Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=321505
Trang 65/182

Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 09.09.2014, 08:56 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

May mà ông nội sửa máy tính copy dữ liệu của mình ra, không thì ngất mất  :-D  :-D

Các nàng đọc truyện vui vẻ nhóe nhóe  :food:  :food:  :food:


Chương 192: Tình viên có khách đến chơi ( 1 )



Tử Tình đứng ở một bên, nhìn Tử Phúc, vui sướng không thôi, cũng cảm khái một trận. Mới vài năm, tiểu nam hài ngày xưa bề ngoài khiêm tốn, nội tâm quật cường, một lòng muốn trở nên nổi bật, thay đổi vận mệnh cả nhà rốt cục trở thành một gốc đại thụ, một gốc đại thụ có thể cho người dựa vào.

"Nghĩ cái gì vậy? Tình nhi, đại ca trở về sao không vui hả? Hay thành thân rồi, có người thương rồi không cần đại ca nữa? Đại ca sẽ rất đau lòng đấy." Tử Phúc xoa xoa tóc Tử Tình, Tử Tình cảm giác ngày xưa đã trở lại.

"Nương xem kìa, đại ca chỉ biết khi dễ ta, nói cái gì chứ? Ta không ghét bỏ hắn có đại tẩu thì quên muội muội ta, hắn lại còn trả đũa?" Tử Tình sờ sờ tóc mình, trừng mắt nhìn Tử Phúc.

Tử Phúc lên sẽ nắm véo mặt nàng, Tử Tình tránh, Thẩm thị vội nói: "Phúc nhi đừng quậy muội muội, bây giờ nàng không phải chỉ có một người đâu."

Tử Phúc nghe xong sửng sốt, bỗng nhiên tiến lên ôm lấy Tử Tình, nói: "Mới có vài năm, tiểu nha đầu mới ngày nào còn chạy theo sau ta khi ta được nghỉ học giờ đã sắp làm nương, Tình nhi nhà của ta thật sự đã trưởng thành, đại ca cám ơn ngươi, cám ơn ngươi vì đã làm tất cả. Trong lòng Đại ca rất rõ, nếu không có ngươi, chúng ta sẽ không có ngày hôm nay. Con đường của Đại ca cũng không thuận lợi thế này."

Lời nói này làm mọi người ê ẩm, Lưu thị cùng Trần thị cũng không rõ ràng chuyện trước kia, cho nên cảm xúc không sâu sắc, nhưng đều biết trượng phu của mình rất yêu thương vị muội muội này.

"Đại ca, ta chẳng làm gì cả, chỉ trùng hợp mà thôi, chủ yếu là đại ca, người mới cố gắng rất rất nhiều, không phải ngươi hỏi ta vừa rồi nghĩ gì sao? Ta đang nghĩ, đại ca thật sự trưởng thành, thành một gốc đại thụ. Một gốc đại thụ có thể che chở cho cả nhà."

Tử Tình làm mọi người càng là ẩm, Tử Tình tựa đầu vào bờ vai Tử Phúc, Thẩm thị lau nước mắt nói: "Ngày vui mà hai huynh đệ con lại nói những lời này, không muốn để chúng ta vui hả."

Tăng Thụy Tường nói: "Được rồi, những lời này trở về rồi nói sau, đi lão phòng trước. Ông bà ngươi còn ngóng trông kìa."

Cả nhà cùng đi, Tử Tình cũng đi theo, Tiểu Thanh thì không rời Tử Tình. Đến lão phòng, Lão gia tử cùng Điền thị thấy Tử Phúc, lại cảm than một phen, Chu thị dắt Tử Toàn đứng một bên, vẻ mặt hâm mộ.

Chu thị ê ẩm nói: "Trước kia luôn luôn nói đệ muội mạng tốt, không những vậy, bọn nhỏ một đám đều có tiền đồ, Tử Tình lại gả cho người tốt như vậy. Thật sự là ‘đồng nhân bất đồng mệnh’ (cùng là người là khác mệnh). Tử toàn, đây là đại ca của ngươi, về sau phải thân cận nhiều với đại ca, đại ca sẽ làm đại quan, tương lai còn muốn dựa vào đại ca để giúp đỡ ngươi đấy."

"Đại tẩu nói gì vậy? Ai mà không sống khổ trước chứ? Tử Toàn còn nhỏ, từ từ dạy là được." Thẩm thị nhàn nhạt nói.

"Giống nhau sao được? Không phải trước khi ở riêng, đệ muội sinh hết đứa này đến đứa khác. Ta quanh năm suốt tháng mệt chết mệt sống nuôi lớn con người khác, khó khăn lắm mới ở riêng, cho rằng có thể sống yên ổn vài năm, ai ngờ ông trời không mở mắt, đầu tiên là Tử Bình, tiếp đó là Tử Hà, chuyện nào chuyện nấy ép chúng ta không thở nổi, làm gì xuôi gió xuôi nước như đệ muội, bạc cũng kiếm được, đứa nhỏ cũng thành thân. Ta chính là mạng chịu khổ chịu tội. So sánh không được với ngươi." Chu thị ai thán.

Thẩm thị nghe xong cười cười, ngược lại nhìn xem chỗ Tăng Thụy Tường, lão gia tử cùng Tăng Thụy Tường đang thương lượng mười hai tháng tư tế tổ mời rượu, Tử Tình nghe Tăng Thụy Tường nói chắc có lẽ người ở huyện nha châu nha đều sẽ tới, người thân cũng phải mời trước.

