Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=321505
Trang 129/182

Người gởi:  trạch mỗ [ 08.10.2015, 21:57 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 382, lo lắng của Hạ thái thái

"Cái này thì không dám, ta chỉ là một thôn cô, nào dám trèo cao tiểu chủ nhà ngươi? Xin Phương quản gia sau khi trở về cần phải báo cho biết một tiếng, thuận miệng gọi một tiếng cũng không có gì, nếu nhận thật, ta sợ sẽ mang đến phiền toái cho tiểu chủ nhà ngươi." Thực ra, Tử Tình chân chính muốn nói là, sợ mang đến phiền toái cho mình, chẳng qua, cũng phải chừa chút đường sống cho người ta.

Phương quản gia cười cười phảng phất như hiểu rõ, cũng không nói nhiều, nhìn Hạ thái thái một cái, Tử Tình vội nói: "Vị Hạ thái thái này là gia bà của muội muội ta, bên cạnh vị Phó phu nhân này là nhạc mẫu của tiểu đệ ta, hôm nay đến đều là người thân."

Phương quản gia nghe xong cười nói: "Tiểu nhân hiểu."

Phương quản gia vừa đi, Tử Tình phân phó Tiểu Phấn đi gọi Lâm Khang Bình ra ngoài, bởi vì Tử Tình thấy Phương quản gia cùng Lâm Mạch đi về phía cửa viên, chắc là đi chuyển đồ rồi.

Hạ thái thái cũng là người hiểu biết, vừa rồi Tử Tình cố ý giới thiệu một lần thân phận của nàng, tâm niệm nàng vừa chuyển, đoán được Phương quản gia này chỉ sợ là người có lai lịch rồi, Tử Tình khẳng định là sợ đối phương làm khó nàng, hỏi ngay: "Tử Tình, Phương quản gia này là từ đâu đến?"

"Kinh thành." Tử Tình nhìn nàng một cái.

"A? Kinh thành đến?" Điều này đến cả Phó phu nhân cũng có chút ngoài ý muốn, vừa rồi nàng cũng cảm thấy Tử Tình giới thiệu có chút đột ngột, lúc này cũng có chút hiểu rõ, chẳng qua là, Văn gia không phải là đã tặng lễ đến sao? Làm sao Tử Tình còn biết nhà giàu khác ở Kinh thành?

Suy nghĩ của Phó phu nhân cũng là suy nghĩ của Hạ thái thái, từ tận Kinh thành xa xôi đặc biết đưa tới một bức chữ, lại là đặc biệt luyện hồi lâu, thế nào cũng không phải là quan hệ bình thường? Đối phương muốn nhận Tử Tình làm cô cô, Tử Tình còn nói không dám nhận, nhưng là, nhìn Phương quản gia này đối với Tử Tình đúng là rất cung kính, đối với Hạ thái thái và Phó phu nhân ngay cả chào hỏi cũng không có một cái, một chút cũng không để vào mắt.

"Tử Tình, chủ nhân nhà hắn là lai lịch gì? Ở Kinh thành làm gì?" Hạ thái thái hỏi, có chút nghĩ mà sợ.

"Cái này, ta thật đúng là không biết được." Tử Tình cười nói.

Lúc này, Phương quản gia đã dẫn người đánh xe ngựa tiến vào, bốn gã sai vặt thuần một màu. Khiêng xuống hai cái thùng. Đi thẳng về phía chủ viện.

Phó phu nhân vội hỏi: "Đã đến là khách quý, chúng ta cũng vào đi thôi? Tử Tình còn phải chuẩn bị đáp lễ đấy."

Hạ thái thái cũng vội gật đầu nói phải, lúc này, cũng không dám khinh thường nữa rồi.

Lúc Tử Tình vào trong viện, Thẩm thị vội nói: "Tình nhi, vừa rồi lại có người tặng hai thùng đồ đến. Nói là ngươi đã biết rồi, ta để cho đám nha đầu khiêng đồ vào cổng trong rồi."

Tử Tình suy nghĩ một chút, gọi Lâm Khang Bình đi tới thấp giọng hỏi: "Phương quản gia là một mình mở một bàn hay là ăn cùng các ngươi?"

Lâm Khang Bình nói: "Vẫn là cùng một chỗ đi? Chỉ sợ thân phận của hắn cũng không thấp, ta và cha ta cùng với mấy vị cữu tiếp. Hẳn là có thể được đi? Bốn gã sai vặt kia thì mở một bàn riêng là được."

Lâm Khang Bình nói xong tự đi thu xếp, Tử Tình dẫn theo nữ quyến bố trí ở trong gian phòng phía tây, ba vị cữu nương của Tử Tình, hai vị biểu tẩu cùng Thu Ngọc, Tử Vũ một bàn, Hà thị cùng Thẩm thị Tử Tình cùng với mẫu nữ Phó phu nhân và Hạ thái thái một bàn, bữa cơm này, Phó phu nhân ăn đúng khẩu vị, không ngớt khen quá đã. Hạ thái thái đã có chút không yên lòng, sự việc vừa rồi, nàng luôn có chút nghĩ mà sợ, chủ yếu là sợ làm phiền hà Hạ đại nhân, khó khăn lắm chịu đựng bấy nhiêu năm, mới leo lên được chức tòng thất phẩm, đời này, cũng là gần đến cùng rồi.

Trên bàn ăn mọi khi, Hạ thái thái đều là người sôi nổi nhất. Hôm nay trầm mặc khác thường, người khác không phản ứng đến, Thẩm thị là người đâu tiên không thích ứng, hỏi: "Thông gia phu nhân, đồ ăn không hợp khẩu vị của ngươi sao?"

"A? Đâu có, ta chỉ là nghĩ, món ăn đầu bếp nhà Tử Tình làm, hương vị thật đúng là không tệ." Hạ thái thái lên tinh thần để đối đáp.

"Cái này, hình như tay nghề kém hơn trước một chút. Đổi người rồi?" Phó phu nhân hỏi.

"A? Đầu bếp trước kia còn hơn bây giờ? Tử Tình của chúng ta thật đúng là người biết hưởng phúc." Hạ thái thái cười nói.

"Ừm. Tuổi tác lớn rồi, phải về nhà nghỉ ngơi. Ta cũng không thể ngăn cản mãi, nha đầu này, theo sau giúp việc mười năm, thế nào? Có học được mấy phần hay không?" Tử Tình hỏi.

"Được bảy tám phần giống, so với đầu bếp nhà ta còn hơn một chút." Phó phu nhân cười nói.

