Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Mang thai hộ - Mạc Thần

 
Có bài mới 30.07.2014, 00:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.3:



Lăn lộn hai mươi mấy năm ở nơi lộn xộn này, đã gặp qua nhiều rất nhiều loại người, bà Thúy xác định Hứa Gia Dương thực tế là trai bao, mà Tư Nhược lại hết lần này tới lần khác cố tình làm một cô gái không đầu óc cố chấp với một chuyện như vậy, chỉ vì Hứa Gia Dương và cô đã đính hôn từ nhỏ, cô vì anh có thể không từ chối vào nơi nước sôi biển lửa, làm bà đau lòng nhưng đành chịu, thật ra trong lòng bà không hi vọng cô đi Canada kết hôn.

Tư Nhược hiện tại không muốn xa Khả Khả, bà chỉ hi vọng Khả Khả có thể thay đổi suy nghĩ của cô, thay đổi cuộc đời của cô, cô còn trẻ như vậy lại xinh đẹp, sẽ tìm thấy người đàn ông tốt hơn Hứa Gia Dương nhiều.

Lam Tư Nhược lòng dạ rối bời , nhưng đã xác định một việc, đó là cô sẽ không rời xa Khả Khả, sẽ không!

"Dì Thúy, con dẫn Khả Khả đi tắm, con muốn . . . như trước đây." Cô bây giờ chỉ muốn trải qua cuộc sống bình yên với Khả Khả.  

"Hứa Gia Dương có gọi điện đến, muốn con khi nào về thì gọi lại cho anh ta". Mặc dù không muốn nhưng vẫn phải nói lại."Đúng rồi, tối nay con mấy giờ làm?

“Mười hai giờ."

"Tối nay có khách quý, bác sĩ viện y học, tất cả đều là thành phần tri thức cấp cao, tốt nhất con nên chọn bài hát âm nhạc cổ điển làm chủ đạo."

Lam Tư Nhược gật đầu một cái, xoay người rời đi.

Lam Tư Nhược và Lam Khả Khả ở một phòng nhỏ trên lầu của quán bar Piano này. Cô luôn ru Lam Khả Khả ngủ trước, mới có thể an tâm xuống dưới lầu làm việc.

Thấy Lam Khả Khả đã ngủ say, ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua mái tóc dài của bé, không chớp mắt nhìn khuôn mặt đáng yêu của con, rất đau lòng.

Thương con còn nhỏ không có ba bên cạnh yêu thương.

Nhớ tới những lời Khả Khả, cô thật sự không biết ba con là ai, cũng không muốn biết tên khỉ gió đó là ai, Tổng Thống cũng được, bác sĩ cũng được, cũng không làm cho cô và Khả Khả rời xa nhau được.

Đi tới chỗ máy tính, cô muốn gọi điện cho Hứa Gia Dương. Cô và anh ta càng ngày càng ít liên lạc, anh ta không hỏi cô có tốt hay không, mở miệng đã hỏi ngay đã tìm thấy ba của Khả Khả chưa, nếu không thì là việc goị ba Khả Khả lấy tiền tới để nhận con.

Nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, cô cũng không biết phải nói gì nữa. Lam Tư Nhược lơ đãng ngồi trước máy vi tính, lên mạng dạo chơi không mục đích.

Con chuột không biết lúc nào click vào hệ thống y dược, click vào trang web các bệnh viện lớn, cô bất ngờ khi nhìn thấy những chữ cái giống với trí nhớ của cô —— bệnh viện tổng hợp tập đoàn Hoằng Vi!

Có bệnh viện này thật sao?

Con chuột di chuyển qua mấy chữ cái đó, giống với những chữ cô nghe thấy trong đêm đó. Cô vẫn không dám tìm kiếm thông tin về cha đẻ của Khả Khả, cô phải thoát ra khỏi trang web này mới được, với người đàn ông này nên biết càng ít càng tốt, cô mới hoàn toàn có được Khả Khả.

Nhưng ngón tay cô vẫn không tự chủ mà click vào —— Trên màn hình xuất hiện tóm tắt thông tin liên quan đến bệnh viện tổng hợp tập đoàn Hoằng Vi, cô lại có thể click vào thời gian học tập và kinh nghiệm của từng bác sĩ.

