Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=321505
Trang 88/182

Người gởi:  trạch mỗ [ 14.01.2015, 01:49 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 260. từ chối ngoài cửa

"Ai nha, này thật đúng là tốt quá, có một câu nói của đại chất tử kia, còn tốt hơn nhiều so với chúng ta đi khắp nơi nhờ người, ôi chao ôi, cái này đúng là phải A di đà Phật rồi, cái gì cũng không ần lo nữa." Chu thị vui mừng chắp hai tay lại hô.

"Đại nương, chứ bát còn chưa có chổng lên đâu, bây giờ nói cái gì cũng còn quá sớm, người ta có chịu gặp mặt hay không, ta cũng không tính là gì, đại nương cũng đừng ồn ào để người ngoài biết, đến lúc đó làm không xong, lại bị người ta chê cười." Tử Phúc vội nghiêm nghị nói.

"À, yên tâm đi, đại nương cũng biết nặng nhẹ." Chu thị vội nói.

"Nhà Lão đại này, bọn nhỏ khó tới được một chuyến, không bằng giữ bọn họ lại ăn bữa cơm đi, cũng là tâm ý của các ngươi." Lão gia tử nhìn thoáng qua Chu thị nói.

"Ai nha, cũng đúng vậy, các ngươi ở lại ta rất cao hứng, Tử phúc, đại nương đi làm cơm, các ngươi cũng ở lại, vui vẻ uống vài chén với đại cha ngươi, nửa năm rồi, đại cha ngươi cũng không mấy dễ chịu, khó khăn lắm ngươi mới trở lại, đại cha ngươi mới có dáng vẻ vui vẻ như vậy, các ngươi chờ một lát, đại nương chuẩn bị xong ngay thôi." Chu thị lúc này cao hứng, cũng không so đo vấn đề thiếu lễ năm mới.

Đại tẩu, lúc chúng ta đi,trong nhà đã chuẩn bị tốt rồi, sáng nay Tình Nhi đã nói làm tiệc tẩy trần cho Tử Phúc. Tăng Thụy Tường vừa nói vừa đứng lên.

"Thế cũng được, thức ăn nhà ta khẳng định không bằng nhà Tử Tình, vậy ta sẽ không làm nữa." Chu thị nói xong cũng nhìn mọi người một chút, cuối cùng lại nhìn về phía Lâm Khang Bình.

Đáng tiếc Lâm Khang Bình không có mở miệng mời nàng, dẫn đầu đi ra ngoài trước rồi, Tăng Thụy Tường cũng là nghĩ tới mỗi lần mọi người ăn cơm chung một chỗ cũng không thống khoái, bởi vậy cũng không lên tiếng, cũng chỉ nói với lão gia tử: "Cha, sau khi thờ lạy mùng một kết thúc, người cùng nương còn có đại ca đến nhà con cùng ăn cơm đi,"

Lão gia tử gật đầu một cái. Hơi có chút thất vọng, vốn tưởng hôm nay có thể đi theo cùng mọi người tới nhà Tử Tình tụ tập, nhưng là chẳng có ai mở miệng mời bọn họ.

Sau khi mấy người Tăng Thụy Tường đi, Điền thị ở một bên không âm không dương nói một câu: "nhìn đi, Bây giờ đến cơm cũng lười gọi chúng ta đi ăn. Ngươi cả ngày khen nó đàng hoàng phúc hậu, có thành thật phúc hậu như vậy?"

"Được rồi, ngươi bớt nói hai câu đi. Không nhìn xem ngươi làm tổn thương lão Nhị thành cái dạng gì rồi?" Lão gia tử không kiên nhẫn quát Điền thị một câu.

"Trách ta, không có ta, nó có thể có ngày hôm nay? Nó...."

"Ta không tranh cãi với ngươi, ta ra ngoài đi dạo." Lão gia tử nói đan hai tay cắm vào trong ống tay áo, đi ra ngoài. từ đường cái trong trấn đi về phía nam tới đầu, là có thể nhìn thấy học đường. Xa hơn một chút cũng có thể nhìn thấy sân nhà Tăng thụy Tường, lão gia tử lặng yên nhìn về phương hướng kia thật lâu, mới thở dài xoay người về nhà.

Sau cuối năm, Vương Tài Vương Hỉ mang theo A Thổ cùng A Thủy trở lại. Cách Lâm Khang Bình làm sổ sách thực sự quá chậm. Tử Tình tiếp nhận, cửa hàng ở kinh thành năm nay bởi vì có xà bông thơm cùng một ít đồ chơi Tây dương khác, bởi vậy có hơn một ngàn một trăm lượng lợi nhuận lãi ròng, cũng là lần đầu, cộng với tiền thuê cửa hàng hai nơi, vẫn còn chống đỡ không đủ đầu nhập năm nay vào kinh thành. Khang trang bên kia, bây giờ cũng là số âm, bởi vì năm nay vừa mua đất cỏ lau cùng núi hoang, vừa đầu nhập thêm năm trăm lượng bạc. Chanh viên thu tất tần tật mới được có hơn ngàn lượng, cộng thêm địa tô các nơi cùng tiền thuê cửa hàng, cũng chỉ trừ được đầu tư hai nơi của năm nay. Năm nay có thể còn dư lại cũng chỉ là ba ngàn lượng bạc hai lần Lâm Khang Bình ra khỏi nhà kiếm được.

Năm trước, Tăng Thụy Tường đã hỏi ý của Tử Tình, có muốn mùng một đầu năm về nhà tụ tập cùng bọn họ hay không, Tử Tình suy nghĩ một chút, vẫn là từ chối, nếu phong tục cho phép, vẫn là tôn trọng loại ước định mà thành lệ đi, không nên bị người lên án, ngay cả Xuân Ngọc người thích chiếm tiện nghi như vậy, cũng không có vào ngày mùng một năm mới mà trở lại.

