Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=325296
Trang 108/111

Người gởi:  nguyễn thị mỹ hà [ 01.10.2016, 18:32 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

Ngoại truyện 42: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU

Chờ tới thời gian Kỷ Tử Ngang tan sở, cô cũng không có nhàn rỗi, không ngừng hỏi chuyện bạn gái cũ của Kỷ Tử Ngang.

Kỷ Tử Ngang cũng không che giấu, mỗi một chuyện đều nói cho cô nghe, tất cả đều là những câu chuyện hài hước, chọc cho Thần Hi cười mãi.

Cuối cùng, Thần Hi chống đầu cảm thán, "Kỷ Tử Ngang a Kỷ Tử Ngang! Mệt cho em lúc trước vẫn cho rằng anh là một người đàng hoàng tử tế, không nghĩ tới, anh lại có lịch sử phong lưu phong phú như vậy! Em nói những người bạn giá trước của anh đều là chuyện quá khứ hết rồi hả?"

Nói thật, Kỷ Tử Ngang cũng rất buồn bực, anh cũng đã thành thật nói ra những thói hư tật xấu trước kia của mình rồi, cô ngay cả một chút động tĩnh cũng không có, có thể thấy được thật sự trong lòng cô ngay cả một chút vị trí anh cũng không có! Chỉ là, điều này cũng là chuyện đương nhiên, nếu như cô có phản ứng mới gọi là kỳ quái. . . . . .

"Đúng vậy!" Anh cảm thán, "Cho nên hiện tại anh chỉ còn lại một trái tim vỡ nát!"

Còn trăm ngàn vết thương! Thần Hi xem thường, mới vừa rồi lúc anh kể chuyện cười, như thế nào một chút cũng không cảm thấy anh cực kỳ đáng thương? Cô liếc anh một cái, "Chỉ sợ là anh đã khiến rất nhiều cô gái bị tổn thương đi!"

Kỷ Tử Ngang cười một tiếng, không có trả lời. Thật ra thì, cũng không hẳn vậy, đại đa số đều là các cô ấy nói chia tay, lý do của các cô ấy hoàn toàn chỉ có một, cảm thấy anh quá xa cách, không có một người bạn trai nào lại không có nhiệt tình như anh vậy. Tại sao anh không có nhiệt tình? Trước kia anh cũng không biết. Lại nói mỗi một đoạn tình yêu trước kia anh cũng là muốn thật tâm yêu đương, tìm một người, nghiêm túc yêu đương, đúng lý hợp tình kết hôn, an ủi tấm lòng lo lắng của mẹ, nhưng mỗi một lần tới cuối cùng, vẫn là chia tay. . . . . .

"Em nói này Kỷ Tử Ngang! Anh cũng nên kết hôn chứ? Lần trước cô giáo vẫn đang nhắc đấy! Thần An nhà em cũng cưới vợ rồi! Mà anh vẫn cứ trải qua cuộc sống độc thân, cũng chưa có một người phù hợp tiêu chuẩn làm phu nhân của đại bác sĩ Kỷ?" Cô thấy anh có chút mất hồn, cho là anh nhớ lại một người bạn gái cũ nào đó.

Kỷ Tử Ngang suy nghĩ một chút, chăm chú nhìn cô, "Có. . . . . ."

"Hả? Vậy tại sao?"

Bạn đang đọc truyện tại di;;n d@n l3 qu'' d0''

Anh cười, cười đến có chút cổ quái, "Có một người, là cô gái lần đầu tiên anh thích, sau đó gặp gỡ mấy người cũng không ai bằng cô, cho nên. . . . . ."

"Cô gái kia đâu?" Cô có chút giật mình, không nhìn ra, Kỷ Tử Ngang lại có thể nhớ mãi mối tình đầu không quên?

"Cô ấy. . . . . . Chắc có lẽ đang chờ anh đi. . . . . ." Anh thâm thúy cười cười, không nói thêm lời nào nữa, nhìn đồng hồ, đứng lên, "Đi thôi, tan việc! Đánh tennis thôi!"

Cứ như vậy sao? Cô có chút không cam lòng. Lại nói buổi chiều này ban đầu là do cô không có chuyện gì làm nên nói nhảm, tránh cho nhớ tới những chuyện không vui kia mới bát quái cuộc sống riêng tư của anh, nhưng hiện tại nghe thấy, cô thật sự hứng thú với việc anh không quên được mối tình đầu, vậy hẳn là lúc anh còn chưa có xuất ngoại, nói không chừng cô cũng biết người con gái kia, cô thật muốn biết là ai. . . . . .

"Này, Kỷ Tử Ngang! Em còn chưa có hỏi xong đâu?" Cô vội vàng đứng lên đuổi theo anh hỏi.

Bỗng nhiên Kỷ Tử Ngang xoay người lại, cổ quái cười, "Ừ, anh biết rõ em còn có một vấn đề suy nghĩ đã lâu lắm rồi, sau này em không cần đi hỏi Phương Di nữa, hôm nay anh nói cho em đáp án!"

"Vấn đề gì?" Cô không hiểu ra sao, lại nói chính cô cũng không biết mình có vấn đề gì cần đi hỏi Phương Di nữa. . . . . .

"Ừ. . . . . . Về vấn đề bác sĩ nam bị lãnh cảm. . . . . . Thật ra thì em hoàn toàn không cần lo lắng, bác sĩ có nền tảng lý luận vững chắc, hơn nữa trời sinh hiếu học siêng năng làm việc với tinh thần chuyên nghiệp cùng tư chất tự nhiên là sự nhạy cảm với nghề nghiệp, tuyệt đối là lý luận thêm cao thủ thực tế. . . . . ." Trong con ngươi của anh hiện lên ý cười trêu chọc, để cho anh bình thường luôn có bộ mặt phớt tỉnh đột nhiên tản mát ra ánh sáng kỳ lạ trước nay chưa từng có.

