Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 

Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

 
Có bài mới 31.10.2017, 13:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1100
Được thanks: 12493 lần
Điểm: 48.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ - Điểm: 50
Chương 115: Thất tình.
Editor: ChieuNinh

Có mấy lời hắn nói xong không hiểu ra sao, nhưng Phượng Vũ cho là hắn đang thương cảm vì ly biệt, cũng không để trong lòng: "Dĩ nhiên có thể."

Lấy được hứa hẹn của nàng, Luật Cung Thương có chút vui mừng, lại có chút phiền muộn. Thiếu nữ tình cờ gặp nhau này, đã định trước là người chói mắt đến nỗi hắn không cách nào xứng đôi. Thay vì khổ sở dây dưa, không bằng chôn sâu phần tình cảm này xuống đáy lòng, tương lai gặp lại, vẫn có thể làm bằng hữu.

Mạnh Nguyên Phủ vẫn không nói gì, cũng nói: "Phượng Vũ, chuyến đi hung hiểm, ngươi phải thật bảo trọng. Nếu như có bất trắc gì, ngươi có thể đi Tử Tinh thành Nam Đồ Đại lục tạm tránh đầu sóng ngọn gió. Mặc dù thế lực Quang Minh thành rải đầy khắp nơi, nhưng tạm thời như thế nào cũng không dám gây khó dễ nơi đó được. Đưa nó cho Thành chủ nhìn, không cần giải thích cái gì, Thành chủ sẽ đi làm theo lời của ngươi."

Nói xong, hắn đưa một cái giống như tiền đồng gì đó cho Phượng Vũ. Phượng Vũ tiếp nhận vừa nhìn, phát hiện đó là một khối minh bài hình tròn chạm khắc hoa Tường Vi.

Biết rõ hành động lần này đối phương có ý tứ báo đáp ân cứu mạng tại Tử Vong Cốc, Phượng Vũ liền không cự tuyệt: "Đa tạ."

Nghĩ đến Chu Tước mơ hồ có hảo cảm đối với Mạnh Nguyên Phủ, Phượng Vũ vội vàng thông báo cho nàng: "Chúng ta sắp rời đi, ngươi không đi ra gặp gặp tiểu suất ca nhà ngươi sao?"

Nhưng Chu Tước thủy chung trầm mặc, không nói gì.

Phượng Vũ không biết là nàng ngủ thiếp đi hay là có tính toán khác, không tốt miễn cưỡng, chỉ có thể nói ra: "Các ngươi cũng phải thật bảo trọng."

"Phượng Vũ, chớ quên ta. . . . . .chúng ta." Cuối cùng Luật Cung Thương không dằn lòng được, đôi tay nhẹ nhàng cầm tay Phượng Vũ.

Hắn không dám dùng sức, thay vì nói là cầm, không bằng nói là nâng, giống như đang cầm cát dễ trôi đi, băng đá dễ tan thì hơn, trân trọng khát vọng thiên trường địa cửu, nhưng mà lại không thể tránh được hiểu rõ giờ khắc này đều sẽ thành quá khứ, trong tay cũng sẽ thành hư không.

Dù chậm lụt thế nào, Phượng Vũ vẫn phát hiện miễn cưỡng trong tươi cười của hắn: "Tiểu Thương, ngươi làm sao vậy?"

"Không có gì." Luật Cung Thương miễn cưỡng cười nhẹ một tiếng: "Ta chỉ là nghĩ đến lập tức sẽ chia ly cùng với ngươi, nên có chút khó qua."

Thật ra thì, đâu chỉ là có chút, hắn dùng tự chủ hết cả đời, mới có thể miễn cưỡng khắc chế chua xót lan tràn khắp toàn thân, không có luống cuống ở trước mặt nàng.

"Giữ vững tinh thần, chờ mọi chuyện làm xong ta nhất định sẽ trở lại thăm ngươi, đến lúc đó không phải lại gặp mặt à." Diendanlequydon~ChieuNinh Phượng Vũ cũng rất có hảo cảm đối với nam sinh thuần lương này, chỉ là, cũng chỉ dừng lại ở bằng hữu bình thường mà thôi.

". . . . . . Được, ngươi nhất định phải trở lại." Luật Cung Thương từ từ buông tay nắm tay nàng ra, thời điểm một chút xúc cảm cuối cùng biến mất, trong lòng hắn là một mảnh trống không cô quạnh.

Đưa mắt nhìn Phượng Vũ và Ngôn Ca Hành đi xa, Mạnh Nguyên Phủ không nhịn được hỏi nói: "Tiểu Thương, ta thấy đệ rõ ràng có ý đối với Phượng Vũ, nhưng tại sao không nói đây?"

Luật Cung Thương cười khổ lắc đầu một cái: "Có ý thì có ích lợi gì? Chỉ là đơn phương của một mình đệ mà thôi. Lại nói lấy tính tình của nàng, nếu như mà hiểu biết rõ đệ có ý tứ như thế, nhất định sẽ trốn tránh không gặp đệ. Làm sao đệ chịu nổi ngay cả làm bằng hữu cũng không được hay sao? Giống như bây giờ, có thể mong đợi tương lai gặp lại, đến lúc đó cùng nhau ăn cơm, nói chuyện phiếm, tản bộ. . . . . . đệ liền đã rất thỏa mãn, rất thỏa mãn rồi."

"Nhưng bộ dáng của đệ. . . . . . rất tệ, không hề có bộ dạng biết đủ một chút nào." Mạnh Nguyên Phủ tận lực lựa chọn từ ngữ để không kích thích bạn tốt. Thật ra thì bộ dáng của Luật Cung Thương đâu chỉ hỏng bét, quả thật chính là vẻ mặt thảm hề hề sắp khóc lên.

"Nói nhảm, ai biết thầm mến không có kết quả thì tinh thần còn có thể toả sáng?" Luật Cung Thương hiếm khi mà rống lên một tiếng.

"Được được, ta thừa nhận sai rồi. Có cần bả vai cho đệ mượn dựa vào hay không? Chỉ là đệ cũng đừng khóc thật lên."

"Đi, xem ta là nữ nhân à?"

Hai người nửa là cười giỡn, nửa nói sang chuyện khác đấu miệng, sóng vai đi tới hướng Luật gia.

Thất tình tất nhiên thương cảm, nhưng có bằng hữu làm bạn ở bên cạnh, sớm muộn sẽ tạnh mưa trời trong thôi.

Đô thành, nơi cửa thành.

Chúng mê ca hát không biết từ nơi nào nghe được tin tức Ngôn Ca Hành phải đi, từ lúc rạng sáng liền bắt đầu canh giữ ở cửa thành, mong chờ cuối cùng lại được nhìn phong thái thần tượng một cái.

"Thật đáng ghét, Ngôn mỹ nhân chính là đặc biệt tới hiến ca, kết quả dạ tiệc đột nhiên hủy bỏ. Hại hắn một chuyến tay không không nói, chúng ta cũng vui mừng vô ích một hồi."

