Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 131 bài ] 

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu

 
Có bài mới 17.07.2014, 18:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài- Tứ Nguyệt Yêu Yêu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Rea: Cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ mình ^^

Chương 3: Là bạn trai của tôi

Khi Trình Trình và Bối Mễ vội vàng chạy tới nhà trẻ, đã không nhìn thấy bóng dáng của Trình Vũ đâu cả, Trình Trình suốt ruột khóc: “Bối, em lại bỏ quên Trình Vũ rồi, làm sao bây giờ?”

“Đừng khóc, Tiểu Vũ thông minh như vậy, nhất định là tự mình về nhà rồi, em đừng có gấp.”

Trình Trình nghe điện thoại, Trình Trình nghe điện thoại……. Giọng nam đáng yêu, mang theo bất đắc dĩ, từ di động của Trình Trình truyền tới, đó là tiếng chuông mà Trình Vũ đã ghi âm lại cho cô, cũng bởi vì cô luôn không nghe điện thoại.

Trình Trình vừa nhìn thấy dãy số nhà gọi đến, lập tức bắt máy: “Tiểu Vũ?”

“Mẹ!” Trong điện thoại là giọng nam đáng yêu mang theo bất đắc dĩ, đầu điện thoại bên kia chợt cắt đứt, Trình Vũ nhìn điện thoại, đã cúp máy.

Không ngoài dự đoán của cậu, mười phút sau mẹ cậu trở về nhà, lúc đá văng cánh cửa, Trình Vũ vừa mới giải chương trình báo động xong, cậu quay đầu nhìn, còn chưa thấy rõ cái gì, đã bị Trình Trình ôm vào trong lòng, Trình Vũ thấy mẹ nuôi Bối Mễ đang dựa vào cửa kịch liệt nôn mửa, từ nhà trẻ về nhà ít nhất cũng nửa giờ, mẹ cậu mười phút đã về đến nhà, nhất định là chạy xe hết tốc độ về, cậu đồng cảm nhìn mẹ nuôi, thở dài: “Mẹ, sao mẹ lại khóc?”

“Không có! Người ta nào có!” Đánh chết cô cũng không thừa nhận, không thể mất thể diện trước mặt Trình Vũ được.

“Con biết ngay là mẹ quên đón con, nhưng con không muốn ở nhà trẻ nhàm chán đó chờ mẹ, nên tự mình về nhà.”

“Mẹ đảm bảo lần sau sẽ không quên nữa.”

Lần nào mà mẹ không bảo đảm. Trình Vũ liếc mắt coi thường, không biết mẹ cậu còn muốn ôm cậu bao lâu, chương trình của cậu chỉ còn viết chút nữa là xong rồi.

Trình Trình lau sạch nước mắt, ánh mắt cô nhìn máy tính đang mở ở trên bàn của Trình Vũ một lúc lâu: “Trình Vũ, phương trình con viết sai rồi, cuối cùng phải là phương trình tương đương lớn hơn.”

“Thật sao?” Trình Vũ tránh khỏi lồng ngực Trình Trình, ngón tay mập mạp lại bắt đầu gõ trên bàn phím, không thể nào, cậu đã kiểm tra ba lần rồi.

Tìm được Trình Vũ, Trình Trình yên tâm vào phòng thí nghiệm của mình, Trình Vũ chăm chú kiểm tra chỗ sai của mình, về điểm này cậu không hề nghi ngờ trí thông minh của mẹ, cho nên không có ai để ý tới Bối Mễ - người đang dựa vào cửa ói đến u ám trời đất.

Bối Mễ ói đến mệt lả, rồi ngửa mặt lên trời mắng to, Bối Mễ tôi còn quản chuyện xấu của mẹ con hai người nữa, thì tên không còn là Bối Mễ!

Mắng cứ mắng đi, thế nào chứ như vậy không phải là mắng.

Ở trong phòng thí nghiệm một tháng, trừ ăn, ngủ, và rửa mặt ra, Trình Trình không bước ra khỏi phòng thí nghiệm một bước, tâm tình của Trình Trình giờ phút này cực kỳ không tốt, chỉ vì một nguyên nhân, hiệu suất của Trình Trình chưa từng chậm như vậy, tại sao? Cũng bởi vì điện thoại chết tiệt kia, Trình Vũ chịu không nổi quấy rầy đã chuyển nó đến phòng thí nghiệm của cô, vì Trình Vũ thích yên tĩnh, khiến cô không có tâm tư tiếp tục thí nghiệm, năm ba phút chuông điện thoại sẽ vang lên một lần, cô không chịu được phải nhận điện thoại: “Reynold tiên sinh, anh rốt cuộc muốn thế nào!

