Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 08.05.2015, 20:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 323, ý tưởng của Tử Hỉ

Buổi tối về nhà, Tử Tình nói chuyện cùng Lâm Khang Bình: "May mà chúng ta còn chưa có nữ nhi, đây nếu gả đến chỗ xa nhà một chút, làm cha mẹ còn không phải ngày ngày nóng ruột nóng gan, nhìn nước mắt mấy ngày nay của nương ta, chưa từng dừng lại."

"Đúng vậy, ngươi xem như vậy, không bằng hai ta không cần đứa nhỏ nữa, dù sao đã có bốn nhi tử, ta không hy vọng ngươi quá vất vả, mỗi lần ngươi mang thai sinh đứa nhỏ chịu bao nhiêu tội, ta mặc dù đau lòng, nhưng lại không thể chịu thay ngươi." Lâm Khang Bình nhân cơ hội khuyên nhủ.

Tử Tình nghe xong suy nghĩ một chút mới nói: "Ta đáp ứng ngươi thêm một đứa nhỏ nữa, mặc kệ là nam hay là nữ ta đều nhận, sinh thêm một đứa ta nhất định không sinh nữa."

"Được, ngươi nói cái gì ta cũng theo ngươi, đến lúc đó cũng không cho đổi ý." Lâm Khang Bình nói xong ôm lấy Tử Tình, "Đi nào, đi sinh nữ nhi, xem ra vi phu ta còn phải ra sức mới được."

Ngày thứ hai Tử Vũ lại mặt, Tử Tình mời chú rể mới cùng mọi người nhà mẹ đẻ ăn bữa cơm, tụ tập nửa ngày.

Không đến vài ngày đã tới tết ông Táo rồi, mấy ngày nay Tử Tình vô cùng bận rộn, cũng không giống như bình thường về nhà mẹ đẻ ngẩn ngơ chính là cả nửa ngày, trong nhà có một đống lớn việc phải làm, cũng may lạp xưởng, chân giò hun khói cùng với miến, áo lông, áo len cùng với mấy chục nghìn cân cam vào lúc cuối tháng đã để Văn gia trực tiếp chở đi, bây giờ phải gom sổ trong một năm của các nơi, quần áo mừng năm mới của cả nhà là phải chuẩn bị, phải chuẩn bị tiền tiêu vặt hàng tháng cùng hồng bao cuối năm cho hạ nhân.

Lâm Khang Bình cũng bận rộn, bởi vì mừng năm mới, phủ nha An châu mua từ Khang trang một số đồ lớn làm phúc lợi phát cho mọi người, mì gạo dầu lương thực, thịt heo, thịt dê, cá, gà cùng trứng gà …, cũng là giải quyết phần lớn sản phẩm của Khang trang, gà Chanh viên, dê, thỏ cùng trứng gà, củ sen Tình viên, cá, vịt, ngỗng. … cũng phải bán. Còn có lễ Tết cho Phó gia cùng mấy nhà trong phủ nha cũng phải chuẩn bị kỹ càng.

Các loại điểm tâm. Đồ ăn vặt như kẹo lạc, kẹo vừng (*), rễ hoa lan, măng khô, bánh quai chèo Tử Tình đều giao cho Khang trang làm. Dù sao trong trang cũng phải chuẩn bị một phần lớn. Thật là vất vả bận rộn bảy tám ngày, cuối cùng có thể nghỉ một hơi.

"Tỷ, cuối cùng thấy ngươi xong xuôi rồi, ta khó khăn lắm mới trở về. Cũng không thấy ngươi tới chơi với ta, mỗi lần đến thấy ngươi, không làm việc này chính là việc kia. Cũng không thấy ngươi yên ổn dừng lại ngồi một lát, làm hại ta mỗi lần muốn tìm ngươi trò chuyện, đều bị cắt ngang, ngươi không phải là đã mua nhiều người như vậy, làm sao còn không thanh nhàn?" Tử Hỉ hỏi.

"Người trong nhà nhiều, việc vặt vãnh tự nhiên cũng nhiều, mặc dù không cần tự mình ra tay. Nhưng chi phí ăn mặc, chuyện quan tâm của cả một đại gia đình thật đúng không ít, lại nói, cuối năm rồi, nhất định vội. Vội hết mấy ngày này thì xong rồi, bình thường cũng không như vậy. Lúc này nhàn rỗi rồi, ta dẫn ngươi đến Văn Hương đình ngắm mai nhé, chúng ta vui vẻ ngồi một lát, tán gẫu một chút." Tử Tình nói xong liền phân phó Tiểu Lục đi sắp xếp.

Một khắc sau, Tử Tình và Tử Hỉ ngồi ở trong đình phẩm trà, tuy là thời tiết sau khi tuyết rơi, mặt trời phương nam chiếu lên trên người, vẫn là có một chút ấm áp."Nói đi, lúc này không có người, muốn nói cái gì thì nói cho hết." Tử Tình nói.

"Tỷ, ngươi làm sao mà biết ta có chuyện muốn nói?"

"Trên mặt ngươi viết đấy, “ta có chuyện muốn nói”. Người cũng lớn như vậy rồi, mắt nhìn thấy người làm quan hơn nửa năm. Trong lòng còn không giấu được chuyện, may mà chỗ ngươi bây giờ còn thanh nhàn một chút, bằng không, đối thủ ngươi muốn bắt nhược điểm của ngươi chẳng phải rất dễ dàng? Học hỏi cùng đại ca nhiều hơn đi."

"Tỷ, nói thật, ta chẳng phải quá muốn làm quan, quan trường rất phức tạp, chúng ta của cải cũng không nhiều, ta cảm thấy ta chưa chắc cho thể đi được bao xa. Xem cuộc sống của chúng ta ở trong thôn là không kém, thậm chí ở trong trấn cũng không kém, nhưng là đến kinh thành, chúng ta cái gì cũng không phải, vừa không có tiền cũng không quyền , ở quan trường mà nói, chúng ta chính là tảng đá kê chân cho người khác, không chừng lúc nào đó thì trở thành quân cờ hoặc bị vứt bỏ của người khác, cho nên, tỷ, ta muốn làm ra tiền, kiếm nhiều tiền, nhưng là ta lại không muốn chỉ là thương nhân, mặc dù bắt đầu từ tiền triều, địa vị của thương nhân có được tăng lên, không đê tiện như triều Tống, nhưng dù sao tập tục truyền thống nhiều năm như vậy bày ở nơi đó, ta nếu thực sự bỏ sĩ đi theo thương, cha mẹ còn không biết đau lòng bao nhiêu đâu, không chừng còn có thể đánh gãy chân ta. Lại nói chính ta cũng không có dũng khí lớn như vậy, sợ tương lai sau khi ta theo thương rồi sẽ hối hận, cho nên ta rất là buồn rầu, không biết mình nên làm như thế nào?"

