Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Nữ bác sĩ ở viễn cổ - Thủy Chử Đậu Khấu

 
Có bài mới 06.10.2014, 10:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 16:15
Bài viết: 492
Được thanks: 3240 lần
Điểm: 32.52
Có bài mới Re: [Nhân thú] Nữ bác sĩ ở viễn cổ - Thủy Chử Đậu Khấu - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Giống cái tiểu báo.

Có rất nhiều giống cái tới quấy rầy, tuy nói là tới học tập nhưng cũng không thể gạt bỏ hắn qua một bên nha. Mỗi khi Trác Ngọc đặt lực chú ý của mình lên việc dạy những giống cái đó học, Địch Á liền buồn bực đứng ở góc tường vẽ vòng vòng hoặc đếm kiến. Cho dù trên người hắn tỏa ra luồng khí oán niệm như thế nào đi nữa, những giống cái kia vẫn chiếm lấy giống cái của hắn không buông tay, hắn chỉ có thể buồn bã nhìn giống cái, rất là thê lương, nếu cứ tiếp tục như vậy sao hắn có thể ôm Ngọc nhi về được đây.

Gần đây Trác Ngọc cũng suy nghĩ về vấn đề này, cô và Địch Á chung sống với nhau lâu như vậy, cũng đủ để hiểu Địch Á là người như thế nào. Hắn đối với cô rất tốt, mọi việc sẽ nghĩ đến cô trước, nói thật cho dù là Ôn Thụy cũng không làm được như Địch Á, đối với người tốt như vậy, cô cảm thấy mình không có cái gì phải do dự nữa.

Cô chạy đi nói muốn cùng Địch Á cử hành nghi thức, tộc trưởng gấu trúc nghe vậy thì rất khó tin nhìn người cô từ trên xuống dưới. Cô nghĩ có lẽ với cô mà nói, sự kết hợp giữa một người một thú sẽ rất kỳ cục, ban đầu cô cũng rất bài xích kia mà, nhưng ở mảnh đại lục chỉ có người thú này cô không có lựa chọn, cô không thể nào sống một mình qua cả quãng đời còn lại, cũng không thể đè nén nhu cầu của mình mãi.

Dĩ nhiên cô cũng lo lắng nếu mình mang thai thì sẽ sinh ra quái vật gì, nhưng chuyện của tương lai ai biết được, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Vì vậy, cô cũng không để ý đến ánh mắt của ông lão này, chỉ hy vọng đồng bào duy nhất này có thể chúc phúc cô, nhưng nếu ông ấy hỏi nhiều thêm một câu, có lẽ cô sẽ thay đổi chủ ý, thế nhưng trên đời không có nếu như, cô nhất định phải kết làm bạn đời của Địch Á, cùng chung sống với hắn.

Trác Ngọc về đến nhà, thấy Địch Á đang ở trong sân rửa rau liền đi tới trước mặt hắn, mỉm cười nhìn hắn rửa rau. Cô luôn cho rằng dung mạo của Địch Á rất đẹp, nhưng kể từ năm xảy ra chuyện của đứa bé, cô đã không cẩn thận nhìn Địch Á. Bất chợt cô cảm thấy trong lòng chua xót, trong hai người bọn họ, Địch Á cho đến bây giờ luôn là người cho đi nhiều nhất. Lúc mới đầu cô xem như không thấy những chỗ tốt mà Địch Á cho cô, sau lại thản nhiên tiếp nhận những gì Địch Á bỏ ra. Cô không biết tại sao Địch Á lại có thể nhẫn nại kiên trì, cũng không biết mình có vận cứt chó gì mà gặp được một người tốt như vậy, mặc dù giống loài của bọn họ bất đồng, nhưng hiện tại cô nguyện ý vĩnh viễn sinh sống cùng Địch Á.

Địch Á thấy Trác Ngọc đang nhìn mình rửa rau, cho rằng cô đói bụng nên để cô vào nhà, ăn một chút hoa quả lót bụng trước, nhưng nửa ngày vẫn không thấy Trác Ngọc bước đi, ngẩng đầu thì thấy Trác Ngọc đang cười tủm tỉm nhìn mình. Trong lúc không chú ý thì Trác Ngọc đã phủ môi mình xuống môi hắn, Địch Á sợ hết hồn, sau đó lại mừng như điên, kích động như điên, giống cái của hắn hôn hắn rồi, Ngọc nhi chủ động hôn hắn rồi, đây là một chuyện hết sức bất ngờ với hắn.

Ngay sau đó Địch Á đổi khách thành chủ, hai tay ướt nhẹp lau trên quần áo da thú hai cái liền đỡ ót Trác Ngọc tiếp tục hôn.

Trác Ngọc vốn chỉ muốn hôn Địch Á một cái rồi kết thúc, nhưng Địch Á lại nắm bắt cơ hội này không buông tay.

Đôi môi chạm vào nhau, hai hàng lông mi không ngừng run rẩy, Trác Ngọc cảm thấy đôi môi dịu dàng mà nóng bỏng của Địch Á ép lên môi mình thật chặt, trằn trọc cọ sát lẫn nhau, đầu lưỡi chạm vào đầu lưỡi khiến cả hai tê dại một hồi, đáy lòng Địch Á rung động dữ dội, cho đến khi Trác Ngọc cảm thấy khó thở, Địch Á mới buông ra, nhưng vẫn chưa buông tay, chóp mũi chạm vào nhau, trong không khí đều là hương vị ngọt ngào hạnh phúc.

Một lúc lâu sau, Địch Á mới dùng cặp mắt sáng ngời nhìn Trác Ngọc: “Ngọc nhi, nàng chủ động hôn ta, ta thật sự rất vui mừng. Cái này… Có phải hay không….”

Thanh âm Địch Á trở nên run rẩy: “Có phải nàng đồng ý cử hành nghi thức với ta rồi?”

Sau khi nghe được Trác Ngọc “Ừ” một tiếng, Địch Á mừng rỡ như điên, hưng phấn nhảy lên nhảy xuống trong sân, cảm thấy chưa đã ghiền còn rống lên mấy tiếng khiến Trác Ngọc sợ hết hồn, có cần phải vui mừng như vậy không?

