Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Nữ bác sĩ ở viễn cổ - Thủy Chử Đậu Khấu

 
Có bài mới 21.10.2014, 08:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 16:15
Bài viết: 492
Được thanks: 3240 lần
Điểm: 32.52
Có bài mới Re: [Nhân thú] Nữ bác sĩ ở viễn cổ - Thủy Chử Đậu Khấu - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Xảy ra chuyện.

Mỗi ngày Địch Á đều cười ha ha vui sướng phục vụ vợ con, ngay cả Trác Ngọc cũng không chịu được bộ mặt cả ngày cười hì hì khúc khích của hắn.

Tộc trường gấu trúc thừa dịp gió tuyết dừng lại chạy về nhà của mình, ông cũng không chấp nhận được bộ dạng ngu ngốc của Địch Á nữa. Nếu nói là không ưa hắn, không bằng nói rằng ông bị không khí ấm áp trong sơn động làm cho nhớ tới ngôi nhà ở Thế kỷ 21. Nơi đó có vợ và con gái của ông, nếu không phải vì xuyên qua đáng chết này, nói không chừng bây giờ ông vẫn còn ở nhà cãi vã với con gái của mình. Ông len lén lau vài giọt nước mắt, đổi thành một khuôn mặt tươi cười trở về nhà.

Hơn mười ngày sau Trác Ngọc kinh ngạc phát hiện Tá La có thể đứng lên, cô dìu bé thì bé vùng vẫy tự bước đi. Chỉ là hàm răng chưa mọc ra, cũng không thể nói, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ cho Trác Ngọc vui mừng rồi. Đứa bé loài người phải một năm mới có thể đi.

Tá La không hoạt bát, đây là Địch Á nói. Đứa bé của người thú vừa mới sinh ra là có thể đi, vì được sinh ra trong hình dạng thú nên phần lớn đều chạy loạn, mà đứa bé nhà mình mỗi ngày không ăn ngủ thì chính là chạy đi tìm một góc rồi ngây ngốc trong đó.

Mỗi lần rảnh rỗi Trác Ngọc sẽ chạy đi trêu chọc con của mình. Có lần bọn họ ngồi ở bên cạnh nồi đá, Trác Ngọc ôm Tá La hát nhạc thiếu nhi cho bé nghe, cuối cùng lại cảm thán với Tá La: “Con trai à, về sau con phải sống thế nào đây. Không thể hóa thành hình thú không săn được con mồi, đói bụng thì biết làm sao. Mẹ cũng không thể nuôi con cả đời được.” Trác Ngọc nhỏ giọng than thở.

Trác Ngọc rất là lo lắng, lại phát giác bé con đang nắm tay áo cô, một tay thì vỗ vỗ lồng ngực của mình, trong miệng ưm ưm, tay còn lại thì vỗ vỗ bả vai cô giống như đang an ủi. Trác Ngọc kích động, thử dò xét hỏi: “Con có thể nghe hiểu mẹ nói gì?”

Nhìn bé con gật đầu với mình, Trác Ngọc rất vui mừng. Từ đó mỗi ngày Trác Ngọc đều tiến hành giáo dục với Tá La, phàm là những kiến thức mà cô học được ở mảnh đại lục này cô sẽ truyền thụ lại tất cả cho bé con để bé có thể học theo cô. Cô còn muốn tiến hành huấn luyện thể trạng cho Tá La, nhưng nhìn bé mới được sinh ra không lâu nên không thể nóng vội, về sau dạy dần dần là được.

Sau đó thời tiết cũng trở nên ấm hơn, ruộng đồng cũng bận rộn. Mỗi ngày Trác Ngọc đều để Tá La đi theo mình đến ruộng, mặc dù bé không thể làm gì, nhưng nhìn cũng là một cách học tập. Lại nói, bé con rất dính Trác Ngọc, buổi tối lúc nghỉ ngơi Địch Á phải tốn rất nhiều hơi sức mới dỗ được bé trở về phòng của mình ngủ. Nửa đêm Tá La thường sẽ trốn đến phòng của Trác Ngọc và Địch Á muốn ngủ chung với mẹ. Có vài lần hai người đang thân mật thì bị Tá La cắt đứt, Địch Á giận đến mức xanh mặt, hận không thể đánh Tá La.

Sau đó Địch Á nghĩ ra một cách, buổi chiều lúc rảnh rỗi hắn thường mang Tá La đến sau núi, đợi đến tối quay trở về thì Tá La đã sức cùng lực kiệt. Nhìn bộ dạng buồn ngủ của con, Trác Ngọc không tránh được oán giận Địch Á. Con trai còn quá nhỏ, sao có thể hành hạ như vậy. Nhưng sau này Trác Ngọc dần dần phát hiện đứa con nhà mình đã dưỡng thành thói quen đi đến sau núi. Cho dù Địch Á không mang bé đi, bé cũng sẽ tìm Trác Ngọc chỉ một ngón tay về phía sau núi, nói cho Trác Ngọc biết bé muốn đi đến đó. Trác Ngọc đi theo Tá La thì phát hiện bé con nhà mình đang luyện leo cây, có lúc sẽ hái rất nhiều rau củ dại và thảo dược trở về.

Nhìn Tá La vì hái trái cây mà luyện tập leo cây, trong lòng cô cảm thấy rất vui mừng. Sau đó cô dạy Tá La bện cỏ thành dây thừng, làm nút thắt, dạy bé cạch dùng thòng lọng để hái trái cây, hoặc là lợi dụng sợi dây để leo cây. Chỉ qua mấy ngày Tá La đã học được, mỗi ngày về nhà đều vác theo cái ba lô nhỏ căng phồng, sau đó khoe thành quả của mình cho Địch Á và Trác Ngọc xem.