Mùng hai, một nhà Tử Tình về nhà mẹ đẻ, Tử Tình thấy Thẩm thị cùng Lưu thị còn có Trần thị đang nói giỡn, Lưu thị thấy Tử Tình trước cười nói: "Muội muội, hôm qua sao không tới? Cha nói người đã gọi ngươi, ngươi không chịu, đại ca của ngươi còn nói một câu, ngươi khi nào thì biết làm kiêu vậy."

"Ta còn không phải sợ các ngươi oán giận ta sao? thật đúng là có lòng tốt mà không được báo đáp. Hôm nay chuẩn bị đồ ăn ngon gì cho ta? Phải lấy ra được chút thành ý."

"Cái này cũng đừng trách ta, nương nói, năm nay người không nhiều lắm, trong nhà chỉ có mấy nữ nhân chúng ta, không cần chuẩn bị quá nhiều đồ, ngươi cùng một nhà Tiểu cô còn có mấy người Nhị cô, cũng không ăn hết bao nhiêu. Không tin ngươi hỏi Nhị tẩu ngươi đi, có phải hay không?" Lưu thị cười nói.

"Nương, hôm qua mọi người cùng ăn cơm, A công bọn họ đến học đường rồi sao?" Tử Tình hỏi.

"Không biết, con hỏi cái này làm cái gì?" Thẩm thị hỏi.

"Nương, người nghĩ đi, Đại cô con là người dễ dàng chết tâm như vậy sao? Một lát nhà nàng muốn tới, nhà ta không mở cửa, bên kia Đại cha cũng không cho vào, vậy bọn họ đi đâu được?  Bà con có thể dằn lòng thấy ngoại tôn yêu dấu năm mới lông bông ở bên ngoài."

"Quan tâm những thứ kia làm gì? Không bằng mấy người chúng ta chơi bài, khó khăn lắm mới sống yên ổn được một năm, Đại cô ngươi bọn họ còn muốn tới bên kia lạy qua thì cũng tới rồi." Trần thị cười nói.

"Đúng rồi, đánh bài, năm nay ta muốn thắng trở lại phần năm ngoái thua, Nhị tẩu ngươi hôm nay trong bụng không có thần tài che chở rồi, vận khí cũng là không giống nữa." Lưu thị cười hưởng ứng, Tử Tình nhớ tới Trần thị năm ngoái đúng là không thể hiểu nổi, cả một mùa xuân đánh mạt chược, lại chưa từng thua, giống như thần bài trong phim ảnh Hồng Kông, vận khí tốt không phải là một loại tà môn à, quá thú vị rồi.

Mấy người vừa mới cầm mạt chược trên bàn: "Nương, con vẫn còn không yên lòng, nếu Đại dượng cùng mấy người Tiểu cô cùng nhau đến đây, chúng ta vẫn không mở cửa ra? Hoặc là Đại dượng không đến, sai mấy Mao đến đây, ta thật đúng là đuổi họ đi?" Trong lòng Tử Tình thật sự không yên tâm, với tính lợi dụng tất cả mọi dịp của nhà Xuân Ngọc, Tử Tình thấy sống chết cũng có thể tìm tới cửa, mùng hai năm mới cơ hội tốt như vậy, bọn họ sẽ không bỏ qua một cách vô ích.

"Cha con cùng Đại cha đến nhà ông cậu con rồi, trở về ngay thôi, đã bảo trước Tiểu cô con rồi, còn Nhị dượng con nữa, yên tâm đi," Thật ra thì Thẩm thị cũng không phải là yên tâm, trước kia cũng không phải là chưa từng đóng cửa không cho nàng vào, vấn đề là, nàng xoay người liền tìm lão gia tử cùng Điền thị cùng tới hỗ trợ, cũng không thể đóng cửa không cho cha mẹ mình vào đi? Việc này truyền ra, danh tiếng của Tăng Thụy Tường chẳng lẽ không cần nữa?

"Nương, con muốn nói, còn không bằng gọi Lâm An Lâm Phúc nhà đại muội muội tới, cùng mấy người phụ nhân trong nhà chúng ta, cũng không nên cùng bọn họ lôi kéo." Trần thị nói.

"Vậy cũng không tốt lắm, lôi kéo đứng lên, có khi bọn họ còn khóc lóc om sòm, người không biết còn tưởng rằng chúng ta ỷ thế hiếp người. Có lẽ bọn họ cũng không tới, không thì còn có ta đây." Thẩm thị suy nghĩ một chút nói.

Vừa mới mới cầm mạt chược lên chơi, chuông cửa liền vang lên, Thẩm thị đích thân đi mở cửa, mấy người Tử Tình cùng vội đi theo, Thẩm thị đẩy mắt con trên cửa trước, kể từ khi nhà Tử Tình đổi loại cửa lớn trên cửa có mắt mèo, thuần tiện đổi luôn cho bên Thẩm thị, chủ yếu là không muốn mở cửa cho một nhà Xuân Ngọc.

Đứng ngoài cửa chỉ có một nhà Thu ngọc, Thẩm thị vội mở cửa. "Tiểu cô, Tiểu dượng, chúc mừng năm mới, tới sớm thế." Tử Tình nói.

Thu Ngọc cùng Chú Vân Giang đáp lễ cho Thẩm thị trước, sau đó mới nói với mọi người: "Trước đừng chúc tết cho ta, mùng bốn đầu năm, cả nhà các ngươi cũng tới đây, năm trước không tốt, năm nay chỉ mời mấy nhà, sẽ không ngồi cùng với mấy người Đại cô các ngươi."

"Đi chứ, thể diện Tiểu cô vẫn phải cho." Lưu thị cười nói.

"Mấy người các ngươi thật đúng là hưởng phúc, sáng sớm đã lên bài, người nào nhường vị trí cho ta, hôm nay ta là cô nãi nãi về nhà mẹ đẻ." Thu Ngọc cười nói.

Thu Ngọc vừa nói, tất cả mọi người đều muốn đem vị trí tặng cho nàng, Thu Ngọc cười nói: "hay là con người ta có duyên, tới chỗ nào cũng đều cho thể diện." Cuối cùng vẫn là Lưu thị đi ra ngoài, nàng muốn đến phòng bếp chuẩn bị cơm trưa, Tiểu Thanh tới hỗ trợ.

