Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=321505
Trang 151/182

Người gởi:  trạch mỗ [ 14.12.2015, 20:50 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 447, thêm phiền

Editor: Trạch Mỗ

Lí Hãn nghe xong nói: "Việc này không thành vấn đề, ta đồng ý với ngươi. Nói thật, là một nam nhân, ta thật sự là có vài phần hâm mộ ngươi, có thể có một nữ nhân, làm cho ngươi khăng khăng một mực như vậy, vô luận làm cái gì, đều vui vẻ chịu đựng, đời ta là không có phúc khí này." Lí Hãn nói xong còn đặc biệt liếc Văn Tam và La Trì một cái.

Sắc mặt Văn Tam lập tức quẫn, quay đầu đi, La Trì trái lại cười hì hì.

Lâm Khang Bình về nhà, Tử Tình bị mấy người Lưu thị kéo đi xem tiệm cơm, tiệm cơm đã trang hoàng xong toàn bộ, theo như ý của Trần thị, muốn khai trương vào ngày mười tám tháng mười một, bởi vậy lúc này, mấy cổ đông tập hợp toàn bộ, ngay cả Tử Vũ cũng bị kéo ra ngoài, nhìn xem còn có chỗ nào muốn cải tiến.

Tử Tình vừa nhìn, trên bảng hiệu là "Lục Hoa cư", nhìn nhìn Trần thị, Trần thị nói: "Nhị ca ngươi nói, Phong Di cư là bảng hiệu của Trần gia chúng ta, tiệm cơm này là sáu nhà chúng ta, sẽ không chiếm tiện nghi của Trần gia, ngộ nhỡ ngày nào đó người nhà mẹ đẻ ta còn muốn đi lên Kinh Thành để làm Phong Di cư thì sao? Cho nên, liền sửa lại danh hào này. Ngày đó tìm ngươi không có ở nhà, mấy người chúng ta quyết định luôn." Trần thị nói.

"Ngày mai mùng mười, ngày mai đại gia đình chúng ta ăn thử, tắm thử, mỗi nhà một viện tử, tự mang nha hoàn, đương nhiên, nhà ai muốn uyên ương nghịch nước, chúng ta cũng không có ý kiến." Lưu thị nói xong tự mình cười luôn.

Lời này, cũng là nhắc nhở Tử Tình, "Đại tẩu, không bằng chúng ta giữ lại riêng một viện tử, chuyên dùng để chiêu đãi nữ quyến, toàn bộ người hầu dùng nha hoàn, Đại tẩu và Tứ đệ muội thỉnh thoảng có xã giao với phu nhân thái thái nhà quan cũng có thể mang vào, đây không phải đem danh tiếng truyền ra ngoài."

"Việc này ta cũng là đã nghĩ tới, để lại một cái, vốn là chuẩn bị cho người nhà chúng ta dùng, nha hoàn cũng đã chuẩn bị mấy đứa rồi." Trần thị nói.

Mấy người đang nói giỡn, Lâm Khang Bình tìm đến. Lưu thị cười nói: "Nhiều năm trôi qua như vậy, muội phu vẫn là một chút tiền đồ cũng không tăng lên, một lúc không thấy được muội muội cũng là không được, cũng không biết những ngày ngươi đi xa nhà làm sao chịu đựng được?"

"Đại tẩu cũng biết ta rời nhà ở ngoài không dễ dàng. Tốt xấu gì lúc này thông cảm cho chúng ta nhiều hơn một chút, bớt phân công công việc cho Tình nhi nhà ta." Lâm Khang Bình cũng cười trả lời.

"Các ngươi nghe xem lời hắn nói này, may mà ta còn chưa có sai nàng làm cái gì đâu?" Lưu thị tay cầm khăn chỉ vào Tử Tình nói.

"Đại tẩu. Muội phu đã nói như vậy rồi, từ nay về sau, chúng ta cũng phải thực sự tìm nhiều việc làm cho muội muội một chút." Trần thị cũng cười nói.

Bỗng nhiên, mấy người Tử Phúc đều tới đây, nói: "Từ rất xa đã nghe thấy tiếng của các ngươi, nói cái gì vậy? Náo nhiệt thế."

"Đại tẩu đang oán giận Đại ca không xót nàng, cho tới bây giờ không có đi tìm nàng. Hóa ra Đại ca có Thuận Phong Nhĩ, nghe được, bởi vậy, chạy nhanh đến rồi." Tử Tình cười nói.

Tử Phúc nghe xong gõ đầu Tử Tình một cái, nói: "Đến cả Đại ca ngươi cũng trêu ghẹo. Càng lớn càng không có quy củ, Đại ca là tới tuần tra."

Tử Tình nhìn Tử Lộc, Tử Lộc nói: "Nhị ca là tới kiểm tra, xem xem tác phẩm thư pháp ta viết có đủ hay không?"

Tử Thọ không đợi người khác hỏi, vội hỏi: "Ta là đến hỗ trợ, nhìn xem còn cần lấy thêm mấy thứ đồ trang trí đến hay không."

Tử Hỉ hì hì cười nói: "Ta là đến thị sát, nhìn xem có cần ăn thử hay không."

Tử Hỉ nói xong, mọi người đều cười vào Mai uyển gần đây, trong viện trồng vài gốc hoa mai. Đáng tiếc, còn chưa tới mùa mai nở. Ba gian nhà giữa, treo đầy thi từ ca phú về vịnh mai, đều là tác phẩm thư pháp Tử Lộc viết, phía dưới có một mẩu nhãn nhỏ ghi giá bán.

Phòng lớn là phòng tiếp khách, bên trái phòng là một dãy kháng lớn. Bàn trên kháng lớn, bảy tám cái đệm bông, bên phải là bàn tròn lớn, theo sở thích của khách.

Mấy người Tử Phúc nhìn một vòng, nói: "Nuôi những người này một ngày tiêu tốn cũng không ít, còn có các hạng thuế má, giá đồ ăn các ngươi đã tính toán xong chưa?"

Trần thị nói: "Bên này thu phí tất nhiên phải cao hơn một ít, chúng ta cũng là mò ra, tham chiếu quán cơm đồng hương của nhà khác định ra."

Tử Phúc và Tử Hỉ vẫn là xã giao ở bên ngoài nhiều hơn một chút, đề ra mấy điểm đề nghị, Trần thị nhất nhất nhớ kỹ, thời gian ăn thử định vào ngày hôm sau, rồi nhà nào về nhà nấy.

