Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 12.10.2015, 01:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 385, đồng thú (thú vui của trẻ con)

Thẩm thị và Tăng Thụy Tường cũng không biết trong nhà Tử Tình lại tới ba khách nhân nữa, cho nên thấy ba người Tiểu Dực bọn họ vẫn là có chút vui mừng bất ngờ.

Trên bàn cơm, Tăng Thụy Tường hỏi Lâm Khang Bình vài câu phiền toái ở Việt Thành xử lý xong chưa, Lâm Khang Bình nói: "Đã giải quyết rồi."

Tăng Thụy Tường nghe xong cũng không hỏi thăm kỹ, chỉ là dặn dò một câu: "Có thể không đắc tội thì cố gắng hết sức không cần đắc tội, rời nhà ở bên ngoài, ngươi theo đuổi là tài, người khác theo đuổi cũng là tài, mọi người đều lui một bước, mưu cầu lâu dài chung quy vẫn tốt hơn tổn thương hòa khí."

Tăng Thụy Tường mặc dù chưa từng làm buôn bán, chẳng qua đạo lý làm người vẫn là hiểu, cho nên thuận miệng khuyên Lâm Khang Bình vài câu, Lâm Khang Bình cung kính đáp lại.

Thẩm thị biết Lâm Khang Bình không đến hai ngày nữa lại muốn ra ngoài, vừa định oán giận hai câu, Tử Tình vội nói: "Nương, lúc này là chuyện chỗ Tiểu Tứ bên kia, Tiểu Tứ bận, không qua được, đành phải bảo Khang Bình đi qua giúp hắn quản lý một tháng."

Thẩm thị vừa nghe là vì chuyện của Tử Hỉ, cũng không có cách nào mở miệng rồi, lại nói, Lâm Khang Bình ở ngoài bôn ba cũng là vì cái nhà này, không riêng gì vì Lâm gia cùng Tử Tình, còn có toàn bộ Tăng gia, nữ tế mình như vậy còn có cái gì có thể oán trách, nghĩ tới điều này, Thẩm thị nói: "Khang Bình, ngươi yên tâm đi đi, ta dù sao cũng không có việc gì, mỗi ngày đều sẽ tới đây nhìn một cái."

Lâm Khang Bình cười cảm tạ Thẩm thị. Lâm Khang Bình ở nhà cũng chỉ ở hai ngày, đã vội vội vàng vàng đi rồi.

Lâm Khang Bình vừa đi, Tử Tình mới có lòng dạ nhớ tới ba khách nhân nhí trong nhà này, nhớ được năm ngoái Văn Tam đến hình như đã nói, muốn đưa bọn họ đi nhận biết ngũ cốc, hiểu biết nỗi vất vả của nông dân, bèn để cho buổi sáng mỗi ngày Lâm Mạch đưa ba đứa bọn họ kéo theo mấy đứa Thư Duệ đi đến trong trang, để cho bọn họ cùng làm việc nhà nông một canh giờ, bây giờ đang bận rộn cắt lúa cấy mạ.

Ai ngờ ngày hôm đó. Tử Tình đang dẫn Yên Nhiên cùng Thư Vĩ làm kem tươi dưa hấu, nghe thấy sáu đứa Thư Duệ bọn họ xướng vang "Đại ca ca được không, chúng ta đi bắt cá chạch, ca ca của Tiểu Ngưu dẫn hắn đi bắt cá chạch. Đại ca ca được không. . ."

Tử Tình nhìn một cái, trong tay La Hạo Viêm còn mang theo cái cái sọt trúc nhỏ, sáu người vừa xướng vừa nhảy vào sân. Thấy Tử Tình, Thư Ngọc gọi: "Nương ơi, chúng ta bắt được rất nhiều cá chạch, giữa trưa ăn canh cá chạch chân giò hun khói nhé?"

"Được, không thành vấn đề, chẳng qua phải buổi tối mới có thể ăn, ngươi quên rồi. Cá chạch là phải nhả ra thứ bẩn trong bụng?" Tử Tình cười xoa đầu Thư Ngọc.

Thấy năm đứa khác nhìn mình, Tử Tình xoa đầu từng đứa, ngay cả La Hạo Viêm cũng không thiếu, hỏi: "Có thể nói với ta, mấy người các ngươi là ai lợi hại. Bắt được cá chạch nhiều nhất hay không vậy?"

La Hạo Viêm thấy Tử Tình không bài xích hắn, vội nói: "Cô cô, là ta."

