Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Nàng công chúa gỗ đàn hương - Loretta Chase

 
Có bài mới 14.08.2014, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5265 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Nàng công chúa gỗ đàn hương - Loretta Chase - Điểm: 10
CHƯƠNG 18


Ngày hôm sau, Philip gặp Jessup tại một quán rượu ở York. "Chuyện đang trở nên khó khăn," Philip thừa nhận. "Cô ta cất thứ đó trong ngăn an toàn của một nhà băng, đồ phải gió."

"Ngài chắc chứ?" Jessup hỏi anh trong hoang mang. "Làm sao mà ngài tìm ra nhanh vậy?"

Philip ném cho ông ta một cái nhìn khinh khỉnh. "Ông quên mất tôi là ai rồi sao, chiến binh?"

"Không phải vậy, thưa ngài. Nhưng tôi đang cứ tự hỏi đi hỏi lại là liệu ngài có quên," tiếng đáp lại thẳng thừng. "Tự hỏi nếu như ngài bị nhiễm cơn sốt."

Philip tảng lờ sự nói kháy sống sượng ấy bằng khả năng của mình. "Tôi đã làm một vòng tỉ mỉ khắp khu nhà ngày hôm qua," anh kiên nhẫn nói. "Bức tượng không có ở đó. Điều ấy có nghĩa cô Cavencourt tin rằng sẽ có ai đó lần theo nó."

"Điều cô ta làm-"

"Đương nhiên, cô ta là một người đàn bà phiền phức, cô ta hẳn sẽ làm cho nhiệm vụ của tôi trở nên khó khăn đến mức có thể. Vì vậy, nơi đầu tiên tôi viếng thăm ngày hôm nay là nhà băng, nơi một viên văn thư lắm mồm khẳng định sự nghi ngờ tệ hại nhất của tôi. Tôi thề," anh giận dữ nói, "chính quỷ Sa tăng đã đặt người đàn bà đó chắn đường tôi."

"Thế là nó đi rồi," Jessup nói. "Còn tôi nói là sự giải thoát. Không có gì ngoại trừ rắc rối kể từ khi chúng ta bắt đầu cái công việc này."

"Với năm mươi nghìn đồng bảng, người ta đợi chờ khó khăn."

"Ngài không cần tiền. Ngài đã làm đủ tốt suốt năm năm qua rồi. Đủ để biến ngài thành một quý ông đúng mực. Và tôi cũng làm đủ tốt với ngài rồi. Để quý cô giữ lấy mẩu gỗ của mình. Cô ấy đã vất vả vì nó. Cô ấy xứng đáng thứ gì đó – chưa từng có ai thông minh hơn Chim ưng."

Philip trừng mắt nhìn vào cốc rượu. "Tôi chưa xong đâu."

"Ôi, cho qua nó đi, ngài ơi," Jessup giục. "Không phải ngài đã có đủ rồi sao? Tôi có rồi. Một cái ôm thú vị nhất tôi từng gặp, cô ấy mới ngọt ngào và tốt bụng làm sao, lo lắng nhặng xị cho tôi như một đứa trẻ. Cô ấy làm cho tôi, cô ấy đấy. Tôi sẽ không lại gần người đàn bà nào khác nữa, chừng nào tôi còn sống," ông buồn rầu nói thêm. "Tôi không thể thề chắc rằng cô ấy thích tôi. Tại sao ư, tôi đã quan sát cô ấy dọn dẹp và lau bụi bẩn, và nghe cô ấy rầy la, và tôi nghĩ tôi có thể như vậy suốt những ngày còn lại của mình. Cô ấy khiến tôi suy nghĩ đến một ngôi nhà tranh nho nhỏ, có hoa và một khoảng vườn trồng rau... những đứa trẻ bụ bẫm, kêu la và bò toài trên sàn nhà. Và mọi thứ sẽ sáng bừng lên, đầy mùi sạch sẽ. Và cô ấy với đôi mắt đen láy sinh động kia, sẽ sắp bữa tối của tôi -"

"Ông thật là ủy mị," Philip ngắt lời. "Hãy kiềm chế bản thân đi."

"Tôi có. Tôi có đủ rồi. Đây là một công việc ngu ngốc chết tiệt ngay từ lúc đầu, vì một ông tước gia ngu ngốc chết tiệt nào đó với ý tưởng quái đản trong đầu ông ta. Đó không bao giờ là kiểu công việc của ngài. Một công việc là phục vụ đức vua và quốc gia, nhưng cái này – nó chỉ là trộm cắp thông thường," Jessup nói, hạ giọng. "Bên cạnh đó, quý cô ấy đã lấy lại rồi, công bằng thôi, và cũng chưa bao giờ gây hại đến chúng ta. Điều mà cô ta có thể, ngài cũng biết rõ như tôi. Để cô ta yên đi ngài."

"Tôi sẽ không," Philip nghiến răng, "để cho cô ta yên. Tôi đã nhận một công việc –dù cho nó có phù hợp hoàn toàn với phong cách của tôi hay không – và tôi chưa bao giờ thua bất cứ ai, bất cứ lúc nào. Ông nghĩ tôi có thể rửa tay gác kiếm với sự thất bại đáng hổ thẹn này như hồi cuối của sự nghiệp ư?'

Jessup thở dài. "Ngài đánh cắp nó mà, không phải sao? Cô ta chỉ đánh cắp lại nó thôi. Ngài không thất bại, chính xác là thế."

"Người ta chỉ có thể hoặc là thành công, hoặc thất bại. Không có cái gì giữa chừng. Tôi sẽ lấy lại nó. Philip quả quyết nói, "dù phải mất bao lâu. Trong lúc đó, tôi làm việc cho ông."

* * *

Giống như Jessup nhẫn nại chịu đựng, bà Gales cũng cảm thấy mối lo ngại. Tuy nhiên với bà chỉ là do bản chất tinh tế, và do đó thể hiện cẩn trọng hơn.

Bà và Amanda ngồi trong thư viện.

"Bạn thân yêu à, cô nghĩ chuyện này có khôn ngoan không?" bà góa hỏi khi bà đưa trà cho Amanda. "Cô thực sự đâu biết người đàn ông đó. Có thể, phải không nào, rằng ông Wringle bảo anh ta đến lấy lại bức tượng thì sao?"

"Tôi đã nghĩ về điều đó," Amanda đáp. Cô cầm chiếc tách lên và mang nó tới chỗ ngồi bên cửa sổ, để cô có thể nhìn ra ngoài khu vườn héo quắt. "Padji rất thù địch, tôi đã đoán anh ta cũng nghĩ vậy. Nhưng anh ta không thế. Anh ta nghĩ trong đầu rằng anh Brentick đã tới chỉ vì mục đích quyến rũ tôi." Cô cười héo hắt. "Điều đó cực kỳ lố bịch, ngay cả người đàn ông đó cũng không quá yếu đuối và đói khát để làm một việc như thế. Bà nhìn thấy anh ta rồi đó, Letitia."

"Rồi." Bà góa thở dài.

"Bên cạnh đó, bức tượng bây giờ hết sức an toàn. Chỉ có duy nhất mình tôi là có thể lấy nó ra. Công chúa tội nghiệp, bị khóa trong một cái két lạnh lùng, tối tăm," Amanda bâng khuâng nói, "Thật đúng là không đáng sau tất cả những khó khăn và lo lắng kia, khi tôi không thể nhìn hay chạm vào nàng. Tôi chỉ muốn giữ nàng ở đây, ngay bên cạnh trong khi tôi làm việc với quyển sách của mình, như là... à, như là nguồn cảm hứng, có lẽ thế. Thay vào đó, tất cả những gì tôi có thể làm là thi thoảng đi tới York để thăm nàng. Công chúa tội nghiệp."

"Chỉ một thời gian thôi mà, bạn thân yêu," bà Gales an ủi. "Chỉ cho đến khi chúng ta cảm thấy chắc chắn rằng hầu tước sẽ không lần dấu nó theo cô. Không phải tôi nghĩ trong phút chốc rằng ông ta có thể," bà thêm vào trong sự quả quyết vội vã. "Nếu tôi là ông Wringle, tôi chắc chắn sẽ không thông báo với tước gia rằng bức tượng đã biến mất một cách bí ẩn - ở Portmouth, chẳng hạn. Nếu ông Wringle có chút trí khôn nào, ông ta đi ngay tới West Indies hay New South Waless, với sự mau lẹ cần thiết."

Amanda quay sang nhìn bà. "Giờ thì điều đó có thể giải thích chuyện," cô tư lự nói. "Nếu ông Wringle muốn biến mất, ông ta sẽ phải loại bỏ người hầu của mình, anh Brentick quá gây chú ý để mà không bị để ý."

"Quả vậy," bà Gales lẩm bẩm. "Quá gây chú ý." Amanda quay sang quang cảnh ảm đạm. "Mà ít ra ông ta cũng phải trả cho anh ấy. Song khi đó tôi không có một quản gia. Anh ấy chắc không có được những kinh nghiệm cần thiết, nhưng ít ra thì Padji không hăm dọa anh. Có lẽ anh Brentick sẽ ở lâu hơn hai mươi bốn giờ."

Anh Brentick không nói gì xa xôi về các kinh nghiệm cần thiết. Ý tưởng của anh về công việc của quản gia trong nhà rất mơ hồ, có thể nói như vậy. Tuy nhiên anh nhanh chóng nhận ra sự hiểu biết của người chủ mới của anh về vị trí đó cũng mờ mịt như thế. Cô Cavencourt có thể là người kể chuyện bậc thầy. Nhưng dứt khoát không phải một người quản lý nhà cửa. Cô ấy có thể khiến mọi người hầu thành bạn bè, và đẩy bạn bè vào công việc buồn chán của việc nội gia vất vả là một mâu thuẫn mà sự hiểu biết của cô không tài nào gỡ nổi. Kỳ quặc đến mức, kẻ hầu duy nhất cô ra lệnh giống chủ nhân chính là con hà mã Ấn Độ khổng lồ kia, và điều đó chỉ diễn ra khi nào Padji làm cô bực tức vượt quá khả năng chịu đựng.

