Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 21.08.2014, 01:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:behe:  :behe:  :behe: các nàng đoán ghê gớm thật, trúng y chóc rầu


Chương 96: Mưa đá đột kích



Đoan Ngọ qua đi, Tử Tình đến sau sơn hái đào, lúc mùa xuân Tử Tình phát hiện có ba cây đào nở hoa, rất là kinh hỉ, từ đó về sau mỗi lần nhặt trứng gà đều đứng dưới tàng cây nhìn xem, bây giờ cuối cùng cũng nhìn thấy quả đào hơi hồng, rốt cuộc kiềm chế không được, chọn bảy tám quả lớn, về nhà rửa sạch, chia cho mọi người, Tử Thọ cùng Tử Hỉ đều nói ăn ngon, nhưng Tử Tình cảm giác bình thường, không đủ ngọt.

Từ đó, mỗi ngày nhặt trứng gà Tử Tình đều mang về vài quả đào, thấy trái nào ngon thì nàng cất hạt lại, vùi vào vườm ươm, như thế, qua bảy tám ngày, quả đào chín hết, Tử Tình thương lượng cùng Thẩm thị, đưa lão gia tử một ít, rồi đưa đến Bạch Đường thôn một ít, từ khi Tăng Thụy Tường ở nhà, Hà thị không đến nữa, Tử Tình có chút nhớ nhung bà ngoại .

Thẩm thị nghe xong thương lượng cùng trượng phu, Tăng Thụy Tường nói "Cứ vậy đi, chờ tan học xong ta sẽ tự mình đi một chuyến, ngươi yên tâm, nhất định sẽ mời ngoại qua đây ở."

Hà thị đến nhà, Thẩm thị cùng Tử Tình thoải mái không ít, Tử Tình không phải quản lí chuyện bếp núp, mỗi ngày chỉ để ý dưa hấu và cây ăn quả phía sau núi, năm nay mùa màng tốt, nuôi gà dê nhiều, phân cũng nhiều, dưa hấu và cây ăn quả mọc kông sai. Từ hai mươi tháng năm tới nay, dưa hấu đã bán vài lần, Tử Tình nhìn dưa hấu lớn lớn nhỏ nhỏ đầy đất, tính toán lượng tiền thu vào năm nay, trong lòng vui vẻ.

Ai ngờ vào hôm phơi đồ tháng sáu Thẩm thị vừa đem vải dệt quần áo cùng đệm chăn trong rương lấy ra phơi, Tử Tình cũng phơi da dê mà cha xử lí, ba mươi tấm da dê, Thẩm thị không bán cái nào, nói là lấy để làm mấy đệm giường, mùa đông nằm cho ấm áp. Thư phòng, mùa đông sẽ rải thảm lông dê lên sàn gỗ, ngồi ở trên không lạnh. Ngay tại canh ba giờ Tỵ, Tử Tình ngồi ở hành lang, đột nhiên phát hiện bầu trời vừa mới còn trong xanh, giờ đã mây đen cuồn cuộn, cũng may phát hiện sớm, nhanh nói Thẩm thị cùng Hà thị thu dọn đồ, dù như vậy, vẫn có ít quần áo dính mưa, sự thật mà nói là mưa đá.

Ngay từ đầu, mọi người chưa để ý, còn cười nói người nhiều nên làm nhanh. Quần áo da dẻ không có gì tổn thất. Sau này, thấy mưa đá to bằng nắm tay nện trên đất bùn, tạo thành từng hố từng hố, Tử Tình nghĩ tới dưa hấu."Nương, hỏng rồi, dưa hấu chắc chắn bị nát, còn gà trên núi nữa."

Thẩm thị vừa nghe, sốt ruột. muốn lao ra ngoài xem dưa hấu, Tử Tình cùng Hà thị túm nàng lại, "Nương, mưa gió to thế này, nương đừng ra ngoài, rất nguy hiểm. Dù sao chúng ta cũng đã bán nhiều rồi."

"Đó là bạc mà, hơn một ngàn lượng đó. Chỉ vì thế này mà không có." Thẩm thị giẫm chân thở dài, khóc lên, Thẩm thị vừa khóc, Tử Hỉ không biết chuyện gì, cũng oa oa khóc lên.

"Nương. Năm nay không có thì sang năm sẽ có. Người không có việc gì là tốt rồi." Tử Tình khuyên nhủ, lại bế Tử Hỉ dỗ.