Tử Tình có chút ngoài ý muốn, đứa nhỏ này, đến bốn năm ngày, cuối cùng cũng tiếp nhận Tử Tình rồi, gọi tiếng "cô cô" đầu tiên.

Thấy mọi người nhìn hắn, La Hạo Viêm sờ sờ đầu mình, hỏi: "Chẳng lẽ không phải là ta sao?"

Mấy người khinh bỉ nhìn hắn một cái. Cười nói: "Là ngươi, ngươi quấy rối cũng nhiều nhất."

Yên Nhiên thấy mọi người cười ha hả, cũng vỗ tay, kêu: "Ca, bế."

Thư Duệ vừa muốn đi qua, không nghĩ tới Tiểu Dực cách gần đó. Sớm chặn ngang bế Yên Nhiên lên, Văn Tinh Vực mất hứng, cũng chen qua, nói: "Ta cũng muốn bế bế muội muội."

Tiểu Dực vội đưa Yên Nhiên cho Thư Duệ, nói: "Muội muội sợ người lạ đó."

La Hạo Viêm không có hứng thú với việc này, lách đến trước mặt Tử Tình, hỏi: "Cô cô, Thư Duệ nói buổi tối có thể đi bắt ếch, buổi tối chúng ta muốn đi, được không?"

Cái này, Tử Tình thật là có chút không yên lòng, suy nghĩ một chút, nói: "Muốn đi cũng được, các ngươi mang theo mấy gã sai vặt hoặc là thị vệ, có bọn họ đi theo, ta mới yên tâm."

La Hạo Viêm vừa nghe, trực tiếp nhảy lên, nói: "Nha, đi bắt ếch, cô cô, có bài ca bắt ếch không? Ngươi dạy chúng ta xướng một bài."

Tử Tình suy nghĩ một chút, thật đúng là không có, cười nói: "Ếch thật đúng là không có, ốc sên lại có một bài."

Tiểu Dực nghe xong vội hỏi: "Cô cô, cô cô, là cái gì, ngươi mau xướng ra nghe thử."

Tử Tình đành phải xướng 《 ốc sên và chim hoàng anh 》 một lần, bài này dễ xướng, ca từ cũng ngắn, bằng không Tử Tình cũng không nhớ được.

Sáu đứa nhỏ vừa nghe, đều cười ha ha, "Thật sự là cười chết ta rồi, làm sao có thể có ốc sên ngốc như vậy, ha ha, quá ngu ngốc. Cười chết ta rồi." La Hạo Viêm đấm ngực mình cười nói.

"Cô cô, hình dạng ốc sên trông như thế nào vậy? Nó thật sự đi chậm như vậy?" Tiểu Dực sau khi cười xong hỏi.

"Cái này, bảo Thư Duệ dẫn bọn ngươi đi bắt, dưới góc tường trong vườn là có." Tử Tình nói, vừa vặn phổ cập khoa học cho bọn nhỏ một chút, không chỉ có ốc sên, còn có xén tóc, hai cái râu thật dài kia cứ làm cho Tử Tình nhớ tới tạo hình của Tôn Ngộ Không ở Hoa Quả Sơn.

Bảy đứa nhỏ chen chúc đi rồi, lúc này, Thẩm thị tới đây thăm Tử Tình, nói là muốn Lâm Hưng đi An châu một chuyến, đưa mấy quả dưa hấu cho năm vị thông gia trong nhà, từ sau khi dưa hấu trong nhà bắt đầu bán ra, Thẩm thị cách chừng mười ngày, sẽ phái Lâm Hưng đi đưa mấy quả cho các nhà, Trần gia cũng có khi có điểm tâm đưa tới, Phó gia cùng Hạ gia lại càng không cần phải nói, có món ăn mới mẻ, cũng sẽ nghĩ tới tặng cho Thẩm thị một phần.

Lâm Hưng đưa dưa và trái cây đi rồi, Thẩm thị thì ngồi xuống nói chuyện cùng Tử Tình, Tử Tình đột nhiên nhớ tới, Mộc Mộc đi Xương Châu thi viện thử, cũng không biết thế nào rồi?

"Sao có thể nhanh biết kết quả như vậy? Người khác ta không biết, Tử Toàn nhưng là nghe nói ngay cả huyện thử cũng không qua, lúc này, Đại nương và Đại cha ngươi cũng không khoác lác nổi nữa rồi, nghe nói nổi giận đùng đùng, nhốt Tử Toàn ở nhà, bắt đứa nhỏ đọc sách đó." Thẩm thị nói.