Điều đó Philip đã khám phá ra khá lâu trước khi anh leo lên yên ngựa trở về York. Một cuộc trò chuyện nhằm khai thác khéo léo với người đại lý tuyển dụng đã làm rõ nhiều vấn đề nội gia khác.

Philip quay lại trang viên xa xôi với một số thông tin cơ bản trang bị bên mình. Phần còn lại anh dựa vào tài xoay sở thiên bẩm của bản thân.

Ở tuổi mười tám, bị đuổi và bị từ, anh rời Felkonwood chỉ với 5 đồng bảng trong túi. Ba tháng sau, bằng sự kết hợp giữa công việc và đánh cược, anh kiếm đủ tiền để mua chức sĩ quan. Anh không, như cha anh đã tự tin áp dụng, bước vào quân đội ở vị trí thấp kém của một người đăng lính mà là một sĩ quan. Từ khi đó, Philip Astonley đã liên tục chứng tỏ bản thân, rằng anh đủ khả năng đạt được bất cứ mục tiêu nào anh để mắt tới.

Khi anh chứng tỏ cho sự thỏa mãn của bản thân và sự ngạc nhiên của cấp trên bằng khả năng chỉ huy thiên tài của mình, Philip sớm tìm được những lĩnh vực mới và nguy hiểm hơn để chứng tỏ. Trong năm năm qua, anh đã làm cả Ấn Độ kinh ngạc. Anh trở thành một huyền thoại.

Giờ thì anh chỉ phải chứng tỏ bản thân như một người hầu, chúa tể của một nhúm những người đàn ông và đàn bà. Một người đã chỉ huy cả một trung đoàn sẽ chắc chắn chỉ huy được một căn hộ nhỏ. Như theo ông tướng vớ vẩn của anh – anh chỉ cần chiếm lòng tin của cô.

Với năng lực quân sự khéo léo, Philip bắt tay vào việc.

Khi trở về từ York, ngay lập tức anh gặp người quản lý và thuyết phục ông Corker ở lại.

Ngày hôm sau, một đoàn các cô hầu xuất hiện trước bà Swanslow. Padji uỳnh uỳnh bước vào để nghiên cứu họ kỹ lưỡng. Hai trong số các cô hầu thét lên, và một người té xỉu. Anh Brentick bước vào và làm cô gái bất tỉnh hồi phục lại, rồi bình tĩnh giới thiệu Padji như là một đầu bếp tài năng, dù tạm thời người Pháp.

Vì bị giáng cấp từ một quái vật siêu nhiên thành một tên khùng xứ Gô loa, Padji phải chịu đựng với tính khắc kỷ đúng kiểu Anh quốc. Không còn ai té xỉu nữa, thậm chí không còn ai đưa cái tạp dề lên đầu. Một số còn rúc rích cười – nhưng nhanh chóng cứng người lại khi mắt họ bắt gặp cái nhìn độc đoán xanh biếc của nguời quản gia. Với sự hướng dẫn tinh tế của anh, bà Swanslow đã chọn được hai cô hầu gái.

Đến cuối tuần, với việc tuyển chọn được vài người hầu hàng ngày và một anh hầu chạy việc, James, ngôi nhà đã có đủ nhân công, mặc dù chắc chắn không đầy đủ như thời của vị nam tước cuối cùng. Song, cô Cavencourt không biểu lộ có mong muốn – thậm chí là ngược lại- và người quản gia của cô không thấy có lợi lộc gì trong việc tuyển thêm một nhóm những kẻ ăn không ngồi rồi, chỉ để cho có mặt. Quý cô có một cuốn sách cần viết. Cô ấy cần sự yên tĩnh và êm ả, không có một đội quân người làm đi lại ngả nghiêng khắp nhà và chí chóe ngoài hành lang.

Theo đó, anh Brentick cho thư viện được lau chùi sạch sẽ là công việc đầu tiên mỗi sáng, hàng giờ trước khi cô chủ tới làm việc. Sau đó, không còn ai ngoại trừ bà Gales hay Bella được phép xuất hiện trước mặt cô. Anh Brentick yên lặng mang trà tới cho cô, và yên lặng đem đồ dùng xong ra. Anh lẻn vào như một bóng ma lịch sự, hiệu quả, và biến đi cùng cách đó.

Trong vòng một tháng, người làm của anh cũng biến luôn thành ma: mỉm cười, vui vẻ, nhưng yên lặng và nhanh lẹ. Trong một tháng, anh biến tập hợp các nhân công khỏe mạnh vùng Yorkshire thành một đội quân bóng ma chăm chú, thân thiện và cẩn trọng.

Vậy là một tháng Mười ẩm thấp đã trôi qua để đến một tháng Mười Một ẩm ướt và lạnh lẽo. May mắn cho những cư dân quen thủy thổ Ấn Độ, trang viên có quy mô khiêm tốn. Thực tế thì nó khá giống với căn phòng thừa bên cánh đông của lâu đài Felkonwood. Nhiều năm trước đó, ông của cô Cavencourt đã mở rộng và hiện đại hóa tòa nhà với ý định an ủi hơn là hoành tráng. Ở đây không có những sảnh đầy gió lộng kéo dài đến những căn phòng rộng lớn, vọng tiếng vang. Một khi được lau chùi đúng kiểu, những chiếc ống khói sẽ cho thấy sự hoàn hảo. Ngay cả trong lúc cuối thu, những căn phòng vẫn đủ ấm áp.

Căn phòng ăn thân mật và thư viện ấm cúng quay về hướng tây, nhìn ra một khu vườn được chăm nom cẩu thả. Cành khô và lá héo bịt kín chiếc ao cảnh ở giữa vườn, vì, bất kể nỗ lực của Philip, Padji và người làm vườn đã xung đột quá nhiều lần. Người làm vườn bỏ đi trong giận dữ vài tuần trước. Nhưng khu vườn sẽ được phục hồi vào mùa xuân.

Ngôi nhà nằm náu mình trong một thung lũng hẹp. Phía trên khu vườn, những sườn dốc tối đầy cây cối vươn lên vùng đất hoang phía trên nữa. Tuy nhiên, ngay cả lúc này, lúc chạng vạng, anh không thấy thế giới phía ngoài cánh cửa thư viện kia hoàn toàn buồn chán. Tối tăm thì có, nơi này, lạnh lẽo và xa xôi, nhưng trong bóng tối và sự xa xôi của một nơi hẻo lánh, lại yên lặng trong sự bí hiểm của nó.

Philip đứng nhìn, dây kéo rèm nằm quên trong tay khi anh hít vào luồng khí lúc đêm xuống.

"Tôi đoán hẳn với anh trông nó rất ảm đạm," giọng trầm trầm của cô Cavencourt cất lên, bên cạnh anh.

Anh nhanh chóng kéo dây đóng rèm.

"Hay hơn nhiều, thưa cô," anh đáp. "Ngược lại với vẻ buốt giá và ảm đạm ngoài cửa, trong nhà dường như ấm áp và sáng sủa hơn." Anh cau mày nhìn cái vật nhỏ nằm lộn xộn trên bàn viết. "Trà của cô sẽ lạnh mất. Ngày mai chúng tôi phải chuyển bàn cho cô. Tôi tin là cô đang làm việc ở nơi bị gió lùa nhất phòng."

Cô ngước lên. Phương pháp sắp xếp suy nghĩ của cô Cavencourt, anh đã học được, là làm rối tung mái tóc của cô. Lần này lại lần khác, trong lúc cô làm việc, những ngón tay bứt rứt của cô sẽ cào lên mái tóc, lơ là làm lỏng những chiếc kẹp và từ từ biến búi tóc công sở của cô thành một mớ lộn xộn bừa bãi những lọn tóc màu cà phê.

Đôi tay quản gia của anh ngứa ngáy muốn làm mọi thứ ngăn nắp và hiệu quả trở lại, sao cho anh có thể thấy cô điềm tĩnh như một người chuyên nghiệp. Hiện tại thì không may, cô đang thể hiện một kiểu khó hiểu khác – một kiểu cũ, mà anh rất mong muốn giải quyết bằng cách cư xử đã thành truyền thống trong giới tính mình.

Khi lúc đầu anh đến, quyến rũ là thứ cuối cùng nhất xuất hiện trong đầu anh. Cho đến những tuần sau, nó đã không thương xót tìm đường quay lại. Thi thoảng nó còn ngoi lên vị trí đầu tiên, nơi anh thấy càng khó khăn hơn để đánh bật khỏi vị trí.

"Tôi nghĩ thế này tốt hơn," cô nói. "Lò sưởi quá ấm áp và mời gọi, và sự ấm áp chắc sẽ làm tôi gà gật. Tôi thấy khó lòng mà tập trung được như thế."

Philip tự bảo mình là anh thấy dứt khoát không khó khăn để tập trung. Nếu cô là một kẻ bơ vơ cô quạnh, ngồi buồn bã mong chờ ai đó đến ôm trong tay, đó không phải việc của anh. Anh không quan tâm nếu chiếc mũi quý tộc của cô có ửng đỏ hay các ngón tay cô xanh tím vì lạnh. Cô có thể lạnh cóng nếu cô muốn. Đó không là gì với anh.

Anh mang chiếc khay khỏi chiếc bàn nhỏ bên lò sưởi và mang nó tới chiếc bàn lớn nơi cô làm việc. Không thấy có chỗ nào có thể đặt được, Philip đơn giản đặt toàn bộ chiếc khay lên trang bản thảo trước mặt cô.

"Anh Brentick, tôi đang làm việc với nó."

"Vâng, thưa cô," anh nói. "Tôi thấy rõ không còn cách nào khác để thuyết phục cô dừng lại."

