chạy rồi!"

An Hoằng Hàn mắt điếc tai ngơ, trực tiếp bay về phía Tịch Tích Chi biến mất, sau đó 'bùm bùm' một tiếng chui vào trong nước.

Không khí bị nước lạnh cướp đoạt, cảm giác hít thở không thông khiến Tịch Tích Chi cực kỳ khó chịu, cả khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì kìm nén mà đỏ bừng. Ngay khi Tịch Tích Chi sắp không kiên trì nổi, một thân thể ấm áp ôm nàng vào trong ngực.

Tầm mắt trong nước không tốt, nhưng vừa chạm tới nhiệt độ ấm áp này, Tịch Tích Chi liền đoán được người đến là ai, cũng chỉ có hắn mới có thể khiến cho mình cảm thấy an tâm.

Cánh môi man mát lành lạnh chạm lên.

An Hoằng Hàn cạy hàm răng Tịch Tích Chi ra, truyền không khí trong miệng cho Tịch Tích Chi.

Không khí trong miệng nhất thời khiến Tịch Tích Chi bớt cảm giác khó chịu, chậm rãi nhận lấy.

An Hoằng Hàn dùng một tay ôm hông của nàng, một tay rẽ nước, bơi lên mặt nước.

Mặt nước bị Giao Long làm cho long trời lở đất, sóng lớn từng đợt liên tiếp nhau, không ngừng tản ra từ bên cạnh Giao Long.

Phốc. . . . . . Hai người vọt ra khỏi mặt nước.

Tịch Tích Chi tham lam hô hấp không khí mới mẻ, bàn tay vỗ nhè nhẹ lên lồng ngực của mình. Nếu vừa rồi An Hoằng Hàn không tới cứu mình, có lẽ hôm nay nàng đã là một cỗ thi thể lạnh lẽo.

Vừa nghĩ đến điểm này, Tịch Tích Chi không khỏi cảm thấy có An Hoằng Hàn ở bên cạnh thật là tốt.

Tịch Chân đã giận đến dựng râu trợn mắt rồi, "Ngươi có biết ngươi làm chuyện ngu xuẩn gì không?! Ngươi nghĩ rằng chúng ta còn có cơ hội có thể lần nữa vây khốn Giao Long sao?"

Cặp mắt An Hoằng Hàn tràn đầy hàn băng, khí thế lạnh lùng nhìn về phía Tịch Chân, "Đối với trẫm, nàng quan trọng hơn trận pháp."

Sau lưng của Tịch Tích Chi chảy ra rất nhiều máu tươi, rất dễ nhận thấy một kích mới vừa rồi của Giao Long tổn thương nàng rất lớn.

Lúc này Tịch Chân mới chuyển ánh mắt qua trên người của đồ đệ, vừa nhìn thương thế của nàng, toàn bộ tức giận lúc trước đều tiêu tán mất không thấy.

"Sư phụ, thật xin lỗi, nếu không phải tại con. . . . . . trận pháp cũng sẽ không bị phá." Tịch Tích Chi không muốn sư phụ trách cứ An Hoằng Hàn, muốn trách thì trách chính nàng không có tiền đồ.

Lời này vô luận người nào nghe, đều nghe ra ý thiên vị trong đó.

Cho dù Tịch Chân muốn tức cũng không tức giận được. Lòng nói, rốt cuộc An Hoằng Hàn này cho đồ đệ mình uống * canh gì! Còn chưa có gả đi đâu, tâm liền hướng về phía hắn rồi.

Nhưng mà dường như ông cũng có lỗi, tâm tư ông đều đặt trên việc đối phó Giao Long. Ngược lại không có chú ý tới đồ đệ mình, thậm chí có thể nguy hiểm đến tánh mạng. . . . . .

"Thôi thôi!" Tịch Chân khoát khoát tay.

Âm thanh ầm ầm vang lên, bầu trời bắt đầu đổ mưa từng giọt tí tách. Hạt mưa lớn chừng hạt đậu nện vào mặt nước, dẫn tới từng trận gợn sóng.

Bầu trời giăng đầy mây đen, tia chớp đan xen.

Trong đó một đạo kình lôi màu tím chợt thoáng qua ở tầng mây.

Phùng chân nhân vừa lúc chú ý tới, cực kỳ giật mình nói: "Thiên kiếp của Giao Long đến rồi!"

Theo những lời này, kinh lôi lập tức bổ về phía Giao Long.

Giao Long dựa vào kiên cường dẻo dai*, không chút nào lao lực đón lấy một kích này.

"Thật hy vọng thiên lôi đánh chết nó." Tịch Chân ác độc hung ác mắng.

Phùng chân nhân bất đắc dĩ cười một tiếng, "Có câu nói, tai họa do trời, sợ rằng không dễ dàng như vậy."

