Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Mang thai hộ - Mạc Thần

 
Có bài mới 04.08.2014, 01:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5.3:



Lam Khả Khả lắc đầu một cái, "Không có. Bà Thúy nói cha của con là bác sĩ, chú cũng là bác sĩ sao?"

Bác sĩ? "Chú là bác sĩ."

Lam Khả Khả đột nhiên ôm chặt anh, không có khống chế âm lượng gọi to "Cha"

Một tiếng gọi cha làm lòng Vi Thiếu Phàm vừa kinh ngạc lại ấm áp, và cũng đánh thức Lam Tư Nhược dậy.

Cô đầu tiên là vì mình nằm ở trong lòng Vi Thiếu Phàm ngủ mà đỏ bừng cả mặt, tiếp theo là do nghĩ đến tiếng gọi cha của Khả Khả.

Cha, mặt cô lập tức tái đi. "Khả Khả, con mới vừa gọi chú là gì?"

Vi Thiếu Phàm phát hiện sắc mặt của Lam Tư Nhược không đúng, lập tức thay lam Khả Khả giải thích: "Không sao, tôi không ngại bé gọi tôi như vậy."

Lam Tư Nhược trên ghế salon nhảy dựng lên, "Anh để ý nhưng tôi rất để ý. Khả Khả là con của tôi, anh không thể giành với tôi" một tiếng cha của bé làm cô hiểu lầm việc Vi Thiếu Phàm phát hiện ra điều gì nữa.

Vi Thiếu Phàm đứng dậy theo, "Tôi làm sao có thể giành Khả Khả với cô? Cô Lam, bé chỉ muốn có ba, bé coi tôi như ba bé mà thôi, tôi sao có thể vì vậy mà giành bé với cô?"

Lam Tư Nhược lúc này mới khôi phục lý trí, "Xin lỗi, tôi mới vừa rồi cho là  . . ."

Thấy cô kích động như vậy, anh chắc chắn cô và ba Khả Khả có khúc mắc chưa giải quyết. "Cô đồng ý nói cho tôi biết chuyện ba của Khả Khả sao?"

Lam Tư Nhược lắc đầu một cái, "Cha bé không có gì để nói."

"Nếu như có có uất ức, tôi vô cùng bằng lòng lắng nghe."

Lam Tư Nhược lắc đầu lần nữa.

"Mẹ!" Lam Khả Khả lôi kéo tay Lam Tư Nhược, "Cha thật sự là bác sĩ, bà nội Văn Văn sẽ không đánh lại con."

"Khả Khả!" Lam Tư Nhược muốn ngăn những lời Lam Khả Khả tiếp tục nói.

Lam Khả Khả đổi tay kéo Vi Thiếu Phàm, "Cha, cha đưa con đi học, để cho những người bạn nhỏ nhìn thấy cha, để chúng không cười con nữa."

"Khả Khả!" Lam Tư Nhược quát lên lần nữa.

Vi Thiếu Phàm ngồi xổm người xuống, sờ sờ gò má của Khả Khả, "Chỉ cần mẹ không phản đối, chú liền đưa con đi học, hơn nữa còn cảnh cáo bọn họ không được cười con, đánh con, có được hay không?"

“Tôi phản đối." Lam Tư Nhược lập tức phản đối.

Vi Thiếu Phàm ngồi thẳng dậy nhìn kỹ cô, trong lòng có cảm giác không đúng tới cực điểm, bởi vì cô biểu hiện hành động không quên được cha của Lam Khả Khả!

Nguyên nhân cuối cùng là gì  để cho cô đối với anh ta không thể quên được? Là yêu, hay là hận?

"Tư Nhược, cô và cha Khả Khả có ân oán gì tôi không có quyền hỏi tới, nhưng tôi không ngại làm cha Khả Khả, đối với cô, tôi có ý nghĩ . . . ."

"Tôi nói rồi anh không để ý nhưng tôi để ý!" Lam Tư Nhược cắt đứt lời nói của Vi Thiếu Phàm, "Khả Khả không cần cha, bé có tôi là đủ rồi."

Vậy anh không còn lời gì có thể nói, anh không cần một người phụ nữ trong lòng còn có người đàn ông khác. Vi Thiếu Phàm xoay người chuẩn bị rời đi.