Đôi mắt hổ phách của cô lóe lên vẻ khó chịu. "Không phải điều đó cho thấy anh là một kẻ độc đoán sao? Đặt toàn bộ cả cái khay dưới mũi tôi như thế?"

"Trưa nay cô không ăn gì," anh nói. "Nếu tôi lại đem về một cái khay chưa đụng tới, Padji sẽ bắt đầu khóc lóc, và điều đó chắc chắn ném bà Swanslow vào một cơn đau thắt. Rồi Janes, trong sự cảm thông sẽ bắt đầu một cơn ngất xỉu. Chúng tôi là những kẻ dưới đa cảm. Khi cô chủ bỏ lơ trà của mình, chúng tôi không thể khuây khỏa được, và hậu quả là, vỡ tung trong bạo lực. Tôi nhận thấy công việc của cô đã vượt quá các vấn đề trần thế là nghỉ ngơi và ăn uống rồi, thưa cô. Tiếc thay, những người làm còn lại lại thiếu sự suy xét triết học của tôi. Làm thế nào mà hai chúng ta," anh kết luận, lắc đầu buồn bã, "đương đầu với quá nhiều như thế?"

"Hai chúng ta, thực vậy," cô nói với tiếng khịt mũi khi nhìn anh rót trà. "Tôi có thể thấy anh đang theo phe nào."

Anh đưa chén trà cho cô. "Như tôi hiểu thì, mục đích chính của một người quản gia trên đời là duy trì trật tự và sự bình yên trong nhà. Nó cần một bàn tay cứng rắn để chống lại sự lộn xộn," anh nói, với cái nhìn ý nghĩa xuống thảm họa được coi là kiệt tác văn chương của cô Cavencourt.

Những trang giấy mực bắn tung tóe nằm rải rác xung quanh trong sự tự do thoải mái. Trên bàn và sàn nhà là hàng đống sách, phần lớn có các mẩu giấy dính vào các trang, đứng chất chồng trong tuyệt vọng.

Cô nhìn theo anh và đỏ mặt. "Tôi không có tổ chức lắm, tôi e rằng thế," cô nói.

Cô chẳng có tổ chức chút nào. Phương pháp làm việc của cô là làm rối tung lên và lộn xộn như mái tóc cô. Mực lấm trên các ngón tay cô. Anh thấy có một vệt nhòe sẫm giữa hai đầu lông mày thanh mảnh của cô. Anh muốn lau nó đi bằng tay mình. Anh muốn vuốt lại tóc cô. Rồi cô nhìn lên, và vẻ ngượng ngùng bào chữa trên nét mặt cô làm cho anh chẳng muốn gì hơn là hôn cô.

"Cô có một tâm hồn sáng tạo," anh nói, dũng mãnh lờ đi mùi hương oải hương đang trêu chọc mũi anh. "Ngăn nắp và có tổ chức cần trí thông minh tẻ ngắt hơn."

"Tôi cho đó là một cách tử tế để bảo rằng tôi đang bị rối trí," cô lẩm bẩm.

"Không, thưa cô. Tôi đang định đưa ra chủ đề không thể bác nổi cho nhu cầu của cô về công việc thư ký"

"Dĩ nhiên là tôi cần một thư ký," cô phẫn nộ nói. "Tôi không phải bị quẫn trí, anh Brentick ạ. Đương nhiên là ý tưởng có trong đầu tôi. Nhưng anh quên mất rằng nhiều tác phẩm tôi tham khảo bằng tiếng Sanskrit, và các ghi chú của Rani lại toàn bằng tiếng Hin đu. Tôi chắc sẽ phải lục tung toàn bộ vương quốc để tìm ra kiểu thư ký tôi cần, dù cho có thể cô ta hay anh ta sống ở Ấn Độ hay chăng. Hơn nữa, đến lúc tôi tìm thấy kỳ quan này, chắc có lẽ tôi đã hoàn thành xong quyển sách của mình rồi, ngay cả theo phương cách hỗn độn của tôi."

Anh thở dài và cầm bản sao cuốn Bhagavad-Gita của cô lên.

"Đã không có lúc nào tôi không tồn tại," anh dịch, "không phải anh, cũng không phải những hoàng tử này; sẽ không bao giờ có lúc nào chúng ta thôi tồn tại."

"Trời ơi," cô lẩm bẩm.

Anh nhìn cô và nhe răng cười.

Anh Brentick đảm nhiệm vị trí của thư ký cũng cùng với phương thức im lặng hiệu quả mà anh đã thực hiện các trách nhiệm khác liên quan đến chủ nhân. Buổi sáng hôm sau, anh theo cô lên thư viện, nơi anh nghĩ ra một hệ thống tổ chức các ghi chú của cô. Rồi anh lượm lại các quyển tham khảo cô cần ngày hôm đó, đặt các dấu ghi nhớ lên các trang cần thiết, và xếp chúng lại ngay ngắn trong tầm với.

Anh ở cùng cô tới trưa, đọc lại những gì cô đã viết lúc trước và ghi chú. Anh đứng kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, mang tới các cuốn sách hay giấy viết, chữa lại bút lông, và lau các vết mực. Theo cái cách kỳ lạ của anh, anh khiến mình vô hình gần suốt thời gian, dù cho anh hiện hình ngay khi cô cần. Những buổi sáng sau, anh vẫn tiến hành cùng cách đó.

Bà Gales tham gia cùng họ ngay từ đầu. Sự vô hình, mà bà nhanh chóng phát hiện, cũng không được bà ưa thích lắm như nó đối với người quản gia, và các buổi sáng thực sự trôi qua chậm chạp, dù cho bà có việc đan lát làm bận bịu.

Một buổi sáng, sau một tuần đi kèm trong im lặng này, bà Gales ngồi dậy khỏi chỗ thường nhật bên lò sưởi, hoàn toàn không gây chú ý, rời khỏi phòng, xoa xoa chiếc đầu đau ê ẩm. Bà gặp Bella trong sảnh và cau mày.

Bella gật đầu thấu hiểu nhanh chóng và đưa bà góa tới sảnh của người hầu, lúc này đang vắng tanh vắng ngắt.

Sau một tuần trà, bà Gales bộc lộ sự băn khoăn.

"Đôi khi," bà nói, "một người có thể quá hoàn hảo, Bella à."

"Ôi, bản thân tôi không thích họ quá gầy nhẳng như thế," Bella nói, "nhưng tôi phải nói rằng khuôn mặt anh ta hoàn hảo."

Bà Gales nhướng mày. "Ý tôi là thái độ của anh ta. Anh ta biến mình thành không thể thiếu được, tính theo mức độ cảnh báo."

"Anh ta có cách riêng, phải không nào? Không có ai trong chúng ta làm chính xác những gì anh Brentick muốn – và anh ấy không nói một lời nào phải không? Chỉ phải nhìn bà à, tôi dám nói, bất cứ cái gì anh ta có ý trong đầu, sao cơ, cũng lọt ngay vào đầu bà, và dính vào đó rất chặt."

"Chính vậy." Bà Gales rót đầy chén trà. "Câu hỏi đặt ra là, anh ta đặt cái gì vào trong đầu cô ấy?"

Bella cân nhắc. "Chỉ mấy ông thần ngoại đạo của họ thôi mà, tôi đoán thế," cô nói. "Họ không nói chuyện về cái gì khác chứ, phải không?"

"Không. Hôm nay là Krishna độc ác và các chiến binh nữ của ông ta. Hơi ngạc nhiên là cô ấy không thể theo được dấu các bà vợ và nàng hầu. Vợ của những người đàn ông khác cũng không kém," bà Gales nói thêm vào vẻ không đồng tình. "Nhưng mà họ thảo luận theo cách rất học thức mà người ta cảm thấy ngu ngốc nếu xen vào."

"Đó chỉ là về quyển sách thôi mà, bà ơi."

"Phải. Tôi đoán những việc các vị được gọi là thần này làm còn khá thuần so với tiểu sử của Rani Simhi. Nhưng, anh ta sẽ không bao giờ bóng gió rằng Amanda không biết gì về những chuyện này, huống hồ còn viết về chúng. Tất cả những gì anh ta đã từng chỉnh lại là chú pháp của cô ấy. Thực sự," bà góa đầy khó chịu thêm vào, "theo gu của tôi thì người đàn ông này quả là khó hiểu. Và tôi không thấy an tâm chút nào về cái cách anh ta nhìn cô ấy." Bà xoa đầu lần nữa. "Bella, tôi rất sợ là... lúc này anh ta rất chu đáo," bà bất lực nói. "Rất tử tế, rất ý tứ. Anh ta làm cho cô ấy cười. Anh ta làm cho cô ấy -"

"Hạnh phúc," Bella nói giùm bà. "Có một điểm quan trọng trong đó, bà ạ. Có lẽ còn có nhiều hơn trong đó, và có thể không có, và có thể nó không phải là kiểu đúng phép nhất. Nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ là các chuyện xảy ra khi trước như thế nào. Cô ấy đã lớn lên quá nhanh- và chúa biết được rằng không có ai đã từng cười đùa nhiều ở đây."

Bà Gales thở dài. "Phải, tôi tưởng tượng điều đó chắc hẳn thế. Mẹ cô ấy đã ốm yếu suốt bao năm, phải không chứ?'

"Bà ấy chưa bao giờ đúng đắn, bà ạ. Chưa bao giờ kể từ khi cô Amanda là một đứa trẻ. Ít ra, đó là những gì mẹ tôi bảo. Hồi đó tôi chẳng hơn một đứa sơ sinh là mấy, nên tôi chưa bao giờ biết phu nhân khi bà ấy chưa bị... ốm."

Sự lưỡng lự trong giọng nói cô hầu khiến bà Gales nhìn cô sắc lẻm. "Cái gì làm bà ấy ốm thế, Bella? Amanda hiếm khi nhắc tới mẹ mình, và tôi chưa bao giờ gặp phu nhân cả."