Đang nói đến đó, Điền thị hỏi Tử Tình: "Tử Tình, Lâm con rể ở nhà không? Tại sao không gặp hắn? Bảo hắn đi đón nhà nhị cô ngươi đi. Mưa vài tháng, sức khỏe của nhị cô ngươi lại yếu nữa rồi, chỉ sợ năm nay hoa mầu không thu hoạch được gì. Vừa vặn, nương Tử Phúc làm rượu, tiếp lại ở vài ngày để bồi bổ. Nhưng bây giờ mình ta nuôi 1 người đã vất vả, không có dư tiền bạc gì."

"Bà, Khang Bình đi rồi, để Lâm An đi đón cũng được, hắn biết đường." Tử Tình nói, đối với Hạ Ngọc, Tử Tình vẫn có vài phần thương hại, tình tình giống Tăng Thụy Tường, nghe nói, năm ngoại chúc thọ lão gia tử, nàng ở lâu mấy ngày, ngược lại trợ cấp Điền thị một ít, sau này, chắc cũng là biết trong nhà gian nan, nên không thường xuyên đến ở, lại nhờ người gửi đồ về nhà mẹ đẻ, còn tiện thể cho Thẩm thị một hai con vịt.

"Vậy đi đường vòng qua An Châu đón Tử Bình đi, đỡ mất mấy đồng của nàng." Chu thị nghe xong vội nói.

"Đại nương, bây giờ không đi An Châu, trực tiếp có đường nhỏ đi qua mà, đại tỷ muốn đến cũng rất tiện, ngồi xe lừa cũng không hết tam văn tiền. Lát nữa ta còn có chút đồ trang sức nhỏ lấy từ kinh thành đến cho nàng, từ khi trở về không gặp được nàng, nghe nói nàng mang thai vài tháng." Tử Tình nói.

"Tại cuộc sống khó khăn, tốt xấu gì thì tỷ phu kia của ngươi cũng biết sợ, biết ra ngoài tìm việc làm, nhưng một ngày cũng kiếm không được mấy văn tiền, bên này chúng ta cũng gian nan, còn muốn nuôi ông bà ngươi, bằng không, còn có thể tiết kiệm một hai lượng bạc tiếp tế nàng một chút. Haizz, nói đến nói đi vẫn là do kiếm được quá ít, được bên này thì mất bên kia. Không giống ngươi, ra ngoài còn có nha hoàn hầu hạ." Chu thị thở dài.

Thẩm thị cùng Tử Tình đều không tiếp lời, năm đầu tiên còn đỡ, năm nay là năm thứ hai, Chu thị oán giận càng ngày càng nhiều, chắc Điền thị cũng không sống tốt được, Tử Tình nghe Thẩm thị nói qua, hình như năm trước, trong tay Điền thị còn có ít bạc năm kia còn thừa, cả nhà Xuân Ngọc ở lại một thời gian lúc lão gia tử chúc thọ, năm nay thì không được, mùng hai Tăng Thụy Khánh chuẩn bị một ngày cơm, mùng ba đến nhà Hạ Ngọc, mùng năm đã đuổi nhà Xuân Ngọc đi, cũng không nghe thấy chuyện cho nhà đó thứ gì.

Mọi người còn nói ít chuyện, Tăng Thụy Tường dẫn cả nhà cáo từ. Về nhà, Thẩm thị nói với Lưu thị cùng Trần thị: "Còn mấy ngày nữa là đến ngày 12, các ngươi cùng nhau thương lượng làm một thực đơn, liệt kê những thứ cần chọn mua, ta sẽ kiểm tra lại."

Lưu thị cùng Trần thị vội đáp ứng, vào thư phòng.

Hôm sau trời đầy mây, Thẩm thị dẫn Trần thị cùng Lâm An đi An Châu mua đồ, Tử Phúc cùng Lưu thị ở nhà tiếp khách, Lưu thị đã mang thai bốn năm tháng, thay một bộ quần áo rộng rãi, không nhìn cẩn thận thì không biết. Tử Tình chỉ huy bốn nha đầu thu dọn nhà cửa, quét dọn vệ sinh, buổi chiều có nắng, Tử Tình vội để bọn nha đầu đem đệm chăn lấy ra phơi.

Tử Tình cười nói: "Đại ca, người vừa trở về đã mang theo ánh mặt trời, ngươi là mặt trời đấy."

Tử Phúc nghe xong gõ đầu nàng, nói: "Tình nhi, lời này không thể nói lung tung, phạm vào điều tối kỵ đấy, nhất định phải nhớ kỹ." Tử Tình sờ sờ đầu, than thở một câu.

Mùng mười, nhà Hạ Ngọc đến, ngày mười một, cả nhà Thẩm Kiến Nhân đều đến, Tử Tình đành phải chuyển về Tình viên, dẫn Tử Vũ cùng ở với mình, ngày mười hai, may là thời tiết sáng sủa, trong vườn bày đầy bàn, bạn bè thân thích hầu như đã đến đông đủ, Tử Tình thay một bộ áo váy dài mày đỏ, áo khoác là phỉ thúy gấm vóc, búi tóc vô cùng đơn giản, trước trán có tóc mái, chỉ ở trong phòng cùng nữ quyến.

Thẩm gia biểu tỷ Thẩm Văn Ngọc không đến lúc Tử Tình thành thân, thấy Tử Tình thì đánh giá, nói: "Nhoáng một cái mà đã vài năm không gặp, biểu muội càng ngày càng đẹp, sau khi thành thân, khí thế này vài phần giống thiếu phu nhân nhà giàu."