Tử Tình nhớ tới sự chăm sóc của Tử Toàn đối với Điền thị, cảm thấy đứa nhỏ này bản tính cũng không xấu, chỉ là bị Chu thị chiều hư rồi, từ nhỏ tựa như cái tiểu bá vương, nói một không hai, trong mắt cũng không có ai khác, tham ăn. Tật xấu hết ăn lại nằm này Tử Tình thật đúng là cảm thấy là lớn lên dưỡng thành, Tử Tình thực sự có chút đáng tiếc cho đứa nhỏ này.

Đang nói, mấy đứa Thư Duệ đi tới, trong tay mấy đứa nhỏ không chỉ có có ốc sên, xén tóc, còn có ve sầu, Tiểu Dực hỏi: "Cô cô, Thư Duệ ca ca biết được thật nhiều, Thư Ngạn nói là cô cô dạy, cô cô, ta cũng có thể đi theo ngươi học sao?"

Tử Tình nghe xong nói: "Cô cô biết được cũng không nhiều, ngươi muốn học cái gì?"

"Chính là vì sao trời lại đổ mưa, vì sao lại có sấm sét? Còn có, rõ ràng là nhìn thấy tia chớp trước sau đó mới nghe được tiếng sấm, nhưng là Thư Ngạn cứ nói là xuất hiện đồng thời?" Tiểu Dực hỏi.

Thẩm thị nghe xong có chút đau đầu, cười nói: "Mấy đứa nhỏ này thật đúng là không dễ lừa gạt, ngươi chậm rãi chơi đi, ta đi về trước ."

Mới vừa đi tới cửa, Thẩm thị quay trở lại nói: "Không bằng, hay là phái một người đi nhà tiểu cô ngươi một chuyến, thế nào cũng cần phải hỏi qua một tiếng? Dù sao, cha ngươi bây giờ cũng chỉ nhận nàng và Hạ Ngọc thôi."

Tử Tình nói: "Nói đến nhà Nhị cô, thật đúng là có ít ngày không có tin tức rồi, không bằng cũng phái một người đi thăm cũng như thế, vừa vặn đưa chút dưa và trái cây điểm tâm, ta cũng ra ngoài đi dạo, nương đi cùng không?"

"Ta sẽ không đi, ngươi mang theo đám trẻ con này đi ra ngoài chơi một chuyến đi, coi như là đến một chuyến, nhìn xem nhiều hơn cuộc sống thực của nhà nông." Thẩm thị cười nói.

La Hạo Viêm nghe nói sắp đi chơi, hăng hái hơn bất kỳ người nào, vội hô: "Cô cô, ta cam đoan ta không quấy rối."

Tử Tình nhớ tới bộ dáng hắn vừa mới vào cửa, cũng không nhịn được phì cười.

Ăn xong cơm chiều, trời vẫn còn sáng choang, chẳng qua lại mát mẻ hơn, Tử Tình thay đổi bộ quần áo nhà nông, cũng thay đổi một thân quần áo mùa hè bình thường cho Yên Nhiên, suy nghĩ một chút, đi ra ruộng hái hai quả dưa hấu, lấy chút trứng gà, cũng lấy mấy loại điểm tâm, lại để cho mấy đứa nhỏ đều thay quần áo nhà nông, lúc này mới mang theo bọn họ ra cửa.

Vì tránh né mấy người Chu thị, Tử Tình chuyên theo con đường nhỏ phía sau học đường vào thẳng thôn nhà Thu Ngọc, chẳng qua, đường có chút không dễ đi, trong ruộng vẫn còn có người cấy mạ, lúa sớm cơ bản đều thu gặt xong rồi.

Thu Ngọc đang nấu cơm, Mộc Mộc mở cửa, nhìn thấy nhóm người Tử Tình, Thu Ngọc cũng là rất vui mừng, dù sao, Tử Tình còn chưa từng chủ động qua thăm nàng, vội mời mọi người vào nhà.

Tử Tình hỏi Mộc Mộc nói: "Từ Xương Châu trở về rồi? Cữu nương ngươi hôm nay nhắc đến, không biết ngươi thi thế nào? Ta nghĩ vừa vặn lúc này cũng không nóng, không bằng tự tới đây nhìn xem."

"Đa tạ Nhị cữu nương cùng biểu tỷ nhớ đến, còn chưa có kết quả đâu. Chờ có kết quả nhất định sẽ tới cửa nói cho cữu, cữu nương."

"Tử Tình, đám khách nhân nhí nhà ngươi từ đâu đến vậy?" Thu Ngọc còn chưa từng gặp mấy người Tiểu Dực.

"À, đứa nhỏ nhà bằng hữu của Khang Bình, chưa từng tới nông thôn, mang đến xem một chút."

