Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 03.09.2014, 08:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6094 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


hôm qua nghỉ lễ nên ta cho phép mình nghỉ lễ, các nàng nghỉ lễ vui vẻ không? Ta ngủ nguyên ngày  :sofunny:  :sofunny:  :sofunny:

Hôm nay làm bù lại cho các nàng nha nha  :food:  :food:

Chương 156: Không trả tiền công



Tử Bình vào cửa, thấy Thẩm thị không ở nhà, liền hỏi: "Tử Tình, thím đâu? Tỷ phu ngươi đến đón ta, ta sẽ về nhà nên đến nói một tiếng với thím, tiểu cha còn ở học đường nhỉ."

Tử Tình vốn định giữ nàng một hồi, chẳng qua là không thích hai mắt tỏa sáng của đại tỷ phu, nhìn bài trí trong nhà mình, còn liếc nàng mấy lần, liền nói: "Nương ta ra ngoài rồi, tỷ tỷ đi về trước đi, chờ cha cùng nương ta trở lại, ta sẽ bảo bọn họ đến một chuyến."

Tử Bình nghe xong, đành phải dẫn trượng phu cùng đứa nhỏ ra cửa phòng, nhìn thấy Từ sư phụ bận rộn trong vườn, liền hỏi: "Đây là tân phòng của Tử Phúc cùng Tử Lộc à? Không ngờ Tử Phúc đã thành hôn, ta lại không tham dự được, hồi nhỏ, hai chúng ta cùng tuổi, lớn hơn các ngươi một chút, cả ngày lên núi kiếm củi, củi lửa trong nhà đều do hai chúng mang về, nhoáng một cái mà ta đã vài năm không gặp hắn rồi."

"Đúng rồi, bình tỷ, ca của ta đã là cử nhân, ngươi biết không? Mười bảy tuổi trúng cử, bây giờ hắn đọc sách ở quốc tử giám trong kinh thành, tết năm nay sẽ về, đến lúc đó tỷ tỷ về nhà sẽ gặp được hắn mà. Chỉ sợ ca ta biết ngươi như vậy, sẽ tức giận. Tỷ tỷ không có việc gì thì nên về nhà nhiều một chút." Tử Tình cố ý nói.

"Đúng vậy, muội muội nói rất đúng, thường xuyên về nhà thăm hỏi, đỡ người nhà nhớ thương. Ta cũng khuyên tỷ tỷ ngươi bao nhiêu lần rồi, nhưng tính nàng bướng bỉnh, thường nói mình nghèo khổ, sợ mọi người ghét bỏ. Nhưng tiểu muội à, quốc tử giám kia là cái gì, làm gì trong đấy?" Hồ Bách Tùng nói.

"Tỷ tỷ nói gì vậy? Người nhà sao so đo chuyện ấy chứ, nào có cái gì mà ghét bỏ hay không ghét bỏ?"

Tử Bình nghe xong, im lặng, vừa vặn. Thẩm thị cùng Tử Vũ mỗi người ôm một rổ trứng gà trở về, thấy Tử Bình liền hỏi: "Hôm nay rảnh đến chơi à? Mấy ngày qua có khỏe khôngg, thím còn nói hôm nay sẽ đi qua thăm ngươi, cho ngươi chút trứng gà."

"Thím, ta sẽ về nhà. Bách tùng đến đón ta, nói về sẽ sống tốt, sau khi về sẽ lập tức ra ngoài tìm việc làm. Ta không quấy rầy thím nữa, trong nhà còn có một mớ chuyện cần làm, đây là số mệnh của ta." Tử Bình vừa khóc vừa nói.

Thẩm thị nghe xong trong lòng ê ẩm, nhưng không thể nói gì thêm, đành phải kéo tay Tử Bình, dặn dò nhiều thứ, lại cho nàng một rổ trứng gà, hai cân thịt khô, hai con gà, một túi bột mì, một bao thóc lớn. Tiễn bước bọn họ.

Tử Tình hỏi Thẩm thị, sao không cho mấy lượng bạc. Thẩm thị nói: "Hài tử ngốc, ta mà cho tiền nàng trước mặt trượng phu, mấy ngày sau hắn sẽ sai đường tỷ ngươi về nhà đến đòi, hơn nữa, bạc này không biết đi đâu, tám phần là đường tỷ người không được giữ, còn không bằng trực tiếp cho mấy đồ ăn, lớn nhỏ không chịu đói. Về sau ta không có ở nhà, nàng đến thì ngươi cũng nhớ cho nàng ít đồ ăn, không cho bạc."

Tử Tình nghe xong chỉ phải đáp ứng, đang nói, Thu Ngọc đi, hỏi: "Tử Bình bọn họ đi rồi à? Ý của cha mẹ là muốn để Tử Bình ở lại mấy ngày, nhưng nàng bảo về nấu cơm cho người kia. Hắn là người tốt khỉ gì? Vào cửa còn hùng hung hổ hổ, vừa thấy trên người Tử Bình cùng đứa nhỏ mặc bộ đồ mới, lập tức đổi sắc mặt. Trước mặt cha mẹ, nói nhiều lời hay, bảo là nhất định sẽ đối tốt với Tử Bình, có ích lợi gì chứ? Tử Bình mềm lòng, mà nhắc nhở cũng không nghe."

"Tiểu cô, mỗi nhà mỗi cảnh mà." Tử Tình cười.

"Tại ta vừa tức vừa hận, đau lòng cũng không làm gì được, tương lai nàng còn chịu khổ ngày còn tại phía sau dài dài. Nam nhân kia không tốt lành gì, con trai thì bị nàng nuông chiều, mấy ngày nay làm ầm ĩ đã chết, đi rồi cũng tốt, ông bà ngươi còn có thể nghỉ vài ngày, Tam Mao thì ở đó suốt, ăn như trâu. Đại Mao nói muốn ở riêng, dẫn nàng dâu vào thành thuê phòng, không thèm suy nghĩ cho gia đình, còn không trượng nghĩa bằng Nhị Mao, Nhị Mao nói, hắn thành thân xong cũng ở riêng, nhưng nhà mới để lại cho cha mẹ." Thu Ngọc nói.

