Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 217 bài ] 

Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

 
Có bài mới 29.06.2016, 23:56
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 1414
Được thanks: 9929 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 196

Trong lòng Mục Sơ Hàn vụt qua chút thất vọng.

Trong khoảng thời gian này, khi họ cùng ở bệnh viện, nói chuyện trời đất, nhìn như rất ăn ý nhưng anh chưa từng đề cập với cô về thân thế của mình.

Trông thấy vẻ mặt đó, Cố Bảo Bảo liền đoán được suy nghĩ trong lòng cô ấy, vỗ lên tay cô ấy, nói khẽ: "Đừng suy nghĩ nhiều. Có một số người không quen nhắc tới chuyện trước kia của bản thân."

Đặc biệt là chuyện trong nhà, ban đầu Mục Tư Viễn cũng rất ít khi nhắc tới với cô.

Mục Sơ Hàn cười nhẹ, tỏ vẻ mình không để ý.

Cô ấy quay lại tiếp tục nói với Mục Phong Minh: "Ba, hạng mục này anh đã hao hết tâm tư mới giành được, mặc dù con không thể làm được gì nhưng chuyện thuộc về trách nhiệm thì con sẽ làm thật tốt!"

Cô ấy có thể nghĩ như vậy, Mục Phong Minh tất nhiên rất vui mừng, nhưng mà: "Chuyện công việc vẫn nên chờ cho chân con khỏi đã rồi nói, công ty không chỉ có mỗi mình con."

Đây xem như là mệnh lệnh cuối cùng!

Nói xong, ông dặn Cố Bảo Bảo sớm đưa lũ trẻ tới đây.

Mỗi tuần cô và Mục Tư Viễn nhiều nhất là về đây được một lần, hôm nay có thể gặp cháu trai cháu gái, cũng coi là "khen thưởng" ngoài định mức, ông đương nhiên vô cùng vui vẻ.

"Ba ấy à, yêu thương Hoan Hoan Nhạc Nhạc, Hi Nhi còn hơn cả bản thân."

Đợi Mục Phong Minh đã đi rồi, Mục Sơ Hàn không khỏi cảm thán một câu.

Cô ở nhà họ Mục, cực kỳ có quyền lên tiếng.

"Chị dâu, chị cũng không biết đâu. Mỗi khi đến Chủ nhật anh chị tới, ba đều dậy rất sớm, còn phải xem một lượt thực đơn cho hôm đó, chỉ sợ các cháu ăn không ngon."

"Em cười ông ấy bảo rằng anh trai có dùng hết cả mạng sống cũng sẽ không để chúng chịu ủy khuất chút nào, ba còn lườm em, nói em chưa làm bề trên nên không hiểu được ông ấy."

Cố Bảo Bảo cười chua sót nặng trĩu.

Ba ngày một già đi, tâm nguyện lớn nhất không phải con cháu đoàn viên hay sao?

Nhưng mà, khúc mắc trong lòng Tư Viễn, không biết khi nào mới có thể tháo bỏ.

"Chị dâu!"

Mục Sơ Hàn bỗng nắm tay cô: "Chị có thể đồng ý với em một chuyện được không?"

"Chuyện gì?"

Khuôn mặt cô trở nên trịnh trọng, "Chị dâu, em dù sao cũng là con gái, sau này không biết sẽ gả đi đâu, ba mẹ phải nhờ chị chăm sóc nhiều hơn."

Lời này thật làm người ta kinh ngạc, "Đừng vội nói như vậy, Sơ Hàn."

Cố Bảo Bảo vội đáp lại: "Chăm sóc ba mẹ là bổn phận của chị, vả lại, bây giờ dù đi đâu, quay về không phải tiện hơn trước rồi sao?"

Nghe vậy, Mục Sơ Hàn cười cười, không nói gì nữa.

***

Xế chiều, Cố Bảo Bảo đưa ba đứa bé tới, cả nhà liền náo nhiệt lên.

Vừa vào cửa, Nhạc Nhạc đã lao đến trước mặt Mục Phong Minh: "Ông nội, ông nội, cô giáo cho con diễn kịch, con còn đóng vai nam chính đó!"

"Úi chà!"

Mục Phong Minh vui vẻ vô cùng, ngồi xuống sofa với các cháu, kiên nhẫn hỏi: "Nam chính gì vậy?"

"Chính là vai nam chính đó ông!"

Nhạc Nhạc sao ngồi yên được?

Nói hai ba câu lại nhảy lên, làm tư thế giơ súng: "Cô giáo cho con làm Sherlock Holmes, 'pằng' một cái bắn chết tội phạm."

Mục Phong Minh cười rộ lên, "Nhạc Nhạc, Sherlock Holmes cầm súng bắn à?"

Hoan Hoan ngồi một bên thật sự không nghe nổi nữa, cất cao giọng nói: "Nhạc Nhạc, em là Sherlock Holmes giả, anh mới là thật!"

Cậu kéo lấy bàn tay to của ông, "Ông nội, vở kịch này tên là Sherlock Holmes Thật Giả, cô giáo cho con diễn vai thật, Nhạc Nhạc diễn vai giả!"

Nghe vậy, Nhạc Nhạc le lưỡi: "Được rồi, anh nói đúng! Nhưng em bắn người cũng không sai mà!"

Cậu lại giơ tay lên, nhắm vào mục tiêu, làm động tác bắn súng về phía Hi Nhi.

"Oa!"

Hi Nhi sợ quá khóc thét, trốn sang mẹ, vừa khóc vừa kể lể: "Mẹ, anh Nhạc muốn giết con!"

Lời này nghe thế nào cũng thật kỳ quặc, nhất là từ miệng một cô bé con nói ra.

Mục Sơ Hàn không nhịn được cười ồ.

Cố Bảo Bảo vừa bực mình vừa buồn cười, ôm lấy Hi Nhi dỗ dành: "Không đâu, anh Nhạc đang đùa với con thôi!"

Cô nhăn mặt lại khiển trách con trai: "Nhạc Nhạc, con bắt nạt em là mẹ giận đấy!"

Nhạc Nhạc làm mặt quỷ với cô, lại bóp mũi quay sang Hi Nhi: "Hi Nhi nhát gan, Hi Nhi nhát gan."

Tuy nói vậy, cậu vẫn dịch đến bên cạnh Hi Nhi, chìa tay ra cho cô bé xem: "Em xem này, anh đâu có súng? Đều là giả thôi, không giết em được."

"Có thật không?"

Hi Nhi bán tín bán nghi ngó vào.

"Thật, thật!"

Cậu bảo đảm với em, lại cúi đầu hôn chụt một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của em: "Tiểu Hi Nhi của anh đáng yêu thế này, anh Nhạc không nỡ giết em đâu!"

"Thật chứ?"

Nghe được lời khen, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đau lòng sợ hãi liền ngượng ngùng đỏ lên.

"Thật đấy!"

Có được sự bảo đảm của anh trai, trên khuôn mặt còn vương nước mắt lập tức xuất hiện nụ cười.

"Cái thằng này!"

Cố Bảo Bảo xoa đầu Nhạc Nhạc, tính cách khác khá nhiều so với Hoan Hoan.