Tử Hỉ trải qua nửa năm này suy nghĩ, đã biết mình chênh lệch còn rất lớn, ở An châu phủ, Tăng gia có thể có một chút địa vị, bởi vì có Phó gia, có Tử Phúc, nhưng là, ở kinh thành trong vòng phú quý này, không cần nói Tăng gia, Phó gia cũng không xếp nổi tên, phải là đại gia tộc như Văn gia, cho nên, Tử Hỉ buồn bực.

Tử Tình nghe xong lời Tử Hỉ, trầm tư một hồi lâu, hỏi: "Vậy ngươi có thể vừa làm quan vừa trông coi sản nghiệp của mình sao? Người khác làm quan hơn phân nửa là làm như thế nào? Ngươi nói rõ ràng cho ta."

"Nói thật ra, người đọc sách thực sự từ nhà nghèo gian khổ học tập ra làm quan dù sao cũng là số ít, người nghèo có mấy nhà có thể gánh chịu nổi chỗ tiền học phí này, nếu không, Thánh thượng cũng không thể đặc biệt ân điển phong cáo cho nương ta. Phần lớn người đọc sách điều kiện trong nhà cũng là không kém, căn cơ sâu một chút, tất nhiên có thể được phân công một vị trí tốt, tỷ như đại ca lần này đều mượn ánh sáng Văn gia, căn cơ mỏng một chút, hơn phân nửa là địa phương vùng khỉ ho cò gáy kia, thế thì còn không sợ, chỉ sợ đến lúc đó có chút chuyện gì phải gánh trách nhiệm, trong tay mình lại không có tiền chuẩn bị, chỉ có thể nén giận. Ta và đại ca cũng không phải cái loại tính tình có thể mặc kệ dân chúng chết sống mà một mực vơ vét tài sản, nếu thật sự như vậy, không nói đến lương tâm có không cho phép, còn rất nhiều con mắt nhìn chằm chằm đấy, khẳng định sẽ xảy ra chuyện."

"Đợi chút, ngươi vừa rồi nói, đại ca nhờ ánh sáng Văn gia là chuyện gì xảy ra?" Tử Tình hỏi.

"Cũng không có gì, Văn Tam thiếu gia ở Lại bộ, biết được công trạng của đại ca, lúc khảo hạch tất nhiên chiếm chút tiện nghi, không phải là đại sự gì."

"À, vậy ngươi nói tiếp đi." Tử Tình nghe xong nhẹ nhàng thở ra.

"Cho nên phần lớn người sẽ để người trong nhà ra mặt mua một ít sản nghiệp, hoặc cửa hàng hoặc thôn trang, ta cảm thấy hai ngàn lượng bạc này trong tay ta cũng không đủ làm gì, trong tay nàng tuy có chút đồ cưới, cũng chẳng qua là mấy ngàn lượng bạc. Ý của ta, không bằng cả nhà chúng ta hợp lại với nhau làm việc gì đó, mà ta lại không biết có thể làm cái gì? Tỷ, ta biết ngươi luôn là người có chủ ý, không bằng ngươi nói một chút có thể làm cái gì?"

"Ngươi vừa nói cái này cũng nhắc nhở ta, nương vẫn luôn lo lắng Tam ca ngươi kia không có nghề nghiệp gì tử tế, muốn hắn cũng mua chút ruộng đất. Ta vốn là có tính toán, chẳng qua không có cơ hội thích hợp, vả lại trong tay ta cũng không thiếu việc, cuộc sống trong nhà cũng không có khó khăn, tỷ phu ngươi cũng luôn bận rộn, liền vẫn kéo dài. Ngươi vừa nói như vậy, ta nói thật với ngươi, trong tay ta có phương pháp làm làm thuỷ tinh và xi măng, ngươi nói với bên ngoài là phương pháp tỷ phu ngươi mua được từ tay người Tây Dương, ngàn vạn lần không được nói cái khác. Cả nhà chúng ta kết phường mở xưởng thuỷ tinh, xi măng, những thứ này phí tổn không cao, chúng ta hạ giá tiền xuống một chút, sinh ý nhất định tốt. Ta nghĩ tới, chúng ta chỉ quản lý sản xuất, chuyện bán thủy tinh thì giao cho Văn gia, gia nghiệp nhà bọn họ lớn, người muốn gây chuyện cũng không thể trêu vào."

"Tỷ, thủy tinh ta biết, nhưng là xi măng cái cái đồ gì?"

Tử Tình giảng giải kỹ lưỡng tác dụng của xi măng cho Tử Hỉ, Tử Hỉ vừa nghe đã hiểu rõ, cũng cảm thấy làm cái này tương đối dễ, chủ yếu là bởi vì nguyên vật liệu dễ tìm, còn rẻ, toàn bộ vốn đầu tư cũng không cần phải nhiều lắm, mấu chốt cái này làm còn ít, mình có kỹ thuật độc nhất vô nhị, không lo không kiếm được bạc.

"Tỷ, nếu thủy tinh này phí tổn không cao, làm sao bọn họ bán đắt như vậy? Có phải quý ở khuân mẫu hay không? Ta nghe nói thủy tinh không dễ chia ra, cắt một cái là vỡ, cho nên hình dạng lớn nhỏ khác nhau nếu không cùng khuôn mẫu, rất là mất công, có thế này mới bán đắt."

