Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

 
Có bài mới 01.05.2015, 17:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20356 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 102/111) - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104.

Editor: Linh

Sau tiệc rượu đầy tháng Khiên Vương và Tễ Vương, Tiết vương gia bắt đầu cơm nuốt không trôi, ngủ không thể ngủ. Vừa ăn gì đó trước mắt liền hiện lên khuôn mặt khiến người ta buồn nôn đó, nhắm mắt lại trước mắt vẫn hiện lên khuôn mặt kinh khủng ấy. Thái y nói là bị kinh hách, cần uống chút canh dưỡng thần. Có điều canh dưỡng thần căn bản vô dụng với Tiết vương gia. Mỗi ngày ông đều ngồi trên ghế đá trước cửa phòng Tiết vương phi, gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng Tiết Vương phi. Một khi nhìn thấy bóng dáng Tiết vương phi tinh thần lập tức phấn chấn, một khi cửa phòng đóng lại ánh mắt lập tức ảm đạm.

Tiết U Nhiễm và Tiết Kỳ Văn xem kỳ biến, chỉ làm như không biết việc này. Còn Tiết vương phi thì lại là hoàn toàn không thèm quan tâm, chỉ chơi với Tiết Diệc Khiên và Tiết Diệc Tễ.

Tiết phu nhân nằm ngoài cửa thành ba ngày, nhắm mắt lại chậm rãi đợi thời khắc tử vong, rốt cuộc có người tới đón bà ta.

Trong lòng lại nổi lên gợn sóng, hai mắt sáng lên được người nâng lên xe ngựa đơn sơ. Vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy Vương gia như trong chờ đợi, không nghĩ tới lại chính là Tiết Tâm Lam đã lâu không nhìn thấy.

“Tâm Lam, là con sao?” Tiết Tâm Lam khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp đã sớm mất đi sáng rọi ngày trước, ánh mắt âm trầm, mang theo yên lặng như chết. Liếc mắt một cái nhìn qua, Tiết Nhị phu nhân thậm chí không thể tin được người trước mắt chính là Tiết Tâm Lam.

Tiết Tâm Lam không nói gì, ghét bỏ nhìn bà điên bị quăng lên xe, thân mình lui về phía sau.

“Tâm Lam, con không nhận ra nương sao? Là nương đây!” Cho rằng Tiết Tâm Lam như Tiết vương gia không nhận ra mình, Tiết Nhị phu nhân thấp giọng nói. Vốn nghĩ không thể sống sót, nào nghĩ đến ông trời thương xót để bà ta gặp lại Tiết Tâm Lam.

Tiết Tâm Lam như trước không nói gì, ngẩng đầu gắt gao nhìn chằm chằm Tiết Nhị phu nhân rất lâu sau mới phun ra một chữ: “bẩn!”

“Tâm Lam, nương là vì...” Tiết Nhị phu nhân thật sự không tìm được cớ thích hợp để giải thích tình trạng trước mắt. Theo xe ngựa tiến lên, cả người đau đớn càng thêm rõ ràng, không thể nhịn được kêu lên.

“Câm miệng!” Giọng Tiết Tâm Lam lạnh dọa Tiết Nhị phu nhân kêu to.

“Tâm Lam, con?” Tiết Nhị phu nhân cảm thấy Tiết Tâm Lam trước mắt dường như đã thay đổi thành một người khác, cũng không muốn hỏi lại câu hỏi không thể nào hỏi. Trong lòng nồng đậm kinh ngạc sau khi phát hiện quần áo trên người Tiết Tâm Lam không phải tơ lụa, mà là quần áo bằng vải thô biến thành thật sâu sợ hãi, “Tâm Lam, chúng ta đây là đi đâu? Không phải là về phủ Thái tử sao?”

“Phủ thái tử? Ha...” Tiết Tâm Lam trầm mặc rốt cuộc lộ ra vẻ mặt khác, chuyển thành khinh miệt cùng châm chọc, “Tiết Vương phủ bà còn không thể nào vào được, còn muốn tiến vào phủ Thái tử?”

“Vậy...” Cảm giác bất an trong lòng Tiết Nhị phu nhân càng ngày càng cao. Không phải là về phủ Thái tử, vậy là đi đâu? Còn có, Tâm Lam tại sao lại xuất hiện ở nơi này?

Sau một lúc lâu thẳng tắp nhìn Tiết Nhị phu nhân, Tiết Tâm Lam đột nhiên giơ chân lên, hướng về phía Tiết Nhị phu nhân đạp tới: “Đều do bà làm hại...”

Không đề phòng Tiết Tâm Lam sẽ làm vậy với mình, Tiết Nhị phu nhân chắn cũng không chắn, bị đạp trúng. Ngực truyền đến cảm giác đau đớn, phía sau lưng liên tiếp đập vào toa xe ngựa.

