Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=321505
Trang 60/182

Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 06.09.2014, 10:52 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

ta cũng ghét SE lắm, cứ thấy SE là không bao giờ đọc, nhưng truyện kia được đánh giá là rất hay và cảm động :hixhix: , bảo cái kết SE ấy rất hợp  :behe:  :behe:  :behe: , ta ko dám đọc trước, chỉ sợ khóc triền miên thì khổ  :behe:  :behe:  :behe:

Chương này làm ô nhiễm tâm hồn trong sáng của ta rồi  :sofunny:

Chương 177: Tử Tình đại hôn ( 2 )



Người đều ra ngoài, khăn voan Tử Tình cũng xốc lên, nhưng mũ phượng trên đầu còn chưa tháo xuống, làm cổ Tử Tình có chút đau. Tử Tình nhìn nhìn bài trí của phòng, phòng rất lớn, ước chừng có ba mươi thước vuông, có một bình phong lớn khắc hoa dựng ở cạnh tường, chắc sợ nhiều người tới tân phòng, náo nhiệt quá làm hỏng, nên dựng tạm ở đó. Tường phía đông có một cái tủ, bên cạnh còn có một bàn trang điểm, còn có gương bằng thủy tinh, trên bàn trang điểm có các chai lọ bằng sứ nhỏ, là các loại son bột nước, còn dán tên đằng trước. Ở giữa phòng có một bàn tròn nhỏ, bốn cột gỗ lớn khắc hoa, dưới cửa sổ là một tháp trương quý phi (cái giường gỗ nhỏ được khắc hoa), trải đệm đỏ thẫm, cửa sổ khắc chữ "Vạn". Hai bên chân tường dưới cổ sổ đều đặt hỏa lò, khó trách độ ấm trong phòng không thấp.

Tử Tình đang đánh giá, bỗng một tiểu nha đầu mười một mười hai tuổi, mặc áo bông đỏ, áo trong màu xanh cùng quần xanh cầm cái hộp vào, quỳ gối nói: "Nãi nãi (gọi xưng hô của nô tì với nữ chủ nhân), nô tì tên là Tiểu Thanh. Là gia (cách xưng hô của tì thiếp hoặc nô tì với nam chủ nhân) đến chuyên môn để hầu hạ nãi nãi, còn có một người tên là Tiểu Lam nữa, nàng đang bận làm ở phía trước, đây là đồ gia bảo đưa tới. Để ngài ăn trước, kẻo bị đói. Nãi nãi có chuyện gì xin sai bảo tiểu nhân đi làm."

Tử Tình liền phát hoảng, nha đầu kia sao đi không phát ra tiếng động, nhân tiện đánh giá một chút, tiểu nha đầu mặc một bộ quần áo sạch sẽ, búi tóc hai bên, mặt mày cũng có vài phần thanh tú, vừa thấy chính là người lanh lợi. Tử Tình mở hộp ra, là mấy thứ điểm tâm tinh xảo, nói: "Biết rồi, để đó đi, bây giờ ta không cần ngươi giúp gì, ngươi đi phía trước làm đi." Tiểu nha đầu rời khỏi, Tử Tình mới cấp tốc cầm khối điểm tâm bỏ vào trong miệng, thật đúng là đói bụng.

Cũng không biết lại đợi bao lâu, trời đã gần đen, Lưu thị đi lại đỡ Tử Tình đi ra ngoài, nói là tiễn nữ quyến trong viện, kỳ thực đều thân thích của Tử Tình, mọi người vây quanh Tử Tình, lại có mấy người quen biết đi lên lôi kéo áo bông của Tử Tình. Nghị luận xem kim tuyến (sợi chỉ bằng vàng) có phải thật không, lại nhìn mũ phượng trên đầu, hỏi trân châu đá quý có phải đáng giá không, Tử Tình cười đối đáp.

Những khách nhân rời đi, chỉ còn lại Tử Thọ cùng Tử Hỉ, còn có vài tiểu đường đệ cùng tiểu đường muội cùng tiểu biểu đệ biểu muội và các cháu Thẩm gia, bọn họ muốn ồn ào động phòng, vây quanh Lâm Khang Bình vào tân phòng. Chỉ chốc lát sau, Tử Phúc cùng Tử Lộc cũng đi lại, Tử Lộc còn đỡ Trần thị mang thai.

"Nhị tẩu, có cần khoa trương như vậy không? Ngươi không sợ cháu nhỏ của ta sốt ruột mà nhanh chạy ra à." Tử Tình nói.

"Ngươi vẫn nên chăm sóc tốt cho mình đi. Náo nhiệt này chúng ta không thể bỏ lỡ mất, em chồng  bảo đã âm mưu với ngươi nhiều năm rồi." Trần thị cười nói.

Lâm Khang Bình đỡ Tử Tình ngồi xuống, lấy mũ phượng xuống, không chớp mắt nhìn Tử Tình, cho dù Tử Tình là người hiện đại, dưới mắt nhiều người mà bị ánh mắt thâm tình như thế chăm chú nhìn, nghe chung quanh đầy tiếng trêu tức, cũng đỏ bừng mặt. Cúi đầu từ trong chăn lấy ra hai quả cam, hai quả bưởi, Tử Hỉ tiếp nhận, bóc cam ra. Cho Lâm Khang Bình ăn một miênga, hỏi "Ngọt không?"

Mấy người buộc Lâm Khang Bình lớn tiếng nói ra ba tiếng, đầu tiên là một chữ, hai chữ rồi ba chữ, Lâm Khang Bình trong nháy mắt đã nói, "Ngọt", "Rất ngọt", “Cực kì ngọt.”

