Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

 
Có bài mới 03.07.2015, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.05.2015, 20:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 226 lần
Điểm: 10.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Edit: Mộc Khuê

Chương: 42.2

Hai từ cả đời do Thịnh Nghiệp Sâm nói ra, giống như lời trong đồng thoại (truyện thiếu nhi) cho dù chưa có nói cái gì rõ ràng cũng đã khiến Lục Tắc Linh rung động không thôi. Nhưng cô bây giờ, không còn cái dũng khí của sáu năm trước nữa, không phải không yêu, mà ngược lại yêu rất nhiều, nhưng rất mệt mỏi và quá tuyệt vọng. Cô thua hết rồi, tất cả dù đã rõ ràng thì cả ván cờ này cô cũng thua sạch rồi.

Cô không để mất nhiều thời gian lo chuyện Thịnh Nghiệp Sâm nữa. Trong khoảng thời gian này cô mang sự nghiệp và cuộc đời mình tất cả trù tính (kế hoạch) lại lần nữa. Thời gian làm việc ở khách sạn, cô cùng quản lí rất hợp ý nhau, biết cô phải về lại X thị, liền đưa cô một bức thư tiến cử. Lục Tắc Linh mở bức thư ra nhìn thoáng qua người đứng đầu, X thị vô cùng nổi tiếng về lĩnh vực nhà hàng khách sạn.

"Bên kia cần một trợ lí giám đốc, tôi đã giúp cô vạch sẵn đường rồi, còn lại là dựa vào chính cô."

Lục Tắc Linh cảm kích cất thư đề cử đi. Cô rất cảm động vì trong hai năm nay ở nơi này gặp được những người tốt bụng, kì thật trời cao không đối xử tệ với cô.

Cô từ chức việc khó khăn nhất phải nói đến Tiếu Tiên, cô ấy ôm cô khóc sướt mướt không chịu cho cô đi, tính tình vẫn còn trẻ con. Chỉ là trên đời này có buổi tiệc nào không tàn, đạo lí này mọi người đều hiểu.

Bận rộn đi qua đi lại giữa hai thành phố, nhận lời phỏng vấn, cạnh tranh cuối cùng cũng được nhận vào làm việc.

Công việc mới bắt đầu rất nhanh, so với tưởng tưởng thì tốt hơn nhiều lắm. Tuy rằng so với việc cô từ nhỏ học Piano khác xa, cũng không khác lắm khi cô học đại học chuyên ngành Trung văn, nhưng đây là cuộc sống, luôn luôn có nhiều chuyện bất ngờ chứ không như khi đi học ra bài tập bình thường.

Ba Lục là người cố chấp, cái cố chấp này chính là giới hạn khiến cho hai người thể không gặp mặt không nói chuyện. Hiện nay Lục Tắc Linh mỗi ngày ở bên chăm sóc, ông đối với cô ngoài yêu thương cũng chỉ là yêu thương, làm gì còn oán giận.

Tay chân của ba Lục so với trước kia yếu hơn nhiều, Ba ba thân thể góc chi trước kia kém rất nhiều, những năm này vào lúc phiền chán là hút thuốc, rốt cuộc bị nghiện nặng, hiện tại không hút thuốc nữa nhưng lại ho khan.

Xem ra mất mà được, Lục Tắc Linh có hơi khẩn trương quá mức, ba bất quá là ho khan hai tiếng, thì một ngày cô ba lần bốn lượt nhắc nhở, như thế nào cũng phải bắt ba đến bệnh viện kiểm tra. Ba Lục bị cô nhắc riết không biết làm sao, cứ thế vài ngày trôi qua.

Lục Tắc Linh nhận chức vụ mới, lại là trợ lí giám đốc, thường ở lại tăng ca, vô cùng mệt, công việc quá nhiều. Mỗi lần tan ca về nhà nằm xuống giường liền ngủ, nhất thời cũng quên hết sự tình.

Hai giờ chiều, Lục Tắc Linh thức dậy, đi vào phòng bếp tìm nước uống, lại phát hiện trong góc của tủ chén, có một túi hồ sơ.

Cầm kết quả bệnh án trên tay, Lục Tắc Linh lại đứng ngây ra như phỗng, theo trên báo cáo ghi nơi khám là khoa ung bướu.

Trên tay cô còn cầm cốc nước, nhưng giờ phút này cô hoàn toàn không thể nuốt vào giọt nước nào. Tiếng ho khan quen thuộc của ba vang đến, dép lê xẹt qua sàn phát ra am thanh lẹt xẹt. Ba Lục tựa vào cửa phòng bếp, nhìn thấy Lục Tắc Linh, quan tâm hỏi: " Dậy rồi? Có đói bụng không? Ba đi nấu cơm?"

Lục Tắc Linh vò báo cáo bệnh án thành cục nắm chặt tron tay, cô cố gắng bình tĩnh hỏi ba mình: " Ba nay vẫn còn ho nhiều, sao vẫn không đi bệnh viện ạ? "

Ba Lục ngẩng đầu liếc mắt nhìn Lục Tắc Linh một cái, cuối cùng dắt khóe miệng cười cười: "Bệnh cũ, không cần khám, lúc trẻ hút nhiều khói nên cổ họng bị thương. "

Lục Tắc Linh cổ họng cứng lại, nước mắt chốc lát liền chảy xuống, cô lấy tờ giấy bị vò thành cục vuốt thẳng ra đưa đến trước mặt ông: "Vậy ba nói cho con biết đây là cái gì? Ba đi khoa ung bướu làm gì?" Cô nhớ tới Hàn Tiểu Nghiên, ba cô ấy cũng đi khoa ung bướu, ba cô ấy là ung thư nha!

