Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 18.08.2014, 01:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




Chương 84: Nửa con gà ( 2 )



Ngày kế, sau khi điểm tâm xong, Thụy Tường nói muốn đi lão phòng nhìn xem, Thẩm thị vẫn để nhường hắn cầm vài thứ kia, giải thích cho Tăng Thụy Khánh cùng Chu thị. Thụy Tường đáp ứng, dẫn theo hai con trai đi.

Không lâu sau, Hạ Ngọc cùng trượng phu đến, nói là đường xá xa xôi, hôm xuống sữa không tới được, nên cuối tháng mới đến, chuẩn bị đưa gả Thu Ngọc luôn. Tử Tình thấy bọn họ còn dẫn theo một tiểu cô nương gọi là Tử Nhi, mặc bộ đồ mới, nhị cô chải cho tóc hai bên, rất sạch sẽ, nhưng gặp người vẫn sợ hãi, không dám nói lời nào.

Hạ Ngọc cầm rổ trứng gà, bốn năm thước vãi, còn bắt con mái đến, Thẩm thị ở trong phòng biết vậy, nói với Hạ Ngọc: "Làm khó cho ngươi rồi. Sức khỏe ngươi không tốt, cứ giữ để tẩm bổ cho mình đi”.

Lại hỏi hằng ngày Hạ Ngọc ở nhà làm gì, vừa nhờ Hà thị thu xếp cơm. Hạ Ngọc đứng dậy muốn cáo từ, vừa vặn Thụy Tường bọn họ cũng đã trở lại, Thẩm thị thấy Tăng Thụy Tường tay không mà về, trong lòng thở ra một hơi.

Tăng Thụy Tường dẫn Hạ Ngọc bọn họ cùng ăn cơm ở nhà ăn, Thẩm thị bảo Tử Phúc ở lại, hỏi tình huống bên lão phòng, Tử Tình cũng tò mò, nên không đi. Nguyên lai Tăng Thụy Tường nói mọi chuyện với Tăng Thụy Khánh trước, nửa con gà là Điền thị lấy, cũng vì Chu thị, Thẩm thị căn bản không biết chuyện này. Tăng Thụy Khánh không tin, không chịu nhận lễ, Tăng Thụy Tường không có biện pháp nào khác, đành đi tìm lão gia tử cùng Điền thị.

Điền thị nghe xong, vỗ tay nói với Tăng Thụy Khánh: "Trời ạ, ta thấy một mình nương Tử Phúc ăn không hết cả con gà, nên lấy đi một nửa. Muốn ăn thì giết con khác là được, dù sao nàng nuôi nhiều. Ta cũng không biết lại để các ngươi hiểu lầm thế này, muốn trách thì trách ta nhiều chuyện. Việc này thật đúng là không thể trách nàng dâu lão nhị, nàng luôn luôn ở trong phòng, cha ngươi giết gà giùm, Tử Tình đang đổ nước sôi trụng lông, ta nói tiểu hài tử làm không sạch sẽ, mới giúp một tay, làm xong rồi nghĩ nghĩ nên cầm đi nửa con gà, cho nàng dâu ngươi ăn. Đều là người một nhà, làm gì lại chú ý nhiều thứ chứ, muốn trách, thì trách ta, ta không nên thương dâu cả, có sẵn nửa con gà nên hầm canh, thấy dâu cả uống hết, ta cũng thấy vui, ai ngờ lại vậy."

"Nương, ngươi phải nói sớm ra chứ, ta còn cho rằng đệ muội lấy nửa con gà bố thí cho nhà ta, nhà của ta cũng không phải không ăn nổi thịt gà. Đã là ngươi lấy thì quên đi, việc này về sau đừng nhắc lại nữa." Tăng Thụy Khánh nói.

Lão gia tử cũng nói việc này đừng nhắc lại, vì nửa con gà mà tình cảm huynh đệ rạn nứt, nói ra đều dọa người.

Thẩm thị nghe xong, nói: "May mà bà nội con nói rõ. Việc này, người khác có giải thích cũng không được." Lại hỏi chuyện thương lượng làm rượu trăng tròn (đầy tháng), bởi vì tiểu muội là đứa con đầu tiên mà Thẩm thị sinh từ khi ở riêng, chắc cũng là đứa cuối cùng, cho nên muốn làm tiệc rượu cho con, mời cả nhà đến chung vui, muốn hỏi bên Chu thị có làm không, làm khi nào.

