Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 131 bài ] 

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu

 
Có bài mới 20.08.2014, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


All: Chương mà mọi người đang mong đợi đây  :snog: .Chắc là mọi người đang thắc mắc vì từ "Hắc Hạng" đúng không? Hắc Hạng chính là hẻm tối trong chương trước, là nơi những người bị bệnh truyền nhiễm đang sống. Chữ Hạng nghĩa là Hẻm, hay là ngõ. Ban đầu ta dịch là Hẻm tối nhưng về sau thấy không hay nên để luôn là Hắc Hạng. :-D

Chương 40 Nguyệt thiếu tìm vợ



Hắc Hạng, hẻm tối, bởi vì nó xứng đáng với tên gọi này, vừa tối, vừa ướt lại vừa lạnh. Nhưng Hắc Hạng hôm nay, lại vô cùng có sức sống, giữa sân là những miếng drap giường đã được phơi nắng sạch sẽ, nhưng tĩnh mịch trong mắt của người dân nơi này giờ được thay thế bằng nụ cười, tất cả phòng ốc được mở ra để thông khí, tiêu độc.

Mọi người ở đây dùng ánh mắt nhu hòa nhìn vào bóng dáng nhỏ nhắn đang bận rộn, cũng là bóng dáng nhỏ nhắn mang đến hi vọng lần nữa cho họ.

“Trình Trình tiểu thư hình như vĩnh viễn đều có sức sống.”

“Đúng vậy, cô ấy là cô gái đẹp nhất tôi từng thấy.” Cô gái đang vô tình nghịch nước dưới ánh mặt trời là cô gái đẹp nhất mà bọn họ đã gặp.

“Không biết Trình Trình tiểu thư đã kết hôn chưa nhỉ?” Ông lão nhìn thấy Trình Trình đang nói chuyện với cháu của mình, liền lẩm bẩm.

“Cái xú lão đầu này, lại nghĩ lung tung rồi, cháu của ông vĩnh viễn không xứng với Trình Trình tiểu thư đâu, phải là Viêm lão đại mới đúng.”

“Đúng vậy, thật là một cô gái tốt.”

Lúc mà hai ông lão đang nói chuyện, một cô gái mặc áo liền váy và mang nón cỏ đang đứng cạnh bọn họ, cô vừa mới xuất hiện đã hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của mọi người.

Felix vốn đang nói chuyện với Trình trình, màu da lúa mạch khỏe mạnh lộ ra dưới ánh mặt trời, anh ta liền nở nụ cười thân thiện: “Vị tiểu thư này, xin hỏi cô tìm ai?”

Thẩm Kiều liền liếc mắt nhìn Felix, sau đó liền nhìn trái nhìn phải, động tác bỏ rơi Felix khiến cho mọi người có chút căm tức: “Viêm đại ca đâu rồi, không phải anh ấy tới đây sao?”

Cho dù lúc này Hắc Hạng đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, nhưng vẫn không thể so với bên ngoài, trong không khí toàn là mùi thuốc sát trùng, khiến cho Thẩm Kiều có chút không chịu được, tay ngọc liền phẩy phẩy ở chóp mũi.

“Nơi này không phải cho thiên kim đại tiểu thư tới đây đâu, cô tới từ đâu thì trở về đó thôi.” Felix liền châm chọc nói.

Thẩm Kiều cũng không nói nhảm với anh ta, với loại người kém cô ta một bậc này cô ta cũng không để vào mắt, ánh mắt của cô ta thấy Trình Trình đang nói chuyện cùng với người khác, che lỗ mũi lại.

“Cô cũng ở đây à?”

Nghe được có người gọi cô, Trình Trình liền xoay người lại, nhìn thấy Thẩm Kiều liền khẽ mỉm cười: “Thẩm tiểu thư vì sao lại ở đây.”

Thấy Trình Trình đang xắn ống quần, dưới chân còn đạp drap giường, tóc đuôi ngựa đã bung loạn, Thẩm Kiều liền thấy buồn cười: “Quả nhiên người cấp thấp cũng chỉ có thể ở chung một chỗ với người cấp thấp.”

“Cô nói cái gì đó!” Vừa nghe những lời này xong, một người trung niên liền trừng mắt muốn xông lên.

“Leo!” Trình Trình gọi ông lại, lắc đầu với ông một cái, Leo lúc này mới hết giận, bèn bước qua một bên dù trong lòng vẫn còn ấm ức.

Bị Leo dọa, lúc này, Thẩm Kiều có hơi sợ, dù sao với vóc người của Leo, nếu ông ta thật sự xông lên thì người chịu thiệt vẫn là cô ta, nhưng thấy ông ta ngừng động tác lại: “Vẫn còn thông minh đấy, thân phận của tôi không phải để các người muốn đụng là được đâu. Thật là một người quê mùa!”