"Không sao, tỷ có cách, dùng kim cương cắt là được, chờ kỹ thuật của ngươi thành thục , ngươi còn có thể thêm vào những thứ khác, làm thành màu sắc khác nhau, còn có thể làm ly rượu đủ loại kiểu dáng, kẻ có tiền uống rượu nho dùng ly thủy tinh thích hợp nhất, những cái này sau này lại nói, ngươi thương lượng cũng đại ca một chút, sau đó cả nhà ngồi xuống trao đổi chi tiết, chủ yếu là trước tiên mua đất, xây phòng ở, thuê bao nhiêu người, ai phụ trách…  các mục công việc cụ thể viết lên giấy, cái này gọi là bản kế hoạch, tỷ phu ngươi cũng biết làm, giá thị trường bên ngoài hắn hiểu biết hơn ta, ngươi có thể tìm hắn nói chuyện trước. Sau khi chuẩn bị xong bản kế hoạch rồi, mới biết được đại khái phải đầu tư bao nhiêu bạc, hàng năm đại khái có thể làm ra bao nhiêu bạc, bạc đầu tư đại khái sau thời gian bao lâu có thể thu hồi, như vậy ngươi mới có thể có một khai báo rõ ràng cho mọi người, người khác mới có thể yên tâm giao bạc cho ngươi."

"Vậy đi, ta về nhà nói chuyện với đạ ca trước, buổi tối lại tới tìm tỷ phu. Ngươi bảo tỷ phu giành thời gian rảnh rỗi buổi tối cho ta. Còn có, lần đầu tiên ta làm việc, chỗ không hiểu có rất nhiều, ta kéo đại ca cùng đến thương lượng, ngươi cũng phải ở bên cạnh ra chủ ý, ta biết ngươi hiểu nhiều hơn tỷ phu, ngươi nhất định phải ở một bên dạy ta. Ta học xong tất nhiên sẽ không tới quấy rầy ngươi nữa." Tử Hỉ nói xong bỏ chạy ra ngoài.

Tử Hỉ vừa đi, Tử Tình vẫn ngồi ở trong đình, Tử Tình lúng túng rồi, làm thế nào nói rõ việc này với Lâm Khang Bình đây? Còn có Tử Phúc, lần trước máy tuốt hạt đã khiến cho bọn họ nghi ngờ, thủy tinh mặc dù không là hiệu hàng đầu, nhưng mình dù sao cũng là thôn phụ nông thôn không ra khỏi của lớn, từ nơi nào biết những cái này đây?

Tử Tình đắm chìm ở trong thế giới của mình, không biết Lâm Khang Bình ở bên cầu nổi quan sát nàng khoảng vài phút đồng hồ, cho đến khi Lâm Khang Bình đi đến bên cạnh nàng, khom người, vươn tay vuốt lên lông mày đang nhíu chặt của nàng, cũng mở miệng hỏi nàng: "Chuyện gì khiến Tình nhi của ta khó xử như vậy, có thể nói ra hay không, ta giải quyết cho ngươi."

"Tử Hỉ vừa mới đến, nói muốn mọi người hùn vốn làm một chút việc kiếm tiền, căn cơ trong nhà quá mỏng, còn có tiểu Tam cũng không tìm thấy nghề nghiệp thích hợp, ta bảo hắn mở xưởng thủy tinh, đêm nay hắn sẽ cùng đại ca tới đây, tìm ngươi lập bản kế hoạch, ngươi giúp hắn một chút, mua phòng thuê người gì ngươi cũng thành thạo hơn ta."

"Chút việc ấy đáng gia cho ngươi ngồi ở đây cả nửa ngày, đây là chuyện tốt mà, tiểu Tứ muốn làm thì làm, chẳng qua nói trở lại, làm sao hắn lại biết làm thủy tinh? Mời được sư phụ?"

"Không có, ta nói với hắn ngươi mua được phương pháp từ người nước ngoài, ngươi cũng đừng để lộ, lát nữa ta dạy ngươi."

Tử Tình thấy Lâm Khang Bình nhướng mày vẻ mặt nghi vấn, trong lòng hoảng hốt, cúi đầu trầm tư một hồi lâu.
--- ----

(*) kẹo lạc, kẹo vừng: hồi Mỗ mới làm bộ này mình cứ nghĩ là đảo mấy cái này kiểu như bánh rán đường nên để tên là đậu phộng đường, hạt vừng đường, giờ nhìn lại hoá ra chỉ là kẹo lạc kẹo vừng như ở mình thôi.



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: kẹo lạc

...hộng đường.jpg [ 6.56 KiB | Đã xem 28298 lần ]
Chú thích: kẹo vừng

...vừng đường.jpg [ 15.72 KiB | Đã xem 28298 lần ]
Chú thích: rễ hoa lan, món này làm bằng rễ hoa lan, lam bột rồi rán

rễ hoa lan.jpg [ 9.15 KiB | Đã xem 28298 lần ]
Chú thích: bánh quai chèo

bánh quai chèo.jpg [ 9.53 KiB | Đã xem 28298 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.05.2015, 20:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 324, nói ra thân thế

Tử Tình suy nghĩ một hồi lâu, nhìn nhìn bốn phía, cũng không có người khác, nói: "Phương pháp này ta biết, chỉ là không tiện lấy ra, cho nên mới lấy ngươi làm cớ. Trước kia cũng từng nghĩ tự chúng ta làm, nhưng những năm này cuộc sống trôi qua vẫn trôi chảy, ta cũng không muốn ngươi vất vả như vậy, bèn gác lại. Hôm nay hắn nói muốn kiếm nhiều tiền, căn cơ quá nhỏ bé, ở quan trường cũng đi không được bao xa, cho nên ta mới nhớ tới cái này, vừa khéo mọi người hùn vốn, mang theo đại ca bọn họ cùng nhau kiếm chút tiền, đại ca bọn họ có bạc, trên quan trường có thể đi thêm một bước tất nhiên là tốt hơn, dù không được thì cuộc sống trong nhà cũng trôi qua tốt hơn, đối với bọn nhỏ cũng là tốt. Ngươi không cần mất hứng, ta sẽ không một mực nghiêng về nhà mẹ đẻ, chúng ta cũng có phần, đã quyết định làm, thì làm lớn một chút, có bọn họ trông coi, chúng ta cũng có thể tiết kiệm công sức một chút."

Lâm Khang Bình nghe xong thở dài, cái gì cũng không nói chỉ nhìn nàng chằm chằm, Tử Tình vội đứng dậy kéo Lâm Khang Bình, nói: "Trước hết đừng tức giận, trở về ăn cơm trước đi, đi ra ngoài đã lâu, Thư Vĩ sắp thức giấc, hắn tìm không thấy ta sẽ khóc."