Thu Ngọc nghe xong không hỏi nữa, chỉ là gọi bọn nhỏ ăn ít thứ, tìm nửa ngày, mới tìm được nửa rổ dương mai, Thu Ngọc vội rửa sạch rồi bưng ra, chua chua ngọt ngọt, Tử Tình không ăn nhiều đồ chua lắm, mấy đứa nhỏ thì ăn tận hứng, bởi vì dương mai quá nửa là hoang dại, Tử Tình cũng chưa từng dẫn bọn nhỏ vào núi hái.

Tử Tình thấy Tiểu Dực tò mò nhìn bố cục phòng ốc, bởi vì Tình viên và chỗ Tăng Thụy Tường đều là bố cục tứ hợp viện phương Bắc, cho nên Tiểu Dực thấy phòng ở nhà Thu Ngọc ở có chút không giống, bèn nghiên cứu, Tử Tình cười nói: "Đây còn không phải nhà ở bản địa điển hình, bởi vì nhà nàng từ phòng bếp phân ra, phòng ở tiêu chuẩn, ngươi bảo Mộc Mộc dẫn ngươi đi nhà cũ nhà hắn tham quan một chút, ngươi sẽ biết là trông như thế nào."

Tiểu Dực nghe xong vội gật đầu, Thu Ngọc vội gọi Mộc Mộc tới đây, ngay cả mấy đứa Thư Duệ cũng đi theo qua, Thu Ngọc cười nói: "Cũng chính là ngươi có thể nhẫn nại, nếu đổi lại ta, có lẽ đau đầu chết rồi, bốn đứa này còn không lo đủ đây này."

Tử Tình nhìn một vòng, hỏi: "Tiểu dượng đâu?"

"Đi xuống ruộng rồi, cũng sắp trở lại. Cũng chính là hắn muốn làm ruộng, nếu theo ta, còn không bằng bán ruộng, thuê lấy cái cửa hàng." Thu Ngọc là thật sự chưa từng làm ruộng, còn không bằng Tử Tình đâu.

"Đúng rồi, ngày mai ta muốn đi thăm Nhị cô, nửa năm này, cũng không biết nàng thế nào rồi? Ngươi có việc gì không?" Tử Tình hỏi.

Thu Ngọc nghe nói Tử Tình đi thăm Hạ Ngọc, cũng là thật lòng mừng cho Hạ Ngọc, đang nói, trời đã tối đen, Mộc Mộc bọn họ cùng Chu Vân Giang cũng vào cửa rồi.

Tử Tình thấy Thu Ngọc còn chưa có ăn cơm chiều, vội cáo từ ra về, dẫn theo mấy đứa nhỏ đi theo đường lớn quay về.

Vào Tình viên, Tử Tình dẫn theo bọn họ đi qua bên kia bắt đom đóm, đáng tiếc, không có bình thủy tinh, Tử Tình tìm một tờ giấy trắng, làm một cái bình hình trụ, nhốt đom đóm vào, dẫn theo bọn họ ở trong đình nhỏ ngắm sao, gió đêm từ từ thổi tới, nghe côn trùng mùa hạ rả rích, cũng nghe Tử Tình kể truyện đã qua.



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: quả dương mai

dương mai.jpg [ 6.92 KiB | Đã xem 23940 lần ]
Chú thích: Xén tóc

bọ cánh cứng.jpg [ 15.07 KiB | Đã xem 23940 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.10.2015, 01:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 9
Bonus: Lời bài hát ốc sên và chim hoàng oanh
     

     Ca khúc tên: ốc sên và chim hoàng anh

     Ca sĩ: Đặng Diệu Hoa

     Album: Đặng Diệu Hoa tinh phẩm tập

     A trước a cửa một gốc cây nho (Một gốc cây nho trước cửa)

     A non a xanh nhạt vừa đâm chồi (Vừa đâm chồi non xanh)

     Ốc sên đeo cái vỏ cứng nặng nề nha

     Từng bước từng bước mà bò lên

     A trên a cây hai con chim hoàng anh (Hai con chim hoàng oanh trên cây)

     A hi a ha đang cười nó (đang cười nó hi ha)