Lưu thị cười nói, thật đơn giản, chỉ thấy Tử Hỉ đột nhiên đứng trên bàn tròn, dùng sợi bông treo một tép bưởi. Phải Lâm Khang Bình và Tử Tình cùng cắn, Tử Tình đã bị Tử Quân bọn họ lau vài vệt nhọ nồi, bưởi chưa ăn mà nhọ nồi đã quẹt lên mặt Khang Bình, Lâm Khang Bình cắn một ngụm bưởi. Đưa đến bên miệng Tử Tình, một người một nửa, mọi người cười nghiêng ngả: "Không được, phạm quy, phạt nặng hơn." Lưu thị rơi nước mắt, Tử Lộc đỡ Trần thị, cũng cười gập bụng.

Rất dễ dàng ăn xong bưởi, Tử Quân cùng Tử Tân không biết từ nơi nào bưng tới một chậu bột mì, Tử Hỉ trước mặt mọi người bỏ vào một viên kẹo, bảo Lâm Khang Bình cùng Tử Tình đứng đối diện nhau, dùng miệng thổi bột mì, tìm ra kẹo, bản thân cắn một ngụm, lại đưa đến miệng đối phương, "Nhớ kỹ, chỉ có thể dùng miệng, phạm quy chúng ta sẽ phạt." Tử Hỉ cao giọng hô.

"Hơn nữa, không được lấy kẹo bằng tay, chỉ có thể dùng miệng, bằng không, chúng ta còn có trò lợi hại hơn." Tử Quân cười nói.

Lâm Khang Bình hơi nhiều hơn Tử Tình, thổi phù một hơi, đầu Tử Tình đã đầy bột, ngay cả mặt cũng dính tùm lum, lại là một phen cười vang, cuối cùng, hai người mất một nửa sức lực mới ăn được kẹo, hai người đã hoàn toàn thay đổi bộ dạng, Tử Hỉ hô lớn: "Bạch đầu giai lão, ta chúc tỷ tỷ tỷ phu bạch đầu giai lão (ý là hạnh phúc tới già)."

Náo loạn chừng hơn một canh giờ, Lưu thị mở miệng đem mọi người đuổi về. Lâm Khang Bình ra ngoài tiễn khách, Tử Tình thu dọn hạt dẻ, nhãn, táo trên giường, còn chưa thu dọn xong, nghe thấy Lâm Khang Bình chạy vào, gắt gao ôm lấy Tử Tình, hai người nhìn nhau, đều xì nở nụ cười, xoa xoa cho nhau.

Lâm Khang Bình chậm rãi lấy đồ trang sức của Tử Tình xuống, để lên bàn trang điểm, tóc dài của Tử Tình xỏa xuống, như một dòng suối đen bóng, lấy xuống khăn quàng vai, cởi bỏ giá y của Tử Tình, sau đó là áo bông, Lâm Khang Bình nâng mặt Tử Tình nói: "Tình nhi, ta rốt cục đợi đến ngày này, tân nương của ta, Tình nhi của ta thật đẹp, cả đời ta sẽ không quên ngày hôm nay."

Tử Tình ngượng ngùng cúi đầu, nói: "Ta muốn tắm rửa trước, trên mặt đầy bột mì, xinh đẹp cái gì."

"Vừa rồi lúc mở khăn voan, thật sự xem ngây người luôn. Được rồi, ta giúp ngươi tắm, chúng ta cùng nhau tắm." Nói xong dẫn Tử Tình đến phòng ở cách vách, cách vách là một loại phòng phương bắc, trên đất có đệm, Tử Tình đi qua sờ, thật đúng là ấm áp. "Ta biết mùa đông ngươi sợ lạnh, cảm lạnh sẽ ho khan, nên ta bảo sư phụ làm một cái sạp lớn phương bắc, mùa đông, chúng ta ở phòng này. Có thích hay không?"

Tử Tình cười gật gật đầu, kiễng gót chân, hai tay vòng cổ hắn, chủ động đem môi dán lên, hôn triền miên nồng nhiệt. Lâm Khang Bình ôm Tử Tình muốn đặt nàng lên sạp, Tử Tình rất là biết cách giết phong cảnh, nói câu, "Cả hai đều bẩn, còn chưa tắm." Tức giận đến mức Lâm Khang Bình cắn răng nhẹ lên môi Tử Tình, mới buông nàng ra.

Phòng tắm ngay ở phía đông phòng nhỏ, phòng bếp có một nồi nước nóng, than củi đỏ, có ống khói trực tiếp thông qua góc tường dẫn khói ra ngoài, độ ấm trong phòng không thấp, trong bồn tắm đã có nước ấm, Tử Tình mở thùng đồ cưới, tìm ra hai bộ quần áo tắm, khăn lớn lau người, nội y, sau đó đẩy Lâm Khang Bình ra.

Chờ Tử Tình từ bồn tắm bước ra, đột nhiên Lâm Khang Bình vào được, cầm khăn muốn tự mình lau khô cho Tử Tình, lại mặc đồ cho Tử Tình, Tử Tình cúi đầu, xấu hổ không dám mở mắt, chờ tóc khô một nửa, Lâm Khang Bình ôm ngang Tử Tình trực tiếp bỏ lên trên giường, hai người lại ôm ấp thật lâu, mới buông Tử Tình, nói: "Thật thơm, chờ ta, ta rất nhanh sẽ trở lại."

"Ta còn chưa mặc áo sơ mi mà, ngươi lấy lại cho ta."

"Mặc làm gì, mất công lá nữa ta phải cởi."

Trên drap giường đỏ thẫm cỏ trải một tấm vải trắng, Tử Tình nhớ tới chuyện Thẩm thị đưa mình cuốn sách nhỏ, vội xuống giường lấy tới, vừa lúc Lâm Khang Bình mặc áo tắm đi lại, thấy Tử Tình cầm thứ gì đó, vội hỏi: "Ngươi lấy cái gì thế?"