Ba Lục theo bản năng sờ sờ vào túi tiền của mình, có hơi ngượng ngùng cười cười: "Ba sợ nói làm con lo lắng."

Lục Tắc linh chỉ cảm thấy trái tim giống như bị quăng vào hồ nước lạnh băng, đột nhiên chìm vào đáy nước, âm thanh của cô mang theo nghẹn ngào, nhấn rõ từng chữ nhưng đều có chút không rõ ràng: "Có phải hay không. . . . . . Có phải hay không bị ung thư?"

phần mà Bạch Dương tức giận mình để xưng hô như tác giả luôn, như vậy dễ nghe và thể hiện được sự tức giận của BD hơn.

Ba Lục bị cô hỏi cái này làm cho hoảng sợ, vội vã phủ nhận: "Không đúng không đúng! Con nghĩ đi đâu vậy? " Ông nói: "Ba chụp X- quang, tấm phim có bóng mờ, bác sĩ cũng nghi ngờ là có khối u, cho nên mới sắp xếp cho ba đến khoa ung bứu kiểm tra cho kĩ. Sau khi kiểm tra lần nữa, kết quả cho thây là phổi của ba có hơi lớn hơn người khác chứ không phải khối u."

Nước mắt Lục Tắc Tinh ào ạt chảy ra: "Ba, ba không gạt con chứ?" Một giây kia, trong đầu cô lướt qua tất cả những hình ảnh không tốt, cảm giác bất lực thời điểm mẹ qua đời lại trở về, cô hoàn toàn bất lực, với sinh mạng trước mặt, cô thật sự bất lực.

Ba Lục bị bộ dạng khóc sướt mướt của cô dọa sợ, vội vã chạy về phòng đưa kết quả chẩn đoán cho cô xem. Lục Tắc Linh vừa nhìn vừa khóc, tuy rằng không có khối u, nhưng báo cáo kiểm tra thân thể vẫn không ít bệnh vặt, giống như cái máy làm việc cả đời, đến cuối đời sẽ mang một thân bệnh tật. Lục Tắc Linh càng xem càng khó chịu.

"Ba, ba phải biết yêu quý thân thể của mình nha, con thật rất sợ nếu một ngày vừa tỉnh dậy sẽ không nhìn thấy ba nữa."

Ba Lục nhìn Lục Tắc Linh vành mắt cũng hồng hồng: “ Lúc ba chờ kết quả cũng rất sợ hãi, ba sợ có một ngày ba ngủ không tỉnh lại”. Ông nghẹn ngào nói: “Ba thự sự sợ sẽ tiếc nuối, sợ không nhìn thấy con gái của ba lập gia đình.”

. . . . . .

Lục Tắc Linh nhìn ba mình, trong lòng vừa chua xót lại chát ngắt, cô sắp qua cái sinh nhật tuổi 27, đừng nói lập gia đình. Cô ngay cả đối tượng để kết hôn cũng không có.

Chính cô phí hoài những năm tháng thời gian, luôn cảm thấy cuộc đời còn dài. Nhưng ba cô không có nhiều thời gian như vậy để đợi chờ.

Ông già đi nhiều, mỗt một ngày trôi qua đối với ông mà nói đều giống như ngày cuối cùng, cô làm con gái, tại sao có thể khiến cho ông có quá nhiều tiếc nuối?

Cực kì khó chịu, cô oán hận chính mình, cô quá bất hiếu rồi.

***

Ba Lục sức khỏe không tốt, Lục Tắc Linh một mình làm công việc trong nhà, như cây nến bị đốt cả hai đầu cho sáng nhất, giống như con quay làm việc không ngừng, không dư ra chút thời gian nào. Lục Tắc Linh làm hòa với ba mình, nên không còn ở lại thành phố nữa.

Phòng chưa trả lại, cũng không cần sửa sang lại này nọ. Lần này cô lên lại là vì còn một chút sự tình cần giải quyết.

Trước đó cô nhận được hai cuộc điên thoại, một cái là của Bạch Dương, là một trận ồn ào tán gẫu, cũng không có đề tài nào quan trọng. Cuộc gọi khác là của Thịnh Nghiệp Sâm, giữa hai người vẫn còn chút xấu hổ. Thịnh Nghiệp Sâm hỏi cái gì Lục Tắc Linh trả lời cái đó, cũng không có đề tài đặc biệt nào để nói. Anh muốn đi gặp cô, cô lại vội vàng nói gần đây không ở X thị. Anh muốn nói gì lại thôi, rốt cuộc cái gì cũng không nói liền cúp máy.

Lục Tắc Linh cũng không có thời gian nghĩ nhiều, vội vã mua vé xe. Sau ngày nghỉ không lâu, cô phải vội vã xử lí cho xong công chuyện, cùng chủ nhà nói chuyện thuê nhà.

Nói chuyện trả phòng với chủ nhà. Chủ nhà cho Lục Tắc Linh ba ngày để thu dọn đồ đạc. Ba ngày sau trả lại chìa khóa cùng nhận lại tiền đặt cọc lúc trước. Lục tắc Linh không có nhiều thời gian như vậy, thời gian quá ngắn.