Mỗi lần như vậy Địch Á cũng cho bé mặt mũi, khích lệ bé vài câu, Tá La không thèm nhìn hắn, điều mà bé để ý nhất chính là những câu khích lệ của Trác Ngọc. Thời điểm chia trái cây, bé cũng cho Trác Ngọc rất nhiều, chỉ chia cho Địch Á vài trái ít ỏi. Lúc này Địch Á sẽ rất ghen, giả bộ uất ức với đứa con của mình. Mặc dù ở nhà Địch Á là như vậy, nhưng ở ngoài sẽ khoe khoang con của mình khắp nơi, khiến người thú trong bộ lạc cảm thấy rất hứng thú với Tá La. Vô luận Tá La đi đến nơi nào cũng có người đến trêu đùa bé.

Đối với việc Địch Á khoe bé với mọi người, Tá La rất bất mãn. Ở nhà Trác Ngọc thường có thể thấy Tá La ưm ưm rống lên với Địch Á, sau đó Địch Á cũng sẽ tố cáo với Trác Ngọc đứa con của mình không thân cận, không tôn trọng mình.

“Ngươi nói xem, tối hôm đó có phải ngươi đã động tay động chân trong rượu quả hay không?” Tộc trưởng gấu trúc lôi kéo Địch Á chất vấn.

Hôm nay Địch Á mới từ đồng ruộng đi ra thì thấy tộc trưởng gấu trúc cản trở đường đi của mình. Hắn rất muốn quay đầu bỏ đi, nhưng tộc trưởng lại liều mạng lôi kéo hắn.

“Ngươi không cần giả bộ với ta, lúc trước ta uống ba quả rượu quả cũng chỉ cảm thấy choáng váng. Nếu ngươi không động tay chân, sao ta có thể say rượu, ngươi đàng hoàng khai ra cho ta.”

“Ngày đó ta cho ngài uống rượu quả có thuốc mê của Ngọc nhi.”

“Thuốc mê? Sao ngươi lại bỏ thuốc mê vào đó? Ta cũng không đắc tội với ngươi. Tiểu tử xấu xa nhà ngươi, ta nuôi ngươi lớn lên, ngươi lại báo đáp ta như vậy sao? Ngươi nói hay không, không nói ta đánh ngươi.”

“Ngày đó sau khi ta đi lại quay trở lại, nghe thấy tộc trưởng lẩm bẩm nói muốn mang Trác Ngọc đi nên ta mới để cho ngài uống say, ta không thể để ngài đưa Ngọc nhi đi.” Địch Á dừng một chút, lại nói tiếp: “Tộc trưởng ngài muốn đánh ta thì đánh đi, dù sao ta cũng không hối hận khi đã làm như vậy.”

“Ngươi…” Tộc trưởng gấu trúc rất bất đắc dĩ, bọn trẻ bây giờ rất có dũng khí.

“Các ngươi không phải đồng loại, ngươi nhìn đứa bé mà Trác Ngọc sinh đi bé cũng giống nàng không thể hóa thành hình thú, về sau đứa bé kia sống như thế nào?”

“Ta mặc kệ, dù sao ta chính là muốn Trác Ngọc, cùng lắm thì ta nuôi họ cả đời.”

“Ngươi nghĩ lại cho ta, ngươi chết sớm hơn Tá La sao có thể nuôi bé, đến lúc ngươi già rồi hết chạy nổi, ngươi còn có thể nuôi Tá La sao?”

“Tộc trưởng, cho dù ngài nói cái gì ta cũng sẽ không buông tha Trác Ngọc, cũng sẽ không bỏ lại Tá La. Bọn họ ở nơi nào, ta sẽ theo tới đó.”

“Sao ngươi lại không hiểu chuyện như vậy, ta cố ý đến thương lượng với ngươi, ngươi lại có thái độ này. Ngươi suy nghĩ xem, sinh mệnh của Trác Ngọc rất ngắn ngủi, chưa tới 10 20 năm nữa đã già rồi, không thể sống lâu dài với ngươi. Ngươi giữ nàng lại làm gì, hơn nữa ngươi cũng không thể ngăn cản nguyện vọng muốn về nhà của người ta.” Tộc trưởng gấu trúc hướng dẫn từng bước, hy vọng Địch Á có thể nghĩ thông suốt.

Trong lòng Địch Á không phải không mâu thuẫn, nhưng vẫn cố chấp muốn sống cùng Trác Ngọc. Hắn thành thật nói: “Tộc trưởng, cho dù ngài nói như nào đi nữa, ta cũng sẽ không buông tay.”

Tộc trưởng thấy gương mặt Địch Á có chút dãn ra thì cho là Địch Á đã nghĩ thông suốt, lại không ngờ hắn sẽ nói như vậy. Ông phất phất tay áo: “Vậy ta cũng mặc kệ ngươi muốn nghĩ thế nào thì nghĩ. Bây giờ ta sẽ đi tìm Trác Ngọc, tin rằng nàng rất muốn về nhà.”

Địch Á nhớ tới lúc mình mới quen Trác Ngọc, khi đó Trác Ngọc rất muốn về nhà thì vội vàng ngăn tộc trưởng gấu trúc lại, van xin nói: “Tộc trưởng, ngài đừng đi tìm Ngọc nhi có được hay không? Ngài muốn ta làm cái gì cũng được, chỉ cần không đưa Ngọc nhi về nhà, làm ơn.”

Hai người đang giằng co thì bên cạnh có một giọng nữ truyền tới.

“Các người đang nói cái gì mà về nhà, nói lại cho ta những lời vừa rồi.” Trác Ngọc híp mắt đi tới bên cạnh họ. Trác Ngọc vốn là để cho Tá La đi gọi Địch Á về nhà ăn cơm, Tá La thấy cha mình đang giằng co cùng tộc trưởng thì không dám đi tới liền chạy về nhà tìm Trác Ngọc tới đây. Đến lúc Trác Ngọc đi đến cũng chỉ nghe được mấy câu đối thoại cuối cùng của họ.