Tử Tình tất nhiên là ngượng ngùng, chạy trên giường, nói ‘không có gì’.

Lâm Khang Bình lên giường, buông rèm xuống, nhìn Tử Tình, chậm rãi tới gần, Tử Tình nhìn xem ánh nến lay động ngoài rèm, có chút ngượng ngùng, hỏi: "Có thể tắt nến không?"

"Tình nhi, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, sao có thể thổi tắt nến? Đây chính là điềm xấu. Ta nhất định phải nhìn ngươi thật kĩ, nhìn ngươi nở rộ, ta muốn vĩnh viễn nhớ kỹ đêm nay. Tình nhi, ta muốn ngươi làm tân nương cả đời ta."

Lâm Khang Bình nói xong ôm chầm lấy Tử Tình, nhìn hai mắt nóng rực kia, Tử Tình bất tri bất giác nhắm hai mắt lại, lông mi rung động bán đứng nội tâm khẩn trương của nàng, Lâm Khang Bình rốt cục đem môi ân lên mi mắt xinh đẹp này, trong lòng thở dài một hơi, một ngày này, chờ đã lâu rồi.

Từ mắt đến mũi, lại đến đôi môi khéo léo oánh nhuận, Lâm Khang Bình đầu tiên là tinh tế mút vào, một hồi liền lôi kéo lưỡi thơm tho của Tử Tình, hôn đến khi Tử Tình không thở nổi, lại đến xương quai xanh, một chút lại một chút, Tử Tình ý loạn thần mê, tay trái Lâm Khang Bình cởi dây thắt lưng, đưa tay vói vào, làn da nõn nà, bóng loáng, Lâm Khang Bình thỏa mãn tiến lên, ôn nhu sờ toàn thân Tử Tình, làn da thiếu nữ rất mẫn cảm, chỉ chốc lát toàn thân Tử Tình liền hồng lên, Lâm Khang Bình cúi người, một phen ngậm lấy chỗ mềm mại trước ngực Tử Tình, ma dại tê tê, một bàn tay xoa nắn bên mềm mại kia, Tử Tình kìm lòng không được mà rên rỉ nho nhỏ.

Lâm Khang Bình cởi quần áo mình ra, thân trần ghé vào trên người Tử Tình, thân mình nóng bỏng trực tiếp dán trên người Tử Tình, da thịt thân cận, lưỡng tình tương duyệt (兩情相悅 > lưỡng tình tương duyệt = có thể hiểu na ná như : tình trong như đã, mặt ngoài còn e.... ), cảm xúc Tử Tình rất nhanh đứng lên, cảm giác rất kỳ quái, thoải mái nói không ra lời, chỉ rên rỉ bộc lộ cảm xúc, ngứa ngứa tê tê, giống như từng này vẫn không đủ, hạ thân ẩm ướt, Lâm Khang Bình hôn vuốt ve hồi lâu, ngón tay rốt cục đụng đến địa phương kia, tách hai chân Tử Tình ra, tìm đúng vị trí, thân mình dùng sức ấn xuống, Tử Tình cảm thấy một trận xé rách đau đớn, rơi nước mắt, vừa muốn bỏ chạy thì Lâm Khang Bình hôn lên giọt nước mắt của Tử Tình, qua một hồi mới dỗ nói: "Tình nhi ngoan, đừng lộn xộn, một hồi sẽ không đau nữa, bảo bối ngoan, một lát sau là tốt rồi."

Tử Tình thấy trên mặt hắn đầy mồ hôi, tâm mềm nhũn, hai tay ôm lấy eo của Lâm Khang Bình, nói: "Ta không đau ."

Lâm Khang Bình nghe xong vui vẻ, nhanh chóng hành động, toàn dựa vào sức mạnh của người thiếu niên mà va chạm, Tử Tình thích ứng xong, trừ bỏ đau đớn, cũng không có cảm giác khác, đương nhiên càng không có gì thoải mái đáng nói, hơi thất vọng.

Xong xuôi, trên người Tử Tình nhớt nhát, không thoải mái, muốn xuống giường tắm rửa, Lâm Khang Bình đè lại, tự đi chuẩn bị nước ấm, ôm lấy Tử Tình, trực tiếp ôm vào bồn tắm, tắm xong lại ôm lên giường, Tử Tình rất mệt mỏi, sáng sớm rời giường đã bị ép buộc một ngày, hơn nữa người mới làm lần đầu nên không khoẻ, nhanh chóng ngủ, cũng không biết Lâm Khang Bình bôi thuốc gì cho nàng.


Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 06.09.2014, 11:48 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 178: Lại mặt



Sáng sớm hôm sau, Tử Tình tỉnh lại, thấy mình ngủ ở trong lòng Lâm Khang Bình, trên người còn mặc cái yếm đỏ thẫm, một tay Lâm Khang Bình ôm nàng, một tay đặt trên ngực Tử Tình, còn chưa tỉnh lại, trên mặt là nụ cười thỏa mãn. Tử Tình thoáng giật mình, hắn liền mở mắt, hôn hôn cái trán Tử Tình, hỏi: "Tỉnh à? Ngủ ngon không?"

Tử Tình vuốt mặt hắn, nói: "Tỉnh lại có thể thấy ngươi, thật tốt."

"Hình như câu này là ta muốn nói. Ngủ tiếp đi, không cần ngươi sáng sớm dậy làm bữa sang đâu."

Tử Tình lắc đầu, nói: "Ngủ không được nữa."