"Đúng vậy, sao ngươi còn không ổn trọng bằng một đứa nhỏ hả? Nghe lời nương đi, vào nhà đã. Tử Hỉ khóc, lát nữa Tử Vũ cũng tỉnh. Tìm không thấy ngươi cũng khóc cho coi." Hà thị khuyên nhủ.

Mưa đá tầm tả hơn 1 canh giờ, Tăng Thụy Tường bị nhốt ở học đường, cũng sốt ruột. Mưa ngừng, Tử Tình liền xông ra ngoài, dưa hấu là một mảnh hỗn độn, vô cùng thê thảm, chắc không thu được gì rồi, cũng may là góp nhặt được ít mầm móng, nhưng không biết có đủ không nữa. Tử Tình nhặt ít mảnh vỡ của dưa hấu chín, tách lấy hạt, Thẩm thị cũng đi ra, ngẩn người. Lúc Tăng Thụy Tường về nhà, Thẩm thị lại ôm hắn khóc rống."Ô ô, hơn một ngàn lượng bạc đó. . ."

Tăng Thụy Tường thấy thê tử như vậy, cố gắng đè xuống sự uể oải, nhẫn nại khuyên giải thê tử. Còn nói lúa năm nay chắc không thu được gì, chi bằng nhổ hết để trồng dương khoai, còn có thể bán giá tốt.

Tử Tình thấy hai người họ như vậy, không quấy rầy, tự mình đi đến phía sau núi, nhiều cây ăn quả bị gãy cành, tước chạc, may mắn là không bị gãy thân chính. Cũng có một số gà không kịp tiến vào chuồng, có què chân, có nhiều con không nhúc nhích gì, dê thì không sao, đi một vòng, vài chục con ngỗng lớn cũng bị thương.

Tử Tình trở về nói cho Thẩm thị vừa, Thẩm thị nghe xong nước mắt lại rơi xuống, nói là cầm đi bán, dù sao cũng chưa có chết, bán giá thấp hơn là điều đương nhiên, cũng may không nhiều lắm, tổng cộng tầm một trăm con. Cả nhà vội mấy ngày, mới dọn dẹp xong tàn cục.

Tử Phúc Tử Lộc nghỉ phép về nhà, bọn họ cũng có chuyện trì hoãn một ngày, thấy mưa đá, nên sốt ruột, trời vừa chuyển tốt đã vội vàng chạy về.

Các con đều vây quanh người, tâm tình Thẩm thị cũng nhanh chóng tốt lên, bởi vì Tử Phúc khuyên nàng, suy xét vào một góc độ khác, dù sao năm nay trong nhà còn thu vào được hơn một ngàn lượng bạc, mạnh hơn trước kia biết bao nhiều lần.

Thẩm thị nghe vậy, thấy có lý, vì thế một lòng chuẩn bị bọn nhỏ ăn mặc, nửa năm qua, vóc người Tử Phúc cùng Tử Lộc đều dài hơn không ít, quần áo đều phải may mới. Tăng Thụy Tường thấy vậy, nhẹ nhàng thở ra, nhưng cũng oán trách Thẩm thị, nói: "Con nói thì ngươi nghe, ta khuyên ngươi mấy ngày cũng không thấy ngươi cười một cái, không ngờ trong lòng ngươi ta lại không quan trọng như con?" Mấy ngày sau, Thẩm thị trái lại phải dỗ hắn.

Cuối tháng, địa tô (thuế cho thuê đất) chỉ lấy ba phần, trận mưa đá này làm tổn thất hơn một ngàn lượng, gà mái bị kinh sợ, trứng cũng không dám đẻ, Thẩm thị vừa mua gà con mới, vừa bán gà lớn. Cũng may gà trong nhà đều áp dụng nuôi thả, thịt tươi mới, chu chưởng quầy trả giá tốt, kéo đi từng lứa.

Bởi vì Tử Phúc chuẩn bị đầu xuân sang năm đi thi, cho nên ngày nghỉ của vụ hè, hầu như hắn vùi đầu học, Tăng Thụy Tường không có việc gì thì đi câu cá, Tử Lộc đi theo, Tử Tình ở nhà làm ít châm tuyến, Thẩm thị ở bên cạnh xem, bây giờ Tử Tình đã có thể thêu khăn tay, hầu bao, trong nhà không thiếu tiền, Tử Tình cũng không định làm để bán, cất để tặng người hoặc phát thưởng. Sau này làm tốt hơn thì mới có thể cầm bán để dành chút vốn riêng cho mình, đây là sự cho phép của Thẩm thị.