Đột nhiên, cô lại nhớ ra gì đó, nhìn Hoan Hoan: "Hoan Hoan, mấy hôm nay ở trường con có gặp Hinh Nhi không?"

Hoan Hoan ngẩng lên định trả lời, Nhạc Nhạc đã giành nói trước: "Có ạ, ngày nào con cũng gặp em ấy."

Cậu vừa mở miệng liền nói không ngừng: "Buổi trưa chúng con ăn cơm cùng nhau ở nhà ăn, mỗi lần em ấy chỉ ăn có xíu cơm, lại còn rất kén chọn, ngay cả đùi gà cũng không ăn!"

Nhớ tới đùi gà thơm ngon, Nhạc Nhạc không nhịn được chép miệng, ngược lại hỏi Mục Phong Minh: "Ông nội, hôm nay có đùi gà không ạ?"

Cái thằng này!

Mục Phong Minh dở khóc dở cười: "Có chứ, ông nội cho người chuẩn bị rất nhiều cho con rồi."

Rất nhiều sao?

Nhạc Nhạc cười hì hì: "Không cầu đâu ông nội!"

Cậu vỗ lên bụng mình: "Trong này chỉ cần một cái là lấp đầy rồi ạ."

Cậu lại nhìn mẹ, tiếp tục nói: "Em ấy không ăn còn chưa tính, lại luôn miệng hỏi Hoan Hoan có muốn ăn hay không nữa!"

"Nhạc Nhạc, em đừng nói lung tung."

Hoan Hoan chợt kêu lên, giọng nói cực lớn, khiến mọi người giật mình.

Từ trước đến nay Hoan Hoan rất lễ phép, chưa từng lớn tiếng nói chuyện như thế?

Huống chi đây còn là Nhạc Nhạc, trong giọng điệu như còn mang theo ý quở mắng.

Nhạc Nhạc chưa bao giờ gặp "đãi ngộ" thế này trước mặt anh cũng ngây ra, "Anh, em có nói sai ư?"

Cậu nhăn mày cho ngón tay vào miệng cắn, thật sự nghĩ mãi mà không rõ.

"Anh..."

Hoan Hoan cũng tự cảm thấy mình quá mức, nhảy xuống ghế đi đến bên Nhạc Nhạc: "Nhạc Nhạc, chúng ta không nói chuyện này nữa, không phải em muốn đến nhà ông nội để lắp ráp máy bay đó sao?"

Cậu thân thiết kéo tay em trai: "Chúng ta đến phòng đồ chơi đi."

Nhạc Nhạc còn chưa lấy lại tinh thần, ngơ ngác gật đầu.

Lúc này, một cô giúp việc nói vọng vào từ cửa: "Ông chủ, mợ chủ, ngài Lăng đến rồi."

Nghe vậy, hai bé con đều cùng nhìn ra cửa.

Nhạc Nhạc ủa một tiếng, "Hinh Nhi có đến không ạ?"

Người giúp việc mỉm cười trả lời: "Nhạc thiếu gia, chỉ có một mình ngài Lăng đến đây."

Nhạc Nhạc mân mê cái miệng nhỏ nhắn, nhất thời có chút thất vọng.

Hoan Hoan ngược lại không có biểu lộ gì, tiếp tục kéo cậu đến phòng đồ chơi.

"Hai thằng bé này có phải có chút kỳ lạ không?"

Mục Sơ Hàn không nhịn được nói thầm.

Nghe vậy, Mục Phong Minh không vui, hai thằng bé ngoan ngoãn, có chỗ nào kỳ lạ?

"Sơ Hàn, không nghe thấy cậu Lăng tới rồi đó sao?"

Ông dùng cây gậy đẩy cô ấy: "Còn không mau ra cửa xem?"

"Biết rồi!"

Cô ấy hừ một tiếng với ba, dù sao có nói gì cũng không thể nói xấu đến hai đứa cháu bảo bối của ông!

"Sơ Hàn, em cũng đừng đi", Cố Bảo Bảo liền đứng dậy, "Để chị đi đón anh ta vào."

Đi tới cửa, Lăng Diệp Bân vừa lúc đã đến bậc thềm.

Thấy Cố Bảo Bảo, bước chân anh ta hơi dừng lại, trên khuôn mặt lập tức hiện lên nụ cười.

"Bà Mục!"

"Anh Lăng", Cố Bảo Bảo cũng cười, "Anh có thể tới, tôi thấy rất vui!"

Anh ta gật đầu, đi đến bên cạnh Cố Bảo Bảo.

"Bà Mục!" Ánh mắt anh ta chân thành nhìn cô: "Bà bảo tôi cẩn thận suy nghĩ, hi vọng đáp án của tôi không làm bà thất vọng."

Cố Bảo Bảo thở dài, "Tôi chưa nói tới thất vọng gì cả, tôi chỉ hi vọng anh và Sơ Hàn đều có thể hạnh phúc."

Nghe vậy, ánh mắt anh ta như né tránh, sau cùng, anh ta vẫn nhìn cô, nói một tiếng: "Cám ơn!"

Tới nơi này lần nữa, tất nhiên anh ta nhận được sự chào đón nhiệt tình của Mục Phong Minh.

Anh ta vốn chính là nhân tuyển con rể hợp ý Mục Phong Minh, bây giờ nếu anh ta và con gái ông tiến triển tốt đẹp, làm sao có thể không vui, không nhiệt tình cho được?

"Diệp Bân, ông cháu gần đây khỏe không?"

"Ông khỏe ạ, ông và bà đều đang sống ở Ai-len. Cám ơn chú Mục đã quan tâm."

"Vậy thì tốt, còn... mẹ cháu?"

"Ba!"

Mục Sơ Hàn cắt ngang lời ông, "Ba đang tra hộ khẩu hay là dò xét việc tư của người ta vậy?"

Trực giác nói cho cô biết hình như Lăng Diệp Bân không thích người khác hỏi quá nhiều về gia đình anh, cô mới không nhịn được cắt ngang.

"Không sao, không sao." Lăng Diệp Bân liền khoát tay.

"Cái con bé này!" Mục Phong Minh trợn mắt nhìn cô, không tiếp tục đề tài này nữa, ngược lại nói: "Đã quen với công việc ở Mục Thị chưa?"

Lăng Diệp Bân cười: "Mục Thị rất tốt, cháu nghe ông nội nói, hồi đó chú Mục từ một cửa hàng thô xơ xây dựng lên, trong mấy chục năm đã phát triển đến quy mô như vậy, thật khiến người khác kính nể!"

Ngàn lần vạn lần, cần vuốt mông ngựa thì nên vuốt, nghe vậy, Mục Phong Minh cũng cười rộ.

Trong tầm mắt ông liền trông thấy Mục Tư Viễn đi vào.

Bước chân anh vội vã, chỉ thuận miệng chào hỏi với người giúp việc, nhanh chóng đi đến phòng khách.

"Tư Viễn, có chuyện gì vậy?" Ông liền đứng dậy hỏi.

Mục Tư Viễn bước tới, ánh mắt quét qua Lăng Diệp Bân, "Anh Lăng, anh đã đến rồi."

