Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=321505
Trang 127/182

Người gởi:  trạch mỗ [ 01.10.2015, 22:32 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 376, thương nghị vào kinh

"Ngươi vừa nói cái này, đúng là có chuyện như vậy, mọi người đều ngồi đi, chúng ta cũng không coi trọng những quy củ đó, trái lại ngồi trò chuyện, còn tự tại vui vẻ một chút, chúng ta cũng có thể tùy ý ăn nhiều hơn một chút." Phó phu nhân cười nói.

Thẩm thị nghe nói, bảo mấy người Lưu thị chuyển đôn nhỏ ngồi ở bên cạnh. Dương mẫu bởi vì có Dương phụ thất lễ lúc trước, đối với Trần mẫu luôn đón ý nịnh nọt, Lưu mẫu là người nói chuyện thân thiện, Hạ thái thái cũng bỏ vẻ ta đây, một lòng muốn giao hảo cùng mọi người, cho nên, một bữa cơm này, coi như là khách và chủ ăn tận hứng.

Nhưng là sau khi Trần phụ say rượu luôn kéo tay Phó đại nhân, nói Phó đại nhân là quan lớn nhất hắn từng gặp, cũng là không ra vẻ nhất, còn không ngừng mời Phó đại nhân cùng mọi người đi Phong Di Cư.

Sau khi khách khứa giải tán, Tử Tình vốn muốn về nhà nghỉ ngơi, Tử Phúc gọi: "Tình nhi chớ đi trước, đại ca có chuyện muốn nói với mọi người."

Tử Tình nghe xong quay người lại, cười nói: "Đại ca, hôm nay mệt mỏi một ngày, còn không cho người ta yên tĩnh một lúc?"

Tử Phúc chờ mọi người đều ngồi xuống , nói: "Ta và Tiểu Tứ từ sáng sớm ngày kia sẽ vào kinh, cho nên, có một số việc, hôm nay nói ra, mọi người cùng bàn bạc, ngày mai, có ý kiến gì, cũng còn kịp chuẩn bị."

Tử Tình cùng mấy người Thẩm thị vội hỏi: "Không phải là muốn qua Nguyên Tiêu mới đi sao?"

"Hai mươi tháng giêng cửa nha môn đã chính thức mở ấn rồi, đường đi xa như vậy, tất nhiên phải lên đường sớm rồi. Còn có Tiểu Tứ cũng vậy, hắn không giống như trước kia ở chỗ Hàn Lâm viện, còn có thể trốn tránh nhàn hạ."

Tử Phúc vừa nói cái này, mọi người mới nhớ tới, đúng là không giống, trước kia Xương Châu nhấc chân là đến, như thế khá tốt, một năm cũng về nhà một chuyến không xong.

"Đại ca, chờ cửa nha môn phong ấn cũng đã hai mươi tháng chạp, ngươi muốn đi về còn có thể ăn được cơm tất niên ở nhà sao? Không đến mấy ngày lại phải chạy đi mở ấn, bận rộn đi lại xa xôi như vậy, ở nhà cũng không ở nổi mấy ngày." Tử Tình hỏi trước.

Tử Phúc nhìn nhìn mọi người, nói: "Đây chính là điều ta muốn cùng mọi người nói, Tiểu Tứ từng nói với ta, muốn mở một thư viện quy mô lớn một chút, ta cẩn thận suy nghĩ vài ngày, đây là một chuyện tốt. Làm tốt rồi. Là danh lợi song thu, mặc dù không nhiều lợi lắm. Nhưng là có danh, đối với gia tộc kiểu như chúng ta mà nói, cũng là trăm lợi mà không có một hại. Ta cùng Tiểu Tứ đi quan trường, trụ cột của chúng ta vẫn là mỏng, Tiểu Tứ tốn tâm tư kiếm bạc. Tiểu Nhị cùng Tiểu Tam tốn tâm tư kiếm danh tiếng, một nhà này của chúng ta, mới có thể đi đến bậc xa hơn, còn ý của các ngươi thế nào?"

"Chúng ta không có ý kiến. Đại ca nói như thế nào, chúng ta nghe theo là được, chúng ta biết nặng nhẹ ." Tử Lộc và Tử Thọ nói.

"Vấn đề bây giờ là, mặc dù mở thư viện, hai người các ngươi không có công danh Cử nhân, chung quy là kém hơn một chút, cho nên. Ta cùng Tiểu Tứ thương lượng, Nhị đệ và Tam đệ hai năm này vẫn là chuẩn bị ôn tập tiếp tục đi thi, ý của Tiểu Tứ mọi người cùng vào kinh, hai người các ngươi đi ra bên ngoài, cũng có thể tăng thêm kiến thức, còn có, có cơ hội mà nói, đi Quốc Tử Giám nghe mấy tiết học, các ngươi cảm thấy như thế nào?"

Lời nói của Tử Phúc. Tử Lộc cùng Tử Thọ thế nhưng thật chưa từng nghĩ tới, vào Kinh? Cả nhà vào Kinh?

"Các ngươi nếu vào Kinh, cha mẹ đi theo chúng ta cùng vào Kinh, nương còn chưa từng đi xa nhà đâu, vừa vặn đi ra ngoài một chút, còn có cha, đi ra ngoài hai năm rồi trở về, có lẽ, tâm tình sẽ không giống với lúc trước." Tử Hỉ nói.

Một kế hoạch này của Tử Phúc. Thật đúng là một lần hành động đếm không hết. Mọi người vào Kinh, một nhà đoàn viên không nói. Tử Lộc Tử Thọ còn nhận được cơ hội học tập và minh sư chỉ điểm, Tăng Thụy Tường còn thoát khỏi bóng ma của Điền thị và Tăng Thụy Khánh, thay đổi hoàn cảnh, tâm tình tự nhiên sẽ không giống đi?

"Đại ca, ngươi nói hồi lâu, chính là bỏ lại chúng ta?" Tử Tình hỏi.

"Ngươi cũng cùng vào kinh, phòng ở cũng là có sẵn , nhà ngươi còn có không ít sản nghiệp trong Kinh, chẳng lẽ không cần các ngươi đi qua quản lý sao?" Tử Phúc hỏi.