Cho đến khi đụng đổ hết thức ăn xuống đất, Địch Á mới dừng lại nhìn xuống món ăn dưới đất bị hắn làm bẩn, lại nhìn nhìn Trác Ngọc, hắc hắc cười hai tiếng: “Ngọc nhi, ta rất vui mừng, ngày mai, không đúng, buổi chiều trở về ta đi tìm tộc trưởng để ông ấy chủ trì nghi thức cho chúng ta. Hiện tại ta đi nấu cơm trước, nàng mau trở về phòng nghỉ đi.” Nói xong hắn nhặt thức ăn trên đất lên, vui mừng đi về phía phòng bếp.

Nghe nói Trác Ngọc muốn cử hành nghi thức cùng Địch Á, Đan Chu giận đến mức đầu muốn bốc khói, không biết Địch Á có thủ đoạn gì mà Trác Ngọc lại đồng ý. Hắn cảm thấy rất buồn bực, rõ ràng mình đẹp mắt hơn Địch Á, còn có thể nói lời ngon tiếng ngọt, Trác Ngọc sao lại không chấp nhận mình chứ.

Thật ra nói lời ngon tiếng ngọt không phải là chuyện xấu, nói sai đối tượng mới là chuyện xấu, Trác Ngọc vẫn còn nhớ rõ, có một lần cô và Đan Chu đi dạo trong bộ lạc, dọc đường đi Trác Ngọc chỉ nghe thấy Đan Chu không ngừng khen tặng giống cái.

“A, đây là Tiểu Lệ ư, thời gian dài không thấy, nàng lại càng xinh đẹp, ta nhìn mà không nhận ra.” Tiểu Lệ là giống cái được công nhận là xinh đẹp nhất trong bộ lạc.

Na Na đang đi tới: “Na Na, da của nàng ngày càng trắng rồi, sao nàng làm được như vậy?” Na Na là giống cái được bộ lạc công nhận là đen nhất, nói nàng ấy giống như cục than đen cũng không khoa trương chút nào.

“A, đây là Vân Phương ư, đôi mắt của nàng đã lớn hơn, càng ngày càng có hồn rồi.” Vân Phương này có đôi mắt rất nhỏ, cười lên thì thành một đường chỉ.

Khi đó Trác Ngọc mới lĩnh ngộ được bản lĩnh nói lời ngon tiếng ngọt của Đan Chu, ai hắn cũng có thể trợn mắt nói lời bịa đặt được, chẳng trách rất nhiều giống cái thích hắn, nhưng nếu có Thạch đại thúc, cha của Đan Chu ở đây thì nhất định sẽ đánh hắn mấy cái, mọi người nói một đứa bé lanh lợi bình thường sao có thể vui mừng trước mặt hai giống cái như vậy, hơn nữa còn không phải hai giống cái bình thường, tại sao có thể khen ngợi giống cái khác, muốn khen cũng phải khen Trác Ngọc nha.

Đan Chu không cam lòng, vì vậy hắn chạy đi bắt chim Phượng, hắn muốn dùng lông vũ của chim Phượng cầu yêu với Trác Ngọc, hắn cũng không tin không tranh được với Địch Á, chỉ tiếc chim Phượng chưa bắt được ngược lại còn gọi một người thú giống cái đến.

Từ xa Thạch đại thúc đã nhìn thấy đứa con của mình nhếch nhác chạy trở về, sau lưng còn có một giống cái tiểu báo đuổi theo, bất kể là ai cũng không nghĩ đến sau lưng Đan Chu lại là tình huống như vậy.

Giống cái tiểu báo không phải là vấn đề, mấu chốt chính là tiểu báo này quá vạm vỡ, nàng ta mạnh mẽ muốn Đan Chu, sống chết đều muốn kết làm bạn đời với Đan Chu.

Điều này dọa Đan Chu rồi, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng thấy giống cái nào hung hãn như vậy, cư nhiên bị nàng đuổi chạy trốn khắp nơi, dọc theo đường đi trở thành chuyện cười cho rất nhiều người, cuối cùng hắn đành chạy đi tìm cha kể khổ.

Rốt cuộc vẫn là đau lòng đứa bé nhà mình, mặc cho trong lòng Thạch đại thúc cứng rắn như thép, nhưng vì để bảo toàn Đan Chu ông chặn đường của người thú giống cái này lại. Con báo kia cũng biết thu liễm trước mặt Thạch đại thúc, nhưng nàng vẫn bày tỏ quyết tâm của mình, nàng nhất định phải sống cùng Đan Chu, ngày nào hắn còn chưa đồng ý, nàng sẽ ngày ngày quấn lấy Đan Chu, khiến Thạch đại thúc giận đến mức không để ý đến phong tục giống đực không được động thủ với giống cái mà muốn đánh nàng.

Thật ra thì người mà Thạch đại thúc muốn đánh nhất là Đan Chu, để hắn theo đuổi Trác Ngọc cho thật tốt, kết quả Trác Ngọc lại muốn cùng Địch Á cử hành nghi thức, bên này hắn lại cùng một giống cái tiểu báo thân nhau. Thật không biết đầu óc hắn làm sao nữa, thường ngày chỉ cần ngoắc tay là có thể theo đuổi được một rổ lớn giống cái, nhưng nay dùng nhiều thủ đoạn như vậy lại không theo đuổi được Trác Ngọc. Nghĩ nghĩ, Thạch đại thúc cầm cây chổi trên đất đánh Đan Chu, nếu hôm nay không đánh Đan Chu, trong lòng ông sẽ không thoải mái.

Những người trong bộ lạc thấy Địch Á thì rối rít chúc mừng hắn, thấy vậy hắn cũng cười ha ha vui mừng đón nhận. Hắn muốn đi tìm tộc trưởng, thương lượng với ông ngày nào cử hành nghi thức là tốt nhất, nhưng hắn lại thấy sắc mặt tộc trưởng không được vui vẻ, ngược lại còn dùng ánh mắt rối rắm nhìn hắn, chẳng lẽ là sợ sau khi hắn kết thành bạn đời cùng Trác Ngọc thì không cần ông à.

Hắn ôm bả vai tộc trưởng gấu trúc, tựa như hai người anh em thân thiết: “Tộc trưởng ngài yên tâm, cho dù cử hành nghi thức rồi, ngài vẫn chính là người mà ta tôn kính nhất, ta cũng sẽ hiếu thuận với ngài, sẽ không xem nhẹ ngài.”