Ngày Lục Hoa cư khai trương, cánh nữ nhân Tăng gia đều không có ra mặt, Tử Lộc và Tử Thọ còn có Lâm Khang Bình và Hạ Cam Vĩnh ở đây giữ thể diện, không biết có phải quảng cáo ở cổ đại không phát triển hay không, tin tức tương đối chậm, cũng không có xuất hiện cảnh sôi động như trong dự liệu.

Mấy người Lưu thị biết được hơi có chút thất vọng, Trần thị trái lại không cho là đúng, nói: "Lúc Phong Di cư nhà ta vừa mới bắt đầu cũng như vậy, sau này, người đã ăn qua đều cảm thấy không tệ, dần dần danh tiếng tốt lên, kinh doanh mới tốt."

Lâm Khang Bình nghe xong hết sức đồng ý, nói: "Nhị tẩu rốt cuộc là đã có kinh nghiệm, là người biết việc, không chỉ tiệm cơm, làm kinh doanh đều như vậy, sao có thể một ngụm ăn thành người mập? Danh tiếng này, nhân mạch này, nhân khí này…, đều phải dựa vào từ từ hình thành."

Sau khi tiệm cơm chính thức buôn bán, mấy người Lưu thị ngược lại nhàn rỗi, có chưởng quầy quản lý, mấy người Lưu thị cứ ra ra vào vào cũng không thích hợp, mỗi ngày chưởng quầy đưa sổ sách đến chỗ Trần thị, Trần thị tự mình làm sổ, Tử Tình triệt để nhàn rỗi, bắt đầu làm quần áo ra ngoài cho Lâm Khang Bình.

Lâm Hưng nói công việc trang viên bên kia cũng đã ngừng lại, mặt đất đã đóng bẳng rồi, hàng rào đã hoàn công, đều dùng bụi gai gia cố, công việc còn lại phải chờ tới đầu xuân. Đông chí khi Lâm Khang Bình trở về tế tổ, nhân tiện đi xem một cái, trở về hình như dặn dò Lâm Hưng vài việc, Tử Tình cũng không hỏi đến.

Ngày hôm đó, Lâm Khang Bình nhận được thư của A Thủy, nói máy dệt đã vào tới phủ Tùng Giang rồi, đang chạy thử, giống như dự tính của Tử Tình, quả nhiên là mua được từ Đại Anh quốc, đồng thời còn có hai nhân viên kỹ thuật của bọn họ.

Trong thư của A Thủy còn nhắc tới một việc, chính là uy lực lựu đạn của người Tây Dương không lớn, đội tàu của bọn họ đã từng gặp phải người nước Oa, thiếu chút nữa là mất cả người lẫn của, may mắn bọn họ gặp được thuỷ quân phủ Tùng Giang tuần tra, đối phương chỉ có bốn chiếc thuyền, cuối cùng là đám thuỷ quân bắn tên đốt một con thuyền của nước Oa, đối phương không có tiếp tục dây dưa, lúc này mới cứu được bọn họ, Tử Tình đột nhiên nghĩ đến, thuốc nổ đời sau phần lớn là Nobel phát minh, mà thời không này, chỉ sợ còn không có nitroglycerine cùng nitrocellulose đâu, đừng nói gì đến TNT.

Xem ra, Tử Tình thật đúng là phải nghĩ cách nghiên cứu một chút thuốc nổ và lựu đạn, không vì cái gì khác, chính là Lâm Khang Bình và Tử Hỉ ra ngoài cũng là phải mang theo một ít, an toàn, uy lực còn lớn hơn, để ngừa vạn nhất.

Tử Tình vừa thấy thời gian còn lại cũng không nhiều, bèn bảo Tử Hỉ từ xưởng thủy tinh đặt một bộ dụng cụ thủy tinh phòng thí nghiệm, Lâm Khang Bình từ chỗ thợ rèn cũng đặt một ít dụng cụ chuyên dụng, từ một góc hẻo lánh ở hoa viên, tìm gian phòng, Lâm Khang Bình giúp nàng mua đủ đồ dùng cần thiết, Tử Tình mang theo Lâm Khang Bình cùng nghiên cứu.

Đơn giản nhất là lựu đạn, hai mươi mấy năm không tiếp xúc mấy thứ này, Tử Tình thật đúng là không thạo rồi, gần như đã quên trước kia mình là học cái gì, chỉ có thể tự mình mò mẫm.

Không đến vài ngày, đã là ngày mồng tám tháng chạp, bọn nhỏ đều nghỉ phép về nhà, Tử Tình cũng không thể vào phòng thí nghiệm nữa, thuốc nổ kia cũng không có tiến triển gì.

Bởi vì mấy ngày nay Thẩm thị nhiễm phong hàn, ăn cơm không có khẩu vị, đối với rau cải trắng, củ cải phương Bắc thật sự không dậy nổi cơn thèm ăn, Tử Tình liền buông chuyện thuốc nổ xuống, đổi thành nghiên cứu nhà ấm nuôi cấy rau xanh.

Cái khác không có, tỏi nhỏ hành lá Tử Tình thật đúng là dùng chậu hoa trồng ra một ít, tốt xấu gì làm cho Thẩm thị thấy chút màu xanh biếc, về phần lều rau xanh gì đó kia, Tử Tình thì là hết đường xoay xở, cũng liền bỏ qua.

Cũng may không đến vài ngày, khi Văn gia đưa cam vào kinh, mang giúp đến cho Tử Tình bên này một xe hàng, không chỉ có cam và chân giò hun khói thịt khô..v..v.., khó được là còn có nửa xe rau xanh các loại, tuy có chút héo có chút đông lạnh hỏng, nhưng mà cũng tháo gỡ khẩn cấp của Thẩm thị.

Hai mươi tháng chạp, Tử Phúc và Tử Hỉ nghỉ phép, Tử Hỉ kiểm kê sổ sách xưởng thủy tinh xưởng xi măng, mỗi cổ phần chia năm ngàn lượng bạc, Tử Hỉ giao sổ sách cho Tử Tình, hai năm này, là để cho Tử Tình quản lý giùm.

Hai ngày sau, A Thổ bọn họ hồi kinh, cũng mang đến cho Tử Tình một chồng ngân phiếu thật dày, nhưng là nhiều ngân phiếu hơn nữa, cũng không tiêu tan được nỗi buồn ly biệt nồng đậm trong lòng Tử Tình và Lâm Khang Bình.

Bởi vì Lâm Khang Bình và Tử Hỉ đều muốn vào sau tết âm lịch đi xa, lại là lần đầu tiên đoàn tụ ở nơi đất khách quê người, ý của Tử Phúc các nhà luân phiên nấu cơm, sáu nhà ăn cùng nhau, mọi người tất nhiên không có ý kiến, mỗi ngày người lớn trẻ nhỏ qua lại như con thoi hò hét loạn lên không ngừng, một lát cũng không được yên tĩnh, Tử Tình cái gì cũng không làm được.

