Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 30.08.2014, 17:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:-D Vẫn còn một chương chưa làm xong, hẹn khuya hoặc sáng bù đắp  :behe:

Chương 144: Khang Bình với lão gia tử


Thời gian đoàn tụ nhoáng lên một cái đã qua, tháng bảy, Tử Thọ cùng Tử Hỉ đi huyện học, Tử Lộc muốn đến Châu học, vì đi trễ hơn cho nên tự ở nhà đọc sách, mỗi ngày đều ngồi thật lâu ở thư phòng, đến buổi trưa mới cùng Tử Tình ra sau núi dạo chơi, vì Tử Tình mãnh liệt lôi kéo nên hắn mới đi.

Tử Lộc nói hai năm sau thi thử, mặc dù không đậu cũng có thể tích lũy chút kinh nghiệm. Tử Tình nghe xong, chấp nhận. Nhưng không vài ngày sau, hắn cũng đi Châu học báo danh.

Trong nhà lại quạnh quẽ rất nhiều, Từ sư phụ đã làm xong, chỉ còn việc sơn, Tử Tình nhặt chút gỗ lim, để lúc không có việc gì làm thì khắc mạt chược chơi, lại lấy ít sơn ở chỗ Lí sư phụ, quét lên bộ mạt chược cũ một lần.

Ôm mảnh gỗ nhỏ, Tử Tình bỗng nhiên nghĩ đến, bản thân mới mua chỗ hoang, cũng nên làm cửa sổ, còn phải đặt làm những vật dụng dung hang ngày, bằng không chờ Lâm Khang Bình đột nhiên dẫn người về thì mua ở đâu ra. Vì thế nói một tiếng cùng Từ sư phụ, bởi vì trong nhà còn có chút gỗ to nhỏ, lại để chuẩn bị cho người thuê ở, nên yêu cầu không cao, Từ sư phụ liền sai mấy đồ đệ làm.

Cuối tháng bảy tháng, Lí sư phụ sơn hoàn thành, trong lòng Thẩm thị cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, cười nói: "Mọi chuyện sẵn sàng rồi, ta đã có thể ngồi chờ nàng dâu vào cửa."

Hôm nay, Thẩm thị đang bấm ngón tay xem Tử Phúc ra ngoài được mấy tháng, một phong thư cũng không gửi về, không biết đứa nhỏ này có thuận lợi không, có bình an không, Tử Phúc liền vào cổng.

Tử Phúc trở về nhà vào mùng mười tháng tám, phong trần mệt mỏi, cũng gầy nhiều, nhưng tinh thần tốt. Chờ hắn rửa mặt xong, ngồi xuống nghỉ tạm. Rồi cả nhà mới biết được hắn trải qua cái gì.

Nguyên lai hắn cùng Lâm Khang Bình đến Việt thành, đường đi rất thuận lợi, Lâm Khang Bình nhận chuyển hang đi kinh thành, Tử Phúc dạo quanh Việt thành. Hắn định leo lên tàu tây đi nước ngoài một vòng, nhưng biết hắn mười tám tháng chín thành thân, Đại Vệ không dám dẫn hắn đi. Nói một chuyến này, bọn họ không những vượt biển, mà còn muốn vượt núi, rất nguy hiểm, mà chắc chắn mất nhiều thời gian. Tử Phúc ra khỏi Việt thành. Dọc theo đường chính mà trở về, càng đi càng phát hiện tình hình khô hạn càng nghiêm trọng, vì thế hắn từ Lĩnh Nam đến Nhạc Lộc. Ở tại Nhạc Lộc nửa tháng, một đường lên hướng bắc, cảm nhận tình hình tai nạn. Cảm nhận đói khát, viết một bản lý rất nhiều cảm xúc.

"Cha, ta đi một chuyến mới biết được thế giới bên ngoài thật sự rất lớn, trước kia ta đúng là ếch ngồi đáy giếng, mỗi một chỗ đều có khí hậu và loại đất khác nhau, cách sống, ngôn ngữ, thói quen cùng cấm kỵ. Nhất là dân tộc thiểu số vùng núi, có dân tộc chỉ có ngôn ngữ không có chữ viết. Nhưng bọn họ kế thừa hơn một ngàn năm tập quán, rất yêu thương và quý trọng cuộc sống, hướng tới tương lai, làm cho người ta kính nể. Ta cứ cho rằng lúc nhỏ mình khổ nhất, gian nan nhất, không ngờ một đường nhìn được nhiều thứ, lại trùng hợp thấy nạn hạn hán, khắp nơi đều có dân chạy nạn, còn có dân chạy nạn ôm vợ ôm con xin cơm, một đám đói chỉ còn da bọc xương, thật làm cho người ta xót xa."

Tăng Thụy Tường nghe xong, cao hứng: "Xem ra một chuyến này ngươi thật sự được tôi luyện rất nhiều, cũng thu hoạch được nhiều, đọc vạn quyển sách đi vạn dặm đường, cổ nhân nói không sai mà."

Chờ Tử Phúc nghỉ ngơi hai ngày, Thẩm thị giục hắn đến Lưu gia đưa quà tặng trong ngày lễ, bản thân thì đi theo đến An Châu chọn mua đồ dung trong trung thu. Trở về lại nghĩ, không bằng làm cho mỗi người một bộ đồ mới mặc lễ, ra ngoài mang cũng thể diện, nhất là trưởng bối trong nhà, còn nhận quỳ lạy, nghĩ vậy, Thẩm thị lục ra vải móc mà Lâm Khang Bình tặng dịp tết, cắt mỗi người một bộ. Thẩm thị chuẩn bị riêng cho Điền thị cùng Hà thị lễ gặp mặt để tặng cho tân nương tử, một vòng tay bạc, nột trâm bạc. Đây là chuyện Hà thị nhắc nhở Thẩm thị, chủ yếu là sợ đến lúc đó Hà thị tặng mà Điền thị không tặng, sợ người ngoài chê cười.