     Quả nho chín còn quá sớm đó

     Bây giờ đi lên làm gì

     A Hoàng a Hoàng ngươi đó chớ nên cười

     Chờ ta bò lên nó đã chín rồi

     A trước a cửa một gốc cây nho

     A non a xanh nhạt vừa đâm chồi

     Ốc sên đeo cái vỏ cứng nặng nề kia nha

     Từng bước từng bước mà bò lên

     A trên a cây hai con chim hoàng anh

     A hi a ha đang cười nó

     Quả nho chín còn quá sớm đó

     Bây giờ đi lên làm gì

     A Hoàng a Hoàng ngươi đó không chớ cười

     Chờ ta bò lên nó đã chín rồi

     A trên a cây hai con chim hoàng anh

     A hi a ha đang cười nó

     Quả nho chín còn quá sớm đó

     Bây giờ đi lên làm gì

     A Hoàng a Hoàng ngươi đó chớ nên cười

     Chờ ta bò lên nó đã chín rồi

      :)2

https://www.iqiyi.com/v_19rrhc3hjs.html
Ừm, có bạn thắc mắc là sao trong truyện mình để là xướng mà không phải là hát, mình thấy vì đây là cổ đại, để từ xướng đúng hơn  :-D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.10.2015, 21:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 386, Thăm hỏi Hạ Ngọc

Ngày hôm sau, bởi vì Tử Tình đã nói trước muốn đi thăm Hạ Ngọc, liền dậy thật sớm, lại không gặp được một đứa nhỏ nào, ra cửa trong, Tiểu Phấn nói, đều ở trên đảo nhỏ luyện công đấy. Tử Tình ra cửa viện vừa thấy, bảy đứa nhỏ đều ở trên đảo nhỏ, có luyện đứng tấn, có luyện roi, cũng có luyện quyền cước, còn rất náo nhiệt, Tử Tình liếc mắt nhìn một cái, bèn đi vào xem xét bữa sáng.

Bởi vì đứa nhỏ đang ở thời kì phát triển, Tử Tình quy định mỗi đứa nhỏ sáng sớm phải uống một chén sữa dê, ăn một quả trứng gà, còn lại đó là cháo, mì sợi, miến xào, cháo rau…thay phiên nhau.

Tử Tình vừa chia sữa dê cho từng đứa xong, Thư Duệ bọn họ đã đi vào, tự động đi rửa tay, Tử Tình nói: "Mau ăn đi, hôm nay ta muốn đi thăm Nhị bà cô của các ngươi, mấy người các ngươi là đi cùng ta, hay là tự mình ở nhà?"

"Cô cô, hôm qua không phải là còn đáp ứng chúng ta đi bắt ếch, lại có thể quên rồi?" La Hạo Viêm nói.

"Được được, hôm nay trở về nếu các ngươi muốn đi thì đi, vừa vặn ta cũng đang thèm, xem xem các ngươi có thể bắt được bao nhiêu, cô cô đều làm món ăn cho các ngươi."

"Con này ăn ngon sao?" La Hạo Viêm hỏi, canh cá chạch chân giò hun khói hôm đó, hắn cũng không cảm thấy dễ uống, canh cũng thôi, những thứ kỳ kỳ quái quái gì đó kia, hắn thật đúng là chưa ăn ra ngon được bao nhiêu, cảm giác là lạ, đây là sự khác biệt của văn hóa ẩm thực Nam Bắc.

“Ăn không ngon, thật sự, ngươi nhất định không thích ăn, đến cả canh cá chạch ngươi cũng không thích ăn, cái kia ngươi lại càng sẽ không thích rồi." Văn Tinh Vực cười nói.

"Đúng rồi, ngươi nhất định không thích. Ngươi là người phương Bắc, đâu có ăn quen những thứ này, ngươi ở phương Bắc thì cảm thấy cái gì ăn ngon?" Thư Ngạn hỏi.

Vẫn là Thư Ngọc phúc hậu hơn một chút, nói với La Hạo Viêm: "La đại ca, ta kể cho ngươi một câu chuyện, ngươi sẽ biết nên làm như thế nào."

La Hạo Viêm và Tiểu Dực vừa nghe, hứng thú lên, nói: "Mau kể, mau kể."

Thư Ngọc khoe khoang mà kể lại truyện ngựa con qua sông, ngựa con muốn qua sông, hỏi chuột con. Nói nước sông sâu lắm, làm chết đuối đồng bạn của nó, cũng hỏi bò, bò nói nước sông mới đến bắp chân."Nước sông sâu hay không, đáp án của bò và chuột con cho lại không giống nhau, các ngươi nói vì sao?" Thư Ngọc hỏi. Bởi vì bọn nhỏ chưa từng thấy sóc, Tử Tình bèn đổi sóc thành chuột.

Tiểu Dực và Văn Tinh Vực còn có La Hạo Viêm đều tự suy nghĩ một hồi, ba người đều hiểu được, La Hạo Viêm không kiên nhẫn phất phất tay, nói: "Chuyện này có khó gì? Con bò vốn chính là to hơn con chuột."