"Ta có thể hiểu được quyết định Hội Nguyên Lão, dù sao xảy ra chuyện lớn như vậy, làm sao còn có tâm tình làm dạ tiệc cái gì. Diendanlequydon~ChieuNinh Nhưng tối thiểu Ngôn đại nhân ngâm xướng một bài hát cho chúng ta rồi lại đi chứ. Từ trước đến giờ hắn hành tung bất định, lần sau trở lại Đô thành Triêu Hoa không biết là năm tháng nào rồi."

"Ngôn mỹ nhân nhất định phải nghe được tiếng lòng của chúng ta, tốt nhất biểu diễn ở chỗ này để cáo biệt. Như vậy coi như tám mươi năm về sau, ta cũng có thể tự hào nói với tôn tử, năm đó nãi nãi ở khoảng cách gần nghe qua giọng hát người ngâm thơ rong đệ nhất Tát Lan Ca giống như tiếng trời  đâu ~"
. . . . . .
Ngoài thành, trên mảnh đất trống hơi lớn hơn ở một nơi nào đó giữa rừng dày. Phượng Vũ vừa lấy tay sửa sang lại lông vũ tuyết trắng trên hai cánh của Vân Thâm Lam vừa hóa thành Độc Giác Thú, vừa hỏi người đứng ở đối diện: "Chúng mê ca hát của ngươi thật sự rất chờ mong sự xuất hiện của ngươi kìa, ngươi thật không đi lộ mặt?"

"Nếu như đi ra ngoài, kế hoạch ta đóng gói đơn giản chạy ra không phải hoàn toàn mất tác dụng rồi sao."

Ngôn Ca Hành phô trương thực sự quá kinh người, tọa kỵ Liên Phi Điểu mang tính biểu trưng dấu hiệu của hắn cũng phong cách đến mức quá đáng. Một khi hiện thân, chỉ sợ cũng sẽ bị chúng mê ca hát cuồng nhiệt chận đến đi không được. Cho nên hắn lằng nhằng Phượng Vũ hồi lâu, cuối cùng nhận được nàng đồng ý, cùng cưỡi Độc Giác Thú với nàng tiến về phía Quang Minh thành.

Phượng Vũ nghe vào trong tai toàn bộ hưng phấn thảo luận và ảo tưởng của chúng mê ca hát, không nhịn được có chút đồng tình với bọn họ. Còn đang muốn khuyên Ngôn Ca Hành nữa, ít nhất ở trên bầu trời lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn phất tay một cái, lại nghe một câu nói chua chát nhẹ nhàng tới đây: "Đúng rồi, nghe nói là ngày hôm qua hắn và mỹ nữ chiến thắng lôi đài cùng nhau rời khỏi đấy! Con nhóc đó đến tột cùng là xuất hiện từ đâu? Chẳng những Luật nguyên lão khách khách khí khí với nàng ta, ngay cả Ngôn mỹ nhân cũng bị nàng lừa chạy!"

Lời này lập tức đưa tới một loạt tiếng phụ họa chua chua: "Đúng vậy đúng vậy, cũng chỉ là tiểu nha đầu nha, thực lực cao thì thế nào? Sau đó còn không phải là bị Khốc Ca trên trời giáng xuống ép tới gắt gao. Nếu không phải là Ngôn đại nhân tốt bụng giải vây thay nàng ta, sợ rằng bây giờ nàng ta đã bị đánh đến hủy khuôn mặt."

"Nàng ta cũng không chịu nhìn cho kỹ bản thân mình, dáng dấp khó coi như vậy, cũng không biết xấu hổ đi ở bên cạnh Ngôn mỹ nhân?"
. . . . . .
Ngôn Ca Hành đáng đánh đòn mà cười, đưa tay lắc lư ở trước mũi: "Giống như có một thùng rượu lớn ủ hư bị đánh lật, mùi vị chua đến khiến cho người ta bất tỉnh. Tiểu Phượng Vũ ~ ngươi còn muốn để cho ta lộ diện sao?"

". . . . . . Ít nói nhảm, che khuôn mặt gây họa của ngươi lại, đi theo ta!" Vô cớ bị người nghị luận, cố tình cũng không phải là chuyện nghiêm trọng đến muốn sử dụng võ lực giải quyết, trong lòng Phượng Vũ buồn bực thế nào cũng biết. Trợn mắt nhìn Ngôn Ca Hành còn muốn thừa dịp bỏ đá xuống giếng nữa, nàng cảnh cáo nói: "Ngươi nói thêm một chữ nữa, đợi lát nữa ta liền kêu Thâm Lam quăng ngươi từ trong đám mây xuống."

Vì mạng nhỏ, Ngôn Ca Hành thức thời ngậm miệng lại, biết vâng lời theo sát ở sau lưng Phượng Vũ leo lên Độc Giác Thú, ở trong lòng thầm nói: "Loại sinh vật nữ nhân đều là nhỏ mọn, cũng đã đồng ý đi mạo hiểm cùng nàng tới Quang Minh thành, lại vì câu nói đùa liền uy hiếp ta, thật là quá hẹp hòi rồi. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nói đi nói lại, tại sao tiểu nha đầu này luôn coi nhẹ sức quyến rũ của ta? Lại có thể cam lòng để cho trai đẹp ta đau lòng như vậy. Chẳng lẽ thẩm mỹ của nàng khác với người thường?"

Hắn đang cắn vạt áo nói lảm nhảm ở trong lòng, chợt nghe Phượng Vũ nói: "Tốc độ Thâm Lam rất nhanh, một lát ngươi cần phải ngồi vững vàng." Giọng nói nhàn nhạt, lại bao hàm quan tâm nhận sai.

Ngôn Ca Hành một giây trước vẫn còn đang rối rắm lập tức mặt mày hớn hở: ai nói nàng không quan tâm bổn suất ca, không phải thời khắc mấu chốt thì biểu hiện ra à.

Hắn hí hửng ôm eo nhỏ nhắn của Phượng Vũ, ngay sau đó khoanh tay liên tục kêu thảm thiết: "Ta chỉ ôm ngươi một cái, ngươi làm gì phải dùng lửa thiêu ta?"

"Ai cho ngươi không nói tiếng nào liền sờ lên? Đổi lại là ai cũng sẽ cho rằng ngươi động tay đông chân đi, áo lót nam!"

"Không được gọi ta áo lót nam! Bao giờ thì ta —— a! Cất cánh phải nói trước chứ a a a! Thiếu chút nữa thì ta té xuống rồi!"

Tiếng thét chói tai biến dạng xẹt qua chân trời, mọi người vẫn còn đang khổ sở đợi thần tượng nghe tiếng liền ngẩng đầu, chỉ thấy một đôi cánh dài trắng như tuyết xẹt qua chân trời, nhanh như sao băng. Hình dáng đỉnh đầu thụy thú mọc một sừng như tuấn mã, trên lưng có một đôi cánh dày rộng, hình thái cao quý ưu nhã, giống như Thượng Cổ Di tộc.

"Mau nhìn, là Độc Giác Thú!"

