Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=325296
Trang 54/111

Người gởi:  hoacodat [ 14.11.2015, 12:11 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259]

Chương 150: Quyết tuyệt

“Nhưng mà…” Diệp Như Ý nghe xong, có chút bị thuyết phục.

"Không nhưng nhị gì cả! Con thích Tả Thần An có đúng không? Nếu thích thì phải biết tranh thủ hạnh phúc của mình! Nhớ kỹ, ba luôn ủng hộ con! Nhất định sẽ giúp con đạt thành ước nguyện!”

Có thật không? Trong mắt Diệp Như Ý một mảnh mịt mờ…

"Nếu như… Các báo đều đăng tin, cuối cùng anh Thần An cũng không muốn lấy con, vậy con thật mất mặt….” Cô ngưng mắt nhìn qua những tấm hình trên các báo, tấm ảnh khiêu vũ lấy góc máy thật là tốt, giống như anh và cô như dán chặt vào nhau, nhưng có ai biết được, anh nói chuyện với cô lời nói có biết bao vô tình, thế nhưng lại một lần nữa cảnh cáo cô chớ cùng mẹ anh làm càn, hôn nhân không có tình yêu đối với cô mà nói thật không công bằng, anh cho tới bây giờ đều chưa từng yêu cô…

Cô luôn cho rằng những lời này, thời điểm hai năm trước lần đầu tiên dì Tiêu đề cập đến hôn sự anh đã nói qua, cô cho là, cô cố gắng thật lâu như vậy, ít nhất anh sẽ vì những gì cô đã làm mà cảm động, nhưng một chút thay đổi anh cũng không có…

Vì anh, cô chịu rất nhiều cực khổ…

Anh thích Hàng Châu, trong một năm thì có hơn nửa thời gian sống ở Hàng Châu, cô liền xa lìa cha già ở Bắc Kinh, mà đi đến Hàng Châu học nghiên cứu sinh, nhưng, cô ở Hàng Châu hai năm rồi, số lần cô gặp được anh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay…

Anh thích hoa nhài, tất cả đồ dùng vật dụng của cô đều là hương hoa nhài hình ảnh hoa nhài, hơn nữa cũng yêu hoa nhài, thậm chí nhà trọ của cô cũng trồng hoa nhài, còn đích thân tự học phơi trà hoa nhài, nhưng trà của cô, thế nhưng cho tới bây giờ anh cũng chưa từng hưởng qua một hớp…

Anh có nhiều scandal đến như vậy, liên tiếp nhìn anh cùng các nữ minh tinh trình diễn cảnh ân ái thân mật, cô tức giận đến nước mắt giàn giụa, nhưng vẫn nghe theo lời nói của ba, đại gia khuê tú phải biết độ lượng và tha thứ, cho nên anh có nhiều scandal như vậy, cũng có thể sáng tỏ tim của anh chưa bao giờ đặt lên trên người nào, loại đàn ông kiểu này, kết hôn sẽ hồi tâm chuyển ý thôi.

Cô suy nghĩ một chút thấy đúng, nếu anh thật chung tình với người nào, thì tại sao lại chung đụng với nhiều cô gái đến như vậy?

Chỉ là, hôm nay, cô cũng trở thành một nhân vật trong các vụ tai tiếng tình cảm của anh, cô sẽ là diễn viên chính hay là diễn viên phụ đây?

Diệp Thuần Lập nhìn con gái, thở dài: “Con à… Con chính là không có lòng tin, sao cứ mãi nghĩ là cậu ta không muốn con chứ? Đặt mình xuống thấp như vậy làm gì? Con yên tâm, ba có thể cam đoan với con, anh Thần An của con, cuối cùng người cưới nhất định sẽ là con! Con, chỉ cần làm tốt bổn phận của một người phụ nữ là được, ăn mặc trang điểm xinh đẹp, dùng tinh thần mà suy nghĩ làm thế nào để hấp dẫn đàn ông, ít đọc sách một chút! Bây giờ ba có chuyện phải ra ngoài một chuyến, con có thể gọi điện hẹn cậu ấy đi chơi, đừng cứ ở nhà buồn bực như vậy! Ngoan!”

——— —————— —————— —————— —————— —————— ——— ————

Đến lúc ăn cơm tối, y tá cùng khoa ở căn tin đưa cho Hạ Vãn Lộ phần cơm, thừa dịp công việc không gấp gáp, cô đang chuẩn bị ăn, một túi nilon xuất hiện trước mắt cô, chữ trên bao bì nói cho cô biết, là thức ăn mua bên ngoài - vịt nướng của Toàn Tụ Đức.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt Hứa Tiểu Soái tức giận đang lườm cô.