Máy vi tính tìm kiếm đến mục này, cô ngay cả thời gian tránh né cũng không có, có thể thấy ngay thông tin về người có thể là ba đẻ của Khả Khả — Viện trưởng bệnh viện tổng hợp Hoằng Vi, Vi Thiếu Phàm bác sĩ khoa ngoại nổi tiếng.

Là anh, Vi Thiếu Phàm!

Lam Tư Nhược lúc này đã không kịp thoát ra, đành phải đọc tất cả thông tin về Vi Thiếu Phàm.

Anh đúng là bác sĩ, còn là một viện trưởng! Cô chăm chú nhìn giới thiệu vắn tắt về Vi Thiếu Phàm một lúc lâu, cho đến khi vô thức mỉm cười, vì nụ cười này mà nhớ lại.

Chẳng trách Khả Khả luôn đóng giả thầy thuốc, còn cầm dao đồ chơi đòi mổ bụng bạn học bắt giun đũa, điều này liên quan tới di truyền sao?

Đi trở về giường, thử nhìn lên mặt Lam Khả Khả để tìm hình ảnh của ba bé  ba bé chắc là đẹp trai. Hình dáng anh cũng không đến nỗi xấu đâu, nếu không Khả Khả làm sao có thể xinh đẹp đáng yêu như thế.

Cô biết mình dễ thương với gương mặt Baby, cộng với thân hình mảnh khảnh, như chưa thay đổi thành phụ nữ vẫn là cô gái nhỏ, nhưng cô sẽ không nghĩ tất cả là công lao của mình.

Cô nhớ lại đêm hôm đó . . . . Đêm hôm đó giống như mới hôm qua, trong trí nhớ mang theo ngọt ngào của đêm đó, làm cô không muốn cùng Hứa Gia Dương kết hôn, ngược lại thường thường sẽ nghĩ đến ba Khả Khả.

Cô ngượng ngùng trốn mặt vào trong cổ của Lam Khả Khả.

Điện thoại ở đầu giường đột nhiên vang lên, sợ sẽ đánh thức con gái cưng , bằng tốc độ nhanh nhất cô đã bắt máy ——



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Phanvan1312 về bài viết trên: DanielLuong, Mia Leo, Sora Bùi, antunhi, beoiu, codiemtinh, diep diep, macynguyen, peheobuongbinh, phan thao, piggy lovly, tu dinh huong, yang yang
     

Có bài mới 30.07.2014, 23:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.1:



"Alô . Tôi là Lam Tư Nhược "

"Tư Nhược, anh là Gia Dương, sao em về rồi mà không gọi cho anh?"

"Gia Dương, em xin lỗi, Khả Khả vừa mới ngủ, anh gọi có chuyện gì không?"

"Tìm được ba Khả Khả rồi sao?"

Lần nào cũng hỏi câu này. "Không có."

"Tư Nhược, lên mạng tìm đi, sau đó tới bệnh viện hỏi thử, chắc có thể tìm được ."

"Anh gọi cho em chỉ để nói việc này sao? Em chuẩn bị đi làm."

"Anh muốn nói với em, em nuôi Khả Khả lớn như vậy, nên thỏa thuận với vợ của ba Khả Khả tăng tiền lên gấp ba lần đi."

"Gia Dương, em nói thật để anh biết, em không muốn rời xa Khả Khả."

"Em! Tư Nhược, anh có thể chấp nhận em bởi vì lúc đó em vì anh mà làm người mang thai hộ, nhưng anh không chấp nhận được việc phải nuôi con của người khác, việc này ba anh, mẹ anh cũng không biết, hai người đang hối thúc chúng ta kết hôn, em nhanh xử lý chuyện Khả Khả, nếu không anh sẽ kết hôn với người khác.”

Sẽ đi kết hôn với người khác? Vậy thì đi đi! Trong lòng cô xuất hiện suy nghĩ kinh người này, làm cho chính cô cũng phải giật mình. Cô không phải cho rằng Hứa Gia Dương là một nửa còn lại của mình sao? Không phải cho rằng hai bên cha mẹ vì hai người nên mới lập hôn ước này sao?