Thần Hi bị anh nói đến trợn mắt há hốc mồm, này này này. . . . . . Là Kỷ Tử Ngang cô biết sao? Rốt cuộc anh đang nói cái gì? Còn có xú nha đầu Phương Di, tại sao có thể len lén nói với Kỷ Tử Ngang những lời cô từng nói? !

Đợi cô kịp phản ứng thì Kỷ Tử Ngang đã mở cửa, cười lớn đi thật xa.

Cô cắn răng. Buồn cười! Nếu như, nếu như cô mới 16 tuổi, cô nhất định đuổi theo anh đánh anh một trận rồi, nhưng là cô gần ba mươi rồi! Gần ba mươi tuổi rồi! Tỉnh táo, tỉnh táo. . . . . .

Nhưng anh ở đây nói cái gì! Tại sao anh có thể như vậy? Còn cười đến ngông cuồng như vậy! Cô mới vừa ly hôn! Mới vừa ly hôn! Anh không biểu hiện một chút đau buồn nào thì cũng coi như xong, lại còn nói những lời đó!

"Kỷ Tử Ngang! Em cảm thấy anh rất quá đáng!" Trên đường đi tới hội quán tennis, cô phẫn hận mà nói với anh.

"Thế nào?" Anh lái xe, chậm rãi kéo dài giọng hỏi.

Bạn đang đọc truyện tại die'' d@n l3 qu' d0n

"Anh không phải là muốn giúp em chữa thương giúp em khôi phục sức khỏe sao? Đây là những lời anh nên nói với một người phụ nữ mới vừa ly hôn sao? Anh hoàn toàn là tại lúc người khác đau lòng mà nói chuyện cười! Đừng quên em mới ly hôn!"

"Ly hôn giỏi lắm sao!" Lại quay trở về trọng tâm đề tài này nữa rồi, anh nhíu nhíu mày, "Người mà anh quen gọi là Tả Thần Hi, không gọi là hôn nhân Tả Thần Hi, anh tội gì lúc nào cũng chăm chăm vào nó! Xuống xe đi!"

Thần Hi nghẹn họng, đúng thế, cũng không phải vì cô mới ly hôn mà để cho người khác nhân nhượng cô, tại sao. . . . . .

"Mau xuống!" Kỷ Tử Ngang vào lúc cô đang ngẩn người mà mở cửa xe ra, trong tay xách theo dụng cụ tennis mới mua, lôi kéo tay của cô đi xuống xe, rất là đắc ý hỏi, "Vẫn có thể đánh chứ?"

"Đương nhiên có thể!" Thần Hi không phục trả lời, thật ra thì trong lòng lại là trống không, lại nói lần cuối cùng đánh tennis là vào lúc học đại học, đã nhiều năm không có đụng tới rồi. . . . . .

"Ừ! Vậy để cho anh xem thử kỹ thuật có tiến bộ chút nào không!"

Kết quả là, một tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng cô mệt đến mức phải ném cái vợt đi ngồi ở trên sân bóng không muốn cử động nữa. . . . . .

Kỹ thuật của cô không giỏi là thật, Kỷ Tử Ngang xưa khác nay cũng là thật, nhưng anh có cần thiết đùa giỡn kỹ thuật của cô hay không, trêu ghẹo cô chạy vòng quanh sân không? Cô hoài nghi anh chính là cố ý! Thế giới này thật là đã thay đổi mà! Bại tướng cờ năm quân dưới tay trở mình thành người chiến thắng, lúc trước cô và anh là những đối thủ ngang hàng trong đánh quần vợt nhưng nay anh lại có thể hoàn toàn đánh thắng cô, điều này làm cho cô làm sao chịu nổi? Đáng ghét hơn chính là, người kia còn không ngừng đang kêu:

"Thần Hi! Đánh tới đây!"

"Thần Hi tiếp được!"

"Thần Hi, em quá kém!"

"Thần Hi bên trái!"

"Thần Hi bên phải!"

"Đứng lên đừng ngồi trên đất, Ba¬by!"

Còn Ba¬by? Cô muốn giết chết anh! Tên khốn kiếp kia rõ ràng kêu bên trái, kết quả lại đánh về bên phải? Coi cô như nhân viên nhặt cầu chuyên nghiệp đúng không? Bà cô cô không làm nữa!

Anh biết cô đang giận cái gì, cười đi tới, đưa vợt tennis đến trước mặt cô, "Đứng lên đi, thi đấu không ngại lừa dối! Ai bảo em đần không nhìn ra!"

"Kỷ Tử Ngang anh chính là một tên khốn kiếp!" Cô đẩy vợt tennis của anh ra, tự mình đứng lên nói, "Em không đánh nữa! Em đói bụng rồi!"

"Được!" Anh dung túng mà cười, "Tắm rửa thay quần áo! Anh đã đặt chỗ rồi, tối nay nhất định phải ăn mừng thật lớn một chút!"

Còn ăn mừng. . . . . .

Bạn đang đọc truyện tại dieendafnleequysd00n

"Kỷ Tử Ngang em mới ly hôn đó!" Cô muốn cắn chết anh.

"Ừ! Em đã nói N lần!" Anh giống như chị dâu Tường Lâm vậy, sắp xếp mọi thứ cho cô rồi, còn tự chủ trương ra quyết định, sau này mỗi ngày đều tới đánh tennis một tiếng đồng hồ. . . . . .

