Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 217 bài ] 

Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

 
Có bài mới 24.07.2018, 13:55
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1389
Được thanks: 9678 lần
Điểm: 29.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng - Điểm: 52
Chương 209

Rồi cô nghe được cuộc đối thoại như vậy: "Sơ Hàn, Diệp Bân đã mất tích bảy tám năm rồi, em thật sự không từ bỏ sao? - Em không từ bỏ, chỉ cần em còn sống một ngày thì em sẽ chờ đợi - Sơ Hàn, tội gì em phải làm vậy? - Chị dâu, em không đợi anh ấy thì còn có thể làm gì? Về nhà, lấy một người khác sao? Em thật sự không làm được, không làm được! - Sơ Hàn, chị thật sự không dám nghĩ, sau khi Hinh Nhi biết chuyện thì sẽ thế nào? - Nó luôn ngoan ngoãn, sẽ không phụ sự kỳ vọng của Diệp Bân, sẽ trưởng thành trở thành người có ích.

Cô làm được sao?

Cô có thể làm được không?

Khi giấc mộng của cuộc đời bị xé tan thành mảnh nhỏ, cô thật sự còn làm được không?

Cơn gió biển lạnh thấu xương vỗ vào mặt cô, đóng băng nước mắt, làm chết lặng mọi suy nghĩ. Biển rộng mênh mông vô bờ đang ở trước mặt lại làm cô không sao tin được người chú thân yêu đã mất tích tám năm trước trong đó!

"Chú ơi, chú ơi!" Cô khàn giọng gọi.

Có biết bao hy vọng vào giờ phút này, chú có thể đứng trước mặt cô, nói cho cô biết tất cả không phải là thật!

Không phải!

"Chú của mày đã chết rồi!"

Tiếng của một người đàn ông xa lạ vang lên bên cạnh khiến cô giật mình.

Cô kinh ngạc quay lại, nhìn người đàn ông đã có tuổi, hai tóc mai bạc trắng, làn da đầy nếp nhăn.

"Ông... Ông là ai?"

Cô lùi dần về sau, trực giác nhắc nhở cô không nên đứng quá gần người này.

Ông ta tới dần từng bước, đôi mắt như chim ưng, còn cô là con mồi trong mắt ông ta.

"Tao là ai không quan trọng, quan trọng là mày phải biết mình là ai!"

Mộ Thải Hinh giật mình: "Cháu là ai?"

Cô còn có thể là ai? Cô không phải tên là Mộ Thải Hinh sao?

"Mộ Thải Hinh, mày biết nguồn gốc của cái tên này không?"

Nguồn gốc tên của cô?

Nhưng điều cô càng muốn biết hơn là "Vì sao ông biết tên của cháu?"

"Tao chẳng những biết tên mày, tao còn biết trong tên ba mẹ mày có một chữ Thải, một chữ Hinh, đây chính là nguồn gốc tên của mày!"

Khi Mộ Thải Hinh đang hết sức kinh ngạc, ông ta lại nói thêm một câu làm người ta càng thêm khiếp sợ: "Tao còn biết mày nhận giặc làm cha, là đứa con gái bất hiếu!"

"Ông... Ông là ai? Rốt cuộc ông là ai?"

Cô mới chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể chịu được sự chỉ trích nghiêm trọng như thế?

Gương mặt cô trắng bệch không còn chút máu.

Ông ta không trả lời cô mà chỉ lạnh lùng thốt ra hai tiếng: "Đi theo tao!"

Mộ Thải Hinh gần như lập tức bước theo, nhưng lời dạy bảo của Mục Tư Viễn bỗng hiện ra trong lòng: Hinh Nhi, ở bên ngoài không được nói chuyện với người lạ, cũng không được tùy tiện đi theo bất cứ ai, con biết chưa?

Chân cô vừa bước ra lại rút về, người kia đột nhiên quay lại, cười lạnh: "Sao hả? Được hưởng thụ vinh hoa phú quý ở nhà họ Mục quen rồi nên bây giờ đến mẹ ruột cũng không nhận?"

-- Mẹ ruột --

"Ông nói gì?"

Cơ thể cô run run, giọng nói không còn bình tĩnh được nữa.

Người kia không nhắc lại, lạnh lùng hừ một tiếng rồi đi thẳng.

Ông ta đi rất nhanh, không cho phép cô có bất cứ thời gian nào để suy nghĩ.

Thấy ông ta sắp biến mất trong dòng người, Mộ Thải Hinh vội vã đi theo.

Cô đi theo ông ta khoảng nửa tiếng mới đến một ngôi nhà nhỏ cạnh bờ biển.

"Vào đi!"

Người đàn ông lớn tiếng nói, đẩy cánh cửa gỗ ra.

Mộ Thải Hinh không dám đi vào, một người phụ nữ ăn mặc cũ rách đi ra, đưa ánh mắt nghi hoặc về phía người đàn ông.

Có thể do phát hiện biểu hiện của người đàn ông khác lạ, ánh mắt bà dần chuyển sang Mộ Thải Hinh.

Khi bốn mắt tiếp xúc, không chỉ người phụ nữ ngơ ngác mà đến Mộ Thải Hinh cũng vậy.

Hai khuôn mặt giống nhau như đúc. Trên đó rõ ràng viết hai chữ "Mẹ con"!

Thời gian như ngưng đọng, không khí cũng như dừng chảy, cho đến khi người phụ nữ đó lên tiếng: "Con... Con..." Thực sự không thể nói ra được một câu.

"Nó là con gái chị, Mộ Thải Hinh, cuối cùng em đã tìm dược cho chị rồi."

Một câu làm bừng tỉnh người trong mộng, người phụ nữ tiến lại, Mộ Thải Hinh thì liên tiếp lùi về sau.

"Không, không thể nào!"

Cô hét lên về phía người đàn ông: "Không thể nào, ông nói dối!"

Không phải rất nhiều năm trước mẹ cô đã lên Thiên Đường rồi ư?

Người phụ nữ trước mặt này là ai?

"Hinh Nhi." Nước mắt người phụ nữ rơi lã chã, "Đừng nói cậu con như thế, cậu vì bảo vệ cái mạng này của mẹ mà đã chịu quá nhiều đau khổ rồi."

Hóa ra người đàn ông này là cậu của cô!

Mộ Thải Hinh hoảng sợ nhìn ông ta, lắc đầu càng mạnh.

"Hai người đều đang nói dối." Cô không biết phải làm gì, một mực phủ nhận: "Đều nói dối, các người là kẻ lừa đảo!"

Nói xong cô liền muốn chạy đi.

"Mày đứng lại đó cho tao! Mày là đứa con vong ân phụ nghĩa, nhìn mẹ mày đi, xem bà ấy đã biến thành thế nào!"

Ông ta kéo cô đẩy đến trước mặt người phụ nữ.

Cô sửng sốt, gương mặt này bị làm sao vậy

Ban nãy đứng xa nên cô không thấy rõ, lúc này cô mới phát hiện, thì ra trên gương mặt này có chi chít vết thương nhỏ li ti, giống như chủ nhân của gương mặt này đã chịu rất nhiều đau khổ!

Mộ Thải Hinh mới chỉ là đứa bé mười hai tuổi, sau khi trông thấy liền sợ hãi lùi về sau.

