Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 09.12.2016, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3822 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 47
Xin lỗi, vì chương cuối quá dài, cộng thêm ta không có nhiều thời gian, mọi người đọc đỡ phần 1, vài ngày nữa ta rảnh sẽ ed tiếp. Xin lỗi để mn chờ lâu....

NGOẠI TRUYỆN 48.1: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU (toàn văn cuối cùng)

Edit: hoacodat

Anh phản bội, đêm đó về đến nhà tâm thần thấp thỏm, sau khi nằm trên giường một lúc lâu cũng không thể bình tĩnh lại, ngay cả khi Thần Hi nằm mộng chủ động nhích tới dựa sát anh cũng không dám tiếp nhận, lặng lẽ lui ra. Vậy mà, loại chuyện ăn vụng, như bị nghiện, hơn nữa, có lần đầu tiên, có lần hai cũng không sao. Anh thầm có chút may mắn, có lẽ Thần Hi sẽ không biết, chỉ cần anh đối tốt với Thần Hi, cô sẽ không biết đâu, vì vậy, anh càng đối tốt Thần Hi hơn, tặng hoa, tặng quà, đưa đi ăn sáng, những chuyện săn sóc trước kia chưa từng làm bây giờ toàn bộ bù đắp hết, nhưng mà, giấy không gói được lửa...

Một lần vào cuối tuần, anh và Phong Tình cùng đi xa nhà, nghỉ liên tiếp mấy ngày mới trở về, điện thoại di động cũng rơi xuống nước lúc hai người đi tắm suối nước nóng. Phong Tình phong tình vạn chủng nằm trong ngực anh, van cầu anh cho cô  ba ngày hoàn chỉnh, không mua điện thoại di động, dùng điện thoại của cô liên lạc với khách hàng, cô xinh đẹp động lòng người mê hoặc anh, cũng thuyết phục được anh, quả thật anh đã cắt đứt liên lạc giữa mình và gia đình, vậy mà, anh chẳng thể nghĩ tới, trong ba ngày này, đã thay đổi thế giới của anh và Thần Hi...

Khi anh nhìn thấy tờ giấy thỏa thuận li hôn, anh mới biết mình đã làm sai điều gì, mới biết Thần Hi là người trọng yếu với anh biết bao. Thần Hi bị bắt tạm giam, anh thấy mình như đã đi tới tận cùng thế giới, đi lên một bước nữa chính là ngày tận thế. Anh bắt đầu suy nghĩ đến quan hệ ba người, ý thức mình vô cùng sai, sau khi cùng Phong Tình mấy phen dây dưa, sau khi Thần Hi ra ngoài, rốt cuộc anh quyết định chia tay Phong Tình, nghĩ muốn cùng Thần Hi hảo hảo sống qua ngày, người anh yêu trước giờ vẫn chỉ là Thần Hi, cô gái anh thề muốn nắm tay đến già vẫn là Thần Hi, vậy mà, hôm đang chia tay lại bị Thần Hi bắt quả tang...

Có lẽ đó là ý trời....

Nếu muốn người khác không biết trừ phi mình đừng làm, anh nghĩ câu này chỉ là lời xưa, biết vậy chẳng làm, thì có thể thế nào? Thần Hi, anh đã đánh mất, Phong Tình, anh chỉ nhất thời bị lạc, mặc dù không có Thần Hi, anh cũng không thể cùng Phong Tình tiếp nữa...

_____đường ngăn cách ¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬____________________________

Một năm sau.

Lại đến chủ nhật, lại đến ngày nhận Hạo Nhiên, Tống Sở tỉ mỉ tu sửa một phen, ôm một chậu hoa lan, mở ra cửa xe anh vừa mới mua. Đến ngày hôm nay, anh mới chân chính có thể đường đường chính chính đi gặp Thần Hi, một năm qua đi, anh vẫn giả vờ ra vẻ kiêu ngạo, thật ra mỗi lần đi đón Hạo Nhiên trên chiếc xe sang trọng, cũng là mượn người khác, anh không muốn Thần Hi biết, edit by diendanlequydon.com,, sau khi rời khỏi cô, thật ra anh rất nhếch nhác. Mặc dù anh em Tả thị không còn tìm đến công ty gây phiền toái, nhưng công ty gặp tai nạn lần này thật do anh liên lụy, anh không còn mặt mũi tiếp tục làm chung, cho nên rút cổ phần, trong một năm đổi mấy công việc.