Cô nhìn bóng lưng của anh rời đi chỉ biết trợn mắt, phản ứng lạnh nhạt này của anh, chuyện cô ly hôn giống như chuyện nhỏ hoàn toàn không đáng giá nhắc tới . . . . . Chỉ là, bị thái độ lạnh nhạt của anh như vậy, lại nghĩ tới hôn nhân trước kia của mình bị anh nói như khối u, trong lòng cô đau đớn giống như rễ cây đâm sâu cũng dao động một chút, có lẽ, thật không có gì lớn chứ? Dù sao chính mình cũng không muốn quay lại cuộc sống như vậy, càng không muốn trên một cái giường mà có tới ba người cùng nhau ngủ, có lẽ thời gian sẽ hòa tan tất cả. . . . . .

Có lẽ, có một câu mà Kỷ Tử Ngang nói cũng không sai, vui vẻ là gốc rễ của con người. . . . . .

Thật ra mỗi ngày đều buộc chính mình nghĩ, chỉ có như vậy, mới có thể giải cứu mình, mà hôm nay, vào lúc cô nghĩ như vậy, cảm thấy có lòng tin nhiều hơn một phần. . . . . .

Kỷ Tử Ngang thật sự hẹn một vài bạn học cấp 2 ra ăn cơm, Thần An cũng tới.

Cô vốn là lo lắng Kỷ Tử Ngang không cẩn thận nói ra chuyện cô ly hôn, nhưng cô phát hiện mình đánh giá sai Kỷ Tử Ngang rồi, anh không phải miệng rộng, kết thúc buổi ăn tối, trừ vẫn như trước kia cười cười nói nói ra, lời gì không nên nói anh cũng không nói.

Thật ra thì, mặc dù náo loạn như vậy, tim vẫn là không khỏi đau nhói, chỉ là, bởi vì có rất nhiều người quen kể lại những chuyện quen thuộc trước kia, cô sẽ cảm thấy chẳng mấy cô đơn, nói thật, lúc này cô, là cần người ở bên cạnh, có người ở bên cạnh, ít nhất nỗi đau cũng sẽ không quá rõ ràng như vậy. . . . . .

Cô uống rượu. So với bạn học nam còn hào phóng hơn.

Thần An vốn nghĩ muốn tới ngăn cản cô, nhưng mà Kỷ Tử Ngang lại nói, để cho cô uống đi....!

Thần An không biết ý tứ của Kỷ Tử Ngang, không thể làm gì khác hơn là chính mình không uống một giọt, để còn chăm sóc Thần Hi.

Càng về sau Thần Hi uống càng nhiều, chính xác là uống tới say luôn, cô chỉ nhớ rõ là Thần An ôm mình lên xe. Thể lực tiêu hao, cộng thêm say rượu, lại khiến cho cô ngủ ngon cả đêm.

Từ ngày đó trở đi, Kỷ Tử Ngang đúng là mỗi ngày đều gọi cô cùng đi đánh tennis, mỗi lần đánh xong sau đó sẽ cùng cô đi uống một chút hoặc là ăn no nê. Cô mới phát hiện, Kỷ Tử Ngang có thật nhiều chuyện cười để kể, nói tới cuộc sống của anh ở nước ngoài, cũng là rất là sinh động, trước kia lúc đi học thật đúng là không phát hiện anh có tài ăn nói như vậy!

Có thể nói, mấy ngày đầu sau khi ly hôn, vốn dĩ cô cho là mỗi ngày sẽ rất khổ sở, nhưng bởi vì mỗi ngày anh đều xuất hiện, để cho cô có cơ hội mỗi ngày đều vui vẻ, như vậy, đã rất hiếm thấy. . . . . .

Đảo mắt đã qua hai tuần lễ, vào chủ nhật Tống Sở bỗng nhiên gửi tới một tin nhắn: Thần Hi, quấy rầy, anh muốn gặp con trai.

Bạn đang đọc truyện tại https://diendanlequydon.com
——— —————— —————— —————— —————— —————— ———


Người gởi:  nguyễn thị mỹ hà [ 01.10.2016, 18:39 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

Ngoại truyện 43: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU

Lúc đó là năm giờ rưỡi chiều thứ sáu, Thần Hi đón Hạo Nhiên về, dắt tay bé đi vào thang máy.

Lúc ban đầu cho là tin nhắn Kỷ Tử ngang hẹn cô đánh tennis, nhưng, cô nhìn thấy lại là cái tên quen thuộc kia, cái tên xâm nhập xương tủy của cô. Hai tuần này, cô đều bức bách chính mình không thèm nghĩ đến anh nữa, không thèm nghĩ những chuyện đã qua trước kia, dùng mọi loại phương thức để cho cuộc sống của mình phong phú, để cho mình cười, để cho cái tên này thoát khỏi thân thể mình, cho dù quá trình này có cực khổ, nhưng cô cũng đang cố gắng, để cho mình thích ứng cuộc sống không có anh.

Vào lúc có mọi người bên cạnh, tất nhiên là không nhìn ra bất kỳ điều gì bất thường từ trên người cô, nhưng, một ngày 24h, phần lớn thời gian đều là cô ở một mình, hơn nữa vào lúc đêm khuya yên tĩnh, cái loại đau đớn không nói nên lời đó luôn là lặng lẽ chui ra, bắt đầu cắn nuốt trái tim của cô. Cô thật sợ, sợ mình sẽ bị cắn nuốt hoàn toàn, cho nên, chỉ cần nó vừa bắt đầu manh nha, cô liền một lần một lần tự nói với mình, Thần Hi, không nên nghĩ, không nên nghĩ, chỉ là khi vết thương lành vừa đau vừa ngứa mà thôi, Thần Hi, chỉ cần kiên trì, tất cả đều sẽ qua. . . . . .

