Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Mê luyến - Lưu Ly Vi Lương

 
Có bài mới 13.07.2014, 14:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57084 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Đồng nhân Nurarihyon no Mago] Mê luyến - Lưu Ly Vi Lương - Điểm: 11
Chương 2: Trí nhớ biến mất



Edit+Beta: Lã Thiên Di

“Ăn no sao?” Hidemoto cười tủm tỉm hỏi.

“Một người ăn gần sức ăn của ba người.” Thức thần ở một bên nhịn không được mở miệng nói.

“Lần đầu tiên nhìn thấy một công chúa có thể ăn như vậy!”

“Bởi vì ta đói bụng. Tiểu Mễ [1], ngươi phải hiểu được và thông cảm cho người khác nga!”

[1] Tiểu Mễ: hạt gạo nhỏ

Kính Hinh quay đầu nhìn về phía bên tiểu cô nương làm bằng gốm sứ giống như oa nhi, ánh mắt cong cong, miệng cong cong. Nàng là Shikigami (thức thần) [2] của Keikain Hidemoto.

[2] Shikigami (式神: thức thần) là loại bùa chú được sử dụng để triệu tập một loại linh hồn bởi onmyouji. Chúng có thể được xem giống như là hầu cận của phù thủy và được triệu hồi thường xuyên thông qua việc sử dụng những tờ giấy có kích thước bằng lòng bàn tay (ofuda) viết thần chú trên đó.

“Tiểu Mễ? Thật là một cái tên ngu ngốc, ta mới không gọi bằng tên này.” Nữ oa nhi thức thần bưng bát kháng nghị trả lời.

“Vậy tên của ngươi gọi là gì?” Bụng đã căng no, tâm tình Kính Hinh rõ ràng vô cùng tốt, cả người đều cười khanh khách.

“……”

Nữ oa nhi nhìn về phía Hidemoto, một loại ánh mắt cầu xin giúp đỡ. Chủ nhân chưa từng có đặt tên cho nàng, luôn luôn đều gọi nàng là thức thần.

“Tiểu Mễ, tên rất có ý tứ. Cứ như vậy đi.”

Hidemoto dùng cây quạt che khuất khóe miệng, cùng Kính Hinh đùa với thức thần nhà mình.

“Tiểu Lạp khi nào thì lấy điểm tâm đem đến a.” Kính Hinh một mặt chờ mong nuốt nuốt nước miếng, trong miệng gọi Tiểu Lạp, Tiểu Lạp là một nam oa nhi thức thần khác. Cứ như thế mà lấy tên của lão thổ, Hidemoto đồng ý để nàng đặt tên cho thức thần của mình. Bởi vì cảm thấy bộ dáng rối rắm của thức thần rất là thú vị.

Hidemoto dùng cây quạt khảy lông bên thủy tinh châu [3], không chút để ý hỏi: “Điểm tâm một hồi sẽ mang đến, ngươi đã thích ứng được với cái tên ‘YouHime’, còn có sinh hoạt của nàng sao?”

[3] Thủy tinh châu: quả cầu thủy tinh

“Cái tên ‘YouHime’ này là do mọi người gọi, ta chính mình là có tên.”

Kính Hinh kiên định trả lời, cho dù người này cho nàng ăn cơm, cũng không thể yêu cầu nàng bỏ qua tên của bản thân.

Dường như nhìn thấu Kính Hinh, Hidemoto cười nhẹ nói: “A……, ta không có tính toán cho ngươi bỏ qua tên, chính là muốn biết ta nên xưng hô với ngươi như thế nào?”

“Ta gọi là Kính Hinh, ngươi đã biết trong thân thể này thay đổi linh hồn, như vậy có thể hay không cho ta trở lại thân thể nguyên bản của mình?” Hiện tại điều mà nàng muốn biết nhất chính là làm sao để thoát ly [4] khỏi thế giới kỳ quái này.

[4] Thoát ly: rời khỏi

“Kính Hinh sao? Ngươi có còn nhớ rõ chính mình như thế nào lại biến thành ‘YouHime’ không?”

Nghe được lời nói của Hidemoto, Kính Hinh ngớ ra. Lắc đầu nói: “Không nhớ rõ.”

Nàng thậm chí không nhớ chính mình trước khi xuyên không là đang làm cái gì. Cho nên mới sẽ cảm thấy tất cả đều vô cùng kì diệu.

“Kính Hinh, ngươi cảm thấy trở thành ‘YouHime’ không tốt sao? Nàng có dung mạo tuyệt sắc khuynh quốc, linh lực cường đại, năng lực chữa khỏi hết thảy đau xót……”

“Ngươi tới gặp ta, chính là muốn nói cái này sao? Muốn ta quên chính mình, giả dạng làm ‘YouHime’ mà sống sót?”

Kính Hinh nhíu mày. Nếu thật đúng là như vậy thì hỏng bét, tên nam nhân trước mắt này là người duy nhất có thể giúp nàng trở về thế giới cũ.

“Không phải, đơn giản chính là không muốn ngươi bỏ qua cơ hội tốt mà thôi.” Hidemoto cười khẽ.

“Bỏ qua một thân thể tuyệt thế mĩ mạo thì không nói, mỗi ngày đều bị giam cầm ở trong phòng. Năng lực chữa trị cũng không phải được tùy tâm sử dụng, mà là bị cái người gọi là ‘Phụ thân đại nhân’ kia lợi dụng để kiếm tiền. Tim của ta vẫn là mục tiêu của bọn Youkai, sinh mệnh hiện tại của ta chính là ‘ngàn cân treo sợi tóc’. Quan trọng nhất là cơm, mỗi bữa đều ăn không đủ no.”

Kính Hinh mặt không biểu cảm, giọng điệu nghiêm túc trả lời. “Từ những điều trên ta có kết luận như sau. Ta không muốn thân thể tuyệt sắc khuynh thành, hy sinh tự do của ta, sinh mệnh, còn có khẩu vị ăn uống.”

“Ngươi rất thú vị đâu! Nhưng thật có lỗi, ta không có cách nào cho ngươi trở lại thân thể nguyên bản.”

Kính Hinh khóe miệng hơi run rẩy, người này tuy rằng ngoài miệng nói xong thật có lỗi. Nhưng hoàn toàn là một bộ dáng mặt mày hớn hở a. Kính Hinh hít một hơi thật sâu: “Ngươi đã biết linh hồn thay đổi người, như vậy ngươi có biết tại sao lại thay đổi không?”

“Ân, biết a. Đại khái là YouHime chân chính mấy ngày hôm trước ở trong pháp trận do đệ đệ ta họa a ~.”

“……”

“Thật không ngờ pháp trận ở trong đình viện lại bị YouHime đứng vào.”

“……”

“Hắn vẫn là một cái đứa nhỏ, rất có khả năng cảm thấy rất nhàm chán. Cho nên họa một cái pháp trận gì gì đó không biết làm.”

Xem bộ dáng Hidemoto một mặt nói ‘Ta vô tội’, Kính Hinh nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Sau đó, cái pháp trận kia đến cuối cùng là làm cái gì?”

Hidemoto đưa tay vào trong áo, sau đó lấy ra một quyển sách, cười tủm tỉm nói: “Sáng sớm ta mới biết được hắn vẽ pháp trận như thế này, nhưng là một loại pháp trận sẽ không thấy hiệu quả……”

Kính Hinh khẩn trương đoạt lấy quyển sách trên tay Hidemoto. “Chính là trang thứ hai……” Keikain Hidemoto ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.