Điều này, Tử Tình thật đúng là chưa nghĩ kỹ, mặc dù người nọ đã biết mình là ai, Lâm Khang Bình cũng cứu hắn hai lần, hẳn là không có ý nghĩ gì, dù sao Tử Tình đã là mấu thân của năm đứa nhỏ rồi, nhưng Tử Tình vẫn là không muốn đi, cảm thấy không có cảm giác an toàn gì.

"Một nhà chúng ta, vẫn là muốn suy nghĩ một chút, ta tháng sau, muốn đi Việt Thành, không biết bao lâu có thể trở về, các ngươi đi trước đi." Lâm Khang Bình nói.

Tử Phúc nghe xong có chút tiếc nuối, Thẩm thị nói: "Mặc dù muốn đi, nhất thời cũng không đi được, Đại nàng dâu cùng Tứ nàng dâu đều có thai, còn không đầy ba tháng, Nhị nàng dâu còn có hai tháng nữa sẽ sinh, trên đường có sơ sẩy cũng không phải là đùa, cho nên nói, ngươi cùng Tiểu Tứ đi trước, không bằng mang theo một nhà Lộc nhi cùng Thọ nhi, chúng ta chờ Nhị nàng dâu sinh xong đứa nhỏ lại tính tiếp, bà ngoại ngươi tuổi tác cũng lớn, sao ta có thể bỏ mặc nàng?"

"Thật ra, ta cũng là suy nghĩ muốn chia hai nhóm đi, thật sự không được, để cho nương Vĩnh Liên nàng cùng Tứ đệ muội ở nhà sinh xong đứa nhỏ, ra tháng đi vẫn là ổn định hơn một chút." Tử Phúc nói.

Nhưng là Thẩm thị suy nghĩ đến, ba người Tử Phúc cùng Tử Lộc, Tử Hỉ cũng không thể lâu không có người bên cạnh, thật muốn có tiểu lão bà, nhà này, có thể không còn ngày yên bình rồi, nghĩ tới cái này, Thẩm thị nói: "Thế thì không cần, đầy ba tháng, để cho các nàng đi đường thủy đi."

Lưu thị và Phó thị nghe xong, đều cảm kích nhìn về phía Thẩm thị, lời này, các nàng là hoàn toàn không thể nói ra miệng.

Tử Lộc suy nghĩ một chút, cũng nói: "Ta vẫn là ở nhà chờ nàng sinh xong đứa nhỏ rồi nói sau, hai người các ngươi vào kinh, cũng phải làm chính sự trước, còn có, chúng ta cả nhà này qua, chỗ ở cũng phải tìm trước."

Tử Phúc ngẫm nghĩ, cũng nói: "Cái này cũng không sao, Tiểu Tứ đi qua, trước tiên xây nhà máy xong, còn có, cuối cùng tìm một mảnh đất lớn một chút, xéo chút cũng không sao, mua lại, mấy nhà chúng ta ở cùng một mảnh đất, xây phòng lên, có lẽ, sau này, bọn nhỏ cũng có thể dùng. Hơn nữa, cha mẹ muốn đi, chúng ta thà ở cùng một chỗ, gần gũi hơn một chút."

"Tiểu Tứ không phải muốn xây xưởng xi măng sao? Lần này, cứ dùng xi măng xây nhà xây cửa hàng, vừa vặn, cũng để cho người khác nhìn một chút cái này như thế nào, đồ cũng dễ bán đi." Tử Tình nói.

"Đã nói như vậy, Nhị ca có thể đi trễ một chút, Tam ca hãy cứ đi cùng chúng ta, không chừng còn có thể giúp ta một chút." Tử Hỉ nói.

Mọi người nói nửa ngày, mới phát hiện “nhất gia chi chủ” Tăng Thụy Tường còn chưa nói gì đâu, đều nhìn về phía hắn.

"Các ngươi suy nghĩ đều thật chu toàn, chính là, rốt cuộc là thư viện này làm ở đâu đây?" Tăng Thụy Tường hỏi.

"Ý của chúng ta vẫn là ở cổng nhà tốt hơn, chúng ta cũng xem xong rồi, chính là mảnh núi rừng ven hồ chứa nước trong thôn kia, còn có chính là đối diện với học đường của chúng ta, là một ao nước và một mảnh đất trồng rau, đất trũng, ao nước và đất trũng dễ nói, chính là đất trồng rau kia, chỉ sợ là phải tốn chút việc, nếu có thể trực tiếp mua lại tốt hơn, nếu không được, không biết bù thêm mấy mẫu đất cát nhà chúng ta, có thể đàm phán xong không?" Tử Phúc nói.

Tăng Thụy Tường nghe xong không lên tiếng, Lâm Khang Bình nói: "Muốn ta nói, vẫn là mảnh núi rừng ven hồ nước tốt hơn, bên kia chỗ lớn, yên tĩnh, đó cũng không phải một mảnh rừng cây chính thức gì, đều là chút ít cây bụi gai hỗn tạp, các ngươi nếu không mua mà nói, ta mua luôn. Cách thôn trang nhà ta gần như vậy, chỉ cách đường quan đạo. Chặt đám cây này, trồng chút cây đào, cây hạnh, phòng ốc xây ở trong rừng cây, ta cảm thấy hoàn cảnh đọc sách này thật không tệ. Thuận đường, còn có thể mở một cái khách sạn."

"Tỷ phu vừa nói cái này, ta quyết định rồi, chính là nơi đó, khách sạn vẫn là sang bên đi." Tử Hỉ cười nói.

"Thế học đường bây giờ làm sao bây giờ? Chúng ta đều đi rồi, đứa nhỏ trong thôn lại không có sách đọc rồi?" Tử Thọ hỏi.

"Cái này không sao, cho Tử Văn trước đi, Tử Văn làm tạm hai năm rồi, hẳn là không thành vấn đề, các ngươi nếu đồng ý, ngày mai ta đi tìm hắn." Tử Hỉ nói trước.

"Ta cùng nương ngươi tạm thời khẳng định không đi được, hiếu của a công ngươi còn chưa qua đâu, chúng ta sao có thể đi xa nhà? Đây không phải tìm mắng chửi cho mình sao?"

"Sao ta lại quên mất việc này? Ta cho rằng như thành thân, qua hai năm mới, có thể nhờ một người? Không thể nhờ một người sao?" Tử Phúc hỏi.