Hạ thái thái nghe xong không nói, lúc này, Tiểu Phấn dùng khay bưng mấy bát mì sợi đến, bát này là đồ sứ Quan Diêu thoát thai Phấn thải thuần một màu, là năm ngoái nhà Tiểu Dực đưa tới, Phó phu nhân bưng bát này cẩn thận quan sát một chút, nói: "Bát này cũng quá tinh xảo rồi, mì sợi này cũng thật nhỏ mịn, vừa mịn như sợi tóc, hôm nay ta coi như là thấy rồi."

(*)Đồ sứ Phấn Thải: Một loại gốm sứ cung đình thời Thanh, dùng men màu ở ngoài, lúc nung xong phủ phấn lót bằng Arsenic (As) trên phôi men, sau khi vẽ màu lên dùng bút rửa ra, bởi vì Arsenic mới sinh có tác dụng bào mòn màu sắc sinh ra hiệu quả phấn hóa.

Đồ sứ thoát thai: Loại đồ gốm nổi tiếng của trấn Cảnh Đức, mỏng như cánh ve, phôi gốm mỏng đến mức gần như không nhìn thấy, tựa hồ bỏ đi thai thể, còn sót lại tầng men.

Đồ sứ Quan Diêu ta đã chú thích rồi đó, đồ chuyên làm cho quý tộc, quan lại. Tổng hợp lại, đồ sứ này là sứ mỏng kiểu thoát thai nhưng men làm theo kiểu Phấn thải và chỉ là cho quý tộc, quan lại


Tử Tình cũng không biết bát này có bao nhiêu quý giá, chỉ là hôm nay là sinh nhật của Yên Nhiên, lại có hai nhà Phó, Hạ, mới lần đầu tiên lấy ra, thấy Hạ thái thái cũng là một mặt nghi hoặc không hiểu, Tử Tình nghĩ, xem ra, thứ này về sau tốt hơn vẫn là không nên lấy ra, trực tiếp làm đồ trang trí đi, nếu vỡ thật, còn không đau lòng chết.

"Bát này thì thôi, ta cũng là không hiểu, chẳng qua, mì sợi này, ta sống gần tám mươi năm, thế nhưng chưa từng thấy nhỏ đến mức như vậy, ăn vào miệng, độ dai còn không nhỏ, thật đúng là không tệ." Hà thị cười nói.

"Bà ngoại, lão nhân gia ngươi nếu thích, lát nữa ta cho cầm đi, còn có nhiều đấy." Tử Tình cười nói.

"Đúng vậy, mì trường thọ chúng ta đưa tới, vừa so với cái này, cũng là không lên nổi mặt bàn, quá bình thường rồi." Hạ thái thái cười nói.

"Ôi, cái này có là cái gì, thô có cái tốt của thô, mịn có cái tốt của mịn, tựa như con người, có thích như thế này, cũng có thích như thế kia." Thẩm thị nói.

Tiểu Phấn bê mì sợi lên xong, lại bê lên hai đĩa điểm tâm, Tử Tình vừa nhìn, điểm tâm này thật là giống sản phẩm nhà Tiểu Dực, thế mới biết, mì sợi vừa rồi, cũng là nhà Tiểu Dực đưa tới. Không cần phải nói, điểm tâm này cũng nhận được lời khen ngợi nhất trí của mọi người.

Phó phu nhân biết Tử Tình lát nữa còn có việc, cơm nước xong uống chén trà rồi cáo từ, Hạ thái thái thấy vậy cũng cáo từ, nhưng là để Tử Vũ ở lại cùng Thẩm thị vài ngày, Thẩm thị tất nhiên vui mừng.

Thẩm thị thấy Tử Tình bận, bèn dẫn Hà thị cùng với mấy vị cữu nương về Tăng gia, Thu Ngọc thấy mọi người đều đi rồi, ngẫm nghĩ, đến trước mặt Tử Tình nói: "Tử Tình, ta thấy trên bàn này cũng còn không ít đồ ăn ngon, không bằng ta gói mang đi một chút, ngươi thấy có thể được không?"

Tử Tình đoán nàng là muốn mang đi cho Điền thị, bởi vì Thu Ngọc đến đây, chỉ sợ Chu thị cũng sẽ không thể làm cho Điền thị một bữa cơm tử tế, liền đồng ý, quả nhiên, chỉ thấy Thu Ngọc chuyên chọn một ít đồ ăn nhẹ, mặt khác, ngay cả mì sợi cũng xơi một bát, mượn hộp đựng thức ăn từ chỗ Tử Tình, nói: "Lát nữa ta sai Uyển Tình đưa tới cho ngươi."

Thu Ngọc nói trên điểm này, vẫn là hơn Xuân Ngọc và Tăng Thụy Khánh nhiều lắm, có lòng hiếu thảo, ra sức lại ra bạc, bất kể thế nào, lúc này đã hơn một năm, Điền thị còn may mà có Thu Ngọc cẩn thận chăm sóc, bằng không, không chừng có thể còn thê thảm hơn. Bốn đứa con này của Điền thị, coi như có hai đứa bình thường.

Tử Tình tiễn bước khách nhân, trở lại nội viện, thấy hai cái thùng trong phòng khách, mở ra vừa nhìn, bên trên là một cái danh mục quà tặng, vẫn là chút vải vóc, túi hương, hầu bao tinh xảo, hoa cài đầu cho tiểu cô nương, so với Văn gia đưa tới còn tinh xảo hơn một chút.

Trong một cái rương khác, là một đống văn phòng phẩm, quạt xếp, còn tốt, không có đồ quý trọng lắm, Tử Tình thở phảo nhẹ nhõm, suy nghĩ một chút, vẫn là lấy ra quần áo mùa hè chuẩn bị cho Thư Ngạn, giày tất hai bộ, chất liệu vẫn là Tiểu Dực đưa tới. Còn có áo ngắn quần cộc mặc lúc nghỉ ngơi, cái này, Tử Tình năm trước đã làm cho hắn, hắn lần này gởi thư lại đặc biệt muốn hai bộ, Tử Tình đành phải đồng ý.

Sắp xếp đáp lễ cho Tiểu Dực rồi, Tử Tình ngồi ngẩn người ở đầu giường, rốt cuộc Tiểu Dực này là lai lịch gì? Còn có, quan hệ này về sau, nên tiếp tục như thế nào? Tử Tình thật lòng không muốn dính dáng quá nhiều.

Thời tiết mỗi ngày một nóng, Tử Tình không có việc gì mang theo Yên Nhiên tập đi, đứa nhỏ này rất lười, có thể là bởi vì trong nhà nhiều ca ca, hở ra một tí là có người bế, hoạt động quá ít, có chút béo mập, bây giờ cũng là nhìn rất đáng yêu, nếu lại lớn hơn một chút, nên lo âu rồi.