Cô thở dài, để thìa xuống, rốt cuộc anh cũng biết cô trở lại.

“Em không có gì muốn nói với anh sao?” Anh cầm chiếc ghế, để trước mặt cô ngồi xuống, bộ dạng rất giống như nghiêm hình bức cung.

"Tiểu Soái, tôi…” Cô không biết phải nói làm sao: “Bây giờ là giờ làm việc…”

“Lúc đi không nói tiếng nào! Quay trở lại cũng không nói một tiếng! Rốt cuộc em xem anh là cái gì hả? Ở trong lòng em coi anh là cái gì hả, Hứa Tiểu Soái không kiên nhẫn nghe lý do của cô, rống lớn một tiếng, dược sĩ kế bên nghe được, trộm quan sát sang bên này.

Cô cúi đầu không nói, Tiểu Soái, chính bởi vì xem anh như là một người bạn thân tốt nhất, chính bởi vì ở trong lòng em anh rất quan trọng, cho nên em mới lựa chọn lặng yên không một tiếng động, mới không muốn quấy nhiễu đến anh. Tiểu Soái, để cho em thoát ra khỏi cuộc sống của anh, đi yêu cô gái đáng giá anh nên yêu…

“Nói chuyện a! Anh và em chơi với nhau mấy năm nay còn không chỗ nào không thể nói đến sao?” Cô càng trầm lặng, anh càng phát hỏa.

Cô cảm thấy anh đang chuẩn bị phát ra mùi thuốc súng, cũng cảm thấy đám y tá xung quanh đang dòm ngó, đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại di động vang lên đã cứu vớt cô, cô cũng không thèm xem là ai đang gọi tới, lập tức nhận máy: “Alô, ngài khỏe chứ.”

“Khách khí như vậy? Là anh! Mang cho em bữa ăn tối, dì giúp việc làm, mau ra đây ăn!”

“…” Một cái phiền phức còn chưa giải quyết xong, một người gây phiền toái khác đã đến… Nhưng mà có thể thừa dịp lấy cớ rời phòng làm việc, tránh lại tiếp tục mất mặt ở đây! “Đợi chút, lập tức ra ngay!”

"Em đi ra ngoài có chút việc!” Cô vội vã chạy ra khỏi phòng làm việc.

Sau lưng, dĩ nhiên Hứa Tiểu Soái vẫn đuổi theo, thấy cô chạy tới một chiếc xe, vừa nhìn thấy, liền biết chủ nhân của chiếc xe kia là Tả Thần An, trong lòng buồn bực, kéo tay cô lại, chất vấn: “Anh ta đối với em quan trọng vậy sao? Anh tới tìm em, em hờ hững xa cách, anh ta tới tìm em, em liền chân không chạm đất chạy ra ngoài?! Trước kia em không như thế, chẳng lẽ sau khi có anh ta, ở trong lòng em anh thật cái gì cũng không còn nữa sao?”

Không phải! Không phải! Trong lòng có một giọng nói đang lớn tiếng kêu gào, anh vĩnh viễn là người em cảm kích nhất! Nhưng mà, những lời này lại không thể nói ra miệng…

Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào anh, dùng giọng nói xin lỗi: “Tiểu Soái, thật xin lỗi, Thần An anh ấy… Không thích em và anh tiếp xúc quá nhiều, cho nên…” Xin lỗi, Tiểu Soái, đau khổ là tạm thời, nhưng em vì tốt cho anh, nếu không quyết tuyệt, anh sẽ vĩnh viễn không tiếp nhận thực tế.

Một cô gái khác, tiếp nhận hạnh phúc của anh, không muốn anh vì em mà chậm trễ chuyện tình cảm…

Trong mắt Hứa Tiểu Soái tràn đầy đau thương, nắm cổ tay cô mà tay cũng phát run: "Được... Hạ Hạ... Anh hiểu rồi... Đã hiểu..." Ngưng mắt nhìn biểu tình bứt rứt của cô, tâm, đau đớn giống như bị cắt xé: "Tốt... Anh sẽ không gây phiền phức cho em..."

Bàn tay nắm cổ tay cô, dần dần buông lỏng, con ngươi rối rắm, càng co lại càng chặt, giống như lòng của anh càng đau càng co lại chặt...

Như vậy đang đối mặt, chợt *** một giọng nói khác: "Buông tay vợ của tôi ra!"

Một giây kế tiếp, Hạ Vãn Lộ liền bị cuốn vào trong ngực một người khác, bên cạnh mắt Tả Thần An nhìn chằm chằm, Hứa Tiểu Soái cười khổ, cuối cùng nhìn cô một cái không thôi, xoay người rời đi, bóng lưng ở trong ánh nắng chiều, man mác đến khiến người đau lòng...