Người đàn ông kia lập tức cười lạnh: "Xem đi, xem con bé này đã trở thành người thế nào? Mạnh Hinh, chị xem đi, đây chính là đứa con mà chị lo lắng mỗi ngày, nhưng nó không hề nhớ đến chị!"

Mạnh Hinh!

Cái tên này quả thực là của mẹ cô, gương mặt của người này cũng thật sự giống mẹ!

Vì sao? Vì sao?

Cô hét lên trong lòng: Vì sao cô không thể tin, người phụ nữ trước mặt là mẹ cô?

Người phụ nữ được gọi là Mạnh Hinh cười ảm đạm: "Hinh Nhi, mẹ dọa con rồi, mẹ xin lỗi! Nhưng con đừng sợ, mẹ sẽ không làm con bị thương."

Mộ Thải Hinh lắc đầu, trong lòng vẫn ngoan cố kháng lại: "Cô thật sự là mẹ con? Nhưng mẹ con, mẹ con lúc nhỏ đã..."

Cô còn nhớ, khi còn nhỏ vì mấy ngày không thấy ba mẹ nên đã trốn trong nhà khóc một mình. Rồi chú Diệp Bân xuất hiện trước mặt cô, vòng tay ôm lấy cô. Cái ôm của chú rất ấm áp, có mang theo mùi hương của ba.

Chú nói với cô: "Hinh Nhi đừng khóc, mặc dù ba mẹ đã lên Thiên Đường, nhưng còn có chú và rất nhiều người yêu thương con!"

Mạnh Hinh lắc đầu: "Hinh Nhi, mẹ không chết. Cậu con đã cứu mẹ, nếu không thì hôm nay mẹ đã không thể gặp được con!"

Mộ Thải Hinh vẫn chưa tin: "Cô được cứu... Vậy nhiều năm qua sao cô không tới tìm con?"

"Mẹ có, mẹ có chứ!"

Mạnh Hinh sốt ruột giải thích: "Mẹ hôn mê hơn ba năm mới tỉnh lại, sau đó liên tục đi tìm con. Nhưng vì Lăng Diệp Bân đột nhiên mất tích, manh mối bị chặt đứt. Mãi đến gần đây, mẹ mới biết thì ra con vẫn luôn sống..."

Nói đến đây, trên mặt bà hiện lên sự căm uất: "Thì ra con vẫn luôn sống ở nhà họ Mục!"

Hôn mê ba năm?"

Mộ Thải Hinh rùng mình, "Sống ở nhà họ Mục có gì không đúng?"

Biểu cảm của người phụ nữ này làm cô vừa sợ vừa hoảng hốt. Nhưng người phụ nữ ấy chỉ bi phẫn nhìn cô mà không nói.

"Mày chắc không biết, năm đó ba mẹ mày vì mất phanh mới xảy ra tai nạn giao thông, mà người tạo ra vụ tai nạn chính là Mục Tư Viễn!"

Ông ta tiến lên từng bước, nhấn mạnh: "Lăng Diệp Bân chính là kẻ đồng lõa!"

Mộ Thải Hinh hoàn toàn không tin lời ông ta, "Ông đừng nói lung tung! Chú Mục không phải người như vậy!"

"Tất nhiên mày sẽ nói như thế!"

Người đàn ông hung dữ nhổ một bãi: "Mấy năm qua mày ăn sung mặc sướng ở nhà họ Mục nên đã quên mất mày mang họ Mộ mà không phải họ Mục đúng không! Đồ vong ân phụ nghĩa!"

"Ông im đi!"

Mặc dù cô trầm tĩnh, mặc dù tuổi còn quá nhỏ, nhưng cô cũng đã có lập trường của mình, "Không được nói chú Mục như thế, cũng không được nói chú của tôi như thế!"

Cô tức giận hét: "Tôi không biết các người là ai, tóm lại, các người có nói gì tôi cũng không tin!" Nói xong cô muốn chạy đi.

"Hinh Nhi!"

Tiếng gọi của Mạnh Hinh như ruột gan đứt đoạn ngăn cản bước chân cô.

"Hinh Nhi à." Bà khóc, "Con làm mẹ đau lòng quá, con chính là con của mẹ mà, vì sao con không chấp nhận sự thực này?"

Chấp nhận sự thật gì?

Sự thật là đột nhiên nhảy ra một người mẹ, lại đột nhiên bảo với cô rằng chú Mục và chú Lăng đều là người xấu?

"Hinh Nhi." Mạnh Hinh vội vã nói, "Chuyện khi còn bé, con đều không nhớ sao? Con cũng không nhớ ba con sao? Ông ấy yêu thương con cỡ nào mà con cũng không nhớ sao?"

Nước mắt lăn xuống từ hốc mắt Mộ Thải Hinh.

Sao cô không nhớ được?

Cô không những nhớ ba, nhớ chú Lăng, cô càng nhớ tình thương yêu mà chú Mục dành cho cô.

Nhưng vì sao, vì sao bà ấy lại nói ba bị họ hại chết?

"Hinh Nhi." Thấy cô dừng lại, Mạnh Hinh dần đến gần, từng câu từng từ đánh vào trái tim cô: "Tất cả đều vì lợi ích thương mại, vì tiền. Năm đó ba con và Lăng Diệp Bân là đồng nghiệp. Mục Tư Viễn vì muốn thu mua công ty mà dùng hết thủ đoạn, Lăng Diệp Bân vì muốn giành địa vị mà hãm hại đồng nghiệp. Mũi dùi của bọn chúng đều nhắm vào ba con... Nhưng mẹ nghĩ, bây giờ Mục Tư Viễn có thể cũng không biết thân phận của ba con..."

Nhớ lại chuyện cũ, Mạnh Hinh vẫn kích động không thôi, "Sau vụ tai nạn, cậu con mua chuộc bệnh viện, che đậy mọi tai mắt, cứu mẹ ra ngoài. Hinh Nhi à, con đừng trách mẹ không đi tìm con, sau khi mẹ tỉnh lại, thật ra luôn đi tìm con, nhưng không tìm thấy con...!"

"Cô đừng nói, đừng nói nữa!"

Cô thật sự không thể tiếp nhận!

Nhìn người phụ nữ, lại nhìn người đàn ông, rồi lắc đầu chạy thật nhanh.

Từ xa, dường như cô vẫn còn nghe thấy tiếng gọi của Mạnh Hinh: "Hinh Nhi, Hinh Nhi!"

Tiếng gọi ấy không làm cô có chút vui sướng nào mà ngược lại chỉ có... sợ hãi.

Tâm trạng sợ hãi, đau đớn, lạnh lùng gần như đánh gục cô bé mười hai tuổi, cô tìm rất lâu trên đường phố Luân Đôn, đến khi trời tối đen mới tìm được đường quay về khách sạn.

Trong một ngày, cuộc sống của cô gần như lật nhào, bảo cô làm sao có thể chịu được?

Khi cô ngơ ngác đi vào thang máy, cửa thang máy mở ra, gương mặt quen thuộc đập vào mắt.

Anh Hoan!

Gần như không kịp suy nghĩ, cô liền tiếp tới ôm chầm lấy người trước mặt.

Cô rất cần sự chống đỡ!

Anh Hoan chính là bến cảng ấm áp duy nhất trong lòng cô!

Nhắm mắt lại, cảm nhận cái ôm lạnh nhạt nhưng vẫn ấm áp này, cô gần như muốn khóc.

Nhưng một giây sau, giọng nói quen thuộc đã đánh nát tất cả.