Thấy anh muốn đi, Lam Tư Nhược trong lòng hoảng sợ, cô bước trước anh một bước tới cạnh cửa."Anh phải đi đâu sao? Anh không phải đồng ý ở lại cùng chúng tôi sao?"

"Tôi ở lại còn có ý nghĩa gì sao? Cô ngay cả ý kiến tôi cũng không nghe."

"Em nghe, anh đừng đi, em hi vọng anh có thể cùng ở đây với chúng em."

"Vậy em nghe cho kỹ, hôn nhân của anh không hạnh phúc, anh muốn thay em chuộc thân, muốn em trước uất ức ở cùng với anh đến khi ly hôn được; nếu anh ly hôn thành công, mà chúng ta cũng có thể chấp nhận lẫn nhau, anh sẽ nghĩ đến chuyện kết hôn lần nữa."

Lam Tư Nhược ngây ngẩn cả người, cô không ngờ anh lại nói yêu cầu này, có thể để cho Lam Khả Khả ở trong vô hình nhận tổ quy tông!

"Muốn quên một người có lẽ không nhanh vậy, chỉ cần em không muốn nói, anh cũng không hỏi em tới việc cha của Khả Khả, mà anh phải nói thật, anh không cần một người phụ nữ trong lòng có người đàn ông khác, nhưng anh chắc chắn sẽ coi Khả Khả như của mình."

"Thiếu Phàm, em . . . ."

Vi Thiếu Phàm giơ tay ngăn cô lại nói tiếp, "Yêu cầu của anh có lẽ rất ích kỷ, em coi như anh chưa từng nói ra là được."

Anh vịn bả vai của cô dời đi thân thể của cô, tự mình mở cửa đi ra ngoài.

"Thiếu Phàm, đừng đi." Cô đau khổ khẩn cầu.

"Cha!" Lam Khả Khả phát hiện cha mới vừa xuất hiện lại sắp biến mất, bé cũng lo lắng gọi lên.

"Tôi hôm nay phải về Đài Bắc, rất hân hạnh được biết hai người." Vi Thiếu Phàm ngồi xổm người xuống hôn Lam Khả Khả một cái, tiếp theo đứng dậy rời đi.

Lam Tư Nhược nhìn bóng lưng anh rời đi, đáy lòng nhói đau, cô không muốn anh đi, khi Hứa Gia Dương đi Canada cô cũng không có loại cảm giác này.

Lam Khả Khả nhìn bóng lưng Vi Thiếu Phàm, nhìn lại Lam Tư Nhược một cái, khóc "Con muốn cha, con muốn cha. . . . . . Ô. . . . . .".



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.08.2014, 09:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.1:



"Xe lửa mau bay, xe lửa mau bay, băng qua núi cao, vượt qua dòng suối nhỏ, không biết đi vài trăm dặm, nhanh trở về nhà, nhanh trở về nhà, thấy mẹ thật vui mừng . . . . Xe lửa mau bay, xe lửa mau bay, băng qua núi cao, vượt qua dòng suối nhỏ, không biết đi vài trăm dặm, nhanh trở về nhà, nhanh trở về nhà, thấy cha thật vui . . . ."

Đoạn xe nhẹ nhàng thoải mái đi từ Cao Hùng đến Đài Bắc, mang theo nhạc thiếu nhi nhẹ nhàng tiến vào trạm cuối —— trạm xe Đài Bắc.

"Mẹ, tới Đài Bắc rồi có đúng hay không?" Lam Khả Khả hưng phấn chỉ tay ra ngoài cửa xe hai chữ "Đài Bắc" to, hai chữ này cô giáo đã từng dạy bé.

Lam Tư Nhược cầm lấy túi hành lý trên kệ đeo lên lưng, cầm chặt tay nhỏ của bé giúp bé nhảy xuống khỏi ghế ngồi. "Đúng, đã đến Đài Bắc rồi, chúng ta xuống xe đi!"

"Mẹ, cha sẽ đến đón chúng ta sao?"

"Khả Khả, cha sẽ không tới đón chúng ta, chúng ta tự đi tìm cha." Vi Thiếu Phàm hoàn toàn không biết cô tới tìm anh, là Dì Thúy khuyến khích cô tới. Dì Thúy nói hôn nhân Vi Thiếu Phàm tan vỡ là một cơ hội khó có được, cho nên cô tạm thời làm người phụ nữ cuả anh cùng anh bồi dưỡng tình cảm, có lẽ về sau sẽ có cơ hội làm vợ anh.