"Nhờ hay không nhờ, thờ cúng hàng năm, còn có, trong nhà còn một đống việc đấy, chúng ta đi rồi, đất này còn trồng hay không trồng, cây ăn quả, gà phía sau núi cây làm sao bây giờ? Trong nhà ai trông nom?" Tăng Thụy Tường nói.

"Cha, nương, các ngươi yên tâm, cây ăn quả trong nhà, có hạ nhân nhà ta, gà thì ta thấy cũng không cần nuôi nữa, trước khi đi bán tất, muốn trồng mà nói, ta tìm người từ trong trang tới trồng, trong nhà đồ quý trọng thu dọn hết, nhà giữa khóa lại. Ta để cho một nhà Tiểu Tử qua ở trước, sẽ ngụ ở sương phòng." Lâm Khang Bình nói.

"Cha, nương, ta thấy không trồng nữa, vừa vặn dưỡng đất, muội phu cũng không lo nổi, trồng, tưới nước, giẫy cỏ, bón phân, thu gặt, chỗ nào là bỗng chốc có thể làm xong, bên ngoài dù sao đều cho người khác thuê rồi, cây ăn quả để cho Tình nhi tiện thể trông coi một chút vẫn là đứng đắn." Tử Phúc nói.

"Phía sau núi vẫn luôn là hai vợ chồng trong thôn giúp chúng ta quản lý, vẫn là để cho bọn họ trông, thời điểm hái trái cây để cho Tình nhi bên này tiện thể là được rồi, gà cũng không cần bán, không có đám phân gà phân dê này, cây ăn quả này, cũng không có phân bón." Thẩm thị nói.

"Ta có thể hỏi một câu trước hay không, chúng ta là ngày mai xuất phát cùng đại ca bọn họ sao?" Dương thị hỏi.

"Đúng, một nhà các ngươi đi theo chúng ta trước đi." Tử Phúc gật đầu.

Mọi người lại bảy miệng tám lời nghị luận nửa ngày, vẫn là không ra vấn đề  Tăng Thụy Tường và Thẩm thị có đi hay không cùng với khi nào thì đi, vấn đề này, còn có thời gian từ từ suy nghĩ.

Chẳng qua, nói đến đất cần cho xây học đường mới, Tử Phúc dặn dò Tử Lộc sau tết sau khi huyện nha mở ấn mua xuống trước, bạc Tử Lộc ứng trước. Tử Tình cũng không cần đầu tư vào học đường, đây là chuyện của riêng họ Tăng.

Tử Tình cùng Lâm Khang Bình về nhà, Lâm Khang Bình hỏi: "Tình nhi, cha nương nếu đi kinh thành rồi, không bằng chúng ta cũng đi đi. Bằng không, ta muốn ra ngoài, để lại một mình ngươi ở nhà, ta cũng không yên tâm. Đã nhiều năm như vậy rồi, ai còn nhớ mãi một người chỉ gặp mặt một lần? Bình thường ra khỏi nhà cẩn thận một chút là được."

"Để nói sau đi, cha nương còn không định khi nào thì đi đâu? Chờ Nhị tẩu sinh xong đứa nhỏ lại nói, bản thân ta cảm thấy, nương ta ở bên đó chưa chắc có thể sống quen, hai năm sau, bọn họ nhất định sẽ trở lại."

"Nương, ta cũng muốn đi kinh thành đọc sách, hôm nay Tiểu cữu còn nói với ta, hỏi ta có muốn cùng bọn họ vào Kinh hay không, Tiểu cữu có thể tìm cho ta một quán tốt, nương, các ngươi cũng đi được không, ta không nỡ rời xa các ngươi." Thư Duệ nói.

"Nhưng là, việc đọc sách này quán tốt tất nhiên quan trọng, ngộ tính và chăm chỉ của một người cũng quan trọng, ngươi xem tiểu cữu ngươi, cũng không phải ở học đường của ông ngoại ngươi học vài năm rồi lên huyện học, cũng không một lần trúng Thám hoa? Vấn đề này, để nương và cha thương lượng kỹ một chút, được không?" Tử Tình nói với bọn nhỏ.


Người gởi:  trạch mỗ [ 02.10.2015, 00:39 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 377, Thu Ngọc ra mặt

Editor: Trạch Mỗ

Ngày hôm sau, Tử Tình còn ở trong chăn, Tử Phúc đã đến tìm, vừa đúng lúc này Lâm Khang Bình dẫn theo mấy đứa nhỏ ở trên đảo luyện công.

"Tình nhi, ngươi nói thật cho đại ca, năm ấy vào kinh có phải các ngươi gặp phải chuyện gì hay không? Ta càng nghĩ càng không thích hợp, cha mẹ cũng không phản đối vào kinh, ngươi và Khang Bình đã từ chối rồi, không có lý nào mà? Đó là quê nhà của Khang Bình, còn có những sản nghiệp kia nhà ngươi, các ngươi làm sao lại không muốn cùng cha mẹ vào kinh chứ?"

Lời này, Tử Tình cũng không có cách nào nói cho Tử Phúc, nói, Tử Phúc cũng là lo lắng suông mà thôi, người ngay cả Văn Tam cũng không thể làm gì được, Tử Phúc có cách gì?

"Đại ca, thật sự không có chuyện gì, ngươi nghĩ xem, Khang Bình ở Việt Thành làm cửa hàng, muốn làm buôn bán cùng người nước ngoài, còn mua hai chiếc thuyền lớn, tháng sau là có thể thử nước rồi, hắn lúc này chạy đi đâu được?"

"Chuyện khi nào đấy? Sao ngươi nghĩ tới làm thuyền vận? Vậy cần bao nhiêu bạc?"

"Ca, không phải là ta muốn làm, là Khang Bình muốn làm. Hắn làm ăn cùng người nước ngoài hơn mười năm, trong tay có chút bạc, nghĩ cũng đi ra ngoài kiếm chút bạc của người nước ngoài, ta cũng không tiện ngăn cản hắn, cho hắn tất cả của cải trong nhà mấy năm nay, tổng cộng năm sáu vạn lượng bạc. Dù sao, hàng năm ta còn có tiền thuê cùng tiền hoa hồng, hắn cũng đáp ứng ta rồi, bản thân không ra biển."

