Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=321505
Trang 20/182

Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 13.08.2014, 21:48 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 57: Nguyên tiêu ( 2 )



Cơm chiều xong, đột nhiên Tử Phúc hỏi Thẩm thị, "Nương, trong nhà có cành tùng chưa?"

"Chết, hỏng rồi, ta quên mất việc này. Các con đến nhà tam thúc xin chút đi, à, nói với tam thúc rằng mai có khách đến nhà, hôm sau hẵng đi tìm cây hoa quế."

Tử Phúc cùng Tử Lộc ra ngoài, Tử Tình cũng không hỏi bọn họ muốn cành tùng làm gì, sợ lòi. Một lát, hai người bọn họ liền khiên một nhánh tùng lớn về, Tử Tình mới biết lấy nhánh tùng làm gì, cắt ra rồi cột lại thành từng cái đuốc.

Trời vừa tối, Tử Phúc dùng đá lửa đốt một cái đuốc, sau đó để mỗi nhánh tùng cách nhau khoảng 1 mét ở tường viện, nhánh tùng cũng cao tầm 1 mét, rồi đốt tất cả, một vòng lửa chói lọi, Tử Tình tim đập loạn xạ, lỡ đốt luôn nhà thì sao, a phi (tiếng nhổ nước bọt), miệng quạ đen, Tử Tình tự đánh mình một cái.

Khó trách Tử Tình ra ngoài thấy nhà nào cũng có chỗ tường bị đen, hơn nữa lại vệt đen cách đều nhau, chắc nơi này không có tiền làm hoa đăng, nên tự dùng củi đốt, Thẩm thị nói, lửa ba mươi, hoa đăng mười lăm đều phải để cháy lâu.

"Nương, đây đâu phải hoa đăng, là củi mà?" Tử Tình hỏi.

"Đốt cháy lâu như vậy thì khác nào hoa đăng? Ngươi cho rằng đây là hoa đăng trong thành sao? Nông dân làm gì có tiền, các ngươi ra ngoài xem đi, sáng trưng luôn." Thẩm thị nói.

Tử Phúc dẫn Tử Tình, Tử Lộc, Tử Thọ đi ra cửa nhìn, phát hiện nhà nhà đều đốt một đống lửa ở góc: "Đại ca, vì sao không làm hoa đăng? Không phải là dùng ít cành trúc chẻ ra rồi bẻ thành hình, sau đó dán giấy lên, cho ngọn nến nữa là được mà."

Tử Phúc sờ sờ đầu Tử Tình: "Tình nhi nói loại hoa đăng trong thành à, thật náo nhiệt. Chúng ta ở nông thôn không có bán, chờ sang năm đại ca nhất định sẽ mua cho Tình nhi một cái hoa đăng." Tử Phúc hứa hẹn.

Tử Tình lại nghĩ tới sang năm có thể trát đèn lồng màu đỏ bán, đỏ thẫm đèn lồng hướng cửa nhất quải, nhiều vui mừng.

Về nhà, lửa còn đang cháy, vài người vây quanh sưởi ấm, cũng không biết là giờ nào, Tăng Thụy Tường nói với Tử Phúc: "Đốt pháo đi."

Ở chỗ đất trống trong sân, Tử Phúc chuẩn bị một dây pháo, Tăng Thụy Tường chuẩn bị một cái thùng gỗ đựng nước, đứng bên cạnh, chờ Tử Phúc đốt xong, hắn tát nước nước tứ phía, Tăng Thụy Tường con lẩm nhẩm bốn phương: "Nếu có chỗ làm thần tiên không hài lòng thì xin thần tiên bỏ qua, hôm nay cung tiễn thần tiên về nhà, nhất định phải tìm được đường về. . ." Lúc này Tử Tình buồn cười mà không dám cười.

Hôm nay thật sự là khôi hài, Tử Tình vụng trộm vui vẻ nửa ngày: “Haizz, xin lỗi các vị tổ tiên, tiểu nữ bốc đồng, không nên cười các vị tổ tiên." Tử Tình lải nhải xong, sợ trách tội tổ tông. Bỗng nhiên, lại cười ha ha lên, đến lúc nàng thấy một loạt ánh mắt nghi ngờ mới xấu hổ.