Ngày hôm đó, Tử Tình chơi cùng bọn nhỏ ở phòng chơi, Yên Nhiên gần đây thích một trò chơi mới, đó chính là để cho các ca ca ôm ngồi thang trượt, vừa lên thang trượt, là hưng phấn la to, kéo theo mấy người kia cũng là hưng phấn không thôi.

Lúc này, Thẩm thị cùng Tử Vũ đến, trong tay Tử Vũ còn bế nhi tử nàng, Tử Tình thấy cười nói: "Sao gần đây gia bà ngươi cho ngươi về nhà suốt thế?"

"Còn nói sao, ta cũng không rõ. Ý của nàng, còn muốn nhờ Tứ ca tìm tiên sinh dạy dỗ tốt cho tướng công ta, học cùng Nhị ca Tam ca, bởi vậy lúc này, ta đến tìm cha mẹ thương lượng. Tỷ, ngươi nói, cả nhà chúng ta vào kinh được không? Nếu cha mẹ đi, ta còn có chút muốn đi, cha mẹ ở chỗ này đây, ta đi kinh thành làm cái gì?" Tử Vũ bĩu môi nói.

Tử Tình nhìn thoáng qua Thẩm thị, hỏi: "Gia bà ngươi nỡ để cho nhi tử nàng đi xa như vậy? Nàng không nhớ nhi tử tôn tử sao?"

"Nàng nói cũng là đi mấy tháng, dù sao Tết sẽ trở lại, cũng không khác ở châu học nhiều lắm, dù sao, vẫn là tiền đồ của tướng công quan trọng hơn."

Tử Tình thật đúng là không tiện quyết định thay nàng, tiền đồ của Hạ Cam Vĩnh dù sao liên quan đến cuộc sống tương lai của Tử Vũ, cái này, Tử Tình thật đúng là không có cách nào trách cứ tính toán của Hạ thái thái, nói lý ra, Hạ Cam Vĩnh cũng đáng được Tử Hỉ tốn chút tâm tư kéo một cái.

"Còn ý kiến của cha?" Tử Tình hỏi.

"Cha nói, có thể đi ra ngoài kiến thức một chút cũng là tốt, huống chi còn có các ca ca, cũng có thể chiếu cố một hai." Tử Vũ nói.

Tử Tình nghe ý này, đây là quyết định muốn đi, hỏi: "Khi nào thì đi?"

"Nếu đi, cũng chờ đến thời gian nghỉ thu hoạch vụ hè, ngày kia là Đoan Ngọ rồi, chúng ta đây cũng là đến đưa lễ tết."

Tử Tình nghe xong im lặng, con người cả đời này, phải trải qua tụ tán hợp tan vô số, thậm chí là sinh ly tử biệt, ai cũng không có cách tránh khỏi chuyện này, có thể cùng mình đến cuối cùng, cũng chỉ có thể là người bên gối kia đi?

Sau khi Tử Vũ trở về, Thẩm thị nói với Tử Tình: "Ngày sinh nhật Yên Nhiên đó, có phải xảy ra chuyện gì hay không?"

Tử Tình kinh ngạc đối với sự nhạy cảm của Thẩm thị, hỏi: "Vì sao nương hỏi như vậy?"

"Ta chỉ là cảm thấy thông gia gần đây để cho Tử Vũ thường xuyên trở về hơn, hơn nữa, còn sai Tử Vũ hỏi gia thế của Tiểu Dực, Tử Vũ nói vài lần không biết, nàng còn có chút không vừa ý, nói Tử Vũ làm lấy lệ với nàng, Tử Vũ nóng nảy, chỉ đành phải giải thích với nàng: “Chuyện đến cả tỷ ta cũng không rõ ràng, ta từ nơi nào biết được?” Lúc này mới thôi."

Tử Tình nghe xong, đành phải thuật lại một lần lời nói của Hạ thái thái ngày ấy, Thẩm thị nghe xong suy nghĩ một lát, đang muốn nói chuyện, Lâm Khang Bình tiến vào.





Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Gốm phấn thải

...90529822720ed00b.jpg [ 3.68 KiB | Đã xem 24629 lần ]
Chú thích: Đồ gốm thoát thai

thoát thai.jpg [ 6.3 KiB | Đã xem 24629 lần ]

Người gởi:  trạch mỗ [ 09.10.2015, 00:26 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 383, Tử Vũ vào kinh

Lâm Khang Bình mấy ngày nay vẫn luôn giúp đỡ Tăng Thụy Tường sửa sang lại Tuệ sơn, trồng cây là không còn kịp nữa rồi, chẳng qua, muốn dọn dẹp đám cây tạp bụi gai trước cũng không phải một chuyện nhẹ nhàng, bởi vậy, lục tục làm hai tháng, mới gần có bộ dáng cơ bản.

Lâm Khang Bình vào cửa hỏi: "Nương, nghe cha nói, tiểu muội cũng định vào kinh?"

Thẩm thị nghe xong cười nói: "Đúng vậy, nương muội phu ngươi biết Tiểu Tứ tìm tiên sinh cho bọn Nhị ca ngươi, nhất định đòi đi theo đi tham gia náo nhiệt, nói có sẵn ánh sáng không mượn cũng đáng tiếc. Theo ta nói, việc đọc sách này, còn phải là phải dựa vào chính mình, Đại ca ngươi cùng Tiểu tứ, cha ngươi dạy vài năm, sau đó trừ thư viện cùng học đường, cái khác cũng không có gì, còn không phải dựa vào là chính bọn họ?"

Lâm Khang Bình cười phụ họa, Tử Tình nghĩ, chỉ sợ tính toán của Hạ gia còn không chỉ có như thế, nói vậy vào kinh rồi, dựa vào Tử Hỉ, nhìn xem có thể kết giao với quan lại quyền quý gì hay không mới là thật đi?

Thẩm thị bỗng nhiên nghĩ tới lời nói vừa rồi của Tử Tình, hỏi Lâm Khang Bình nói: "Khang Bình, hôm Yên Nhiên một tuổi, Hạ thái thái nói vài lời không nên nói, theo ý ngươi, Phương quản gia có thể đối với Hạ gia bất lợi không?"

Chuyện này, Tử Tình cùng Lâm Khang Bình đã thảo luận qua, cho nên, lúc này Lâm Khang Bình trả lời: "Nương, theo ta thấy, hẳn là sẽ không, Tình nhi giải thích cho hắn, Hạ thái thái là gia bà của Tử Vũ, hắn đã chịu nể tình, từ xa xôi tới tặng quà mừng cho Yên Nhi, chút nể tình ấy hẳn là sẽ cho. Huống hồ, Hạ thái thái cũng không phải là có chủ tâm."