"Khi ấy tôi không phải là hầu gái của phu nhân nào, bà ạ, và dân gian không muốn kể gì cho tôi, bây giờ thì họ có không?" tiếng trả lời thoái thác.

Lòng trung thành, bà Gales trân trọng. Nếu Bella không thích những chuyện ngồi lê đôi mách về quá khứ gia đình, thì bà góa cũng có đủ lòng trung thành để kiềm lại lời thúc ép.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.08.2014, 10:02
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5265 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Nàng công chúa gỗ đàn hương - Loretta Chase - Điểm: 10
CHƯƠNG 19


Thư viện yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của bút cô Cavencourt và tiếng huýt gió của than trong vỉ lò sưởi. Philip đứng bên cửa sổ, hai tay đeo găng trắng xóa chắp lại phía sau lưng, anh chăm chú nhìn lên con dốc phủ đầy cây đang vươn lên từ phía rìa khu vườn. Bầu trời tối tăm ngày hôm qua đã sáng bừng trong màu xám trai sáng nay. Đây đó những tia sáng yếu ớt cố gắng rót những đốm lấp lánh xuống mặt ao. Cây cối và bụi rậm rung mình trong gió và những chiếc lá khô khẽ lượn xuống nước và mặt đất.

Tiếng sột soạt ngừng lại, và một câu lầm bầm chửi thề làm tan sự im lặng.

"Đây là câu 'chết tiệt' thứ năm của cô trong sáng nay rồi," Philip nói. "Tôi không hề ngạc nhiên. Chắc cô sẽ dành 5 kiếp tiếp theo để giải thích các nghi lễ thờ shakta."

Cô nhìn lên. "Nếu nói về Kali, tôi phải giải thích rằng bà chỉ là một trong những hiện thân của vợ thần Shiva. Mọi người đều nghĩ tới sự tệ hại nhất của Kali, nhưng bà ấy chỉ là một yếu tố - như một đặc điểm tính cách giữa rất nhiều. Tính cách không phải lúc nào cũng trước sau như một."

"Cô muốn bào chữa cho bà ta vì cô thích những người đàn bà khát máu, cô ạ."

"Bà ấy là một trong các nữ thần quan trọng của Calcutta," cô Cavencourt đáp trả. "Anh biết rất rõ tên gốc của thành phố là Kalikata. Tôi khó có thể bỏ qua bà ấy. Bên cạnh đó, nếu tôi chỉ nói về những vấn đề được đồng thuận thôi thì cuốn sách sẽ chán ngắt."

Anh bắn cho cô một nụ cười. "Chắc chắn thế - với những ai thích chuyện gay go và báo thù rùng rợn."

Anh đi về phía bàn làm việc, nơi chỉ trong chưa đầy một giờ đồng hồ, cô chủ anh đã biến thành sự mất trật tự đến điên đầu. "Cô làm việc quá vất vả mà không nghỉ ngơi gì. Tôi nhớ có lần cô đã gợi ý tôi tập thể dục, cô à. Tôi nghĩ cô phải theo lời khuyên của chính mình thôi." Anh trỏ ra ngoài cửa sổ. "Gió hôm nay không mạnh lắm. Cô đi dạo sẽ tốt đó."

Anh kiên nhẫn lắng nghe khi cô nhặng xị lên là cô không thể thôi lúc này, khi cô đã gần có thứ đó trong tay, và đó, hơn nữa, cô khá khỏe mạnh, không cần tập thể dục – đấy là chưa kể ngoài kia trời buốt giá.

Philip để cô tiếp tục eo sèo. Khi cô đã giải thích xong những sai lầm cần chấn chỉnh của anh và lại cầm bút lên, anh rời khỏi phòng.

Một phần tư giờ sau, anh quay lại, mang theo một cái khăn và áo choàng bằng len, một chiếc mũ dày, găng tay và giầy sturdy. Anh đã khoác một chiếc áo choàng màu đen bảnh bao.

Cô Cavencourt nhìn chiếc áo choàng của anh và đống quần áo trên tay anh rồi thở dài. "Tôi cho là anh muốn lôi tôi ra ngoài cửa, dù tôi có muốn hay không. Lẽ ra tôi phải biết khi không có lấy một lời rỉ tai tranh cãi nào. Anh rất là chuyên quyền."

"Và cô cáu kỉnh vì dành quá nhiều thời gian trong một căn phòng nóng nực, với chiếc mũi dính vào một đống giấy tờ," anh bất kính nói.

"Mũi tôi, cho anh biết -"

"Có một vết mực trên đó." Anh đưa ra một chiếc khăn tay lớn, trắng tinh.

Người quản gia của cô bày tỏ mong muốn đi dạo trên cánh đồng hoang, Amanda dẫn anh theo một lối quen nhưng khó lòng nhận ra, qua cánh rừng tới đỉnh các sườn dốc. Xa xa ngoài chiếc chòi trong thung lũng, gió thổi dữ dội nhưng việc leo chậm chạp lên đồi đã làm dòng máu chậm chạp trong cô khuấy trộn, cô cảm thấy cái lạnh thật vui vẻ.

Amanda nuốt vào đầy biết ơn khi họ dừng lại trên đỉnh để quan sát cảnh vật xung quanh. Lác đác có một vài cây to cằn cỗi điểm xuyết quang cảnh chủ yếu là cây kim tước và đá lởm chởm. Mặt đất nhấp nhô xù xì bị chia cắt bởi những bức tường đá thành các hình khối to lớn không đều nhau.

"Tất cả là của cô sao?" anh hỏi.

"Đã như vậy. Nếu không nhờ Roderick thì chúng tôi đã mất mọi thứ. Nhưng những cánh đồng chúng tôi xoay sở giữ lại cũng đủ hữu ích rồi," cô nói. "Tôi có thể sống bằng thu nhập, nhưng Roderick không muốn nghe. Nếu anh ấy có thể, anh sẽ bắt tôi sống lâu dài ở London trong sự xa hoa nhàn nhã."

Anh Brentick ném cho cô một cái nhìn tò mò, rồi lại nhìn ra xa. "Song rốt cuộc cô sẽ muốn ở thành phố, ít nhất là sau khi cô hoàn thành cuốn sách. Tôi nhận thấy xã hội thượng lưu sẽ làm xao nhãng."

"Tôi sẽ không tới London."

"Ngay cả trong kỳ lễ hội sao?"

"Không," cô quả quyết nói. "Tôi không muốn lễ hội nào nữa."

"Tiếc quá," anh nói. "Tôi thích thách thức của việc quản lý những ngôi nhà toàn kẻ lười biếng không đáng tin cậy và gốc thành thị hơn. Những người lao động Yorkshire ở đây rất là chu đáo," anh phàn nàn.

"Đó là lỗi của anh, anh Brentick. Tôi đã để mọi chuyện thuê mướn cho anh. Không có ai ngăn cản anh thâu nạp một toán những kẻ trộm cắp và lười biếng hơn nếu anh muốn. Nếu anh chán, hay cô đơn thiếu đồng hành..."

"Tôi không chán, thưa cô. Tôi đang học được rằng ẩn dật và cô đơn không giống nhau."

Thật là lúng túng khi phát hiện ra dường như anh nhớ được mọi từ cô đã từng thốt ra với anh. Cũng lúng túng không kém là việc anh nhắc đến London. Anh đã có mánh khóe nhử mọi người làm chính xác những gì anh muốn. Anh thay đổi suy nghĩ người khác dễ dàng như đổi cốc rượu vang lúc bữa tối. Nhưng không phải trong chuyện này, Amanda vội vã chấn chỉnh bản thân. Cô sẽ không bao giờ, miễn là cô còn sống, dự một mùa lễ hội nào nữa ở London.

"Thế là anh hiểu tôi đã có được thú vui ẩn dật ở đâu và như thế nào," cô bình tĩnh đáp lại. Cô làm một cử động nhanh với tay mình.

"Vâng, nơi này buồn chán và đói khát trước mắt chúng ta, tối tăm và câm lặng. Nó không làm ta xao lãng bởi sự huyên thuyên tẻ nhạt. Nhưng theo cách riêng khiêm tốn của mình, nó không thể tin cậy được." Anh nhìn quanh và mỉm cười với cô. Chẳng hạn nếu chúng ta cứ đứng ở đây lâu hơn, bị mê hoặc bởi cảnh quan đồng hoang quyến rũ này, cô sẽ đông cứng thành khối.

Anh nắm lấy tay cô giúp cô đi xuống con dốc gập ghềnh, chỉ buông ra ngay khi đường đi dễ hơn. Một dặm đi bộ đã dẫn họ đến một góc khuất của thung lũng chắn gió bởi những tảng đá và các khoanh rừng cây đầy sẹo.

Sau khi khảo sát những tảng đá xù xì, anh Brentick chọn một nơi nghỉ thích hợp Anh rút từ trong túi ra hai chiếc bình thon và hai gói bọc trong vải lanh. Rồi anh bỏ áo ra và, hoàn toàn điếc đặc trước sự phản đối của Amanda, trải nó ra cho cô ngồi lên. Cô thấy chiếc bình thon chứa rượu táo. Trong cái bọc là những lát pho mát và khoanh bánh mỳ dày được nướng vẫn còn mới.

"Anh nghĩ đến mọi thứ," cô nói.

"Tôi đã lo cô có thể đói lả trên đường về. Khi cô mảnh mai hợp thời trang thế này, cô ạ, tôi không thể thấy bình thản trước viễn cảnh mang cô về nhà suốt gần bốn dặm đường đi khúc khuỷu."

Amanda vội ngoảnh nhìn đi chỗ khác, và hơi nóng bốc lên mặt cô rút dần.