Tử Tình không biết là lúc nàng mơ cũng cười hắc hắc, làm Tử Phúc cảm thấy khủng hoảng.

Ngày kế, sai khi ăn xong điểm tâm thì Hà thị dẫn người nhà đến, có cả gia đình Thẩm Kiến Nhân, Thẩm Kiến Nhân có chút kiến thức, liếc mắt một cái đa thấy gia cụ trong nhà không tầm thường, cười nói: "Tiểu muội ở còn xa hoa hơn tiểu ca rồi, dùng bộ nội thất tốt vậy, chỉ một năm mà ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa."

Mọi người tham quan căn nhà một lần, có người là lần đầu tiên đến, đều kinh ngạc, nhất là phòng bếp và phòng tắm, Thẩm thị giải thích là còn rất nhiều đồ chưa làm xong, hôm nay thợ mộc nên đến làm tiếp, nhưng ngày mai mới đến được. Ngay cả Tiêu thị cũng nói muốn về nhà chỉnh lại nhà.

Cơm chiều ăn sớm hơn, Hà thị lưu ở lại vài ngày, cả nhà Thẩm Kiến Nhân phải đến bên Tiêu gia, tiểu cữu nương Tiêu thị có chuyện muốn nói với bác chồng, nghe nói Tiêu gia muốn chuyển đi, không biết phải thật không nữa. Những người khác đều trở về, Hà thị và Tử Tình ở phòng phía tây, Tử Phúc và hai đệ đệ ở phía bắc, là căn phòng Thẩm thị dùng trước kia, phía nam là phòng làm việc của người làm gỗ. Thẩm thị cố ý nấu nước cho Hà thị tắm rửa, hai mẹ con nói chuyện một lúc lâu.

Kế tiếp, Thẩm thị bắt đầu chuẩn bị nhưng thứ cho Tử Phúc, quàn áo, sách vở, giày dép, Thẩm thị còn cố ý mua da dê làm cho trượng phu cùng con trai lớn hai đôi giày, còn thừa thì làm cho Tử Lộc một đôi, đôi giày da của Tử Tình đã mua sẵn sau khi kiếm được tiền. Rương gỗ chương đựng một đống thứ, lúc gần đi, Thẩm thị rất luyến tiếc, lôi kéo tay con không chịu buông, Tử Phúc cũng là tựa vào người Thẩm thị, lần đầu tiên rời xa nương để đi học, tóm lại là cực kì buồn, với lại hắn chưa đến mười một tuổi.

Lúc Tử Phúc đi, vỗ bả vai Tử Lộc, nói: "Đại ca đi rồi thì ngươi nhất định phải trông coi đệ đệ muội muội, tan học về nhà thì đừng lêu lổng trên đường, về nhà sớm để giúp nương làm việc." vành mắt Tử Lộc đỏ ứng, chỉ biết cúi đầu đồng ý.

Tiễn bước Tử Phúc, Tử Lộc cũng phải đi học, Tử Tình làm một cái túi sách, định làm hai quai, nhưng mình chưa làm bao giờ nên làm cái đơn giản, dùng vải bố thô mua ở chợ phiên.

"Nhị ca, thích không? Ta mất mấy ngày mới làm xong đấy."

"Thích, chỉ cần Tình nhi làm là ta đều thích." Tử Lộc ít nói, nhưng Tử Tình vẫn nhìn ra Tử Lộc rất vui khi được đến trường, chạy mấy vòng quanh Tử Tình cùng Tử Thọ mới ra cổng, lại chạy về, nói: "Tình nhi, có việc gì nặng thì ngươi cứ để đó, ta về sẽ làm." Nói xong lại nhanh như chớp chạy đi.

Tử Tình bắt đầu vội vàng trông ươm dưa hấu, lần trước ươm dưa chuột miêu đã nhú ra hai cặp lá, lần này trong nhà có Từ sư phụ ở, qua vài ngày nữa thì Lí sư phụ cũng tới, Tử Tình không muốn bị người phát hiện, tìm vài cái bình, ngay tại nhà gỗ ươm, buổi tối trải rơm giữ ấm, lén lút hai ngày, mau mà không bị phát hiện, lúc này không thể gieo trong tiểu viện, chỉ có thể ươm tiếp ở đất trồng rau, bây giờ ở đó đất trống, người ngoài có đi qua cũng không dễ bị phát hiện. Tử Tình lại chờ Tử Lộc tan học trở về, vụng trộm ôm mấy bó rơm trải ra, buổi sáng lại cùng nhau mở ra.