Nói xong, Giao Long lần nữa đón nhận Thiên lôi thứ hai.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.11.2015, 19:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.08.2013, 16:27
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1205
Được thanks: 6403 lần
Điểm: 20.68
Có bài mới Re: [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện (đã đọc được) - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 36:
Editor: Hoàng Dung
Nguồn: ๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m

Mặc dù Giao Long bị thương nặng, nhưng thực lực không thể coi thường, cứng rắn đón nhận hai đạo thiên lôi, tinh thần vẫn sáng láng như cũ. Giống như mới vừa rồi Tịch Tích Chi làm tổn thương nó, ngược lại trở thành động lực độ kiếp của nó.

Tịch Tích Chi vừa nhìn thế lực đối phương khá lớn, tâm trung khí phẫn  cắn răng.

Sư phụ đã từng nói, phàm là khi còn sống phạm vào tội nghiệt càng lớn, về sau sẽ gặp phải thiên kiếp có uy lực càng lớn. Dựa theo thiên kiếp của Giao Long, xác thật lợi hại hơn người bình thường rất nhiều lần. Nhưng những thứ này còn lâu mới đủ để bồi thường dân chúng vô tội bị nó hại chết.

"Thực lực Giao Long cường hãn, cũng không phải là người bình thường có thể so sánh." Nhìn ra suy nghĩ trong lòng đồ đệ mình, Tịch Chân bắt đắc dĩ lắc đầu nói.

Dựa theo hình thức này, Giao Long thật có thể độ kiếp thành công.

Chợt nhớ tới chuyện của Từ lão đầu, Tịch Tích Chi bóp bóp nắm tay, gian nan mở miệng nói: "Nửa yêu là Đông Phương Vưu Dục, sau khi Từ lão đầu không cẩn thận biết chuyện này, liền bị hắn nhốt lại. Sau đó lấy chuyện này làm mồi nhử, dẫn chúng ta từng bước một vào bẫy."

Nhìn chuyện như đơn giản, một vòng lại thêm một vòng, tâm kế bậc này không thể không khiến người bội phục.

"Là thái tử Luật Vân quốc kia sao?" Phùng chân nhân lên tiếng nói, ông không quan tâm chánh sự triều đình, nhưng cũng đã nghe nói qua đại danh của ‘Đông Phương Vưu Dục’. Không ngờ người có bề ngoài ấm áp như thế, lại ẩn chứa một dã tâm như vậy.

Tịch Chân vừa mới hạ giới không bao lâu, tự nhiên không biết Đông Phương Vưu Dục là nhân vật nào. Chỉ là vừa nhìn bộ dáng đau đầu của ba người, cũng đã đoán được nhất định là tên mặt người dạ thú.

"Hắn muốn lấy nội đan Giao Long, mới cố ý đặt bẫy." Nói cho cùng, hắn chỉ vì sinh tồn.

Tịch Tích Chi nói toàn bộ mọi chuyện thấy ở trong sơn động cho ba người kia.

Từ đầu đến cuối, An Hoằng Hàn không có nói qua một câu, sắc mặt cực kỳ âm trầm, giống như có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Đây là lần đầu tiên có người dám lộ liễu tính toán hắn! Hắn khi nào thì bị người nắm mũi dẫn đi như vậy đâu?

Bất tri bất giác, bốn người bọn họ đều trở thành con cờ của Đông Phương Vưu Dục, hơn nữa còn không thể nói thối lui liền thối lui. Nhưng nếu thối lui, Giao Long độ kiếp thành công, chẳng phải là sanh linh đồ thán. Nhưng nếu tiếp tục, chẳng phải sẽ để Đông Phương Vưu Dục đắc ý!

Ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Thật là một âm mưu không chê vào đâu được!

Chờ sau khi nàng kể xong, Giao Long đã vượt qua bảy đạo thiên kiếp, chỉ còn hai đạo cuối cùng, là có thể thành công. . . . . .

Cả người Giao Long đều là vết thương chồng chất, nhưng tinh thần lại vô cùng tốt. Thỉnh thoảng ngửa mặt cười mấy tiếng, mang theo dương dương tự đắc.

Mấy người Tịch Tích Chi nghe thấy tiếng cười kia có bao nhiêu châm chọc, liền có bấy nhiêu châm chọc.

"Thật không cam lòng." Tịch Tích Chi tựa vào trong ngực An Hoằng Hàn, nhỏ giọng lẩm bẩm nói.

Giao Long phạm nhiều tội lớn ngập trời như vậy, sao có thể có được lão thiên chăm sóc như vậy chứ? Tại sao thiên lôi không trực tiếp đánh chết nó đi!