Ngày nọ, một người bạn tốt của Thẩm thị - Lưu Ngọc Lan tới chơi, nàng là quả phụ (mất chồng), hơn ba mươi tuổi, không có con cái, giúp việc bếp núc ở trong cửa hàng thợ mộc trên trấn để nuôi sống bản thân. Thẩm thị thương cảm nàng không có con cái, nên thường xuyên trò chuyện cùng, Lưu Ngọc Lan thì thương cảm cho Thẩm thị, trượng phu không ở bên cạnh, một mình phải bồng bế nhiều con, sống vất vả, nên thường xuyên đến giúp đỡ giặt giũ khâu quần áo cho đứa nhỏ, ngẫu nhiên sẽ đưa ít đồ cho đứa nhỏ ăn đỡ thèm, trước khi không ở riêng, quan hệ của hai người rất thân thiết.

Sau này, ở riêng, Thẩm thị chuyển nhà, hầu như Lưu thị chưa lại, dù sao thì khoảng cách xa hơn, đi lại bất tiện. Hiện tại Lưu Ngọc Lan chuẩn bị tái giá, đến nói một tiếng, gả cho một người làm thu chi ở trong thành An Châu. Trước khi đi Lưu Ngọc Lan để lại địa chỉ, mời Thẩm thị nhất định đến làm khách.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.08.2014, 01:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 97: Tử Bình được cầu hôn



Bảy tháng, Điền thị đến bảo Ngũ Mao làm tiệc một tuổi, nói Thẩm thị chuẩn bị một ít. Thẩm thị nghĩ, lâu rồi chưa gặp Chu thị, không bằng nhân cơ hội này đi xem, thuận tiện thương nghị chuyện lễ vật cho con Xuân Ngọc. Còn Lưu Ngọc Lan nữa, lần trước chưa kịp đưa lễ, lần này phải mang đi tặng.

Thẩm thị dẫn Tử Tình đi An Châu, thăm Chu thị xong, Thẩm thị hỏi Chu thị địa chỉ nhà Lưu Ngọc Lan, Chu thị nghe xong nói: "Ở con đường gần ngã tư, để Tử Bình dẫn các ngươi đi, đỡ phải hỏi đường."

Thẩm thị nghe xong, vui vẻ đồng ý, đến ngã tư, thì gặp được vợ chồng Lưu Ngọc Lan, Thẩm thị bước lên phía trước, chào hỏi, Lưu thị cũng vui mừng quá đỗi, kéo tay Thẩm thị, hỏi sao lại đến đây?

"Đây là chất nữ nhà ta, nàng ở gần đây, nên đưa chúng ta tới, không thì không biết ta phải hỏi tới khi nào mới tìm được nhà ngươi đấy."

Lưu thị nghe xong, nhìn kĩ Tử Bình mấy lần, Tử Bình đi rồi, Lưu thị hỏi rõ xem Tử Bình mấy tuổi, hoàn cảnh trong nhà, Thẩm thị giật mình, cũng không biểu hiện ra ngoài. Tử Tình lại nghĩ, nếu được thì đây là chuyện tốt đấy.

Vào nhà Lưu thị, Thẩm thị lấy ra hai xấp vải dệt cùng những đồ thêu nhỏ, Lưu thị rất cảm động, vành mắt đỏ lên, nói: "Không ngờ ngươi vẫn quan tâm ta đến thế, nói thật, từ sau khi thành thân đến nay, chưa có ai đến thăm ta cả, hôm nay ngươi đã đến thì ở lại ăn cơm, chúng ta trò chuyện một lúc."

Thẩm thị thấy cả nhà bọn họ đều ở một chỗ, còn có hai nàng dâu trẻ tuổi ngồi cạnh, nói chuyện cũng không tiện, mà bạn mình mới cưới, chưa hẳn đã làm chủ được nhà này, liền nói: "Hôm nay thì không rồi, trong nhà còn đứa nhỏ chờ uống sữa nữa. Về sau có rảnh sẽ đến thăm ngươi, mà ngươi rãnh thì cũng đến nhà ta chơi." Nói xong Thẩm thị cáo từ.

Về nhà, Hạ Ngọc đến. Vụ hè kết thúc nên Hạ Ngọc về nhà mẹ đẻ thăm cha mẹ, tưởng thuận ở lại một thời gian để uống thuốc điều dưỡng thân mình, ở nhà chồng, bị mẹ chồng nhắc mãi, tâm tình không tốt lắm.