"Mặc dù không phải thì cũng kém không bao nhiêu, ngươi không thấy lúc biểu muội thành thân đâu, ôi ôi, quần áo cùng trang sức làm mắt ta choáng váng, quần áo còn có chỉ vàng, ngươi chưa thấy qua đâu, còn có mũ phượng mà dượng đặt mua ở kinh thành nữa, chậc chậc, thế mới không uổng làm nữ nhân chứ. Còn nữa, nhà biểu muội thật xinh đẹp, nhìn còn không nhổ mắt ra nỗi." Tử Tình đại biểu tẩu Vương thị nói.

"Suốt ngày nghe nương ta nhắc tới, vườn nhà ngươi lớn thế nào, nhà ngươi đẹp thế nào, lần này phải đến tham quan nhà ngươi mới được, ngươi có để ý không?" Thẩm Văn Ngọc hỏi.

"Đương nhiên, biểu tỷ muốn đi, không dám không nghe theo. Nhưng tuyệt đối không khoa trương như đại biểu tẩu nói. Chẳng qua là một vùng cỏ lau xấu xí, không có ai mua, đến đành phải mua hết, tiện thể cải tạo một phen, mất chút công phu." Tử Tình cười nói.

Vì thế, Tử Tình dẫn theo nữ quyến của Thẩm gia, một bà ngoại, ba cữu nương, mười biểu tẩu, bốn biểu tỷ, cộng thêm đám cháu, chậm rãi đi tới Tình viên.

Vừa vào cổng, chỉ thấy một mảnh hồng hào của hoa sắc vi nở đầy tường viện, Tiểu Thanh một tấc cũng không rời Tử Tình, Tử Tình dẫn bọn hắn nhìn rừng đào, trên cây đã có quả, từ rừng đào chuyển tới rừng trúc, trong rừng trúc, măng mùa xuân đã có không ít, bên trong trúc uyển cũng chưa thu dọn, chỉ có gia cụ đơn giản. Lại đi qua cầu nổi, đến trung tâm đảo, lá sen đã mọc ra nhiều, vịt cùng ngỗng trắng đang chơi đùa trong nước.

Trở lại nhà giữa, vườn hoa trong viện cũng chưa sửa sang tốt, Lâm Khang Bình đã dẫn Lâm An bọn họ đào chút đỗ quyên, còn có không biết lấy từ nơi nào được mấy loại cúc, lúc này cũng đã nở. Tử Tình dẫn bọn hắn ngồi ở ngoài viện một hồi, bọn họ xem xong thư phòng cùng phòng ngủ, cũng thảo luận cách bài trí.

Thẩm Văn Ngọc nói muốn nhìn phòng Tử Tình ở, Tử Tình không thể cự tuyệt, đành phải dẫn bọn hắn vào nội viện, cũng là hoa cúc và hoa hồng đầy viện, còn có hoa lan cùng đỗ quyên, trong ao có cá nhỏ, trên bàn đá còn để điểm tâm mà Tử Tình ăn thừa, xích đu dưới cây hoa quế còn trải một lớp đệm, tiểu hài tử tò mò đều lên đó ngồi chơi.

Tất cả mọi người lại là một mảnh kinh ngạc: "Chắc nhà giàu ở cũng chỉ thế này."

Nội viện đều là sàn gỗ, Tử Tình dẫn đầu, cởi giày ra, thay dép lê, trong phòng có trải thảm Ba Tư, phòng ngủ của Tử Tình còn có một tấm nữa, tên giá gỗ đều trưng bày các loại ngọc thạch đồ sứ, đáng tiếc 8 bình phong Tử Tình mà mới thêu được một bức, trên tháp quý phi còn trải một tấm da hổ, Tử Tình chưa kịp cất.


Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 09.09.2014, 09:40 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 193: Tình viên có khách đến chơi ( 2 )



Thẩm Văn Ngọc không ngờ nhà của Tử Tình xa hoa thoải mái như thế, tán thưởng không thôi, nói: "Khó trách nương ta cùng các tẩu tử lại về khen dượng tìm được con rể có tiền, không ngờ muội phu xa hoa như thế. Trong chúng ta chỉ có ngươi gã được người tốt nhất, không biết Tú Anh cùng Tú Thủy thế nào nữa?"

Tử Tình nghe xong vội nói: "Chúng ta không tính là xa hoa đâu, chẳng qua là hơn người bình thường chút thôi. Nhà giàu chân chính thì đi vào mới biết được, chúng ta không so nỗi với bọn họ. Ngươi muốn thì ở đây, không bằng ngày mai ta tìm người đi đón Tú Anh cùng Tú Thủy đến, ta cũng vài năm không gặp các nàng, thật đúng là có chút nhớ nhung."

"Tốt, ta cũng vài năm không gặp các nàng. Ta ở thêm một ngày cũng cũng không ngại."

Mọi người lại ngồi một hồi, Tiểu Thanh Tiểu Lam rót trà, Tử Tình lấy ra đồ trang sức mua ở kinh thành, để các nàng mỗi người chọn một món, mọi người nói ít chuyện, rồi tan tác. Tử Tình đi nửa ngày có chút mệt mỏi, lười biếng, mời Hà thị ở đây cùng nàng một thời gian, Hà thị đáp ứng, Tử Tình phân phó Tiểu Thanh làm cơm canh, còn chưa kịp ăn thì tất cả nam nhân của Thẩm gia đến, Tử Tình bảo Lâm An dẫn đường, cũng may bọn họ chỉ tham quan một chút ngoại viện cùng nội viện, cũng ở bên trong cửa viện kiến thức một chút cái gì gọi là thảm Ba Tư, không có vào phòng ngủ của Tử Tình.