"Tiểu Soái, hẹn gặp lại..." Nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, hai hàng lông mày cô tạo thành một hàng, suốt bốn năm dài, tái hiện trong nháy mắt, nhất thời, nước mắt ướt hoen mi.


Người gởi:  mozit [ 17.11.2015, 13:36 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259]

Chương 151: Tôi muốn kết hôn

Cánh tay căng thẳng vòng bên eo cô, đỉnh đầu truyền đến giọng nói rét run của người nào đó: "Hạ Vãn Lộ, em có ý gì?"

Cái gì có ý gì? Tối nay người tới bới móc có phải quá nhiều hay không?!

"Người đã đi rồi em còn muốn nhìn? Tại sao không nhìn người bên cạnh em là anh?! Còn nữa, cho tới bây giờ em cũng không cho phép anh vào phòng em, tại sao anh ta lại có thể?!" Tả Tam Thiếu cảm thấy rất không công bằng, giống như cô làm anh rất mất mặt, trừ lúc giả bệnh nằm viện, anh cho tới bây giờ cũng không được phép vào chỗ cô làm việc, cho dù là đón hay tiễn, vẫn luôn là ở bên ngoài đợi, tại sao Hứa Tiểu Soái lại có thể vào? Còn cùng cô lôi lôi kéo kéo đi ra, bảo anh làm sao chịu nổi?

Lúc này vừa đúng thời gian ăn cơm của bệnh viện, người đến người đi, sớm có không ít người chú ý tới tư thế mập mờ của họ.

Cô giãy giụa, không thể tránh thoát thành công, Tả Tam Thiếu có quyết tâm chiêu cáo thiên hạ, tuyên bố quyền sở hữu cô, ôm chặc không thả, còn ở bên tai cô nghiêm khắc cảnh cáo: "Hạ Vãn Lộ! Đừng quên, em là vợ anh!"

Cô cảm thấy rất buồn cười.

Không phải là không tức giận. Nói thật, sau khi thấy được dấu son môi trên cổ áo anh và tin tức anh sẽ kết hôn cả thế giới đều biết, nếu như nói thật tất cả đều bình tĩnh, đó chỉ có thể nói cho tới bây giờ cô chưa từng yêu anh, chỉ là, bởi vì bản thân cô không có quyền yêu, cho nên dùng lý trí kiềm chế mình, hơn nữa lừa mình dối người tự nói với mình, đây là kết quả cô muốn, hi vọng tất cả những người đàn ông yêu cô hạnh phúc, bao gồm Thần An của cô, cái cô đợi chính là ngày này!

Nhưng, đã như thế, anh còn mặt mũi nào tới chỉ trích quan hệ của cô và Hứa Tiểu Soái? Anh dựa vào cái gì lại nói mình là vợ của anh?

Tính tình của cô vốn quật cường, hơn nữa lại kiên cường, bởi vì cái bí mật trong lòng cô không thể cho ai biết, từ rất lâu, cô thu lại tài năng của mình, chỉ hy vọng tất cả nhanh kết thúc nhanh một chút, anh kết hôn, anh buông tay, cô trở lại cuộc sống của chính cô, nhưng, không thể không nói, cô đánh giá cao khả năng chịu đựng của mình, cho dù nói thế nào, cô cũng là phụ nữ, một người phụ nữ từng bị tổn thương thật sâu, mắt thấy người yêu của mình phải cưới người khác, cô vốn định một mình yên lặng thương tâm, bị thái độ của anh khơi dậy bản tính của cô, có mấy lời chôn sâu trong lòng bật thốt lên: "Ai là vợ của anh? Cái người in dấu son môi cho anh mới là vợ của anh! Cùng anh khiêu vũ mới là vợ của anh!"

Thật ra thì, nói xong cô liền tỉnh táo, cũng hối hận.

Trong những lời này bao hàm bao nhiêu ghen tức? Nhẫn nại và ngụy trang lâu như vậy đều ở một khắc này bị thất bại rồi...

Cô thật ngốc, bị anh vòng trong khuỷu tay, anh không có nói chuyện, chỉ chốc lát sau, cô nghe anh thở ra một hơi, sau đó lại bắt đầu gọi điện thoại: "Alo, là tôi, Tả Thần An. Hiện tại còn nửa tiếng nữa các cậu tan ca, tôi không xác định trong vòng nửa tiếng có thể chạy tới hay không, nhưng, trước khi tôi chưa tới không cho phép tan việc!"

Cô hồ nghi, anh muốn đi đâu? Không cho phép ai tan việc?