Ngày hai mươi ba tháng chạp, đến phiên nhà Tử Tình làm nhiệm vụ nấu cơm, Hoa ma ma nói là ngày tết Ông Táo, Tử Tình mới nhớ tới, không giống với quê nhà, phải nhập gia tùy tục. Sáng sớm, Tử Tình ở phòng bếp giúp việc, Tiểu Dực sẽ đưa một xe lễ đến, Tử Tình đang cùng Tiểu Dực nói chuyện thử bộ đồ mới, lúc này, Văn Tam mang theo nhi tử của hắn đến, tận mắt nhìn thấy Tử Tình mặc quần áo cho Tiểu Dực.

Văn Tam oán giận nói với Tử Tình: "Nghe nói nhi tử ta đến tặng lễ tết, ngươi đẩy ra ngoài, hại nhi tử ta về nhà thương tâm một trận, nói ngươi thích Tiểu Dực, thiên vị hắn, hôm nay xem ra, quả thật là như thế."

"Bậy bạ cái gì đấy? Đó có thể giống nhau sao? Nhi tử ngươi đi vào đã nói tặng lễ tiết cho trượng mẫu nương (mẹ vợ), ai dám thu? Bằng nhà ngươi, nữ nhi của ta có thể đi vào? Cho dù đi vào, có thể có cuộc sống tốt? Còn Tiểu Dực lại vẫn luôn thật sự coi ta là cô cô, mới không có những tâm tư nhỏ như ngươi, đứa nhỏ mới bao lớn, ngươi xem ngươi đã dạy những cái gì?" Tử Tình nói đến những cái này, thật là có chút tức giận.

"Không sai, Văn gia không phải là chốn đi gì, còn không bằng La gia chúng ta đâu! Ta thưởng thức Lâm nghĩa quan nhà ngươi, không bằng, kết thân với La gia chúng ta đi? Ta cũng mang nhi tử ta tới tặng lễ tết. Xem ra, nữ oa nhà ngươi còn rất chạy hàng, ở nhà ta đã dặn dò con ta rồi, phải tiên hạ thủ vi cường, Khang Bình, Lâm thái thái, chúng ta cũng nói trước, công bằng một chút, tương lai nữ nhi nhà ngươi thích ai, chính là người đó." La Trì cười nói.

La Trì nói xong vẻ mặt bỡn cợt nhìn Tiểu Dực và Văn Tinh Vực, sau  đó vỗ bả vai La Hạo Viêm cười nói: “Nhi tử, ngươi cần phải thay cha ngươi kiếm khẩu khí, muội muội này, ngươi không phải là cũng thích sao?"

"Ngươi thêm loạn cái gì? Còn chê nhà ta không đủ loạn phải không? Ta nói cho các ngươi, mấy người các ngươi ai nữ nhi của ta cũng không gả, tương lai, ta mang nàng về An Châu, ở An Châu tìm một người môn đăng hộ đối." Tử Tình nói.

"Lâm thái thái, việc này, chỉ sợ cũng không phải do ngươi. Ba nhà chúng ta chỗ nào không hợp ý ngươi? Nhi tử ta, nhìn diện mạo, nhìn gia thế, nhìn nhân phẩm, chỗ nào không tốt? Khó được là còn là thanh mai trúc mã với nữ nhi nhà ngươi, ngươi yên tâm, nữ nhi ngươi vào cửa lớn La gia ta, ta bảo đảm nàng hài lòng như ý, cũng không bị ai chọc tức." La Trì cười nói, vẫn là cái vẻ mặt vô sỉ kia.
--- ------ ------
Chú thích thêm: Kiếm khẩu khí: thông qua cố gắng nhận được, nó cần một quá trình tương đối khó khăn.
Tranh khẩu khí là so sánh với người khác, thuần túy vì thể diện mà làm ra.


Người gởi:  trạch mỗ [ 15.12.2015, 21:24 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 448, "Tranh giành cô dâu"

Editor: Trạch Mỗ

Văn Tam tức giận nhìn hắn một cái, nói: "Cút đi qua một bên, quấy rối cái gì, lúc trước ngươi không phải nói muốn lấy Mẫn Nhi nhà Đại ca ta sao? Lúc này lại đổi ý rồi, không lo Đại tẩu ta tìm ngươi tính sổ."

"Thế có cái gì, nói miệng không bằng chứng, ta đã đặt lễ đính hôn rồi sao? Lại nói, nhi tử ta cũng không phải chỉ có thể cưới một người." La Trì chỉ vào cái mũi của mình nói.

Tử Tình liếc mắt nhìn cái bộ dạng vô lại kia của hắn, liền có vài phần không vui, Lâm Khang Bình thấy cũng tức giận nói: "Nhi tử nhà ngươi thích cưới mấy người thì cưới mấy người, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta, đừng nói những lời này ở nhà ta. Mời trở về đi."

Ai ngờ La Hạo Viêm liếc mắt một cái nhìn thấy quần áo của Tiểu Dực, không giống với trang phục thường ngày của hắn, trong tay Tử Tình còn cầm áo bành tô lông của Tiểu Dực nữa cơ, liền đi tới hỏi: "Cô cô, quần áo của Tiểu Dực là cô cô làm à? Cô cô, ta cũng muốn."

Tử Tình đan cho Tiểu Dực một cái áo len cao cổ màu hồng đào, áo khoác là làm từ vải ca rô ô lớn Scotland, len sợi và vải nỉ đều là A Thủy mang về từ hải ngoại, Tử Tình gửi cho mấy nhà Tử Phúc một chút, mấy đứa nhỏ nhà mình mỗi đứa một chiếc, ngay cả Yên Nhiên cũng có một chiếc áo bành tô ca rô nhỏ và váy ca rô, nguyên liệu còn lại liền làm một chiếc cho Tiểu Dực, phối với quần dài Đa la màu đen thẳng, thoạt nhìn, thật là có vài phần hương vị người hiện đại.

Văn Tinh Vực thấy hỏi: "Quần áo trong tay cô cô cũng là cô cô làm cho Tiểu Dực đi? Hàng năm cô cô đều làm quần áo cho Tiểu Dực, cũng không có nhớ tới ta một lần sao?"