Địch Á nặn ra một nụ cười: “Ta cùng tộc trưởng nói đùa mà thôi, không có gì. Tộc trưởng ngài cũng đói bụng rồi, nhanh về nhà ăn cơm đi.” Địch Á nói xong liền ôm Trác Ngọc muốn đi về nhà.

Trác Ngọc không nhìn Địch Á, cô đẩy hắn ra đi tới trước mặt tộc trưởng gấu trúc: “Tôi tin tộc trưởng nhất định sẽ cho tôi một câu trả lời thuyết phục.”

“Tộc trưởng, ngài đừng nói, ngàn vạn lần không được nói, ta cầu xin ngài.” Địch Á biết mình không ngăn cản được giống cái, chỉ có thể khẩn cầu tộc trưởng không nói với Trác Ngọc.

Nhưng điều mà hắn thỉnh cầu, tất nhiên tộc trưởng sẽ không đồng ý. Tộc trưởng gấu trúc có ý xin lỗi nhìn Địch Á một cái, vừa lôi kéo Trác Ngọc đi về phía nhà mình, vừa nói với Trác Ngọc cách rời khỏi đây.

Đến nhà tộc trưởng, Trác Ngọc đã biết tất cả mọi chuyện. Cô bình thản nói với tộc trưởng muốn xem tảng đá có khắc phương pháp về nhà. Trên đường cô đã hỏi tộc trưởng gấu trúc, nếu ông đã biết phiến đá này vậy vì sao không về nhà. Tộc trưởng gấu trúc nói cho cô biết, trên tảng đá này có khắc chỉ có người xuyên qua hoàn chỉnh mới có thể trở về, linh hồn xuyên qua thì không có cách nào. Quan trọng nhất là, phương pháp trở về được khắc bằng tiếng Anh, ông không hiểu phía trên viết cái gì.

Trác Ngọc đi theo tộc trưởng gấu trúc đến tảng đá được ông ta giấu trong phòng ngủ, nhưng lại không tìm thấy bóng dáng của tảng đá kia đâu.

“Sao lại không có, rõ ràng tôi đã đặt dưới gầm giường mà?” Tộc trưởng gấu trúc gấp đến độ xoay vòng vòng.

“Ông xác định ông đặt dưới gầm giường mà không đặt ở nơi khác?” Trác Ngọc rất là hoài nghi.

“Cô chờ một chút, tôi đến phòng khác tìm xem sao.”

Trác Ngọc cũng không nhàn rỗi giúp đỡ tộc trưởng gấu trúc tìm. Nhưng tìm nửa ngày cũng không thấy tảng đá có khắc tiếng Anh, ngọn lửa hy vọng mới được nhóm lên cũng bị dập tắt.

Lúc này trong sân truyền đến thanh âm của Mai Mai: “Cha, cha có nhà không? Trưa rồi nên ăn cơm thôi, nhanh chút.”

Hiện tại tộc trưởng gấu trúc ăn cơm cùng bọn Mai Mai, vì vậy mỗi khi đến giờ cơm Mai Mai sẽ đến gọi tộc trưởng.

Tộc trưởng gấu trúc nghe được âm thanh của Mai Mai, chạy ra thì thấy Mai Mai đứng trên đường đá trong sân gọi tới gọi lui. Thấy cha mình ra ngoài, Mai Mai chạy chậm đến ôm cánh tay cha mình đi ra cửa. Tộc trưởng gấu trúc nhìn chằm chằm con đường đá trong sân nghi hoặc hỏi: “Buổi sáng lúc ta ra cửa không có con đường đá này, sao lúc trở về lại có ở đây?”

Mai Mai nghe cha mình nói thì cười híp mắt trả lời: “Cha, mấy ngày trước không phải cha nói trời mưa trong sân đều là bùn không dễ đi ư, con gọi Lam Mặc đến làm cho cha một con đường đá, cha xem con đường này đi không phải rất tốt ư?”

Tộc trưởng gấu trúc nghe vậy cũng cười ha ha: “Tốt!!”

Nhưng đến khi ông nhìn thấy mấy hòn đá trên mặt đất thì hỏi: “Mai Mai, con có thấy tảng đá để dưới gầm giường của ta hay không?”

“A, cha nói là tảng đá kia ư? Buổi sáng con quét dọn phòng cho cha thì thấy phía trên rơi xuống rất nhiều bụi bặm nên con để Lam Mặc dời tảng đá đó ra ngoài. Con thấy tảng đá kia cũng rất bền chắc nên để cho Lam Mặc trải trên mặt đất làm đường đá rồi. Phía trên không bằng phẳng nên con bảo Lam Mặc mài những tảng đá đó. Cha xem, góc tường kia chính là những phần bị bỏ đi của mấy tảng đá này.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.11.2014, 10:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 16:15
Bài viết: 492
Được thanks: 3240 lần
Điểm: 32.52
Có bài mới Re: [Nhân thú] Nữ bác sĩ ở viễn cổ - Thủy Chử Đậu Khấu - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39: Dọn dẹp balo.

Tộc trưởng gấu trúc nghe thấy Mai Mai đã dùng tảng đá kia làm đường thì cho rằng nó vẫn hoàn chỉnh, chỉ cần đào lên là được rồi. Nào nghĩ tới Mai Mai lại nói, những chữ kia đã bị mài đi chỉ còn lại một đống đá vụn. Ông chưa kịp nói gì thì Mai Mai đã bị một người khác kéo qua, không cần nói cũng biết đó chính là Trác Ngọc.

“Cô nói cái gì, chữ đã bị các người mài hết, sao các người có thể làm thế?”