Nhưng chốc lác, cuộc điện thoại tiếp theo anh gọi cho Kỷ Tử Ngưng, hung thần ác sát tự giới thiệu: "Tả Thần An! Kỷ Tử Ngang tôi cho cậu biết, tôi còn chưa kịp truy cứu việc cậu ép vợ tôi đi làm, chỉ là, hiện tại vợ tôi muốn xin nghỉ, tự cậu xem mà làm!"

Bên kia Kỷ Tử Ngưng bị gầm đến nổi lỗ tai nổ tung, kỳ oan thiên hạ mà, anh nào có ép vợ anh ta đi làm? Anh dám sao? Lại xin nghỉ... Kể từ sau khi Tả Thần An xuất hiện, y tá Hạ Hạ vẫn luôn chuyên cần đã biến thành đại vương xin nghỉ, tiểu tử Tả Thần An có biết tìm người làm thay cũng là chuyện rất phiền phức hay không? Trọng điểm là, Tả Thần An cũng nên khách khí với anh mới phải, còn hung hăng với anh?

Hạ Vãn Lộ nghe rồi, nhìn chằm chằm anh chỉ cảm giác không thể tưởng tượng nổi, xin nghỉ? Cô nói muốn xin nghỉ lúc nào?

Anh có thể không cần luôn lấy công việc của cô làm trò đùa hay không? Xin nghỉ thường xuyên như vậy, cũng chỉ có Kỷ Tử Ngưng nơi này mới có thể chứa chấp cô...

Anh kéo cô đến nơi dừng xe, cô chết sống không chịu, nhưng làm sao qua được sức lực của anh, một đường nửa ôm nửa kéo, bị anh nhét vào trong xe.

"Tôi không xin nghỉ! Anh muốn mang tôi đi nơi nào? Tôi không đi?!"

Kháng nghị của cô chỉ phí công, anh khóa cửa xe lại, đeo dây an toàn cho cô, xe, giống như tên rời cung bay đi.

Một đường, anh đều xị mặt lái xe, không nói đi nơi nào, càng không nhìn ra anh đang vui hay đang giận, lúc đầu ở trong xe cô không ngừng làm ầm ĩ muốn xuống xe, bị anh xanh mặt gầm lên một tiếng: "Ngồi yên!"

Ngược lại hiếm khi anh nghiêm túc hét lên với cô như vậy, không giống ngày trước gây gổ tranh hơn thua, lần này, hình như thật rất nghiêm túc, giống như sắp xảy ra chuyện lớn gì...

Cô nghĩ tới cú điện thoại kia của anh lúc trước nói gì anh không tới cũng không cho phép người ta tan việc, không khỏi liên tưởng, chẳng lẽ là công ty xảy ra chuyện gì?

Rốt cuộc bởi vì yêu anh, nghĩ đến đây liền không dám la lối nữa, lặng yên ngồi bên cạnh anh.

Đều nói Tả Tam Thiếu hỉ nộ vô thường, người khác từ sắc mặt của anh căn bản không thể nào phán đoán tâm tình của anh, điều này ở cô mà nói lại chưa từng có khó khăn, theo thổ ngữ dân gian thô tục, chính là cái mông của anh vừa nhấc lên cô cũng biết anh muốn đi ị, nhưng mà, hôm nay, cô lại thật không biết rốt cuộc là anh đang suy nghĩ gì, nhìn bộ dáng của anh, lòng động theo anh, cũng lo lắng vì anh, nhưng không biết có nên mở miệng khuyên anh hay không, hoặc là lại nên nói cái gì...

Sau một đường lo lắng, cuối cùng anh dừng xe lại: "Đến rồi, xuống xe." Giọng điệu ra lệnh.

Cô không giải thích được xuống xe, thấy anh còn lấy xuống từ trên xe một túi văn kiện, nhìn lần nữa, trước mắt chỗ này lại là... Cục dân chính?

"Tới nơi này làm gì?" Cô kinh ngạc không thôi, đứng tại chỗ không chịu dịch bước.

"Đi!" Anh níu chặc lấy cánh tay, kéo cô vào bên trong.

"Anh muốn làm gì? Tôi không đi!" Cô cảm thấy mình chân không chạm đất bị anh xách lên đi, đây chính là sự chênh lệch cao thấp về thể lực! Anh cao hơn cô hai mươi centimét, ở trước mặt anh, nếu như anh muốn dùng bạo lực, mình nhất định chỉ là một con gà con, nhẹ nhàng bóp một cái sẽ ngủm, cho nên, trừ lớn giọng với anh, cô thật một chút ưu thế cũng không có, nhưng, hôm nay anh, rõ ràng không muốn cùng cô so giọng, xách cô lên không nói câu nào.