"Là con ngày hôm qua hiện thân ở trên đài tỷ thí đi!"

"Ah, người phía trên đó mặc áo tím, sẽ không phải là ——"

Nghĩ đến âm thanh sợ hãi kêu lên không hề có phong phạm mới vừa rồi kia, mọi người liếc mắt nhìn nhau, lập tức ăn ý phủ nhận: "Đây tuyệt đối không thể nào là Ngôn mỹ nhân ưu nhã! Hắn khẳng định còn chưa có ra khỏi thành, chúng ta tiếp tục chờ hắn đi!"

Đồng thời ngay tại lúc Độc Giác Thú xông vào mây xanh, một chiếc xe ngựa lao nhanh như bay ra cửa thành, tư thế kia quả thật giống như đang chạy trối chết, nhấc lên trận trận bụi đất làm cho các tiểu thư chờ ở tại cửa ra vào thét chói tai liên tiếp, hốt hoảng né tránh.

Cầm đầu là cự hán đầu quấn băng gạc, vẻ mặt hốt hoảng. Hắn cũng không thèm nhìn đám người suýt chút nữa thì bị mình đụng vào, trực tiếp vung roi không chút lưu tình quật lên con ngựa, xua nhanh chạy như điên.

Khi con ngựa sùi bọt mép, bốn vó như nhũn ra, mắt thấy cũng không chạy nổi nữa thì cự hán thở gấp quay đầu lại quan sát mọi nơi, xác nhận không có truy binh phía sau, thoáng chần chờ, rốt cuộc thu hồi roi trong tay, khai ân để cho con ngựa nghỉ ngơi chốc lát.

Sau lưng, trong buồng xe lắc lư cả một đường truyền ra âm thanh yếu ớt: "Ngươi...ngươi không trốn khỏi. Hội Nguyên Lão đã hạ quyết tâm đối phó Tật Phong Lang, Triêu Hoa tuy lớn, cũng không còn đất cho các ngươi dung thân. Người làm như vậy cũng chỉ uổng phí hơi sức."

"Ai nói lão tử muốn ở lại Triêu Hoa hả." Cự hán tức giận nhổ một ngụm: "Lão tử muốn đi Quang Minh thành, mật báo chuyện tên khốn kiếp Luật Chấn Thanh công khai đối nghịch với Quang Minh Thánh Điện cho Thánh Tế tư! Thuận tiện nói cho hắn biết, trên người tiểu tiện nhân hại chết đoàn trưởng chúng ta có pháp quyết Ngự Linh Sư! Hắc hắc, lão tử cũng không tin Thánh Tế tư nghe xong sẽ bỏ qua cho ả!"

Người trong xe bất đắc dĩ nói: "Những thứ này ngươi và nhóm bạn của ngươi có thương lượng chứ? Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nhưng cuối cùng không phải bọn họ cũng cảm thấy làm như vậy là chuyện vô bổ sao, còn không bằng nghe theo ý tứ Hội Nguyên Lão ngoan ngoãn hối cãi chịu hình phạt. Qua vài ba năm, bắt đầu cuộc sống lần nữa. Làm sao ngươi khổ sở khuấy đảo vào đầm nước đục này?"

Cự hán giận dữ hét: "Đừng đánh đồng lão tử cùng với những thằng nhóc tham sống sợ chết kia! Lão tử chỉ biết tiểu tiện nhân giết lão đại, lại hại đoàn trưởng, lão tử tuyệt sẽ không tha ả như vậy!"

"Được rồi được rồi, ngươi phải báo thù thay đoàn trưởng các ngươi, tự ngươi đi là được. Ngươi tóm ta theo cái gì? Ta là một giáo viên nho nhỏ, căn bản không có trợ giúp gì đối với đại kế báo thù của ngươi."

"Hừ, tiểu tử ngươi coi lão tử thật sự là đứa ngốc chỉ có bắp thịt? Nếu ngươi vô dụng, ngày đó làm gì đoàn trưởng phải đặc biệt chộp ngươi tới? Đoàn trưởng nói rồi, tiểu tử ngươi hiểu rất sâu đối với yếu điểm pháp thuật Ngự Linh, hơn nữa ngày đó là ngươi tận mắt thấy tiểu tiện nhân dùng Ngự Linh pháp thuật. Một khi đến Thánh điện cho ngươi làm chứng, không sợ Thánh Tế tư không tin."

Cơn gió thổi tới, nhấc lên một góc màn vải, bên trong thanh niên văn nhược đôi tay hai chân bị trói khắp người không thể động đậy, chính là tu sĩ áo lam mấy ngày trước bị Ân Lang bắt đi. Lúc này hắn ủ rũ cúi đầu, cực kỳ hối hận: "Ngày đó nếu ta không nhiều chuyện, vô duyên vô cớ đi rước lấy một thân phiền toái. Ài. . . . . . Còn nữa, ta không gọi là ‘tiểu tử ngươi’, ta có tên, gọi Tu Văn, Đại Cá Tử (người to con) ngươi gọi gì vậy?"

"Ta tên là Lạc Tháp. Ta cảnh cáo ngươi, đừng làm trò muốn chạy trốn, nếu không ta xé sống ngươi."

"Ta nào dám." Tu Văn rụt cổ một cái, nhìn như vô hại, chỗ sâu trong tròng mắt lại lóe ra ánh sáng tính toán: tu vi Ân Lang lại cao, lòng dạ lại thâm sâu, khi mình rơi vào trong tay hắn thì cũng không dám chạy trốn. Nhưng ở trong tay thằng ngốc đại cá tử này sao. . . . . . Hắc hắc, cơ hội đến!

Hết chương 115.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, Tiểu Nghiên, anvils2_99, cu meo, nammoi, qh2qa06
     

Có bài mới 01.11.2017, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1100
Được thanks: 12493 lần
Điểm: 48.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ - Điểm: 51
Chương 116: Khôi phục trí nhớ.
Editor: ChieuNinh

Tây Phong Đại lục, Lam Phong trấn.

Ngày xưa Phượng gia phong quang vô hạn, sau lại chưa gượng dậy nổi, lúc này trước cửa chính là một cảnh tượng bận rộn đã lâu.

Rất nhiều người ra ra vào vào, mang gia cụ cũ kỹ nhiều năm của Phượng gia nhất nhất ra ném ở bên đường.

Các cư dân vốn đã chạy tới xem náo nhiệt, nhân tiện suy nghĩ nhặt mấy thứ đồ tốt trở về dùng một chút, lại thấy gia cụ ném ra lại còn rách nát hơn nhà mình thì cũng không khỏi bĩu môi.

"Phượng gia bị bại thật là nhanh."

"Đó là đương nhiên..., Gia chủ bị bệnh điên, hai đứa bé một điên khùng, một co quắp, nương tử nhà hắn lại không có kiến thức, bị cái gọi là thần y giấu đầu trùm chân lừa gạt cạn sạch tất cả tiền tích cóp, trừ bán một số thứ, còn có thể dựa vào cái gì sinh nhai?"