“Ha ha.” Hình như đối phương không nhận ra Trình Trình đang tức giận, “Tôi chỉ muốn mời cô hôm nay ăn cơm tối.”
“Có phải chỉ cần tôi đồng ý, anh sẽ không gọi tới nữa?”

“Có lẽ vậy.”

“Được, thời gian và địa điểm?”

“Tiểu Vũ, buổi tối con đến nhà dì Tiếu ăn, mẹ có chuyện phải đi ra ngoài.”

“Vẫn là chú ấy gọi tới? Chú ấy muốn làm ba con sao?”

Trình Trình rửa mặt, mặc quần jean và áo T-shirt rồi đi tới cửa đổi giày: “Dĩ nhiên là không.”

“Nếu lần sau chú ấy gọi cầu hôn vào lúc mẹ đang làm thí nghiệm, có lẽ mẹ sẽ thỏa hiệp. Trình Trình, con hy vọng mẹ sẽ kiên trì lập trường của mình.”

“Dĩ nhiên.”

Cửa đã đóng lại, Trình Vũ vui vẻ cầm điện thoại lên: “Chào thầy, mẹ con không có ở nhà, thầy cho xe đến đón con đi, vâng, được ạ.”

Trình Trình chạy tới nhà hàng Lan Kim theo lời Reynold nói, vừa bước một chân vào cửa, nữ tiếp tân đã ra tiếp đón: “Tiểu thư, xin vui lòng cho xem thẻ thành viên của cô.”

Lúc này Trình Trình mới phát hiện người ra vào ở đây đều mang giày tây, đều là giới thượng lưu, nhìn lại mình mặc quần jean bạc màu chỗ đầu gối còn rách hai lỗ, nhìn thế nào cũng không giống người có tiền. Khó trách sẽ bị người ta ngăn lại.

“Ôi! Trình Trình.”

Nghe được âm thanh quen thuộc, Trình Trình xoay người lại, nhìn thấy Reynold, ăn mặc giống hệt lần trước, thoạt nhìn giống như mặc cả một bộ nhân dân tệ vào người, Reynold nhìn lên nhìn xuống đánh giá Trình Trình: “Làm sao mà cô lại ăn mặc như vậy tới đây?”

“Anh muốn tôi mặc thế nào nữa.” Cô cảm thấy như vậy rất tốt, thoải mái là tốt rồi.

“Nơi này là nhà hàng cao cấp nhất thành phố G, thấp nhất là 500 vạn mới có thể trờ thành khách VIP , người ra vào đều là giới thượng lưu, cô mặc như vậy làm sao có thể vào được.” Reynold không tán thành nhìn Trình Trình.

Trình Trình bĩu môi, ăn cơm đối với cô đã lãng phí thời gian rồi, còn tốn thời gian chọn trang phục làm chi, quá phiền phức: “Vậy chúng ta đi nơi khác ăn cơm.”

“A, đương nhiên không được, tôi đã đặt được chỗ ngồi tốt rồi. Tôi dẫn cô đi mua quần áo.”

“Không cần!”

Không cho Trình Trình cơ hội phản đối, Reynold kéo Trình Trình vào shop quần áo hàng hiệu ở đối diện, Reynold chọn rất nhiều quần áo, bởi vì lần trước gặp Trình Trình cô cũng mặc loại đồ bình dân này, làm người phụ nữ của anh ta dĩ nhiên không thể mộc mạc vậy được, nữ nhân viên phục vụ  nhìn Trình Trình có chút khinh thường, phần lớn đều là ánh mắt hâm mộ và ghen tỵ, Trình Trình cũng không để ý, lúc Reynold lấy thẻ tín dụng ra để trả tiền thì bị cô từ chối: “Tôi tự trả tiền được.”

Lấy lại thẻ mà nhân viên bán hàng đưa, một chồng quần áo giá ít nhất cũng phải mười mấy vạn, cô ấy trả nổi sao, anh ta đang chờ xem kịch vui. Cô không đợi Reynold ngăn cản liền lấy thẻ của mình ra tính tiền. Lúc trở lại nữ nhân viên kia có chút không dám tin, vẻ mặt hết sức kì quái: “Tiểu thư, mời kí tên. Đây là thẻ của cô.”

Gói cẩn thận quần áo mới mua lại, Trình Trình viết địa chỉ: “Giúp tôi đưa quần áo đến địa chỉ này, cảm ơn.”