Cô cho là, hai tuần xa cách này, phòng tuyến của cô không đến nỗi yếu ớt như vậy, nhưng mà trong nháy mắt nhìn thấy cái tên này, cô mới hiểu được, cái tên này vẫn là nỗi đau lớn nhất trong lòng cô, vết thương này vỡ ra, là máu thịt bơ bết. . . . . .

"Mẹ, muốn đi đánh tennis sao?" Hạo Nhiên ngửa đầu nhỏ lên hỏi, gần đây trong khoảng thời gian này, mỗi khi đến lúc này mẹ sẽ đi chơi bóng.

Thần Hi nhìn con trai, trong lòng hết sức khó chịu, đến bây giờ cô còn chưa có nói chuyện ly hôn cho người trong nhà, Hạo Nhiên tự nhiên cũng không biết, mà cô nếu không phát hiện quan hệ của Tống Sở và Phong Tình, Tống Sở liền lý do "Bởi vì trong nhà có nhiều người như vậy" nên không có ở nhà họ Tả, đảo mắt đã qua nhiều ngày như vậy, dường như Hạo Nhiên cũng chấp nhận lý do này, bởi vì bình thường Tống Sở cũng luôn vội vàng không thấy về nhà, mỗi lần bé ngủ ba ba còn chưa có trở lại, một ngày tự nhiên cũng không hỏi ba ba đến hai lần, cộng thêm bây giờ đang ở nhà họ Tả, mỗi ngày cùng Tả Bàn Y Thần cùng một chỗ vui chơi, vui đến quên cả trời đất, thỉnh thoảng sẽ hỏi một tiếng ba ba đâu rồi, Thần Hi luôn là nói qua loa, nhưng là, không có ở đây, với ba mẹ ly hôn cuối cùng vẫn là hai việc khác nhau, chuyện ly hôn này cũng cũng không thể luôn dấu diếm. . . . . .

Cô suy nghĩ một chút, cười dịu dàng với con trai, "Không phải, là ba."

Bạn đang đọc truyện tại dieendafnleequysdoon

"Thật? !" Trong mắt Hạo Nhiên dấy lên tia sáng vui mừng, "Ba nói gì?"

Trong lòng cô lại căng lên, xem ra cha con cuối cùng vẫn là cha con. . . . . .

"Ba nói, ba nhớ Hạo Nhiên rồi. . . . . ." Ly hôn, là chuyện giữa cô và Tống Sở, cô sẽ tận lực đè xuống thấp nhất ảnh hưởng của việc ly hôn đến Hạo Nhiên, cho nên, sẽ không ở trước mặt Hạo Nhiên phá hư hình tượng người cha của Tống Sở, sẽ không ở giữa ly gián tình cảm cha con của bọn họ. Con cái lớn lên, nhất là con trai lớn lên, để cho bé có một người cha để thần tượng có tác dụng rất quan trọng đến tâm lý của bé. . . . . .

Hạo Nhiên nghe lời mẹ nói thật cao hứng, "Hạo Nhiên cũng nhớ ba! Mẹ, lúc nào chúng ta chuyển về nhà? Để cho ông nội nhanh nhanh đến đón chúng ta đi!"

Thần Hi hiểu ý tứ của Hạo Nhiên, bé nói chuyển về nhà, là chuyển về nhà lớn của nhà họ Tả, như vậy, trong nhà có đầy đủ các phòng, Tống Sở cũng có thể trở về ở. . . . . .

Cô trầm mặc xuống, hồi lâu cũng không biết mở miệng với Hạo Nhiên như thế nào, "Cái này, còn phải đợi một đoạn thời gian nữa, bên kia mới trùng tu xong, mấy tháng nữa mới có thể ở. . . . . ." Cô dùng kế hoãn binh, phải tìm một cơ hội thích hợp nói rõ ràng với Hạo Nhiên, hoặc là, chờ Hạo Nhiên gặp Tống Sở rồi sau này hãy nói thôi. . . . . .

Tầm mắt lại một lần nữa rơi vào trên điện thoại di động, nên trả lời tin nhắn hay là muốn về: được, anh chừng nào thì tới đón con? Hoặc là tôi đưa con đi?

Tin nhắn Tống Sở trả lời rất nhanh: hiện tại! Anh lập tức tới đón! Mười phút nữa đến Vân Hồ, em ở Vân Hồ sao?

Ở đây!

Đã đi ra thang máy chuẩn bị mở cửa thần Hi lại nắm tay Hạo Nhiên thật lâu, mười phút mà nói, cô không cần thiết vào nhà, chỉ là, cô còn cần ở nơi này vài phút để dựng lên phòng tuyến tâm lý vững vàng cho mính, cô muốn đối mặt với Tống Sở như thế nào?

Tống sở rất đúng giờ, mười phút sau thật sự đã đi tới Vân Hồ, lái chiếc xe thật tốt, anh vẫn là có chút tiền đi? Như vậy cũng tốt. . . . . . Không hiểu sao, trong lòng cô nảy lên bốn chữ này .

Nhưng Thần Hi dường như đánh giá cao năng lực chống đỡ của mình đối với người này, nhìn thấy ánh mắt của anh, lòng của cô giống như bị roi hung hăng quất một cái, hốc mắt trong nháy mắt lại nóng lên, thiếu chút nữa rơi lệ, cô vội vàng dời tầm mắt đi, không dám nhìn anh nữa.