Tử Tình cảm thấy một năm này Thu Ngọc vẫn có một chút thay đổi, sau khi Tử Tình từ chối Chú Vân Giang, cũng có một thời kỳ Thu Ngọc tức giận, khi nàng tới nhà Tử Tình nói chuyện một phen kia, ít nhất, nàng vẫn biết trước kia mình làm không đúng, Điền thị làm không đúng. Hơn nữa, cũng không đề cập tới việc muốn Tử Tình sắp xếp công việc cho Cú Vân Giang nữa, nhưng mà, Tử Tình vẫn thu hà bao nàng làm, cũng sẽ đưa một phần quần áo lông cho nàng làm, mỗi lần cũng chuẩn bị thỏa đáng đưa tới. Quan hệ hai nhà coi như không tệ.

Vừa ngồi xuống bài được một vòng, chuông cửa lại vang lên, lúc này đúng là Tăng Thụy Tường trở lại, vừa vào đến cửa đã hỏi: "Không có người của Yến gia tới chứ?" Hắn cùng Tăng Thụy Khánh từ trên núi đầu thôn liền tách ra, Tăng Thụy Khánh muốn vội đưa Chu thị về nhà mẹ đẻ, một lát nữa, Tử Bình muốn dẫn đứa nhỏ trở lại, bởi vậy không biết Xuân Ngọc bọn họ có tới nhà Tăng Thụy Khánh hay không.

"Một nhà Tiểu cô tới, nhà Đại cô còn không có." Tử Tình nói, đoán chừng nhà bọn họ tám rưỡi ra cổng, đi đến đây cũng phải mười giờ, lại còn phải tới nhà cũ một chuyến trước, đến được bên này cũng phải hơn mười giờ, Tử Tình vừa nhìn đồng hồ Tây Dương để bàn một chút, vừa mới hơn mười giờ một chút.

Ai ngờ vừa chưa được mấy phút, chuông cửa lại vang lên, lúc này đúng là người Yến gia tới, Tăng Thụy Tường tự đi ra ngoài, mấy người Tử Tình cũng vội theo sau, quả nhiên, đứng ở bên ngoài là Yến Nhân Đạt, một nhà Đại Mao cùng một nhà Tam Mao, còn có Ngũ Mao, Hoa Quế, Tăng Thụy Tường nói: "Các ngươi trở về đi thôi, năm trước ta đã nói rõ ràng rồi, các ngươi sau này không nên tới nhà ta nữa, các người làm như ta nói đùa à. Lúc đó ta đã nói trước mặt cha mẹ, từ đó về sau ta làm như không có muội muội này."

"Nhị ca, sai chính là ta, bọn nhỏ có gì sai? Ngươi nhìn một chút, năm mới, bọn nhỏ tới nhà cậu để chúc tết, không cho vào cửa, nói trước đây sao? Nhị ca ngươi không nhìn chút tình mọn của của ta, không nhìn muội tử ngươi, chẳng lẽ ngươi cũng không nhìn đến cha mẹ một chút sao? Cha mẹ lớn tuổi rồi, cũng bởi vậy, phiền lòng, sinh bệnh, trong lòng ngươi có thể yên tâm sao?" Yến Nhân Đạt chắp hai tay, thỉnh cầu.

Vừa nói cái này, Tăng Thụy Tường càng tức, mắng: "Cha mẹ nếu có việc gì, cũng là giận ngươi ngay cả cốt nhúc của mình cũng có thể xuống tay, ngươi còn là người hay sao? Ngươi còn mặt mũi mà nói cái này, cút đi, lăn được bao xa thì lăn, coi như mấy năm nay bạc đều cho chó ăn rồi." Nói xong Tăng Thụy Tường đóng cửa sổ nhỏ lại, không để ý mấy người Đại Mao, Tam Mao la lên, về phòng mình trước.

Tử Tình ngoắc ngoắc tay với Tử Vũ, len lén ở lại, muốn nghe xem bên ngoài họ nói cái gì.
By Trạch Mỗ


Người gởi:  trạch mỗ [ 15.01.2015, 00:48 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 261, từ chối ngoài cửa ( hai )

Tử Tình nghe Đại Mao nói trước tiên nói: "Cha, ngươi làm sao bây giờ? Ta mang theo lão bà đứa nhỏ chúc tết nhà mẹ vợ ta trước, sáng sớm, không công đi đường xa như vậy, còn tưởng rằng có thể ở nhà nhị cữu ăn bữa ngon, năm cũ nên nhà đại cữu đãi khách, ta cũng không tới, khó khăn lắm mới đợi được đến tết, còn không để vào cửa, cái này là chuyện gì hả?"

"Đại ca phải đi, không bằng chúng ta cũng đi đi, dù sao chúng ta còn gần một chút." Tam Mao hỏi ý kiến của Hồng Tú.

"Biết đủ đi, nhị cữu ngươi còn chưa giống đại cữu dường như cầm chổi quét chúng ta đi, không bằng, ta chờ một chút, nhị cữu ngươi vẫn mềm lòng hơn đại cữu ngươi. Hôm nay mà không vào được cổng nhà nhị cữu ngươi, về sau muốn vào càng khó, không thấy một năm này chúng ta đến vài lần cũng không để chúng ta tiến vào, nhị cữu ngươi lúc nào thì đổi cái cửa như thế này chứ?" Yến Nhân Đạt nói.

"Cha, lão nhân gia ngươi làm việc cũng quá ác đi, chúng ta không đợi, có lão nhân gia ngươi ở đây, nhị cữu có thể để chúng ta vào cửa mới là lạ đấy? Tam Mao, chúng ta đi, chúng ta về sau tự đến, cha làm việc tự cha gánh vác, chúng ta không phạm sai lầm gì, nhị cữu dựa vào cái gì nhốt chúng ta ngoài cửa?" Hồng Tú nói.

"Đi cái gì mà đi, nếu không phải vì ngươi, chúng ta có thể có ngày hôm nay sao? Ngươi có ý này cũng tốt nhỉ." Yến Nhân Đạt mắng.

