Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=321027
Trang 22/44

Người gởi:  bangthan87 [ 09.11.2014, 09:09 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Chương 60.


Hôm nay đẹp trời, đến buổi tối lại thay đổi, nhìn ánh trăng, Lãnh Nguyệt có một tia cảm thán, không biết vì chuyện gì mà luôn cảm thấy rằng ánh trăng ở Cốc Vong Ưu đặc biệt rất đẹp.

"Nếu không phải lần này anh nhớ Độc Nhất vừa về đã đến thăm, em có phải không định nói cho anh biết hay không." Louis tựa vào chòi nghỉ mát, nhìn bóng lưng cô gái phía trước, luôn nhìn như thế, cũng trở thành thói quen.

Lãnh Nguyệt thở dài: "Đã định là phải đi rồi, nói cho anh biết để làm gì?"

Louis trầm mặc một lát, cúi đầu thở dài: "Vậy à."

Trong gian phòng lầu hai phía Tây, một người đàn ông đúng trước kính cửa sổ, im lìm nhìn hai người trong đình viện, mà lúc này phía đối diện ông, dưới ánh đèn ấm áp, Trình Trình cũng ưỡn bụng nhìn hai người dưới lầu, mãi đến khi người đàn ông phía sau ôm cô vào trong ngực cô mới bất đắc dĩ mở miệng: "Cảm thấy chú Louis cực kỳ đáng thương, thương bà bà nhiều năm như vậy, đợi từng ấy năm, trông mong nhiều năm như vậy, rất không dễ dàng trông mong mang bà bà trở lại, lại còn không có khả năng thay đổi được kết quả, đúng là chồng của bà bà cực kỳ yêu thương bà, chẳng thế thì sẽ không vì bà bỏ cả giang sơn, hẳn là bà bà cũng không dễ chịu, vì sao đối mặt với tình yêu cuối cùng lại là một sự lựa chọn."

"Không nghĩ lung tung nữa, chuyện của bọn họ tự bọn họ giải quyết, đã khuya rồi, đi ngủ."

Trình Trình quay đầu liếc mắt một cái nhìn thấy bên trong đại viên kia, giờ chỉ còn một mình Louis ở lại nơi đó, bóng lưng kia cứ cô đơn như vậy, cô đơn đến đau buồn.

Lãnh Nguyệt đề nghị mua một ít quần áo và các món đồ chơi cho tiểu bảo bảo sắp sinh, kỳ thật cũng là do bà nhàm chán, muốn viện cớ đi chơi, biết là tiền bạc của con trai mình rất nhiều, mà người luôn luôn xem tiền bạc như mạng là Lãnh Nguyệt trái lại không khách khí đề xuất, lôi kéo Trình Trình tìm đến cửa hàng chuyên bán đồ cho trẻ sơ sinh tốt nhất. Thật ra Trình Trình cũng không chọn lựa, quần áo chỉ cần mặc thoải mái, cũng không cần nhãn hiệu. Nhưng cùng một loại quần áo nhãn hiệu nổi tiếng thì rất nhiều, nếu mua hết, mua nhiều một chút cũng không sao.

Đi dạo một vòng ở trung tâm bán quần áo trẻ em lớn nhất của thành phố, Lãnh Nguyệt muốn mua rất nhiều đồ dùng cho trẻ sơ sinh, với mỗi nhãn hiệu đều mua toàn bộ quần áo trẻ sơ sinh, khiến cho nhân viên bán hàng vui vẻ ra mặt, đang xách toàn bộ ra sau, thì một đôi nam nữ đi vào cửa hàng.

"Cho tôi mấy bộ đồ trẻ sơ sinh, lấy loại tốt nhất." Cô gái vừa vào tới đã lên tiếng nói.

Quần áo vừa bị Lãnh Nguyệt gom hết, nhân viên cửa hàng cảm thấy áy náy nói: "Quần áo hôm nay được vị phu nhân nay mua hết rồi, hay là vị tiểu thư lần sau đến đây đi."

Cô gái nhíu mày, nhìn thấy Trình Trình lại càng sửng sốt: "Là cô sao, nếu đã biết nhau rồi thì nói chuyện cũng dễ, như vậy đi, tôi trả giá gấp hai lần tiền quần áo này, bán cho tôi mấy bộ."

Cô gái nói không chút khách khí Lãnh Nguyệt chau mày, đã lâu không gặp so với cô ta mà có có thể lên mặt: "Bạn con?"

"Không, là người cùng học đại học, Lâm Tây." Trình Trình giới thiệu cho Lãnh Nguyệt, nhìn thấy Dương Thanh phía sau thì ngừng lại, xem ra anh ta so với lúc gặp Bối Mễ hôm trước thì hơi gầy hơn, "Dương Thanh."