"Gia Dương, em phải đi làm, em gọi lại cho anh sau nha." Cô bị suy nghĩ của mình làm cho sợ vội vàng tắt máy, ánh mắt tự nhiên liếc về màn hình vi tính, dừng ở trên ba chữ Vi Thiếu Phàm.

Dì Thúy kinh doanh quán bar Piano cao cấp chủ yếu khách đến đây uống rượu, nói chuyện phiếm, nghe nhạc, về chuyện khách với nhân viên nữ giao dịch, bà tuyệt đối không hỏi, cho nên đến nơi này phần lớn là nhân vật nổi tiếng.

Một nhóm đàn ông mặc âu phục phẳng phiu bước vào quán, Dì Thúy lập tức bày ra khuôn mặt tươi cười tiếp đón, "Viện trưởng Tiêu, đã giúp mọi người chuẩn bị chỗ ngôì rồi, mời vào."

Nghe nói tối nay tới đây tất cả đều là viện trưởng cấp cao, toàn người tài của các bệnh viện lớn ở các tỉnh, tham gia hội nghị y học ở Cao Hùng, họp xong nên mới đến nơi này giải trí một chút.

Mọi người rối rít ngồi xuống, viện trưởng Tiêu nhìn nghệ sĩ đang đánh đàn hỏi: "Bà chủ Thúy, tối nay cô Lam không đánh đàn sao?"

Có, mười hai giờ." Dì Thúy trả lời.

"Thiếu Phàm, tôi biết anh ít khi tới nơi này, nhưng ở đây không phải nơi múa hát bình thường, tôi mới vừa nhắc tới là cô Lam, đàn Piano không lỗi, chuyên đàn nhạc cổ điển, lại xinh đẹp động lòng người, nhìn cô ấy đánh đàn là một sự hưởng thụ lớn, làm người khác vui đến quên cả trời đất!"

Vi Thiếu Phàm không có hứng thú, chỉ cười nhẹ.

"Viện trưởng Tiêu quá khen, chỉ là . . . cô Lam của chúng tôi chỉ bán nghệ không bán thân, viện trưởng Tiêu nhất định là sau khi uống rượu muốn thay cô ấy chuộc mình rồi."

"Bà chủ Thúy, tôi nhớ tôi có nhờ bà thay tôi nói tốt vài câu trước mặt cô Lam, tôi đã ly hôn lâu rồi, về nhà một mình mỗi đêm đều rất khó ngủ!"

"Điều này cũng phải dựa vào duyên phận, dựa vào lời nói ngọt không cũng vô ích. Có bàn khác gọi tôi rồi. Tôi sẽ nói cô Lam lúc nghỉ ngơi tới đây tiếp anh uống rượu, mọi người có cần cô gái khác không?" Ở đây không nhất định phải có nhân viên nữ ngôi cùng, hoàn toàn là do khách yêu cầu.

"Không cần, chỉ cần nghe ca nhạc uống rượu được rồi." Viện trưởng Tiêu trả lời.

"Vậy chúc mọi người buổi tối vui vẻ." Dì Thúy dứt lời, đi đến bàn khác.

"Học trưởng, chuộc mình gì vậy?" Vi Thiếu Phàm đối với cuộc nói chuyện của hai người cảm thấy khá thú vị, khó hiểu hỏi lại viện trưởng Tiêu.

"Cô Lam bởi vì thiếu tiền bà chủ Thúy nên mới tới nơi này làm việc, cho nên tôi nói muốn vì cô ấy chuộc mình." Viện trưởng Tiêu giải thích.

Vi Thiếu Phàm gật đầu tỏ ý hiểu.

''Thiếu Phàm, gần đây cuộc sống hôn nhân thế nào? Vẫn chưa có con à?". Viện trưởng Tiêu là đàn anh khóa trước của Vi Thiếu Phàm, nhưng thường xuyên gặp nhau nên hai người là bạn bè tốt không có gì giấu nhau .