Lâm Khang Bình nghe xong, xoay người nằm trên Tử Tình, nói: "Ta cũng không muốn ngủ, chúng ta lại làm chút gì đó đi."

Tử Tình còn chưa phản ứng, Lâm Khang Bình đã hôn Tử Tình, tay phải chậm rãi sờ toàn thân Tử Tình, một hồi cuồng nhiệt, một hồi ôn nhu, ngay cả hạ thân của Tử Tình cũng không buông tha, Tử Tình ngứa ngáy khó nhịn, không ngừng lắc eo, muốn càng nhiều, Lâm Khang Bình lại thong thả chìm vào trong cơ thể Tử Tình, Tử Tình gắt gao ôm lấy thắt lưng Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình dùng tay nâng mông nàng, từng chút từng chút, hết sức ôn nhu triền miên, Tử Tình cảm thấy cảm giác không giống tối qua, tuy rằng ngay từ đầu cũng có chút đau đớn, nhưng một hồi đã bị một loại cảm thụ thoải mái chưa từng có thay thế, Tử Tình nhịn không được rên rỉ thành tiếng, Lâm Khang Bình tốc độ nhanh hơn, hai người cùng lên đỉnh cao nhất, Tử Tình hoảng hốt vì loại cảm giác này, thì Lâm Khang Bình lại cẩn thận lau chùi thay nàng.

Không biết ngủ bao lâu, Tử Tình tự nhiên tỉnh lại, hạ thân không đau nữa. Còn có chút kỳ quái, Lâm Khang Bình vẫn ôm nàng, "Tình nhi, ngủ no rồi sao? Đói bụng không, ăn trong phòng ăn hay ra ngoài ăn?"

"Giờ nào rồi? Thật sự là không muốn động đậy gì cả." Tử Tình duỗi eo ở trong ổ chăn.

"Chắc là qua buổi trưa rồi, ngươi không muốn động cũng được. Hôm nay ngươi không cần xuống giường, ta nhất định sẽ phụ trách cho ngươi ăn no, ta đã nghĩ trước rồi. Ngày thứ hai của Tân hôn nhất định phải cùng ngươi ở trên giường nghỉ ngơi một ngày, bù lại thời gian dài chờ đợi, ngươi không biết đâu, mỗi lần ngửi được mùi hương của ngươi, chỉ được hôn mà không được ăn, đối với ta mà nói, thật sự là quá thống khổ, hôm nay ta nhất định phải ăn cho đủ."

Lâm Khang Bình ôm Tử Tình không buông tay, nhưng tóm lại cơm phải ăn, cọ xát nửa ngày, Lâm Khang Bình mới đứng lên, phân phó nha hoàn đem đồ ăn chuẩn bị tốt, tự mình bưng tới.

Tử Tình thấy vậy vội đứng lên. Đã quên bản thân không một món đồ, thân mình bỗng lạnh, thấy Lâm Khang Bình cười cười, Tử Tình cúi đầu nhìn, hiểu được, mặt đỏ lên, lập tức lại chui vào ổ chăn, Lâm Khang Bình đem nàng mò ra, nói: "Tình nhi của ta còn thẹn thùng gì, tối hôm qua vi phu đã xem sạch bách rồi, vi phu muốn xin lỗi nên tự mình hầu hạ nương tử mặc quần áo nhé." Không đợi hắn nói xong, Tử Tình đã chen chân vào, một cước đạp ra ngoài, uy hiếp nói: "Nếu ngươi không đi, ta sẽ không dậy."

Lâm Khang Bình thấy nàng sắp giận, cười lớn ra ngoài rửa mặt.

Một ngày này, Lâm Khang Bình quả thực không để Tử Tình xuống giường, hai người từ trên giường chuyển tới trên kháng (sạp gỗ), là Lâm Khang Bình ôm qua, Lâm Khang Bình thông cảm Tử Tình, cũng biết kiềm chế, lúc Tử Tình ngủ, lại bôi thuốc vào hạ thân Tử Tình, rất mát mẻ thoải mái, Tử Tình thế mới biết vì sao hạ thân lại không nóng bừng đau đớn, thì ra y học cổ đại cũng phát triển nhiều.

Buổi tối lại có một phen khổ chiến, Tử Tình triệt để bị chỉnh không xuống giường được, ngay cả rửa mặt đều là Lâm Khang Bình hoàn thành giùm, Tử Tình hận không thể ngủ trong bồn tắm luôn, thể lực cạn kiệt, kết quả chính là ngày thứ hai Tử Tình vẫn ngủ bất tỉnh như cũ, quên hôm nay phải về nhà, Lâm Khang Bình thấy thời gian quá trễ, nên đánh thức Tử Tình.

Hai người tiến vào Tăng gia, trưởng bối trong nhà đang chờ, lão gia tử cùng Điền thị, Tăng Thụy Khánh cùng Chu thị, hai nhà Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc, bà ngoại cùng tiểu cữu nương của Tử Tình đều có mặt, may mà cả nhà Xuân Ngọc đã về rồi. Tử Tình nhìn đồng hồ trong phòng, sắp mười một giờ, mặt Điền thị đều có nặn ra nước, hỏi: "Trong nhà không có trưởng bối, ở lại gần, hai người các ngươi biết rõ chúng ta đều chờ ở đây, thứ ba tân hôn ngày còn dậy trễ như vậy, muốn gì?"

"Bà, đều tại ta, tối hôm qua cao hứng uống nhiều, nên sáng nay dậy không nỗi, Tử Tình lay ta nửa ngày mới tỉnh, nên mới chậm trễ đến bây giờ ." Lâm Khang Bình giải thích.