Đó là một cái pháp trận tương đối phức tạp, giao thoa cùng nhau tung hoành còn có tự phù kỳ quái. Kính Hinh xem liền cảm thấy quáng mắt, đệ đệ hắn như vậy lại có thể họa ra được cũng hay nhở.

Trong sách còn có một tờ giấy viết thư màu trắng, mặt trên viết –

Hidemoto ca ca thân ái:

Ca, quyển sách có pháp trận kia là do đệ nhị họa ra. Mấy ngày hôm trước ta cùng Dono ca ca đi đến Thành chủ Phủ đệ làm hộ vệ, vì cảm thấy nhàm chán nên ta tùy tiện họa ở trong đình viện. Lúc đó ta cũng không nhớ được đây là cái pháp trận gì, về nhà tìm đọc sau mới phát hiện đây là một cái pháp trận cấm.

Hoàn hảo cái pháp trận kia có khả năng sẽ không hiệu quả, cho nên ca ca tìm thời gian đi vào đình viện của Thành chủ Phủ đệ đem cái pháp trận kia xóa đi. Nếu như có người bị pháp trận kia làm hại, làm ơn thay thế ta nói  lời xin lỗi, tận lực bồi thường cho người bị hại kia.

Là do ta quá sơ suất, thế nhưng pháp trận kia có tác dụng như thế nào ta đều quên. Sâu trong tâm can ta cảm thấy chính mình tu hành không đủ, cho nên xuất hành khởi giá đi tu. Thỉnh chớ chờ đợi.

Kí tên

Keikain Dodan.

“Cái gọi là tu hành bất quá là chuốc họa xong liền chạy trốn đi, hoàn toàn đem trách nhiệm đổ cho người khác!” Kính Hinh hung hăng đem thư quăng trên mặt đất.

Sau đây sẽ là phần giới thiệu về cái pháp trận kia.

Đó là một cái chú pháp cấm. Đem thân thể cùng linh hồn phù hợp triệu hồi trên thân thể đã tử vong, linh hồn được triệu hồi mất đi hết tất cả trí nhớ của bản thân trở thành chủ nhân của thân thể không có linh hồn.

Kính Hinh vô lực, tại sao loại chuyện này đều có thể làm ra, thế giới này đến cùng là có bao nhiêu sự tình không khoa học a!

“Cái pháp trận kia do Dodan họa ra là một cái bán thành phẩm, cho nên người thường đi lên cũng không có chuyện gì xảy ra. Nhưng YouHime là người có được linh lực cường đại. Có khả năng là linh lực của nàng ấy đã khởi động pháp trận này rồi”. Âm thanh từ tính trầm thấp của Hidemoto lộ ra một tia xin lỗi.

“Bởi vì là bán thành phẩm, cho nên trí nhớ của ngươi chỉ mới bị mất một nửa. Ngươi còn nhớ rõ thân phận của chính mình.”

“Cái pháp trận này không phải đối người chết mới hữu hiệu sao?”

“A, hẳn là như vậy đi, nhưng là thông qua ‘YouHime’ làm thí nghiệm. Chứng minh kỳ thật đối người sống cũng hiệu quả.”

“Không cần tùy tiện lấy người khác ra làm thí nghiệm a!” Kính Hinh phẫn nộ, trán nổi đầy gân xanh.

Hidemoto vô tội cười, hắn là sáng sớm mới phát hiện ra trong sách có cái thư tín kia, lập tức liền chạy tới Thành chủ Phủ đệ. Nhưng là tựa hồ đã không đến kịp, pháp trận kia thế nhưng lại hiệu quả, người bị hại lại chính là YouHime.

“Kia, YouHime nguyên bản đâu? Nàng ở trong thân thể của ta sao?”

“Dung hợp thôi, linh hồn của YouHime và ngươi cùng dung hợp ở trong một thể xác.”

Hidemoto tươi cười thâm ý sâu sa, giọng điệu nghiêm cẩn làm cho Kính Hinh ngây dại, khóe miệng giật giật nói: “Linh hồn hai người cùng nhau dung hợp ? Này không khoa học……”

“Không khoa học? Tuy rằng không hiểu ý nghĩa của từ này, nhưng ít nhiều là ngươi cũng có thể cảm giác được đi.” Hidemoto giơ khóe miệng lên.

“Càm giác được chính bản thân mình trở nên có chút kỳ quái.”

“……”

Không thể phản bác, đột nhiên có thể nghe được tiếng Nhật. Đối với người tên là ‘YouHime’ hoàn toàn không quen thuộc lại ngụy trang phi thường thành công. Trong nháy mắt nàng cũng từng có chút hoang mang, nàng có lẽ chính là YouHime.

“Ta không thể trở về được sao?”

“Đừng làm ra cái biểu cảm tuyệt vọng đó.”

Hidemoto loan toan khóe miệng: “Ta sẽ nghĩ biện pháp. Trước đó, ngươi có nguyện vọng gì cứ nói ra, ta sẽ giúp ngươi.”

Kính Hinh hơi giật mình, lấy tay nắm chặt tay áo kimônô, thấp giọng nói: “Nguyện vọng của ta?”

Trầm mặc một lát, Kính Hinh giọng điệu tràn ngập kiên định nói: “Ta nghĩ muốn mỗi ngày đều được ăn no.”

“Chính là như vậy sao?” Hidemoto nhịn không được cúi đầu cười.

“Như vậy về sau đói bụng đi đến Keikain gia, mỗi ngày ta sẽ cho ngươi đều được ăn no .”

Keikain Hidemoto đứng dậy đi đến trước bàn, vẽ một trương phù [5] đưa cho Kính Hinh.

[5] Trương phù: hình nhân bằng giấy

“Đây là ‘Shikigami’ [6], chính là lúc ta vừa mới mang ngươi đi ra, Shikigami có thể biến thành bộ dáng của ngươi thay ngươi ngây ngốc trong phòng. Nó có thể thay thế ngươi ở lại trong Thành chủ Phủ đệ. Sau đó thừa dịp ta phái thức thần đem xe đi đón ngươi là có thể đến Keikain gia ăn cơm.” Hắn đối nàng mỉm cười, âm thanh từ tính lộ ra con người ôn nhu.

[6] Shikikami – Một dạng Shikigami có thể thay đổi hình dạng.

“Còn muốn thêm cái gì?”

“Có thể phiền toái ngươi chế tạo ra cho ta một cây đao sao? Đao dùng để chém giết Youkai hay Ayakashi [7].” Kính Hinh nghiêng đầu đối Hidemoto nhẹ nhàng cười.

[7] Ayakashi: Thỉnh thoảng thì từ “Ayakashi” được sử dụng thay cho “Youkai”, nhưng hai từ có thể thay thế cho nhau. Trong Arc nói về quá khứ, từ đầu tiên được sử dụng phổ biến hơn, trái ngược lại ở thời đại hiện nay, từ thứ hai lại thông dụng hơn. Trong Series, “Ayakashi” còn sữ dụng là một chữ để đọc thay thế cho Hán tự đầu tiên của từ “Youkai” (妖 – yêu).

“Tánh mạng của ta, ta muốn dùng chính bàn tay của mình tự mình bảo hộ mới là kiên định.”