“Ngươi… Ngươi muốn làm gì?” Mai Mai nhìn bộ dạng như muốn ăn thịt người của Trác Ngọc thì trong lòng run lên: “Tảng đá không… Không bằng phẳng, đương nhiên là phải làm cho phẳng lại, như vậy cha ta đi mới thoải mái.”

“Cô… Tôi muốn đánh cô!!!.” Trác Ngọc chạy đến đống đá vụn, những chữ viết trên tảng đá đã bị mài hết, những chữ Hán cùng từ đơn Tiếng Anh không còn hoàn chỉnh, cô đứng tại chỗ muốn ghép từng tảng từng tảng đá vụn vào nhau.

Cô liều mạng ghép thật lâu cũng không được một chữ hoàn chỉnh. Hai bàn tay nhỏ bé kéo tay cô, lúc này cô mới biết là bé con nhà mình tới. Tá La vươn tay lau nước mắt trên mặt Trác Ngọc, giống như trước kia Trác Ngọc đã an ủi bé. Bé hôn lên trán Trác Ngọc, y y nha nha giống như đang an ủi cô không cần đau lòng.

Tá La thấy mình an ủi không có hiệu quả không khỏi nhìn về phía cha mình đang đứng ở một bên. Địch Á cũng lắc đầu một cái với bé ý bảo hắn cũng không có biện pháp.

Lúc Địch Á tới cũng nghe được câu nói của tộc trưởng, tảng đá đã bị hủy, Trác Ngọc cũng không về nhà được nữa. Hắn nghe những lời nói đó xong, lại thấy giống cái của mình đau lòng như vậy, hắn cũng không vui nổi, không biết phải làm sao. Hắn nghĩ nghĩ, đi tới ôm Trác Ngọc về nhà. Dọc theo đường đi Trác Ngọc không ngừng nắm tay thành quả đấm đánh hắn, hắn vẫn kiên trì ôm Trác Ngọc về nhà. Hắn đã nghĩ xong, bất luận giống cái trách hắn thế nào hắn đều mặc cho nàng mắng nàng đánh. Kể từ khi có Tá La, hắn cảm nhận một cách sâu sắc về niềm vui gia đình. Hắn hiểu được khát vọng về nhà của giống cái, nhưng việc đã đến nước này, hắn sẽ đối xử với giống cái tốt hơn, hy vọng đền bù được chỗ thiếu hụt trong lòng giống cái của mình.

Từ miệng tộc trưởng Mai Mai đã biết rằng mình gây họa, trong lòng e sợ lo lắng, muốn nói xin lỗi nhưng người ta căn bản không để ý đến mình, chỉ có thể nghe lời cha nói đi về nhà, xin lỗi thì để sau đi. Nàng nâng tay lau nước mắt về nhà tìm an ủi từ Lam Mặc.

Về đến nhà Trác Ngọc tự giam mình ở trong phòng, mặc cho Địch Á gõ cửa như nào cũng không lên tiếng. Hắn biết lúc này Trác Ngọc sẽ không để ý, không hỏi han đến hắn. Hắn kéo Tá La đang nóng nảy ưm ưm bên chân mình, rỉ tai nói mấy câu với bé.

Loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc, Trác Ngọc cho là mình nghe lầm. Nhưng tiếng khóc càng lúc càng lớn, dường như là âm thanh của Tá La. Cô lập tức thoát ra khỏi tâm tình suy sụp của mình. Mở cửa ra thì thấy Địch Á đang đứng cạnh cửa như thần giữ cửa: “Anh còn đứng đây làm gì, không nghe thấy Tá La đang khóc sao?”

Trác Ngọc đi theo âm thanh tìm được Tá La thì thấy bé đang ngồi trong phòng bếp, cả gương mặt đều là nước mắt nước mũi, vừa khóc vừa thổi ngón tay của mình. Lúc này Trác Ngọc mới phát hiện mười đầu ngón tay của Tá La hơn phân nửa đều đỏ, khóe mắt cô nhìn cái bát đang bốc hơi nóng ở một bên, trong lòng đã hiểu. Cô múc nước lạnh ở trong chậu để Tá La ngâm tay vào đó, rửa sạch nước mắt trên mặt bé.

“Tá La ngoan, đừng khóc, đứa bé thích khóc về sau gương mặt sẽ trở nên nhăn nhúm khó coi. Ngoan, về sau không nên chạm vào bát nóng như vậy, lạnh một chút thì mới chạm vào, biết không?”

Tá La gật đầu, phát hiện tay của mình đã tốt hơn nhiều liền vẩy hết nước, lại chạy đi bê cái bát cẩn thận từng li từng tí nâng đến trước mặt Trác Ngọc, còn cầm cái muỗng muốn đút cho Trác Ngọc. Trong bát chính là canh buổi trưa Trác Ngọc nấu, nếu không phải xảy ra chuyện này, bọn họ sớm đã ăn rồi.

Nhìn dáng dấp nhỏ bé lại cẩn thận của Tá La, mắt Trác Ngọc trở nên ươn ướt. Cho tới bây giờ cô cũng không biết thì ra nước mắt của mình lại nhiều như vậy, giống như chảy thế nào cũng không hết. Cô cảm thấy rất vui mừng, nhìn xem, con trai cô biết hiếu thuận với cô, mặc dù canh này là do cô làm. Về phần Địch Á đang đứng sau lưng, cô không muốn đối mặt với hắn.

Trác Ngọc cùng Tá La hai người cứ như vậy ăn. Thừa dịp Trác Ngọc không chú ý, Tá La nở nụ cười mưu kế đã thành với Địch Á. Địch Á biết giống cái của mình rất quan tâm đến Tá La nên đã để cho Tá La tự làm mình bị thương, hấp dẫn sự chú ý của Trác Ngọc, Tá La đã không phụ sự kỳ vọng của hắn hoàn thành nhiệm vụ.