"Tuy rằng nàng làm nhiều việc không đúng nhưng vẫn là bà nội của Tử Phúc, là mẹ ruột của con rể, đứa nhỏ thành thân là chuyện lớn, làm thể diện chút, nói ra cũng nghe hay hơn, dù sao cũng là chuyện cả đời của Tử Phúc. Lúc này ngươi cứ nghe nương đi, chuẩn bị cho nàng một phần lễ gặp mặt, đừng để đến lúc đó không có gì tặng, làm người ngoài chê cười, người không biết còn tưởng rằng các ngươi khắt khe hai vị lão nhân. Về phần vài người cô cô kia thì ngươi đừng quan tâm." Hà thị khuyên nhủ.

Thẩm thị nghe cũng dúng, dù sao đều trở lại trong tay con mình nên không so đo nhiều, nên chuẩn bị thêm cho mẹ ruột một phần.

Trước Trung thu, Xuân Ngọc dẫn riêng Đại Mao đến một chuyến, Thẩm thị không cho bọn họ vào cổng, ở cửa nghe Xuân Ngọc nói Đại Mao cưới vào mười hai tháng chạp, đến lúc đó mời cả nhà đến uống rượu mừng. Thẩm thị nghe xong cũng không tiếp lời. Xuân Ngọc tự trở về tố khổ với lão gia tử cùng Điền thị.

Ngày nhanh chóng tiến vào tháng chín, Thẩm thị, Tăng Thụy Tường và Hà thị thương lượng thực đơn, lại mời 5 đầu bếp và giúp việc bếp núc trong thôn, kiểm tra hầu bao thưởng cho họ, lại mua heo nhà ai, lại truyền tin cho thân thích, tóm lại, mỗi ngày mà không làm gì thì trong lòng liền hoang mang rối loạn, làm Hà thị cùng Tăng Thụy Tường đều chê cười Thẩm thị nóng vội.

Mùng tám tháng chín, ngày này đưa sính lễ, mướn 2 chiếc xe lừa cùng một chiếc xe trâu, vào An Châu thành, mới bắt đầu diễn tấu, nâng sính lễ đến Lưu gia. Lưu gia không ngờ Tăng gia ra hai mươi hai sính lễ, hơn nữa đều là thứ đắt, lúc trước đã cho một trăm lượng làm đồ cưới, lúc này lại cho tám mươi tám lượng tiền biếu, Lưu tiên sinh vẫn nói câu kia, rất hoang phí, Lưu mẫu tất nhiên là cao hứng vì nữ nhi tìm được người tốt.

Mười sáu tháng chín, Thẩm thị tự mình dọn xong giường cưới, đệm giường drap giường thì phải đợi tân nương vào cửa, tân nương tự trải, kiểm tra những thứ cần thiết trong phòng, rồi đem cửa khóa kỹ.

Mười bảy tháng chín, giữa trưa, người giúp việc bếp núc vào cửa thử bếp, họ hàng gần đều đến ăn cơm, cũng có thân thích xa, như một nhà Thẩm Kiến Thủy, một nhà Hạ Ngọc, mẹ con Thu Ngọc, và đầu bếp, làm hẳn 6 bàn.

Buổi chiều, Lâm Khang Bình bỗng nhiên về, còn dẫn theo một cặp vợ chồng hơn hai mươi tuổi, cộng thêm một nam hài bảy tám tuổi cùng nữ hài năm sáu tuổi, Tử Tình vui mừng, biết Lâm Khang Bình cố ý vì nàng mà trở về vội vàng, sợ trong nhà nhiều chuyện lại xảy ra gì đó, tuy Lâm Khang Bình không nói, nhưng Tử Tình cũng hiểu tâm ý của hắn, không thể không cảm động.

Người tới người đi, hai người trò chuyện ở trong phòng. Tử Tình mới biết người Lâm Khang Bình mang về là vì gặp nạn hạn hán, nên dẫn cả nhà đi, đang trên đường kiếm ăn thì được hắn dẫn về, nam họ Vương, nữ họ Lí.

"Ta nhìn tay bọn họ rồi. đều có thể chịu khổ, trong nhà lại làm nông sẵn, nuôi gà nuôi heo được, cũng từng trồng cây ăn quả, vừa khéo thay chúng ta trông coi vườn trái cây. Lát nữa dẫn ngươi đi gặp, nếu vừa lòng thì kí khế bán mình." Lâm Khang Bình nói.

Tử Tình nói vườn trái cây có ở người, nên nàng đã đem hai bộ đệm chăn cũ đến đấy sẵn, giếng cũng đào rồi. Lâm Khang Bình nghe xong nói: "Nàng dâu của ta có khả năng, nếu như thế, ta dẫn người tới đó trước, đỡ phiền."

Trong nhà có nhiều khách nhân tới, sự tình rườm rà, cũng may Tử Lộc bọn họ đều ở, bằng không, nước trà cũng không kịp pha. Lâm Khang Bình thấy vậy: "Ngươi ở trong phòng chiêu đãi nữ quyến đi, chuyện bên ngoài đừng quan tâm, ta dàn xếp xong cho bọn họ sẽ trở lại giúp ngươi."

Tử Tình dặn dò Lâm Khang Bình mua ít đồ dung hang ngày trên đường đi, Tử Tình vừa cùng Lâm Khang Bình đi ra, lão gia tử tự mình dẫn cả nhà Xuân Ngọc đến. Lâm Khang Bình chào hỏi lão gia tử, Xuân Ngọc thấy Tử Tình không tiếp đón nàng, liền chủ động nói cùng Tử Tình: "Tử Tình, trước kia đại biểu ca cùng biểu tỷ của ngươi không đúng, ta đã dẫn bọn họ đến nhận lỗi với cha mẹ ngươi, bây giờ đại biểu ca của ngươi cũng sắp thành thân, cho qua việc đó đi, về sau chúng ta đừng ai nhắc lại nữa."