Thẩm thị nghe xong hỏi: "Nhị Mao làm gì, trong nhà biết không?"

"Ai biết, nói là đến Lân tỉnh, đi mới mấy tháng đã kiếm về ba mươi lượng bạc, đại tỷ là người hồ đồ, tới bây giờ không thèm quan tâm, thấy bạc còn nghĩ gì khác được à? Ta thấy, chắc chắn chẳng phải việc gì tốt đẹp cả. Hắn què chân, có khả năng cái gì? Cho dù có đi làm thuê, ai sẽ thuê hắn? Chỉ sợ lại giống lúc hồi, mà cũng gần thành hôn, không biết thành thân xong có sống yên ổn không nữa?" Thu Ngọc nói.

"Lỡ nó làm việc gì xấu pử ngoài thì sao? Hai người này đúng là hồ đồ, sao không hỏi đứa nhỏ kiếm đâu ra nhiều bạc chứ? Tâm tư chỉ nghĩ việc khác, nhà nghèo đã chớ, lại không dạy con cho tốt."

Thu Ngọc nghe xong trả lời: "Đúng rồi đấy." Hai người còn nói thêm ít chuyện, Thu Ngọc mới cáo từ .

Lại qua hai ngày, cũng là ngày Lâm Khang Bình sẽ về nhà, nhưng mãi không thấy, Tử Tình sốt ruột, sợ xảy chuyện ngoài ý muốn, một đêm không ngủ ngon. Chiều hôm sau, Lâm Khang Bình mới khập khễnh bước vào cổng, Tử Tình mặt trắng ợt, bước lên phía trước, sờ sờ này sờ sờ kia.

Lâm Khang Bình thấy vội cầm lấy tay Tử Tình, nói: "Tình nhi, yên tâm, không có việc gì đâu, chân bị trật tý trôi, vì ta cứu thợ săn, tự mình vất ngã, không ngờ trong rủi có may, thợ săn này cảm ơn tặng ta mấy loại da tốt, ta lại mua hết số da thú trong nhà hắn, chờ chuyển đến kinh thành, mùa đông nơi đó lạnh, có thể bán giá cao, ta sẽ để lại cho ngươi những tấm tốt nhất."

Tử Tình thấy chân Lâm Khang Bình quả thật không có vấn đề gì lớn, Tăng Thụy Tường lại lo lắng, tìm Chu đại phu tới xoa thuốc, hai ngày sau, mặc dù không khỏi hẳn, nhưng cũng đỡ hơn, Lâm Khang Bình ở thêm mấy ngày, Tử Tình mới cho hắn đi.

Trong nháy mắt liền đến tháng tư, lúc mạch phải thu gặt, La sư phụ bọn họ muốn đình công ba ngày, Đồng tiên sinh nói đi du lịch vài ngày, xem non nước xung quanh, thuận tiện nhìn xem có kỳ hoa dị thảo (hoa cỏ khác lạ, đặc biệt) gì không để trang trí cho vườn, Tử Tình nghe xong, đành bảo Tăng Thụy Tường tìm người quen thuộc địa hình đi cùng, ai ngờ Từ sư phụ nghe xong rất có hứng thú, hàng năm hắn đều vào núi đi dạo, nên rất quen thuộc. Thẩm thị đành chuẩn bị  cho bọn lương khô, tiễn bọn họ.

Thẩm thị và Tử Tình vừa tiễn mấy người, Tam Mao đi lại đòi tiền công, đã nhiều ngày nay Tử Tình quá bận bịu, hầy như quên hắn luôn, cũng không biết hắn làm ở công trường thế nào? Nghĩ nghĩ, Tử Tình nói: "Tam Mao, ta nhớ là ngươi làm việc còn chưa được một tháng, với lại chúng ta sẽ trả tiền công sau khi hoàn thành công trình, nào có ai giữa chừng lại lấy tiền công như ngươi, ta không thể vì ngươi mà phá hỏng quy định này, mà khế ước của ngươi vẫn còn trong tay Khang Bình, lúc trước đã nói rồi, không làm xong số công quy định thì không có tiền công."

"Biểu tỷ, ngươi trả tiền công cho ta đi, ngươi cũng đâu thiếu từng ấy tiền, việc mệt lắm, ta làm không nỗi, vừa khổ vừa bẩn, bằng không, ngươi tìm cho ta việc nào nhẹ nhàng chút?" Tam Mao hỏi.

"Ta không có việc khác, ngươi không muốn làm thì ngươi có thể không làm, lúc trước là bà bắt ta nhận ngươi làm việc, cũng không phải ta mời ngươi đến." Tử Tình không kiên nhẫn nói, vừa nghe cái giọng là biết không chịu khó rồi.

Tam Mao còn muốn nói gì, Thẩm thị đã chen: "Tam Mao, không phải cữu nương không bênh ngươi, nhưng quả thật Tử Tình không thể vì ngươi mà làm hỏng quy định, ngươi đã ký khế ước, chúng ta cứ theo khế ước mà làm, cũng không có chuyện ngươi làm ít mà chúng ta vẫn cho tiền công ngươi như thường, lỡ công nhân khác biết được thì họ có làm việc chăm chỉ không?"

Tam Mao thấy Thẩm thị mở miệng, hôm nay chắc chắn không lấy được tiền công, hừ một tiếng, thở phì phì xoay người đi.

Thẩm thị có chút lo lắng nói: "Hắn chắc chắn sẽ đi tìm bà ngươi, lúc trước từ chối hắn cho rồi, đỡ phí công."

"Con cũng muốn từ chối lắm chứ, nhưng ông bà bọn nói mãi, không bằng để hắn làm một trận, bọn họ tính kế chúng ta, chúng ta không thể tính kế bọn họ? Mà đâu phải chúng ta tự tìm đến nhà hắn, là hắn tự đến, thấy chúng ta dễ bắt nạt à?"