Họ dây dưa bữa ăn với sự thân thiết thoải mái họ đã từng vui vẻ trên tàu, và chỉ gần đây mới hồi sinh trong những tuần làm việc cùng nhau trong thư viện. Không phải đến khi ăn khoanh bánh mì và pho mát cuối cùng thì Amanda mới nhận ra các câu hỏi của anh đã gợi chuyện đến thế nào. Cô buồn bã nhìn lên khi anh hỏi nơi cô từng chơi hồi nhỏ.

"Không phải ở đây," cô nói nhanh. "Tôi hiếm khi đi xa khỏi nhà, trừ khi nào Roderick ở nhà. Anh ấy và tôi thường xuyên đến đây. Nhưng khi anh ấy đi học, tôi phải ở trong giới hạn khu vườn."

"Thế là thông minh đấy. Nếu cô ngã và làm đau mình, có thể sẽ không tìm ra cô sau hàng giờ. Tôi chỉ không biết bạn chơi của ô là ai. Chắc hẳn cô phải đi khá xa để gặp một ai đó."

Cô bật nắp chiếc bình thon lại. "Roderick đã ở đây," cô nói chắc chắn. "Mọi kỳ nghỉ anh ấy đều ở nhà."

Đầu cô căng ra để làm chệch hướng những câu hỏi không tránh nổi, nhưng không có câu nào. Anh Brentick chỉ gật đầu, và gọn gàng thu lại đồ thừa của chuyến picnic. Khi họ quay về hướng tòa nhà, cuộc nói chuyện cũng chuyển hướng, cô thấy nhẹ nhõm. Họ nói về Kali.

Một ngày cuối tháng Mười một, Philip theo cô chủ và bà Gales tới York. Cô Cavencourt có công chuyện ở nhà băng, cô bảo. Anh thừa hiểu cô định đến thăm bức tượng của mình dù chưa có lần nào cô hé một lời về Nàng công chúa cười.

Trong lúc dấy lên niềm hi vọng nhỏ nhoi là cô sẽ mang nó về nhà, Philip đã chuẩn bị đến khi đó anh sẽ tước của cô. Như thường lệ, anh lập một kế hoạch hết sức dễ dàng để thực hiện mà không gây nghi ngờ gì.

Kế hoạch tan theo tro bụi trong đầu anh khi sau nửa giờ đồng hồ, cô chủ rời khỏi nhà băng mà không cầm theo thứ gì.

Dù sao cũng không có một chút ý niệm lờ mờ của thất bại làm hỏng thái độ lịch thiệp của anh như, như là một người hầu hèn mọn, anh theo cô xuống phố và lên các quầy sách. Ở đó anh đợi cô gọi mang các gói hàng. Cô Cavencourt bỏ tiền vào sách vở cũng nhiều như các quý bà quý cô khác bỏ vào mũ nón.

Philip đứng bên cánh cửa, tay chắp sau lưng, nét mặt anh trống không và thờ ơ khi anh nhìn cảnh vật diễn qua trước mắt. Người chạy việc vặt của cô Cavencourt không mặt chế phục. Điều ấy chẳng nghi ngờ gì giải thích tại sao có tới hơn một quý bà đi qua liếc nhanh xem anh chàng đứng nơi cửa hiệu sách có phải chỉ là người hầu không. Vài người tiếp tục nhìn, thậm chí còn lấy đó làm vui. Người quản gia, tuy nhiên vẫn giữ những cái gật đầu nhìn nhận đúng mực với các phụ nữ tầng lớp thấp hơn, những người đền cho anh cái đỏ mặt và tiếng cười rúc rích.

Anh vui vẻ với bản thân mình trong điều kiện này suốt hai mươi phút cho tới khi một quý ông dừng lại và nhìn vào cửa sổ quầy hàng. Ông ta cũng cao như Philip, khổ người to lớn và khỏe mạnh. Mớ tóc dưới chiếc mũ thanh lịch màu đen, nét mặt buồn rầu khắc khổ. Philip đoán tuổi người đàn ông chừng bốn mươi dù đôi mắt và cái miệng phóng đãng có thể làm già thêm mấy năm nữa.

Dù Philip có vẻ để mắt hướng bất động ra phía phố, anh vẫn cảm nhận được sự chuyển động chăm chú của người lạ mặt về phía mình. Lúc đó, một tín hiệu lướt qua não Philip, gợi một phản ứng thông thường của các loài thấp hơn khi một con đực đối địch vượt qua ranh giới lãnh thổ. Tim anh đập nhanh hơn và các cơ cứng lại chờ trận đánh.

Người lạ mặt điềm tĩnh lướt qua anh và bước vào cửa hàng.

Những ngón tay cứng rắn của Philip rút chiếc đồng hồ bỏ túi ra và nhìn mơ hồ vào nó một lúc trước khi từ từ quay lại nhìn qua cửa sổ.

Người lạ mặt, mũ cầm trong tay đang nói chuyện với cô Cavencourt. Ôm chặt quyển sách vào ngực, cô nhìn ông ta chằm chằm. Cô có vẻ đáp lại, rồi quay đi, để rơi cuốn sách xuống quầy thu ngân, và vội vã ra cửa.

Cô lao qua cửa và đi xuống phố, hoàn toàn quên mất Philip đang vội vã theo mình. Kẻ bắt chuyện bí ẩn của cô không hề cố gắng đuổi theo, Philip thấy điều đó qua cái liếc lại phía sau, nhưng cô vẫn tiếp tục đi xuống phố. Cô đang định qua đường – ngay chỗ một cỗ xe lao đến – thì Philip chạy tới và chộp lấy tay cô. Anh kéo cô khỏi con đường và vào một ngõ hẹp.

Ngực cô nhô cao lên và gương mặt ửng đỏ, mắt cô long lanh những giọt nước sắp rơi. Anh dìu cô vào sâu trong bóng mát, sợ những người qua đường tò mò có thể chú ý đến sự giận dữ của cô.

"Tôi muốn về nhà bây giờ," cô run run nói. "Tôi muốn về nhà, anh Br-" Tiếng còn lại biến thành nức nở.

Cô quay sang anh và ép gương mặt nóng bỏng vào ngực anh.

Ngay tức thì, tay anh vòng quanh cô, để ôm cô khi sự kiềm chế trong cô vỡ vụn và tiếng nức nở làm thân hình mảnh dẻ của cô rung lên.

Philip nhìn chằm chằm qua vành mũ cô tới bức tường đầy bụi bẩn phía đối diện. Anh cố gắng giữ cho đầu óc trống trải và cứng rắn bởi vì chuyện đó cũng làm tim anh nặng nề theo. Anh thầm cầu nguyện cô sẽ sớm lấy lại bình tĩnh, trước khi anh yếu đi.

Anh không thể hôn cho nước mắt cô vơi đi, cũng như không được phép đặt tay lên lưng cô vuốt ve. Cái kiểu cư xử không ra người hầu đó, khi cô trở lại chính mình, sẽ gây khó khăn. Anh đã dành quá nhiều thời gian để chiếm lòng tin của cô, khiến cô phụ thuộc vào mình, để có thể chuốc lấy bất kỳ sự rắc rối nào lúc này Anh sẽ không để bản thân thua cuộc trước sự thương hại... hay trước hơi ấm rủ rê từ thân hình mảnh khảnh ấy.

Cô là đồ chết tiệt. Nếu cô không sớm ngừng lại-

Trước sự nhẹ nhõm không nói lên lời của anh, cô bỗng nhiên lùi lại. Anh buông cô ra và đưa chiếc khăn tay.

"Anh nghĩ tôi bị điên," cô nói đứt quãng vào mảnh vải lanh.

"Không có gì mới," anh nói. "Tôi luôn luôn nghĩ thế."

Cách cô cố gắng nhoẻn miệng cười ngay lập tức nhưng yếu đuối đã làm anh như buốt nhói.

"Gã đê tiện đó là ai thế?" anh hỏi.

"Không ai cả. Một trong những người bạn của m – cha mẹ tôi."

"Một người bạn, tôi hiểu rồi, cô không thích lắm."

Cô nhìn chiếc khăn tay đã bị vặn thành các nút một cách chăm chú. "Không tôi đã không – giờ không."

"Tôi hi vọng ông ta không bất kính, thưa cô."

"Ồ, không, không có chút nào. Ông Fenthill là một người rất nhã nhặn," cô nói chắc chắn. "Nhưng tôi thì không. Thật khó khăn cho tôi khi phải đối xử lịch sự với những người tôi – tôi không thích. Thực sự là không thể. Và vì thế, và vì thế tôi đã tự biến mình thành ngớ ngẩn. Thực sự, tôi xin lỗi. Giờ thì cả York sẽ thấy tiếc cho anh vì đã làm việc cho một người rồ dại." Cô nhét chiếc khăn nhàu nát vào trong túi.

"Không nếu như họ biết cô đã trả tôi cao đến mức nào," anh nói với vẻ nhẹ nhàng vờ vịt. "Cô có đủ sức rời khỏi con đường dơ dáy này không cô?"

Cô gật đầu, từ chối đón cái nhìn của anh.

"Tốt rồi. Để chúng ta tách bà Gales ra – bằng vũ lực, nếu cần – khỏi trận chiến của bà với người bán vải nhé? Cô sẽ muốn cả dùng trà và ăn gì đó trước khi chúng ta quay lại."

Đêm lạnh giá, nhưng anh đã quen dần với nó. Hay có lẽ Philip chỉ lờ nó đi, cũng như anh lờ đi cái nóng kinh tởm của Calcutta. Anh uể oải bước trong vườn, hút xì gà cheroot khi lật vấn đề nan giải trong đầu. Anh nhận thấy một khó khăn, một trở ngại lớn, và anh chắc chắn chuyện hôm nay đã gây nên một phần.