Tử Tình nghe xong, cũng không tiếp lời, lập tức về phòng, lão gia tử lôi kéo Tăng Thụy Tường, Điền thị, còn có Xuân Ngọc cùng Yến Nhân Đạt vào nhà, không biết nói cái gì, tóm lại, lúc lâu sau mới đi ra, sắc mặt bốn người đều khó coi, nhưng cả nhà Xuân Ngọc được ở lại.

Sau khi Lâm Khang Bình trở về, thấy một nhà Xuân Ngọc còn ở, lặng lẽ hỏi Tử Tình: "Vẫn được ở lại à, lão gia tử tự mình dẫn đến, nói cái gì? Cha mẹ mềm lòng, lại tha thứ bọn họ hả?"

Tử Tình đang muốn mở miệng, lão gia tử đi lại, tiếp đón Tử Tình cùng Lâm Khang Bình vào phòng Lâm Khang Bình ở, ba người ngồi xuống, lão gia tử mở miệng trước: "Khang Bình, a công (ông nội) biết ngươi có bản lĩnh, chuyện Đại Mao, a công cũng không trách ngươi, dù sao cũng do Đại Mao sai trước, hôm nay a công muốn nói với hai ngươi rằng bọn đại cô cùng Đại Mao đều đáp ứng ta, về sau sẽ an phận thủ thường (sống tiếp cuộc sống của mình), không tính kế các ngươi nữa, mọi người đều là thân thích, một năm cũng gặp nhau không nhiều, vài đứa nhỏ thành thân mới gặp mặt một chút, còn chúc tết nữa thôi. Tử Tình, ngươi luôn luôn là người hiểu lẽ có hiểu biết, ngươi khuyên Khang Bình đi, cho dù không đúng thì cũng là thân thích, giữ chút đường lui."

Tử Tình vừa muốn mở miệng, Lâm Khang Bình nắm tay nàng, nói: "A công, lời này ta không thích nghe, đừng tưởng ta và Tử Tình không hiểu lí lẽ đúng sai phải trái gì! Hiểu lẽ mà chịu thiệt lại không lên tiếng không phản kháng à? Cứ phải giống như nhạc phụ nhạc mẫu à, nhiều năm trả giá mà các ngươi không hồi báo cũng không khen ngợi gì hả? Hiểu lẽ hay không cũng vậy thôi, thê tử của ta ta tự mình che chở, không bị người khác khi dễ. Nói thật, nếu không nể mặt nhạc phụ, ta đã phế (chặt, làm tàn tật) cả bàn tay hắn rồi."

"Nhưng bọn họ đã đáp ứng rồi, về sau sẽ an phận thủ thường, không trêu chọc các ngươi nữa."

"Vậy ta cũng đáp ứng, buông tha hắn như vậy, bằng không, đừng trách ta không nhắc nhở trước, còn có đứa Quế Anh gì gì kia nữa, chuyển lời với ả, nếu có lần sau, không phải là ta không đánh nữ nhân đâu." Lâm Khang Bình nói xong, liền kéo Tử Tình ra ngoài.

Cơm chiều xong, mọi người đi rồi, Lâm Khang Bình mang ra lễ vật, là một vật trang trí bằng bạch ngọc, đồng tử trì liên (1 cậu bé ngồi trên lá sen hoặc tay cầm bông sen. Ý nghĩa là cầu chúc sinh con sớm) Lâm Khang Bình nói: "Đại ca, ta chúc ngươi cùng tẩu tử trăm năm hạnh phúc, con cháu đầy nhà, ta tìm mấy ngày mới thấy thứ này đấy."

Thẩm thị vội nói lễ vật này tốt, Tử Tình cười: "Haizz, lỗ, quá lỗ, lễ vật trước kia tặng không rồi, đáng tiếc phỉ thúy cực tốt của ta, sớm biết vậy thì ta sẽ không tặng." Rước lấy Thẩm thị cùng Tử Phúc truy đánh, Lâm Khang Bình vội che chở Tử Tình, cả nhà quây làm một đoàn, nói chuyện lúc lâu, rồi tự đi ngủ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.08.2014, 12:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:"> Bình minh 11h, các nàng thông cảm

Yêu các nàng nhiều nhiều  :kiss5:  :kiss5:  :kiss5:



Chương 145: Tử Phúc thành thân



Sáng hôm sau, ăn qua điểm tâm, lão gia tử dẫn Tăng Thụy Tường và Tử Phúc đi ra cửa, đến từ đường cúng tổ tiên, sau đó mới lên ngựa đón dâu, khi đi, Tử Lộc đốt một dây pháo. Kiệu hoa chờ ở cửa từ đường, Tử Phúc đi ra khỏi từ đường, Tử Lộc châm pháo tiễn đưa, Tử Phúc không biết cưỡi ngựa, Lâm Khang Bình đành phải đi bên cạnh dắt ngựa.

Thấy đội ngũ đón dâu đi xa, Tử Tình cùng Thẩm thị về nhà, khách nhân đến đông đủ, trong đó còn có không ít người ngoài dự kiến, ví như bạn bè của Tử Phúc ở cò trắng thư viện và huyện học, còn có nhà giàu trên trấn, nha môn cũng phái người tặng một phần hạ lễ, cũng không biết vì sao bọn họ biết được. Người đến người đi, tất nhiên Thẩm thị bận túi bụi, một hồi pha trà, tìm không thấy lá trà, một hồi vào bếp tìm bát lại không thấy bát, một hồi bưng đồ ăn lại nói không đủ mâm…, , nhưng cũng không kêu Tử Tình ra giúp, chỉ để trong phòng cùng nữ quyến.

Cơm trưa xong, thôn dân đi rồi, thì mới đỡ hơn, cơm chiều là bữa tiệc chính, đầu bếp đã tới từ sớm, Thẩm thị lấy ra 10 con mực lớn nhồi thịt, còn có nem cuốn, đầu bếp trong thôn chưa làm qua bao giờ, Thẩm thị lại vội vàng làm mẫu.

