Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 11.09.2014, 08:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nếu mà được ông chồng như ảnh thì mình về nông thôn đê  :sofunny:  :sofunny:  :sofunny:

Chương 201: Sinh nhật Khang Bình



Tử Tình ba người trực tiếp trở về Tăng gia, Tử Tình còn nhớ chuyện Tử Lộc cùng Trần thị, nên muốn về nhà tìm hiểu tình hình, dù sao thì Tử Tình tương đối để bụng chuyện Tử Lộc, lo lắng hai người bởi vì chuyện này mà tranh cãi.

Ai ngờ Tử Tình vừa vào nhà, Tử Lộc cùng Trần thị cũng ôm đứa nhỏ cười hì hì từ Lộc viên đến, thấy biểu cảm của hai người, Tử Tình cũng biết bọn họ đã làm lành.

Ngày này là mười bốn tháng bảy, sinh nhật Lâm Khang Bình, Tử Tình biết hắn từ sau khi cha mẹ qua đời thì không có tổ chức sinh nhật, hơn nữa Lâm Khang Bình cũng không nhắc tới sinh nhật của mình, bởi vì đây là ngày trước khi quỷ đi tuần, hơn nữa sinh hạ không đến hai năm thì cha mẹ đều bệnh chết, dân bản xứ đều nói hắn mệnh quỷ, chỉ sợ cũng là nguyên nhân mà đại nương nhà hắn bán hắn đi.

Điểm tâm xong, Tử Tình phân phó Lâm An đi An Châu một chuyến, Tử Tình sớm cùng nhị tẩu Trần thị làm bánh ngọt, sau khi Lâm An trở về, Tử Tình dẫn đám nha hoàn và gã sai vặt vụng trộm đến trên đảo bố trí nửa ngày, muốn để Lâm Khang Bình một sự bất ngờ.

Cơm chiều, Tử Tình tự mình động thủ làm mì trường thọ, nấu một bàn đồ ăn, Lâm Khang Bình vào cửa thấy Tử Tình bận rộn, đồ ăn phong phú như thế, vội hỏi: "Hôm nay là ngày lành gì mà Tình nhi tự mình xuống bếp, thật thơm, ta thích ăn đồ ăn ngươi làm." Nói xong liền ôm Tử Tình, hôn một cái.

Vừa vặn Tăng Thụy Tường và Thẩm thị mang theo mẹ con Lưu thị cùng một nhà ba người Tử Lộc, Tử Thọ, Tử Hỉ, Tử Vũ tiến vào, nhìn thấy một màn này, Lưu thị cười trêu ghẹo: "Ta thấy không phải đồ ăn thơm, mà là muội muội thơm nhỉ, nhìn các ngươi sống cuộc sống ngọt ngào ghê."

"Đúng vậy, ta cũng hâm mộ! Ta thấy hai ngươi đứng một chỗ thật dứng đôi." Trần thị cũng cười.

"Được rồi, ngươi đừng chê cười ta nữa, hôm nay là ngày lành gì mà mọi người đông đủ thế này?" Lâm Khang Bình nhếch miệng hỏi, Tử Tình đang véo sau lưng hắn.

"Ngày lành gì mà ngươi không biết? Hôm nay ta không phải đến tay không nhé, là đến đây cướp chén mì thọ để ăn." Lưu thị nói.

Tử Tình mời mọi người ngồi xuống, sau đó múc cho Lâm Khang Bình một chén mì sợi, nói: "Hôm nay là sinh nhật của ngươi, ta cố ý để ngươi bất ngờ, thế nào, có thích không?"

Lúc này, Thẩm thị lấy ra một bộ đồ mới, nói: "Khang Bình, đây là chút tâm ý của cha cùng nương, nương chúc ngươi cả đời khỏe mạnh cường tráng bình an, giống như tên của ngươi đấy, cuộc sống hạnh phúc với Tình nhi."

Lâm Khang Bình nghe xong sửng sốt, hồi lâu mới nói: "Hình như ta không nói cho ngươi biết ta sinh nhật ngày nào nhỉ, cho tới bây giờ ta còn không nhớ đến sinh nhật của mình, ta luôn luôn lo lắng sợ hãi, sợ ngươi biết sinh nhật của ta mà ghét bỏ ta, ta là mệnh quỷ, không ngờ ngươi đã biết, càng không ngờ ngươi chẳng những không ghét bỏ ta, trả còn chuẩn bị lễ vật cho ta, làm ta có cảm giác gia đình." Lâm Khang Bình liền cung kính dập đầu lạy ba cái cho Tăng Thụy Tường và Thẩm thị. "Cám ơn lễ vật của cha mẹ, cũng cám ơn cha mẹ cho ta một gia đình, càng cám ơn ngươi đã đem Tình nhi gả cho ta."

Thẩm thị vội nâng Lâm Khang Bình dậy, nói: "Đứa nhỏ này, tục ngữ nói con rể cũng là một nửa con ruột, ngươi làm con rể nhà ta, tự nhiên là người nhà ngươi, về sau đừng nói những lời xa cách như vậy nữa, nương không thích nghe."

Tử Tình nghe xong, nắm tay Lâm Khang Bình, nói: "Đúng vậy, ta chính là người nhà của ngươi. Ta đừng nói những chuyện không thoải mái  nữa, vui vẻ ăn bữa cơm đi."