Đích xác gấu trúc rất rối rắm, với trí nhớ của thân thể này, Địch Á là đứa bé rất khổ. Cha mẹ vì chữa bệnh cho ông mà đi tìm thuốc trong ngày mưa dông, bất hạnh bị sét đánh chết, hắn đi theo thân thể này cũng chịu không ít khi dễ. Địch Á từng chút lớn lên, từng chút trở nên mạnh mẽ mới không có ai dám khinh thường, không ai dám khi dễ hắn nữa.

Hôm nay, hắn có thể tìm được người mình yêu thương bầu bạn, ông cũng vui mừng cho hắn, thế nhưng vấn đề ở đây là, người mà hắn muốn bầu bạn không phải ai khác, mà chính là Trác Ngọc. Nguyên bản ông định để Trác Ngọc ở lại một khoảng thời gian rồi sẽ đưa Trác Ngọc đi, dù sao nơi đây cũng không phải quê hương, sao có thể an lòng sinh sống, ông rốt cuộc nên làm như nào đây?

Gấu trúc vỗ vỗ đầu Địch Á: “Ngươi để cho ta suy nghĩ thật kỹ, nghĩ xong ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Địch Á cho rằng tộc trưởng nguyện ý chủ trì nghi thức cho hắn, trong lòng rất vui mừng, lại cùng tộc trưởng nói chuyện một lúc mới rời đi.

Gấu trúc nhìn bóng lưng vui sướng của Địch Á than thở: "Đứa nhỏ này, bây giờ ngươi vui mừng, sau này sẽ thế nào đây?”

Bộ lạc bọn họ có một phong tục, mọi người thú muốn cử hành nghi thức đều phải tìm một trưởng bối làm chủ trì. Lúc Địch Á còn nhỏ chỉ hy vọng tộc trưởng có thể chủ trì nghi thức cho hắn, như vậy là có thể hoàn thành tâm nguyện của hắn rồi. Hiện tại, hắn không thể chờ được muốn chạy về nhà chia sẻ vui sướng với Trác Ngọc.

Ai ngờ về đến nhà lại gặp được Đan Chu đáng ghét, quá đáng hơn là hắn còn cầm lông vũ chim Phượng cầu yêu với giống cái của hắn, thật là tức chết hắn mà.

Hắn chạy tới đuổi Đan Chu đi, muốn đuổi hắn ra ngoài, cố tình Đan Chu còn ở đằng kia kêu lên: “Các ngươi còn chưa cử hành nghi thức, ta vẫn còn có thể theo đuổi Trác Ngọc, ngươi không thể ngăn cản ta.”

Địch Á không nhịn được nữa, vung quả đấm, Đan Chu không tránh được hai mắt ngay tức khắc biến thành mắt gấu trúc.
Đan Chu ở ngoài cửa kêu lên, kêu đến tê tâm liệt phế, Địch Á ở trong phòng càng không ngừng oán thầm, có chút thương tích nho nhỏ như vậy mà cũng kêu gào, cũng không sợ mất mặt ư.

Lúc này tiểu báo kia đi tới, ưu nhã liếm chân trước, chê cười nói: “Thì ra là chàng có giống cái mà mình yêu mến, nhưng người ta cũng sắp cử hành nghi thức rồi, chàng kêu nữa cũng vô dụng. Chàng nhìn lại chàng một chút xem, có vết thương nhỏ xíu cũng không chịu nổi lại còn kêu đau, không trách được người ta không thích chàng, yếu như vậy ai nguyện ý sống cùng với chàng.”

“Nàng… Nàng nói ai yếu hả?” Đan Chu chỉ vào tiểu báo hỏi.

“Người nào nói chuyện với ta, thì ta nói người đó.” Giống cái cố ý ra vẻ xem thường nhìn Đan Chu một cái.

Đan Chu bị kích thích rồi, muốn đi lên dạy dỗ nàng, để nàng dừng lại, nhưng lại ngại nàng là giống cái không tiện phát tác đành phải tự mình đứng nguyên tại chỗ nhịn một bụng tức, rốt cuộc vẫn không chịu nổi gào thét chạy lên núi phát tiết.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.10.2014, 17:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 16:15
Bài viết: 492
Được thanks: 3240 lần
Điểm: 32.52
Có bài mới Re: [Nhân thú] Nữ bác sĩ ở viễn cổ - Thủy Chử Đậu Khấu - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Nghi thức thần thánh.

Sáng sớm hôm sau, khi Trác Ngọc rời giường, đi ra ngoài sân thì phát hiện sương mù bay bay, trong thoáng chốc, sương mù di chuyển, từng mảng từng mảng, trong tầm mắt đều là một mảnh trắng xóa. Chóp núi thỉnh thoảng hiện ra, rừng cây cũng được một lớp sương mù thật mỏng bao phủ, từ phía chân núi đi lên, sườn núi cũng trở nên mông lung, Trác Ngọc đang ngồi cảm thán bỗng sương mù tản đi.

Sương mù màu trắng nhẹ lướt trên lá cây lưu lại những hạt nước thật nhỏ, những hạt nước này từ từ hợp thành từng giọt nước từ trên lá cây chảy xuống, mang đến không khí mát mẻ thay cho không khí oi bức những ngày mùa nóng.

Trác Ngọc nhớ Địch Á đã nói qua với mình, sau khi sương mù ở mùa nóng bay đi sẽ phải bắt đầu cất trữ thức ăn. Ngày hôm trước, cô thấy Địch Á ở phía sau ngọn núi đào sơn động, từ mặt đất đào xuống, đào rất sâu. Cô cố ý đi theo Địch Á vào bên trong, bên trong rất lạnh lẽo, lạnh đến mức hai hàm răng của cô cũng run run va vào nhau. Địch Á dùng sơn động này để dự trữ thức ăn.

Địch Á nói sâu dưới lòng đất ngọn núi này lạnh như hầm băng, đại đa số trên mặt đất có thể nuôi dưỡng đông đảo sinh vật. Từng gia đình trong bộ lạc cũng sẽ đào một cái để cất giữ thức ăn cho mùa tuyết.