Sau khi nhìn Leo xong, Thẩm Kiều lại chuyển qua Trình Trình: “Viêm đại ca đâu?”

“Anh ấy vốn là đang ở đây, nhưng hình như lại có chuyện nên ra ngoài rồi, lát nữa sẽ về.”

“Vậy tôi phải ở đây tới chừng nào, nóng như vậy thật muốn đốt chết tôi rồi.” Thẩm Kiều liền buồn bực nói.

Trình Trình liền nhún vai, bày tỏ mình cũng bất lực, nơi này không có máy lạnh làm lạnh không khí: “Nếu không thì cô về trước đi, anh ấy về tôi sẽ gọi điện thoại cho cô.”

“Không cần.” Thẩm Kiều liếc nhìn Trình Trình, rõ ràng không tin là cô sẽ gọi mình, liền tìm nơi có bóng râm rồi ngồi xuống.

Trình Trình nhún vai, tiếp tục đạp drap giường dưới chân. Sau khi giặt drap giường xong, Trình Trình và Felix phơi từng món một.

Lúc này trong hẻm đột nhiên xôn xao, bỗng chốc, tất cả mọi người đều quay đầu lại, đồng thời rung động, mặc dù không biết người đàn ông xuất hiện ở đây là ai, nhưng cái khí chất đế vương làm cho ai cũng không thể không chú ý, phong cách này thì không phải người bình thường nào cũng có được, đó là người mà trời sinh ra để đứng trên đỉnh cao cho mọi người ngưỡng mộ.

Thấy Viêm lão đại đang đứng sau lưng người đàn ông kia, ai cũng hiểu đây không phải là nhân vật tầm thường rồi, từ khi người đàn ông này bước vào thì Thẩm Kiều đã ngây người rồi, cô ta cho là Viêm Hạng đã rất xuất sắc rồi, nhưng người đàn ông trước mặt này lại không thể nào đẹp hơn được nữa, cô ta không biết thì ra đàn ông cũng có thể đẹp được như vậy, cả người toát lên một khí chất cao ngạo sẵn có, nhưng mà anh ta đến đây làm gì.

Felix cũng đang nhìn đến ngây người, đến khi Trình Trình đưa drap giường tới mà cũng không biết, thấy Felix không nhận lấy drap giường, Trình Trình liền xoay người: “Felix, cậu nhìn cái gì thế?”

Trình Trình nhìn ra đầu hẻm, thấy người đàn ông kia trong lòng cô lập tức chấn động, Lâm Trần liền nhìn mọi người rồi mở miệng: “Mọi người không cần phải khẩn trương, đây là Cậu chủ của Nặc, lần này tới đây là vì tìm người vợ bị mất tích.”

“Mất tích?”

“Anh ta kết hôn rồi? Thật là đáng tiếc.”

“Không kết hôn thì cũng không còn phần của cô đâu.”

“Nhưng là ai nhỉ?”

Mọi người đang bàn luận rất sôi nổi, đang lúc họ cãi nhau ầm ĩ, bọn họ liền thấy người đàn ông kia không nhanh không chậm tiến vào bên trong, tất cả mọi người đều nín thở, không biết người mà anh ta đang tìm là ai. Lúc mọi người đang suy đoán lung tung, liền thấy anh đang dừng lại bên cạnh của Trình Trình, lại dùng âm thanh lạnh lẽo nhưng hết sức dễ nghe nói: “Về nhà với anh được không?”

Thấy được bàn tay ở trước mặt, lại biết mọi người đang chăm chú nhìn mình, trên mặt của Trình Trình như có lửa đốt, lắp bắp một lúc không biết phải nói gì, một lúc lâu sau cô mới lên tiếng: “Em còn chưa giặt xong drap giường.”

Tất cả mọi người kinh ngạc, vợ của Cậu chủ lại giặt drap giường cho họ, cho họ mượn mười lá gan cũng không dám, bà cô của tôi ơi, đến từ đâu thì trở về đó đi. Trình Trình vừa bước ra đã làm cho ánh mắt của mọi người nổ tung.

Ngay cả Viêm Hạng cũng sững sờ không nói được câu nào, còn Mặc Vũ thì cả kinh kêu lên: “Tôi nhớ ra rồi, tôi đã thấy cô ấy trên tạp chí khoa học, cô ấy là nhà khoa học trẻ tuổi nhất đoạt được giải thưởng, được đánh giá là nhà khoa học có tiềm lực nhất… Khó trách… Khó trách…”

Nghe được Mặc vũ nói vậy, Viêm Hạng cười khổ một hồi, nhìn Trình Trình được Cậu chủ ôm vào trong ngực, anh cũng chỉ có thể kìm nén tình cảm chưa nói ra vào trong lòng.

Bị ôm vào ngực như một đứa trẻ, Trình Trình không thuận theo liền gõ lên vai của anh một cái: “Thả em xuống.”