Ai ngờ Hồng Tú căn bản không chịu thua cái bộ này của hắn, trả lời: "Cha, oan có đầu nợ có chủ, nếu không phải là lão nhân gia ngươi đã làm chuyện sai, chúng ta có thể bị đuổi? Ta hôm nay mới xem như đã biết, thanh danh Yến gia ngươi đã thối đến mức nào rồi? Cháu ngoại trai tới cửa chúc tết, lại để cho cậu dùng chổi quét ra, thật sự là chê cười, ta sống mười mấy năm cũng chưa từng gặp, ta cũng không cùng các ngươi ở lại đây mất mặt nữa."

Một nhà Hồng Tú nói xong muốn đi, Yến Nhân Đạt quát: "Trở về đến nhà đại cữu ngươi trước, nói cho bà ngoại ngươi một tiếng, để ông ngoại bà ngoại ngươi tới một chuyến, đưa chúng ta đi vào."

Tử Tình cùng Tử Vũ rón ra rón rén rời cổng lớn, trở về cùng Tăng Thụy Tường nói bọn họ bị Tăng Thụy Khánh chổi quét ra, bây giờ còn không chết tâm, bọn họ phái người đi mời lão gia tử cùng Điền thị .

"Cha mẹ đến ta cũng không mở cửa, lúc này, nói cái gì hôm nay ta cũng không nhượng bộ để cho hắn vào cửa, công sức một năm này đều uổng phí, về sau lại dây dưa không rõ." Tăng Thụy Tường nói, hắn cũng biết, về sau có thể đoạn giao hay không, mấu chốt chính là hôm nay.

"Cũng không phải là lời này, hôm nay bọn họ muốn để bọn họ vào cửa, còn tưởng rằng chúng ta giống như trước kia, mềm lòng dễ nói chuyện đây. Ta nghĩ đến Yến Nhân Đạt xấu xa, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ đến hắn xấu xa như vậy, Vũ nhi nhà chúng ta cũng lớn như vậy, chưa biết chừng lại có ý xấu, hắn đến cốt nhục ruột thịt cũng có thể tính kế loại bỏ, chúng ta tính là cái gì? Nên phòng bị thật tốt." Thẩm thị cũng nói.

Thu Ngọc nghe xong nửa ngày không nói gì, muốn khuyên cũng không có lập trường khuyên, một nhà Xuân Ngọc làm ra chuyện như vậy, làm cho người ta muốn giúp nhưng tìm khắp cũng không được lý do gì.

Quả nhiên, không đến một lúc, chuông cửa lại vang, Tăng Thụy Tường nói: "Còn phải để tự ta đi nói rõ ràng với cha mẹ." Nói xong cũng tìm cành trúc bó chổi cầm trong tay.

Lúc này hai vợ chồng Thu Ngọc cũng đi theo Tăng Thụy Tường tới cửa, mở ra cửa sổ nhỏ thấy lão gia tử cùng Điền thị quả thật đứng ở trước cửa, Điền thị quay lưng vào cửa không biết nói cái gì.

Tự Tăng Thụy Tường hé một khe cửa đi ra ngoài Thu Ngọc cùng Chú Vân Giang cũng đi theo ra ngoài, Điền thị thấy Tăng Thụy Tường đi ra, kìm nén con tức mềm giọng nói: "Tường nhi, nghe lời mẹ, ngươi để cho bọn họ vào đi thôi, ngươi xem, bên kia trên đường đã có người chỉ trỏ rồi. Còn có, ngươi xem mấy người bọn họ còn mang theo đứa nhỏ lớn được mấy tháng đâu đứng ở cửa chịu lạnh đã nửa ngày."

"Nương, nhiều năm như vậy nghe cha mẹ bao nhiêu lần khuyên, bao nhiêu chuyện ta đều nhịn xuống, đến cả chuyện của Tình nhi ta cũng nhịn xuống, nương còn muốn ta làm như thế nào nữa? Ngày Tam Mao thành thân ta lại nghẹn một bụng tức, thân thích như vậy nói ra ai không nhạo báng? Cái này cũng là thôi, ai ngờ người con rể ngươi luôn coi trọng xấu xa đến tận xương, đến ngay cả cốt nhục ruột thịt của mình cũng phá bỏ không cần, còn có cái gì hắn làm không làm được? Chưa chừng lại đến nhà của ta dùng chút ý xấu gì, ta đến lúc đó muốn khóc cũng không tìm được chỗ. Chuyện này ngày hôm nay không thương lượng, chẳng những hôm nay, sau này, cửa nhà ta bọn họ cũng đừng mơ mà vào, cha, lời này ta đã sớm nói qua, nhị lão các ngươi muốn nguyện ý ở lại, thì theo ta đi vào." Tăng Thụy Tường nói.

"Vào cái gì mà vào? Phải tất cả cùng vào, nếu không, khiến cho mọi người xem xem, đại tú tài ngươi nuôi được bốn con trai tú tài làm sao nhốt cha mẹ ở ngoài cửa, làm sao tẫn hiếu đạo với cha mẹ?" Điền thị thấy mềm không được, liền thay đổi thành một bộ dạng không không biệt phải trái.

"Nương, ngươi cũng đừng khiến nhị ca khó xử nữa, nhiều năm như vậy, nhị ca làm cũng quá nhiều rồi." Thu Ngọc tiến lên khuyên nhủ.

"Vì sao khó xử? một năm mới, để vài cháu ngoại trai ở ngoài cửa đông lạnh nửa ngày, đến đứa nhỏ mấy tháng tuổi cũng không buông tha, cho dù là hàng xóm không quen, cũng sẽ gọi đi vào uống chén trà nóng, có ông cậu nào như vậy chứ? Nói đến chỗ nào, cũng không có đạo lý này?" Điền thị vỗ tay nói.