Cái động mà Địch Á đào có suối nước nóng, như vậy khi vào mùa tuyết, bọn họ có thể ở tại động có suối nước nóng ấm áp đó, không cần trải qua gió tuyết đông lạnh.

Những ngày có sương mù qua đi, Địch Á bắt đầu bận rộn. Mỗi ngày đều mò mẫm dậy sớm, cũng không quên bớt chút thời gian chạy đi hỏi tộc trưởng gấu trúc có suy xét ngày tốt để chủ trì nghi thức cho bọn họ hay không, hắn không thể đợi được nữa.

Mặc dù Địch Á thực vội, nhưng Trác Ngọc lại tuyệt không quan tâm. Cô sẽ không thay đổi ý định, ngược lại cô có thể hiểu được Địch Á, hắn giống như người của Thế kỷ 21, chỉ có lĩnh giấy chứng nhận kết hôn mới tính là hợp pháp, nếu không rất nhiều người trong lòng sẽ không yên.

Rốt cuộc có một ngày Địch Á không nhịn được nữa, lúc này cách mùa tuyết còn nửa tháng, hắn chạy đi nói với tộc trưởng ngày mai phải cử hành nghi thức khiến gấu trúc cả kinh há to miệng thật lâu sau mới khép lại được, ông căn bản còn muốn trì hoãn một thời gian nữa. Địch Á thấy tộc trưởng cúi đầu, cho rằng ông đang suy nghĩ ngày mai nên chủ trì như nào nên cũng không quấy rầy ông, một  mình im lặng bỏ đi.

Tộc trưởng gấu trúc rất nóng nảy, ông nghĩ nghĩ quyết định nói phương pháp về nhà cho Trác Ngọc. Đại lục khổ ép này vẫn không thể hơn đồng bào, cô ấy còn trẻ, có tiền đồ rộng lớn, không thể làm trễ nãi cô ấy được.

Sáng sớm hôm sau, Địch Á đợi đến khi Trác Ngọc rời giường rửa mặt lên, hắn lấy lông vũ chim Phượng cùng một số tảng đá có màu sắc làm đồ trang sức cho Trác Ngọc đeo lên. Trác Ngọc lắc lắc dây chuyền cùng lắc tay vòng chân bằng đá cảm thấy rất nặng, muốn lấy xuống, nhưng nhìn Địch Á vui vẻ, cô cảm thấy nặng một chút cũng không có vấn đề gì.

Trên mảnh đất trống đã chật ních người thú, từ xa bọn họ đã thấy Địch Á và Trác Ngọc tới đây bèn nhường ra một con đường nhỏ cho họ đi đến giữa mảnh đất trống, các người thú nhỏ giọng thảo luận.

“Ngươi xem Trác Ngọc thật xinh đẹp. A, ngươi nhìn dây chuyền mà nàng đeo thật đẹp, còn có lông vũ chim Phượng rất đẹp nữa. Địch Á thật là một giống đực tốt!!”

“Đúng vậy, lúc trước ta cử hành nghi thức, giống đực nhà ta cũng không đưa ta dây chuyền đá xinh đẹp như vậy.”

“Sao Địch Á lại tốt số như vậy, cư nhiên có thể theo đuổi được giống cái Trác Ngọc xinh đẹp? Sao ta không có vận tốt như vậy?”

“Ngươi nằm mơ đi, dung mạo ngươi không đẹp bằng Địch Á, hơn nữa Địch Á sống chung với Trác Ngọc cũng hai năm rồi. Thời gian dài như vậy sao Địch Á có thể không bắt tới tay được.”



Bọn họ ở trên mảnh đất trống chờ thật lâu cũng không thấy bóng dáng của tộc trưởng gấu trúc. Lúc này Kiệt thong dong chen vào đám người, dùng giọng điệu áy náy nói với bọn họ: “Thật xin lỗi, cha ta tối qua uống say, hiện tại vẫn đang bất tỉnh, nếu không các ngươi mời trưởng bối khác đến chủ trì đi, thật xin lỗi.”

“Kiệt, ngươi không cần nói vậy, nếu không phải ngày hôm qua ta đến tìm tộc trưởng uống rượu thì cũng sẽ không như vậy, phải là ta xin lỗi mới đúng.”

Kiệt vỗ vỗ vai Địch Á: “Điều này không thể trách ngươi, cha ta cũng là mừng thay cho ngươi, không nên tự trách. Ngươi nên tìm trưởng bối khác thôi.”

Cuối cùng, Địch Á mời Thạch đại thúc chủ trì nghi thức cho bọn họ. Nghi thức rất đơn giản, đầu tiên là đến khu mộ của bộ lạc tế bái, sau đó hai người cùng ăn một quả kết nghĩa vợ chồng, cuối cùng là tiếp nhận lời chúc phúc của mọi người.

Đến lượt Đan Chu chúc phúc thì hắn hung tợn nói với Địch Á: “Lần này ta thua ngươi, mặc dù ta không cam tâm cũng chịu, nhưng nếu ngươi dám không tốt với Trác Ngọc, ta sẽ đánh ngươi.”

Nói xong hắn buồn bã nhìn Trác Ngọc một cái rồi quay người bỏ chạy, cũng không dám nói chuyện cùng cô.

Sau đó chính là giống cái theo đuổi Đan Chu. Mấy ngày trước Trác Ngọc mới biết nàng ta là em gái của Lam Mặc, tên là An Ny: “Đầu tiên, ta chúc hai người các ngươi về sau trải qua cuộc sống mỹ mãn. Tiếp theo, ta đặc biệt cám ơn Trác Ngọc, cám ơn ngươi không sống cùng Đan Chu, để ta có cơ hội theo đuổi hắn.”

Trác Ngọc nhướn mày, bày tỏ mình nhất định sẽ xem tuồng vui này thật tốt.

Đợi đến khi những người thú này chúc phúc xong thì đã qua nửa ngày rồi, Trác Ngọc cùng Địch Á nắm tay nhau từ từ đi về nhà.

Nếu muốn hỏi Trác Ngọc tân hôn có cảm giác gì, đại khái trừ Đich Á quang minh chính đại hôn cô thì cũng không có gì. Nhưng Địch Á lại khác, từ nay về sau hắn có thể tùy lúc tùy nơi thân cân giống cái của mình rồi, cũng không ai dám tranh giành Trác Ngọc với hắn nữa. Suy nghĩ một chút hắn liền vô cùng chờ mong cuộc sống hạnh phúc sau này. Hiện tại tâm tình hắn rất kích động chờ đêm đến.