Vi Thiếu Phàm khóe môi khẽ giương lên, không biết làm sao mà cười cười, "Tôi hiện tại cái gì cũng không muốn, chỉ muốn được bình yên sống qua ngày."

"Cuộc sống tinh thần của con người rất quan trọng, cậu nên tìm một người phụ nữ làm bạn với mình, bù vào phần trống vắng trong lòng đi. Giống tôi, đang phải cố gắng tìm đây."

"Có thể gặp gỡ nhưng không thể đòi hỏi." giống như Vi Khắc Phàm và Nhậm Hiểu Thần, hai người có được cuộc hôn nhân như bây giờ, phải trải qua biết bao khó khăn mới có được.

Trong thế giới tình cảm, anh giống như người học nghề, cũng tưởng là tình cảm thắm thiết, nhưng duyên số thật sự có thể gặp gỡ nhưng không thể đòi hỏi.

Đúng lúc này, tiếng đàn dương cầm theo dấu chấm hết mà kết thúc, nhạc công rời khỏi chỗ ngồi, tiếp theo có nhạc công khác đến trước đàn Piano ngồi xuống, ngay sau đó phát ra tiếng đàn còn du dương hơn tiếng đàn lúc nãy.

"Chính là cô ấy, cô ấy cũng giống như tiếng đàn của mình rất tao nhã, làm tôi bị hấp dẫn." Viện trưởng Tiêu uống một ngụm rượu rồi nói ra, ánh mắt tập trung trên người Lam Tư Nhược.

Vi Thiếu Phàm nhìn về phía Lam Tư Nhược trước đàn Piano, cô giống như hòa làm một với âm nhạc say sưa hoàn toàn tách khỏi nghề nghiệp, vẻ đẹp động lòng người dưới ánh đèn vàng, tao nhã, làm cho tất cả mọi người ở đây nhìn không chớp mắt.

Uống một ngụm rượu, Vi Thiếu Phàm theo giai điệu dần dần quên hết tất cả, tất cả chuyện không vui trong lòng đều không còn tồn tại.

Lam Tư Nhược liên tiếp đánh hai ca khúc nhạc cổ điển, lúc nghỉ giữa khúc thì dì Thúy đến nói mấy câu bên tai cô, cô gật đầu một cái, đứng dậy đi đến chỗ nhóm người viện trưởng Tiêu và Vi Thiếu Phàm đang ngồi.

Ghế  salon ở đây đều được thiết kế dạng nửa vòng tròn, thấy Lam Tư Nhược đi tới, viện trưởng Tiêu và Vi Thiếu Phàm lập tức cách ra một khoảng, nhường vị trí ở giữa cho cô.

Lam Tư Nhược cũng không thích xã giao, nhưng không thể tránh né.

"Hai vị tiên sinh, chào mừng tới đây, tôi mời mọi người." Tiếng nói và tiếng đàn của cô đều say đắm lòng người, cúi thấp đầu nâng ly thăm hỏi.

"Cô Lam, bên cạnh cô là viện trưởng bệnh viện tổng hợp Hoằng Vi, anh ấy lần đầu tới đây, cô nên mời anh ấy trước."

Viện trưởng bệnh viện tổng hợp Hoằng Vi?

Lam Tư Nhược bất ngờ ngẩng đầu nhìn Vi Thiếu Phàm, bởi vì xúc động nên ly rượu trong tay cô không cẩn thận rơi lên người Vi Thiếu Phàm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.07.2014, 23:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.2:



"Xin lỗi, rất xin lỗi!" Cô vội càng cầm khăn giấy lau lên người Vi Thiếu Phàm, hoàn toàn không kịp nhìn mặt anh.

"Không sao". Vi Thiếu Phàm muốn lấy khăn giấy trong tay cô tự lau cho mình, tay hai người cứ như đụng vào nhau.

Hai người giật mình rụt tay lại, Lam Tư Nhược mang theo sợ hãi ngước nhìn cặp mắt thản nhiên của Vi Thiếu Phàm.

Anh là Vi Thiếu Phàm sao? Đúng là Khả Khả có mũi và mắt giống với anh, anh không những hình dáng không xấu, thậm chí còn có thể nói là rất đẹp.