Hạo Nhiên nhìn thấy ba ba xuống xe, vui sướng nhào tới, mà cô, chỉ dám đứng nhìn xa xa, xem hình ảnh cha con ôm nhau của bọn họ, nhìn Tống Sở ôm con trai đi về phía cô, một bước, hai bước, ba bước. . . . . . Cô lặng lẽ đếm bước, cô phải xử lý nước mắt trong thời gian ngắn khi khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, để cho hốc mắt ửng hồng  khôi phục bình thường. . . . . .

Bạn đang đọc truyện tại di3nd@nl3quyd0n

Rất khó.

Nhưng là cô sẽ cố gắng làm được. . . . . .

Lúc Tống Sở đi tới trước mặt cô, cô thành công lộ ra mỉm cười, mặc dù cô không thấy nụ cười của mình, không biết mình cười có đẹp hơn so với khóc không, nhưng cô vẫn là thành công nở nụ cười, không phải sao? Chỉ cần cố gắng, có lẽ thật sự không có chuyện không làm được. . . . . .

Tống sở ôm con trai đứng lại ở trước mặt cô, dáng vẻ sửa sang tỉ mỉ, thái dương chỉnh tề, áo sơ mi thẳng, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, "Chúng ta cùng với con trai ở bên ngoài ăn bữa cơm được không?"

Cô còn không kịp trả lời, Hạo Nhiên đã mở miệng phụ họa, "Hay quá hay quá! Ba mẹ, chúng ta rất lâu rồi không có cùng nhau ăn cơm!"

Nhìn dáng vẻ vui vẻ của con trai, cuối cùng cô vẫn phải không có mở miệng nói không. . . . . .

Hạo Nhiên ở trên bàn cơm rất hoạt bát, nói cho ba ba nghe tất cả các sự kiện lớn nhỏ của mình trong thời gian qua, Tống Sở lẳng lặng lắng nghe, trong mắt chuyển động ôn nhu, thỉnh thoảng sờ sờ đầu con trai, giống như dáng vẻ năm đó nghe cô nói chuyện. . . . . .

"Ba, ngày mai có rãnh không?" Hạo Nhiên sợ hãi hỏi, trong lòng bé, ba ba luôn là không có rảnh . . . . . .

Tống Sở vốn là không rảnh, nhưng bây giờ là thời kỳ không bình thường, khó được khi con trai có yêu cầu, như thế nào cũng muốn nhín chút thời gian, cho nên gật đầu, "Có rãnh, Hạo Nhiên có chuyện gì muốn ba làm sao?"

"Ba, ngày mai con muốn đi vườn thú. . . . . ." Hạo Nhiên không xác định chắc chắn ba ba sẽ đáp ứng hay không, bởi vì lúc trước có yêu cầu tương tự ba ba luôn là nói để mẹ dẫn con đi thôi. . . . . .

Nhưng, lần này Tống Sở lại sảng khoái đáp ứng, "Được! Ngày mai ba ba cùng con đi vườn thú!"

Hạo Nhiên gần như là nhảy lên hoan hô, "Mẹ, ba có thời gian rãnh! Ngày mai chúng ta cùng đi vườn thú đi!"

Thần Hi không khỏi cười khổ, Hạo Nhiên năm tuổi rồi, Tống Sở không có mấy cái chủ nhật rãnh rỗi chơi với con, hôm nay tách ra, trái lại lại có thời gian. . . . . .

"Mẹ có được hay không?" Ánh mắt Hạo Nhiên sáng ngời hưng phấn mong đợi câu trả lời của cô.

Cô có thể nói không sao? Cô nghe mình nói một chữ "Được". . . . . .

Điện thoại di động lần nữa truyền đến âm thanh tin nhắn, lần này thật sự là Kỷ Tử Ngang rồi, anh nói: Thần Hi, hôm nay hội nghị rất khuya mới kết thúc, không thể đi đánh tennis, đổi sáng ngày mai được không? Có thể mang Hạo Nhiên cùng đi.

Ngày mai. . . . . .

Cô âm thầm lắc đầu, trả lời: thật xin lỗi, ngày mai không rãnh.

Vậy cũng tốt, sau này hãy nói! Chủ nhật vui vẻ! Đây là tin nhắn trả lời của Kỷ Tử Ngang. Chủ nhật vui vẻ? Chủ nhật cô sẽ vui vẻ sao? Bởi vì có sự tồn tại của con trai, cho nên Tống sở sẽ không biến mất trong sinh hoạt của cô. . . . . .

"Thần Hi, gần đây ổn không? Đang bận rộn những thứ gì?" Giọng nói Tống Sở vang lên, cắt đứt suy nghĩ của cô.

Giọng điệu khi nói chuyện của anh, khách khí mà ôn hòa, giống như chính anh lần đầu gặp mặt.

Cô tự dưng nghĩ đến một câu thơ, “Nhân sinh nhược chích như sơ kiến, hà sự thu phong bi họa kiến” (cuộc sống nếu mãi như lúc đầu gặp nhau, chuyện gì mùa thu tới còn khiến người khác u sầu). Giữa bọn họ rối rắm mười năm, dính dáng lẫn nhau, yêu hận không nghỉ, tổn thương lẫn nhau, đến cuối cùng, rốt cuộc không có cách nào chữa trị được, cho tới bây giờ, ngồi ở một chỗ, cách một cái bàn, nhưng mà cuối cùng vẫn là không cách nào vượt qua được, nhưng, chính là khoảng cách này, để cho cô nhớ lại tình hình lần đầu tiên thấy anh, anh cũng là mặt mày nghiêm nghị như vậy, lạnh nhạt tuấn dật như vậy, nhiều hơn, chỉ là mặt mày khóe mắt của anh lưu lại dấu vết của năm tháng mà thôi. . . . .