Cả nhà Thẩm Kiến Nhân cùng vợ chồng Thẩm Kiến Sơn Thẩm Kiến Thủy đều ở lại, Tử Tình biết Thẩm Kiến Nhân thường xuyên không có bên cạnh Hà thị, chỉ sợ Hà thị nhớ thương con trai, ăn cơm xong, nghỉ tạm một hồi, liền để Tiểu Thanh Tiểu Lam đỡ nàng, nói chuyện cũng mọi người, đánh vài vòng mạt chược, dứt khoát ở lại Tăng gia, một đêm không nói chuyện.

Sáng sớm hôm sau, đã hỏi được nơi ở của Tú Anh, Tú Thủy, Tử Tình phân phó Lâm An đi một chuyến. Sau lại hẹn Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc, Tử Bình các nàng đến, Tử Tình đem người đưa đến Tình viên, nhờ Lâm An đi đón Lí thị của nhà Vương Thiết Sơn đến nấu cơm.

Tú Thủy các nàng đến vào lúc sắp mười hai giờ, còn chưa vào cửa đã nghe Tú Thủy lớn giọng hô lớn: "Tình Tình, nghe nói ngươi nhớ ta, thành thân cũng không nói với ta một tiếng, nhớ cái gì mà nhớ, coi như ngươi có lương tâm, biết đến đón ta, nghe nói nhà ngươi rất lớn rất đẹp, mau để ta xem nhà ngươi có gì tốt nào? Thuận tiện nhìn xem có cái gì xinh đẹp để ta lấy đi không đã?"

Cho đến khi thấy Tử Tình đứng ở nhà giữa đón nàng, liền "Oa" một tiếng. Nói: "Tình Tình ngươi thật xa hoa, mặc quần áo đẹp vậy, ta cũng không biết làm bằng chất liệu gì?"

"Có là gì đâu, Tử Tình có rất nhiều quần áo xinh đẹp, nhiều bộ đẹp hơn đây nhiều. Ngươi chưa thấy lúc nàng thành thân đâu, chậc chậc, một bộ cũng tốn mấy chục lượng bạc." Thu Ngọc nói.

"Ta mặc kệ, hôm nay ngươi phải cho ta một bộ. Ta cũng chưa mặc được quần áo nào đẹp như vậy, ta cũng muốn mặc về khoe khoang." Tú Thủy nói.

Bởi vì đều là nử tử từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Tú Anh cùng Tú Thủy tham quan phòng ở. Ăn cơm xong, Tử Tình chiêu đãi các nàng ngay tại nội viện, mọi người ngồi trên thảm, nói lên ít chuyện trước kia, nhất là Thu Ngọc nhắc tới lần đó nửa đêm ca hát và trộm cam nhà hàng xóm, mấy người nhớ tới đều nhịn không được mà cười to.

"Hồi nhỏ vẫn tốt hơn, không phải làm gì, mỗi ngày chỉ biết chơi, bây giờ thì chuyện gì cũng phải quan tâm, bận muốn chết." Tú Thủy cầm lấy một miếng bánh ngọt, vừa ăn vừa nói.

"Đại tỷ, đó là do ngươi không làm thôi. Ta từ nhỏ đã quan tâm đến việc nhà, nuôi gà, trồng rau, còn trông đệ đệ muội muội nữa." Tử Tình nói.

Tú Thủy nghe xong, đánh cho một cái, nói: "Lớn rồi, cái gì mà đại tỷ. Ta là cô ngươi, biết chưa?"

Tiểu thanh ở một bên sợ tới mức vội nói: "Vị cô nãi nãi này, ngài nói chuyện thì cứ nói chuyện, nwhng đừng động tay động chân, thân thể phu nhân vốn không tốt, cũng không thể bị ngã, nếu có sơ xuất gì, gia không giết chúng ta mới lạ."

"Cái gì chứ? Ta cũng đậu làm gì ngươi, ngươi nhìn ngươi kìa, làm phu nhân đúng là khác, thành đồ sứ, đụng cái là vỡ, nếu vậy thì ngươi để trượng phu ngươi nâng niu trong lòng bàn tay là được. Người kia đâu? Biểu cô đến còn không nhanh ra đón?" Tú Thủy hỏi.

"Đi xa nhà rồi, không biết biểu cô đại nhân ngài đến, đành phải ủy khuất ngài rồi, mong ngài tha thứ, chờ tương lai hắn về sẽ lại mời ngài tới chơi." Tử Tình nói xong đều nhịn không được mà cười, mọi người cũng cười vang.

"Nhớ lúc đó chúng ta ép hỏi Tử Tình, nói muốn gả dạng người gì, ép mãi Tử Tình mới nói một câu, phải gả cho người chỉ cưới mình ngươi, nhưng bây giờ nhìn nhà ngươi thế này, có tiền như vậy, hắn chỉ có thể cưới một mình ngươi sao?" Tú Anh hỏi.