Tiểu Dực cười nói: "Câu chuyện này nói cho chúng ta biết. Làm việc phải dựa vào chính mình động não đi phân tích. Cô cô, ta thích chuyện xưa ngươi kể, ta biết, ngươi là dạy chúng ta đạo lý làm người."

Đạo lý giảng xong rồi, điểm tâm cũng ăn xong rồi, Tử Tình mang theo mấy đứa nhỏ ra khỏi nhà, suy nghĩ một chút, vẫn là để cho một thị vệ trong đó đi theo. Cũng thuận tiện phụ trách đánh xe ngựa.

Tử Tình dẫn theo tám đứa nhỏ, còn dẫn theo hai nha hoàn, còn có chút đồ ăn. Giữa trưa, khẳng định là phải ở bên kia ăn cơm, thấy thế nào, cũng phải đi hai chiếc xe ngựa. Lúc phân xe, bảy đứa nhỏ đều muốn đi theo Tử Tình, Yên Nhiên đương nhiên không cần phải nói. Cuối cùng, Tiểu Dực sắp xếp thị vệ cùng Lâm Hưng đánh xe ngựa của bọn họ, một chiếc xe cũng miễn cưỡng ngồi đủ, nha hoàn chỉ dẫn theo Tiểu Tử đi qua giúp đỡ nấu cơm.

Xe ngựa còn chưa có vào thôn, đã có người đi thông báo cho Hạ Ngọc. Bởi vì trong thôn, chỉ có thân thích nhà Hạ Ngọc có xe ngựa. Hạ Ngọc quả thực chạy ra, vịn khung cửa đứng nhìn xa.

Xe ngựa vào thôn, còn có một đám trẻ con đi theo tới, Tử Tình xuống xe, thấy Hạ Ngọc tựa vào trên khung cửa. Sắc mặt có chút không tốt lắm, vội hỏi: "Nhị cô, ngươi làm sao vậy? Lại không thoải mái chỗ nào?"

      Bởi vì trong tay Tử Tình còn bế đứa nhỏ, không có cách nào dìu Hạ Ngọc, trong tay Tiểu Tử cũng mang theo đồ, Tử Tình giao đứa nhỏ giao cho Thư Ngọc bên cạnh, Tiểu Dực vội nhận lấy, nói: "Dực ca ca bế ngươi, ngươi phải ngoan ngoãn nha?"

Yên Nhiên cười hì hì hôn gò má Tiểu Dực một cái, Thư Duệ thấy, vội đoạt Yên Nhiên lại, bởi vì mỗi lần Tử Tình và Lâm Khang Bình còn có mấy người Thư Duệ trêu chọc Yên Nhiên, nói "Yên Nhiên ngoan ngoãn, hôn một cái." Yên Nhiên đều sẽ cười hì hì hôn lên mặt mọi người một cái, nhưng Tiểu Dực này cũng không phải người nhà mà, bởi vậy Thư Duệ có chút tức giận, nhưng lại không thể phát giận với một đứa nhỏ nhỏ hơn một tuổi. Liền rất không vui lườm Tiểu Dực, Tiểu Dực cũng chẳng phân biệt được. Cũng may Văn Tinh Vực cùng La Hạo Viêm không phát hiện.

Tử Tình cũng không phát hiện một màn này, đang đỡ Hạ Ngọc, hỏi tình hình gần đây của Hạ Ngọc. Thì ra là, thân thể Hạ Ngọc từ chỗ Chu thị bị chọc tức không ít, vốn là người thể nhược nhiều bệnh, tâm tư còn nặng, vốn nên cần tĩnh dưỡng thật tốt, mà lại cứ thắp thỏm Điền thị, nghĩ tới Điền thị đáng thương, mỗi lần cũng là rơi lệ. Nhưng tâm bệnh này, Tử Tình cũng không chữa được.

Chu Thiên Thanh không ở nhà, nói là đang giẫy cỏ cho khoai lang, còn muốn nhấc dây, Tử Tình nhìn nhìn mấy đứa nhỏ nhà mình, nói: "Giẫy cỏ không giúp được, chẳng qua việc nhấc dây này, mấy đứa bọn họ vẫn là có thể giúp được, ruộng nhà ngươi ở chỗ nào?"

"Ấy đừng, khách nhân tôn quý như vậy, ở nhà đều là thiếu gia, sao có thể để cho bọn họ xuống ruộng?" Hạ Ngọc cự tuyệt nói.

