Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 244 bài ] 

Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

 
Có bài mới 22.10.2015, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.08.2013, 16:27
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1205
Được thanks: 6403 lần
Điểm: 20.68
Có bài mới Re: [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện (đã đọc được) - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28:
Editor: Hoàng Dung
Nguồn: ๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m

"An Hoằng Hàn, ta muốn thương lượng với chàng một chuyện." Ánh mắt Tịch Tích Chi nhìn bọt sóng của sóng lớn mãnh liệt.

An Hoằng Hàn trầm mặc đi theo nàng, chờ đợi câu nói tiếp theo của nàng.

"Ta muốn ở lại chỗ này bồi sư phụ, ông và Phùng chân nhân thay phiên coi chừng cây cầu kia đã rất mệt nhọc. Ta nghĩ, ta cũng có thể giúp đỡ bọn họ trông coi một chút." Ít nhất sau khi có sự gia nhập của nàng, sư phụ và Phùng chân nhân nhất định sẽ nhẹ nhõm không ít.

Mặc dù thực lực của nàng không bằng Phùng chân nhân và sư phụ, tuy nhiên nó có thể tranh thủ một đoạn thời gian để cho bọn họ nghỉ ngơi.

Không khí càng thêm trầm mặc.

Tịch Tích Chi cảm giác được, bàn tay đối phương đặt ở trên eo nàng nắm chặt hơn.

Trải qua qua hơn nửa năm chung đụng, Tịch Tích Chi hiểu vô cùng rõ tính tình người ở trước mắt này, vừa nhìn thấy môi hắn khẽ nhúc nhích, lập tức phỏng đoán ra tiếp theo hắn sẽ nói cái gì.

Không đợi An Hoằng Hàn nói ra một chữ, Tịch Tích Chi đột nhiên ngẩng đầu lên, tiến tới trước miệng An Hoằng Hàn, hôn nhẹ một chút.

Cánh môi gần như là lướt qua.

Nhưng bộ dáng chủ động hôn như vậy, ở trong trí nhớ của An Hoằng Hàn là vô cùng hiếm thấy.

Đặc biệt là ngay trước mặt sư phụ Tịch Tích Chi, nụ hôn này không thể nghi ngờ tỏ rõ Tịch Tích Chi đã thuộc về hắn, hơn nữa còn là nàng cam tâm tình nguyện.

Quả nhiên, mặc dù cự ly cách rất xa, ánh mắt Tịch Chân lại nhìn chằm chằm về phía bọn họ.

"Ta chỉ muốn ra một phần lực." Tịch Tích Chi mở miệng lần nữa khuyên An Hoằng Hàn, nàng không muốn cả đời chỉ có thể trốn ở sau lưng người khác.

Người đó đã thật lòng đối đãi nàng, nàng như thế nào có thể khoanh tay đứng nhìn ở thời điểm xảy ra tai họa này?

An Hoằng Hàn không nói gì một lúc lâu, ánh mắt trở nên càng thêm tĩnh mịch. Cuối cùng bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Tịch Tích Chi một cái, sau đó nói với Phùng chân nhân nơi xa: "Chăm sóc nàng thật tốt, nếu nàng thiếu một cọng lông tơ, trẫm hỏi tội ngươi."

Lời nói của An Hoằng Hàn rất lạnh lẽo, ánh mắt càng thêm băng hàn, dung không được một vật.

Sau khi nói xong câu đó, An Hoằng Hàn xoay người nhanh chóng rời đi, giống như sợ mình đổi ý.

Lúc này Phùng chân nhân mới đi tới đây, đứng ở bên người Tịch Tích Chi, "Bệ hạ là nghiêm túc với đoạn tình cảm này."

Số lần ông và An Hoằng Hàn gặp mặt không nhiều, nhưng cái này cũng không làm trở ngại hiểu biết của ông về hắn. Về phần bệ hạ là người như thế nào, sợ rằng Phong Trạch quốc không có người nào không biết. Người có thể để cho An Hoằng Hàn buông tư thái xuống, tỉ mỉ che chở, có lẽ thế gian này chỉ có một mình Tịch Tích Chi.