Cô thu dọn đồ đạc được một nửa thì bị Bạch Dương gọi điện kêu ra ngoài. Cô lúc này mới nhớ là từng đáp ứng đi theo Bạch Dương xem mắt.

Trời mùa hè muốn mưa là mưa, mới lúc nãy ra cửa trời còn nắng tốt như vậy, chỉ chớp mắt thì sấm chớp đầy trời lại âm u thật đáng sợ.

Quán cà phê tọa lạc tầng 28 của khách sạn cao cấp, bởi vì giá cả đắt đỏ, thật sự đến hưởng thụ cuộc sống cũng không có mấy ai, quán cà phê to như vậy chỉ có mấy bàn có người.

Thời tiết âm u, trong quán cà phê lại mở đèn sáng choang, đèn thủy tinh vừa sáng vừa đẹp lung linh, so với bên ngoài thật là hai cái thế giới khác nhau.

Bạch gia an bài cùng Bạch Dương xem mắt là cô gái tên Tử Tịch, tên thân mật là Tiểu Mạch, là một cô gái thẳng thắn. So với tưởng tượng của Lục Tắc Linh càng khó đối phó hơn. Có vẻ có xuất thân tốt làm cho cô không khỏi lo lắng nhiều, nói chuyện lại xen lẫn mùi thuốc súng. Xem ra Bạch Dương dẫn cô theo làm tổn thương mặt mũi cô ấy rồi.

Bạch Dương vô tâm ứng chiến, ngay cả trước kia “Tình yêu” cảm động gì đó cũng không ngại nói ra. Cô bé kia hỏi cái gì hắn cũng lười trả lời, cô bé kia giận đến nghiến răng, hắt nguyên li Hồng Trà lên mặt Bạch Dương, lớn tiếng mắng: "Tôi nói cho anh biết, tôi đối với việc xem mắt này một chút cũng không hứng thú, nếu không phải là cha mẹ ép buộc, tôi cũng không thèm đến, nhưng anh cũng đừng quá đáng! Đưa người theo tính là gì! Muốn dẫn cũng là tôi dẫn, thật mất mặt!"

Cô bé kia nổi giận đùng đùng rời đi. Nhìn thấy Bạch Dương bên cạnh chật vật, Lục Tắc Linh cười khi người gặp họa, tự đáy lòng cảm khái: " Cô gái này tính tình thẳng thắn, nói chuyện cũng rất thú vị"

Bạch Dương bất đắc dĩ lấy khăn tay lau, không đồng ý nói theo: "Thú vị gì chứ? Chính xác là người đàn bà chanh chua?"

Lục tắc linh nhìn Bạch Dương trên người dính đầy nước đồng tình nói: "Đúng là ‘hắt ’ phụ."

Bạch Dương ngẩng đầu, còn muốn nói gì với Lục Tắc Linh, lại đột nhiên im lặng tầm mắt dừng ở một góc sáng sủa của quán, mới vừa rồi là một cái bàn trống bây giờ đã có hai vị khách ngồi

Lục Tắc Linh nhìn theo tầm mắt của anh ta, là thấy Hàn Tiểu Nghiên cúi đầu biểu tình thật thận trọng. người ngồi đối diện mặc một đồ bình thường thoải mái (chắc dạng không phải vest, cho này viết khó hiểu quá), tuy chỉ là bóng lưng, cũng có thể nhìn ra khí chất thanh tao của người đó. Hai người ngồi chung cũng không được tự nhiên, thật khách sáo, dường như không quen thuộc.

Lục Tắc Linh nhìn thoáng qua Bạch Dương, lại nhìn thoáng qua Hàn Tiểu Nghiên, quyết định im lặng.

Bạch Dương biểu tình đã hoàn toàn nghiêm túc, đáy mắt đầy tức giận hận ý, anh ta phút chốc đem khăn tay bỏ trên bàn, đột nhiên đứng lên, trên cao nhìn xuống nói với Lục Tắc Linh: "Chúng ta cũng nên đi."

Rõ ràng đi thẳng ra cửa sẽ nhanh hơn, Bạch Dương lại cố tình chọn một đường vòng xa hơn, chỉ vì có thể đi ngang qua bàn của Hàn Tiểu Nghiên.

Anh ta vẫn thể hiện một bộ mặt kẻ ăn chơi trác tán, ra vẻ kinh ngạc đứng trước bàn Hàn Tiểu Nghiên, không cố kị, hô một tiếng, nói: “Y tá Hàn thật trùng hợp nha, cô cũng ở đây sao?” Anh ta lạnh lùng đảo qua người đàn ông ngồi đối diện, tiếp tục nói xong: "Ai vậy a? Nhìn không cũng được nha! Là tên ngốc mới câu được gần đây hả?"

Hàn Tiểu Nghiên cúi đầu, cắn chặt môi, nhưng người đàn ông ngồi đối diện thật tự nhiên đứng dậy giới thiệu: "Tôi họ Đường, là bằng hữu của Tiểu Nghiên."

Bạch Dương nhíu mày: "Này tốc độ rất nhanh nha! ‘ bằng hữu ’! Tốt một cái ‘bằng hữu ’!"

Tầm mắt của anh ta giống một thanh lợi kiếm, gắt gao nhìn chằm chằm Hàn Tiểu Nghiên, nhìn thế nào cũng thật sắc bén, cắt tóc tức đoạn. Anh ta đột nhiên kéo Lục Tắc Linh lại, tư thế vô cùng vô cùng thân thiết.