Trong xe Thu Lan lặng lặng cất tiếng hát, CD vẫn phát những lời ca khúc cũ: yêu là cùng đi chung nhau dài lâu, giấc mơ có vui vẻ có thống khổ, cõi đời ngàn dặm đồi núi ngàn dặm đường, ta có thể chắp chắp nối nối. Mang theo đủ loại thiên tân vạn khổ quá khứ, hướng đến ngày mai hạnh phúc mỹ mãn...

Khóe môi anh không tự chủ giương lên, giống như anh rất ít khi dụng tâm tặng vải caro cho Thần Hi, đoạn thời gian cùng Phong Tình đi chung với nhau, ngược lại đã qua đi, thế nhưng chuyện này cũng là vì áy náy, cũng không phải vì yêu hay ngưỡng mộ, có phải từ hôm nay trở đi phải tỏ rõ tâm ý với cô, nói cho cô biết, anh vẫn yêu cô như xưa? Lặp lại lần nữa con đường thời niên thiếu cô theo đuổi anh, có điều, đổi thành anh theo đuổi cô?

Mùi hương hoa lan len lỏi vào ruột gan, lòng anh xẹt qua chút dịu dàng, chậu hoa này được tuyển chọn rất lâu trong chợ mới được...

Nhưng, khi anh nhìn thấy Thần Hi mặc một thân trang phục công chức mang theo Hạo Nhiên xuất hiện trước mặt anh thì trong lòng anh lại lộp bộp. Ngày chủ nhật luôn được nhìn thấy cô, mà nay trải qua một năm kinh nghiệm chìm nổi trong thương trường, ánh hào quang quanh thân cô càng sáng hơn ngày trước. Đúng vậy, chủ tịch hội đồng quản trị công ty nhà họ Tả, đứng nơi cao nhất trên thế giới, vẻ đẹp của cô, sức quyến rũ của cô, làm anh sợ hãi than, làm anh hít thở không thông, cũng làm anh áp lực gấp bội. Cô gái này, trưởng thành theo năm tháng, vĩnh viễn là nhật nguyệt tinh thần anh ngưỡng mộ (ánh mặt trời, ánh trăng, ánh sao sáng). Tự tin lúc lên đường đã có chút dao động nho nhỏ, tay đang cầm hoa lan cũng do dự...

Thần Hi dắt tay Hạo Nhiên đi tới, mỉm cười với anh, “Chúc mừng anh.” Trong tuần, Tống Sở thành công được mời vào một tập đoàn xuyên quốc gia, cũng được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc công ty tại Trung Quốc. Tin tức này đã sớm truyền ra, cô cũng vui mừng thay anh, anh vốn là người xuất sắc, rời khỏi cô, anh có thể trôi qua tốt hơn...

Thì ra cô đã biết, anh cười cười, hơi ngượng ngùng, cũng có lúng túng, đắc ý phấn chấn lúc ra cửa cũng nhạt đi, trước hào quang tỏa sáng như ánh mặt trời của cô, anh chỉ là một ngôi sao nhỏ nhoi thôi, huống chi, nói cho cùng, anh có thể được tổng giám đốc tập đoàn nhìn trúng, cũng là nhờ sự giúp đỡ trong lý lịch của anh, anh trẻ tuổi, từng ở bên công ty nhà họ Tả giữ chức Tổng giám đốc sáu năm...

“Tặng cho em.” Anh đưa hoa cho cô.

Trong mắt cô thoáng qua chút đau thương không dễ phát giác, nhẹ cười một tiếng, nhận, “Cám ơn”.

“Hạo Nhiên! Đi! Lên xe, hôm nay dẫn con đến trường học ngày trước ba mẹ từng học chơi nhé!” Anh tránh ánh mắt Thần Hi, hai tai nóng lên, lòng thầm buồn cười, mình thế nhưng thấp thỏm giống như thiếu niên vừa mới biết yêu vậy...

Bước chân Thần Hi khựng lại, mặt hơi trắng bệch.

Trường học...

Sau khi chia tay anh, cô cũng không đến trường học nữa, cô không muốn đi, cũng không dám đi...

“Mẹ! Đi nhanh lên một chút! Chậm trễ nữa thì mẹ lại phải gặp khách hàng rồi!” Hạo Nhiên quay đầu gọi cô.

Cô nâng khóe môi nhợt nhạt, từ từ đuổi theo bọn họ.

“Còn phải đi gặp khách hàng?” Sau khi Tống Sở lên xe hỏi cô, khó trách hôm nay cô ăn mặc chỉnh chu như vậy.