“Trách không được vì sao ngươi không muốn tuyệt thế mỹ mạo, bởi vì linh hồn Kính Hinh so tuyệt thế mĩ mạo còn tuyệt hơn thế nhiều.”

Hidemoto lộ ra một tia cười nhàn nhạt, sườn mặt tuấn mỹ mang theo một hơi thở nhẹ nhàng mà phô trương.

“Thật sự là cám ơn ngươi đã khích lệ, sau khi đệ đệ ngươi trở về…” khóe miệng Kính Hinh lộ ra nụ cười, dung nhan khuynh thành lộ ra mềm mại. Mà nụ cười mềm mại đáng yêu này làm cho Hidemoto cảm thấy lạnh cả sóng lưng.

“…Ta cần phải làm cho hắn thấy một mất một còn.”

“Đó là đương nhiên……”

Hidemoto cân nhắc vì nàng tạo ra bả đao kia. Bả đao chuyên dùng để chém yêu đi, bằng không tánh mạng đệ đệ nhà hắn khó mà giữ a.

“Đừng lo lắng, ta sẽ không đối với đệ đệ ngươi làm cái gì. Cho dù cảm xúc có thể không khống chế được, không cẩn thận làm nguy hại đến hắn…”

Kính Hinh ôn nhu cười: “…Ta sẽ lập tức dùng năng lực chữa trị của ta, chữa khỏi cho hắn.”

“Đã phạm tội về sau còn muốn hủy diệt hành vi phạm tội sao? Này, ngươi quả thật đúng là một công chúa điện hạ khủng bố.” Keikain Hidemoto cười nói.

“Hiện tại nên đưa công chúa điện hạ trở về, còn điểm tâm thì cứ mang về ăn đi.”

“Điểm tâm?!” Kính Hinh hai mắt sáng ngời, lộ ra ngón tay cái nói.

“Keikain Hidemoto, ngươi quả nhiên là một người tốt.”

“Loại xưng hô này quả thật mới lạ. Bảo ta Hidemoto thì tốt rồi, về sau thỉnh nhiều hơn chỉ giáo, Tiểu Hinh.”

“…… Bảo ta A Hinh đi. Cảm ơn ngươi, Hidemoto.”

Cứ như vậy Kính Hinh kết giao được với người bằng hữu đầu tiên, người đó chính là – chùm đầu xỏ đã hại nàng xuyên không đến thế giới này, tên là Keikain Hidemoto, là một âm dương sư rất lợi hại. Bởi vì có hắn trợ giúp, cuộc sống xuyên không của nàng chính thức mở màn……









Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Totoro yuki
     

Có bài mới 13.07.2014, 14:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57084 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Đồng nhân Nurarihyon no Mago] Mê luyến - Lưu Ly Vi Lương - Điểm: 11
Chương 3: Nurarihyon



Edit+Beta: Lã Thiên Di

“Nếu không có ngươi trợ giúp, ta căn bản là không thể đi ra khỏi Thành chủ Phủ đệ.” Kính Hinh giơ trong tay lên thần chú của ‘Shikigami’.

“Này, ta vẫn còn dư, cho ngươi đấy.”

Kính Hinh muốn rời khỏi Thành chủ Phủ đệ thì phải có ‘Shikikami’ thay thế nàng ở lại trong phòng. Hidemoto còn mạo hiểm phái tới một yêu quái kéo xe ‘Gisha’ [1] màu đen tới đón nàng. Tựa hồ như người thường nhìn cũng không thấy cái xe kia. Cho nên nàng mỗi lần đi ra ngoài đều ngồi trên kia chiếc xe yêu đến Keikain gia. Sau đó được cái yêu quái hỏa diễm kia đem về đến nơi, Kính Hinh bắt đầu gọi nó là – “yêu quái xe.”

[1] Gisha: Một con bò mộng kéo xe.

“Ngươi một mình đi ra khỏi thành chủ phủ đệ rất nguy hiểm nga.” Hidemoto cười trả lời, sau đó đem đao dựa theo yêu cầu của nàng mà tạo ra, đặt ở nàng trước mặt.

“Đây là đao thần do ngươi yêu cầu làm ra.”

“Đao thần?”

Kính Hinh trong tay cầm phù chú đặt ở một bên, lấy tay nhẹ nhàng mơn trớn vỏ đao hắc vàng óng ánh, mỉm cười nói: “Vỏ đao làm rất xinh đẹp thôi, ngươi vất vả rồi.”

“Đây chính là do ta tự tay làm, đối phó với đám yêu quái sẽ có hiệu quả.” Hidemoto cười tủm tỉm trả lời, liếc mắt xem phù chú ‘thế thân thức thần’ bên cạnh bị Kính Hinh đặt ở trên đất.

“Thủ vệ của Thành chủ Phủ đệ nhiều lắm, chỉ có ‘Shikigami’. Ngươi quả thật không thể tự do xuất nhập Phủ đệ đâu.”

Ôm đao thần, Kính Hinh lười biếng nằm sạp trên nền, nhìn trần nhà nói: “Chính là như vậy a. Hoàn toàn không có tự do đâu, thật sự là cuộc sống nhàm chán.”

“Thật sự là một người không để đến ý hình tượng ‘công chúa điện hạ’ a.” Hidemoto ngồi ở bên người Kính Hinh cười, thấp giọng nói.

“Ngươi muốn tự do xuất nhập Thành chủ Phủ đệ có chút khó khăn, dù sao có nhiều thủ vệ như vậy. Cho dù có thức thần, ngươi cũng vô pháp sử dụng.”

“Ta biết, bất quá kỳ thật như vậy cũng tốt.” Kính Hinh vuốt bụng chính mình, nghiêng đầu đối Hidemoto cười.

“Chỉ cần mỗi ngày có thể tới nơi này ăn no là được rồi a ~. Hôm nay sushi ăn ngon lắm.”

Nhìn người thiếu nữ trước mắt nở nụ cười tỏa sáng, Hidemoto cảm thấy hơi rung động. Hơi dời ánh mắt, mỉm cười nói: “A, nhìn ra được ngươi thật thích, ăn được so bình thường còn muốn nhiều đâu.”

“Đa tạ vì bữa ăn, đao cũng đã lấy, hôm nay ta cũng nên trở về thôi.” Kính Hinh sửa sang kimônô lại một chút, nghiêng đầu cười.

“Bằng không nếu Koremitsu phát hiện ra lại tìm ngươi lải nhải cho coi.”

Keikan Koremitsu là ca ca của Hidemoto, hiện tại đảm nhiệm chức vụ là thủ vệ của Kính Hinh. Có vài lần Kính Hinh chạy tới ăn cơm bị hắn phát hiện, hắn đều sẽ đều tìm Hidemoto lải nhải một chút. Chính là mỗi lần như vậy Hidemoto đều coi như là gió thổi qua tai.

“A Hinh, nếu có thể tự do xuất nhập Thành chủ Phủ đệ ngươi muốn đi nơi nào?”

“……” Kính Hinh sửng sốt, sau khi nàng đến thế giới này, luôn luôn đều ở trong gian phòng nhỏ kia. Sau khi quen biết Hidemoto, phạm vi hoạt động đã mở rộng đến Keikain gia.

“Địa phương đi muốn nhất, vẫn chính là nhà ngươi.”

“Thật sự là bốc đồng công chúa điện hạ.”