"Vậy ngươi cần phải chú ý, ông bà ngươi không dễ nói chuyện đâu."

Quả nhiên, hôm sau, Điền thị cùng lão gia tử tới cửa, còn cố ý chọn lúc Tăng Thụy Tường ở nhà, Điền thị vừa thấy Tử Tình liền hỏi: "Tử Tình, hôm qua sao ngươi không trả tiền công cho Tam Mao?"

"Ông bà, lí do thì hôm qua ta đã nói cùng Tam Mao, lúc trước hắn đã ký khế ước, không làm xong thì sao có tiền công? Với lại, hắn nói việc của ta vừa bẩn vừa mệt, định bỏ làm, hôm qua ta hỏi người khác, mấy ngày nay Tam Mao không ra sức làm việc gì cả, hắn chỉ làm bằng một nửa người khác mà làm không xong, ta còn chưa tìm hắn tính sổ đấy, làm La sư phụ bọn họ ý kiến, các ngươi nói đi, về sau ta thuê người làm việc thế nào, may mà về sớm, tiền công thì không có." Tử Tình nói.

"Lão nhị, ngươi xem, Tử Tình nói như vậy với chúng ta mà được à? Ngay cả thân thích mà còn chi li từng đồng thế hả?" Điền thị hỏi Tăng Thụy Tường.

Tăng Thụy Tường giương mắt nhìn nhìn Tử Tình, nói: "Nương, lúc trước các ngươi sao không nói với Tử Tình, bây giờ làm gì được nữa. Về sau, Tử Tình thuê người khác làm việc thế nào?"

"Đúng vậy, bà, chẳng lẽ lúc trước các ngươi đáp ứng ký khế ước, đã nghĩ đến cảnh hôm nay à, không ngờ các ngươi vẫn tính kế ta như thế? Không ngờ những lời các ngươi nói với cha mẹ ta là giả? Không ngờ ta vừa bị người khác khi dễ vừa phải cho họ tiền? ông bà, cho dù các ngươi không thích ta, các ngươi thích ai thì thích, dù sao cho tới bây giờ các ngươi cũng không coi ta là cháu gái, ta chỉ xin các ngươi đừng đến tính kế ta nữa." Tử Tình nói xong, liền dỗi trở về phòng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.09.2014, 08:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6094 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 157: Nhị Mao bị bắt



Tử Tình dỗi về phòng, Điền thị tức giận muốn đuổi theo, lão gia tử giữ bàlại, "Ngươi kéo ta làm gì? Ngươi không nghe nàng nói à, đây là lời của một cháu gái à? Nàng nghĩ nàng là ai? Cha mẹ nàng cũng chưa dám mở miệng nói với ta như vậy, phản rồi, lão nhị, còn không đi giáo huấn nàng đi, muốn nương ngươi chịu ủy khuất hả?"

"Nương, Tình nhi nói không sai, nếu lúc trước các ngươi không tính kế nàng, thì sẽ không để Tam Mao ký khế ước kia, rõ ràng biết Tam Mao là kẻ hay ăn lười làm, không chịu được khổ, cái gì cũng làm không xong, các ngươi còn muốn để hắn đi công trường, không phải là muốn không làm mà được hưởng à? May mà Tử Tình sớm nghĩ tới điểm này, bằng không thì giờ sao được, nương, ngươi đừng oán trách Tử Tình, Tử Tình có thể cho Tam Mao một cơ hội là tốt lắm rồi." Tăng Thụy Tường nói.

"Không ngờ nha đầu Tử Tình kia đã tính kế trước, chờ chúng ta lọt bẫy hả? Đúng là nha đầu hư hỏng, ngay cả biểu đệ cũng tính kế. Không biết nha đầu kia giống ai, thật sự…thật sự là…thật sự là tức chết ta." Điền thị khí nói năng lộn xộn.

"Nương, nói đến chuyện tính kế, đến cùng là ai tính kế ai?" Tăng Thụy Tường trầm mặt xuống.

Lão gia tử thở dài, lôi kéo Điền thị đi, Tăng Thụy Tường vào nhà nhìn Tử Tình, vuốt đầu Tử Tình, nói: "Đứa nhỏ, ngươi cố gắng thông cảm cho bà đi, mấy năm nay bà cũng không dễ dàng gì."

Tử Tình hỏi: "Cha, bà không dễ dàng? Nương của ta thì sao? Bà quá bất công, đối xử với các cô cô cũng quá mức, nói như thế nào thì cũng là chúng ta nuôi bọn họ, không ngờ chúng ta ra bạc như thế, còn bị khinh bỉ. Cha, bà đã đau lòng các cô cô như vậy, lúc trước sao bà có thể cho ngươi cùng đại cha đi đọc sách chứ?" Tử Tình hỏi ra nghi vấn đã lâu trong lòng, vì sao không trực tiếp tiết kiệm bạc để làm đồ cưới cho mấy cô cô?

"Việc này nói ra rất dài, lúc trước bà cố ngươi còn sống, điều kiện trong nhà cũng tạm. Bà cố chỉ có một người con trai là ông ngươi, ông ngươi cũng học vài năm. Sau này cưới bà ngươi, tính tình bà ngươi thì vốn được nuông chiều ở nhà, không thích làm việc, không hầu hạ cha mẹ chồng, nghe nói, số của cải kia cũng dần dần chuyển đến nhà bác chồng ngươi, cô công ngươi dần dần phát đạt lên, chắc là có quan hệ với bà cố một ít. Ta cùng đại cha ngươi đọc sách, đó là bởi vì lúc bà cố ngươi còn sống cho đi học, sau này, thấy ta có vài phần thiên phú, được thầy thích, nên đưa đi huyện học, cũng bởi vậy mà tiêu hết tất cả ngân lượng còn thừa trong nhà, hại nhị cô ngươi bị bệnh mà không kịp thời trị liệu, trị không tận gốc, đại cha ngươi thì buông tha việc học, bắt đầu tìm việc ở An Châu. Lúc bà cố ngươi đi rồi, còn nhờ cô công ngươi cho ta học phí. Bà ngươi làm dâu nhiều năm, nên tính tình bá đạo."