“Vâng! Có một khách hàng từ nơi khác chạy về, lại gấp gáp muốn bay đi, chỉ có buổi trưa hôm nay mới có thể gặp một lần!” Cô trả lời công thức hóa. Một năm nay công ty nhà họ Tả phát triển nghiệp vụ mới, made by diendanlequydon.com,,, cô càng ngày càng bận rộn, cô muốn phát dương quang đại công ty của ba.

Cô chú ý thấy Tống Sở đang mở cửa một chiếc xe mới cóng, nhớ lại xe trước anh đi cũng không tồi rồi mà? Trong nháy mắt liền hiểu, Tống Sở, vĩnh viễn là một người kiêu ngạo.

Lái xe đến trường đại học, sau bảy năm, người vật không còn, cùng anh đi qua từng tấc đất, khí thở trong không trung cũng quen thuộc như vậy, cảm giác áp bách bao trùm, lòng bàn tay trĩu nặng, ép cô khó chịu vô cùng.

Ba người cùng đi tới sân bóng, Tống Sở để con trai tự đi chơi, anh lại ngồi xuống trên khán đài, cô thấy vậy, cũng đành ngồi xuống, ngồi bên cạnh anh.

Nhìn những sinh viên đại học bừng bừng sức sống, ánh mắt Tống Sở hiện quanh tia sáng mông lung, “Thần Hi, em còn nhớ ngày xưa em thường thích xem anh chơi bóng không?”

Làm sao không nhớ? Anh ưu tú như vậy, làm mọi người chú ý như vậy, cô luôn luôn là cổ động viên cổ động nhiệt tình nhất, e sợ người khác không biết anh là niềm tự hào của cô, hai mắt sáng rỡ chỉ vào cầu trường nói với mọi người: nhìn đi! Nhìn Tiểu Mỹ Nhân nhà tôi này! Tiểu Mỹ Nhân nhà tôi là lợi hại nhất!

Bọn họ không cùng khoa, mỗi lần khoa của cô đấu cùng khoa anh cô đều cổ vũ đội khoa anh thắng, mỗi lần như vậy đều bị bạn cùng khoa mắng mỏ, mắng cô là phản đồ...

Phản đồ thì sao? Cô vinh dự làm phản đồ.

Cô gật đầu, hốc mắt chua xót ươn ướt.

Anh cười, đi xuống cầu trường, không biết anh nói với các sinh viên đại học chuyện gì, lúc nói chuyện vẫn nhìn cô, sau đó nhập vào cuộc đấu, cùng một đám sinh viên trẻ tuổi chơi bóng.

Chung quanh sân bóng tràn ngập tiếng trầm trồ khen ngợi, cô không biết bọn họ đang ủng hộ cho ai, tầm mắt của cô, cũng dần mơ hồ, không thể tiếp tục tìm trong đám người người mình từng nhiệt tình theo đuổi, xuất hiện trước mắt, là hình ảnh bọn họ lúc trẻ, anh đang trên cầu trường đẹp trai hơn người chuyền bóng ném rổ, hơn nữa chàng trai đó còn hướng đám cổ động viên nở nụ cười với cô...

TiếMột bên san vang lên tiếng cười, cô bỗng tỉnh lại, hai bên má lành lạnh, chẳng biết từ lúc nào lệ đã rơi đầy mặt, khó trách tầm mắt lại mơ hồ như vậy...

Anh cười đi tới, khẽ thở dốc, “Già rồi, thể lực không tốt! Xem ra sau này phải rèn luyện thêm mới được!”

Cô cúi đầu không nói.

Anh thấy cô rơi lệ, trái tim thoáng đau đớn, không chút nghĩ ngợi nắm tay cô, ngoại truyện Thần Hi_Kinh thành Tam thiếu_Cát Tường Dạ được chuyển ngữ bởi editor thuộc diễn đàn Lê * Quý ` Đôn, tay kia lại lau nước mắt cho cô, “Thần Hi, sau này chơi bóng cùng anh được không? Mỗi ngày, chỉ có anh và em...” Trong cuộc sống không có cô ủng hộ, dường như tất cả cũng trở nên không còn ý nghĩa.

Cô khẽ run, tránh tay anh.

Tay anh giơ lên cứng đờ, bất đắc dĩ để xuống, cười khổ sở, “Thần Hi, anh biết lúc trước là anh không đúng, cho anh cơ hội được đền bù được không, chúng ta bắt đầu lần nữa, được không? Lần nữa kéo dài sớm sớm chiều chiều (mỗi ngày) của chúng ta!”