Kính Hinh nhún vai, kỳ thật đối với nàng không ôm cái hi vọng trở về. Cho nên tới bây giờ nàng không hỏi Hidemoto — có hay không tìm được phương pháp giúp nàng trở về. Nhưng chính bản thân mình lại diệt sạch ý niệm trong lòng.

“Ta phải trở về.”

Hắn kéo lấy vạt áo kimônô của nàng, khóe miệng giơ lên nói: “Không được. Ngươi còn chưa có trả lời vấn đề ta hỏi, công chúa điện hạ.”

Vạt áo bị kéo lấy, Kính Hinh chỉ có thể dừng bước chân lại quay đầu nhìn về phía Hidemoto. Tuy rằng nàng đối với thế giới này không có gì hứng thú. Nhưng là không thể cự tuyệt ý tốt của hắn, hắn là bằng hữu đầu tiên của nàng, cũng là người duy nhất trong thế giới này sẵn lòng giúp đỡ nàng.

Nàng nhoẻn miệng cười với hắn: “Ta cũng không biết trong thành trấn này có nơi nào thú vị, ngươi hãy thu thập một chút thông tin sau đó nói với ta, những nơi có đồ ăn phải ưu tiên a. Đúng rồi, Hidemoto, ta muốn ăn kẹo, ngày mai có thể chuẩn bị kẹo cho ta không?” Nói xong hai mắt nàng sáng ngời, tràn ngập mong chờ nhìn hắn.

“Được, ta sẽ chuẩn bị kẹo cho ngươi.”

Nghe được câu trả lời của Hidemoto, Kính Hinh lộ ra nụ cười thỏa mãn rồi giật lại vạt áo bị Hidemoto nắm giữ. Hướng ra ngoài cửa mà đi, ‘Gisha’ là đang chờ nàng.

“……”

Hidemoto ngốc lăng xem lòng bàn tay chính mình trống trơn, giật giật khóe miệng nở ra một chút cười đạm. Nhìn linh hồn tỏa sáng cùng dung nhan khuynh thành, thực là không thể tổ hợp đâu.

Hidemoto chậm rãi đứng dậy, đẩy cửa phòng. Đập vào trong mắt hắn là bầu trời bị nhiễm ánh dương hồng, tà dương lộ ra nhàn nhạt hào quang đỏ như máu. Vừa rồi nụ cười của nàng cùng với bầu trời hòa quyện vào nhau khiến cho dung nhan khuynh thành nhu hòa mà mỏng manh kia hiện ra một vẻ đẹp khiến cho người ta phải thất thần. Khiến cho nàng ấy không thuộc trần thế. Bóng lưng nàng vô cùng cô đơn và tịch mịch.

Linh hồn của nàng quả thật không thuộc loại thế giới này.

Tuy rằng nàng không nói, nhưng là hắn biết, nàng chính liều mạng muốn thoát khỏi thế giới này, giãy dụa suy nghĩ phải rời khỏi nơi này. Chính là như vậy Kính Hinh mới làm hắn cảm thấy rất thú vị, có thể hấp dẫn được ánh mắt của hắn.

Gần đây Ayakashi càng ngày càng không an phận, vu nữ, trẻ con còn có nhóm công chúa có linh lực, tim của những người này toàn bộ đều trở thành mục tiêu của yêu quái. Cho nên hắn không thể tùy tiện nói cho nàng phương thức rời khỏi Thành chủ Phủ đệ, Nàng đúng là một người thông minh, hắn không nói, nàng cho tới bây giờ cũng sẽ không hỏi.

“Nếu ngươi đi một mình có thể sẽ rất nguy hiểm, A Hinh.”

Nếu nàng ly khai  khỏi tầm mắt của hắn, hắn không thể chắc chắn được sự an toàn của nàng. Tuy có chút phiền toái, nhưng hắn đã thu thập được rất nhiều nơi thú vị đợi khi có dịp hắn sẽ dẫn nàng đi. Keikain gia đủ khả năng bồi thường cho Kính Hinh.

“Thức thần.”

Nghe được Hidemoto kêu gọi, nữ oa nhi cùng nam oa nhi thức thần hiện thân trước mặt hắn, mặt Hidemoto nổi lên một tia ôn nhu mềm mại nói: “Thành trấn lí tựa hồ có một cửa hàng làm kẹo ngon lắm, cái kẹo Kompeito [2] kia hình như rất được hoan nghênh. Ngày mai đem đến cho A Hinh nếm thử đi.”



[2] Kompeito: Những viên có gai này được gọi là kompeito (コンペイ糖 hoặc 金平糖), có lẽ bạn đã từng nhìn thấy thứ này ở một số manga và anime. Chúng chỉ đơn giản là những viên kẹo có màu, nhưng khi ăn thì cảm giác rất tuyệt.

Kính Hinh đứng ở đình viện nhìn chăm chú vào bầu trời đêm thâm thúy mà cao xa. Đại khái bởi vì nơi này là cổ đại, không có ô nhiễm môi trường nên khi nhìn trên bầu trời đêm đầy những ngôi sao xinh đẹp lộng lẫy làm cho Kính Hinh không nỡ dời ánh mắt.

Trong tay áo nàng lấy ra một quả quýt, quýt này hôm nay là từ Keikain gia mang về. Tuy kimônô này rườm rà khiến cho nàng khó có thể hành động nhưng tay áo rất lớn, có thể mang được rất nhiều đồ ăn nha. Nàng thích nhất điểm này ở kimônô.

Sáng hôm sau

Nàng bị mất ngủ. Là vì tối hôm qua nhìn thấy người dân ở trước cửa phủ đệ có quỳ gối đến tìm nàng xin chữa bệnh nhưng lại bị thị vệ đánh đuổi. Nàng vì muốn trợ giúp bọn họ nên đã thức trắng suốt đêm, chính vì linh hồn nàng dung hợp với ‘YouHime’ nên trong thâm tâm cũng không đành lòng nhìn bọn họ như vậy.

Hôm nay đáng lẽ nàng sẽ cùng Hidemoto đi ra ngoài tham quan thành trấn. Nhưng lý trí nói nàng không cần đi vì hiện tại nàng đang là mục tiêu của yêu quái. Hơn nữa nếu ‘YouHime’ cứ như vậy nghênh ngang xuất hiện tại thành trấn, nhất định sẽ thật phiền toái.

Kính Hinh không thể nghi ngờ chính là một người lạnh lung. Bởi vì khi suy xét cùng phân tích nàng đều luôn bỏ qua mặt tình cảm cùng lý trí của mình.

Nhưng nếu cứ tiếp tục nghĩ biện pháp, nàng nhất định sẽ mất ngủ dài dài. Năng lực chữa trị muốn dùng như thế nào, Kính Hinh cũng không có nghĩ tới.

Hiện tại ý nghĩ dùng năng lực để cứu trợ dân chúng của ‘YouHime’, nàng không phản đối. Bởi vì nàng hiện tại chính là YouHime, YouHime cũng chính là nàng, linh hồn của hai người đã hoàn toàn dung hợp .

Ngày mai nàng nên đi với Hidemoto một chút đi, muốn nhìn xem Thành Trấn Lí là nơi như thế nào. Thành Trấn Lí có lẽ sẽ có rất nhiều đồ ăn vặt mà nàng chưa từng được ăn, có thể nàng sẽ đi mua một ít đồ ăn vặt sau đó đi đến một nơi nào đó trị liệu người dân bị thương.