Mặc bộ lễ phục màu đen bước ra khỏi cửa tiệm cả người Trình Trình cảm thấy kì cục, nhưng không thể không thừa nhận ánh mắt của Reynold rất tốt, lễ phục màu đen dài đến đầu gối bó eo làm nổi bật dáng người mỹ lệ của cô, tóc dài được thả xuống sau lưng, nếu nói trước đây Trình Trình trẻ trung xinh đẹp, thì giờ đây lại dịu dàng đến động lòng người.

Vào nhà hàng, gọi món ăn xong, Trình Trình không nhịn được mở miệng: “Reynold tiên sinh, tôi thật sự không hiểu vì sao anh lại muốn mời tôi ăn cơm.”

“Trình Trình, tôi cảm thấy tôi đã bày tỏ rất rõ ràng rồi, tôi đang theo đuổi em.”

“Tại sao?”

“Lại nói, dáng người em không tồi, còn thông minh, từng đạt được rất nhiều giải thưởng khoa học lớn, cùng đi ra ngoài tôi cũng có mặt mũi, điểm quan trọng là em rất ngoan cường, đã từ chối tôi nhiều lần.” Những cô gái kia đều tự lao vào anh ta, anh ta cảm thấy không thú vị, cô gái trước mặt này, làm cho anh ta có hứng thú chinh phục.

Thì ra là vậy. “Reynold tiên sinh, rất xin lỗi, tôi thật sự không muốn từ chối anh, nếu biết sớm là thế này, lần đầu tiên anh gọi đến tôi nên tới ngay để ăn bữa cơm này, có lẽ tôi sẽ đỡ phiền toái hơn nhiều.” Cô cảm thấy rối rắm.

“Ha ha, bọn họ đều nói em có chút khó chịu, nhưng tôi cảm thấy em rất thú vị, đây không phải chứng tỏ tôi đã bắt đầu thích em rồi sao?”

“Reynold tiên sinh, thật xin lỗi tôi không thể tiếp nhận ý tốt của anh.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi đã có bạn trai.” Thượng Đế sẽ tha cho cô tội nói dối, bởi vì cô cũng sẽ tha thứ cho Thượng đế đã tìm một người đàn ông như vậy tới ép buộc cô.

“Không thể nào, tôi đã điều tra rồi, bên cạnh em hoàn toàn không có đàn ông.” Reynold rất tự tin.

Thật đau đầu. Trình Trình nhìn thấy người đàn ông ở đối diện có chút quen mặt, đột nhiên nảy ra ý tưởng, khi người đàn ông đó đi ngang qua bàn của bọn họ, cô bèn đứng lên: “Anh yêu, sao anh lại ở đây.”

Cô cười ngọt ngào nhìn về phía Reynold đang sững sờ: “Vừa đúng lúc giới thiệu cho anh, đây là bạn trai tôi, anh yêu, đây là Reynold.”

Nguyệt Độc Nhất nhíu mày đẹp, tìm kiếm trong trí nhớ ấn tượng về người phụ nữ này, Thủy Bách Thiên và Thanh Á đứng phía sau không biết nên xử lý thế nào, Cậu chủ không mở miệng nói chuyện, tạm thời không động thủ thì tốt hơn.

Nguyệt Độc Nhất cảm thấy bàn tay đang bắt tay anh đang đổ mồ hôi, còn gương mặt đang cười duyên dáng này có chút mất tự nhiên, sau đó mắt anh nhìn Reynold, một tay ôm Trình Trình, Reynold nhìn động tác của anh nghĩ là anh chấp nhận, nên anh ta không muốn làm mất phong độ của mình: “Xin chào, tôi là Reynold, Tổng giám đốc của Lôi thị.”

Nguyệt Độc Nhất nhìn anh ta đưa tay ra, tỏ ra không muốn nắm lấy, ôm Trình Trình đi ra ngoài, Thủy Bách Thiên và Thanh Á đều rất kinh ngạc, khi thấy Cậu chủ ôm cô gái kia đi, vội vã đuổi theo.

Reynold thu cánh tay đang cứng ngắc về, khóe miệng không kiềm chế được mà run rẩy, nhìn thấy Trình Trình bị người đàn ông kia mang lên xe, anh ta uống ly nước đá xong, mới đè xuống được cơn tức, kéo bừa một người phục vụ: “Người đàn ông vừa đi kia là ai?”

Người phục vụ cúi người lễ phép: “Xin lỗi tiên sinh, đối với tư liệu của khách VIP chúng tôi phải giữ bí mật.”