"Ôi, việc nhấc dây này, bọn họ nhất định thích làm, còn không giống như đi chơi. Nhị cô, ngươi cũng đừng từ chối nữa."

Hạ Ngọc chỉ phương hướng, Tử Tình giao Yên Nhiên cho Tiểu Tử, nói với bọn nhỏ: "Hôm nay giao cho mọi người một nhiệm vụ, ta muốn nhìn xem ai làm tốt nhất, ai có thể chịu khổ nhất? Mấy người các ngươi tỷ thí một chút, làm tốt, ta có phần thưởng."

La Hạo Viêm hỏi: "Cô cô, có thể hỏi một chút phần thưởng là cái gì hay không?"

Tử Tình ngẫm nghĩ, nói: "Tí về dạy các ngươi chơi một trò chơi."

Mấy đứa nhỏ nhảy nhót đồng ý, Tử Tình mang theo bọn họ đến bờ ruộng, Chu Thiên Thanh thấy mấy người Tử Tình trước, đi lại đón, nghe xong Tử Tình nói, vội xua tay nói: "Không được, không được."

Tử Tình cũng đã ở bờ ruộng làm mẫu cho mấy đứa nhỏ rồi, nhấc dây là một việc không cần kỹ thuật nhất, chỉ cần kéo dây khoai lang từ trong đất ra, từ đầu này kéo đến một đầu khác, phòng ngừa dinh dưỡng trên dây khoai lang phân ra rễ nhỏ. Mấy đứa nhỏ vừa thấy đơn giản như vậy, đều cảm thấy dễ chơi, mỗi đứa một thửa đất mà làm.

Sau khi Tử Tình dặn vài câu, đi về trước, thấy Hạ Ngọc, hỏi: "Nhị cô, không bằng, thừa dịp lúc này có xe, ta mang ngươi vào thành xem đại phu đi?"

"Đừng tốn tiền bạc vô ích, mới xem qua không bao lâu, đại phu nói để cho ta dưỡng cẩn thận, cái gì cũng đừng quan tâm."

Tử Tình nghe xong, khuyên lơn vài câu, Tiểu Tử đặt Yên Nhiên xuống đất, hỏi: "Chủ tử, bữa trưa ăn cái gì?"

"Hãy làm chút thức ăn nhà nông, ra vườn rau sân trong có cái gì hái cái đó, mặt khác, làm chút đồ riêng cho Nhị cô ta."

Hạ Ngọc nghe xong vội nói: "Cái này không được, trong sân trong có gà vịt, ngươi giết mỗi loại một con đi, cũng không có chút thịt."

Tiểu Tử nhìn nhìn Tử Tình, Tử Tình nói: "Suốt ngày lúc nào cũng là gà vịt cá thịt, một bữa không ăn, cũng không có gì, không phải là muốn sống cuộc sống của hộ nông dân nhân sao? Hộ nông dân trừ ngày tết ra, nào có thịt ăn?"

Tiểu Tử nghe xong tự ra sân trong tìm rau, Tử Tình bế Yên Nhiên ngồi trò chuyện cùng Hạ Ngọc. Thực ra cuộc sống của Hạ Ngọc nghiêm chỉnh mà nói không tính là quá khổ, Tiểu Văn cũng không đọc sách nữa, một năm Hạ Ngọc còn có thể có bảy tám lượng bạc để ra, so với gia đình nông dân thông thường mà nói, vẫn là hơn nhiều lắm, hơn nữa hàng năm, Tử Tình và Thẩm thị tặng đồ cho nàng không ít, trừ chút đồ gia vị, qua ngày cơ bản không cần tiêu tiền. Chẳng qua, hàng năm tiền thuốc, phỏng chừng vẫn là một khoản lớn.

"Nhị cô, Tiểu Văn năm nay cũng không còn nhỏ nữa? Có nhà thích hợp hay không?"

"Sức khỏe ta không tốt, cũng không thể ra khỏi nhà, nhờ người khác để ý, nhất thời còn chưa có người vừa ý, ờ, thoáng một cái, đứa nhỏ này cũng mười bảy rồi, năm nay nên định ra."

"Cho nên nha, Nhị cô, ngươi xem, nếu ngươi không dưỡng tốt thân mình, ngươi muốn lo lắng cho Tiểu Văn, cũng là có lòng mà không đủ sức, không bằng bản thân nghĩ thoáng ra một chút, chỉ nhặt ra chút chuyện cho mình bớt phiền, ngươi chăm sóc tốt cho mình, chính là cho dượng và Tiểu Văn bớt lo, bọn họ cũng có thể buông tay buông chân, một lòng một dạ trồng trọt thì trồng trọt, học nghề thì học nghề, không cần thời thời khắc khắc lo lắng cho ngươi, ngươi nói đúng không? Còn có bà, sức khỏe ngươi tốt rồi, nàng cũng có thể yên tâm phải không?"