Cứ như vậy vẫn bị anh xách đến cửa một văn phòng, anh ném cô đi vào, sau đó đóng cửa, nói với người trong phòng làm việc: "Tôm Tép, tôi tới rồi, cũng may chưa muộn! Nhanh lên đi, tôi muốn kết hôn! Làm thủ tục cho tôi."

Cái người gọi là Tôm Tép kia nhìn dáng vẻ cũng là lãnh đạo Cục dân chính, đoán chừng là bạn của Tả Thần An, đường đường một lãnh đạo nào đó mang chức vụ XX lại bị người gọi thành Tôm Tép, chỉ có thể may mắn không có thuộc hạ ở chỗ này, càng thêm may mắn là, nhủ danh của anh lúc nhỏ không gọi Cẩu Thặng..., nếu không anh thật là không có mặt mũi gặp người rồi...

Vậy mà, lúc này để cho anh khiếp sợ không phải anh tên gì, mà là câu nói Tả Thần An mới vừa nói kia, anh nghiêm trọng hoài nghi mình nghe lầm: "Cậu nói cái gì?"

"Tôi nói tôi muốn kết hôn! Lập tức! Làm thủ tục cho tôi!" Tả Thần An ném túi giấy trên bàn anh: "Có phải cần những thứ đồ này hay không? Tôi mang đến rồi!"

Đợi đã nào...! Đợi đã nào...! Còn có một người càng không biết rõ tình huống hơn Tôm Tép, đó chính là Hạ Vãn Lộ...

Anh nói anh muốn kết hôn? Nếu như cô không nghe lầm, nơi này chỉ có một người phụ nữ là cô, mà luật pháp Trung quốc còn chưa cho phép gay kết hôn, nói cách khác, Tả Thần An cũng không phải cùng cái người gọi là Tôm Tép này kết hôn, vậy chính là cùng cô?

Trong đầu cô vòng vo ba đường mười tám ngoặt mới suy nghĩ ra một điểm này, một khi suy nghĩ ra, mới cảm thấy cái loại sụp đổ trời long đất lở: "Cái gì? Tả Thần An? Anh đang nổi điên cái gì?!"

Kết hôn?! Trời ạ! Kết hôn?! Cô là xuyên qua, nằm mơ hay là sống lại rồi?

Trả lời cô, là ánh mắt hung ác của Tả Thần An cộng thêm một tiếng rống to: "Câm miệng!" Xanh mặt giống lúc mới vừa rồi ở trong xe.

Cô thật ngậm miệng rồi...

Không phải sợ anh, mà là... được rồi, cô thật ngốc rồi, đây... đây quá không thể tưởng tượng nổi...

Tôm Tép cũng chưa bao giờ gặp qua trường hợp như vậy tới kết hôn, rốt cuộc là kết hôn còn là ép hôn? Rõ ràng con gái người ta hoàn toàn không hiểu rõ tình hình, giống như bị dọa ngốc rồi...

Lại nói Tả Thần An không phải giá thị trường rất tốt sao? Còn cần như vậy tới kết hôn? Anh rất muốn cười, nhưng dưới ánh mắt hung hổ hăm dọa của Tả Thần An lại không dám phát ra một chút âm thanh, anh vẫn không muốn chết rất khó coi.

Anh không khỏi nhìn chằm chằm Hạ Vãn Lộ mấy lần, người có thể để cho Tả Tam Thiếu phát điên như vậy sẽ là thần thánh phương nào? Chẳng lẽ là thiên kiều bá mị đại gia khuê tú Diệp Như Ý trong truyền thuyết trên báo hôm nay? Nhưng là... Ah? Như vậy không giống?

"Tiểu Tam Tử, cô dâu này...?" Bạn học của Tả Thần An căn bản đều theo ông nội Tả gọi anh là Tiểu Tam Tử, giống như Tả Thần An cũng gọi nhủ danh bọn họ, chỉ là, những lời này Tôm Tép không thể nói xong, bị một ánh mắt Tiểu Tam Tử trừng trở về.

"Được được được, làm thủ tục kết hôn..." Tôm Tép thức thời ngừng nói, lấy đồ vật trong túi giấy ra, trong miệng đọc: "Ừ, chứng minh thư của hai người, hộ khẩu..."

Hạ Vãn Lộ kinh ngạc phát hiện chứng minh thư của mình và hộ khẩu đều ở trong đó...

"Chứng minh thư của tôi! Tại sao lại ở chỗ của anh?" Cô không nhịn được hoảng sợ kêu lên.