"Nhị tẩu, đời này chắc ta không thể có đứa nhỏ rồi. Cả ngày không thể không uống thuốc, có đứa nhỏ được sao? Mẹ chồng của ta ngày nào cũng mắng ta là gà mái ấp, chỉ biết ăn không biết đẻ trứng, đáng thương con trai bà vất vả quanh năm suốt tháng, còn chưa đủ tiền mua thuốc cho ta dược. Còn hối hận lúc trước mắt kém. Ta không dám cãi lại, chỉ có thể tránh trong phòng rơi nước mắt. Ô ô, nhị tẩu. Mạng của ta thật khổ, ta nên làm cái gì bây giờ? Ta sống chỉ liên lụy người khác, ở nhà mẹ đẻ thì liên lụy các ngươi. Bây giờ lại liên lụy hắn, ô ô. . ." Hạ Ngọc nức nở.

Thẩm thị vẫn có chút cảm tình với cô em chồng này, năm đó nàng vừa gả tới, Hạ Ngọc mới năm sáu tuổi, thân thể yếu đuối, bây giờ thấy nàng thành thân đã hai năm mà chưa có con. Chỉ sợ về sau cũng khó, trong lòng ê ẩm .

Tử Tình lau nước mắt, nếu nhị dượng không phúc hậu, chắc nhị cô sớm bị đuổi ra nhà chồng, nhà mình hàng năm tặng không ít thứ qua bên đó. Dù là như vậy, thì mẹ chồng của nhị cô vẫn gào thét.

Thẩm thị bỗng nhiên nghĩ đến cả nhà mình từ lúc uống sữa dê. Thân thể khỏe mạnh, màu da cũng khỏe mạnh hơn nhiều, liền chủ động đưa cho nàng một con dê sữa, để Tử Tình dạy nàng vắt sữa, nấu nữa thế nào.

Tử Tình nghe xong, mắt sáng lên, nói: "Nhị cô, sữa dê nhất định phải uống hằng ngày, thời gian dài mới có hiệu quả, ngươi nhìn nương của ta đi, trẻ râ rất nhiều, ta cùng tiểu tam tiểu tứ uống một năm cũng cao lớn không ít, ta từ trong sách đọc được, sữa dê rất thích hợp bồi dưỡng cơ thể." Tử Tình nói xong, nấu một nồi, rót chén lớn sữa cho Hạ Ngọc uống, sau đó để Hạ Ngọc kéo một con dê sữa về lão phòng.

Điền thị thấy Hạ Ngọc kéo dê đi lại, liền hỏi từ đâu đến, biết Thẩm thị cho, bĩu môi nói: "Nàng đối với ngươi cũng không tệ, còn chủ động đưa chút đồ cho ngươi, một con dê thế này cũng phải một hai lượng bạc. Đối với Xuân Ngọc lại chả ra cái gì, mỗi lần đi tặng lễ có tí, cho tới bây giờ đều không chịu bỏ ra thứ gì đáng giá cả." Đang nói, Thu Ngọc đi vào.

Thu Ngọc vừa vào cửa nghe thấy được Điền thị nói: "Nương, cũng không thể trách nhị tẩu được, đại tỷ phu làm việc quá đáng, ai có thể chịu được chứ, mọi người đều cố chịu đựng vì đại tỷ thôi. Nói thật, ta không đồng ý ngươi nuôi hai đứa cháu ngoại kia, bề ngoài thì bảo là ngươi nuôi, nhưng thực chất không phải là bạc của nhị ca sao, ngày nào đó mà chọc nhị ca giận, không cho bạc, ta xem ngươi làm sao bây giờ? Mà nói nữa, vừa cho ăn vừa cho học, bọn họ thì tốt rồi, vừa bớt việc vừa tiết kiệm tiền ."

"Hắn dám không cho ta bạc á, nhị ca ngươi thì ta lấy được bạc là cái chắc, còn đại ca ngươi thì ta không cần, nhưng mà mấy năm nay nhị tẩu ngươi làm gì, làm ra được bao nhiêu bạc nhỉ? Cái viện mới kia nghe nói phải hơn 100 lượng, còn lớp học ở đầu thôn nữa, cũng phải 20 lượng, lão nhị làm một năm 18 lượng bạc, thế mà nói nghỉ là nghỉ, tuyệt đối không đau lòng." Điền thị tò mò.