"Đúng vậy, không có việc gì thì để ta ăn nhiều món ngon, ta nói cho ngươi biết nhé, ta cùng tam ca tiểu muội tay không mà đến, chỉ có mang miệng và bụng rỗng thôi, lễ vật nợ, khi khác bù lại." Tử Hỉ nói.

"Xí, ta không đi tay không nhé, ta khắc lại một con dấu cho tỷ phu." Tử Thọ lấy ra một con dấu bằng bạch ngọc từ trong ống tay áo.

"Đây là động vật gì? Chẳng giống hổ hay báo gì, tam ca. ngươi học đã nhiều năm, mà chỉ có trình độ này à, ta cũng có thể khắc hồ ly thành hổ đấy. Ngươi khắc khi nào, sao ta không biết?" Tử Hỉ hỏi.

"Ngươi biết gì? Cái này gọi là Tì hưu, tương truyền nó là một đứa con của Long Vương, đại biểu cho tài vận, ngươi nhìn cẩn thận nó đi, nó có miệng nhưng không có hậu môn đấy! Ý tứ là chỉ có vô mà không có ra, ta nghe nhiều nhà giàu hoặc người làm ăn buôn bán gia đều thờ cúng thứ này, không phải tỷ phu cũng làm ăn à? Chúc tỷ phu không chỉ khỏe mạnh bình an, mà còn tiền tài dồi dào." Tử Thọ nói.

"A, khi nào thì tiểu tam biết nói những lời văn vẻ như vậy? So với tiểu tam, thì ta không đáng nhắc tới nhưng tốt xấu gì cũng là một mảnh tâm ý của tẩu tử." Lưu thị nhận một hộp gỗ từ tay nha hoàn, mở ra, là một bộ ly rượu bằng đồ sứ tinh xảo.

Tử Lộc cùng Trần thị chuẩn bị lễ vật là một bộ tách trà.

Khang Bình cảm ơn, Tử Hỉ nói: "Xem ra, chỉ ta cùng tiểu muội ăn miễn phí, ai kêu chúng ta nhỏ nhất chi, không có biện pháp."

"Tiểu ca, ta cũng chuẩn bị lễ vật cho tỷ phu nhá, đây, ngươi xem, ta làm cho tỷ phu một đôi tất, một đôi giày, ta không phải là ăn miễn phí ." Tử Vũ mở ra gói đồ nhỏ trong tay, chất vải giống quần áo Thẩm thị may.

"Làm chi vậy? Chỉ còn thừa một mình ta ăn miễn phí, ngươi không phúc hậu, ta cứ tưởng ngươi đến tay không, sợ chỉ có ngươi không tặng quà, ngươi cũng quá mức quá, bỏ lại một mình ta, không nhớ cảm tình huynh đệ gì. Tam ca, ngươi thành thật khai báo đi, ngươi lấy bạc ở đâu mà mua ngọc?" Tử Hỉ gõ cái bàn kêu lên.

"Đây là một khối ngọc tốt nhất trong số ngọc tỷ phu cho ta để luyện tập, ta đã nghĩ khắc một khối cho tỷ phu từ lâu rồi." Tử Thọ nói.

"Tiểu tứ, ngươi ăn miễn phí cũng không phải lần một lần hai, tỷ ngươi cùng tỷ phu sẽ không trách ngươi, không phải ta đã nói trước rồi à, chỗ nào ngươi cũng ăn được hết." Lưu thị nói, tất cả mọi người nở nụ cười.

"Được rồi, được rồi, ngồi xuống đi, đồ ăn sắp nguội." Tăng Thụy Tường nói.

"Đúng vậy, ta ăn trước đi, lát nữa còn có cảnh khác." Tử Tình nói.

Tử Vũ nghe xong vội hỏi: "Đại tỷ, còn cảnh gì hay?"

"Đừng gấp, cơm nước xong nghỉ một lát, chờ tối rồi sẽ biết." Tử Tình nói.

Ăn cơm xong, mọi người ngồi ở ghế đá trong viện và xích đu hóng mát, Tiểu Lam phụ trách cắt dưa hấu. Trời nhá nhem, Tiểu Thanh tiến vào, gật gật đầu với Tử Tình, Tử Tình nói: "Chúng ta đến trên đảo ngồi một hồi đi." Rồi đỡ Khang Bình đi ra ngoài.

Vừa lên cầu nổi, Lâm An liền châm pháo nhỏ trên đất, đèn đuốc rực rỡ cùng nở rộ, đẹp làm cho người ta cảm thán. Qua cầu nổi, pháo hết, Tiểu Thanh châm ngọn nến trên bàn đá, hai mươi mốt ngọn nến làm thành hình tròn, ở giữa là một cái bánh ngọt, thật ra đây là bánh ga-tô ở hiện đại, bên cạnh còn đặt bảy tám chén nhỏ.

Tiểu Thanh cầm cái hai chiếc đũa, gõ leng keng thùng thùng trên chén nhỏ, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên, Lâm An, Lâm Phúc châm pháo nhỏ hình trái tim, để mọi người đứng ở giữa, bốn gã sai vặt cùng hai nha hoàn cũng hát theo, lúc hát câu "Chúc Khang Bình sinh nhật vui vẻ", Lâm Khang Bình ôm chặt lấy Tử Tình, Tử Tình cảm giác được có chất lỏng ướt át rơi xuống gò má mình.

"Tình nhi nhiều mưu ma chước quỷ, làm cái sinh nhật còn bày trò đa dạng thế này, đến ta còn suýt khóc nữa." Thẩm thị nói.