"Ngươi vừa nói cái này, ta cũng là nhớ tới, Tống đốc Lưỡng Quảng trước kia là Văn gia, bây giờ vào kinh làm thượng thư Hộ bộ. Còn có, chỉ sợ ngươi cũng không biết, cha của Văn Tam cũng đề bạt, hình như là Tổng đốc Lưỡng Giang, chính nhị phẩm. Tiểu Tứ còn muốn, đi Hàng Thành mở một cửa hàng thủy tinh, ta thấy không cần chúng ta mở, bán thẳng cho Văn gia thôi, chúng ta à, vẫn là mở thêm vài nhà máy mới là chuyện nên làm."

"Ta cũng không muốn mở thêm mấy nhà máy, trực tiếp tìm Văn gia hợp tác, mở nhà máy ở Hàng Thành như thế nào?" Tử Hỉ tiến vào.

"Sao ngươi cũng tới rồi?" Hai người Tử Phúc và Tử Tình đồng thời hỏi.

"Ta nghĩ ngày mai đi sớm, tìm đến tỷ thương lượng chút chuyện."

Đang nói, Lâm Khang Bình cũng đi vào, cười nói: "Sáng sớm, chạy đến phòng ngủ nhà ta tổ chức hội nghị, thích hợp sao?"

"Tỷ. Tỷ phu, hôm qua Thư Duệ đã nói với các ngươi chưa? Ta muốn mang theo Thư Duệ bên người, còn có Vĩnh Tùng, dù sao Nhị ca cũng là muốn lên kinh. Ta  mang Vĩnh Tùng cùng Thư Duệ đi qua trước, ta cảm thấy bọn nhỏ có cơ hội đi ra ngoài trông thấy việc đời, vẫn là tốt hơn ở cái địa phương nhỏ này một chút." Tử Hỉ nói.

"Nhưng là, Thư Duệ còn nhỏ như vậy." Tử Tình có chút không muốn, bình thường có thời gian, Tử Tình cũng dạy Thư Duệ một số thứ.

"Tỷ, Thư Duệ đã nói muốn đi huyện học. Huyện học còn không bằng kinh thành , tương lai Thư Duệ thi khoa khảo, vẫn là phải trở lại nguyên quán, việc này, đối với Thư Duệ vẫn là có lợi."

Tử Tình còn chưa có quyết định chủ ý, Thư Duệ đi vào, ôm Tử Tình nói: "Nương, ngươi để cho ta đi đi? Vĩnh Tùng biểu ca cũng sẽ đi. Ta cam đoan không bướng bỉnh, nghiêm túc đọc sách."

"Tiểu Tứ, Đại tẩu Nhị tẩu bây giờ đều không đi được. Đệ muội cũng không ở nhà, việc của bản thân ngươi còn không thiếu, theo ta nói, chuyện Vĩnh Tùng cùng Thư Duệ vào kinh, vẫn là từ từ trước đã, chờ cha nương cùng đệ muội lúc nào đi, đi cùng luôn." Tử Tình nói.

Tử Phúc ngẫm nghĩ một chút, cũng nói: "Trong nhà không có nữ nhân, giao cho nha hoàn cũng là không yên lòng, một mình Tam đệ muội nào có lo đủ? Ngươi mới đi Hộ bộ. Chỉ sợ cũng không ít việc, còn phải quan tâm nhà máy, còn phải quan tâm tìm đất xây phòng ở, quả thật bận rộn, không bằng, vẫn là nghe tỷ ngươi đi? Chờ tương lai cha mẹ bọn họ đi qua rồi. Bọn nhỏ tất nhiên cũng đi cùng luôn."

Tử Hỉ nghe xong suy nghĩ một cái, mình quả thật bận chân không chạm đất, vuốt đầu Thư Duệ nói: "Yên tâm, tiểu cữu nói lời giữ lời, nhiều nhất một năm, nhất định đón ngươi tới, chờ tiểu cữu xây xong phòng ở, ông ngoại bà ngoại ngươi cùng cha mẹ ngươi đều đi."

Trong lòng Thư Duệ tuy có vài phần thất vọng, nhưng mà, cũng biết đây là biện pháp tốt nhất, huống chi, thật muốn hắn rời khỏi cha nương, trong lòng cũng là không nỡ.

Lâm Khang Bình dẫn Tử Phúc cùng Tử Hỉ tới thư phòng, bàn bạc chuyện nhà máy, bây giờ, bọn họ đều hiểu biết hơn Tử Tình rồi.

Tử Tình rửa mặt xong, mang theo bọn nhỏ về nhà mẹ đẻ trước, Tử Thọ cùng Dương thị nói là cũng về nhà mẹ đẻ, một chuyến đi này, chỉ sợ phải hai năm, Dương thị dù sao cũng phải nói với trong nhà một tiếng, huống chi, còn có, học phí của đệ đệ nàng.

"Đại ca ngươi cùng Tiểu Tứ có phải đều đến nhà ngươi hay không, sáng sớm đã không thấy bóng người?" Tăng Thụy Tường hỏi.

"Vâng, bọn họ cùng Lâm Khang Bình ở thư phòng bàn bạc công việc."

Tăng Thụy Tường nghe xong không nói chuyện, không biết suy nghĩ cái gì.

Tử Tình nhìn về phía Thẩm thị, Thẩm thị lắc đầu, lúc này, hai người Trần thị cùng Tử Lộc đi vào, hỏi: "Vừa rồi Thư Duệ đến, nói là Vĩnh Tùng cũng không đi nữa, ta đang cùng đứa nhỏ thu dọn đồ đạc đây. Thực sự không đi nữa?"

Tử Tình gật đầu, nói nguyên do cho bọn họ, Trần thị vội nói: "Sớm nên như thế, ta đã nói hắn một mình không mang nổi bấy nhiêu đứa nhỏ mà."

"Cái gì không mang nổi, ngươi nói thẳng không yên lòng cũng không sao." Lưu thị tiến vào cười nói.

"Đại tẩu nếu đi, ta yên tâm." Trần thị cũng cười nói.

Lát sau, mấy người Tử Phúc trở về, Tăng Thụy Tường dẫn theo Tử Phúc vào thư phòng nói chuyện một lát, ra ngoài vẻ mặt thoải mái hơn một chút.

Lúc này, hai vợ chồng Tử Vũ cũng vào cửa, nói là muốn đến đưa tiễn Tử Phúc và Tử Hỉ, Hạ Cam Vĩnh còn cười nói: "Từ lúc Tứ ca trở về đã nói mời khách, mời hai tháng, cũng không có người nể tình, nương ta mà oán trách nói, ta sẽ không giải quyết."