Điền thị nghe xong mới không ra tiếng, Thẩm thị vội pha trà, tiếp đón Lâm Khang Bình, Thu Ngọc thì lôi kéo Tử Tình nghiên cứu bộ đồ mới của Tử Tình, hôm nay Tử Tình mặc một bộ đỏ thẫm thêu mẫu đơn, cổ áo và cổ tay đều thêu long chồn trắng, "Đây là chất liệu gì mà đẹp vậy? Lông này cũng rất sáng, là long hồ ly à?"

"Ta không biết, là Khang Bình mua." Tử Tình đáp.

"Là gấm Tứ Xuyên, tiểu cô, ngày hôm trước là tô cẩm (loại vải ạ)." Lâm Khang Bình thấy Thu Ngọc nhìn về phía hắn, không đợi đặt câu hỏi đã đáp.

"Trời ạ, thứ này phải mấy lượng bạc một thất. Ngày hôm trước là loại vải có tơ vàng, muốn mấy chục lượng bạc một thất nhỉ? Trước kia ta đi An Châu thành bán bức tranh thêu thì nghe lão bản nương trong tiệm nói, đáng tiếc chưa thấy qua." Thu Ngọc hỏi.

"Mẹ ơi, một bộ là mấy chục lượng bạc, cả đời chúng ta cũng mua không nổi." Chu thị nói.

"Thế gì có gì đáng nói đâu, phượng quan hà bí đều có, giá y có thể kém à? Một nữ nhân cả đời chỉ có một lần gả, huống hồ, muội phu của ta cũng nói muốn đem nữ nhi gả ra ngoài cho thật vui vẻ, trong nhà cũng không thiếu từng ấy bạc." Tiêu thị nói.

Tử Tình cảm thấy Tiêu thị nói chuyện rất sặc sụa, hình  như cố ý nhằm vào Điền thị, Tử Tình tự nhiên không biết, Tiêu thị đã sớm không vừa mắt Điền thị, trước kia thì e ngại mẹ ruột, sợ hai nhà trở mặt thì khó ở chung, cũng không thể trở mặt. Hơn nữa nàng luôn luôn thân cận với Thẩm thị, chuyện gì Thẩm thị cùng Tử Tình chịu đựng đều biết cả, tiểu cậu của Tử Tình đã sớm nhịn không nổi nữa, nếu không phải Hà thị ngăn cản, đã sớm tới cửa cãi nhau rồi.

"Dù gì thì cũng chỉ là ở nông dân, tốn nhiều ngân lượng như vậy chỉ vì làm một bộ đồ, quá lãng phí. Theo ta thì đừng mặc gấm vóc gì mà bất tiện, mặc vải bông thoải mái nhất." Điền thị thấy mọi người thèm nhỏ dãi, rất là khó chịu.

"Bà, ta cũng cảm thấy vải bông thoải mái, nhưng Khang Bình muốn mua cẩm ciếc gì đó, đã mua là mua một đống lớn, màu sắc rực rỡ, ta cũng không biết nên không dám mặc nhiều. Nếu hôm nay không lại mặt thì có ép ta cũng không mang. Về sau nương ta làm quần áo mới cho bà, thì nghe lời bà, cứ làm vải bông mới thoải mái." Tử Tình kéo kéo quần áo trên người, nhanh trả lời. Trở lại nói với Thẩm thị: "Nương nên nhớ kĩ, bà không thích làm bằng lụa sa tanh, chỉ cần vải bông."

Điền thị nghe xong, mặt lúc đỏ lúc trắng, tức giận đến nỗi không biết nói cái gì cho phải, Tử Tình cũng có chút hó hiểu, hôm nay là ngày lại mặt, sáng sớm cũng không trêu chọc đến bà, sao Tử Tình vừa vào cửa đã bắt đầu làm khó?

Tử Tình tất nhiên là không thể nghĩ được, bởi vì ngày hôm trước đồ cưới cùng sính lễ của nàng quá mức đắt đỏ, làm Điền thị cùng Chu thị, Xuân Ngọc bọn họ, sau khi trở về, cảm khái hâm mộ hồi lâu, Điền thị bị Xuân Ngọc bọn họ cổ động, lại bắt đầu bất bình, luôn muốn lấy một ít từ chỗ Tử Tình để sống tốt, một năm nay đi theo Tăng Thụy Khánh, trong tay quả thật không có dư tiền, tiêu dùng tiết kiệm mới vừa đủ dùng, không dám ăn ngon gì, muốn giúp một nhà Xuân Ngọc thì rất vất vả. Nguyên bản cho rằng Tăng Thụy Tường sẽ cho tiền tiêu vặt thêm, ai ngờ mỗi khi Điền thị vừa nói câu đầu thì Tăng Thụy Tường đã tìm cớ cáo từ. Cũng không suy nghĩ vì sao mà thế này.

"Nha đầu kia, thành thân thì thành người khác luôn, bà ngươi sáng sớm đã đi lại chờ ngươi, còn không nhanh dập lễ cho bà ngươi đi." Chu thị cười hì hì.

Lúc này Trần thị đi lại, nói đồ ăn đã dọn xong, Thẩm thị vội thu xếp mọi người cùng ăn ở sảnh, có cháu dâu Lưu thị cùng Trần thị, Điền thị cũng không có nói gì.

Sau khi ăn xong, những khách nhân đều đi rồi, bọn Tử Phúc mới vây quanh Tử Tình nói giỡn, Tử Vũ đột nhiên đáng thương hề hề lôi kéo góc áo Tử Tình hỏi: "Tỷ tỷ, ngươi không ở nhà, buổi tối ta ngủ không được, không bằng ngươi về ngủ với ta đi?"

"Ta thấy việc này ngươi phải van cầu tỷ phu, xem tỷ phu ngươi có đồng ý không đã?" Lưu thị mỉm cười nhìn Tử Tình, nói.