Hơn ba giờ chiều, liền nghe thấy ngoài cổng có tiếng nhạc, đồ cưới đi trước, theo sau là trang sức vàng bạc đồ, tiếp đến là 2 gánh bình phong, thêu 2 mặt, bốn thùng đỏ thẫm, bồn gỗ lớn nhỏ, gành nước lớn nhỏ, đệm chăn 6 bộ, còn sau đó là sính lễ của Tăng gia, trang sức, vải dệt, tổng cộng có ba mươi hai nâng (kiểu như 32 thùng, món). Lưu gia giữ lại tiền biếu, da dê, trà cùng rượu mừng.

Ba mươi hai nâng này đều vào để vào phòng mới của Tử Phúc, người phù dâu mở bốn cái rương ra, bên trong là quần áo bốn mùa mới cùng vải dệt, còn có đồ của Tử Phúc, phù dâu liền trải giường chiếu xong, tân nương ngồi ở đầu giường.

Tử Tình nhớ được khi đó tiểu cô vụng trộm cho nhị cô ít đồ ăn, vì thế cũng tìm ít điểm tâm nhẹ. Thừa dịp không có ai ở, vụng trộm đưa cho tân tẩu tử (chị dâu mới), nói: "Đại tẩu, ta là Tử Tình. Ăn ít đồ này trước đi, lát nữa còn phải làm nhiều chuyện, để ta canh chừng giúp ngươi."

"Cám ơn muội muội, ta không đói." Tân nương nói.

Tử Tình cũng không nói cái gì thêm, đem điểm tâm đặt ở bên cạnh người nàng, đi ra ngoài. Không đầy nửa canh giờ sau, có người đến giục, nói là giờ lành đã đến, chuẩn bị bái đường, bái đường xong, lại đưa tân nương vào tân phòng, một đống khách nhân vây quanh, nhìn Tử Phúc nhấc khăn voan của tân nương lên, nói giỡn trêu ghẹo, tân nương tử rất xinh đẹp, thoạt nhìn rất đoan trang nhàn nhã.

Không đến một khắc (15 phút), tiệc rượu bắt đầu, bàn đầu tiên là Thẩm Kiến Sơn cùng Thẩm Kiến Thủy ngồi. Bởi vì nạn hạn hán, rất nhiều nhà ăn không đủ no, buổi tiệc hôm nay phong phú như thế, còn có hải sản, bọn hắn ở đất liền núi nhỏ chưa nghe qua bao giờ, bàn nữ nhân cũng náo nhiệt, nhưng là vì chuyện phân đồ ăn, mực thái sợi cùng cá biển xắt lát đều hận không thể đếm từng cọng cho rõ ràng. Tử Tình thấy cảm thấy xót xa, nói với Lâm Khang Bình: "Thật sự là thương thay cho tấm long của cha mẹ, vì đứa nhỏ có thể ăn được đồ ngon, mình chỉ nhìn chứ không nỡ gắp ăn."

"Cho nên ta nhất định phải nỗ lực kiếm tiền, để Tình nhi của ta áo cơm không lo. Để tương lai con của chúng ta cũng vui vẻ bình an lớn lên."

Tử Tình nghe xong mặt đỏ lên, vừa định nói lại hai câu, lúc này, nghe thấy bên ngoài có tiếng huyên náo.

Nguyên lai là một nam tử trong thôn không cẩn thận làm rơi miếng thịt xuống đất, vừa vặn bị một con gà gắp đi, nam tử thấy đau lòng không thôi, đuổi theo gà, vì gà chạy quá nhanh nên làm rớt miếng thịt, nam tử kia vội nhặt lên, thổi thổi bụi đất, nói muốn mang về nhà rửa cho bọn nhỏ ăn đỡ thèm.

Tử Tình thấy cảm động, người chung quanh không ai cười hắn, thậm chí còn có người giúp hắn đuổi gà, tình cảm chất phácnày đả động thật sâu đến Tử Tình cùng Lâm Khang Bình. Cha mẹ Lâm Khang Bình mất sớm, từ nhỏ đã bị bán, căn bản chưa từng cảm nhận được tình cảm cha con đơn giản, trừ khiếp sợ, e là còn hâm mộ nữa. Tử Tình vụng trộm nắm tay Lâm Khang Bình một chút, Lâm Khang Bình hiểu ý Tử Tình, cảm thấy ấm áp.

Một lát, Tử Phúc dẫn tân nương đến kính rượu, Thẩm thị bảo Tử Tình lấy cái bồ đoàn (đệm ngồi) đi theo, khi gặp trưởng bối mà quỳ lạy thì để trên đất, bên người tân nương có một phù dâu, dùng khay nhận lấy hồng bao của trưởng bối cho.

Thẩm thị đã bảo với Tử Phúc là những người ngang tuổi ngang hàng không cần quỳ, đương nhiên không nhận hồng bao, năm nay mùa màng không tốt, cuộc sống của mọi người cũng không dễ dàng. Tử Phúc tất nhiên là không có ý kiến, nếu không phải phong tục, chắc hắn còn muốn khỏi quỳ lạy gì.

Quỳ lạy xong, tân nương lại bị đuổi về tân phòng. Khách nhân cũng tốp năm tốp ba cáo từ, lúc lão gia tử đi, Thẩm thị nói hôm sau sẽ để Tử Phúc dẫn tân nương đi qua dập đầu. Điền thị nói: "Không cần phiền toái, dù sao chúng ta cũng muốn đến đây ăn cơm, ở bên này dập đầu cũng vậy."

Thẩm thị nghe xong, còn muốn nói gì nữa, Tăng Thụy Tường giữ nàng lại, Tử Tình vụng trộm hỏi Hà thị, "Bà ngoại, vì sao nương ta không đồng ý để ngày mai a công bọn họ đến, đỡ tốn công."

"Sao giống nhau được, bên kia là tổ ốc (nhà chính, nhà của tổ tiên để lại), nói lý lẽ thì cũng nên đụng đầu cho đại ca đại tẩu ngươi, ông bà nội ngươi phải chuẩn bị một phần lễ, làm một bàn tiệc rượu, để tân nương tử biết người nhà."

