Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

 
Có bài mới 11.05.2015, 15:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20241 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 106/111) - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 107.

Editor: Linh

Triệu Thụy nghẹn nửa ngày, cuối cùng phun ra một câu không đầu không đuôi: “Dù sao ta chính là ăn chơi trác táng.”

Nữ tử hiển nhiên sửng sốt, không rõ hỏi lại: “Ngươi không phải sao?”

“Đúng đúng, ta chính là. Cho nên ta không dám si tâm vọng tưởng, cũng mời ngài ngàn vạn đừng chịu thiệt.” Triệu Thụy lửa nóng bốc lên ngay cả kính ngữ đều dùng tới.

“Triệu Thuy, ngươi nói hươu nói vượn gì vậy? Cái gì si tâm vọng tưởng? Cái gì chịu thiệt?” Nữ tử vẻ mặt tức giận, bám riết không tha truy vấn.

Triệu Thụy ngậm miệng lại, tính toán vòng qua nữ tử rời đi. Tự tôn của hắn không chấp nhận được tôn nghiêm của mình lại bị dẫm lên.

“Triệu Thụy, nam tử hán đại trượng phu, nói chuyện đừng chỉ nói một nửa. Ấp a ấp úng không thấy dọa người à?” Vươn tay ngăn lại Triệu Thụy, nữ tử không chấp nhận cho Triệu Thụy cứ như vậy chạy lấy người.

“Ta nói còn chưa đủ rõ ràng? Ta đây ăn chơi trác táng không dám si tâm tiểu thư thế gia như ngài.” Triệu Thụy tức giận, phất tay áo rời đi.

“Tiểu thư, Triệu công tử nói có phải là Đại cô gia không?” Tiểu nha hoàn nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy những lời này rất quen tai, nghĩ nửa ngày rốt cuộc nghĩ ra tiểu thư nàng từng phê phán Đại cô gia là ăn chơi trác táng.

Nữ tử nghe vậy trầm tư một hồi, nhanh nhẹn xoay người, thẳng đến sân Triệu phu nhân.

Khi Triệu Thụy biết được hôn kỳ đã định, tất cả đã không còn đường vãn hồi. Vô cùng tức giận liền hẹn Tiết Kỳ Văn ra uống rượu giải sầu. Đều nói say rượu phun lời thật, nghe Triệu Thụy thao thao bất tuyệt kể xong, Tiết Kỳ Văn bất đắc dĩ trợn trắng con ngươi. Chỉ dựa vào một câu nói không đầu không đuôi, Triệu Thụy liền tự động vơ vào, tránh xa. Hiểu lầm này hình như quá lớn chút. Ngẫm lại hành động của vị tiểu thư thế gia kia, Tiết Kỳ Văn xấu xa không chỉ ra, chỉ đứng ngoài xem.

Hai tháng sau, Triệu Thụy thành thân. Đêm động phòng hoa chúc, vén khăn voan lên, tân nương tử chớp chớp đôi mắt đẹp chống lại Triệu Thụy nửa vui nửa buồn: “Triệu Thụy, bản tiểu thư nguyện ý chịu thiệt.”

Cho đến bây giờ, Triệu Thụy nhắc đến nương tử nhà hắn luôn là bộ dáng muốn nói lại thôi, mọi người thấy đều buồn cười. Mặc dù như thế, khi nhắc tới nhi nữ thông gia, Triệu Thụy vẫn gắng tranh trước tiên.

Nghĩ vậy, Tiết U Nhiễm không thôi cười trộm: “Sở ngốc tử, chàng nói xem vạn nhận nương tử của Triệu đại ca sinh con trai thì làm sao bây giờ? Như vậy Tiểu Khiên vương và Tiểu Tễ vương, huynh ấy liền ngay cả một người đều không giành được rồi.”

Sở Lăng Húc buồn cười gõ đầu Tiết U Nhiễm: “Nàng muốn Tiểu Niệm nhà chúng ta cũng bị người nhớ thương sao?”

Tiết U Nhiễm tỉnh ngộ, vội vàng lắc đầu, trong lòng yên lặng cầu nguyện nương tử Triệu Thụy nhất định phải sinh nữ nhi.

Nhìn Sở Niệm ngủ say trong nôi và Sở Quân Ức ngược lại tự mình chơi đến bất diệc nhạc hồ ở một bên, Tiết U Nhiễm và Sở Lăng Húc thảnh thơi nói chuyện phiếm.

“Sở ngốc tử, Đại tẩu nói Hoàng hậu có thai rồi.” Tiết U Nhiễm đột nhiên thốt ra một câu.

“Thì tính sao?” Sở Lăng Húc lơ đễnh. Đối với chuyện có liên quan tới Tần Trạch Dật, hắn cũng không cảm thấy hứng thú.  

“Thái hậu hình như không thích Hoàng hậu, ngay cả Đại hoàng tử cũng bị đoạt đi.” Chuyện Tiết Tâm Lam bị tiễn bước Ám Nhất sớm đã bẩm báo, Sở Lăng Húc và Tiết U Nhiễm trong lòng hiểu nhưng không nói, hôm nay là lần đầu tiên đề cập tới.

“Tần Trạch Dật thích không được sao?” Sở Lăng Húc xoay người sang đùa Tiểu Quân Ức.

“Hả? Chàng nói Tần Trạch Dật thích Lạc Thấm Nhi?” Tiết U Nhiễm cảm thấy kinh ngạc. Mấy ngày trước Trưởng công chúa Đại tẩu khi nói đến chuyện Hoàng hậu có thai còn lộ ra cuộc đại tuyển sắp tới có không ít người mới sắp vào cung.

Sở Lăng Húc không lại nói chuyện. Ám vừa tới báo, Tần Trạch Dật đối Lạc Thấm Nhi hình như có điều bất động. Nhưng là nữ tử trên bức họa đặt trong ám thất trong ngự thư phòng của Tần Trạch Dật lại không phải Lạc Thấm Nhi. Nghĩ tới việc này, Sở Lăng Húc ánh mắt lạnh như hàn băng, bừng bừng lửa giận.

“Có điều cũng không khó hiểu. Lạc Thấm Nhi chẳng những mỹ mạo, khí thế càng sâu, cùng Tần Trạch Dật cũng xứng đôi.” Ở trong lòng Tiết U Nhiễm, Tần Trạch Dật sớm đã là người qua đường. Lúc này nhắc tới hắn và Lạc Thấm Nhi, cũng không e dè.

“Đại hoàng tử không có khả năng kế thừa đại thống. Nếu Hoàng hậu sinh được Hoàng tử, nhất định là Thái tử.” Tần Trạch Dật coi trọng Lạc Thấm Nhi là sau khi biết Lạc Thấm Nhi có thai, khác mắt tương đãi cũng không phải không có khả năng chính bởi vì hoàng tử trong bụng Lạc Thấm Nhi.

Tiết U Nhiễm sửng sốt. Chỉ là vì hoàng tử? Nghĩ lại, Tần Trạch Dật hình như cũng đúng là người như vậy. Không lại nghĩ nhiều, tiến lên trước cùng Sở Lăng Húc đùa Sở Quân Ưc.

Tâm tư của Tần Trạch Dật người ngoài không thể đoán được. Đại hoàng tử ở tẩm cung Hoàng hậu gần nửa tháng, Thái hậu tự mình đến đón người. Lúc đó Tần Trạch Dật cũng không ở đó, Lạc Thấm Nhi không cùng Thái hậu nổi lên tranh chấp, mặc cho Thái hậu ôm Tần Tử Huyền đang khóc rống không ngừng đi.

Ai cũng không ngờ lần ôm này chính là lần gặp nhau cuối cùng của Lạc Thấm Nhi và Tần Tử Huyền.

Mấy ngày sau, Tần Tử Huyền ở tẩm cung của Thái hậu chẩn ra bệnh thủy đậu. Sau khi Tần Trạch Dật biết được chuyện này liền kinh hãi, nghĩ Lạc Thấm Nhi có thai, hắn lựa chọn giấu giếm. Vì thế, Thái hậu và Tần Trạch Dật cũng không phô trương, chỉ đưa Tần Tử Huyền đến thiên điện.

Bệnh thủy đậu sẽ truyền nhiễm, người khác không dám tiếp cận, bên người Tần Tử Huyền chỉ còn lại hai tiểu nha đầu không tình nguyện tùy thân hầu hạ. Tần Tử Huyền liên tục khóc rống đổi lấy chính là cả phòng im lặng, thiên điện trống vắng, ánh nến ảm đạm, Tần Tử Huyền gắt gao mở to hai mắt, chờ mong nhìn cửa sổ khép chặt, trong lòng gọi tên Hoàng tổ mẫu, phụ hoàng, mẫu hậu...

Thái hậu tự mình mở miệng miễn Hoàng hậu thỉnh an, Lạc Thấm Nhi vẫn không để ý, theo lời không lại bước ra tẩm cung Hoàng hậu.

(Mình thấy Lạc Thấm Nhi ích kỉ quá, bo bo giữ mình, cái này trong cung là đúng. Nhưng dù sao TTH cũng được nuôi bên cạnh LTN một năm, dù không ở cùng nhưng ít ra cũng cho người nghe ngóng xem sao chứ, cái gì cũng không quan tâm. Edit đến đoạn này xót cho TTH quá, mình có con rồi nên nghĩ TTH không ai chăm sóc lại bực LTN. Hihi lảm nhảm tí mọi người thông cảm nha.)