Tử Tình nhìn ánh mắt Văn Tinh Vực, nhất thời thật đúng là không biết nên nói cái gì an ủi đứa nhỏ này, La Trì nói: "Lâm thái thái, đây là ngươi không phải, đều đứa nhỏ lớn như nhau, đều gọi ngươi cô cô. Sao ngươi có thể có xa có gần chứ? Hay là bây giờ ngươi đã chấm Tiểu Dực rồi? Lấy sính lễ đến xem xem, chúng ta đây sẽ không tham gia náo nhiệt này nữa."

"Bậy bạ cái gì, nữ nhi nhà ta mới bao nhiêu tuổi? Ai cũng không chấm." Lâm Khang Bình nói.

"Vậy còn chưa kết rồi? Thanh mai trúc mã, ai là thanh mai của ai còn không nhất định đâu? Dựa vào cái gì lại không cho con ta cơ hội?" La Trì hỏi.

Lại cứ lúc này Yên Nhiên mặc một thân quần áo ca rô đi ra tìm Tử Tình. Trên đầu còn mang theo một cái mũ lông màu hồng đào, trên tay là bao tay chân vịt cùng màu, trên chân là giày nhỏ da hươu màu vàng. Bộ trang phục này cũng là Tử Tình nhất thời nổi tính, nghĩ đứa nhỏ cũng không ra ngoài, ngay ở trong nhà, lại là vật liệu may mặc nhập khẩu, làm loại Hán phục kia thật đúng là không thích hợp lắm, bèn dựa theo ý nghĩ của chính mình diện cho Yên Nhiên một chút, ai có thể nghĩ đến. Lúc này trong nhà lại có khách nhân đến, đúng lúc, đứa nhỏ lại đi ra tìm nàng.

Yên Nhiên có thể là vừa chơi tuyết cùng Thư Duệ bọn họ trở về, trên lông mi dài còn dính hạt tuyết, con ngươi lớn giống như che một tầng hơi nước. Trên mặt còn đỏ bừng, chiếc mũi thanh tú cũng đông lạnh đỏ, chạy thẳng tới chỗ Tử Tình, phía sau còn đi theo Truy Nguyệt. Thấy Tiểu Dực, Yên Nhiên dừng lại, lại còn quỳ gối hành lễ, nói: "Chào Tiểu Dực ca ca."

La Trì là lần đầu tiên gặp Yên Nhiên, tròng mắt cũng không chuyển nhìn chằm chằm Yên Nhiên, ngồi xổm người xuống. Vươn tay nói: "Ngươi chính là tiểu Yên Nhiên muội muội sao? Thúc thúc bế ngươi một cái được không?"

Yên Nhiên nhìn nhìn La Trì, nhìn nhìn Tử Tình, lắc đầu, lại gật gật đầu , La Trì cũng không quản mọi việc, bế phắt Yên Nhiên lên. Nói: "Con dâu này ta định rồi. Ngày mai ta sẽ phái người đưa sính lễ đến, nhi tử, ngươi nói được không?"

"Dựa vào cái gì chứ? Là cha ta định Yên Nhiên muội muội trước." Văn Tinh Vực nói.

Văn Tam cũng là nhất thời nhìn đến ngây người, đã sớm biết Tử Tình tâm tư thông minh, không nghĩ tới vật nhỏ này thoạt nhìn cũng là cổ linh tinh quái, tuyệt không thua kém Tử Tình năm đó, chủ yếu là Tử Tình năm đó mặc tương đối giản dị, là một bộ trang phục tiểu thôn cô, cùng phong cách Tây của Yên Nhiên hôm nay tất nhiên không thể sánh nổi.

Văn Tam nghĩ thông suốt trở lại, liếc xéo La Trì một cái, nói: "Lễ vật đính hôn ta đã sớm đưa cho rồi, còn chờ ngươi hôm nay?"

La Trì nghe xong kêu lên: "Ở đâu chứ? Nói miệng không bằng chứng, mắt thấy mới là thật."

Tử Tình nghe xong cũng không tranh chấp với bọn họ, giật nhẹ quần áo Lâm Khang Bình, bảo hắn đón Yên Nhiên lại, Tử Tình bế Yên Nhiên vào luôn nội viện, thất lễ hay không thất lễ cũng không quan tâm nữa.

Lúc này, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị bọn họ đều tới đây, toàn bộ tụ tập ở trong viện tử của Tử Tình nói chuyện, Lưu thị nhìn quần áo của Yên Nhiên hỏi: "Muội muội, tiểu y phục này thật đúng là xinh đẹp, lại là từ trên thuyền nhà ngươi xuống đây à? Cuộn vải ngươi cho ta kia, ta cũng không nỡ bỏ ra làm, không nghĩ tới ngươi cho một đứa nhỏ mặc vào? Thực sự bại gia, sang năm khẳng định không mặc vừa nữa, quá đáng tiếc."

Vĩnh Chi nhà Phó thị mới hơn một tuổi, Phó thị nghe xong lời nói của Lưu thị, cười nói: "Thế có cái gì, không phải là còn có Vĩnh Chi nhà ta sao? Chất liệu vải này dày như vậy, nhà ta nhặt sẵn là được, tiết kiệm tiền còn bớt việc, nhà tỷ tỷ còn đều là quần áo tốt."

"Nữ nhi của ta còn lớn hơn nhà ngươi một ít, muốn nhặt, cũng là nhà ta nhặt trước, nhà ngươi tốt xấu gì cũng là tiểu thư nhà quan, làm sao có thể mặc xiêm y cũ được?" Tử Thọ chậm rãi nói.

"Đúng, Tứ đệ muội, nhà ngươi một năm cũng được chia hơn một vạn lượng bạc, còn để ý một bộ quần áo này?" Lưu thị cũng cười nói.

Thẩm thị nghe xong cười nói: "Một bộ quần áo cũ, các ngươi cũng tranh đến tranh đi, không biết, còn tưởng rằng là bảo bối thế nào đấy."

Tử Phúc nhìn Tử Hỉ cười nói: "Năm nay cha nương đều ở đây, người cũng đầy đủ hết, ngươi không có ý định mời chúng ta mua chút gì à?"

Tử Hỉ nhìn nhìn mọi người, nói: "Không thành vấn đề, nhưng mà nói trước, trừ cha nương và Đại tỷ. Quy củ cũ, một trăm lượng bạc là mức cao nhất, tiểu hài tử không quản."

Tử Phúc nghe xong kéo kéo ống tay áo, cười nói: "Ta cần phải cẩn thận suy nghĩ, thư phòng nhà ta còn thiếu cái gì?"

Lưu thị nghe xong đẩy hắn, cười nói: "Thực không có tiền đồ, ngươi còn là Đại ca đấy!"