Lăng Diệp Bân cũng đứng dậy: "Tổng giám đốc Mục, chào anh."

Mục Tư Viễn thản nhiên gật đầu, ánh mắt trở về trên người Mục Phong Minh: "Ra vườn hoa, có chuyện quan trọng cần nói với ba!"

Nói xong, anh liền xoay người đi nhanh ra ngoài.

"Anh!"

Mục Sơ Hàn vội hô lên.

Anh làm sao vậy?

Không thấy ba chống gậy ư, cũng không đỡ ông một cái!

Lăng Diệp Bân cũng xem như nhanh trí, lập tức tiến lên: "Chú Mục, cháu và chú qua đó."

Không ngờ, Mục Phong Minh lại khoát tay, cười nói: "Không cần, chú còn chưa đến mức đó đâu!"

Hai cha con dù sao tâm linh tương thông, liếc một cái liền biết, Tư Viễn thấy có người ngoài ở đây mới gọi ông ra vườn hoa nói chuyện, sao ông có thể để người ngoài cùng đi?

"Vậy chú Mục đi chậm thôi ạ!"

Nếu ông đã nói vậy, Lăng Diệp Bân cũng không tiện đỡ ông, đành phải ngồi xuống.

Trong lòng thì lại đang quay cuồng không ngừng.

Mục Phong Minh có thể nhìn ra, anh ta há có thể không nhìn ra?

Lúc đi vào Mục Tư Viễn rõ ràng vô cùng gấp gáp, hiển nhiên là có việc gấp.

Nhưng khi thấy anh ta, lời ra đến miệng liền nuốt lại, điều này nói lên cái gì?

Nói lên lời anh muốn nói, là chuyện bí mật không muốn để người ngoài biết được?

Mà bí mật này, liệu có phải...

"Diệp Bân!"

Giọng Mục Sơ Hàn kéo anh ta trở về, anh ta nhanh chóng quay sang nhìn cô.

Cô cười nói: "Trên bàn có hoa quả, anh lấy ăn nhé."

Anh ta gật đầu, lại nói: "Sơ Hàn, em thấy sao rồi?"

"Cũng ổn."

Cô thở dài, "Không biết khi nào mới đi lại được, em thật muốn mau chóng đi làm, một mình anh chắc chắn rất bận rộn."

"Tàm tạm!"

Anh ta mỉm cười, khóe mắt lại không tự chủ xuyên qua cửa sổ sát sàn nhìn về phía vườn hoa.

Trong chòi nghỉ mát ở vườn hoa, Mục Tư Viễn đang tranh luận chuyện gì đó với Mục Phong Minh.

Bây giờ chuyện có thể làm cho họ tranh luận, trừ hạng mục lớn công ty đang thực hiện ra thì còn chuyện gì khác?

"Diệp Bân", giọng Mục Sơ Hàn lại kéo anh ta về, "Sao anh không đưa Hinh Nhi đến cùng?"

Anh ta nhanh chóng ổn định tâm trạng, trả lời: "Đưa nó đến thì hình như không được tốt?"

"Sao lại không tốt? Nó cũng chỉ là đứa bé, đưa đi đâu cũng không thất lễ."

Mục Sơ Hàn bĩu môi: "Vậy anh để nó ở trường à?"

Anh ta lắc đầu: "Nó ở nhà. Anh mua mì ăn liền và một số thực phẩm chín rồi, tự nó biết dùng lò vi sóng, ăn uống không thành vấn đề."

"Cả ngày ăn mấy thứ đó đâu có được?"

Mục Sơ Hàn kêu lên, không chút khách khí trách móc: "Anh làm chú thay cho chức ba, thật đúng là dở tệ!"

Anh ta cười xấu hổ, giương mắt nhìn chăm chú vào ánh mắt cô: "Sơ Hàn, thật ra anh rất muốn hỏi em, với chuyện anh có con nuôi, em thấy thế nào?"

Sao lại hỏi cô việc này?

Trên mặt Mục Sơ Hàn ửng hồng.

Để che dấu trống ngực đập thình thịch, cô nói: "Em cảm thấy... em cảm thấy anh rất tốt, một người đàn ông độc thân chăm sóc con gái của bạn, không phải ai cũng có thể làm được."

Cô mím môi cười: "Em cảm thấy anh là người tốt."

"Là người tốt."

Lăng Diệp Bân suy nghĩ về mấy từ này của cô.

Không biết vì sao, trong lòng anh ta dâng lên không phải vui vẻ, mà là thất vọng.

Tại sao lại thất vọng?

Chẳng lẽ anh ta không thỏa mãn vì bản thân mình trong lòng cô chỉ là một người tốt ư?

Vậy thì anh ta hi vọng, cô cho rằng anh ta là loại người nào?

Người đàn ông có sức quyến rũ, hay là có sức hấp dẫn?

Chợt, anh ta cảm thấy nhịp tim mình như rối loạn.

Không dám nghĩ tiếp nữa, thậm chí không dám nhìn vào mắt cô.

"Sơ Hàn." Anh ta thậm chí thấy mình rất thảm hại, "Anh và em ra vườn hoa một lát được chứ?"

Mục Sơ Hàn cũng đang muốn che dấu khuôn mặt đỏ ửng của mình, vui vẻ gật đầu: "Được!"

Anh ta đẩy cô ra vườn hoa, từ xa đã thấy hai cha con nhà họ Mục vẫn đang nói chuyện trong chòi.

Anh ta làm như không thấy, chỉ lặng lẽ đẩy xe lăn về phía chòi nghỉ mát.

"Sơ Hàn, vườn hoa này thật lớn."

Tìm đề tài nói chuyện, cũng để phân tán sự chú ý của cô.

Ai ngờ, sự chú ý của cô toàn bộ đều đặt trên người anh ta, hoàn toàn không để ý ba và anh trai đang đứng ở chòi nghỉ mát.

Cứ như vậy, họ cách chòi nghỉ mát ngày càng gần.

Anh ta dần nghe được, giọng nói khi thì không rõ khi thì rõ rệt: Công ty mục tiêu bên Anh muốn sửa đổi gì đó...

Trái tim anh ta lập tức treo lơ lửng, chỉ muốn nghe được nhiều hơn.

Vốn anh ta có thể, bởi vì hai cha con nhà họ Mục cũng không chú ý bọn họ đến gần, thế nhưng...

"Ba, anh!"

Mục Sơ Hàn không biết làm sao lại thấy được bọn họ, kêu lên tiếng.

Tiếng nói chuyện đột nhiên dừng lại, trông thấy họ, hai cha con nhà họ Mục hiển nhiên đều ngây ra.

Nhưng họ nhanh chóng phản ứng kịp, "Anh Lăng thật chu đáo, Sơ Hàn thường xuyên đi dạo ở vườn hoa, cũng không đến mức oi bức."

Mục Sơ Hàn đón lời: "Ba, hai người đang nói chuyện gì vậy? Còn phải nói trong chòi nghỉ mát! Ngược lại bỏ mặc khách đến nhà."