“Không được.” Nguyệt Độc Nhất hoàn toàn từ chối khiến cho Trình Trình tức giận.

“Cái đó….” Thẩm Kiều liền lấy hết dũng khí, mở miệng thật thấp rồi tiến lên: “Xin chào, tôi là Thẩm Kiều, thật vui khi được gặp anh.”

Nguyệt Độc Nhất liền bước đi như một làn gió, để lại Thẩm Kiều ở lại một mình dưới ánh mặt trời hỗn loạn, nhìn Thẩm đại mỹ nữ bị bỏ lại, Trình Trình liền cảm thấy cô ta thật đáng thương, không còn nghi ngờ gì nữa, Nguyệt Độc Nhất chính là người như vậy, nếu là người và việc mà anh không quan tâm, anh sẽ không lãng phí thời gian.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.08.2014, 15:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41. Bữa cơm trưa kinh khủng


Nguyệt Độc Nhất ôm Trình Trình đi lướt qua Viêm Hạng, Trình Trình vốn là muốn cám ơn người ta, nhưng anh lại không cho cô cơ hội đó, mà trực tiếp ngồi lên xe.

“Cái người này làm sao vậy, em còn chưa có cảm ơn người ta đấy. Nếu không nhờ anh ấy, thì chắc giờ em đang phải tiếp khách ở hộp đêm rồi.” Trình Trình bất mãn liền oán trách anh.

“Anh sẽ an bài cho một người khác cảm ơn thay em, còn bây giờ để anh ôm em một lát.” Nguyệt Độc Nhất hết sức mệt mỏi, liền dựa vào Trình Trình một lát rồi ngủ mất.

Thủy Bách Thiên khẽ mỉm cười: “Trình Trình tiểu thư à, sau khi cô mất tích, Cậu chủ vẫn chưa hề nghỉ ngơi, về chuyện cảm ơn thì cô không cần lo lắng đâu, sẽ có người lo liệu.”

Thủy Bách Thiên nhìn Trình Trình hết sức chăm chú, nụ cười trên gương mặt của anh ngày càng sâu hơn: “Trình Trình tiểu thư, có lẽ cô là người độc lập, bao gồm cả việc sinh hạ Cậu chủ nhỏ, bao gồm cả chuyện của cô, chắc cô cũng đã có bước đi của riêng mình, nhưng tôi hy vọng cô cũng có thể hiểu rõ, có lẽ lệnh tôn và lệnh mẫu có thể trước sau như một bao dung thông cảm cho cô, đó là vì họ là ba mẹ của cô, nhưng đây không phải là lý do để cô có thể xem thường cảm nhận của người khác, đặc biệt là một người quan tâm đến cô. Tôi chỉ hy vọng là lần sau nếu cô có làm chuyện gì thì hãy suy nghĩ và đồng cảm với cảm nhận của người bên cạnh cô.”

Ánh mắt sau tròng kính của Thủy Bách Thiên là một vẻ nghiêm túc.

Lời của anh giống như một hồi chuông cảnh tỉnh trong lòng Trình Trình, cô đúng là một người rất độc lập, bao gồm cả ý định sinh Trình Vũ, cô cho rằng đây là cuộc đời của cô, phải do cô làm chủ, nhưng lại không hề nghĩ tới cảm nhận của ba mẹ cô đối với việc này, nhưng khi chuyện đã xảy ra rồi, thì ba mẹ cô lại vô tư đón nhận sự ích kỷ của cô, cô lại cảm thấy điều đó là đương nhiên, cô vốn có rất ít bạn, bạn thân duy nhất là Bối Mễ lại vô cùng chăm lo và bao dung đối với cô, cho nên khi Nguyệt Độc Nhất đã bỏ qua những thứ khác chỉ quan tâm tới cô, cô mới thấy được thì ra mình lại là người ích kỷ như thế, lại cảm thấy hơi thở  nặng nề của Nguyệt Độc Nhất, cô biết người đàn ông đang gối lên chân của cô mà ngủ đã mệt mỏi nhiều thế nào. Nếu cô có thể liên lạc với anh sớm hơn thì biết đâu anh sẽ khá hơn một chút, nhưng cô chỉ nghĩ rằng xử lý chuyện của khu ngõ tối xong thì chắc là cũng không quá muộn, việc mà cô nghĩ cho người khác thật sự là quá ít rồi.

Sau khi đi đón Trình Trình về, Nguyệt Độc Nhất có được một giấc ngủ đến sáng, hôm nay anh muốn chuyên tâm ở nhà để phụng bồi cho người phụ nữ kia, lúc xuống cầu thang anh đã nhận thấy thấy mùi thơm từ trong phòng bếp bay tới, đầu lông mày của anh hơi nhướng lên, liền nhìn thấy cô gái nhỏ đang bưng một tô canh từ trong phòng bếp ra ngoài. Thấy anh đã xuống lầu cô liền trưng ra một nụ cười rạng rỡ: “Anh tỉnh rồi à, em nấu cơm xong rồi.”