Hà thị vừa nói, Tử Tình liền hiểu, Điền thị làm gì có chuyện bỏ tiền bày rượu, hơn nữa có 3 nhà cô cô, sợ là phải hơn hai bàn, đến bên này, đỡ tiền. Khó trách Thẩm thị không đồng ý, hàng năm đưa qua nhiều bạc như vậy, dù ném trong nước cũng nghe được tiếng vọng, còn ném vô bà thì đến gợn nước cũng không có.

Khách nhân đều đi rồi, Thẩm thị hâm nóng mấy thứ đồ ăn, dùng khay bưng, để Tử Phúc đưa cho tân nương ăn, chỉ sợ một hồi có người đi náo động phòng.

Tử Tình vừa nghe náo động phòng, muốn đi theo, Thẩm thị giữ chặt nàng lại: "Đều là một đám tiểu tử thôi, ngươi là nữ tử lớn rồi, muốn nhìn náo nhiệt gì, không e lệ à."

Lâm Khang Bình cũng khuyên, Tử Tình nghĩ dù sao mình cũng xem qua rồi, không đi thì không đi, để Lâm Khang Bình đi, lát về kể cho nàng nghe cũng giống nhau. Tử Tình quyết định chủ ý, đang định đi nghỉ ngơi thì Thẩm thị gọi nàng.

Thẩm thị nói Tử Tình thay nàng hạch toán quà tặng nhận được. Tiệc rượu này, thân thích đều tặng quà, họ hàng gần tộc và thôn dân ăn không phải trả tiền. Tử Tình tiếp nhận lấy sổ Tử Lộc ghi, ba cậu cho mỗi người hai lượng bạc, ba cô cô mỗi người một chuỗi tiền, Hạ Ngọc còn cho thêm một xấp vải sa tanh hồng (loại vải tơ tằm). Tăng Thụy Khánh thì không có tặng gì, không biết là không biết hay không muốn đi, Tử Tình đoán lão cha lại đau lòng một trận.

Hà thị tặng 5 lượng bạc, Tử Tình biết vài năm nay trong tay Hà thị tương đối dư dã, mỗi lần đưa bà về thôn, Thẩm thị đều cho bà chút bạc vụn, nói là nhị cữu nương Triệu thị lâu lâu sơ sảy, Thẩm thị có điều kiện hơn, tự nhiên không muốn ủy khuất lão thái thái, ăn, mặc, dùng đều mua hết. Còn những họ hàng xa, hầu như đều cho hai mươi văn tiền, cũng có tám văn mười văn, tổng cộng không đến một chuỗi tiền (100 văn).

Sáng sớm, cô dâu vừa làm điểm tâm xong, lão gia tử,Điền thị, mấy nhà của ba cô cô tất cả đều đến, lão gia tử cùng Điền thị ngồi ở phòng phía đông, ngồi kế tiếp là Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, rồi đến các cậu, Tử Phúc dẫn tân nương quỳ lạy dâng trà, lão gia tử cùng Điền thị tặng lễ gặp mặt là vòng tay bạc, Thẩm thị tặng một thanh ngọc như ý, Hà thị tất nhiên là trâm bạc, ba cậu là đồ trang sức bằng ngọc, cũng không lớn, có thể làm mặt dây chuyền hoặc ngọc bội đeo ngang hông. Tân nương tặng lão gia tử cùng Điền thị, Hà thị đều là một bộ vải bông.

Tử Tình thấy lúc Điền lấy vòng tay bạc ra, hình như ánh mắt Xuân Ngọc có chút ủy khuất, còn có chút không cam lòng, đương nhiên Tử Tình không biết hôm qua sau khi bọn họ trở về, lão gia tử nói với bọn họ trước, nhấn mạnh vòng tay bạc này Thẩm thị cho riêng để Điền thị chống đỡ thể diện, hắn chỉ sợ đến lúc đó Xuân Ngọc kiến thức hạn hẹp, quậy phá nữa.

Ăn xong điểm tâm, Tử Phúc liền dẫn cô dâu dạo quanh nhà, các cậu Thẩm gia cũng dẫn người nhà ra ngoài đi dạo. Trong nhà chỉ còn lão gia tử cùng ba nhà cô cô ở lại ăn cơm trưa.

Tử Tình đang muốn ra ngoài, chỉ nghe Xuân Ngọc nói với Điền thị: "Nương, ngươi xem hôm nay bà ngoại cùng mấy người cậu của Tử Phúc đều lấy ra những lễ gặp mặt đắt như thế, đợi đến lúc Đại Mao thành thân, các ngươi cũng chuẩn bị nhiều thứ tốt vào."

"Ngươi cứ tính xem ngươi tặng thứ gì đi, nói ra không sợ dọa người à, vì muốn ngươi không mất mặt, chúng ta nghe ngươi mới cho một chuỗi tiền, ba cậu người ta tặng hai lượng bạc, hôm nay còn tặng một khối ngọc bội, sớm biết như thế, ta sẽ không nghe lời ngươi, nói thật, nhị ca nhị tẩu cũng không bạc đãi ta, Tử Phúc luôn luôn thân thiết với ta, ta cũng ngại đến ăn bữa cơm này." Thu Ngọc oán giận nói.

"Thu Ngọc, ta biết ngươi cũng ghét bỏ tỷ ngươi nghèo hèn, ngươi cũng muốn thân thiết với nhị ta, ta cũng đâu có cản, tội gì oán trách ta? Ngay cả cha mẹ và ca ca muội muội ruột thịt đều chướng mắt ta, ai cũng muốn xa lánh ta, huống gì người ngoài?" Xuân Ngọc hô.