Trong ngày thường Tịch Tích Chi quả thật hơi ngốc nghếch, thế nhưng không có nghĩa là nàng không cảm giác được phần tình cảm kia của An Hoằng Hàn, nàng chỉ cố ý không thèm nghĩ thôi. Bắt đầu từ ngày nàng xuyên qua đến thế giới này, liền hiểu sớm muộn có một ngày nàng sẽ rời đi. Cho nên ở trong mấy ngày đó, nàng luôn sống không tim không phổi, không muốn lưu lại tình cảm cho người của thế giới này. Nhưng nàng càng muốn trốn tránh, An Hoằng Hàn càng không cho nàng cơ hội.

Cuối cùng ở tình huống ỡm ờ, bị An Hoằng Hàn hủy ăn vào bụng rồi.

Nếu nàng đã bước ra bước đầu tiên, vậy sẽ không lui lại nữa.

"Ta cũng là nghiêm túc." Một lát sau, Tịch Tích Chi kiên định nói với Phùng chân nhân.

Phùng chân nhân khẽ thở dài một hơi, không có nói bất luận cái gì nữa. Mặc dù ông là người tu đạo, nhưng đầu óc còn không đến mức ngoan cố không đổi, sẽ không bởi vì ‘người yêu khác đường’ mà cố ý đi dùng gậy đánh uyên ương. Huống chi coi như ông muốn gậy đánh uyên ương, cũng không có bản lãnh kia. Ngươi cho bệ hạ Phong Trạch quốc của bọn họ là người ngồi không sao? Nổi bão lên, nhất định là máu chảy thành sông.

"Chờ sau hai canh giờ, ngươi đi thay ca với Tịch tiền bối." Hiếm khi có khổ sai tự động đưa tới cửa, há có thể không cần? Phùng chân nhân tĩnh tọa ngay tại chỗ, nhắm mắt lại, giống như tiến vào nghỉ ngơi.

Chung quanh tràn đầy tiếng điên cuồng hét lên của Giao Long, thính lực của Tịch Tích Chi tốt hơn người bình thường nhiều, bị quấy nhiễu đến không chịu nổi. Xé vải chỗ váy xuống, nhét vào chận trong lỗ tai, âm thanh kia mới giảm bớt một chút.

An Hoằng Hàn thừa dịp bóng đêm đen nhánh, lặng yên không tiếng động trở lại ngọn núi kia, không làm kinh động đến bất luận kẻ nào.

Con chồn kia vẫn quen dựa vào mình, khi nàng vừa rời đi, trong ngực như thiếu một thứ gì, An Hoằng Hàn cảm giác rất không tự tại. Mỗi khi nhớ tới nụ cười đáng yêu má lúm đồng tiền của Tịch Tích Chi, trong lòng liền giống như bị móng vuốt của con chồn nào đó không ngừng gãi, không đau, lại vô cùng nhột.

Cứ như vậy suy nghĩ cả đêm, An Hoằng Hàn thủy chung không có biện pháp ngủ.

Người có tình huống không khác gì với hắn lắm, đương nhiên là Tịch Tích Chi rồi!

Tịch Tích Chi vẫn trôi lơ lửng ở trên mặt nước, đến chỗ ngủ cũng không có. Suy nghĩ một chút trước kia, nàng trực tiếp ngã vào trong ngực của một nam nhân nào đó, chuyện gì đều không cần chú ý, chỉ lo thở to ngủ là được rồi. Mà bây giờ bên cạnh không có ai, không có đệm thịt ấm lô, có chút không quen.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Ân liền phát hiện không thấy nữ tử kia, ngay cả Vân Chồn cũng không có tung tích.

Xét thấy Vân Chồn tự mình chạy trốn qua rất nhiều lần, cho nên Lâm Ân không có chút lo lắng nào. Dù sao sau một thời gian dài, con chồn này đều sẽ biết đường trở về.

Trời vừa sáng không bao lâu, một chiếc xe ngựa đè nát cành lá khô, dần dần chạy về phía bọn họ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.10.2015, 18:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.08.2013, 16:27
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1205
Được thanks: 6403 lần
Điểm: 20.68
Có bài mới Re: [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện (đã đọc được) - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương đăng theo lịch nhé

☆, Chương 29:
Editor: Hoàng Dung
Nguồn: ๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m

Âm thanh bánh xe ở trong sáng sớm yên tĩnh vô cùng vang dội.