Nếu như, trong lúc này không có mười năm chung sống của bọn họ, như vậy, cô sẽ cảm thấy, anh trước mắt, vẫn là tốt đẹp đi. . . . . .

Có lẽ mọi người là như thế, không thể kết giao quá sâu, sâu sẽ quan tâm, quan tâm sẽ có tổn thương. . . . . .

Nghĩ đến một màn anh và Phong Tình ôm nhau cùng một chỗ, trong lòng cô lần nữa dâng lên chua xót mãnh liệt, chỉ có thể xé rách bộ dạng trước mắt của anh, mặt mày nghiêm nghị tốt đẹp. . . . . .

Cô để điện thoại lại trong túi, khẽ mỉm cười, "Cũng không tệ lắm, không có gì phải vội cả!"

Cuộc sống của cô xác thực trở nên đơn giản, không có gì phải vội. Công ty nhà họ Tả vẫn còn trong giai đoạn điều tra, cuộc sống mỗi ngày của cô cũng chỉ là buổi sáng đưa Hạo Nhiên, chăm sóc ba, thường thường đi văn phòng luật sự tìm Tiêu Y Đình, hoặc là chạy đi một vài chỗ thân quen, vì vụ án của mẹ tận thêm chút sức, buổi chiều vốn có thể ở nhà nghỉ ngơi, cô lại không ngừng tìm việc làm cho mình, quét dọn mua thức ăn, dàn trải thời gian hết sức phong phú cho chính mình, năm giờ đi đón Hạo Nhiên, sau khi về nhà là sáu giờ vừa đúng lúc đánh một ván tennis với Kỷ Tử Ngang thuận tiện ăn chút gì, sau đó về nhà tắm cho Hạo Nhiên, kể chuyện xưa cho con trước khi ngủ. . . . . .

Chỉ là, những thứ này đã không cần nói với anh, đã không còn quan hệ với anh, không phải sao? "Anh thì sao? Có khỏe không?" Cô hỏi ngược lại.

Bạn đang đọc truyện tại diendanlequydon.com
——— —————— —————— —————— —————— —————— ———

Người gởi:  nguyễn thị mỹ hà [ 12.10.2016, 13:54 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

Ngoại truyện 44: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU

"Anh. . . . . ." Tống Sở nhất thời dừng lại, trên mặt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, "Anh cũng vậy rất tốt. . . . . ."

Rồi sau đó, hai người nhìn nhau không nói gì.

Chỉ là Hạo Nhiên vẫn chưa ý thức được vấn đề giữa ba mẹ, Hạo Nhiên ở giữa hai người cũng có chút tác dụng, để cho bữa cơm này đến khi kết thúc cũng không đến nỗi rất tệ.

Bữa cơm này hóa đơn là do Tống Sở trả. Cô hiểu cách sống của anh, nhất định không muốn ở trước mặt cô thấp đi dù là nửa phần, vậy cứ theo anh đi.

"Thần Hi, mấy ngày nay anh muốn mang Hạo Nhiên về nhà của anh ở, được không?" Thanh toán xong hóa đơn anh hỏi.

Cô gật đầu đồng ý, anh là cha của bé. . . . . .

"Cám ơn! Ba mẹ anh rất nhớ Hạo Nhiên." Anh chân thành bày tỏ lòng biết ơn với cô.

Cô lần nữa gật đầu, cũng không nói lời nói, cha mẹ Tống Sở nói thế nào cũng là ông bà nội của Hạo Nhiên, cũng là thật tâm thích Hạo Nhiên.

Hạo Nhiên cứ như vậy đi cùng Tống Sở, ngày hôm sau, ba người cùng đi vườn thú.

Nhưng mà Hạo Nhiên cũng không có vui vẻ như trong tưởng tượng, lúc Tống Sở đi mua vé vào cổng, bé lôi kéo vạt áo mẹ hỏi, "Mẹ, hôm nay con không muốn đến nhà bà nội nữa. . . . . ."

"Làm sao vậy con?" Thần Hi ngồi chồm hổm xuống, trên mặt con trai viết rất rõ là uất ức và tức giận.

Trong mắt Hạo Nhiên ngập tràn nước mắt, "Bà nội nói. . . . . . Nói mẹ và ba ly hôn. . . . . . Nói mẹ là phụ nữ hư, không quan tâm con và ba. . . . . . Con không muốn nghe những lời như vậy. . . . . . Mẹ, mẹ và ba không có ly hôn đúng không? Mẹ không phải không cần Hạo Nhiên, đúng không?"

Trong lòng Thần Hi đau xót, ôm chặt lấy thân thể nho nhỏ của con trai, nước mắt thiếu chút nữa cũng tràn ra.

"Mẹ. . . . . ." Hạo Nhiên cũng ôm lấy cổ mẹ.

Xem ra, cái vấn đề này không thể trì hoãn nữa.

Cô điều chỉnh tốt tâm tình, nghiêm túc nói với Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên, mẹ nghĩ nói cho con biết, ai cũng cần Hạo Nhiên, mẹ muốn, ba cũng muốn, Hạo Nhiên là bảo bối của ba mẹ!"

Hạo Nhiên nghe vậy nín khóc mà cười, "Con biết ngay mà là bà nội gạt con đấy!"

Bạn đang đọc truyện tại di3nd@nl3quy!d0n

Thần Hi nhìn nụ cười của con, trong lòng có chút không nỡ, chỉ là, cuối cùng hạ quyết tâm, thừa dịp này nói đi, tránh cho sau khi Tống Sở mang Hạo Nhiên về Trịnh Hữu Đào lại ở trước mặt Hạo Nhiên xúi giục.