Cơm nước xong, Tá La đi theo Trác Ngọc thu thập dược liệu. Địch Á cũng đi theo ở phía sau, Trác Ngọc làm như không thấy.

“Tá La, con xem, cái này gọi là sơn tra, nếu con ăn quá no không tiêu hóa được thì có thể hái ăn một chút để tiêu hóa. Cái đó là tam thất, có thể trị thương.” Trác Ngọc xoay người, thiếu chút nữa thì đụng vào Địch Á đang đi phía sau cô. Hiện tại cô rất không muốn gặp Địch Á nên tức giận: “Anh sao vậy, luôn đi theo phía sau em làm gì, theo đuôi à? Nhanh tránh ra, không nên quấy rầy em. Tá La, mẹ dạy con tiếp tục nhận biết thảo dược.”

Địch Á sờ mũi, sao hắn lại tự đi tìm mất mặt được chứ, nhưng hắn không thể xa cách giống cái của mình, hiện tại giữa hai người đang có trở ngại, hắn sẽ không ngừng lắc lư trước mặt cô. Hắn tin rằng với tính tình giống cái nhà mình thì mười ngày nửa tháng cũng sẽ không nhớ đến hắn, trước kia ở phương diện này hắn đã ăn khổ đủ rồi.

Buổi tối, Trác Ngọc mang theo Tá La đến suối nước nóng tắm, nghiêm cấm Địch Á đi theo. Địch Á không thể làm gì khác hơn là dùng ánh mắt hâm mộ nhìn nhãi con nhà mình, còn cảnh cáo Tá La không được ăn đậu hủ của giống cái. Tá La học tư thái của mẹ, một ánh mắt cũng keo kiệt không muốn cho Địch Á. Trong lòng Địch Á buồn bã, hiện tại đã không ai để ý đến hắn rồi. Bất quá hắn vẫn chuẩn bị trái cây cho giống cái cùng bé con của mình, chờ bọn họ trở lại thì ăn cho đỡ khát.

Hôm sau, trời vừa sáng Trác Ngọc đã đi đến ruộng xem tình trạng sinh trưởng của thực vật, cô đi chưa được bao lâu, Đan Chu đã tới tìm cô.

“Ngọc nhi, ta đã nghe nói chuyện hôm qua của nàng. Ta đã nói Địch Á không phải người tốt, lúc đầu nàng nên chọn ta mới phải. Nếu không bây giờ nàng đừng sống chung với Địch Á nữa mà tới ở cùng ta đi. Nàng xem…”.

Đan Chu còn chưa nói xong đã bị một người đè xuống đất: “Đan Chu, người ta sớm đã cử hành nghi thức, chàng còn muốn chia rẽ người ta ư? Sao chàng lại không an phận hả?”

Lúc này, Trác Ngọc mới nhìn rõ người nhào vào Đan Chu là An Ny. Thời gian dài như vậy mà An Ny vẫn chưa theo đuổi được Đan Chu. Cô nhìn Đan Chu người đầy bụi nằm trên mặt đất, cảm thấy phương pháp An Ny theo đuổi Đan Chu là sai lầm. Không ai sẽ giày vò người mà mình thích trở nên chật vật như vậy, cũng sẽ không để cho người mình thích bị bêu xấu trước mặt người khác.

“An Ny, cô mau thả Đan Chu ra, sao cô có thể tùy ý đánh anh ta được?”

An Ny buông Đan Chu ra, kỳ quái nhìn Trác Ngọc: “Đan Chu muốn chia rẽ ngươi và Địch Á, ta giúp ngươi dạy dỗ hắn, ngươi còn nói ta.” Nàng ta suy nghĩ một chút, lại nói tiếp: “A, ta biết rồi, ngươi không thích Địch Á, muốn làm bạn đời với Đan Chu, sao ngươi có thể… “ Nàng ta cứng họng, không biết nên nói tiếp như nào.

“Hoa tâm.” Trác Ngọc tốt bụng nhắc nhở nàng ta.

“Đúng, là hoa tâm. Sao ngươi có thể hoa tâm như vậy, ngươi đã kết thành bạn đời của Địch Á nên không thể tách ra, hơn nữa Đan Chu là của ta, ngươi không thể giành với ta.”

Đan Chu mất hứng: “Này, nàng đang nói cái gì vậy? Ta mới không phải của nàng, ta cũng không thích nàng. Về sau nàng còn nói như vậy, ta sẽ đánh nàng.” Nói xong thì lắc lắc quả đấm của mình.

“Vậy cũng phải xem chàng có đánh được ta hay không.” An Ny khinh thường nói, nàng rất tin tưởng vào bản thân mình. Nàng và ca ca Lam Mặc đã đi ra ngoài mấy năm, nàng đã học được không ít kỹ xảo săn đuổi, thân thể cũng rất cao lớn. Trong mắt nàng thì chỉ có ca ca Lam Mặc mạnh hơn nàng, những người thú khác nàng đều không để vào mắt.

“Nàng… Được, vậy chúng ta lựa chọn thời gian đánh một trận thật tốt, để cho mọi người nhìn xem ai đánh được ai.”

“Được, nếu chàng đánh không lại ta, thì ngoan ngoãn cử hành nghi thức cùng ta.”

“Vậy nếu nàng thua, thì cách xa ta ra, không được quấn lấy ta nữa.”



Trác Ngọc nhìn hai người kia ồn ào gây gổ thì lắc đầu, cô vẫn nên đi làm việc của mình thì tốt hơn. Hoa màu trong đất sinh trưởng rất tốt, cô phải nghĩ xem nên xử lý hoa màu sau khi thu hoạch như thế nào. Nơi này không có máy móc, chỉ có thể làm thủ công, không biết tộc trưởng gấu trúc có ý gì tốt hay không.