"Ta chưa thấy bao giờ, ai biết muội muội nghĩ thế nào, khó trách tướng công luôn luôn nói muội muội từ nhỏ đã cổ linh tinh quái, tâm tư không giống người khác. Bây giờ đúng là được mở rộng tầm mắt." Lưu thị cũng đỏ hồng mắt.

Tử Tình nhận cái dao trúc từ tay Tiểu Thanh, đưa cho Khang Bình, nói: "Theo lẽ thường thì ngươi phải tự cắt bánh ngọt này. Có ước nguyện gì thì nói trong lòng ba lần, đừng nói ra, rồi thổi nến, sau đó chia bánh ngọt cho mọi người ăn."

"Đại tỷ, năm nay ta sinh nhật ngươi cũng phải làm cho ta, thật đẹp, ta rất thích." Tử Vũ nói.

Tử Tình xoa đầu nàng, nói: "Con nít con nôi mà sinh nhật gì?" Thấy Tử Vũ chu môi thật cao, Tử Tình vội cười đồng ý, mọi người ăn xong bánh ngọt, lại ở đình hóng mát ngồi một hồi, rồi giải tán.

Lâm Khang Bình đỡ Tử Tình hồi ốc, Tử Tình rửa mặt, thay đổi một bộ váy  màu đỏ, càng làm da thịt trắng nuột như ngọc, chuẩn bị cho Khang Bình một áo ngủ ngắn tay, Lâm Khang Bình một phen ôm lấy nàng để trên giường, vuốt ve toàn thân Tử Tình, Tử Tình kéo dây lung cột áo ngủ của hắn ra, cắn tai Lâm Khang Bình: "Nương ta bảo sau ba tháng, nhẹ một chút cũng không sao, ta đem chính mình làm quà tặng cho ngươi, ngươi muốn không?"

Lâm Khang Bình nghe xong vui vẻ cực kì, làm gì có thể nhịn xuống nữa, một phen ôm lấy Tử Tình. Hai người ép buộc đến nửa đêm, chợt nghe Tử Tình "Ôi" một tiếng.

Lâm Khang Bình lập tức nhảy từ trên người Tử Tình xuống, vội hỏi: "Như thế nào?"

"Đứa nhỏ đạp, ngươi sờ đi, chắc nó có ý kiến: trễ như vậy còn không ngủ, làm hắn cũng ngủ không được." Tử Tình sẳng giọng.

Lâm Khang Bình nghe xong, đặt tay lên bụng Tử Tình, quả thật thấy đến đứa nhỏ đạp nhẹ một cái, Lâm Khang Bình cực kì ngạc nhiên, không chịu ngủ, luôn luôn để tay trên bụng Tử Tình, ai ngờ đứa nhỏ không thèm nể hắn, chắc là mệt mỏi mà ngủ, hại hắn ngồi một hồi lâu.

Ngày kế, sáng sớm, Lâm Khang Bình lại cực kì không muốn mà xuất phát đến Việt thành, lần này Tử Tình không chuyển về Tăng gia ở nữa, người trong nhà nhiều, chuyện cũng không thiếu, hai nha hoàn theo nàng chuyển vào tây ốc của nội viện, thay phiên gác đêm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.09.2014, 08:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 202: Tự làm sợi len



Thời tiết dần dần mát mẻ, lại nhân lúc Lâm Khang Bình không có ở nhà, Tử Tình muốn làm gì cũng không có người quản lý, liền mở lông dê lúc trước đã phơi, ngửi ngửi, không có mùi gì, hiệu quả cũng không tệ.

Tử Tình phái Lâm An đưa đến Bạch Đường thôn cho nhị cữu nương cùng tam biểu tẩu, không ngờ thật đúng là làm thành len sợi, về phần làm thế nào, Tử Tình sẽ không theo học, dù sao mình sức lực có hạn, chỉ làm phần mình cho tốt là được.

Tử Tình một khi đã cao hứng, lại bảo Lâm Sơn Lâm Phong đến sau núi cắt long dê một lần nữa, mặt khác bên chanh viên có vài chục con dê, đều cắt hết lông, lại theo cách làm lần trước, chưng chưng nấu nấu phơi phơi, hết bảy tám ngày mới tốt.

Len sợi thí nghiệm thành công, đáng tiếc màu sắc vàng không ra vàng, trắng ra không trắng, còn phải đem đi nhuộm màu, lần thứ hai làm len sợi phải được tầm hai mươi cân, Lâm An đưa đi An Châu thành, nhuộm đỏ, xanh, lục, hồng.

Buổi tối, Tử Tình bắt đầu dạy Tiểu Thanh Tiểu Lam đan áo lông, Tiểu Thanh vừa nghe, ánh mắt híp thành một đường chỉ, hỏi: "Nãi nãi, ngươi thật sự có thể dạy chúng ta học cái này sao?"

Tử Tình thấy nàng hưng phấn, còn có chút không hiểu, cố ý trả lời: "Thế nào, không muốn học?"

"Đâu có, nãi nãi, ta thấy nãi nãi dùng hai gậy trúc đưa đến đưa đi, có thể dệt thành một cái áo xinh đẹp như vậy, ta đã muốn học rồi, nhưng nãi nãi không nói, nô tì không dám mở miệng." Tiểu Thanh đi theo Tử Tình thời gian dài, biết Tử Tình tương đối tùy ý, cho nên, nói chuyện cũng dần dần buông lỏng, không phải lúc nào cũng nô tì nô tì. Tiểu Lam ổn trọng hơn Tiểu Thanh, cho nên, chuyện trong nhà Tử Tình phần lớn giao cho nàng.