Thẩm thị nghe xong thở phào nhẹ nhõm, nói: "Hạ thái thái này thế nào ta càng nhìn càng không đáng tin, lúc trước còn cảm thấy Hạ gia là nhà quan lại, chúng ta cửa nhỏ nhà nghèo, còn với cao người ta, ai ngờ lại là như vậy? Cũng quá xu lợi rồi. Duy nhất đáng khen đó là đối với tiểu muội khá tốt, Hạ nữ tế cũng còn hiền hậu thỏa đáng, cũng biết cố gắng tiến tới, còn có thể thế nào đây? Dù sao nàng mưu đồ thế nào cũng là vì con nàng. Tóm lại cũng là có lợi với Vũ nhi, bằng không, ta thật đúng là lười ứng đối nàng."

"Đúng vậy. Nương có thể nghĩ như vậy là được rồi, dù sao nàng tính toán tính tới tính lui, cũng là có lợi với tiểu muội, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, để cho nàng tính kế đi, còn tốt hơn nàng rảnh rỗi đi tính kế tiểu muội." Tử Tình khuyên nhủ.

Thẩm thị nghe xong cười nói: "Lời này cũng là nhắc nhở ta, quay đầu dặn Vũ nhi vài câu. Việc gì cũng phải chừa chút tâm nhãn nhiều hơn."

"Bản chất con người Hạ thái thái còn không xấu, chính là quá mức lanh lợi, nương yên tâm đi, nàng chỉ có một nhi tử, Hạ gia bây giờ còn dựa vào chúng ta đấy. Lấy lòng tiểu muội còn không kịp đâu, đâu thể gây chuyện bất lợi đối với tiểu muội?" Lâm Khang Bình khuyên nhủ.

Thẩm thị thấy không có gì hỏi nữa, liền cáo từ rời đi.

Tử Tình nghĩ đến ngay cả Tử Vũ cũng muốn vào kinh, sang năm Tăng Thụy Tường ra hiếu, mười phần cũng là muốn vào kinh, cứ như vậy, Tử Tình thật đúng là không có lý do ở lại một nhà mình, huống chi, mấy đứa Thư Duệ còn chưa từng trở về tế tổ đâu.

Nhưng là. Tử Tình thật sự đối với Kinh thành có chút mâu thuẫn, Lâm Khang Bình biết Tử Tình đang nghĩ cái gì, ôm Tử Tình nói: "Đừng nghĩ quá nhiều, mặc dù vào kinh, cũng không nhất định sẽ có chuyện xảy ra."

"Ừm, đến lúc đó. Chúng ta đóng cửa lại tự sống cuộc sống gia đình của mình, hẳn là có thể nhỉ?"

"Ngươi bây giờ không phải vẫn luôn đóng cửa qua ngày sao? Mấy năm nay, cũng không thấy ngươi ra khỏi nhà đi chơi mấy? Đúng rồi, Phó phu nhân còn nhờ gửi tin nói, bảo ngươi không có việc gì đi thăm nàng nhiều hơn đấy."

Lâm Khang Bình vừa đi Phó gia tặng lễ tết, Tử Tình không nghĩ tới, Phó phu nhân còn tặng lại cho nhà mình một phần lễ, nói cũng lạ, Phó phu nhân này từ lần đầu tiên khi Tử Tình tới cửa thăm dò ý tứ của Phó gia cho Tử Hỉ, đã thích Tử Tình, quan hệ hai nhà vẫn luôn tương đối gần, ngay cả Tử Tình cũng rất buồn bực, xem ra, giữa người với người ăn ở với nhau, vẫn là xem trọng chút duyên phận.

"Ngươi không nói ta còn quên mất, ta phải đến nhà Bảo Phượng một chuyến, sinh nhật Yên nhi, nàng tặng cho một bộ quần áo trẻ em, đặt ở cửa rồi đi luôn."

Trượng phu của Bảo những năm trước đây vẫn làm việc ở Khang trang, đầu óc linh hoạt, chịu ra sức, sau này không chỉ có sửa chữa phòng ở một lần nữa, cũng mua hai mẫu ruộng nước cùng đất cát, cũng coi như có vốn an cư. Đất cát tất cả đều là trồng khoai tây khoai lang, trực tiếp bán cho xưởng của Khang trang. Bây giờ ấm no là không lo rồi.

Sau Đoan Ngọ, Lâm Khang Bình nhận được thư Vương Tài gửi đến, nói chuyện làm ăn ở Việt Thành có chút phiền toái, bảo Lâm Khang Bình tốt nhất tự mình đi qua một chuyến, Lâm Khang Bình nhận thư, dặn Tử Tình vài câu, dẫn theo Lâm Phúc cùng Thẩm Bảo Phúc, ngựa không dừng vó đi thẳng đến Việt Thành.

Lâm Khang Bình đi rồi, trong lòng Tử Tình lo sợ bất an, chẳng qua, những lời này, cũng không tiện nói với Thẩm thị và Tăng Thụy Tường, dù sao cũng là đầu tư vào vài vạn lượng bạc, Tử Tình lo lắng bọn họ nhất thời khó có thể thừa nhận, cũng chỉ là cùng lo lắng suông mà thôi.

Ngày hôm đó, Tử Tình ở thư phòng xem sổ sách, chủ yếu là lúa mạch và đậu nành, đậu tằm cùng với củ niễng thu vào một quý này của Khang trang, Thẩm thị và Tử Vũ đi tới tìm Tử Tình, thì ra là bởi vì Tử Vũ muốn vào kinh, Hạ thái thái muốn mời Tăng Thụy Tường và Thẩm thị cùng với một nhà Tử Tình đi qua ăn bữa cơm rau dưa, mọi người tụ họp.

"Nương, cha không phải đã nói, các ngươi không thể đi làm khách sao?" Tử Tình hỏi, chủ yếu là Tử Tình không muốn đi, vừa khéo lấy Tăng Thụy Tường làm cớ.

"Cha ngươi cũng là ý này, chối từ, ta nghĩ, chờ muội phu ngươi nghỉ phép, không bằng chúng ta bày rượu mời cả nhà nàng thôi." Thẩm thị nói.

Cái này Tử Tình vẫn là còn có thể chấp nhận, Tử Vũ lại ở một bên nói: "Nương, ta về nhà để ăn bữa cơm, lúc nào thì không được phép? Đâu cần trông mong bày rượu?"