Tăng Thụy Tường nói lời thật hàm súc, nhưng Tử Tình nghe hiểu. Không ngờ Điền thị muốn đem tất cả sự ủy khuất mình chịu trút hết lên nàng dâu, bà trách bà cố để gia tài cho nữ nhi,nên dùng sức áp bức con trai, áp bức hai đứa cháu của bà cố, đáng tiếc, đại cha không quan tâm bà. Mẹ nó, tính tình này quá bất thường, ngay cả Thẩm thị đều biết câu mình không muốn thì đừng làm tội người khác, Điền thị quá sai, không biết lỗi là do chính bà.

Tử Tình thở dài, không nói gì, may mắn nhà mình ở riêng.

Ngày này, trong nhà không có việc gì, Thẩm thị về thăm nhà mẹ đẻ, Tăng Thụy Tường nghe xong cũng bảo đi theo, để Tử Tình Tử Vũ giữ nhà, hai người mới vừa đi nửa canh giờ, Thu Ngọc đã đỡ Điền thị cùng Xuân Ngọc đi lại, Tử Tình thấy bọn họ khóc sướt mướt, nói Nhị Mao bị bắt, muốn Tăng Thụy Tường tìm người có thể chuộc Nhị Mao hay không ra không?

"Bà, đại cô, cha mẹ ta đến nhà bà ngoại rồi, chỉ sợ phải buổi chiều mới trở về, không bằng các ngươi tìm người khác trước đi? Nhưng vì sao Nhị Mao biểu ca bị bắt?" Tử Tình hỏi.

Điền thị cũng không khiển trách nỗi Tử Tình, chỉ một mặt trách tội Tăng Thụy Tường không có việc gì lại không ở nhà, lại chạy đến nhà mẹ vọe làm gì, nhà mẹ ruột có chuyện thì bóng người cũng không thấy.

"Bà, cha nương ta lâu lâu mới ra ngoài, chỉ có thể nói là không khéo thôi, từ tết đến giờ, cha ta là lần đầu đi thăm nhà bà ngoại đấy. Nếu không còn chuyện gì khác thì các ngươi về trước đi, ta khẳng định sẽ chuyển lời." Tử Tình nghe Điền thị oán giận, thật căm tức, đuổi người.

Điền thị bị nghẹn một câu, đang muốn phát tác, Thu Ngọc một năm một mười đem sự tình nói ra.

Nguyên lai là Nhị Mao thua bạc trong sòng bạc, nên đi trộm để lấy vốn chơi tiếp, bị bắt được tại chỗ, gần đây trong thành An Châu xảy ra mấy vụ  trộm cướp, các quan sai tra ra manh mối, có nhân chứng vật chứng, còn có gì để nói, lập tức nhốt vào đại lao.

Tử Tình nghĩ mấy ngày trước còn nói không biết Nhị Mao làm gì, mới vài ngà ,đã bị bắt, tháng giêng đại cô còn đắc chí, Nhị Mao kiếm bạc cho nàng xây nhà, lại không biết dạy dỗ con cho tốt, không hỏi lấy bạc từ đâu.

"Bà, nếu không thì tìm đại cha hỏi một chút đi, đại cha làm ở nha môn, hỏi thăm chuyện nha môn, chắc chắn quen biết hơn cha ta." Tử Tình nói.

"Trong mắt hắn đến cha mẹ cũng không có, hắn có thể quản chuyện của ta ad? Ta có đói chết trước mặt hắn, hắn cũng sẽ không rơi một giọt lệ, tim hắn làm từ đá." Xuân Ngọc nói.

Tử Tình nghe xong cũng không nói gì nữa, vẫn là để các nàng trở về. Ai ngờ ngày này Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường ở lâu tại Bạch Đường thôn, thân thể Hà thị kém dần đi, Thẩm thị muốn mời về nhà, Hà thị không đồng ý, Thẩm thị đành phải thường xuyên mua ít đồ ăn cùng thuốc bổ, dù sao năm nay lão nhân đã sáu mươi tám. Thẩm thị nói chuyện với mẫu thân hơn nửa ngày, thấy trời sắp đen, hai người mới về nhà đến, mới vào nhà, ghế ngồi còn chưa nóng, Xuân Ngọc cùng Điền thị lại đến .

"Trong nhà có chuyện thì tìm không thấy người, một đám các ngươi còn rãnh rỗi đi thăm người khác, cháu ngoại ngươi bị nhốt đại lao rồi, các ngươi không ai hỏi một tiếng." Điền thị đi lên liền bắt đầu khóc kể lể.

Tăng Thụy Tường nhìn Tử Tình, Tử Tình mới đem mọi chuyện nói cho bọn họ, Tăng Thụy Tường nghe xong nói: "Nương, chúng ta vừa mới về nhà, còn không biết chuyện này. Sức khỏe của nương Ngọc Mai yếu dần, nên mới đi thăm. Với lại, cháu ngoại trai hạ bị bắt vào đại lao, không phải còn có cha mẹ hắn sao? Chẳng lẽ muội phu không nhờ người hỏi thăm, nhìn xem thế nào?"

"Hắn làm gì biết những thứ này, chỉ ở nhà than thở, nha môn An Châu ở đâu hắn còn không biết, với lại hắn làm gì có tiền đi hỏi thăm? Con à, không bằng ngươi đi xem đi, thật sự không được thì tìm đại ca ngươi. Ngươi đi chắc chắn là hơn muội phu ngươi, ngươi cũng biết tính tình đại ca ngươi đấy, cho tới bây giờ đều không thèm liếc muội phu một cái."

Tăng Thụy Tường nghe xong nhíu mày, vừa muốn nói cự tuyệt, Điền thị lại một phen nước mũi một phen nước mắt, khóc kể, "Con à, lúc này mạng người quan trọng, ngươi còn không chịu chiếu cố một chút à? Ngươi liền nhẫn tâm để muội muội và nương ngươi đau lòng sao? Ngươi nghe nương khuyên, đi hỏi thăm trước đi."