Tử Vũ lại thật sự đi qua kéo góc áo Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình vội xoay người nhìn Tử Vũ nói: "Muội muội ngoan, chờ lần sau tỷ phu đi kinh thành, nhất định sẽ tặng ngươi một cái bươm bướm xinh đẹp, không phải Vũ nhi của chúng ta thích bươm bướm nhất à?"

Tử Vũ một mặt rối rắm, làm mọi người sung sướng, Thẩm thị vội kéo Tử Vũ, thấp giọng nói vài câu, bên này Tử Hỉ cũng vỗ đầu Tử Vũ nói: "Tiểu muội, về sau muốn cái gì thì tìm tỷ phu, nhớ kỹ không?" Bị Tử Tình cho một chưởng.

Buổi tối, Thẩm thị muốn giữ Tử Tình bọn họ ở một đêm, Lâm Khang Bình nói: "Nhạc phụ, nương, cách gần như vậy, chúng ta vẫn nên trở về, khi nào muốn đến cũng được mà. Trong nhà còn chưa thu dọn chỉnh tề, ngay cả đồ cưới của Tử Tình còn chưa chỉnh lý xong, mai chúng ta sẽ về một chuyến nhà cũ của ta, chuẩn bị tết âm lịch năm nay sẽ ăn ở đó, tiết thanh minh sang năm mới trở lại."

Thẩm thị nghe xong, cảm thấy có lý, lại đoán rằng bọn họ mới tân hôn, cũng không đồng ý tách ra, nên dặn dò vài câu liền tiễn bọn họ.

Hai bên cổng Tình viên có hai gian phòng ở, là phòng cho người gác cổng, có hai gã sai vặt mười lăm tuổi trông cửa, Tử Tình thế mới biết Lâm Khang Bình mua hai gã sai vặt, hai nha đầu làm việc nặng, hai nha đầu ở nhà giữa, vì sắc trời đã tối muộn, Tử Tình cũng không có cách nào nhìn toàn bộ Tình viên.

Trở lại nội viện, sửa sang lại đồ cưới, Tử Tình mới biết được Thẩm thị chuẩn bị cho nàng 4 bộ đồ trang sức, vải dệt bốn mùa, 2 bộ lim bình phong, 4 rương gỗ chương, đệm chăn 8 bộ…, tổng cộng ba mươi hai nâng, sính lễ của Lâm Khang Bình trừ tiền biếu, trà mừng, bánh mừng cùng rượu mừng, thừa lại Thẩm thị đều cho Tử Tình lấy về.

Người gởi:  ๖ۣۜHấpღHấp [ 06.09.2014, 12:33 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Chương 179: Nhà của Tử Tình



Ngày kế, một giấc ngủ đến lúc tỉnh mới dậy, không ai gọi cả, Lâm Khang Bình vẫn ôm nàng, thấy nàng tỉnh, sủng nịch hôn nàng, Tử Tình đột nhiên hỏi: "Không phải Văn Tam nói là cho chúng ta một quà tặng lớn à? Tặng gì vậy?"

"Còn tưởng rằng ngươi quên chứ, quà rất lớn. Một cửa hiệu mặt tiền (ý là nằm ở nơi phồn hoa đông đúc) ở kinh thành." Nói xong chỉ thấy Lâm Khang Bình xốc đệm chăn lên, lấy một hộp nhỏ tự ngăn kéo ở đầu giường, đưa cho Tử Tình, "Đây là toàn bộ của cải của chúng ta."

Tử Tình mở ra, có khế đất Tình viên, có hai cửa hàng ở An Châu, ruộng nước một trăm mẫu, hai cửa hàng và một căn nhà ở kinh thành, ngân phiếu hai ngàn sáu trăm lượng.

Tử Tình lấy từ bàn trang điểm một cái hộp, nói: "Nơi này còn có một phần nữa." Khế đất Chanh viên, ruộng nước một trăm mẫu, 4 cửa hàng ở An Châu, trong đó hai cửa hàng bán mạt chược, ngân phiếu hai ngàn lượng, còn có vốn riêng của Tử Tình, cùng với số tiền còn thừa sau khi xây Tình viên cùng tiền thu vào của chanh viên tổng cộng ba trăm lượng, còn có Tử Phúc, Tử Lộc cho áp đáy hòm hai trăm lượng, Tử Tình đem tất cả bỏ vào một chỗ, cười nói: "Đây mới là toàn bộ của cải của chúng ta. Ta là một tiểu phú bà rồi."

Cộng cả tài sản cố định, của cải hơn một vạn lượng, một năm tiền thuê cùng thu vào khác cũng có thể hơn một ngàn lượng, kiếp sống sâu gạo mà mình chờ mong đã bắt đầu.

"Đúng vậy, đều đều là của Tình nhi, đều là dùng một ngàn lượng bạc của Tình nhi mà lập nghiệp, mà ta cũng là của ngươi, không biết Tình nhi có vừa lòng không? Ngươi là một đại phú bà đấy." Nói xong, Lâm Khang Bình liền ôm lấy Tử Tình, hôn thật sâu, vợ chồng lại vành tai và tóc mai chạm vào nhau thật lâu, cũng không biết nói cái gì, giờ phút này, mặc dù không làm gì hơn, cũng không nói gì, nhưng trong lòng ngọt ngào.

Chờ hai người đều mặc đồ xong, Tử Tình thu dọn đệm chăn mới phát hiện. quyển sách Thẩm thị cho ở dưới gối của Lâm Khang Bình, khó trách cảm giác không giống, còn tưởng rằng hắn không học cũng hiểu, Tử Tình vụng trộm nở nụ cười. Lúc ra ngoài, Tử Tình nhìn thoáng qua đồng hồ, phát hiện đã mười một giờ.