Địch Á vừa trở lại bộ lạc đã thấy An Ny vội vã báo cáo chuyện hồi sáng lại với hắn. Thời điểm hắn nghe thấy giống cái không muốn ở cùng mình thì vội vàng chạy về nhà. Thấy giống cái của mình đang nấu cơm, hắn vội kéo Trác Ngọc ra để cô nghỉ ngơi. Trác Ngọc thấy Địch Á kiên trì muốn làm cơm thì cũng trở về phòng.

Địch Á làm cơm qua loa rồi chạy đến phòng Trác Ngọc gọi cô. Lúc nấu cơm hắn đã suy nghĩ rất nhiều, nhất định phải được giống cái của mình tha thứ. Hắn vừa đi tới cửa phòng Trác Ngọc thì thấy cô đang thu dọn đồ đạc, trên giường đã chuẩn bị xong hai túi đeo lưng. Hắn hoảng hồn, ngăn ở trước mặt Trác Ngọc không cho cô làm.

“Ngọc nhi, nàng đang làm gì vậy, sao lại muốn dọn dẹp quần áo?”

“Không phải anh đang nấu cơm ư, nhanh như vậy đã xong rồi? A, anh tránh ra, không được cản trở em, em phải thu dọn đồ đạc.”

Địch Á nghe cô nói như vậy thì cảm thấy hành động của giống cái nhà mình thật giống như lời An Ny nói rằng muốn rời khỏi mình, hai mắt tức khắc đỏ lên. Hắn gắt gao ôm Trác Ngọc, kiên quyết không cho cô thu dọn.

“A, có chuyện gì xảy ra với anh vậy. Nhanh buông em ra, em chưa thu dọn xong.” Trác Ngọc muốn đẩy cánh tay của Địch Á đang ôm ngang hông mình ra thì phát hiện hắn càng ôm chặt: “Anh muốn ép chết em à, ôm chặt như vậy làm gì?”

Địch Á nghe thấy vậy thì khẽ buông lỏng, nhưng vẫn không để Trác Ngọc đẩy mình ra.

“Ta không buông, ta không để cho nàng đi.”

“Ai muốn đi chứ…” Trác Ngọc nghe giọng Địch Á thì cảm thấy có cái gì đó không đúng, đang tốt như vậy sao lại trở thành nức nở rồi?

“Này, anh khóc cái gì?”

Địch Á đặt cô ở bên giường để cô ngồi xuống, còn mình thì gục xuống hai chân Trác Ngọc, nức nở nói: “Ngọc nhi, nàng đừng đi có được hay không. Ta biết là ta không đúng, ta không nên ngăn cản nàng về nhà, nhưng ta thích nàng, muốn vĩnh viễn ở cạnh nàng. Nàng không thể không quan tâm ta, cũng đừng bỏ Tá La lại, có được hay không?”

Trác Ngọc thở dài một hơi, cũng không biết vì sao hắn lại làm như vậy. Cô vươn tay vuốt ve đầu hắn, bật cười hỏi: "Làm sao anh lại cho là em muốn rời khỏi anh và Tá La? Nếu như em muốn rời khỏi trước đó sẽ thông báo cho anh, để cho anh có thời gian chuẩn bị tư tưởng. Huống chi phiến đá kia đã bị phá hủy, em còn về nhà được sao?"


Đã sửa bởi [Mèo]FBI lúc 01.11.2014, 11:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn [Mèo]FBI về bài viết trên: Gynnykawai, Problem1110, antunhi, echbienthai, hienheo2406, hotaru_yuki, mainp, trạch mỗ, yang yang
     
Có bài mới 01.11.2014, 11:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 16:15
Bài viết: 492
Được thanks: 3240 lần
Điểm: 32.52
Có bài mới Re: [Nhân thú] Nữ bác sĩ ở viễn cổ - Thủy Chử Đậu Khấu - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Sữa đậu nành.

Địch Á nghe giống cái của mình nói như vậy, ý tứ giống như sẽ không về nhà, nhưng hắn vẫn oang oang nói: “Vậy nàng cũng không được thu dọn quần áo nữa.”

“…Cái người này sao lại như vậy, em thu dọn quần áo anh cũng có ý kiến.”

“Ta mặc kệ, dù sao ta cũng không để nàng rời khỏi ta.”

“Sao việc em dọn dẹp quần áo lại có nghĩa là rời khỏi anh? Đây là kiểu suy nghĩ gì?”

“An Ny nói cho ta biết, nàng ta nói nàng không muốn ở cùng với ta, muốn làm bạn đời của Đan Chu.”

Trác Ngọc nghe thấy thì buồn cười. Cô là chính chủ còn chưa tỏ thái độ gì đã có người khác quyết định thay cô. Cô nâng đầu Địch Á lên để Địch Á nhìn cô: “Sao anh lại chỉ nghe người khác nói mà không hỏi em?”

Địch Á nghe vậy thì sững sờ, chẳng lẽ chuyện không phải như An Ny nói? Hắn cẩn thận hỏi giống cái của mình: “Chẳng lẽ An Ny nói sai?? Ngọc nhi, nàng không muốn rời khỏi ta rồi sống chung với giống đực khác, có đúng hay không?”

Trác Ngọc nhìn ánh mắt tha thiết của Địch Á, trong lòng cảm thấy không nỡ. Tuy nói rằng cô tức giận Địch Á, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới việc rời khỏi hắn đến sống cùng một giống đực khác, An Ny này thật quá đáng.

“Mặc dù em rất không vui, nhưng em sẽ không rời khỏi anh. Huống chi chúng ta còn có Tá La, sao em có thể cam lòng rời bỏ hai người.”