Ăn xong cơm tối, Trác Ngọc theo thường lệ muốn đi tản bộ, đáng tiếc Địch Á không nguyện ý đi cùng cô. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, mặc dù không có hoa chúc, hắn cũng nhất định phải động phòng, không biết hắn đã nhịn bao lâu rồi.

Trác Ngọc bị Địch Á kéo đi, nhìn vẻ mặt vội vàng của Địch Á thì đoán được mấy phần. Thật ra thì Trác Ngọc cũng không bài xích chuyện như vậy, nếu cô muốn sống cùng Địch Á thì cô cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ là cô không ngờ Địch Á có thể kiên trì lâu như vậy, kể từ hai năm trước hắn đã không chạm vào cô, bây giờ còn nhịn nữa chỉ sợ sẽ nhịn đến hỏng mất.

Về đến nhà, Địch Á lại không biết làm sao, lôi kéo tay Trác Ngọc nửa ngày cũng không thấy động tác tiếp theo. Hắn gãi gãi đầu ấp úng không nói ra được câu muốn cùng Trác Ngọc ngủ chung phòng. Hắn như vậy ngược lại khiến Trác Ngọc cho là hắn không muốn nên cũng không suy nghĩ nhiều. Cô ngáp một cái nói: “Nếu anh không có chuyện thì buông tay để em về phòng ngủ.”

Địch Á nghe xong, theo phản xạ định buông tay Trác Ngọc ra. Chờ đến khi Trác Ngọc đi vào trong phòng hắn mới phản ứng lại đi theo phía sau Trác Ngọc cùng nhau vào phòng.

Trác Ngọc thấy hắn cùng theo vào thì liếc mắt một cái, xếp lại giường đệm chuẩn bị nghỉ ngơi.

Địch Á thấy Trác Ngọc không để ý tới mình, cũng chẳng quan tâm ngại ngùng gì nữa. Hắn duỗi tay ôm eo Trác Ngọc, tiến lên một bước dán lên sau lưng cô. Cả tấm lưng kề vào Địch Á, Trác Ngọc nhất thời cứng đờ. Ấm áp trên người Địch Á không ngừng truyền tới khiến Trác Ngọc có chút tâm hoảng ý loạn.

Thấy Trác Ngọc không bài xích mình đến gần, tròng mắt màu vàng của Địch Á hiện lên vẻ vui mừng. Dường như cảm thấy tư thế này cản trở mình cùng Trác Ngọc trao đổi, hắn quay người Trác Ngọc lại để cho cô đối diện với mình. Địch Á cúi đầu khóa lại khuôn mặt tươi cười của Trác Ngọc. Nụ cười này, đúng là mị sắc dụ người.

Địch Á thấy gương mặt Trác Ngọc đỏ bừng, trong lòng rung động. Đầu cúi thấp hôn lên bờ môi cô, tay cũng không đàng hoàng, cách y phục xoa da thịt bên hông Trác Ngọc, từ từ càn rỡ, tay dần dần hướng lên, che ở trước ngực Trác Ngọc cũng gia tăng động tác. Chỉ trong chốc lát, bọn họ liền dời đi trận địa, Địch Á khẽ đặt Trác Ngọc ở trên giường, giơ tay lên vuốt ve đôi chân Trác Ngọc, từ từ lục lọi, hôn lên xương quai xanh tinh xảo của cô, cũng nhẹ nhàng cởi áo cô, ngực Trác Ngọc cũng theo hô hấp mà kịch liệt phập phồng, cặp mắt Địch Á đỏ ngầu, không thể kiềm được nửa người dưới cứng rắn trướng lên, chống khẽ hai bên người Trác Ngọc, eo dụng lực một cái, chậm chạp bắt đầu địa chấn .


Hôm sau khi Trác Ngọc tỉnh lại thì thấy Địch Á nghiêng thân mất hồn nhìn chằm chằm mình. Cô động đậy thân thể muốn rời giường lại bị Địch Á ngăn lại. Địch Á kinh ngạc nhìn nhìn dấu vết được mình lưu lại trên cổ Trác Ngọc, hô hấp trở nên gấp rút. Trác Ngọc thấy hai mắt hắn bốc lên hai ngọn lửa thì cuống quýt đứng dậy, nếu còn tiếp tục cô sẽ chịu không nổi.

Vừa muốn đứng dậy thì Địch Á đã nhìn ra ý định của cô, cả người bị Địch Á đè ở phía dưới. Thấy vậy cô mở miệng khuyên nhủ: “Địch Á, trời đã sáng, nên rời giường.”

“Không cần rời giường, ta muốn ở cùng với Ngọc nhi .” Địch Á khàn giọng trả lời.

“Còn phải săn thú, dự trữ thức ăn.” Trác Ngọc hướng dẫn từng bước: “Nếu không mùa tuyết sẽ đói bụng.”

Địch Á được hỏi một đằng lại trả lời một nẻo, uất ức làm nũng: “Không cần, tối ngày hôm qua ta còn chưa được ăn no, hôm nay nào có hơi sức săn thú, Ngọc nhi nàng để ta ăn no đã.”

Trác Ngọc bị Địch Á làm nũng đến tê dại, lại thêm Địch Á ở trên người cô mè nheo, thân thể không chịu được run lên, âm thanh cũng bắt đầu run run: “Anh… Anh còn chưa thỏa mãn sao?”

Địch Á thấy mình mè nheo khiến Trác Ngọc có phản ứng liền không đoái hoài đến câu trả lời của Trác Ngọc, thân thể cong lên ngậm lấy đôi môi Trác Ngọc, lưỡi chống đỡ, liên tục lưu luyến. Lại thở gấp hôn qua chiếc cổ thon dài, kéo xuống phía dưới, Trác Ngọc bị Địch Á trêu chọc không nén được tình cảm dâng trào trong cơ thể, khát vọng đối với Địch Á cũng bị khơi lên đến cực hạn, nâng đầu đến bên tai Địch Á, mút lấy vành tai hắn. Nội tâm Địch Á vô cùng vui mừng, liều mạng quấn lấy Trác Ngọc, mặc cho mình ở trong cơ thể Trác Ngọc điên cuồng hoành hành.