"Hinh Nhi, em đi đâu vậy hả?"

Không đúng!

Cô kinh ngạc lùi lại, nhìn người trước mặt.

Ánh mắt dần tụ lại, cô mới nhận ra, thì ra người ấy là Nhạc Nhạc!

Ban nãy cô quá hốt hoảng, không ngờ lại không nhận ra!

"Hinh Nhi, em đi đâu vậy hả? Bọn anh tìm em khắp nơi!"

Nhạc Nhạc không đoán được tâm tư của cô, chỉ lo lắng hỏi lại.

"Em... Em..." Cô không biết trả lời như thế nào.

Một giọng nói quen thuộc khác truyền đến từ cách đó không xa: "Về là tốt rồi. Nhạc Nhạc, gọi cho ba mẹ, bảo họ đừng lo lắng."

Cô giật mình, khóe mắt nhìn sang Hoan Hoan đang đi vào từ cửa sảnh.

Đầu óc cô trở nên trắng xóa.

Cô nghĩ lại, vừa rồi lúc vào cửa, hình như có một bóng dáng quen thuộc lướt qua. Đó chính là anh Hoan!

Chỉ vì tâm trạng cô quá hoảng hốt nên không chú ý anh đi qua bên cạnh!

"Ừ!"

Nhạc Nhạc gật đầu, kéo cô lại: "Chúng ta mau đi thôi, ba đang định báo cảnh sát rồi!"

Cô không thể kháng cự đành đi theo Nhạc Nhạc vào thang máy.

Hoan Hoan cũng bước vào, mặc dù đứng bên cạnh nhưng cô chỉ có cảm giác -- họ đã ngày càng xa cách --

Trong trí nhớ, anh Hoan gọi cô "Tiểu Mộ Nhi" đã càng ngày càng mơ hồ...

***

"Anh nói xem hôm nay Hinh Nhi đã đi đâu?"

Trong phòng, đồng hồ đã chỉ mười hai giờ, Cố Bảo Bảo vẫn lo lắng không thôi: "Nó không giống những đứa trẻ hay chạy lung tung, hơn nữa em thấy sau khi nó về, tâm trạng rất lạ."

Mục Tư Viễn xoa đầu cô: "Có phải em đang lo chuyện mai đưa nó đi gặp Sơ Hàn?"

Anh vừa nói vừa lau khô tóc cho cô: "Lo lắng cũng vô ích, sớm hay muốn cũng phải nói cho nó biết!"

"Nhưng..."

Còn chưa nói hết câu thì cửa phòng vang lên tiếng gõ.

Trễ như vậy còn ai đến tìm họ?

Tiếng nói của Mộ Thải Hinh vang lên bên ngoài: "Chú Mục, dì Cố, hai người đã ngủ chưa ạ?"

Cố Bảo Bảo giật mình đứng lên: "Chưa, vẫn chưa!"

Cô đi ra mở cửa thì trông thấy gương mặt có hơi trắng bệch của Mộ Thải Hinh.

"Hinh Nhi, mau đi vào!"

"Hôm nay con sao vậy? Có phải có chuyện gì không vui không?"

Giọng nói lo lắng khiến Mộ Thải Hinh khó chịu, những lời đã tự nói hàng trăm lần trong lòng dường như lại khó có thể nói ra.

Nhưng mà... Nghĩ đến khuôn mặt đầy vết thương của Mạnh Hinh, cô lại rùng mình.

"Chú Mục, dì Cố!"

Cô buông tay Cố Bảo Bảo ra, đứng cách họ mấy mét, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên nghị nhìn họ: "Hôm nay con nói dối."

Mục Tư Viễn và Cố Bảo Bảo sững sờ nhìn nhau, trong lòng họ cũng đã hiểu một chút về chuyện sắp xảy đến.

Cố Bảo Bảo cúi đầu thầm than, ngồi xuống sô pha.

"Dì Cố, hôm nay con đi theo dì... Con cũng nhìn thấy dì Sơ Hàn, con..."

Cố Bảo Bảo rùng mình, muốn ngăn cản con bé, lại bị Mục Tư Viễn cản lại.

"Con..."

Mộ Thải Hinh hít thật sâu mấy hơi, mới nói: "Con nghe hai người nói chuyện... chú..."

Nước mắt đau khổ trào ra, cô nghẹn ngào: "Chú đã xảy ra chuyện gì, hai người có thể nói cho con biết được không?"

"Hinh Nhi!"

Cố Bảo Bảo cũng nhịn không được nữa mà rơi lệ, tiến lên ôm lấy cô.

Con bé mới mười hai tuổi, cơ thể run rẩy chứng tỏ bản thân hoàn toàn không cách nào tiếp thu, vì sao ông trời lại bắt nó phải chấp nhận chuyện trở thành trẻ mồ côi lần nữa?

"Hinh Nhi, đều là dì không tốt, dì không nên giấu con!"

Cô lau nước mắt cho Hinh Nhi, "Bây giờ con lớn rồi, dì sẽ nói hết mọi chuyện cho con biết, được không?"

Mười hai tuổi đã có thể hiểu được rất nhiều, cô có thể nghe hiểu cạnh tranh kinh doanh của Mục Thị và CRE, cũng có thể nghe hiểu tình cảm của chú Lăng và Mục Sơ Hàn, hiểu được hành vi vì bảo vệ người mình yêu mà hi sinh bản thân.

Nhưng khi Cố Bảo Bảo nói: "Là chú dì đến muộn một bước, nếu chú dì sớm đưa người đến cứu, mọi chuyện sẽ không đến ngày hôm nay!"

Ánh mắt cô bắt đầu có làn sóng khác thường.

-- Tất cả cũng vì lợi ích, vì tiền. Mục Tư Viễn vì muốn thu mua công ty mà dùng hết thủ đoạn, còn Lăng Diệp Bân vì muốn tranh giành địa vị mà hãm hại đồng nghiệp. Mũi nhọn của bọn chúng đều nhắm vào ba con... --

Lời của Mạnh Hinh không cách nào khống chế vang vọng trong đầu, hết lần này đến lần khác, khiến cô muốn nghẹt thở.

"Hinh Nhi, con làm sao vậy?"

Trông thấy gương mặt tái nhợt còn mang theo cả hận ý, Mục Tư Viễn kỳ lạ hỏi.

Nghe tiếng, ánh mắt cô chuyển sang Mục Tư Viễn.

Một suy nghĩ không thể giải thích được len lỏi vào đầu: Có phải chú ấy muốn giết người diệt khẩu, nên mới cố tình tới muộn, khiến chú Lăng mất tích?

Bản thân cô cũng bị suy nghĩ này dọa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: ngưng bích
     

Có bài mới 29.10.2018, 10:53
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1389
Được thanks: 9678 lần
Điểm: 29.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng - Điểm: 31
Chương 210

Giống như một con quỷ đang tác quái, cô càng chống cự thì suy nghĩ đó càng rõ nét hơn, gần như bóp nghẹt hô hấp của cô. Cô không muốn ở trong căn phòng đó thêm nữa. Cô sợ mình sẽ không khống chế được bản thân!

"Con... Con không sao..." Gian nan thốt ra được mấy từ, cô vội vã ra ngoài.

"Hinh Nhi!"

Cố Bảo Bảo và Mục Tư Viễn ra xem, thấy con bé không chạy ra ngoài mà chạy về phòng. Cố Bảo Bảo lo lắng muốn gõ cửa, Mục Tư Viễn kéo cô lại: "Bảo Bảo, cứ để nó một mình!"