"Nương, muốn nói như vậy, ta tìm một chỗ bình luận phân xử thật tốt, nếu không, mời Tam nương Tứ nương đến, mời hai vị di nương đến, còn có hai vị cậu, còn có lí chính trong thôn, cùng với tất cả lão nhân, đem việc họ Yến nói ra rõ ràng xem nhà ai có thể để cho hắn vào cửa? Ta cũng bằng bất cứ giá nào, không cần thể diện này, cả nhà nói ra hết, bắt đầu nói từ đầu." Thẩm thị đi ra ngoài, nói với Điền thị. Thẩm thị đi ra ngoài, mấy người Tử Tình tự nhiên cũng cùng đi ra ngoài, canh giữ ở cửa.

"Ngươi đây là hù dọa ai vậy? Một năm mới mà các ngươi cũng không sợ xấu hổ, có chút chuyện ấy còn đáng mới mấy người kia, ta chính là nương của các ngươi, ta nói phải nghe." Điền thị quát Thẩm thị.

"Nương, ngươi cũng biết ngươi là nương của ta? Các ngươi nếu không đi vào, chúng ta đi vào. Cha, lão nhân gia ngươi mang theo nương ta sớm trở về đi." Tăng Thụy Tường nói với lão gia tử đứng một bên không nói gì, biết lại phân tích cùng Điền thị cũng là vô dụng, chỉ thêm đau lòng.

"Ngươi, ngươi dám như vậy đối với ta, ta liền tuyên dương khắp nơi ngươi bất hiếu, xem Tử Phúc như thế nào làm được quan?" Điền thị thấy Tăng Thụy Tường xoay người, gào lên.

Tăng Thụy Tường nhìn Điền thị một lúc, âm thanh đau buồn hỏi: "Nương, có thể nói với ta vì sao không? Xuân Ngọc cùng hắn nhiều năm như vậy, cho ngươi cái gì? Xa không nói, hãy nói năm cũ chuyện này bị lật ra, ngươi trúng phong nằm ở trên giường nói không ra lời, nhanh như vậy ngươi có thể tha thứ hắn rồi? Cứ như vậy một cái đồ xấu xa đến tận trong xương, ngươi bảo vệ hắn như vậy, vì hắn, ngươi bỏ qua tiền đồ  của con trai ngươi, bây giờ, lại muốn bỏ qua tiền đồ của tôn tử ngươi, con trai tôn tử ngươi ở trong lòng ngươi, đến một người như vậy cũng không bằng sao?"

Ánh mắt Điền thị có vài phần tránh né, đột nhiên có vài phần tức giận, vừa muốn mở miệng, vừa khéo lúc này, lão gia tử đi tới kéo Điền thị nói: "Ngươi chính là tuyên dương hay là tuyên dương trắng ra, không chỉ có thối thanh danh một mình ngươi, một nhà lão nhị đối với chúng ta như thế nào, hàng xóm láng giềng người nào không xem ở trong mắt, ngươi làm cho người ta nói cái gì? Theo ngươi, hôm nay ta liền chuyển về học đường, để mấy đứa Đại Mao ở lại ăn bữa cơm, đừng làm cho lão nhị khó xử."

"Ăn cái gì mà ăn, trong nhà thời gian dài như vậy không nổi lửa, chỗ nào có cái gì tốt chứ?" Điền thị trả lời.

"Bà ngoại, chúng ta sẽ không ở lại làm khó xử cả nhà, chúng ta về nhà mẹ đẻ ta trước." Hồng Tú nói, sau đó lại nói với Tăng Thụy Tường cùng Thẩm thị: "Nhị cữu, nhị cữu nương, năm nay chúng ta cũng đã thăm hỏi rồi, chúng ta đi thôi."

Tam Mao vừa đi, Đại Mao cũng muốn đi, lão bà Đại Mao giật nhẹ quần áo Đại Mao, thấp giọng nói: "Người nhà mẹ đẻ ta đều biết đến chúng ta đến bên này trước, trở về giải thích với bọn họ thế nào đây?"

"Không bằng chúng ta liền ở lại, thường ngày chúng ta cũng không thời gian đến thăm bà ngoại lão nhân gia nàng, hôm nay vừa vặn cùng theo ông ngoại bà ngoại." Đại Mao đành phải nói.

Thu Ngọc thở dài, nói: "hay là đến nhà ta trước đi, dù sao sớm cũng phải mời, trễ cũng phải mời, hôm nay mời về sau cũng bớt việc."

"Nhị ca, nhị tẩu, hôm nay chúng ta về trước, mùng bốn tới nhà của ta đi, nói như vậy đã định rồi nhé." Thu Ngọc nói với Tăng Thụy Tường cùng Thẩm thị.

"Mộc Mộc cùng Uyển Tình ở lại đi, cơm tối nếu có thời gian cứ tới đây, nếu không có thời gian, ta phái người đưa hai đứa nó về nhà. Mùng bốn nhà mẹ đẻ ta tới, để mấy đứa nhỏ đi qua." Thẩm thị nói.

"Vậy sửa thành mùng sáu đi. Mộc Mộc ở lại cũng được, đa tạ." Thu Ngọc nói xong liền kéo Điền thị trở về, Điền thị không cam lòng không biết than thở cái gì, Thu Ngọc vừa là dỗ vừa là kéo, mang Điền thị đi, lão gia tử nhìn Tăng Thụy Tường một chút, muốn nói cái gì, vẫn là không nói ra miệng.

"Họ Yến kia, nhớ kỹ, về sau chúng ta chính là nước giếng không phạm nước sông, ngươi cũng không cần đến nữa, người mấy chục tuổi rồi, đừng để ta phải đánh đuổi ngươi đi, trên mặt ngươi cũng không vinh dự gì." Tăng Thụy Tường nói với Yến Nhân Đạt đang xoay người đi.

Tăng Thụy Tường nói xong, cũng không để ý tới bên cạnh, kéo tay Thẩm thị trực tiếp vào nhà đóng cửa.

Mấy người Tử Tình thấy sắc mặt Tăng Thụy Tường khó coi, cũng không dám lớn tiếng nói chuyện, Lưu thị hỏi: "Bà làm việc phương thức thực không giống với người khác, chuyện trước kia không nói, lúc này đã biết nhân phẩm của đại dượng, còn thiên vị hắn như vậy, thật là có chút không nói nổi."