"Chỉ là, Hạo Nhiên, sau này ba mẹ có thể sẽ không ở chung một chỗ. . . . . ." Cô vừa nói vừa quan sát biểu tình của Hạo Nhiên, thấy mặt bé nghi ngờ, lại nói tiếp, "Hạo Nhiên, con nghe mẹ nói hết, trước không cần khổ sở. Ba mẹ thật sự đã ly hôn, thế nhưng đây chỉ là chuyện của ba mẹ, không có ảnh hưởng gì với Hạo Nhiên cả, biết không? Mẹ vẫn giống trước kia yêu thương Hạo Nhiên, ba cũng sẽ yêu Hạo Nhiên hơn, chúng ta cũng có thể giống như ngày hôm qua cùng nhau ăn cơm, cũng có thể như hôm nay ra ngoài đi chơi, chỉ là ba mẹ không ở cùng nhau! Con hiểu chưa?"

Bộ dạng Hạo Nhiên cái hiểu cái không, nắm ống tay áo Thần Hi gấp gáp hỏi, "Là bởi vì trong nhà cậu út không đủ lớn, ba không có chỗ ở mới ly hôn sao?"

Xem ra nói rõ ràng cái vấn đề này với một đứa bé thật có chút khó khăn, Thần Hi thầm than  lắc đầu một cái, "Không phải vậy, Hạo Nhiên, là bởi vì ba mẹ không thích hợp, cho nên mới tách ra, nhưng là, có một chuyện rất quan trọng, mẹ và ba đều rất thích rất thích Hạo Nhiên."

"Con hiểu rõ rồi, là bà nội và cô nhỏ khi dễ mẹ, ba giúp hai người đó không giúp mẹ còn khi dễ mẹ, đúng không?" Hạo Nhiên vẹo đầu suy đoán.

Hạo Nhiên nhạy cảm làm cho Thần Hi giật mình, chỉ là, cô không hy vọng Hạo Nhiên còn nhỏ tuổi đã có suy nghĩ này đối với người nhà Tống Sở, cho nên giải thích với bé, "Cũng không phải, Hạo Nhiên, ba cũng không có khi dễ mẹ, bà nội và cô nhỏ cũng không có, chỉ là bởi vì ba mẹ ở chung một chỗ không vui vẻ, cho nên mới tách ra, Hạo Nhiên không thể nói bà nội và cô nhỏ như vậy."

Cô lúc nói lời này, vừa đúng lúc Tống Sở trở lại, nghe rõ ràng mấy câu nói đó của cô, mà cô đưa lưng về phía anh nên không có nhìn thấy, Hạo Nhiên lại nhìn thấy, chạy tới kêu ba, "Ba, ba thật sự ly hôn với mẹ sao?"

Tống Sở liếc mắt nhìn Thần Hi, ôm con trai, thản nhiên thừa nhận, "Đúng vậy, ba mẹ tách ra, bởi vì ba đã làm chuyện sai, thật sự có lỗi với mẹ, nhưng là mẹ nói rất đúng, coi như ba mẹ không có ở cùng nhau, nhưng chúng ta vẫn sẽ yêu thương con giống như trước đây, con chính là bảo bối của ba mẹ."

"Ba, mắc lỗi có thể sửa nha? Cô giáo nói sửa sai vẫn là đứa bé ngoan, sửa lại mẹ sẽ tha thứ cho ba." Hạo Nhiên nghe được ba mẹ cũng bảo đảm mình vẫn là bảo bối của ba mẹ, sợ hãi trong lòng vơi đi rất nhiều, ôm cổ Tống Sở mềm mại nói.

Tống Sở cũng rất nghiêm túc, "Hạo Nhiên, ba đã biết sai rồi, ba sẽ sửa, nhưng là không phải tất cả sai lầm đều sửa lại là được, Hạo Nhiên, phải nhớ kỹ, có sai lầm, một lần cũng không thể phạm!"

Hạo Nhiên nhìn ba, vẫn không hiểu ba đang nói gì, chỉ là hiếm khi nghe thấy giọng nói như vậy của ba, vẻ mặt như vậy, bé tuổi còn nhỏ nên bị phần nghiêm túc này của Tống Sở làm cho kinh hãi.

Thần Hi cảm thấy Tống Sở nói như vậy sẽ hù sợ đứa bé, vừa định nói chuyện, Tống Sở đã áy náy nhìn tới cô trước, "Thần Hi, lời anh nói đều là thật lòng, anh hiểu rõ anh đã không có trách nhiệm đối với những tổn thương sâu sắc mà anh gây ra với em, Hạo Nhiên là con trai, anh hi vọng nó không cần giống như anh là một người đàn ông không có trách nhiệm, cho nên, từ nhỏ nên nghiêm khắc giáo dục con một chút!"

Bạn đang đọc truyện tại dieenxdanfleequysdoon

Lời Tống Sở, Hạo Nhiên nghe càng thêm không hiểu, suy nghĩ lại trở về chuyện ba mẹ đã ly hôn, rất lo lắng hỏi, "Mẹ, sau này mẹ có thể tới nhà trẻ đón Hạo Nhiên không?"

"Đương nhiên có thể!" Thần Hi không biết tại sao Hạo Nhiên có thể hỏi câu hỏi này, lập tức lại bổ sung, "Hạo Nhiên về sau là ở với mẹ, làm sao mẹ sẽ không đến đón con?"

"Mẹ không đi nước ngoài?" Hạo Nhiên lại hỏi.