"Ngươi biết ta tức cái gì? Ta là người hẹp hòi như vậy sao? Giận ngươi nghiêng về nhà mẹ đẻ? Mệt ngươi có thể nghĩ ra, ngươi biết rõ ta muốn biết là cái gì? Nhiều năm như vậy rồi, ngươi còn không tin tưởng ta?" Vẻ mặt Lâm khang Bình lộ vẻ bị thương khiến trái tim Tử Tình níu chặt một cái, Tử Tình nghĩ tới từ khi hai người quen biết đến nay, tình ý của Lâm Khang Bình đối với nàng hẳn là đáng giá mình tin tưởng, nhưng việc này lại thật là quá mức quỷ dị, thật sự không dễ mở miệng, liền nói: "Ngươi đừng nóng giận, chúng ta trước tiên thu xếp cho bọn nhỏ xong đã, lát nữa bọn họ sẽ đến tìm chúng ta rồi. Ăn cơm xong ta nói rõ với ngươi, chuyện này nói rất dài dòng, một câu hai câu giải thích không rõ được, ngươi yên tâm, ta biết ngươi lo lắng cái gì. Ta sẽ nói cho ngươi toàn bộ."

Lâm Khang Bình nghe xong cũng chỉ nắm tay Tử Tình về ăn cơm trước. Thu xếp cho bọn nhỏ xong, Lâm Khang Bình sai Tiểu Lục đi trông cổng trong, nói: "Nãi nãi các ngươi cảm lạnh một chút, ta mang nàng nghỉ ngơi một lát. Mặc kệ ai tới cũng phải nói lại bảo hắn chờ trước. Ai cũng không cho tới đây quấy rầy."

Tiểu Lục thấy Lâm Khang Bình nghiêm mặt, sợ tới mức vội gật đầu đáp ứng, lại lo lắng nhìn nhìn Tử Tình. Tử Tình cho nàng ta một ánh mắt trấn an.

Trở lại trên kháng nóng, Tử Tình nằm ở trong lòng Lâm Khang Bình, nhìn Lâm Khang Bình chậm rãi nói: "Ta không phải là không biết nghi hoặc tận đáy lòng của ngươi, từ lúc làm máy tuốt hạt, ta thấy ánh mắt nghi ngờ của ngươi, ta đã muốn nói cho ngươi tất cả, cơ mà ta rất sợ. Sợ sau khi ta nói, ngươi sẽ sợ hãi, sẽ ghét bỏ ta, thậm chí, sẽ nguy hiểm đến tính mạng của ta. Ta thật sự sợ mất đi tất cả hiện tại, sợ mất đi ngươi, mất đi con, Khang Bình, ngươi có thể đồng ý với ta, mặc kệ ta nói những cái gì, nếu ngươi thật sự không chấp nhận được, ta sẽ rời ngươi đi, nhưng là ngươi không thể truyền ra ngoài những lời ta nói hôm nay. Bằng không, ta thật sự sợ là chết không có chỗ chôn."

"Ngươi yên tâm, bất luận ngươi nói cái gì, ngươi cũng là Tình nhi của ta, thê tử duy nhất của ta. Nếu ngươi không muốn nói, thì không cần nói. Đừng miễn cưỡng chính ngươi." Lâm Khang Bình nói xong ôm lấy Tử Tình thật chặt.

Tử Tình nghe xong nước mắt tràn mi, lần này nếu không nói, chỉ sợ trong lòng Lâm Khang Bình thủy chung sẽ có một bóng ma, vả lại hắn cũng nói, bất kể mình là cái gì, hắn đều có thể chấp nhận.

Tử Tình tổ chức một chút ngôn ngữ, chậm rãi nói: "Thực ra, ta không phải là người thế giới này của các ngươi, ta chỉ là một lũ hồn phách đến từ mấy trăm năm sau, ta đang trên đường đến trường thì xảy ra tai nạn xe cộ, tỉnh lại ngay tại trong chuồng heo Tăng gia, thân thể là Tăng Tử Tình năm tuổi, mà ta cũng không có trí nhớ của nàng, ta vẫn giữ lại trí nhớ kiếp trước của ta, dựa vào trí nhớ kiếp trước của ta trồng dưa hấu, trồng cây ăn quả, nuôi gà… giúp Tăng gia giàu có phất lên. Bởi vì còn nhỏ, vẫn không dám làm ra nhiều chuyện khác người, sợ hãi cha mẹ hoài nghi ta, nếu ta không trở về được, ta phải thay thế Tăng Tử Tình sống tốt, hiếu kính phụ mẫu nàng, cho nên ta giúp Tăng gia thoát khỏi khốn cảnh, tình huống sau khi bước vào cuộc sống tiểu địa chủ, liền không có động tác thừa nữa. Ta đã cho rằng ta sẽ mang theo những bí mật này cho đến khi ta rời khỏi thế giới này. Nhưng là ta thấy nơi này mọi người làm việc thật sự vất vả, bất đắc dĩ lấy ra sơ đồ phác thảo máy tuốt hạt, cảm thấy ta có thể lừa gạt qua được. Thực ra thế giới kia của chúng ta phát triển hơn bây giờ nhiều, ngươi cảm thấy ta biết rất nhiều thứ các ngươi không biết, thực ra chẳng phải bởi vì ta thông minh, mà là ta đều đã từng học qua, hoặc là từng trải qua."

Lâm Khang Bình nghe xong ôm lấy Tử Tình nói: "Ngươi vẫn không chịu nói, hại ta còn tưởng rằng ngươi là hồ ly tinh gì đó biến thành, hoặc là loài gì khác, thì ra vẫn là người, không nghĩ tới ta thật đúng là nhặt được bảo bối, lại còn có thể nhặt được một tiên nữ đến từ mấy trăm năm sau, ngươi yên tâm, ta sẽ không ghét bỏ ngươi, cũng sẽ không nói ra ngoài, sau này, ngươi có ý tưởng gì không tiện từ chối, đều có thể đổ lên trên người ta, dù sao mọi người đều biết đến ta giao thiệp cùng Đại Vệ, ta có thể đổ lên trên người người nước ngoài đi."