Tăng Thụy Khánh cùng Chu thị mười năm mới sinh được con, cho dù không phải con trai nhưng trong lòng rất vui sướng, nói là muốn làm tiệc rượu lớn, nếu đứa nhỏ bên này sinh sớm hơn hai khắc thì cứ làm trước, bọn họ làm trễ một ngày.

Thẩm thị hỏi rõ ràng xong, thở dài, hậm hực nhiều ngày qua bỗng chốc tan biến, canh gà cũng uống nhiều hơn một chén, Tăng Thụy Tường cũng thoải mái không ít. Hai người lại thương lượng việc tên đứa nhỏ, cuối cùng quyết định là Tử Vũ, Thẩm thị nói có Tình có Vũ mới hay.

Tử Tình thấy Thẩm thị rốt cục vui vẻ lên, nên nàng có tâm tình lôi kéo Tử Phúc, Tử Lộc hỏi, chủ yếu là hỏi Tử Lộc học hành có được không, học sinh thị trấn có chơi chiêu ma cũ bắt nạt ma mới không, cơm canh học đường dễ ăn không.

"Tình nhi, sao lúc năm đầu tiên đại ca đi lại không thấy ngươi quan tâm đại ca như vậy, trong lòng đại ca rất đau đây này, thì ra Tình nhi thấy nhị ca mới quan trọng nhất, mất công hồi ngươi nhỏ, đại ca giúp ngươi thay tã bao nhiêu lần, mặc bao nhiêu quần áo." Tử Phúc cố ý phụng phịu chọc Tử Tình.

"Đại ca, sau này ngươi bắt đầu đọc sách, đều là ta ở cùng với muội muội mà! Muội muội sinh bệnh, cũng là ta, mỗi ngày vụng trộm đưa đồ ăn, đưa nước." Tử Lộc biện giải.

"Đại ca, khi đó ngươi đã vỡ lòng nhiều năm, không cần phải nói, đương nhiên Tình nhi biết đại ca thật là lợi hại, khẳng định mạnh hơn bọn hắn. Ở trong lòng ta, các ngươi đều quan trọng giống nhau." Tử Tình vội nói.

Có thế này mới phát hiện Tử Phúc cười ha ha, dùng sức xoa xoa tóc Tử Tình, nói: "Ca ca đùa ngươi mà, nha đầu ngốc còn tưởng thật."

Mấy ngày đầu Tăng Thụy Tường ở nhà, không rời thê tử một bước. Tuy rằng thu hoạch vụ thu đã bắt đầu, nhưng nhà mình chỉ có hơn mười mẫu dương khoai, Tăng Thụy Tường định thuê người làm, nên không vội vàng. Thấy cảm xúc Thẩm thị ổn định mới dẫn hai con trai, mỗi ngày đào dương khoai vài canh giờ.

Hôm nay, Tăng Thụy Tường dẫn Tử Phúc, Tử Lộc đến An Châu phủ tặng trứng gà, cũng nói muốn đem hai cái hài tử giới thiệu với các giáo viên cùng chỗ làm, Thẩm thị mới nhớ chuyện bạc thêm trang cho Thu Ngọc còn chưa đưa, sai Tử Tình đến lão phòng mời Thu Ngọc lại nhà.

Lúc Tử Tình đến, thì thấy mẫu thân cùng ba cái tỷ muội nhà mẹ đẻ Chu thị đi lại thăm nàng, trong phòng truyền đến tiếng khóc nức nở và tiếng khuyên giải an ủi, Tử Tình cũng không thèm quan tâm, trực tiếp đến chỗ lão gia tử cùng Điền thị chào hỏi, còn chưa kịp nói chuyện.

"Tử Tình, ngươi tới đúng lúc đấy, ngày sau tiểu cô ngươi liền gả đi, sao nương ngươi còn chưa đưa bạc thêm trang bạc tới? Chẳng lẽ quên, hoặc đổi ý rồi? Về nói cha ngươi một tiếng, cũng không biết ở nhà vội vàng chuyên gì, biết rõ mấy ngày nay ở đây bận rộn mà không thấy được bóng người nào đến." Điền thị vừa thấy Tử Tình, liền oán giận.

"Bà, nương ta đang bảo ta đến đây mời tiểu cô lại nhà, nương ta đâu ra ngoài được, mỗi ngày cha ta còn ở nhà đào dương khoai mà." Tử Tình ngẩng đầu nhìn Điền thị, đáp.