Cải dầu trong viện không còn nhiều, bán được tám chín lượng bạc, Tử Tình hỏi nương là cuốc được chưa? Mấu chốt là Tử Tình không biết cải dầu để bao lâu mới thành phân xanh, sắp tới lão gia sẽ không tới vì biết có Hà thị ở đây.

Tử Tình đang phát sầu nên tìm ai hỏi thì Tăng Thụy Ngọc đến, hắn nói mười ngày là được. Tăng Thụy ngọc lần này tới là để lấy mầm móng cải dầu cùng lúa mạch, làm sáu bảy ngày mới xong.

Tử Tình dùng số phân gà đổ hết lên chỗ đất trồng rau, còn những loại nước máu loãng, rửa gà, rửa thịt đều đổ đi ủ phân. Bảy tám ngày sau, Tử Tình thấy cải dầu hái gần hết, nhờ tam thúc nhổ hết cải dầu, đất trống cũng được san bằng, cho tam thúc tiền công mười ngày, tam thúc cầm 3 xâu tiền, vui rạo rực ra về, làm lòng Tử Tình rất chua xót.



Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 13.08.2014, 21:50 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 58: Hạ Ngọc xuất giá



Đảo mắt đã đến cuối tháng, Tăng Thụy Tường cùng Tử Phúc đã trở lại, thì ra là về vì Hạ Ngọc thành thân, Tử Tình còn tưởng rằng là được nghỉ phép. Bên lão phòng không ai đến đây nhắc, Tử Tình cũng quên chuyện nhị cô xuất giá.

Mười ngày qua không gặp Tử Phúc, nên giờ Tử Tình luôn luôn theo sau hắn, hỏi đông hỏi tây, làm Tăng Thụy Tường có chút ghen tị, cười nói: "Đứa nhỏ này, sao ta trở về mà không thấy nàng dính ta như vậy? Thích đại ca hơn thích cha."

Thẩm thị cười: "Một năm ngươi ở nhà có mấy ngày đâu, bọn nhỏ có thể nhận ra ngươi là không sai rồi."

Tăng Thụy Tường nghe xong, âm thầm đau lòng, mấy năm nay quả thật làm khổ Thẩm thị, kéo tay Thẩm thị thủ cười, trong lòng âm thầm làm một quyết định.

Tử Tình mới biết được phụ thân không dạy trong trường tư ở thị trấn, mà là quan học, quan học là triều đình bỏ vốn làm, phải qua kì thi mới được vào học, vì có cha dạy học ở đây nên đại ca được miễn phí đến trường, nhưng tiền ăn ở tự chi, tiêu phí nhiều hơn so với nông thôn.

Nếu Tử Phúc đậu tú tài, có thể đến An Châu phủ dạy. Nhưng Tử Phúc nói ở An Châu phủ có một ‘cò trắng thư viện’, rất nổi tiếng, thầy giáo ở đó kiến thức nhiều, không ít người nơi khác đến học. Tiền học phí không rẻ. Tóm lại, nếu Tăng Thụy Tường không dạy học ở quan học thì một năm Tử Phúc phải nộp 4 lượng bạc tiền học phí, khó trách con người nghèo đều không không đi học.

Hôm sau, ăn xong điểm tâm, cả nhà đều đến lão phòng, trong nhà có không ít khách nhân, một nhà Xuân Ngọc đã đến từ hôm qua, đầu bếp được mời đến đã bắt đầu bận rộn, nói buổi tối là tiệc rượu chính, làm tầm hai mươi bàn, thì ra đám cưới ở đây được ăn hai lần.

Tỷ muội huynh đệ bên Điền thị không ít, bên lão gia tử thì có hai tỷ tỷ, tỷ tỷ tuy đã mất nhưng còn có con trai, một đại gia đình Tiêu gia cùng với nữ nhi đã gả, thân thích mà Tử Tình chưa biết bao giờ cũng đến, Tử Tình mới biết được lão gia tử có một người tỷ gả cho địa chủ, nhưng đã mất, đến là vợ chồng con của bà, ăn mặc khác người trong thôn, nhưng chỉ hơn một ít.