"Nhưng..."

Mục Tư Viễn siết tay cô, khẽ lắc đầu.

Giữa hai người sớm đã có sự ăn ý, Cố Bảo Bảo hiểu anh đang muốn con bé tỉnh táo lại trước nên không nói gì nữa, theo anh về phòng. Có lẽ, mai nên gọi Sơ Hàn đến. Vì quan hệ giữa cô ấy và Diệp Bân nên bây giờ xem như cô ấy là người thân nhất của Hinh Nhi!

***

Mục Tiểu Hi nằm mơ.

Trong mơ cô vẫn mang dáng vẻ lúc ba, bốn tuổi, chạy đuổi bắt với hai anh trên bãi cỏ rộng lớn của nhà họ Mục. Đột nhiên cô không cẩn thận bị ngã liền bật khóc. Chị Hinh Nhi lập tức chạy đến đỡ cô lên. Khi hai cô đứng dậy thì không thấy hai anh đâu cả!

Cô lo lắng sốt ruột, bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

"Anh ơi..."

Tiếng nói kẹt trong cổ, bởi vì cô thấy Mộ Thải Hinh đang ngây người đứng trước cửa sổ, giống như một bức tượng gỗ.

"Chị Hinh Nhi." Cô ngồi dậy, dụi mắt hỏi: "Sao chị không ngủ?"

Cơ thể Mộ Thải Hinh chấn động, nhưng không quay đầu lại, chị ấy chỉ nói: "Em ngủ trước đi, chị còn chưa muốn ngủ."

Hi Nhi nhìn đồng hồ, đã hơn ba giờ sáng, lúc này mà chị ấy còn chưa muốn ngủ sao?

Cô nhíu mày, cả đêm chị Hinh Nhi rất kỳ lạ!

Cô nhẹ nhàng xuống giường, đi đến bên cạnh Mộ Thải Hinh.

Khi Mộ Thải Hinh phát hiện, nhanh chóng gạt nước mắt thì đã không còn kịp nữa.

"Sao chị lại khóc?"

Hi Nhi kinh ngạc, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập lo âu.

"Chị... Chị không sao..."

Mộ Thải Hinh lắc đầu: "Chị chỉ gặp ác mộng nên tỉnh lại."

"Ác mộng?"

Hi Nhi như nghĩ tới cái gì gật đầu, cầm lấy hai tay chị ấy: "Chị Hinh Nhi, chị đừng sợ, có em giúp chị!" Nói xong liền cười với chị ấy.

Mộ Thải Hinh thấy em ấy cười, trong sự non nớt lộ ra sự ngọt ngào và yên lặng. Giống như ánh mặt trời thoát khỏi trói buộc sáng sớm, xua tan mọi bụi bặm của thế gian.

Cô không thể tin nổi, nếu chú Mục là người xấu thì sao có thể có một cô con gái tốt bụng thế này!

"Hi Nhi, cám ơn em."

Cô cầm tay Mục Tiểu Hi, trong lòng như không còn băn khoăn như thế nữa.

"Không cần cám ơn." Hi Nhi đưa đầu nhích gần vai cô, đây là cách làm nũng em ấy thích nhất khi còn bé, đến giờ cũng chưa sửa được.

"Chị Hinh Nhi, chúng ta đi ngủ đi!"

"Ừ!"

Cầm tay Hi Nhi giống như bám vào hơi ấm, khiến cơn ác mọng không còn quấy nhiễu cô nữa, đêm nay cô ngủ rất ngon.

Cô không biết mình đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại thì người đầu tiên trông thấy là Mục Sơ Hàn.

"Hinh Nhi, con đã dậy."

Mục Sơ Hàn ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười vuốt tóc cô.

Mộ Thải Hinh ngơ ngác nhìn dì ấy, vành mắt lại bắt đầu đỏ lên.

"Dì Sơ Hàn..." Cô nghẹn ngào, hỏi: "Chú... vẫn không có tung tích sao ạ?"

Mục Sơ Hàn không đành lòng nói thẳng trước mặt cô bé cỡ nào, nhưng... rồi cuối cùng vẫn phải nói.

Huống hồ con bé đã biết.

"Không có." Cô lắc đầu, nụ cười trên khóe môi vẫn chưa rút đi: "Nhưng dì tin, một ngày nào đó sẽ tìm được anh ấy."

Mộ Thải Hinh không nói gì. Khi trông thấy khóe mắt Mục Sơ Hàn hiện lên những vết nhăn, cô không nhịn được cúi đầu. Trong trí nhớ, dì ấy từng xinh đẹp cỡ nào, nhưng hôm nay gặp lại, dì ấy đã không còn là người phụ nữ cao sang và hoa lệ nữa mà chỉ giống như một người bình thường cơ cực.

Tất cả, đều là vì chú.

Vì chú, dì Sơ Hàn quanh năm suốt tháng ở nơi ven biển ẩm thấp, phải chuyển nhà liên tục. Vì chú, chú Mục và dì Cố gánh trách nhiệm chăm sóc cô, dành cho cô mọi thứ tốt nhất!

Bọn họ bỏ ra nhiều tình cảm dành cho cô và chú như thế, nhưng cô lại vì mấy câu nói của người khác mà sinh ra oán hận với bọn họ, cô ngu xuẩn cỡ nào cơ chứ?!

"Dì." Nghĩ đến đây, cô ngẩng lên, "Con có thể ở lại cùng với dì không?"

Mục Sơ Hàn cười vui mừng, nhưng lắc đầu: "Hinh Nhi, con không thể ở lại. Con phải trở về, phải học tập tốt, phải trưởng thành thật tốt. Dì nghĩ sau khi Diệp Bân trở về, người muốn gặp nhất chính là một Hinh Nhi hoạt bát khỏe mạnh, lại còn ưu tú nữa đúng không?"

-- trưởng thành thật tốt --

Những lời này như vỗ lên trái tim cô, khiến cô run rẩy.

Đúng, đúng! Cô phải trưởng thành, phải mau trưởng thành!

Trưởng thành rồi, cô mới có thể hiểu được chuyện xảy ra năm đó! Cô nhất định phải hiểu rõ năm đó đã xảy ra chuyện gì!

Vì thế, cô nghiêm túc gật đầu.

***

Cố Bảo Bảo chỉ hy vọng lo lắng của mình là dư thừa.

Nhưng từ sau khi quay về từ Anh, Mộ Thải Hinh thật sự thay đổi, con bé càng trở nên trầm lặng ít lời. Khi mọi người cùng ăn cơm, con bé có thể im lặng đến mức làm cho người ta gần như quên đi sự tồn tại của mình. Hơn nữa, nó càng ngày ăn càng ít. Nếu không phải Cố Bảo Bảo hàng ngày đều dặn người giúp việc làm cho mỗi đứa một bữa ăn đủ chất dinh dưỡng, cũng tự mình giám sát chúng ăn, cô hoài nghi chỉ với lượng thức ăn mà Mộ Thải Hinh ăn mỗi ngày thì có đủ để nó lớn không!

Chẳng qua, cô có thể giám sát việc ăn uống của con bé, nhưng những phương diện vật chất khác thì cô không cách nào miễn cưỡng.

Có một lần, Hi Nhi lén nói cho cô biết, chị Hinh Nhi khâu tất rách lại để tiếp tục dùng.