"Ngươi xem, ngươi lại suốt ruột, chưa để đứa nhỏ nói chuyện, ngươi đã nói một tràng rồi, nhắc ngươi bao nhiêu lần, ngươi cũng không nhớ. Haizz." Lão gia tử thở dài.

Điền thị liếc mắt lão nhân một cái, nói với Tử Tình: "Tiểu cô và nhị cô ngươi ra ngoài đi dạo rồi, chờ nó trở về sẽ bảo nó đến nhà ngươi một chuyến. Về nhà nói một tiếng với nương ngươi, bảo hai ngày nữa trong nhà nhiều khách nhân, nhà đại cô ngươi đến ở chỗ nhà ngươi vài ngày."

Tử Tình nghĩ, thật sự là sợ cái gì thì đến cái gì, nói: "Bà, nương ta vừa sinh đứa nhỏ, cần yên tĩnh, trong nhà nhiều việc, bà ngoại ta vừa nấu cơm vừa phải dọn dẹp, còn muốn chiếu cố nương, không thể chăm sóc được nhiều đứa nhỏ như vậy đâu, không bằng để nhà nhị cô đến ở đi, cũng giống nhau."

Điền thị nghe xong, không vui, đang muốn nói chuyện, lão gia tử mở miệng , nói: "Ngươi để bọn họ chạy tới làm gì, bây giờ nàng dâu lão nhị còn không ra bước xuống giường được, cả nhà đều nhờ bà thông gia giúp đỡ, ngươi giúp không được thì không tính, còn muốn làm loạn à? Mà phòng Tử Phúc ở trước kia vẫn trống, tiểu tam tử (lão tam nhà Tiêu gia) một mình ở một căn phòng lớn, sao không ở được hai người, theo ta, nhị nha đầu cũng đừng đến đấy làm phiền."

"Cám ơn ông nội, vậy ta trở về nói một tiếng với nương, đừng quên nói cho tiểu cô một tiếng." Tử Tình vội trả lời.

Điền thị còn muốn nói cái gì, khách trong phòng Chu thị đi ra, Tử Tình nghe thấy có giọng nói: "Ngươi yên tâm đi, đại sư trong miếu Thanh Nguyên cực kì linh nghiệm, ta nhất định sẽ đi hỏi giúp ngươi, chắc chắn có thể phá giải, nếu có thể gặp được Tuệ Vinh đại sư thì càng tốt. Ngươi đừng buồn, vì đứa nhỏ, ngươi phải vui vẻ lên."

Tử Tình có chút tò mò, nhớ lời bà ngoại nói, không phải liên quan đến tiểu muội nhà mình chứ, mà sao có chuyện trùng hợp như vậy, chắc mình đoán mò. Vào nhà, chào Chu thị, thái độ Chu thị nhàn nhạt, Tử Tình nhanh chóng cáo từ. Trở về, không nói gì với Thẩm thị cả.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.08.2014, 01:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:behe: không biết có phải tham lam không nữa, mà mình lại muốn làm thêm bộ điền văn
đúng là lòng tham không đáy mà  :sofunny:

Các bạn cho ý kiến mình với, nên làm không  :pray:  :pray:  :pray:
(Đã làm thì chắc chắn truyện này sẽ giảm còn 3 chương 1 ngày thui  :behe: )


Chương 85: Xuân Ngọc gây chuyện



Ai biết đến khi Tăng Thụy Tường bọn họ trở về, Thu Ngọc cũng không đến. Lúc cơm chiều, Thẩm thị nói việc này cùng trượng phu, nhờ hắn đi một chuyến.

Tử Tình cũng muốn đi xem náo nhiệt, Tăng Thụy Tường liền mang bốn đứa con trong nhà đều đi.

Đến lão phòng mới biết, cả nhà đại cô đã tới lúc chiều, lão gia tử cùng hai người con rễ uống trà trên bàn, Quế Anh, Hoa Quế cùng Tử Nhi đang bóc hạt dưa ăn, còn vài đứa mao nhà đại cô chắc đi chơi rồi, cửa phòng Chu thị đóng, Điền thị cùng ba nữ nhi đang nói giỡn trong phòng, Tăng Thụy Tường đi vào, đem hầu bao đưa cho Thu Ngọc, nói: "Chị dâu ngươi bảo cho ngươi thêm trang, nàng không thể đi được, gọi ngươi lại nhà một chuyến, sao ngươi không đi?"