“Sao bà lại muốn độc hại Tiết vương gia? Đã độc hại vì sao không tránh xa một chút? Bà cho rằng bà là ai? Còn dám náo loạn đến Tiết vương phủ? Nếu không phải bà thật sự quá ngu xuẩn, ta sẽ bị Thái tử điện hạ bắt được nhược điểm đuổi ra khỏi phủ Thái tử sao? Đều do bà làm hại, đều do bà làm hại...” Càng nói càng phẫn nộ, Tiết Tâm Lam không lại kiêng dè Tiết Nhị phu nhân trên người dơ bẩn, trực tiếp nhào đến tay đấm chân đá.

Lần đầu tiên bị Tiết Tâm Lam đá trúng là do không hề phòng bị, giờ khắc này Tiết Nhị phu nhân sao có thể ngồi chờ chết? Mấy ngày nay chịu nhiều ủy khuất và thống khổ, hơn nữa cả người đau đớn tê liệt, đều hóa thành tràn ngập phẫn nộ không nơi phát tiết. Không chút lưu tình đánh trả lên mặt Tiết Tâm Lam, sống chết kéo lấy tóc Tiết Tâm Lam.

Thân mình đồng dạng suy yếu đồng dạng bộc phát ra hỏa diễm cường đại, Tiết Tâm Lam và Tiết Nhị phu nhân như chó điên lao vào cắn xé nhau, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

Mắt điếc tai ngơ mặc kệ người trong xe ngựa đánh nhau, người đánh xe mặt không biểu cảm vung roi, xe ngựa tiếp tục chạy về phía trước.

Ba ngày sau, xuyên qua đường nhỏ gập ghềnh uốn lượn tiến lên thẳng đỉnh núi. Đến mục đích người đánh xe xoay người, vươn tay kéo hai người chẳng biết lại lao vào đánh nhau từ khi nào ra khỏi xe ngựa quăng xuống mặt đất, cũng không quay đầu lại giơ roi rời đi.

Hai người ngã trên mặt đất lúc này mới phát giác không thích hợp, muốn mở miệng gọi lại người đánh xe đã không còn kịp. Nghiêng ngả lảo đảo bò đứng lên, xoay người liền nhìn thấy ba chữ ‘am ni cô’ to. Đương nhiên, Tiết Nhị phu nhân là không biết chữ. Vì thế bà ta dùng lực đẩy Tiết Tâm Lam vẻ mặt không thể tin được, nổi giận mắng: “Nữ bất hiếu, nhìn cái gì vậy? Đây là nơi nào?”

Nơi nào nơi nào... Tiết Tâm Lam đầu óc xoay mòng, nắm chặt cổ Tiết Nhị phu nhân, âm trầm trả lời: “Am ni cô, nơi này là am ni cô.”

Tóc Tiết Tâm Lam đã sớm bị Tiết Nhị phu nhân giật tới loạn thất bát nháo, trên mặt cũng có một vết vào thật dài. Khuôn mặt dữ tợn, giọng âm trầm, Tiết Nhị phu nhân bị dọa đến hết hồn, đồng dạng vươn tay nắm chặt cổ Tiết Tâm Lam không chịu buông tay.

Hai người đã xoay vào đánh nhau không biết bao nhiêu lần, ai cũng không chịu buông tay trước, ai cũng không chịu nhượng bộ trước. Ai cũng không chú ý tới bảng hiệu am ni cô sớm phai màu, chỗ góc thậm chí còn chăng đầy mạng nhện, cửa gỗ bởi bì hàng năm thiếu tu sửa cũng đã sớm tràn đầy nguy cơ. Cho dù la hét nửa ngày am ni cô vẫn như trước một chút động tĩnh đều không có.

Đây là đâu, núi này là núi nào, Tiết Tâm Lam và Tiết Nhị phu nhân đều không biết. Hai người cũng không biết được hai người sắp ở tại am ni cô đã lâu không người đến này sống nương tựa lẫn nhau, cùng sống sót. Ánh chiều tà chiếu xuống, kéo dài hai cái bóng đang dây dưa. Có lẽ hai người cũng sẽ không tịch mịch, cũng có lẽ một ngày nào đó sẽ có người đến tìm, ai biết được...

Huyền Nguyên mùa xuân năm thứ mười ba, hoàng thượng Tuyên quốc băng hà, Thái tử Tần Trạch Dật thế chỗ, tôn tiên hậu làm Thái hậu, phong Thái tử phi làm Hoàng hậu.

Lạc Thấm Nhi vào trung cung ngày thứ hai, Đại hoàng tử Tần Tử Huyền hơn một tuổi bị Thái hậu ôm đi. Lạc Thấm Nhi bất động thanh sắc, vuốt bụng đã có thai ba tháng im lặng thở dài.

“Mẫu hậu, ngài làm cái gì vậy?” Sau khi nhận được tin tức, Tần Trạch Dật trực tiếp chạy tới tẩm cung của Thái hậu.

“Làm gì? Ai gia muốn tự mình nuôi nấng Đại hoàng tử không được sao?” Thái hậu cất cao giọng, vẻ mặt lập tức khó coi.