Nếu đã không phải là bằng hữu thì không cần nể mặt: "Gói hết chưa?" Lãnh Nguyệt thúc giục.

"Rồi, đã đợi lâu."

"Chuyển đến địa chỉ này."

"Này! Tôi nói bán cho tôi hai bộ, các cô không nghe thấy sao?" Lâm Tây nói lần nữa, Dương Thanh cảm thấy xấu hổ với Trình Trình cười cười nói: "Tây, thôi đi, quần áo ở đâu mà không có, chúng ta đến nơi khác mua là được rồi."

"Không được, chị của em từ nhỏ đã mặc quần áo ở cửa hàng này." Nếu đối với người khác thì cô ta sẽ không so đo, nhưng đây lại là con bạn hồ ly tinh này, mà so với hồ ly tinh kia lại càng dễ bị khi dễ hơn, cô ta không chiếm được lợi thế nào từ người cô gái kia, nên có thể khi dễ cô bạn học này cũng coi như lấy được chút giá trị mặt mũi.

"Không nghe thấy tôi đang nói chuyện với cô sao? Cô là kẻ điếc à?" Lâm Tây ngăn cản Lãnh Nguyệt và Trình Trình đang chuẩn bị rời đi.

Lãnh Nguyệt bị chặn lại vốn không muốn chấp nhặt với cô ả, nhìn thấy Lâm Tây ánh mắt không có chút nào che giấu thì đối với cô ta có chút thương cảm: "Thật có lỗi, tôi không phải người điếc, nhưng mà, tôi không nghe thấy tiếng người, chỉ nghe được tiếng chó điên đang sủa."

"Cô nói tôi là chó điên?" Lâm Tây phẩn nộ định vung tay đánh Lãnh Nguyệt, Trình Trình kinh sợ kêu lên, Lãnh Nguyệt xoay tay một cái, Lâm Tây chẳng những không đánh được, ngược lại, còn bị Lãnh Nguyệt gạt cả bàn tay.

Nào biết được, Lãnh Nguyệt lợi hại như vậy mà vẫn còn cái vẻ phủi tay: "Không biết đánh chó điên có thể bị bệnh chó dại hay không, Trình Trình?"

Lãnh Nguyệt hỏi vẻ nghiêm túc như thế, Trình Trình nén cười diễn cùng: "Bà bà yên tâm, chó cắn người thường không sủa, con xem con chó này cũng không lợi hại, chỉ biết phô trương khoe mẽ kêu vài tiếng dọa người."

A... Trình Trình không ngoan ngoãn, cũng biết châm chọc người khác cơ đấy.

Toàn bộ là học từ bà bà.

"Tây, thôi đi."

"Thôi cái gì! Nếu các người có gan thì đừng đi!" Lâm Tây bị đánh, trong lòng uất ức và phẫn nộ, lôi điện thoại ra kêu gọi viện binh.

Lãnh Nguyệt cười nhạo một tiếng, lập tức lấy roi da dài nhỏ ra khỏi tay, Lâm Tây trở tay không kịp, điện thoại bị roi da quất mà vỡ nát: "Chuyện cười, cho cô đi lại không chịu đi." Bà cũng chẳng phải kẻ ngốc, chờ cô ta gọi người, cũng không phải sợ đánh không lại, mà gần đây bà mắc bệnh lười, không muốn động thủ với người khác. Hơn nữa bọn họ đã đáp ứng với chồng của mình làm hiền thê lương thiện, ra ngoài mà đánh nhau thì cũng không tốt.

"Cô! Ba tôi là tổng giám đốc Lâm thị, các cô đắc tội với tôi là đắc tội với Lâm thị, các người sẽ không được yên."

"Lâm thị là cái thứ gì? Tôi chưa từng nghe. Không phải có Nguyệt thị là lớn sao?" Lãnh Nguyệt thật sự chưa từng nghe tới Lâm Thị, bà chỉ biết là Nguyệt thị rất lớn, mà so với Nguyệt thị thì các xí nghiệp nhỏ đều không có giá trị, đúng là Lãnh Nguyệt không biết thật sự so với Nguyệt thị còn có xí nghiệp lớn hơn sao?

"Bà bà, Nguyệt thị là xí nghiệp công nghiệp nặng đứng đầu toàn cầu, tất cả Châu Á đều không có khả năng liếc nhìn." Trình Trình hết ý kiến.

"Tiểu phá hài kia lại còn khoe khoang mạnh mẽ cái gì." Lãnh Nguyệt vẻ mặt buồn bực. Đương nhiên những lời này đều là mẹ con hai người nói nhỏ với nhau.

Trình Trình mới buồn bực, không phải mọi người đều có Nặc đứng phía sau, không phải mọi người đều có thể mang Nguyệt Thị ra khoe.