Nghe vậy, Mục Phong Minh cười lúng túng, dù sao ông cũng không thể nói là ông và con trai đang nói chuyện cơ mật, "người ngoài" không thể nghe.

"Được, được, không nói, không nói." Ông chỉ có thể ra khỏi chòi nghỉ, "Đến lúc ăn cơm rồi, chúng ta vào thôi."

Lăng Diệp Bân gật đầu, đẩy xe lăn đi theo ông vào biệt thự.

Nhưng không thấy, Mục Tư Viễn đi ở phía sau luôn nhìn anh ta như có điều suy nghĩ.

***

Về đến chung cư thuê, Lăng Diệp Bân vào phòng trẻ em trước.

Hinh Nhi rất ngoan, đã một mình ngủ rồi.

Anh ta thở dài, lộ ra nụ cười vui mừng rồi mới bộc lộ vẻ mệt mỏi ra ngoài.

Nhớ lại bữa cơm ở nhà họ Mục, một gia đình lớn với nhiều thành viên, không khí tốt đẹp như thế, anh ta thật sự có chút hâm mộ.

Về phòng mình, anh ta mới nới lỏng cà vạt, bật đèn lên, một bóng hình đột nhiên lọt vào tầm mắt.

Anh ta hoảng sợ, giọng nói quen thuộc vang lên: "Anh đã về!"

Là Lucy, đang ngồi ở phía sau cửa sổ.

"Sao cô không bật đèn?"

Anh ta hỏi, nhưng trong lòng lại nghĩ, lần sau phải đổi chỗ cất chìa khóa.

Lucy nhìn anh ta, lộ ra nụ cười khẩy, "Bữa cơm ở nhà họ Mục ăn ngon chứ?"



Đã sửa bởi tieu_hao lúc 25.07.2018, 18:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: MicaeBeNin, mupmipmip, zyann
     

Có bài mới 02.07.2016, 10:39
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 1414
Được thanks: 9929 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 197

Cô ta biết anh đến nhà họ Mục ăn cơm, chắc là do Hinh Nhi nói cho cô ta biết.

Trước đó Hinh Nhi biết anh sẽ đến nhà họ Mục, lần đầu tiên hỏi xin ý kiến anh có thể đưa nó đi cùng hay không.

Xem ra, nó thật sự rất thích hai anh em nhà họ Mục ấy.

Nhưng nó cũng rất hiểu chuyện, sau khi anh bảo chú đi bàn công chuyện, nó liền không đòi theo nữa.

"Diệp Bân", thấy anh không lên tiếng, nụ cười của Lucy sâu sắc hơn, "Không phải anh thật sự coi mình là con rể nhà họ Mục đó chứ!"

"Tôi không hề."

Anh thở ra, cười tự giễu: "Trong mắt người nhà họ Mục, tôi chỉ là một người xa lạ."

Nếu không thì, cuộc nói chuyện liên quan đến bí mật hôm nay, làm sao lại không thể cho anh nghe?

Lucy chăm chú nhìn sự thay đổi trên khuôn mặt anh, đối với chuyện đã xảy ra, cô ta đoán được bảy tám phần.

Sự khẩn trương trong lòng như nới lỏng, lại lo lắng hơn: "Diệp Bân, anh nói thật đi, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"

Lăng Diệp Bân không trả lời, ngồi xuống chiếc sofa nhỏ kê bên tường, châm một điếu thuốc.

"Diệp Bân, anh nói gì đi chứ." Lucy sốt ruột.

Lăng Diệp Bân ngước lên nhìn cô ta: "Lucy, hay cô quay về Anh trước đi."

"Anh nói gì?" Lucy sửng sốt.

Đôi đồng tử màu nâu nhạt nhìn anh mấy giây, môi cô ta nhếch lên thành ý cười lạnh lùng: "Diệp Bân, chẳng lẽ anh quên, anh tới đây để làm gì rồi? Chẳng lẽ anh quên, bây giờ bác gái..."

"Im miệng!"

Anh trầm giọng quát cô ta, đồng thời đứng dậy đóng cửa lại, "Đừng đánh thức Hinh Nhi!"

"Anh vẫn còn quan tâm đến Hinh Nhi ư?"

Lucy không buông tha: "Hay là trong đầu anh bây giờ chỉ chứa cái cô thiên kim đại tiểu thư kia?"

"Anh thích cô ta? Anh yêu cô ta? Lẽ nào anh không nghĩ đến thân phận của mình? Vậy mà mơ mộng làm con rể nhà quyền quý!"

Cô ta cười, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên sự ghen ghét và tàn nhẫn: "Anh không nghĩ xem? Một khi nhà họ Mục biết thân phận của anh, anh sẽ có kết cục gì?"

"Cô đừng nói nữa!"

Giọng anh vẫn giữ sự bình tĩnh như trước, nhưng khóe mắt rung rung lại bán đứng nội tâm đang kích động của anh.

"Lucy, mọi điều cô nói tôi đều biết."

Anh hít sâu một hơi, "Tôi sẽ dùng thời gian ngắn nhất kết thúc việc này, sau đó quay về Anh."

Lucy từ chối cho ý kiến, chỉ hỏi: "Kế tiếp anh định làm gì?"

"Tôi có suy nghĩ của tôi, cô yên tâm đi." Anh không muốn nhiều lời.

Lucy hiểu tính cách của anh, hôm nay chỉ có thể nói tới đây.

Thở một hơi thật dài, cô ta quay người ra khỏi phòng.

Lát sau, cánh cổng chung cư vang lên tiếng đóng "két", anh uể oải ngả người ra sau.

Nhắm mắt lại, mí mắt thật chát.

Rồi lại giãy dụa mở ra.

Bởi vì mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện lên hình bóng cô, tức giận, không vui, vui vẻ, đau lòng, chân thành, ấm ức.

Chỉ chưa đến hai tháng, vì sao cô có thể khắc sâu hình bóng mình trong đầu anh?

Vì sao?

Đầu óc anh có vấn đề gì rồi ư?

Thiên kim tiểu thư ngang ngược trong mắt mọi người mà anh lại cảm thấy đáng yêu khiến người ta rung động?

Hay trái tim này của anh đã mắc bệnh?

Biết là không thể yêu, biết là không thể rung động, bất tri bất giác đã chìm sâu vào đó!

"A"

Trong cổ phát ra tiếng thét khàn, suy nghĩ của anh trở lại cái đêm lần đầu tiên gặp cô.

Cô mặc đồ ngủ, đắp mặt nạ, lạch bạch đi ra ngồi xuống bàn ăn, sau đó không thèm quan tâm nói: "Sao vậy? Đắp mặt nạ không thể ăn cơm ạ? Lại không có người ngoài ở đây!"

"Ha ha ha."

Không nhịn được, anh lại cười, lật người nằm lên giường, anh vẫn không kìm chế được tiếng cười nhẹ.

Chẳng qua là, dù cười nhưng khóe mắt anh lại nổi lên nước mắt.

***

"Cô chủ, cô muốn xem ti vi không?"

"Không cần, cảm ơn."

"Cô chủ, cô muốn ăn gì không? Bữa sáng cô ăn không được bao nhiêu."

"Không cần, tôi không nuốt nổi."