Kéo ghế cho Nguyệt Độc Nhất ngồi, Trình Trình cởi tạp dề, ngồi xuống bên cạnh anh, múc ra một chén canh thơm phức: “Anh nếm thử đi, là do em tự nấu đấy.”

Nguyệt Độc Nhất nhìn cô một cái, anh hơi không hiểu tại sao cô lại vui như thế, nên anh cũng vui theo, nếu trước khi ăn mà rửa tay thì sẽ làm cho người phụ nữ của mình mất hứng. Anh liền lấy đũa gắp một miếng rồi bỏ vào miệng từ từ nhai, lông mày đẹp mắt nhíu lại rất nhanh đến mức không thể nhìn thấy rồi lại giãn ra khôi phục lại như cũ, Trình Trình thận trọng hỏi: “Ăn ngon không?”

Nguyệt Độc Nhất liền nhai kĩ nuốt chậm, dùng một ánh mắt thâm thúy nhìn Trình Trình chằm chằm rồi gật đầu một cái, Trình Trình cũng vui vẻ cười lên: “Ăn ngon là tốt rồi.”, liền múc thêm một chén canh nữa đưa cho anh, “Em đã bỏ ra hai tiếng đấy, đây là lần đầu tiên em nấu cơm.”

Nguyệt Độc Nhất đang uống canh, tay anh liền hơi dừng lại một chút, lại tiếp tục ăn như không có chuyện gì xảy ra: “Em học nấu ăn từ ai vậy?”

“Trên sách đó.”

“Em không ăn sao?”

Trình Trình liền lắc đầu: “Em đã sớm ăn cơm chống đói rồi, anh ăn nhiều thêm một chút đi.” Trình Trình liền gắp thêm rau cho anh.

Đây được coi là lần đầu tiên anh được cô gái này gắp thức ăn cho, Nguyệt Độc Nhất liền cho thức ăn vào miệng, ăn không nhanh không chậm.

Thanh Á vừa vào cửa đã nhận thấy mùi thơm, không nhịn được mà chảy nước miếng: “Thơm quá đi.”

Trình Trình liền vui vẻ gọi Thanh Á: “Anh còn chưa ăn cơm sao, mau đến đi cùng ăn đi.”

Thanh Á liền liếc sang ông chủ, thấy anh không phản đối, cũng không khách khí liền ngồi xuống, thật là thơm, nhìn món rau xanh này màu thật đẹp chỉ cần nhìn là muốn ăn, chắc là ngon lắm đây.

Anh liền gắp nhanh một miếng, vốn là miệng to đang nhai thức ăn bỗng nhiên dừng lại, vẻ mặt của anh có hơi cổ quái, vừa ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt sắc bén của Nguyệt Độc Nhất đang nhìn mình, sửng sốt cố nuốt thức ăn đã ra đến miệng vào, vừa ho khan hết sức khổ sở: “Trình Trình tiểu thư, cô nấu bữa cơm này sao?”

“Đúng vậy, ăn ngon không?” Trình Trình liền mang theo hy vọng hỏi anh.

Thanh Á liền nuốt nước miếng một cái, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Ngon lắm.”

“Vậy thì ăn nhiều một chút.” Vẻ mặt của Nguyệt Độc Nhất không hề thay đổi liền gắp một đũa thức ăn bỏ vào chén của Thanh Á, không hề chú ý đến vẻ mặt thống khổ của anh.

Cậu chủ à, muốn lấy lòng phụ nữ cũng không cần phải làm thế đâu.

Lại được một người nữa khẳng định, Trình Trình liền hết sức vui vẻ. Thật khổ cho Thanh Á không có cách nào để hạ đũa xuống, nhất thời mắt anh liền sáng lên khi thấy Huyền Dịch đi tới, liền hưng phấn khác thường: “Huyền Dịch, anh còn chưa ăn cơm phải không, mau đến cùng ăn đi.”

Huyền Dịch cũng đã sớm đói bụng, vốn cũng có một số chuyện muốn nói với Cậu chủ, thấy Nguyệt Độc Nhất liền ngồi xuống: “Cậu chủ, chuyện nội gián có chút manh mối.”

Nguyệt Độc Nhất liền gật đầu một cái, đi theo Cậu chủ đã lâu, nên biết anh cũng chưa muốn nghe những chuyện này, Huyền Dịch rất thông minh liền lựa chọn cách im lặng, thôi để lát nữa rồi nói. Thanh Á đang nhiệt tình múc canh cho anh, anh cũng không hề nghi ngờ gì mà cho vào miệng, Thanh Á thấy anh ta ăn không có chuyện gì, trên mặt cũng không có, không thể nào, canh kia rõ ràng là… Tại sao nét mặt của người này lại không có gì?