"Dĩ nhiên không!" Thần Hi cực kỳ kinh ngạc, "Hạo Nhiên ở nơi nào, mẹ ở nơi nào, tại sao mẹ sẽ ra nước ngoại? Tại sao Hạo Nhiên nghĩ như vậy?"

"Mẹ Tôn Tôn phải đi nước ngoài, công việc ba Tôn Tôn rất bận, Tôn Tôn thường thường không có ai chăm sóc. . . . . ." Ánh mắt Hạo Nhiên rất là xám xịt.

Thì ra là, trong suy nghĩ của bé chuyện ba mẹ ly hôn đều sẽ giống như chuyện của nhà Tôn Tôn, cho là ly hôn mẹ sẽ đi xa, công việc của ba lại bận rộn, vậy bé cũng sẽ là đứa trẻ không ai chăm sóc rồi. . . . . .

Thần Hi đã hiểu, hôn một cái lên mặt con trai, "Bảo bối, mẹ sẽ luôn luôn ở cùng Hạo Nhiên, Hạo Nhiên cũng cùng với mẹ, được không?"

"Được!" Hạo Nhiên gật đầu một cái, thoáng quay lại hỏi, "Hạo Nhiên nghĩ muốn gặp ba lúc nào cũng có thể tới gặp sao?"

"Dĩ nhiên có thể!" Thần Hi không chút do dự nói, "Hạo Nhiên muốn gặp ba, lúc nào cũng có thể ở cùng ba, cũng có thể muốn ba tới vườn trẻ đón con, không phải mẹ đã nói rồi sao? Hạo Nhiên là bảo bối của ba mẹ, chúng ta cũng sẽ yêu con."

Cuối cùng Hạo Nhiên cũng yên tâm, mặc dù vẫn là rất không thích từ ly hôn này, nhưng mà bé cũng không có mất đi ba mẹ, hơn nữa, mẹ cũng nói, mẹ và ba ở cùng một chỗ không vui vẻ, cho nên mới tách ra với ba, điều này Hạo Nhiên cũng đã gặp, thật ra thì bé cũng không muốn mẹ và bà nội ở chung, bà nội cùng cô nhỏ thường xuyên bắt nạt mẹ, sau đó ba mẹ còn có thể gây gổ, bé biết mẹ rất khổ sở, bé không cần mẹ bị khi dễ, cũng không cần mẹ khổ sở, vừa nghĩ như thế, đối với chuyện ba mẹ tách ra Hạo Nhiên cũng không có khổ sở như vậy nữa, mẹ yêu Hạo Nhiên như vậy, Hạo Nhiên cũng muốn mẹ vui vẻ mới đúng, dù sao ba mẹ vẫn là ba mẹ của bé, với lại, hôm nay không phải đang cùng nhau dẫn bé đi dạo vườn thú sao?

Nghĩ tới đây, bé ở trong ngực của ba giãy giụa xuống, một tay dắt ba, một tay dắt mẹ, ngưỡng mặt cười, "Ba mẹ, vậy chúng ta đi vào thôi!"

"Được!" Tống Sở trả lời con trai, ánh mắt thuận tiện lướt qua Thần Hi, nhẹ nhàng nói một tiếng "Cám ơn" . . . . . .

"Cái gì?" Thần Hi không rõ ý anh là gì.

Anh không có tiếp tục giải thích. Anh muốn cám ơn cô, ở trước mặt Hạo Nhiên bảo vệ cho anh, bảo vệ cho người nhà anh, càng thêm cám ơn cô, chuyện ly hôn với anh tàn khốc như vậy lại ở trước mặt con trai làm cho thật tố đẹp. . . . . .

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———————

Cả ngày Chủ nhật Hạo Nhiên đều ở nhà họ Tống, buổi tối trước khi ngủ sẽ gọi điện thoại cho cô, khuya chủ nhật còn nói với cô, hai ngày nay bà nội cũng không nói xấu mẹ. . . . . .

Nhưng, không có nghĩa không nói ở trước mặt Hạo Nhiên là bình yên không có chuyện gì? Thần Hi ngàn vạn lần không nghĩ tới, Trịnh Hữu Đào sẽ tìm tới cửa. . . . . .

Ngày đó sau giữa trưa, Hạo Nhiên đi nhà trẻ không ở nhà, người một nhà đã ăn xong cơm trưa chuẩn bị nghỉ trưa, chuông cửa liền vang lên, nghe giọng nói là Trịnh Hữu Đào, Thần Hi vẫn là mở cửa.

Vậy mà Trịnh Hữu Đào cũng không đi vào, chỉ ở trước cửa lom lom nhìn cô.

Cô thiếu chút nữa lỡ miệng gọi "Mẹ", nhớ tới mình đã ly hôn với Tống Sở, không có kêu nữa, liền sửa lại miệng, "Dì Trịnh, xin chào, trước hết mời vào nhà."

Trịnh Hữu Đào lại hừ lạnh một tiếng, "Tôi không vào! Tôi là tới tìm cô đàm phán!"

"Dì Trịnh, có ý gì?" Thần Hi cũng muốn nhanh chóng kết thúc, người trong nhà còn chưa có biết cô ly hôn!

"Không có ý gì! Chính là chuyện ly hôn giữa cô và Tống Sở, chúng tôi không có tán thành!" Trịnh Hữu Đào vênh váo đắc ý mà nói.

Thần Hi rõ ràng tính tình của bà, xem chừng bà là đến đòi tiền, liền cố ý giả bộ ngu, "Dì có cái gì bất bình cứ việc nói thẳng, Thần Hi có thể làm được, nhất định làm!"

Bạn đang đọc truyện tại https://diendanlequydon.com
——— —————— —————— —————— ———————-

Trang 108/111 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/