"Không sao, giữ lại lần sau trở về, lần sau về nhà nhất định đi." Tử Hỉ cười nói.

"Tứ ca thật có thể đẩy, đẩy đến tận một năm sau." Tử Vũ nói.

"Đâu phải là một năm sau, chỉ sợ phải hai năm ba năm sau. Ngươi còn không biết à? Cha ta nương ta cũng chuẩn bị vào kinh rồi." Tử Tình nói.

Tử Vũ thật đúng là không biết chuyện hôm qua mọi người bàn bạc, lập tức muốn khóc to, lôi kéo tay Thẩm thị hỏi: "Nương, chuyện khi nào, các ngươi cứ ném một mình ta ở chỗ này, không bằng cũng mang ta đi đi?"

Thẩm thị nghe xong vuốt đầu Tử Vũ, nói: "Đã là nương của đứa nhỏ rồi, nói chuyện cũng không có đầu óc, ngươi bây giờ là người của Hạ gia rồi. Nương tạm thời cũng không đi được, còn phải chờ Nhị tẩu ngươi sinh đứa nhỏ mà."

Không nói Tử Vũ cùng Thẩm thị ở một bên lèo nhèo làm nũng, bên kia, Tăng Thụy Tường bỗng nhiên nhớ tới một việc, nói với Tử Phúc và Tử Hỉ nói: "Các ngươi vẫn là đến nhà Tiểu cô ngươi một chuyến đi, sau này, nhiều năm không trở về nhà, cũng phải chào hỏi. Nhị cô ngươi chỉ sợ còn ở nhà cũ kia, các ngươi muốn đi thăm cũng được."

Tử Phúc và Tử Hỉ nghe xong, đáp ứng đi.

Tử Tình thấy Tử Vũ còn ở bên kia khóc như hoa lê đẫm mưa (hoa lê dính nước mưa), khuyên nhủ: "Cái này có cái gì, chờ ngươi nhớ cha mẹ, các ngươi cũng có thể vào kinh thăm cha mẹ, lại nói, cha mẹ một chốc một lát cũng sẽ không đi."

Hạ Cam Vĩnh nghe xong cũng kéo Tử Vũ đến một bên thấp giọng khuyên giải an ủi. Thẩm thị mới thoát thân, thương lượng với Lưu thị, chuyện cùng đi Xương Châu thu dọn gia sản, cũng may gia cụ phòng ở đều là chia ra bán rồi, bản thân chỉ có một ít quần áo đệm chăn, những thứ đó, đều phải đóng gói cho Tử Phúc mang đi, còn có hai phòng hạ nhân của mình.

Hai người Tử Phúc vào cửa đã là hơn một canh giờ sau, đi cùng còn có Hạ Ngọc, Tử Phúc là một mặt tức giận, Hạ Ngọc thì là hai mắt đỏ bừng.

Thì ra, Chu thị cũng chỉ đàng hoàng vài ngày, bởi thế lúc này, thấy Hạ Ngọc mùng hai về nhà mẹ đẻ, liền giữ Hạ Ngọc lại, để cho Hạ Ngọc hầu hạ Điền thị, đuổi hai phụ tử Chu Thiên Thanh về nhà.

Tính cách của Hạ Ngọc cũng là quá mềm yếu, hơn nữa Điền thị vốn là mẹ ruột nàng, một năm này Hạ Ngọc cũng không về nhà giúp Điền thị nhiều lắm, Hạ Ngọc vốn là có vài phần áy náy, Chu thị nói yêu cầu, nàng đâu thể không đáp ứng?

Trong tháng giêng đúng là thời điểm tốt để rượu chè bài bạc, Chu thị ngày ngày đi đánh bài, đã sớm không kiên nhẫn được với Điền thị rồi, vừa vặn Hạ Ngọc đưa đến cửa, Chu thị há có thể không cần?

Điền thị không thể tự gánh vác sinh hoạt, Hạ Ngọc không chỉ phải giặt quần áo nấu cơm cho Điền thị, còn phải rửa mặt xoa bóp cho Điền thị, không chỉ như thế, còn phải tự bỏ tiền mua đồ ăn, bởi vì Chu thị cứ giấu gạo, mì, thịt linh tinh đi, Hạ Ngọc cũng không thể chờ Chu thị từ sòng bài trở về lại hỏi nàng đòi mì, gạo nấu cơm đi?

Mà đáng giận nhất là, mỗi khi Hạ Ngọc làm đồ ăn xong, Chu thị dường như có thần báo bên tai, lập tức từ sòng bài về nhà, bưng bát đũa lên ăn trước, vừa ăn còn vừa nhắc mãi: "Phải mau mau, chậm là không có chỗ rồi."

Thật ra cũng không phải thần báo bên tai, mà là Chu thị đánh bài không ở cách vách thì ở cửa đối diện, nàng biết Điền thị không thể chịu đói, Hạ Ngọc dù sao cũng phải tìm cách làm cho mẹ ruột mình một miếng ăn, Chu thị thấy khói bếp nhà mình nổi lên, còn có cái gì không biết?

Mà Tăng Thụy Khánh cũng không để ý tới những chuyện này, từ trước kia Điền thị ăn tết ở nhà Tăng Thụy Khánh, Điền thị cũng đã trải qua những chuyện này rồi, lúc đó chính là Điền thị lấy tiền mua đồ ăn cho Tử Toàn, không nghĩ tới, Chu thị lại có thể cũng đối với Hạ Ngọc như vậy.

Hạ Ngọc chỉ có cùng Điền thị mỗi ngày lấy nước mắt mặt, hơn nữa thân thể của Hạ Ngọc vốn là cái thân bệnh, mà Thu Ngọc cả một tháng giêng này, việc trong nhà cũng không ít, Đại cô, Tiểu cô, Tiểu thúc, cũng phải chia ra mời khách uống rượu, nghĩ có Hạ Ngọc ở đó, cũng không về nhà mẹ đẻ nhiều lắm, mà mỗi khi hỏi, Hạ Ngọc cũng không chịu nói thật, đâu có biết Hạ Ngọc đang chịu loại dày vò này?