"Được rồi, nể mặt nương, ngày mai ta đi tìm đại ca hỏi một chút, về phần có việc thì tự các ngươi xử lý. Nhưng ta cũng có một điều kiện, một chuyến này chắc chắn phải chi tiêu, cửa nha môn không bỏ tiền thì không vào được. Nhà Xuân Ngọc đã không có tiền thì để muội phu cùng Tam Mao đến chỗ Tử Tình làm việc gán nợ."

Ngay từ đầu Điền thị nghe xong vội gật đầu, sắc mặt mới hòa hoãn chút, sau lại nghe thấy để con rể đi làm việc gán nợ, mặt lại bắt đầu đen. Nói: “Không phải người ngoài, đó là cháu ngoại ngươi, muốn tiền bạc cái gì? Mệt ngươi nghĩ ra, cư nhiên gọi muội phu ngươi cùng Tam Mao đi làm việc cực nhọc gán nợ, ngươi không sợ người khác chê cười à?"

"Nương, lúc trước muội tử tính kế ta sao không sợ người khác chê cười? Ta chỉ sợ sau hôm nay, về sau trong nhà muội tử có sự tình gì lại bắt đầu ba ngày hai lượt tới cửa cầu tình, cha mẹ cũng nói rồi, người nào sống cho người nấy, mấy năm nay ta cũng không làm nàng thất vọng gì, tự làm tự chịu, không được trách người khác. Ta cũng là suy nghĩ vì bọn nhỏ thôi." Tăng Thụy Tường giải thích.

Xuân Ngọc lau nước mắt, lại bắt đầu nói chút trong nhà gian nan, Nhị Mao vừa xảy ra chuyện, nhà người đính hôn tới cửa yêu cầu từ hôn, trong nhà lại vội vã muốn làm mai cho Quế Anh, nói đến nói đi cũng không tìm được người trong sạch, còn phải chuẩn bị một phần đồ cưới.

Tăng Thụy Tường không muốn nghe, không có tiếp lời, thấy Xuân Ngọc càng nói càng quá đáng, nói cái gì mà Tử Tình mời người ngoài làm công, một năm hơn mười lượng bạc, đối xử tốt với Hạ Ngọc, đến trượng phu của Thu Ngọc cũng tìm cho công việc thích hợp, đáng thương Tam Mao nhà nàng làm gần một tháng, vài trăm tiền công lại không lấy được một đồng, bây giờ còn muốn đi làm không công.

Tăng Thụy Tường không kiên nhẫn, trừng mắt nhìn Xuân Ngọc: " Chuyện Tử Tình là chuyện Khang Bình, các ngươi ;àm gì với bọn nó còn muốn bọn nó tìm việc làm tốt à? Tam Mao làm cái gì? Cho hắn làm nửa công thôi mà làm không xong, còn muốn tiền công? Ta cho cha mẹ mỗi năm mười hai lượng bạc, quần áo bốn mùa, thóc gạo đầy đủ, cha mẹ tự trồng rau nuôi gà, một năm tổng cộng cũng dùng không hết hai ba lượng bạc, bạc thừa lại thì hơn nửa đã cho nhà ngươi. Ngươi còn không biết chừng, cho tới bây giờ không thấy ngươi cho cha mẹ một văn gì, cha mẹ còn bao lớn bao nhỏ cho nhà ngươi, ngay cả rau cũng hái đi cho, ngươi còn muốn như thế nào nữa? Ngươi cho là ta thật sự tin ngươi không có tiền à? Không phải ngươi đã sớm muốn đến đây tính kế ta sao? Ngay cả con mình xảy ra chuyện các ngươi không nghĩ nhanh chóng nhờ người hỏi thăm, còn nghĩ tiết kiệm tiền thế nào, ngươi không biết xấu hổ à? Mấy năm nay chị dâu ngươi tự dây dựng sự nghiệp này, không lấy một đồng nào từ ta, ăn bao nhiêu khổ, các ngươi không thấy? Tử Tình Tử Vũ còn tự mình làm việc, con của các ngươi thì cả ngày làm gì? Nếu người còn nói tiếp, loại chuyện thối nát này của nhà ngươi ta lười quan tâm, ngươi thích tìm ai thì tìm, nói một câu thôi, làm hay không? Không làm thì tự các ngươi đi hỏi thăm."

Xuân Ngọc nghe xong ngây người, bởi vì Tăng Thụy Tường rất ít nổi giận, trừ lần đó Đại Mao làm việc sai, hầu như không có răn dạy như vậy, nàng luôn cho rằng Tăng Thụy Tường không khôn khéo, nếu không thì mấy năm nay nàng không thể lấy nhiều thứ từ nhà mẹ đẻ. Điền thị thấy Tăng Thụy Tường nỏi giận, biết không lấy được gì tốt, vội lôi Xuân Ngọc đi.

Ngày kế, vừa ăn xong điểm tâm, lão gia tử mang Yến Nhân Đạt cùng Tam Mao đi lại, Yến Nhân Đạt cúi đầu, nói: "Nhị ca, chuyện Nhị Mao còn phải dựa vào nhị ca hỗ trợ. Trong nhà quả thật không có tiền, ta cùng Tam Mao đến công trường làm vài ngày."

Tăng Thụy Tường vào nhà thương lượng một chút cùng Tử Tình, Tử Tình nghĩ nghĩ, nói: "Nghe Đồng tiên sinh nói, bây giờ còn đang thanh lý nước bùn, nhưng bọn họ đều về nhà cắt lúa mạch rồi. Không bằng tìm Tam đường thúc phân chia một vùng ra, cho dượng cùng Tam Mao hai cái bao, đỡ có chuyện không làm mà hưởng, vùng hồ đó làm không sạch thì bọn họ đừng về nhà, để bọn họ đồng ý trước mặt ông, nói làm không xong thì vẫn có Lâm Khang Bình quan sát."