"Hiện tại mấy người trẻ không có bản lĩnh gì cả, gặp chuyện liền gọi người đến tiếp viện đánh hội đồng, hiện tại không đánh lại liền dọn nhà chạy trốn sao?"

"Ba tôi đang hợp tác với Nguyệt thị chuyện đất đai, nếu thành công Lâm thị sẽ phát triển trở thành xí nghiệp số một số hai, đến lúc đó các người biết thế nào là lễ độ." Bởi vì dự án hợp tác với Nguyệt thị sẽ giúp cho Lâm thị mở rộng thị trường.

"Hả? Hợp tác thật không?" Lãnh Nguyệt cười lạnh một tiếng, bấm điện thoại gọi cho Louis: "Nghe noi công ty của anh và công ty Lâm thị đang thảo luận dự án hợp tác phải không?"

Vừa đấu khí với Nguyệt Thanh Thiển xong, Louis nhận được điện thoại của Lãnh Nguyệt, không quên khiêu khích liếc mắt nhìn Nguyệt Thanh Thiển một cái, mà người Hai Lúa kia đến bây giờ vẫn không biết dùng điện thoại, liền vô cùng tức giận. Kỳ thật không phải Nguyệt Thanh Thiển ngu dốt mà là không có ai dạy ông.

"Lâm thị? Anh cũng không rõ lắm, việc ở công ty anh đã giao cho Lôi Tà Thiên xử lý, chuyện này để sau hãy nói nhé."

Lãnh Nguyệt liếc nhìn Lâm Tây cố ý lớn tiếng nói: "Để Lôi Tà Thiên nói chuyện với người Lâm gì đó, để cho ông ta không có việc gì đừng để con gái ông ta chạy loạn ra ngoài cắn người, đến chuyện hợp tác với Lâm thị tìm thời điểm khác thích hợp mà bàn lại."

"Nguyệt nhi gặp phải người đáng ghét rồi hả?" Louis khẽ mỉm cười.

"Không có việc gì, chó nhỏ cắn loạn mà thôi." Lãnh Nguyệt mang theo Trình Trình thản nhiên rời đi. Lâm Tây đã ngây người.

Trong phòng hội nghị tại trụ sở Nguyệt thị, vốn bản kế hoạch hợp tác gần như đã đàm phán thành công, còn đợi hai bên ký tên, Lâm Lễ Chương hai mắt đều đã bắt đầu phát sáng, đáng tiếc tổng giám đốc Nguyệt thị đột nhiên gọi điện thoại tới, sau khi người đại diện hết sức thận trọng nhận điện thoại quay lại, lúc này thấy ánh mắt Lâm Lễ Chương chờ mong, thì khép thư hợp tác lại: "Lâm tổng, tôi xem ra chuyện hợp tác vẫn là hôm khác bàn lại đi."

"Thay đổi ngày nào? Lôi tổng, chúng ta không phải đã đàm phán tốt rồi sao? Như thế nào lại muốn thay đổi ngày khác rồi?"

"Ha ha, con gái ông đắc tôi với người của Hội Đồng Quản Trị của chúng tôi, việc này để sau rồi hãy nói."

Thấy người rời đi, kể cả cho ông ta câu hỏi thời gian đều không có, nắm trong tầm tay còn bay đi mất, Lâm Lễ Chương thật hận! Đầu tiên liền gọi điện thoại cho Lâm Tây, đối phương hiện tại cũng không chịu an phận, ông vừa tức giận gọi cho Dương Thanh.

Ông ta nghe được âm thanh trong veo mà lạnh lùng đầu dây điện thoại bên kia vang lên: "Alo."

"Để cho Tây nhi nghe điện thoại!"

Dương Thanh đưa điện thoại cho Lâm Tây, Lâm Tây cắn môi tiếp nhận: "Alo."

"Con cái đồ khốn này! Lại làm chuyện gì tốt! Đều tại con, hợp tác dự án vài tỷ giờ ngâm nước nóng rồi! Con có biết lần này hợp tác với Nguyệt Thị có bao nhiêu trọng yếu sao! Tối hôm nay về nhà không kể hết chuyện cho ta nghe rõ ràng, đừng trách ba khó chịu."

Điện thoại bị cắt đứt, Lâm Tây bĩu môi, vẫn lại là cảm thấy bản thân mình không sai, Dương Thanh nhìn Lâm Tây liền cảm thấy buồn bực, xoay người rời đi, Lâm Tây bước nhanh đuổi theo: "Anh đợi em với."



Người gởi:  bangthan87 [ 09.11.2014, 09:11 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Chương 60 tt

Bị cô gái kia gây ầm ĩ, Lãnh Nguyệt không còn tâm trí đi dạo phố, thêm nữa đồ nên mua gì cũng đã mua, ngay lúc hai người định trở về, vườn trẻ gọi điện thoại.