"Ta không biết, không có ai nói ta mà?" Thu Ngọc sửng sốt.

"Là ta quên, buổi sáng Tử Tình đến nhắc rồi, sau này cả nhà Xuân Ngọc đến, ta vội quá nên quên mất, đúng là già thì đãng trí mà." Điền thị nói.

Xuân Ngọc nhìn chằm chằm vào hầu bao Thu Ngọc cầm, hỏi: "Tiểu muội, mở ra xem có bao nhiêu? Hình như hơi nặng."

"Có cái gì mà xem, cũng giống nhị tỷ thôi, 6 lượng bạc." Thu Ngọc thuận miệng nói. Cũng không chú ý tới sắc mặt đại tỷ lập tức thay đổi.

"Được lắm, tất cả các ngươi đều bất công, không ai coi trọng ta. Nhị ca, đều là muội muội, lúc ta thành thân thì ngươi cho cái gì? Ngươi như vậy, cha mẹ như vậy, đại ca cũng như vậy, đâu ai thèm nói với chúng ta. Tất cả các ngươi đều gạt ta, cho nhị muội tam muội mỗi người 6 lượng bạc, 6 lượng đó, đáng thương cả nhà ta, một năm làm mệt chết mệt sống, ngay cả cơm đều ăn không đủ no, bạc cũng không có một cái mà sờ. Ta không muốn sống nữa, các ngươi đều khi dễ ta, hôm nay nếu không nói rõ ràng, ta sẽ không đi đâu hết, cha à, ngươi thương đại nữ nhi của ngươi đi, nương à, ngươi cũng xem xem cuộc sống cả nhà đại nữ nhi thế nào đi?" Xuân Ngọc khóc lóc om sòm.

Lão gia tử ở bên ngoài nghe thấy, vào nhà, Yến Nhân Đạt cũng chạy vào.

"Ồn ào gì mà ồn ào, ngày vui mà muốn làm loạn à? Muốn gào thì về nhà ngươi mà gào." Lão gia tử tức giận.

"Dựa vào cái gì mà đuổi ta về nhà, không ngờ các ngươi bất công như vậy, còn dấu giếm ta, cha à, ta cũng là nữ nhi của ngươi, lúc ta thành thân, tổng cộng ngươi còn chưa cho được 5 lượng bạc đã đuổi ta đi, bây giờ hai muội tử xuất giá, hai người ca ca ra tay mỗi người 6 lượng bạc, còn không biết các ngươi làm cha làm mẹ cho thêm bao nhiêu nữa, tại sao ta lại khổ như vậy, còn phải làm cho cả nhà ăn, cơm cũng ăn không no, các ngươi ai chẳng biết điều này, ta sống có ích gì, cả nhà không ai coi ta ra gì, ta đụng chạm ai à, nương, sớm biết hôm nay, sao lúc trước ngươi không bóp chết ta từ trong bụng luôn đi, nhìn bây giờ ta phải sống cuộc sống thế nào, sao ta lại chịu tội như vậy."

"Con à, ngươi nói như vậy mà được à? Mấy năm nay, nương luôn luôn nghĩ cho ngươi, lương thực trong nhà, thà để mấy đứa nhỏ chịu thiệt, cũng phải đưa cho nhà ngươi, rau trong vườn, cha ngươi cõng từng sọt từng sọt đưa cho ngươi, ngươi còn không biết tốt xấu mà kêu la." Điền thị vừa nói vừa rơi lệ, còn đánh đại nữ nhi.

"Từng ấy được vài đồng? Tiền áp đáy hòm của hai muội muội cũng chục lương, còn chưa tính tiền đặt mua gì đó." Xuân Ngọc vẫn tức giận bất bình.