Tử Phúc cười nói: "Ai bảo nhà chúng ta nghèo đây? Đúng rồi, còn có Tiểu Tam, Tiểu Tam, ngươi suy nghĩ xong chưa?"

Trần thị cười nói: "Đồ của Tam đệ một tháng này cũng bán hơn ba mươi lượng bạc, tiếp một năm, cũng có thể kiếm được một hai trăm lượng rồi."

Tử Phúc nghe xong cả kinh, nói: "Nói như vậy, chúng ta sau này chỉ ta nghèo nhất rồi?"

Lưu thị liếc xéo hắn một cái, cười nói: "Ngươi cho là gì?"

Tử Tình liếc mắt nhìn mọi người một cái, nói: "Không bằng năm nay ta móc bạc mua chút lễ vật cho mọi người nhé?"

"Vẫn là để Tiểu Tứ đi, một năm ngươi cho chúng ta không ít đồ, còn đều là thứ tốt, cũng trị giá không ít bạc." Thẩm thị nói.

"Đúng vậy tỷ, ngươi tranh đoạt với ta làm cái gì? Ta nếu không có bạc, ta nhất định sẽ tìm ngươi đòi." Tử Hỉ cười nói.

Người một nhà nói đi là đi, mới ra khỏi cổng trong, mới phát hiện mấy người La Trì và Văn Tam còn chưa đi, bỗng chốc gặp những người này đi ra ngoài, Văn Tam bước lên phía trước chào hỏi cùng Tăng Thụy Tường và Thẩm thị , nói: "Tăng lão gia, Tăng phu nhân thời gian qua vẫn khỏe chứ? Không nghĩ tới nhiều năm không gặp, Tăng lão gia cùng Tăng phu nhân vẫn là trẻ khỏe như vậy."

Tăng Thụy Tường nhìn Văn Tam, không nhận ra được, nhưng là Thẩm thị nhớ tới, nói: "Ngươi chính là thiếu gia Văn gia kia đi? Đột nhiên vừa gặp, thật đúng không dám nhận, nhìn xem, thời gian trôi qua thật nhanh, khi đó ngươi tới nhà ta, cũng lớn tầm nhi tử ngươi bây giờ thôi nhỉ? Mới mấy năm? Một đám đều thành người lớn rồi, ngươi cũng thành quan lão gia rồi."

La Trì nghe xong nói: "Tăng lão gia, Tăng phu nhân, lần đầu gặp mặt, ta tên là La Trì, đây là nhi tử ta, có lẽ các ngươi cũng đều biết? Hôm nay mang theo con ta vội tới đưa lễ tết cho Lâm nghĩa quan, không nghĩ tới ngưỡng cửa Lâm gia cao, còn chưa có đưa vào được."

Tăng Thụy Tường nghe xong nhìn nhìn Lâm Khang Bình, lại nhìn nhìn Văn Tam, Tiểu Dực hỏi: "Cô cô, ngươi muốn ra ngoài sao?"

"Ừm, một nhà cô cô muốn ra phố mua chút đồ, Tiểu Dực về nhà trước được không?" Tử Tình hỏi.

"Ta theo cô cô ra phố, sau đó ta sẽ về nhà, cô cô yên tâm, ta có gã sai vặt đi theo." Tiểu Dực ngửa cổ hỏi, cơ hội hắn được ra phố rất ít rất ít, càng miễn bàn một đám người dạo phố, lòng hiếu kỳ của trẻ con đều rất nặng, lúc này sao có thể dễ dàng đáp ứng về nhà?

La Trì nghe xong cười nói: "Nhi tử, ngươi cũng đi, vừa vặn mua cho vợ ngươi một vật làm lễ vật đính hôn, cứ chọn cái đắt nhất mà mua, chúng ta có rất nhiều bạc."

Văn Tinh Vực cũng sáp đến trước mặt Tử Tình, nói: "Cô cô, ta cũng đi, ta cũng muốn mua lễ vật cho Yên Nhiên muội muội."

Tiểu Dực thấy nói: "Đi thì đi, ai cũng không được gây phiền phức cho cô cô."

Tử Tình nói: "Ai cũng không được đi, đều về nhà đi thôi, hôm nay là cả nhà ta tụ hội, ngượng ngùng, thứ cho không tiếp đãi người ngoài."

Thẩm thị hỏi: "Tình nhi, đây là có chuyện gì?"

"Nương, không có gì, chỉ là nói đùa thôi." Tử Tình trả lời.

"Đã là nói đùa, ba đứa nhỏ mà thôi, còn đuổi cái gì?" Thẩm thị thấy khuôn mặt trẻ con đầy hâm mộ của Tiểu Dực nhìn Tử Tình, trong bụng liền có vài phần không đành lòng.

Hoa ma ma cũng đi ra, nói: "Nãi nãi mang theo tiểu chủ của chúng ta, không có gì đáng ngại, ta phái Thải Vân Truy Nguyệt cùng đi theo, yên tâm."

La Trì thấy Hoa ma ma, đầu tiên là sửng sốt, tiếp đo cười ha ha, lôi kéo Văn Tam nói: "Chúng ta vẫn là đi thôi, để cho ba đứa chúng nó tranh giành đi, có trò hay xem, không xem mới lạ, càng loạn mới càng xem thích đấy."

Tử Tình vừa thấy La Trì này là biết không có ý tốt, thuần túy là tới thêm phiền, nếu không phải là e ngại ơn cứu mạng, Tử Tình đã sớm muốn đuổi hắn ra ngoài.

Văn Tam và La Trì vừa đi, ba đứa nhỏ này, Tử Tình không muốn mang theo cũng không được, nói: "Ba đứa các ngươi nhớ kỹ, ai cũng không được tiêu tiền mua đồ, bằng không, về sau, các ngươi cũng đừng gọi ta là cô cô, cũng đừng đến nhà ta nữa."

Ba đứa nhỏ vội gật đầu ứng, cũng may Thư Duệ bọn họ đều không đi, chỉ là Yên Nhiên nhất định đòi đi theo, Tử Tình cũng không có cách nào khác, chỉ đành phải mang theo.

Một chuyến đi ra ngoài này, không nghĩ tới lại là oan gia ngõ hẹp, ở cửa hàng bạc, cư nhiên lại đụng phải người Văn gia, chẳng qua, lần này là Văn gia đại thiếu nãi nãi, Tử Tình không nhận ra được nàng ta, là tiểu cô nương bên cạnh nàng nhảy ra, tóm lấy ống tay áo của La Hạo Viêm nói: "Viêm ca ca, ngươi không phải là đáp ứng mang ta ra ngoài chơi sao? Sao ngươi không đến nhà ta tìm ta?"