Thấy Tử Tình chọc Tiểu Thanh, Tiểu Lam cũng nhịn không được mà khóe miệng cười mỉm, Tử Tình thấy dùng gậy trúc gõ nàng một cái. Nói: "Ngươi cười trộm cái gì? Nói ra để mọi người cùng vui vẻ nào."

"Nãi nãi lại lấy hai chúng ta làm trò cười, chúng ta làm nô tài, chủ tử vui vẻ thì nô tài vui vẻ." Tiểu Lam nói.

"Xùy, khẩu thị tâm phi (miệng nói khác mà trong lòng nghĩ khác)." Tử Tình bĩu môi.

"Nãi nãi, nhanh dạy chúng ta đi." Tiểu thanh nói.

"Được, dạy các ngươi. Các ngươi phải chăm chỉ mà học, ta nói trước nhé, đan được một cái áo len nào, ta kiểm tra xem có đủ cách không, đủ thì các ngươi được ba trăm văn một cái."

"A, còn trả thù lao? Thật tốt quá. Ta có năng lực kiếm bạc rồi." Tiểu Thanh nhảy lên nói.

"Nãi nãi, nếu không đủ tư cách thì sao?" Tiểu Lam hỏi.

"A, còn có không có đủ tư cách nữa à?" Tiểu Thanh ủ rũ.

"Không đủ thì tháo ra đan lại, các ngươi chỉ cần chăm chú là học được thôi, vì vậy không thể đan nhiều làm đau ánh mắt, đêm dài từ từ, chúng ta vừa vặn vừa đan vừa nói chuyện, bằng không, thời gian này chẳng có gì để chơi cả." Tử Tình duỗi thắt lưng.

Tử Tình làm mẫu cách làm, có lẽ là tình trời cho của nữ nhân mà hai người học được rất nhanh. Ít nhất là hơn nhiều so với lúc Tử Tình lần đầu tiên học.

Tử Tình đan trước cho Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, dùng len sợi mà Lâm Khang Bình mang đến, Tử Tình cảm thấy chất lượng len này hơn len mình tự làm ra một ít, chủ yếu là mềm hơn. Lần này Lâm Khang Bình ra ngoài, Tử Tình bảo hắn mang nhiều len sợi về, nhất là chỉ thêu, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.

Ngày này, sáng sớm Tử Tình và Tiểu Thanh về nhà mẹ đẻ, Thẩm thị nói: "Hôm nay ngươi ở lại ăn cơm đi, nhị dượng ngươi tặng con vịt, năm nay bọn họ đưa quà tặng lễ sớm."

"A? Không thể nào, mới cuối tháng mà đưa quà tặng lễ đến, không phải có chuyện gì khác chứ?" Tử Tình hỏi.

Từ sau khi Điền thị chúc thọ, Tử Tình liền chưa thấy Xuân Ngọc cùng Hạ Ngọc, bụng Thu Ngọc nghe nói cũng không nhỏ, cho nên không đến. Theo lý mà nói thì quà tặng lễ đưa trước năm sáu ngày còn tính là quá nhiều, nào có ai đưa trước nửa tháng, cũng không phải quá xa, một năm gặp được vài lần.

"Ta thấy nhị dượng ngươi có chút tâm sự, cho nên ta hỏi, là sức khỏe nhị cô ngươi không được tốt, liên quan đến đại cô ngươi, nghe nói, Quế Anh thành thân ở tháng mười, chắc đại cô ngươi há mồm vay tiền nhị cô, nhị cô ngươi không đáp ứng, đại cô ngươi nói vài câu khó nghe làm nhị cô ngươi lại bị bệnh, nhị dượng ngươi vội vội vàng vàng đến tìm Chu đại phu, muốn bốc ít thang thuốc, thuận tiện đưa quà tặng lễ luôn."

"Nào có ai bốc thuốc như vậy, gay cả bệnh nhân cũng không thấy mà có thể bốc thuốc? Nhị cô cùng nhị dượng quá hồ đồ."

"Ôi, có biện pháp nào? Nhị cô ngươi bây giờ cũng không dám ở quá lâu chỗ lão phòng, sợ mình tạo gánh nặng cho bà ngươi, đại nương ngươi một năm cho ba lượng bạc, suốt ngày còn lải nhải tám chín lần, nàng sao có thể ở được? Mà bên bà ngươi chắc cũng không dư dả gì."

Tử Tình suy nghĩ, không thể nào, Chu thị cho 3 lượng bạc, hơn nữa Tử Phúc, Tử Lộc cùng mình cho 3 lượng, cũng có 6 lượng bạc, lại không có chi tiêu gì lớn, hai lão nhân có thể ăn bao nhiêu? Gạo và rau không cần mua, ăn ít thịt thì kiểu gì mà không dư dả chứ?

"Nương, dù sao chỗ ta cũng không có chuyện gì, không bằng, ta phái người đón nhị cô đến, tốt xấu gì cũng nên để Chu đại phu bắt mạch, lỡ chậm trễ gì thì mất nhiều hơn được đấy." Tử Tình nghĩ nghĩ nói.