"Đồ tốt tổ truyền nhà hắn cũng bị bán sạch, hôm nay rốt cuộc đến phiên tổ trạch rồi."

"Ai. . . . .. thời điểm nhà hắn chói sáng, thế nhưng là nhất đại gia tộc trấn này, từ lúc gia chủ đời trước bị hại, cũng mới qua có sáu bảy năm, lại có thể suy tàn suy tàn đến mức này."

Người nọ đang tán gẫu cảm khái, thình lình, bả vai chợt bị người ta cầm lấy, cả người cũng bị cứng rắn xoay nửa thân người qua chỗ khác, trực tiếp chống lại một khuôn mặt anh tuấn nhất cũng lạnh lùng nhất hắn bình sanh lần đầu thấy được: "Ngươi mới vừa nói, gia chủ đời trước nhà này bị hại?"

"Mắc, mắc mớ gì tới ngươi?" Người nọ vô cớ bị nắm, vừa định nổi giận, vừa nghiêng mắt nhìn thấy thân hình cao lớn của đối phương, lập tức thức thời chuyển lại lời nói: "Chắc ngươi là người vùng khác tới đi, người địa phương ai cũng biết chuyện Phượng gia. Sáu, bảy năm trước, phu thê gia chủ nhà bọn họ bị người ly kỳ giết chết, nhi tử không hiểu mất tích. Nhưng tra tới tra lui cũng không tìm được hung thủ, cộng thêm người Gia chủ kế nhiệm không để bụng đối với chuyện này, dần dà, chuyện này liền thành vụ án không xử được."

"Bọn họ. . . . . . Là chết như thế nào?" Trong giọng nói của thanh niên, có run rẩy không dễ phát giác.

"Nghe nói nữ chủ nhân bị người chém rơi đầu, nam chủ nhân nửa người cũng bị bổ ra, tử trạng vô cùng thảm thiết." Nói tới chỗ này, mặc dù biết rõ chuyện đã đi qua nhiều năm, người nọ vẫn là không tự chủ được rùng mình một cái.

Hắn lấy lại bình tĩnh, lại tiếp tục nói: "Năm đó sau khi thảm án này xảy ra, có chừng hơn nửa năm, Lam Phong trấn vừa đến gần tối sẽ không có ai dám ra cửa. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Cũng không ai biết hung thủ thần bí kia còn có tìm thêm mục tiêu kế tiếp hay không. Chỉ là, sau đó hắn không có xuất hiện qua nữa. Cho nên có người lại phỏng đoán, người nọ có thể là kẻ thù gia chủ đời trước Phượng gia. Nhưng chúng ta cũng nghĩ không thông, hắn là người tốt được cả trấn công nhận, nhiệt tình thiện lương, khẳng khái hào phóng, làm sao có thể có kẻ thù? Đổi thành ngay cả cháu gái ruột cũng bị Gia chủ đương nhiệm Phượng gia độc ác ngược đãi còn không sai biệt lắm."

Nghe vậy, thanh niên nhắm lại hai mắt thật sâu. Chỉ có như vậy, mới có thể áp chế phẫn hận và bi thương dời sông lấp bể ở trong ngực. Thật sự là kỳ quái, hắn rõ ràng hoàn toàn không có trí nhớ, nhưng chỉ nghe người khác thô sơ giản lược nhắc tới chuyện xưa Phượng gia, liền kích động đến vậy.

Chỉ có máu mủ thiên tính, mới có thể giải thích tất cả. Chẳng lẽ, hắn thật sự là Phượng Tường cô nhi của Phượng gia? Nhưng vì sao dưỡng phụ chưa nói với hắn? Lấy thực lực và địa vị của ông ấy, không thể nào không biết sự kiện này!

Kiềm chế xuống nhiều loại tâm tình cuồn cuộn trong trái tim, thanh niên tiếp tục hỏi: "Làm sao hôm nay Phượng gia nhiều người như vậy?"

"Vì chữa bệnh, quản gia Phượng gia cũng đã vét sạch căn cơ, có thể bán  cũng bán sạch rồi, hôm nay chuẩn bị ký khế ước mua bán nhà, cho nên đang dọn nhà."

"Bán nhà?" Ánh mắt thanh niên run lên: "Bán cho người nào?"

"Bán cho Lâm, Lâm gia. Mời các hạ nhìn, người cầm đầu đang chạy tới bên kia, chính là gia chủ Lâm gia."

Thừa dịp thanh niên quay đầu nhìn lại, người nọ vội vàng bàn chân bôi dầu chuồn mất.

Một đường đi tới, gia chủ Lâm gia Lâm Trường Minh chỉ cảm thấy hăng hái, cao thấp từng lỗ chân lông cũng viết bốn chữ vừa lòng đắc chí.

Có thể làm cho ông ta vui mừng như thế, dĩ nhiên là bởi vì rốt cuộc Lâm gia hoàn toàn thay thế được Phượng gia, trở thành đệ nhất gia tộc Lam Phong trấn. Thậm chí, ngay cả tổ trạch trăm năm Phượng gia, cũng sắp là vật trong túi của ông.

Nghĩ đến đây, ông cũng muốn đắc ý mà cười to lên: Phượng Thế Đồng à Phượng Thế Đồng, ngươi và ta đấu vài chục năm, nhất định không ngờ tới là kết quả này đi! Ta vốn cho là tóm lấy Phượng gia còn cần phí chút trắc trở, không ngờ tới ngươi chẳng những tự mình điên trước rồi, tiếp theo một đôi con trai con gái cũng xảy ra chuyện, nương tử ngươi lại là cái bao cỏ, Phượng gia liền không ai có thể lấy chống đỡ môn hộ. So sánh với tiền đồ con ta, buôn bán xuôi gió xuôi nước, quả thật một trên trời một dưới đất, thật là ông trời cũng đang giúp ta!

Không thể trách Lâm Trường Minh đắc ý vênh váo, đổi lại là ai, từ lão nhị vạn năm nhảy một cái trở thành đứng đầu, cũng sẽ hưng phấn luống cuống.

Đi tới trước cửa chính Phượng gia, ngưng mắt nhìn cánh cửa dãi dầu sương gió, chữ Phượng thật to đã lộ vẻ ảm đạm, Lâm Trường Minh vung tay lên: "Hôm nay nhà này đã bị ta mua, vì sao vẫn còn treo dòng chữ Phượng gia?"

Hiện tại ông đã là người nói một không hai ở Lam Phong trấn, tùy tiện nói một câu đã có người đi lên nghênh đón nịnh nọt. Lời vừa nói ra, lập tức có hộ vệ Lâm gia xin tội: "Gia chủ nói rất đúng, là thuộc hạ suy nghĩ không cẩn thận."

Nói xong, một gã hộ vệ bước nhanh đi tới trước cửa lớn, thả ra một đạo Đấu Khí muốn đánh nát chữ Phượng.