Dì Thúy còn dạy cô, nhất định sau khi Vi Thiếu Phàm đồng ý kết hôn mới có thể nói thân thế Khả Khả ra, nếu anh không tính đến chuyện kết hôn với cô, cô đến lúc đó có thể mang Khả Khả đi, như vậy cô sẽ không mất Khả Khả.

Thật ra thì chính cô cũng ngày đêm nhớ nhung anh, nghĩ đến yêu cầu của anh, nghĩ đến vợ anh đã từng quá đáng với cô, hơn nữa Khả Khả  ồn ào cùng với dì Thúy xúi dục, cô quyết định buông Hứa Gia Dương ra, làm theo suy nghĩ của mình. Cho nên, cô liền to gan tới đây.

"Tại sao cha không tới đón chúng ta?" Nhảy xuống xe lửa, Lam Khả Khả đứng yên tại chỗ, vốn hai gò má mềm mại đỏ thắm đã phúng phính, bởi vì thất vọng mà không còn vui vẻ.

"Cha không biết chúng ta muốn tới tìm cha, cho nên không có tới đón chúng ta." Lam Tư Nhược giải thích, kéo kéo tay nhỏ của bé, gián tiếp kéo hai chân ngắn ngủn của bé đi theo.

Lam Khả Khả không tình nguyện bị Lam Tư Nhược kéo đi, "Vậy mẹ gọi điện thoại cho cha đi, gọi cha mau tới đây đón chúng ta."

"Khả Khả, mẹ không có số điện thoại của cha." Thiếu phàm lúc rời đi không để lại bất kỳ cách liên lạc nào, cô lại không quen với cuộc sống ở Đài Bắc này, lỡ may tối nay không tìm được anh, cô lo lắng mẹ con cô phải ở đầu đường xó chợ.

Đi ra trạm xe Đài Bắc, Lam Tư Nhược cầm tay Lam Khả Khả đứng lại ở trước cổng vào của trạm xe, nhìn dòng người di chuyển tập nập phía trước, đèn neon lóe sáng, tuyến xe buýt ngược đường nhau, cùng chen chúc, tất cả cảnh vật lạ ở đây cũng làm cho cô sợ hãi.

"Mẹ, chúng phải đi đâu?" Lam Khả Khả cầm tay Lam Tư Nhược.

"Mẹ cũng không biết." Cô bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ choáng váng, hoảng hoảng hốt hốt nói ra lời nói thật.

"Mẹ, cha ở đâu?" Nghe Lam Tư Nhược nói là không biết, Lam Khả lo lắng, vì vậy càng dùng sức giật lấy tay của cô.

"Cha, cha ở tại . . . . Khả Khả, chúng ta gọi taxi." Taxi sẽ chở các cô đến đó. Có thể tiết kiệm thời gian tìm kiếm.

"Được." Bé nhe răng cười.

Vì vậy, một lớn một nhỏ tay cầm tay đi về phía taxi dừng ở ven đường.

Quả nhiên là dùng tiền mọi việc sẽ dễ dàng hơn! Hai mươi phút sau hai người đã đứng ở trước của bệnh viện tổng hợp tập đoàn Hoằng Vi, bệnh viện này có thể dùng hai từ khí thế để hình dung.

Đi vào bệnh viện, hai mẹ con họ Lam tới trước quầy lễ tân.

"Dì ơi, con muốn tìm cha." Lam Khả Khả nhón chân, trực tiếp nói ra mục đích của mình với dì đứng ở quầy lễ tân.

"Khả Khả! Rất xin lỗi cô." Lam Tư Nhược không ngờ vừa mới đến gần quầy, Lam Khả Khả lập tức mở miệng nói. Cô vội vàng quát làm cho bé ngưng lại.

"Không có gì. Em gái nhỏ, nói cho dì biết, cha con tên gì? Dì giúp con tìm." Cô lễ tân thân thiết hỏi Lam Khả Khả ngây thơ.

"Cha con tên Vi Thiếu Phàm."

"Khả Khả!" Lam Tư Nhược lại trợn mắt nhìn bé một cái, cũng không còn kịp rồi.

Không xong rồi! Khả Khả hỏi kiểu này, nhất định sẽ gây ra chuyện lớn.