Trong mắt Hi Nhi, đây là chuyện khó tin cỡ nào!

Bởi vì quần áo trong tủ của cô bé rất lâu mới phải thay một lần!

Càng không nói đến tất, ông bà nội của cô bé chỉ thiếu điều mang cả cửa hàng đến cho cô bé.

Nhưng Cố Bảo Bảo trừ thương ra thì cũng không nói thêm gì. Cô có thể hiểu được tâm trạng của Hinh Nhi.

Hinh Nhi vốn rất khôn ngoan, bây giờ đang dần trưởng thành, cũng biết được lòng tự tôn và sống tự lập.

Không muốn nhận đồ mà người khác cho là rất bình thường. Một khi đã như vậy thì cô cần gì nói ra để làm tổn thương lòng tự trọng của Hinh Nhi?

Có lẽ, cô vĩnh viễn không đoán ra được, Mộ Thải Hinh làm vậy chỉ vì trước khi chưa khẳng định được sự thật, không muốn nhận thêm nhiều vật chất từ nhà họ Mục.

Ngày này qua ngày khác, cô vô cùng nỗ lực học tập, nỗ lực trưởng thành. Cô chỉ mong có một ngày, cô có thể tự mình tìm hiểu rõ ràng chân tướng sự thật!

Trong lúc cô đang mong chờ, ba năm đã lại trôi qua.

Hôm nay là ngày sinh nhật mười tám tuổi của Hoan Hoan Nhạc Nhạc.

Hôm nay, cũng là ngày Hoan Hoan tốt nghiệp đại học.

Cả nhà họ Mục, vì xem xét cậu nên tiếp tục học cao hơn hay vào công ty để chuẩn bị thay thế Mục Tư Viễn mà đã tranh luận một tháng.

Mục Phong Minh và Cố Bảo Bảo cho rằng cậu nên học thêm mấy năm, trau dồi kinh nghiệm cuộc sống trước. Mục Tư Viễn tất nhiên không đồng ý. Anh nói muốn trau dồi kinh nghiệm cuộc sống thì vào công ty là lựa chọn tốt hơn cả.

"Ôi, ba mẹ lại tranh luận nữa."

Hi Nhi ngồi xuống ghế bành ở vườn hoa, than thở với Mộ Thải Hinh bên cạnh, "Thật không chịu được hai người, đã là vợ chồng già rồi mà còn muốn chơi cái trò buồn nôn ấy!"

Hi Nhi mười ba tuổi nói chuyện giống như một đứa bé thích ra vẻ người lớn.

Mộ Thải Hinh cười khẽ.

Mỗi lần tranh luận đều biến thành trò chơi chú Mục hôn dì Cố, chẳng trách Hi Nhi lại nói như vậy.

"Nhưng mà... Chị Hinh Nhi nghĩ sao? Anh Hoan nên vào công ty hay đi du học?"

Mộ Thải Hinh bình tĩnh lắc đầu: "Chị không biết." Cô quả thực không biết.

Kể từ khi Hoan Hoan mười lăm tuổi vào đại học đến nay, mỗi năm chỉ về nhà một lần.

Lần nói chuyện cuối cùng của họ hình như là vào một năm trước. Hơn nữa chỉ có câu "Anh đã về".

"Thật ra anh Hoan giỏi như thế, dù làm gì cũng được, anh ấy nhất định sẽ làm tốt nhất!" Hi Nhi sùng bái nói.

"Anh ấy có giỏi như thế sao?"

Tiếng Nhạc Nhạc truyền đến, mang theo sự trêu tức, "Hi Nhi, nếu em không phải là em gái tụi anh, không phải sau này sẽ muốn lấy Hoan Hoan đấy chứ?"

Hi Nhi lườm cậu. Anh Nhạc xấu nhất!

Không chỉ làm việc không nghiêm túc mà học cũng không nghiêm túc, nói chuyện cũng không nghiêm túc.

Xem đi, anh Hoan đã tốt nghiệp đại học mà anh ấy đến thi đại học cũng không tham gia, còn thường xuyên bỏ học nữa!

"Không muốn nói chuyện với anh!" Cô hừ một tiếng, quay mặt sang một bên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.12.2018, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1389
Được thanks: 9678 lần
Điểm: 29.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng - Điểm: 59
Chương 211

"Không nói chuyện với anh?"

Nhạc Nhạc mười tám tuổi đã cao tới 1m8, vì thường xuyên vận động với đánh nhau nên cơ thể rắn chắc hơn bạn cùng trang lứa. Nói đến sức lực, một tay nhấc Hi Nhi lên cũng không thành vấn đề!

Lúc này cậu liền nhấc cô em lên như nhấc con gà rồi đung đa đung đưa.

"Anh xấu!" Hi Nhi hét toáng lên, cảm giác này chẳng khác nhảy dây là mấy.

"Gọi anh tốt!" Điều kiện của Nhạc Nhạc vô cùng đơn giản.

"Còn lâu, a..."

Chưa nói xong Nhạc Nhạc đã tung cô lên, làm cô sợ tới mức chảy cả nước mắt. Nhưng lúc rơi xuống thì liền lọt vào cái ôm êm ái, không có chút đau đớn nào như bị ngã sấp xuống mặt cỏ. Hóa ra ôm lấy cô vẫn là người anh xấu xa này!

"Hu hu!"

Nguy hiểm thật!

Cô không để ý hai người đang giận dỗi, ôm lấy cổ anh òa khóc.

"Anh Nhạc, em... em sợ!" Cô vừa khóc vừa tựa đầu vào vai anh.

Nhạc Nhạc cười ha ha, "Đúng là đồ nhát gan! Có phải em là em gái của Mục Vĩnh Nhạc này không hả?"

Tuy nói vậy nhưng tay cậu lại thương yêu xoa đầu cô, dịu dàng dỗ dành: "Được rồi, đừng khóc."

Hi Nhi xoa cái mũi hồng hồng, "Muốn em không khóc cũng được, trừ phi..."

Con ngươi của cô quay sang Mộ Thải Hinh: "Mấy ngày nay chị Hinh đều không vui, anh có thể làm chị ấy cười được không?"

Không biết chủ đề làm sao lại đột ngột chuyển sang mình, Mộ Thải Hinh đờ người ra, nghe Nhạc Nhạc nói: "Không phải dễ lắm à? Hinh Nhi, em thấy anh chẳng lẽ không vui? Cười một cái nào!"

Cười!

Đã lâu rồi cô chưa cười sao?

Lâu đến mức Hi Nhi phải dùng đến yêu cầu này?

Trong lòng cô có chút sợ hãi, ép buộc mình nở nụ cười.

"Hi Nhi. Chị có cười mà."

Hi Nhi không tin hừ một tiếng, "Mới là lạ. Em rõ ràng thấy chị không cười. Nhưng mà..." Em ấy vỗ sang người bên cnahj: "Anh Nhạc ở đây, em cũng không sợ chị không cười!" Nói xong em ấy chạy đi.

Trong lòng Mộ Thải Hinh không khỏi hồi hộp. Em ấy nói như vậy có phải có ý gì khác không?

Khóe mắt cô nhìn sang Nhạc Nhạc thì thấy anh sắc mặt bình thường ngồi xuống ghế dài. Anh không thể đoán được tâm trạng cô lúc này. Anh chính là người tùy tiện, lòng dạ rộng lớn như vậy. Thật sự, sau khi chung đụng với anh Nhạc, cô cảm thấy trong lòng không còn gánh nặng. Nghĩ đến đây, nụ cười bên môi càng sâu hơn, rồi ngồi xuống bên cạnh anh.