Cô cho rằng mình sẽ không còn cơ hội nhìn thấy anh, hoặc chỉ gặp thoáng qua như không quen biết, đêm đó chỉ là một đêm xinh đẹp bên lề sinh mệnh của anh, để lại ký ức nuối tiếc.

Vi Thiếu Phàm cúi xuống nhìn cô, cô trên mặt đỏ hồng, giống như bông hoa đang chớm nở; trên người cô tỏa ra phong cách khác xa Triệu Uyển Bình, và có một ít giống Nhâm Hiểu Thần, hấp dẫn ánh mắt anh dừng lại trên người cô.

Anh hoàn toàn không mơ ước có một người vợ như anh họ anh là Vi Khắc Phàm, mà anh "Một ngày bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng". Anh rất sợ phụ nữ cố tình gây sự, chỉ cần trên người phụ nữ nào có chút yếu ớt, anh chỉ sợ tránh còn không kịp.

Đây cũng là kinh nghiệm anh rút ra được từ cuộc hôn nhân này, đó cũng là lý do anh chưa từng có người phụ nữ bên ngoài. Bây giờ, anh đã đem người phụ nữ giống Nhâm Hiểu Thần làm tiêu chuẩn chọn phụ nữ của mình, chỉ cần anh gặp được người phụ nữ như vậy, anh tuyệt đối sẽ dọn ra ngoài dù cho ly hôn chưa được. Anh chắc chắn mình sẽ làm như vậy.

Dù biết mặt mình đang nóng lên, Lam Tư Nhược vẫn không đem ánh mắt trở về ."Xin hỏi ... anh thật sự là ... là viện trưởng bệnh viện tổng hợp tập đoàn Hoằng Vi?"

"Tôi là Vi Thiếu Phàm." Viện trưởng bệnh viện tổng hợp tập đoàn Hoằng Vi làm cô rất kinh ngạc sao?

"Vi Thiếu Phàm . . . ." Cô nhỏ giọng lẩm nhẩm tên này, tại sao lại trùng hợp như vậy, có lẽ cô lầm người.

"Cô Lam đã từng nghe qua tên của viện trưởng Vi sao?" viện trưởng Tiêu hỏi.

"Tôi . . ." Cô lắc đầu một cái, "Chưa từng nghe qua. Tôi chỉ nghe qua bệnh viện tổng hợp này, Đài Loan có mấy bệnh viện tổng hợp tập đoàn Hoằng Vi?" Cô nên xác nhận lại chuyện này mới được.

"Trước mắt chỉ có một ở Đài Bắc." Vi Thiếu Phàm trả lời.

"Sẽ có, sẽ có bệnh viện cùng tên không?" Trong lòng cô đột nhiên giật mình.

"Không có khả năng."

"Vậy anh đã đi qua . . . ." A Lý Sơn sao?

Trời ạ, tại sao cô lại hỏi vậy? Thiếu chút nữa đã tiết lộ mình chính là người mang thai hộ trong nhà gỗ nhỏ ở A Lý Sơn.

"Đi nơi nào?" Vi Thiếu Phàm hỏi ngược lại.

"Đi hồ Trừng Thanh chưa? Hồ Trừng Thanh rất đẹp." Lam Tư Nhược chột dạ mở to mắt nói dối.

"Còn chưa có cơ hội đi."

"Viện trưởng Vi, anh làm viện trưởng bao lâu rồi? Có, có được ba năm chưa?"

"Có."

Câu trả lời của anh làm cô biết chắc chắn anh là ba của Khả Khả, cô khẩn trương đến mức ngừng thở, một tay run rẩy làm đổ rượu, nâng ly lên cũng rơi rượu ra ngoài.

Vi Thiếu Phàm nhận lấy chai rượu trong tay của cô, vì cô rót đầy, không hiểu vì sao cô khẩn trương, nhưng không tiện hỏi cô quá nhiều.

Lam Tư Nhược bưng ly rượu lên, vẫn không kiểm soát được tay mình, lại vẩy lên người Vi Thiếu Phàm.