"Ngươi chưa thấy qua trượng phu của Tử Tình đâu, đối xử cực kì tốt với nàng, thật sự là nâng trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, Tử Tình bị cảm lạnh, hơn nửa tháng đều do cháu rể của ta ôm Tử Tình hơn nửa tháng không ra khỏi phòng, các ngươi chưa thấy đâu, ngay cả nhị tẩu thấy đều bội phục. Còn cưới tiểu lão bà (thiếp, vợ bé) á, Tử Tình chỉ ho khan một cái, hắn đã hoảng không biết nên làm cái gì? Về phần chi phí Tử Tình ăn mặc, loại nào người ta cũng để ý tỉ mỉ, vừa mới thành thân đã mua hai nha hoàn hầu hạ, còn có hai gã sai vặt, gọi là đến. Người nhìn người ta mệnh tốt thế, cùng là nữ nhân, sao kém nhiều như vậy?" Thu Ngọc nói.

"Đó là phải rồi, Tình Tình của chúng ta kém à? Nói ra đều là ưu điểm, người xinh đẹp thì không cần ta nói, mấu chốt là có khả năng, đọc sách biết chữ, tính sổ nhanh, Tử Phúc trúng tiến sĩ, Tử Lộc, Tử Thọ đều là tú tài, đây mới chính là dòng dõi thư hương, có thể gả cho một kẻ như hắn thì hắn nên biết đủ, nếu hắn dám khi dễ Tình Tình, còn phải xem chúng ta có đáp ứng không đã? Cho nên, Tình Tình coi như là trước khổ sau sướng, ông trời có mắt." Tú Thủy nói.

"Tử Tình là trước khổ sau sướng, các ngươi là trước sướng sau khổ, ta thì chưa từng sướng bao giờ." Tử Bình rất ít khi mở miệng, đột nhiên nói một câu này.

Hai tỷ muội Tú Anh cùng Văn Ngọc cũng không hiểu hoàn cảnh bây giờ của Tử Bình, chẳng qua, nhìn cách ăn mặc là khuôn mặt cũng biết Tử Bình sống không được như ý.

"Không bằng chúng ta ca hát đi, lúc này có vườn lớn, có thể dùng sức hát, không ảnh hưởng tới người khác, hôm nay lại đầy đủ mọi người, ta còn muốn nghe bài hôm đó hát đấy." Tử Tình nói.

Tú Anh Tú Thủy nghe xong lập tức hưởng ứng, nói: "Tốt, tốt, từ lúc đêm đó về sau, không có lúc nào như vậy nữa, đáng tiếc ta còn thường xuyên nhớ tới nó, nói sẽ không bao giờ có thể vui vẻ ca hát như vậy."

"Vậy hôm nay ngươi muốn hát bao nhiêu thì hát, không bằng, chúng ta cũng làm một trận đấu, nhìn xem tiếng ca của ai dễ nghe nhất, vang dội nhất, còn nữa, ai sẽ biết ca nhiều nhất?" Tử Tình nói.

"Tốt, ai mà hát không nổi nữa, sẽ bị đào thải, bị bắt chui qua bàn, người cuối cùng thắng, không bằng cũng lấy một ít gì làm phần thưởng đi." Thu Ngọc nói.

"Được, ta không ý kiến, đấu thì đấu, chúng ta tự lấy hầu bao của mình ra, ai đứng đầu thì chọn, tương lai thấy hầu bao này, coi như nhớ tới hôm nay, thế nào? Nhưng ai làm trọng tài?" Tú Thủy hỏi.

"Này thì dễ, để hai nha đầu của ta ở ngoài cửa nghe, xem ai hát hay nhất." Tử Tình nói.

"Không được, không bằng để ta làm trọng tài đi, ta lớn tuổi nhất, lại đấu với các ngươi làm gì?" Hạ Ngọc nói.

"Ngươi hơn chúng ta được mấy tuổi chứ, mọi người mau lấy hầu bao ra, ta nhìn trúng của Tử Tình, tinh xảo hơn ta nhiều, còn có cái của Thu Ngọc tỷ nữa, cũng không sai." Tú Thủy cười nói.

"Đúng vậy, mọi người đều chơi, chỉ mỗi mình ngươi là không, thấy thích hợp à? Ta nói trước, ai mà không chơi là coi chừng với ta." Tú Anh nói.

Mấy người cởi hầu bao xuống, đặt trên bàn, Tử Tình dung mấy tờ giấy để xắp xếp thứ tự hát, Thu Ngọc bỗng nhiên nói: "Chết chết, ta là người bụ bự, làm sao có thể hát lớn được."

"Ngươi nói ta mới nhớ, ta cũng hát không nỗi." Tử Bình nói.

"Nãi nãi của chúng ta cũng không thể hát." Tiểu Lam nói.

Mọi người nhìn Tử Tình, Tử Tình cười, mọi người nói: "Tốt lắm, ngươi không nói thì ta thấy bọn nha hoàn rất không thích hợp, đụng một chút mà sao nát được, thì ta là vì vậy, khó trách."

"Vậy không thể so hát to, chúng ta so ai hát hay đi." Tử Tình cười nói.

Tú Thủy là người hát đầu tiên, Tử Tình nghe khúc dân ca này, giống như kịch hát, rất có ý hàm xúc, một vòng, Tử Tình là người dầu tiên bị đào thải, kế tiếp là Hạ Ngọc, Tử Bình, cuối cùng tự nhiên là Thu Ngọc, nàng từ nhỏ đã yêu ca hát, giọng cũng hay, nếu để đến hiện đại, cố gắng cũng là một ca sĩ hát nhạc cổ có tiếng. Tiếng ca lẫn tiếng cười phiêu đãng ở Tình viên.

"Vừa rồi nói thế nào nhỉ, thua thì chui bàn, Tử Tình, xin lỗi  hắc hắc, ta thật sự muốn nhìn ngươi chui qua bàn thế nào? Ngươi nói đi, lão công ngươi mà biết sẽ làm gì nhỉ?" Tú thủy cười giảo hoạt.