Thật ra thì hắn vốn có thể trực tiếp gở bảng hiệu xuống, nhưng biết rõ Lâm gia và Phượng gia bất hòa, hắn có lòng ở trước mặt gia chủ làm nhục Phượng gia một cái, để khiến cho Gia chủ vui lòng. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Dù sao, bây giờ Phượng gia đã là con sâu bọ, không người nào sẽ ra tay ngăn trở nữa. Loại chuyện một vốn bốn lời này, sao lại không làm.

Thấy khí thế Đấu Khí màu nhạt sắp đánh trúng chữ Phượng hào hùng kia, quả nhiên trên mặt Lâm Trường Minh lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Ai ngờ, ngay tại phút chốc Đấu Khí khó khăn lắm sắp sửa chạm được bảng hiệu, một trường tiên duỗi thẳng như du long, lại bao hàm Linh Khí mạnh mẽ cuốn tới, phát sau mà đến trước, thế nhưng lại đánh Đấu Khí cho nát bấy, lại không thương tổn đến bảng hiệu chút nào!

Một roi này cũng đã khống chế và nắm chắc đạt tới tột cùng đối với linh lực trong tay. Lâm Trường Minh vừa nhìn thấy, biết ngay mình và người này chênh lệch khá xa. Không ngờ vẫn còn có người lại sẽ ra mặt cho Phượng gia, hắn vừa giận vừa sợ, quay đầu lại hỏi nói: "Là ai ra tay?"

Thanh niên không trả lời, cũng không cần trả lời. Trong tay hắn là trường tiên vừa mới thu hồi, đã là chứng minh tốt nhất.

"Lớn mật! Lại dám mạo phạm Gia chủ nhà ta, ngươi có biết Gia chủ nhà ta là ai hay không?" Hộ vệ vừa mới muốn đánh nát Phượng gia cảm giác thể diện mất sạch, lập tức lớn tiếng trách cứ.

"Không được vô lễ." Lâm Trường Minh quả quyết quát bảo ngăn cản thủ hạ đang kêu gào, sau đó rất là cung kính nói với thanh niên: "Không biết tôn giá là ai? Đến trấn nhỏ, có gì muốn làm?"

Thực lực của hắn chỉ là hạ cấp cấp sáu, kể từ khi Phượng Thế Đồng hạ cấp mãn cấp nổi điên, ở trên trấn tự cho là không địch thủ. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nhưng thanh niên ngoại lai này rõ ràng thân thủ bất phàm, ông nhìn không ra sâu cạn của đối phương, chỉ có thể bằng trực giác suy đoán đối phương có lẽ là Đấu Sĩ trung cấp, cộng thêm quần áo danh quý và phong cách không tầm thường, hiển nhiên không phải Lâm gia cỏn con này của ông có thể trêu chọc.

Thấy Lâm Trường Minh lấy lễ qua lại như thế, trong đám người lập tức nổi lên xôn xao nhỏ nhẹ. Tất cả mọi người tò mò nhìn về phía thanh niên, suy nghĩ cẩn thận vì sao gia chủ Lâm gia lại cung kính đối với thanh niên anh tuấn mặt đầy lạnh lùng này như thế.

Thanh niên lại giống như chưa tỉnh, giống như sớm thói quen bị người bình phẩm từ đầu đến chân như thế nói: "Rời khỏi đây."

Lâm Trường Minh hơi biến sắc mặt, nhưng vẫn là cố gắng duy trì mỉm cười: "Căn nhà này ta mới vừa giao tiền xong, ký khế ước mua bán nhà, mua lại từ trong tay Phượng gia rồi. Các hạ ngươi xem. . . . . ."

"Ta lấy ra giá tiền gấp đôi." Nói xong, thanh niên gở xuống Vĩ giới trên ngón vô danh, ném cho Lâm Trường Minh. Lâm Trường Minh tiếp nhận và xem xét, nhất thời trợn to hai mắt: đây chính là Giới Chỉ Trữ Vật giá thị trường ít nhất phải ngàn viên Linh Tinh trở lên! Đừng nói trước bên trong còn trang bị đầy đủ châu báu, chỉ riêng giá trị bản thân chiếc nhẫn, đã vượt qua phòng ốc Phượng gia!

Là thu tiền đi, sau đó bị người trấn trên châm biếm là tiểu quỷ nhát gan, hay là vì giữ lại mặt mũi, đối nghịch với thanh niên rõ ràng có lai lịch lớn này?

Lâm Trường Minh không hổ là người làm ăn nhiều năm, trong chốc lát, liền tìm được giải thích: "Nếu các hạ thành tâm muốn mua nhà này, ta kính các hạ ở xa tới là khách, liền chuyển nhượng nó cho ngươi. Ha ha, nhà này phong thủy không tệ, ta còn chưa có vào ở đâu, liền kiếm chênh lệch giá gấp đôi. Hi vọng nó có thể mang đến may mắn cho các hạ như vậy."

Hắn nhìn chuẩn thanh niên không phải người so đo tiền tài, liền lớn tiếng tiếng nhấn mạnh gấp đôi chênh lệch giá, là đang nhắc nhở mọi người, hắn bán nhà trao tay không phải là bởi vì sợ phiền phức, mà bởi vì là có thể có lợi.

Nói xong lời nói giữ thể diện, lại giao khế ước mua bán nhà, Lâm Trường Minh và thủ hạ cùng nhau rời khỏi. Vừa đi, vừa suy nghĩ, đến tột cùng thân phận thanh niên là người nào? Đúng rồi, nhi tử Lâm Tần Kiệt ở Linh Chân học viện đọc sách tu luyện, người quen biết nhiều, tin tức khẳng định linh thông, không bằng truyền tin cho nó, để cho nó hỏi thăm một chút.

Không để ý tới đám người bàn luận xôn xao, thanh niên chậm rãi đi vào cửa chính Phượng gia. Hai bên dốc thoai thoải lên cao nở đầy hoa tươi, sau nhà chính cỏ cây phồn thịnh phía sau núi. . . . . . Cảm giác quen thuộc càng ngày càng mãnh liệt, thúc giục bước chân hắn càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng gần hơn, tốc độ gần như chạy như điên, chạy đến phía sau núi.

Một gian nhà đá nho nhỏ lẳng lặng đứng nghiêm trên sườn núi, giống như đúc cảnh tượng thấy trong tinh thạch trí nhớ của Ngôn Ca Hành ngày đó.

Mà từng hình ảnh thấy trong tinh thạch, bắt đầu quay về ở trong đầu. So sánh với cẩu thả ở trong tinh thạch, càng thêm rõ ràng rõ nét, hơn nữa tăng thêm rất nhiều chi tiết.

. . . . . . Khi còn là một đứa bé thì hắn liền thích tu luyện, thích cảm giác thỏa mãn sau khi đột phá cảnh giới, cho nên đối với đứa bé khác mà nói tu hành không khác nào chịu hình, đối với hắn mà nói cũng là tồn tại như trò chơi càng làm cho người ta mong đợi và vui mừng. Ngày ấy, hắn giống như bình thường rời giường sớm một chút, ăn qua điểm tâm xong liền đi đến sảnh luyện võ.