"Đồ đạc thu dọn thế nào rồi? Có thiếu cái gì không?" Tử Tình hỏi.

"Tỷ, ngươi yên tâm đi. Lần này đi xa nhà, gia bà ta cho chúng ta một ngàn lượng bạc, đủ rồi, bản thân ta còn có bốn ngàn lượng vốn riêng đấy. Ta lại không có gì tiêu dùng, đồ đạc cũng là đầy đủ hết, đến Kinh thành, trước tiên ở nhà của Tứ ca."

Tử Tình thấy Tử Vũ đều tính toán tốt rồi, cũng không hỏi lại việc này nữa, Tử Vũ cũng là lòng tràn đầy vui mừng, nghĩ muốn đi Kinh thành, một cô nương từ nhỏ lớn lên ở trong thôn, lực hấp dẫn của Kinh thành vẫn là rất lớn, đến như tâm tình của Tử Tình lúc lần đầu tiên cùng Lâm Khang Bình đi xa cũng là như thế.

Ba ngày sau, Tử Tình đang ở trên bàn trên kháng hồi âm cho Tử Hỉ, Tử Hỉ gửi thư nói, Văn gia mở cửa hàng thủy tinh ở Hàng Thành, hàng cần tăng thêm không ít, Tử Hỉ mấy ngày nay vẫn luôn suy tính dứt khoát mở một xưởng thủy tinh ở Hàng Thành, hỏi ý kiến của Tử Tình và Lâm Khang Bình, muốn để cho Lâm Khang Bình giúp đỡ đi Hàng Thành chuẩn bị trước một chút.

Tử Tình đang hồi âm nói cho Tử Hỉ, Lâm Khang Bình đi Việt Thành có việc quấn thân rồi, Tiểu Phấn tiến vào nói, Thẩm thị và Tử Vũ cùng với Hạ thái thái đến.

Thì ra là Tử Vũ sau khi trở về, nói cho Hạ thái thái ý của Tăng Thụy Tường, Hạ thái thái nghe xong có vài phần khá thất vọng, suy nghĩ một chút, vẫn là dẫn theo Tử Vũ tới cửa.

Tử Tình nghe xong vội ra cửa nghênh đón, Tiểu Bạch đã dẫn người vào phòng khách dâng trà rồi, Hạ thái thái nói: "Tử Tình, muốn mời các ngươi ăn bữa cơm cũng thật sự là không dễ, mỗi một năm, nói lại nói, nhưng chỉ là không ai cho mặt."

"Hạ thái thái khách khí rồi, trong tháng giêng vốn là muốn đi, ai ngờ Đại ca của ta bọn họ đi vội vàng như vậy, chờ sau này có cơ hội rồi, cách gần như vậy, suy cho cùng sẽ có thời gian." Tử Tình cười nói.

"Ta cũng là nghĩ như vậy, nghe Tử Vũ nói ý của cha ngươi, cũng là ta sơ sót, về sau nha, chờ Tử Vũ đi rồi, chỉ còn một lão bà tử như ta ở nhà, rảnh rỗi buồn bực, nếu có thể thường xuyên tìm đến thông gia phu nhân cùng Tử Tình nói đùa, đến lúc đó, cũng không được đuổi ta." Hạ thái thái cười nói.

"Sao có thể chứ, cầu còn không được đó. Bên cạnh ta cũng chỉ còn lại một mình Tình nhi, muốn tìm một người trò chuyện, cũng là khó khăn." Thẩm thị thở dài.

Hạ thái thái nghe xong này cười nói: "Không bằng, sau này ta thường xuyên hẹn Phó phu nhân đến, bốn người chúng ta, vừa vặn cũng có thể gom một bàn mạt chược, các ngươi nói được không?"

Tử Tình nghe xong cười nói: "Chỉ sợ Phó phu nhân không được nhàn rỗi, nghe nói, nhi tử lớn nhất nhà nàng cũng muốn làm mai rồi?"

"À, khuê tú nhà ai? Có thể chính xác chứ?" Hạ thái thái vội hỏi.

Tử Tình lắc lắc đầu, nàng cũng là đi Phó gia, nghe Phó phu nhân nói như vậy, nói đứa nhỏ đến tuổi rồi, sao Tử Tình có thể hỏi thăm những thứ này chứ?

"Ôi, cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, dù sao cũng phải xem tướng chuẩn, chút thời gian ấy nàng vẫn là có thể sắp xếp được." Hạ thái thái nghe xong nói.

Tử Tình thấy Hạ thái thái không có ý rời đi, suy nghĩ một chút, dù sao là phải giữ lại ăn cơm, còn không bằng bớt chút việc cho Thẩm, dứt khoát ở giữ lại ăn cơm ở Tình viên, sai Tiểu Bạch đi nói cho Tăng Thụy Tường một tiếng.

"Ai nha, cái này sao không biết xấu hổ, ta là tới cửa để mời khách, mà khách nhân không có mời được, còn phải làm phiền ngươi mời một bữa, ngược lại có vẻ ta không phải vì đến mời khách, lại là đến để ăn chực, nói ra đều là chê cười." Hạ thái thái cười nói.

"Một bữa cơm rau dưa mà thôi." Tử Tình trả lời.

Lúc này, Thẩm thị thuận miệng hỏi một câu: "Khang Bình còn chưa có thư về sao? Rốt cuộc bởi vì sao đi ra ngoài? Không phải nói ở bên kia mua thuyền và cửa hàng, sau này không cần hắn đi sao? Lúc này mới trở về được mấy ngày?"

"Còn chưa có đâu? Hẳn là không có chuyện gì lớn, nương yên tâm đi." Tử Tình không muốn nói tới cái này.

Quả nhiên, Hạ thái thái nghe xong hỏi: "Tử Tình, nhà ngươi còn mua thuyền? Chậc chậc, ta thật đúng là không biết tướng công nhà ngươi vậy mà tài giỏi như thế. Ta nhìn số tuổi cũng không lớn, so với Đại nữ tế nhà ta, còn nhỏ hơn một hai tuổi, lúc này, đã kiếm được một phần gia sản này rồi, đứa kia nhà ta may mắn, vẫn là trông coi chút sản nghiệp tổ tiên qua ngày."

"Cái này cũng không cách nào so sánh, Hạ thái thái chưa từng nghe qua một câu nói sao? Đứa nhỏ nhà nghèo sớm đương gia, chúng ta cũng là bị bức ra." Tử Tình cười nói.

"Đúng là lời này, cái này không cách nào so. Đứa nhỏ nhà ngươi, từ nhỏ là mệnh phú quý rồi." Thẩm thị nói.