"Đại tỷ, chúng ta đâu có nhiều như vậy, sao đại ca có thể lấy nhiều bạc thêm trang cho chúng ta, chỉ có nhị ca ở riêng hai năm, trong tay dư dả chút, lại thấy sức khỏe ta không tốt, hàng năm uống thuốc, mới trợ cấp cho ta, bây giờ tam muội lấy chồng, chắc nhị ca nghĩ đây mà muội muội cuối cùng lấy chồng cho nên cũng cho tam muội 6 lượng. Ngươi mà nói như vậy, thật sự là làm cha nương đau lòng. Mấy năm nay cả nhà lớn lớn nhỏ nhỏ của ngươi, một năm đều ở nhà mẹ một hai tháng, thóc gạo rau dưa, cũng đưa không ít cho ngươi, ngươi đừng náo loạn nữa, nhanh chỉnh sửa quần áo mình đi, để người ngoài nhìn thấy thì sao?" Hạ Ngọc nắm tay Xuân Ngọc, khuyên nhủ.

"Đúng đó đại tỷ, ngươi đừng náo loạn nữa, ngươi nói những lời này, hoàn toàn sai rồi, mấy năm nay, không chỉ là cha mẹ, mà muội muội ta cũng đưa không ít cho ngươi, quần áo giày dép của bọn nhỏ, ta làm ít chắc, từ lúc Đại Mao chào đời, ai không mặc quần áo ta làm? Cha mẹ yêu thương ngươi, chỉ nhiều chứ không ít so với ta đâu, ngươi đừng thấy ta có nhiều đồ, đó là tiền mấy năm nay ta làm tú sống." Thu Ngọc cũng tiến lên giải thích.

"Được lắm, hèn gì một năm nhiều bạc như vậy mà lúc nào cũng bảo không đủ dùng, bọn Tử Bình đều ăn không đủ no, một năm không thấy được bộ quần áo mới nào, các ngươi còn mỗi ngày kêu nghèo kêu đói, thì ra là đem bạc nuôi cháu ngoại hết, đáng thương hai nhà chúng ta, mệt chết mệt sống, quanh năm suốt tháng cũng chưa ăn được bữa cơm nào ngon, thì ra đều vụng trộm đưa hết qua nhà con rể." Không biết lúc nào thì Chu thị đã ở đấy.

Tử Tình sớm nhịn không nổi, nếu không phải mình còn nhỏ, Tử Phúc lại dùng sức túm tay nàng, thì đã muốn nói vài câu, quá đáng lắm rồi. Cuối cùng đợi được đến lúc Chu thị lên đài, Tử Tình ước gì Chu thị càng làm to chuyện.

"Nhà lão đại à, nói chuyện phải nói bằng lương tâm, khi nào thì Tử Bình ăn không đủ no? Ngươi ở phòng bếp luôn cho nó ăn nhiều, ngươi nhìn thân thể của Tử Bình mà bảo ăn không đủ no à? Nói chịu thiệt, thì vẫn là con nhà lão nhị. Đừng coi chúng ta là đồ ngốc." Điền thị nói.

"Ai nói ta cho đứa nhỏ ăn nhiều hơn? Lúc đó bắt được sao không nói? Còn không phải trong lòng có quỷ (ý là chột dạ)? Thân thể Tử Bình giống ta. Cả nhà chúng ta mới là kẻ ngốc, làm mệt chết mệt sống, còn giúp người khác nuôi con." Chu thị reo lên.

"Gào thết gì hả, buổi tối mà không sợ người khác nghe xong rồi chê cười à? Ta và nương các ngươi còn chưa có chết đâu. Nhà này ta làm chủ, ai quy định làm cha mẹ không thể đưa ít đồ cho nữ nhi đã gả đi hả? Trên đời nào có làm cha mẹ mà trơ mắt nhìn nữ nhi và cháu ngoại đói chết? Xuân Ngọc cũng vậy, suốt ngày chỉ biết mồm ngắn mồm dài, các ngươi học hỏi nàng dâu lão nhị đi, cho tới bây giờ có gào thét thế này không, có sức gào rống thì về mà quản lý nhà mình cho tốt. Khó trách nhà người ta càng ngày càng tốt, các ngươi có từng suy nghĩ chưa hả?" Lão gia tử nói.

Tăng Thụy Tường tiếp lời: "Cha, nương, chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa, Xuân Ngọc, ngươi cũng đừng oán nhị ca bất công, lúc ngươi thành thân, tiền nhi ca làm được đều đưa cho cha mẹ, nhị ca không thể làm chủ cái gì, về phần cha mẹ cho các ngươi bao nhiêu, ta không biết, cũng không muốn biết, cha nói rất đúng, có sức gào rống thì về mà quản lý nhà mình cho tốt, lúc ở riêng, trừ bỏ vài mẫu đất, cha mẹ chỉ cho chúng ta một trăm văn, chúng ta có ngày hôm nay, là chúng ta vất vả làm ra, chúng ta không nhờ vả ai cả. Các ngươi muốn ầm ĩ thì ầm ĩ tiếp đi, chúng ta đi thôi." Nói xong, dẫn Tử Thọ, Tử Phúc, Tử Tình ra ngoài.