"Đừng mà, chẳng lẽ các ngươi thật sự muốn ép người có thai đi làm động tác yêu cầu cao độ thế này ư? Không bằng ta mời các ngươi ăn cơm chiều, được không?" Tử Tình làm bộ đáng thương.

"Bàn nhà ngươi cao mà, bây giờ ngươi còn chưa lớn bụng, chúng ta cũng éo ngươi nhiều, cứ làm từ từ, vừa vặn để thưởng thức." Tú Anh cười nói.

Đang giằng co, Thẩm thị, Tiêu thị cùng Hà thị tiến vào, nói: "Từ xa đã nghe thấy các ngươi ầm ĩ, may mà vườn lớn, bằng không, người ta sẽ cho rằng bên trong có một đám điên."

"Hôm nay thật đúng là vui vẻ, đáng tiếc thời gian qua nhanh quá, chúng ta cũng nên giải tán thôi.” Tú Anh nói.

"Tiện nghi cho Tử Tình, cho ngươi nợ đấy." Tú Thủy chỉ vào Tử Tình cười nói.

Thẩm thị vội hỏi nợ cái gì, vài người đều che miệng cười trộm.

Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 09.09.2014, 10:48 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng


Chương 194: Áo len được xuất bản



Tử Tình vốn định giữ tỷ muội Tú Anh ở một đêm, nhưng hai người không có thời gian, trong nhà đều có đứa nhỏ, Tử Tình đành phải chuẩn bị chút đồ ăn vặt quả vỏ cứng ít nước cho đứa nhỏ, Tú Thủy chọn một bộ đồ cũ của Tử Tình, áo bông có lông, dáng người hai người không kém nhau nhiều, Tử Tình thấy nàng thích, lại tặng một bộ đồ xuân thu, Tú Thủy ôm Tử Tình nói: "Tình Tình thật tốt bụng."

Tử Tình thừa dịp nàng chọn quần áo, hỏi nàng vài năm nay thế nào, biết nàng đã ở riêng, có hai hài tử, cuộc sống trương đối khó khăn, Tử Tình lại tặng xấp vải bông cho nàng, mang về để đứa nhỏ làm một thân quần áo, Tử Tình bảo nàng thường xuyên đến đây chơi.

Tú Anh cùng Tử Tình quan hệ không giống Tú Thủy, liền không muốn quần áo, chỉ cần chút điểm tâm quả vỏ cứng ít nước.

Hai nàng vừa đi, Tiêu thị cùng Văn Ngọc cũng muốn đứng dậy cáo từ, Tử Tình đứng dậy tiễn, Thu Ngọc kề bên Tử Tình, nhỏ giọng nói: "Bộ quần áo kia của ngươi còn tốt như vậy, giống đồ mới, ngươi cũng cho nàng được, ta là cô cô ruột còn chưa dám mở miệng, nàng đã dám mở miệng, ngươi còn cho nàng cái gì trong bao nữa vậy?"

Tử Tình biết Thu Ngọc ghen tỵ, nhưng e ngại Thẩm thị ở đây, cũng không thể xin xỏ, vì thế cười nói: "Tú Thủy từ nhỏ đã chiếu cố ta, không ít lần lấy đồ cho ta ăn, còn nữa, mỗi lần trong túi nàng có tiền, luôn kéo ta đi mua đồ ăn."

"Tú Thủy này, từ nhỏ có một tật xấu là muốn ăn ngon, người thì không xấu, nhưng đáng tiếc, trong lòng không có tính toán trước, cuộc sống nghe nói càng ngày càng đi xuống. Người nhà chồng cũng không phải dễ đối phó, huynh đệ nhà mẹ đẻ cũng không ra mặt làm chỗ dựa, không biết từng ấy đồ cưới có cất nỗi không nữa? Được rồi, chúng ta còn phải đi thăm mẹ chồng nữa." Tiêu thị nói.

Tử Tình nghe vậy, vội phân phó Tiểu Lam đi nhặt rổ trứng gà, hai cái bánh ngọt, còn có một tấm vải bông thích hợp cho bác chồng mặc, thêm 1 lượng bạc. Cùng trở về Tăng gia, để Tiêu thị cầm đi tặng cho bác chồng.

Buổi tối, trong nhà không có người ngoài, Tử Tình cùng Thẩm thị nằm trên giường nói chuyện, "Nương, bà sắp chúc thọ,  ba cô cô phân chia thế nào? Ngày ấy bà không nói muốn để Quế Anh làm hầu bao, nó cũng rãnh mà?"

"Tiểu cô ngươi có cuộc sống tốt nhất, lúc này nàng phụ trách mua một bộ trang sức bằng vàng, làm sáu mươi hầu bao, nhị cô là quần áo, đại cô thì ít nhất, chỉ làm giày, chắc bọn ông ngươi lo lắng sợ đến lúc đó nàng không bỏ được tiền, chỉ làm cho đủ, cho nên, cho nàng một công việc tiết kiệm nhất. Ngày đó nghe các nàng thương lượng lúc đại cha ngươi đãi cơm, ta không tham gia, chỉ cần làm xong bổn phận của mình là được."

"Vậy Quế Anh thì sao, còn chưa gã, nàng cũng mười tám rồi nhỉ?"