Khách VIP, nhà hàng Lan Kim chỉ phát tổng cộng hai thẻ thành viên VIP, người đàn ông kia lại là một trong số đó, rốt cuộc là có lai lịch gì?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.07.2014, 19:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4 Người đàn ông bá đạo

“Lão Trần, đến Đông Cảng.” Sau khi lên xe, Thanh Á dặn dò.

Mặc dù chiếc xe này có không gian lớn hơn xe bình thường, nhưng dù sao cũng là không gian kín, hai người đàn ông ngồi ở đối diện đang dùng ánh mắt dò xét nhìn cô làm cô cảm thấy khó xử, người đàn ông bên cạnh từ khi lên xe đến giờ một câu cũng không nói, làm cho Trình Trình có chút xấu hổ: “Việc này…… Tôi tên là Trình Trình, thật xin lỗi, khi nãy tôi không còn cách nào khác nên mới làm như vậy….”

Thủy Bách Thiên và Thanh Á im lặng, người đàn ông bên cạnh hình như cũng không để ý tới lời cô nói, điều này làm cho Trình Trình càng cảm thấy không tự nhiên, muốn ở chung với người đàn ông này thực sự cần có dũng khí: “Cho tôi xuống ở phía trước là được rồi, tôi sẽ tự đón xe về, cảm ơn anh.”

Nguyệt Độc Nhất vẫn đang nhắm mắt bỗng nhiên mở mắt: “Tôi có nói để cô đi rồi sao?”
Cứ như vậy, một ánh mắt thâm thúy nhìn Trình Trình chằm chằm, cô lập tức bị hút vào ánh mắt đó, tim không tự chủ được mà đập nhanh hơn, cô né tránh theo bản năng, mông không tự chủ dịch đến bên cạnh Thanh Á, muốn tránh xa người đàn ông nguy hiểm này: “Vậy anh muốn thế nào, giam giữ người trái phép là hành vi phạm pháp!”

“Ha ha.” Thanh Á và Thủy Bách Thiên không nhịn được cười ra tiếng. Cô gái này thật đáng yêu, có thể nói phạm pháp với Thiếu chủ.

Trình Trình quay đầu chu miệng: “Có gì đáng cười.”

“Lại đây.” Đối với hành động của cô khi rời khỏi mình lại tới ngồi gần Thanh Á, Nguyệt Độc Nhất cảm thấy không vui.

“Không cần.”

Cô ấy dám cãi lại Thiếu chủ, Thanh Á và Thủy Bách Thiên thở dốc vì kinh ngạc, lần trước có dịp thấy người dám cãi lại Thiếu chủ là lúc nào, bọn họ đều mơ hồ không rõ người đó biến mất như thê nào.

Ánh mắt của Nguyệt Độc Nhất bỗng trở nên âm trầm khó đoán, âm thanh phát ra lại thấp hơn mấy phần: “Tới đây.”

Trình Trình có chút không tình nguyện: “Tới thì tới, hung dữ như vậy làm gì.”

“Tôi cần một người bạn gái.” Anh coi như đây là lời giải thích.

“Vậy có liên quan gì đến tôi đâu.” Vẻ mặt Trình Trình không thay đổi.

“Cô nói tôi là bạn trai cô.” Nguyệt Độc Nhất nói rất nghiêm túc.

“Đó là vì….. Đó là vì không còn cách nào khác, hơn nữa tôi cũng cảm ơn anh rồi mà.” Anh ta không thể nói vô lý như vậy được.

“Ý của cô là cô lợi dụng tôi.” Nguyệt Độc Nhất nói rất chậm, hô hấp của Trình Trình trở nên nặng nề: “Không có, hoàn toàn không có.”

“Được rồi.” Nguyệt Độc Nhất gật đầu, sau đó gối đầu trên đùi Trình trình rồi ngủ, Trình Trình có chút bối rối, được rồi là ý gì? Hơn nữa đây là đùi của tôi, sao anh lại gối đầu lên đây.

“Này!”

“Đừng nhúc nhích!” Nguyệt Độc Nhất cau mày.

“Tiểu thư Trình Trình, Thiếu chủ của chúng tôi đã ba ngày ba đêm không được ngủ rồi, để anh ấy nghỉ ngơi một chút, được không?” Thủy Bách Thiên nâng gọng mắt kính, phía sau là ánh mắt dịu dàng, làm cho người ta không đành lòng từ chối.

Được rồi, ba ngày ba đêm không ngủ nghe qua cảm thấy rất đáng thương, nhưng liên quan gì đến cô!