Tăng Thụy Tường thấy có lý, đỡ đến lúc đó dây dưa không rõ, mấy người nói xong, Tăng Thụy Tường dẫn Yến Nhân Đạt đến công trường, giao chuyện cho bọn họ làm, rồi đến học đường giao bài tập cho học trò, nghĩ nghĩ, vẫn là lập tức mướn xe vào thành, tìm được người nha môn nghe ngóng, mới biết lúc này Nhị Mao đụng vào họng súng, Tri phủ đại nhân vừa nhậm chức không vài ngày, liền xảy ra trộm cắp, vừa vặn lúc này phạt kẻ trộm để lập thanh danh, nên nhanh chóng thăng đường phán quyết, ai cũng không thể cản được, Nhị Mao bị phán năm năm, nói không bị lưu đày là tốt lắm rồi.

Tăng Thụy Tường nghe xong, ngẫm lại vẫn nên tìm Tăng Thụy Khánh hỏi một chút cho rõ ràng. Ai ngờ Tăng Thụy Tường đợi Tăng Thụy Khánh ở bên ngoài nửa ngày, cuối cùng người gác cổng ra truyền lời, nói không gặp.

Tăng Thụy Tường không nhìn thấy bóng người Tăng Thụy Khánh, tức giận muốn xông vào, nhưng bị người gác cổng ngăn lại, Tăng Thụy Tường nhờ người gác cổng đi vào truyền lời, "Ta chỉ hỏi hắn một câu rồi đi. Nếu hắn không đến, ta sẽ chờ đến khi hắn về nhà."

Tăng Thụy Khánh cũng ra, tìm chỗ yên lặng, cách Tăng Thụy Tường ba bước xa, nhìn Tăng Thụy Tường, nói: "Muốn hỏi gì thì nhanh hỏi, ta còn có việc."

"Ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi không nhận ta là huynh đệ, ngươi còn nhận cha mẹ, nhận Tăng gia không?"

"Huynh đệ cái gì, Tăng gia cái gì, mệt ngươi đọc sách chục năm, dân chúng thiên hạ đều là người một nhà, bốn phương đều huynh đệ." Tăng Thụy Khánh nói xong liền đi trước.

"Vậy cha mẹ?" Tăng Thụy Khánh dừng một chút, không trả lời.

Tăng Thụy Tường ảm đạm xoay người. Về nhà nói xong, Xuân Ngọc lại bắt đầu khóc thét, Điền thị cũng chỉ có thể rơi lệ, lão gia tử thấy hét lớn một tiếng: "Đủ, ta cùng nương ngươi còn chưa chết, gào rống cái gì? Bây giờ có sức khóc sao lúc trước không chịu dạy con cho tốt hả? Cho ngươi bạc xây nhà sao ngươi không hỏi lấy tiền từ đâu, bây giờ chỉ biết khóc, năm năm sau thì hắn cũng mới hai mươi ba tuổi, nếu sống tốt thì vẫn cưới vợ sinh con bình thường, không phải Quế Anh cũng dắp làm mai à? Còn không về chuẩn bị, rồi dạy dỗ mấy đứa con còn lại cho tốt."

"Vậy cha bọn nhỏ thì sao? Vẫn làm việc tại công trường à?" Xuân Ngọc hỏi.

Lão gia tử nhìn nhìn Tăng Thụy Tường, Tăng Thụy Tường nói: "Ta cho hắn làm việc, hai người mà chăm chỉ thì trước Đoan Ngọ sẽ làm xong."

Tăng Thụy Tường nói xong cáo từ về nhà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.09.2014, 08:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6094 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 158: Tình viên xây dựng xong



Chuyện Nhị Mao cũng không ảnh hưởng gì đến bọn Tử Tình, nhưng Tử Tình khi không kiếm được hai lao động làm năm ngày. Thẩm thị thậm chí còn cùng Tử Tình nói, chuyện Nhị Mao, đã sớm đoán trước, đi đêm nhiều có ngày gặp ma.

"Nương, sao con thấy nương vui sướng khi người gặp họa nhỉ. Ngươi không lo phụ thân lại bị bà buộc quan tâm mấy chuyện thối nhà đại cô à?"

"Con nói gì vậy hả? Ai bảo đại cô cùng đại dượng ngươi dạy dỗ con cái như vậy, không gặp chuyện này mới là lạ đó. Cha mẹ bình thường thì thấy con đưa về nhiều bạc sẽ hỏi đến hỏi đi, bọn họ lại la ó, không chỉ không hỏi, còn nơi nơi khoe khoang, giống như con mình ông to bà lớn lắm, trong mắt chỉ có mỗi bạc thôi. Lần trước Nhị Mao đã bị đánh gãy chân, còn không tỉnh ngủ, bây giờ lại ra đại họa, con mình gặp chuyện, lại không tìm cách giải quyết cho con, ngược lại là về nhà mẹ đẻ tính kế người khác bỏ tiền, lần trước cũng vậy, chân Nhị Mao bị gãy không lập tức ở An Châu tìm đại phu, còn kéo đến nhà ông bà ngươi, nữ nhi nhà ai gả ra ngoài rồi mà về nhà mẹ đẻ tống tiền mãi không? Đúng là đồ lòng tham không đáy."

"Ta còn tưởng lúc đó chúng ta phải ra tiền chứ, nghe cha đáp ứng rồi nha môn hỏi thăm, ta còn sốt ruột, cho rằng cha lại mềm lòng, bỏ tiền giúp đại cô thoát nạn, đó mới oan uổng, không ngờ phụ thân cũng xuất chiêu."

"Cha ngươi diễn cho bà ngươi xem thôi, còn đối với đại cô ngươi, hắn đã lạnh lòng rồi. Nhưng lần này đi An Châu, gặp đại cha ngươi, làm cho cha ngươi thực đau lòng đó." Thẩm thị nói xong, liền kể chuyện ngày đó.

"Theo ta thì thế lại tốt. Về sau đỡ rườm rà." Thẩm thị cảm thán.