"Cái gì hồ ly tinh, cái gì loài khác, mệt ngươi nghĩ ra được, chẳng lẽ ngươi không sợ ta ăn ngươi à, ngươi còn dám theo ta sống cùng nhau? Ngươi thật sự không sợ hãi?"

"Sợ hãi cái gì, ngươi nếu hồ ly tinh, nhất định là một hồ ly lương thiện, ngươi cho dù ăn ta, ta cũng là cam tâm tình nguyện bị ngươi ăn, vả lại, ta là thật lòng thích ngươi, cũng biết ngươi là thật lòng thích ta, ngươi nhất định là lúc ở trong sơn động tu luyện không chịu nổi trong núi vắng lặng, chạy đến nhân gian du ngoạn, sau đó tham luyến nhân thế phồn hoa, ở lại, vừa đúng lúc gặp ta thành thật phúc hậu, có thể chịu ngươi sai bảo, bèn lập tức biến thành một tiểu nha đầu tướng mạo thanh tú mồm miệng lanh lợi, bắt được lòng ta." Lâm Khang Bình vừa nói vừa quan sát Tử Tình, thấy Tử Tình cho là thật, nhất thời không nhịn được, phá công, thoải mái cười to.

Tử Tình mới hiểu mình bị trêu đùa, hai tay dùng sức véo loạn trên người Lâm Khang Bình, vừa véo vừa than thở, "Ta cho ngươi gài bẫy ta, ta cho ngươi trêu đùa ta, trong lòng người ta đang sợ hãi đây, ngươi không nói an ủi, ngược lại còn nói linh tinh một đống lớn này, ta cũng thực sự không nhìn ra, ngươi còn là người thành thật phúc hậu, từ sau này ta phải sai khiến ngươi nhiều hơn mới được."

"Tốt lắm, Tình nhi, đừng giận, ta chỉ là thấy ngươi mới vừa rồi rất nặng nề, muốn cho ngươi cười một cái, ai biết ngươi lại cho là thật, ngươi cũng không nghĩ lại, trên đời này lấy đâu ra hồ ly tinh, thực sự là hồ ly tinh pháp lực vô biên như vậy, hồi nhỏ ngươi còn chịu nhiều khổ cực như vậy? Chẳng qua, nói thật, thân thế ngươi đừng bao giờ nói cho người khác nữa, luôn có lúc nói nhiều tất hớ. Thực ra, ta cũng sợ mất đi ngươi, sợ ngươi đột nhiên biến mất không thấy. Ta thật đúng là không nghĩ tới cái này ngươi nói, thật sự là quá không thể tưởng tượng được. Ta cũng chỉ nghĩ đến ngươi có kỳ ngộ gì khác, dựa vào quan hệ hai ta, không nên là gạt ta, ta thật sự là không nghĩ tới là bí mật động trời này. Thực xin lỗi, Tình nhi, ta không nên ép ngươi. Ngươi nói cho ta một chút kiếp trước của ngươi đi, ngươi tới đây lúc bao nhiêu tuổi, chưa thành thân đi? Ngươi còn muốn trở về sao?"

"Ta tới đây khi tròn hai mươi hai tuổi, cũng chính là tuổi hiện tại của ta, còn chưa có kết hôn, chúng ta ở nơi đó kết hôn tương đối muộn, quốc gia quy định phụ nữ kết hôn số tuổi không được dưới hai mươi tuổi, thông thường phụ nữ kết hôn đều ở khoảng hai mươi lăm tuổi mới coi là bình thường, giống như ta, bây giờ đã là nương của bốn đứa nhỏ. Ta ở bên kia lúc đó còn đang ở trường học đọc sách, đúng rồi, chúng ta kia nam nữ bình đẳng, thực hành chế độ một vợ một chồng, đều có thể đi học. Ta có một ca ca, lớn hơn ta sáu tuổi, hồi ta còn nhỏ đã từng sống ở nông thôn, trong nhà từng trồng dưa hấu, quê nhà ta cũng là ở phương nam, chủ yếu trồng lúa nước, một mẫu lúa nước có thể thu được hơn một ngàn cân hạt thóc. Không chỉ có như thế, chúng ta nơi đó cơ bản không cần xe ngựa, ra khỏi nhà trên mặt đất có ô tô chạy, xe lửa, tốc độ còn nhanh hơn xe ngựa, còn có máy bay bay trên trời, cái đó còn nhanh hơn, nói cho ngươi hay, nếu từ chỗ chúng ta tới kinh thành, ngồi ô tô không đến mười canh giờ, xe lửa tám canh giờ, nhưng là máy bay đó, chỉ cần một canh giờ là đến rồi."

"Thật sự? Có thứ chạy nhanh như vậy, vậy chúng nó ăn cái gì? Còn có thể bay trên trời?"

"Đó không phải là động vật, là một loại máy móc, chúng ta nơi đó phần lớn công việc đều là máy móc làm việc. Ta vẫn không rõ chính là căn cứ trên sách lịch sử của chúng ta, mãi cho đến triều Tống vẫn là giống nhau, triều Nguyên vẫn là Thành Cát Tư Hãn thành lập, chẳng qua chỉ tồn tại  ** mười năm, mà không phải là hơn bốn trăm năm như ở chỗ các ngươi. Ở thế giới kia của chúng ta triều Nguyên bị một người tên là Chu Nguyên Chương diệt, thành lập triều Minh, trải qua hơn hai trăm năm, lại bị người Kim diệt, thành lập triều Thanh, cũng trải qua hơn hai trăm năm, sau này liền thành lập một quốc gia tương đối dân chủ bình đẳng, xoá bỏ hoàng đế. Theo thời gian suy tính, các ngươi lúc này tương đương với đầu triều Thanh của chúng ta, chẳng qua về mặt kinh tế hơi phát triển hơn một chút."

"Ngươi nói những thứ này ta không hiểu, cũng không nghĩ ra, ta chỉ muốn biết, ngươi ở bên kia không có thành thân là được rồi, ta rất sợ ngươi ở bên kia có vướng bận, không thể toàn tâm toàn ý đối với ta, cái này ta yên tâm rồi, ngươi ở đây đã có bốn nhi tử rồi, cũng sinh hoạt hơn mười năm, ngươi nhất định không được vứt bỏ chúng ta trở về, cho dù ngươi phải đi về, cũng phải mang theo ta. Cha mẹ ngươi có ca ngươi chăm sóc, cuộc sống không lo, trời cao đã an bày ngươi tới đây, vì tác thành cho ta. Ngươi yên tâm, sau này ta chỉ biết càng thương ngươi hơn, bởi vì ngươi là Tình nhi độc nhất vô nhị trên đời này. Được rồi, nói nhiều như vậy, ngươi cũng mệt mỏi rồi, ta ôm ngươi ngủ một giấc thật ngon."

