Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Bà Xã của tôi, ai dám theo đuổi - Thất Quý

 
Có bài mới 19.04.2015, 14:43
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3783 lần
Điểm: 11.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà Xã của tôi, ai dám theo đuổi - Thất Quý - Điểm: 63
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: (tiếp)

Thiệu Vĩ Minh xấu hổ cười cười, "Đừng kinh ngạc như vậy, tôi là nhân viên bán hàng, hiện tại tôi đang bán cây lau nhà ma thuật, tôi nói với anh cửa hàng này cũng không nhỏ, mà lại là cái gì tóc, có lẽ sẽ cần đến cây lau nhà này."

"Vì chuyện này?" Tào Thiệu Trạch để đồ giới thiệu qua một bên, "Vậy tôi mua một cái được rồi."

"Một cái?" Thiệu Vĩ Minh cười lớn tiếng hơn, "Một cái làm sao đủ đây? Dù gì anh cũng là ông chủ mà, mở miệng dễ giận như vậy sao được, thế nào cũng phải mua lấy 500 cái chứ!"

Tào Thiệu Trạch trừng mắt, thật không biết nên phản ứng thế nào, anh cũng không phải là mở công ty thanh lý hàng, lấy nhiều cây lau nhà như vậy làm gì? Hơn nữa cây lau nhà này giá tiền cũng không phù hợp, 500 cũng là một khoản không nhỏ.

"Nếu như anh tìm đến tôi là vì muốn phát triển nghiệp vụ như lời nói, vậy anh có thể về rồi." Tâm trạng của anh vốn không tốt, hôm nay vốn chỉ là đến phòng làm việc lấy chút tài liệu, trên đường nhận được điện thoại mới đặc biệt ở lại chờ Thiệu Vĩ Minh, kết quả anh lại chờ được một vị nhân viên bán hàng.

Thấy thái độ cường ngạnh của anh, Thiệu Vĩ Minh không thể làm gì khác hơn là lại lấy lòng, cười chói lọi nói: "Đừng vô tình như vậy, nói thế nào chúng ta cũng là bạn bè. Nói thật với anh, đây không phải là cuối tháng ư, công ty chúng tôi muốn đóng nghiệp tích (thành tích công việc), nếu nghiệp tích của tôi không đạt tiêu chuẩn, sẽ bị đuổi việc."

"Nếu lần cược đua ngựa này tôi mà thắng lớn, công ty có khai trừ tôi, tôi cũng không để ý, chỉ tiếc vận số tôi thật sự kém, thua đến cạn túi. Cho nên ..., trước mắt công việc này đối với tôi mà nói rất có ý nghĩa, nhưng bình thường, phần lớn thời gian tôi đều ở chỗ đua ngựa rồi, mắt thấy thời gian đóng nghiệp tích lại đến, tôi cũng không có biện pháp mới đến tìm anh giúp một tay, không phải anh thấy chết không cứu chứ?"

Tào Thiệu Trạch nghe mà run lên, thật chịu hắn còn có thể nói chuyện này như là đương nhiên,

"Anh nói, thời gian của anh dùng đi cược đua ngựa rồi hả? Những chuyện này Ý Di biết không?"

"Ai da, cô ấy bận rộn như vậy, nào có thời gian quan tâm tôi." Thiệu Vĩ Minh bày ra thái độ không sao cả, "Dù sao tôi cũng dành ra thời gian theo bồi cô ấy, cũng không coi thường cô ấy."

Hắn lại vẫn một bộ như hắn rất xứng với chức bạn trai này! Tào Thiệu Trạch không thể tưởng tượng, nếu như một người nghiệp tích kém đến nỗi bị công ty đuổi việc, vậy hắn giành thời gian bao lâu để làm việc? Hắn với Lý Ý Di ở chung một chỗ, đòi tiền cô thì cũng thôi đi, còn đem tiền của cô đi cá cược!

Tào Thiệu Trạch hít vào một hơi, "Chuyện của anh tự anh đi mà giải quyết." Tốt nhất không thể giúp, làm cho sự việc đã bại lộ để Lý Ý Di biết hành động hắn làm mới phải.

Mà Thiệu Vĩ Minh rõ ràng rất sợ điểm này, thấy Tào Thiệu Trạch thật không có ý giúp hắn, hắn hừ hừ cười hai tiếng, "Thiệu Trạch, tôi biết rõ anh đang nghĩ cái gì, anh đang nghĩ người đàn ông như tôi, Lý Ý Di rốt cuộc coi trọng tôi ở điểm nào, có phải không? Nhưng cô ấy chính là không thể rời bỏ tôi, tôi kêu cô ấy làm cái gì thì cô ấy làm cái đó, cô ấy không bỏ được tôi."