"Xin hỏi có phải là mẹ Trình Vũ không?"

"Vâng ạ."

"Tôi là chủ nhiệm lớp Trình Vũ, cô hiện tại có thời gian tới trường học một chuyến được không, Trình Vũ xảy ra chút việc."

Trình Trình dừng lại, Trình Vũ tuy rất ghét đi nhà trẻ, nhưng chưa bao giờ nghịch ngợm: "Chuyện gì?"

"Bé đánh nhau với bạn học, cô vẫn nên tự mình tới đây một chuyến đi."

"Được, tôi tới ngay."

Trình Trình cúp điện thoại, Lãnh Nguyệt thấy thần sắc cô khẩn trương: "Chuyện gì thế?"

"Vườn trẻ gọi điện thoại nói Trình Vũ đánh nhau với bạn học, để con đi xem sao."

"Đừng nóng vội, con đang mang thai không thể gấp được, trẻ con cãi nhau ầm ĩ là chuyện bình thường."

Tuy Lãnh Nguyệt nói như vậy, nhưng mà Trình Trình lại lo lắng, Trình Vũ rất hiểu chuyện, bản thân bé cũng không quan tâm những việc khác, càng đừng nói đến chuyện đánh nhau với bạn học như thế này.

Lúc Lãnh Nguyệt và Trình Trình đến vườn trẻ, Trình Vũ ôm máy tính ngồi ở góc sáng sủa của văn phòng, khóe miệng và trên tay hơi bầm tím, trong văn phòng còn có hai vị ba mẹ khác, mặc đồ cực kì đắt tiền, trong ngực cô che chở cho đứa bé rõ ràng cao lớn hơn Trình Vũ, đúng là trên mặt vết thương nhiều hơn không thể so sánh với Trình Vũ, xem ra chuyện đánh nhau Trình Vũ chiếm thế thượng phong rồi.

Trình Trình nhìn thấy Trình Vũ liền chạy tới, xem xét vết thương của con, có chút không đành lòng: "Đau không?"

Trình Vũ muốn nói lại thôi, lắc đầu.

"Cô Trần, ba mẹ đứa nhỏ kia cũng đã đến, như thế nào cũng nên nói chuyện với chúng tôi rõ ràng, đánh con nhà chúng tôi thành ra như vậy." Tôn Lệ Lệ, mẹ của Hứa Tiểu Phi , ánh mắt sắc bén kênh kiệu thấy cách ăn mặc tùy ý của Trình Trình, nhìn chằm chằm vào hai mẹ con Trình Vũ, nghe nói đứa nhỏ kia là loại không ba, khó trách không có giáo dục.

"Cô Trần, đã phát sinh chuyện gì sao?" Trình Trình muốn hỏi rõ nguyên nhân, Trình Vũ không phải là kiểu tùy tiện đánh người.

Cô Trần có chút xấu hổ, thật sự ấp úng nói ra nguyên nhân: "Trong lớp mới chuyển đến đứa bé tên Khiếu Viên, bộ dáng thật đáng yêu, cho nên Tiểu Phi nghĩ muốn chơi đùa với cô bé, kết quả..." Cô Trần nhìn mắt Trình Vũ, cười lắc đầu, "Kết quả Viên Viên cứ quây quanh Trình Vũ, chỉ có điều Tiểu Phi tìm Trình Vũ nói chuyện, mà Trình Vũ cứ nhìn chằm chằm vào máy tính của bé, về sau là Trình Vũ đánh trước."

Kỳ thật đừng nói cô Trần, đến Trình Trình cũng có chút xấu hổ, đứa bé nhỏ như thế đã bắt đầu tranh giành tình nhân rồi sao?

"Nghe rõ đi! Là con của các người đánh trước, bạn học chơi đùa vốn là không có gì, đánh nhau là không đúng rồi."

Trình Trình không để ý đến Tôn Lệ Lệ, mà là chăm chú nhìn Trình Vũ: "Là con đánh bạn học trước?"

Trình Vũ trầm mặc gật đầu: "Nó xóa bỏ lập trình của con, đều đã sắp xong rồi." Trình Vũ biết chính mình không đúng, đúng là lập trình kia bé đã làm mất hai tuần, còn một chút nữa là xong rồi.

"Như thế thì con cũng không thể đánh nhau."

"Mẹ, con biết sai rồi." Trình Vũ cúi đầu nhận lỗi, Trình Trình có chút không đành lòng, cảm thấy có lỗi với Tôn Lệ Lệ nên xin lỗi: "Thực xin lỗi, là Trình Vũ nhà chúng tôi sai, ít nhiều tiền thuốc men, chúng tôi sẽ trả."