Tử Tình lúc này mới nhìn kỹ một cái, nhớ tới một màn tới Văn gia kia, Văn gia đại nãi nãi nhìn thoáng qua Tử Tình, thấy bốn đứa nhỏ bên cạnh Tử Tình, Tiểu Dực dắt Yên Nhiên, Văn gia đại nãi nãi chú trọng nhìn Tiểu Dực và Yên Nhiên một cái, lại nhìn hai đứa La Hạo Viêm và Văn Tinh Vực, quả là có vài phần không giải thích được.

Tử Tình thấy đối phương nhìn mình, liền chào hỏi, thầm nghĩ, nữ nhân gia đình giàu có ở cổ đại không phải là không ra ngoài sao? Mình tổng cộng mới ra phố được hai lần, làm sao đều đụng phải chứ?



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: ca rô scotland

ca rô.jpg [ 2.5 KiB | Đã xem 31091 lần ]

bao tay chân vịt.jpg [ 13.59 KiB | Đã xem 31091 lần ]

Người gởi:  trạch mỗ [ 16.12.2015, 13:52 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 449, xuất dương

Editor: Trạch Mỗ

Thực ra, vẫn là Tử Tình không hiểu biết nếp sống của Đại Phong Quốc này lắm, tiền triều là thiên hạ của người Mông Cổ, người Mông Cổ giữ giang sơn bốn trăm năm, nếp sống của người Hán, thật đúng là thay đổi không ít, nữ tử, nhất là nữ tử phương Bắc, nhiễm vài phần tính hào khí tùy tiện của nữ nhân Mông Cổ, không giống Tống triều, nhất là Nam Tống, chịu ảnh hưởng của Trình Chu lý học (link), địa vị của nữ tử tương đối thấp, cửa chính không ra cổng trong không bước. Cho nên, nữ tử nhà đại hộ cũng sẽ thường xuyên ra ngoài đi dạo, thỉnh thoảng cũng sẽ mời mấy người bạn khăn tay ra ngoài tụ tập nhỏ.

Đại nãi nãi Văn gia này chính là mang theo con mình ra ngoài đi dạo, sắp đến Tết, trên đường phố ở Kinh Thành tất nhiên là náo nhiệt phi phàm, tiểu hài tử há có thể không muốn ra ngoài chơi ?

Văn đại nãi nãi này nhìn Tử Tình, cười như không cười, nói: "Lâm nãi nãi quả nhiên tính tình tốt, mới vào kinh mấy tháng, mấy công tử đại thế gia ở Kinh Thành này lại có thể thành khách quen của Lâm gia các ngươi. Vào Văn phủ chúng ta một chuyến,Triệu di nương người yêu thích trong lòng lão phu nhân lại có thể bị Tam gia vắng vẻ mấy tháng, biết được là Triệu di nãi nãi đắc tội Lâm nãi nãi, không biết chuyện còn tưởng rằng là Triệu di nãi nãi đắc tội Văn tam gia chúng ta."

Mấy năm nay Thẩm thị cùng Phó phu nhân và Tần phu nhân Hạ thái thái qua lại vài năm, cũng học được chút đoán ý qua lời nói và nét mặt, mi cao mắt thấp, ở một bên nghe xong lời nói này, cảm thấy rất không vui, nói: "Tính tình của nữ nhi nhà ta có được hay không, không liên quan đến vị nãi nãi này nhỉ? Vị nãi nãi này nếu không vui, cũng có thể mang đứa nhỏ Văn gia ngươi về, còn có, di nương của Văn phủ các ngươi chịu vắng vẻ, tự có nguyên nhân nàng chịu vắng vẻ, lại có liên quan gì đến nữ nhi ta đâu?"

"Vị thái thái này, ta hình như là đang khen nữ nhi nhà ngươi đi? Chẳng lẽ vị thái thái này không có nghe ra?" Văn đại nãi nãi nhìn thoáng qua Thẩm thị, cười nói.

Tiểu Dực nói: "Tăng phu nhân đã sớm là ngũ phẩm cáo mệnh phu nhân, không phải là thái thái gì."

Văn đại nãi nãi nghe xong nhìn xem Thẩm thị. Tựa hồ không tin tưởng lắm.

Tử Tình cười nói: "Văn đại nãi nãi thật hăng hái, ta nghe không giống như là khen ta, mà như là muốn ra mặt thay Triệu di nãi nãi, Tử Tình không biết. Thì ra Văn đại nãi nãi lại có thể giao hảo cùng Triệu di nãi nãi. Ta và Triệu di nương cũng chỉ là gặp mặt một lần, đắc tội là vạn vạn lần không dám, tục ngữ nói. Không nhìn mặt Tăng cũng phải nhìn mặt Phật, dầu gì tướng công nhà ta cũng là đi ra từ Văn gia, Văn gia không đến làm khó hạng thăng đấu tiểu dân(*) như chúng ta, chúng ta nên đốt hương lớn rồi, nào còn dám đi đắc tội quý nhân Văn gia?"

(*)Thăng đấu tiểu dân: Thăng đấu ví dụ cho số lượng nhỏ, thăng đấu tiểu nhân chỉ những gia đình ăn bữa nào mua bữa nấy, không có lương thực dư thừa. Thăng đấu tiểu dân chỉ những người dân bình thường.

Lời nói của Tử Tình, Văn đại nãi nãi nghe xong hết sức tức giận, Tử Tình ám chỉ một chủ tử như nàng ta giao hảo cùng với một nô tài. Chẳng phải là hạ thấp nàng? Tử Tình tự nhận Lâm Khang Bình là đi ra từ Văn gia, đó là để bản thân vô cùng thấp, nhưng là làm cho nàng ta nhất thời không nói được câu nào đáp lại.

Nha hoàn bên cạnh thấy chủ tử mình khó xử, vừa định dạy bảo Tử Tình vài câu, bị mấy đứa nhỏ bên cạnh Tử Tình dọa sững lại. Mặc dù không biết Tiểu Dực, nhưng La Hạo Viêm cùng thiếu gia nhà mình có thể không biết sao?

Tử Tình cũng không phải người được lý không buông tha người, thấy Văn đại nãi nãi có vài phần xấu hổ, bèn nói: "Ngượng ngùng, Văn đại nãi nãi, cả nhà chúng ta còn muốn đi nơi khác xem thử, sẽ không quấy rầy nhã hứng của đại nãi nãi nữa."