Đẩy xe lăn, Mục Sơ Hàn đi vào biệt thự, nhìn về hướng vườn hoa.

Ba và mẹ đi mua sắm đến trưa rồi mà sao vẫn chưa về?

Cô ở nhà một mình thật nhàm chán.

Tuy rằng trước đó họ cũng rủ cô đi cùng, nhưng cô là "người xe lăn", làm sao lại phiền đến hai ông bà già.

Bỗng nhiên, mặt mày cô khẽ động, có chủ ý: "Xin đẩy tôi ra vườn hoa."

Cô về nhà đã ba ngày, chắc là có thể tập đi rồi.

Dưới sự giúp đỡ của người giúp việc, cô đến một góc vườn hoa. Ở đây có lắp đặt một số máy tập, dễ dàng giúp cô tập đi.

"Cô chủ, cái này có được không?"

Phát hiện ra ý đồ của cô, người giúp việc vội thử ngăn cản.

Mục Sơ Hàn gật đầu lia lịa: "Được mà, được mà, nếu tôi ngã, các chị đến đỡ tôi dậy."

Nói rồi, cô không thể chờ đặt chân lên cỏ, di chuyển từng chút một.

Mặc dù suy nghĩ muốn đi được cực kỳ cấp thiết, cô vẫn không dám quá gấp gáp, chỉ có thể di chuyển từ từ.

Di chuyển được một lúc lâu, mới đi được năm sáu bước, mồ hôi còn chảy ròng ròng.

Có điều cô rất vui, mỗi ngày cứ luyện tập như vậy, nói không chừng một tuần sau cô có thể đi được rồi!

Nghĩ đến điều đó, ý chí chiến đấu của cô liền sôi sục, cất cao giọng nói: "Làm phiền lấy giúp tôi cái khăn!"

Lập tức có tiếng bước chân xột xoạt vang lên đằng sau, một chiếc khăn đưa vào tay cô.

Cô không quay lại, chỉ nói: "Cám ơn!"

Nhưng mà, đáp lại cô lại là một giọng nam trầm thấp: "Không cần cám ơn!"

Cô ngẩn ra, vội quay đầu lại, lập tức khiến bước chân bất ổn, cả người lao về trước.

Rơi vào trong cái ôm rộng lớn.

"Cẩn thận một chút!"

Giọng nam ôn nhu trầm thấp dặn dò bên tai, cô ngơ ngác ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt ân cần: "Sao anh lại đến?"

Môi anh nhướng lên thành độ cong đầy sức hút: "Anh tới từ lâu rồi, em chuyên tâm tập luyện nên không để ý mà thôi."

Anh đỡ lấy eo cô nhẹ nhàng nhấc lên, để cô đứng thẳng.

Hơi thở có lẫn mùi sữa tắm dễ chịu của anh ập tới, cô mới phát hiện mình đang nằm sát ngực anh, mặt bỗng đỏ lên.

"Em... anh..."

Ấp úng một lúc, cô mới tìm được đầu lưỡi của mình: "Phiền anh, đỡ em ngồi vào xe lăn."

Anh cũng không di chuyển, ngược lại gạt tóc mái rối bời trên trán giúp cô: "Mệt lắm à? Anh lại thấy em nên tập thêm, có được không?"

Được? Không được?

Cô nào còn suy nghĩ được gì, chỉ cảm nhận được hơi thở đàn ông đặc biệt của anh, tim cô đã rộn lên, đầu óc hỗn loạn.

"Nào!"

Anh cầm lấy tay cô, để cô có chỗ vịn, tay khác thì nắm lấy eo cô.

"Anh đỡ em", giọng anh như thuốc độc vang lên bên tai, "Chúng ta từ từ đi ra chòi nghỉ mát, được chứ?"

Ra chòi nghỉ mát?

Mục Sơ Hàn nhíu mày, "Nó rất xa!"

"Em làm được!"

Anh cổ vũ cô, ánh mắt chuyên chú bỗng ngưng lại trên gò má đỏ hồng, cơn sóng trong lòng bắt đầu khởi động.

Đột nhiên, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên bờ môi cô.

"Anh..."

Cô giật mình, ngây ngốc hỏi: "Vì sao... vì sao hôn em?"

Anh cười, phản chiếu trong mắt đều là hình bóng cô: "Đây là cổ vũ, nếu em thành công đi đến chòi nghỉ mát, anh còn có phần thưởng!"

Phần thưởng?

"Phần thưởng gì?"

Không thể trách cả người cô nóng ran, suy nghĩ lệch lại, là do động tác và giọng điệu của anh quá mập mờ!

Lần này, anh không trả lời ngay, chỉ dìu cô đi chậm về phía trước.

Gần, ngày càng gần...

Trái tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, không phải vì ngạc nhiên mình có thể đến được chòi nghỉ mát, mà là nghĩ đến...

Ban thưởng anh vừa mới nói.

Cô không khỏi suy đoán, nếu cổ vũ là một nụ hôn, vậy phần thưởng có phải còn nhiều hơn cả hôn?

Trời ạ, cô hung hăng chửi bản thân.

Sao cô lại, đăm chiêu suy nghĩ y như một sắc nữ!

Chẳng lẽ là vì từng này tuổi chưa có người yêu, cho nên biến thành "đói khát" ư?


Đã sửa bởi tieu_hao lúc 25.07.2018, 18:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Nguyễn Thanh Lê, Yến My, jesminely, mupmipmip, zyann
     
Có bài mới 07.07.2016, 11:28
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 1414
Được thanks: 9929 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 198

"Nào, giờ lên bậc thang, cẩn thận."

Tiếng anh kéo cô về, cô "ừ" một tiếng, trong suy nghĩ có chút sợ sệt.

Thấy dáng vẻ ngây ngốc của cô, khuôn mặt như sắp nhỏ ra máu, sự yêu chiều từ sâu trong lòng tràn ra đáy mắt.

Chỉ anh mới biết, cần có bao nhiêu sự nhẫn nại mới có thể kiềm chế không hôn lên đôi môi ngọt ngào ấy.

Nguyên nhân mà mỹ nhân kế thường đạt được mục đích hơn mỹ nam kế, không phải vì khi đàn ông đối mặt với cô gái mình yêu, sẽ không dễ dàng kìm nén sự kích động trong lòng đó sao?

Cuối cùng, dưới sự nửa đỡ nửa ôm của anh, Mục Sơ Hàn thành công đến được chòi nghỉ mát.

"Em thật sự nên sớm tập đi!"

Cô mặc kệ, cần phải lập tức tìm chủ đề nào đó, "Bây giờ em cảm thấy hai chân có sức hơn nhiều rồi."

Anh gật đầu, nhu hòa nhìn cô: "Anh sẽ tới giúp em mỗi ngày."

Việc này...

Cô lập tức lắc đầu: "Không cần đâu, công việc của anh bận rộn, mà nhà em cũng có nhiều người giúp việc, mọi người cũng có thể giúp em."

Anh không tiếp lời cô, ngồi xuống bên cạnh, nói: "Được rồi, bây giờ em đã đạt được mục tiêu, anh cũng sẽ thực hiện lời hứa, tặng em phần thưởng!"