Không chỉ một mình Tịch Tích Chi không cam lòng, trong bốn người nơi này, có ai dám nói trong lòng sảng khoái?

"Trẫm sẽ không để cho nó được như ý." Không khí ngột ngạt, hồi lâu sau, An Hoằng Hàn vừa mở miệng, chính là những lời này.

Tịch Tích Chi còn chưa kịp hỏi hắn hôm nay chúng ta còn có biện pháp gì có thể ngăn Giao Long lại, liền bị cảm xúc lạnh lẽo thình lình phát sinh đông lạnh. Tịch Tích Chi cách An Hoằng Hàn gần nhất, phát hiện sự khác thường của hắn đầu tiên.

Phần lưng bị thương, cảm giác trở nên đặc biệt bén nhạy. Từng tia lạnh lẽo chui vào trong thân thể Tịch Tích Chi, làm khuôn mặt vốn tái nhợt của nàng càng thêm trở nên không khỏe mạnh.

Đột nhiên cảm giác cánh tay An Hoằng Hàn ôm mình không đúng lắm, vừa nhìn, Tịch Tích Chi liền cả kinh trợn tròn cặp mắt. Không biết từ lúc nào, cánh tay An Hoằng Hàn dần dần mọc ra một tầng vảy màu vàng óng, từng phiến tản ra kim quang thần thánh, nhìn thần thánh đến không thể xâm phạm.

Những hơi lạnh kia chính là đến từ tầng vảy này.

Tịch Tích Chi vừa định há mồm kêu sư phụ nhanh nhìn tình huống của An Hoằng Hàn một chút, không ngờ sư phụ của nàng đã sớm nhìn chằm chằm tình huống ở bên này rồi, ngón tay nâng lên trước miệng, ý bảo Tịch Tích Chi đừng có lộn xộn.

Có vài cơ hội, một khi mất đi, rất có thể cả đời cũng không chờ được.

Tịch Tích Chi cũng biết cơ hội quý giá này rất khó khăn, lần nữa an tĩnh lại. Mặc cho hơi lạnh tùy ý chui vào thân thể, vẫn không nhúc nhích chút nào

Ánh mắt của An Hoằng Hàn đã sớm chậm rãi nhắm lại, giống như là đang cảm thụ thứ gì phá thể mà ra.

Những chiếc vảy này. . . . . . lần trước khi hơi thở An Hoằng Hàn không ổn định, nàng cũng đã từng nhìn thấy qua. Nhưng vảy vào lúc này, ánh sáng càng thêm sáng chói, sáng đến mức người ta không mở mắt ra được.

Thời gian từ từ trôi qua, ước chừng qua thời gian một nén nhang, lồng ngực ôm Tịch Tích Chi đột nhiên biến mất, chỉ thấy một vệt kim quang phóng lên trên trời.

Không có chỗ dựa, Tịch Tích Chi suýt ngã xuống, nhờ có sư phụ đỡ nàng một phen, mới không có rơi vào trong nước.

Khi nàng ngước đầu nhìn lên phía chân trời, liền nhìn thấy một thân thể Kim Long khổng lồ, giương nanh múa vuốt bay giữa tầng mây.

"Hẳn là Ngũ Trảo Kim Long sao!" Tịch Chân si ngốc than thở một câu

Ông đã sớm liệu đến tình huống An Hoằng Hàn sẽ hóa rồng, chỉ là không nghĩ tới đối phương cho ông rung động lớn như vậy. Phải biết rằng phóng mắt cả thiên giới, Ngũ Trảo Kim Long cũng chỉ là một truyền thuyết, loại rồng này ngay từ hơn một ngàn năm trước đã không còn tồn tại nữa.

Không ngờ Tịch Chân ông lại vẫn có thể may mắn nhìn thấy.

Cự long xuyên qua giữa tầng mây, hiệu quả thị giác cho người ta tuyệt không phải loại thường. Thân thể màu vàng kim giống như bao trùm một tầng huỳnh quang nhàn nhạt, khiến Cự Long nhìn qua khí phách không thể xâm phạm. Đây không phải là vật chết hình rồng điêu khắc, mà là tồn tại sống sờ sờ!

Trong mây đen, đột nhiên một đạo kinh lôi màu tím bổ trúng trên người của Cự Long. Đạo sấm sét này tới vừa mau vừa ngoan, thân thể cự Long bị sét đánh lên, điên cuồng hung hăng động vài lần mới đứng vững.

Tịch Chân nhìn đạo sấm sét, cả khuôn mặt đều đen rồi. Rất rõ ràng nhìn ra được, đạo sấm sét này cũng không kém chút nào so với bảy đạo của Giao Long. Mới đạo thiên lôi thứ nhất đã có uy lực như thế, tiếp theo chẳng phải là càng thêm lợi hại ư?!