" Xin lỗi, rất xin lỗi, tôi . . . " Cô nhìn anh với cặp mắt đen vô tội. Ánh mắt đầy khiếp sợ.

Vi Thiếu Phàm nhìn vào mắt cô, "Không sao, không sao."

"Thế nào? Tư Nhược có phải con đắc tội với khách không?"  Dì Thúy nghe thấy ồn ào vội vàng tới đây. Bà không phải sợ Lam Tư Nhược đắc tội với khách, bởi vì bà biết Lam Tư Nhược rất hiểu chuyện cư xử đúng mực, nếu đắc tội với khách chắc chắn là do khách động tay động chân, bà đi qua chỉ muốn giúp cô giải vây.

"Con không cẩn thận đỗ rượu." Lam Tư Nhược giải thích

"Không có gì, không nên trách cô ấy." Vi Thiếu Phàm nghĩ là cô sẽ bị trách, lập tức giúp cô nói tốt.

"Bà chủ Thúy, đừng trách cô Lam, viện trưởng Vi cuả chúng tôi rất độ lượng, anh ấy đã nói không sao nghĩa là không sao." Viện trưởng Tiêu cũng vội vàng nói thêm.

"Mọi người cũng đã nói như vậy, tôi làm sao có thể trách cô ấy? Tư Nhược, đã đến lúc rồi, mọi người đang chờ nghe con đàn."

Lam Tư Nhược đứng dậy, đi đến trước đàn Piano ngồi xuống, cô tiếp tục trình diễn.

Ấn ngón tay lên phím đàn, cô quay đầu nhìn Vi Thiếu Phàm một cái, ánh mắt chạm vào nhau một lần nữa, trước mặt mọi người, cô mắc cỡ cúi đầu nhìn xuống phím đàn, thu về tâm trạng tiếp tục đánh đàn.

Vi Thiếu Phàm thì nhìn cô không chớp mắt.

"Thế nào? không phải cũng có hứng thú với cô ấy đó chứ?"Viện trưởng Tiêu chế nhạo huých Vi Thiếu Phàm một cái.

Vi Thiếu Phàm uống một ngụm rượu, "Cô ấy rất đặc biệt, chỉ là, đàn ông tốt không cướp của kẻ khác."\

"Nói cái gì đó, tôi không phải người hẹp hòi như vậy, có lẽ cậu có thể thay cô ấy chuộc thân; cô Lam đổ rượu lên người cậu hai lần có lẽ hai người có duyên. Thiếu Phàm, chỉ xin bình an không thì không đủ, tạo một gia đình khác, làm cho vợ của cậu chấp nhận ly hôn, mới là biện pháp tốt nhất."

Một câu nói có thể thức tỉnh người đang mơ, anh sao có thể không muốn biện pháp như vậy, sao phải ngu ngốc "diễn một vở kịch tồi" trong hôn nhân với Triệu Uyển Bình ?

"Anh lúc trước cũng ly hôn như vậy sao?" Anh muốn biết có đáng giá hay không.

Viện trưởng Tiêu có một người vợ tiêu tiền như nước, mà tình huống của anh còn tệ hơn, Triệu Uyển Bình không chỉ tiêu tiền như nước, cộng thêm tính hay nghi ngờ.

"Cứ xem như thế đi! Đàn ông không trở về nhà, phụ nữ sớm muộn gì cũng chết lòng, tất nhiên là cậu phải cho cô ta một khoản tiền nuôi dưỡng kha khá, tuyệt đối phải tốt hơn so với việc cô ta sống như vậy đến già."

Vi Thiếu Phàm tiếp tục nhìn kỹ Lam Tư Nhược, "Cô ấy. . . . . . chuộc được chứ?"

"Cô ấy có một con gái, vô cùng đáng yêu, có lẽ do cô ấy từng không biết nhìn người. Tôi đề nghị cậu nên tìm hiểu về cô ấy trước, thử gặp gỡ một thời gian đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: châu giang, Duệ Hy, h3ob3o, Hanana, hanhhuynh, hphucao95, khunglong0211, Kim Minh Vân, lose hope, Lại Thanh Hiền, Nakyta, Yuhtel94 và 283 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.