Rất nhiều dân chạy nạn tỉnh dậy, ánh mắt đều dời về phía chiếc xe ngựa kia. Cũng không biết gần đây xảy ra chuyện gì, nơi Phong Châu này của bọn họ rõ ràng đang phát nước lũ, người khác tránh cũng còn không kịp, những người này cố tình hết một lại một tới nơi này.

Một người công tử mặc cẩm phục màu trắng, từ từ đi ra từ buồng xe. Cả người hắn tản ra một cỗ khí chất tôn quý, chỉ là liếc mắt nhìn liền có thể nhìn ra hắn là người sống trong nhung lụa thời gian dài.

Lâm Ân tinh mắt, sau khi nhìn thấy người nọ, phất tay chào hỏi, "Thái tử điện hạ."

Người tới chính là Đông Phương Vưu Dục, thái tử Luật Vân quốc.

An Hoằng Hàn lạnh lùng liếc mắt nhìn, gật đầu với hắn, không hề đi chào hỏi. Từ trước đến giờ, hắn không thích hỏi thăm chuyện riêng của người khác, đối với việc tại sao Đông Phương Vưu Dục lại tới trễ một ngày, cũng không có chút ý tò mò.

"Tham kiến bệ hạ." Đông Phương Vưu Dục rất chú trọng lễ tiết, mặc dù biết được bệ hạ không nhất định nguyện ý quan tâm đến hắn, nhưng hắn vẫn không thể vứt bỏ cấp bậc lễ nghĩa.

Khóe miệng hắn vĩnh viễn mang theo một nụ cười nhạt, cả người nhìn qua vô cùng ấm áp, vậy mà người biết hắn lại biết tính tình của Đông Phương Vưu Dục là tiếu lý tàng đao.

"Thái tử điện hạ đi đường mệt nhọc, đi nghỉ trước một lúc đi, đợi có tung tích của Từ quốc sư, trẫm sẽ thông báo ngươi trước tiên." An Hoằng Hàn nói mấy câu liền đuổi đối phương đi mất.

Đông Phương Vưu Dục quả thật cũng có chút mệt mỏi, vì sớm đuổi theo đám người An Hoằng Hàn, bọn họ một đường chạy xe ngựa, chưa từng nghỉ ngơi qua. Nói xong mấy câu khách sáo, Đông Phương Vưu Dục liền tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Thời gian rất nhanh, một sớm một chiều liền qua ba ngày.

Sóng lớn cuồn cuộn xung quanh, một đám tiếp một đám bọt sóng màu trắng.

Tất cả bốn phía đều là nước lạnh như băng, chỉ có một cây cầu lộ ra khỏi mặt nước, ở trong nước cực kỳ dễ thấy. Sóng nước càng ngày càng mãnh liệt, mặt nước cũng theo đó càng ngày càng cao. Vốn là bị chìm ngập một nửa cây cầu, hôm nay chỉ chừa có một phần ba ở bên ngoài.

Tịch Tích Chi ngồi xếp bằng, hai cánh tay dựng thẳng lên trên, linh lực liên tục không ngừng tuôn ra từ bàn tay, không ngừng cố gắng dùng kết giới bao trùm lấy cây cầu.

Tu vi của Tịch Tích Chi thấp hơn Phùng chân nhân và sư phụ rất nhiều, lại mới vừa kết đan không lâu, cho nên trình độ khống chế linh lực cũng không như bọn họ. Vì chống đỡ cây cầu, Tịch Tích Chi lên mười hai phần tinh thần, không có dám buông lỏng chút nào. Đôi môi cắn chặt, mặc dù hai tay giơ đến tê dại, cũng không nói qua một tiếng khổ mệt.

"Ha ha ha. . . . . ." Một chuỗi tiếng cười quanh quẩn ở trên mặt nước, âm thanh kia ngân nga hùng hậu, "Xem ba người các ngươi ngăn cản ta như thế nào. . . . . . Thiên kiếp buông xuống, các ngươi một người cũng trốn không thoát!"

Đám sóng biển đánh úp về phía cây cầu, kịch liệt đánh thẳng vào, không ngừng đánh tới tầng ánh sáng kết giới nhàn nhạt.

Càng đến gần ngày Thiên kiếp, sức lực của Giao Long lại càng lớn.