Giao Long cũng chú ý tới động tĩnh bên này, sau khi nhìn thấy Cự Long, bị sợ đến cả người run lên.

Long tồn tại cao hơn Giao một đẳng, chỉ cần nơi có Long, liền không phải do Giao tới phô trương.

Nhưng Giao Long sống hơn mấy trăm năm, mấy ngàn năm cũng không phải là nhân vật dễ đối phó. Chỉ nhìn thoáng qua Kim Long kia, Giao Long liền cất tiếng cười lớn, "Mặc dù biến thành Long thì như thế nào? Có thể sống qua thiên kiếp hay không còn chưa biết đâu? Cuối cùng các ngươi cũng không ngăn cản được ta."

Những lời này khiến tâm Tịch Tích Chi rất không thoải mái, sau khi quay đầu nhìn thấy sắc mặt sư phụ, càng thêm lo lắng trong lòng, "Sư phụ, lời nói của Giao Long có ý gì?"

Sắc mặt Tịch Chân khó coi, hình như không muốn mở miệng.

Ngược lại Phùng chân nhân nhận lấy nói: "An Hoằng Hàn là ngoài ý muốn lấy được Long Châu, thừa kế huyết mạch của rồng. Tình huống độ kiếp như thế, còn khó hơn người bình thường rất nhiều, có thể chống đỡ được cũng không nhiều."

Thậm chí có thể nói là rất ít ỏi.

Tịch Tích Chi mơ hồ cảm thấy thân thể đứng không vững, sắc mặt tái nhợt đáng sợ, liều mạng cắn môi. Trong thiên lôi, uy lực của tử lôi là lớn nhất. Mới vừa rồi nếu nàng không có nhìn lầm, đạo lôi kia có một chút xíu màu tím.

Vẻ mặt Tịch Tích Chi đau buồn, hận không thể bắt An Hoằng Hàn trở lại, không để cho hắn độ kiếp. Nhưng loại ý nghĩ này rất rõ ràng là không thể nào, thiên kiếp một khi phủ xuống, liền không thể dừng lại giữa chừng.

Ngay sau đó, đạo Thiên lôi thứ hai lại phủ xuống, màu tím trong đạo sấm sét này đã nhiều hết mức rồi.

Tịch Tích Chi thấy liền sợ hết hồn hết vía, mỗi khi kinh lôi bổ trúng An Hoằng Hàn, toàn thân nàng sẽ điên cuồng động theo.

Tịch Chân thấy không đành lòng, vỗ vỗ đầu vai đồ đệ, "Hắn chắc chắn không phải người dễ dàng chết như vậy, chớ buồn lo vô cớ!"

Tịch Tích Chi rất muốn mắng lại, nói mình mới không phải cái gì buồn lo vô cớ! Mà là nhìn kinh lôi bổ vào trên người hắn, tim của mình liền không khống chế được co rút đau đớn. Cuối cùng Tịch Tích Chi đã hiểu, tại sao đám người trong tình yêu cuồng nhiệt kia luôn thích nói ‘thương ở thân người, đau ở lòng ta’, hóa ra thật sự có chuyện như vậy.

Lúc trước Tịch Tích Chi còn tưởng rằng những thứ buồn nôn này đều là chó má, không thể tin, không nghĩ tới có một ngày loại cảm giác này cũng sẽ xuất hiện ở trên người của mình.

Toàn tâm toàn ý của Tịch Tích Chi đều đặt trên việc quan sát độ kiếp của Kim Long, đột nhiên phía chân trời vang lên hàng loạt tiếng gầm rú.

Một đạo kình lôi mang theo màu tím đậm xuất hiện ở phía chân trời, từ trên không đánh xuống Giao Long.

Tịch Tích Chi hồi hồn hỏi "Đạo thứ mấy rồi?"

"Đạo thứ chín. . . . . ." Giọng nói Phùng chân nhân có chút nặng nề.

Bởi vì chỉ cần Giao Long sống qua một đạo thiên lôi này, thực lực sẽ tăng lên nhiều. Nếu An Hoằng Hàn không thể sống qua thiên kiếp, trong bọn họ không có ai là đối thủ của Giao Long.

"Vậy làm sao bây giờ!" Chỉ có thể trơ mắt nhìn Giao Long độ kiếp thành công sao?

Mặc dù đây là âm mưu của Đông Phương Vưu Dục, bọn họ cũng không có lựa chọn!

Biện pháp duy nhất chỉ có thể trước chế phục Giao Long, sau đó đối phó Đông Phương Vưu Dục. Chỉ cần nội đan của Giao Long không rơi vào trong tay Đông Phương Vưu Dục, hắn cũng không có biện pháp để hoàn toàn hóa thành yêu quái. Coi như đám người Tịch Tích Chi không tìm hắn gây phiền toái, một ngày nào đó ông trời cũng sẽ muốn mạng của hắn.