"Việc này không dễ làm, ngươi mà quan tâm nàng, chỉ sợ đại cô ngươi còn muốn đi tìm nhị cô vay tiền, nàng chắc là cảm thấy chúng ta không thể mặc kệ nhị cô, tính tình nhị cô ngươi mềm lòng giống cha ngươi, nàng lại không thích nhà đại cô, cho nên, nàng cũng không biết nên làm thế nào?"

"Thì cứ đón đến đây đã, cũng không thể bởi vì chút chuyện này mà để nhị cô chữa bệnh chậm trễ, ta thấy nhị cô cũng là người biết tốt xấu, không cầm bạc chúng ta cho đi trợ cấp một nhà đại cô, bằng không lần này sẽ không tức giận mà sinh bệnh." Tử Tình nghĩ đến Hạ Ngọc, vẫn có vài phần đồng tình, ít nhất, mỗi lần đưa quà tặng cho nhà mẹ đẻ, tốt xấu gì cũng đưa cho Thẩm thị một hai con vịt hoặc là rau khô tự làm, từng ấy không đáng giá bao nhiêu, nhưng có tấm lòng, huống hồ, lúc thành thân Tử Tình, thêm trang không tệ.

"Được, làm theo ý ngươi đi, cũng đỡ lo lắng." Thẩm thị thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Đang nói, Trần thị tiến vào hỏi: "Nương, ta vừa nhổ lông vịt xong, nhưng mấy lông tơ khó nhổ, Vĩnh Tùng đã tỉnh, ta muốn cho nó ăn sữa, đành phải để Tiểu Thanh giúp, muội muội, ngươi không để ý chứ?"

Thẩm thị trở về một câu, "Đã biết."

Sau khi Trần thị rời khỏi, Tử Tình đột nhiên nhớ tới lông tơ này không phải là nguyên liệu làm áo lông sao? Nhớ trước kia xem truyện xuyên không, nữ chủ phát minh áo lông, mình có thể làm được len sợi, áo lông càng đơn giản, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi rồi, mà nhà mình nuôi nhiều con vịt cùng ngỗng trắng lớn như vậy, sao có thể để lãng phí tài nguyên chứ?

Nghĩ vậy, Tử Tình vội ra ngoài nói với Tiểu Thanh: "Cẩn thận chút, đem lông tơ mịn cất lại cho ta, ta có chỗ dùng."

"Nãi nãi, có được bao nhiêu đâu, đủ làm cái gì? Nhổ cũng phiền toái nữa." Tiểu Thanh quyệt miệng than thở.

"Con oắt này, càng ngày càng làm càn, ta bảo ngươi làm gì thì làm cái đó, về sau lông vịt nhà mình cũng cất lại cho ta. Nhưng ngươi cũng nhắc nhở ta đấy, ngày mai sai Lâm An ra ngoài mua một ít đi." Tử Tình cười nói.

Tử Tình nghĩ đến mùa hè người phía nam đều thích ăn vịt, hơn nữa lại tới gần Trung thu, nhà nhà đều muốn giết vịt, Lâm An cũng đang rãnh, Tử Tình để hắn đi thu mua nhiều lông vịt mao trở về, chỉ chọn những lông vịt mềm mại tinh tế, chưng chưng nấu nấu, phơi nắng khô, chuẩn bị làm áo. Đương nhiên, đây là nói sau.

Giữa trưa, lúc ăn cơm, Tử Tình ở lại uống hai chén canh vịt, sau khi ăn xong, Thẩm thị dẫn Tử Vũ đi ra ngoài, Tử Tình đùa Vĩnh Liên một hồi, để đứa nhỏ gọi mình cô cô, diện mạo tiểu hài tử giống Tử Tình vài phần, rất trắng nõn, mắt to vụt sáng, còn không đến hai tuổi, nói không ít từ, nhưng lại không kêu "Cô cô ", Tử Tình dạy nửa ngày, mà nhá miệng là "Đô đô ", Tử Tình đùa nghịch, đứa nhỏ cũng có chút không kiên nhẫn, giơ tay muốn Lưu thị ôm.

"Đô đô của đứa nhỏ à, Vĩnh Liên cũng nên nghỉ ngơi thôi, chọc một lát nữa là khó dỗ lắm." Lưu thị cười nói.

"Ta thấy muội phu ra ngoài rồi mà sao muội muội không chuyển đến ở? Theo ta thì chúng ta ở trò chuyện thì còn náo nhiệt, dù sao các ca ca ngươi cũng không ở nhà, ngươi mà đến thì có thể hưởng thụ cảm giác ôm con nhé." Trần thị cười nói.

"Thôi đi, nhị tẩu, ngươi muốn dỗ ta đến làm bảo mẫu thì cứ việc nói thẳng, còn hưởng thụ cảm giác ôm con nhé. Đúng rồi, nhị tẩu, tiệm cơm nhà ngươi thế nào rồi?"

"Mua cửa hàng bên cạnh, làm mấy cái nhã gian (những căn phòng lịch sự, tao nhã), sâu sau thì tạm thời để trống, cha mẹ ta nói để tương lai chúng ta đến ở, nhị ca ngươi còn muốn ở châu học hai năm, nhìn hắn tương lai thế nào rồi nói sau." Trần thị nói.

"Đệ muội đúng là có khả năng, không đến hai năm đã có thể thu lại vốn, ta thấy nhà ngươi không cần lo chuyện tiền nong nữa rồi." Lưu thị nói.