“Huyền Dịch, đây là canh do Trình Trình tiểu thư tự tay nấu đấy, ăn ngon không?” Thanh Á liền dò hỏi thử.

Huyền Dịch giương mắt nhìn Trình Trình một chút, rồi lạnh lùng nói: “Ngon lắm.”

Mặt của Thanh Á liền co quắp lại, Huyền Dịch cái người này nói dối không chớp mắt, nói dối như vậy là chuyện đương nhiên, liền liếc anh một cái.

“Ăn cơm mà không gọi tôi.” Chu Nhan đang đi tới cười hì hì, nhìn tất cả mọi người đang ở đây, liền ngồi xuống.

Thấy được nhiều người ủng hộ mình như vậy, Trình Trình rất vui vẻ, làm nhiều món ăn như vậy quả là sự lựa chọn chính xác, lấy cho Chu Nhan một chén cơm, cô liền nhận lấy, mặc dù không gấp gáp như Thanh Á, nhưng cô vẫn là người hào phóng, lúc ăn cơm cũng không giống phụ nữ bình thường mà nuốt nhỏ đâu, liền lấy một miếng to cho vào miệng, nhưng lúc này cũng không kịch liệt ho khan như Thanh Á, nhưng vẻ mặt của cô cũng rất khó coi, Huyền Dịch ở bên cạnh liền đưa cho cô một chén canh, âm thanh của anh vẫn lạnh lẽo như cũ: “Uống đi.”

“Cảm ơn.” Lúc này Chu Nhan cầm chén canh cho vào miệng, cho nên vẫn quay sang cảm ơn Huyền Dịch, một bên là Thanh Á trong lòng đã sớm hả hê, nhưng sắc mặt Nguyệt Độc Nhất vẫn không thay đổi đã gắp thêm cho anh một ít thức ăn, tên Huyền Dịch kia, giết người thật vô tình, đúng là kẻ bịp bợm lại còn lạnh lùng.

“Thật là vui vẻ, sao mọi người lại cùng nhau ăn cơm thế này?” Thủy Bách Thiên là người đến cuối cùng.

“Cùng nhau ăn đi.” Thanh Á, Chu Nhan và Huyền Dịch cùng nhau ba miệng một lời, bộ dạng nhiệt tình mời cơm kia khiến cho trong tâm của Thủy Bách Thiên kêu lộp bộp, sau đó liền cười tà mị mà từ chối: “Không cần, tôi đã ăn ở bên ngoài rồi.”

Nhưng đã bị thua thiệt, Chu Nhan sẽ không bỏ qua cho anh ta như vậy, liền kéo ghế của cô ra, vắt hai chân lên, vì cô mặc sườn xám cực ngắn cho nên lộ ra đôi chân thon dài, dưới váy là cảnh xuân tươi đẹp, Chu Nhan liền quyến rũ cười một tiếng: “Ăn thêm một chút thôi.”

Thủy Bách Thiên liền hơi nhíu mày, anh hơi do dự một lát, nhưng mỹ nhân kế đã dùng rồi, người ta muốn giết anh cũng đành chịu chôn, huống chi mỹ nhân này lại là người của anh, biết rõ núi có hổ vẫn đi, thiêu thân vẫn lao đầu vào lửa, quả nhiên phụ nữ vẫn là họa thủy mà.

Chu Nhan liền phục vụ anh rất hoàn hảo, bộ dạng kia chính là hôm nay anh mà không ăn thì em sẽ liều mạng với anh, Thủy Bách Thiên liền bất đắc dĩ lắc đầu, nếm một ngụm nhỏ: “Ai nấu cơm vậy?”

“Là tôi.” Trình Trình liền hưng phấn giơ tay lên.

Mọi người đang ngồi đều biết Thủy Bách Thiên là loại người mà lời nói ra không làm người ta chết vì kinh ngạc thì cũng là chết vì tức tối, trong lòng mọi người đều âm thầm cầu nguyện anh ta đừng nói ra lời không nên nói, Thủy Bách Thiên lại ưu nhã lau miệng: “Thật là ngon, tôi và mọi người đều hy vọng những ngày ở Mỹ sau này đều được ăn thức ăn do Trình Trình tiểu thư nấu.”

Lời của anh ta vừa thốt ra xong, Trình Trình liền vui vẻ đến hấp ta hấp tấp: “Có thật vậy không, vậy tôi phải mua thêm nhiều sách nấu ăn nữa mới được, tôi sẽ nấu thêm mấy món nữa.”

Trình Trình vừa chạy đi nghiên cứu thực đơn mới, cô vừa đi Thủy Bách Thiên đã nhận được mấy ánh mắt giết người phóng tới.