Lục Tắc Linh nhất thời hoảng hốt, thời điểm kịp phản ứng lại thì đã bị Bạch Dương ôm chặt vào lòng. Chỉ nghe anh ta ở trên đỉnh đầu cô nói: "Y tá Hàn, cùng Đường tiên sinh hãy hưởng thụ buổi chiều trà đi, tôi cùng bạn gái của sẽ không làm phiền hai người." anh ôm Lục Tắc Linh đang muốn đi, lại đột nhiên quay trở lại, cố ý nói: "Lần trước cô không phải nói muốn tôi kết hôn đừng quên mời cô sao? Tôi khẳng định sẽ mời. Ngày kết hôn của tôi cùng Tắc Linh đã chuẩn bị quyết định, khi nào định xong sẽ thông báo với cô!"

. . . . . .

Lục Tắc Linh xấu hổ bị Bạch Dương ôm, vừa bước được hai bước đã có cảm giác như có mũi nhọn chĩa vào lưng. Cô muốn chạy nhanh hơn một tí, Bạch Dương này lại cố ý đi chậm lại đem cảm giác như bị lăng trì này kéo dài.

Cô hồi phục lại tinh thần, vừa ngẩng đầu.

Hình như là ông trời cũng muốn đùa giỡn, cô nhìn thấy Thịnh Nghiệp sâm đứng cách mình hai bước. Cô không biết anh đứng ở đó bao lâu, cũng không biết anh nghe được cái gì. Chỉ thấy biểu tình khó tin của anh nhìn chằm chằm vào cánh tay Bạch Dương đang ôm cô.

Cô theo bản năng muốn tách khỏi Bạch Dương, nhưng là Bạch Dương cũng ngoan cố dùng sức ôm lại, cô trốn không được.

Lúc đi ngang qua người Thịnh Nghiệp Sâm, cô nghe thấy âm thanh trầm thấp của anh:

"Tắc Linh."

Chỉ có hai chữ mà thôi lại dùng ngữ điệu bi thương như vậy. Lục Tắc Linh không quay đầu lại. Bạch Dương ôm cô đi nhanh ra ngoài. Cô cùng Thịnh Nghiệp Sâm, cuối cùng là như vậy thần xui quỷ khiến bước qua nhau.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mộc Khuê về bài viết trên: Daoyeutruyen, cục cứt to đùng, gerda, linh2810, peheobuongbinh, phamloan1991, quynhnhuho, searatsuki
     

Có bài mới 22.07.2015, 21:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.05.2015, 20:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 226 lần
Điểm: 10.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43


“Hôm nay anh nợ em một “ân huệ” lớn rồi.” Lục Tắc Linh cùng Bạch Dương sánh bước đi tới, mỉm cười trêu ghẹo Bạch Dương.

"Vậy phải làm sao trả bây giờ?" Bạch Dương làm mặt hề: "Nếu không anh lấy thân báo đáp nha?"

Lục Tắc Linh dùng ánh mắt đánh giá anh ta từ trên xuống, cuối cùng bĩu môi: “Anh đây rõ ràng là lấy oán trả ơn.”

Hai người cười rộ lên, cũng quăng mất việc vừa đau khổ vì chuyện tình cảm.

"Em sau này định thế nào?" Bạch Dương hỏi cô.

Lục Tắc Linh cúi đầu nhìn mũi chân mình nhỏ giọng nói: “Lấy chồng, mặc quần áo, ăn cơm. Tìm một người đàn ông giàu có thay đổi cuộc sống cũng không tệ.”

Bạch Dương vuốt vuốt cái mũi, chọc cô: "Đồ ham tiền."

Lục Tắc Linh không nói gì, chào tạm biệt với anh ta sau đó xoay người lên lầu. Một giây sau khi cô rời đi, trên mặt Bạch Dương dần dần biến mất sự vui vẻ, tươi cười vừa rồi.

Kì thật làm người rất mệt mỏi, rõ ràng là đang đau khổ, lại ra vẻ tươi cười, bởi vì bản chất con người là dối trá, không muốn người khác thấy mình yếu đuối.

Cô cũng từng tưởng tượng nếu có một ngày, cô có thể cùng một người đàn ông khác tương thân tương ái (yêu thương nhau), sau đó đến trước mặt Thịnh Nghiệp Sâm kiêu ngạo nói với anh: “Nhìn đi, tôi đã không còn yêu anh nữa.”

Nhưng cô từ đầu không có lo lắng này, lúc anh gọi tên cô, cô gần như quăng mũ cởi giáp (đầu hàng không điều kiện), nếu không phải lúc đó Bạch Dương đang ôm cô có lẽ lời cũng thoát ra khỏi miệng. (đại ý là nếu lúc đó Bạch Dương không ôm lấy cô thì cô đã lao vao vòng tay ai đó, an ủi ai đó…..)

Cô từng bước đi lên cầu thang, càng lên cao người càng tỉnh táo, gương mặt đau khổ của ba cũng dần dần xuất hiện tràn ngập trong đầu cô.

"Ba sợ có một ngày ngủ không tỉnh dậy nữa. Ba thực sự sợ có tiếc nuối, sợ không nhìn thấy con gái mình lập gia đình."