Hôm nay vừa vặn Thu Ngọc không có việc gì, định về nhà mẹ đẻ nhìn xem, còn chưa tới cửa nhà, gặp thím Chu thôn bọn họ, thím Chu này cũng là người thích đánh bạc, thường chơi cùng Chu thị các nàng, thấy Thu Ngọc vội nói: "Cũng là đại tẩu tử ngươi mệnh tốt, mỗi ngày về nhà có Nhị tỷ ngươi làm xong sẵn chỉ cần ngồi mát ăn bát vàng, ngay cả gạo và mì cũng tiết kiệm."

Thu Ngọc nghe xong vội hỏi: "Ngay cả gạo và mì cũng tiết kiệm, là có chuyện gì?"

"Ai nha, ngươi cũng không biết à? Muốn ta nói, Đại tẩu kia của ngươi cũng không phải là thứ đặc biệt gì, mấy người chúng ta còn lén nói đấy, gặp Nhị tỷ ngươi mấy lần mua gạo từ trong cửa hàng, mỗi lần chỉ mua hai ba cân, cũng không biết là không xách nổi hay là lý do khác?" Thím Chu lặng lẽ nói cùng Thu Ngọc, nói xong, còn dặn dò riêng một tiếng, "Cũng đừng nói là ta nói, ta cũng thật sự là nhìn không vào mắt, mới muốn nói cho ngươi một tiếng."

Thu Ngọc nghe xong ngay lập tức tức giận đến mặt trắng bệch, nổi giận đùng đùng đi về nhà muốn tìm Hạ Ngọc hỏi rõ ràng, Hạ Ngọc vừa vặn đi phố mua gạo, Thu Ngọc hỏi chuyện Điền thị rõ ràng, mới biết Tăng Thụy Khánh cũng đi đánh bài rồi.

Thu Ngọc là người tính tình nóng nảy, nghe xong lập tức ra khỏi nhà, muốn tìm Chu thị cùng Tăng Thụy Khánh nói một chút.


Người gởi:  trạch mỗ [ 03.10.2015, 22:44 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 378, huynh muội trở mặt

Thu Ngọc tìm được Chu thị trước, nàng biết Chu thị đánh bài không ngoài hai nhà, Chu thị mê đánh bài cũng không phải ngày một ngày hai, chẳng qua, cũng may nàng cũng đang vào lúc tháng giêng nông nhàn chơi đùa một chút, ở nông thôn, tiền đặt cược thông thường đều rất nhỏ, cũng chỉ để vui vẻ, Chu thị cũng mới không có hãm sâu vào.

Nói đến Thu Ngọc tìm được Chu thị, gặp mặt nói ngay: "Đại tẩu, ta có chút lời muốn nói với ngươi, ngươi theo ta về nhà đi."

Chu thị tất nhiên không đồng ý, đang chơi đến cao hứng, nào chịu dễ dàng dời chỗ, thuận miệng nói: "Chuyện quan trọng gì? Lúc ăn cơm lại nói."

"Đại tẩu, ngươi nếu không về nhà, bây giờ ta hỏi ngươi luôn, ngươi coi Nhị tỷ là cái gì? Ngươi để cho Nhị tỷ hầu hạ nương ta không tức ngươi, việc nên làm, nhưng ngươi. . ."

Chu thị nghe xong mở đầu, lúc này mới thấy sắc mặt Thu Ngọc không bình thường, vội bỏ lại quân bài trong tay, nói với mọi người: "Ta muốn về nhà nói mấy câu cùng muội tử ta." Sau đó lôi kéo Thu Ngọc đi ra, mấy người thím Lưu vừa thấy, tất nhiên rõ ràng chuyện gì xảy ra? Rối rít lắc đầu nói: "Cũng quá mức rồi. Từ đầu đến cuối không phải là đến thăm người thân, mà là đến làm hạ nhân."

"Đúng vậy, hạ nhân cũng phải đưa tiền bạc, cái này thì tốt rồi, còn phải tự mang bạc đến làm khách."

"Nghiệp chướng à, đáng thương bản thân Hạ Ngọc còn là một người mang bệnh."

Không nói người ngoài nghị luận Chu thị như thế nào, chỉ nói, Thu Ngọc cùng Chu thị vào cửa, hỏi trước: "Đại ca của ta đâu?"

"Đại ca ngươi cũng đi chơi một phen rồi, Thu Ngọc, không phải là Đại tẩu nói ngươi, ngươi xem ngươi, giống người làm muội muội, đối với Đại ca Đại tẩu mình, tuyệt đối không tôn trọng. Ta nếu không phải là nể phần trông ngươi từ nhỏ, ta đã sớm không khách khí với ngươi rồi, đuổi thẳng ngươi ra ngoài."

"Hừ, Đại tẩu, ngươi cũng không cần nói lời dễ nghe này, ngươi lừa quỷ à? Ngươi tìm Đại ca đến, ta chỉ hỏi Đại ca một chút, còn có thừa nhận chúng ta hai muội tử này hay không, nếu không thừa nhận. Thống khoái một chút, chúng ta cũng không muốn dính dáng với các ngươi, nói thật ra, nếu không phải nể mặt nương. Ngươi cho là hai tỷ muội chúng ta còn muốn vào cửa nhà ngươi à?"

Đang nói, Hạ Ngọc xách mấy cân gạo trở về, còn chưa có vào cửa viện, đã nghe thấy tiềng ồn ào bên trong, vội đẩy cửa đi vào, Thu Ngọc thấy Hạ Ngọc trở về, đi lên liền đấm bả vai Hạ Ngọc khóc nói: "Nhị tỷ ta. Ngươi là người chết à? Ở đây làm trâu làm ngựa, ngươi cũng không kêu một tiếng, ngươi đây không phải về nhà mẹ đẻ? Rõ ràng là tới chịu tội, bọn họ chính là bắt nạt ngươi tính tình tốt, hôm nay chúng ta mở cửa lớn ra, để cho hàng xóm láng giềng đến bình luận cái lý này một chút, muội tử nhà ai về nhà mẹ đẻ, làm ca làm tẩu chẳng những không nấu cơm cho. Còn muốn giấu đồ trong nhà đi, cái thứ gì, ngay cả muội tử mình cũng tính kế?"

Thu Ngọc nói xong mở ngay cửa lớn ra. La hét ầm ĩ, sớm có người báo cho Tăng Thụy Khánh, Tăng Thụy Khánh vội vàng chạy về đến nhà, quát Thu Ngọc: “Đang yên lành, đang tháng giêng ngươi làm ầm ĩ cái gì?"