“Bạch hồ ly, anh vừa nói cái gì thì sau này hãy nhớ lấy, mỗi ngày anh phải ăn hết những thứ này đó.” Thanh Á vừa nói vừa nghiến răng kèn kẹt.

“A, tôi quên nói cho các người biết, ngày mai tôi phải đi Canada rồi, tôi phải tham dự một hội thảo y học quốc tế.” Thủy Bách Thiên liền để lại một bóng lưng ưu nhã cho những người trên bàn cơm, một chén cơm của Nguyệt Độc Nhất đã xuống bụng, anh thấy vẫn còn dư lại rau liền nhàn nhạt mở miệng: “Ăn hết đồ còn dư đi.”

Một câu nói ra làm cho cả ba người đều chết tâm. Nhìn mỗi ngày phải ăn thức ăn này, bọn họ có nên nói thật với Trình Trình tiểu thư không, thức ăn này về sau đừng cho nhiều muối như vậy nữa, canh không biết hầm xương thế nào lại quá ngọt. Điểm quan trọng là bọn họ phải che giấu lương tâm để ăn. Thật là khi dễ người khác quá mà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.08.2014, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42. Giết chết nội gián


Thư phòng được trang trí theo kiểu cổ xưa, tủ sách đứng dựa vào tường chất đầy những cuốn binh pháp Tôn Tử, đằng sau ngã rẽ là một bàn chân cao hình vuông màu gỗ đỏ, trên đó đặt một chậu Lục La, mọi người đều nói Lục La là loại cây trồng tốt nhất, bởi vì bạn chỉ cần tưới đủ nước cho cây, nó sẽ sinh trưởng vô cùng tốt, mà hiển nhiên chậu Lục La trước mắt này được chăm sóc vô cùng tốt, bên cạnh tủ sách kia là một bàn đọc sách rất lớn, phía trên treo toàn là tranh chữ thư pháp.

Viêm Hạng cứ cách một khoảng thời gian lại tới nơi này để báo cáo tình hình trong khu vực mà anh quản lý, đối với người cấp trên trực tiếp của anh là Lâm Bình, anh cũng không có ý kiến gì, Lâm Bình đối với anh vẫn rất khách sáo. Bởi vì phải đợi một thời gian nên rất nhàm chán, anh liền tiện tay lấy một quyển sách ra để giết thời gian, đúng lúc anh vừa mới mở cuốn sách ra, thì ở trong lại rớt ra một tờ giấy, anh liền lui về sau một bước rồi cúi người nhặt nó lên, vừa định bỏ lại vào quyển sách thì cửa thư phòng đã mở ra rồi, thấy Lâm Bình đi tới anh liền nhanh chóng khép quyển sách lại, bỏ vào vị trí cũ, thấy Viêm Hạng thì Lâm Bình liền sững sờ, ánh mắt đầu tiên là nhìn vào quyển sách kia, trong đáy mắt liền xẹt qua một tia âm hiểm, nhưng mà Viêm Hạng lại đang xoay người sắp xếp lại sách nên anh không nhìn thấy.

“Viêm Hạng, đến đây lúc nào vậy?” Lâm Bình hướng về phía anh, sắc mặt nhu hòa hỏi.

“Mới đến thôi.” Viêm Hạng chỉ thuận miệng đáp lại, thật ra thì anh đã đến từ lâu rồi, chỉ là không muốn nói cho người khác biết anh đã đợi từ lâu.

Lâm Bình gật đầu một cái, mời anh ngồi, Viêm Hạng liền ngồi xuống ở đối diện hắn, theo phép tắc báo cáo tình hình trước, nói được khoảng nửa giờ, Lâm Bình đều nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn cười đùa với anh một chút…

Báo cáo xong Viêm Hạng liền đứng dậy, chào tạm biệt Lâm Bình rồi đi ra ngoài, thật ra thì bình thường Viêm Hạng là người rất ít nói, cái này dĩ nhiên là Lâm Bình cũng biết, khi mà một người trong lòng có chuyện gì đó thì đều đặc biệt rất cẩn thận, suy nghĩ lung tung, mà bây giờ Lâm Bình chính là người như vậy, nếu là lúc bình thường anh ta sẽ không cảm thấy  hành động của cậu ta bất thường, nhưng hiện tại thì anh ta lại cảm thấy dáng vẻ trầm mặc này Viêm Hạng có gì đó không ổn, nhất định là đã thấy cái gì không nên thấy rồi. Nếu giữ lại người này thì về sau tai họa sẽ rất khó lường, đáy mắt của Lâm Bình thoáng qua một vẻ sát khí.