Nhắc tới đồ ăn. Nàng rất muốn ăn khoai tây chiên nha, socola có mùi vị như thế nào nàng cũng đã quên, nếu quả quýt trong tay có thể biến thành kẹo que vị quýt thì thật tốt. A, còn nữa những đồ ăn mà ba ba làm như lẩu hải sản, cánh gà, sườn kho tàu……

“Thật xinh đẹp làm sao.”

Trong phòng đột nhiên truyền ra một giọng nam ái muội, làm cho đầu óc của Kính Hinh đang suy nghĩ phải giật mình. Trong tay cầm sẵn đao thần giấu trong kimônô.

“Khuôn mặt trầm tư, phất phảng phiền muộn. Quả là tuyệt đẹp trong một đêm trăng sáng.”

“Bị bắt đến thế giới không có khoa học. Trừ bỏ thời gian ăn và ngủ, ta đều luôn thật buồn a!”

Hơi giật mình, Kính Hinh rút đao thần giấu ở sau lưng. Ánh nến mờ ảo bao trùm khuôn mặt tuấn mỹ của nam tử. Khóe môi hắn giơ lên, tươi cười mang theo ái muội không rõ tà khí. Ánh mắt lộ ra một cỗ kiêu ngạo không kềm chế được.

“Ai? Tú……”

Vốn cũng muốn hỏi có phải hay không Hidemoto phái ngươi tới. Nhưng là giây tiếp theo cái tên nam nhân kia trong tầm mắt nàng đã biến mất, thân thể nàng từ phía sau bị hắn nhẹ nhàng ôm lấy.

Hắn một tay nắm trụ cánh tay nàng, hạn chế mọi hành động của nàng, một tay nhẹ nhàng xoa cằm nàng. Đầu nàng tựa vào khuôn ngực lõa của hắn. Hắn cúi đầu tới gần gương mặt nàng, lộ ra nụ cười tà mị, thanh âm mang theo một cỗ yêu nghiệt: “Đúng như lời đồn thổi, vẻ đẹp của nàng quả là không ai sánh bằng.”

“……”

Kính Hinh ngây người, nàng chưa bao giờ tiếp xúc với một người nam nhân gần tới như thế. Mà khuôn mặt nàng tràn ngập hơi thở của hắn làm cho đầu óc Kính Hinh dừng lại trong nháy mắt. Hô hấp nóng rực của hắn phất phảng qua gương mặt nàng, nàng nghe thấy hắn dùng thanh âm trầm thấp mê người mà nói: “Ta muốn có nàng.”

“Nguyên lai là một kẻ lưu manh a!”

Kính Hinh lạnh lùng cười, ánh trăng đem khuôn mặt tuyệt sắc của nàng phủ trên một tầng thanh linh quang mang. Thừa dịp hắn ngây người, nàng cầm trong tay đao thần hường tới hắn mà chem. Hắn dễ dàng tránh được, tươi cười tà khí nói.

“Tưởng đâu là một vị công chúa nhu nhược, này thật đúng là……”

“Nhu nhược? Không cần ngươi tùy tiện xem nhẹ nữ nhân.” Kính Hinh nhanh chóng đem đao thần đổi sang tay khác, hướng Nura Rihyon chém tới. Lưỡi dao sắc bén hạ cánh ở trên cánh tay hắn.

Xem cánh tay chính mình bị thương, hắn tươi cười yêu dã thảnh thơi nói: “Quả nhiên thật không thể xem nhẹ bề ngoài nhu nhược của công chúa điện hạ đâu.” Giây tiếp theo miệng vết thương trên cánh tay vỡ ra, chú phù màu đen cùng máu theo miệng vết thương bật ra, Nura Rihyon ngây ngẩn cả người.

“Này uy, kia là đao thần sao?”

“……”

Kính Hinh cũng ngây ngẩn cả người. Máu nhiễm đỏ cả vạt áo kimônô của nàng. Nàng là lần đầu tiên dùng bả đao này, tay hắn bị chú phù màu đen làm cho máu ngày càng thoát ra. Mặc kệ hắn tìm đến nàng là cái mục đích gì, nàng cũng không muốn trong phòng ngủ chính mình có một khối thi thể.

“Ngươi là một Ayakashi đi……”

dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, Kính Hinh hướng Rihyon nói. Trong tay áo lấy ra vài chú phù, sau đó toàn bộ đều dán trên người hắn.

“Để ta đem ngươi giao cho Koremitsu xử lý.”

Nói xong, tay nàng nắm đao để ở cổ hắn. Tay kia thì dung khăn hướng hắn bịt miệng vết thương trên cánh tay.

Chú phù trên người hắn kỳ thật hoàn toàn không có hiệu quả, nhưng Rihyon vẫn như cũ vẫn không nhúc nhích ngồi ở chỗ kia. Thật giống như bị chú phù giữ lại, hắn muốn nhìn xem công chúa điện hạ này đến cùng là muốn làm gì?

Nàng phòng bị dùng đao để ở hắn cổ. Bộ dáng cảnh giác kia làm cho Rihyon cảm thấy thật đáng yêu. Hắn nhịn không được lộ ra mỉm cười.

“Vì phòng ngừa ngươi đổ máu quá nhiều, ta giúp ngươi chữa trị vết thương. Đừng có mà giở trò, bằng không có khả năng ta sẽ động thủ ở trên cổ ngươi.”

Rihyon cười nhẹ, không nói gì. Làm vậy cũng vô ích, phương pháp cầm máu thông thường không thể trị liệu vết thương do ‘đao thần’ làm ra. Miệng vết thương đau đớn đột nhiên biến mất, Rihyon cúi đầu nhìn cánh tay bị thương của mình. Trong lòng bàn tay nàng tỏa ra ánh sáng ấm áp đem miệng vết thương chậm rãi khép lại.

“Nên lưu lại vết sẹo cho ngươi nhớ, không cần nửa đêm tùy tùy tiện tiện chạy đến khuê phòng nữ tử đùa giỡn giở trò lưu manh.”

Rihyon vốn là đang kinh ngạc về năng lực thần kỳ của nàng. Nghe được lời nói tiếp theo của nàng, khóe miệng hắn hơi co giật một chút.

Nhìn đến miệng vết thương trên cánh tay hắn khép lại. Nàng lập tức cùng hắn duy trì khoảng cách. Nhưng là vẫn như cũ dùng đao để ở trên cổ hắn, dung nhan tuyệt sắc khuynh thành kia tràn ngập phòng bị.

Biểu cảm nàng cao ngạo mà lạnh lùng nhìn chăm chú vào hắn. Cặp mắt kia chớp động tỏa ra hào quang làm hắn tim đập nhanh, hắn nghe thấy nàng nhỏ giọng nói: “Hidemoto cấp chú phù quả nhiên là hiệu quả, hắn thật sự vẫn không nhúc nhích đâu.”

Hidemoto? Cái tên quen thuộc này làm cho mắt Rihyon vòng vo đảo mấy vòng, chú phù đó là do Keikain Hidemoto cho nàng sao? Loại xưng hô thân mật này làm cho hắn cảm thấy không vui. Bởi vì hắn hình như đối với vị công chúa điện hạ này ‘nhất kiến chung tình’.