Đợi đến khi thần trí Trác Ngọc từ từ khôi phục thì trời đã hơi tối, cái tên Địch Á thô bạo không biết có phải đã trút sạch dục hỏa đè nén trong hai năm vào lần này hay không, người khổ lại là cô.

Cô quyết định về sau sẽ không dung túng cho Địch Á nữa, cần phải kiên quyết khống chế. Trác Ngọc miễn cưỡng nằm ở trên giường, thân thể vẫn còn đau nhức lợi hại. Nghĩ đến đây, Trác Ngọc hận không thể lột da Địch Á, quả thực là giày vò người ta mà.

Đúng lúc này Địch Á đi vào thì thấy sắc mặt giống cái của mình không tốt, liền chạy đến lấy lòng: “Ngọc nhi, nàng đói chưa, ta làm cơm xong rồi, dậy ăn một chút gì nha.”

Trác Ngọc trợn mắt với hắn, không thèm để ý đến hắn, Địch Á cũng không giận, vui vẻ cầm quần áo của Trác Ngọc mặc vào cho cô. Vừa mặc hắn vừa vuốt ve da thịt tinh tế của cô, tận lực ăn đậu hũ.

Sau khi mặc quần áo tử tế, Trác Ngọc được Địch Á ôm đến bàn cơm. Vốn là Trác Ngọc muốn tự mình đi, nhưng là Địch Á lo lắng thân thể của cô nên ôm cô đi, trong lúc ăn cơm Địch Á cũng để Trác Ngọc ngồi trên đùi mình, từng chút từng chút đút cho Trác Ngọc.


Đã sửa bởi [Mèo]FBI lúc 06.11.2014, 11:09.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn [Mèo]FBI về bài viết trên: ACMA95, Anhdva, Gynnykawai, Problem1110, ame_warashi, antunhi, bella chan, echbienthai, hienheo2406, hotaru_yuki, lanhbuotthautim, trạch mỗ, yang yang
     
Có bài mới 09.10.2014, 17:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 16:15
Bài viết: 492
Được thanks: 3240 lần
Điểm: 32.52
Có bài mới Re: [Nhân thú] Nữ bác sĩ ở viễn cổ - Thủy Chử Đậu Khấu - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34: Bỏ thuốc.

Mặt Trác Ngọc đỏ lên, trừ lúc còn bé ba Trác ôm cô, còn những người khác phái khác chưa bao giờ ôm cô, ngay cả Ôn Thụy cũng chưa từng nói chi là tư thế thân mật như thế này.

Cô ngồi trên đùi Địch Á, được Địch Á đút thức ăn. Tuy không cần bỏ ra hơi sức, nhưng là đứng ngồi không yên, ngộ nhỡ cọ vào Địch Á, vậy cũng không hay.

Ăn xong, chuyện thu dọn bát đũa đương nhiên là của Địch Á, Trác Ngọc muốn đi tới suối nước nóng ngâm cơ thể để thư giãn, lại nghĩ đi tới suối nước nóng sẽ dễ dàng gặp chuyện không may hơn, vì vậy cô bảo Địch Á nấu nước nóng ở nhà tắm. Cho dù tắm rửa ở nhà, Địch Á vẫn sẽ không bỏ qua cảnh tượng kiều diễm như vậy. Trác Ngọc bị Địch Á giằng co thật lâu mới cho phép nghỉ ngơi. Trong ánh trăng mờ, suy nghĩ muốn chém Địch Á của Trác Ngọc cũng đã có.

Hôm sau, Địch Á rời giường dọn dẹp nấu cơm thật sớm rồi ra ngoài đi săn thú. Hoang phí hai ngày, bây giờ phải cố gắng, nếu không mùa tuyết sẽ phải đói bụng rồi, hắn cũng không thể để giống cái đi theo hắn chịu khổ.

Khi Trác Ngọc tỉnh lại, ngoài cửa sổ trời đã sáng choang, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào khiến hai mắt cô đau nhói. Cô lẳng lặng híp mắt một hồi mới đứng dậy.

Hôm nay, Trác Ngọc quét dọn nhà từ trong ra ngoài, lại lấy thuốc tự mình điều chế cho hai con sóc ăn. Hai con sóc này được cô nuôi là do Địch Á cố ý bắt về cho cô đỡ buồn, cô dùng hai con sóc này để thí nghiệm thuốc. Dù sao ở Mê Huyễn đại lục có rất nhiều dược thảo xa lạ, cô phải thử nghiệm qua mới có thể dùng chúng trên người người thú.

Hôm đó sương mù tan đi, những người thú đến nhà cô học tập ít đi rất nhiều, tất cả mọi người đều tận lực dự trữ nhiều thức ăn hơn, vì vậy Trác Ngọc cũng vui vẻ nhẹ nhõm. Hiện tại, cô ở trong nhà nhàn nhã sắp xếp, phối chế dược liệu.

Cô đang vui mừng thì nghe được tiếng rống to của tộc trưởng gấu trúc: “Địch Á, cái tên tiểu tử thối này, mau đi ra đây cho ta, ngươi nói rõ cho ta xem.”

Đi vào cửa mới phát hiện chỉ có Trác Ngọc ở nhà, ánh mắt nhìn ông sao mà bất thiện: “Lúc này Địch Á đã đi săn thú, ông có chuyện gì quan trọng?”

“Ai, cô đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi, thật giống như tôi làm chuyện xấu vậy.”

Hai mắt Trác Ngọc lộ ra hung quang: “Ông nói mà không thấy ngại. Ông nói ông chính là đồng bào duy nhất của tôi ở nơi này, vậy mà hôm tôi kết hôn ông cũng không tới, huống chi không phải ông đã đồng ý với Địch Á đến chủ trì nghi thức ư? Như thế nào lại uống say?”

“Nói đến đây tôi liền tức giận, còn không phải nên trách Địch Á nhà cô sao, ai bảo hắn cứ muốn uống rượu cùng tôi.” Thấy Trác Ngọc hung ác, tộc trưởng gấu trúc khẽ co rúm lại: “Tôi… Tôi chính là không cẩn thận mới uống say, tôi nào biết rượu kia sẽ có tác dụng chậm…”

Trong lòng ông ta có chút chột dạ: “Tốt lắm, cô đại nhân đại lượng không nên so đo, gì nhỉ… Nếu Địch Á không có ở nhà, vậy tôi đi trước, cô làm việc đi.” Nói xong biến mất như một làn khói không thấy tăm hơi.