"Đó là cô ấy tôn trọng anh, quý trọng tình cảm giữa các người!" Tào Thiệu Trạch không chịu nổi bộ dạng tiểu nhân đắc chí đắc ý kia.

Không nghĩ tới Thiệu Vĩ Minh nghe xong cười lớn, "Cô ấy nào hiểu tôn trọng là cái gì, chúng tôi còn tôn trọng nhau như khách rồi đấy! Anh không biết phải không? Cô ta là do mẹ cô ta thụ tinh nhân tạo sinh ra, đến ai là ba cũng không biết, thứ người như cô ta từ nhỏ đã thiếu hụt sự quan tâm của đàn ông, cho nên khi tôi đối với cô ta có một chút hảo cảm thì cô ta sẽ nắm lấy không chịu buông, vì để giữ tôi, cái gì cô ta cũng sẽ làm, chỉ sợ bỏ lỡ lần này sẽ không có lần sau."

"Loại phụ nữ này, vừa đáng thương lại rất có ý tứ, nói thật trình độ không thú vị của cô ấy nhất định vượt xa tưởng tượng của anh, nhưng anh cũng biết, tiền lương ở viện khoa học không ít, nếu không phải vì cái này, người nào sẽ chịu ở cùng cô ta, cả ngày cô mở miệng ngậm miệng đều là kết hôn, kết hôn, thật giống như tôi ký khế ước bán thân cho cô ta không bằng."

Trong mắt Tào Thiệu Trạch toát ra sát khí, Thiệu Vĩ Minh kịp thời nói tiếp: "Ý của tôi chính là muốn để cho anh biết, anh không phải bận tâm tới tôi, lần đó ở bệnh viện thấy anh thì tôi đã cảm thấy tình cảm của anh đối với Lý Ý Di không tầm thường, tất cả mọi người đều là đàn ông, linh cảm này vẫn phải có, ngày hôm qua tôi thấy đoạn phim ngắn gì đó của anh chụp, thì càng thêm khẳng định điểm này."

Tào Thiệu Trạch không sợ hãi khi bị phơi bày sự thật, trừng mắt Thiệu Vĩ Minh hỏi hắn: "Cho nên?"

Thiệu Vĩ Minh sững sờ, sau lại cười nói: "Cho nên nói, nếu như anh muốn, tôi có thể mắt nhắm, mắt mở xem như không biết chuyện của hai người. Đàn ông mà, ai mà không như vậy, tôi có thể hiểu được.., nhưng nếu như anh làm tôi khó chịu, tôi sẽ nắm thật chặt để cho anh cũng không dễ chịu. Ý Di là người đầu óc đơn thuần, hiện tại nói thế nào cũng là có người thứ ba chen vào giữa chúng tôi, tôi chỉ cần giả bộ rất bi thương, anh nói trong lòng cô ta sẽ có khúc mắc hay không, có thể không cảm có lỗi với tôi hay không, cho nên sẽ đối tốt với tôi gấp bội, cách anh thật xa mới đúng."

Huyệt thái dương của Tào Thiệu Trạch nổi đầy gân xanh, thì ra là hắn có tính toán này, anh trầm thấp nói: "Vì 500 cây lau nhà, mà anh liền bán Ý Di?"

"Dĩ nhiên sẽ không, nói thế nào cô ấy cũng là phiếu cơm dài, nhưng tôi gần đây thua quá thảm hại, luôn tìm cô ấy lấy tiền, nếu như đột nhiên lại tìm cô ấy nói muốn nhiều như vậy, khó tránh khỏi khiến cô ấy ghét, tôi cũng không muốn phá hư quan hệ giữa chúng tôi." Thiệu vĩ Minh nói rõ: "Cho nên, anh giúp tôi lần này, sau này bất kể anh tìm cô ấy làm người mẫu cũng tốt, làm bạn trên giường cũng được, tôi đều làm như không nhìn thấy, cho đến khi anh chơi chán mới thôi, như thế nào?"

Tào Thiệu Trạch tức đến mức toàn thân phát run, nhưng anh nhịn xuống kích động muốn đánh mấy quyền lên mặt Thiệu Vĩ Minh, anh cố gắng khống chế hô hấp của mình, tuyệt không thể vì một người rác rưởi trước mặt mà mất khống chế.

Qua một hồi lâu, Tào Thiệu Trạch chậm chạp, khó khăn hỏi hắn: "Như vậy, nếu muốn anh đem cô ấy bán cho tôi..., phải mất bao nhiêu tiền."

"Cái gì?" Thiệu Vĩ Minh kinh hãi (kinh ngạc + sợ hãi), nhìn anh khó có thể khống chế tức giận, hắn đột nhiên thức tỉnh, kinh ngạc nói: "Không thể nào? Anh nói thật à!"