“YouHime-Sama, ngài không có việc gì đi.”

Cửa truyền đến âm thanh của Keikan Koremitsu, Kính Hinh nghiêng đầu cười với Nura Rihyon nói.

“Đề ta đem ngươi giao cho Koremitsu……”

“Nurarihyon.”

Kính Hinh cho rằng Rihyon không thể động đậy thì đột nhiên hắn đứng dậy tới gần gương mặt nàng. Dùng ngón tay lấy một lọn tóc của nàng nhẹ nhàng đặt ở trên môi.

“Đó là tên mọi người gọi ta. Ta sẽ còn lại đến, công chúa của ta.”

Kính Hinh hơi trừng lớn mắt. Cái tên nam nhân mới tự xưng là Nurarihyon kia mới đây đã không thấy, chỉ còn lại âm thanh lo lắng của Keikan Koremitsu ở hướng cửa.

“Ta không sao.”

Kính Hinh mở miệng nói với Keikan Koremitsu.

Nàng xoay người nhặt vỏ đao trên đất lên, nhìn chú phù bị phân tán. Cái tên Ayakashi kia thế nhưng còn nói với nàng là sẽ gặp lại?

Hắn thoạt nhìn không giống như là tới lấy tim của nàng. Thời điểm nàng dùng năng lực chữa trị, ánh mắt của hắn vô cùng ngạc nhiên, tựa hồ cũng không phải vì năng lực của nàng mà đến. Sẽ không đơn thuần là lưu manh đến đùa giỡn đi?








Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Totoro yuki
     
Có bài mới 13.07.2014, 15:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57084 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Đồng nhân Nurarihyon no Mago] Mê luyến - Lưu Ly Vi Lương - Điểm: 11
Chương 4: Tự do



Edit+Beta: Lã Thiên Di

Kính Hinh nhìn thị nữ đem bữa sáng mang đi, nhịn không được liền thở dài. Ngày hôm qua, vào cái thời điểm “chết tiệt” kia nàng không tài nào ngủ được, không bao lâu sau thì đã bị thị nữ đánh thức để dậy ăn sáng.

Hôm nay, Gisha tới đón nàng đi Keikain gia còn chưa có đến, Kính Hinh cũng đã đem ‘Shikigami’ chuẩn bị tốt. Vì hôm nay chuẩn bị cùng Hidemoto cùng đi ra ngoài nên nàng chỉ khoác lên mình một bộ kimônô đơn giản màu xanh nhạt.

Mặc dù bộ kimônô này cùng với bộ kimônô thường ngày nàng hay mặc cũng không khác là bao nhiêu. Nhưng đối với ‘YouHime’ mà nói, đây chính là bộ đơn giản nhất rồi.

“Cái kia là ‘Shikikami’ của Keikain gia đi.”

Giọng nam yêu mị vang lên làm cho Kính Hinh sửng sốt. Nàng xoay người nhìn đến cái kẻ đêm qua tự xưng là ‘Nurarihyon’ kia. Hắn chính là đang dựa ở cạnh cửa “tựa tiếu phi tiếu” [1] xem ‘thế thân thức thần.’

[1] Tựa tiếu phi tiếu: khuôn mặt tựa hồ cười như không cười

“Ngươi thật sự lại tới nữa, nhưng vẫn còn là ban ngày……”

Kính Hinh chớp chớp mắt. Trong tay áo nắm giữ đao thần, lưỡi dao hơi phát ra ánh sáng lạnh.

“Ngày hôm qua một chút giáo huấn của ta đều không đủ sao?”

“Đương nhiên là đủ nha. Nàng xem, hiện tại ta không phải cùng nàng duy trì khoảng cách sao.” Tròng mắt màu vàng của Rihyon tránh qua một tia mị nhân quang mang.

“Ta đã biết, nàng là một công chúa điện hạ không dễ trêu chọc.”

Kính Hinh vẫn như cũ không có thả lỏng cảnh giác, lên tiếng chất vấn: “Sau đó thì sao, ngươi đến tìm ta đến cùng là có chuyện gì?”

Rihyon nhàn nhã ngồi xuống, lấy tay chống cằm, tươi cười ái muội không rõ nói: “Công chúa điện hạ, nên nói như thế nào nhỉ, ta là vì cái gì đến tìm nàng?”

“Ta đoán ngươi tới là để bị ăn đập.”

Kính Hinh nghiêng đầu cười, thừa dịp Rihyon thất thần, nàng huy đao hướng bờ vai của hắn: “Hi vọng là ta đoán không sai, nếu đúng là như vậy thì ta có thể thỏa mãn ngươi……”

“Công chúa điện hạ đối với ta cười như vậy, ta hoàn toàn chống cự không nổi đâu.”

Rihyon ngoéo khóe môi, tránh né đao Kính Hinh đâm đến. Thân thủ chế trụ cánh tay của nàng, đem nàng ôm vào trong lòng, ở bên tai nàng thấp giọng nói.

“Bởi vì ta hoàn toàn đã bị nàng mê hoặc.”

“……”

Mắt Kính Hinh đảo mấy vòng, tựa sát vào thân thể Rihyon cắn một phát vào vai hắn. Nhưng hắn lại nhân cơ hội thuận thế nhanh chóng ôm nàng vào lòng, ngón tay hắn xuyên qua từng kẽ tóc của nàng.

“Vốn là muốn cùng công chúa điện hạ bảo trì khoảng cách, nhưng hiện tại nàng lại nhào bổ vào trong lòng ta đâu.”

Mặt Kính Hinh không biểu cảm nhìn về phía hắn, đôi mắt yêu mị đó có thể làm cho trái tim nhỏ bé của mọi nữ nhân động tâm vì hắn, Kính Hinh dời ánh mắt.

“Ta đã dùng hết sức để cắn ngươi. Chẳng lẽ căn bản là do da ngươi quá dày nên không hề cảm thấy đau?”

“Rất đau nha, nhưng so với việc không được nhìn thấy nàng, cơn đau ấy không là gì cả.”

Hắn giơ khóe môi lên, dùng ngón tay vuốt vuốt tóc nàng, giọng nói từ tính mang theo yêu mị đến tận xương.

“Tiểu Hinh, ngươi cắn thật sự đau. Có thể giúp ta trị liệu một chút đi?”

Âm thanh yêu mị cùng đôi mắt dụ hoặc kia làm cho trái tim bé nhỏ của Kính Hinh nhịn không được run rẩy, tên này thật sự là yêu nghiệt mà. Ở gần hắn như vậy thật sự là rất nguy hiểm nhưng mà vừa rồi hắn mới gọi nàng là… Kính Hinh trừng lớn mắt hỏi: “Ngươi vừa rồi làm sao mà biết tên của ta……”

Bộ dáng kinh ngạc của nàng tựa hồ lấy lòng hắn, hắn cười nhẹ trả lời: “Ngày hôm qua ta vừa mới ghé thăm Keikain gia.”

“Ghé thăm Keikain gia?!”

Kính Hinh ngây dại, Keikain gia là một gia tộc chuyên diệt trừ yêu quái. Hắn lại là yêu quái, theo hiểu biết của nàng bọn họ hẳn là kẻ thù đi. Hắn thế nào lại có thể sử dụng giọng điệu vân đạm phong khinh [2] như vậy nói vừa mới ghé thăm Keikain gia.