"Làm gì mà thu lại hết được, toàn bộ sân hết năm trăm lượng bạc, hơn nữa có một ít chi tiêu khác, tổng cộng hết hơn bảy trăm lượng, bây giờ mới thu về tầm ba bốn trăm mà thôi, may mà có muội muội hỗ trợ. Tẩu tử không giống ta, muội muội nhà mẹ đẻ của ngươi cũng sắp lấy chồng, gả đến nhà giàu trong An Châu thành, đệ đệ ngươi lại người chăm chỉ, chỉ sợ sang năm đã là tú tài. Hoàn cảnh nhà ta các ngươi cũng biết, ta là đại tỷ, ta có thể giúp bọn hắn một phen, sau này liền xem bọn hắn tự làm thế nào." Trần thị thở dài.

"Kia là gọi là nhà giàu gì, chẳng qua là một tiểu địa chủ ở trong thành mà thôi, ta thấy chưa chắc đã có điều kiện bằng chúng ta đâu." Lưu thị giải thích.

"Nhị tẩu nói mấy thứ này làm gì? Lúc trước, điều kiện nhà của ta, không phải là nghèo đói sao, chỉ cần có tâm thì không sợ không sống tốt." Tử Tình khuyên nhủ.

"Cũng có lý. Đúng rồi, Tử Tình, nghe nói, ngươi làm thành nhiều len sợi, lúc này, lại muốn mua lông vịt làm gì?" Lưu thị đột nhiên hỏi.

Đang nói, Thẩm thị dẫn Tử Vũ vào cửa .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.09.2014, 09:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 203: Vay tiền



Sắc mặt Thẩm thị có chút không tốt, Tử Vũ cũng vậy, thì ra hai người đến lão phòng một chuyến, tìm Chu thị thương lượng chuyện đưa bụng lễ cho Thu Ngọc, nhưng Chu thị đi vắng, vào thành thăm Tử Bình, Tử Bình bụng cũng không nhỏ, chắc cũng sắp sinh.

"Thấy đại nương ngươi không ở nhà, ta đã muốn về, ai ngờ bà ngươi lôi kéo ta nói nửa ngày, đơn giản là nói ngày cực khổ gian nan như thế nào, đại nương ngươi hà khắc bọn họ như thế nào, còn nói nhị cô ngươi cũng bởi vì trong nhà khó khăn mà có bệnh cũng không dám về nhà mẹ đẻ để trị, ta không có nhẫn nại nghe xong, mất công hôm nay ta còn đưa một rổ trứng gà cho bà." Thẩm thị nói.

"Nương, ý ta của ta mà muốn ăn thịt heo, ngươi lại cho trứng gà, ngươi không nghe bà nói ư, đã gần một tháng không ngửi đến mùi thịt, mà ta rõ ràng nhớ được là mấy ngày hôm trước chúng ta đưa thịt cho bọn hắn, bà ta cứ như vậy, chúng ta làm chuyện tốt gì bà đều vĩnh viễn không nhớ được." Tử Vũ thở phì phì.

"Bọn ngươi lúc tết có cho bọn hắn bạc, sao không nói gì với chúng ta, tiểu cô ngươi cho bà một văn tiền, bà đều hận không thể đến nói cho chúng ta. Quên đi, không nói điều này nữa, vừa rồi ta cũng là có chút giận đến hồ đồ, trở về oán giận một chút, trong lòng cũng khoan khoái hơn." Thẩm thị nói.

Ngày kế, sáng sớm, Tử Tình bảo Lâm An đi đón Hạ Ngọc, vừa khéo, Vương Thiết Sơn đến đưa bạc cùng sổ sách, nói thê tử Lí thị của hắn hôm qua đã sinh con trai, Tử Tình dẫn Tiểu Thanh Tiểu Lam, muốn đích thân đến chanh viên, lễ vật thì Tử Tình đã chuẩn bị tốt, một dây xích bạc, một bộ quần áo, đáng tiếc, bị các nàng ngăn cản.

Tiểu Lam chỉa chỉa bụng Tử Tình, trịnh trọng nói: "Nãi nãi, Lâm An không ở nhà, ngươi có thai mà đi trên đường, e là bất tiện."

Hơn bốn tháng, bụng quả thật đã hơi nhô, Tử Tình cảm thấy ra ngoài như vậy thật có chút thẹn thùng, đành phải cùng hai nàng định về nhà mẹ đẻ nhìn một cái.

Ba người mới ra cổng, đã gặp phải Điền thị, Chu thị đang kéo chuông cửa Tăng gia, vừa thấy Tử Tình, Chu thị vội hỏi: "Tử Tình. Nương ngươi ở nhà không? Tiểu cô ngươi sắp sinh đứa nhỏ, hôm qua nương ngươi đi lại tìm ta thương lượng chuyện đưa bụng lễ, vừa khéo ta không ở nhà, hôm nay ta đi lại tìm nàng."

Thấy Tử Tình dẫn hai nha hoàn ra cửa, Điền thị hỏi đi làm gì.

"Nhà Vương Thiết Sơn sinh con trai, vừa đưa tin tới, nên muốn đưa lễ." Tử Tình đáp.

"Phái nha hoàn đi xem một chuyến không phải là được à. Một cái nô tài còn cần ngươi đi thăm? Cô cô truột thì sắp sinh đứa nhỏ, không đi thăm lại muốn đi thăm người ngoài? Tử Bình cũng sắp sinh đấy, ngươi đi thăm nó đi." Điền thị nói.