Tử Tình cười cười, vừa vặn Tử Phúc dẫn cô dâu vào cửa, Điền thị vội quát bảo các nàng ngừng tranh cãi lại. Thu Ngọc đi ra, kéo tay cô dâu, nói: "Tham quan xong rồi à, ta là tiểu cô cô của Tử Phúc, từ nhỏ Tử Phúc đã lớn lên với ta, có chỗ nào cần ta giúp thì cứ nói, đừng ngại. Nhìn bàn tay này, vừa thấy đã biết là có phúc, không giống tay nông dân chúng ta, ta hâm mộ tiểu thư các ngươi ở trong thành, không cần phải xuống ruộng làm việc nhà nông, thêu hoa, học chữ để giết thời gian."

"Tiểu cô, ngươi xuống ruộng làm việc nhà nông khi nào, sao ta không nhớ?" Tử Phúc hỏi.

Thu Ngọc còn nói gì nữa, thì Thẩm Kiến Sơn bọn họ đã trở lại, Tử Phúc mang theo cô dâu pha trà, nói chuyện cùng các cữu nương biểu tẩu.

Sau khi ăn xong, lão gia tử bọn họ đi trước, Hà thị muốn cùng ba người con về nhà, nói ở đây thời gian không ngắn rồi, Thẩm thị chuẩn bị rất nhiều điểm tâm vải dệt biếu tặng, Tử Tình biết vài năm nay, đại cữu cùng nhị cữu trồng dưa hấu và dương khoai, cuộc sống khá giả hơn trước rất nhiều, hàng năm ít nhất cũng có một vài chục lượng bạc tiền lời, lại mua ruộng đất. Cho nên ra tay hào phóng.

Chờ rất cả quan khách đi hết, Thẩm thị vươn vai duỗi người, nói mấy ngày nay đều mệt muốn chết rồi, phải nghỉ ngơi cho đã mới được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.08.2014, 13:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đừng nịnh ta, ta hổng mắc mưu đâu!  :behe:  :behe:  :behe:

Sẽ có đủ chương mà  :-D  :-D

Chương 146: Chủ mẫu


Ngày kế, Tử Phúc lại mặt (phong tục về nhà mẹ đẻ sau 3 ngày cưới) xong, Tử Lộc cũng đi châu học. Tử Tình nhớ tới gia đình kia, cầm chút rau xanh muốn đi qua nhìn, nói với Thẩm thị, có Lâm Khang Bình đi cùng nên Thẩm thị không soi mói gì, chỉ dặn một câu, "Đi sớm về sớm."

Tử Tình nghĩ nghĩ, lại lấy giấy bút, cùng Lâm Khang Bình đến đầu thôn, Tử Tình đứng ở ngoài cửa lớn, nói: "Khắc hai chữ nơi này đi, ‘chanh viên’ (chanh ở đây = cam nhé), về sau nơi chuyên trồng cam, ngươi thấy được không?"

"Cứ làm theo ý ngươi đi, ngươi nói cái gì cũng tốt. Ta không biết ươm giống, khi nào rảnh thì ngươi dạy ta."

Hai người vào cửa, gia đình kia đang ngồi, Lâm Khang Bình dẫn Tử Tình đi qua, nói: "Đây là chủ mẫu của các ngươi, lúc ta không ở đây, có việc thì tìm nàng, về sau, các ngươi đều phải nghe nàng sai bảo."

"Vâng." Vợ chồng cúi người, cung kính đáp.

"Ta muốn biết các ngươi là người nơi nào, bao nhiêu tuổi, trước kia ở nhà làm cái gì?" Tử Tình hỏi.

Nguyên lai hai người ở Liên Sơn huyện gần Xương Châu, làm nông, Vương gia nghèo khó, năm nay Vương Thiết Sơn hai mươi lăm, là con trai cả trong nhà, mẹ ruột vì sinh hắn khó sinh mà qua đời, mẹ kế sinh vài đứa trẻ, từ nhỏ hắn đã không có ai trông nom chăm sóc, vất vả lắm mới cưới được nàng dâu, có đứa nhỏ, mẹ kế không chịu ở riêng, luôn luôn nghĩ các để cặp vợ chồng này làm việc để nuôi ca gia đình. Nhưng năm nay trời hạn, ngại nhà hắn ăn nhiều, nên đuổi bọn họ đi.

"Ta ở nhà làm nghề nông, lão bà của ta chủ yếu là nấu cơm nuôi heo nuôi gà." Vương Thiết Sơn đáp.

Tử Tình nhìn tay hai người, đúng là bàn tay làm việc hàng năm, liền hỏi: "Các ngươi muốn ký tử khế (bán thân cả đời) hay văn khế cầm cố (ý là bán thân có thời hạn)?"

Hai người ngẩng đầu nhìn Tử Tình, không rõ ý của Tử Tình, Tử Tình đành phải giải thích: "Tử khế là cả nhà các ngươi đều bán cho chúng ta, văn khế cầm cố chính là hai người các ngươi, ít nhất bán cho ta mười năm, làm việc cho ta mười năm, không lấy tiền bán mình, chỉ lấy tiền công cho các ngươi. Mười năm sau, nếu các ngươi còn muốn làm nữa thì nói với ta, đương nhiên nếu nguyện ý làm dài hạn thì ta cực kì hoan nghênh." Tử Tình dù sao vẫn là một người hiện đại. Hi vọng người người ngang hàng, hơn nữa nhớ tới lúc gặp được Lâm Khang Bình, vẫn hi vọng đứa nhỏ của nhà này có tương lai.

"Chúng ta ký văn khế cầm cố, ngươi yên tâm, hai chúng ta nhất định sẽ ra sức làm việc, chúng ta có thể chịu khổ, khổ gì cũng chịu được. Tương lai bọn nhỏ lớn, thì để tự bọn nó tìm đường ra. Cả đời chúng ta đều cảm ơn đại ân đại đức của ngươi." Vương Thiết Sơn vừa nghe có thể không cần bán mình, trực tiếp ở lại làm việc lấy tiền công, vội vàng dập đầu cam đoan.