"Anh không phải để ý tôi nghĩ như thế nào, nếu như anh cần tiền, bao nhiêu tiền mới có thể làm cho anh biến mất trước mặt cô ấy!" Tào Thiệu Trạch rống lên.

Tại sao Lý Ý Di lại gặp phải người rác rưởi như vậy? Chỉ cần có sự hiện hữu của hắn, vĩnh viễn cô sẽ không có cuộc sống yên ổn hạnh phúc, mà cô là một cô gái tốt như vậy, tại sao bị hắn nói không đáng giá một đồng? Cô cũng không phải không thú vị, cô chỉ là dùng ánh mắt đơn thuần nhất nhìn cái thế giới này, dùng phương thức trực tiếp nhất biểu đạt chính cô.

Cô chân thật, là tạo vật của trời, con người tục tằn, dùng hết cả đời cũng không hiểu phải thưởng thức cô.

Người người đều nói mẫu đơn rất đẹp, anh nói hoa mẫu đơn không sánh kịp hoa sơn trà. . . . . . Anh cực kỳ yêu cô, đóa hoa sơn trà nho nhỏ này.

"Ha ha!" Thiệu Vĩ Minh hai mắt tỏa sáng, "Anh nói thật sao, cho dù tôi rời khỏi cô ấy, cũng không có nghĩa cô ấy là của anh, anh thật muốn vậy sao? Nếu như có tiền cho tôi thì không thành vấn đề."

"Anh đưa ra một cái giá đi." Tào Thiệu Trạch âm trầm nói.

Không nghĩ tới anh cũng sẽ làm ra những chuyện chỉ có xã hội đen mới có thể làm này, nhưng hoa sơn trà quá mức lộng lẫy, coi như không phải nở rộ vì anh, cũng không thể để loại người như Thiệu Vĩ Minh hái đi được.

Thiệu Vĩ Minh suy nghĩ một chút, đưa ra bốn ngón tay.

Trong lòng Tào Thiệu Trạch trầm xuống, gần đây anh đem toàn bộ tiền để dành đầu tư vào "Tình" để nâng cao thương hiệu, làm sao có nhiều tiền như vậy?

"Con người của tôi rất giữ chữ tín, có số tiền kia, tôi không chỉ bảo đảm không bao giờ xuất hiện trước mặt Lý Ý Di, nếu không làm được ngay cược đua ngựa cũng từ bỏ, không phải anh là ông chủ lớn sao, cũng đừng nói mà không giữ lời."

"Được, tôi đáp ứng anh." Tào Thiệu Trạch gật đầu, "Anh đưa số tài khoản cho tôi, ngày mai tôi sẽ chuyển tiền qua."

"Ai nha! Bệnh viêm khớp của tôi giống như càng ngày càng nghiêm trọng, tay cũng cương không động được." Thiệu Vĩ Minh làm bộ duỗi năm ngón tay ra, từ bốn liền đổi thành năm, "Thật ngại quá, như vậy mới đúng."

"Anh!" Tào Thiệu Trạch cảm giác trong phổi bốc hỏa, "Rốt cuộc anh coi cô ấy là cái gì!"

"Làm như tôi không bỏ được bạn gái à! Anh không phải nghĩ ép giá chứ? Ý Di cũng thật đáng thương."

Tào Thiệu Trạch thở ra một hơi, "Được, vậy. . . . . ."

Hai người đang nói đến đó, cửa thông phòng đột nhiên mở ra, đối với Thiệu Vĩ Minh mà nói vách tường đột nhiên mở ra đương nhiên là chuyện rất kinh khủng, làm hắn sợ tới mức rụt cổ lại.

Mà Tào Thiệu Trạch cũng bị kinh hãi, anh không nghĩ trong phòng làm việc còn có những người khác ở đây, vừa đưa mắt nhìn, người từ trong cửa kia đi ra, theo bản năng anh nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng chỉ có ba chữ. . . . . .“Anh xong đời”.

Dáng vẻ Lý Ý Di rất bình tĩnh giống như cô không nghe được hai người nói chuyện, nhưng hai người đàn ông này cũng hết sức xác định đó là chuyện không thể nào.

"Hai người các anh mua được bán đi cũng rất hăng hái, chẳng lẽ không cần hỏi người trong cuộc là tôi sao?" Cô hỏi bọn họ, nhưng đứa ngốc cũng nghe ra được cô không phải đang thương lượng cùng bọn họ.

"Ý Di?" Thiệu Vĩ Minh quay đầu nhìn về phía Tào Thiệu Trạch, "Tào Thiệu Trạch, anh thật âm hiểm!"