"Cha ta là bà sinh ra sao? Ta thấy không giống, nếu không phải con ruột, cũng dễ lý giải, nếu là con ruột, không có đạo lý coi con mình là cỏ rác, coi một kẻ hỗn đản như vậy làm bảo bối." Trần thị hỏi.

Lời nói của Trần thị lời nói khiến cho Tử Tình cộng minh, nhưng Tử Tình cũng chỉ là đoán qua, một chút dấu hiệu cũng không có.

"Ta cũng đã hỏi qua tướng công, ta đã nói qua không phải là con ruột, nhưng tướng công mắng ta một chút, nói là con ruột. Nếu không phải là con ruột, làm sao có thể một chút phong thanh cũng chưa nghe qua, cái này thật đúng là khó hiểu." Lưu thị nói.

"Ta cũng hỏi qua tướng công, hắn nói chưa từng nghe qua không phải là con ruột, chẳng qua là ta cảm giác thấy vậy." Trần thị nói.

Tử Tình nghe xong cũng bị dọa nhảy dựng, nói thật ra, mình hồi bé thật đúng là không nghĩ tới vấn đề này, cho rằng Điền thị chỉ là đơn thuần muốn tống tiền giúp một nhà Xuân Ngọc, cái này có thể lý giải, cuộc sống nhà mình phát đạt rồi, một nhà đại cô cũng khóc than, tâm lý lão nhân có chút bất công cũng bình thường. Nhưng Lưu thị cùng Trần thị mới gả tới vài năm, đã sớm cảm giác được Tăng Thụy Tường không phải là con ruột của Điền thị, cái này không thể không làm cho người ta nghi ngờ.

Người gởi:  trạch mỗ [ 16.01.2015, 01:30 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 262, Tử Phúc nhậm chức

Nói thật ra, Tử Tình có suy nghĩ này vẫn là sau khi đã biết chuyện của Xuân Ngọc, theo lý thuyết, nếu là mẹ ruột, sẽ không bởi vì Xuân Ngọc cùng Yến Nhân Đạt tự định chung thân mà trách tội lên trên người Tăng Thụy Tường, dù sao khi đó, Tăng Thụy Tường không ở nhà, đối với việc này hoàn toàn không biết gì cả, nhưng Điền thị bởi vậy mà sinh ra dồn ép chặt đứt con đường học nghiệp của nhi tử, kiếm tiền nuôi cả nhà, nuôi một đám sói mắt trắng.

Thấy giọng điệu Tăng Thụy Tường chất vấn hôm nay, chỉ sợ trong lòng cũng là có nghi ngờ, Tử Tình ngẫm nghĩ, dường như từ Đoan Ngọ năm trước Điền thị lại để một nhà Xuân Ngọc ở lại sau học đường,Tăng Thụy Tường đối với tâm của Điền thị cũng phai nhạt rất nhiều, bằng không, cũng sẽ không thể để mấy người Tử Phúc đưa lễ năm mới vào trong tay lão gia tử.

Quên đi, mặc kệ thế nào, hôm nay mục đích đã đạt tới rồi, Tử Tình vội chạy lên phía trước, cầm chổi trong tay Tăng Thụy Tường, ném sang một bên, mình thì kéo cánh tay của Tăng Thụy Tường, Tăng Thụy Tường cũng không nói chuyện, chỉ là xoa đầu Tử Tình.

Buổi chiều, mấy người Tử Phúc vào cửa, mở miệng liền hỏi: "Hôm nay bọn họ đến sao?"

Tử Vũ đem chuyện đã trải qua nói lại một lần, Tử Hỉ vội vàng dậm chân nói: "Ta đã nói ta hôm nay không đến nhà bà ngoại, ở lại trong nhà xem náo nhiệt, đại ca cứ kéo ta đi."

"Ngươi nếu muốn xem náo nhiệt, còn có một lần cơ hội, đến lúc đó liền giao cho ngươi giải quyết." Tử Phúc nói.

"A? Còn lại đến nữa? Khi nào thì bắt đầu vậy?" mấy người Tử Tình đều hỏi.

"Ngày tiểu Tam thành thân, khẳng định còn có thể mượn cơ hội này tới cửa, khi đó cửa lớn mở, bọn họ cho rằng chúng ta không muốn xấu mặt trước mọi người ở trên tiệc cưới, chỉ có thể nhịn bọn họ, giống như Tình nhi năm đó, vì mặt mũi chỉ có thể việc lớn hóa nhỏ. Bởi vậy, lần này nhất định không thể cho bọn họ vào cửa, bằng không, về sau còn có thể có rất nhiều phiền toái." Lâm Khang Bình nói.

Tăng Thụy Tường nghe xong trầm mặc một lát, nói: "Nói có lý, đáng tiếc, hối hận thì đã muộn. Tiểu Tứ, đến lúc đó dựa vào con rồi."

"Được rồi, không thành vấn đề, đến lúc đó ta mượn cái chổi lớn, vù vù tiếp đón trên mặt bọn họ, ta cũng không hạ thủ lưu tình." Tử Hỉ nói xong còn động thủ khoa tay múa chân mấy cái, làm cả nhà cười ha ha.

Hạ Ngọc cũng nhịn không được nở nụ cười, nàng vào cửa sau đó. Đi trên đường, vừa vặn đụng phải Thu Ngọc dẫn mấy người Điền thị trở về, biết chuyện đã xảy ra vừa rồi, trong lòng cũng hơi buồn phiền, không thể nói rõ là vì ai, một mặt đáng tiếc cho Xuân Ngọc, gả cho nam nhân như vậy, một mặt cũng vì Điền thị nhiều năm bất công không đáng giá như vậy, lại không nghĩ tới, phẩm tính của Xuân Ngọc là như thế nào.

Cơm chiều khi vợ chồng Thu Ngọc chạy tới, kể lại sau khi ăn xong đem Yến Nhân Đạt đuổi đi, lão gia tử cùng Điền thị vẫn trở về nhà Tăng Thụy Khánh.