Trình Trình cảm thấy nhàm chán nên nhìn ra cửa sổ, cô cảm thấy chân đã tê rần, đại khái là cô muốn cử động một cái, nhưng theo bản năng cô lai không muốn quấy rầy người đang nghỉ ngơi trên đùi mình, anh ta ngủ rất say, một vài sợi tóc rũ xuống mặt, làm cho đường cong trên khuôn mặt cương nghị của anh nhu hòa rất nhiều, bộ dạng lúc ngủ giống hệt một đứa trẻ, cô không tự chủ vén một lọn tóc vén ra phía sau tai của anh, đợi khi cô ý thức được mình đang làm gì, thì phát hiện ra xe đã sớm dừng lại, Thủy Bách Thiên và Thanh Á đang nhìn cô mỉm cười, trên mặt cô nổi lên những rặng đỏ khả nghi, nhất thời không biết nên nói gì.

“Đến rồi sao? Sao không đánh thức tôi dậy.” Nguyệt Độc Nhất đứng lên, mặc dù chỉ ngủ một chút nhưng tinh thần tốt hơn rất nhiều.

“Mới tới thôi.” Thủy Bách Thiên phân tích, “Để những người đó chờ một lát cũng không sao!”

Thanh Á dĩ nhiên biết Thủy Bách Thiên là loại người bên ngoài ôn hòa lịch sự nhưng bên trong lại là người đen tối, dù sao thì anh ta đã  không thích bọn người Đông Nam Á này từ lâu rồi.

Nguyệt Độc Nhất sửa lại quần áo, anh làm một cách  thong thả chậm rãi, Trình Trình nhìn không vừa mắt, liền thay anh cài lại nút áo sơmi, vừa quay người đã thấy ba người đàn ông chăm chú nhìn cô: “Tôi thấy anh ta làm quá chậm….Tôi muốn làm xong sớm, về nhà sớm.”

Cửa xe được mở ra, Nguyệt Độc Nhất ôm Trình Trình vẫn còn đang tự trách mình nhiều chuyện đi vào Đông Cảng, Đông Cảng là một khách sạn xa hoa nằm ở ngoại ô, lúc này khách sạn đã được bao hết, vừa bước vào sân bọn họ liền trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, Trình Trình cảm thán bên cạnh cô đúng là một vật phát sáng khổng lồ, Nguyệt Độc Nhất nói vài câu với Trình Trình, dặn cô đi tìm cái gì ăn, đừng chạỵ lung tung, anh ta vừa mới đi, Trình Trình liền buồn bực, dù sao mình cũng tới đây để đảm nhận vai trò bình hoa, vậy thì phải an phận làm bình hoa cho tốt, cô lấy vài món, một đêm không ăn quả thật có chút đói bụng, Trình Trình quan sát chung quanh rốt cuộc cũng nhận thấy những người phụ nữ xung quanh mình không quá thân thiện, mấy trăm đôi mắt như sói như hổ nhìn chằm chằm vào cô, Trình Trình ăn không có khẩu vị, vội vàng để đĩa xuống, xoay người vào toilet.

Cô rửa mặt sơ qua, cột mái tóc dài lại, trong lòng nguyền rủa người đàn ông bá đạo đó mười bảy mười tám lần, rốt cuộc thoải mái hơn rất nhiều, bước ra khỏi toilet, cô không muốn quay lại phòng ăn đó nữa, nên tùy ý đi ra ngoài một lát, cô không cố ý muốn nghe lén, chỉ là không ngờ lại nghe được.

“Nguyệt thiếu, anh giữ đống hàng kia của tôi, lại không cho tôi và các anh em đường sống sao, nhớ năm đó ở Đông Nam Á, ai cũng nể mặt tôi, cho dù là giáo sư cũng phải cho Toàn Đông tôi vài phần làm ăn.” Người đàn ông có vẻ mặt dữ tợn mở to hai mắt nhìn anh.

Thủy Bách Thiên nhíu mày, khóe miệng mang theo nụ cười: “Đông gia, giáo sư đã không để ý tới sự đời từ lâu rồi, hiện tại mọi chuyện đều do Nguyệt thiếu chủ quản lý.”

Ý tứ của Thủy Bách Thiên rất rõ ràng, gọi ông một tiếng Đông gia coi như nể mặt ông lắm rồi, đừng hếch mũi lên mặt.

Nguyệt Độc Nhất ngồi ở ngay phía trước, bắt chéo hai chân có chút không để ý: “Tôi đã nói rồi, người nào mua hàng của Tạ Tư Lệ, chính là gây khó dễ cho Nguyệt Độc Nhất tôi, có bao nhiêu tôi trả lại ông bấy nhiêu.”