"Thế thì tính gì, nghe nói nhị tẩu nương chúc thọ, một thân quần áo trang sức cũng mất chục lượng bạc, toàn thôn đều oanh động. Ngươi ngẫm lại đi, nhị tẩu có thể bỏ được chục lượng bạc mua đồ cho nương của nàng, thì không biết nàng mua được bao nhiêu thứ tốt đâu?" Thu Ngọc nói tiếp.

"Quên đi, nói chuyện này để làm gì, ngươi không thấy nhị tẩu trồng dưa hấu cùng dương khoai à, người ta còn nuôi gà dê, đều tự họ vất vả làm ra. Ở riêng, nàng sống khá hơn, chúng ta cũng được nhờ không ít." Hạ Ngọc sợ nương mất hứng, nhanh tiếp lời, cũng trừng mắt nhìn Thu Ngọc.

"Đó là ngươi nhờ, còn ta nhờ được cái gì, nàng đã cho ta thứ gì tốt đâu." Thu Ngọc nói.

"Bây giờ nhị tẩu ngươi cũng tinh quái lắm, không cho ta vải dệt, mà may sẵn quần áo cho ta và cha các ngươi rồi đưa tặng, không phải là sợ ta vụng trộm đem vải dệt cho đại tỷ các ngươi à. Đúng rồi, nói đến đại tỷ các ngươi, hai ngày nữa Ngũ Mao tròn một tuổi, các ngươi chuẩn bị đưa chút gì đi, bây giờ chỉ có mỗi nhà Xuân Ngọc khó khăn. Ta đã nói nhị tẩu của các ngươi rồi." Điền thị nói.

"Vậy Tử Hà cùng Tử Vũ cũng gần tròn một tuổi , chúng ta có phải chuẩn bị gì không?" Hạ Ngọc hỏi.

"Không biết, ngươi xem rồi làm đi, Tử Hà ở trong thành, Tử Vũ thiếu cái gì đâu." Điền thị vừa nghe, mất kiên nhẫn.

Từ Yến thôn trở về, Thẩm thị thương lượng cùng trượng phu, không làm tiệc đầy tuổi của Tử Vũ, Tăng Thụy Tường cười nói: "Không vội, dù sao còn hơn một tháng nữa mà. Năm trước đứa nhỏ làm tiệc trăng tròn ta không có mặt, năm nay ta muốn bù lại cho tiểu nữ nhi của ta, với lại đây cũng là đưa con cuối cùng của mình, ta nhất định phải nhìn nó lớn lên, chứ bọn nhỏ đều thương ngươi hơn mà." Thẩm thị nghe xong, liếc trượng phu một cái, nhưng trong lòng rất vui vẻ.

Đảo mắt đã tiến vào tháng tám, mặt trời đã lên cao, Thẩm thị định dẫn Tử Tình vào thành mua ít đồ dùng cho dịp Đoan Ngọ, vừa ra khỏi cửa thì thấy Lưu thị Lưu Ngọc Lan tới chơi, Thẩm thị hơi đoán được ý đồ của đối phương, nên mời vô nhà, hàn huyên khách sáo vài câu, Lưu thị thuyết minh ý đồ đến, giống như suy nghĩ của Thẩm thị cùng Tử Tình.

Lưu thị mới gả cho phu gia họ Vương, người này có tổng cộng ba nam hai nữ, năm nay tiểu nhi tử trong nhà mười bảy tuổi, làm tiểu nhị ở một hiệu thuốc, một tháng làm được năm trăm văn, không ít không nhiều, đến nay còn chưa làm mai, ngày ấy nhìn thấy Tử Bình, cảm thấy điều kiện hai nhà tương đương, cũng là người quen, nên hôm nay tới hỏi thử, nếu nhà gái cũng muốn thì sẽ mời bà mối tới cửa.

Thẩm thị nghe xong, trầm ngâm nửa ngày, lại hỏi điều kiện nhà trai, biết được trước mắt còn chưa ở riêng, trong nhà còn có một tiểu nữ nhi chưa gả đi, ruộng đất thì không có, chỉ có nhà cửa, cả đại gia đình cùng chung sống. Thẩm thị nghe xong cảm thấy việc này không thành công, Tăng Thụy Khánh và Chu thị đều là người cao ngạo, suy nghĩ một chút, nói: "Việc này ta không thể đồng ý được, để ta hỏi ý của đại tẩu xem đã, rồi sẽ nói lại sau."