"Không phải, hình như đại cô ngươi muốn nhanh chóng định thân với người nào nhà nghèo đến nỗi không cưới được người vợ cho nàng, đưa tin cho ta, ta không đi. Đại nương ngươi cũng không đi. Lúc trước thì nhìn trúng nhà người ta có điều kiện tốt, bà tử vừa mới chết, làm vợ kế, ai ngờ người ta không thích nàng. Bây giờ thì tuy rằng nghèo hơn, nhưng tốt xấu gì cũng là người trong sạch, chắc chừng mùa thu năm nay sẽ gả. còn không thì cứ chờ nữa, Tam Mao cùng Hoa Quế sẽ chậm trễ mất."

Đang nói, Hà thị cùng Tử Vũ vào, mọi người tùy ý nói đùa vài câu, liền lên giường nghỉ tạm.

Ngày này, Tử Tình thấy trời sáng sủa, liền để Lâm An đi tìm vợ chồng Vương Thiết Sơn đi trồng dưa hấu, trong nhà Tử Tình có không đến 3 mẫu, Lâm An cùng hai nha đầu cùng xuống đất trồng, năm người hết hai ngày để làm xong, số mầm còn thừa thì cho nhà mẹ đẻ. Tử Tình cho bọn hắn tiền công, Lâm An cùng hai tiểu nha đầu là lần đầu được tiền công, tất nhiên là vui mừng.

Nhưng dưa hấu năm nay phải chín muộn hơn các năm hai tháng, tầm tháng bảy tháng tám mới chín, thôi thì để nhà ăn, chứ bán cũng không được giá.

Tử Tình rãnh rỗi, nhớ tới đất hoang cần dọn dẹp, sớm trồng đậu nành, còn có thể trồng dương khoai, cho dù thu được ít thì còn tốt hơn là để nó hoang phế. Tử Tình thay một bộ đồ cũ, bảo Lâm An Tiểu Thanh Tiểu Lam cùng đến xem mảnh hoang, phóng mắt nhìn lại, ba mặt có nui bao bọc, làm thành một khoảng đất bằng phẳng, trên đất có nhiều cỏ dại và bụi gai, cuốc đất sâu xuống ba bốn tấc mới là đất đỏ, hèn gì không có người khai hoang.

Tử Tình nhờ Tăng Thụy Ngọc mướn người xới đất, tự mang trâu cày cùng nông cụ, năm mươi văn một ngày, ở giữa đất hoang đào cái giếng. Năm nay mưa nhiều, giảm sản lượng là điều tất nhiên, người dân đang lo swoj không có việc làm, nghe được Tử Tình có việc làm, ào ào tới cửa hỏi, Tử Tình giao cho Tam đường thúc, Chú Vân Giang phụ trách ghi chép và làm ít việc vặt vãnh.

Ngày nhanh chóng đến cuối tháng, thời gian này, Tử Tình đều ở nhà mẹ đẻ, mỗi ngày Thẩm thị đều làm món ăn khác nhau để cho Lưu thị, Trần thị, cùng Tử Tình ăn, bốn nha hoàn giúp đỡ, hai phụ nữ có thai và một sản phụ, thức ăn cũng không phải ngon bình thường, Tử Tình nhanh chóng béo lên một vòng.

Ngày này, Lí thị - nương tử của Vương Thiết Sơn đến đưa sổ sách cùng bạc, trước Đoan Ngọ bán năm sáu trăm hoạn kê, cùng với tiền một tháng bán trứng gà, Tử Tình tiếp đãi nàng ở Tình viên, Lí thị cũng mang thai hơn nửa năm, Tử Tình thầm nghĩ, năm nay là năm tốt gì mà mang thai lắm thế.

Hai người nói chuyện, Tử Tình tặng nàng ít đồ, Lí thị đi rồi, Tử Tình cảm giác có chút buồn ngủ, nên ngủ trưa tại Tình viên.

Vừa khéo Lâm Khang Bình về, thấy Tử Tình ngủ say, vừa vui là vừa dau lòng, vui vì Tử Tình ăn ngon, ngủ ngọt, thân thể tốt, đau lòng là vì Tử Tình không có hắn bên cạnh mà vẫn sống dễ chịu.

Tử Tình trong lúc ngủ mơ, cảm giác có cái gì đó luôn luôn liếm nàng, mơ mơ màng màng, mộ sự quen thuộc làm nàng luôn luôn lấn về phía đối phương, cho đến khi tìm được vị trí thoải mái, Lâm Khang Bình thấy Tử Tình như vậy, thỏa mãn thở dài, ôm thê tử mà ngủ.

Tử Tình vừa ngủ dậy, phát hiện bản thân ở trong lòng Lâm Khang Bình, nhìn trượng phu ngủ say, trên mặt tràn đầy mỏi mệt, Tử Tình rất đau lòng, nghĩ chắc hắn lo lắng cho nàng, nên ngày đêm gấp gáp trở về, ngay cả râu cũng chưa  kịp cạo. Tử Tình si ngốc nhìn hắn, lấy tay một lần lại một lần sợ mặt hắn mặt, cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu.

Lâm Khang Bình mở mắt, thấy Tử Tình không nháy mắt nhìn mình, nhẹ nhàng chạm môi Tử Tình, nói: "Tình nhi, ta đã trở về, ta rất nhớ ngươi."

Tử Tình chậm rãi tràn ra nước mắt, hai tay bò lên cổ Lâm Khang Bình, nói: "Khang Bình, ta cũng nhớ ngươi, thật sự rất nhớ."