"Ha ha ha. . . . . . Các ngươi chờ xem ta khiến Phong Châu bị lũ lụt bao phủ như thế nào đi!" Tiếng cười đắc ý của Giao Long phiêu đãng khắp cả phía chân trời.

Cho dù tiếng sấm cuồn cuộn ầm ỹ rất lớn, đạo tiếng nói này lại rõ ràng truyền vào lỗ tai mọi người.

Một loại cảm giác bi thương leo lên trái tim mọi người. Muốn ngăn cản, lại có tâm vô lực.

Giao Long lăn lộn thân thể mấy cái, nghênh đón đạo thiên lôi thứ chín.

Đột biến xuất hiện vào thời khắc này, chỉ thấy vốn Kim Long ở một đầu khác, thế nhưng nhanh chóng lao tới bên cạnh Giao Long.

Một đen một vàng va chạm vào nhau, âm thanh va chạm vô cùng nặng nề. Mặt nước nhất thời nhấc lên mấy đạo sóng to cao mấy trăm trượng, bọt sóng bắn ra bốn phía, tiếng động rất lớn, thiếu chút nữa khiến toàn bộ đám người Tịch Tích Chi ngã vào nước. Mặt nước rung chuyển gay gắt, nhất thời không có một chỗ đặt chân.

"An Hoằng Hàn điên rồi, hắn rốt cuộc có biết mình đang làm cái gì hay không?!" Tịch Chân tức đến nói tục đầu tiên.

Giao Long cũng bị hành động liều mạng của đối phương hù sợ. Phải biết thiên kiếp một khi phủ xuống, nếu có người chặn ngang vào, cũng chỉ có thể cùng nhau đối mặt thiên kiếp với người độ kiếp. An Hoằng Hàn cũng không phải là huynh đệ vào sanh ra tử của nó, muốn cùng nó cùng nhau độ kiếp, nhất định là có âm mưu gì đó!

Không đợi Giao Long nghĩ ra nguyên nhân, phía chân trời vang lên từng trận âm thanh ầm ầm, tuyệt không êm tai.

Vào giờ phút này, toàn bộ mọi người hiểu được An Hoằng Hàn đánh chủ ý gì!

Nếu hắn không có biện pháp ngăn cản Giao Long độ kiếp, như vậy. . . . . . nếu hai đạo thiên lôi cùng nhau phủ xuống? Uy lực chính là chồng lên gấp bội.

Hắn đây là đang đánh cược sinh mệnh!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.11.2015, 12:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.08.2013, 16:27
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1205
Được thanks: 6403 lần
Điểm: 20.68
Có bài mới Re: [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện (đã đọc được) - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 37:
Editor: Hoàng Dung
Nguồn: ๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m
          
Tịch Tích Chi gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, hai cái tay không ngừng rẽ nước, bơi lên trên mặt nước, mắt không chớp nhìn chằm chằm phía chân trời.
     
Âm thanh ầm ầm liên miên không ngừng.

Hai đạo kinh lôi chồng lên chung một chỗ, đồng thời bổ vào trên người Giao Long và Kim Long.

Từng đạo tiếng dã thú truyền vào lỗ tai, dù Giao Long và Kim Long * có mạnh mẽ hơn nữa, ở dưới uy lực hai đạo kinh lôi, trong nháy mắt bị chém quay cuồng rơi vào trong nước. Hai đạo sấm sét này đều dài hơn mấy trượng, đánh lên trên người Giao Long và Kim Long, làm cho bọn họ đồng thời quay cuồng, nhấc lên* một cột sóng lớn.

Một loạt tiếng kêu thảm thiết, nghe vô cùng kinh người. Mưa to gió lớn quay cuồng, cả mặt nước rung chuyển không ổn định.

Toàn bộ tâm Tịch Tích Chi đều co rút lại, hận không được đi qua xem một chút tình huống của An Hoằng Hàn. Nhưng cánh tay lại bị sư phụ kéo lại thật chặt, nhất thời khiến Tịch Tích Chi tránh không thoát.

"Con ít gây thêm phiền phức đi, lấy uy lực hai đạo thiên lôi, bất luận người nào trong chúng ta đi qua, lập tức sẽ tan thành mây khói!" Tịch Chân trực tiếp rống giận về phía Tịch Tích Chi.

Khiến tâm lo lắng của Tịch Tích Chi từ từ lấy được bình tĩnh. Hiện tại nàng không thể gây thêm phiền phức cho An Hoằng Hàn!

"Nhưng An Hoằng Hàn. . . . . ." Nhìn hắn bị giày vò, lòng Tịch Tích Chi như bị dao cắt.