Lâm Khang Bình viết khế ước lên, nói: "Vậy ký trước mười năm, như vậy sẽ không cần đến quan phủ. Các ngươi một tháng tiền công là một lượng, sân này thì các ngươi có thể tự trồng đồ ăn, tương lai nuôi gà, trứng gà cũng có thể tự ăn, làm tốt thì cuối năm sẽ có tiền thưởng 1 lượng." Nói xong, để hai người ấn dấu tay.

Tử Tình đưa 500 văn, nói: "Các ngươi mới tới đây, cho các ngươi trước 500 văn, về sau, cứ đầu tháng thì đến lấy tiền công. Tháng này ta sẽ tìm cho các ngươi ít việc làm, trợ cấp cho các ngươi. Đúng rồi, ngươi đi theo chúng ta ra ngoài một chuyến, mua ít nông cụ." Lại hỏi Vương Thiết Sơn đồ đào hố, sau đó dẫn hắn đến chỗ thợ rèn mua cuốc, xẻng...

Đưa Vương Thiết Sơn về chanh viên. Tử Tình về nhà, Tử Tình tìm một tấm ván gỗ lớn, nhờ Lâm Khang Bình mài dũa, quét sơn, nhờ Tăng Thụy Tường viết hai chữ chanh viên lên, lại tìm quần áo vải bông cũ của Thẩm thị cùng Tử Vũ, Tử Hỉ, đầy hai bao lớn, lại tìm ít mầm móng rau, nghĩ nghĩ, vào phòng bếp lấy thịt cùng xương, kéo Lâm Khang Bình trở lại chanh viên.

Tử Tình đem thịt và xương cốt đến, nói: "Bọn nhỏ còn nhỏ, mấy ngày nay lại lo lắng hãi hùng, chỉ sợ chưa ăn bữa nào no, làm cho bọn nhỏ một bữa ăn đi. Quần áo bốn mùa ta đều đưa đến, là đồ cũ ta lấy ở nhà, ngươi tạm chấp nhận đi. Thiếu cái gì thì dưới núi có bán, nam nhân nhà ngươi biết đường rồi, ngày mai là chợ phiên, ngươi có thể đi nhìn xem. Cuốc đất trồng rau đi để sau này còn có rau ăn, ta cầm ít hạt giống đến."

Lí thị nhận thịt cùng xương cốt, khóc nức nở, nói bọn nhỏ đã không nhớ rõ thịt có hương vị gì, lại thấy Tử Tình mở ra túi, quần áo bên trong còn mới, không có mụn vá gì, nước mắt càng ngừng không được. Hai hài tử cũng khóc, con nhà nghèo trưởng thành sớm, Tử Tình nhớ cảnh lúc mình mới tới, Tử Lộc bảy tám tuổi suốt ngày cùng Thẩm thị làm ruộng, lúc rãnh việc thì còn lên núi bẻ củi.

Lí thị ôm lấy hai đứa con, dập đầu tạ ơn Tử Tình, Tử Tình vội lách mình tránh ra.

Tử Tình hỏi Vương Thiết Sơn: "Đào hố trồng cây bao giờ chưa?"

"Đào rồi."

"Được, vậy đào gốc cây cho ta, một hố hai văn tiền, ngươi thấy được không?"

"Chủ mẫu, ngươi đã cho chúng ta tiền công rồi mà, làm việc là điều đương nhiên, sao có thể đòi thêm tiền?"

Tử Tình nghe xong sửng sốt, nhìn Lâm Khang Bình, cũng lười giải thích, nói: "Được, ngươi đã nói như vậy thì việc này ta giao cho vợ chồng ngươi, ngày mai cuốc đất trồng rau trước đi, rồi đào hố trồng cây sau, đào từ trong cùng ra, cách mười lăm thước đào một hố, ta sẽ tìm người đến phác họa giúp các ngươi, 2 văn một hố, hai ba ngày sau ta sẽ đến trồng cây, lúc đó sẽ trả tiền cho các ngươi. Ta biết, các ngươi bây giờ cần chi nhiều thứ."

Vợ chồng nghe xong liếc nhau, đều là kinh hỉ cùng không thể tin, làm việc còn lấy tiền, thật đúng là chưa từng nghe qua chuyện như vậy. Thật ra Tử Tình cũng nghĩ chuyện mời người ngoài đào, nhưng việc này không vội vàng lắm, cây giống có lớn có nhỏ, chủ yếu là thấy hai người này thành thật phúc hậu, liền muốn giúp một phen.

Trên đường về, Tử Tình ngồi trong xe, Lâm Khang Bình đánh xe ở bên ngoài, Tử Tình vươn tay véo Lâm Khang Bình mấy cái, Lâm Khang Bình cười to nói: "Chủ mẫu, ta sai rồi, tiểu nhân sai rồi mà, cẩn thận, cứ véo nữa thì xe ngựa lật bây giờ."

Ngày kế, ăn xong cơm trưa, Tử Tình cùng Lâm Khang Bình dẫn Tử Thọ, Tử Hỉ đi phác họa, Tử Tình học ngành kỹ thuật, làm thuận tay, dùng dây thừng kéo thẳng, vôi trắng làm dấu hiệu, Tử Tình làm một phần tư, trung gian là nhà cùng một miếng đất trống, đất trống làm đất trồng rau, Tử Tình muốn giữ, lỡ tương lai mình muốn đến ở thì cũng có chỗ xây nhà, chủ yếu là Tử Tình còn muốn làm một cái biệt thự, đến lúc hoa cam nở sẽ đến thưởng thức vài ngày.

"Tỷ, ngươi thật lợi hại, có thể phác họa đất trồng lớn như vậy." Tử Hỉ khen.

"Có gì đâu chứ, tỷ tỷ lợi hại thế nào mà ngươi còn không biết à? Nhớ năm đó ta. . ." Tử Tình một khi đã cao hứng, liền vênh mặt lên.

"Nhớ năm đó cái gì, nói đi?" Tử Hỉ giục.