Hoan Hoan đứng xa xa nhìn, trong lòng ảm đạm.

Hai tháng nay cậu ở nhà, rất hiếm thấy được nụ cười của cô.

Thì ra chỉ khi ở bên cạnh Nhạc Nhạc, cô mới có thể... Vui vẻ.

Suy nghĩ trống rỗng, cậu đứng lặng thật lâu bên cửa sổ, cho đến khi người giúp việc mời cậu xuống ăn cơm.

Trên bàn ăn, mọi người đều thảo luận sôi nổi về việc cậu đi hay ở, im lặng một lúc lâu cậu đột nhiên nói: "Con đi du học!"

Thấy Mục Tư Viễn sửng sốt, cậu lặp lại lần nữa: "Ba, con muốn đi du học. Ba cho con ba năm, con sẽ trở về tiếp nhận công ty."

Đây là quyết định cuối cùng của cậu, không thể thay đổi. Cậu buông bát đũa rồi đi lên lầu.

Tiếng bước chân trong trẻo đánh vào tim Mộ Thải Hinh, tạo thành một âm thanh: Anh ấy muốn đi, muốn đi!

Không còn là một tháng về một lần, không còn là một học kỳ mới được gặp một lần, lần này, có thể phải ba năm không gặp lại.

Qua ba năm nữa, cô cũng đã mười tám tuổi rồi!

Trong ba năm sẽ xảy ra chuyện gì?

Ba năm sau, cô có còn ở lại nhà họ Mục nữa không, có thể được gặp anh Hoan nữa không?

Vô vàn nghi vấn xoắn lại trong lòng cô, mãi cho đến đêm khuya, cô vẫn không cách nào đi ngủ.

Chỉ cần nghĩ tới việc ba năm sau họ có thể không còn được gặp nhau nữa, cô không cách nào ở yên trong phòng.

Cô đẩy cửa nhìn hai căn phòng bên phải cầu thang.

Một căn phòng là của Hoan Hoan.

Cô cắn răng, dựa vào trái tim để sinh ra dũng khí, đi tới, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Bên trong chỉ có ánh đèn mờ mờ, cô biết thói quen của anh, khi ngủ thích để đèn.

Sau khi nghe tiếng hít thở đều đặn của cậu, khóe miệng cô hiện lên nụ cười chua sót. Cô nhẹ nhàng đi đến bên giường.

Dưới ánh đèn, khuôn mặt ngủ say không mất đi vẻ tuấn tú kiên nghị, mang đến cho cô chỉ có vô vàn phiền muộn và thương cảm.

Anh Hoan...

Trong lòng cô thở dài, rất muốn chạm vào gương mặt anh. Bởi vì trước kia không có cơ hội, sau này lại càng không có. Cho nên, hãy để cô nắm chắc lần này đi!

Lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, để cô dứt bỏ một phần tình cảm không thể nói rõ này.

Anh Hoan, chúc anh thuận buồm xuôi gió!

Chúc anh...

Cô cúi người, khi cánh môi mềm mại chạm lên trán anh, nước mắt cũng không nhịn được lăn trào. Sợ anh tỉnh lại, cô vội vàng rời đi mà không thấy người trên giường bỗng chốc mở mắt, toàn thân chấn động, đang muốn đứng dậy đuổi theo...

"Hinh Nhi?"

Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng của Nhạc Nhạc.

Cậu sững sờ, nghe Nhạc Nhạc nói tiếp: "Hinh Nhi, em đến tìm anh à? Sao lại đi nhầm phòng thế?"

"Ừm... Em... em nhầm!"

Giọng cô vang lên, mang theo chút hoảng loạn, "Bây giờ không có việc gì, em... em đi ngủ đây."

"Ừ, mau ngủ đi!"

Một lúc sau, trên hành lang lại trở về sự yên tĩnh, cậu mới bình tĩnh lại.

Thì ra em ấy nhầm cậu thành Nhạc Nhạc?

Nhầm cậu là Nhạc Nhạc!

Cậu cười, đưa tay lên lau đi hơi ấm còn sót lại trên trán.

***

Hai năm sau.

Mục Vĩnh Nhạc phóng chiếc xe thể thao ra từ trong nhà để xe khiến người làm vườn đang tỉa cành hoảng sợ.

"Nhạc thiếu." Ông ấy kháng nghị: "Cậu không thể dọa ông già này thế chứ!"

Cửa kính hạ xuống lộ ra khuôn mặt tươi cười của Mục Vĩnh Nhạc: "Chú xem, con xe này của cháu thế nào?"

"Chậc chậc." Chú Đinh làm vườn đi quanh chiếc xe, vui vẻ gật đầu: "Không tệ, không tệ!" Ông giơ ngón cái lên, "Vẫn là Nhạc thiếu giỏi!"

Hơn mười nghìn người đăng ký tham gia thi đấu vượt chướng ngại vật, Nhạc thiếu bộc lộ tài năng giành được giải nhất, có được con xe thể thao đó!

Nghe vậy, Mục Vĩnh Nhạc cười ha ha.

"Lần đầu tiên cháu nghe người ta khen đấy!"

Do anh vào một trường đại học bình thường nên đến giờ ba vẫn còn canh cánh trong lòng!

Trên dưới nhà họ Mục đều biết nhưng không ai vì vậy mà xem nhẹ thiếu gia này!

Bởi thiếu gia chẳng những rộng rãi dễ hòa nhập, hơn nữa ai cũng nói chuyện hợp ý. Quan trọng hơn là, với chuyện mà mình thích, cậu ấy sẽ nghiên cứu đến cùng, trở thành nhân tài trong lĩnh vực đó. Khụ khụ, mặc dù, chuyện cậu ấy thích là --- đánh nhau ---!

"Nhạc thiếu." Chú Đinh làm vườn lắc đầu, "Tôi thấy cậu cũng giỏi như Hoan thiếu, nếu không trò chơi kia nhiều trạm gác như thế sao cậu có thể vượt qua được?"

Đến cửa ải cuối cùng, còn vượt trước Á quân nửa tiếng, khiến cho khán giả trợn mắt mà nhìn!

Mục Vĩnh Nhạc vẫn cười ha ha, không để tâm, "Được rồi, không nói chuyện với chú nữa, cháu muốn ra ngoài đón gió!"

Bỗng một người giúp việc chạy xuống bậc thềm, vội vãn đến bên cạnh anh: "Nhạc thiếu, bà chủ nói cậu không thể ra ngoài, lát nữa Hoan thiếu sẽ trở về!"

Anh sẽ về?

Mục Vĩnh Nhạc sửng sốt.

Đã hai năm anh ấy chưa về, bây giờ lại đột nhiên trở về?

Nói thật, hai năm qua anh ấy bận học, hai người ngay đến nói chuyện điện thoại cũng ít, anh thật sự có chút nhớ.

"Được!"

Anh tắt máy xuống xe.

Lúc này, cổng mở ra, thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến, lái xe trong nhà đã đón Mục Hà Hoan về.

Mục Vĩnh Nhạc vui vẻ hét to: "Anh!"

Mục Hà Hoan xuống xe liền ngẩng đầu lên.