Luyện quyền gần một canh giờ, mẫu thân đến tìm hắn, nói muội muội vẫn còn đang ngã bệnh lại không chịu uống thuốc rồi, làm nũng nhất định phải ca ca cho uống.

Tiểu muội muội bảy tuổi của hắn từ trước đến giờ là tâm can bảo bối của tất cả mọi người trong nhà, nghe nói như thế hắn lập tức thu quyền, chuẩn bị đi hầu hạ bảo bối tiểu thư nhỏ nhắn nũng nịu uống thuốc. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Không nghĩ tới, hắn mới vừa lấy khăn lông ra muốn lau mồ hôi, mẫu thân cười nhẹ nhàng đột nhiên nặng nề ngã xuống. Hắn không rõ chân tướng mà muốn đi đỡ, lại thấy đầu mẫu thân bị chém lìa từ cần cổ, lăn xuống, khóe môi vẫn còn mang nụ cười dịu dàng. Ngay sau đó, dòng máu nóng bỏng văng tung tóe đầy đầu khắp cả người hắn. Hết thảy mọi chuyện còn không thể tưởng tượng nổi hơn cả cơn ác mộng sợ nhất, để cho hắn đứng ngơ ngác, không thể tin được tất cả trước mắt.

Cho đến khi người giúp việc thét chói tai kéo hắn trở về thực tế, hắn mới ý thức được mẫu thân mỹ lệ ưu nhã, một khắc trước vẫn còn đang mỉm cười với hắn, đúng là đã chết thật rồi.

Hắn cuồng loạn mà sợ hãi, muốn đặt đầu mẫu thân lại thân thể, giống như chỉ cần làm như vậy là mẫu thân có thể sống dậy. Nhưng cho đến khi máu tươi từ nóng bỏng biến thành lạnh lẽo, mẫu thân vẫn không nhúc nhích như cũ. Cực độ sợ hãi và trong lúc bối rối, hắn nghĩ tới phụ thân —— ở trong lòng đứa bé, phụ thân luôn không gì là không làm được, người nhất định có thể cứu mẫu thân về!

Nghĩ tới đây, hắn lảo đảo chạy chung quanh. Lại vạn vạn không ngờ, khi mình tìm được phụ thân thì phụ thân đã thoi thóp một hơi!

Miệng vết thương khổng lồ gần như xé rách cả người ông thành hai nửa, máu của ông chảy tràn ra còn nhiều hơn mẫu thân, vẫn còn đỏ hồng, vẫn gắng gượng đến một hơi thở cuối cùng, muốn tự mình nói chút gì. . . . . .

Máu hồng ùn ùn kéo đến từ trong mắt của hắn vẫn đốt nóng tới trong lòng. Sau một đoạn thời gian rất dài, bên trong tầm mắt hắn đều tràn đầy máu tanh, làm hắn mờ mịt mà dễ giận —— bởi vì khi đó, hắn đã không còn nhớ tất cả cái này, quên thân phận của mình, quên mối thù cha mẹ bị hại, lại càng quên mất muội muội vẫn còn đang đợi chờ mình.
. . . . . .
Thanh niên bị vô số trí nhớ tuôn ra đâm trúng mà ngã quỵ dưới đất, chôn mặt thật sâu trong lòng bàn tay, âm thanh khàn khàn lại kiên định: "Ta nhớ ra rồi. . . . . . Ta là trưởng tử Phượng gia, Phượng Tường!"

Hết chương 116.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, anvils2_99, cu meo, nammoi, qh2qa06
     
Có bài mới 02.11.2017, 14:40
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1100
Được thanks: 12493 lần
Điểm: 48.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ - Điểm: 45
Chương 117: Tên háo sắc.
Editor: ChieuNinh

Đồng thời ngay tại lúc Phượng Tường đang hồi tưởng lại hết thảy trải qua, ở Quang Minh thành ngoài ngàn dặm, Hữu Trường đang hướng về Thánh Tế tư bẩm báo sự vụ đột nhiên nghe được một tiếng vang khác thường.

—— chẳng lẽ có người muốn ám sát Thánh Tế tư?

Hữu Trường phụ trách phòng ngự Quang Minh thành lập tức cảnh giác đứng thẳng người lên, ngay sau đó lại phát hiện, động tĩnh mới vừa rồi bắt đầu từ Ngân giới ở đầu ngón tay Thánh Tế tư. Ngay tại mới vừa rồi, Ngân giới có màu trắng thuần không hiểu sao bị bể nát bấy, rơi lả tả trên bàn, tiếng bạo liệt cũng phát ra từ hình thể nho nhỏ tuyệt không tương xứng của nó.

"Đại nhân, ngài không có sao chứ?" Hữu Trường khẩn trương nhìn chăm chú vào ngón tay chảy máu của Thánh Tế tư, còn muốn nói tiếp cái gì, lại thấy đối phương phất tay ý bảo: "Không sao, ngươi lui ra trước đi, sự vụ còn lại ngày mai lại nói."

". . . . . . Dạ, thuộc hạ cáo lui." Đã làm thuộc hạ, quan sát sắc mặt chính là bản năng. Mặc dù sắc mặt Thánh Tế tư chưa thay đổi, nhưng Hữu Trường bén nhạy từ trong ánh mắt của ông ta phát hiện tia ba động, lập tức thức thời ứng tiếng lui ra.

Đợi đến khi người không liên can biến mất, Thánh Tế tư không che giấu ánh mắt của mình nữa, phiền não giật ra nút áo cổ từ trước đến giờ luôn cài phải thật chỉnh tề: "Phong ấn trí nhớ của đứa bé kia lại biến mất. . . . . . Điều này sao có thể! Ma pháp vị diện này xa xa lạc hậu hơn thế giới cũ của ta, làm sao pháp thuật phong ấn của ta có thể mất đi hiệu lực! Chẳng lẽ là bởi vì hắn tìm được bí tịch Ngự Linh, phía trên thêm vào pháp thuật gây ra hay sao? Hay là hắn đạt được bí tịch rồi tự mình tu luyện tạo thành?"

Ông ta tới tới lui lui dạo bước, không ngừng phỏng đoán, lại không ngừng phủ định đủ loại suy đoán.

"Bí tịch đúng là quan hệ đến ta. . . . . . Năm đó lúc ta phong ấn trí nhớ tiểu tử kia từng thi triển ám hiệu pháp thuật cho nó, trong tiềm thức của nó vẫn luôn coi ta là người kính ngưỡng nhất, tuyệt đối không dám nói láo đối với ta. Cho nên ta cho là phái nó đi tìm bí tịch là tuyệt đối có thể tin, nhưng đến tột cùng xảy ra chuyện gì, làm sao lại đánh bậy đánh bạ, để cho nó khôi phục trí nhớ đây? Nếu để cho nó phát hiện nguyên nhân chân chính cái chết của cha mẹ nó, vậy cũng hết sức bất lợi đối với ta, sáu năm trước ta vất vả khổ tâm mang nó tới Thánh điện, chẳng lẽ phải trôi theo dòng nước."