Buổi sáng hôm nay tộc trưởng gấu trúc mới tỉnh lại. Sau khi biết mình bỏ qua nghi thức của Địch Á cùng Trác Ngọc thì hối hận đến mức ruột cũng xanh cả rồi, ông không nên tham rượu mà. Nhưng cùng là quả rượu, tại sao Địch Á không có việc gì, mà ông lại ngủ hai ngày. Ông hoài nghi Địch Á động tay động chân, vì vậy mới đến đây thăm dò một chút, nhưng là không gặp được hắn.

Thật ra thì tộc trưởng gấu trúc đoán không sai, xác thực Địch Á đã động tay động chân vào rượu quả của ông ta.

Trước một ngày cử hành nghi thức Địch Á đi tìm tộc trưởng, sau đó lại quay trở về, không muốn để cho tộc trưởng biết hắn đã nghe thấy hết những lời lẩm bẩm của ông.

“Sao Trác Ngọc lại đồng ý cùng Địch Á cử hành nghi thức, hai người này là hai giống loài khác nhau sao có thể kết thành bạn đời, thật là hoang đường. Phải lấy lý do gì để ngăn cản bọn họ đây, thật là khó. Dứt khoát đưa Trác Ngọc đi là tốt, sau khi đưa Trác Ngọc về nhà, thì Địch Á sẽ tìm giống cái khác thôi….”

Sau đó tộc trưởng gấu trúc nói cái gì nữa nhưng Địch Á không nghe. Hắn chỉ biết tộc trưởng biết được Trác Ngọc không phải đồng loại của bọn họ, chỉ biết tộc trưởng muốn đưa Trác Ngọc đi. Chẳng lẽ tộc trưởng biết Trác Ngọc đến từ phía bên kia đại dương ư, ông ấy thật muốn chia rẽ hắn cùng Trác Ngọc ư? Không được, hắn tuyệt không đồng ý.

Sau đó Địch Á mang theo hai rượu quả đến tìm tộc trưởng, trong đó có một rượu quả bị Địch Á pha một lượng lớn thuốc mê mà Trác Ngọc điều chế được, hắn pha thuốc mê đó vào rượu quả cho tộc trưởng, hy vọng tộc trưởng có thể chung vui cùng hắn. Gấu trúc cũng không nghĩ rằng Địch Á sẽ bỏ thuốc hắn, vì vậy nâng rượu quả lên cùng hắn trò chuyện.

Địch Á mở to hai mắt nhìn tộc trưởng té ngủ ở bên cạnh mình, nhẹ nhàng nói: “Thật xin lỗi”. Mặc dù trong lòng hổ thẹn, nhưng Địch Á không hối hận chút nào. Vì hạnh phúc sau này của hắn, chỉ có thể uất ức tộc trưởng. Đợi đến khi tộc trưởng tỉnh lại, Trác Ngọc đã cử hành nghi thức cùng hắn. Cho dù tộc trưởng muốn đưa Trác Ngọc đi cũng không thể thay đổi được sự thật này.

Đối với lần bỏ thuốc này, Địch Á lựa chọn về sau sẽ hiếu thuân với tộc trưởng thật tốt, huống chi hắn tin tưởng sau khi tộc trưởng biết rõ cũng sẽ không làm khó hắn.

Gần tối từng tốp từng tốp cùng nhau trở về, Địch Á đoán hôm nay tộc trưởng sẽ đến thăm, lại từ miệng giống cái của hắn chứng thực. Hắn cũng đã nghĩ tới việc tộc trưởng sẽ hoài nghi, nhưng cũng chỉ có thể hoài nghi mà thôi. Dù sao cũng không có ai nhìn thấy hắn động tay động chân vào trong rượu quả. Hắn nhìn nhìn giống cái của mình, chỉ có cảm giác quyết định này của mình cực kỳ chính xác.

Ngày hôm sau, Tinh Thần giao bạn đời của mình cho Trác Ngọc, muốn Trác Ngọc giúp hắn chăm sóc nàng ấy khi hắn đi săn. Bởi vì, bạn đời của Tinh Thần – Vân Đóa mang thai.

Trong lòng Trác Ngọc tràn đầy vui vẻ đồng ý, một mặt là vì đạo nghĩa, mặt khác là do Trác Ngọc mãnh liệt muốn biết. Cô rất muốn hiểu rõ một loạt quá trình mang thai của giống cái ở Mê Huyễn đại lục. Theo như Vân Đóa nói, lúc bọn họ mang thai sẽ không nôn nghén, chỉ là không thể làm những hoạt động mạnh. Tính theo thời gian ở Mê Huyễn đại lục, họ mang thai đứa bé bốn tháng là có thể sinh được rồi. Ngược lại với loài người mang thai mười tháng, còn phải chịu nhiều cực khổ như vậy. Trác Ngọc cảm thấy người thú giống cái thật hạnh phúc. Không biết khi cô cùng Địch Á có đứa bé sẽ là hình dạng gì. Là loài người thuần chủng, hay là một người thú, hay là một quái thai? Trác Ngọc không dám nghĩ tiếp, vẫn nên thành thành thật thật quan sát và ghi chép quá trình người thú mang thai thôi.

Mỗi ngày Địch Á về nhà cũng sẽ hâm mộ nhìn Vân Đóa, chính xác hơn là nhìn bụng Vân Đóa. Hắn rất ghen tị Tinh Thần có con trước hắn, vì vậy buổi tối hắn rất cố gắng cày cấy, hy vọng Trác Ngọc có thể nhanh một chút có con của hắn. Nhưng cho đến khi mùa nóng kết thúc, mùa tuyết tới, bụng Trác Ngọc vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Rất nhanh tuyết bay như lông ngỗng, những người thú khác cũng rúc ở trong sơn động của mình không ra ngoài. Vì Trác Ngọc cùng Địch Á ở trong động có suối nước nóng nên không cảm nhận được cái rét lạnh ở bên ngoài.