"Nhị đệ, ngươi chờ một chút, ta có việc muốn nói với ngươi." Chu thị nói.

"Đại tẩu, chuyện gì?" Thụy Tường dừng lại, hỏi.

"Theo lý mà nói thì lời này nên để đại ca ngươi nói, nhưng hôm nay ngươi đã đến, ta liền thuận tiện nói luôn, đó là chuyện bày tiệc rượu cho Tử Hà trăng tròn (đầy tháng), ta nhờ người coi rồi, nói Tử Hà nhà vốn sẽ sinh trước, ai biết để con ngươi sinh trước, đại sư trong Thanh Nguyên miếu nói, về sau Tử Hà làm chuyện gì cũng phải làm trước con ngươi mới có thể bình an vô sự, gặp dữ hóa lành, cho nên, rượu trăng tròn chúng ta sẽ làm trước ở bên này, về sau, trăm ngày hay sinh nhật cũng thế. Ngươi về nhà nói cho đệ muội một tiếng, không phải chúng ta muốn như thế, nhưng đại sư nói vậy thì chúng ta cũng chỉ có thể làm theo. Ngươi cũng biết đấy, chúng ta vất vả lắm mới có một đứa con, lại sinh cùng ngày, lỡ nó xảy ra chuyện gì, chúng ta..." Chu thị nói xong liền nghẹn ngào .

Tăng Thụy Tường đứng đó một lúc lâu, không biết nên nói cái gì, Xuân Ngọc cũng ngừng ồn ào, mọi người đều nhìn hắn. Hồi lâu, hắn mới nói câu, "Biết rồi." Sau đó dẫn đám con về nhà.

Một đường không nói chuyện, về đến nhà, Tăng Thụy Tường bảo các con tắm rửa rồi lên giường ngủ, rồi hắn mới vào nhà, Thẩm thị còn chưa kịp hỏi câu nào, Tăng Thụy Tường đã ôm chặt lấy thê tử của mình, Thẩm thị thông minh, thấy vậy, cũng không hỏi gì, dọn dẹp một chút rồi ngủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.08.2014, 00:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 86: Thổ lộ tình cảm



Sáng sớm hôm sau, Tăng Thụy Tường dẫn Tử Phúc cùng Tử Lộc đến lão phòng hỗ trợ, Thẩm thị kêu Tử Tình vào nhà, hỏi rõ chuyện tối hôm qua, Tử Tình nghĩ nghĩ, vẫn nói sự thật.

Thẩm thị nghe xong, từ chối cho ý kiến, xem ra tất cả đều trong sự kiến của nàng, Tử Tình không biết nên khuyên giải thế nào, đành nhờ bà ngoại vào nhà cùng. Mình thì dẫn hai đệ đệ, cầm xẻng nhỏ đến sau núi nhặt trứng gà .

Chờ Tử Tình bế một rổ trứng gà trở về, tâm tình Thẩm thị sáng sủa hơn chút, đang uống canh gà mà Hà thị hầm. Hà thị thấy nữ nhi sinh nhiều đứa nhỏ như vậy, trước kia ở cữ lại không ăn được thứ tốt nào, lần này nhất định phải tẩm bổ thay cho những lần trước, nên lúc nào cũng giết một con gà mái hầm một nồi canh, ngay cả bọn nhỏ cũng được nhờ .

Tử Tình thấy vậy, cũng lười mang hai đệ đệ đến lão phòng ăn cơm, cười nói với Thẩm thị: "Nương, chúng ta ở nhà ăn canh gà đi, tuy rằng ở bên đó mở tiệc, nhưng đông người lắm, chúng ta không đi, cũng không ai chú ý đâu. Với lại con thấy cơm canh bên đấy sao ngon bằng nhà mình được."

"Hài tử ngốc, đừng gây chuyện nữa, con đi đi. Lỡ ông bà nội và tiểu cô con biết các con không đi, sẽ mất hứng, tốt xấu gì hôm nay cũng là ngày tiểu cô con xuất giá. Ngày mai còn phải đi đưa thân đấy. Nhanh thay quần áo còn đi." Thẩm thị nói.