"Nhớ năm đó, năm tuổi ta đã rửa mông, chùi đít, đều là thối bánh (cứt), còn giặt tã cho ngươi vào mùa đông, làm hại tay ta đỏ như cà rốt." Tử Tình nói, làm mọi người cười vang, Tử Hỉ thì đuổi đòi đánh.

Vẽ xong, Tử Tình bảo Vương Thiết Sơn đào thử một cái hố xem, ước chừng cần bao nhiêu thời gian một hố, cấu tạo và tính chất của đất đai thế nào. Mấy người bọn họ thì ở bên cạnh vui đùa ầm ĩ.

Chỉ chốc lát, Tử Tình nghe thấy Vương Thiết Sơn kêu lên: "Chủ mẫu, ta đào xong rồi, ngươi đến nhìn xem."

"Ha ha, chủ mẫu, cười chết ta , tỷ tỷ, ngươi quá nóng vội rồi, giờ đã nghĩ làm chủ mẫu người ta. Tỷ phu, làm phiền ngươi nhanh chóng hốt chủ mẫu nhà ngươi, đừng để ở nhà ta nữa." Tử Hỉ cười nói.

Tử Tình đuổi theo, định véo hắn, mắng: "Tiểu tứ thối tha, lại ăn giòi (ý là nói bậy bạ) à, xem chiêu Cửu Âm Bạch Cốt Trảo (là một bộ võ công trong Cửu âm chân kinh, phim thần điêu đại hiệp đó) của ta."

"Cái gì mà Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, chưa nghe bao giờ, ngươi đừng tự bôi xấu mình, ngươi đâu đuổi kịp ta, chú ý hình tượng, phải đoan trang, cười mỉm dấu răng, ngươi nhìn ngươi đi, một bộ đàn bà chanh chua, làm gì có bộ dáng của tiểu thư khuê các, đừng để đến lúc chưa trở thành chủ mẫu đã dọa tỷ phu chạy. Nương mà thấy ngươi thế này sẽ mắng ngươi cho coi, về nhà ta méc nương, để nàng niệm kinh cho ngươi nghe." Tử Hỉ chạy cách xa Tử Tình, cười nói.

Tử Tình đuổi theo Tử Hỉ vui đùa ầm ĩ, mệt mỏi nửa ngày cũng không đuổi kịp, Lâm Khang Bình đi lại ôm lấy nàng nói: "Chúng ta là việc chính đi, nhìn ngươi kìa, cả người đầy mồ hôi, cẩn thận gió thổi mà cảm lạnh, dù sao hắn cũng phải ngồi xe ngựa về nhà, lên xe ngựa thu thập hắn là được mà."

Tử Tình nghe xong, đành buông tay, nhìn hố cây, Vương Thiết Sơn đúng là chuyên nghiệp, đào vừa nhanh lại vừa đẹp, Tử Tình thấy hầu như là tất đỏ, không có cát đá, đất đỏ tương đối xốp, dễ đào hơn đất ở núi sau nhà.

"Được lắm, buổi chiều các ngày ta sẽ chuyển cây đến. Các ngươi làm gì làm đi, chúng ta đi trước. Đúng rồi, cửa nhỏ bên kia có thể ra ngoài, mỗi lần đi ra ngoài thì khóa cửa lại." Tử Tình nói với Vương Thiết Sơn.

Về nhà, Tử Phúc dẫn đại tẩu Lưu thị đã về, buổi tối cả nhà ngồi ăn bữa cơm đoàn viên, Lưu thị vốn định đứng lên hầu hạ, Thẩm thị bảo nàng ngồi xuống, nói: "Chúng ta ở nông thôn, không chú ý nhiều, về sau cũng đừng như thế, các ngươi tự sống cho tốt là được. Đều là nữ nhân, ta cũng từng làm nàng dâu, nên biết làm người nàng dâu không dễ dàng gì. Ngươi cứ coi đây là nhà của mình, muốn ăn gì thì tự gắp, nhà chúng ta cũng không quen gắp thức ăn cho người khác."

Lưu thị nghe xong, vành mắt có chút hồng, Tử Tình chọc cười: "Đại tẩu, sao vành mắt ngươi đỏ thế nào, có phải ăn tiêu cay quá hay không?"

Một câu nói làm Lưu thị muốn khóc không được, cười không xong, đứng ở nơi đó, co quắp, Tử Phúc vội đỡ nàng ngồi xuống, nói: "Đã nói rồi, nhà của ta không có nhiều quy củ, ngươi lại không tin?" Lại liếc Tử Tình một cái, nói: "Người nhà ta thích nói giỡn, ở lâu thì ngươi sẽ quen thôi."

"Ngày mai ta phải đi rồi, cấm các ngươi khi dễ Tình nhi, nếu khi dễ thì ta về biết tay ta." Lâm Khang Bình thấy Tử Phúc trừng Tử Tình, vội nói.

"Mau dẫn chủ mẫu nhà ngươi đi đi, nàng không khi dễ chúng ta là được lắm rồi, ai dám khi dễ nàng." Tử Hỉ cười nói.

"Chủ mẫu, chủ mẫu cái gì?" Tăng Thụy Tường hỏi.

"Tiểu tứ, ngươi lại nói bậy rồi, xem ta thu thập ngươi thế nào. Cha, không có gì, tiểu tứ chọc con ấy mà." Tử Tình giải thích.

Tăng Thụy Tường thấy vậy, cũng là không để ý. Sau khi ăn xong, Lưu thị dọn rửa chén, Tử Tình giúp đỡ, theo ý của Tử Tình thì muốn mua nha đầu hoặc bà tử nấu cơm giặt giũ, nhưng Thẩm thị không đồng ý, nói là mấy việc này tự làm được, với lại, mua nha hoàn xong người khác còn không ghen tỵ thêm à.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Aizumi, Diemdiemmmm, Đùi gà, Katelee, LannhiBMT, Menammang2016, meo lucky, Mạch Mạch, Nana Trang, nguyendiepanhyeu và 552 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.