Thì ra bất tri bất giác, mình đã sớm xem trọng An Hoằng Hàn như vậy.

"Hắn có thể vượt qua, chúng ta chỉ có thể tin tưởng hắn." Tịch Chân an ủi đồ đệ mình, thật ra thì chính trong lòng ông cũng không có nắm chắc.

Nhìn bộ dáng thất hồn lạc phách của đồ đệ mình, Tịch Chân thậm chí nghĩ, nếu như An Hoằng Hàn không cẩn thận chết đi, có lẽ cũng không giữ được đồ đệ ông rồi.

Thiên lôi cuồn cuộn, thiên địa mờ ám, không khí vô cùng đè nén.

Thời gian giống như trở nên rất lâu, mỗi một phút, mỗi một giây đều là hành hạ.

Vốn hai Giao Long và Kim Long đang quay cuồng, hiện nay đều nổi lơ lửng ở trên mặt nước, không nhúc nhích. Sóng lớn gào thét dần dần bình ổn, tất cả đều trở nên yên lặng.

Sau khi hô mấy tiếng An Hoằng Hàn mà vẫn không được đối phương đáp lại, Tịch Tích Chi không nhịn nổi nữa, một phen hất tay sư phụ ra, phóng tới bên cạnh Kim Long.

"An Hoằng Hàn. . . . . ." Lúc đến gần đầu rồng, Tịch Tích Chi nhào qua, muốn ôm chặt đầu rồng của đối phương. Chỉ tiếc thân thể kim long quá mức khổng lồ, khiến cử động 'ôm' này của Tịch Tích Chi ngược lại càng giống như là dán lên.

Trên thân thể Kim Long gần như đều là vết thương, một mảng lớn đen như mực, chọc người đau lòng.

Nước mắt Tịch Tích Chi không kiềm nén được liền chảy xuống, nhỏ xuống dọc theo khuôn mặt, một giọt trong đó đúng lúc rơi vào trên lân phiến của kim long.

Vốn Kim Long đang nhắm mắt lại, vào giờ phút này chậm rãi mở mắt ra, con ngươi màu vàng vòng vo hai vòng, cuối cùng rơi vào trên người của Tịch Tích Chi.

"Trẫm không có việc gì." Giọng nói cực kỳ nhỏ, nếu không phải Tịch Tích Chi dựa vào rất gần, có lẽ cũng không nghe thấy rõ ràng.

"Chàng lừa gạt ai đó?" Tịch Tích Chi khóc chửi một câu.

Trên thân thể nhiều vết thương như vậy, còn dám nói không có việc gì? Chỉ cần là người có mắt, sau khi nhìn thấy thương thế của An Hoằng Hàn cũng sẽ không tin tưởng.

Tình huống của Giao Long càn tệ hơn An Hoằng Hàn, lúc ấy phần lớn thiên lôi gần như đều là bổ vào trên người nó, khiến nó bị thương nghiêm trọng hơn An Hoằng Hàn rất nhiều. Nó nhắm mắt, nếu không phải dưới cánh mũi còn có hơi thở dốc yếu ớt, bọn họ sớm cho là nó đã chết trên cây cầu rồi. Vốn một đạo thiên lôi đã làm cho Giao Long tự lo không xong, lại thêm một đạo của An Hoằng Hàn, khiến tổn hại lớn thực lực của Giao Long.

Tịch Chân phi thân giẫm ở trên lưng của Giao Long, tốc độ lành vết thương của Giao Long có thể dùng mắt thường thấy được, mắng to một câu: "Nguy rồi! Giao Long vượt qua thiên kiếp rồi!"

Phàm là kẻ đã vượt qua thiên kiếp, toàn bộ vết thương chịu vào thời gian trước sẽ khỏi hẳn, thậm chí vết thương của Giao Long cũng đang dần dần khôi phục.

"Phùng chân nhân nhanh qua đây, thừa dịp nó còn chưa khôi phục, chúng ta giải quyết nó cho xong!" Tịch Chân giơ bàn tay lên, một thanh đao sắc bén liền xuất hiện ở trong tay ông. Ông không do dự chút nào, nhắm ngay trái tim Giao Long cắm vào.

Nhưng da thịt Giao Long bền chắc, ông tốn hết sức lực cũng chỉ xuyên phá da thịt hắn.

Giao Long bị đau, tức giận gào thét một tiếng, hai mắt nhắm chặt đột nhiên mở ra.

"Ta muốn các ngươi đẹp mặt! Nhân loại vô sỉ, lại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn." Giao Long dùng sức vung đuôi, Tịch Chân và Phùng chân nhân đứng ở trên người nó đều ngã nhào xuống.