Hai năm không gặp, Nhạc Nhạc càng trở nên vạm vỡ, rắn chắc, cơ bắp như muốn bật tung cái áo phông trắng. Làn da cũng đen hơn, nhưng lộ ra vẻ khỏe mạnh không gì sánh được.

Còn trong mắt Mục Vĩnh Nhạc, anh trai cũng thay đổi. Dáng vẻ thư sinh yếu ớt không còn nữa, thay vào đó là khí chất trầm ổn, nét mặt cương nghị, lộ ra vẻ tàn nhẫn mà người trong thương trường nên có.

Đúng rồi, nghe ba nói, anh vừa học ở trường vừa học cách quản lý chi nhánh công ty của Mục Thị xây bên đó, hơn nữa còn làm ra thành tích rất tốt.

"Nhạc Nhạc!"

Chỉ tiếng gọi này vẫn vô cùng thân thiết hệt như khi còn bé.

Mục Vĩnh Nhạc chạy đến, cả hai người ôm chặt nhau như lần đầu tiên hai người gặp nhiều năm trước.

Mục Vĩnh Nhạc vỗ anh trai: "Xem này, chúng ta vẫn cao bằng nhau!"

Nói cũng lạ, bất kể khí chất của hai người khác biệt thế nào, chiều cao vĩnh viễn đồng đều.

Mục Hà Hoan nhướng mày, ra vẻ bất đắc dĩ: "Hết cách rồi, cùng một mẹ sinh mà!"

Hai người vui vẻ nhìn nhau cười, cùng đi vào nhà.

"Anh, sao anh lại đột nhiên về thế?" Mục Vĩnh Nhạc hỏi.

"Anh sắp đi Úc, tiện thể về nhà xem thế nào." Mục Hà Hoan nói, lơ đãng nhìn về phía cửa.

Anh thấy lạ, bây giờ là sáng sớm, vì sao không thấy người anh hẳn phải thấy.

"Nhạc Nhạc... Mọi người đâu?

Mọi người?

"Ở trong đó!"

Mục Vĩnh Nhạc thấy anh hỏi thật lạ, "Ông nội còn chưa dậy, ba đến công ty, còn mẹ thì chắc đang chuẩn bị bữa sáng cho anh."

Mục Hà Hoan gật đầu, nghe em nói tiếp: "Hi Nhi mới tham gia một dàn hợp xuống, phải đi tập từ sớm."

"Anh, lần này anh về, nhất định phải ở lại mấy ngày đó!"

Mục Hà Hoan nhìn em, mỉm cười, "Để xem đã."

Biết đâu sẽ ở vài ngày.

Biết đâu, ngày mai sẽ đi.

***

Trong nhà không có thay đổi nhiều so với hai năm trước, cơ thể ông nội vẫn tốt, ba mẹ vẫn thích làm những trò buồn nôn.

Còn về Hi Nhi, bây giờ đã lớn thêm hai tuổi, ngược lại càng trở nên nhu thuận điềm đạm.

Mục Hà Hoan nhìn quanh bàn ăn, ánh mắt dừng lại chỗ trống bên cạnh Hi Nhi.

Chỗ ngồi đó trống không.

Anh nghĩ rồi dùng giọng bình tĩnh hỏi: "Hinh Nhi đâu?"

Hi Nhi thở dài một hơi: "Chị Hinh Nhi đã đến một thành phố nhỏ cách đây 2000 km."

Ánh mắt anh lóe lên, "Vì sao?"

Cố Bảo Bảo cười: "Hinh Nhi nửa năm trước đỗ vào một trường Đại học ở đó, ba mẹ khuyên nó không nên đi, nhưng nó cứ khăng khăng."

Hi Nhi tiếp lời mẹ: "Mọi người đều bảo chị ấy và anh Nhạc đi du học Mỹ, chị ấy không muốn, ngược lại một mình đi học ở nơi khác."

"Này!"

Nghe vậy, Nhạc Nhạc lập tức sửa chữa: "Hi Nhi, em đừng nói lung tung. Hinh Nhi chỉ nói là chưa muốn ra nước ngoài học, đến lúc đó em ấy vẫn sẽ cùng anh sang Mỹ học nghiên cứu sinh!"

Nghe đến ba từ --- nghiên cứu sinh ---, Hi Nhi không nói, chỉ cười thầm.

Anh Nhạc có thể thi được nghiên cứu sinh sao? Trừ phi có sở nghiên cứu nào dạy người ta đánh lộn.

Mục Hà Hoan thì không thấy buồn cười, anh chỉ im lặng ăn cơm.

Không ai biết anh đang nghĩ gì.

Thật ra đến anh cũng không biết mình đang nghĩ gì.

"Anh Hoan!"

Hi Nhi nháy mắt mấy cái với anh, "Anh ở nước ngoài hai năm, đã tìm cho em chị dâu chưa đấy?"

Anh trai cô đẹp trai thế này, nhất định có rất nhiều cô gái muốn làm chị dâu của cô!

Nghe vậy, tay anh đang cầm đũa run lên.

Phản ứng này có hơi mãnh liệt, nhưng Cố Bảo Bảo đã nhìn ra manh mối, trong bụng cười khẽ.

Bà còn nhớ, khi Hoan Hoan còn bé rất hay xấu hổ với bạn gái, có phản ứng khẩn trương như vậy còn không nói rõ tất cả hay sao?

Đợi buổi tối bà nhất định phải hỏi nó.

Không cần chờ đến tối, bà còn đang gọt trái cây với người giúp việc trong bếp thì nghe tiếng hét đầy vui sướng của Hi Nhi phát ra từ phòng khách.

"Mọi người đến xem này, bạn gái của anh Hoan thật xinh đẹp!"

Bà sửng sốt, còn tưởng "bạn gái của anh Hoan" đột nhiên đến nhà, vội vàng chạy ra xem. Hi Nhi trốn sau ba với Nhạc Nhạc, cầm di động của Hoan Hoan ồn ào.

Bà vừa bực mình vừa buồn cười, "Vậy hả? Đưa mẹ xem!"

"Mẹ, không nên xem!"

Hoan Hoan không đoạt lại được di động, đỏ mặt nói: "Mẹ, thật sự không nên xem!"

Nó đã nói vậy thì bà càng phải xem. Bà cầm lấy điện thoại, trên đó là một tin nhắn bằng hình đã được gửi tới. Cô bé trong hình rất xinh đẹp, đang hôn gió Hoan Hoan, bên dưới có ghi dòng chữ: "Anh yêu, em nhớ anh lắm!"

"Anh." Nhạc Nhạc thích nhất là giỡn cợt, càng lớn tiếng: "Anh thật không thật thà, đã gọi anh yêu rồi mà còn không giới thiệu với cả nhà!"

"Cái này... Cái này..."

Anh thật không biết nói thế nào, nếu không lấy lại được điện thoại thì anh cũng không lấy nữa, ngồi xuống sô pha.

"Mọi người cứ xem đi, xem đủ rồi thì trả cho con!"

Thật sự là hết cách với bọn họ.

Mục Phong Minh cười ha ha: "Hoan Hoan, vậy thật là bạn gái à?"

Mục Hà Hoan ngơ ra.

Có thật là bạn gái không?

Chắc là vậy, chí ít các bạn học đều nói như vậy. Bởi vì cô gái thường xuyên xuất hiện bên cạnh anh chỉ có cô ấy.

Nhưng đó tuyệt đối không phải chủ ý của anh!