Tử Tình nghe xong cực kì kinh ngạc, cổ đại quan niệm chú ý dòng họ lắm sao? Tăng Thụy Khánh lại nói ra được những lời này, không đem Tăng gia để vào mắt, không đem lão gia tử bọn họ để vào mắt, chẳng lẽ hắn cũng xuyên không?

Đồng tiên sinh cùng Từ sư phụ đã trở lại, Đồng tiên sinh nói là đào được mấy bụi hoa lan, đỗ quyên, đã đưa đến Tình viên. Từ sư phụ cũng thật cao hứng, nói là mua được mấy gỗ tốt trong tay người khác.

Trời dần dần nóng lên, mùa màng năm nay tốt, quả đào treo đầy cành. Dưa hấu cũng được mùa thu hoạch , Đoan Ngọ qua đi không vài ngày, quả đào liền đỏ, Đồng tiên sinh vừa cắn vưa nói: "Khó trách ngươi muốn trồng đào trong sân, hoa đào đẹp, quả đào ăn ngon, không sai."

Chu chưởng quầy đến lấy đào, cũng cười nói: "Nhiều hơn năm ngoái rồi." năm văn một cân đào, bán được gần tám mươi lượng, gấp hai lần năm ngoái, nhưng Tử Tình cũng biết, cây đào tiến vào thời kì trưởng thành.

Ngày này, Tử Tình đang hái quả cùng Chu chưởng quầy thì Vương Thiết Sơn đi lại. bảo gà nuôi đẻ trứng, tám mươi con gà lứa đầu tiên đã có hơn năm mươi con gà mái, thừa lại là hoạn kê đã lớn tầm ba bốn cân, Tử Tình nghĩ nghĩ, nói: "Trứng gà này nhà ngươi cứ ăn tùy ý, nhất là đứa nhỏ, mỗi ngày nấu bọn nhỏ một quả, còn lại thì đến chợ phiên để nàng dâu ngươi đi bán, một văn một quả, mỗi lần bán được bao nhiêu thì bảo con ngươi ghi lại, tháng sau ta đến đưa tiền tiêu vặt cho các ngươi sẽ xem xét."

Vương Thiết Sơn không ngờ Tử Tình tín nhiệm bọn họ như thế, lắp bắp kinh hãi, ngẩng đầu lên nhìn Tử Tình, rồi nhanh chóng đáp ứng.

Tử Tình nghĩ, chanh viên đã nuôi hơn hai ngàn con gà, tương lai trứng gà mỗi ngày là một phiền toái, thị trường nhỏ chắc chắn là bán không được nhiều như vậy, hay là đến An Châu thành, liền hỏi Chu chưởng quầy còn có thể nhận bao nhiêu quả, Chu chưởng quầy thật sảng khoái, nói cửa hàng tạp hoá của hắn lấy không nhiều, nhưng có thể tìm nhà khác. Hắn có người quen, Tử Tình liền hẹn một tháng sau gặp lại.

Tháng năm, rốt cục Đồng tiên sinh nói cỏ lau thanh lý xong, Tử Tình quyết định đem tiền công thanh lý trả trước, dù sao đoàn người đã vất vả hơn một tháng, tiền công La sư phụ bọn họ được gần 20 lượng, cộng cả Chú Vân Giang là hơn 20 lượng, còn hơn tiền mua đất. Nếu Tử Tình không nhìn trúng nơi này thì quả thật sẽ không mua.

Đồng tiên sinh chọn ngày mùng hai tháng sáu sẽ khởi công đào móng, Tử Lộc, Tử Thọ, Tử Hỉ bọn họ nghỉ phép, đi xem, nói còn to hơn nhà mình. Tử Thọ cùng Tử Hỉ gặp có việc gì thì đến đó, Tử Tình đem sổ sách giao cho Tử Thọ cùng Tử Hỉ, dạy bọn hắn ghi chép, phân loại, tính toán như thế nào, cùng với chú ý gì nhiều ở công trường. Tử Hỉ hứng thú, vui sướng cầm đi.

Tân phòng của Tử Lộc hoàn thành vào tháng sáu, Tử Tình không biết là lần này Thẩm thị đã làm xong đồ cưới cho nàng. Năm nay dưa hấu thu vào 1200 lượng bạc, địa tô thu được ba trăm lượng, Thẩm thị cầm ngân phiếu, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói muốn Tử Lộc cùng nàng đi Xương Châu, mua sính lễ trang sức.

Thẩm thị đi rồi, Tăng Thụy Tường rãnh rổi, cũng thường đến Tình viên, hồ nước bên kia đã dẫn nước vào, hồ nước lớn nhất đã thả cá bột. Có khi Tử Tình cũng phân phó Tử Thọ mua ít lươn nhỏ bỏ vào.

Mồng một tháng bảy, Tử Tình đi cùng Tử Thọ và Tử Hỉ, đến chanh viên, quả nhiên như Tử Tình dự đoán, chợ phiên bán trứng không nhiều, số gà mái mua sau cũng đẻ trứng, bây giờ mỗi ngày trứng gà có thể được hai trăm quả, Vương Thiết Sơn còn mỗi ngày mang một sọt đi An Châu bán trứng gà.

Tử Tình nhìn 5 lượng bạc cùng một điếu tiền (1000 văn = 1 lượng bạc tiền lẻ) trong tay, liền bảo Vương Thiết Sơn cầm 5 lượng bạc đi mua một con lừa, làm luôn một cái xe lừa, về sau cách một ngày lại vào trong thành tìm người môi giới đưa trứng gà, cuối tháng tính tiền.

Một ngày này, sau giữa trưa, thời tiết oi bức, Tử Lộc Tử Thọ, Tử Hỉ bọn họ đã đi học, Thẩm thị về nhà mẹ đẻ thăm Hà thị. Tử Tình ở thư phòng dạy Tử Vũ ghi chép, hai năm nay, Tử Vũ đi theo Tử Tình học không ít chữ, Tử Tình cũng muốn bồi dưỡng nàng quản lí nhà cưả, Tử Vũ đang học rất chăm chú thì chuông cửa vang, Tử Vũ chạy ra ngoài, Lâm Khang Bình vào cổng.