Lưu thị nói: "Tuy là trong nhà nhiều đứa nhỏ, nhưng lão đại lão nhị đều làm việc, lão nhân nói, tiểu nữ nhi xuất giá xong sẽ ở riêng, bây giờ tiểu nữ nhi cũng mười bốn rồi, lão tam thành thân không bao lâu sẽ gả đi, cho nên chất nữ của ngươi mà gả đến cũng không ăn đau khổ gì, bởi vì không cần phụng dưỡng cha mẹ chồng, một năm lão tam cũng làm được mấy lượng bạc, tiền bạc làm ra trong máy năm qua đều tự cất, tương lai sau khi thành thân sẽ ở riêng, thuê một căn nhà đơn giản, nuôi sống hai người thì không thành vấn đề, cuộc sống sẽ từ từ khá lên."

Thẩm thị nghe có thể ở riêng, không cần phụng dưỡng cha mẹ chồng, có chút động tâm, đáp ứng nhất định sẽ chuyển lời tới Chu thị.

Thẩm thị đến nhà Chu thị, Tăng Thụy Khánh không ở nhà, Tử Bình đến nhà cách vách thêu thùa may vá, Thẩm thị hỏi tiệc rượu Tử Hà một tuổi, Chu thị nói là chưa quyết định, phải hỏi ý của Tăng Thụy Khánh mới biết được.

"Vậy khi nào đại tẩu bãi rượu thì nhắc ta một tiếng, để ta chuẩn bị." Chu thị đáp ứng.

Thẩm thị nghĩ nghĩ, còn nói thêm: "Đại tẩu, năm nay Tử Bình cũng mười bốn rồi, không biết đại tẩu có vừa người nào chưa? Muốn tìm kiểu người nào cho Tử Bình?"

"Chưa, muốn tìm người trong thành, nhưng lại không quen được mấy nhà cả, về nhà thì tìm cho nàng một người làm ruộng, ta không đồng ý để nàng chịu khổ, ta đã nhờ người nhà mẹ đẻ giúp đỡ hỏi thăm xem có ai thích hợp hay không, đệ muội chọn được người nào à?"

Thẩm thị liền đem ý của Lưu thị nói ra, "Ta biết điều kiện nhà này kém chút, chỉ sợ ngươi không đồng ý, nhưng nghe nói đứa nhỏ này là người thành thật phúc hậu, làm ra bạc cũng không tiêu pha bừa bãi, đều cất trong tay, vả lại, đối phương cũng nói, đứa nhỏ thành thân xong sẽ ở riêng, hắn không phải con cả, không cần ở cùng cha mẹ, cũng không cần hầu hạ cha mẹ chồng, ta nghe thế mới đến hỏi ý ngươi."

Chu thị cũng quen Lưu thị, cẩn thận hỏi hoàn cảnh của Vương gia cùng con trai út, giống như Thẩm thị đoán, Chu thị không vừa lòng, "Nhà hắn điều kiện kém quá, cho dù trong tay đứa nhỏ có tiền, nhưng được mấy đồng chứ? Nhưng chuyện không cần phụng dưỡng cha mẹ chồng thì có thể suy nghĩ lại. Chuyện này, một nữ nhân như ta không làm chủ được, phải hỏi ý cha đứa nhỏ đã."

Thẩm thị thấy vậy đành phải cáo từ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.08.2014, 01:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 98: Tử Vũ một tuổi



Một tháng sau, Chu thị không đưa tin tức tới, Thẩm thị thấy vậy nên bắt đầu vội vàng thu xếp tiệc Tử Vũ tròn một tuổi. Chờ tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng, ai ngờ buổi chiều ngày mười lăm tháng chín, cả nhà Tăng Thụy Khánh từ trong thành trở về, Tử Bình lại nhà, nhà cũng không vào, đứng ở cửa nói Tử Tình, bảo nhà nàng làm tiệc một tuổi cho Tử Hà, hơn nữa muốn làm trước Tử Vũ, Tử Vũ hoặc là làm vào buổi tối, hoặc là sang hôm sau.

Tử Tình trở về nói, Thẩm thị nghe xong, sắc mặt thay đổi, chạy ra cửa nói muốn tìm bọn họ tính toán, Tử Tình gấp đến độ hét Tử Thọ: "Tiểu tam, kêu phụ thân ra đây, nhanh lên." Mình thì vội đuổi theo.