Ăn xong cơm trưa, Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình, nói muốn dẫn Tử Tình dạo Tình viên, "Nơi này, về sau chính là nhà của ngươi, ngươi chính là nữ chủ nhân nơi này. Ngươi luôn luôn la hét muốn nhìn mà, hôm nay ta sẽ dẫn ngươi tham quan."

Tử Tình đứng lại, nhìn Lâm Khang Bình: "Thật ra, với ta mà nói, chỗ nào có ngươi mới là nhà của ta. "

Tử Tình nói, đổi lấy một nụ hôn sâu của Lâm Khang Bình: "Ừ, ta cũng vậy, nơi nào có ngươi ở thì nhà ngay tại nơi ấy."

Tử Tình lo lắng hạ nhân trong nhà nhìn thấy. Vội đẩy Lâm Khang Bình ra, có chút tức giận: "Không phải đi dạo quanh nhà sao, không sợ bọn nha hoàn thấy thì chê cười à."

"Đấy, không ngươi muốn quyến rũ ta sao? Ngươi không biết, trước kia ngươi cứ dùng cặp mắt trong veo như nước, vụt sáng nhìn ta, ta đã muốn ôm ngươi âu yếm, mà ta sợ làm ngươi sợ, chỉ có thể dùng sức chịu đựng. Thật vất vả đợi đến lúc thành thân, ngươi vẫn không để ta vui vẻ, lúc này ta không làm theo lời ngươi đâu. Không bằng chúng ta về phòng trước, khi nào đi dạo nhà mà chẳng được? Nơi này ta là chủ tử, ai dám chê cười ta? Ngươi yên tâm đi, bọn họ đều đi làm việc cả rồi." Lâm Khang Bình mặt dày vuốt ve mặt Tử Tình, dụ dỗ.

Tử Tình hất tay Lâm Khang Bình ra, cười nói: "Không được, ngươi mà không kiềm chế thì cẩn thận ta không cho ngươi lên giương ba ngày." Nói xong Tử Tình bỏ chạy mở.

Lâm Khang Bình nhấc chân đuổi theo Tử Tình, cầm lấy tay nàng, cùng nàng đi bộ trong sân, gian thứ nhất nhà giữa là 7 phòng, ở giữa là phòng khách, tầm bốn mươi thước vuông, rường cột chạm trổ, hai bên đều có ghế bành lớn, phía trên còn treo một bộ tranh vẽ non nước, trên bàn đặt một cái đồng hồ phương tây, một đôi bình hoa màu xanh, còn có một gương đồng nhỏ, dưới bàn là một cặp bình hoa lớn để cắm chổi, phía đông gian thứ nhất là phòng ở, là phòng ngủ cùng phòng tắm, phía tây cũng như thế. Sương phòng có gian, đông sương phòng là phòng tắm, phòng bếp cùng nhà ăn ở tây sương phòng.

Hai bên có tam gian, một bên ở cho hai nha đầu ở, bên kia làm nhà kho chất ít đồ.

Tử Tình ở gian thứ hai, giống nhà giữa, 7 phòng, chẳng qua phòng ở nhỏ hơn chút, trước phòng đều có một hành lang nhỏ, con đường trong viện có lót đá cuội, ở giữa có một cái ao nhỏ, mặt nước là một tầng băng mỏng, trong suốt thấy đáy, đáy ao cũng lót đá cuội, bên trong có trồng mấy chục loại cây. Phía đông có hai gốc quế, dưới gốc quế là một cái xích đu, trước xích đu là một bộ bàn ghế bằng đá, phía tây có hai cây cam... (chết mất, tả cảnh khó khăn quá, ta giơ tay đầu hàng, mong các nàng thông cảm cho dân ngu văn vẽ)

Lâm Khang Bình kéo Tử Tình quay lại, ra cổng viện, trước mắt là một hồ nước lớn, , trong ao còn có không ít cánh hoa rụng, ở giữa là một cái đảo nhỏ, giữa lớp cây cối có một đình nhỏ và căn phòng.

Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình đi lên cầu nổi bằng trúc, đến đảo nhỏ, bốn phía đều trồng hoa mai, có nụ hoa, trong đình có một bộ bàn ghế đá, trong phòng có 2 gian, hai phòng đều dùng gỗ làm ra, mặt tường được điêu khắc, phòng trong có đồ trang trí bằng đồ sứ, có phòng tắm nữa. Tử Tình rất thích, nói: "Mùa hè mà ở nơi này thì rất mát mẻ, mệt mỏi thì nghỉ tạm ở đây, chỉ sợ nhiều muỗi."

"Tình nhi yên tâm, hoa cỏ trên đảo đều có mùi thơm lạ lùng, chuyên môn để phòng muỗi, ta thật vất vả mới tìm được từ ngọn núi. Còn nữa, chờ hoa mai nở, ngươi thích thì chúng ta có thể ở đây. Mùa hè thì nơi đây có nước và hoa cỏ nở, ta sẽ cùng ngươi ngắm sao đêm. Cho nên nơi đây mùa đông nghe thấy ngửi mùi mai, mùa hè xem hoa nở."

Từ nhỏ đảo xuống dưới, dọc theo con đường đá cuội, phía bắc hồ nước là một rừng đào, bây giờ chỉ là nhánh cây khô cằn, trong rừng đào có mấy gian phòng bằng cỏ tranh, phía tây là một mảnh đất trồng rau, phía đông là một mảnh rừng trúc, có một căn nhà và sân, cửa viện có viết hai chữ "Trúc uyển", Lâm Khang Bình thấy Tử Tình có chút mệt mỏi, liền nói: "Chúng ta về thôi, khi nào lại dạo, dù sao đây là nhà của mình, thích đến khi nào thì đến."