Đang nói, Tăng Thụy Tường đi tới. Hắn mấy ngày nay thừa dịp vụ thu hoạch hè còn chưa có bắt đầu, từ trong thôn tìm người đang xây tường viện cho Tuệ Sơn thư viện.

Sau khi ăn xong, Hạ thái thái dẫn theo Tử Vũ trở về An Châu. Thẩm thị dẫn theo Tử Tình tìm nửa ngày ở trong khố phòng, muốn lục xem một chút vải vóc để làm mấy bộ quần áo cho đứa nhỏ, để cho Tử Vũ mang hộ qua cho Lưu thị và Phó thị.

Hạ Cam Vĩnh là mùng năm tháng sáu nghỉ phép, mùng sáu tháng sáu, là lễ phơi quần áo, Tử Tình cùng Thẩm thị đều bận rộn một ngày, mùng bảy tháng sáu, mời một nhà ba người Tử Vũ đến đưa tiễn, mùng tám tháng sáu, một nhà ba người Tử Vũ dẫn theo bà tử nha hoàn gã sai vặt vào Kinh rồi. Bởi vì trời nóng, cũng là thuê thuyền đi đường thủy.

Tử Tình và Thẩm thị tự mình đưa đến bến tàu Lâm giang, đến tận khi thuyền nhỏ không thấy bóng dáng, Thẩm thị mới lưu luyến ảm đạm xoay người lại.
--- ----

Lễ phơi quần áo: Mùng 6/6 âm lịch, là một ngày lễ dân gian truyền thống của Trung Quốc với nhiều tên gọi khác nhau như lễ nửa năm, lễ thưởng tân (nếm thức ăn mới), ngày lễ phơi quần áo, thôn dân đều lấy ra quần áo hoa, váy hoa, trang sức, đồ dùng nhà mình ra ngoài phơi nắng. Ngày nay chỉ còn một số dân tộc thiểu số là còn giữ ngày lễ này.

Người gởi:  trạch mỗ [ 11.10.2015, 23:04 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 384, nhân họa đắc phúc

Tử Vũ đi rồi, Thẩm thị quả thực cảm niệm được một lúc, chẳng qua, Tử Tình trái lại uể oải suốt, bởi vì Lâm Khang Bình còn chưa có trở về, cũng không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, Tử Tình ở nhà chỉ có thể suy đoán lung tung, lần trước hồi âm cho Tử Hỉ, Tử Hỉ chắc hẳn nhận được rồi, chỉ sợ Lâm Khang Bình sau khi trở về, còn phải đi Hàng Thành một chuyến.

Khó trách người xưa nói, thương nhân từ xưa coi nhẹ tình cảm (*), thực ra, có lẽ cũng không phải là ý định ban đầu của thương nhân, nhưng chính là làm nghề này, không muốn coi nhẹ cũng phải coi nhẹ, luôn có những thứ không biết làm thế nào thân bất do kỷ, bằng không, ai không nguyện bên người nhà mình thiết thực sống qua ngày? Lâm Khang Bình không phải là ví dụ?

Câu gốc: Thương nhân tự cổ khinh biệt ly
Thân bất do kỷ: không do bản thân mình mong muốn hoặc quyết định.


Không nói Tử Tình ở nhà than thở, Lâm Khang Bình ở Việt Thành cũng là một khắc không được nhàn rỗi, nguyên nhân của sự việc là vì hàng nước ngoài Lâm Khang Bình nhận từ trong tay Johann ở nội địa rất được hoan nghênh, lợi nhuận khá lớn, người nhận hàng lúc trước của Johann thấy mất mối làm ăn, rất là không cam lòng, mượn sức quan phủ Việt Thành, kiện hàng của Lâm Khang Bình một loạt là hàng nhái, toàn bộ bị tạm giữ, mỗi ngày gửi ở trong kho hàng ở bến tàu, còn phải nộp một khoản tiền thuê không nhỏ.

Lâm Khang Bình không có cách nào, chỉ đành phải đi tìm quan hệ trước kia của Văn gia, khó khăn lắm tốn chút bạc khơi thông rồi, lấy hàng ra. Chẳng qua, việc buôn bán này, vẫn là chọc người thấy mà thèm, vài nhà muốn nhập cổ phần, Lâm Khang Bình suy nghĩ một chút, việc buôn bán này cũng không thể độc một nhà mình ăn được, có những người này hộ giá hộ tống, con đường sau này cũng có thể càng chạy càng mở rộng, bèn lại một lần nữa cùng mọi người định ra một phần khế ước, dùng cách nói hiện đại, đó là lại một lần nữa đăng ký một công ty, Lâm Khang Bình vẫn là chiếm phần chính, một người chiếm năm thành.

Chẳng qua, công ty này chỉ phụ trách nhận hàng giao hàng trong nước, cái này tương đương với ngồi chia tiền, thực ra cũng không có khác gì với việc Lâm Khang Bình đưa bạc cho bọn họ. Khác là. Bọn họ cảm thấy có phiêu lưu, hơn nữa lại không phải móc bạc ra, liền bỏ qua cho, bởi vì riêng lợi nhuận này cũng là tương đối đáng mừng.

Lâm Khang Bình suy nghĩ vài ngày. Điều A Thủy tới đây phụ trách công ty này, vốn là thuyền hàng loại nhỏ và vừa chuyển hàng mình vẫn là có thể theo phụ trách vận chuyển hàng hóa, mà lúc trước thuyền lớn chuyển hàng. Lâm Khang Bình đóng hai thuyền hàng, để cho A Thổ dẫn người đi theo Johann rời bến.

Mà Vương Tài, vẫn phụ trách mua hàng từ nội địa mang đến cho người nước ngoài ở Việt Thành, việc làm ăn này coi là Lâm Khang Bình độc nhất vô nhị, cũng coi như bán cho Lâm Khang Bình một cái thể diện. Cứ như vậy, trái lại làm cho kiên định quyết tâm thuyền hàng xuất ngoại của Lâm Khang Bình, chỉ là không biết chuyến đi đầu tiên của A Thổ lần này hiệu quả như thế nào?

Lâm Khang Bình vừa giải quyết xong công việc. Lại nhận được thư chuyển nhanh của Tử Hỉ, bảo hắn đi Hàng Thành một chuyến, Lâm Khang Bình suy nghĩ một chút, vẫn là bất chấp nóng bức, từ Việt Thành vội vội vàng vàng cưỡi ngựa theo quan đạo chạy về nhà. Hắn biết Tử Tình khẳng định ở nhà sống một ngày bằng một năm, thế nào cũng phải về nhà trước gặp mặt Tử Tình một lần.