Địch Á nghe vậy thì vui vẻ, hắn vụt đứng lên nhào vào Trác Ngọc, hôn lên mặt cô mấy cái. Trác Ngọc không đề phòng bị Địch Á đụng ngã trên giường. Lần đụng này rất mạnh, cô cảm thấy hông của mình cũng bị đụng đau. Gương mặt cô nhíu lại, nhe răng mắng: “Em biết anh bất mãn với em, nhưng cũng không cần ác như vậy, đau chết em rồi.”

Địch Á thấy giống cái bị mình đụng vào thì nở nụ cười: “Đừng tức giận, ta không cố ý. Ta xoa xoa cho nàng là tốt rồi.” Nói xong liền vươn tay xoa bóp cho Trác Ngọc.

Trác Ngọc đẩy tay Địch Á ra, cảnh cáo nói: “Anh không được đụng vào em, hiện tại em vẫn đang tức giận. Đừng tưởng rằng em và anh nói với nhau mấy câu mà chuyện này đã xong.”

Địch Á vốn cho rằng lần này hắn có thể thân cận với Trác Ngọc, không ngờ lại bị những lời này của Trác Ngọc ngăn lại. Hắn dùng vẻ mặt đau khổ nhìn Trác Ngọc: “Này… Ngọc nhi, chừng nào thì nàng sẽ hết tức giận, lúc nào thì cho phép ta thân cận nàng… Nàng đã đuổi ta ra khỏi phòng mấy ngày rồi.”

Trác Ngọc liếc Địch Á một cái, giọng nói lành lạnh: “Nếu anh không vừa ý thì tìm một giống cái khác đi, em cũng không bắt anh phải ở bên cạnh em, em cho anh tự do.”

Nghe những lời này, trong lòng Địch Á rục rịch nhảy lên lộp bộp. Hắn không muốn , càng không đi tìm giống cái khác, không thể làm gì khác hơn đành ngoan ngoãn chờ giống cái của mình hết giận.

Tá La về nhà thì thấy tâm tình của cha mình xuống thấp đang ngồi bên cạnh bàn ăn. Không cần nói cũng biết nhất định có liên quan đến mẹ mình. Bé tốt bụng lấy ra một quả lê mình hái được cho Địch Á xem như an ủi.

Địch Á thấy con trai quan tâm mình như vậy, trong lòng cảm thấy tốt hơn một chút, lại không ngờ Tá La đưa nửa rổ trái cây còn dư lại trong tay cho Trác Ngọc. Hắn lại cảm thấy đau khổ, vì sao chỉ cho hắn một trái? Đúng lúc này Tá La nhìn về phía hắn, nét mặt kia rõ ràng là đồng tình với hắn. Địch Á nhìn quả lê trong tay mình, lại nhìn một đống hoa quả trong túi xách trên tay Trác Ngọc, trong lòng cảm thấy thật lạnh thật lạnh. Tá La sao có thể thiên vị như vậy?? Nhưng hắn cũng không dám biểu hiện ra ngoài. Hắn biết rõ con trai là bảo bối của giống cái, chính nàng có thể đánh mắng nhưng người khác thì không được. Nếu hắn ra vẻ bất mãn, thời gian giống cái tức giận với hắn không biết sẽ kéo dài đến khi nào, người thua thiệt cuối cùng vẫn là hắn.

Đến tối, tất nhiên Địch Á vẫn ngủ một mình. Cả đêm mộng đẹp, lúc Trác Ngọc rời giường thì thấy Địch Á đang nằm ở ngưỡng cửa, tiếng cô mở cửa khiến Địch Á tỉnh dậy.

Địch Á dùng móng vuốt vuốt cặp mắt cho tỉnh táo, lè lưỡi liếm chóp mũi hồng hồng, bộ dáng ngây ngô: “Ngọc nhi, sao nàng dậy sớm như vậy, trời vẫn chưa sáng hẳn mà.”

Địch Á mới vừa tỉnh ngủ nên âm thanh nghe có vẻ mềm mại mang theo ý vị nũng nịu. Trác Ngọc bị những động tác vừa rồi khiến trong lòng rục rịch, giờ lại nghe thấy âm thanh nũng nịu này không nhịn được muốn sờ đầu Địch Á, thật đáng yêu. Cô còn đang suy nghĩ muốn bóp chết ý niệm này trong đầu thì tay đã không tự chủ vươn đến trên đầu Địch Á, càng sờ lại càng thấy cảm xúc rất tốt, thấy bộ mặt hưởng thụ của Địch Á, cô liền không nhịn được âm thầm mắng chửi mình. Nhưng dù thế nào cũng không muốn buông tay, không thể làm gì khác hơn là tự an ủi mình, chỉ trách bộ lông Địch Á quá bóng loáng mềm mại.

Dây dưa một lát, trời đã sáng rõ, lúc này Trác Ngọc mới lưu luyến buông tay để lại Địch Á đi theo phía sau len lén cười. Hắn biết giống cái của hắn rất yêu thích hắn, từ biểu hiện mới vừa rồi của nàng là biết, nhìn gương mặt của hắn lúc này cũng biết trong lòng rất là vui vẻ. Dĩ nhiên không thể biểu hiện ra, vẫn nên trưng ra vẻ mặt suy sụp vài ngày.

Trác Ngọc muốn làm cối xay, như vậy cô có thể xay lương thực thành bột để làm mì, hơn nữa cô có thể làm sữa đậu nành. Căn cứ theo miêu tả của Trác Ngọc, Địch Á tìm một tảng đá lớn giống như đá hoa cương. Đầu tiên là làm phần dưới của cối xay, Địch Á đào một cái rãnh xung quanh phía trên tảng đá chừng năm tấc, tiếp theo là làm phần trên của cối xay. Ở phía trên làm một khe hở nhỏ, lại làm ra một lỗ thủng để làm tay cầm, dùng một cọc gỗ chắc chắn gắn vào đó. Cuối cùng là đặt hai phần trên dưới khớp vào nhau, như vậy cối xay đã được làm ra. Trác Ngọc kiểm tra trên dưới một phen, cảm thấy cối xay trước kia mình đã nhìn thấy cũng không khác biệt lắm, liền bắt đầu sử dụng.