Viêm Hạng vẫn giống như thường ngày, lái xe về nhà, sau đó tắm rửa sạch sẽ, rồi bật TV lên, tự rót cho mình một ly rượu, vừa nghe tin tức vừa đọc báo, tất cả đều vô cùng bình thường. Một trận gió chợt thổi qua, màn của ban công liền bị tốc lên, sau đó cửa sổ đánh bật vào tường đã phá vỡ không gian yên tĩnh, Viêm Hạng liền đứng lên, đi tới ban công, anh cau mày một chút nhìn cửa sổ, nơi này là lưng chừng vách núi, trừ đèn đường bên đường núi đang phát ra thứ ánh sáng êm dịu, thì cũng không có gì bất thường cả, anh liền đóng chặt cửa sổ lại, rồi bước vào trong.

Sau khi bản tin thời sự kết thúc, anh tắt TV, rồi đi tới bên giường uống ly nước, liếc mắt như có như không ra ngoài cửa sổ.

“Xoảng xoảng xoảng!”

Một hồi tiếng thủy tinh bể tan tành vang lên.

Đầu tiên Viêm Hạng lấy súng ở dưới gối ra, sau đó cũng không nghe được âm thanh nào khác, anh liền đứng lên, cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh, mắt của anh quét qua góc chết một chút, chân từ từ di chuyển ra tới cạnh cửa.

“Đoàng đoàng đoàng!”

Đột nhiên một loạt súng quét qua làm cho Viêm Hạng thiếu chút nữa trở tay không kịp, anh liền nhanh chóng chạy ra tới cạnh cửa, đã kịp lách vào tường, sau khi nhắm mắt lại được ba giây, thì hô hấp đã thay đổi trở nên nặng nề.

Sau khi càn quét một hồi, ba người xông vào trong nhà, một người trong số đó còn hướng về phía Viêm Hạng đang ẩn nấp mà cười ha ha: “Đã biết bí mật của tôi mà còn muốn thoát thân sao? Viêm Hội trưởng!”

Viêm Hạng hoảng sợ, lại là Lâm Bình, bí mật gì? Trong lòng của Viêm Hạng cảm thấy lo lắng, dĩ nhiên là anh sẽ không ngu mà xông ra hỏi hắn: “Anh cho là bí mật của anh có thể giấu được bao lâu?”

“Giết anh xong rồi, dĩ nhiên là sẽ giấu được, cho dù Nặc có tra bao lâu cũng không thể tra ra được nội gián là tôi đâu, nếu như hôm nay anh không phát hiện ra, thì tôi tin sẽ không có ai biết được đâu.”

Nội gián của Nặc là hắn! Sự thật khiến cho người ta khiếp sợ làm cho Viêm Hạng hít một hơi sâu. Lấy một chọi ba, không phải là sự lựa chọn sáng suốt, anh liền nhanh chóng lướt ra cửa, Lâm Bình lạnh lùng hô to: “Đuổi theo!”

“Đoàng!”

“Đáng chết!” Viêm Hạng kêu đau một tiếng, xoay người về phía sau bắn một phát, một người trong bọn họ liền ngã xuống đất, trên mặt của Lâm Bình lại hiện lên một nét dữ tợn.

Bị trúng đạn ở vai, Viêm Hạng vội chui vào một lùm cây, một cơn gió từ dưới núi thổi qua tai, cho dù là mùa hè cũng là cho lỗ tai của anh đau, liền ù tai một hồi.

Được cây cối che giấu làm cho việc truy kích cũng khó khăn, Viêm Hạng một đường chạy ra khỏi rừng cây, bị trượt chân mà lăn xuống theo sườn núi, trước mặt là bến tàu địa bàn của anh, địa hình container giúp anh có chỗ ẩn nấp.

Lâm Bình đã đuổi theo anh đến đây, thận trọng đi tới, muốn tìm ra được chỗ mà Viêm Hạng đang ẩn nấp, trên mặt hiện lên một nét âm hiểm: “Người ở đây nghe cho rõ, hôm nay tôi đến đây để truy kích Viêm Hạng là tên phản đồ đang bỏ trốn, Viêm Hạng là kẻ phản bội, bán tin tức cho bang Tàn Lang, là tội đồ của Nặc, hôm nay tôi được cấp trên giao phó truy đuổi, bắt sống tại chỗ.”

“Viêm lão đại là nội gián, làm sao có thể?” Một số người đang làm việc ở bến tàu nghe thấy như vậy, liền tranh luận ầm ĩ.

“Đó là Lâm Đường chủ nói vậy, Lâm Đường chủ cũng đã làm ở Nặc mấy chục năm rồi, chắc cũng không phải nói lung tung đâu.”

Lão đáng chết kia, thế mà lại kêu mình là giặc, hôm nay anh ta nói như vậy, hóa ra mình đã trở thành nội gián, nếu hôm nay sợ mà lui là điều không thể nào, chẳng thà xông ra một lần.