Tịch Tích Chi vừa nhìn thấy tình huống như vậy, do dự có nên đi hỗ trợ hay không, nhưng nhìn bộ dáng yếu đuối của An Hoằng Hàn, lại không bỏ đi được.

"Nàng đi giúp bọn hắn, trẫm chịu được." Đầu rồng thân mật cọ xát một vị thiếu nữ, đồng tử màu vàng của An Hoằng Hàn  mang theo tia cưng chiều, "Trẫm còn chưa thực hiện lời hứa phụ trách với nàng, làm sao có thể nỡ bỏ nàng lại?"

Gò má Tịch Tích Chi đỏ lên, ngay sau đó nhớ tới lời của mình đã nói vào đêm đó.

Tháy An Hoằng Hàn còn rãnh rỗi liếc mắt đưa tình, vì vậy liền bay về phía đám người sư phụ.

Sau khi Tịch Tích Chi rời khỏi đó không lâu, phía chân trời vang lên một tiếng ầm ầm, đạo thiên lôi thứ sáu của An Hoằng Hàn đã đến.

Tịch Tích Chi nghe âm thanh này, bị sợ đến lập tức quay đầu, thiếu chút nữa quên mất. Mặc dù Giao Long chịu đựng được rồi, nhưng thiên lôi của An Hoằng Hàn vẫn còn tiếp tục! Lấy trạng thái hôm nay của hắn, làm sao có thể?

Cặp mắt trừng lớn, trong mắt Tịch Tích Chi đều là cảm xúc phức tạp.

Nắm tay nắm chặt vang lên tiếng răng rắc, Tịch Tích Chi nhìn về phía Cự Long nơi chân trời, không chịu quay đầu lại.

Tịch Chân nhìn đồ đệ thất thần, tức giận mắng: "Có phu quân rồi nên quên sư phụ đúng không?! Không tới, sư phụ ngươi sẽ phải đi gặp Diêm Vương rồi."

Tịch Tích Chi vạn bất đắc dĩ xoay người lại, vừa nhìn thấy Tịch Chân và Phùng chân nhân cùng nhau chết nắm lưỡi đao, lắc lư ở trên người Giao Long. Giả như Giao Long tiếp tục giày vò như vậy, hai lão già khọm bọn họ đều sẽ nát xương hết.

Linh lực toàn thân Tịch Tích Chi hầu như đều bị Giao Long đánh tan. Nói thật, mặc dù hiện tại đi liều mạng với Giao Long, cũng không thêm được bao nhiêu tác dụng.

Còn chưa đợi Tịch Tích Chi xông lên, một đạo ánh sáng màu đen đột nhiên đánh tới phía bọn họ.

Ánh sáng màu đen dần dần hóa thành bóng dáng một người, hắn mang theo mặt nạ màu bạc, mủi chân điểm một cái, nhẹ nhàng đạp lên sau lưng của Giao Long, đưa tay nhổ thanh rà kiếm trước kia từ trong thân thể Giao Long ra.

Tà kiếm uống máu càng nhiều, uy lực lại càng lớn.

Hắn giơ tay lau máu tươi trên thanh tà kiếm, lạnh giọng nói: "Chuyện tiếp theo, liền giao cho bổn tôn đi."

Giao cho ngươi?! Nằm mơ.

Tịch Tích Chi bực tức mắng: "Đông Phương Vưu Dục, hại chết nhiều dân chúng vô tội như vậy, sao ngươi còn có thể yên tâm thoải mái?"

Nam tử mặc cẩm bào hắc vừa nghe thấy cái tên đó liền hơi sững sờ, ánh mắt nhìn về phía Tịch Tích Chi, "Vì sống sót, người không có chuyện gì là không thể làm."

Không tiếp tục che giấu thân phận của mình, Đông Phương Vưu Dục nâng tay kéo rớt mặt nạ che mặt, lộ ra ngũ quan khuôn mặt vô cùng quen thuộc.

Sau khi lấy được sự thừa nhận của đối phương, Tịch Tích Chi nói không ra được là tư vị gì.

Đông Phương Vưu Dục đi từng bước đến vị trí trái tim Giao Long. . . . . .
Giao Long sau khi nhìn thấy hắn, cảm xúc lập tức kích động, "Là ngươi. . . . . . chính là ngươi áp chế ta ở dưới cây cầu, ta liều mạng với ngươi!"

Giao Long vừa trải qua độ kiếp, toàn thân đều là vết thương, vẫn còn ở trong giai đoạn hồi phục. Hắn vung vẩy thân thể, muốn vỗ về phía Đông Phương Vưu Dục. Nhưng bởi vì bị tổn thương khá lớn ở trong thiên kiếp, nhất thời còn chưa khôi phục được thể lực, tốc độ một kích này lao đi chậm hơn trước kia mấy phần.