“Số hàng kia ít nhất cũng vài triệu, tôi làm sao biết anh không mượn danh nghĩa đó nuốt hàng của chúng tôi!”

Sự im lặng làm cho Trình Trình không dám thở mạnh, sau đó cô thấy Nguyệt Độc Nhất chậm rãi đứng dậy,còn kia là nét mặt không lạnh không nhạt: “Nếu Đông gia nghĩ vậy, xem như Tháng Độc Nhất tôi nuốt hàng của ông.”

Sau đó hai mươi mấy họng súng nhắm thẳng vào Nguyệt Độc Nhất, trong tình cảnh này Trình Trình phải dùng tay che miệng mới không kêu ra tiếng. Toàn Đông cầm trên tay một cái điều khiển TV: “Tao nhấn một cái, căn phòng kia là phòng kín sẽ không ai biết hôm nay xảy ra chuyện gì.Nếu mày kiên trì không giao hàng ra, cũng đừng nghĩ tới chuyện sẽ rời khỏi đây.”

Tiếng nói vừa dứt, cửa điện tử trước mặt Trình Trình liền đóng lại, không nghe được âm thanh gì bên trong, cô muốn rời khỏi đây, nhưng người ta đã giúp cô, cô không thể cứ thế mà đi được, cánh cửa kia hết sức chắc chắn, không có mật mã không thể mở ra được, cô gấp gáp mở máy tính trong túi xách ra, nhanh chóng tìm cách giải mật mã trên cửa, không nghe được tình huống bên trong, cô cảm thấy rất lo lắng, sợ trễ một giây sẽ có người gặp nguy hiểm, con số trên màn hình nhảy liên tục, ngón trỏ thon dài không ngừng gõ trên bàn phím, chỉ ba mươi giây sau nghe “Đin” một tiếng, Trình Trình đã biết giải mật mã này như thế nào, cô suy nghĩ tình huống trước mắt một chút, một mình chống lại đông người như vậy, cô cứ như vậy mà chạy vào, nhất định sẽ bị bắn thành cái tổ ong vò vẽ, chợt cô nhìn thấy trong túi xách có ống thủy tinh chứa vi khuẩn thí nghiệm thất bại, cô hạ quyết tâm, vừa vào tới cửa liền đem ống thủy tinh ném vào bên trong.

“Xoảng!”, sau đó khói trắng bốc lên rất nhiều, thình lình xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy làm cho tất cả mọi người luống cuống tay chân, Nguyệt Độc Nhất liền nhân cơ hội đó đánh rớt súng của Toàn Đông, sau đó nhặt súng lên bắn liền hai phát, Thủy Bách Thiên và Thanh Á cũng không thua kém, lấy ra hai khẩu súng giấu trong người, yểm trợ cho Nguyệt Độc nhất và cùng chạy về phía cửa, lúc bọn người kia còn đang ngập trong màn sương khói màu trắng thì Nguyệt Độc Nhất đã ôm Trình Trình đang rớt lại phía sau ra ngoài, che lại mắt và tai của cô, che chở cho cô rời khỏi Đông Cảng, lão Trần đã chờ ở ngoài xe từ sớm, vừa lên xe, sắc mặt của Nguyệt Độc Nhất hết sức khó coi: “Thông báo cho Huyền Dịch xử lý đi, không được để chừa một mống!”

“Dạ!” Thanh Á hả hê nói.

Giờ thì Nguyệt Độc Nhất mới rảnh rỗi để quan tâm đến cô gái trong ngực: “Dọa cô sợ sao?”

Trình Trình nuốt nước miếng, nói không sợ là gạt người: “Một chút.”

Nguyệt Độc Nhất gật đầu, sau đó liền quay đầu đi, không nhìn Trình Trình nữa, Trình Trình liếc anh, cũng không an ủi người ta nữa, cô cứu mạng anh ta mà câu cảm ơn của anh ta cũng không có, bèn xoay người nhìn bên ngoài cửa sổ: “Phô mai Nhất Phẩm Duyên, nhưng nhiều người xếp hàng quá.” Cô sờ sờ cái bụng đang kêu vang của mình, vẫn là về nhà ăn mì ăn liền thôi.

“Đói bụng sao? Cô thích ăn phô mai à?”

“Đương nhiên, nhưng lâu lắm rồi tôi chưa có dịp ăn.” Mục đích ra ngoài của cô rõ ràng là ăn cơm tối, lãng phí của cô nhiều thời gian như vậy, nhưng một chút cũng chưa được ăn.