[2] Vân đạm phong kinh: nhẹ nhàng bình thản

“Thật kinh ngạc sao?”

Rihyon bế ngang Kính Hinh, liếc mắt nhìn ở trong đình viện một cái yêu xe tới đón nàng đi Keikain gia, thấp giọng nói: “Công chúa điện hạ, ta không muốn nàng rời khỏi ta, cũng không muốn cho nàng đi đến chỗ của Hidemoto, cho nên hôm nay chúng ta cùng nhau ra ngoài đi?”

Tuy rằng hỏi nàng nhưng hắn tựa hồ hoàn toàn không cho nàng trả lời, trực tiếp ôm nàng lướt qua yêu xe, nhảy ra khỏi Thành chủ Phủ đệ.

Hắn ôm nàng đi ngang trước mặt bọn thị vệ nhưng dường như bọn họ không có nhìn thấy nàng và hắn, bọn họ tiếp tục đứng ở trước cửa phòng nàng nói chuyện. Nàng thậm chí còn nhìn đến Keikan Dono vừa mới tiến vào thành. Nàng la lên gọi tên hắn, hắn lại dường như không có nghe thấy cứ tiếp tục nhìn không chớp mắt đi vào phủ đệ.

“Đây là cửa chính mà?”

Kính Hinh bất khả tư nghị [3] trừng lớn mắt, khóe môi Rihyon gợi lên, tươi cười nói lời yêu dị không nên có.

[3] Bất khả tư nghị: nghĩa là “không thể nào suy nghĩ, bàn luận ra được”, vượt ngoài lí luận; câu này dùng để tả cái Tuyệt đối, chỉ có ai đạt giác ngộ mới biết. Cách gọi ngắn là “bất tư nghị”.

“Ta là từ cửa chính đi vào, đương nhiên muốn theo cửa chính rời đi.”

“Ngươi như vậy mà cũng có thể đùa giỡn.”

Khóe miệng Kính Hinh lộ ra một tia nhàn nhạt ý cười, nghiêng đầu nói: “Bất quá Keikain gia ngươi đều có thể xông vào, Thành chủ Phủ đệ đối với ngươi mà nói càng không có vấn đề gì.”

“Vừa mới nàng mới cười, có phải hay không cảm thấy ta rất tuấn tú?”

Hắn nhẹ nhàng giơ khóe miệng lên. Đem nàng đặt ở trên đất, Kính Hinh phát hiện bọn họ đã đứng ở trên đường thành trấn nhưng là người đi đường lui tới cùng với thị vệ giống nhau, dường như không cảm giác được bọn họ tồn tại.

“Thật là lợi hại, hoàn toàn cũng không bị phát hiện, lại là ban ngày nữa.” Âm thanh Kính Hinh tuy nhỏ, nhưng đối với Nura mà nói hắn đều có thể nghe đến. Hắn tươi cười sủng nịch xoa tóc nàng.

“Yêu quái vào ban ngày hành động thật ngạc nhiên sao? Nếu công chúa điện hạ đột nhiên xuất hiện tại trên đường mới càng làm người ta ngạc nhiên đi……”

“……”

Kính Hinh nhíu mày, cũng chính vì điều này mà nàng mới do dự không muốn đến thành trấn. Hôm nay vốn muốn cùng Hidemoto thương lượng một chút, nhưng thật không ngờ lại bị này cái tên này trực tiếp đưa đi.

“Thật sự lo lắng ?”

Rihyon nhịn không được ngoéo một cái khóe môi. Thân thủ tựa hồ lại muốn sờ đầu Kính Hinh một chút, nhưng còn chưa có đụng tới nàng đã bị Kính Hinh né tránh, Rihyon một mặt thất vọng thu tay, tươi cười yêu dã: “Yên tâm đi, cứ giao cho ‘Nurarihyon’ này. Ta sẽ không để cho bất luận kẻ nào phát hiện ra chúng ta .”

“Nurarihyon……”

Kính Hinh hơi nghiêng đầu nhìn về phía khuôn mặt tuấn mỹ của hắn. Hắn cảm giác được nàng đang nhìn hắn, quay đầu mỉm cười với nàng.

“Đúng vậy, đó là tên của một Ayakashi tự do. Nàng muốn tự do sao?”

“Nếu ta nói là ta ‘Muốn tự do’…”

Đôi mắt đen thuần của Kính Hinh nhìn thẳng vào đôi mắt màu vàng ấy. Đôi mắt trong suốt mà tinh thuần của nàng dường như đọc ý nghĩ của hắn, giơ khóe miệng lên lộ ra một tia quyến rũ.

“Kế tiếp ngươi sẽ nói ‘Ta chính là tự do, nàng chỉ cần ở lại bên người ta thì tốt rồi.’ đúng không?”

Rihyon sợ run một chút. Lập tức cười phá lên, thân thủ hoàn toàn nắm giữ eo nàng, ghé vào bên tai dùng âm thanh ái muội nói: “Hơi có một chút chút lệch lạc, ta chính là sẽ nói: ‘Ta chính là tự do, nàng có thể hoàn toàn chiếm giữ ta.’”

“……”

Kính Hinh trừng lớn mắt, trái tim nhịn không được ngày càng đập nhanh. Nàng lập tức cùng hắn duy trì khoảng cách, nam nhân này thật là Ayakashi tượng trưng cho tự do chứ không phải là yêu quái chuyên đi dụ hoặc nữ nhân sao?

“Nàng hẳn là lần đầu tiên đến thành trấn. Tiểu Hinh, nơi này ban đêm càng náo nhiệt nga.”

Rihyon coi như không có việc gì dắt Kính Hinh đi, Kính Hinh dùng sức tránh nhưng không thoát được, hắn nói: “Tiểu Hinh? Ta có thể xưng hô như vậy với nàng không?”

“Không được? À, mà tên của ngươi là gì?”

Hắn cười nhẹ nói: “Ta rất thích tên nàng, nhất là từ ‘Hinh’ [4]. Bởi vì lần đầu tiên khi nhìn thấy nàng tâm ta cũng đã……”

[4] Hinh: có nghĩa là mùi thơm tỏa ra (Di Di: ý anh ấy là đã bị mùi thơm của tỷ ấy “dụ dỗ” mất rồi ^^)

Kính Hinh không thể nhịn được nữa dùng đao kề vào cổ của Rihyon, sắc mặt âm trầm nói: “Im miệng, ngươi có thể thôi ngay việc nói những lời buồn nôn mà sắc mặt không thay đổi không?

“Những lời mà ta nói đều lời thật lòng a, Tiểu Hinh!”

Tên của nàng bị hắn niệm thành ý vị thâm trường [5], làm cho Kính Hinh nhịn không được lạnh lùng hướng hắng mà đánh.

[5] Ý vị thâm trường: ý nghĩa sâu xa.

“Ngươi đây là đang trêu đùa ta sao? Nurarihyon.”

“Nghe nàng nói như vậy ta cảm thấy thật thương tâm, những lời đó đều là thật lòng.” Rihyon một mặt thất vọng thở dài, xem sắc mặt nàng vẫn như cũ âm trầm, hắn nhẹ nhàng cười.

“ ‘Nurarihyon’ tên mà mọi người gọi ta. Tiểu Hinh, ta tên là Nura Rihyon, ta hi vọng nàng có thể gọi tên ta.”

“Nura Rihyon? Rihyon?”