"Xem ý hắn còn muốn ở lại tiếp một hai ngày, nào có chuyện tốt như vậy, nếu không nhìn tới phân thượng mấy đứa nhỏ, ta quan tâm hắn làm gì? Muốn cổ động nương chuyển về học đường, nói đại tỷ mai kia mang theo theo cả nhà Quế Anh tới chúc tết cha mẹ, bị ta nói cho một hồi, ta đưa thẳng cha mẹ tới nhà đại ca, thân thể nương vẫn luôn không tốt, còn hầu hạ cả nhà hắn gì nữa? Không có cửa đâu." Cơn tức của Thu Ngọc dường như còn chưa ngừng lại.

Tử Tình vẫn là có chút bội phục Thu Ngọc, cá tính có vài phần tương tự với Tăng Thụy Khánh, lại hơn Tăng Thụy Khánh vài phần tình người, nên có gì nói cứ việc nói thẳng, chưa từng ủy khuất bản thân, trừ khi bản thân nguyện ý, không có người có thể tính kế đến nàng, nhưng nói lại, nàng nói cái gì, Điền thị ngay cả không thích nghe, nhưng chưa từng thấy Điền thị tức giận với nàng, không giống như Tăng Thụy Tường, hơi có chút không theo ý nàng, lập tức thay đổi ngay sắc mặt.

Sau khi ăn xong, một nhà Hạ Ngọc đi theo đến ở nhà Thu Ngọc, giữa tỷ muội thế nào cũng thân hơn một chút.

Qua mùng sáu, trong nhà cơ bản cũng không có khách nào nữa, Thẩm thị bắt đầu chuẩn bị hành lý cho Tử Phúc đi nhậm chức, lần này từ kinh thành trở về, Tử Phúc chỉ đem theo chút quần áo trang sức, phòng ở với đồ dùng trong nhà đều cho thuê, còn lại cái gì có thể bán lấy tiền đều bán sạch, không thể bán thì để lại khố phòng, để mấy người Vương Tài trông coi.

Đồ dùng trong nhà tất nhiên là không cần quan tâm, quan nha đều có trang bị, nhưng là tất cả chăn đệm bốn mùa, rèm cửa sổ rèm cửa, đều phải chuẩn bị hết, xiêm y trang sức trên người cũng phải mua thêm, còn có nha hoàn bên người, bà tử gã sai vặt cái gì cũng phải mua vài người, Thẩm thị cùng Lưu thị tất nhiên là bận túi bụi, Tử Tình cũng không nhàn rỗi, lục ra từ trong khố phòng vài thớt vật liệu may mặc tốt, lấy ra cắt, cũng chia mấy khối tặng Trần thị, Trần thị còn giúp Lưu thị may hai bộ, Tử Tình thì làm cho Tử Phúc hai bộ y phục hàng ngày.

Bên này Tăng Thụy Tường cả ngày vui sướng, bận rộn chăm sóc, rảnh rỗi, vui cười chơi đùa, phấn khích lộ ra, ai cũng không nhớ ra đưa lão gia tử cùng Điền thị đến ở vài ngày.

Nhà Tăng Thụy Khánh cùng nhà Tăng Thụy Tường quả thực là hai thái cực, Tăng Thụy Khánh vốn ít nói, nghiêm mặt, Chu thị vốn thật vất vả mới đem được hai người lão gia tử ra ngoài, vừa được một năm cuộc sống thư thái, bây giờ vì thanh danh, bất đắc dĩ phải đón hai lão nhân trở về, còn phải hầu hạ, hết lần này đến lần khác Điền thị ăn cái gì cũng soi mới, bây giờ phân gia, đến phiên Chu thị lo liệu việc nhà, Chu thị làm sao có thể nguyện ý nghe nàng, giống như năm đó chăm sóc đặc biệt cho Điền thị. Thường xuyên là buổi sáng làm cơm cho cả ngày, sau đó cùng hàng xóm chơi đánh bài, giữa trưa trở về cũng là đun nóng lại, ăn tạm, buổi tối cũng là như thế, Điền thị đúng là khổ không thể tả.

Lại vẫn trong tháng giêng, nơi nào không biết xấu hổ đề xuất chuyển ra ngoài? Vì thanh danh con mình, Điền thị cũng chỉ đành chịu đựng, hơn nữa Tăng Thụy Khánh còn chờ Tử Phúc nói giúp hắn trở về phủ nha nữa, cái này mới là mấu chốt, nếu có đường rẽ gì, Tăng Thụy Khánh còn không ghi hận nàng cả đời.

Đối với việc này Tăng Thụy Khánh vẫn luôn không để ý tới, đứa nhỏ Tử Toàn này được nuông chiều từ nhỏ, ba ngày hai bận giận dỗi, Chu thị không ở nhà, Điền thị còn phải tự làm chút đồ ăn cho Tử Toàn, nhưng đồ Chu thị nắm rất chặt, nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp trừ mấy cọng rau, còn thừa đều khóa lại. Điền thị còn phải thỉnh thoảng dùng mấy hoa tiền mua chút đồ ăn gì đó từ ngoài đường về cho Tử Toàn, ngày hôm đó nén giận cũng khỏi phải nói.

Lão gia tử cũng không nói gì, thường thường đi ra ngoài một mình, đứng ở giao lộ, nhìn tường viện nhà Tăng Thụy Tường, vừa đứng chính là hơn nửa ngày, không biết nghĩ đến cái gì.

Ngày hôm đó, Tử Phúc cùng mấy người Khang Bình từ trong thành An Châu trở về, vừa lúc thấy lão gia tử một mình đứng trong gió xa xa, lòng rất chua sót, suy nghĩ một chút vẫn là giả bộ như không phát hiện, trực tiếp từ thôn sau kia rẽ về.

Sau khi về nhà, Tử Phúc cùng Tăng Thụy Tường nói đến việc này: "Cha, không bằng, ta đón A công đến ở vài ngày đi, a công cùng bà vẫn là có chút không giống nhau, nhìn rất đáng thương." Tử Phúc khác với mấy người Tử Lộc, khi còn nhỏ, vẫn chiếm được vài phần yêu mến của lão gia tử, dù sao cũng là tôn tử đầu tiên.