Lời nói của ba không ngừng lặp lại bên tai, giọng nói mệt mỏi bất lực, không đành lòng. Trong lòng đau khổ giống như đột nhiên ăn phải thứ gì thật chua thật đắng cũng thật cay, trong miệng không có chút ngọt nào. Nước mắt Lục Tắc Linh kìm không được ào ạt chảy ra.

Cô biết mình nên tìm một người đàn ông bình thường, kết hôn sinh con. Cứ cùng Thịnh Nghiệp Sâm dây dưa thế này sẽ không có kết quả tốt. Trả giá bốn năm, thứ cuối cùng nhận được là cái gì cô đều ghi nhớ rất rõ. Một người, té ngã lần đầu là không cẩn thận, lần thứ hai là không nên sống, lần thứ ba, chính là chết chưa hết tội.

Đưa tay lau mặt xong, cầm chìa khóa mở cửa. Cô về buổi tối, nên rất nhẹ nhàng cẩn thận rón rén đi vào. Trong phòng rất bừa bộn, cô dọn dẹp này nọ một chút, trong phòng khách đồ chất thành đống.

Lúc cô phát hiện ra Thịnh Nghiệp Sâm thì khoảng cách của hai người chỉ còn một bước ngắn.

Thịnh Nghiệp Sâm im lặng ngồi trên sô pha, hai tay nắm chặt thành quyền, sắc mặt xanh mét, mày nhíu lại thật chặt (nói thiệt là không hiểu), ánh mắt nhìn về phía cô cũng sâu xa khó đoán.

"Anh sao có thể vào nhà tôi? Anh không có chìa khóa mà? " Lục Tắc Linh mở miệng hỏi trước.

Thịnh Nghiệp Sâm ném cái chìa khóa trong tay lên bàn trà, cơ thể không dấu vết nhích tới gần, không để ý đến câu hỏi của cô, lại hỏi ngược lại "Em thì sao? Không có gì muốn nói với tôi sao? "

"Tôi có cái gì cần phải nói với anh?"

Thịnh Nghiệp Sâm không nghĩ tới cô sẽ nói ra lời lạnh nhạt như vậy. Anh đột nhiên đứng lên định bước tới ôm cô, lại bị đống hành lí trước mặt ngăn cản, cô cũng khó khăn né tránh.

Thịnh Nghiệp Sâm lấy tai nạn đó che giấu bi thương trong mắt, anh nhìn cô, hơi thở không ổn định (căn thẳng dồ dập…): "Ngày đó em nói với anh, hai chúng ta trong lúc đó không bình đẳng, không thể ở cùng nhau. Anh đã suy nghĩ rất nghiêm chỉnh, rất lâu, cuối cùng bất chấp khó khăn đi tìm ba em."Anh hít nhẹ một hơi, chậm rãi nói: "Anh cho rằng, những gì đã mất đi đều có thể tìm lại. Anh nợ em, hiện tại sẽ trả lại cho em."

Anh ngẩng đầu ánh mắt một lòng nhìn vào mắt Lục Tắc Linh, ánh mắt như vậy khiến cho người ta không thể nào trốn tránh: "Lục Tắc Linh, chúng ta hiện tại ngang hàng."

Lục Tắc Linh trợn tròn mắt, cứ như vậy nhìn anh, không biết phải trả lời như thế nào, cũng không hiểu ý tứ trong lời nói của anh thế nào. Hai người cứ ngu ngốc như như vậy đứng đối diện nhau.

Di động của Thịnh Nghiệp Sâm không hợp thời vang lên. Anh cau mày nhìn thoáng qua màn hình di động, cúp điện thoại, nhưng người gọi điện lúc này lại cố chấp, không đến hai giây lại gọi tiếp.

Thịnh Nghiệp Sâm cau mày nhận cuộc gọi, nói được hai câu theo bản năng né đi trước mặt Lục Tắc Linh.

Hắn cả buổi không nói gì, biểu tình cũng rất khó coi, rốt cuộc nhịn không được quát lên: “Lễ phục cái gì? Tiệc rượu là các người tự mình quyết định! Các người tự mình tham gia! Tự mình đính hôn đi! Cmn đừng lôi kéo tôi!” Nói xong, anh hung hăng ném di động lên tường.

Di động bị ném đi trượt thật xa, màn hình thủy tinh vỡ vụn thành từng mảnh, giống như tuyết mùa hạ, kết thành băng hoa trên cửa sổ, như sợi tơ tằm dăng mạng dây dưa (chổ này Khuê chém, không hiểu lắm nguyên văn là: ti ti lũ lũ, mạn mạn củ triền.)

Anh thở hổn hển chống nạnh đi qua đi lại, cuối cùng ngẩng đầu: “Em cùng cái tên họ Bạch kia vẫn còn qua lại? Hai người muốn kết hôn với nhau?”

Nguyên bản còn chút u sầu, Lục Tắc Linh bình tĩnh nhìn một màn thình lình xảy ra trước mắt, cuối cùng lại có sự bình tĩnh trước nay chưa từng có.

Không phải không yêu, chính là yêu đến mệt mỏi. Cô giống như một người đi trong đêm tối, thấy được, một ngọn nến liền nghĩ đây chính là ánh sáng của mình, lại quên một điều, ngọn nến cũng có lúc sẽ cháy hết, nhanh như vậy dĩ nhiên sẽ cháy thành tro, đây chính là hình thức ở chung của bọn họ.