Kính Hinh trong mắt nổi lên tia mỉm cười, khuôn mặt luôn trầm xuống nháy mắt lộ ra vẻ đẹp mắt, nàng cười nói: “Tên của ngươi thật thú vị.”

“Thú vị sao?”

Nhìn nàng tươi cười, hắn cũng nhịn không được nở nụ cười, ánh mắt yêu mị nổi lên nhàn nhạt ánh sáng nhu hòa. Thấp giọng nói: “Tên của ta có thể khiến cho nàng cười, thật sự là tốt quá.”

“……”

Kính Hinh hơi dời tầm mắt, đến bây giờ nàng cũng không hề biết đến cùng hắn tìm nàng là có mục đích gì. Nhưng mà nàng cảm giác được tên Ayakashi này đối nàng cũng không hề có ác ý.

Một Ayakashi có thể ở đi lại tự nhiên trong Keikain gia. Nếu hắn thật sự muốn lấy tim nàng thì nàng cũng không có khả năng sống sót đến bây giờ. Hắn đã đối với nàng không có ác ý, vậy thì nàng cũng không cần đối với hắn ôm ấp địch ý. Nhưng vẫn nên đề cao cảnh giác, nghĩ đến đây Kính Hinh nghiêng đầu đối Rihyon nói.

“Ta có thể gọi ngươi là ‘Nura’ không?”

Nura? Cách xưng hô thật lạnh nhạt nha, rõ ràng khi xưng hô với Keikain Hidemoto nàng đều thân mật gọi ‘Hidemoto’.

“Ân, có thể a, Tiểu Hinh trước hết tạm thời xưng hô như vậy đi.” Rihyon dung âm thanh mê hoặc lòng người mang theo nhợt nhạt ôn nhu.

Rihyon trong lòng tính toán, loại xưng hô linh tinh này chờ về sau đổi lại là được, trước hết cho nàng làm quen với cái họ ‘Nura’ này, bởi vì họ của hắn sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện trong tên của nàng.

“Nura. Nếu ta đứng ở bên cạnh ngươi chữa thương cho người dân thì cũng sẽ không bị phát hiện sao?”

“Nàng muốn dùng năng lực của mình chữa trị cho người dân sao?”

Rihyon ôn nhu sờ đầu nàng: “Đương nhiên là không có vấn đề gì, chỉ cần đứng ở bên cạnh ta, nàng có thể được tự do tự tại hơn nữa sẽ không chịu bất kì thương tích nào.”

“Lại nữa, sắc mặt không thay đổi nói toàn là những lời buồn nôn, đó là kỹ năng của ngươi sao?”

Kính Hinh nhịn không được thở dài, mở miệng nói: “Cái năng lực chữa trị kia nếu sử dụng tới thì sẽ làm hao phí thể lực của ta. Nhưng ta sẽ không vì vậy mà đứng đó nhìn bọn họ bị thương. Nên ta muốn vì bọn họ mà chữa trị. Ta chính là muốn dùng năng lực này cứu sống bọn họ vừa vặn lại có thể gặp được rất nhiều người.”

Rihyon sửng sốt, hắn đột nhiên nhớ tới đêm hôm qua đi tới Keikain gia gặp Hidemoto. Khi hắn nhắc tới ‘YouHime’, Hidemoto liền nói với hắn thân thể nàng là YouHime nhưng linh hồn thì không phải, đó là linh hồn của một nữ hài gọi là Kính Hinh. Nàng ấy không phải là người của thế giới này. Linh hồn của nàng cùng thế giới này không hợp nhau, loại này không hợp nhau mang theo một sắc thái độc đáo.

“Kính Hinh, nàng muốn tự do sao?”

Tuy rằng vấn đề này hắn vừa mới hỏi nàng nhưng giọng điệu lần này rõ ràng trịnh trọng [6] hơn, không hề ngả ngớn [7]. Nàng trầm tư một chút, mở miệng hỏi: “Ngươi nói tự do, là chỉ tự do xuất nhập Thành chủ Phủ đệ sao?”

[6] Trịnh trọng: biểu thị thái độ hết sức coi trọng điều mình đang nói.

[7] Ngả ngớn: Không nghiêm trang, không đứng đắn

“Là một cuộc sống tự do theo mong muốn của chính bản thân.”

Nghe được lời nói Rihyon, Kính Hinh nhẹ nhàng cười: “Ta hiện tại thoạt nhìn không hề có tự do sao? Mỗi ngày đều có thể được đi đến Hidemoto gia ăn cơm, như vậy đã là tốt lắm rồi. Hơn nữa cho dù có tự do, thế giới này cũng không có nơi mà ta muốn đi nhất.”

‘Hơn nữa cho dù có tự do, thế giới này cũng không có nơi mà ta muốn đi nhất.’

Nghe được lời nói của nàng, Rihyon liền ảm đạm, giữ chặt Kính Hinh lại. Nàng không suy nghĩ là nên đi nơi nào, là vì nàng đối với thế giới này không có gì hứng thú, thậm chí cũng không muốn đi tìm hiểu.

Nàng chính là một con người tự do. Vì vậy thế giới này không có gì có thể trói buộc nàng. Nếu có thể rời đi, nàng tuyệt đối không hề do dự.

Lần đầu khi hắn gặp nàng, ấn tượng đầu tiên chính là kinh ngạc.

Ngạc nhiên vì dung nhan tuyệt sắc khuynh thành kia.

Lần thứ hai chính là mê luyến.

Mê luyến khi nàng lấy đao kề vào cổ hắn, ánh mắt kia khi ấy lạnh lùng mà ngạo mạn,

Lần thứ ba chính là yêu.

Yêu thượng linh hồn độc nhất vô nhị của nàng

“Nura, ngươi siết tay ta rất đau a, ta nói gì đó đắc tội với ngươi sao?” Kính Hinh giọng điệu nhàn nhạt, liếc nhìn đến tay của mình bị hắn siết chặt.

“Thật có lỗi, mới vừa rồi ta thất thần.”

Hắn đem tay nàng đặt ở bên môi nhẹ nhàng mà thổi, Kính Hinh muốn rút tay lại, nhưng là hắn túm gắt gao. Nàng hơi nhíu mày một chút.

“Có thể buông tay ta ra không?”

“Không buông.” Rihyon tươi cười tà mị, không chút do dự trả lời.

“……”

Kính Hinh không nói gì nhìn hắn một cái, hắn đột nhiên gắt gao ôm nàng trong lòng, dung nhan tuấn mỹ yêu mị có vẻ dị thường nhu hòa, thấp giọng nói: “Ta đến là để bắt nàng đi……”

“Hả?”

Kính Hinh không hiểu hắn là đang nói cái gì, muốn đẩy hắn ra nhưng thân thể lại bị hắn gắt gao ôm lấy. Sau đó, hắn dùng âm thanh làm người ta say mê nói: “Sau đó là giữ chặt nàng ở lại bên cạnh ta… ”

“…… Nura, ngươi thật sự là một Ayakashi kỳ quái.” Kính Hinh nhẹ nhàng thở dài. Kỳ quái đến nỗi nàng hoàn toàn không thể lý giải.








Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Totoro yuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: auduonglamninh, Google Adsense [Bot], Hương Hyhy, Ninhngoan04082015, Nttragiang, rinhasama, thanhchuyen, yoona2014 và 209 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.