Đương nhiên, những cái này Tử Tình đều không biết, Tử Tình lúc này ở trong nhà cũng có chút đau đầu, muốn hỏi vì sao? Bởi vì nhi tử của Văn Tam Văn Tinh Vực cùng Tiểu Dực lại tới nữa, đi cùng còn có một đứa họ La, tên La Hạo Viêm, đại khái trông cũng là gần mười tuổi, nói chuyện quá kiêu ngạo. Đi vào đã là vẻ mặt ghét bỏ, một lúc nói vườn nhỏ, đến cả ngựa cũng không cưỡi được, một lúc nói hồ sen nhỏ, chèo thuyền cũng không đi được bao xa, một lúc nói phòng ở nhỏ. Luyện công cũng không thi triển ra được.

Tử Tình đang lo lắng chuyện Lâm Khang Bình, hơn nữa thời tiết nóng bức, nào còn lòng dạ tốt, nhìn thấy ba người bọn họ lại tới cửa, hơn nữa, lần này còn không có mang theo một nha hoàn gã sai vặt, chỉ có bốn người hộ tống, một bụng hỏa của Tử Tình còn chưa có chỗ phát đâu, đúng lúc gặp phải tiểu tử này đang vung tay múa chân ghét bỏ.

Tử Tình bống chốc giống như nổ nồi nổ niêu gào lên với đứa nhỏ này: "Trở về, từ đâu tới đây thì chạy về đấy, ta đang không kiên nhẫn tiếp đãi các ngươi, ngươi cũng đừng ngại này ngại kia, vừa vặn, hai chúng ta không phạm nhau, ngươi về cưỡi ngựa của ngươi chèo thuyền của người luyện công của ngươi, những cái đó không liên quan một văn tiền với ta, nhà ta chỉ như vậy, ngươi cũng trông thấy rồi, về đi."

La Hạo Viêm này đại khái cũng không nghĩ tới Tử Tình chỉ là một thôn cô, lại còn dám hô to gọi nhỏ với hắn, chỉ vào Tử Tình hỏi: "Ngươi, ngươi, một thôn cô nghèo như ngươi, lại dám hô to gọi nhỏ với gia, tức chết gia, ngươi tin hay không, ta có thể lấy roi quất ngươi."

Tử Tình lúc này mới nhìn thấy trong tay đứa nhỏ hư hỏng này còn cầm một cái roi ngựa, nhưng là, lúc này, thua người cũng không thể thua trận, huống chi, có Văn Tinh Vực cùng Tiểu Dực ở đây, Tử Tình cho rằng đứa nhỏ này cũng chỉ dọa người một chút mà thôi, bèn nói: "Ngươi là đứa nhỏ nhà ai vậy? Cha nương ngươi không dạy ngươi đến nhà người khác phải biết lễ phép, một tiểu hài tử như ngươi, tới cửa làm khách chọn ba chọn bốn không nói, lại còn muốn động roi với chủ nhân, ngươi đi ra ngoài, nhà ta không chào đón ngươi."

La Hạo Viêm này thấy không dọa được Tử Tình, có chút tức giận, thực sự động thủ muốn vung roi, Tử Tình vẫn nhìn chằm chằm vào lui thẳng về phía sau, Tiểu Dực nói: "Ngươi cũng nghĩ hay lắm, đây là cô cô ta."

Văn Tinh Vực cũng vội nói: "Cũng là cô cô ta, ngươi động thủ thử xem."

La Hạo Viêm này nhìn nhìn Văn Tinh Vực cùng Tiểu Dực, vung vung roi không, nói: "Ai nói ta muốn động thủ? Hảo nam không cùng nữ đấu, ta có thể chấp nhặt với một thôn cô sao?"

Tiểu Dực thấy Tử Tình tựa hồ không vui, nhích đến bên cạnh Tử Tình, nói: "Cô cô, là ta nhớ cô cô, xin cha ta thật lâu, mới đồng ý đưa chúng ta tới."

Tử Tình đang muốn nói chuyện, Thư Duệ bế Yên Nhiên dẫn theo mấy người bọn họ đi ra, bởi vì trong nhà không có người ngoài, Tử Tình chỉ mặc cho Yên Nhiên một chiếc yếm và váy ngắn hồng nhỏ, Thư Duệ cũng không ngờ lúc này trong nhà có khách nhân, mấy người bọn họ cũng là áo đuôi ngắn quần đùi, Thư Vĩ vẫn là một bộ đồ con ếch đó, Thư Duệ đang muốn bế Yên Nhiên trở về thay quần áo, Tiểu Dực chạy vội tới trước, "Muội muội, muội muội, ngươi còn nhớ ta không?"

Văn Tinh Vực rốt cuộc thêm một tuổi, chắc hẳn đã biết ý tứ nàng dâu rồi, không giống như năm trước mở miệng ngậm miệng nàng dâu của ta, chẳng qua, cũng là tò mò đánh giá Yên Nhiên, hỏi: "Cô cô, tóc của Yên Nhiên muội muội vẫn còn hơi xoăn, chẳng qua, thật là xinh đẹp."

Cái này, Tử Tình từng hỏi Thẩm thị, năm đó hồi Tử Tình còn nhỏ, tóc cũng là hơi xoăn, sau này lớn, tóc dài rồi, cũng sẽ không lộ ra nữa.

Tiểu Dực nhìn Yên Nhiên hỏi Tử Tình: "Cô cô, ta có thể bế ôm muội muội không?"

Văn Tinh Vực và Thư Duệ đồng thời nói: "Không thể."

Tiểu Dực tủi thân nhìn Yên Nhiên và Thư Duệ, Thư Duệ nói: "Muội muội ta sợ người lạ, người ngoài vừa bế là khóc ngay."

La Hạo Viêm ở một bên vỗ tay cười nói: "Một con nhóc xấu, mấy người các ngươi nhìn như bảo bối."

Mấy người Thư Duệ lúc này mới nhìn thấy La Hạo Viêm, đều có chút căm thù mà nhìn hắn, không chỉ mấy đứa Thư Duệ, còn có Văn Tinh Vực và Tiểu Dực, cũng nhìn hắn chằm chằm, La Hạo Viêm cúi đầu vung vung roi, không lên tiếng.

Tiểu Dực nói với Tử Tình: "Cô cô, hắn tên là La Hạo Viêm, ba người chúng ta là đến cùng nhau, cô cô cũng đừng giận hắn, cô cô là đại nhân, đại nhân không chấp tiểu nhân."