Không có ai đến thăm cô Cavencourt ngoại trừ ông cha xứ, người được gọi tới mỗi một lần. Những dân làng Philip giáp mặt đều thận trọng và kín tiếng. Anh cảm thấy có bê bối hay bi kịch gì đó, nhưng không kỹ năng tình báo nào của anh có thể khêu ra thông tin anh cần. Dân làng có thể nhỏ to với nhau, nhưng với người lạ mặt thì họ kiên quyết tránh xa.

Thật quá nản lòng. Cho đến khi anh có cơ sở, anh không thể nào xử lý được vấn đề, và cho tới khi anh xử lý với nó, cô vẫn ở đây, ẩn kín, còn bức tượng của cô vẫn bất khả xâm phạm trong một nhà băng ở York.

Philip nhận ra ánh đèn trước khi anh thực sự trông thấy nó. Anh nhìn lại về phía ngôi nhà, cuộc khảo sát nhanh của anh không cho thấy điều gì ngoại trừ những cánh cửa sổ tối om cho đến khi... à, căn phòng học cũ.

***

"Ôi, cô ơi," Bella nhẹ nhàng nói khi đóng cửa phòng học lại sau lưng. "Tôi biết cô đã không ngủ được. Lại thêm một cơn ác mộng nữa à?"

Amanda ngồi co lại trên một chiếc ghế cỡ trẻ con. Cô kéo chiếc váy ngủ quấn chặt hơn quanh người. "Không, ít nhất không phải tối nay. Đó là ngày hôm nay, và tôi đã thức."

"Cô?" Gương mặt tròn nhăn lại thất vọng, Bella đi ngang qua phòng để đến bên cô chủ. Người hầu gái kéo một chiếc ghế đẩu thấp, ngồi xuống, và cầm tay Amanda. "Chúa ơi, cô lạnh toát như băng ấy," cô nói khi xoa xoa những ngón tay lạnh giá.

"Tôi đã gặp ông Fenthill."

Đôi tay bận rộn của Bella dừng lại.

"Thực sự còn hơn cả gặp," Amanda nói. "Ông ta đã nói với tôi."

"Ôi, cô à, sao ông ta có thể? Nhưng mà, chắc chỉ giống ông ta thôi chứ?" Cô hầu căm phẫn nói thêm. "Không bao giờ đếm xỉa đến cảm nghĩ của người khác ngoại trừ bản thân. Không ngạc nhiên gì khi thấy cô về nhà tái dại như thế và không giống cô chút nào. Lại còn hầu như không chạm vào đồ ăn tối nữa chứ, bà Gales bảo vậy. Bà ấy nghĩ đó là -" Bella tiếp nhanh. "Ôi, cô đã làm việc quá vất vả, bà ấy nghĩ thế."

Tay Amanda nắm chặt tay cô hầu. "Bà ấy không biết chứ, phải không? Tôi biết cô sẽ không bao giờ kể với bà ấy, nhưng bà có thể nghe được từ người khác."

"Bà ấy không biết, cô ạ, và bà ấy rất mực đàng hoàng để mà tọc mạch, nên cô đừng lo lắng. Dù sao thì cô cũng không nên. Bởi vì bà ấy cũng quá mức đàng hoàng để có thể đánh giá cô vì những gì mà người mẹ tội nghiệp của cô đã làm."

"Nhưng đó cũng không phải là lỗi của mẹ." Amanda buông tay ra rồi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Sau một lát cô nói, "Đó không phải. Tôi không nghĩ đó là lỗi của bất cứ ai."

"Cũng có thể thế," tiếng đáp lại ngờ vực, "nhưng ông ta có thể để bà yên, phải không nào? Bà là một người phụ nữ có chồng, một người mẹ, và già đủ để làm mẹ ông ta."

"Bà không thể làm mẹ ở tuổi lên mười được, Bella à. Dù sao đi nữa, có lẽ nếu chín chắn hơn, ông Fenthill có lẽ sẽ có được ý chí để rời xa." Amanda thở dài. "Nhưng tất cả đều là 'nếu' và mẹ là tất cả những cái 'nếu' và 'lẽ ra thì.' Giá như lúc bà ấy mang thai tôi dễ dàng hơn, giá như bà ấy không bị tai nạn... Chúa ơi, đôi khi tôi nghĩ, giá như ba để cho bà đi khi bà cầu xin ông. Bà đã rất đau khổ, và thuốc phiện làm tan đi mọi thứ. Nếu ba để bà đi, và ông Fenthill mang bà đi xa, làm cho bà hạnh phúc, bà có lẽ sẽ tìm thấy sức mạnh để dứt được thói quen tệ hại đó. Ông Fenthill yêu bà. Có lẽ ông đã có thể giúp bà."

"Ông ta chỉ giúp bà ngấm độc nhiều hơn thôi, cô Amanda ạ, điều đó cô cũng biết rõ như tôi. Cô đừng có bào chữa cho ông ta, tôi phải nói rằng, cô đang tìm cách bào chữa cho chính Quỷ sứ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.08.2014, 09:32
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5265 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Nàng công chúa gỗ đàn hương - Loretta Chase - Điểm: 10
CHƯƠNG 20


Chim ưng đứng lặng bên cánh cửa, thân hình anh đã sẵn sàng bay, hai tai anh nghe ngóng tiếng động khắp mọi nơi, ngay cả khi anh tập trung vào cuộc nói chuyện bên trong.

Vậy ra là thế, đơn giản và nhớp nhúa. Mẹ cô là một người nghiện thuốc phiện và ngoại tình. Cuộc tình với một người đàn ông ít hơn bà tới chục tuổi hiển nhiên không phải đầu tiên hay kín đáo gì. Một chuỗi những vụ bê bối dài và xấu xa đã giải thích cho sự khăng khăng chối từ gia nhập lại xã hội thượng lưu của cô Cavencourt.

Chúa ơi, cô ấy không được cha mẹ đón đợi, phải không nhỉ? Không phải cô ấy đã kể từ rất nhiều tháng trước đây sao? Cô nói với anh rằng cha mẹ cô bị phá sản. Bây giờ Philip mới hiểu sự thất bại tài chính chỉ là cú đánh cuối cùng. Anh chỉ có thể lấy làm lạ là cuộc sống khốn khổ ấy lại không làm cô tan nát theo.

Trong căn phòng phía trên, hai giọng nữ trầm tiếp tục. Hay đúng hơn, giờ chỉ còn giọng của Bella, quở trách nhẹ nhàng rồi lại an ủi. Cô hoàn toàn đúng. Amanda quá mềm yếu. Không có lỗi nào của mẹ cô, hay cha cô, hay của bác sĩ, thậm chí cả cái tên Fenthill đê tiện kia nữa, cứ theo cô nói. Có khi lần sau bạn sẽ thấy cô ta mời tên dâm đãng dơ dáy kia dùng trà.

Sao lại không chứ? Bạn thân nhất ở Calcutta của cô là Rani Simhi khét tiếng. Người đầu bếp tận tâm của cô là một trong những gã đàn ông đáng khiếp nhất Ấn Độ. Người quản gia của cô là một điệp viên và kẻ cắp bậc thầy. Amanda Cavencourt kết bạn với những người rất có thể sẽ lợi dụng và phản bội cô. Cô ta là một con nhỏ ngốc nghếch cả tin. Cuộc sống khó khăn vậy cũng chẳng dạy cho cô ta thứ gì.

Mặt khác Philip cũng vội vã nhắc nhở bản thân là lương tâm anh đang kêu réo điềm gở, cô ta đã đánh cắp bức tượng. Chẳng cần biết là cô ta đánh cắp lại nó. Cô ta cũng lừa lọc và nham hiểm như Rani, lại còn thuê cả người đồng lõa nữa. Những hành động khó có thể là của một nạn nhân bất lực.

Philip vừa cho lương tâm của mình vào trong một cái thòng lọng khi anh nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng đi lên bậc cầu thang. Mặc cho tầm vóc của mình, Padji có thể leo lên nhẹ nhàng nếu muốn. Thằng cha chết tiệt. Tên Ấn Độ dành hầu hết các đêm lang thang khắp vùng nông thôn. Đêm nay, sau mọi đêm, thay vào đó hắn lại quyết định lẩn lút trong nhà.

Căn phòng học được đặt ở ở chái xa đầu nhà. Padji nhanh lẹ trèo lên cầu thang chính, điều đó có nghĩa người ta phải đi qua hắn để tới các bậc cầu thang sau.

Philip trèo lên bức tường đối diện phòng học và thấy một tay nắm cửa. Anh mở cánh cửa và trườn vào bên trong, ngay khi Padji tới đầu cầu thang.

Philip nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng tới gần, rồi dừng lại cách vài inch. Anh nín thở khi tay nắm cửa chuyển động. Một khoảnh khắc sau, anh cảm nhận được tên Ấn Độ đã đi ra, rồi nghe tiếng gõ lên cánh cửa phòng học.

"Ra đi nào cô chủ," Padji nói. "Sao lại để cho cô hầu ngu ngốc giữ cô tại nơi lạnh lẽo đó?"

Philip nghe tiếng cửa khẽ cót két khi cô mở nó. Lẽ ra James phải tra dầu cho nó rồi, anh nghĩ ngay lập tức.

"Cô ấy không giữ tôi," giọng nói phiền muộn của cô Cavencourt vẳng ra. "Đừng có trách Bella vì sự đi lại lạ lùng của tôi. Anh đang làm gì vậy, cứ lẩn lút trong nhà ở giờ này à?"

Padji đáp hắn nghĩ có nghe tiếng đột nhập.

"Ôi, đó chỉ là chúng tôi thôi, dù sao bọn tôi cũng đang định quay lại giường."

Ba người đi qua chỗ nấp của Philip. Giọng nói trầm trầm của họ nhỏ dần đi thành tiếng lầm rầm khi họ bước xuống cầu thang.

Anh đợi thêm vài phút nữa trước khi căn nhà lại trở nên yên lặng, rồi hít một hơi thở nhẹ nhõm. Anh đã không di chuyển, gần như không thở trong suốt thời gian Padji đứng bên, vì giác quan của tên Ấn Độ cũng nhạy bén như của anh.