Chẳng qua ngày đầu tiên gặp đã đụng phải cô ấy, cô gái con lai xinh đẹp này.

Sau này ở đâu anh cũng có thể gặp được cô ấy, cho dù là nghi đi làm ở công ty cũng thấy cô ấy ở đó!

Các bạn học đều nói cô ấy theo đuổi anh, kiên trì hơn hai năm, bỏ ra rất nhiều, cũng rất khổ cực, anh nghĩ nên cho cô ấy một công đạo.

Nhưng anh nên cho cô ấy công đạo gì đây?

Sự im lặng của anh bị Mục Phong Minh xem là thừa nhận, "Nếu là bạn gái, sau này có cơ hội thì mang về nhà chơi."

Nghe ông nội nói vậy, không hiểu sao anh thấy bực bội.

"Con biết rồi!" Đáp lại ngắn gọn, anh liền đứng dậy lên gác, để lại mọi người ngồi trong phòng khách đưa mắt nhìn nhau.

Xem ra, Hoan Hoan không có nhiều hứng thú với bạn gái của nó!

***

"Mục Hà Hoan, nghe nói anh phải đi hai tháng, anh muốn đi đâu?"

"Anh đi có chút việc."

"Anh không nói cũng được. Nhưng anh nhất định phải về sớm để tham gia sinh nhật của em."

"Anh không biết anh có về sớm được không."

"Em mặc kệ, tóm lại em chờ anh!"

"Tư Lâm Đạt!"

Cách sinh nhật cô ấy còn ba ngày.

Hoan Hoan thở dài, mở bản đồ điện tử, bất giác nhớ đến thành phố mà Hi Nhi nói lúc ăn cơm.

Cô ấy ở đó!

Vì sao cô ấy chọn nơi đó để học?

Không phải cô ấy nên ở cùng Nhạc Nhạc sao?

Anh đứng dậy, chậm rãi bước về phía cửa sổ thì thấy ba mẹ đang ngồi uống cà phê trong vườn. Tâm niệm vừa động, anh liền đi xuống lầu.

"Hinh Nhi và Nhạc Nhạc không tệ, là thanh mai trúc mã từ bé..."

"Bây giờ còn cách nói thanh mai trúc mã này sao?"

"Đáng ghét..."

Anh đến gần, nghe được đối thoại đứt quãng của ba mẹ.

Bước chân anh do dự, nhưng bọn họ đã thấy anh.

"Hoan Hoan!"

Cố Bảo Bảo vui vẻ vẫy tay với anh, "Mau đến đây, nói chuyện với ba mẹ."

Anh gật đầu, ngồi xuống cạnh bọn họ.

Cố Bảo Bảo rót cho anh một cốc cà phê, "Ở bên đó sống được không?"

"Con rất ổn, cám ơn mẹ đã quan tâm."

"Thằng ngốc!"

Cố Bảo Bảo xoa đầu anh: "Đừng nói những lời khách khí đó với mẹ."

Anh mỉm cười, đổi chủ đề: "Ba mẹ, hai người mới nói chuyện gì vậy, hình như rất vui vẻ?"

"Ba mẹ?" Cố Bảo Bảo cười: "Ba mẹ đang nói về Nhạc Nhạc và Hinh Nhi!"

Bà vỗ tay con trai: "Hoan Hoan, con cảm thấy Nhạc Nhạc và Hinh Nhi thế nào?"

"Em ít làm trò đi, chúng còn trẻ, nói chuyện này còn quá sớm!"

"Cũng không phải bàn chuyện cưới gả." Cố Bảo Bảo không phục nhìn chồng, "Nói có gì hay hơn người."

Cứ như vậy, bọn họ bỏ lỡ nụ cười đắng chát bên môi Mục Hà Hoan, chỉ nghe anh trả lời ngắn gọn: "Rất tốt!"

"Mẹ cũng thấy tốt!" Cố Bảo Bảo vui vẻ khi con trai đồng ý với cái nhìn của bà, "Con xem, khi còn bé chúng đã tốt như vậy, thường xuyên chơi cùng với nhau, quan hệ như thế, sau này kết hôn thì càng bền chặt..."

--- Sau này kết hôn ---

Sau đấy mẹ còn nói gì nữa anh không nghe lọt nổi một chữ, trong tim chỉ quẩn quanh một cảm giác kỳ lạ.

Không cách nào nói ra.

Anh chỉ nhớ mình nằm mơ.

Trong mơ, cô bé nhỏ nhắn kia chạy đến bên cạnh, cẩn thận nắm lấy góc áo anh, nhu thuận nói: "Anh Hoan, đưa Tiểu Mộ Nhi đi chơi có được không?"

Được!

Anh cười, sao mà không được?

Nhưng tỉnh lại chỉ có một mình anh trong căn phòng trẻ em trống trơn.

"Anh! Anh!"

Ngoài cửa truyền đến giọng Nhạc Nhạc hoàn toàn đánh thức anh.

Anh vội vàng ra khỏi phòng trẻ em: "Sao vậy?"

Nhạc Nhạc cười kéo anh đi vào phòng, "Mau xem, Hinh Nhi gửi cho em rất nhiều ảnh chụp."

Hoan Hoan nhìn em mở ra một tệp được đặt tên là --- Trường mới ---

"Anh đến xem, có phải Hinh Nhi đã xinh hơn rất nhiều không?"

Nhạc Nhạc hào hứng kích con chuột, rồi lại thất vọng. Bởi vì em ấy gửi rất nhiều ảnh chụp cảnh, trong đó hoàn toàn không thấy hình em ấy. Đến khi Nhạc Nhạc muốn nổi nóng thì rốt cuộc đã xuất hiện một bức.

Cô đứng sau bó hoa nở rộ, nhìn màn ảnh cười nhẹ.

Nụ cười đó còn đẹp hơn cả bó hoa.

"Đẹp không? Đẹp không?" Nhạc Nhạc hỏi, anh không biết nói gì.

"Mặc dù không được như cô bạn gái của anh, là con lai, nhưng Hinh Nhi của em cũng rất đẹp đấy!"

Nhạc Nhạc hiển nhiên hiểu lầm ý của anh, không phục nói.

--- Hinh Nhi của em ---

Trái tim anh run lên.

"Nhạc Nhạc." Anh ngẩng lên, cố nặn ra nụ cười: "Em rất thích Hinh Nhi à?"

"Đương nhiên là thích rồi!"

Nhạc Nhạc gật đầu không cần nghĩ ngợi, tiếp tục xem hình.

Không ai phát hiện, thứ gì đó trong lòng anh đã vỡ nát.

"Nhạc Nhạc." Đột nhiên anh nói: "Mai anh sẽ đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 217 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: huynhanhduy và 450 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

2 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

4 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 45, 46, 47

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

6 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

9 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 186, 187, 188

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

19 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30


Thành viên nổi bật 
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Ning An
Ning An
ngocdung0
ngocdung0
Puck
Puck
THO THO
THO THO
TranGemy
TranGemy

Ngọc Nguyệt: ...
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 334 điểm để mua Chó vẫy đuôi
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 388 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 280 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Giày mũi nhọn tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Logo Arsenal
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 494 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày boot nâu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Gấu hồng đón giáng sinh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Diệp Băng Linh:
Mèo Ăn Cá: có ai khônggg
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 335 điểm để mua Kitty cô dâu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 332 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 315 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 252 điểm để mua Bánh kem dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.