Trái tim không kịp bình tĩnh vì những câu này lại bắt đầu kinh hoảng.

Cô rụt rè không dám nhìn anh, lại không nhịn được xem trộm anh.

Có lẽ đây chính là ma lực của tình yêu.

"Phần... Phần thưởng gì?"

Cô hỏi, ánh mắt không thể khống chế dừng lại trên môi anh.

Môi anh có đường cong cương nghị, hình củ ấu rõ rệt, khi không cười lộ ra sự uy nghiêm làm người khác khiếp đảm.

Vì sao cô nhìn lại chỉ thấy trái tim mềm mại?

Chốc lát nhớ đến cảm giác anh hôn lên môi, cả người cô liền run lên.

"Đây, tặng em!"

Môi anh mấp máy, cắt ngang suy nghĩ của cô.

Anh đưa tay ra, đặt vào tay cô thứ gì đó lành lạnh.

Cô cúi xuống nhìn, trong tay có thêm một sợi dây chuyền, treo một viên đá hình "trái tim", bên trong còn khắc chữ: Ngày ngày bình an.

"Sơ Hàn, anh hi vọng sau này mỗi ngày em đều được bình an, không xảy ra chuyện như vậy nữa."

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, thật dễ nghe.

Trong lòng có chút cảm động, có chút vui mừng, Mục Sơ Hàn ngước lên nhìn anh, chân thành nói: "Cám ơn anh."

Sau đó, cẩn thận để viên đá "trái tim" vào trong túi.

Lăng Diệp Bân để ý trên cổ cô không đeo dây chuyền gì cả, liền nói: "Anh giúp em đeo nó lên được chứ?"

Mục Sơ Hàn lại lắc đầu.

Có những lời thật ra không muốn nói, bởi vì sợ anh hiểu lầm, mới nói ra: "Món quà này em cảm thấy quá trân quý, vậy nên em muốn cất nó đi."

Lăng Diệp Bân sửng sốt.

Vốn sẽ có những lời khách sáo, ví dụ như "Anh rất vinh hạnh" hoặc "Anh rất vui".

Nhưng anh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô, cũng rất tốt.

Thật sự rất tốt.

Cổng lớn ngoài vườn hoa, nơi chiếc xe Benz ngừng đỗ vừa vặn trông thấy bóng hai người trong chòi.

Mục Phong Minh mỉm cười quay đầu, "Sao vậy? Sơ Hàn gả cho Diệp Bân, bà có ý kiến gì à?"

Bà Mục lắc đầu, "Chỉ cần nó thích là được. Nhưng mà..."

Bà nhíu mày, "Tự nhiên tôi cảm thấy có chút bất an, không biết vì điều gì."

Mục Phong Minh cười ha ha, không để bụng: "Con gái lấy chồng, trong đầu người làm mẹ đều không thoải mái, rồi sẽ tốt thôi!"

Chỉ hi vọng như thế!

Bà Mục thầm cầu nguyện, chỉ hi vọng như thế mà thôi!

***

Hai mươi ngày sau.

"Hi Nhi, em tưới nước nhiều quá, hoa cũng bị em làm sặc chết."

Nhạc Nhạc nằm dưới bãi cỏ, vừa cắn táo vừa nói.

Mục Tiểu Hi lập tức bỏ bình phun xuống, chăm chú hỏi: "Có thật không anh Nhạc? Làm sao anh biết?"

Nhạc Nhạc nhìn sang cô bé, "Vì hoa nói với anh đấy!"

Cậu còn để tay ra sau tai, làm bộ nghe ngóng, miệng lẩm bẩm: "Hi Nhi, nghe đi, hoa đang mắng em đấy, bảo em không có việc gì toàn tưới nước cho chúng, thật là phiền quá thôi!"

"Anh Nhạc!"

Hi Nhi tức đến nỗi mặt đỏ bừng.

Thật là, trêu chọc cô bé cũng không thèm chuẩn bị, lại đi lấy cái lý do lừa gạt trẻ con này.

"Anh Nhạc, anh không nghĩ ra được lý do gì thông minh hơn chút sao?"

Cô bé tức giận giơ nắm đấm, "Anh tưởng em là đứa trẻ ba tuổi hả?"

"Ồ..."

Nhạc Nhạc cố ý dài giọng, một lúc sau mới nói: "Anh có biến em thành đứa trẻ ba tuổi đâu? Hi Nhi, em vốn là đứa trẻ ba tuổi mà!"

"Anh..."

Cô công chúa nhỏ giận dỗi dậm chân, cũng mặc kệ tất cả, cầm bình phun chạy đến chỗ Nhạc Nhạc.

"Ôi chao, công chúa nhỏ nổi giận rồi!"

Nhạc Nhạc nhảy bật dậy, vẫn không quên trêu thêm một câu mới chạy đi.

"Anh đứng lại đó cho em!"

Hi Nhi tức tối la hét, ra sức đuổi theo.

Mục Tư Viễn vừa xuống xe, thấy ngay cảnh cô con gái nhỏ cầm bình phun bị anh trai trêu đùa vừa khóc vừa cười.

Anh nhăn mày buồn cười, lại thấy Hoan Hoan ngồi trên bậc thang, không giúp ai cả.

"Hoan Hoan", anh đi đến ngồi xuống cạnh con trai, hỏi: "Tại sao con không giúp Hi Nhi?"

"Ba!"

Hoan Hoan nhích lại gần anh, "Nhạc Nhạc chỉ vui đùa với Hi Nhi, sẽ không làm em bị thương, vậy nên không cần giúp đỡ."

Quả nhiên, còn chưa nói xong, tay Hi Nhi cầm không vững, đem nước trong bình đổ cả lên người.

Cô bé dừng lại, nhìn váy đã bị ướt, không nhịn được khóc toáng.

"Đừng khóc, Hi Nhi!"

Thấy thế, Nhạc Nhạc cũng không trêu cô bé nữa, lập tức quay về bên cạnh, "Để anh xem nào, bị ướt chút thôi, vào nhà thay cái váy khác là được rồi!"

"Do anh đấy, anh xấu lắm!" Hi Nhi khóc lóc kể lể.

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn cau có khóc tu tu, Nhạc Nhạc lập tức đầu hàng: "Được rồi, là anh xấu, lần sau anh không trêu em nữa, được không?"

"Có thật không?"

Nghe vậy, tiếng khóc ngưng dần.

"Thật!"

Nhạc Nhac túm lấy áo, tùy tiện lau nước mắt cho cô bé, "Bây giờ đừng khóc nữa."

Vậy... không khóc nữa.

Hi Nhi gật đầu, ngoan ngoãn để anh Nhạc ôm vai, cùng đi vào biệt thự.

Không ngờ trông thấy bố ở bậc thang, hai đứa bé liền lập tức chạy đến, nhào vào lòng Mục Tư Viễn.

"Ba!"

"Ba!"

"Các con ngoan", Mục Tư Viễn hôn mỗi đứa một cái, lại hỏi: "Mẹ đâu rồi?"

"Mẹ đang trong bếp làm pizza ạ."