"Nhưng là, ngươi thật sự không sợ hãi, không ghét bỏ ta sao? Trong thân thể ta dù sao chỉ là một lũ hồn phách đời sau." Tốc độ Lâm Khang Bình chấp nhận cực nhanh, khiến trong lòng Tử Tình cứ cảm thấy thấp thỏm không yên, nàng cho rằng vốn Lâm Khang Bình cần thời gian để tiêu hóa tin tức kinh người này, mà không phải là phản ứng bình thản như bây giờ.

"Vì sao ta phải sợ, phải ghét bỏ? Ta thích vốn chính là lũ hồn phách đời sau của ngươi, nhiều năm như vậy, ta cũng không phải không có nhìn thấy ngươi thật lòng, ngươi đối với ta, đối với cái nhà này, trả giá bao nhiêu, ta còn có thể không cảm giác được? Ngược lại, ta còn muốn cảm tạ ông trời đã cho ngươi đi đến đây, để cho ta gặp ngươi, cũng cưới ngươi, cho một cái nhà ta tha thiết ước mơ, còn có bốn nhi tử nhu thuận đáng yêu, còn theo ta lập nên phần gia nghiệp này, ta còn có thể không tin được ngươi sao? Nếu ngươi không muốn ngủ, không bằng chúng ta làm chút chuyện khác có ý nghĩa đi."
--- ------

Ps: Thế là trả xong 9 chương, 3 chương tiếp theo cuối tuần sau ta post tiếp nha  :wave:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.05.2015, 12:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 325, chuẩn bị dựng xưởng

"Chuyện gì có ý nghĩa?" Tử Tình mở miệng hỏi.

"Đương nhiên là đại sự sinh nữ nhi rồi." Lâm Khang Bình nói xong cũng không chờ Tử Tình trả lời, trực tiếp dùng miệng ngăn chặn nàng, bàn tay to chậm rãi mơn trớn mỗi một tấc da thịt của Tử Tình, chỉ chốc lát sau, toàn bộ quần áo của Tử Tình đã ở trên mặt đất, mái tóc dài đen bóng xoã tung ra, làn da vẫn trơn bóng trắng noãn như trẻ con trở thành màu hồng phấn, hình ảnh này đánh sâu vào thị giác, Lâm Khang Bình nhìn trăm lần cũng không chán, mỗi lần nhìn, động tình không thôi, hận không thể đặt ở dưới thân dùng sức yêu thương cưng chiều.

Hôm nay Lâm Khang Bình lại có chút khác thường, đốt lửa rồi, cũng không gấp gáp đi vào, chỉ ở trên người Tử Tình lưu luyến khắp nơi, chọc Tử Tình tâm ngứa khó nhịn, uốn cong thân mình.

Hắn lại còn truy vấn mãi, "Tình nhi, ngươi yêu ta sao? Nói ngươi yêu ta, nói ngươi vĩnh viễn sẽ không rời khỏi ta. Tình nhi, nói ngươi muốn ta, nói ngươi không rời khỏi ta, ngươi không phải là còn muốn sinh một nữ nhi cho ta sao? Nói đi, nói ta liền cho ngươi. . ."

Tử Tình nghe xong đau lòng không thôi, biết là thân thế của mình khiến Lâm Khang Bình không có cảm giác an toàn, vội ôm lấy thắt lưng Lâm Khang Bình từ đằng sau, nói: "Ta yêu ngươi, thật sự yêu ngươi, ngươi yên tâm, ta sẽ không rời khỏi ngươi, chúng ta còn phải ở chung một chỗ sinh con dưỡng cái, còn phải nhìn bọn chúng trông coi bọn chúng trưởng thành, ta sẽ luôn luôn ở cùng ngươi, trông giữ ngươi."

"Được, đồng ý rồi thì không cho phép đổi ý, ta sẽ làm cho ngươi hạnh phúc, ta nhất định sẽ làm cho ngươi hạnh phúc." Lâm Khang Bình ghé vào trên người Tử Tình, bắt đầu động tác, khi thì ôn nhu, khi thì cuồng dã, lăn qua lộn lại ép buộc Tử Tình, Tử Tình có thể cảm giác được sự không muốn xa rời và sợ hãi của Lâm Khang Bình, cực lực đón ý nói hùa, bất đắc dĩ thể lực chung quy có hạn, mê mê man man bị Lâm Khang Bình ôm vào bồn tắm, vừa tỉnh dậy đã là tối rồi.

Tử Tình không biết lúc nàng ngủ Lâm Khang Bình vẫn nhìn nàng, từ trước đây rất lâu cho tới giờ, Lâm Khang Bình đã thích lúc Tử Tình ngủ thì nhìn nàng, nói thật ra, có thể lấy được Tử Tình hắn luôn có một loại cảm giác không chân thực, hắn vẫn biết Tử Tình có việc gạt hắn, đợi nhiều năm như vậy cũng không đợi được bí mật trong lòng Tử Tình, hắn biết Tử Tình cũng không có hoàn toàn tin tưởng hắn. Cứ lo lắng mãi Tử Tình có phải có một ngày sẽ rời khỏi hắn hay không, mãi cho đến khi sinh mấy đứa trẻ loại cảm giác này mới tốt hơn một chút, cho đến hôm nay hắn mới sáng tỏ cảm giác này của hắn là từ đâu mà đến.

Nhưng mà nói thật ra , sau khi biết được thân thế của Tử Tình. Ngược lại hắn có loại cảm giác tảng đá rơi xuống đất, Tử Tình cuối cùng cũng mở lòng, hắn cuối cùng cũng yên tâm.

Hai người thu thập xong ra phía trước, mấy đứa nhỏ đã ăn xong cơm chiều rồi, Tử Phúc Tử Hỉ ở thư phòng chờ bọn họ.