Lòng cô khổ sở. Anh không biết, mỗi lần gặp mặt anh, đều giống như rạch vết sẹo đã kết vảy trong lòng cô, nhắc nhở cô vết thương kia đau đớn bao nhiêu. Phương Di nói, muốn quên một người thật ra rất đơn giản, không cần gặp, không cần khinh rẻ.

Nhưng mà, cô không thể không gặp anh, vì Hạo Nhiên, cô phải gặp anh, phải chứng minh cho Hạo Nhiên thấy, mặc dù ba mẹ đã ly hôn, nhưng vẫn là ba mẹ của nó...

Mỗi lần cô gặp anh, cũng chỉ mỉm cười tự nhiên, ôn hòa có lễ, nhưng cũng không có nghĩa cô đã quên vết sẹo kia...

“Thần Hi, có được không?” Anh nắm chặt tay cô. Anh nghĩ, cô vẫn còn yêu anh, nếu không Kỷ Tử Ngang đã bên cô một năm, sao chưa được kết quả gì.

Thần Hi nghĩ ngợi, có lẽ thái độ của mình làm Tống Sở có chút hiểu lầm, bỗng nhiên trong đầu nhớ tới một đoạn văn, mượn nói anh nghe, “Em chưa bao giờ là người như vậy, không kiên nhẫn nhặt từng mảnh từng mảnh vụn, ghép nó vào nhau, sau đó tự nhủ đồ vật vừa được tân trang giống như đồ mới. Một đồ vật đã đổ vỡ chính là đổ vỡ. Em tình nguyện nhớ dáng vẻ lúc nó còn đẹp đẽ, lại không muốn sửa chữa nó tốt lên, sau đó cả đời nhìn những vật bể nát kia.

Lúc cô nói lời này, cảm thấy rất rõ vết thương trong lòng lại nứt toác, đau khôn cùng. Thời gian trôi qua, chút vết thương kia mặc dù đã được vá lại, nhưng nó vẫn còn ở đó...

Đồng thời, trong đôi mắt Tống Sở, ánh sáng dần tắt.

“Ba ba! Ba thật giỏi!” Hạo Nhiên chạy trở về, cắt đứt lúng túng giữa bọn họ.

“Mẹ, mẹ nhìn thấy không? Ba là người dẫn bóng nhiều nhất!” Hạo Nhiên ngẩng đầu, gương mặt đầy kiêu ngạo.

Thần Hi lặng lẽ lau nước mắt, cười dịu dàng, đưa tay lau trán con trai đầy mồ hôi, “Đúng vậy! Ba Hạo Nhiên là giỏi nhất! Lúc trước chính là ngôi sao bóng rổ trường học đấy!” Chưa bao giờ quên bắt thời cơ tạo hình tượng người cha vĩ đại trong lòng con trai, cô vẫn tin rằng, khiến con trai sùng bái ba mình đối với sự trưởng thành của con trai có ý nghĩa hết sức quan trọng.

“Ba, sau này con muốn học chơi bóng rổ với ba!” Hạo Nhiên nhìn Tống Sở với ánh mắt sủng bái.

“Được!” Tống Sở sờ đầu bé, giọng nói hơi trầm khàn.

Thần Hi nhìn đồng hồ trên cổ tay, “Đã đến giờ rồi, em phải đi đây!”

“Anh đưa em đi!” Tống Sở đứng lên đi lấy xe.

Hạo Nhiên lặng lẽ nắm tay mẹ mình, thừa dịp ba không ở đây nhỏ giọng hỏi, “Mẹ, ba lại làm mẹ đau lòng nữa sao?”

Lòng Thần Hi như nghẹn lại, đứa nhỏ này, thế mà đã nhìn ra cô đã khóc...

Cô cúi đầu mỉm cười, “Không có, là cát bay vào mắt thôi.”

Mỉm cười, là biểu cảm cô thường làm nhất, giống như tấm mặt nạ...

Bạn đang đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn. Vui lòng không copy... Cám ơn....