Tào Thiệu Trạch biết hắn hiểu lầm, cho là anh thông đồng với Lý Ý Di từ trước, nói thật nếu được như vậy lại tốt, nhưng trên thực tế trong lòng anh lúc này rất bất an, cũng không so đo với Thiệu Vĩ Minh, đối với Lý Ý Di từ trên trời rơi xuống, người không rõ ràng nhất là anh.

Lý Ý Di từng bước một đi tới chỗ bọn họ, phòng làm việc vốn không lớn nhưng giờ giống như biến thành toàn bộ thế giới, mỗi một bước của cô đối với bọn anh trở nên vô cùng dài.

"Ý Di, mới vừa rồi là anh nói càn, em không nên tin những lời đó, anh chỉ đang gạt tên tiểu tử này, anh chỉ muốn một khoản tiền từ anh ta, chờ tiền tới tay, anh sẽ không cho phép anh ta muốn làm gì thì làm với em!" Thiệu Vĩ Minh nói lời xoay chuyển rất gượng ép.

"Vậy sao, vậy anh nói mà không giữ lời à." Lý Ý Di nhìn hắn, "Tôi cũng biết rõ anh có rất nhiều khuyết điểm, anh lười biếng lại tự cao tự đại, ham món lợi nhỏ, nhưng anh lười biếng tôi có thể chịu được, bản thân tôi cũng có thể phối hợp, anh ham món lợi nhỏ chỉ cần tôi có cái gì tất cả đều cho anh, nhưng hôm nay, anh đến cả sự trung thực cũng mất đi."

"Cho nên? Cho nên cô vừa ý, có thể cùng người đàn ông này ở bên nhau!" Thiệu Vĩ Minh biết rõ đã không cách nào cứu vãn, nên cũng không thừa nhận sai lầm, mà đem tất cả lỗi đẩy cho người khác, "Các người gạt được tôi rồi chứ gì, chẳng lẽ tôi không có cảm giác sao? Người phụ nữ như cô, tôi có thể nhịn đến bây giờ đã là kỳ tích!"

Hắn không đợi người khác nói chuyện, đá đổ một cái ghế xong giận dữ rời đi, chỉ là trong mắt những người khác nhìn thế nào cũng giống như đang chạy chốn.

Lý Ý Di dĩ nhiên sẽ không đuổi theo hắn, chính cô đang đợi hắn đi, sau khi hắn đi, nơi này chỉ còn lại cô và Tào Thiệu Trạch.

Cô ngẩng đầu nhìn Tào Thiệu Trạch, người sau gáy lạnh cả người, toàn thân toát ra mồ hôi lạnh, mới vừa rồi còn tức giận cực độ, đột nhiên lại chuyển thành kinh hãi cực độ, biến hóa lớn như vậy sẽ làm anh giảm tuổi thọ.

"Ý Di. . . . . ." Anh thử mở miệng.

"Anh muốn mua em?"

Tào Thiệu Trạch cái gì cũng không thể nói ra khỏi miệng, anh biết cô đang tức giận, mặc dù nhìn qua không phải rõ ràng, nhưng hỏa khí của cô có thể dời núi lấp biển, hơn nữa không rõ nguyên nhân mới tốt giống như tất cả đều nhằm vào anh.

Bất kể nghĩ thế nào, cũng có thể là tức Thiệu Vĩ Minh tương đối nhiều? Xét từ một phương diện khác, qua chuyện trùng hợp này để cho cô nhìn rõ diện mạo thực của Thiệu Vĩ Minh, về tình về lý, cô không nên đối với anh. . . . . .

"Anh biết rõ đó là chủ quyền của em, không ai có thể đem em đi mua bán được, anh chỉ nói miệng thôi. . . . . . Chỉ là lời nói bừa mà thôi, thật ra thì anh không có ý đó." Anh càng nói thanh âm càng nhỏ, cô sẽ không cảm thấy anh đang chia rẻ bọn họ chứ?

Cuối cùng anh lấy lại dũng khí nói: "Em cũng nhìn thấy, cùng loại người như vậy ở chung một chỗ không có tương lai, cho dù em nói anh hèn hạ cũng tốt hay cái gì cũng được, anh chính là không muốn để em cùng hắn ở chung một chỗ, coi như không phải hôm nay, nếu như ngày sau có cơ hội anh cũng sẽ chia rẽ hai người!"

"Vì vậy, anh cho anh ta tiền? Đây là cách anh nghĩ ra?"

"Nếu như vậy có thể giải quyết tất cả, anh sao lại không làm. . . . ."

“Chát”! Gương mặt Tào Thiệu Trạch nóng lên, anh không thể tin cô thế nhưng lại tát anh? Sức lực của cô không lớn lắm, nhưng mặt anh giống như bàn ủi, nóng đến đau.