Đông Phương Vưu Dục lại dựa vào bước chân mạnh mẽ tránh khỏi. Hắc kiếm trong tay 'phập' một tiếng ghim vào trái tim Giao Long. Một tiếng tru bi phẫn kéo dài khiến màng nhĩ người ta phát đau. Bởi vì đau đớn, cái đuôi Giao Long kịch liệt vung vẩy, nhấc lên hàng loạt sóng lớn. Một lát sau, cái đuôi kia giơ lên trời, đột nhiên không hề có điềm báo trước nện vào trong nước, văng lên một cột nước.

Lúc này vẻ mặt Đông Phương Vưu Dục rất ấm áp, thật giống như hắn trước kia, nhưng ngoan ý nơi đáy mắt lại khiến người ta cảm thấy xa lạ.

Mắt thấy tay của hắn muốn cắm vào trái tim Giao Long, muốn lấy nội đan ra, Tịch Tích Chi điều động linh lực, phi thân tới.

"Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ!" Tịch Tích Chi liền đưa tay chặn lại tay của Đông Phương Vưu Dục.

Ngay sau đó sư phụ của nàng cũng giơ tay lên cắm vào trái tim Giao Long, lấy viên nội đan của Giao Long ra. Nội đan chính là kết tinh tu vi cả đời của yêu vật, tu vi của Giao Long càng lợi hại hơn yêu vật bình thường rất nhiều, một viên nội đan từ từ tản ra ánh sáng lục.

"Chính là vì vật này mà ngươi lại làm hại Phong Châu bị lũ lụt sao!" Trong tay Tịch Chân cầm nội đan to bằng trứng ngỗng, một bộ dáng cắn răng nghiến lợi, "Lão tử bóp vỡ nó, xem ngươi làm thế nào!"

Đông Phương Vưu Dục nghe xong lời này, lập tức luống cuống trận cước. Giờ khắc này, toàn bộ yêu khí đều toát ra ngoài, trong lúc nhất thời trong mấy dặm xung quanh dâng lên một tầng sương mù màu đen, mơ hồ tầm mắt mọi người.

Trong sương mù màu đen, phạm vi tầm mắt Tịch Tích Chi có hạn.

Đông Phương Vưu Dục đột nhiên đẩy Tịch Tích Chi cản trở hắn ra, xông về Tịch Chân, muốn đoạt lại nội đan.

Không có ai biết hắn vì viên nội đan này đã chuẩn bị bao nhiêu. Từ lúc bước ra khỏi Luật Vân quốc, hắn liền thiết kế tốt toàn bộ kế hoạch. Đến lúc thu hoạch rất không dễ dàng, tại sao có thể để người khác phá hư!

"Ngươi đừng mơ tưởng!" Đông Phương Vưu Dục giơ kiếm chém về phía Tịch Chân .

Ở bên trong sương mù màu đen, Tịch Tích Chi chỉ nghe thấy âm thanh đao kiếm giao nhau, nhưng không nhìn thấy hai người đang đánh nhau.

Rống. . . . . .

Một tiếng gào thét khiếp người hấp dẫn sự chú ý của Tịch Tích Chi, là âm thanh An Hoằng Hàn phát ra! Tịch Tích Chi theo bản năng cảm thấy trong âm thanh đầy ắp khổ sở, mọi người nghe đến trong lòng đều sinh ra đồng cảm.

Toàn thân Tịch Tích Chi cả kinh chấn động, vội vã muốn đi ra khỏi sương mù màu đen, lại nhất thời không tìm được phương hướng.

Ầm ầm một tiếng, giống như có thứ gì rơi từ trên trời cao vào trong nước.

Cả trái tim Tịch Tích Chi cũng treo lên rồi, lập tức cái gì cũng không chú ý, khởi động toàn bộ linh lực còn sót lại, gạt bỏ sương mù màu đen tạo ra một con đường.

Bùm một tiếng, Tịch Tích Chi chui vào trong nước, bơi về phía nơi cuối cùng của tiếng vang.

Trong nước tràn đầy bùn cát, tầm mắt cũng không quá rõ ràng. Chỉ là An Hoằng Hàn hóa thân thành hình rồng, vô cùng khổng lồ, rất dễ dàng tìm được ở trong nước.

Sau khi Tịch Tích Chi nhìn thấy một màu hoàng kim ở nơi xa, lập tức bơi về phía đó.

Cự Long khổng lồ đang nhanh chóng chìm xuống dưới nước, Tịch Tích Chi vừa nhìn thấy, liền phát hiện trên người Kim Long đã sớm vết thương chồng chất, nơi tầm mắt nhìn thấy được, gần như không có một chỗ lành lặn, tất cả đều là vết thương nghiêm trọng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 244 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.