"Đả thương bảo bối của tôi mà trả tiền thuốc men là xong sao? Cô có biết chúng tôi cực kỳ yêu quý Tiểu Phi nhà chúng tôi không, nó tương là nối nghiệp Hứa Vương trong ngành vật liệu xây dựng, nếu bị đánh cho tàn phế các người bồi thường như thế nào đây? Cũng không phải các người là chó mèo tùy tiện nói ra hai chữ bồi thường tiền là có thể giải quyết."

Lãnh Nguyệt vốn không nghĩ cháu mình có gì sai, nhưng mà bà cũng không phản đối Trình Trình dạy con, cho nên ngay từ đầu đều đứng một bên không nói, bà thừa lúc Trình Trình nói chuyện với cái người đàn bà xem không vừa mắt kia, dùng ngón tay chọc chọc vào vết thương ở khóe miệng Trình Vũ, khiến Trình Vũ đau đến nhe răng trợn mắt, bà lại vẫn cười hì hì: "Đứa nhóc, thực vứt bà nó cái mặt đi, đánh cái gì còn khiến bản thân mình bị thương."

Trình Vũ nhún vai: "Nó bị thương nhiều hơn so với con."

"Đúng." Lãnh Nguyệt nhìn mặt đứa bé kia vô cùng thê thảm gật đầu đồng ý, "Con có biết không, người phiền toái nhất là nửa chết nửa sống, không chết sẽ so đo với con chút phí trị liệu, phí tổn thất tinh thần, phí tổn không hết, lần sau liền trực tiếp đánh người tàn phế, bà nội chịu trách nhiệm cho con."

"Nhưng bà nội à, không phải bà sớm rời đi sao?"

"Con sợ cái gì! Bà đi còn có ba con, nếu không thì tìm ông nội Gáo sư, tìm chú Louis, vẫn còn bốn đại đường chủ kia nữa, mang ra làm vật trang trí à, người đó chính là muốn vận dụng toàn bộ, con xem gia đình bán cọc gỗ này mà cũng không biết xấu hổ mà còn bàn bạc, bác Louis của con bán thép khối đó, nói thế nào cũng có phần hơn cọc gỗ."

Trình Vũ và Trình Trình im lặng một lúc: "Bà bà, Trình Vũ còn nhỏ, đừng dạy loạn." Nới như vậy cho đứa nhỏ nghe, cho dù là nói đùa, cũng không thể nói lung tung.

"Các người nói nhỏ cái gì thế, như thế nào cũng cần phải giải thích cho ta một chút." Tôn Lệ Lệ khí thế hôm này không vừa lòng thì không cho đối phương rời đi.

Trình Trình không nghe Lãnh Nguyệt ngụy biện nữa, trên mặt vẫn treo một nụ cười hối lỗi: "Thực xin lỗi, Hứa phu nhân, vậy cô xem muốn xử lý như thế nào?"

Tôn Lệ Lệ hừ lạnh một tiếng: "Tiền thuốc men thì thôi, Tiểu Phi nhà chúng tôi bị đánh ít nhiều, để cho chúng tôi đánh trả lại là được rồi."

Nụ cười trên mặt Trình Trình thu lại, cô cảm thấy chuyện này con mình có sai, mới nhẫn nhịn với đối phương, nhưng không có nghĩa là cô để mặc cho đối phương khi dễ con trai của mình: "Hứa phu nhân, chuyện này cũng chỉ là bạn học không hiểu chuyện nên đùa nhau, bà yêu cầu như vậy quá phận rồi."

"Quá phận?" Tôn Lệ Lệ cười lạnh một tiếng, ánh mắt ra hiệu phía sau, hai người cận vệ sau lưng bà ta liền tiến lên trước định động thủ, cô Trần đuổi bước lên phía trước khuyên can, Trình Trình không nghĩ đến đối phương không chịu thuyết phục mà ra tay, một chút đạo lý cũng không nói, ngay lúc cô che chở cho Trình Vũ, chỉ nghe hai tiếng kêu rên, hai người cao lớn kia liền ngã xuống đất, đối với thay đổi bất ngờ, cô Trần bị dọa sợ ngây người, nhìn Lãnh Nguyệt không biết làm sao. Cũng sợ hãi còn có mẹ con Hứa Tiểu Phi.

Người gởi:  bangthan87 [ 22.11.2014, 19:59 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Editor: bangthan87

"Cháu của Lãnh Nguyệt tôi mà các người cũng có thể đụng sao?" Không chịu bỏ qua nên bà dùng lực đánh mạnh vào bọn họ. Vốn Trình Vũ bị thương bà cũng không muốn truy cứu, dù sao Trình Vũ cũng không có thực lực làm cho người khác nói đánh là đánh, đứa nhỏ cãi nhau ầm ĩ không ảnh hưởng đến đến chuyện gì, nhưng đã liên lụy đến người lớn thì cũng đừng trách bà không khách khí, lợi dụng cơ hội hỗn chiến một cước bay đến đá vào bụng Hứa Tiểu Phi.