Cô vì Thiệu Vĩ Minh mà đánh anh? Mà cô sau khi đánh anh, thế nhưng cô khóc. . . . . .

Trên mặt Tào Thiệu Trạch đau rát nhưng nhìn qua vẫn rất bình tĩnh còn Lý Ý Di lại chảy xuống hai hàng nước mắt.

"Ý Di, Ý Di. . . . . ." Anh luống cuống, bất kể cô đánh anh vì cái gì  cũng không quan hệ, chỉ cần cô đừng dùng nước mắt hù dọa anh, anh đã từng thề, sẽ không để cho cô rơi lệ, "Ý Di, em đừng khóc, em hận anh thì đánh anh đi!"

“Chát”! Lại một cái tát, lần này đánh vào má bên kia.

Hai bên gương mặt Tào Thiệu Trạch đều đỏ, như vậy tốt hơn, hai bên thăng bằng ngược lại không cảm thấy đau.

"Anh thà cho hắn tiền, cũng không muốn nói chuyện cho em biết. . . . . ." Lý Ý Di nhỏ giọng nói xong, đột nhiên nâng cao âm lượng, trong mắt lệ nhẹ nhàng tuôn ra làm anh run sợ, "Anh thế mà lại cho rằng em tin tưởng anh ta nhiều hơn tin tưởng anh!"

"Hả?" Tào Thiệu Trạch không biết có phải bản thân bị đánh đến hôn mê rồi không, sao anh nghe không hiểu lời của cô.

"Sao anh không nói cho em biết? Nói với em anh ta đánh bạc, nói láo, lừa gạt, anh có miệng, sao lại không nói những chuyện này cho em biết? Tại sao không chút do dự liền thỏa hiệp? Trong lòng anh tin tưởng lời anh ta nói như vậy, anh tin mặc kệ anh ta nói gì em đều sẽ nghe, tin tưởng anh đem những chuyện này nói cho em biết, em cũng vẫn sẽ đứng về phía hắn, phải hay không?"

Tào Thiệu Trạch bị cô nói cho không có  khả năng cãi lại, anh thật sự nghĩ, ngộ nhỡ lời của anh không bằng lời ngon tiếng ngọt của Thiệu Vĩ Minh, cô liệu có cho rằng anh khích bác chia rẽ quan hệ của bọn họ hay không?

Anh không thể làm chuyện mạo hiểm đó, tiền không có thì có thể kiếm lại, nếu như vậy có thể khiến con người cặn bã kia biến mất trước mặt cô, từ đó bình an vô sự. Có lẽ lúc tâm trạng cô xuống thấp, anh đi an ủi cô, động viên cô..., rất có thể cô sẽ ỷ lại vào anh?

Anh biết ý định này rất âm hiểm, rất hèn hạ không phải việc quang minh chính đại, cạnh tranh công bằng gì?

Tào Thiệu Trạch càng nghĩ càng cảm thấy uất ức, hôm nay Lý Ý Di còn tức giận với anh!

"Chẳng lẽ em sẽ tin tưởng anh sao? Trăm phần trăm không hề phòng bị mà tin tưởng anh? Hắn ta dù sao cũng cùng em lui tới hơn nửa năm, em có thể lập tức tin tưởng hắn lừa gạt em, dùng tiền của em sống phóng túng, trầm mê đánh bạc, còn xem em như vật phẩm để lợi dụng?"

"Vậy thì có cái gì không thể?"

"Đó là bởi vì hôm nay em tận mắt thấy, chính tai nghe được, nếu không em cũng sẽ không nghe một bên nói như vậy." Tào Thiệu Trạch nhịn nửa ngày, hô to một tiếng: "Bởi vì lúc trước em một lần, lại một lần lựa chọn ở lại bên cạnh hắn!"

Cho dù cô nói có hảo cảm với anh như thế nào, cho dù cô nói quan tâm anh nhiều hơn Thiệu Vĩ Minh mấy lần, nhưng cuối cùng không phải cô vẫn chọn Thiệu Vĩ Minh sao?

Anh bị cô làm cho đầu óc choáng váng, ngay cả năng lực phán đoán cũng mất đi, càng ngày càng không có lòng tin. Anh không thể không suy tính, chẳng lẽ cô đối với anh  dịu dàng, săn sóc tất cả đều chỉ xuất phát từ sự thiện lương? Cô chỉ là thấy anh yêu cô quá sâu, quá đáng thương nên mới lễ phép nói lời tốt để cho anh tỉnh lại?

Ánh mắt của anh mất đi ánh sáng, trong suốt trống rỗng, ở trong lòng Lý Ý Di anh giống như mặt trời nhỏ, chỉ nhìn anh đã cảm thấy chói mắt, nhưng đến gần anh lại cảm thấy ấm áp.