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Caphedang, Eavesdrop, Huogmi, Tranglinh0808, bachduonggia, heobiengluoi, mimeorua83, orchid1912
     

Có bài mới 10.12.2016, 01:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.10.2013, 11:48
Bài viết: 288
Được thanks: 343 lần
Điểm: 2.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 3
Cám ơn Hoacodat nhiều . Mình biết các bạn bỏ nhiều công edit truyện này vì nó rất dài . Đây là truyện dài nhất mà mình đọc từ trước đến nay . Tuy là dài nhưng phần truyện của nhân vật nào cũng hay. Không biết cuối cùng có đoạn Thần Hi hạnh phúc với Kỷ Tử Ngang không vì cô xứng đáng được như vậy . Cái thằng chồng thật không ra gì .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eavesdrop về bài viết trên: hoacodat
     
Có bài mới 19.12.2016, 21:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3822 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 44
Mỏi mắt quá, chưa kiểm tra lỗi, vài bữa sau rảnh rỗi sẽ beta lại. Kết thúc rồi nha... Ta chính thức tạm biệt mọi người... Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ... Tuần Giáng sinh an lành....

NGOẠI TRUYỆN 48.2: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU (toàn văn cuối cùng)

Edit: hoacodat

Hôm đó là sinh nhật Tưởng giáo sư.

Thần Hi và Thần An mang theo Hạo Nhiên được mời đến nhà họ Kỷ ăn cơm tối.

Hạo Nhiên không phải lần đầu tiên đến Kỷ gia, ông Kỷ và Tưởng giáo sư cũng rất thích Hạo Nhiên, đoán chừng do quá muốn bồng cháu, thấy đứa bé chân mày đều cười lên, Hạo nhiên ăn ngon cái gì cũng nhét vào tay.

Kỷ Tử Ngang tự mình làm một cái máy bay mô hình nhỏ, vừa vặn mượn cơ hội này đưa cho bé, còn ở trong sân dạy bé chơi thế nào.

Hạo Nhiên càng Kỷ sùng bái Tử Ngang cuồn cuộn như nước sông, nhưng khi nghĩ tới ba mình,  cảm thấy tình cảm sùng bái đối một người đàn ông khác không nên vượt qua ba mình, vì thế, lúc ăn cơm vụng trộm hỏi mẹ, “Mẹ, chú Kỷ và ba, ai lợi hai hơn?”

Thần Hi liền hiểu thằng oắt con này đang rối rắm cái gì, nhất định là sùng bái Kỷ Tử Ngang, cảm tình lại không dám vượt qua, cũng không trả lời thẳng mặt, hỏi lại bé: “Cách nhìn của con thế nào?”

Hạo Nhiên chưa bao giờ che giấu ý nghĩ chân thật trước mặt mẹ, suy nghĩ nói, “Ba chơi bóng rất lợi hai, làm buôn bán cũng rất lợi hại, là tổng giám đốc! Chú Kỷ thì, hiểu biết nhiều, sẽ kể chuyện xưa, sẽ chơi với con, sẽ phẫu thuật... Mẹ, ba và chú Kỷ am hiểu không giống nhau.”

Thằng nhóc con này mới học lớp một, đã biết dùng từ am hiểu này rồi, còn phân thành hai vấn đề, đây đã rất khó. Thần Hi nở nụ cười, nhéo cái mũi nhỏ của bé, “Không phải con có đáp án rồi sao?”

“Đúng ha! Có thể đều cùng là thứ nhất!” Nhóc con đã nghĩ thông suốt vấn đề này, hơn nữa còn thuận miệng đánh giá, “Mẹ, chú Kỷ luôn làm mẹ cười, ba luôn làm mẹ khổ sở.”

Lòng nàng buồn bực, đứa bé này mẫn cảm như vậy sao?

Không đợi nàng kịp phản ứng, Hạo Nhiên đã chạy đi chơi rồi...

Sau khi cơm nước xong Thần An muốn dẫn Hạo Nhiên đi mua đồ chơi, giao nhiệm vụ đưa Thần Hi về cho Kỷ Tử Ngang. Thần Hi cảm thấy kỳ quái, mua đồ chơi và đưa cô về nhà có mâu thuẫn sao? Ba người bọn họ hoàn toàn có thể cùng đi mua đồ chơi sau đó cùng nhau về nhà mà?

Nhưng, cô còn chưa kịp lấy túi xách, hai người đàn ông một lớn một nhỏ đã không thấy bóng dáng rồi...

Sau khi Kỷ Tử Ngang đi được một đoạn bỗng ngừng lại, ghé mắt hỏi cô, “Mới cơm nước xong, đi một chuyến tiêu thực nhé?”

“Được!” Cô cũng cảm thấy ăn quá no, không có cách nào, trù nghệ (nấu ăn) của Tưởng giáo sư vẫn tốt như vậy!