Hứa Tiểu Phi thân thể tựa như diều đứt dây không chịu nổi bị đá bay ra ngoài, văng đến một bên tường phía sau rồi trượt xuống, nó ôm bụng thống khổ, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra.

"Bà bà." Trình Trình sợ hãi, tiếng kêu của cô phá hủy đi khung cảnh kỳ dị mới vừa rồi. Tôn Lệ Lệ hét to một tiếng, chạy hai ba bước tiến đến ôm con trai của mình: "Tiểu Phi! Tiểu Phi! Các người cố ý hành hung.... Tôi muốn tố cáo các người! Các người chờ ngồi tù đi!"

Lãnh Nguyệt thản nhiên nhìn đồng hồ trên tường: "Nếu trong nửa giờ các người mang con đến bệnh viện kịp, có thể con trai của các người còn cứu được."

Mẹ của Hứa Tiểu Phi cắn môi, đương nhiên bà ta thừa biết là phải đưa con đến bệnh viện, nhưng bà ta lại sợ người phụ nữ trước mặt chạy mất, Lãnh Nguyệt nhìn ra ý này, thì cảm thấy nực cười: “Sợ chúng tôi chạy mất? Tôi làm phúc, theo cô đến bệnh viện một chuyến vậy.”

"Bà bà..." Trình Trình sợ hãi, cô đã từng biết tới phong cách làm việc của Nặc, nhưng Lãnh Nguyệt ra tay nặng như vậy với một đứa trẻ thì thực sự cô chưa từng thấy, giờ khắc này cô cảm thấy có chút sợ hãi đối với Lãnh Nguyệt, nhưng cô cảm thấy được bà bà không phải là loại người tốt bụng gì, vì sao đột nhiên bà lại muốn theo đến bệnh viện rồi.

"Sợ sao?" Bà cũng không buồn cười đến thế, chỉ là bà muốn đến bệnh viện thăm Lão Bằng Hữu thôi.

"Dù sao đó cũng là một đứa nhỏ." Trình Trình không đành lòng.

"Hừ! Đứa nhỏ là có thể mang theo dao găm đâm người sao? Nếu đụng chết con trai của con, tới lúc đó con chỉ có thể ngồi xổm trên đất mà ôm con trai khóc ngất!" Tệ nhất thì Lãnh Nguyệt không giống với con dâu mình, bà không phản đối chuyện lương thiện, nhưng mà lương thiện sai chỗ thì chẳng khác gì ngu ngốc.

Trình Trình nghĩ đến lời Lãnh Nguyệt nói, cảm thấy hơi sợ liền vội vàng ôm Trình Vũ vào lòng. Hứa Tiểu Phi được đưa vào phòng cấp cứu, Trình Trình ôm Trình Vũ đứng chờ ngoài cửa, Tôn Lệ Lệ lo lắng chờ đợi đồng thời nhìn chằm chằm vào mẹ con Trình Trình, một cô gái quá lợi hại, bà ta nhìn không vừa mắt, nếu con trai bà ta mà thực sự xảy ra chuyện gì, hai mẹ con này đừng nghĩ chuyện chỉ có vậy thôi, bà ta đã sớm gọi cho chồng mình đến xử đẹp bọn họ rồi.

Lãnh Nguyệt đi vòng vòng trong bệnh viện Đồng Tâm, gặp nhiều bác sĩ và y tá nhưng bà không nhận ra, bệnh viện Đồng Tâm đã sửa chữa lớn một lần nên bà cũng không tìm được phòng Viện trưởng, tùy tiện kéo một cô y tá lại hỏi: "Phòng làm việc Viện trưởng Lãnh ở đâu?"

"Viện trưởng Lãnh sao? Ông ta vốn ở lầu 4, nhưng mới đi cấp cứu cho một đứa bé, tình huống không được tốt, ông ta đi hội chẩn rồi. Nên giờ đang ở phòng họp lầu 1."

"A..."

Cô y tá kia thấy Lãnh Nguyệt không nói gì nữa, thì tiếp tục làm việc, tìm không thấy người muốn tìm, Lãnh Nguyệt đi quay lại bên cạnh Trình Trình.

Các bác sĩ bên trong phòng cấp cứu đi đi lại lại, trên mặt biểu hiện bất ổn, mặc dù đối phương không có ý tốt, nhưng Trình Trình lại lo lắng nếu mẹ của đứa bé kia uy hiếp bắt bọn họ ngồi tù: "Bà bà, hình như mọi chuyện không tốt rồi."

"Đương nhiên không tốt rồi, không chết thì cũng chỉ còn nửa cái mạng." Đương nhiên bà biết xú tiểu tử kia tình hình sẽ không khả quan.