Nhạc Nhạc nhanh nhảu báo cáo.

Mục Tư Viễn cười, lại hỏi: "Vậy các con có biết mẹ liên tục gọi điện bảo bố về là vì chuyện gì không?"

Điều này...

Nhạc Nhạc gãi đầu, cậu cũng không biết.

Hoan Hoan nói: "Ba, trước khi mẹ gọi cho ba, cô Sơ Hàn đã gọi cho mẹ."

Phân tích của cậu rất đúng lúc, "Con nghĩ chắc là cô Sơ Hàn có chuyện muốn tìm bố đó."

"Ừ!"

Anh ôm Hi Nhi, lại nói với hai bé con còn lại: "Chúng ta vào nào!"

"Đi thôi!"

Nhạc Nhạc vẫn đi lên đầu: "Đi tìm mẹ thôi!"

"Tìm mẹ làm gì thế hả cục cưng?"

Tiếng cậu lớn đến nỗi Cố Bảo Bảo ở phòng ăn cũng nghe thấy.

Ra khỏi phòng khách đã thấy anh về, "Anh về nhanh thế."

Cô gọi điện mới chỉ 20 phút trước thôi!

Mục Tư Viễn còn thừa một tay ôm lấy cô, "Mệnh lệnh của bà xã, anh nào dám cãi?"

"Bớt làm trò đi!"

Cô lườm anh một cái, ôm lấy Hi Nhi: "Đi ăn pizza với anh con nhé?"

Hi Nhi gật đầu, lại lắc đầu: "Con muốn thay váy trước!"

Cố Bảo Bảo cười: "Ừ, để dì giúp việc giúp con!"

Thế là, ba đứa bé đều ra ngoài, chỉ còn hai người họ ở phòng khách.

"Chuyện gì thế?"

Mục Tư Viễn kéo cô ngồi xuống sofa, "Có phải Sơ Hàn có chuyện khẩn cấp gì không?"

Thấy cô đẩy các con đi, hẳn là có chuyện nghiêm túc muốn nói.

Cố Bảo Bảo hít sâu một hơi, cười rộ: "Chân Sơ Hàn tốt rồi, có thể đi rồi!"

"Thật chứ?"

Mục Tư Viễn cũng vui mừng, lại cảm thấy kỳ lạ: "Lần trước chúng ta gặp nó, không phải chỉ chống gậy miễn cưỡng đi được vài bước thôi sao?"

"Đó là mười ngày trước được không?"

Cố Bảo Bảo lè lưỡi, "Lại nói, mấy ngày vừa qua đã làm phiền đến anh Lăng nhiều, khích lệ nó mới có thể đi lại được nhanh như vậy

"Ừm", nghe vậy, Mục Tư Viễn trầm tư, "Xem ra chuyện của họ có thể thành!"

Cố Bảo Bảo từ chối cho ý kiến, chỉ nói: "Vừa rồi Sơ Hàn gọi đến báo tin tốt này cho em, sau đó anh Lăng cũng gọi đến."

Mục Tư Viễn khó hiểu nhướng mày: "Anh ta nói gì trong điện thoại?"

"Anh ta nói để ăn mừng Sơ Hàn đã đi lại được, mời chúng ta ăn cơm tối."

Mục Tư Viễn ngẩn ra, những lời muốn nói kẹt lại ở cổ.

Bởi vì anh bất chợt cảm thấy những lời mình muốn nói hình như có chút không hợp.

Vẫn là Cố Bảo Bảo nói ra nghi hoặc trong lòng anh: "Anh ta mời chúng ta ăn cơm vì chúc mừng Sơ Hàn, em không rõ anh ta xuất phát từ thân phận gì mà làm vậy?"

Cô nhìn Mục Tư Viễn: "Anh Tư Viễn, họ sẽ bên nhau sao? Sơ Hàn có nói gì với anh không?"

Dù sao phía cô, Sơ Hàn không để lộ chút thông tin gì.

Mục Tư Viễn cũng lắc đầu: "Mấy ngày nay anh bận chuyện công ty, ngay cả việc Sơ Hàn đi lại được, chẳng phải cũng vừa mới biết đó sao?"

Vậy cũng phải.

Cố Bảo Bảo cắn môi, "Mặc kệ, rốt cuộc là thế nào, chúng ta đi ăn cơm tối nay sẽ biết."

Cũng chỉ có thể như vậy!

Anh dịu dàng xoa lên mái tóc cô, "Đừng nóng vội, Bảo Bảo, em lo cho Sơ Hàn như thế, anh rất biết ơn, nhưng anh không muốn em có phiền não."

"Anh Tư Viễn!"

Cố Bảo Bảo cười, nằm sấp trong lòng anh.

Anh lấy tay thay lược, chải tóc cô.

Bỗng, trước mắt lóe sáng. Ánh sáng lấp lóe ấy nằm trong mái tóc cô, một sợi tóc bạc cực kì rõ rệt, yên tĩnh nằm trong bàn tay anh.

Trái tim anh nhói lên, có chút đau nhức.

"Bảo Bảo, có phải gần đây rất mệt không?"

"Không có."

Cô vùi mặt trong ngực anh, miễn cưỡng nói: "Em chỉ làm những chuyện thường ngày cần làm, chăm sóc Hoan Hoan Nhạc Nhạc và Hi Nhi, còn những việc còn lại đã có người giúp việc, em không động vào tí nào."

Vòng tay ôm lấy cô siết chặt, anh tiếp tục hỏi: "Vậy có phải gần đây có nhiều chuyện phiền não không?"

Trong lòng Cố Bảo Bảo khẽ giật mình.

Vì sao anh hỏi như thế, có phải cô đã thể hiện cảm xúc ra quá rồi không?

"Không có."

Cô nhanh chóng trả lời, "Bây giờ em là mợ chủ nhà họ Mục, còn có thể có chuyện gì khiến em buồn phiền?"

Cô không thành thực!

"Bảo Bảo", bàn tay đang vuốt tóc cô liền nâng mặt cô lên.

Bốn mắt nhìn nhau, anh vừa dịu dàng vừa nghiêm túc hỏi: "Em quên rồi à? Chúng ta đã nói sẽ có gì trong lòng sẽ không giấu giếm, nếu có phiền não, em phải nói cho anh biết."

Cô thầm than nhỏ.

Bây giờ cô chỉ buồn phiền hai chuyện, một là Sơ Hàn; hai là đề nghị của Mục Phong Minh, bảo họ quay về căn nhà của nhà họ Mục.

Nếu nói chuyện thứ nhất cô có thể giúp được không nhiều, vậy thì chuyện thứ hai, chỉ dựa vào cô.

Mục Phong Minh chân thành đề nghị cô có thể thuyết phục Tư Viễn, nhưng cô lại không cách nào mở miệng trước mặt anh.

"Anh Tư Viễn, em chỉ là... chỉ là lo lắng cho Sơ Hàn thôi, không có chuyện gì khác."

Thôi quên đi, có thể kéo được đến lúc nào thì hay lúc đấy, cô không muốn sau khi anh biết rồi lại không vui.