Tăng Thụy Tường ở trong phòng nghe thấy, chạy như bay ra ngoài, ôm chặt lấy thê tử, vừa vặn đụng phải Tăng lão gia tử cùng Điền thị tới nhà.

Lão gia tử khuyên: "Nương Tử Phúc à, ta biết ngươi rất tức giận, lão đại đáng lẽ phải thương lượng trước với ngươi, vừa mới ta cũng nói hắn rồi, đại tẩu ngươi nói từ lúc đứa nhỏ trăng tròn cũng đã từng nhắc các ngươi, đại sự của Thanh Nguyên miếu đã tính, Tử Vũ sinh trước nên đoạt phúc khí của Tử Hà, nên đành để Tử Vũ chịu thiệt chút, mà đại ca đại tẩu ngươi vất vả lắm mới có một đứa trẻ, ngươi liền thông cảm đi."

"Còn muốn ta thông cảm thế nào nữa? Một tháng trước ta hỏi đại tẩu, mãi không thấy hồi âm, ta mới thông báo cho người thân, bây giờ lại bảo chúng ta chuyển qua ngày khác, người ta sẽ nghĩ thế nào? Con nhà nàng là bảo vật, còn con nhà ta là cỏ dại chắc?" Thẩm thị gạt nước mắt.

"Chắc nhà đại ca ngươi bận nên không có thời gian truyền tin, bây giờ nhà ngươi khá hơn nhà lão đại nhiều, ngươi yên tâm, có các ngươi che chở, Tử Vũ sẽ không xảy ra chuyện gì, nhiều năm như vậy ngươi đều nhường đại tẩu, nhường thêm một tí đã sao? Về sau, Tử Vũ làm trễ hơn một ngày. Đỡ phải ầm ĩ. Nếu không, lỡ Tử Hà có đau đầu nhức óc gì, đại tẩu ngươi tới cửa tìm ngươi, ủy khuất này ngươi phải chịu đấy." Điền thị nói.

Lão gia tử cùng Tăng Thụy Tường nghe thấy, cũng có ý này, vội gật đầu đồng ý, Tăng Thụy Tường dìu thê tử về nhà. Lại cúi đầu nói rất nhiều, Thẩm thị cũng đành phải đồng ý, từ đây sinh nhật của Tử Vũ là vào ngày mười tám tháng chín.

Sáng sớm ngày mười tám, Tử Tình khóa thư phòng lại. Lại đem phòng mình thu dọn kĩ càng, bởi vì hôm qua cả nhà đại cô đều đến uống rượu, ở lại chỗ lão gia tử. Hôm nay khẳng định cũng sẽ đến nhà, người nhiều tay cũng nhiều, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện sai sót. Tử Tình cũng không muốn tái phạm sai lầm như cũ, vào phòng Thẩm thị, phát hiện nương cũng đang thu dọn, hai người nhìn nhau cười.

Như cũ là người Thẩm gia đến sớm. Vừa đến đã vào phòng bếp giúp đỡ chuẩn bị đồ ăn, Tăng lão gia tử cùng Điền thị, một nhà Tăng Thụy Khánh, cả nhà Xuân Ngọc, Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc phải tới gần trưa mới vào cửa, vào cửa đã sai Tử Tình pha một ấm trà, Tử Tình cũng không hi vọng gì vào bọn họ.

Thẩm thị ôm Tử Vũ ra đón khách, làm Thẩm thị ngoài ý muốn là lần này Xuân Ngọc lại tặng cho cấp đứa một bộ đồ mới. Dùng ải bông mịn, Điền thị, Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc cũng là bộ đồ mới. Chu thị tặng một đôi hài, mấy người nhìn chằm chằm trang sức trên người Tử Vũ, Chu thị ôm Tử Hà, ghen tỵ: "Vẫn là Tử Vũ mệnh tốt, vàng bạc ngọc ngà treo đầy thân."

"Hừ, chỉ lo khoe khoang, không sợ đứa nhỏ đau à." Điền thị nhấm ngụm trà, nói thầm một câu.

Thẩm thị định nói lại nhưng thấy người đầy sân, nên nuốt vào, tiếp đón mọi người vào bàn, lúc buổi tiệc vào cao trào, đột nhiên Yến Nhân Đạt nói: "Nhị ca, muội phu có chút chuyện khó xử, hi vọng nhị ca thông cảm giúp đỡ."

Tăng Thụy Tường đành phải hỏi: "Muội phu mời nói. Có thể giúp đỡ nhất định sẽ giúp."