Trong hoàng cung một mảnh yên tĩnh, trong lúc đó phảng phất như không còn khói thuốc súng, giương cung bạt kiếm. Mỗi ngày sáng sớm, Thái hậu sẽ vội vã dẫn theo nhóm cung nữ ma ma đến chủ trì đại tuyển tú nữ. Quý Như Nhã đi theo thụ sủng nhược kinh, đặt tất cả năng lực lên đại sự lấy được niềm vui của Thái hậu.

Tần Trạch Dật ngày ngày đều sẽ gọi Thái y đến hỏi bệnh tình của Đại hoàng tử, cũng càng ngày càng hỏng bét, thẳng đến thái y quỳ xuống đất dập đầu nhận tội. Tần Trạch Dật lật đỏ bàn học ở ngự thư phòng, đập bình me sứ xanh tốt nhất, chạy tới tẩm cung Thái hậu, cuối cùng dừng bước trước cửa sổ đóng chặt.

Trong phòng truyền đến tiếng khóc khàn khàn của đứa nhỏ, không vang dội bằng dĩ vãng, ngược lại mỏng manh như ảo giác. Dựa vào cây cột ngoài cửa, trái tim Tần Trạch Dật đau như bị kim đâm. Thật ra hắn cũng không thích đứa nhỏ này, bởi vì mẹ ruột hắn là Tiết Tâm Lam, càng bởi vì dì hắn là Tiết U Nhiễm. Đứa nhỏ này tồn tại thời thời khắc khắc nhắc nhở hắn đã từng phạm phải sai lầm. Bỏ quên U Nhiễm, lựa chọn Tiết Tâm Lam tâm địa độc ác, là vết bẩn cả đời hắn. Tiễn bước Tiết Tâm Lam chỉ là vì triệt để ý niệm của Tiết Tâm Lam. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới muốn đi quan tâm đứa nhỏ này, chỉ nghĩ đến sau này cho hắn làm một Vương gia nhàn tản là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ. Nhưng mà, ngay tại lúc này, cách một cánh cửa, đứa nhỏ này tùy thời đều có thể biến mất khỏi cõi đời này...

“Hoàng thương, sao ngươi có thể đứng ở đây?” Đuổi Quý Như Nhã a du nịnh hót đi, Thái hậu vừa bước vào cửa tẩm cung liền thấy Tần Trạch Dật đứng ngoài cửa phòng Tần Tử Huyền.

Phụ hoàng? Giọng Thái hậu quá lớn, Tần Tử Huyền trong phòng bị đánh thức, dùng hết khí lực của bản thân tiếp tục khóc rống lên.

Tần Trạch Dật định bước đi dừng chân lại, quay đầu liếc mắt nhìn cửa phòng đang đóng chặt.

“Người tới, đưa Hoàng thượng về cung.” Thái hậu quát lạnh một tiếng, gọi lí trí Tần Trạch Dật về.

Khó khăn xoay người, cùng với tiếng khóc khàn khàn, Tần Trạch Dật không lại quay đầu.

Nghe giọng hoàng tổ mẫu, nghe tiếng bước chân rời đi của phụ hoàng, nghe bên ngoài ồn ào chuyển thành yên tĩnh, con mắt Tần Tử Huyền tích đầy nước mắt, đè nén không bao giờ lại lên tiếng nữa.

Khi Ám Nhất truyền tin tức đến, Cây bút trong tay Sở Lăng Húc bị lệch, sổ sách trên bàn lập tức bị nhòe. Sở dĩ lại phái Ám Nhất lẻn vào cung, chỉ là vì giám thị hướng đi của Tần Trạch Dật mới đăng cơ, không lường được lại nhận được một bí mật như vậy. Suy nghĩ mãi, Sở Lăng Húc vẫn nói chuyện này cho Tiết U Nhiễm biết. Tần Tử Huyền không phải Tiết Tâm Lam, cho dù hắn có một người mẹ không đáng tin, nhưng cũng không đáng tội chết, lại càng không cần còn nhỏ tuổi đã thừa nhận nhiều lòng người ấm lạnh như vậy.

Nghe Sở Lăng Húc nói xong, Tiết U Nhiễm có một thoáng hoảng hốt, ánh mắt mê mang chống lại ánh mắt kiên định của Sở Lăng Húc, vừa mở miệng lại không biết nên nói cái gì.

“Đệ đệ.” Sở Quân Ức đang chơi ở một bên đột nhiên ngẩng đầu lên hô với Sở Lăng Húc và Tiết U Nhiễm.

“Tiểu Quân Ức muốn đệ đệ?” Tiết U Nhiễm ngồi xổm xuống, ôn hòa nhìn Sở Quân Ức.

“Đệ đệ, ngựa cao.” Sở Quân Ức giương cao khuôn mặt tươi cười, hai bàn tay nhỏ bé không có kết cấu vung lên.

“Tiểu Quân Ức muốn đệ đệ cưỡi ngựa cao với con?” Tiết U Nhiễm còn chưa hiểu rõ, Sở Lăng Húc đã hỗ trợ giải thích.

“Phụ thân, cưỡi ngựa cao.” Sở Quân Ức hướng Sở Lăng Húc vung tay, cười khanh khách.

Trái tim Tiết U Nhiễm không lý do đau xót, con ngươi nổi lên hơi nước. Tần Tử Huyền còn nhỏ hơn Tiểu Quân Ức hai tháng, một người bị nhốt trong cung điện sẽ sợ hãi thế nào. Tần Trạch Dật, dù là con trai ruột của ngươi, ngươi cũng có thể nhẫn tâm như vậy sao?

“U U, khi ta còn nhỏ cũng từng bị thủy đạu, là sư phụ đã cứu ta. Sư phụ nói qua, người từng bị bệnh thủy đậu sẽ không lại bị truyền nhiễm.” Ôm lấy Sở Quân Ức, Sở Lăng Húc thấp giọng nói.

“Thật vậy chăng?” Bệnh thủy đậu nguy hiểm Tiết U Nhiễm không phải không biết, không xác định hỏi.

“Thiên chân vạn xác.” Sở Lăng Húc gằn từng chữ, ắt phải làm Tiết U Nhiễm yên lòng.

“Chuyện này...” Tiết U Nhiễm vốn tưởng nói ra những lời này sẽ rất khó, sự thật lại dễ dàng nói ra, “cứu đứa nhỏ này.” Mặc kệ nàng và Tiết Tâm Lam đã từng có bao nhiêu ân oán cũng không thể thấy chết không cứu. Nàng hi vọng một ngày kia, nếu Tiểu Quân Ức và Tiểu Niệm gặp phải nguy hiểm, cũng có người vươn tay giúp đỡ. Mặc kệ người này là bạn, hay là địch...

Dường như đã sớm đoán được quyết định của Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc không có gì ngoài ý muốn, nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Đêm nay ta sẽ vào cung nhìn xem.”

Ban đêm, dưới trời đêm yên tĩnh, một bóng đen nhanh chóng xuyên qua hoàng cung thủ vệ sâm nghiêm. Chỉ chốc lát sau, lại có thêm một bóng đen nhảy ra từ trong cung, thuận lợi dẫn thêm một người đến tẩm cung Thái hậu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.05.2015, 09:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20241 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 108/111) - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108.

Editor: Linh

Sở Lăng Húc đẩy cửa phòng tiến vào, Ám Nhất canh giữ ở ngoài cửa. Trong phòng, mùi tanh tưởi thối rữa xông vào mũi, chăn đệm trên giường sớm biến vàng, vừa đến gần liền có thể ngửi thấy mùi khai của nước tiểu.

Thấy Tần Tử Huyền nằm trên giường không nhúc nhích, Sở Lăng Húc rốt cuộc nhịn không được ám hỏa trong lòng. Chỉ cần Tần Tử Huyền còn chưa chết, hắn chính là Đại hoàng tử của Tuyên quốc. Thái hậu không coi trọng, Tần Trạch Dật coi thường, ngay cả hai tiểu cung nữ cũng không dám dụng tâm chăm sóc. Vì sao các nàng không ngẫm lại nếu Tần Tử Huyền khỏi hẳn, các nàng cũng có thể gà chó lên trời? Thừa dịp không có người lừa trên gạt dưới trốn ra ngoài thì có tác dụng gì? Coi thân phận hiện tại của nhóm các nàng, một khi bị người khác nhìn thấy, trừ chết ra thì vẫn là chết. Hoàng cung, tất cả đều là mấy người tâm địa cứng rắn như sắt đá.

Dường như cảm giác được có người tiếp cận, Tần Tử Huyền mở đôi mắt nguyên bản linh động giờ này lại vô thần ra. Thủy đậu trên mặt bởi vì tay nhỏ bé cào loạn đã bị vỡ không ít, sợ là sẽ lưu lại dấu vết. Khuôn mặt hồng nhuận bởi vì thời gian dài không thấy ánh mặt trời có vẻ hết sức trắng bệch, người mấy ngày nay ăn ít cơm nên gầy yếu không thôi. Bé chỉ lẳng lặng nhìn Sở Lăng Húc chưa bao giờ nhìn thấy, không khóc không nháo, không kêu không gọi.