"Bé nói cha bé tên Vi Thiếu Phàm à?" Trong quầy các cô lễ tân đưa mắt nhìn nhau, mỗi khuôn mặt đều là không thể tin. Viện trưởng của họ có con khi nào vậy? Hơn nữa đứa bé còn lớn như vậy! Có phải tìm nhầm người hay không? Nhưng theo tên bé nói thì viện trưởng là cha bé sao?

"Em gái nhỏ, người bé muốn tìm là viện trưởng của chúng tôi, nhưng viện trưởng chúng tôi chưa có con, bé có phải tìm nhầm bệnh viện rồi không?"

"Mẹ, chúng ta có phải tìm nhầm bệnh viện không?" Lam Khả Khả hỏi ngược lại Lam Tư Nhược.

Nghe bé gọi người phụ nữ bên cạnh là mẹ, sắc mặt mấy cô lễ tân càng thêm khó coi, họ không biết phải xử lí chuyện riêng này như thế nào.

"Cô ơi, không sai chúng tôi muốn tìm viện trưởng của các cô. Mà viện trưởng các cô là cha nuôi bé, cho nên bé mới gọi là cha."

''Thì ra là vậy!" Thưa cô, viện trưởng của chúng tôi bây giờ đang ở phòng phẫu thuật, cho nên bây giờ không thông báo cho ông ấy được. Cô có muốn để họ tên, số điện thoại, chúng tôi sẽ nói lại với viện trưởng."

"Không cần. Xin hỏi anh ấy lúc nào thì xong?"

"Chúng tôi cũng không rõ lắm."

"Cám ơn." Không rõ lắm, cô cũng chỉ có thể đợi thôi.

Vi Thiếu Phàm vừa phẫu thuật xong, dĩ nhiên sẽ về lại phòng viện trưởng ở tầng cao nhất. Cửa thang máy vừa mở, anh trực tiếp đi tới phòng viện trưởng, không chú ý tới một lớn một nhỏ nấp bên cạnh cửa thang máy.

Lam Tư Nhược theo lời chỉ dẫn đi tới phòng viện trưởng ở tầng cao nhất, vì vậy mang theo Lam Khả Khả đến nơi này chờ trước.

Lam Khả Khả vừa nhìn thấy Vi Thiếu Phàm, lập tức cực kì hưng phấn mà gọi: "Cha!"

Vi Thiếu Phàm nghe thấy âm thanh bỗng chốc xoay người, vừa lúc đón được Lam Khả Khả vọt vào trong ngực.


Đã sửa bởi Phanvan1312 lúc 04.08.2014, 23:32.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.08.2014, 23:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.2:



Anh không thể tin ôm Lam Khả Khả, nhìn Lam Tư Nhược.

Lam Tư Nhược đi về phía anh, "Đề nghị của anh còn có hiệu lực không?"

Vi Thiếu Phàm nhìn kỹ cô một lúc lâu, "Trước tiên vào phòng đã." Dẫn hai người vào phòng viện trưởng.

Vào trong phòng, hai người hoàn toàn không có cơ hội nói chuyện với nhau, Lam Khả Khả vẫn quấn Vi Thiếu Phàm tò mò hỏi lung tung! Cho đến khi Vi Thiếu Phàm mang hai người đến phòng ăn cơm, bé đều quấn lấy Vi Thiếu Phàm.

Đi ra khỏi phòng ăn, Vi Thiếu Phàm ôm lấy Lam Khả Khả mệt mỏi đã ngủ say, nhẹ nhàng ôm bé vào ghế sau xe, xoay người mở cửa trước cho Lam Tư Nhược ngồi vào, đợi cô ngồi lên xe cũng mở cửa bước lên, mới có thời gian thuộc về hai người.

"Đề nghị của anh còn có hiệu lực không?" Lam Tư Nhược mở miệng hỏi lần nữa.

Vi Thiếu Phàm im lặng nhìn cô, "Tôi tìm được một người phụ nữ khác rồi. Hôn nhân của tôi không kéo dài được, tôi không chịu nổi người vợ cố tình thích gây sự đó, chỉ hy vọng sớm được yên bình."

Trong nháy mắt, Lam Tư Nhược đầu óc trống rỗng, hốc mắt cũng ửng hồng.

Trong nháy mắt nước mắt chảy xuống, cô nắm lấy tay cầm muốn mở cửa xe.