"Lili." Một người đàn ông vẻ mặt kích động chạy vào, Tôn Lệ Lệ vừa thấy chồng mình liền khóc lên, "Hứa Hạ."

"Sao lại xảy ra chuyện như thế này?" Sắc mặt Hứa Hạ không tốt, trên khuôn mặt anh tuấn kia lộ ra vẻ lãnh khốc.

"Là cô ta, là cô gái kia đá Tiểu Phi." Tôn Lệ Lệ chỉ vào Lãnh Nguyệt, đúng là không biết vì sao bà ta nhìn thấy Lãnh Nguyệt kia xem như không có chuyện gì còn tươi cười, trong lòng lại cảm thấy sợ hãi.

"Nếu con tôi có chuyện gì, tôi nhất định giải quyết mọi việc bằng luật pháp." Sắc mặt Hứa Hạ nhìn Lãnh Nguyệt dù không tốt, nhưng vẫn còn bình tĩnh.

"Hoan nghênh." Lãnh Nguyệt nhàm chán ngáp một cái.

"Sao rồi bác sĩ?" Thấy có người từ phòng cấp cứu đi ra tới chỗ hai vợ chồng, Hứa Hạ tiến lên hỏi tình hình con trai mình.

"Đây là Viện trưởng Lãnh của chúng tôi."

Viện trưởng Lãnh tháo khẩu trang, trên nét mặt già nua hiện lên một biểu cảm bắt đắc dĩ: "Tình trạng không được tốt."

"Viện trưởng Lãnh, mong người tận lực cứu con tôi, bao nhiêu tiền tôi cũng đồng ý." Hứa Hạ cắn răng, hy vọng bản thân mình bình tĩnh.

"Đây không phải là vấn đề tiền bạc, mà là chúng tôi bất lực, nếu Lãnh.... Thôi, thật xin lỗi." Nếu Lãnh nha đầu có ở đây thì đứa bé kia có thể có còn có hy vọng, Chỉ là... nhớ tới cháu ngoại đích tôn của mình, ông Lãnh lại thở dài một cái.

Hứa Hạ thấy Viện trưởng Lãnh vừa muốn nói lại thôi, ông ta lại chỉ có một đứa con trai, không thể dễ dàng buông tha như vậy: "Viện trưởng Lãnh có phải người có cách hay không, hoặc là có người có khả năng cứu con trai tôi."

"Anh không tìm được cô ấy đâu." Ông Lãnh lắc đầu, đúng lúc ông bất chợt ngẩng đầu, thì nhìn thấy Lãnh Nguyệt đang khoanh tay trước ngực nhìn ông cười, ông gần như không dám tin, "Nguyệt nhi?"

"Lãnh lão đầu, từ lúc nào lại khách khí như thế, tôi quen bị ông hung dữ gọi tôi là Lãnh Nguyệt rồi."

"Nguyệt nhi! Đúng là con." Ông Lãnh cao hứng chạy tới, sau đó như nhớ ra chuyện gì, " Đúng rồi, thật sự quá tốt, đứa bé trong kia được cứu rồi."

Lãnh Nguyệt nhíu mày: "Ông xác định muốn tôi cứu? Ông cần phải hỏi xem ba mẹ nó có đồng ý hay không."

Lãnh Nguyệt buồn cười nhìn sắc mặt xanh mét của ba mẹ Tiểu Phi.

"Tôi giới thiệu với các người, đây là người có quyền uy nhất trong giới y học, bác sĩ Lãnh, nếu cô ta đồng ý thay ta mổ cho con trai các người, con trai của các người khẳng định sẽ không có việc gì." Ông Lãnh thay cháu giới thiệu với Hứa Hạ, đúng là càng nghe, mặt hai vợ chồng càng đen lại, để cho kẻ đả thương con mình phẫu thuật con mình, nhất định là não bọn họ có vấn đề.

"Sao các người lại không nói lời nào! Càng để lâu thì tình trạng của con trai các vị càng không tốt."  Đôi vợ chồng này như thế nào lại không hiểu tình hình.

Hứa Hạ chăm chú nhìn Lãnh Nguyệt một hồi: "Tôi không tin ngoài cô ta ra không một ai có thể cứu con trai tôi, tôi muốn chuyển viện."

"Ông xã à!" Tôn Lệ Lệ lo chồng mình bị kích động, Hứa Hạ trấn an vợ mình: "Yên tâm, bạn tôi là thầy thuốc giỏi, anh ấy nhất định có thể chữa khỏi cho Tiểu Phi."

Ông Lãnh đã lớn tuổi, có tiếng là tính tình cổ quái, nếu người nhà đã không nghĩ cho con họ, ông không cần phải cứu, muốn chuyển thì chuyển.