"Bà, bụng ta thế này thì sao dám ra ngoài, để Tiểu Lam đi một chuyến, ta đang muốn về nhà thăm nương, nên cùng đi ra thôi." Tử Tình nói xong. Chu thị cùng Điền thị không hẹn mà cùng nhìn về phía gói đồ trong tay Tiểu Lam, mà Tử Tình phái Tiểu Lam đi rồi.

Đang nói, nha hoàn đỡ Lưu thị đi mở cửa. Tử Tình thấy bụng Lưu thị không nhỏ, liền cười hỏi: "Đại tẩu, sao ngươi tới mở cửa? Nương bọn họ không ở nhà à?"

"Cha đi học đường, nương cùng Tử Vũ ở phía sau núi, cháu kia của ngươi đang làm ầm ĩ kìa, nên ta đi ra, dù sao đại phu nói cũng đi nhiều mới tốt." Lưu thị nói.

Mọi người vào cửa, Tử Tình sai Tiểu Thanh đi tìm Thẩm thị, mình tự mình pha hai chén trà bưng lên, tìm cái ghế dựa ngồi xuống. Chu thị lôi kéo Tử Tình, thân thiết hỏi là mấy tháng rồi, có mệt hay không, còn nôn oẹ không, Tử Tình nhịn lại sự nghi ngờ trong lòng, cùng Chu thị nói chuyện.

"Theo lý thì Đại nương đã nên đến thăm ngươi sớm, nhưng ngươi cũng biết, đại nương phải làm tương đối nhiều việc, tiểu đệ ngươi không nghe lời, mặc dù bây giờ ở học đường có cha ngươi quản, nhưng chỉ sợ là đứa bướng bỉnh. Chuyện Bình tỷ của ngươi lại càng nhiều, mang thai rồi còn muốn quan tâm đến chuyện ăn uống của cả gia đình, tỷ phu ngươi thì không làm gì cả, ba ngày đánh ngư hai ngày phơi võng, quanh năm suốt tháng kiếm được từng ấy bạc còn chưa đủ mua một bộ quần áo của ngươi, làm gì có phúc như ngươi đâu, ra ngoài còn có hai người hầu hạ. Với lại, hai năm này, may mà các ngươi giúp nàng một phen."

"Đại nương, nhìn ngươi nói kìa,bây giờ Bình tỷ cũng coi như đã dàn xếp ổn thỏa rồi, tốt xấu gì cũng yên ổn sống trong thành, có nhà của mình, lại chịu khổ vài năm thì có ngày khá lên thôi." Tử Tình không biết ý đồ của Chu thị, nói vài câu ba phải, sao cũng được.

"Ôi, thế thì muốn chờ tới khi nào? Ta lần này vào trong thành, đại tỷ ngươi nói với ta rằng đại tỷ phu ngươi muốn mở cửa hàng trong thành, thế mới có cái tiền thu chứ, nhiều con thì càng tốn nhiều bạc, phải không? Không phải cả nhà Nhị tẩu ngươi đều mở quán ăn ở thành à? Nghe nói buôn bán không sai. Đại tỷ phu ngươi nhàn rỗi, lại lăn lộn nhiều năm ở thành, sao không quen được? Ta nghĩ có việc gì đứng đắn mà cố định để làm cũng không sai, đỡ hắn ba ngày đánh cá hai ngày phơi võng (ý là công việc bấp bênh, ngày không ngày có)."

"Có việc làm đứng đắn thì tốt, khó được lúc tỷ phu suy nghĩ cẩn thận đạo lý này, nhưng tự mình mơt cửa hàng cũng không phải dễ dàng, nhị tẩu ta được cả gia đình giúp mới được thế đấy." Tử Tình nói, trong lòng nổi lên nghi ngờ, mở cửa hàng thì liên quan thì với nàng? Lần trước không phải đã cự tuyệt sao? Còn chưa xong à?

"Không phải còn có bọn Tam Mao cùng Tứ Mao à? Tam Mao đã học nghề nhiều năm, vừa vặn đến cửa hàng nhà mình học hỏi kinh nghiệm." Điền thị nói.

"À, thì ra đại nương muốn hợp tác với nhà đại cô. Vậy chúc mừng đại nương trước." Tử Tình nói.

Lưu thị thấy vậy, chào hỏi, liền dẫn nha hoàn ra ngoài, Điền thị thấy chỉ còn liền thừa Tử Tình cùng Tiểu Thanh, liền nói: "Tử Tình à, ngươi xem, một bộ quần áo của ngươi đã vài chục lượng bạc, Bình tỷ ngươi cuộc sống quả thật cũng gian nan, thôi thì nể tình hồi nhỏ Bình tỷ hay chiếu cố ngươi, quần áo cũ cũng không biết cho ngươi bao nhiêu bộ, ngươi cũng nên ra tay giúp nàng một phen, mà chẳng qua là giống ngươi làm mấy bộ quần áo mà thôi."

Tử Tình nghe vậy, thì ra hai người đã thương lượng tốt, muốn tống tiền mình, chỉ sợ là bạc cho mượn không biết mấy trăm năm mới trả, nói mượn, còn không bằng trực tiếp nói đưa bạc đây cho rồi.