Quá nhiều ốm đau và bất lực làm đứa nhỏ này đã sớm buông tha cho đường sống, trước mắt Sở Lăng Húc hiện ra bộ dáng mập mạp đáng yêu của Tiểu Quân Ức. Trái tim tự nhận là cường ngạnh lúc này cứ như vậy sụp đổ trước Tần Tử Huyền bệnh nặng: “Thúc thúc gọi là Sở Lăng Húc, tiểu Tử Huyền nguyện ý để thúc thúc cứu ngươi sao?”

Tần Tử Huyền bất vi sở động, chậm rãi nhắm mắt lại. Không phải phụ hoàng, cũng không phải mẫu hậu....

Thấy bộ dáng này của Tần Tử Huyền, Sở Lăng Húc không lại tính toán khơi thông. Đi lên phía trước đặt lên mạch đập của Tần Tử Huyền, phát hiện tình huống của bé hỏng bét ngoài ý liệu của mọi người, vội vàng vươn tay dò xét trán bé. Thân mình Tần Tử Huyền rụt rụt, đầu giật giật lại không tránh né. Cảm giác mát mẻ từ trên trán truyền đến, từng chút thấm vào đáy lòng bé, thoải mái lại an tâm.

“Ngươi sốt rồi, phải lập tức trị liệu.” Cái trán nóng đến làm người ta không dám tưởng tượng, đứa nhỏ này không thể lại tiếp tục để như vậy. Bằng không, sớm muộn gì sẽ chết ở trong cung điện hắc ám này. Có lẽ Sở Lăng Húc giọng điệu quá mức ôn hòa, có lẽ là cảm giác mát mẻ làm bé cảm thấy an tâm, Tần Tử Huyền giương cái miệng nhỏ nhắn lên, tiếng nói khàn khàn vỡ tan kêu lên: “Cửa... ra.... muốn...”

“Tiểu Tử Huyền muốn ra khỏi cái cửa này?” Sở Lăng Húc cả ngày ở chung với Tiểu Quân Ức không tốn sức đã đoán được ý tứ của Tần Tử Huyền, lấy ra khoan dung đối Tiểu Quân Ức nhìn Tần Tử Huyền. Gật gật đầu, trong mắt Tần Tử Huyền xuất hiện thần sắc hướng tới. Trong nháy mắt, sắc mặt xám tro khôi phục một chút sáng rọi.

“Tiểu Tử Huyền muốn ra khỏi cánh cửa này rất đơn giản, nhưng đây là hoàng cung, thân mình của ngươi...” Sở Lăng Húc có chút không đành lòng nói với Tần Tử Huyền, hoàng tổ mẫu và phụ hoàng hắn sẽ không cho phép hắn nhiễm bệnh lại tùy ý đi lại trong hoàng cung. “Xuất cung’ hai chữ này Tần Tử Huyền nói đặc biệt rõ ràng, Sở Lăng Húc nghe xong run lên.

“Tiểu Tử Huyền muốn rời khỏi hoàng cung? Nhưng là như vậy ngươi sẽ không lại trở về được, sẽ không còn được gặp lại hoàng tổ mẫu, phụ hoàng, còn có mẫu hậu.” Sở Lăng Húc tất nhiên là có năng lực mang Tần Tử Huyền rời đi. Nhưng là nếu như vậy, Đại hoàng tử Tần Tử Huyền sợ là sẽ không bao giờ có thể hồi cung nữa. “Ừ.” Thật ra Tần Tử Huyền cũng không hiểu quan hệ lợi hại không trong. Bé chỉ là muốn rời đi, bức thiết muốn rời khỏi cái giường này, phòng ở này, cung điện này.

Sở Lăng Húc trầm mặc một hồi, thở dài: “Thúc thúc cũng không biết mang ngươi đi ra ngoài là đúng hay sai. Nhưng là bây giờ thúc thúc không thể để ngươi ở đây không có người chăm sóc. Một khi đã như vậy, vậy thì rời đi thôi! Hi vọng sau này ngươi sẽ không hối hận.” Bệnh thủy đậu của Tần Tử Huyền đã thập phần nguy hiểm, rời đi, có lẽ có thể để bé sống khoái hoạt. Một khắc được Sở Lăng Húc ôm lấy, Tần Tử Huyền không có giãy dụa, chính là thân mình cứng ngắc, tận lực không dựa vào trên người Sở Lăng Húc. Hai cung nữ chăm sóc bé nói, ai chạm vào bé sẽ chết. Sờ sờ đầu Tần Tử Huyền, Sở Lăng Húc giọng nói ôn hòa: “Ngoan, không có việc gì. Thúc thúc hồi nhỏ cũng từng bị thủy đậu, bây giờ không phải là vẫn cao lớn như thường sao?” Ôn hòa trấn an làm thân mình Tần Tử Huyền dần dần mềm xuống, dè dặt cẩn trọng ôm lấy cổ Sở Lăng Húc, đầu thử dựa vào bả vai Sở Lăng Húc.

“Tiểu Tử Huyền hiểu chuyện, bây giờ thúc thúc mang cháu rời đi. Nếu cháu cảm thấy mệt mỏi, có thể nhắm mắt lại ngủ một lát. Khi lại mở mắt ra, thúc thúc đã dẫn cháu đi ra ngoài.” Sở Lăng Húc vừa nói vừa đi ra ngoài. Cửa phòng mở ra, Ám Nhất không có chất vấn dành động của các chủ. Hắn đứng ở bên ngoài cũng nghe thấy đối thoại bên trong, đứa nhỏ này không nên lặng yên không tiếng động chết ở chỗ này. Sở Lăng Húc vừa điểm người, nhanh đến mức thị vệ đại nội cho rằng mình hoa mắt. Tần Tử Huyền không có nhắm mắt lại, bé chỉ yên lặng đem hoàng cung nguy nga trong bóng đêm ghi tạc vào trong đầu, khắc vào trong lòng.

Tiểu hài tử đều mẫn cảm, có lẽ bé phân không rõ thiện ác, nhưng có thể dùng trái đi cảm thụ người khác đối bé tốt hay xấu. Đoạn thời gian ở trong hắc ám này, cảm giác bất lực làm bé cảm nhận được hoàng cung lạnh lùng, cũng cảm thận được thiện ý của vị thúc thúc xa lạ này. Sở Lăng Húc không có mang Tần Tử Huyền về Sở gia, mà là trực tiếp đưa đến phân đà của Hàn Tinh các. Thân phận của Tần Tử Huyền không thích hợp xuất hiện ở Sở gia, bằng không sẽ vô cùng phiền toái. Mang Tần Tử Huyền vào phòng ở chỉ dành cho Các chủ Hàn Tinh các, bảo người chuẩn bị nước ấm tự mình giúp bé tắm rửa, lại nhẹ tay nhẹ chân giúp bé hầm thuốc.

Trong phòng hắn tự nhiên không có quần áo của trẻ con, chỉ có thể lấy nội y hắn chưa bao giờ mặc ra trùm cho Tần Tử Huyền. Cũng may quần áo của hắn đều làm từ tơ lụa tốt nhất của Sở Y các, ngay cả Tần Thi Y đều không lỡ mặc sản phẩm xuất ra từ Sở Y các tất nhiên sẽ không quá kém. Như không có cảm giác mặc cho Sở Lăng Húc ép buộc, khuôn mặt gầy bằng bàn tay tôn lên một đôi mắt rất to, không có sợ hãi, chỉ có tín nhiệm và ỷ lại. “Bôi thuốc rồi sẽ không ngứa, thân mình của Tiểu Tử Huyền cẩn phải chữa thật tốt, không thể làm loạn biết không? Quần áo trước hết mặc của thúc thúc, ngày mai thúc thúc sẽ mang quần áo làm riêng cho Tiểu Tử Huyền đến. Có điều mặc của thúc thúc cũng tốt, đủ to, sẽ không đụng tới thủy đậu.”

“Tiểu Tử Huyền tạm thời ở chỗ này được không? Nơi này là địa bàn của thúc thúc, phòng ở này cũng là phòng của thúc thúc. Bên ngoài còn có mấy vị thúc thúc công phu lợi hại canh giữ, Tiểu Tử Huyền không cần sợ hãi sẽ bị người khi dễ. Nếu ban đêm sợ tối, liền trực tiếp hô một tiếng, thúc thúc bên ngoài sẽ tiến vào cùng cháu...” Sở Lăng Húc rất có nhẫn nại, từng chút từng chút hóa giải bất an của Tần Tử Huyền khi mới đến một nơi xa lạ.” “Thúc thúc?” Tần Tử Huyền dường như cảm giác được Sở Lăng Húc sắp rời đi, có chút run run nhìn Sở Lăng Húc.