Hai người trở lại phòng, Lâm Khang Bình gọi hai gã sai vặt cùng hai nha hoàn tới, bái kiến Tử Tình, Tiểu Thanh thì Tử Tình đã gặp qua, Tiểu Lam tuổi xấp xỉ với Tiểu Thanh, thoạt nhìn trầm ổn hơn, cũng mặc áo bông đỏ, áo trong màu xanh, thiếu vài phần xinh đẹp hoạt bát của Tiểu Thanh, nhưng mặt mày cũng coi như thanh tú, nhìn tương đối tin cậy, Tử Tình vừa thấy đã thích. Về phần hai gã sai vặt, vừa thấy cũng là người tương đối lanh lợi, Tử Tình thưởng bọn họ một người một ngân lượng, nói vài câu rồi cho bọn họ đi.

Hai người trở lại nội viện, Tử Tình tiếp tục chỉnh sửa bài trí của phòng ngủ, lấy một ít đồ cưới không cần thiết bỏ vào nhà kho, một lần nữa trải bộ đệm chăn lên kháng, Lâm Khang Bình trải một tấm da hổ lên tháp quý phi, nói là lần trước  thợ săn trong núi vì cảm tạ ân cứu mạng mà tặng hắn.

"Vốn là ta không muốn lấy, nhưng nghĩ đến việc ngươi luôn muốn thêu thùa dưới cửa sổ, mùa đông rất lạnh nên mới nhận. Ngươi yên tâm, ta cho hắn năm mươi lượng bạc, cũng mua không ít da lông khác cùng hoa quả khô chỗ hắn. Đúng rồi, biết ta sắp thành thân, Đại Vệ còn tặng ta hai tấm thảm Ba Tư gì đó, nơi này không có người ngoài tiến vào, chúng ta trải ra, đỡ ngươi xuống đất làm chân lạnh."

Nói xong Lâm Khang Bình từ kho lấythảm trải ra, tầm năm sáu thước vuông, chiếm một nửa phần trống trong phòng, màu chủ đạo là đỏ xanh, ở giữa là đóa hoa lớn, Tử Tình đi lên, cảm giác rất chắc chắn, mềm mại. Đây chính là thảm Ba Tư trong truyền thuyết đấy, Tử Tình rất muốn khiêu vũ trên đấy, đi chân trần xoay vài vòng, vạt váy tung lên, Tử Tình hưng phấn, hai tay ôm eo Lâm Khang Bình, nói: "Khang Bình, ta thật sự thật hạnh phúc, cám ơn ngươi."

Giờ khắc này, Tử Tình thật sự rất hạnh phúc cùng thỏa mãn, đời trước tình cảm bị phản bội, xuyên không đến thế giới khác, tuy rằng lúc đầu chịu khổ, nhưng cha thương nương yêu, vài ca ca cùng đệ đệ thì không cần phải nói, tuy rằng hoàn cảnh nên buộc đính hôn cùng Lâm Khang Bình, nhưng nam nhân này thật sự yêu mình đến tận xương tủy, không lúc nào là không coi mình là nhất cả, đính hôn, ở chung hơn ba năm, làm bản thân cảm nhận được tình yêu ngọt ngào, thành thân, hắn cố gắng rất nhiều, thỏa mãn ảo tưởng cùng hư vinh của nữ nhân, thành thân xong, cũng nâng niu che chở trong lòng bàn tay. Tất cả điều này, nếu ở kiếp trước thì còn khó có được, nhưng Lâm Khang Bình làm được, có hắn, là đủ.

Lâm Khang Bình cúi đầu nhìn mắt Tử Tình, ý cười trong suốt, làn da vô cùng mịn màng, không kềm chế được, hai tay nâng mặt Tử Tình, nuốt một ngụm nước bọt, nói: "Bảo bối, bây giờ ta sẽ làm ngươi cảm thấy càng hạnh phúc hơn."

Lâm Khang Bình nói xong liền ôm Tử Tình lên kháng, tinh tế hôn môi, dùng răng nhẹ nhàng mà cắn xương quai xanh cùng với da thịt trước ngực của Tử Tình, ngứa ngáy khó nhịn, hôn Tử Tình ý động thần mê (ý là xây xẩm choáng váng trong men tình, hờ hờ), bất tri bất giác liền phối hợp hắn, hai người như cá gặp nước, tận tình hưởng thụ loại cá nước thân mật (cái này thì có nghĩ là việc ABCXYZ), chờ Tử Tình tỉnh táo lại, nhìn quần áo đầy đất, đỏ bừng mặt.

Cơm chiều Lâm Khang Bình bưng đồ lên kháng ăn, cơm xong, hai người thảo luận chuyện ra ngoài, Tử Tình bắt đầu thu dọn một ít đồ chuẩn bị lên đường, vì an toàn, Tử Tình cố ý chỉ mang theo quần áo vải bông mà nhà bình thường hay mặc, trang sức quý trọng không mang theo, tất cả đều đóng gói lại rồi cất đi.

Lâm Khang Bình nói: "Chúng ta nhanh đi sớm, không cần đi nhanh, ngươi cũng không mệt nhọc lắm, chờ mùa xuân chúng ta trở về, ta lại dẫn ngươi du lịch trên đường về. Lần này ra ngoài, không cần mang nhiều ngân phiếu, đến kinh thành, có lợi nhuận của cửa hàng, nếu không có thì còn tiền thuê của một cửa hàng khác."

Tử Tình hỏi rõ, một đêm không nói chuyện.

Trang 60/182 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/