Đúng lúc Viêm Hạng định xông ra, trong bến tàu đột nhiên lại xuất hiện ba chiếc xe, Nguyệt Độc Nhất lạnh lùng bước từ trong xe ra ngoài, đi theo phía sau anh là Chu Nhan, Lâm Bình vừa thấy anh thì đã biến sắc.

Một đám thuộc hạ cấp thấp bình thường sẽ không biết được tầng lớp cao cấp của Nặc, đương nhiên là không biết Nguyệt Độc Nhất và Chu Nhan, cũng đang cẩn thận suy đoán người đàn ông khí thế bức người kia là ai.

Lúc này Lâm Bình còn đang ôm ấp một ý tưởng ngây thơ, trên nét mặt già nua liền lộ ra một nụ cười khó coi: “Cậu chủ, nội gián tôi đã tìm ra rồi, vừa đúng lúc truy đuổi tới đây.”

Cậu chủ? Anh ta chính là Cậu chủ của Nặc?

Đám người đang ồn ào, nghe vậy đều lộ ra vẻ khiếp sợ, chỉ nghe nói Cậu chủ của Nặc là người trẻ tuổi, ai ngờ lại trẻ như thế.

“Ha ha! Lâm Bình, ông cho là tất cả mọi người ở đây là kẻ ngốc sao?” Chu Nhan liền hừ lạnh một tiếng.

Lời nói của Chu Nhan khiến anh ta hiểu rằng mọi chuyện đã bại lộ rồi, sợ là hôm nay sẽ không có đường sống, chỉ còn cách dứt khoát làm hoặc không làm thôi, đã làm thì phải làm cho xong, phải lấy được cái đầu của Nguyệt Độc Nhất, nếu như giết được Cậu chủ của Nặc, thì bang Tàn Lang nhất định sẽ giúp hắn.

Mọi người ở đây đều ứng phó không kịp khi Lâm Bình chĩa súng về phía Nguyệt Độc Nhất, tất cả đều thất kinh, nhưng trên mặt của anh lại không hề tỏ vẻ hốt hoảng, thân thể quỷ mị nhẹ nhàng di chuyển tới trước mặt của Lâm Bình, không biết là anh hành động như thế nào, chờ khi bọn họ thấy rõ người, thì Nguyệt Độc Nhất đã bóp chặt cổ họng của Lâm Bình.

Mặt của Lâm Bình vì hít thở không thông mà phồng lên đỏ bừng, âm thanh của Nguyệt Độc Nhất lạnh lẽo giống hệt như ác quỷ từ địa ngục, làm cho người ta phải run sợ: “Nếu đã dám phản bội Nặc, thì phải bỏ ra cái giá tương xứng. Cái giá cao này thì phải dùng mạng của ông để đổi thôi.”

“Kh..Kh..” Trong miệng của Lâm Bình liền phát ra một tia âm thanh yếu ớt, sau đó âm thanh của anh ta ngày càng yếu: “Cậu chủ…Tha mạng…Tôi biết rõ toàn bộ… tin tức của Toàn Đông… Bình thường là tôi bán tin tức cho bang Tàn Lang…”

Nguyệt Độc Nhất nghe thấy lời nói sau cùng của hắn, tay của anh thả lỏng ra đôi chút, Lâm Bình liền cho là mình nắm được ngọn cỏ cứu mạng, thật là may mắn, ai ngờ sau một khắc tay của Nguyệt Độc Nhất liền co rút lại rất nhanh, vẻ mặt của Lâm Bình không thể tin nổi.

“Về Toàn Đông tôi sẽ không để cho anh ta yên ổn, nhưng anh cũng không có tư cách để ra điều kiện với tôi!”

Hơi thở của Lâm Bình ngày càng yếu, cho đến khi biến mất hoàn toàn, đầu của anh ta cũng vô lực mà rũ xuống.

Tất cả mọi người đều nín thở, đó chính là Cậu chủ ư, tay không bóp chết một người, khí thế hoàn chỉnh của Cậu chủ giờ đã biến thành khí chất lạnh như băng khiến cho người ta khiếp sợ, vào giờ phút này trong lòng đám thuộc hạ cũng mơ hồ có ý sùng bái.

“Viêm Hạng, ra ngoài đi.” Nguyệt Độc Nhất gọi hướng về phía bóng tối.

Viêm Hạng do dự một hồi, rồi bước ra từ trong bóng tối, vì lúc này anh đã mất quá nhiều máu cho nên đôi môi liền trắng bệch: “Cậu chủ.”

Ánh mắt của Nguyệt Độc Nhất liền khóa tại vết thương trên vai anh: “Đi về.”

Mọi người thấy Viêm lão đại cùng Cậu chủ rời đi, bến tàu lại khôi phục lại sự yên tĩnh như cũ, mắt của họ nhìn nhau, sợ là cả đời không thể quên được chuyện đã nhìn thấy hôm nay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 131 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.