Đèn hoa vừa lên, gió đêm nhẹ thổi, edit by diendanlequydon.com,,hương khí mùa thu len lỏi qua lớp áo lông, xâm nhập đến làn da cô, cô hơi run run.

Kỷ Tử Ngang nhìn cô một cái, cởi áo khoác ra, khoác lên người cô, “Không nghe lời bác sĩ nói, chịu thiệt ngay trước mắt!  Thực không hiểu phụ nữ bọn em, vào thu rồi còn mặc ít như vậy, hơn nữa còn mặc váy, tất chân không giữ ấm hiệu quả đâu, khi già đầu gối sẽ đau đấy!”

Già? Nghĩ cũng quá xa rồi! Bây giờ cô chỉ tranh thủ cho từng chuyện ngày hôm nay làm cho thật tốt không sai lầm thôi, nào có thời gian nghĩ đến chuyện già đi gì kia chứ, hơn nữa, không biết khi già đi ai sẽ ở bên cô đâu nữa là...

“Kỷ Tử Ngang, anh thật dong dài!” Lòng cô thật buồn bực, ngoài mặt lại làm như không có việc gì mắng anh.

Anh cũng không để ý, ngược lại còn cười, “Bác sĩ chính là dong dài như vậy! Sau này không cần mặc váy, xinh đẹp thế nào cũng phải khiến mình cảm thấy lạnh lẽo sao?”

Cô nở nụ cười, anh nói “Không cần”? Từ này càng giống như lời cha cô...

“Lo chuyện bao đồng! Bác sĩ Kỷ, có phải anh rất rỗi rảnh không hả!? Nghe nói các anh bắt đầu bầu chức Viện trưởng nhiệm kỳ mới, anh hẳn nên bề bộn nhiều việc mới đúng! Có hi vọng chuyển lên chính thức hay không?” Cô nhớ tới Kỷ Tử Ngang vẫn cứ là Phó Viện trưởng, lúc này lão Viện trưởng thật muốn rút lui, anh có thể lên không?

“Ha ha, thuận theo tự nhiên! Không biết!” Anh cười ra tiếng.

Cô giương mi, Kỷ Tử Ngang vẫn như thế, những Phó Viện trưởng khác đều muốn thăng tiến bò lên trên, anh lại khong hề giống người khác, cả ngày cà lơ phất phơ không quan tâm. Cô không khỏi chau mũi, “Anh đó! Việc gì cũng không để ý! Em xem ngày nào đó người khác chen lấn giẫm đạp anh xem anh còn hồ nháo nữa không!”

Anh cười càng tùy ý hơn, “Cũng không cần! Dù sao có người nói, chờ anh thất nghiệp sẽ mời anh làm thợ mát xa!”

Cô hơi giật mình, nhớ tới lúc vui đùa trên bãi biển. Bởi vì là nói vui, cho nên cho rằng nó vĩnh viễn sẽ là vui đùa, nên cũng vui đùa nói, “Được! Vậy anh từ chức ngay lập tức được rồi đấy! Em dùng tiền lương gấp hai lần bệnh viện đến mời anh!”

Kỷ Tử Ngang nhìn cô, ánh đèn chiếu xuống, đôi con ngươi chiếu sáng, “Được! Đây là em nói đó nhé! Em nuôi anh!”

Thần Hi bỗng thấy lời này không đúng, ngưng mắt nhìn anh, trong mắt anh có một chút lưu luyến ôn nhu làm người ta hoa mắt. Có lẽ, cô nhìn lầm rồi....

Cô cười gượng, “Đùa thôi! Kỷ đại tiến sĩ làm sao em mời nổi! Là dao mổ tốt nhất bệnh viện các anh, làm sao em dám đào trụ cột...”

“Anh nghiêm túc đó, Thần Hi.” Kỷ Tử Ngang cúi đầu đưa mắt nhìn nàng hơi hốt hoảng, “Cho anh chăm sóc em cả đời.”

Thần Hi rối loạn.....

Phương Di nói, muốn quên một đoạn tình cảm cách tốt nhất chính là bắt đầu một tình yêu mới.

Cô chưa từng nghĩ đến sau này sẽ như thế nào, có lẽ cô cứ độc thân cả đời như vậy, có lẽ, cô sẽ bắt đầu một tình yêu mới, tiếp nhận một người mới, nhưng mà, cô chưa từng nghĩ tới người này sẽ là Kỷ Tử Ngang.