Tử Tình vừa mang thai hai tháng, không dám để Lâm Khang Bình xằng bậy, Lâm Khang Bình chỉ có thể ôm Tử Tình mà cắn, mặc dù vậy, hai người cũng không tách nhau ra, ở trên giường trộn lẫn nửa ngày, hai người mới xuống giường.

Tử Tình thấy đồng hồ đã chỉ tám giờ, Tiểu Thanh đã làm đồ ăn xong, thời gian này đi theo Thẩm thị nên đã biết làm những món đơn giản.

Cơm xong, Lâm Khang Bình ôm Tử Tình nằm trên giường, câu được câu không nói việc mình trải qua, một chuyến này kiếm được hơn một ngàn hai trăm lượng, còn mua hai gã sai vặt, mới mười hai tuổi, đến từ vùng nông thôn, biết trồng hoa mầu, phụ trách dưa và trái cây, đã an bày ở nhà tranh trong rừng đào.

"Cũng nên mua vài người, trong nhà nói lớn không lớn, nhưng cũng có mấy mẫu đất trồng rau, còn có một hồ sen lớn, đến lúc đó cũng cần dùng người, mặt khác bếp vũng nên tìm người, nha hoàn bà tử đều được, ngươi xem rồi làm đi."

Lâm Khang Bình lên tiếng, qua một hồi, nói: "Đúng rồi, ta còn mang về cho ngươi một bao chỉ, có mấy màu, rất đẹp mắt, nhưng không biết dùng để làm gì, thêu hoa thì thô, Đại Vệ mang đến xem giá trị thế nào, còn chưa có bán, ta lấy tới nhìn kĩ, chưa cho hắn bạc, lấy một trăm hầu bao để đổi lấy. Hắn nói còn muốn bức tranh thêu hai mặt, càng lớn càng tốt, lần sau ta vào thành thu một ít. Bức tranh mà Tình nhi thêu, ta không thể bán được."

Tử Tình vừa nghe hắn nói có chỉ thêu, đoán rằng là dùng để dệt áo len, vội bảo hắn lấy đến xem, Lâm Khang Bình không muốn nhúc nhích, nhưng không chịu nổi Tử Tình mềm giọng hờn dỗi, đành phải ôm Tử Tình hôm hai cái thật mạnh, nói: "Sao ta lại không từ chối nỗi ngươi nhỉ."

Tử Tình vốn định xuống đất đi theo, Lâm Khang Bình đè nàng lại, Tử Tình đành phải chờ, Lâm Khang Bình cầm đến cho nàng một bọc giấy lớn, Tử Tình mở ra, quả thật là sợi len, chính là loại sợ len này loại bình thường, dệt thành áo len cao cổ, Tử Tình may mắn đã từng học đen áo len với mẹ, từng đã muốn đan cho Lưu Sầm, bởi vì đủ loại nguyên nhân mà không đan xong. Tử Tình phát hiện bên trong còn có một bao nhỏ, sờ lên cảm giác hình như là len lông cừu, chắc tầm được một cân, đủ để Tử Tình dệt được một bộ quần áo.

Xem ra có việc để làm rồi, ngày kế, ăn qua điểm tâm, hai người đến Tăng gia chào hỏi, sau khi trở về Tử Tình khẩn cấp để Lâm Khang Bình chặt một cây trúc, vót một cái que, Tử Tình lại để Tiểu Thanh Tiểu Lam giúp nàng cuộc chỉ thành một cục tròn, mình thì đến kho chút gỗ vụn nguyên khối, muốn làm nút thắt bằng gỗ.

Lâm Khang Bình thấy nàng dùng hai que gậy trúc, ngồi ở chỗ kia, móc đến móc đi, đã đem chỉ biến thành một mảnh vải, rất ngạc nhiên, nói: "Không phải là ta cưới được một nương tử thiên tài chứ, ta gặp cũng chưa gặp qua, sao ngươi biết làm?"

Tử Tình nghe xong sửng sốt, nhìn Lâm Khang Bình, nghĩ nghĩ cười nói: "Tướng công, ngươi cứ vụng trộm mà vui vẻ đi, cưới được một nương tử thiên tài như ta, đúng là có đốt đèn lồng cũng khó tìm."

Lâm Khang Bình nghe xong ôm Tử Tình nói: "Thì đốt đèn lồng mới tìm được, không phải có đèn lồng thì ta mới quen ngươi à?"

Tử Tình biết hắn nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt bán đèn lồng, nhịn không được "Xì" nở nụ cười.

Tử Tình hết nửa tháng mới đan xong một cái áo len hở cổ, màu xanh lục, đưa cho Tử Phúc, bởi vì tháng năm hắn sẽ vào kinh, Lâm Khang Bình vì thế lại ghen tỵ nửa ngày.

Tử Tình đem áo lông cho Tử Phúc, cũng để hắn mặc thử, "Đại ca, đây là lễ vật ta tặng ngươi, ngay cả cha mẹ cùng Khang Bình còn chưa có đâu, ngươi có được cái đầu tiên đấy, mùa đông trời lạnh, mặc áo này bên trong, cũng ấm áp, là lông dê. Cũng có thể làm áo khoác lúc xuân thu, xem người còn nói ta thế nào, ta tặng ngươi bao nhiêu thứ tốt rồi ấy chứ."

Tử Phúc nghe xong cười: "Đúng vậy, toàn thứ ta chưa thấy, cái này từ đâu tới? Gọi là gì?"

"Là Khang Bình lấy từ Việt thành đến, từ nước ngoài, lông dê dệt thành sợi, gọi là sợi len, sợi len đan thành quần áo, gọi là áo len đi."

Trang 65/182 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/