Vi Thiếu Phàm nắm tay cô kéo lại, nâng cằm của cô lên để cho cô đối mặt với anh, "Tại sao đột nhiên lại tới tìm tôi?"

Lam Tư Nhược lắc đầu, "Tôi . . . . Khả Khả chưa từng đi xe lửa, tôi mang bé ngồi xe lửa thử, xe lửa kia rât đáng ghét, trạm cuối lại ở Đài Bắc."

Anh dịu dàng lau nước mắt của cô, "Tại sao lại khóc?"

"Đài Bắc tôi không quen ai, tôi sợ lạc đường." Cô quay đầu đi, tránh khỏi sự kiềm chế của anh."Tôi quên việc nếu bắt taxi sẽ rất dễ dàng, có nó sẽ không bị lạc đường nữa. Rất xin lỗi, quấy rầy anh, cám ơn anh về bữa ăn tối, lần sau nếu có đến Cao Hùng thì tôi lại tận tình đón tiếp anh." Cô buồn bã muốn mau chóng tránh xa anh.

Vi Thiếu Phàm lần nữa lôi cô trở về, ngang ngược ôm cô vào lòng, một loại ấm áp giống như đã từng quen biết, ấm áp trong nháy mắt cuốn lấy toàn thân anh, làm anh  ngạc nhiên.

Ôm lấy làm thân thể mềm mại quen thuộc, anh nói nhỏ bên tai cô: "Lúc em tới đây, trong lòng em đã quên người đàn ông ở Cao Hùng chưa? Anh không muốn cùng người khác chen chúc trong trái tim nho nhỏ của em đâu." Nói ra hết tất cả, ôm cô vào lòng anh ngửi được mùi thơm đã ngửi thấy rất lâu trước đây.

Trời ạ! Sao mùi thơm của cô làm anh nhớ tới người mang thai hộ? Nhất định là anh đem sự tốt đẹp của hai người nghĩ là một rồi!

Lam Tư Nhược rúc vào trong lòng anh, mong muốn có cảm giác an toàn cuối cùng bây giờ đã được thực hiện rồi. "Nếu em đến đây thì trong lòng cũng chỉ có anh, nhưng giờ anh đã tìm được người phụ nữ khác rồi." Cô rời khỏi ngực anh, không có ý tranh giành với người khác, nước mắt lần nữa rơi xuống. "Có lẽ em đã bỏ lỡ."

Tìm thấy người phụ nữ anh yêu đơn giản vậy sao? Nếu không anh cũng sẽ không đến bây giờ mới tìm được, anh cố ý thử cô, chỉ vì anh để ý đến việc lòng cô có đàn ông khác.

Nhìn thấy nước mắt Lam Tư Nhược, mặc dù anh không muốn cô khóc cũng cảm thấy vui vẻ; cô quan tâm tới chuyện này làm anh cảm thấy được an ủi cho mấy ngày nay ở đây nhớ nhung cô. "Người phụ nữ kia bất cứ khi nào cũng có thể bỏ, anh lấy em làm việc ưu tiên xem xét."

"Tại sao?" Đến lượt cô hỏi ngược lại.

"Bởi vì em có một con gái đáng yêu, anh được làm cha sẵn , cũng bởi vì . . ." Vi Thiếu Phàm cố ý dừng một chút, làm cho Lam Tư Nhược lo sợ không ngớt. "Em biết đánh đàn."

Cô còn tưởng anh nói lời ngon tiếng ngọt an ủi cô vì anh mà chảy nước mắt! "Vậy, vậy em lúc nào thì có thể biết anh đồng ý tìm em?".

Nhìn cô có bộ dáng đáng thương, Vi Thiếu Phàm biết mình chiếm lợi thế, nhưng cũng vì vậy mà không muốn buông tha cô, hơn nữa phát hiện ra việc trêu chọc cô rất thú vị. Anh chưa từng có dư vị cuộc sống này, làm anh muốn ngừng mà không ngừng được.

"Anh phải suy nghĩ vài ngày đã." Anh hài hước nhìn cô, hơn nữa còn quan sát tỉ mỉ phản ứng của cô.

Lòng Lam Tư Nhược rất không thoải mái. "Vậy em trở về chờ tin tốt của anh, chỉ là, hi vọng anh có thể trong vòng ba ngày cho em câu trả lời, rất nhiều người chờ giúp em chuộc thân, có viện trưởng Tiêu, còn có phụ trách công ty Đại, còn có . . ."