Có người trong thôn chuyên môn phụ trách phòng bếp, cho nên Chu thị cùng Thẩm thị không cần vào bếp, cùng Điền thị chiêu đãi khách, Tử Phúc ôm Tử Hỉ, Tử Tình đi tìm Tiêu Tú Thủy.

Tử Tình tìm Tú Thủy hỏi rõ, không phải Tiêu gia muốn chuyển đi, mà là đại ca của Tú Thủy sẽ thành thân vào mùng tám tháng ba, đã mua nhà ở trong thành, sai khi thành thân sẽ vào thành, không cần tài sản gì trong nhà, phỏng chừng là di sản của tiêu lão nhân hắn chuẩn bị độc chiếm. Ai cũng không rõ đến cùng có bao nhiêu. Nhị ca của Tú Thủy thấy tình hình này, bảo nương cho ít bạc.

"Lão cô công mất mà không cần giữ đạo hiếu sao?" Tử Tình luôn không hiểu vấn đề này.

"Đã giữ được 2 năm rồi, ta cũng không hiểu lắm, dù sao hắn cũng không nhỏ, mười chín rồi." Thì ra là vậy.

Tử Tình thấy vẻ mặt Tú Thủy ủ rũ, nên nói qua chuyện khác, cho đến khi tiệc rượu bắt đầu.

Tiệc chính sẽ bắt đầu canh ba giờ Thân (3-5 giờ chiều), phụ nhân trong thôn lại bưng cái bát riêng của mình đến, Tử Tình thấy mỗi nhà đều tặng lễ, Điền thị ở cửa thu lễ, Tử Phúc thì ghi chép ở bên cạnh.

Tử Tình vụng trộm hỏi Thẩm thị, sao nhà mình làm tiệc rượu lại không có ai tặng lễ? Thì ra là phong tục, đón dâu phải có lễ, nhưng người dân tặng lễ rất mỏng, đơn giản là hai cái khăn lông, hoặc là một cái chậu gỗ, thân thiết hơn thì mộ xấp vải, đa số là khăn mặt, Tử Tình đếm, có tầm một trăm tám mươi cái, đủ Hạ Ngọc dùng nhiều năm.

Thẩm thị vừa nghe, liền nở nụ cười, nói: "Khăn mặt này nhị cô ngươi không mang đi hết đâu, bà ngươi còn muốn dùng nó để làm quà đáp lễ, chắc khăn mặt chuyển một vòng rồi vẫn đến trong tay người đó thôi."

Tử Tình đến trong phòng Hạ Ngọc nhìn đồ cưới, cũng không biết Điền thị đặt đồ khi nào, hai thùng sơn đỏ, một tủ quần áo, trên tủ quần áo có chạm trổ cải trắng, sơn màu xanh, Tử Tình biết đây là biểu hiện mong muốn giàu có. Có hai chậu gỗ, một bồn cầu nhỏ, một cái gương, đều là màu đỏ, giường bốn chân, chăn màu đỏ.

Hạ Ngọc mặc áo bông mới màu đỏ thẫm, ra tiếp nữ khách, nam khách đều ở phòng phía sau. Thu Ngọc cầm cái tấm đệm đi theo, đều phải quỳ lạy những thân thích lớn hơn nàng, đường tẩu cùng con dâu cũng thế, ngoại trừ người trong thôn. Xuân Ngọc bưng một cái khay, những người được quỳ lạy đều cho một cái hồng bao, mặt trên còn có tên, xem ra là sớm chuẩn bị. Tử Tình phát hiện áo bông màu đỏ của nhị thêu rất nhiều tiền đồng và chữ ‘phúc’, hơn nữa ở ở trước ngực và giữa lưng còn khâu một đồng tiền thật vào, giày màu đỏ được thêu hoa sen nở rực.

Sau khi ăn xong, thân thích trong nhà cùng nữ quyến gần gũi đều ở lại, nói muốn khóc gả, mời tam bà bà đến làm chủ khóc, Tử Tình buồn bực, khóc gả phải gần đến lúc lên kiệu hoa mới khóc sao? Sao lại khóc trước một ngày?