“Tiểu Tử Huyền muốn thúc thúc ở đây với cháu?” Sở Lăng Húc ôn nhu hỏi. Tần Tử Huyền cúi đầu, không lại nói chuyện. “Được. Chỉ cần Tiểu Tử Huyền ngoan ngoãn ngủ, thúc thúc liền ở đây với cháu, được không?” Sờ sờ đầu Tần Tử Huyền, Sở Lăng Húc là thật sự có lòng thương tiếc. Không liên quan đến cha mẹ hắn, chỉ bởi vì đứa nhỏ này đáng giá được càng nhiều yêu thương. Tần Tử Huyền mạnh mẽ ngẩng đầu, vui mừng dùng sức gật đầu. “Được được, thúc thúc biết Tiểu Tử Huyền nghe hiểu. Không cần dùng sức như vậy, ngoan ngoãn đi ngủ.” Đặt Tần Tử Huyền lên giường, Sở Lăng Húc để nguyên quần áo nằm ở bên người bé. Tay nhỏ bé sợ hãi bắt lấy góc áo Sở Lăng Húc, Tần Tử Huyền mệt mỏi rất nhanh liền ngủ say. Khác với trước đây chính là, tối nay Tần Tử Huyền không còn cau mày, không còn một mình rơi nước mắt.

Sau một nén nhang, Sở Lăng Húc lặng lẽ điểm huyệt ngủ của Tần Tử Huyền, đứng dậy ra cửa. Không phải là không tuân thủ hứa hẹn, chính là U U vẫn còn ở nhà chờ hắn.

“Chàng nói là chàng mang đứa nhỏ này ra ngoài rồi ấy hả?” Tiết U Nhiễm không dám tin nhìn Sở Lăng Húc. Nói thế nào Tần Tử Huyền cũng là Đại hoàng tử, tội trộm hoàng tử, không phải tội nhỏ. “Không mang hắn ra ngoài, hắn cũng chỉ có thể chờ chết.” Nghe trong lời nói của U U không có tức giận, Sở Lăng Húc nói chi tiết, “Ta đã dùng bồ câu gửi thư cho sư phụ, để lão nhân gia ông mau chóng đến Tuyên thành. Thân thể của Tiểu Tử Huyền thật sự không thể tiếp tục để như vậy. Hoàng cung, thật sự sẽ chết người.” Tiết U Nhiễm chậm chạp gật đầu. Hoàng cung hắc ám và xấu xí, Hoàng thất lãnh khốc và vô tình, kiếp trước nàng đã sớm hiểu rõ hơn bất cứ ai, chính là không nghĩ tới Tần Tử Huyền thế nhưng cũng thành vật hi sinh.”

“U U, để Tiểu Tử Huyền ở Hàn Tinh các thì thế nào?” Sở Lăng Húc nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy Hàn Tinh các là nơi đi tốt nhất của Tần Tử Huyền. Có Hàn Tinh các che chở, dù là Tần Tử Huyền cũng phải chịu chết.

“Người Hàn Tinh các có thể chăm sóc tốt cho một đứa trẻ không?” Nghĩ đến Ám Nhất và Sở Thạch, Tiết U Nhiễm rất không xem trọng quyết định này của Sở Lăng Húc.

“Trong Hàn Tinh các còn có đứa nhỏ còn nhỏ hơn Tiểu Tử Huyền, chính là không ở Tuyên thành mà thôi.” Sở Lăng Húc cười nhạt nói. Trong Hàn Tinh có đủ trẻ con mới sinh, trong Hàn Tinh các cũng có sát thủ chăm sóc đứa nhỏ, chính là những người này tương đối ẩn nấp mà thôi.

“Vật là tốt rồi.” Tiết U Nhiễm thở dài một tiếng, yên lòng.

Thấy U U như vậy, Sở Lăng Húc tức giận cả đêm được tình cảm dịu dàng hòa tan. U U của hắn bất cứ lúc nào cũng là nữ tử khéo hiểu lòng người nhất, phần thiện lương đã khắc vào trong khung giấu thế nào cũng không được. Trên đời này người tham sống sợ chết từ xưa đến nay đều không hề thiếu. Hai tiểu cung nữ chăm sóc bên người Tần Tử Huyền giấu giếm chuyện Tần Tử Huyền mất tích. Cũng may hiện nay trong hoàng cung thái y dập đầu nhận tội làm Tần Tử Huyền không bị người chú ý, hai tiểu cung nữ cứ vậy giấu diếm chuyện này qua hai tháng.

Đều nói đầu tường không bị gió lùa, cho dù không bước ra khỏi tẩm cung Lạc Thấm Nhi rốt cuộc vẫn biết được chuyện Tần Tử Huyền bị thủy đậu. Bị thủy đậu có bao nhiêu hung hiểm Lạc Thấm Nhi không quan tâm, nàng chỉ muốn biết vì sao Thái hậu và Tần Trạch Dật lại nhẫn tâm để Tần Tử Huyền vào Thiên điện ở.

“Hoàng hậu nương nương, nô tì cũng là trong lúc vô tình nghe nói chuyện của Đại hoàng tử, lúc này mới vội vã đến đây truyền tin cho ngài. Còn nhỏ như vậy, thật sự là đáng thương.” Quý Như Nhã trang mô tác dạng cầm khăn tay lau nước mắt hoàn toàn không tồn tại. Không rảnh bận tâm Quý Như Nhã diễn trò, trong lòng hiểu rõ tính toán của Quý Như Nhã, Lạc Tấm Nhu cũng bất chấp có trúng kế hay không, vác bụng bầu hơn sáu tháng chạy tới tẩm cung Thái hậu. Tần Trạch Dật sớm nhận được tin tức trước một bước ngăn trước tẩm cung Thái hậu: “Hoàng hậu, nàng không thể đi vào.”

“Không thể? Chẳng lẽ Hoàng thượng đã quên Đại hoàng tử bên trong được ghi dưới danh nghĩa của nô tì?” Lạc Thấm Nhi lạnh lùng nhìn Tần Trạch Dật.

“Đại hoàng tử bị bệnh thủy đậu ngay cả Thái y cũng thúc thủ vô sách, Hoàng hậu có thai sao có thể đi vào đó?” Mất đi một Đại hoàng tử, không thể lại mất đi Nhị hoàng tử.

“Nô tì có thể không vào trong, nhưng là phải tận mắt thấy Đại hoàng tử bình yên vô sự nằm ở trên giường trong Thiên điện.” Thiên điện là nơi như thế nào Lạc Thấm Nhi không muốn nghĩ sâu, nàng chỉ muốn biết không có Thái hậu và Hoàng thượng che chở, Đại hoàng tử không nơi nương tựa có khỏe mạnh như xưa hay không.

“Cái này...” Bình yên vô sự tất nhiên là không có khả năng, Tần Trạch Dật có thể tưởng tượng Tần Tử Huyền trong phòng tất nhiên là không tốt lắm.

“Hoàng thượng, nô tì là mẫu hậu của Đại hoàng tử.” Lạc Thấm Nhi tiến lên một bước, tức giận trừng Tần Trạch Dật. Nghe động tĩnh bên ngoài, trong phòng hai tiểu cung nữ đã sớm sợ tới mức hồn bay phách tán. [thấy ghét LTN, là mẫu hậu của TTH mà trong ba tháng không hỏi thăm lấy một lần, giờ thì lại quan tâm. Ta thấy thế nào cũng giả tạo, thấy ghét.]

Hoàng hậu nương nương kiên trì muốn gặp Đại hoàng tử, có phải là đã phát hiện Đại hoàng tử mất tích hay không? Hai cung nữ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đồng thời hạ quyết định. Bị khí thế cường đại trên ngườ Lạc Thấm Nhi phát ra trấn trụ, Tần Trạch Dật đang định nhượng bộ, lại bị Thái hậu ra sau ngăn lại: “Hoàng hậu là mẫu hậu của Đại hoàng tử, ai gia chẳng lẽ không phải là Hoàng tổ mẫu của Đại hoàng tử? Hoàng hạu bộ dáng khởi binh vấn tội tìm tới cửa, là muốn hỏi tội ai? Hoàng thượng, hay là ai gia?”

“Nô tì không dám. Nô tì chỉ là lo lắng cho Đại hoàng tử, muốn tận mắt nhìn thấy mà thôi.” Lạc Thấm Nhi không chút thoái nhượng. Hôm nay, nàng phải nhìn thấy Tần Tử Huyền.

“Người tới, đưa Hoàng hậu hồi cung.” Noi theo Hoàng thượng, Thái hậu lặp lại trò cũ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.05.2015, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20241 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 108/111) - Điểm: 99
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109.

Editor: Linh

“Nô tì cũng chỉ muốn nhìn Đại hoàng tử chút, như vậy cũng không được sao? Đại hoàng tử là Hoàng tử của Tuyên quốc ta, bị nhốt tại Thiên Điện không thấy mặt trời như vậy, sợ là thân dân cũng sẽ không đồng ý.” Trên mặt Lạc Thấm Nhi mang theo châm chọc nhàn nhạt. Đại hoàng tử không chỉ là tôn tử của Thái hậu, còn là hoàng tử Tuyên quốc, con cháu Hoàng thất cũng không phải nói quyển cấm là có thể dễ dàng quyển cấm. Huống chi Đại hoàng tử mới hai tuổi, vô quá vô thất.

“Hoàng hậu đây là đang uy hiếp ai gia?” Thái hậu híp mắt, sắc mặt trầm xuống. Lấy thần dân áp người, Hoàng hậu không khỏi quá mức làm càn.