Anh nhướng nhướng mày, không lên tiếng, vụng trộm hừ hừ, trải qua sự kiện mất tích Ô Long tối hôm qua, còn dám để chứng minh thư bên người em sao? Sáng nay lén trộm ra, không có chứng minh thư xem em chạy loạn như thế nào!

Người gởi:  mozit [ 18.11.2015, 15:46 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259]

Chương 152: "Vấn đề chất lượng" của Tả Thần An

Hạ Vãn Lộ cũng dự đoán được là anh lén lấy đi, cái vấn đề này pass cho qua đi, nhưng hộ khẩu thì sao? "Tại sao hộ khẩu của tôi cũng ở chỗ anh?"

Anh mím môi, hồi lâu, nói thầm ra một câu: "Ba của chúng mình cho..."

Ba... Ba... của chúng mình? Có người như vậy sao? Đầu óc của cô bị đông lại rồi, vòng vo lần nữa cũng hiểu ba của chúng mình mà anh nói là Thư Đại Hưng...

"Tả Thần An! Anh càn quấy cái gì?" Anh bị điên rồi, không có nghĩa là cô cũng đi theo anh cùng nhau điên khùng! Kết hôn? Trò đùa trẻ con gì chứ? Ấu trĩ!

Cô xoay người muốn đi ra ngoài, nhưng làm sao chạy được? Bị anh ôm một cái trở lại, cũng không buông tay nữa, chỉ thúc giục Tôm Tép: "Cậu làm nhanh một chút cho tôi! Mè nheo làm gì đó?"

Tôm Tép cười trộm, liều chết nói một câu: "Tiểu Tam Tử, cậu chẳng lẽ còn chưa có cầu hôn thành công đã tới bức hôn dân nữ hả?"

Sắc mặt Tả Thần An cương cứng, cầu hôn phải không? Được! Gậy ông đập lưng ông!

Anh nắm tay của cô, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Hạ Vãn Lộ, em đồng ý gả cho Tả Thần An làm vợ không?"

Quay về thời gian năm năm, một màn này sao mà tương tự, giống như năm đó cô ở bên ngoài giáo đường hỏi anh...

Cô đương nhiên sẽ không nói đồng ý: "Tôi..."

"Đồng ý!"

Cô nghẹn họng nhìn trân trối, cô chỉ nói ra một chữ "Tôi", Tả Thần An người này tự nhiên liền tiếp hai chữ "Đồng ý"...

Được rồi! Báo ứng! Báo ứng! Cô thật tin tưởng cõi đời này có báo ứng!

Bồ Tát ơi Bồ Tát! Đừng chơi như vậy chứ? Mặc dù năm năm trước cô cũng chơi bức hôn, nhưng đó là làm việc thiện! Anh là người tàn tật! Cô có tấm lòng yêu thương! Không phải nói thiện có thiện báo sao? Bồ Tát cũng gạt người hay sao?

"Được rồi, cô ấy nói đồng ý rồi! Tiểu tử cậu đừng nói nhảm nhanh đưa biểu mẫu cho tôi!" Anh không nhịn được, chân mày rối rắm một giây sắp muốn đánh người rồi!

Tôm Tép cũng một dạng ngây mặt ra, lại nói đây là màn cầu hôn trâu bò nhất anh đã từng gặp trong lịch sử! Những lời này anh không nói ra miệng, nếu như nói ra Tả Tam Thiếu nhất định muốn xem thường bác bỏ anh, đây tính là gì? Người nghĩ ra là vị bên cạnh kia, năm năm trước đã từng dùng chiêu này, sớm lỗi thời rồi!

Mặc dù trong lòng lo lắng trùng trùng cảm khái muôn vàn, nhưng vì để tránh cho bị đánh, Tôm Tép vẫn là quyết định trước tiên dụ dỗ cái vị thần này tốt rồi nói sau...

Vì vậy nghiêm túc lấy biểu mẫu ra, chỉ đạo anh: "Điền vào, còn phải chụp hình, nơi này, nơi này, hai người đều phải ký tên, in dấu tay! Hay là, hai người đi theo tôi chụp hình trước!"

"Tôi không..." chữ "chụp" của cô còn chưa nói ra, thì đã bị cánh tay Tả Thần An kẹp lại, dễ dàng kẹp cô đi.

Trước máy chụp hình, hai người đều ngầm so tài, cô liều mạng muốn trốn, anh liều mạng ôm cô không cho phép cô lộn xộn, đẩy tới đẩy lui, đáng thương là Tôm Tép, ở bên kia vẫn hét lên: "Đừng động, đừng lộn xộn, nhìn ống kính, cười một cái a, cười một cái..."

Nhưng mà, dường như không có ai nghe anh...

Hình này làm sao chụp?