Nguyệt Độc Nhất nhìn Thanh Á, Thanh Á ngầm hiểu liền xuống xe: “Cho tôi một hộp phô mai.”

“Cái người này sao lại chen ngang!” Người xếp hàng đều chỉ trích anh ta, có một số cô gái, vừa nhìn thấy trai đẹp, nên cũng thông cảm cho anh ta, đàn ông lại không như thế, phần lớn là mua cho bạn gái hoặc cho con của họ, vì đang xếp hàng nên hơi khó chịu, còn gặp phải người chen ngang.

Thanh Á không để ý nhiều lắm, anh lấy ra một xấp tiền: “Nhiêu đây đủ cho các người buôn bán mấy ngày rồi, tôi chỉ muốn một hộp phô mai.”

Ông chủ Nhất Phẩm Duyên vừa nhìn thấy một xấp tiền dày như vậy, cái gì mà nguyên tắc với không nguyên tắc, nguyên tắc chính là tiền ở trước mặt mà không lấy là thằng ngu, cười hì hì nhận tiền , đưa hộp phô mai ra bằng hai tay.

Nhận lấy phô mai, Trình Trình bắt đầu cảm thấy người đàn ông này cũng không tồi, về đến nhà, cô liền xuống xe, vẫy tay, hẹn không gặp lại.

Trình Trình thở nhẹ một hơi, đẩy cửa ra, đã thấy Trình Vũ đã ngoan ngoãn ngủ rồi, hôn lên trán cậu một cái, cô bước vào phòng thí nghiệm, vẫn là phòng thí nghiệm của mình là tốt nhất, cô nhớ lại chuyện ngày hôm nay, nghĩ tới người đàn ông đó, giống như một giấc mơ vậy. Vậy mà đây chỉ là khởi đầu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.07.2014, 17:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4913 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu - Điểm: 20
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5. Nói không chừng là ba của con

“Giáo sư à, lần sau ông đừng bắt con giả bệnh nữa được không?” Trình Vũ chu cái miệng nhỏ nhắn oán trách, hai người một lớn một nhỏ ngồi trước màn hình lớn chơi game giác đấu đánh nhau kịch liệt.

“Con không giả bệnh, làm sao đến nhà ta chơi được.” Ông vô cùng tập trung vào trò chơi.

“Cũng đúng…giả bệnh thì có thể đến nhà của Giáo sư chơi, nhưng mà nam tử hán đại trượng phu lại phải giả bệnh giống hệt bé gái yếu ớt, Tiểu Cường sẽ cười con.”

“Nếu con không giả bệnh thì có cách nào tốt hơn không?” Lại bị đá một cước, nhân vật trong trò chơi mất đi 1/3 lượng máu.

“Lần sau Giáo sư giả bộ bệnh đi, con sẽ xin phép ra ngoài thăm ông, như vậy có thể xin nghỉ, còn có thể được khen là đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép nữa.” Lại thắng rồi, Trình Vũ thả điều khiển trên tay xuống, lần nào cũng thắng, không thú vị chút nào.

“Sao lại thua được, một ván nữa.” Trong lòng ông vô cùng bất bình, sao ông lại thua một đứa trẻ cơ chứ.

“Không chơi nữa, Giáo sư lần nào cũng thua, không hề thú vị.”

“Này! Nhóc kia, mẹ con không dạy con là không được kì thị người yếu hơn mình sao, phải biết cho họ cơ hội, đừng nói với ta là từ nhỏ tới lớn con chưa từng thua ai bao giờ!” Giáo sư nhìn Trình Vũ, ông càng nhìn càng thấy thích cậu.

Trình Vũ nhún vai: “Từ nhỏ tới lớn con đều thua, chỉ là thua dưới tay một người duy nhất, chính là mẹ con, không nói tới trò chơi, giải phần mềm máy tính, phương trình, mẹ nói có một ngày con sẽ vượt qua mẹ, về điểm này con rất tự tin, hì hì.”

“Con xem cái đuôi nhỏ của con vểnh lên đến tận trời rồi kìa.” Giáo sư vuốt ve đỉnh đầu mềm mại của Trình Vũ, càng ngày càng tò mò về mẹ của cậu, mặc dù mỗi lần nhắc đến mẹ là bộ dáng của cậu trông rất bất đắc dĩ, cậu nói rằng mẹ cậu rất ngốc, lại là người cuồng thí nghiệm, còn có một cuộc sống không khoa học, nhưng trong mắt Trình Vũ lại lấp lánh ánh sáng, ông biết, cậu rất thương mẹ.