Hai người vừa mới vào thư phòng, Tử Hỉ vội đi lên hỏi: "Tỷ, ngươi thật sự bị cảm lạnh? Hiện tại cảm thấy thế nào rồi? Đều là ta không tốt. Không nên lôi kéo ngươi ngồi ở trong đình quá lâu."

Tử Tình ngẩng đầu vừa thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Tử Phúc, không biết làm sao mặt cũng có chút đỏ, vội nói: "Nghỉ ngơi nửa ngày đã không sao rồi, mọi người vẫn là nói chính sự trước đi."

"Tình nhi, ngươi thật sự có phương pháp làm thuỷ tinh? Tiểu Tứ về nhà nói với ta, ta còn không tin tưởng lắm, muội phu làm sao có thể có kỳ ngộ tốt như vậy?" Tử Phúc hỏi.

"Đại ca, đây có là cái gì? Chưa từng nghe qua một câu nói sao? Có tiền có thể bắt quỷ đẩy cối xay. Thực ra chúng ta đã mua được phương pháp từ lâu, chỉ là không tìm được cơ hội thích hợp để làm, trong nhà cuộc sống cũng không có khó khăn. Sợ quá chói mắt khiến cho người khác ghen ghét, cho nên vẫn luôn để đấy, muốn chờ các ngươi làm quan lớn một chút, thế lực của chúng ta lớn có thể che chở chúng ta thì làm tiếp, giờ không phải cơ hội đã tới rồi?" Trước khi Tử Tình trả lời Lâm Khang Bình đã cướp lời nói trước.

Lâm Khang Bình suy nghĩ kỹ rồi, từ nay về sau, tất cả những thứ không hợp thời đại trong đầu Tử Tình, Lâm Khang Bình đều phải ôm tới, chỉ nói học được ở chỗ người Tây Dương. Hơn nữa, Lâm Khang Bình cũng tính toán xong rồi. Tử Tình muốn làm cái gì, trước hết để cho Tử Tình dạy hắn biết, như vậy, có xuất xứ và có cớ, mọi người tất nhiên sẽ không đi hoài nghi một thôn cô chân không bước ra khỏi cửa. Cho dù như thế nào, hắn nhất định phải che chở Tử Tình chu toàn.

"Khang Bình. Tình nhi, các ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa, cái này cũng không phải là tiền trinh, chẳng lẽ các ngươi không muốn để lại cho đứa nhỏ?" Tử Phúc hỏi.

"Đại ca, ngươi yên tâm đi, đều là người một nhà, điều kiện trong nhà ta các ngươi cũng biết đại khái, dù sao mấy đứa nhỏ cũng không thiếu được. Chúng ta có kỹ thuật, Tình nhi nói chúng ta chiếm nhiều cổ phần hơn một chút, tổng cộng chia làm mười phần, các ngươi xem phân phối như thế nào cho thích hợp?" Lâm Khang Bình hỏi.

"Ý của ta là mỗi nhà chi hai ngàn lượng bạc trước, chúng ta lại dùng phương pháp nhập cổ phần, chúng ta chiếm ba thành, chúng ta phụ trách bản kế hoạch, cùng với kỹ thuật sản xuất trong tương lai, tiểu Tứ bỏ vào tinh lực tổng phụ trách, không bằng cũng chiếm ba thành, còn lại các ngươi mỗi nhà một thành, không tham dự kinh doanh, chỉ cần chờ chia hoa hồng, khoảng thời gian này mỗi tối tiểu Tứ phải tới đây, chúng ta dạy ngươi làm bản kế hoạch như thế nào, còn có phải dạy một ít những thứ khác, các ngươi thấy thích hợp không?" Tử Tình nói.

"Cùng dự liệu của ta không chênh lệch lắm, các ngươi trước tiên làm cái bản kế hoạch gì đó cặn kẽ, chờ cuối năm, mấy huynh muội chúng ta ngồi cùng một chỗ, định xuống việc này, ta lại cùng bọn họ nói chuyện kỹ càng một chút, đây là việc cực kỳ tốt, nếu không phải là Tình nhi phúc hậu, muốn nâng đỡ mọi người một phen, phỏng chừng lấy thực lực của các ngươi, hơn một vạn lượng bạc này còn không phải là chuyện nhỏ, hoàn toàn có thể tự làm." Tử Phúc nói. Năm trước Lâm Khang Bình tặng lễ muốn giúp hắn lên chức, vừa ra tay chính là năm ngàn lượng ngân phiếu, thực sự khiến Tử Phúc cảm động một phen.

"Đại ca, vậy chỗ cha mẹ nói như thế nào, chúng ta chừa chút cổ phần cho cha mẹ sao?" Tử Tình hỏi.

"Cái này ta đi nói, lúc chia hoa hồng hàng năm chúng ta mỗi người cho cha mẹ chút bạc tiêu vặt phỏng chừng cũng không khác lắm. Các ngươi làm việc chính đi, ta đi về trước tìm bọn họ nói chuyện." Tử Phúc nói.

"Đại ca, chủ yếu nhất, xưởng thuỷ tinh này phải xây ở nơi nào? Tiểu Tứ chỉ sợ vẫn muốn ở lại kinh thành, xây ngay ở kinh thành? Ý của ta là nhu cầu dùng ở kinh thành dù sao cũng lớn hơn một chút, chờ sau này kỹ thuật ổn định rồi, muốn xây phân xưởng ở đâu lại nói tiếp. Có lẽ hai năm sau ở phụ cần nơi này cũng mở một cái." Tử Tình nói.

"Cái này các ngươi thương lượng trước, ta cũng cảm thấy kinh thành không tệ, dù sao nơi đó người giàu có vẫn là nhiều hơn một chút." Tử Phúc nói xong bước đi.

Tử Phúc đi rồi, Tử Tình bắt đầu giảng nội dung bản kế hoạch cho Lâm Khang Bình và Tử Hỉ, giảng quy trình kỹ thuật chủ yếu sản xuất thuỷ tinh, giảng những tố chất căn bản cần có của người phụ trách xí nghiệp hiện đại, thực ra Tử Tình cũng không phải là hiểu lắm, chỉ là từng làm điều tra xã hội ở xưởng thủy tinh, xưởng xi măng. Tóm lại, từ đó về sau, mỗi tối Tử Tình đều tự lên lớp cho Tử Hỉ cùng Lâm Khang Bình, vừa giảng vừa làm bản kế hoạch, vừa làm vừa sửa, một năm mới rất nhanh đã trôi qua rồi.