"Tôm Tép cậu nhanh lên một chút cho tôi!"

Tả Thần An bạo rống một tiếng, tay Tôm Tép run lên, ấn nút chụp, hình chụp được rồi...

Mặt anh âm trầm ôm cô, vẻ mặt cô đau khổ ở đó giãy giụa...

Cũng may hình chỉ chụp từ ngực trở lên, tranh đấu gay gắt của bọn họ không bị chụp trong ảnh, hai khuôn mặt cũng coi là chụp chính diện, cứ như vậy đi, chấp nhận dùng một chút... Haizz, người biết thì đây là chụp hình kết hôn, người không biết. . . . . . còn tưởng rằng hai người này có thù giết cha...

Thật lâu về sau, Hạ Vãn Lộ hỏi anh, rõ ràng là đi kết hôn, tại sao bắt đầu từ lúc lên xe mãi cho đến cuối cùng, đều nghiêm mặt, giống như ra chiến trường vậy? Anh mè nheo nửa ngày, mới chậm chạp hừ ra một câu: "Khẩn trương chứ sao... chưa từng kết hôn mà..."

Nói nhảm, người nào từng kết hôn à?

Dĩ nhiên, đó là chuyện rất lâu sau này rồi, lại nói hình chụp xong, Tôm Tép liền bảo hai người bọn anh điền vào biểu mẫu, Tả Thần An sợ cô chạy trốn, một tay lôi cô không thả, một cái tay khác cầm bút viết, viết xoạch xoạch trên giấy, Hạ Vãn Lộ nhìn thông tin anh điền vào biểu mẫu dần lấp đầy, trong lòng quyết định chủ ý cho dù như thế nào cô cũng sẽ không hợp tác, kiên quyết không điền là được!

Nhưng mà, anh đây là đang làm gì? Ngay cả thông tin của cô cũng toàn bộ điền rồi? Anh nhớ rõ ràng như thế sao? Đều không cần hỏi cô hay sao?

Được rồi, đến cuối cùng, anh ký tên rồi, cô chết cũng không ký, được rồi chứ?

Mắt thấy anh đặt bút xuống, ánh mắt chuyển qua trên mặt cô, mặt đối mặt với cô. Cô cho là anh muốn thuyết phục cô ký tên, cổ cứng ngắc, xoay đầu, kiên quyết nói: "Tôi không ký! Tôi không kết hôn!"

Một bên Tôm Tép trợn tròn mắt, hình cũng chụp rồi, còn như vậy sao? Tiểu Tam Tử thật là kém...

Tả Thần An lại nhìn chằm chằm gò má cô, cũng không nói chuyện, đột nhiên, lấy tay kìm chặt cằm cô, quay mặt cô lại đối diện với mình, sau đó, nụ hôn của anh liền rơi xuống...

Điên rồi...

Hôm nay anh uống lộn thuốc rồi phải không?

Bên cạnh còn có Tôm Tép đang nhìn!

Tất cả hôm nay đều tới quá đột ngột! Từ lúc anh giống như bệnh thần kinh muốn kết hôn, đến bây giờ ở trước mặt người ngoài hôn mãnh liệt, đều là điều mà trái tim nhỏ của cô chịu không nổi, cho nên, khi anh công hãm thành trì, khi đầu lưỡi khều đầu lưỡi cô, cô vẫn còn đang ngẩn người...

Kết quả như thế là, anh càng hôn càng sâu, đợi khi cô phản ứng kịp, đã hãm sâu vào sự mê hoặc của anh, không còn lực tự cứu...

Anh giữ chặt đầu cô, không cho phép cô có một tấc đều rời đi, một cái tay khác theo sống lưng cô mà xuống, lục lọi đến tay của cô, sau đó, nhẹ nhàng cùng cô đan xen...

Cô cho là, chỉ là đan xen...

Vậy mà, chợt cảm thấy ngón tay bị thứ gì thấm ướt hạ xuống, sau đó lại có cái gì chất giấy gì đó dính vào, ở trên ngón tay cô ấn một cái...

Rốt cuộc đang đùa cái gì?

Đợi khi cô chợt tỉnh ngộ, Tả Thần An đã buông cô ra, vui mừng đứng đối diện với cô, dùng một loại nụ cười như hồ ly nhìn cô.

Cô ngơ ngác, cúi đầu nhìn ngón tay của mình, bị mực đóng dấu đỏ thẫm nhuộm sắc...

Cái đầu gỗ của cô hiểu được rồi, cô chẳng những bị cường hôn rồi, còn bị cưỡng bách ấn dấu tay, hôn, chỉ là anh bày ** trận mà thôi, khi anh hôn cô, thời điểm cô mê hoặc không rõ, Tôm Tép phối hợp tốt với anh in hộp mực đóng dấu lên ngón tay cô, sau đó, ngón tay của cô liền ấn ở nơi nên ấn...