Nguyệt Độc Nhất vừa vào nhà thì thấy trên màn hình cực lớn là trò chơi giác đấu, giáo sư cùng một đứa trẻ đang trò chuyện, mặc dù trong lòng anh rất giận nhưng cố đè nén, ngồi vào sô pha phía sau bọn họ, âm thanh lạnh lẽo phía sau vang lên: “Tôi nghĩ ông thay vì cùng một đứa trẻ chơi trò chơi, còn không bằng suy tính nên giải thích như thế nào về chuyện Tạ Tư Lệ lại biết được hành tung của tôi ở Thái Lan.”

Nghe được âm thanh, Trình Vũ quay đầu lại, miệng biến thành hình chữ O: “Giáo sư ơi, chú này với con giống nhau quá.”

Trình Vũ chạy tới chỗ Nguyệt Độc Nhất, cậu nhìn thấy trong con ngươi của anh chẳng hiện lên cảm xúc gì, anh thản nhiên nhìn đứa trẻ này, Trình Vũ giống như đang được soi gương: “Được rồi, con thừa nhận chú rất đẹp trai….. chẳng qua là con đẹp trai hơn chú, mẹ vẫn nói ba của con là người Anh, hay là chú ơi chúng ta đi giám định ADN đi, có lẽ sau này chú sẽ có một đứa con dễ thương như con.

“Mẹ cháu tên gì?” Nguyệt Độc Nhất mở miệng.

“Mẹ con là Trình Trình.”

Cái tên này, sẽ không trùng hợp vậy đi, Thanh Á nhớ tới cô gái kia.

Ánh mắt Nguyệt Độc Nhất tối sầm, nhìn ông nói: “Đưa tư liệu cho tôi, tôi có thể không truy cứu chuyện ông làm lộ tung tích của tôi với Tạ Tư Lệ.”

“Tư liệu gì?” Ông giả bộ ngu.

“Đừng nói với tôi, ông không điều tra về đứa trẻ này, ông không đưa, tôi cũng có thể điều tra được, nhưng làm như vậy lại lãng phí thời gian.” Nguyệt Độc Nhất ôm Trình Vũ đi ra ngoài, người đàn ông ở phía sau gào thét: “Anh mở miệng cầu xin tôi một tiếng sẽ chết à! Thật không đáng yêu chút nào, tối nhớ về ăn cơm! Nghe chưa!”

Nguyệt Độc Nhất không trả lời, nhưng ông biết anh nghe được, tâm tình trở nên vui vẻ: “Cesar, buổi tối Cậu chủ sẽ về ăn cơm, dặn nhà bếp làm nhiều đồ ăn vào, phải có cá chép nấu dấm đường mà Cậu chủ thích ăn.”

“Vâng.”

“Còn có hoa lan tây nữa.”

“Vâng,”

“A, còn có……”

Cesar là một quản gia nước Anh điển hình, dù quay lưng lại trên mặt cũng lộ ra nụ cười, lão gia đã lâu không có vui vẻ vậy rồi.

“Chú mang con đi đâu vậy?” Mặc dù cậu đã lớn rồi, không cần người khác bế, nhưng nếu được ba ôm, cậu rất rất thích.

Nguyệt Độc Nhất đi thẳng về phía trước rồi ngồi vào xe: “Gọi ba đi.”

Trình Vũ vui vẻ chu cái miệng nhỏ nhắn: “Ba bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi tám.”

“Thì ra là lúc ba hai mươi tư tuổi đã sinh Trình Vũ rồi, ba làm nghề gì vậy?”

“Buôn bán vũ khí.”

“Woa! Xã hội đen” Mạnh hơn ba của Tiểu Cường nhiều, “Ba sẽ dạy con dùng súng chứ?”

“Chờ con đủ 18 tuổi đã.”

“Ba sẽ chờ con tan học rồi dẫn con đi ăn MacDonald chứ?” Mặc dù cậu không thích ăn MacDonald.

“Ừ.”

Trình Vũ vui vẻ ôm cổ Nguyệt Độc Nhất: “Ba biết đánh mông của mẹ chứ?”

“Cái này phải xem đã.”

Dù sao chỉ là trẻ con, cậu chơi mệt rồi ngủ luôn trên vai của Nguyệt Độc Nhất, Trình Vũ rất vui vẻ ngay cả ngủ cũng cười, có ba thật là tốt.


Đã sửa bởi Preiya lúc 19.07.2014, 18:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 131 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chim, miemei, papilu và 133 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.