"Là như vậy, muội tử của ngươi vừa sinh xong Ngũ Mao, thân thể luôn luôn không được tốt, sữa không đủ, thân thể Ngũ Mao cũng yếu, một thời gian trước, ngươi đã cho nhị muội một con dê sữa phải không? Ta nghe người ta nói uống sữa dê rất tốt cho sức khỏe, ngươi cũng biết điều kiện nhà ta đấy, nào có tiền để mua dê sữa, không bằng ngươi cũng cho chúng ta một con dê sữa đi." Yến Nhân Đạt nói.

Tăng Thụy Tường có chút khó xử, lại không tiện mở miệng cự tuyệt, huống hồ thân thích đang ngồi ở đây, người không biết còn tưởng rằng mình keo kiệt, khắc nghiệt với nhà muội muội, đáp ứng thì lại sợ thê tử không vui, gần đây tâm tình thê tử không tốt lắm, đang định mở miệng, Chu thị ở một bàn khác nghe thấy Yến Nhân Đạt nói, hỏi: "Không biết đệ muội nuôi bao nhiêu dê sữa? Nếu cho thì đáng lẽ phải cho chúng ta trước, vừa vặn Tử Hà cũng cai sữa, đang định tìm thứ gì tốt để thay thế."

Yến Nhân Đạt nghe xong, có chút nóng nảy, "Đại tẩu, muội phu mở miệng trước, đương nhiên là nhà ta được trước . Đại ca, ngươi thấy đúng không?" Ai ngờ Tăng Thụy Khánh đến mí mắt cũng không thèm nâng, Yến nhân Đạt có chút xấu hổ nhìn mọi người.

Lúc này Điền thị mở miệng: "Tranh gì mà tranh, mỗi nhà cho một con là được, đều là người nhà, tranh cãi cái gì. Chẳng lẽ còn thiếu một con dê à?"

Tăng Thụy Tường nghe xong, đành phải nói: "Nương nói đúng, một nhà lấy một con đi." Hạ Ngọc vội vàng: "Nếu không thì để đại tỷ lấy ở chỗ ta đi."

Lúc này, Thẩm thị ôm đứa nhỏ ra, nghe được một nửa, không hiểu lắm, liền cười hỏi Hạ Ngọc: "Ngươi có thứ gì tốt cho tỷ ngươi vậy?"

Hạ Ngọc nghe xong, có chút khó xử, cúi đầu, Điền thị thấy vậy nhanh nói: "Nàng muốn đem dê sữa ngươi cho cho nhà Xuân Ngọc, nương Tử Phúc à, đại tẩu cùng đại muội ngươi đều cần dê sữa, đều là huynh đệ tỷ muội, với lại nhà ngươi đâu thiếu một hai con dê này, mỗi nhà một con là được, Hạ Ngọc uống hơn một tháng, ta thấy sắc mặt nó tốt hơn nhiều, cũng không nên ngừng uống."

Thẩm thị nghe xong, có chút khó hiểu, nhìn trượng phu, Tăng Thụy Tường đứng dậy, đi đến bên người nàng, nhéo nhéo tay nàng, thấp giọng nói: "Cứ dồng ý đi, lát nữa ta kể tỉ mỉ ngươi nghe."

Thẩm thị không muốn để trượng phu khó xử, nói: "Cứ làm theo ý nương đi, không phải chỉ là hai con dê thôi à?"

Thẩm Kiến Sơn nghe xong, đứng lên muốn nói, Hà thị biết con mình tính tình nóng nảy, lớn tiếng hô: "Sơn nhi, ngồi xuống." Thẩm Kiến Sơn thấy Hà thị phụng phịu, đành ngoan ngoãn về vị trí cũ.

Tam bà bà thấy không khí có chút xấu hổ, cười nói với Hà thị: "Thông gia tẩu tử nhìn sắc mặt càng tốt, bảo dưỡng không kém nhỉ."

"Cái gì mà bảo dưỡng hay không bảo dưỡng chứ, không để nữ nhân thêm phiền toái là may rồi, trong nhà thông gia đệ muội có mấy đứa nhỏ?" Hà thị cũng cười đáp.

Hai người nói nói cười cười, Điền thị ngồi nghe rất là chói tai, nàng dâu của Thẩm Kiến Sơn - Hứa thị là người nhanh trí, vội vàng nói những lời Điền thị thích nghe.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HollyNgo, huongtrang1984, meo lucky, xoritRerge và 165 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.