“Nô tì theo lí để tranh luận mà thôi. Thái hậu nghĩ xem nô tì cả ngày ở trong tẩm cung vì sao lại biết được chuyện này? Từ trong miệng của nhiều người, Thái hậu nhốt Đại hoàng tử, lại ngăn không được miệng mọi người.” Lạc Thấm Nhi nói thẳng, nhìn thẳng vào Thái hậu đang tức giận.

“Ai gia chỉ không muốn vì một Đại hoàng tử làm lòng người hoảng sợ, trong cung không còn ngày yên tĩnh.” Thái hậu trong lòng đột nhiên kinh hoàng. Hoàng hậu chưa xuất cung đã có thể biết việc này, có thể thấy việc thấy được việc này đã giấu không được. Trong cung không thiếu nhất chính là người, các đường thăm dò ùn ùn, không chừng các vị cựu thần đã nhận được tin tức. Cho dù là bệnh thủy đậu, bí mật nhốt Đại hoàng tử quả thật không ổn.

“Lòng người hoảng sợ không phải vì bệnh thủy đậu, mà là vì Thái hậu tận lực giấu giếm. Nếu tin Đại hoàng tử bị bệnh thủy đậu mấy tháng vẫn còn ở trong cung truyền ra, cung nhân sẽ càng thêm sợ hãi. Nếu Thái hậu lo lắng Đại hoàng tử bệnh truyền sang người khác, ngài có thể trực tiếp đưa Đại hoàng tử đến trang viên ngoài cung. Lạc gia không ngại chăm sóc thay.” Lạc Thấm Nhi đương nhiên không tin người của Thái hậu, lần đầu tiên ở trước mặt mọi người kéo Lạc gia ra.

Nghe được hai chữ Lạc gia, Thái hậu sắc mặt trắng xanh, xanh đen. Ngực tức giận khó bình ổn, thân mình gần như ngã xuống.

Tần Trạch Dật ở gần nhất nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy thân mình Thái hậu, ánh mắt trách cứ nhìn về phía Lạc Thấm Nhi. Nói cái gì không tốt, cố tình nói đến Lạc gia. Biết rõ Thái hậu không thích nhất chính là Lạc gia, đây không phải là cố ý chọc Thái hậu tức giận sao.

“Nếu Thái hậu không muốn Lạc gia chăm sóc Đại hoàng tử, Tiết vương phủ cũng không có gì không thể. Nô tì có thể nói với Cố Luân Trưởng công chúa, việc này nhất định không thành vấn đề.” Khiêu khích nhìn thoáng qua Tần Trạch Dật, Lạc Thấm Nhi chuyển đối tượng. Thái hậu không thích Lạc gia mọi người đều biết, Cố Luân Trưởng công chúa lại là người mà Thái hậu không thể ngang nhiên phản đối.

“Ngươi...” Dựa vào trên người Tần Trạch Dật, Thái hậu tức đến không nói được lên lời. Bà ta chán ghét Lạc Thấm Nhi không kém với thù hận Lạc Tử Nghiên. Oán hận năm này tháng nọ không được phát tiết sớm chuyển toàn bộ lên người Tần Thiên Ngọc được Tiên hoàng yêu như trân bảo. Biết được Tần Thiên Ngọc gả đến Tiết vương phủ, bà ta tức giận đến mức kém chút đập tẩm cung của mình. Khi Tiết Kỳ Văn đi biên quan, bà ta thậm chí còn nguyền rủa hắn một đi không trở về. Biết được Tần Thiên Ngọc một lần hai hạ hai tử, bà ta hận một ngày chưa ăn cơm. Bây giờ Lạc Thấm Nhi thế nhưng còn dám lấy Tần Thiên Ngọc ra kích thích bà ta, quả thực là tội không thể tha.

“Cố Luân Trưởng công chúa là phong hào Tiên đế ban cho, lại được lòng người, nhất định sẽ không bạc đãi Đại hoàng tử, không phải sao? Huống chi, dù là ghi tạc dưới danh nghĩa của nô tì, Đại hoàng tử và Tiết vương phủ vẫn có quan hệ huyết thống không thể cắt đứt, không phải sao? Không nói đến Tiết đại tướng quân, Tiết vương gia cũng tuyệt đối sẽ không vui khi thấy Đại hoàng tử nhận được đãi ngộ như vậy, không phải sao? Đại hoàng tử thân phận tôn quý như thế, Thái hậu lại hoàn toàn không để ý, thu phục lòng người như thế nào?” Vừa nghĩ đến Đại hoàng tử bị im hơi lặng tiếng nhốt tại Thiên điện hơn ba tháng, một chút tôn kính Thái hậu trong lòng Lạc Thấm Nhi hoàn toàn biến mất.

Lạc Thấm Nhi hỏi lại đập Thái hậu đến sắc mặt xanh mét, đầu choáng mắt hoa. Hung hăng bắt lấy tay Tần Trạch Dật, Thái hậu chỉ phải mong đợi nhi tử bà ta vì bà ta xuất đầu.

Dù mẫu hậu làm không đúng, cũng không chấp nhận được Hoàng hậu chỉ vào mũi mắng. Trong mắt Tần Trạch Dật đã sớm đầy sương mù, thấp giọng cảnh cáo nói: “Hoàng hậu, đừng quên thân phận của nàng, cũng đừng quên nàng nói chuyện với ai.”

“Hoàng thượng, nô tì thật sự rất không muốn nói những lời đó, nhưng nô tì thật sự nhịn không được. Xét đến cùng, Đại hoàng tử chẳng phải đứa nhỏ của nô tì, nhưng cũng là con trai ruột của Hoàng thượng không phải sao?” Nói đến đây, Lạc Thấm Nhi dừng một chút, lạnh lùng nói: “Nếu như hồi nhỏ Hoàng thượng cũng bị như Đại hoàng tử, nếu như Tiên đế và Thái hậu cũng đối xử lạnh lùng với Hoàng thượng, thật không biết hoàng thượng sẽ có cảm tưởng gì? Đau lòng rơi nước mắt, hay là cảm động đến rơi nước mắt?”

“Làm càn!” Tần Trạch Dật lửa giận nổi lên, khí thế áp đảo Thái hậu bị trùng trùng đả kích.

Lạc Thấm Nhi rõ ràng không bị trấn trụ, cười lạnh một tiếng: “Nếu là hoàng thượng cảm thấy nô tì nói sai, có thể bảo Hình bộ lấy Tuyên quốc điều lệ ra, từng cái chống lại hành động của nô tì. Phàm là hoàng thượng có thấy lấy ra tội làm nô tì khâm phục khẩu phục, nô tì tự nhiên nhận tội.”

Tần Trạch Dật bị Lạc Thấm Nhi chặn một hơi nghẹn ở ngực, phát cũng không được, nuốt cũng không xong. Lạc Thấm Nhi kiêu ngạo làm hắn không biết phải làm thế nào, càng không lấy ra được cớ thích hợp trách cứ Lạc Thấm Nhi làm càn.

“Phản  phản, chỉ bằng Hoàng hậu bất kính với ai gia và hoàng thượng, ai gia và hoàng thượng đã có thể phế ngươi.” Thái hậu giống như cuối cùng cũng bắt được cán chuôi của Lạc Thấm Nhi, thẳng thân mình đi đến trước mặt Lạc Thấm Nhi trách móc.

“Thái hậu hình như đã quên, điều lệ hậu cung Tuyên quốc điều thứ nhất, Hoàng hậu sinh hoàng tử không thể phế. Nói cách khác, trước khi đứa nhỏ trong bụng nô tì ra đời, nô tì hoàng hậu này không phế được.” Lạc Thấm Nhi mặt không đổi sắc châm chọc Thái hậu uy hiếp, sau đó còn bổ sung mấy câu, “Nếu nô tì sinh công chúa, Đại hoàng tử chính là hoàng tử duy nhất của Tuyên quốc. Nói cách khác, trước khi có một vị hoàng tử khác ra đời, Đại hoàng tử không được xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Bằng không, Thái hậu giao đãi thế nào với thần dân Tuyên quốc? Lại nên giao đãi thế nà với liệt tổ liệt tông hoàng thất?”

Sắc mặt Thái hậu từ trắng chuyển sang tím, ngón tay run run chỉ vào Lạc Thấm Nhi, cuối cùng suy sụp xuống: “Hoàng thượng, đây là Hoàng hậu tốt mà ngươi một lành bảo vệ. Thật đúng là tốt, tốt đến mức ai gia không còn lời nào để nói.

Nhìn Thái hậu nháy mắt liền già đi mười mấy năm, trong lòng Tần Trạch Dật trăm vị đảo lộn, ánh mắt phức tạp chống lại ánh mắt kiên nghi của Lạc Thấm Nhi, nhất thời không nói gì.

“Hoàng thượng, Đại hoàng tử nuôi ở bên cạnh thần thiếp đã hơn một năm, Thái hậu nói ôm đi liền ôm đi, nô tì đã nói qua một câu không đúng chưa? Nô tì cũng không yêu cầu gì quá đáng, chỉ là muốn mở cửa phòng để nô tì nhìn thấy Đại hoàng tử, như vậy cũng không thể sao?” Có thai, thân mình Lạc Thấm Nhi chịu không được nàng tiếp tục kháng chiến. Vuốt cái bụng tròn trịa, Lạc Thấm Nhi cúi đầu. Thái hậu thái độ, Tần Trạch Dật dung túng, kết cục của Đại hoàng tử có phải hay không cũng là điềm báo trước cho đứa con trong bụng nàng?