Tiếng cười đắc ý của hắn không ngừng truyền vào trong lỗ tai ba người bọn họ.

Sắc mặt hai người Tịch Chân và Phùng chân nhân rất khó coi, nhìn thấy tầng ánh sáng kết giới kia, dưới sự va chạm của cuộn sóng càng phát ra ảm đạm.

Phùng chân nhân hoảng sợ lắc đầu, kích động chỉ vào cây cầu, "Không được. . . . . . Sắp không chống đỡ nổi nữa, ngươi xem. . . . . . cây cầu đã xuất hiện vết nứt rồi!"

Phùng chân nhân vừa hô vừa chạy như bay về phía cây cầu kia. Vừa mới đến gần cây cầu, Phùng chân nhân liền ngồi xuống bên cạnh Tịch Tích Chi, đôi tay kết ấn, điều động tu vi của mình, trợ giúp Tịch Tích Chi đang giằng co với Giao Long.

Tịch Chân nhìn đê đập ở phía xa, bi thương thở dài một hơi, "Chẳng lẽ ý trời là như thế?"

Một khi không giữ được cây cầu, đê đập sẽ bị lũ lụt cuốn sập, lúc đó chính là tai nạn bắt đầu.

Dù chỉ có thể tranh thủ một chút thời gian, Tịch Chân cũng sẽ canh giữ đến cuối cùng! Phi thân nhảy một cái, trong chớp mắt ông đã dời đến trên cây cầu, "Giao Long đáng chết, lão tử liều cái mạng già này cũng sẽ không để cho ngươi có ngày tốt lành."

Tia sáng chói mắt hiện ra, từng chùm ánh sáng bắn ra từ trong cơ thể Tịch Chân, rót vào trong kết giới.

Nhưng mặc dù ba người bọn họ hợp lực lại cũng không có biện pháp ngăn cản vết nứt của cây cầu càng lúc càng lớn, âm thanh rắc rắc, giống như tiếng nhạc mở đầu của sự tử vong, khiến lòng Tịch Tích Chi căng thẳng, tốc độ phát ra linh lực càng lúc càng nhanh.

Nàng tin tưởng An Hoằng Hàn sẽ không làm mình thất vọng! Chỉ cần mình kiên trì, nàng nhất định có thể đợi hắn đến.

"Tịch tiền bối, làm sao bây giờ!" Tiếp tục như vậy nữa, cây cầu không đến một lúc sẽ bị phá hủy.

Tịch Chân cũng lộ vẻ mặt khó khăn, cắn răng nói ra: "Phùng chân nhân, ngươi ở nơi này chống. Đồ đệ, con trở về nói với An Hoằng Hàn, để cho hắn rút toàn bộ người tu bổ đê đập về đi. Bằng không một khi đê đập sụp đổ, những binh lính kia một người cũng không sống được."

Vì giảm bớt thương vong, chỉ có thể như thế.

Về phần ông. . . . . . trong mắt Tịch Chân chợt lóe rồi biến mất ánh sáng ngoan độc, "Lão tử không tin con Giao Long này có thể lật trời rồi! Lão tử đi xuống đánh với nó!"

Không cho Tịch Tích Chi cơ hội phản bác, Tịch Chân nói xong liền rút người ra nhảy vào trong nước. Văng lên một đám bọt sóng khổng lồ, tưới lên mặt Tịch Tích Chi, lạnh đến nỗi Tịch Tích Chi sợ run cả người.

Trong lòng Tịch Tích Chi nói không ra là tư vị gì, trong con ngươi nhiễm một tầng ánh nước nhàn nhạt. Nàng và sư phụ cùng nhau sinh sống hơn mười năm, muốn nhìn thấu tâm tư của đối phương, không có chút khó khăn nào. Kỹ năng bơi của sư phụ còn không bằng mình, đi vào nước đánh nhau với Giao Long, không thể nghi ngờ là được ăn cả ngã về không!

"Ngươi nhanh đi đi. . . . . ." Phùng chân nhân cố gắng chống đỡ kết giới, thúc giục Tịch Tích Chi, "Chớ cô phụ một phen tâm ý của sư phụ ngươi, hắn là vì tranh thủ thời gian cho ngươi và An Hoằng Hàn."