Tử Tình vui mừng cực kì, lúc đứng dậy không cẩn thận làm đổ mực nước, rơi vào sổ sách, Lâm Khang Bình vội đi lại giúp đỡ thu dọn, nhân thể bắt được tay của Tử Tình, Tử Tình nhìn nhìn, thấy Tử Vũ không vào nhà theo.

Nguyên lai là Đồng tiên sinh gửi thư cho hắn, bảo xây nhà gần xong, trở về chủ trì nghi thức tân gia, lần này còn dẫn thợ mộc sư phụ về, "Người thì ta đã đem đến đấy, bọn họ đang làm giường, ta bảo nhà Vương Thiết Sơn mỗi ngày nấu cơm cho bọn hắn. Ngày mai ta sẽ vào núi lấy gỗ, tân gia vào mùng tám tháng tám, ngươi thấy được không?"

"Nhà đã xây xong, sao ta không biết?" Tử Tình trừng lớn mắt.

"Đồ ngốc, ta nói rồi, không cần ngươi quan tâm, đương nhiên không có ai nói cho ngươi biết." Lâm Khang Bình đưa tay đến trên mặt Tử Tình.

"Không phải ngươi muốn đến Việt thành sao? Mùng tám có kịp không?" Tử Tình nhíu mày.

"Xong việc thì mùng chín ta sẽ đi, ta dẫn người thuê thuyền ở Cảnh Đức trấn, mua đồ sứ cùng lá trà xong thì đi đường thủy, còn ta cưỡi ngựa đi tắt, đến kịp." Lâm Khang Bình nói, giọng hình như có chút khàn khàn.

Tử Tình thấy Lâm Khang Bình thật mệt mỏi, vội múc nước rửa mặt cho hắn, biết hắn không đói, liền bảo hắn lên giường nghỉ tạm. Mình đem sổ ghi chép về Tình viên ra, gạch ngói hết hơn 280 lượng bạc, đá hơn 20 lượng, tiền công của năm vị đường thúc 10 lượng, tiền công của La sư phụ bọn họ hơn 20, cá bột 10, hơn nữa số tiền thanh lý cỏ lau mà mua đất, gần bốn trăm lượng. Tiêu dung này hơn lúc nhà mình xây, với lại đây mới là nhà không thôi, chưa trang trí gì. Đáng tiếc Tử Tình chưa vào Tình viên, Thẩm thị không cho phép Tử Tình ra ngoài, hơn nữa Lâm Khang Bình nói muốn cho mình một sự kinh hỉ, nên Tử Tình không nhẫn phá hư sự mong mõi của hắn.

Đang nghĩ tới việc này, Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường về nhà , Tử Tình mới biết được là phụ thân cố ý đi đón nương về, sức khở của bà ngoại tốt rồi, khó trách Thẩm thị cười mãi.

Cơm chiều xong, Lâm Khang Bình kéo Tử Tình, nói đi dạo tiêu cơm, hai người lững thững đi đến sau núi, lúc này, có một chút ánh nắng chiều tà, Tử Tình nhìn Lâm Khang Bình luôn luôn nắm tay nàng, dưới ánh chiều, mặt hắn dịu dàng rất nhiều, Tử Tình biết nàng rất may mắn, từ lúc hai người quen biết, đính hôn cho tới hôm nay, hắn luôn luôn coi nàng là nhất, hơn nữa tin tưởng nàng vô điều kiện, tôn trọng nàng. Nghĩ vậy, Tử Tình ôm lấy hắn, ngửa đầu hỏi: "Khang Bình, đời này ngươi muốn làm việc gì nhất?"

"Đời này ta muốn nhất là cưới ngươi, sau đó cùng ngươi đến cuối cuộc đời, còn ngươi? Muốn làm gì nhất?" Lâm Khang Bình cúi đầu hỏi, con ngươi trong trẻo như nước.

"Ta muốn làm nhất là mỗi ngày đều có thể cùng ngươi ngắm hoàng hôn như vậy, lúc ta cần ngươi, thì đều có ngươi làm bạn, cho đến khi chúng ta già đi."

"Được, ta đồng ý, nhưng bây giờ việc ta muốn làm nhất là thế này." Lâm Khang Bình nói xong, hai tay nâng mặt Tử Tình lên, vuốt ve.

Tử Tình có da mặt trắng trẻo mịm màng, hơn nữa còn dùng sữa dê tắm rửa và rửa mặt, Lâm Khang Bình giống như nâng một đồ sứ tuyệt đẹp, giờ phút này Tử Tình bị hắn chăm chú nhìn, tim đập bịch bịch, mặt đỏ bừng, nhắm mắt lại, lông mi đạp dờn.

Lâm Khang Bình cúi đầu nhẹ nhàng đem môi mình ấn lên, thiếu nữ thơm tho còn mang theo một hương sữa, Lâm Khang Bình không kềm chế được, không ngừng nhẹ nhàng mút lấy, lúc đầu còn có chút ngốc nghếch khẩn trương, nwhng nhanh chóng thích nghi, còn vô sự tự thông (ý như không day mà biết) đem đầu lưỡi vói vào miệng Tử Tình chơi đùa, hai người hồn nhiên quên hết mọi việc, mãi đến khi Tử Tình thở không nổi, sắc mặt ửng hồng, Lâm Khang Bình mới buông ra.

Giờ phút này, một sự vui sướng đong đầy trái tim Lâm Khang Bình, từ lúc đính hôn đến bây giờ đã hơn hai năm, cuối cùng Tình nhi của hắn cũng tiếp nhận hắn rồi, hắn không đơn phương nữa, Lâm Khang Bình dùng sức ôm lấy Tử Tình, Tử Tình thì xấu hổ dúi đầu vào trước ngực hắn, giờ khắc này, trong lòng nàng thật sự chỉ có hắn, trong lòng Tử Tình tràn đầy cảm kích.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.