"Đại ca, ngươi tới vừa lúc, ta đang muốn hỏi ngươi một chút, ngươi còn định nhận hai muội tử này không?"

"Cái gì có nhận hay không, không nhận ta có thể cho các ngươi vào cửa?" Tăng Thụy Khánh nói.

"Đại ca, ngươi chính là đối với muội tử ruột của ngươi như vậy? Hôm nay. Ta để lời ở đây, có nương còn một ngày, ta còn có thể gọi ngươi một tiếng Đại ca, có thể đi vào cửa nhà ngươi, chờ nương có một ngày kia, ngươi không phải là ca ta. Ta cũng không phải muội tử ngươi. Ngươi ngay cả Đại tỷ còn không bằng, Đại tỷ cũng biết được sức khỏe Nhị tỷ không tốt, của cải của Nhị tỷ mỏng, còn chưa có vô lương tâm đi tính kế Nhị tỷ, hai ngươi thì tốt rồi, các ngươi nhìn xem, người Nhị tỷ gió thổi qua là đổ, các ngươi để cho nàng hầu hạ một nhà ngươi, còn để cho nàng móc tiền bạc ra. Cơm này, các ngươi cũng ăn vào được? Đây là gạo Nhị tỷ vừa mua về, Nhị tỷ xách không nổi, mỗi ngày đều phải ra đường một chuyến, các ngươi ăn không thẹn sao?" Thu Ngọc cầm lấy bao gạo của Hạ Ngọc cho Tăng Thụy Khánh xem, Tăng Thụy Khánh đen mặt trừng Chu thị.

Chu thị thấy Tăng Thụy Khánh đen mặt, cũng có vài phần sợ hãi, bởi vì Tăng Thụy Khánh cũng đã từng ra tay đánh nàng, chẳng qua, lúc này, Chu thị cũng chỉ đành phải biện bạch nói: "Ta quanh năm suốt tháng dễ dàng sao? Cũng không có lúc nào nhẹ nhàng, khó khăn lắm Hạ Ngọc đến đây ở mấy ngày, ta chẳng qua là chơi thêm ván bài, lỡ mất giờ cơm? Cũng không phải sai lầm lớn lắm? Nương cũng không phải nương của một mình ta. . ."

"Ngươi bớt đánh rắm đi, ngươi đó là lỡ mất giờ cơm? Nếu như thế, ta hỏi ngươi, vì sao ngươi khóa cả gạo và thịt rau trong nhà? Ngươi mỗi ngày làm chưởng quầy phủi tay, ngửi thấy mùi cơm chín ngươi liền về nhà, ngươi vuốt lương tâm của mình, a phi, ngươi cũng không có lương tâm, nhiều lời với ngươi cũng vô ích."

Thu Ngọc nói xong lại chuyển hướng Tăng Thụy Khánh: "Đại ca, ngươi dám nói ngươi không biết chuyện? Nếu không phải là ngươi dung túng, Đại tẩu ta có mấy lá gan dám đối với nương, đối với Hạ Ngọc như vậy? Các ngươi cũng không sợ thiên lý khó dung sao? Nhà Đại tỷ là kết cục gì các ngươi cũng thấy được đi? Các ngươi cũng không sợ tương lai Tử Toàn cũng đối với các ngươi như vậy? Hôm nay ta đã nói đến đây rồi, về sau, trừ chuyện của nương ra, huynh muội chúng ta, tốt hơn vẫn là không qua lại, dù sao Đại ca Đại tẩu như các ngươi, ta và Nhị tỷ cũng không hưởng nổi."

"Ta biết ngươi chướng mắt Đại ca ngươi Đại tẩu ngươi cũng không phải ngày một ngày hai, ngươi muốn thế nào đều tùy ngươi. Ta biết ngươi muốn lấy mặt nóng của ngươi đi dán vào mông lạnh của người ta, dán không dán được còn nói hai chúng ta, đến lúc đó nhà ngươi có chuyện gì, cũng đừng nói không có người nhà mẹ đẻ giúp ngươi làm chỗ dựa." Tăng Thụy Khánh vừa nghe Thu Ngọc nói đoạn giao, liền có chút giận.

Thu Ngọc nghe xong lời này, càng nổi điên, đang lúc tranh cãi ầm ĩ, Tử Phúc và Tử Hỉ đi qua , thấy hàng xóm vây quanh ở trước cửa lớn nhà Tăng Thụy Khánh, vội mấy bước chạy tới, vừa vặn nghe được một nửa lời nói của Thu Ngọc, thấy Hạ Ngọc ở một bên dựa vào tường nức nở.

Tử Phúc đi vào mang Hạ Ngọc đi, nói với Thu Ngọc: "Tiểu cô, ta mang Nhị cô đi, còn có, ngươi cũng không cần giảng đạo lý với Đại nương, trước tìm lí chính cùng trưởng lão trong thôn nói một chút, không có trong nhà hiếu kỳ của lão nhân còn chưa qua, có thể đi ra ngoài bài bạc, còn có nàng nếu còn không nghe lời mà nói, trực tiếp đi nha môn đánh trống kêu oan, kiện nàng tội danh ngược đãi lão nhân."

Chu thị vạn vạn lần không nghĩ tới Tử Phúc đi qua lúc này, vội vàng kéo Tử Phúc giải thích nói: "Đại chất tử, ngươi cũng không thể oan uổng đại nương ngươi, ta chẳng qua là hai ngày nay ham chơi một chút, có chút không để ý nhị cô và bà ngươi, về phần cố ý ngược đãi ngươi nói, đây chính là chuyện không có, ngươi cũng không thể chỉ nghe lời nói của một bên."

Tử Phúc giãy ống tay áo ra, mang theo Hạ Ngọc trở về, bên kia, Thu Ngọc còn không biết ầm ĩ thành cái dạng gì? Chẳng qua, hắn thấy Hạ Ngọc, là lung lay sắp đổ rồi.

Thẩm thị nghe xong tất nhiên thổn thức cho Hạ Ngọc, vội thu xếp cho Hạ Ngọc vào nhà nằm, lại phái người đi mời Chu đại phu đến, bắt mạch cho Hạ Ngọc, may mắn không có gì đáng ngại, chỉ là có chút mệt nhọc quá độ, còn có chứng choáng váng nhẹ, Tử Tình đoán chừng là dinh dưỡng không đầy đủ tạo tạo thành, không khỏi thở dài.