Mỗi ngày Trác Ngọc ở trong động không có việc gì liền dạy Địch Á kiến thức của Thế kỷ 21. Đầu tiên cô dạy cho Địch Á con số Ả Rập, chờ đến khi Địch Á học xong lại dạy hắn bài vè của loài người. Cô cũng dạy chữ Hán cho Địch Á, chỉ là bất luận như nào Địch Á cũng viết không tốt những thứ vuông vuông thẳng thẳng kia, cô cũng không còn kiên nhẫn để dạy hắn nữa. Ngược lại, Địch Á cảm thấy rất hứng thú với tiếng Anh, mỗi ngày cực kỳ vui mừng cầm cành cây nhỏ viết 26 chữ cái.

Điều khiến Trác Ngọc cảm động nhất là, có một ngày hứng thú của Trác Ngọc nổi lên kêu Địch Á một tiếng: “Chồng à”, Địch Á rất tự nhiên goi cô một tiếng: “Vợ à”. Lúc ấy, Trác Ngọc hỏi hắn sao lại gọi cô như thế, Địch Á nói cũng không biết vì sao lại bật thốt lên, giống như trong ký ức của hắn có người đã nói qua từ này, nhưng hắn cũng không nhớ rõ.

Trác Ngọc đoán trước kia cũng đã có người xuyên qua đại lục đã nói qua từ này, nhưng cô cũng không có hy vọng lớn như vậy, nói không chừng đây là do người thú phát minh ra.

Địch Á vẫn trước sau như một cố gắng cày cấy, hắn rất chờ mong đứa bé của mình và Trác Ngọc. Có đứa bé, tộc trưởng càng không thể đưa Trác Ngọc đi, Trác Ngọc cũng không muốn rời khỏi mình.

Vì sao Địch Á lại nghĩ như vậy? Vì hắn cảm thấy mặc dù Trác Ngọc đã cùng hắn cử hành nghi thức cũng không quá gần gũi hắn, điểm này khiến hắn vô cùng khổ não. Cho nên trong lúc hai người thân mật, hắn liền mở miệng để cho Trác Ngọc chủ động một chút, dựa vào hắn gần hơn nữa để hắn có thể cảm nhận được Trác Ngọc yêu thích hắn.

Trác Ngọc thích mỗi ngày sau bữa cơm chiều sẽ tắm trong suối nước nóng một lát. Một ngày kia, theo thường lệ vẫn là như thế, nhưng suối nước nóng quá mức thoải mái khiến cô không cẩn thận ngủ thiếp đi. Địch Á chờ thật lâu cũng không thấy Trác Ngọc đi ra ngoài, vì vậy hắn đi tới, vạch ra màn tắm được làm bằng da thú thật lớn thì phát hiện Trác Ngọc đã ngủ rồi. Hắn cẩn thận đi tới ôm Trác Ngọc lên, Trác Ngọc bị tiếng nước làm tỉnh.

Cô muốn Địch Á để mình xuống, nhận lấy da thú trên vai Địch Á bao mình lại. Có thể là do trên mặt đất có chút trơn ướt, Trác Ngọc đi chưa được hai bước đã ngã ngửa về sau. Địch Á ở phía sau Trác Ngọc trong nháy mắt tiếp được cô, ôm thật chặt thân thể nhỏ nhắn của Trác Ngọc vào lòng không buông. Hắn nhìn gò má của Trác Ngọc vì tắm rửa càng thêm sáng bóng, hạt mầm trong cơ thể nhanh chóng sục sôi.

Hai tay Địch Á siết chặt hông của Trác Ngọc, một đôi mắt ẩn tình khóa chặt Trác Ngọc. Đột nhiên hắn nâng Trác Ngọc lên cao, một tay nâng chân Trác Ngọc vòng qua bên hông mình, một tay dò vào bên trong da thú nâng mông Trác Ngọc lên. Dưới ánh sáng của đá phát sáng vào ban đêm, mái tóc mềm mại của Trác Ngọc dính vào cần cổ ướt át, da thịt trơn nhẵn mịn màng khiến Địch Á khó có thể kiềm chế.

“Ngọc nhi!!!!” Thanh âm trầm khàn của Địch Á khẽ gọi khiến Trác Ngọc thấy rõ tình cảnh trước mắt. Không khí như vậy, hoàn cảnh như thế, sao cô có thể không biết Địch Á muốn gì. Nhìn Địch Á từ từ tiếp cận đôi môi mình, Trác Ngọc không khỏi khẩn trương. Càng khẩn trương, cô lại càng không khống chế được hô hấp của mình, môi không thể không nhếch lên để có thể hô hấp dễ dàng hơn.

Địch Á rất ưa thích Trác Ngọc khẩn trương vì hắn, hắn cố ý đặt môi mình vào môi Trác Ngọc không nhúc nhích, hắn muốn xem Trác Ngọc sẽ có phản ứng gì. Quả nhiên, Trác Ngọc không phụ kỳ vọng của Địch Á, hôn hai cái lên môi hắn, chỉ hai cái hôn cũng đủ để Địch Á mừng như điên.

Hắn hôn hai cái đứt quãng trên môi Trác Ngọc, mút rồi lại tách ra, tách ra rồi lại mút. Dần dần Trác Ngọc đuổi kịp tiết tấu của hắn, cô vòng hai tay quanh cổ Địch Á, từ từ đáp lại hắn. Địch Á dán vào sát hơn, giống như muốn nhào nặn tất cả dịu dàng của mình nhét vào trong cơ thể Trác Ngọc.

Địch Á hôn môi Trác Ngọc, thỉnh thoảng dùng răng khẽ cắn. Trác Ngọc cũng học Địch Á thỉnh thoảng cũng cắn môi hắn. Qua khe hở giữa nụ hôn, cô nghe thấy Địch Á nói: “Ngọc nhi, về sau đều như vậy, có được hay không. Không cần bài xích ta thân cận, ta muốn cùng nàng luôn khoái hoạt như thế này, không nên xa cách ta.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, Chelsea08, hoaianhnguyennn258, Linh Momy, Loveu, Lê Anh Giang, Mamakute2003, Me Cam, Sam151, thuytiendn, tiểu khanh tử, Trương Vũ Như Ngọc, xiaolie và 313 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.