Tịch Tích Chi thu bàn tay về, đứng lên, "Ta sẽ đi nhanh về nhanh."

Tịch Tích Chi dùng tốc độ nhanh nhất xông ra ngoài.

Trong lòng không ngừng cảnh cáo mình, vô luận như thế nào đều muốn ngăn cản hành động của Giao Long.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.10.2015, 14:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.08.2013, 16:27
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1205
Được thanks: 6403 lần
Điểm: 20.68
Có bài mới Re: [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện (đã đọc được) - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương tặng vì lượt chia sẻ lên 3900. Mọi người đọc truyện vui vẻ

Chương 30:
Editor: Hoàng Dung
Nguồn: ๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m

"Ha ha ha. . . . . . Các ngươi không có biện pháp. . . . . . Chờ ta đi ra ngoài, các ngươi sẽ rơi vào vực sâu tử vong." Từng đợt bọt sóng đánh thẳng vào cây cầu, một cái đuôi màu đen khổng lồ chui ra mặt nước, nhấc lên sóng biển.

Trong chớp mắt, nhiều đợt sóng lớn liên tục nhấc lên không dứt, mặt nước giống như một cái nồi sôi sục, sóng nước không ngừng đánh thẳng vào.

Hình như phát hiện có người muốn đi, dưới đáy nước, một đôi mắt tỏa sáng màu đỏ nhìn chằm chằm phương hướng Tịch Tích Chi rời đi. Cặp mắt kia giống như là đèn lồng cỡ nhỏ, bên trong nhiễm vẻ ác độc.

"Muốn đi mật báo? Không dễ dàng như vậy!" Theo tiếng rống giận điên cuồng của Giao Long, một đạo sóng nước cao mấy chục mét bổ nhào về phía Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi trước chống đỡ kết giới, đã hao phí không ít linh lực. Một đường chạy về phía trước, bỏ quên nguy hiểm sau lưng. Khi phát giác sau lưng có một cỗ khí ép đánh tới, tất cả đều đã muộn.

Sóng lớn tới cuồn cuộn, đánh tới sau lưng Tịch Tích Chi, bao phủ Tịch Tích Chi vào trong nước.

Khi sóng nước tập trung công kích vào một chỗ nào đó, lực va đập không hề tầm thường. Mới vừa đụng vào sau lưng của Tịch Tích Chi, liền khiến nàng phun ra một ngụm máu tươi.

Chung quanh đều là nước lạnh lẽo, không ngừng chui vào miệng, mũi của Tịch Tích Chi, Tịch Tích Chi sặc đến không ngừng ho khan.

Tay nắm thành quyền, Tịch Tích Chi giơ tay lên lau vết máu bên miệng. Nàng không thể không có tiền đồ như vậy, đương đầu đại nạn, nàng không thể lùi bước. Cố nén đau đớn truyền tới từ sau lưng, Tịch Tích Chi huy động hai tay, ở trong nước bơi về phía đê đập.

Hai ngày gần đây, ban ngày An Hoằng Hàn đều ở đê đập giám sát. Vết nứt của đê đập càng ngày càng nhiều, tốc độ binh lính tu bổ không sánh nổi tốc độ nứt ra do sóng nước đánh sâu vào. Dưới tình hình như thế, càng ngày càng nhiều dòng nước chảy xuống theo khe hở.

Đê đập đã đến hỏng đến không còn trình độ. . . . . .

Kể từ sau khi Đông Phương Vưu Dục tới Phong Châu, vẫn đi theo An Hoằng Hàn. Thấy ngày nào An Hoằng Hàn cũng đi đê đập, hắn và hai thừa tướng dĩ nhiên cũng đi theo.

An Hoằng Hàn ngắm nhìn phương xa, trong lòng cực kỳ không cam lòng. Hắn nghĩ hết mọi biện pháp muốn đột phá lằn ranh kia, dung hợp thành một thể với Long Châu trong cơ thể, nhưng tốc độ không có chút tiến triển thực tế nào.

Đan dược Tịch Chân cho hắn, quả thật có thể thúc giục tốc độ dung hợp Long Châu, nhưng lại chỉ có thể thúc giục một phần nhỏ.

Chân mày càng nhíu càng sâu, An Hoằng Hàn càng lo lắng tình huống bên kia.