"Thịnh Nghiệp Sâm, anh đi đi, " Lục Tắc Linh không nhớ rõ mình rốt cuộc đã bao nhiêu lần nói câu này : "Ngang hàng thì thế nào? Chúng ta có thể có kết quả gì tốt sao?"

Thịnh Nghiệp Sâm bị thái độ của cô làm tức giận, một cước đá văng chướng ngại vật trước mặt, "Em không phải thích nơi này sao? Nhà này do anh thuê cho em! Kết quả thế nào! Em bây giờ lại muốn trả phòng! Em căn bản không thích nơi này! Lục Tắc Linh em chính là một kẻ lừa đảo!" Anh mỗi lần tức giận, luôn thích mắng cô là kẻ lừa đảo, nhưng mỗi lần như thế, khi qua đi, anh từ đầu đến cuối cũng không nghĩ ra, cô cuối cùng là lừa anh cái gì. Nhưng trong tiềm thức của anh luôn cảm thấy như vậy.

"Đúng!" Lục Tắc Linh đột nhiên đến gần: "Tôi thích nơi này là bởi vì tôi yêu người đàn ông ở nơi đây. Hiện tại tôi muốn kết hôn, tự nhiên không thích hợp ở lại nơi này!"

Thịnh Nghiệp Sâm trợn tròn mắt nhìn cô, khó tin hỏi: “Em nói em yêu ai?”

Lục Tắc Linh không chút do dự trả lời: "Tôi yêu Bạch Dương!" Không chờ anh phản ứng kịp, cô nói tiếp: "Chúng ta đều phải kết hôn! Dù sao anh cũng muốn đính hôn, cái gì lễ phục cái gì tiệc rượu, không phải tốt lắm sao? Chúng ta không cần phải quấy rầy nhau."

"Quấy. . . Rầy?" Thịnh Nghiệp Sâm lúc nói ra hai chữ này trái tim cũng có chút băng giá: "Em cảm thấy, tôi quấy rầy?"

"Đúng."

Thịnh Nghiệp Sâm hoàn toàn bị chọc giận, hai người ở đây ầm ỹ như vậy cuối cùng cũng không có lối ra. Anh xoay người ra cửa, giờ phút này, nếu anh còn ở lại nơi đó, thật sự sẽ nhịn không được mà muốn bóp chết cái người phụ nữ mở miệng ra là vô lương tâm kia.

Anh không biết vì sao bọn họ lại trở nên thế này, anh cảm thấy thật ủy khuất, anh muốn ở cùng với cô, giống như lúc trước. Cô không phải cũng mong muốn cuộc sống như vậy sao? Vì sao bây giờ lại thay đổi?

Cô có bạn trai mới, anh ngay cả việc nhìn cô đều không có lí do để nhìn. Chỉ có thể mỗi lần nhờ vào rượu lấy can đảm đi tìm cô.

Rất nhớ cô, không nói rõ là cảm giác gì, chỉ là muốn nhanh chóng ôm cô, muốn hôn cô, muốn lúc vừa thức dậy, vừa mở mắt ra sẽ được nhìn thấy cô.
Anh giả làm đả điểu ở trong cuộc sống của cô phá rối, lại bị cô kịch liệt phản kháng.

Rời khỏi cô, anh cả đêm không ngủ được, ban đầu đều là cô theo đuổi anh, muốn anh nói yêu diện mạo cô. Cô khóc thương tâm như vậy, làm cho anh không thể khống chế, chân tay luống cuống.

Hóa ra Lục Tắc Linh cũng sẽ có lúc cố chấp cùng bén nhọn như vậy, cho tới nay là anh đều xem nhẹ cô. Vì tìm kiếm sự cân bằng, anh hao hết tâm tư tìm được ba cô.

Vài năm ở cùng nhau, anh biết cô thường xuyên lén đi tìm ba mình, mỗi lần bị cho đứng ngoài cửa, trở về sẽ khó chịu mấy ngày, cô không nói, nhưng anh biết cô để ý.

Ba Lục Tắc Linh so với trong tưởng tượng của anh càng khó tiếp cận hơn. Nghe giải thích mục đích đến, ông cầm lá thư trong tay xé đi.

Thịnh Nghiệp Sâm không đi, anh vẫn ở đó chống đỡ việc bị ông đánh, tới khi chống đỡ không nổi, rời khỏi cửa. Ông còn không muốn tha cho anh, cầm lấy xẻng hốt rác của hàng xóm đánh tiếp, đánh cho anh thiếu chút nữa trật khớp.

Anh không biết mình rốt cuộc đã ăn bao nhiêu đòn, nhưng vẫn cố chấp ba lần năm lượt chạy đến nhà của ba Lục, rốt cuộc cảm động được ba của Lục Tắc Linh. Ông bằng lòng cho Lục Tắc Linh về nhà, bằng lòng cùng còn gái vui vẻ sống chung.

Anh vô cùng vui vẻ, ngay cả việc bị đánh cũng không sợ. Anh nghĩ đến đây là cơ hội mới. Nhưng không nghĩ đến, mặc kệ anh làm bao nhiêu chuyện, đều là phí công.

Anh không hiểu tại sao mọi việc biến thành thế này. Cô nói muốn ở tại thành phố này an cư, anh vì cô tìm nhà ở, kết quả cô lại nói muốn chuyển nhà.