Lúc này tất cả các nữ tử chưa gả đều ở trong phòng cùng Hạ Ngọc, trưởng bối thì cùng Điền thị ở trong phòng bà, một lát, liền nghe thấy tiếng nức nở truyền đến, đó là giọng của Điền thị, lập tức nghe tam bà bà hát: "Nữ nhi phải xuất giá, nương chỉ dặn dò mấy câu: một là hiếu thuận cha mẹ chồng; hai là kính trọng trượng phu; ba là hòa thuận với chị em dâu; bốn là chịu thương chịu khó, làm cơm nước, cẩn thận vật dễ cháy; năm là thức dậy sớm, quét dọn nhà cửa, khách quý đến nhà phải ân cần chào đón; sáu là biết may vá, đỡ phải nhờ vả người khác, không ham chơi nhiều." Lời ca là lời dặn dò của mẫu thân trước khi nữ nhi gả đi.

Tam bà bà hát một câu, Hạ Ngọc tiếp một câu "Đã biết." Tam bà bà hát xong, lại hát tiếp những lời ca về ơn nuôi dưỡng bao năm qua, hát một câu, Hạ Ngọc tiếp một câu, cái gì mà "mười tháng mang nặng đẻ đau", cái gì mà "Đừng cố quá mà lỡ việc, uổng sự khổ tâm của cha mẹ", Tử Tình cũng không biết hát bao lâu, không biết tam bà bà có uống nước không? Đang nghĩ tới thì bên này có người hát lại, là Xuân Ngọc thay Hạ Ngọc mở miệng : "Cha nương, một trái cam mười hai múi, nữ nhi của cha mẹ phải gả đi; một cây trúc mười hai đốt, ngày lễ ngày tết nên nhớ nhung; một quả trứng gà có lòng đỏ lòng trắng, nữ nhi sẽ nhớ ơn tình này; một giọt nước trong ao là giọt trong ao, huynh đệ tỷ muội đừng xa lạ nhau." Tử Tình chỉ thấy đại cô vừa khóc vừa nước mũi tung tóe, cả phòng nức nở, thật đúng là bị lây nhiễm nổi buồn, cười cũng cười không nổi. (AAAAA… ta muốn die, dịch muốn điên luôn, các nàng thông cảm nhé nhé, ta đã cố gắng hết sức TT^TT)

Cũng không biết đến mấy giờ, rốt cục kết thúc , cả nhà nhanh về nhà ngủ, mai phải qua đó sớm. Tử Tình không bao giờ muốn nghe khóc gả nữa, rất ức chế.

Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 13.08.2014, 21:52 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng


Chương 59: Đưa thân
(Đưa thân = đưa gả, ý là dẫn cô dâu về nhà chồng)



Ngày kế, sáng sớm tỉnh dậy, Thẩm thị mang bộ đồ màu đỏ lúc tết cho cả nhà mặc, còn lấy đôi khuyên tai mà Chu chưởng quầy tặng, định đeo cho Tử Tình.

Tử Tình vội nói: "Nương, con muốn đưa nó cho nhị cô, tân nương man mới hấp dẫn." Thẩm thị dùng ngón tay búng trán Tử Tình hai cái, xoay người đi.

Tử Tình mới biết được, hôm nay đại ca sẽ dẫn nhị ca cùng nàng đi đưa gả, chắc đêm nay phải ở lại nhà nhị dượng, đường sá xa xôi, không về kịp. Thẩm thị dặn dò Tử Phúc nhất định phải trông coi đệ đệ muội muội.

Chờ cả nhà Tử Tình đến, tam bà bà đang chuẩn bị làm tục chải tóc cho Hạ Ngọc, lấy một cái trứng gà nấu chín, vẫn còn nóng lăn qua lăn lại trên mặt Hạ Ngọc, sau khó lấy một sợi chỉ nhỏ xe lông mặt (tương tự như cạo lông mặt, nhưng ở đây dùng sợi chỉ, ta thử rồi, cái này phải gọi là nhổ, đau bỏ mạng TT^TT), đau đến nỗi nhị cô cắn răng, làm xong thì trời đã sáng, nên trang điểm, người trang điểm là ai thì Tử Tình không biết, sau này mới nghe nói là con dâu của dì út lão gia tử, đầu tiên là uốn mi, không biết là dùng thứ gì, đang cầm trong tay, lại vẽ mi, dùng là dùng cây củi đốt cháy thành than vẽ lên, son môi thì dùng giấy son, phấn hơi hồng hồng, tô chút lên mặt, nhẹ nhàng, may là tốt hơn trong tưởng tượng chút, vẫn tương đối thanh tú. Tử Tình cứ nghĩ tân nương cũng giống trong tiểu thuyết miêu, dùng son quệt lên mặt, đỏ như mông khỉ.