Tử Tình đành phải thay quần áo, dẫn hai đệ đệ đến lão phòng, tiệc rượu còn chưa bắt đầu, Tử Thọ kéo Tử Hỉ đi nhặt pháo chơi, Tăng Thụy Khánh cùng Tăng Thụy Tường đang vội vàng sửa sang đồ, Tử Phúc, Tử Lộc bày bát đũa, Tử Tình cũng định tiến lên giúp đỡ.

"Tình nhi, ngươi đừng làm, vào phòng ngồi đi, đừng để quần áo dơ, việc nhỏ này có ca ca làm rồi." Tử Phúc nói.

Tử Tình thấy không ít nữ quyến ở trong phòng Chu thị nói về đứa nhỏ, gồm tỷ muội cùng đệ muội và mấy người đứng tuổi nhà mẹ đẻ của nàng. Nến Tử Tình vào phòng tiểu cô phòng, "Tử Tình, lúc nhị cô ngươi xuất giá, ngươi tặng một đôi hoa tai từ kinh thành, ta xuất giá có không hả?" Thu Ngọc vừa thấy Tử Tình liền cười hỏi.

"Ngươi lại ăn giòi (nói nhăng nói cuội) gì hả, chuyện tối qua chưa đủ để ngươi hiểu chuyện à. Sắp thành thân rồi đấy?" Hạ Ngọc vừa nghe, liền nhanh giáo huấn nàng.

"Tiểu cô, làm gì có nhiều chuyện trùng hợp như vậy, lần trước là người kia đến kinh thành một chuyến mới có, nếu không, ngươi chờ khi nào ta đi kinh thành sẽ mua cho ngươi một đôi, khi đó ngươi tái giá nha?" Tử Tình chọc cười.

Thu Ngọc véo má Tử Tình, đang định nói cái gì thì Xuân Ngọc ôm Ngũ Mao vào, Tử Tình chào hỏi, đang ngồi nhàm chán, tỷ muội Tiêu Tú Anh vào, Tú Anh cũng xuất giá vào đầu xuân sang năm, cho nên hai người trêu ghẹo lẫn nhau. Tử Tình kéo Tú Thủy nói nhỏ ở một bên.

Chỉ chốc lát, chợt nghe tiếng pháo, khách nhân lục tục vào cửa, có thể là do chuẩn bị không đủ bàn, nên bọn Tử Tình, mấy đứa Mao cùng Tử Bình đều không được ngồi vào bàn, chờ khách nhân đi rồi, Điền thị mới cho bọn nhỏ ăn mấy đồ thừa ở nhà bếp, có bọn Đại Mao ở đây, bọn Tử Tình không có khả năng ăn được đồ ngon nào, Tử Bình lớn hơn một chút, cũng mạnh mẽ hơn, tốt xấu gì còn cướp được hai miếng thịt. Tử Phúc gắp đệ đệ muội muội vài miếng ăn cho có, Tử Tình nghĩ: không bằng ở nhà ăn canh gà, ở đây cả bàn cũng không được lên.

Buổi tối khóc gả, Tử Tình cũng không muốn nghe, lôi kéo Tử Phúc, nhỏ giọng nói: "Ca, chúng ta về nhà đi, ở lại thì chúng ta toàn bị sai làm việc thôi, chắc tí nữa còn phải rửa chén, nương còn chờ ở nhà mà."

Tử Phúc cười, véo mặt Tử Tình, "Nha đầu quỷ quái." Nói xong, liền nói với Tăng Thụy Tường, năm người tay trong tay về nhà, chỉ để mình Tăng Thụy Tường ở lại.

Ngày kế, Tử Phúc dẫn đệ đệ muội muội đi đưa gã, bởi vì gả gần, nên Tử Hỉ đều đi theo. Trong nhà im lặng, Hà thị lấy cớ đến sau núi nhặt trứng gà, để nữ nhi và con rể có không gian riêng tư.

Tăng Thụy Tường đang ở nhà thương lượng cùng Thẩm thị chuyện Tử Vũ trăng tròn, "Ngọc Mai, ta biết trong lòng ngươi không thoải mái, nhưng chúng ta không thể làm gì được, khó khăn lắm đại ca đại tẩu mới có một đứa con, tẩu tử lại là người không phân rõ phải trái, mà cha mẹ cũng khuyên ta nhường nhịn, ta đành phải ủy khuất ngươi, chúng ta làm trễ một ngày đi."