"Việc đã đến nước này, không bằng xóa bỏ nó, rồi đoạt lại bí tịch? Nhưng muốn đạt được sự kiện nọ mà nói, tiểu tử kia và bí tịch thiếu một thứ cũng không được. . . . . ."

Từ trước đến giờ trong ánh mắt âm u của Thánh Tế tư khó có được xuất hiện vẻ do dự, rõ ràng, tồn tại của Phượng Tường đối với ông ta mà nói hết sức quan trọng.

Sắc mặt ông ta âm tình bất định, biến ảo vô thường. Cuối cùng hất trường bào lên, giữa hai lông mày vô cùng tàn nhẫn: "Năm đó ta vừa có thể phong ấn trí nhớ nó lần đầu tiên, thì có thể có lần thứ hai! ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Phượng Tường, mạng của ngươi nhất định là của ta, ngươi trốn không thoát lòng bàn tay của ta! Ta khổ tâm kinh doanh nhiều năm, há có thể bị ngươi nhiễu loạn!"

Lúc đó Thánh Tế tư cắn răng nghiến lợi, vạn lần không ngờ, có hai vị khách không mời mà đến đang chạy tới hướng Quang Minh thành.

Gần tối, chếch ở vùng ngoại ô, vừa xuất hiện một nam một nữ ngồi bên cạnh đống lửa.

"Tiểu Phượng Vũ ~" một nam tử áo tím cười đến hoa đào nở Đóa Đóa, tràn đầy ý vị lấy lòng. Thả vào trong thành không biết sẽ mê chết bao nhiêu tiểu tức phụ đại cô nương, đáng tiếc mỹ nữ ngồi đối diện hắn cũng không hiểu phong tình, chẳng những làm như không thấy đối với hắn bán manh rõ rành rành, thậm chí còn xoay người để lại bóng lưng cho hắn.

Giả bộ đáng thương nửa ngày, đối phương lại mặc kệ rồi cũng mặc kệ mình, Ngôn Ca Hành không chịu nổi: "Này, ta nói Phượng Vũ tiểu thư, cái gọi là đồng bạn chính là phải hỗ trợ lẫn nhau, ngươi thì nỡ lòng nào một mình ăn sạch bách lương khô, trơ mắt nhìn ta đói bụng?"

"Ngươi còn có mặt mũi nói chuyện!" Phượng Vũ sớm chứa một bụng lửa giận, bị hắn ác nhân cáo trạng trước, thì nhịn không được nữa: "Là ai ở ban ngày sờ loạn chà xát lung tung, hại ta đánh mất bọc lương khô rồi? Chia cho ngươi, chẳng phải ta và nhóm ma thú phải đói bụng! Hơn nữa lên đường dự bị lương khô là kiến thức cơ bản đúng không? Ngươi lại mang hai tay không liền lên đường rồi, thật coi ta là mụ già phục vụ ngươi?"

Nàng nói một câu, Ngôn Ca Hành liền lùn xuống một chút, đến cuối cùng đã co lại thành một đoàn, ôm đầu gối ngồi xổm trên mặt đất vẽ vòng vòng: "Độc Giác Thú đột nhiên bay cao như vậy, ta không ôm chặt ngươi chẳng phải là phải bị té xuống. . . . . . Đụng rớt bọc lương khô của ngươi đơn thuần là ngoài ý muốn, quên mang lương khô cũng là ngoài ý muốn. . . . . ."

"Là nam nhân sẽ vì chuyện của mình làm mà gánh chịu hậu quả." Phượng Vũ lạnh lùng nói. Nàng nửa điểm cũng không thương hại người này.

"Được rồi. . . . . ." Ngôn Ca Hành phẫn nộ đứng dậy, vỗ vỗ bụi bậm trên vạt áo trường bào: "Cũng may là mùa thu. . . . . . Ta đi xem một chút gần đây có trái cây gì không."

Nghe được tiếng bước chân bỏ đi của hắn, Phượng Vũ lại cắn lương khô một cái. Đó là lương thực dự bị nàng đặt ở trong vòng tai trữ vật, mặc dù không nhiều, nhưng mà đầy đủ cho mọi người ăn một ngày. Nếu như đổi thành những người khác đồng hành cùng với nàng, nàng đã sáng sớm liền lấy ra rồi. Nhưng không biết tại sao, nàng chính là nhìn không vừa mắt mọi hành động của người này, không muốn cho hắn.

Ăn lương khô xong, Phượng Vũ ném củi khô cành khô từ từ vào đống lửa. Nhìn như đang ngẩn người, thực tế lại là đang suy nghĩ đến chuyện sau khi tới Quang Minh thành.

Lấy bản thân muốn làm rung chuyển Quang Minh Thánh điện có thể nói là cự vật to lớn, Phượng Vũ cũng không sợ hãi, thậm chí còn có loại cảm giác hưng phấn khiêu chiến quyền uy vô thượng mang tới.

Chỉ là. . . . . . Phượng Tường giống như rất tôn trọng dưỡng phụ Thánh Tế tư của hắn, mà nàng lại đứng ở bên phía Luci. Một khi hai bên chống lại, nên làm cái gì? Chẳng lẽ kết quả huynh muội gặp lại chính là để tự giết lẫn nhau sao? Có một biện pháp vẹn toàn đôi bên hay không?

Phượng Vũ khổ não sờ sờ lên cái cằm, tiếp tục cầm củi, đưa tay qua lại chụp hụt. Quay đầu nhìn lại, mới phát hiện một đống nhánh cây trong lúc vô tình cũng bị nàng đốt xong rồi. Mà sắc trời vốn đang có ánh sáng nhạt lộ ra, cũng đã dần tối.

Nhưng Ngôn Ca Hành nói là muốn đi tìm trái cây, vẫn chưa có trở lại.

—— chẳng lẽ lạc đường gặp phải dã thú sao?

Đột nhiên Phượng Vũ có chút hối hận vì không vừa mắt mà không đưa thức ăn cho hắn. Lắc đầu một cái ném ý tưởng đã trễ này đi, nàng vỗ vỗ tay đứng lên, chuẩn bị đi tìm người.

Mới vừa đi ra mấy bước, lại thấy hắn cao hứng bừng bừng dùng túi áo khoác đựng một đống quả nho chạy chậm tới đây: "Vận khí thật tốt, Diendanlequydon~ChieuNinh để cho ta hái được quả nho chín màu hồng tím, chua chua ngọt ngọt, khẳng định ăn ngon hơn lương khô của ngươi. Tiểu Phượng Vũ, mau nếm thử."

Thấy trên đầu hắn thấp thoáng xuất mồ hôi hột, Phượng Vũ chợt có chút không tự nhiên: "Ta không cho ngươi lương khô, ngươi còn đặc biệt hái quả nho đến cho ta?"

"Ực. . . . . . Chuyện ngày hôm nay đích xác là lỗi của ta, những quả nho này coi như là ta bồi tội thôi." Ngôn Ca Hành cười hì hì cầm quần áo trải tại trên mặt đất: "Hơn nữa Tiểu Phượng Vũ là mỹ nhân nha, coi như phát giận cũng là vui tai vui mắt, làm cho người ta không có cách nào chán ghét."