Tăng Thụy Tường thở dài nói: "A công ngươi cũng không thành vấn đề, nhưng là ta lo lắng đón bọn họ đến, bà ngươi muốn gây sự, ta đối với bà ấy..." Tăng Thụy Tường chưa nói tiếp, nhớ tới tình cảnh ngày đó, đến nay trong lòng vẫn không thể giải thoát, cũng thật sự nghĩ mãi mà không hiểu.

"Vậy cha xem như vậy được không, con bây giờ đi mời A công đến, về sau, ông ấy tự muốn ra ngoài, con mời đến, ở nhà chúng ta một lúc, hoặc là ở lại ăn bữa cơm, sẽ không đi mời đại cha gia." Tử Phúc nói.

Tăng Thụy Tường gật đầu, Tử Phúc đi ra ngoài không đến một lúc, quả thực dẫn lão gia tử cùng vào, lão gia tử thấy không khí vui chơi trong nhà, thở dài nói: "Đây mới là cuộc sống."

"Cha, ở lại ăn cơm đi, có cần nói một tiếng với đại ca bên kia không?" Tăng Thụy Tường hỏi.

"Không cần, đi còn tìm phải không thoải mái, ta ăn xong một lúc rồi đi, bên kia bây giờ cũng là không có người quản việc nhà, đại ca ngươi suốt ngày không nói một câu, đại tẩu ngươi chỉ biết bận rộn đánh bạc, Tử Toàn cũng là suốt ngày không thấy ở nhà, không biết lêu lổng cùng ai, ta cũng đã nhìn ra, đứa nhỏ này không phải là khối nguyên liệu tốt." Lão gia tử nói.

Lời này Tăng Thụy Tường cũng là tán thành, không riêng Tử Toàn, đứa nhỏ nhà Tử Bình kia cũng là giống nhau , căn bản không có uốn nắn gì, nhưng lời này, hắn không thể nói thẳng, bằng không, với tính tình Chu thị, còn không nhảy cẫng lên mà mắng chửi người, người ta bây giờ cũng là một lòng một dạ muốn đưa Tử Toàn lên huyện học, Tăng Thụy Tường biết tính tình hồ đồ của Chu thị, cũng lười quản những việc đâu đâu này.

Lão gia tử biết nhi tử băn khoăn, cũng không có nhiều lời, cả đời này của hắn cũng sắp chấm dứt, hai nhi tử khó khăn lắm mới bình an vô sự được vài năm, đại nữ nhi đã như vậy rồi, thế nào cũng không hi vọng mấy đứa còn lại sẽ gây thêm rắc rồi. Cho nên, lão gia tử cũng không khuyên Tăng Thụy Tường chiếu cố một nhà kia nữa, con cháu đều có phúc của con cháu, đạo lý này hắn hiểu ra thì đã quá muộn rồi.

Từ ngày này về sau, mỗi ngày sau khi lão gia tử ăn điểm tâm, đều sẽ tự đi lại, hoặc đi theo mấy người Tử Phúc chơi bài một hồi, hoặc cùng cả nhà nói giỡn uống trà, ở lại ăn bữa cơm, nụ cười trên mặt cũng là càng ngày càng nhiều, tinh thần cũng tốt lên rất nhiều.

Đáng tiếc, được bảy tám ngày, bị Điền thị phát hiện, cùng lão gia tử náo loạn một hồi, ý tứ là muốn cùng lão gia tử đến nhà Tăng Thụy Tường ăn cơm, buổi tối về ở nhà Tăng Thụy Khánh, lão gia tử không đồng ý, dứt khoát mình cũng không đến nữa.

Thẩm thị chuẩn bị đồ cho Tử Phúc đã tốt rồi, ngày Tử Phúc ra khỏi cửa cũng đã đến, hết mười lăm tháng giêng sẽ đến nhận chức, phải giao nhận, ý Tử Phúc là muốn đón Thẩm thị đến ở cùng vài ngày, Thẩm thị từ chối, nói chờ Tử Phúc thu xếp ổn thỏa, thì sẽ tới thăm hắn.

Buổi tối mười lăm, cả nhà ngồi cùng nhau, lần này Tử Phúc không phải đi xa, tâm tình của mọi người tất nhiên là khoan khoái, nói giỡn pha trò, khác với quá khứ.

"Đại ca, ngươi cũng nên để chút râu đi, bằng không, ngươi như vậy đi ra ngoài, người ta còn tưởng rằng ngươi là trẻ trâu, ai có thể tin phục?" Tử Tình nghĩ đến kiếp trước xem trên tivi diễn cổ trang, trái ngược một chút với Tử Phúc trước mắt, nhìn không ra quan u. Tuổi mụ hai mươi bốn tuổi bí thư huyện ủy, không biết xã hội hiện đại có hay không?

Lời nói của Tử Tình làm cả nhà cười vang.

"Tỷ, thật sự là ngốc, ngươi cho là làm quan là xem râu dài ngắn bao nhiêu à?" Tử Hỉ khó khăn lắm mới bắt được một lần sai của Tử Tình, vội bật cười đắc ý.

"Tiểu Tứ thối, có bản lĩnh ngươi liền làm thất phẩm sớm hơn đại ca đi, đại ca năm nay hai mươi tư tuổi, có bản lĩnh ngươi trước hai mươi tuổi làm thất phẩm, ta liền phục ngươi." Tử Tình vỗ vai Tử Hỉ nói.

"Tỷ, ta nói có thể được, cược chút gì? Ta năm nay mười sáu tuổi, mười tám tuổi vượt qua thi hương, mười chín tuổi thi hội, không tới, ta phải tiến vào tam giáp mới có thể làm quan trước hai mươi tuổi, tỷ ta sai lầm rồi, không cược. Cái này quá khó khăn, ta chậm trễ một năm, muốn ở Cò Trắng thư viện đọc sách bốn năm, không cược." Tử Hỉ tính toán, vội nhận thua.

Trang 88/182 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/