Tử Tình vừa khuyên, Hạ Ngọc đỏ vành mắt, Yên Nhiên tập tễnh đi đến trước mặt Hạ Ngọc, thò đầu nhìn mắt Hạ Ngọc, nói: "Không khóc."

Hạ Ngọc ôm chầm lấy Yên Nhiên một cái, rưng rưng cười nói: "Bà cô không khóc, xem Yên Nhiên của chúng ta hiểu chuyện bao nhiêu, nhỏ như vậy, biết dỗ người rồi."

Đang nói, bọn nhỏ đã tung tăng trở lại, còn thật là đứa nào cũng rám đen, một đầu đầy mồ hôi, trên đầu còn đội lá chuối tây, Thư Duệ dẫn bọn họ đi giếng bên cạnh múc nước rửa mặt, Văn Tinh Vực nói với Tử Tình: "Cô cô, việc này nhẹ nhàng hơn cắt lúa nhiều."

"Cũng nhẹ nhàng hơn cấy mạ, ta không thích cấy mạ nhất." La Hạo Viêm nói.

"Khó trách thơ cổ nói “cày đồng đang buổi ban trưa, mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày”(*), cô cô, chúng ta còn có việc nhà nông nào chưa làm qua không?" Tiểu Dực hỏi.

(*)Câu gốc: sừ hòa nhật đương ngọ, hãn tích hòa hạ thổ, nghĩa: cày ruộng giữa trưa, mồ hôi rơi xuống ruộng.

"Nhiều lắm, việc mệt nhất khổ nhất, các ngươi còn chưa có làm qua đâu." Tử Tình nói.

"A, còn có mệt hơn khổ hơn? Đó là việc gì?" Tiểu Dực hỏi.

Chu Thiên Thanh nói cho bọn họ một ít việc trồng trọt, vừa vặn Tiểu Tử nói cơm đã dọn xong rồi, Tử Tình dẫn bọn họ lên bàn, La Hạo Viêm nhìn một vòng, hỏi: "Cô cô, sao không có thịt? Ta cũng không phải con thỏ, chỉ ăn rau."

"Mau ăn đi, đây là không tệ rồi, nể mặt các ngươi đến, nấu nhiều đồ ăn như vậy, nếu chỉ có bọn họ, cũng chỉ là một đĩa rau là tàm tạm rồi. Hôm nay, ta dẫn bọn ngươi tới đây, không chỉ là muốn thể nghiệm cuộc sống nhà nông, còn có một mục đích, ta cảm thấy, các ngươi ngày thường ở nhà rất được nuông chiều, cho nên, muốn tiến hành một hạng mục “giáo dục trắc trở” nho nhỏ cho các ngươi."

"Cô cô, cái gì gọi là “giáo dục trắc trở”?" Tiểu Dực hỏi trước.

"Cô cô muốn nhìn một chút, trong các ngươi, ai có thể chịu khổ nhất, ai có nghị lực và sự chịu đựng nhất? Mặc dù con đường tương lai của mỗi người không giống nhau, nhưng là, có một điều chắc chắn, cả cuộc đời con người, sẽ không lúc nào cũng xuôi gió xuôi nước, sẽ có lúc gặp trắc trở, cái gọi là “giáo dục trắc trở”, chính là xem các ngươi gặp trắc trở, là nghĩ biện pháp hóa giải hay là ngồi chờ chết. Đương nhiên, hôm nay cô cô cho các ngươi trải qua, chỉ là cho các ngươi ăn ít thịt đi một chút mà thôi, còn xa xa chưa nói tới trắc trở."

Lúc này, Tiểu Tử đã bưng cơm lên, còn là gạo lức, mấy đứa nhỏ nhíu mày càng chặt, chẳng qua, nghĩ tới lời nói vừa rồi của Tử Tình, ai cũng không mở miệng.

Tử Tình không nói hai lời, tự mình bưng bát đũa lên trước tiên, Thư Duệ thấy, cũng vội bưng lên, tiếp theo là Thư Ngạn, Tiểu Dực, cuối cùng, đều bưng bát cơm lên.
----
Gạo lức: gạo chưa giã, chưa xay kỹ

Nhấc dây khoai lang: nhằm làm đứt bớt rễ nhỏ, để chất dinh dưỡng tập trung vào rễ to, tạo củ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.