Người đi rồi, trước khi Hứa Hạ đi còn quay lại cảnh cáo Lãnh Nguyệt một tiếng, nói ông ta không cứ thế mà bỏ qua, Lãnh Nguyệt thì không để ý tới người nhà họ, đi đến bên Trình Vũ: "Nhóc, lại đây gọi thái công."

"Thái công."

Ông Lãnh giật mình nói không ra lời: "Nó nó nó.... Con con con..."

"Lãnh lão đầu, đừng cao hứng quá làm bệnh tim tái phát, tôi cũng không muốn phẫu thuật cho ông, không khéo làm ông chết trên bàn mổ thì tôi cũng mặc kệ."

"Nha đầu không có lương tâm này."  Ông cụ Lãnh xoa đầu Trình Vũ, "Ngoan...Ngoan rồi. Sao lại bị thương thế hả?"

Nhìn thấy cháu ngoại của mình trên mặt bị thương, Lão thái gia cảm thấy hơi buồn bực.

"Là do đứa nhỏ trên bàn mổ vừa rồi đó." Lãnh nguyệt nói.

Nhớ tới đứa bé kia: "Là thằng nhóc kia làm cháu tôi bị thương sao?"

"Là nó." Lãnh Nguyệt không chần chừ trả lời.

"Hừ! Làm sao con lại không dùng một cước đá chết cho xong." Ông Lãnh cũng không khách khí, có chút hối hận vừa rồi trên bàn phẫu thuật đã không dùng một dao giết chết thằng nhóc kia, thật là dễ dãi cho nó rồi.

Trình Trình xấu hổ, rốt cuộc cũng biết bà giống ai, hóa ra cả nhà bà đều lợi hại như thế.

Điện thoại Trình Trình vang lên, nhìn thấy Thủy Bách Thiên gọi: "Ừ?"

"Trình Trình tiểu thư, hiện tại phu nhân ở cùng cô sao?"

Đèn phòng giải phẫu sáng, bác sĩ mới tiến vào thấy điện tâm đồ nhảy càng lúc càng chậm, một bên bác sĩ trưởng còn rảnh rỗi gọi điện thoại, thật là làm cho toát mồ hôi đầm đề.

"Bà bà, tìm người a."

"Là ai?"

"Thủy Bách Thiên."

"Cái tên bác sĩ Mông Cổ kia tìm ta làm gì." Lãnh Nguyệt không biết vì sao cứ nhìn thấy Thủy Bách Thiên là không vừa mắt, hình như là bà ghét đàn ông giống hồ ly, "Ừ."

"Phu nhân, nghe nói người nằm trên bàn mổ của tôi là bị phu nhân một cước đá bị thương, cho nên muốn điện thoại xác nhận một chút." Thủy Bách Thiên bắt đầu chuyển động dao phẫu thuật, một bên bác sĩ đã nhiều lần dùng ánh mắt ý bảo anh ta mau đình chỉ điện tâm đồ.

"Hóa ra cái vị bác sĩ người đàn ông kia nói là tên bác sĩ Mông Cổ này." Lãnh Nguyệt cười nhạo một tiếng.

"Phu nhân vậy có cứu hay là không?" Đá thật đúng là không nhẹ.

"Tùy cậu. Nhưng mà thằng nhóc đó đã từng mưu sát tiểu Thiếu gia, mà người đàn bà đi cùng kia còn thóa mạ Thiếu phu nhân nhà cậu, còn người đàn ông kia cũng từng uy hiếp tôi, nhưng mà con người tôi rất thiện lương không muốn phải sát sinh, liền rất hảo tâm bỏ qua cho bọn họ, mọi chuyện còn lại cậu cứ xem rồi quyết."

Điện thoại truyền đến tiếng đô đô, Thủy Bách Thiên ngây ngốc nhìn điện thoại hai giây, cũng trong hai giây đó, điện tâm đồ hiện lên một đường thẳng.

"Bạch...Bác sĩ Bạch..." Bác sĩ kế bên liên tục nhắc nhở anh, người anh ta đầy mồ hôi nhìn chằm chằm vào điện tâm đồ, người đã chết, làm sao bây giờ?

"Chết rồi à." Thủy Bách Thiên nhíu mày, chết thì có vẻ lợi cho nó quá, "Đưa dao giải phẫu cho tôi."

"Bác sĩ Bạch.... Có thể cứu sống sao?"

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bác sĩ kia sắc mặt ngày càng trắng càng xanh, thời điểm phẫu thuật hoàn thành, Thủy Bách Thiên bắt đầu cởi quần áo giải phẫu, nhìn vẻ mặt trắng xanh của bác sĩ kia, "Mới tới?"

Bác sĩ kia nuốt nước bọt: "Vâng"

Thủy Bách Thiên vỗ vỗ vai của anh ta: "Không tệ."

Trang 22/44 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/