Vi Thiếu Phàm nghe không vô nữa, đưa tay ôm cô vào ngực, hôn cái miệng nhỏ lảm nhảm của cô.

Đôi môi anh dán lên môi cô, lập tức giống như có dòng điện ngang qua, chen giữa hai người. Lam Tư Nhược nhớ lại ba năm trước đây đã từng xúc động với nụ hôn nóng bỏng này . . . mỗi lần nhớ lại nụ hôn đó làm cô tim đập rộn lên!

Vi Thiếu Phàm thì cho là mình gặp ma rồi, sự tốt đẹp của Lam Tư Nhược bây giờ lại giống với người mang thai hộ lần đó, cảm giác này quả thật là mùi vị tốt đẹp của cuộc sống!

Anh hôn cô sâu hơn, nhận ra sự lúng túng của cô cảm thấy rất ngọt ngào.

Lam Khả Khả bị âm thanh xột xột xoạt xoạt  đánh thức. Bé từ ghế sau ngồi dậy, sau đó mặt không biến sắc, khuôn mặt còn buồn ngủ mà nhìn cha với mẹ mình chơi trò hôn nhẹ.

Đỉnh đầu nho nhỏ vô tình đến gần hai người "Cha, mẹ, Khả Khả cũng muốn chơi trò hôn nhẹ."

Hai người đang hôn nhau nồng nhiệt cứ như bị dội một thùng nước lạnh đồng thời bị dọa giật mình, đang hôn nhau khí thế lập tức trở thành một luồng không khí, mang theo nhiệt tình chậm rãi bay lên trời, tan thành mây khói.

"Khả Khả cũng muốn chơi!" Bé từ khe hở của hai ghế trước chen đến trước mặt hai người, ngồi trên đùi  Vi Thiếu Phàm, cái miệng nhỏ nhắn hôn lên mặt của anh.

"Không phải muốn trực tiếp dẫn chúng em về nhà anh đó chứ? Anh và vợ mình chưa ly hôn mà!" Xe ở trong màn đêm vững vàng chạy nhanh trên đường, Lam Tư Nhược không khỏi lo lắng hỏi.

Vi Thiếu Phàm chưa ly hôn, chưa đồng ý cùng cô kết hôn, Khả Khả bất cứ lúc nào cũng có thể bị cướp đi, cô không thể để cho sự thật này ra ánh sáng được.

"Anh nhường cô ta nhà đó, cô ta cũng biết bên ngoài anh có nhà khác, nhưng anh không thể để cho em và cô ta chạm mặt được, nếu không em sẽ bị cô ta bắt nạt, cô ta rất hung dữ." Anh biết Triệu Uyển Bình tìm thám tử điều tra anh, anh cũng vui vẻ để cho cô ta điều tra thoải mái.

"Nếu như em với vợ anh cãi nhau, anh sẽ giúp em hay giúp cô ấy?" Cô thử dò xét.

Vi Thiếu Phàm ngửi thấy mùi dấm rồi, anh lần đầu tiên cảm thấy mùi dấm thơm quá, không giống mùi giấm chua của Triệu Uyển Bình làm cho người khác khó có thể nuốt xuống được. "Giúp em."

Cô mỉm cười dịu dàng và hài lòng.

Phụ nữ dễ hài lòng cũng làm cho đàn ông thỏa mãn. "Anh dẫn hai người đến nhà anh họ ở nhờ trước, anh sẽ sớm tìm nhà khác, đến lúc đó chúng ta sẽ có một gia đình."

"Gia đình?" Lam Tư Nhược lại cười ngọt ngào, giọng điệu tràn đầy tưởng tượng nói: "Anh đi làm, Khả Khả đi học, em ở nhà chờ hai cha con về cùng nhau ăn cơm tối, anh sẽ luôn luôn đi cùng chúng em, cho dù trời mưa hay trời gió, sinh lão bệnh tử." Cô không phải là yêu cầu quá cao chứ?

Vi Thiếu Phàm theo những phác họa của cô anh tưởng tượng về cuộc sống sau này, khóe môi cũng nâng lên nụ cười vui vẻ. "Em phải giúp anh sinh con, sinh hai là được rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đỗ Gia, hoa91ftu, jn_smile, June Tran và 335 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.