Giờ thì anh có thể thở đúng kiểu, Philip thấy không khí trong gian phòng quá nặng nề và cũ kỹ. Anh bước lại một bước và va phải một bức tường rắn. Chúa à, chẳng ngạc nhiên gì. Anh đã bước vào một căn buồng kín nào đó.

Tim anh đập thình thịch khi anh cầm lấy tay nắm cửa. Nó không nhúc nhích. Anh cố lại lần nữa. Không có gì. Chiếc then cài bị kẹt – hay phần nào đó bị kẹt. trong bóng tối đen như hũ nút anh không thể nhìn thấy gì, và những ngón tay nhanh nhẹn của anh trở nên vô ích.

Kìm nén sự hốt hoảng, anh sờ trong áo khoác tìm mấy cái móc mở khóa... và không thấy gì cả. Anh đã thay áo choàng khi quay trở lại York, và lơ đễnh không đổi công cụ. Trời đánh thánh vật thật. Thậm chí dao cũng không. Cái quái gì không ổn với anh thế? Anh chưa bao giờ sơ suất đến thế, chưa bao giờ.

Tất cả là lỗi đáng nguyền rủa của cô ta. Anh đã bị chú tâm quá mức với con lợn ở York và cơn kích động của cô ta-

Anh không thể thở được. Không có đủ không khí ở đây cho một con chuột, nói gì đến một người đàn ông trưởng thành. Một người đàn ông, anh tự nhắc mình, khi sự hốt hoảng dâng lên làm nhụt nhuệ khí. Một người đàn ông, không phải một đứa trẻ con.

Bất kỳ thằng ngốc nào cũng có thể xử lý được một cánh cửa buồng kín. Chỉ cần đơn giản suy nghĩ một cách lôgic bình tĩnh. Anh sẽ tìm được cách ra. Anh phải. Anh sẽ không bị bẫy ở đây suốt đêm. Chúa ơi, không phải suốt đêm.

Anh giơ một nắm đấm lên để đập vào cửa, rồi lại thôi. Anh không thể kêu cứu. Anh muốn thở thật sâu nữa để bình tĩnh lại, nhưng không dám. Không khí sẽ nhanh chóng hết. Anh sẽ chết ngạt. Tốt hơn là la hét để họ giải thoát anh. Anh không cần phải giải thích. Để cô ấy sa thải anh. Anh sẽ tìm cách khác. Một cách khác, nhưng sẽ mất thời gian – có lẽ hàng tuần, hàng tháng, và tất cả việc làm suốt những tuần lễ qua sẽ trôi sông trôi bể.

Anh kéo chiếc khăn ra khỏi cổ. Anh luôn luôn điều khiển được bản thân, anh hoang dại nghĩ. Nhưng đây là sự điên loạn. Nghĩ đi, Astonley.

Anh không thể suy nghĩ được. Anh chưa bao giờ như thế khi sự sợ hãi vô lý thế này cứ lơ lửng. Anh không thể suy nghĩ và anh không thể la lên, anh chắc chết tại đây trong phút chốc nữa.

Không, anh sẽ không. Dĩ nhiên anh có thể thở. Anh chỉ bị bẫy thôi. Anh sắp phát điên nhưng anh sẽ chịu đựng.

Anh dựa lại vào góc và trườn từ từ trên sàn. Rồi anh co đầu gối lên gần ngực, như anh đã từng làm bao lần bao năm trước đây, và đặt cái đầu ong ong lên đó.

Amanda nghiến răng, đặt chiếc giá nến xuống và tra chìa vào ổ. Cô phải vặn nó đi lại vài lần trước khi khớp. Rồi cô giật cửa ra, và tim cô quặt thắt lại tới mức cô phải nắm lấy cửa để giữ vững.

Trong một khoảnh khắc buốt nhói, cô ôm lấy đầu người chết. Gương mặt anh ta trắng toát và cứng đờ, anh Brentick nhìn vô hồn lên như thể cô không ở đó. Cô muốn ôm anh, giữ anh thật chặt và vỗ về anh. Cô biết song cô không được vì điều đó làm anh xấu hổ. Cô quỳ gối xuống đón cái nhìn vô hồn của anh và cố gắng giả vờ cô không thấy thứ gì.

"Anh Brentick," cô dịu dàng nói. Tay cô vươn ra chạm lấy anh, gọi anh quay lại thế gian. Anh chớp mắt và nhìn bối rối xuống tay cô. "Anh ở đây đã bao lâu rồi?" cô hỏi.

"Tôi không biết." Giọng anh yếu ớt, xa xăm như của một người lạ.

"Anh nghĩ có cử động được chân tay không? Nếu được thì tôi có thể giúp anh đứng lên."

Anh rút tay khỏi đầu gối và từ từ, với nỗi đau đớn hiển hiện, duỗi thẳng chân. "Ổn rồi," anh nói. "Chúng chỉ đi ngủ thôi mà." Anh rũ sạch những gì đang bám lấy mình và cố gắng cười thảm não. "Không phải một cái xác cứng đờ như tôi nghĩ."

"Đừng có giỡn về những thứ như thế," cô gắt. "Anh làm tôi sợ đến chết." Sau một vài lần cố gắng thất bại, cô đã kéo được anh lên.

"Chân tôi như kẹo dẻo ấy," anh lẩm bẩm.

"Cứ dựa vào tôi." Cô giữ chặt eo anh. Anh nặng đến chết được nhưng không hiểu sao cô vẫn giữ anh đi nhiều feet qua sảnh tới phòng học, rồi lên ghế ngồi bên cửa sổ. Anh sụm người xuống ô cửa sổ và cắn môi. Anh rất đau.

"Tê cơ," cô nói, giữ giọng cứng rắn và như thật, dù cô đã suýt khóc vì anh. Khóc vì anh và giết cái con quái vật đã tra tấn tàn bạo một cậu bé yếu đuối. Với sự quả quyết như làm công chuyện, cô giữ lấy một chân và bắt đầu xoa bóp các cơ bắp xương xẩu.

Anh há miệng ra. "Tin tôi đi, anh Brentick. Tôi có nhiều năm kinh nghiệm. Mẹ tôi phải chịu nhiều lần cơ co thắt. Chúng làm bà la hét. Cái này luôn có ích."

Cô nhất quyết vật lộn với cái đầu tiên, rồi cái cẳng căng đét thứ hai cũng được khuất phục. Khi xong chuyện cô nhìn lên để thấy cái nhìn cảnh giác của anh với mình.

"Sao cô đến đây cứu tôi?" anh hỏi.

"Tôi sẽ nói anh nghe," cô đáp, đi vài bước ra xa anh, "sau khi anh giải thích làm thế nào anh vào được phòng kín."

"Tôi đoán nói rằng mình mộng du là vô nghĩa?"

Cô lắc đầu. Anh vung chân lên sàn, nhưng không đứng dậy. Anh chỉ ngồi đó, nhìn săm soi mặt sàn. Cô vừa định mở miệng để đòi câu trả lời thì anh nói. "Tôi đang trong vườn, hút thuốc, như mọi đêm, thời tiết cho phép mà. Cô biết tôi không ngủ tốt lắm." Cô không đáp gì. "Tôi thấy ánh sáng trong căn phòng này. Lúc đó là một giờ sáng, nên tôi nghĩ tốt hơn là kiểm tra."

"Tôi hiểu rồi. Padji cũng nghi ngờ có người đột nhập."

"Chỉ vậy thôi. Tôi trèo lên nhẹ nhàng đến mức có thể," anh tiếp tục. "Khi chỉ nghe thấy giọng cô và cô Jones, tôi định bỏ đi thì nghe thấy ai đó lại gần. Tôi đang đứng trước cửa căn phòng kín – không phải tôi biết nó là một căn phòng kín – và thế là, tôi trốn vào sau nó, nghĩ rằng để tên đột nhập mất cảnh giác. Khi tôi nhận ra đó chỉ là Padji, tôi thấy mình là một tên đại ngốc, trốn trong đó. Tôi đợi khi mọi người đi hết – rồi tôi không thể mở cửa được."

"Lẽ ra anh nên gọi người giúp."

"Tôi không muốn kinh động cả nhà."

"Thật sao? Anh thà ở suốt đêm trong một cái phòng kín rất bé à?"

"Có lẽ tôi không suy nghĩ tỉnh táo lắm," anh nói.

Cô thở dài. Họ có thể tiếp tục như thế này mãi mãi, tránh chủ đề, và cô không thể chịu đựng được điều đó. "Padji nghĩ rằng anh đang theo dõi tôi," cô nói cộc lốc. "Anh ấy bảo khóa anh lại cho biết tay." Trong sự yên lặng căng thẳng tiếp theo cô nghe tiếng anh thở nhanh. Tim cô nhói lên vì anh, vì sự hãnh diện đàn ông của anh.

Nhưng cô cũng có sự hãnh diện của mình. Cô biết anh đã nghe lỏm – có lẽ cố tình, có lẽ không. Dù sao cũng đã quá muộn để giả vờ. "Anh ấy không biết," cô nói, "nhưng tôi đoán. Cái ngày trên tàu anh ngã bệnh, anh bị mê sảng. Không nhận ra, anh đã kể cho tôi nghe một bí mật. Lúc ấy tôi không hiểu nó hoàn toàn, nhưng Padji đã bảo tôi chuyện anh ta làm, tôi đoán đó là những gì cha anh đã làm và... ôi, tôi không muốn Padji là người thả anh ra."

Anh khẽ quay đầu ra phía cửa sổ. Ánh nến chập chờ hất những bóng mập mờ lên gương mặt cứng cỏi của anh.

"Cám ơn cô," anh nói, giọng anh gần như không có tiếng.