Trác Ngọc lấy đậu nành còn thừa lại khi trồng trọt ra ngâm nước cho đến khi căng mềm rồi bắt đầu làm sữa đậu nành. Địch Á giúp cô đẩy cối xay, cô ở một bên không ngừng đổ nước vào. Không nhiều lắm, xay được một bát nhỏ đổ vào trong nồi đun nhỏ lửa, buổi tối cả nhà được uống sữa đậu nành thơm nồng. Địch Á không thích sữa đậu nành lắm, ngược lại Tá La và Trác Ngọc cực kỳ yêu thích.

Có điều bữa cơm này ăn cũng không được thuận lợi. Đầu tiên là một giống cái vì ăn quá no đến xin Trác Ngọc thuốc, thuốc còn chưa cầm tới tay đã ngửi thấy mùi thơm của sữa đậu nành nên muốn thử một chút. Nàng ta nhìn nhìn bụng mình sợ sẽ không chứa được nữa nên không dám uống, vì vậy vừa thèm vừa than thở. Cho đến khi Trác Ngọc điều chế thuốc cho nàng ta xong, nàng ta còn chưa từ bỏ ý định muốn thử một ngụm, bị giống đực của mình kéo đi cũng không cam tâm, cho đến khi Trác Ngọc liên tục đảm bảo nhất định sẽ dạy, nàng ta mới bằng lòng về nhà.

Bên này Trác Ngọc mới ngồi xuống bàn cơm, bên kia tộc trưởng gấu trúc đã tìm đến, sau lưng còn dẫn theo Mai Mai và Lam Mặc. Tộc trưởng gấu trúc mới đi tới cửa đã ngửi thấy mùi thơm, thấy sữa đậu nành trên bàn cơm thì vất ngay mục đích mình tới chơi ra sau ót: “Oa, lại có sữa đậu nành! Trác Ngọc ngươi thật quá không phúc hậu rồi, có thứ tốt cũng không nói với ta, thật là không biết suy nghĩ.” Nói xong thì vươn tay bê bát sữa đậu nành ở gần mình lên uống hết.

Uống xong còn không quên chép chép miệng: “Sữa đậu nành này có mùi vị không tệ, còn không, thêm chút nữa.”

Tộc trưởng gấu trúc vừa nói xong thì chân đã bị người khác kéo. Ông ta cúi đầu thì thấy Tá La đang dùng ánh mắt thù hận nhìn mình, ông lại nhìn Trác Ngọc cùng Địch Á, phát hiện vẻ mặt hai người kia cũng là khó chịu, ông ta xấu hổ cười cười.

Địch Á nhìn bộ dạng muốn khóc của bé con nhà mình thì chạy tới ôm Tá La, vừa dỗ vừa oán hận tộc trưởng: “Sao ngài lại giật đồ với một đứa bé, đây là bát cuối cùng rồi, ngài uống hết vậy Tá La thì làm thế nào?”

“Cái kia…. Ta thấy có đồ ăn ngon thì không nghĩ được nhiều như vậy, lần sau sẽ không thế nữa.”

“Còn có lần sau?” Địch Á nghe vậy, gương mặt trở nên dữ tợn.

Tộc trưởng gấu trúc thấy bộ dạng kinh khủng của Địch Á thì trong lòng run lên. Đứa nhỏ này khi nào thì trở nên như vậy, phải hình dung như nào nhỉ. Đúng rồi, là nô lệ của vợ, nô lệ của con. Trước kia đứa nhỏ này thấy mình thì ôn hòa lễ độ, thời gian gần đây thái độ với ông càng ngày càng kém, hiện tại lại vì sữa đậu nành mà oán giận ông, thật quá đáng.

Ông ta không biết, Địch Á đã nhịn oán khí rất lâu rồi, lần này hắn nhất định phải phát tác. Lại nói từ trước tới nay tộc trưởng gấu trúc đều chiếm lấy thời gian của giống cái khiến hắn vô duyên vô cớ ít được thân cận với giống cái của mình. Lần này là vì tộc trưởng hại hắn bị giống cái của mình ghét bỏ, giống cái không quan tâm khiến trong lòng hắn cực kỳ khó chịu.

Mai Mai thấy cha mình chỉ lo nói chuyện phiếm cùng Địch Á thì không nhịn được kéo kéo cánh tay cha mình, nhỏ giọng kêu lên: “Cha, cha đừng quên chúng ta tới đây để làm gì?”

Lúc này tộc trưởng gấu trúc mới ý thức được mình đã không nhớ rõ mục đích tới đây. Tất cả đều tại Trác Ngọc, làm gì chả được, cần gì làm đồ ăn ngon khiến ông quên hết tất cả. Ông gãi gãi đầu, nhếch miệng nói: “Cái đó, tối nay tới đây, là do Mai Mai mãnh liệt yêu cầu muốn nói xin lỗi với Trác Ngọc, nó không đến thì cảm thấy rất lo lắng.”

Ông nhìn gương mặt đen sì của Địch Á và gương mặt không biểu tình của Trác Ngọc thì kéo Mai Mai đến trước người mình: “Tự con nói đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn [Mèo]FBI về bài viết trên: Gynnykawai, Problem1110, antunhi, echbienthai, h20voyeudau, hienheo2406, hotaru_yuki, mainp, trạch mỗ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: beyeu20189, chuot tery, Mạch Mạch, nguyenhien5566, ngọc đặng, Phuongly, Thủy Trúc, trannhi, Tuyenidol, Van Tuyet Nhi, xiaolie và 241 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.