Mười hai tháng giêng, lễ mừng năm mới thân thích nên đi đều đã đi rồi, Tử Tình ở Tình viên mời đại gia đình Tăng gia ăn cơm, sau khi ăn xong, Tử Phúc tập trung sáu huynh muội Tăng gia cùng hai người Tăng Thụy Tường Thẩm thị ở trong thư phòng lớn nhà Tử Tình, trước tiên là nói ý định của Tử Hỉ, rồi lấy ra bản kế hoạch Tử Tình và Tử Hỉ đã làm xong tương đối, lúc trước Tử Phúc đều cũng đã nói qua cùng mọi người, nên là rất nhanh đã thông qua đề nghị góp tiền.

Tăng Thụy Tường nói: "Nếu như thế, mời cả con dâu và con rể vào, mọi người cùng bàn bạc, nếu không có ý kiến gì, thì định ra một phần khế ước, huynh đệ ruột thịt cũng phải tính toán sổ sách rõ ràng, tương lai khỏi phải có chuyện gì liên quan không rõ, dù sao các ngươi đã ở riêng rồi, nhà nào sống nhà nấy, hôm nay các ngươi có thể nâng đỡ lẫn nhau như vậy, cha cũng an lòng rồi."

"Chúng ta cũng không có việc gì, tiểu muội, ngươi vừa tân hôn, ngươi dùng bạc đồ cưới của ngươi góp phần, tương lai sẽ tính là vốn riêng của ngươi, ngươi thấy thế nào? Hạ gia cũng không thiếu chút bạc ấy, Đại ca cảm thấy trong tay ngươi nếu không có chút bạc, sợ ngươi đứng không vững ở nhà họ, tự ngươi suy nghĩ mà làm." Tử Phúc nói.

"Được, ta nghe Đại ca, tỷ tỷ cũng đã nói với ta, có thể nói cho tướng công một tiếng, gọi hắn cùng vào, nhưng là bạc đồ cưới do ta làm chủ, còn nói chúng ta không được rêu rao khắp nơi." Tử Vũ nói.

Một lúc lâu sau, hội nghị gia đình của Tăng gia ngay tại thư phòng nhà Tử Tình đã kết thúc viên mãn, nữ tử cổ đại thông thường lấy chồng làm trời, hơn nữa bạc của mấy huynh đệ là nhà chồng cho lúc ở riêng, lại không hề động tới vốn riêng của các nàng, cho nên không hề có ngoại lệ mấy vị tẩu tử đều sảng khoái đồng ý.

"Tình Nhi, ngươi năm tuổi dạy chúng ta bán câu đối kiếm bạc, sau này dưa hấu, cây ăn quả, ngọc thạch, mỗi lần ngươi lăn qua lăn lại đều có thể mang đến cho chúng ta kinh hỉ, Đại ca biết cuộc sống bây giờ của ngươi cũng rất phát đạt, cho nên Đại ca mong đợi lần này ngươi có thể mang đến cho chúng ta kinh hỉ lớn hơn nữa." Chờ mọi người đi cả rồi, Tử Phúc vuốt vuốt tóc Tử Tình nói.

Động tác này Tử Phúc đã rất lâu không có làm rồi, mình thì hàng năm xuất môn ở bên ngoài, Tết âm lịch hàng năm đều là tụ tán vội vàng, tiểu nha đầu vô cùng nhu thuận lanh lợi xưa kia, bây giờ đã là mẫu thân của bốn đứa nhỏ, duy nhất không thay đổi vẫn là phần tình cảm huynh muội máu mủ tình thâm này, việc theo đuổi tiền tài cũng không có làm mất đi bản tính của nàng, điểm ấy khiến cho Tử Phúc càng cảm động, bởi vì hắn thấy a công bà đại cha cùng cô cô của mình giữa bọn họ bao nhiêu tính kế và tính toán chi li.

Tử Phúc đang cảm khái chuyện cũ, Tử Tình cũng đang nhớ lại từng màn người một nhà đồng tâm hợp lực, vất vả làm việc qua ngày, khi đó Tử Phúc cao hứng cũng thích vuốt vuốt tóc Tử Tình, cố ý chọc giận Tử Tình, thực ra mỗi lần Tử Phúc nhìn thấy động tác giơ chân, ảo não, quyệt miệng làm nũng của Tử Tình, tâm trạng tự dưng sẽ tốt lên rất nhiều.

Thực ra thì phải nói tâm tình tốt nhất là Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, dù sao đối với cha mẹ mà nói, không có gì có thể so với việc thấy con mình có tiền đồ, hơn nữa tương thân tương ái, nâng đỡ lẫn nhau thân như một nhà.

Tử Tình dạy toàn bộ những kiến thức mình biết về thuỷ tinh cho Lâm Khang Bình và Tử Hỉ, sau tết Nguyên tiêu Tử Hỉ ôm chừng hơn một vạn lượng ngân phiếu, mang theo hi vọng của cả nhà rời nhà vào kinh.

Tử Tình sợ hắn vừa bắt đầu đặt chân vào buôn bán, xử lý vấn đề khẳng định sẽ có rất nhiều chỗ không chu toàn, vẫn là để Lâm Khang Bình đi qua giúp hắn mấy tháng, Lâm Khang Bình làm ăn nhiều năm như vậy, làm việc thế nào cũng khéo léo đưa đẩy lõi đời hơn Tử Hỉ một chút. Hơn nữa, mảnh đất kinh thành này hắn cũng coi như quen thuộc.

Lại nói, hơn nửa tháng này Lâm Khang Bình vẫn luôn đi theo Tử Tình học tập, chỉ sợ biết được còn nhiều hơn cả Tử Hỉ. Đến kinh thành, ở chung một chỗ cùng Tử vẫn là có thể thương lượng với nhau, vốn là Tử Hỉ hi vọng Tử Tình cũng đi theo, Lâm Khang Bình không đồng ý, Tử Tình cũng không bỏ xuống được cái nhà này, chỉ có thể dặn dò Lâm Khang Bình đi sớm về sớm.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.