Từ cửa hàng bạc đi ra, Tử Tình có chút hứng thú rã rời, mỗi lần ra ngoài đều có thể gặp phải chuyện không thoải mái. Xem ra, thật đúng là nhân phẩm của mình vấn đề, khắp Kinh Thành này, Tử Tình cũng không quen biết bao nhiêu người, xác suất này, thật đúng là có chút lớn.

Trái lại mấy tiểu hài tử. Vẫn hưng phấn rất cao đi theo Tử Tình, giúp Tử Tình tư vấn đồ muốn mua, cuối cùng, chọn trúng một đôi bình lớn tai cá Thanh Hoa hoa văn cành mẫu đơn quấn của tiền triều, bởi vì Tử Tình không có mang đồ sứ từ phương Nam tới đây, vì thế đồ sứ trang trí trong nhà thật đúng là không đến hai kiện, lần này, mượn ánh sáng của Tử Hỉ, ra ngoài chọn một đôi, tốn của Tử Hỉ hai trăm lượng bạc.

Đã ra ngoài rồi, Tử Tình liền nghĩ tới mua chút lễ vật cho ba đứa nhỏ này, dù sao, lễ Tết mấy người bọn họ đưa, Tử Tình còn chưa có xem, cũng chưa trả lễ đâu.

La Hạo Viêm nghe nói Tử Tình muốn mua đồ cho bọn họ, liền nhảy nhót hỏi: "Cô cô, ta có thể tự chọn không?"

"Đương nhiên không thành vấn đề, ngươi thích cái gì, cô cô tặng ngươi, nhưng mà, mua xong rồi, các ngươi ai về nhà nấy, hôm nay cô cô muốn ở bên người trong nhà." Tử Tình nói.

Văn Tinh Vực nhìn thử Tử Tình, nhìn thử Tiểu Dực, Tiểu Dực nói: "Cô cô, không bằng ngươi tặng ta một khối đá, nhờ Tử Thọ cữu cữu khắc thành con dấu cho ta, cô cô nghĩ danh hào cho ta."

Tử Tình đáp ứng, La Hạo Viêm nói: "Cô cô, ta cũng muốn con dấu như thế, danh hào của ta tự mình lấy, ừm, ta gọi là, gọi là, "

Tử Tình thấy bộ dáng rối rắm của hắn, bèn nói: "Không bằng hãy gọi là Ngọc Diện Tiểu Phi Hiệp."

Lời này trúng ngay tình kết anh hùng của La Hạo Viêm, mừng đến vội gật đầu trả lời, "Đúng đúng, chính là Ngọc Diện Tiểu Phi Hiệp."

Tử Tình thấy Văn Tinh Vực mở to đôi mắt đen nhìn mình, bèn nói: "Ngươi gọi là Ngọc Diện Tiểu Đạt Ma, văn võ song toàn, thiếu niên tuấn mỹ."

Văn Tinh Vực nghe xong cười nói: “Cứ theo ý cô cô, thế còn Tiểu Dực?"

Tử Tình ngẫm nghĩ, nói: "Vậy gọi là Ngọc Diện. . ."

Tử Tình còn chưa có nghĩ ra được, Tiểu Dực nói: "Cô cô, ta có, trở về tự ta nói cho Tử Thọ cữu cữu."

Lưu thị thấy cười nói: "Không nghĩ tới muội muội dỗ đứa nhỏ cũng là có thủ đoạn, lúc này trái lại tìm không ít việc cho Tam đệ, Tam đệ, nói trước nhé, Đại tỷ ngươi nếu không trả tiền, ngươi sẽ không khắc cho."

Tử Thọ nhìn nhìn Tử Tình, nói: "Tỷ ta còn có thể để ta chịu thiệt ta hay sao?"

"Vẫn là lời này nói rất hay, ý tứ là để cho Tình nhi xem thử cho, nhất định còn thích hợp hơn yêu cầu của mình, xong rồi hắn còn để lại thanh danh tốt, sao ta không phát hiện Tiểu Tam ngươi học thông minh lanh lợi như vậy rồi?" Tử Phúc cười nói.

"Ta căn bản là không có ý tứ gì, ngươi lại cứ một mực suy nghĩ nhiều, không phải là muốn gây xích mích giữa ta và tỷ tỷ sao?" Tử Thọ cho Tử Phúc một cái liếc mắt xem thường, bị Tử Phúc tàn hại một trận.

Tử Tình chọn cho ba đứa nhỏ ba khối đá Thọ Sơn từ một tấc đến hai tấc vuông, màu sắc giống như nhựa thông, Tiểu Dực lại nhất định đòi thêm một khối, Tử Tình cũng không biết có ý gì, nhưng vẫn là theo hắn.

Cuối cùng cũng đuổi ba đứa nhỏ đi rồi, Tử Tình cùng Thẩm thị bọn họ vào cửa hàng bạc, nghĩ thầm mua mấy món trang sức nữa cho Thẩm thị, Kinh Thành này tất nhiên không thể so với nông thôn An Châu, quá mức tùy ý người không biết còn tưởng rằng là trong nhà không lấy ra nổi, sinh lòng khinh thị.

Mua xong trang sức, Phó thị nói: "Không bằng lại mua áo da cho nương, các phu nhân ở Kinh Thành này đều xem trọng mặc hàng da."

Lưu thị cười nói: "Đúng vậy, đệ muội không nói, ta còn quên mất, quần áo da này ta mua cho nương, các ngươi đều hiếu kính rồi, dâu cả như ta còn chưa có tặng nương cái gì đâu?"

Cuối cùng dạo qua một vòng, Lưu thị mua một chiếc áo choàng lông cáo bạc cho Thẩm thị, mua áo dài lông cáo đen cho Tăng Thụy Tường, hai loại này, cũng tốn của Lưu thị một trăm lượng bạc, Thẩm thị thấy đau lòng không thôi.

Mấy người Trần thị thấy, cũng đều tự mua vài thứ cho Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, Trần thị là hai chiếc áo ngoài cộc tay lông chồn tía cho Thẩm thị và Tăng Thụy Tường, những thứ khác có quần áo có trang sức còn có tranh chữ Tăng Thụy Tường thích.

Tử Tình mặc dù chưa từng đi nước Anh, chẳng qua, tiểu thuyết cũng là xem không ít, khí hậu bên kia ẩm ướt âm u lạnh lẽo, bèn cũng chuẩn bị hai bộ quần áo da dày cho Lâm Khang Bình và Tử Hỉ.