"Tại sao hôm nay sóng lớn càng lúc càng lớn vậy!" Mỗi ngày Đàm Hải đều quan sát khuynh hướng sóng lớn, liếc mắt liền nhìn ra sóng lớn có điều khác thường.

Kể từ sau khi biết hồng tai là Giao Long tác quái, Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du cũng không có cảm giác ngủ ngon lần nào. Vừa nghe Đàm Hải nói như thế, lập tức phát hiện kỳ hoặc trong đó.

Rất nhiều binh lính không kịp giơ tảng đá và túi bùn lên nữa, ôm quyết tâm liều chết, trực tiếp sử dụng thân thể đi ngăn trở vết nứt đê đập.

Nhìn một màn này, ai dám nói không lộ vẻ xúc động?

Những binh lính này đều là thủ hạ của Đàm Hải, hắn càng thêm đau lòng.

"Bệ hạ, đê đập sắp. . . . . ." Sụp, một chữ này, Đàm Hải không thể nói ra khỏi miệng.

Vẻ mặt An Hoằng Hàn nghiêm trọng, âm trầm nhìn đê đập.

Đúng lúc này, đột nhiên trong một đạo sóng lớn lao ra một bóng dáng màu xám trắng.

Trong lòng An Hoằng Hàn giật mình, thân thể đã di động sang bên kia. Tốc độ nhanh làm cho người ta nhìn không rõ, hắn tự tay chụp tới, cuối cùng trước lúc bóng dáng màu xám trắng đó rơi xuống đất liền tiếp được.

Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du lập tức đi tới, khi nhìn thấy người bệ hạ ôm trong ngực thì đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Tịch Tích Chi ho khan mấy tiếng, phun ra mấy ngụm nước, vừa nhìn thấy An Hoằng Hàn, ngón tay liền nắm chặt cánh tay của hắn, "Mau. . . . . . Mau rút lui lui nhân mã, cầu không kiên trì nổi rồi."

An Hoằng Hàn ôm nàng, xoay người đi về nơi xa, lạnh giọng hạ lệnh: "Đàm Hải, đều để cho bọn họ lui trở về, nhanh lên. . . . . . Thừa dịp trước khi đê đập chưa ngã sập, có thể lui bao xa thì lui xa bấy nhiêu."

Ở trong nước bơi rất lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tịch Tích Chi bị ngâm đến trắng bệch. Nếu như xem nhẹ vết thương sau lưng, tinh thần của nàng ngược lại không tệ.

An Hoằng Hàn ôm Tịch Tích Chi lên ngựa, cánh tay khó tránh khỏi sẽ đụng phải phía sau lưng của nàng.

Đau đến Tịch Tích Chi nhe răng một tiếng.

An Hoằng Hàn phát giác người trong ngực hình như không thoải mái, gật đầu hỏi "Có phải bị thương rồi không?"

Hắn cũng không có quên. . . . . . mới vừa rồi lúc Tịch Tích Chi trở lại là lao xuống theo dòng nước. Nếu mình không có tiếp được nàng, như vậy chẳng phải nàng sẽ bị ngã rất thảm.

Nghĩ đến đây, sắc mặt của An Hoằng Hàn càng thêm âm hàn.

Tịch Tích Chi cắn môi, lắc đầu, "Ta không sao, mau mau rút đi."

Binh lính nơi này ít nhất cũng có mấy ngàn, nếu tốc độ không nhanh, rất dễ bị diệt toàn quân.

Đông Phương Vưu Dục ném ra ánh mắt, nhìn thiếu nữ trong ngực An Hoằng Hàn, lộ ra suy nghĩ sâu xa. Mới nửa tháng không gặp, bệ hạ đi chỗ nào tìm được một tiểu mỹ nhân như vậy? Hắn sống ở bên cạnh An Hoằng Hàn ba ngày rồi, vẫn không nhìn thấy Vân Chồn, điều này làm cho hắn rất là nghi hoặc.

Không phải từ trước đến giờ bệ hạ ôm con Vân Chồn không buông tay sao? Sao lúc này lại không thấy?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 244 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, Huỳnh thị ánh Hoa, Hương214, hắc miêu 2301, KunTrang, Ngockhue, nguyennhatlinhsan@, Nguyễn Thị Thúy Hoa, quangngoc2019, trantrann và 332 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.