Trang điểm xong, bắt đầu chải đầu, Tử Tình liền đôi khuyên tai lấy ra, Thu Ngọc đoạt lấy, hỏi mau đôi khuyên tai đẹp này mua ở đâu, Tử Tình đập: "Người khác mua ở kinh thành, nhị cô, ngươi phải nhớ kỹ, đây là quà Tử Tình tặng cho ngươi."

Đồ từ kinh thành đến quả nhiên là khác, hình thức đẹp mắt, công phu tinh xảo, vật liệu tốt, đương nhiên hiệu quả sẽ khác nhau. Dưới sự yêu thích và ngưỡng mộ, Hạ Ngọc bắt đầu thay quần áo, mặc bộ áo bông màu đỏ hôm qua, bên ngoài mặc bộ váy cưới đỏ thẫm, thêu rồng phượng, xong thì kiệu đón dâu đã đến cửa.

Hạ Ngọc ngồi ngay ngắn trên giường, Tăng Thụy Khánh đốt pháo đi vào, mời khách đón dâu vào cửa, uống nước trà trước, tiểu hài tử đón dâu đều được cho bao lì xì. Lúc này, khách trong thôn cũng tới cửa, bắt đầu ăn cơm trưa, cơm trưa không nhiều món thịt như tiệc tối hôm qua, chất lượng đồ ăn chất cũng kém hơn.

Sau khi ăn xong, lão gia tử cùng Điền thị ngồi ở nhà chính, ánh mắt Điền thị lại đỏ, nghẹn ngào , Hạ Ngọc cũng thế, chú rể tân nương cúi chào cha mẹ, dập đầu lạy ba cái, Điền thị cho chú rể một hồng bao. Tăng Thụy Khánh cõng Hạ Ngọc ra cửa, Hạ Ngọc đã đội khăn voan đỏ, khăn voan thêu là uyên ương nghịch nước.

Tăng Thụy Tường ở cửa đốt pháo kép, lão gia tử cùng Điền thị tiễn khách, tiệc rượu kết thúc, trừ bỏ lão gia tử cùng Điền thị, những người khác đều đi theo vào thôn , thì ra là phải vào từ đường, lúc này nữ khách vẫn không được vào, tân nương bái tế xong, vẫn được đại ca cõng lên kiệu hoa, Tăng Thụy Tường lại đốt một quả pháo, nhóm nhạc bắt đầu diễn tấu, đưa thân đều là những người chưa gả. Thẩm thị có chút lo lắng Tử Tình, nhưng Tử Tình muốn đi, Thẩm thị đành phải dặn dò hết câu này đến câu khác.

Đưa thân là Thu Ngọc, Tử Bình, bà người Tử Tình, ba đứa Mao cùng đại nữ nhi Quế Anh nhà Xuân Ngọc, ra thôn, nhạc công liền ngừng lại, chú rể Chu Thiên Thanh đi bên cạnh kiệu hoa, bên kia là Thu Ngọc, Tử Tình cảm thấy đường rất xa, vài đứa nhỏ ngồi trên xe cút kít, đi đến một cái cầu độc mộc (cầu bắc ngang sông suối, chỉ có một cây gỗ, ở mình gọi là cầu khỉ), Tử Tình đi xuống, nói cái gì cũng không dám đi qua, chân run lên, dưới cầu độc mộc, nước chảy ào ào, nhìn cái đã muốn ngất, xe cút kít cũng không qua được, cuối cùng, vẫn phải nhờ người cõng qua, Thu Ngọc còn cười nói may là  mới bảy tuổi, nếu lớn thì phải gả cho người cõng luôn rồi.