"Nào", nói xong, cô đứng dậy: "Thời gian hẹn với họ cũng sắp đến rồi, chúng ta chuẩn bị đi thôi."

Hai người tới địa điểm Lăng Diệp Bân đã hẹn, còn suy đoán xem bố mẹ có nhận được lời mời hay không, nhưng vào phòng rồi thì chỉ có Lăng Diệp Bân và Sơ Hàn.

"Anh, chị!"

Thấy bọn họ, Mục Sơ Hàn vô cùng vui vẻ, lập tức đứng dậy đón tiếp bọn họ.

"Ái chà!"

Cố Bảo Bảo vui vẻ ôm cô: "Có thể đi được thật rồi, Sơ Hàn, chúc mừng em đã đi lại được nhanh như thế!"

"Chúc mừng em cuối cùng đã có thể thoát khỏi chiếc xe lăn chứ!"

Mục Sơ Hàn cười, tiến đến trước mặt Mục Tư Viễn: "Anh, chẳng lẽ anh không định chúc mừng em sao?"

Mục Tư Viễn giả vờ lườm cô ấy, "Em nên chắc chắn chân mình đã khỏi hẳn, bằng không chiếc xe thể thao Lotus anh mới mua sẽ phải ngủ đông trong ga-ra rồi!"

"Cái gì?"

Mục Sơ Hàn mừng rỡ mở to mắt, "Anh, anh không nói đùa với em đó chứ?"

"Cầm đi!"

Mục Tư Viễn giơ tay ra, một chiếc chìa khóa xe rơi vào tay cô ấy.

Cô ấy thoáng nhìn, gần như sung sướng đến nỗi nhảy dựng lên.

Xe thể thao không phải cô không mua nổi, mà là con xe này cô vừa ý đã lâu, không ngờ lại do anh đưa cho cô, điều đó không phải chứng minh bình thường anh cũng rất quan tâm cô sao?

Mọi người cười nói, Lăng Diệp Bân chỉ nghe không chen vào.

Đợi họ ngồi xuống, anh ta mới đứng dậy chào hỏi, sau đó nâng bình trà lên, tự châm trà cho Mục Tư Viễn và Cố Bảo Bảo.

"Việc này..."

Cố Bảo Bảo hoảng sợ, luôn miệng ngăn cản: "Anh Lăng, không cần anh tự châm trà đâu."

"Nên làm."

Anh ta một mực kiên trì.

Mục Tư Viễn không lên tiếng, nhưng không uống chén trà này.

Cố Bảo Bảo đành phải đổi chủ đề: "Chúng ta gọi đồ ăn lên đi!"

Lăng Diệp Bân gật đầu, nháy mắt với phục vụ.

Đợi sau khi nhân viên phục vụ đi rồi, anh ta vẫn không ngồi xuống, mà nét mặt trở nên có chút khẩn trương.

Anh ta có điều gì muốn nói sao?

Cố Bảo Bảo lén quăng ánh mắt sang phía Mục Sơ Hàn, hi vọng tìm được đáp án.

Nhưng, Mục Sơ Hàn nhìn về phía cô cũng không hiểu ra sao.

"Diệp Bân", cô ấy quay sang nhìn anh ta: "Anh ngồi xuống đi, sao vậy?"

Lăng Diệp Bân cười với cô ấy: "Sơ Hàn, anh có một vài lời muốn nói."

Ánh mắt anh ta dừng lại trên người Mục Tư Viễn và Cố Bảo Bảo, không do dự nữa.

"Tổng giám đốc Mục, Mục phu nhân, hôm nay mời hai vị, một là muốn mời hai vị cùng ăn mừng Sơ Hàn đã đi lại được, hai là..."

Đang nói, nhân viên phục vụ gõ cửa đi vào, mang đến không phải thức ăn mà là dùng xe đẩy đẩy vào một bó hồng cực lớn.

Trên xe đẩy này không biết có bao nhiêu bông, với sắc đỏ làm nền, ở giữa có một trái tim màu hồng, bên trong còn tô điểm thêm những bông hồng lam.

Số lượng hoa hồng và giá tiền đều không khiến người ta chú ý, nguyên nhân mà mọi người thu hút chính là những chữ viết bên trên.

Dòng chữ viết: Sơ Hàn, anh yêu em!

Thì ra ý tứ thứ hai mời họ tới là vì làm chứng cho anh ta và Sơ Hàn.

Còn Mục Sơ Hàn ở bên đứng ngơ ngác, trên gương mặt không nhìn ra bất cứ biểu cảm nào.

"Sơ Hàn!"

Lăng Diệp Bân cầm tay cô ấy, chân sau quỳ xuống: "Hôm nay anh mời Tổng giám đốc Mục và bà Mục tới để làm chứng, có lẽ trong số những người đàn ông em có thể lựa chọn, anh không phải người tốt nhất, nhưng anh nhất định là người yêu em nhất. Vậy nên, anh thỉnh cầu em, làm bạn gái anh nhé!"

Trong lúc bày tỏ, cả cơ thể anh ta run theo.

Có lẽ, anh ta dùng rất nhiều dũng khí, mới có được giờ phút này.

Cố Bảo Bảo vẫn là phụ nữ, thấy tình cảnh này, có chút cảm động.

Liếc sang người chồng bên cạnh, thấy hai mắt anh híp lại, sóng mắt lưu chuyển, lại xen lẫn chút chế giễu như xem kịch vui.

Cô không khỏi sững sờ, Mục Sơ Hàn đột nhiên lên tiếng: "Diệp Bân, anh đang làm gì vậy, mau đứng dậy đi. Đừng để anh chị em chê cười."

Anh ta không đứng lên, mắt nhìn cô ấy: "Sơ Hàn, đây chính là đáp án em cho anh sao?"

"Đáp án?"

Trong mắt Mục Sơ Hàn dâng lên chút đau đớn, "Anh muốn đáp án ư?"

Đau đớn thoáng qua rồi biến mất, tiếp đó cô ấy lại nhìn anh ta, hoàn toàn không còn vui vẻ trên đôi mắt và khóe môi khi nhắc đến anh ta hồi trước.

Đây là có chuyện gì?

Cố Bảo Bảo thấy lạ, Sơ Hàn sao lại như biến thành một người khác?

"Diệp Bân, đây vốn là một bữa cơm vui vẻ..."

Mục Sơ Hàn thở dài, rút tay về: "Tại sao anh lại phá hỏng nó?"

"Phá hỏng?" Anh ta không hiểu.

Cô ấy cũng không giải thích, chỉ nói: "Nếu anh muốn đáp án, vậy thì đáp án của em chính là không."

Nói xong, cô ấy hít sâu một hơi, ngay cả túi xách cũng không cầm, vội vã kéo cửa bỏ đi.


Đã sửa bởi tieu_hao lúc 25.07.2018, 19:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Nguyễn Thanh Lê, Tthuy_2203, jesminely, mupmipmip, zyann
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 217 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bongngo, bé mụi, fallen2, giap382014, Mẹ miu mun, nangocdethuong, nguyenhaitt, nguyennhatlinhsan@, nguyenthoatda, Nhi162, Quạ Trắng, thanhnga282 và 247 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.