Thẩm thị nói: "Ta sớm đoán được sẽ có chuyện rồi, trễ một ngày cũng không sao, bọn họ muốn làm thế nào thì cứ làm thế nấy, chúng ta tự sống cuộc sống của chúng ta, nương ta mới khuyên ta, ‘người đang làm, trời đang nhìn’. Ta tin bồ tát sẽ che chở cho nữ nhi của ta, Vũ Nhi nhất định sẽ khỏe mạnh. Chúng ta không phải buồn bực chuyện này."

"Ta chỉ lo lắng trong lòng ngươi luẩn quẩn, thật ra thì ta sao cũng được, nhưng lại sợ ngươi chịu ủy khuất. Ngươi nói rất đúng, chúng ta tự sống cuộc sống của chúng ta, cha cũng khen ngươi, nói ngươi không bao giờ nói năng xốc nổi." Tăng Thụy Tường thật không ngờ thê tử khoan dung như thế.

"Hắn phải khen ta thôi, khi ở riêng, hắn nói như thế nào ta đều đồng ý, ta cũng dự đoán được chúng ta không chiếm được thứ gì ngon ngẽ, với lại cái số tài sản ấy thì đáng gì để xé rách mặt (trở mặt). Sau khi ở riêng, hắn muốn gì thì hầu như ta đều cho, nhất là khi vừa mới ở riêng, biết rõ trong tay chúng ta không có lấy một chút lương thực nào, một cái tiết đoan ngọ, há mồm là 1 thạch lúa mạch, cũng không suy nghĩ cả gia đình mình thế nào à? Tìm đâu cho được một nàng dâu nhẫn nhục chịu đựng tốt như ta. Thật ra thì ta hiểu, chiếm chút tiện nghi thì được gì? Có thể sống tốt cả đời sao? Con mắt quá thiển cận (nhìn gần, không biết nghĩ cho sau này), ngươi thấy đấy, dù thế nào thì chúng ta vẫn sống tốt."

"Đúng, ta biết mấy năm nay cực khổ cho ngươi, nên ta định thương lượng với ngươi, cuối năm nay ta sẽ nghĩ việc, về nhà với ngươi. Bây giờ chúng ta cũng không thiếu mấy lượng bạc ấy, ta lập một trường học, tiểu tam sắp vỡ lòng, Tử Phúc dẫn Tử Lộc ở huyện học là được, dù sao Tử Phúc đã lớn rồi, có thể chiếu cố Tử Lộc. Mấy năm nay, ta luôn luôn không ở bên cạnh ngươi, đó là do cuộc sống bức bách, bây giờ ta muốn bù đắp lại." Tăng Thụy Tường nắm tay thê tử, vuốt ve hết lần này đến lần khác.

"Ngươi nghỉ việc? Ngươi phải suy nghĩ cho kĩ, ta không hy vọng ngươi hối hận. Ngươi xem hôm Vũ Nhi trăng tròn có về nhà được không?"

"Để xem đã, vừa nghỉ mười ngày, tháng sau con đại ca ngươi thành thân, cũng phải xin nghỉ một ngày. Nếu ta không về thì ngươi tìm người nhà mẹ đẻ giúp đỡ, đừng để mệt." Hai vợ chồng cúi đầu nói chuyện hơn một canh giờ.

Tử Tình về nhà, Tăng Thụy Tường mới lưu luyến không rời từ biệt cùng Thẩm thị, Tử Phúc thì lôi kéo Tử Tình, nói: "Muội muội, ca ca đi rồi thì ngươi nhất định phải chăm sóc cho tiểu tam cùng tiểu tứ tốt, bây giờ nương không thể làm gì, chuyện trong nhà ngươi cũng phải quan tâm một ít, giúp bà ngoại, ca ca biết nói ngươi làm chuyện này thì làm khó ngươi, ngươi chỉ mới tám tuổi, nhưng ca ca không còn cách nào, nương ở ở, bà ngoại tuổi lớn, đành phải để ngươi chịu nhiều vất vả, cũng maym ca ca biết ngươi là người hiểu chuyện." Tử Phúc nói xong, ôm chặt lấy Tử Tình, Tử Lộc ở một bên, cũng đỏ hồng mắt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.