Nhớ lại hơn một năm nay, Kỷ Tử Ngang vẫn luôn bên cạnh cô, từ lúc đầu chơi bóng cùng cô, cùng cô vượt qua tháng đầu tiên khó khăn nhất, sau này càng thường hay tới nhà họ Tả, gặp ba, gặp Thần An, gặp hai đứa bé, ngoại truyện Thần Hi_Cát Tường Dạ chỉ đăng duy nhất trên diễn ; đàn Lê' Quý ; Đôn, thời gian anh chân chính một mình cùng cô thật ra không nhiều lắm, thì ra, anh lại dùng cách này để bên cô...

Anh lấy danh nghĩa kiểm tra sức khỏe cho ba, thuận tiên mang đến thuốc bổ cho cô, lấy danh nghĩa cho Hạo Nhiên và Y Thần món đồ chơi, mang cho cô món ăn cô thích, lấy danh nghĩa cùng chơi cờ với Thần An, thật ra vì trong lúc ban đầu cô tiếp nhận công việc trong công ty rất bận rộn mà chơi đùa bầu bạn với Hạo Nhiên, lấy danh nghĩa các loại cùng chỉ là lấy cớ, chỉ là muốn bầu bạn bên cô, nằm trong phạm vi tầm mắt của cô.

Nhiều khi, quả thật cô đã nghĩ như vậy, may mà có Kỷ Tử Ngang....

May mắn có Kỷ Tử Ngang, làm cho cô sau thời kỳ ly hôn không chịu đựng quá khó khăn, thật may có Kỷ Tử Ngang, lúc cô đang bối rối bấn loạn, ở bên cạnh chăm sóc bên cạnh Hạo Nhiên; thật may có Kỷ Tử Ngang, làm cho cô không có thời gian gặm nhấm tư vị cô đơn, thật may có Kỷ Tử Ngang, theo như lời Hạo Nhiên, làm trong cuộc sống thống khổ của cô, cũng có thể chế thuốc cười vui vẻ....
Cô cho là, tất cả chuyện này, chỉ vì bọn họ là bạn bè, là bạn học....

“Thần Hi, em vẫn luôn ở chỗ này của anh. Biết không? Từ lúc học trung học. Mấy năm đó, anh vẫn không hiểu, anh cũng nhiều lần thành thật nghiêm túc đi yêu, không có lần nào có được kết quả? Lần này anh trở về nước mới phát hiện, nguyên nhân là ở đây.” Anh chỉ vào trái tim mình, “Bởi vì nơi này đã sớm có một người, cô ấy chiếm chỗ này rồi, không chịu ra ngoài....”

Thần Hi kinh ngạc nhìn anh, chẳng lẽ anh yêu cô nhiều năm như vậy? Mà cô một chút cảm giác cũng không có...

Cô chợt hiểu, tại sao hôm nay Thần An đã vứt bỏ cô...

“Thần Hi, đời này, anh không có ý định để cô ấy đi ra...” Kỷ Tử Ngang nhìn cô, thâm tình lại dịu dàng.

Không! Anh không nên như vậy! Thần Hi lắc đầu, “Kỷ Tử Ngang, anh đáng giá có một cô gái bên anh tốt hơn, mà không phải là một người đã kết hôn còn có một đứa con như em!”

“Thần Hi! Không nên trốn tránh vấn đề! Không cần lấy cớ qua loa với anh, kết hôn và có đứa bé trước giờ anh chưa từng để ý đến, anh đối Hạo Nhiên thế nào em nhìn thấy rất rõ ràng, ba mẹ anh cũng không để ý, bọn họ rất yêu thích Hạo Nhiên. Thần Hi, nguyên nhân em cự tuyệt cũng chỉ là nhát gan và không bỏ được thôi. Tới bây giờ, em vẫn không bỏ được Tống Sở, em lại không dám dễ dàng tin tưởng tình cảm nào khác nữa, nhưng không sao, anh có thể đợi, nhưng anh phải mang tâm ý của anh nói cho em biết, em sáng chói như vậy, em có biết có bao nhiêu đàn ông thích em không? Cho nên, anh phải nói với em, anh cũng là một trong số đó, miễn dẫm phải vết xe đổ như mười năm trước, anh cũng không muốn lại lỡ mất em mười năm như vậy nữa!” Anh có đôi mắt lợi hại của người bác sĩ, dường như tất cả mọi chuyện đều sáng tỏ.