“Mở cửa.” Thấy Lạc Thấm Nhi cúi đầu nhìn bụng, Tần Trạch Dật thỏa hiệp. Bất luận như thế nào hắn cũng không nghĩ thay đổi người ngồi vị trí Hoàng hậu, Lạc Thấm Nh tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất.

Lão ma ma trong cung lập tức tìm khăn lụa cho mọi người che miệng, cửa phòng Thiên điện rốt cuộc lại được mở ra.

Cùng với cánh cửa chậm rãi mở ra, trên xà nhà treo hai cỗ nữ thi xuất hiện ở trước mắt mọi người. Thái hậu kinh hãi, Tần Trạch Dật biến sắc, Lạc Thấm Nhi bất an, dường như đều không lại trọng yếu.

Bất chấp tất cả mọi thứ, Lạc Thấm Nhi vội bước mấy bước, ý muốn vào nhà tìm tòi kết quả.

Tần Trạch Dật vươn tay, chặt chẽ ôm lấy Lạc Thấm Nhi “Nàng không để đi vào.”

“Hoàng thượng, đây là lí do ngài không dám để nô tì gặp Đại hoàng tử sao?” Lạc Thấm Nhi cũng không biết giọng của nàng có thể bén nhọn như vậy, lúc này nàng lại sinh ra cảm xúc bạo ngược.

“Không biết, ta cũng không biết tại sao có thể như vậy.” Dưới tình thế cấp bách, Tần Trạch Dật ngay cả tự xưng ‘trẫm’ cũng quên.

‘Không biết? Không biết trong phòng Đại hoàng tử tại sao lại xuất hiện hai người chết? Hay là không biết Đại hoàng tử ở chung một chỗ với hai cỗ nữ thi đã mấy ngày?” Lạc Thấm Nhi rốt cuộc bình tĩnh không được, bắt đầu liều mạng giãy dụa. Lần đầu tiên nàng hận một người đến thấu triệt như vậy, hận thuần túy như vậy.

“Lạc Thấm Nhi, nàng trấn định chút, đừng quên trong bụng nàng còn có đứa nhỏ.” Phát giác Lạc Thấm Nhi không thích hợp. Tần Trạch Dật muốn ngăn lại Lạc Thấm Nhi đang quá khích, lại sợ không cẩn thận bị thương Lạc Thấm Nhi.

“Đứa nhỏ? Ha... Ngươi còn có thể để ý đứa nhỏ sao? Ngươi có thể đối đãi với Đại hoàng tử như vậy, chẳng lẽ sẽ không đối đãi với đứa nhỏ của ta như vậy sao? Tần Trạch Dật, ngươi thật sự thật đáng sợ.” Không lại giãy dụa, Lạc Thấm Nhi bình tĩnh có chút dị thường. Nam nhân này không đáng để nàng mất đi lý trí, nàng chỉ cần lập tức nhìn thấy Đại hoàng tử là tốt rồi.

Tần Trạch Dật có chút ngây người, câu cuối cùng của Lạc Thấm Nhi lần đầu tiên cắm vào tim hắn như vậy.

Thừa dịp Tần Trạch Dật ngây người, Lạc Thấm Nhi tránh khỏi ôm ấp của Tần Trạch Dật, lạnh lùng nhìn thoáng qua Thái hậu đang khiếp sợ đến bất động, cười lạnh đề nghị nói: “Thái hậu, Đại hoàng tử chính là trưởng tôn của ngài. Không bằng để nô tì đỡ Thái hậu cùng nhau đi vào, tận mắt xem trưởng tôn của ngài ở trong tẩm cung của ngài qua ngày lành như thế nào?”

Thái hậu động cũng không dám động, không muốn đi vào lại bị Lạc Thấm Nhi gắt gao túm chặt. Một thoáng khi cánh tay bị túm chặt, theo bản năng muốn đẩy Lạc Thấm Nhi ra, tầm mắt bỗng nhiên rơi xuống trên bụng Lạc Thấm Nhi. Thái hậu cuối cùng bị động theo Lạc Thấm Nhi bước vào Thiên điện đóng cửa hơn ba tháng. Vẫn luôn tận lực quên lãng lúc này lại trở nên chật vật như vậy, bên trong không phải là ai khác, là tôn tử của bà ta, tôn tử ruột.

Lạc Thấm Nhi không nói gì nữa, kìm nín lửa giận kéo Thái hậu bước vào cửa. Mùi thối rữa tanh tưởi xen lẫn mùi hương không biết tên, dị thường khó nghe. Lạc Thấm Nhi chỉ cảm thấy ghê tởm, trong bụng bốc lên. Cường ngạnh chống đỡ đi đến bên giường, nhìn cái chăn lồi lên, Lạc Thấm Nhi hạ thấp giọng tới mức mềm nhất: “Đại hoàng tử, mẫu hậu đến xem con này.”

Trên giường một mảnh yên tĩnh, dưới chăn không có bất cứ động tĩnh gì, trong lòng Lạc Thấm Nhi bất an càng lúc càng lớn, mạnh mẽ vươn tay xốc cái chăn đã biến vàng lên. Sau đó, mấy cái gối đầu mang theo quần áo của tiểu hài tử xuất hiện trước mắt Lạc Thấm Nhi.

“Tại sao có thể như vậy?” Thái hậu thất thanh thét chói tai. Đại hoàng tử đâu? Đại hoàng tử sao lại không có ở trên giường?

“Tại sao có thể như vậy? Thái hậu không biết người không nên nói ra những lời này nhất chính là ngài hay sao?” Tay cầm lấy chăn không thể ngăn được run rẩy, Lạc Thấm Nhi lửa giận trào lên. “Đại hoàng tử là tôn tử của ngài, là con trai hoàng thượng, ngài sao có thể nhẫn tâm như vậy? Ngài thật là Thái hậu sao? Đã từng là mẫu nghi thiên hạ sao? Khoan dung của ngài đâu? Rộng lượng của ngài đâu? Nhân từ của ngài đâu? Cũng bởi vì Đại hoàng tử ghi dưới danh nghĩa của nô tì, ngài có thể độc ác như vậy sao?”

“Lạc Thấm Nhi, im miệng!” Tần Trạch Dật giọng điệu âm trầm phảng phất như mưa gió sắp đến.

“Im miệng? Hoàng thượng đã quên trong căn phòng này vốn là nhi tử duy nhất của ngài à? Người đâu? Ngài có thể nói với ta, Đại hoàng tử đang ở đâu sao? Sống hay chết, hoàng thượng không nên cho nô tì một lời giải thích sao?” Dù là lật trời, Lạc Thấm Nhi nhất định phải lấy được một cái giao đãi.

Thái hậu đã ngây ngẩn cả người, sững sờ nhìn quần áo và gối trên giường. Đúng vậy, Đại hoàng tử đâu? Đại hoàng tử biến mất trong tẩm cung của bà ta, bà ta lại không hay biết gì. Xong rồi, triệt để xong rồi, bà ta nên đối mặt thế nào với liệt tổ liệt tông dưới cửu tuyền? Bà ta nên đối mặt với thần dân trên dưới của Tuyên quốc? Để mặc rét lạnh từ trái tim lan xuống tứ chi, Thái hậu đánh đâu thắng đó không gì cản nổi giờ khắc này lại như bị đính trụ không thể động đậy.

“Việc Đại hoàng tử mất tích, trẫm sẽ phái người điều tra. Bây giờ Hoàng hậu cần làm chính là đi ra khỏi phòng này, về tẩm cung nghĩ ngơi cho tốt. Trẫm nhất định sẽ cho Hoàng hậu một câu trả lời thuyết phục.”Chuyện hỏng bét, Tần Trạch Dật chỉ phải ổn định Lạc Thấm Nhi trước.

“Câu trả lời thuyết phục? Ba ngày hay là năm ngày?” Lạc Thấm Nhi khẽ ngước đầu lên, lãnh nhược băng sương.

Lạc Thấm Nhi từng bước đến gần làm Tần Trạch Dật không thể không đưa ra đáp án: “Bảy ngày! Bảy ngày sau, trẫm chắc chắn sẽ cho Hoàng hậu một cái giao đãi.”

“Hoàng thượng giống như đã quên, Đại hoàng tử không chỉ là đứa nhỏ ghi tạc dưới danh nghĩa nô tì. Muốn nói giao đãi, hoàng thượng và thái hậu hẳn là càng cần phải hướng liệt tổ liệt tông giao đãi, dưới triều thần dân chúng giao đãi!” Lạc Thấm Nhi nói xong liền xoay người rời đi.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 109.

Editor: Linh

“Nô tì chỉ muốn nhìn Đại hoàng tử chút, như vậy cũng không được sao? Đại hoàng tử là Hoàng tử của Tuyên quốc ta, bị nhốt tại Thiên Điện không thấy mặt trời như vậy, sợ là thân dân cũng sẽ không đồng ý.” Trên mặt Lạc Thấm Nhi mang theo châm chọc nhàn nhạt. Đại hoàng tử không chỉ là tôn tử của Thái hậu, còn là hoàng tử Tuyên quốc, con cháu Hoàng thất cũng không phải nói quyển cấm là có thể dễ dàng quyển cấm. Huống chi Đại hoàng tử mới hai tuổi, vô quá vô thất.