Thời điểm chủ nhà đem tin tức này thông báo cho anh, anh đã kích vô cùng kích động, hoảng hốt hỏi thăm chung quanh, cuối cùng nhìn thấy được gì?

Bạch Dương ôm chặt cô, cô ở trong lòng ngực của anh ta cười tươi như ánh mặt trời. Một giây kia, vẻ mặt của cô trông thật xa lạ. Bạch Dương nói cô là của anh ta, cũng sắp kết hôn? Vậy Thịnh Nghiệp Sâm anh để ở đâu? Tính thế nào đây?

Chán nản mệt mỏi ngồi luôn ở hiên cửa, không muốn đi, chẳng qua muốn bình tỉnh một chút.

Anh không dám đi. Hiện tại anh đã không giống như trước đây là kẻ chỉ biết ép buộc cô, nếu lần này đi có lẽ sẽ không thể quay lại. Anh sợ không thể cùng cô quay lại như lúc đầu.

Vừa định đốt thuốc để hút, lại nghe tiếng của Lục Tắc Linh ở sau lưng.

"Thịnh Nghiệp Sâm." âm thanh của cô không lớn không nhỏ cũng không nghe ra cảm xúc gì.

Thịnh Nghiệp Sâm theo bản năng quay đầu, đưa mắt liền thấy cô từng bước từng bước đi xuống. Một giây đó, tim của anh nảy lên thật mạnh, trên mặt cũng không tự giác hiện lên ý cười, miệng lại không buông tha người ta: “Em còn xuống làm gì? Không phải không muốn quấy rầy nhau sau?”

Lục Tắc Linh ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh một cái, đưa cho anh một hộp nhỏ được bọc bằng tờ báo. Thịnh Nghiệp Sâm nhìn cô không hiểu: “Đây là cái gì?”

Lục Tắc Linh hít nhẹ một hơi: “Đây là vòng tay lúc trước bà nội đưa cho tôi, khi đó bà nghĩ tôi sẽ qua cửa…” Cô dừng lại một chút: “Bây giờ tôi giữ nó không thích hợp, nên tốt hơn là trả lại cho anh.”

. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mộc Khuê về bài viết trên: HIENVIENTHAN, Qcute, hatcat, khiconkute, linh2810, linhgaby, ly12520637, phamloan1991, searatsuki, yuhina
     
Có bài mới 28.07.2015, 22:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.05.2015, 20:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 226 lần
Điểm: 10.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




Chương 43_2


Lục Tắc Linh nghĩ, trong đời cô nếu có thời khắc tôn nghiêm nhất, chắc là hiện tại đi.

Thịnh Nghiệp Sâm ở trước mặt cuối cùng ngẩng đầu lên, rốt cục cô cũng có thể trở thành người ngang hàng xuất hiện trong mắt anh.

Cô trả lại vòng tay đã giữ lâu nay, cũng tự tay chặt đứt mọi dây dưa không dứt giữa bọn họ.

Hai người trong lúc đó, rạn nứt càng ngày càng khó hàn gắn. Sương mù quá dày, gió quá lớn, cô thật sự không biết phương hướng nào để quay đầu lại.

Cho nên dừng lại thôi, xuất phát lại lần nữa, đổi một cuộc sống mới, một cuộc sống bình thường, khiến cho ba có thể còn sống nhìn cô xuất giá.

Thịnh Nghiệp Sâm tiếp nhận cái vòng tay kia, sắc mặt vẫn rất khó coi. Anh vẫn cứng ngắc nhìn chầm chầm Lục Tắc Linh, môi run run, dường như tức giận tới cực điểm, lại từ đầu tới cuối không nói được lời nào.

Di động của Lục Tắc Linh đột nhiên rung lên, cô cũng không nhận cuộc gọi, vẫn trầm mặc đối diện cùng Thịnh Nghiệp Sâm.

"Lục Tắc Linh, em nhẫn tâm như vậy sao?" Thịnh Nghiệp Sâm gần như nghiến răng nghiến lợi nói: "Em thật sự yêu gã họ Bạch kia?" Anh đột nhiên không khống chế được nắm lấy Lục Tắc Linh: “ Anh ở đâu? Tình cảm của chúng ta ở đâu? Không yêu cũng có thể lên giường với nhau sao? Em theo tôi lên giường tính là gì đâ?”

Lục Tắc Linh bình tĩnh ngẩng đầu, giọng điệu lạnh nhạt: “Anh cùng tôi không phải giống nhau sao? Nhiều năm như vậy anh cũng đâu yêu tôi, nhưng từ trước tới nay đều lên giường với tôi. Thịnh Nghiệp Sâm, anh cũng là loại người như tôi, thân thể thì có thể đại biểu cái gì? Không yêu vẫn có thể thôi.”

Lục Tắc Linh lời lẽ hoang đường làm cho Thịnh Nghiệp Sâm vô lực chống đỡ, còn không biết phải phản ứng thế nào, đột nhiên có người hô lớn: "Tắc Linh!"

Thân ảnh cao lớn của Bạch Dương cứ như vậy bất ngờ xuất hiện trước mặt Thịnh Nghiệp Sâm, nghiêm cẩn che chắn Lục Tắc Linh sau lưng mình.

Bạch Dương ngẩng cao đầu, hung hăng trừng mắt nhìn Thịnh Nghiệp Sâm,  tàn nhẫn nói: "Tôi cảnh cáo anh, không được phép tới gần người phụ nữ của tôi! Nếu anh còn dám đánh chủ ý lên người phụ nữ của tôi, sau này gặp anh một lần đánh một lần, đánh. . . . . ."