Nhưng Tào Thiệu Trạch bây giờ trống rỗng, thất hồn lạc phách, cô giống như nghe được linh hồn của anh đang than thở, đang hỏi cô, tại sao đối với anh nghiêm khắc như thế?

"Nếu như là anh nói, em sẽ tin tưởng." Cô nhẹ nhàng nói, khi anh  dùng ánh mắt kinh ngạc lần nữa tập trung trên người cô thì cô không lên tiếng nói bất kỳ từ nào nữa.

Cô níu lấy cổ áo của anh, dám kéo anh thấp xuống, sau đó lấy môi của cô đặt lên đôi môi khô khốc đang mím chặt kia.

Tại sao một người chói lọi như thế, giờ lại mất đi nụ cười?

Cô hôn lên bên trái khóe miệng anh, sau đó lại hôn bên phải khóe miệng anh, cuối cùng dưới ánh mắt không hiểu cùng rung động của anh, hôn lên đôi môi không còn lạnh như băng của anh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hana96 về bài viết trên: Angelina Yang, LamDThinh, Lạc Lạc, fifint, hanayuki001, piggy lovly, đại phong
Có bài mới 21.04.2015, 22:11
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3783 lần
Điểm: 11.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà Xã của tôi, ai dám theo đuổi - Thất Quý - Điểm: 20
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10:

"Em...... Em đừng như vậy." Tào Thiệu Trạch giữ vững chút lý trí cuối cùng, đẩy hai vai cô, không để cho cô gần anh thêm nữa, giọng nói của anh có chút run rẩy: "Cầu xin em, đừng đột nhiên đối tốt với anh như vậy, em sẽ làm anh hiểu lầm, anh không muốn phải chịu đả kích lần thứ hai, khi anh cho rằng đã có được em, nhưng lại không phải."

Lý Ý Di hơi lùi về phía sau một bước xa, đứng cách anh một bước xa nhìn anh.

Trong lòng Tào Thiệu Trạch rất phức tạp, vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa cảm thấy mất mát. Điều này chẳng phải đã chứng minh, tình cảm trước đây cô đối với anh chỉ là đồng cảm thôi sao? Nhưng mà tinh thần sa sút của Tào Thiệu Trạch không thể duy trì được lâu, bởi vì sau đó Lý Ý Di đứng lên, cô bắt đầu cởi bỏ từng cái, từng cái quần áo trên người.

Nhìn cô rất trầm ổn, giống như là đang trong phòng thay quần áo ở nhà vậy, cho đến khi cô cởi ra chiếc quần lót cuối cùng trên người, anh mới giật mình phát hiện chuyện gì đang xảy ra trước mắt.

Cô còn không quên đem quần áo xếp gọn, sau đó mới đứng ở nơi đó nhìn anh.

Tào Thiệu Trạch theo bản năng liếc mắt về phía cửa phòng làm việc, nếu lúc này có người đi vào, có thể sẽ lớn chuyện.

"Ý.... Ý Di, em rất nóng sao?" Anh vì bản thân nói ra lời nói ngu ngốc như vậy mà hối hận không thôi.

"Rất tốt" Lý Ý Di nói, ngược lại trấn định hỏi anh: "Quầy lễ tân không nói với anh là em tới sao?"

Tào Thiệu Trạch lắc đầu thật mạnh, nhân viên của anh chỉ nói có Thiệu Vĩ Minh tìm anh mà thôi, đối với chuyện của cô lại không nói một chữ, anh mà biết cô đến thì làm sao anh có thể để Thiệu Vĩ Minh tới nơi này.

"Vậy anh cũng không muốn biết em đến tìm anh vì chuyện gì sao?"

Tào Thiệu Trạch lau mồ hôi trên trán, chỉ có thể lắc đầu, cô trơn bóng, đứng cách anh một bước xa, còn cùng anh trò chuyện giết thì giờ. Chẳng lẽ đây là phương pháp trừng phạt mới sao?

Lý Ý Di âm thầm hít vào thật sâu, nói: "Em đến tìm anh để mượn một thứ."

"Là cái gì?" Tào Thiệu Trạch khẩn trương hỏi: "Anh đưa cho em."

"Nói như vậy là anh nguyện ý cho em mượn rồi hả?"

"Dĩ nhiên" Anh có thể đem tất cả tài sản cho cô, bao gồm cả chính anh, huống chi chỉ là một đồ vật, nhưng màcô nhất định phải thân thể trần truồng như vậy mượn đồ của anh sao?

Không được, không được, đầu của anh thật là muốn ngất, nhất định là hôm nay trời quá nóng, mới vừa ra ngoài một lúc đã phơi anh đến nỗi bị bệnh.