“Hoàng hậu đây là đang uy hiếp ai gia?” Thái hậu híp mắt, sắc mặt trầm xuống. Lấy thần dân áp người, Hoàng hậu không khỏi quá mức làm càn.

“Nô tì theo lí để tranh luận mà thôi. Thái hậu nghĩ xem nô tì cả ngày ở trong tẩm cung vì sao lại biết được chuyện này? Từ trong miệng của nhiều người, Thái hậu nhốt Đại hoàng tử, lại ngăn không được miệng mọi người.” Lạc Thấm Nhi nói thẳng, nhìn thẳng vào Thái hậu đang tức giận.

“Ai gia chỉ không muốn vì một Đại hoàng tử làm lòng người hoảng sợ, trong cung không còn ngày yên tĩnh.” Thái hậu trong lòng đột nhiên kinh hoàng. Hoàng hậu chưa xuất cung đã có thể biết việc này, có thể thấy việc thấy được việc này đã giấu không được. Trong cung không thiếu nhất chính là người, các đường thăm dò ùn ùn, không chừng các vị cựu thần đã nhận được tin tức. Cho dù là bệnh thủy đậu, bí mật nhốt Đại hoàng tử quả thật không ổn.

“Lòng người hoảng sợ không phải vì bệnh thủy đậu, mà là vì Thái hậu tận lực giấu giếm. Nếu tin Đại hoàng tử bị bệnh thủy đậu mấy tháng vẫn còn ở trong cung truyền ra, cung nhân sẽ càng thêm sợ hãi. Nếu Thái hậu lo lắng Đại hoàng tử bệnh truyền sang người khác, ngài có thể trực tiếp đưa Đại hoàng tử đến trang viên ngoài cung. Lạc gia không ngại chăm sóc thay.” Lạc Thấm Nhi đương nhiên không tin người của Thái hậu, lần đầu tiên ở trước mặt mọi người kéo Lạc gia ra.

Nghe được hai chữ Lạc gia, Thái hậu sắc mặt trắng xanh, xanh đen. Ngực tức giận khó bình ổn, thân mình gần như ngã xuống.

Tần Trạch Dật ở gần nhất nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy thân mình Thái hậu, ánh mắt trách cứ nhìn về phía Lạc Thấm Nhi. Nói cái gì không tốt, cố tình nói đến Lạc gia. Biết rõ Thái hậu không thích nhất chính là Lạc gia, đây không phải là cố ý chọc Thái hậu tức giận sao.

“Nếu Thái hậu không muốn Lạc gia chăm sóc Đại hoàng tử, Tiết vương phủ cũng không có gì không thể. Nô tì có thể nói với Cố Luân Trưởng công chúa, việc này nhất định không thành vấn đề.” Khiêu khích nhìn thoáng qua Tần Trạch Dật, Lạc Thấm Nhi chuyển đối tượng. Thái hậu không thích Lạc gia mọi người đều biết, Cố Luân Trưởng công chúa lại là người mà Thái hậu không thể ngang nhiên phản đối.

“Ngươi...” Dựa vào trên người Tần Trạch Dật, Thái hậu tức đến không nói được lên lời. Bà ta chán ghét Lạc Thấm Nhi không kém với thù hận Lạc Tử Nghiên. Oán hận năm này tháng nọ không được phát tiết sớm chuyển toàn bộ lên người Tần Thiên Ngọc được Tiên hoàng yêu như trân bảo. Biết được Tần Thiên Ngọc gả đến Tiết vương phủ, bà ta tức giận đến mức kém chút đập tẩm cung của mình. Khi Tiết Kỳ Văn đi biên quan, bà ta thậm chí còn nguyền rủa hắn một đi không trở về. Biết được Tần Thiên Ngọc một lần hai hạ hai tử, bà ta hận một ngày chưa ăn cơm. Bây giờ Lạc Thấm Nhi thế nhưng còn dám lấy Tần Thiên Ngọc ra kích thích bà ta, quả thực là tội không thể tha.

“Cố Luân Trưởng công chúa là phong hào Tiên đế ban cho, lại được lòng người, nhất định sẽ không bạc đãi Đại hoàng tử, không phải sao? Huống chi, dù là ghi tạc dưới danh nghĩa của nô tì, Đại hoàng tử và Tiết vương phủ vẫn có quan hệ huyết thống không thể cắt đứt, không phải sao? Không nói đến Tiết đại tướng quân, Tiết vương gia cũng tuyệt đối sẽ không vui khi thấy Đại hoàng tử nhận được đãi ngộ như vậy, không phải sao? Đại hoàng tử thân phận tôn quý như thế, Thái hậu lại hoàn toàn không để ý, thu phục lòng người như thế nào?” Vừa nghĩ đến Đại hoàng tử bị im hơi lặng tiếng nhốt tại Thiên điện hơn ba tháng, một chút tôn kính Thái hậu trong lòng Lạc Thấm Nhi hoàn toàn biến mất.

Lạc Thấm Nhi hỏi lại đập Thái hậu đến sắc mặt xanh mét, đầu choáng mắt hoa. Hung hăng bắt lấy tay Tần Trạch Dật, Thái hậu chỉ phải mong đợi nhi tử bà ta vì bà ta xuất đầu.

Dù mẫu hậu làm không đúng, cũng không chấp nhận được Hoàng hậu chỉ vào mũi mắng. Trong mắt Tần Trạch Dật đã sớm đầy sương mù, thấp giọng cảnh cáo nói: “Hoàng hậu, đừng quên thân phận của nàng, cũng đừng quên nàng nói chuyện với ai.”

“Hoàng thượng, nô tì thật sự rất không muốn nói những lời đó, nhưng nô tì thật sự nhịn không được. Xét đến cùng, Đại hoàng tử chẳng phải đứa nhỏ của nô tì, nhưng cũng là con trai ruột của Hoàng thượng không phải sao?” Nói đến đây, Lạc Thấm Nhi dừng một chút, lạnh lùng nói: “Nếu như hồi nhỏ Hoàng thượng cũng bị như Đại hoàng tử, nếu như Tiên đế và Thái hậu cũng đối xử lạnh lùng với Hoàng thượng, thật không biết hoàng thượng sẽ có cảm tưởng gì? Đau lòng rơi nước mắt, hay là cảm động đến rơi nước mắt?”

“Làm càn!” Tần Trạch Dật lửa giận nổi lên, khí thế áp đảo Thái hậu bị trùng trùng đả kích.

Lạc Thấm Nhi rõ ràng không bị trấn trụ, cười lạnh một tiếng: “Nếu là hoàng thượng cảm thấy nô tì nói sai, có thể bảo Hình bộ lấy Tuyên quốc điều lệ ra, từng cái chống lại hành động của nô tì. Phàm là hoàng thượng có thấy lấy ra tội làm nô tì khâm phục khẩu phục, nô tì tự nhiên nhận tội.”

Tần Trạch Dật bị Lạc Thấm Nhi chặn một hơi nghẹn ở ngực, phát cũng không được, nuốt cũng không xong. Lạc Thấm Nhi kiêu ngạo làm hắn không biết phải làm thế nào, càng không lấy ra được cớ thích hợp trách cứ Lạc Thấm Nhi làm càn.

“Phản  phản, chỉ bằng Hoàng hậu bất kính với ai gia và hoàng thượng, ai gia và hoàng thượng đã có thể phế ngươi.” Thái hậu giống như cuối cùng cũng bắt được cán chuôi của Lạc Thấm Nhi, thẳng thân mình đi đến trước mặt Lạc Thấm Nhi trách móc.

“Thái hậu hình như đã quên, điều lệ hậu cung Tuyên quốc điều thứ nhất, Hoàng hậu sinh hoàng tử không thể phế. Nói cách khác, trước khi đứa nhỏ trong bụng nô tì ra đời, nô tì hoàng hậu này không phế được.” Lạc Thấm Nhi mặt không đổi sắc châm chọc Thái hậu uy hiếp, sau đó còn bổ sung mấy câu, “Nếu nô tì sinh công chúa, Đại hoàng tử chính là hoàng tử duy nhất của Tuyên quốc. Nói cách khác, trước khi có một vị hoàng tử khác ra đời, Đại hoàng tử không được xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Bằng không, Thái hậu giao đãi thế nào với thần dân Tuyên quốc? Lại nên giao đãi thế nà với liệt tổ liệt tông hoàng thất?”

Sắc mặt Thái hậu từ trắng chuyển sang tím, ngón tay run run chỉ vào Lạc Thấm Nhi, cuối cùng suy sụp xuống: “Hoàng thượng, đây là Hoàng hậu tốt mà ngươi một lành bảo vệ. Thật đúng là tốt, tốt đến mức ai gia không còn lời nào để nói.

Nhìn Thái hậu nháy mắt liền già đi mười mấy năm, trong lòng Tần Trạch Dật trăm vị đảo lộn, ánh mắt phức tạp chống lại ánh mắt kiên nghi của Lạc Thấm Nhi, nhất thời không nói gì.