Bạch Dương còn chưa nói xong, nắm đấm của Thịnh Nghiệp Sâm đã rơi trên mặt Bạch Dương.

Bạch Dương là ai chứ? Chính là lưu manh trong lưu manh, đánh nhau gây chuyện các loại đều không kém ai, trừ bỏ quyền thứ nhất bị thất thế, về sau gần như nấm đấm của Thịnh Nghiệp Sâm không thể tới gần được anh ta.

Anh ta hung hăng đánh Thịnh Nghiệp Sâm, mỗi một quyền đều dùng hết sức đánh trên người Thịnh Nghiệp Sâm. Hắn hung hăng đánh. Quyền cước của hai người dần dần không có quy tắc nào. Lục Tắc Linh gấp đến dậm chân, mắt thấy Bạch Dương lại muốn đánh lên người Thịnh Nghiệp Sâm. Cô khẩn trương vọt tới ôm chặt lấy Bạch Dương, bởi vì cô đột nhiên nhảy vào. Thân thể Bạch Dương rơi vào bị động, liền bị Thịnh Nghiệp sâm đánh tới.

"Thịnh Nghiệp Sâm," Lục Tắc Linh nghiêm túc quát: "Đừng có ở trong này nổi điên!"

Thịnh Nghiệp Sâm có chút không tin nhìn Lục Tắc Linh. Anh liên tục bị ăn mấy quyền, trong cổ họng đều là máu. Anh phun một cái, đem máu trong miệng nhổ, chưa hết hy vọng hỏi: "Em bây giờ………..Là giúp hắn ta?” Hỏi xong, anh lại cười tự giễu, hiển nhiên chính mình cũng hiểu được vấn đề này hỏi có hơi dư thừa.

Bạch Dương cũng phun một ngụm: "Cô ấy là người phụ nữ của tôi, không giúp tôi chẳng lẽ giúp anh sao?"

Thịnh Nghiệp Sâm vẫn không nhúc nhích, ánh mắt một giây cũng không rời khỏi Lục Tắc Linh: "Em, Lục Tắc Linh, là người phụ nữ của anh ta?"

Thịnh Nghiệp Sâm đột nhiên ngẩng đầu lên cười ha ha. Rõ ràng là cười thế nhưng ánh mắt lại biểu lộ sự tuyệt vọng cùng hận ý.

Anh xoay người, nhặt hộp đựng vòng tay trên mặt đất lên. Anh mở tờ báo Lục Tắc Linh dùng để bọc cái hộp, khi mở ra vòng tay kia đã gãy đôi.

"Rất tốt, thật tốt." Thịnh Nghiệp Sâm cười tự nhủ: "Lục Tắc Linh, em vừa lòng không? Đây là điều em muốn sao? Tốt lắm, tốt lắm, tôi đã hiểu! Tôi hoàn toàn đã hiểu!"

Anh dứt khoát, không chút lưu tình quăng vòng tay đi, lốp bốp (hay loảng xoảng nhỉ? bạn nào biết tiếng ngọc vỡ sẽ như thế nào), âm thanh bén nhọn của vòng ngọc rơi xuống. Lục Tắc Linh nhịn không được rụt bả vai lại. Thịnh Nghiệp Sâm không nói gì nữa, xoay người rời khỏi.

Bóng lưng của anh cứ như vậy tan rã trong im lặng, bóng dáng anh như hư vô lúc có lúc không, Lục Tắc Linh có cảm giác không chân thật.

Bạch Dương xoa xoa mặt, ra vẻ không thèm để ý nói: "Đừng nhìn, mặt thì không đẹp! Còn bộ dáng không được đẹp như anh."

Lục Tắc Linh không nói gì. Ánh mắt vẫn nhìn từng mảnh vỡ của vòng tay (ngọc) trên đất. Dường như cả người cô cũng giống như vòng tay kia, không còn nguyên dạng.

Bạch Dương nhìn theo ánh mắt của cô: “Thì ra em để ý vòng tay này không phải bởi vì anh mà là vì anh ta.”

Lục Tắc Linh có chút thất thần, phải sau một lúc sau mới đáp lại: “Thật xin lỗi, trước nay đều là em lợi dụng anh, là em nợ nhân tình của anh.”

"Lần này coi như hòa nhau." Bạch Dương nói: “Xem xem anh đối với em có tốt không, thời khắc mấu chốt liền xuất hiện, lần này nhất định hạ nhuệ khí của anh ta! Nhìn anh ta ép buộc em như thế, anh phải báo thù cho em chứ!”

Bạch Dương vừa quay đầu lại, thấy Lục Tắc Linh, tất cả lời muốn nói đều nuốt xuống: "Lục Tắc Linh. . . . . .Không phải em nói rất mạnh miệng sao? Sao lại không có chút tiền đồ vậy? Này, đừng khóc . . . . . ."




Đã sửa bởi Mộc Khuê lúc 29.07.2015, 10:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mộc Khuê về bài viết trên: Qcute, congchuacamcung, khiconkute, linh2810, ly12520637, salemsmall, searatsuki, vyvy21195, yuhina
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chanhleocake, luuhuong1008, nguyenhai150897, NguyenHuong142, Pé sửu, Tử Tranh, Văn Thị Thanh Giang và 184 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.