"Vậy tự em đi lấy cũng được chứ?"

Không biết có phải anh bị hoa mắt hay ảo giác hay không, Tào Thiệu Trạch cảm thấy cô giống như bước về phía anh.

"Dĩ nhiên có thể." Anh đáp.

"Được, vậy anh đàng hoàng một chút, không được phản kháng." Lý Ý Di nói xong nhào vào trong ngực anh.

"Ý Di." Anh thống khổ kêu to.

"Đừng lộn xộn." Lý Ý Di ở trong lòng anh nhỏ giọng nói: "Không phải em đang đồng tình với anh, mà em đang tìm đồ."

Cô giống như đang tìm cái gì, đôi tay nhỏ bé ở trên người anh sờ tới sờ lui, còn đưa tay vào phía dưới áo sơ mi của anh, dán lên thân thể anh bắt đầu tìm tòi.

"Anh.... Trên người anh không có đồ em muốn." Trong cơ thể anh không thể giấu đồ, tất cả các túi đều trống không, cô có thể lấy ra cái gì? Nhưng nhìn cô rất nghiêm túc, giống như đang tìm cái gì đó rất quan trọng.

"Anh đã đáp ứng em, để em tự lấy, cũng đừng lải nhải nữa!"

Bất chợt cô va vào anh, anh đang đứng tựa vào mép bàn, chân không thể nhúc nhích được nên nửa người ngửa ra sau, nằm ở trên mép bàn.

Thật may, cái bàn này là của June .... Anh suy nghĩ lung tung, June là người ngăn nắp, trên bàn rất ít khi để đồ, chẳng may đầu của anh mà đập phải mấy cái bút máy hay các vật dựng đứng thì chẳng phải anh đi đời nhà ma rồi sao?

Lý Ý Di mới mặc kệ biểu tình thay đổi trong nháy mắt của anh. Lý Ý Di dùng một tay cởi áo của anh xuống, sợ ép không được anh liền nằm cả người lên người anh.

"Trời ạ”, Tào Thiệu Trạch muốn chửi tục rồi. Bộ ngực đầy đặn mềm mại của cô dính lên cơ ngực của anh, hơn nữa còn bởi vì động tác của cô mà cọ tới cọ lui.

Anh chân chính thể nghiệm cái gì gọi là "lau súng bóp cò" rồi, anh thật muốn cướp cò rồi, nhất là khi cô khó khăn bắt đầu cởi quần áo của anh thì anh không khống chế được giọng khàn khàn hỏi cô: "Rốt cuộc em muốn mượn thứ quỷ gì?"

"Tinh trùng." Lý Ý Di dừng lại, nhìn anh nói.

Đại não Tào Thiệu Trạch muốn mổ tung, anh không thể để cô càn quấy nữa! Anh bắt được hai tay đang lộn xộn của cô, bởi vì cô vận động kịch liệt mà toàn thân một màu hồng nhạt, ngực hô hấp phập phồng, bầu ngực no đủ cũng theo đó phập phồng lên xuống.

"Em nói lại lần nữa, em muốn lấy thứ gì từ anh?"

"Tinh trùng." Lý Ý Di rất kiên quyết nói cho anh biết.

"Tại sao?" Anh hỏi.

"Em muốn có một đứa con." Lý Ý Di nói: "Hôm nay em tới cũng là vì chuyện này."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hana96 về bài viết trên: Angelina Yang, LamDThinh, Lạc Lạc, Văn Bối Nhi, Windyphan, fifint, hanayuki001, piggy lovly
Có bài mới 26.04.2015, 23:20
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3783 lần
Điểm: 11.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà Xã của tôi, ai dám theo đuổi - Thất Quý - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Bất kì một người đàn ông nào nghe được những lời này cũng không thể cùng cô thảo luận khả năng mượn tinh trùng, đó cũng là suy nghĩ bộc phát của cô, anh không hiểu tại sao cô lại bỏ qua cuộc sống kết hôn bình thường.... Nhưng cô dám nói muốn có con với anh? Cô,.... Cô muốn sinh con cùng anh?

Tào Thiệu Trạch cắn răng, anh ôm Lý Ý Di lên làm cô nhỏ giọng kêu.

Được, cô muốn có muốn có con với anh có phải không?

Tào Thiệu Trạch ôm cô vào phòng tiếp khách, cũng không quên khoá cửa lại. Anh ném cô lên trên ghế sofa, đối với cô, anh vừa yêu lại vừa tức.

Anh càng ngày càng không hiểu nổi cô, sau khi nghe Thiệu Vĩ Minh nói như vậy, cô giống như một chút cũng không quan tâm, trong nháy mắt lại còn muốn mượn tinh trùng của anh.... Có phải cố ý thức được cô cùng Thiệu Vĩ Minh không có kết quả, nên mới chuyển lực chú ý sang người anh?