Lời này, Tử Tình còn thích nghe, nhưng La Hạo Viêm không thích nghe, giương cổ lên muốn phản bác, bị Tiểu Dực nhìn thoáng qua, thành thật lại ngay, xem ra, lai lịch của Tiểu Dực này lớn hơn họ La kia.

Người đã đến rồi, Tử Tình cũng không thể thật sự đuổi về, muốn thu xếp bọn họ ở Ấm Hương uyển trên đảo nhỏ, bởi vì Trúc uyển có người ở rồi.

Nhưng là Tiểu Dực và Văn Tinh Vực đều không chịu, nhất là Tiểu Dực, tội nghiệp nhìn Tử Tình hỏi: "Cô cô có phải phải ghét bỏ ta rồi hay không?"

Tử Tình vỗ trán hỏi: "Thế theo ngươi, ngươi muốn nghỉ ngơi ở đâu?"

"Sắp xếp như năm ngoái là được rồi. Chúng ta sẽ ngụ ở bên cạnh phòng của Thư Duệ ca ca, ba người chúng ta ở cùng nhau." Tiểu Dực nói, Văn Tinh Vực phụ họa.

Tử Tình có chút khó xử, ba đứa nhỏ này ở vào nội viện, còn không làm ầm ĩ muốn chết, nhất là họ La kia. Nhưng là, bọn họ lại không mang theo nha hoàn đến, nếu thật có chuyện gì, cách khá xa, cũng là không tiện, Tử Tình cân nhắc một chút, thu xếp cho ba người bọn họ ở phòng khách ngoại viện, như vậy, trông nom cũng có chút thuận tiện, mấy hạ nhân kia, sắp xếp đến cùng mấy người Lâm Mạch ở bên rừng đào.

Vừa bố trí ổn thỏa xong, mấy đứa Tiểu Dực liền vào phòng chơi, bởi vì bên ngoài thật sự quá nóng, Tử Tình cũng không dám để cho bọn họ đi chơi, nếu bị cảm nắng, Tử Tình cũng không chịu trách nhiệm nổi, phòng chơi Tử Tình thả một chút khối băng ở bốn góc, bản thân phòng này xây cao, vẫn coi như râm mát.

La Hạo Viêm này vào phòng chơi, vừa bắt đầu còn kiêu ngạo, thấy Thư Duệ đang ôm Yên Nhiên chơi thang trượt, Yên Nhiên hưng phấn mà hét to, Thư Vĩ ở trên giường bật bật lăn lộn, Thư Ngọc cùng Thư Ngạn ở trên chiếu trúc đánh cờ.

La Hạo Viêm tò mò nhìn thang trượt này, Tiểu Dực cũng không quản hắn, bản thân thay một thân áo đuôi ngắn quần đùi, cũng lên thang trượt chơi.

Văn Tinh Vực nhưng là không có áo đuôi ngắn quần đùi thích hợp, năm ngoái đã nhỏ rồi, hắn bịch bịch chạy đến trước mặt Tử Tình, hỏi: "Cô cô, ngươi lại làm cho ta hai bộ áo đuôi ngắn quần đùi, được không?"

Tử Tình gật gật đầu, dặn dò mấy đứa bọn họ một tiếng, bảo Tiểu Lục ở một bên trông, mình đi ra ngoài làm việc.

Ngày hôm sau, Tử Tình đang lúc trông mòn con mắt cuối cùng cũng trông tới Lâm Khang Bình rồi, lúc đó, Tử Tình đang cho Văn Tinh Vực mặc thử quần áo, Tiểu Bạch hưng phấn mà chạy tới gọi: "Nãi nãi, gia đã trở lại."

Tử Tình vừa kích động, kim đâm một phát vào tay, vừa "ôi" một tiếng, Lâm Khang Bình người đã vào cửa rồi, nhìn trong nhà một cái nhiều thêm mấy người, Lâm Khang Bình cũng là sửng sốt, Tiểu Dực vội nhu thuận chào hỏi.

Biết được chuyện xảy ra ở Việt Thành, Tử Tình cũng vẫn là nghĩ thông, mặc dù mình chưa từng trải qua, nhưng là trong sách và TV vẫn là xem không ít, từ xưa đến nay, cho tới bây giờ xu lợi không chỉ là thương nhân.

"Thực ra, cái này xem như nhân họa đắc phúc đi, cứ như vậy, về sau, việc làm ăn của chúng ta cũng có thể yên ổn hơn một chút, không cần chúng ta quan tâm, tự nhiên có người quan tâm." Lâm Khang Bình nói.

"Đúng vậy, bạc trong thiên hạ là kiếm không hết, thà rằng chắc chắn hơn một chút đi."

Biết được Lâm Khang Bình muốn đi Hàng Thành, Tử Tình suy nghĩ một chút, nói: "Xưởng thủy tinh ở Hàng Thành Văn gia có phải cũng muốn chiếm một chút cổ phần hay không?"

"Điều này, hẳn là sẽ không, chẳng qua là, thủy tinh này ta chỉ bán cho một nhà họ, cứ như vậy, hẳn là cũng sẽ không có người dám dòm ngó tới rồi?" Lâm Khang Bình nói.

"Đúng rồi, Văn gia làm Lưỡng Quảng Tổng đốc bấy nhiêu năm đó, chẳng lẽ không có thuyền vận cùng cửa hàng hàng ngoại sao?" Tử Tình đột nhiên nghĩ tới vấn đề này.

"Tất nhiên là có, quy mô cũng không nhỏ, bằng không, làm sao hàng của Văn gia chuyển gia ngoài đây? Chẳng qua, người ta có con đường đặc biệt, không giống với cái này của chúng ta."

Hai người đang nói chuyện, Thư Duệ bế Yên Nhiên vào cửa, Tử Tình nghĩ đến Lâm Khang Bình không quá hai ngày nữa sẽ ra ngoài, bèn bảo Thư Duệ đi mời Thẩm thị và Tăng Thụy Tường tới đây ăn cơm.
----

Áo đuôi ngắn quần cộc: loại áo thân ngắn dành cho dân thường và binh lính cổ đại mặc (Chẳng hiểu sao ảnh minh họa của Mỗ bị báo là chứa nội dung xấu nữa  :thumbdown: .

À, con trai của Văn Tam là Văn Tinh Vực chứ ko phải là Văn Tinh Úc (Mỗ tự vả) huhu, mỗ chẳng nhớ chương nào mà sửa nữa, lười quá lười quá đi mất  :cry:

Mỗ: Huhu dạo này Mỗ bị mất hứng edit nghiêm trọng, mọi người tiếp thêm sức cho Mỗ đi  :blahblah:

Trang 129/182 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/