Thần Hi biết, anh nói rất đúng, hơn một năm nay, không thiếu đàn ông muốn lấy lòng cô, nhưng mà, cô không có quyền để một ai chờ đợi, Kỷ Tử Ngang cũng vậy...

Tươi cười của cô có phần hiu quạnh, “Không sai, Kỷ Tử Ngang, em không bỏ được, cũng không dám tin tưởng. Cho nên, đừng chờ, không kết quả đâu, Kỷ Tử Ngang, em sẽ không yêu một người giống như lúc trước nữa...”

Lần yêu này, hao hết tinh lực của cô, sẽ không bao giờ có nữa... Nói như vậy, Kỷ Tử Ngang cũng chết tâm rồi...

Kỷ Tử Ngang lại nở nụ cười, “Đồ ngốc! Yêu có rất nhiều loại. Em và Tống Sở tất nhiên là khắc cốt ghi tâm, nhưng mà, có nghĩ tới còn có một loại tình yêu xuy diện bất hàn (không biết nghĩa, tạm dịch là gặp nhau không lạnh mặt), mưa dầm thấm đất? Có lẽ không đủ nhiệt tình, nhưng rất ấm áp, không đủ khắc sâu, nhưng rất lâu dài, chúng ta sẽ cả đời cùng nhau. Không có đau thương quá lớn, không có chết đi sống lại, có chính là củi gạo dầu muối, cũng ầm ĩ cũng nháo nho nhỏ linh tinh, lại mặc kệ thế nào, anh đều sẽ nắm tay em, đi qua mỗi ngày, đến lúc chúng ta tuổi già, nhớ lại khi xưa, em sẽ nhớ anh một đường mang cho em niềm vui, nhớ đến đoạn thời gian gắn bó như thân nhân cùng nhau trải qua vài chục năm.... Thần Hi, anh sẽ luôn đợi đến khi em nguyện ý đưa tay để anh nắm đến ngày đó.”

Đêm, dần buông xuống.

Tống Sở lái xe đi qua phố phường hoa lệ về đêm, ven đường ngừng một chiếc Buick hấp dẫn lực chú ý của anh, đây là xe của Kỷ Tử Ngang, made by diendanlequydon.com..., anh nhớ rõ, không tự chủ nhìn chung quanh tìm chủ nhân chiếc xe, quả nhiên, chỗ không xa nhìn thấy hai người đang đứng sóng vai, trên người Thần Hi, đang khoác áo khoác của đàn ông...

Một góc trong lòng ẩn ẩn đau, có điều nhìn một màn này anh lại cảm thấy rất hài hòa....

Đây là sự thực anh không muốn thừa nhận.

Vì sao lại có cảm giác này chứ? Nếu bàn về thân thế, Kỷ Tử Ngang càng không xứng với Thần Hi, chẳng lẽ lúc mở cửa xe Buick kia Kỷ Tử Ngang không có áp lực gì sao? Hay là Kỷ Tử Ngang làm về kỹ thuật, nên không cần này đó?

Cách thời gian anh đưa hoa lan cho Thần Hi đã hơn một tháng, bây giờ Thần Hi, đã nhận lời Kỷ Tử Ngang rồi sao?

Nghĩ đến trong sinh hoạt của Thần Hi sau này không còn có anh nữa, trong lòng thật khó chịu, đồng thời cũng thấy thê lương.

Yên lặng gia tăng tốc độ, đường phía trước dài lê thê chỉ có bóng đêm và ngọn đèn, anh lại thấy buồn bực, tăng tốc thì có ý nghĩa gì chứ? Con đường phía trước của anh chỉ có bóng đêm thôi, không có ai đợi anh trở về nhà, anh tự tay đánh mất người anh yêu, mười năm, toàn bộ nhiệt tình có trong sinh mệnh đã hao tổn hết, anh sẽ không yêu một người giống như lúc trước nữa...

Thần Hi, nếu có thể, anh nguyện ý dùng nỗ lực cả đời, đi khâu lại miệng vết thương kia, có được không?

Đêm lạnh như nước thế này, là câu trả lời cho anh sao?

Truyện Kinh thành Tam thiếu, ngoại truyện Thần Hi, chỉ đăng duy nhất trên diễn đàn Lê Quý Đôn, các bạn vui lòng không copy, cám ơn.....

~HOÀN~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Eavesdrop, Huogmi, Hàn Nguyệt Băng, Tranglinh0808, VuMinhKy, hanayuki001, mimeorua83, orchid1912
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.