"Tại sao là anh?" Anh hỏi: "Nếu như muốn tinh trùng có rất nhiều người có thể cho em." Dù sao cô vẫn luôn muốn có một đứa con khoẻ mạnh, chỉ là anh không ngờ cô sẽ làm như vậy.

Lời của anh tràn đầy châm chọc, Lý Ý Di có thể hiểu được sự phẫn nộ của anh, nếu như cô có thể sớm đối diện với tình cảm của chính mình một chút, nói cho anh biết cô yêu anh, thì mọi chuyện đã đơn giản đi rất nhiều.

Nhưng nếu bây giờ nói cho anh biết chuyện này, rất có thể sẽ bị anh hiểu lầm thành anh chỉ là thế thân cho Thiệu Vĩ Minh! Đàn ông mà nhắc đến kết hôn sinh con sẽ rất khủng hoảng, trước cô đối với anh lạnh nhạt, đả kích anh, bây giờ lại "không phải là con của anh cô không cần, đối tượng kết hôn không phải là anh thì cô không cần.", như vậy rất có thể sẽ doạ anh.

Anh là người đàn ông hoàn hảo, giống như tất cả những người đàn ông khác truy đuổi niềm vui thú của tình yêu, có thể làm cô khó xử, lần này cô rất chắc chắn, nếu tình yêu của anh giành cho cô biến mất, khi sự mê luyến của anh đối với cô bởi vì đã có được mà tan tành, cho dù ngày đó có đến, cô cũng không thể không có anh.

Cô không muốn phải sống cô độc suốt quãng đời còn lại, là anh làm cho cuộc sống tình cảm như nước chảy bèo trôi của cô trở nên tràn đầy khát vọng và ham muốn giữ lấy của người phụ nữ, cho nên ít nhất cũng phải cho cô một chút bảo đảm. Bảo đảm cho dù sau này giữa bọn họ không còn tình yêu nữa, vẫn có một đứa bé có thể theo cô vượt qua những năm tháng dài đằng đẵng trong tương lai.

“Không phải anh đã giới thiệu về bản thân sao? Thân thể khoẻ mạnh, số tuổi thích hợp, lại vừa không có bệnh di truyền, anh yêu em, cho nên giúp việc này không tính là quá đáng chứ?"

"Anh yêu em! Anh yêu em, muốn ôm em, nhưng không có nghĩa anh muốn cho em đứa bé." Bởi vì yêu cô, cho nên muốn cho cô cảm nhận được tình yêu hạnh phúc, mà không phải lợi dụng tình yêu của anh giúp cô tạo đứa bé.

Quả thật Tào Thiệu Trạch vì ý nghĩ điên cuồng của cô mà nóng nảy vô cùng.

"Em không cần anh phải có trách nhiệm với đứa bé." Cô đề nghị.

"Anh không quan tâm!" Anh gầm thét, cô nói giống như anh là người đào hoa bất cần đời không bằng.

Cô thất vọng rũ mắt xuống, "Vậy sao? Chỉ là tinh trùng thôi mà."

Anh không thể nhịn được nữa, cô không cần làm ra bộ dạng giống như anh rất keo kiệt vậy.

Tào Thiệu Trạch nộ hoả công tâm, "Được, em muốn tinh trùng, anh cho em."

Lý Ý Di mê hoặc nhìn anh cởi quần của bản thân, vật khổng lồ dưới người anh đã ngẩng cao đầu, tim cô đập chậm nửa nhịp, mà anh đi tới trước mặt cô, giống như muốn để cô nhìn rõ ràng hơn.

Cô nằm trên ghế sofa, trước mặt chính là cự vật đầy gân xanh của anh, coi như kiến thức trên lý thuyết biết một chút, nhưng khi trực tiếp đối mặt thì thật ngại ngùng.

"Em đỏ mặt cái gì? Không phải muốn lấy tinh trùng sao, vậy thì tự mình tới lấy đi!"

"Hả?"

"Thiệt là, rõ ràng là em muốn, cũng không thể để cho anh chủ động được." Anh lại bước lên trước, vật khổng lồ gần như đụng vào môi cô, mà đúng là mục đích của anh, "Em nghĩ muốn có đứa bé dễ dàng như vậy sao?"

Ngay cả dũng khí nhìn thẳng vào vật khổng lồ Lý Ý Di cũng không có, nhưng anh nói đúng.....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hana96 về bài viết trên: Angelina Yang, LamDThinh, Lạc Lạc, ThuyDjnh, Văn Bối Nhi, Windyphan, boobuongbinh, fifint, hanayuki001, kumkute0, phuoc nhi, piggy lovly, the and
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

16 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.