Mặt trời ngã về tây, cuối cùng cũng thấy được Kiều thôn, nhạc công lại bắt đầu diễn tấu, vào thôn, căn nhà thứ hai hính là nhà của Chu Thiên Thanh, màu trắng tường viện rất bắt mắt, trên cổng có khắc "Phúc đệ ", cửa viện dán câu đối đỏ, pháo vang lên, chú rể cõng tân nương vào cửa, sân nhà hắn không nhỏ, đi vào còn có cái đường lót đá cuội, Tử Tình quay đầu, viện môn rất cao, nhà bên trong không nhỏ, vào nhà chính, tiểu hài tử được một hồng bao, hai văn tiền.

Ông bà thông gia ngồi trong phòng khách, lúc này còn có MC kêu: "Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái" xong rồi sẽ đưa vào động phòng, tân nương chỉ có thể ngây ngốc ngồi trong tân phòng, Thu Ngọc vụng trộm cầm ít đò ăn, bảo Tử Tình canh chừng, sợ để người ta thấy thì chê cười. Không lâu sau, bên ngoài ồn ào, mọi người vây quanh chú rể, Tử Tình thấy dượng dùng gậy đẩy khăn voan của nhị cô lên, nhị cô cúi đầu ôn nhu, làm dượng say mê.

Chỉ chốc lát tiệc rượu bắt đầu, bọn Tử Tình cũng được mời ngồi một bàn, hai huynh đệ cùng chú rể đi kính rượu. Sau đó tân nương đi ra, quỳ lạy trưởng bối trong nhà và thân thích, nhận lễ quỳ lạy. Tử Tình thấy giống y hệt tối qua, không có gì mới mẻ cả, nên nhìn xem nhà cưả, bằng như căn phòng mà Tử Tình trước kia ở, cũng là hai gian phòng, phía sau có phòng bếp, có phòng gồm hai gian.

Buổi tối, trong nhà trừ bỏ nến đỏ thì Tử Tình còn thấy đệ đệ của dượng bắc cái ghế ở phòng chính giữa, đứng trên đó, nàng tò mò không biết hắn muốn làm gì, thì ra là phòng chính giữa có 3 cái hoa đăng (đèn lồng), chiếu phòng sáng trưng, xem ra điều kiện trước kia của Chu gia tốt hơn Tăng gia nhiều.

Lúc này, thân thiết trong nhà ồn ào nháo động phòng, mọi người ồn ào, tân nương từ trong chăn lấy ra ít quả vỏ cứng cho mọi người ăn, ít quả táo khô nhỏ, hạt dưa, còn lấy hai quả bưởi khô cứng, Tử Tình thật đúng là không biết có ý gì, hỏi Tử Phúc, thì ra ở đây không gọi là quả bưởi, mà gọi là cam, ý là ngọt ngào. Chú rể nhận lấy cam, bóc ra, ăn một miếng, mọi người hỏi: "Ngọt không?"

"Ngọt, rất ngọt." Nhưng Tử Tình thấy nó đã khô cứng, ăn không ngon đâu, Điền thị bảo tồn đến tận bây giờ. Mọi người bắt đầu đùa giỡn tân nương chú rể, vài người lấy nhọ nồi trét lên mặt chú rể tân nương, cũng không biết náo loạn đến giờ nào, có người gọi đi ăn khuya. Sau này, mọi người tìm chỗ ngủ đại.

Sáng sớm, Tử Tình đã bị đánh thức, thì ra Hạ Ngọc phải dậy sớm, xuống bếp làm bữa sáng, bưng lên bàn, cha mẹ chồng ngồi ở ghế chính, chú rể cùng tân nương còn quỳ lạy, rồi tặng lễ gặp mặt, nhận hồng bao xong, Hạ Ngọc mời cha mẹ chồng ngồi vào bàn ăn, mình thì đứng bên cạnh. Bởi vì là ngày đầu tiên, lại có người nhà mẹ đẻ ở đây, nên Chu gia phu nhân vội để Hạ Ngọc ngồi xuống. Tám đứa Tử Tình ngồi một bàn, hầu như là thức ăn thừa hôm qua.

Tử Tình mặc bộ đồ mới khác, cột cái búi tóc . Ăn qua điểm tâm, Thu Ngọc tiễn mấy người Tử Tình về nhà, Hạ Ngọc lưu luyến không rời, đưa đến tận cửa thôn.


Trang 20/182 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/