Nhìn lại anh, tiêu sái nâng bút bắt chước chữ của cô ký lên nơi cô in dấu tay, lại chấm mực đóng dấu, bên cạnh dấu tay cô, in dấu tay của mình bên cạnh chữ ký của anh...

Ký tên đồng ý cộng thêm in dấu tay, cô cứ như vậy mà bán thân rồi?

Cô sững sờ, vẫn là không cách nào tin tưởng chuyện đã xảy ra hôm nay...

Cho đến Tôm Tép giao hai quyển sổ màu đỏ cho Tả Thần An, đồng thời chúc mừng anh, thời điểm bọn họ chính thức kết thành vợ chồng, cô vẫn ngơ ngác hỏi: "Tôi... kết hôn rồi?"

"Đúng vậy! Chúc mừng hai người, chúc vĩnh kết đồng tâm, sớm sinh quý tử!" Tôm Tép nói lời tốt đẹp.

"Đúng vậy, vợ, chúc mừng em chính thức trở thành Tả phu nhân!" Tả Thần An cười híp mắt, nói như thế. Ngoài thả mồi nhử lừa gạt cộng thêm ép hôn, bộ dáng Tả Tam Thiếu xanh mặt hiện lên đối lập rõ rệt với lúc trước.

Chúc mừng!? Tại sao cô một chút cũng không cảm thấy vui? Quả thật chính là không giải thích được! Điều này thật đúng là phù hợp với phong cách trước sau như một của Tả Tam Thiếu, làm theo ý mình, muốn gió có gió!

Sau khi mơ hồ một lúc lâu, rốt cuộc cô bộc phát, không bộc phát trong mơ hồ, thì diệt vong trong mơ hồ...

"Chúc mừng em gái anh a!" Giờ đến phiên cô rống giận rồi.

Anh cười cười: "Anh không có em gái, chỉ có chị gái, ưmh... Đợi lát nữa nói với Thần Hi một chút, bảo chị ấy cho chúng ta phong bì lớn! Là phải chúc mừng chúng ta!"

Cô cảm thấy phổi mình sắp nổ tung, anh còn có tâm tình nói đùa? Anh choáng nha, tâm tình khẳng định rất tốt... "Tả Thần An! Tôi không kết hôn!" Cô phẫn nộ mà gào thét.

Anh cười dung túng, chỉ quyển sổ cho cô xem: "Không kịp rồi, đã kết hôn rồi!"

"..." Làm sao cô lại cảm thấy lửa giận của cô giống như đánh một quyền vào bọt biển, cô khóc không ra nước mắt! Làm thế nào? Nhìn Tôm Tép nhờ giúp đỡ: "Cầu xin anh, thu hồi quyển sổ lại được không? Thu hồi đi đi! Trên thương trường người ta bán một số thứ còn bao đổi một tuần mà, Taobao cũng có thể trả lại hàng mà!" (Taobao: một kênh mua bán trên mạng ở Trung Quốc)

"À?" Tôm Tép làm dân chính nhiều năm như vậy, còn chưa từng nghe nói là kết hôn cũng có trả lại hàng... "Cái này... Ừ... Người ta đó là chất lượng có vấn đề mới trả lại hàng..."

"Có! Anh ta chất lượng có vấn đề! Thật sự có!" Cô chỉ vào Tả Thần An gài tang vật, được rồi, thật ra thì chất lượng có vấn đề là bản thân cô...

Tôm Tép nghe lời của cô rất là kinh ngạc, mắt không tự chủ được nhìn lướt qua giữa hai chân Tả Thần An, trong đôi mắt vẻ từng dấu chấm hỏi, có vấn đề về chất lượng? Chẳng lẽ không sinh được? Khó trách cô nương người ta không muốn gả, khó trách Tiểu Tam Tử muốn bức hôn...

Tả Thần An cảm nhận được ánh mắt của anh, nổi giận, người đàn ông không thích nghe nhất chính là cái này... Liền rống về phía Tôm Tép: "Nhìn đâu vậy?" Vì danh tiếng của chính mình, rống xong lại gầm thét với Hạ Vãn Lộ: "Chất lượng có vấn đề hay không em không phải rõ sao? Hay là tối nay nghiệm chứng một chút?!"

Ách... Cô tự biết lỡ lời, vừa ngẫm nghĩ lại, sinh ra chủ ý mới: "Không thể trả, vậy ly hôn thì có thể chứ? Tôi muốn ly hôn! Ly hôn!"

Trang 54/111 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/