Tử Tình cười nói: "Bà, lời này ngươi sai rồi, ta tổng cộng chỉ có một bộ giá y thôi, hết bao nhiêu bạc thì ta thật sự không biết, ngươi nhìn đồ ta mặc đi, làm gì mà mấy chục lượng bạc, lời này mà nói ra ngoài, người biết còn không cười đến rụng rang mới lạ đấy."

Đang nói, Thẩm thị dẫn Tử Vũ vào cửa .

Tử Tình vội nói: "Nương, bà cùng đại nương đi lại tìm ngươi thương lượng chuyện đưa bụng lễ cho tiểu cô cô."

"Nương, đại tẩu, từng ấy chuyện mà để các ngươi đến một chuyến à, cứ theo bình thường là được. Đúng rồi, Tử Tình phái Lâm An đi đón Hạ Ngọc xem bệnh, chắc là đã đón về rồi." Thẩm thị nói.

Thẩm thị nói xong lại nói với Tử Tình: "Mới vừa rồi thấy Lâm Sơn ở cửa tìm ngươi, hình như tam thúc ngươi đến, nói gì mà đậu cần người đi hái. Ngươi đi đi, chỉ sợ hắn còn chờ ngươi ở trong nhà, Khang Bình cũng không ở nhà, việc này, ngươi phải tốn nhiều tâm tư, còn nữa, nhị cô ngươi mà đến thì ta sẽ phái người nói cho ngươi biết, ta nhìn xem nàng nguyện ý ở đâu, tý nữa lại nói."

Tử Tình nghe xong vội đứng dậy cáo từ, Tiểu Thanh đi lên đỡ nàng, đi rồi.

Điền thị cùng Chu thị thấy vậy, há miệng thở dốc, chưa nói điều ra. Điền thị nghe nói Hạ Ngọc muốn đến, Tử Tình lại đi rồi, càng ngồi không yên, nói cũng chưa nói vài câu, liền về nhà.

Tử Tình về nhà, cũng không nhìn thấy tam thúc, mới biết Thẩm thị chắc là nghe được lời Điền thị nói, nên lấy cớ để nàng đi trước. Nhưng Tử Tình nghĩ đậu quả thật là nên hái, liền sai Lâm Sơn đi mời Tăng Thụy Ngọc đến.

Cơm chiều xong, Tử Tình vừa định trở về chỗ Thẩm thị, đã thấy Tăng Thụy Tường một mình đi tới, Tử Tình vội vào phòng, Tăng Thụy Tường sắp mở miệng, nhìn nhìn nha hoàn bên cạnh, Tử Tình thấy vậy liền sai các nàng đi xuống.

"Tình nhi, bà ngươi cùng đại nương bảo Tử Toàn truyền lời, nên ta đến một chuyến, nói muốn mượn bạc của ngươi, ngươi không phản đối, lại bị nương ngươi đuổi đi, phải không?" Tăng Thụy Tường hỏi.

"Cha, bà cùng đại nương nói là tỷ phu nhà Bình tỷ muốn mở cửa hàng, vừa mới nói chuyện mượn bạc thì nương liền tiến vào nói có người tìm ta, ta mới đi."

"Đại nương ngươi nói muốn mượn một trăm lượng bạc của ngươi, thật ra thì chuyện này bà của ngươi đã nói với ta lâu rồi, Đại Mao nhà đại cô ngươi muốn mở cửa hàng, ta không đồng ý, nương ngươi cũng sẽ không đồng ý, mà bạc cũng không ở trong tay ta, lúc này không biết nghĩ như thế nào mà hợp tác cùng đại tỷ phu ngươi nữa? Cũng không biết các nàng nghĩ như thế nào mà đến mượn bạc ngươi."

Tử Tình nghe xong, tức giận, thế mà dám nói dối nàng nói dố, tuy rằng Tử Tình cũng không định cho mượn bạc, nhưng biết là hợp tác với Đại Mao thì không có cửa đâu. Cũng không biết bọn họ nghĩ như thế nào, quan hệ hai nhà cương cứng như vậy mà dựa vào cái gì liền đinh ninh mình sẽ đưa bạc lên?

"Cha, một trăm lượng, đại cha không ăn không uống phải mất mười năm mới kiếm được, Đại Mao một năm mới kiếm được 5 lượng bạc, mở miệng là một trăm lượng, bọn họ nghĩ được à? Mở cửa hàng là chuyện dễ dàng như vậy? Ngươi nhìn bọn họ đi, ai có thể buôn bán được cửa hàng? Người nào người nấy hết ăn lại nằm, chỉ biết tính kế người khác, bạc này ta không mượn. Với lại, chỉ bằng chuyện năm đó Đại Mao gây ra, ta còn đem bạc đưa lên cửa à, Khang Bình không nói, chỉ sợ người ngoài biết còn mắng chúng ta ngu ngốc. Nhưng thưa cha, vừa rồi bà chỉ bảo Tam Mao Tứ Mao hợp tác, chứ không nhắc tới Đại Mao đấy."

"Ta không biết chuyện cụ thể xảy ra, dù sao lúc đó ta đã cự tuyệt, tuy rằng nhà đại cô ngươi quả thật là khó khăn, Bình tỷ ngươi cũng vậy, nhưng cũng không đến mức ăn không đủ no, người làm việc gì, tóm lại là phải dựa vào chính mình, đừng luôn nghĩ dựa vào người khác mà một bước lên trời, làm gì có chuyện tốt như vậy?" Tăng Thụy Tường nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dreaming, Đặng Mi Mi, miemei, Nina Duong, Trần Thu Lệ và 279 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.