Một cái Tết Âm lịch này, tuy rằng là ở nơi đất khách quê người, nhưng mà, dầu gì Tăng gia coi như là đại đoàn viên, cho nên, vui mừng nồng đậm phủ lên, nỗi nhớ quê nhàn nhạt kia liền có một chút không đáng nói đến rồi.

Nếu nói Tết âm lịch này có cái gì khác với trước đây mà nói, đó là ngày Đại niên ba mươi, Thẩm thị nhận được thánh chỉ, là Thánh thượng khen ngợi Thẩm thị dạy con có cách, ôn lương cung kiệm, thưởng Thẩm thị ngọc như ý một thanh, biểu lễ mười sáu đoan, những thứ khác có đống hoa Cung chế (làm ra cho người trong cung dùng), quả tử bao nhiêu, cùng với một bàn tiệc rượu Ngự chế (làm ra cho Hoàng đế dùng).

Đồ mặc dù không quý trọng, suy cho cùng là một phen tâm ý của Thánh thượng, có thể ở đêm trừ tịch nghĩ đến Tăng gia, toàn bộ Kinh Thành cũng không có mấy nhà, cũng là vinh quang chưa bao giờ có, trên trên dưới dưới Tăng gia đều vui vẻ ra mặt, chỉ có Tử Tình và Lâm Khang Bình nghĩ tới một tòa mỏ của mình, mới đổi được một bàn tiệc rượu, Hoàng đế này cũng thật tiết kiệm chi li.

Tâm tư của Lâm Khang Bình càng nặng, Hoàng đế này đối với Tăng gia và Lâm gia quá mức quan tâm rồi, hắn sẽ không tự chủ được nghĩ đến có phải Hoàng đế này còn có tâm gì với Tử Tình hay không? Nhưng là, nếu Hoàng đế này không chăm sóc Tăng gia và Lâm gia, Lâm Khang Bình lại lo lắng Tăng gia có thể bởi vậy mà gặp họa hay không.

Từ xưa tới nay phúc họa theo cùng, Lâm Khang Bình cũng là không yên tâm, hận không thể mang Tử Tình đi cùng. Lâm Khang Bình đoán rằng, Tiểu Dực này tám phần là nhi tử của Hoàng đế, bởi vì Lí Hãn cùng La gia Văn gia đều qua lại rất gần, hắn liên tưởng đến ba đứa Tiểu Dực và Văn Tinh Vực La Hạo Viêm, không khác Lí Hãn, Văn Tam, La Trì năm đó bao nhiêu.

Lâm Khang Bình sở dĩ không nói suy đoán này cho Tử Tình, thứ nhất là không muốn để Tử Tình đa nghi, thứ hai là hi vọng lỡ như Tử Tình hoặc Tăng gia có chuyện gì, Lí Hãn có thể nể phần Tiểu Dực, bỏ qua cho Tăng gia và Lâm gia.

Mười sáu tháng giêng, Lâm Khang Bình cùng mấy vị đại quản sự trao đổi một ngày ở thư phòng, Vương Tài là tổng quản sự, phụ trách tiền thuê cửa hàng và thôn trang các nơi cùng với tiền thu cửa hàng nhà mình, Vương Hỉ, phụ trách các mục mua sắm trong cung, mỗi tháng đưa sổ sách cho Tử Tình một lần; Lâm Hưng, phụ trách cải tạo quy hoạch trang viên, bạc lấy từ trong tay Tử Tình, cũng là mỗi tháng báo sổ một lần. A Thổ và A Thủy, đều tự phụ trách kinh doanh xuất khẩu và nhập khẩu của Lâm gia.

Công việc sắp xếp xong xuôi, Lâm Khang Bình cũng không ra ngoài nữa, mỗi ngày chỉ ở bên Tử Tình ở bên người nhà, yên lặng chờ đợi điều động của Hoàng gia.

Hai mươi tháng giêng, nha môn mở ấn làm việc, sau khi Tử Hỉ từ nha môn trở về, báo cho biết Lâm Khang Bình, chuẩn bị vào mồng hai tháng hai ngày Long Sĩ Đầu(*) xuất phát đi phủ Tùng Giang trước, từ phủ Tùng Giang khởi hành, trừ mười danh quan viên Hộ bộ và Công bộ đi theo ra, còn có ba mươi danh học sinh ưu tú chọn lựa ra từ Quốc Tử Giám.

(*)Lễ Long Sĩ Đầu: tên khác: lễ Xuân Long, lễ Xuân Hoa, một trong ngày lễ dân gian truyền thống Trịnh Châu. Dân gian truyền rằng vào thời kỳ Võ Tắc Thiên cầm quyền, bởi vì đắc tội Ngọc Hoàng đại đế mà bị phạt ba năm không có mưa, nhân gian sông ngòi kênh rạch khô kiệt, cây khô mầm chết, mọi người khó có thể sinh nhai. Long Vương ty quản Thiên hà không đành lòng, vào ngày mùng hai tháng hai âm lịch tự mình là mưa cho nhân gian, cho nên bị trách phạt. Mọi người dùng hoa ngô, đậu xào chín kính dâng Long Vương, báo đáp ơn cứu mạng kia, vì vậy cảm tạ Ngọc Hoàng đại đế, cho phép Long vương tiếp tục làm mưa xuống cho nhân gian.

Thẩm thị nghe được tin tức này, lôi kéo tay Tử Hỉ, rơi nước mắt, mấy ngàn câu muốn nói, cũng là nói không nên lời, ngay cả cơm nước cũng không màng. Tử Tình cũng vậy, ôm Lâm Khang Bình không nỡ buông tay, ngay cả buổi tối ngủ, cũng không thể an ổn, thường thường sờ sờ, người bên cạnh kia còn ở đây?

Cho dù Tử Tình có nhiều không nỡ hơn nữa, cũng không ngăn cản được bước chân của thời gian, ngày mồng hai tháng chớp mắt đã đến. Tử Tình và Lâm Khang Bình cơ hồ một đêm không ngủ, trời sắp sáng, Tử Tình bị ép buộc đến kiệt sức, bị Lâm Khang Bình bón chút nước, ngủ mê man, vừa ngủ một giấc, đã là buổi trưa, Lâm Khang Bình đã sớm ra khỏi thành rồi.

Tử Tình ảo não một trận, trong lòng Lâm Khang Bình còn không biết thất vọng với mình bao nhiêu đâu, loại thời điểm này, bản thân lại có thể ngủ.



Tập tin gởi kèm:

... chi mẫu đơn.jpg [ 4.45 KiB | Đã xem 30261 lần ]

đá Thọ Sơn.jpg [ 10.37 KiB | Đã xem 30261 lần ]

Trang 151/182 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/