". . . . . ." Nửa câu đầu nói xong còn ra hình dáng, nửa câu sau lại là giọng điệu lỗ mãng trước kia rồi. Phượng Vũ lắc đầu một cái, lười phải chấp nhặt với hắn, khom lưng nhặt lên một quả nho, vừa muốn đưa đến trong miệng, lại đột nhiên bị Ngôn Ca Hành một chưởng đánh bay.

"Ngươi làm gì đấy?" Chẳng lẽ là lại trở quẻ hả?

"Đừng. . . . . . ăn. . . . . . Giống như không đúng lắm. . . . . . Ưmh. . . . . ." Ngôn Ca Hành nói xong, khổ sở đưa tay bưng kín đầu gối: "Khớp xương đột nhiên rất đau. . . . . ."

"Ngươi làm sao vậy?" Phượng Vũ thấy hắn có cái bộ dáng này, trong lòng lại sinh ra mấy phần gấp gáp: "Chẳng lẽ quả nho này có vấn đề?" Ăn thức ăn dã ngoại rất dễ dàng bị đau bụng, nhưng ăn khớp xương sẽ đau vẫn là lần đầu nghe nói. Chuyện không thường gặp, thường thường vừa ra nhất định là chuyện lớn.

"Không biết. . . . . . mới vừa rồi ta ăn không ít, cũng không gặp chuyện không may, thế nào vừa trở về liền. . . . . ." Các khớp xương y hệt như bị vạn châm đâm đau đớn khiến sắc mặt Ngôn Ca Hành trắng bệch, thoáng cái mềm nhũn ngồi ở trên cỏ, đôi tay che ở trên đầu gối không ngừng run rẩy.

Phượng Vũ nhìn thấy mà sốt ruột, dứt khoát ngồi xuống vén trường bào của hắn lên, kéo ống quần lên, dựa vào ánh lửa quan sát cẩn thận chỗ đau: "Bề ngoài giống như không có vấn đề gì mà?"

Ngôn Ca Hành bị Phượng Vũ "hào phóng" mà giật mình, ngượng ngùng lặp lại: "Nhìn thì rất bình thường. . . . . ."

"Đó là chuyện gì xảy ra?"

"Không biết. . . . . ."

Phượng Vũ không nhìn ra nguyên cớ, đột nhiên nhớ tới Chu Tước có tuổi thọ dài nhất, hẳn là hiểu biết nhiều nhất, liền vội vàng gọi nàng: "Chu Tước, ngươi có nghe nói qua trên đời có quả nho ăn vào sẽ đau khớp hay không?"

Chốc lát, Chu Tước hỏi: "Chủ nhân, ngươi đau khớp?"

"Không phải là ta, là hắn."

Nghe không phải Phượng Vũ có chuyện, Chu Tước vốn tính toán hiện thân liền thu hồi bước chân còn chưa có bước ra, ngồi ở trong không gian ma thú giải thích: "Không phải là hắn ăn xong quả nho rồi chạy bộ ngay hả?"

"Đúng vậy, làm sao ngươi biết."

"Bởi vì trước kia ta từng gặp qua. Đây không phải là quả nho có vấn đề, là ăn đồ ăn có hàm chứa chất chua thì không thể vận động dữ dội, nếu không chất chua tập trung đến khớp xương lớn, tạo thành thân thể đau đớn khó hiểu." Chu Tước giải thích: "Vấn đề không nghiêm trọng, để khớp xương lên cao, không để cho máu tập trung, nghỉ ngơi thật tốt một chút liền hết chuyện."

"Thì ra là như vậy, không ngờ giải quyết dễ dàng như vậy."

Nhưng tiếp đó, Phượng Vũ phát hiện chuyện này tuyệt không dễ dàng: nàng lượm tảng đá đặt lót ở dưới chân của Ngôn Ca Hành, Diendanlequydon~ChieuNinh người này vẫn còn oán trách liên tiếp, không phải ngại tảng đá góc cạnh quá nhiều đụng đau hắn, chính là ngại tảng đá quá nhỏ để không ổn định.

"Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?" Gân xanh trên trán Phượng Vũ bạo loạn, kiên nhẫn của nàng khó có được một chút đều sắp bị mài hết.

"Tiểu thư, ta là vì cầm quả nho cho ngươi mới làm cho động cũng không động được, ngươi thì không thể dịu dàng một chút, thỏa mãn yêu cầu bệnh nhân?"

". . . . . ." Ngôn Ca Hành rõ ràng đứng ở điểm cao nói lời đạo đức khống chế làm Phượng Vũ hiếm thấy không phản bác được.

Ngôn Ca Hành tiếp tục truy kích nói: "Tảng đá quá cứng rồi, ta hi vọng có gì đó mềm mại hơn, nói thí dụ như thân thể của con người ...."

—— mặc dù thời gian chung đụng ngắn, tính cách của nàng mình không còn rõ ràng lắm ư, ân oán rõ ràng lại nghiêm túc quật cường đến quá mức, để cho mình luôn muốn trêu chọc nàng. Cơ hội khó được, tại sao có thể bỏ qua.

Trầm mặc chốc lát, quả nhiên Phượng Vũ chậm rãi ngồi xuống, ôm hai chân Ngôn Ca Hành ở trên đầu gối.

Ngôn Ca Hành đạt được mưu kế nụ cười như ý mới vừa lộ vẻ ở trên mặt, mà nhờ động tác kế tiếp của Phượng Vũ liền đọng lại: không biết từ nơi nào Phượng Vũ lấy ra một sợi dây thừng, trói hai chân hắn lại, lại lấy một đầu khác của sợi dây treo lên trên cây.

Thấy thế, nhất thời mặt Ngôn Ca Hành cũng tái xanh rồi: "Phượng Vũ, không phải là ngươi ác tâm như vậy đi. . . . . ."

"Xin lỗi, trừ cái này ra ta không tìm được thứ mềm mại gì khác." Phượng Vũ "dịu dàng" sờ sờ đầu của hắn, "săn sóc" mà khoác cái áo đến trên người hắn: "Nghỉ ngơi thật tốt đi, Chu Tước nói qua một đêm là tốt rồi."

"Này. . . . . ." Không đợi Ngôn Ca Hành nói xong, Phượng Vũ đã dùng áo khoác bao mặt của hắn lại, bưng bít lời hắn chưa nói xong ở trong quần áo, căn bản không để ý tới hắn ưmh ưmh ưmh kháng nghị.

Vỗ vỗ bụi đất trên áo, lần này đến phiên Phượng Vũ cười trộm: muốn mượn cơ hội chấm mút? Không có cửa đâu! Cho là nàng dễ bị đùa bỡn như vậy à.

Hết chương 117.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, anvils2_99, cu meo, nammoi, qh2qa06
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: DIEUTU và 203 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C960

1 ... 136, 137, 138

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

14 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.