“Hoàng thượng, Đại hoàng tử nuôi ở bên cạnh thần thiếp đã hơn một năm, Thái hậu nói ôm đi liền ôm đi, nô tì đã nói qua một câu không đúng chưa? Nô tì cũng không yêu cầu gì quá đáng, chỉ là muốn mở cửa phòng để nô tì nhìn thấy Đại hoàng tử, như vậy cũng không thể sao?” Có thai, thân mình Lạc Thấm Nhi chịu không được nàng tiếp tục kháng chiến. Vuốt cái bụng tròn trịa, Lạc Thấm Nhi cúi đầu. Thái hậu thái độ, Tần Trạch Dật dung túng, kết cục của Đại hoàng tử có phải hay không cũng là điềm báo trước cho đứa con trong bụng nàng?

“Mở cửa.” Thấy Lạc Thấm Nhi cúi đầu nhìn bụng, Tần Trạch Dật thỏa hiệp. Bất luận như thế nào hắn cũng không nghĩ thay đổi người ngồi vị trí Hoàng hậu, Lạc Thấm Nh tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất.

Lão ma ma trong cung lập tức tìm khăn lụa cho mọi người che miệng, cửa phòng Thiên điện rốt cuộc lại được mở ra.

Cùng với cánh cửa chậm rãi mở ra, trên xà nhà treo hai cỗ nữ thi xuất hiện ở trước mắt mọi người. Thái hậu kinh hãi, Tần Trạch Dật biến sắc, Lạc Thấm Nhi bất an, dường như đều không lại trọng yếu.

Bất chấp tất cả mọi thứ, Lạc Thấm Nhi vội bước mấy bước, ý muốn vào nhà tìm tòi kết quả.

Tần Trạch Dật vươn tay, chặt chẽ ôm lấy Lạc Thấm Nhi “Nàng không để đi vào.”

“Hoàng thượng, đây là lí do ngài không dám để nô tì gặp Đại hoàng tử sao?” Lạc Thấm Nhi cũng không biết giọng của nàng có thể bén nhọn như vậy, lúc này nàng lại sinh ra cảm xúc bạo ngược.

“Không biết, ta cũng không biết tại sao có thể như vậy.” Dưới tình thế cấp bách, Tần Trạch Dật ngay cả tự xưng ‘trẫm’ cũng quên.

‘Không biết? Không biết trong phòng Đại hoàng tử tại sao lại xuất hiện hai người chết? Hay là không biết Đại hoàng tử ở chung một chỗ với hai cỗ nữ thi đã mấy ngày?” Lạc Thấm Nhi rốt cuộc bình tĩnh không được, bắt đầu liều mạng giãy dụa. Lần đầu tiên nàng hận một người đến thấu triệt như vậy, hận thuần túy như vậy.

“Lạc Thấm Nhi, nàng trấn định chút, đừng quên trong bụng nàng còn có đứa nhỏ.” Phát giác Lạc Thấm Nhi không thích hợp. Tần Trạch Dật muốn ngăn lại Lạc Thấm Nhi đang quá khích, lại sợ không cẩn thận bị thương Lạc Thấm Nhi.

“Đứa nhỏ? Ha... Ngươi còn có thể để ý đứa nhỏ sao? Ngươi có thể đối đãi với Đại hoàng tử như vậy, chẳng lẽ sẽ không đối đãi với đứa nhỏ của ta như vậy sao? Tần Trạch Dật, ngươi thật sự thật đáng sợ.” Không lại giãy dụa, Lạc Thấm Nhi bình tĩnh có chút dị thường. Nam nhân này không đáng để nàng mất đi lý trí, nàng chỉ cần lập tức nhìn thấy Đại hoàng tử là tốt rồi.

Tần Trạch Dật có chút ngây người, câu cuối cùng của Lạc Thấm Nhi lần đầu tiên cắm vào tim hắn như vậy.

Thừa dịp Tần Trạch Dật ngây người, Lạc Thấm Nhi tránh khỏi ôm ấp của Tần Trạch Dật, lạnh lùng nhìn thoáng qua Thái hậu đang khiếp sợ đến bất động, cười lạnh đề nghị nói: “Thái hậu, Đại hoàng tử chính là trưởng tôn của ngài. Không bằng để nô tì đỡ Thái hậu cùng nhau đi vào, tận mắt xem trưởng tôn của ngài ở trong tẩm cung của ngài qua ngày lành như thế nào?”

Thái hậu động cũng không dám động, không muốn đi vào lại bị Lạc Thấm Nhi gắt gao túm chặt. Một thoáng khi cánh tay bị túm chặt, theo bản năng muốn đẩy Lạc Thấm Nhi ra, tầm mắt bỗng nhiên rơi xuống trên bụng Lạc Thấm Nhi. Thái hậu cuối cùng bị động theo Lạc Thấm Nhi bước vào Thiên điện đóng cửa hơn ba tháng. Vẫn luôn tận lực quên lãng lúc này lại trở nên chật vật như vậy, bên trong không phải là ai khác, là tôn tử của bà ta, tôn tử ruột.

Lạc Thấm Nhi không nói gì nữa, kìm nín lửa giận kéo Thái hậu bước vào cửa. Mùi thối rữa tanh tưởi xen lẫn mùi hương không biết tên, dị thường khó nghe. Lạc Thấm Nhi chỉ cảm thấy ghê tởm, trong bụng bốc lên. Cường ngạnh chống đỡ đi đến bên giường, nhìn cái chăn lồi lên, Lạc Thấm Nhi hạ thấp giọng tới mức mềm nhất: “Đại hoàng tử, mẫu hậu đến xem con này.”

Trên giường một mảnh yên tĩnh, dưới chăn không có bất cứ động tĩnh gì, trong lòng Lạc Thấm Nhi bất an càng lúc càng lớn, mạnh mẽ vươn tay xốc cái chăn đã biến vàng lên. Sau đó, mấy cái gối đầu mang theo quần áo của tiểu hài tử xuất hiện trước mắt Lạc Thấm Nhi.

“Tại sao có thể như vậy?” Thái hậu thất thanh thét chói tai. Đại hoàng tử đâu? Đại hoàng tử sao lại không có ở trên giường?

“Tại sao có thể như vậy? Thái hậu không biết người không nên nói ra những lời này nhất chính là ngài hay sao?” Tay cầm lấy chăn không thể ngăn được run rẩy, Lạc Thấm Nhi lửa giận trào lên. “Đại hoàng tử là tôn tử của ngài, là con trai hoàng thượng, ngài sao có thể nhẫn tâm như vậy? Ngài thật là Thái hậu sao? Đã từng là mẫu nghi thiên hạ sao? Khoan dung của ngài đâu? Rộng lượng của ngài đâu? Nhân từ của ngài đâu? Cũng bởi vì Đại hoàng tử ghi dưới danh nghĩa của nô tì, ngài có thể độc ác như vậy sao?”

“Lạc Thấm Nhi, im miệng!” Tần Trạch Dật giọng điệu âm trầm phảng phất như mưa gió sắp đến.

“Im miệng? Hoàng thượng đã quên trong căn phòng này vốn là nhi tử duy nhất của ngài à? Người đâu? Ngài có thể nói với ta, Đại hoàng tử đang ở đâu sao? Sống hay chết, hoàng thượng không nên cho nô tì một lời giải thích sao?” Dù là lật trời, Lạc Thấm Nhi nhất định phải lấy được một cái giao đãi.

Thái hậu đã ngây ngẩn cả người, sững sờ nhìn quần áo và gối trên giường. Đúng vậy, Đại hoàng tử đâu? Đại hoàng tử biến mất trong tẩm cung của bà ta, bà ta lại không hay biết gì. Xong rồi, triệt để xong rồi, bà ta nên đối mặt thế nào với liệt tổ liệt tông dưới cửu tuyền? Bà ta nên đối mặt với thần dân trên dưới của Tuyên quốc? Để mặc rét lạnh từ trái tim lan xuống tứ chi, Thái hậu đánh đâu thắng đó không gì cản nổi giờ khắc này lại như bị đính trụ không thể động đậy.

“Việc Đại hoàng tử mất tích, trẫm sẽ phái người điều tra. Bây giờ Hoàng hậu cần làm chính là đi ra khỏi phòng này, về tẩm cung nghĩ ngơi cho tốt. Trẫm nhất định sẽ cho Hoàng hậu một câu trả lời thuyết phục.”Chuyện hỏng bét, Tần Trạch Dật chỉ phải ổn định Lạc Thấm Nhi trước.

“Câu trả lời thuyết phục? Ba ngày hay là năm ngày?” Lạc Thấm Nhi khẽ ngước đầu lên, lãnh nhược băng sương.

Lạc Thấm Nhi từng bước đến gần làm Tần Trạch Dật không thể không đưa ra đáp án: “Bảy ngày! Bảy ngày sau, trẫm chắc chắn sẽ cho Hoàng hậu một cái giao đãi.”

“Hoàng thượng giống như đã quên, Đại hoàng tử không chỉ là đứa nhỏ ghi tạc dưới danh nghĩa nô tì. Muốn nói giao đãi, hoàng thượng và thái hậu hẳn là càng cần phải hướng liệt tổ liệt tông giao đãi, dưới triều thần dân chúng giao đãi!” Lạc Thấm Nhi nói xong liền xoay người rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.