Lát sau, Thu Ngọc cũng chạy tới đây, cầm hành lý của Hạ Ngọc đến, nói: "Ta dạy ngươi một trăm lần ngươi cũng không nhớ được, bọn họ được lắm, nói cái gì ngươi cũng nghe theo. Ngươi thật sự là muốn chọc giận chết ta, cũng chưa từng thấy người nào tính tình mềm yếu như vậy, ngươi trái lại giống ai?" Hạ Ngọc chỉ là rơi lệ.

Thu Ngọc muốn đón Hạ Ngọc về nhà tĩnh dưỡng một đoạn thời gian, Thẩm thị nghe xong nói: "Đại phu còn chưa đi đâu, bốc cho mấy thang thuốc, ở đây vài ngày cũng là như thế, chúng ta cẩn thận điều dưỡng cho nàng một chút."

Thu Ngọc và Hạ Ngọc nghe xong cũng không hẹn mà cùng rơi nước mắt, nói: "Ca ruột tẩu ruột mình đều là bộ dạng như vậy, chúng ta luôn thêm phiền toái cho Nhị ca Nhị tẩu, khó được Nhị ca Nhị tẩu còn không ghét bỏ ta, ta đến nhà Nhị ca Nhị tẩu ở hai ngày, Thu Ngọc kia cũng là một đống việc, mỗi ngày còn phải đi hầu hạ nương, ta sẽ không đi qua thêm phiền. Ta dưỡng hai ngày trở lại bình thường, liền để cho Nhị ca bên này đưa ta về nhà."

Thu Ngọc vừa nghĩ, mình mỗi ngày phải đi trông chừng Điền thị, thật đúng là có chút không lo nổi cho Hạ Ngọc, liền thở dài, nói: "Được rồi, theo ý ngươi đi. Chỉ là phiền Nhị ca Nhị tẩu rồi."

Tăng Thụy Tường nghe xong đã sớm đỏ vành mắt rồi, nói: "Như thế nào ta cũng là Nhị ca của các ngươi, các ngươi phân rõ như vậy, chẳng phải là khiến cho ta và các ngươi càng xa lạ hơn?"

Thu Ngọc và Hạ Ngọc đều không lên tiếng, nói thật ra, Điền thị đối với các nàng mà nói, trước mắt thật đúng là một gói đồ rất nặng, ép tới các nàng có chút không thở nổi. Cũng chỉ có Tăng Thụy Tường có năng lực làm cho Điền thị an hưởng tuổi già, nhưng Tăng Thụy Tường không chủ động đề xuất, các nàng là vạn vạn lần không thể mở cái miệng này, bây giờ Tăng Thụy Tường chịu chiếu cố hai người các nàng, đã là vô cùng cảm kích rồi.

Tử Phúc nhân cơ hội nói với Thu Ngọc, chuyện sáng sớm ngày mai hắn phải đi, Thu Ngọc thở dài: "Vốn còn tưởng lúc Mộc Mộc đi Xương Châu thi, có thể ở nhà ngươi vài ngày, ngươi còn có thể thay ta chỉ điểm hắn một hai, ai ngờ lại không có phúc khí này?"

"Sao năm trước không tìm đến?" Tử Phúc hỏi.

"Chuyện năm trước cũng đừng nói nữa. Năm nay Tử Toàn cũng muốn đi thi đó, ta cũng muốn xem, có thể thi ra được bộ dáng quỷ gì?" Thu Ngọc nói.

Năm trước Tăng Thụy Tường bị bệnh hơn nửa năm, Thu Ngọc đâu có biết Tăng Thụy Tường có còn nhận mấy muội tử các nàng hay không? Nào dám lỗ mãng mà sán đến? Nếu không, Tăng Thụy Khánh cũng không thể dùng lời nói kia chặn nàng. Tết năm nay không thấy mấy người Tử Phúc đi chúc tết cho nàng, Tăng Thụy Tường còn nói lời nói kia, Thu Ngọc mới dám mở miệng.

Thu Ngọc cùng mấy người Tử Phúc nói chuyện một lúc, không yên lòng trong nhà, lại còn muốn đi thăm Điền thị, trải qua lần ầm ĩ này, chỉ sợ trong lòng Điền thị càng thương tâm hơn, Hạ Ngọc và Tăng Thụy Khánh, đều là con của nàng, có thể trách ai?

Tử Phúc Tử Hỉ sáng sớm ngày hôm sau đã rời đi, Tử Phúc mang đi một nha hoàn thiếp thân của Lưu thị, phòng ở ở Xương Châu còn chờ nàng đi thu dọn lại, mặt khác, Lưu thị cảm thấy một đại nam nhân như Tử Phúc, trong nhà không có người quan tâm nội vụ cũng không ổn, bèn để cho Vĩnh Liên đi theo Tử Phúc đi trước rồi, Vĩnh Liên năm nay mười hai tuổi, cũng bắt đầu học quản gia rồi.

Hạ Ngọc yên tâm ở đây, cũng chỉ ở ba ngày, nàng vẫn là muốn về nhà ăn Tết Nguyên Tiêu, cả nhà cũng không thể phân tán mãi, ba ngày này, Tử Tình thấy nước mắt nàng tựa hồ vẫn không có lúc nào khô, Thẩm thị ban đầu thì cũng khuyên giải an ủi đủ kiểu, tiếc rằng loại chuyện này, người khác thật đúng là không có cách nào khuyên giải an ủi, Thẩm thị cũng không thể thay thế Tăng Thụy Khánh và Chu thị xoa dịu tổn thương Hạ Ngọc phải chịu, cũng không thể mở miệng tiếp quản Điền thị, cho nên, Thẩm thị khuyên hai ngày, cũng chỉ đành phải tùy nàng.

Năm nay Tết Nguyên Tiêu thiếu mấy người Tử Phúc, Thẩm thị liền cảm thấy trống vắng rất nhiều, nghĩ như vậy, cũng là thúc đẩy Thẩm thị có vài phần ý nghĩ vào Kinh, chính là, làm Thẩm thị có chút khó xử là Hà thị, Hà thị năm nay bảy mươi chín rồi, mặc dù thân thể khoẻ mạnh, Thẩm thị cũng là không dám tùy ý rời đi quá xa.


Trang 127/182 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/