Cô hiểu anh chịu gì khi nói thế, và vội vã xoa dịu niềm hãnh diện của anh cũng như của cô. "Tôi cho rằng anh không thể dừng nghe lỏm chuyện tối qua cũng như tôi không thể ngày hôm đó," cô nói. "Tôi không biết anh đã nghe thấy gì, những chắc hẳn thế là quá đủ, nếu không anh đã không nấp đi. Tôi đoán anh muốn tránh làm tôi hổ thẹn. Anh không muốn tôi đoán rằng anh đã nghe thấy bí mật của tôi – gia đình tôi. Không phải nó chỉ là bí mật. Lẽ ra hôm nay tôi nên nói với anh. Tôi không hổ thẹn, không thực sự. Tôi chỉ... tôi không muốn anh thấy thương hại tôi. Tôi đã có đủ điều đó dành cho bảy kiếp sau rồi. Tôi nghĩ thế."

Thêm một kiếp nữa dường như qua đi trước khi anh ngước lên nhìn cô. Miệng anh dịu xuống thành nụ cười yếu ớt. "Trong trường hợp đó, cô Cavencourt à, tôi không dám thương hại cô đâu. Cô sẽ trả đũa như vậy. Tôi chưa bao giờ chịu thương hại, nhưng tôi ngờ rằng nó chắc còn tệ hại hơn cái phòng kín chết tiệt đó." Anh đứng dậy. "Sự thật là, tôi là một đứa con ngỗ nghịch. Roi bu lô chỉ làm tôi bật cười. Tôi không sợ gì hết, cô thấy đấy – ngoại trừ, đấy là, bị nhốt trong một nơi nhỏ đóng kín. Đó chỉ là thứ hình phạt duy nhất có tác dụng."

"Tôi không ngạc nhiên," cô bĩnh tĩnh đáp, dù cho cái lời giải thích như-thật của anh làm tim cô đau nhói. "Tôi đoán anh là một tên quỷ nhỏ. Song đó vẫn là một cách cực kỳ độc ác để dạy dỗ một đứa bé trai, không quan trọng độc ác làm sao."

"Cô sẽ làm được gì chứ?" Anh lại gần, và trong ánh sáng leo lét, cô thấy một cái nhìn chăm chú quen thuộc. "Tôi biết cô đã cố gắng hiểu cho tôi, bởi cô cố gắng hiểu mọi người, từ thần Shiva vĩ đại đến Jane, cô hầu giặt là. Song cô phải làm cái gì đó. Thế, cái gì?"

Quá dễ trả lời. Cô biết mình sẽ nên bao phủ gương mặt cậu bé đầy bực bội rắc rối kia bằng những nụ hôn, nâng niu nó, nuông chiều nó và yêu nó bằng cả trái tim.

"Tôi không nên cố giảng bài cho anh," cô cẩn thận nói. "Nếu anh đã từng là một đứa nhỏ rất chi hiếu động, anh chắc đã vui vẻ với boxing, đấu kiếm và cưỡi ngựa hơn. Những môn thể thao cho cả trí tuệ và sức lực. Cũng vậy, hoạt động thể lực mạnh sẽ làm anh quá mệt mỏi để mà tinh nghịch. Ba anh cố gắng biến anh thành cái anh không phải. Trẻ con nên được cho phép là chính mình."

"Cô nghĩ sự tinh nghịch của tôi là bình thường," anh nói. "Không đâu. Ngoài những trò chơi khăm thông thường của bọn con trai. Tôi rất xấc láo, nói dối thường xuyên và ăn cắp."

Cô hẳn phải sốc. Cô không thế. Khi cô mở cánh cửa phòng kín và thấy gương mặt anh, cô hiểu. "Bởi vì anh giận dữ và bất hạnh."

Anh vẫn săm soi nét mặt cô. "Cô bị giới hạn với những lời bào chữa tử tế, cô Cavencourt à. Cô có tin một con người có thế sinh ra đã tồi tệ không?"

"Tôi tin nhưng không phải với anh. Chắc chắn điều đó là hiển nhiên," cô vội thêm vào. "Nếu tôi nghĩ anh cố tình làm gì xấu, tôi nên để anh trong phòng kín, hoặc để cho sự thương xót dịu dàng của Padji. Tôi biết mọi người nghĩ tôi quá bao dung, anh Brentick ạ. Song tôi không luôn luôn chìa má kia ra đâu. Tử vì đạo không phải kiểu của tôi."

"Không," anh nhẹ nhàng nói. "Tôi nhận ra cô không phải một vị thánh."

Giọng anh làm mặt cô nóng bừng. Đã muộn rồi khi cô dần nhận ra bộ đồ ngủ của mình. Dù mặc chiếc váy ngủ bằng vải flannel và áo choàng bằng len bền, cô vẫn cảm thấy như không mặc gì và không an toàn. Anh dường như quá gần, và cũng quá giống không mặc gì. Chiếc khăn cổ của anh đã đi mất, và áo sơ mi của anh tách bên để lộ ra một tam giác da thịt sáng màu đồng trong ánh nến. Cô muốn lại gần anh, chạm vào anh. Cô muốn ôm anh và được ôm. Cô rùng mình.

"Chắc cô phải lạnh đến thấu xương," anh nói. Anh bắt đầu kéo áo choàng ra.

"Không!" Cô nhanh chóng lùi lại. "Tôi không cần nói. Tôi quay lại giường đây. Anh cầm mấy cây nến. Tôi biết rõ đường đi." Cô lại phía cửa, "Chúc ngủ ngon, anh Brentick," cô nói. Rồi cô bỏ chạy.

Lẽ ra Philip mất cả đêm chỉ để quằn quại trong nhục nhã nhưng sự thấu hiểu của cô Cavencourt về điểm yếu của anh dường như là thứ ít rắc rối nhất khi anh leo lên giường.

Anh ngồi lại, xoa xoa thái dương đau nhức, tự hỏi sao cô lại làm cho mọi thứ trở nên phức tạp quá chừng vậy.

Mê sảng, cô nói. Giờ anh mê sảng đây. Anh không thể tin mình lại thú nhận sự thật, quá nhiều sự thật. Lẽ ra anh chỉ nên giả vờ không hiểu cô đang nói gì. Nếu bị ép, anh chỉ cần từ chối.

Nhưng anh lại thấy mình bị bẫy lần nữa, vương vào sự tử tế và trắc ẩn không đáng. Tự tay cô cứu anh để giữ thể diện cho anh và đã không bỏ đi cho tới khi thấy anh khỏe lại. Cô nâng anh ra khỏi bóng tối buốt giá đến khi tỉnh táo. Với đôi tay khỏe mạnh không ngờ của mình, cô thậm chí còn xoa hết nỗi đau khỏi thân hình cứng đờ của anh.

Lòng biết ơn làm anh yếu đuối và bất cẩn. Kinh ngạc và biết ơn, anh thấy mình không thể, hiếm có thể, bịa ra một từ nói dối.

Song đó không phải cái tệ nhất. Cô không chỉ giải thích và bào chữa cho anh mà còn mặc áo giáp sáng cho anh nữa. Dĩ nhiên anh Brentick không theo dõi cô. Anh ấy dũng cảm tới để bắt bọn đột nhập, và vô tình nghe lỏm chuyện, và do đó đã hi sinh cả sự bình yên của đầu óc mình để cứu đầu óc cô.

"Ôi, Amanda," anh lẩm bẩm. "Làm sao em có thể tin được điều đó? Sao lại có một đồ ngốc nghếch cả tin đến thế?" Anh muốn lắc cô, gào to lên điều đó. Ngay cả sự thật về con người anh cũng chỉ gợi thêm sự thấu hiểu không thể nào chịu đựng nổi của cô. "Giận dữ và bất hạnh," cô đã nói thế. Đồ ngốc, anh thầm lặng đáp. Bella nói đúng. Cô Cavencourt sẽ còn bào chữa cho ngay chính Quỷ sứ.

Song có lẽ cô ấy cũng không hoàn toàn cả tin, Philip nghĩ khi anh ngả người lên gối. Cô ấy không hoàn toàn giữ cảm xúc cho anh, phải không, vì lòng trắc ẩn của cô? Cô đã nói trắng cho anh là cô không chỉ biết anh phải chịu đựng gì trong căn phòng kín, mà còn biết làm sao và do đâu có nỗi sợ hãi. Dù cô dịu dàng thú nhận, Philip cũng nhận thấy sự cảnh cáo của cô. Giờ thì cô cảm thông. Nhưng khi anh đánh mất sự cảm thông của cô, cô sẽ không ngần ngại sử dụng điểm yếu của anh chống lại anh. Hoặc là cô sẽ để Padji làm điều đó. Cô không ngây thơ hết. Cô biết rõ tên Ấn Độ và cách làm của hắn. Cô đã sử dụng hắn bao giờ chưa?

Tốt thôi. Trò chơi đang trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn. Anh cần điều chỉnh lại kế hoạch.

Trừ phi có ai đó thuyết phục cô Cavencourt thôi lưu đày bản thân, không thì Nàng công chúa cười vẫn còn ở trong ngân hàng York mãi mãi. Cô phải di chuyển và mang bức tượng theo.

Chàng hiệp sĩ hiểu biết và tốt-chưa-từng-có của cô, Brentick, sẽ không bao giờ lặp lại chủ đề nhạy cảm về lễ hội ở London nữa. Biết được sự thật xấu xa đó, anh tôn trọng mong muốn của cô ẩn kín tại nơi xa xôi này.

Phải, cô buộc tay anh vào đó. Thật là bực mình, vì lẽ ra anh có thể thuyết phục cô dễ dàng trong vài tuần thôi. Giờ thì anh phải vận dụng những cái khác vào công việc cho mình.

Bình tĩnh và tính toán lần nữa, Philip chắp tay sau gáy và chuẩn bị dành phần đêm còn lại suy tính về những công cụ anh hiện có trong tay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.