“Đại hoàng tử vẫn luôn từ Hoàng hậu nuôi nấng, vẫn chưa xảy ra chuyện gì. Ngài hành động như vậy có chút làm bừa rồi.” Nữ nhân trước mặt là mẹ ruột hắn, Tần Trạch Dật thử cùng bà ta giảng đạo lí.

“Làm bừa? Hoàng hậu cướp nhi tử của người khác thì không phải làm bừa?” Thái hậu mặt trầm xuống châm chọc nói.

“Mẫu hậu, Đại hoàng tử là sau khi Nhi thần báo cáo phụ hoàng mới ghi tạc dưới danh nghĩa Hoàng hậu, lúc đó ngài cũng cực lực đồng ý.” Nghe được Thái hậu chỉ hươu bảo ngựa, Tần Trạch Dật không thể không nhắc lại quá khứ.

“Trước khác nay khác, Tiết Tâm Lam đã sớm không ở, Đại hoàng tử giao cho Hoàng hậu, ai gia lo lắng.” Thái hậu cũng không định nhả ra, cãi chày cãi cối nói.

“Mẫu hậu, việc này không hợp lễ nghi.” Đại hoàng tử vẫn luôn đặt ở bên cạnh Hoàng hậu nuôi nấng đột nhiên vô duyên vô cớ bị Thái hậu ôm đi, Hoàng hậu lập uy kiểu gì?

“Hợp lễ nghi hay không, ai gia định đoạt.” Chịu khổ nhiều năm rốt cuộc cũng trở thành Thái hậu tôn quý, Hoàng hậu cũng là người Lạc gia, bà ta thế nào cũng nuốt không trôi cục hận này.

Tần Trạch Dật nghẹn lời, đau đầu không thôi. Đã sớm nghĩ đến mẫu hậu sẽ khó xử Hoàng hậu, lại không dự đoán được động tác của mẫu hậu nhanh như vậy, còn đâm đúng trọng tâm. Hắn vừa mới đăng cơ, còn có một đống quốc sự chờ hắn đi xử lí, thật sự không rảnh bận tâm hậu cung tranh đấu. Chính là hắn không nghĩ tới, người đầu tiên kéo chân hắn lại là mẹ ruột của hắn.

“Hoàng thượng bao che Hoàng hậu như vậy, không phải là Hoàng thượng nảy sinh tình cảm với Hoàng hậu đấy chứ?” Giọng thái hậu trầm xuống, lửa giận ứ đọng sắp gào thét tràn ra. Con bà ta tuyệt đối không thể thích nữ nhi Lạc gia, bà ta không cho phép, tuyệt đối không cho phép!

Không muốn lại cùng Thái hậu tiếp tục tranh chấp vô nghĩa, Tần Trạch Dật xoay người đi tìm Lạc Thấm Nhi.

Ngưng thần nhìn Tần Trạch Dật đang cau mày, Lạc Thấm Nhi cũng không muốn tranh cãi nhiều vì Tần Tử Huyền. Vốn không phải con trai nàng, nàng không có quyền cùng Thái hậu tranh.

“Việc này mẫu hậu làm quá mức, trẫm thay bà nhận lỗi với nàng.” Đối mặt Lạc Thấm Nhi, Tần Trạch Dật cúi đầu dường như cũng không phải khó khăn như vậy.

“Hoàng thượng nói quá lời, Đại hoàng tử nuôi bên người Thái hậu, quả thật tốt hơn so với nuôi bên người thần thiếp.” Tình huống trước mắt nàng không muốn nói cho Tần Trạch Dật, dù sao Thái y sớm muộn gì cũng sẽ bẩm báo.

Tần Trạch Dật còn muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói ra. Giữa hắn và Lạc Thấm Nhi luôn cách một tầng lụa mỏng, rất nhẹ rất mỏng, nhưng chọc thế nào cũng không thủng. Không khí trầm mặc lại dâng lên, Tần Trạch Dật lựa chọn rời đi.

Lạc Thấm Nhi không có ngăn đón, cũng sẽ không thể ngăn đón. Suy nghĩ và Hành động của Tần Trạch Dật không phải thứ mà nàng có thể nắm trong tay, nàng có chuyện càng quan trọng hơn cần làm.

So sánh với đè nén trong hoàng cung, Sở gia hòa thuận vui vẻ càng thêm rõ ràng.

“Muội muội.” Sở Quân Ức bước chân tập tễnh chạy đến bên nôi, gọi tiểu oa nhi trong nôi.

Nghe được giọng của Sở Quân Ức, Sở Niệm trong nôi ‘a a’ đáp lại.

“Tiểu Quân Ức, cháu chậm một chút. Muội muội cũng sẽ không chạy, ngã thì làm sao bây giờ?” Sở Mộng Văn đi theo đằng sau lo lắng nói.

“Mộng Văn, Tiểu Quân Ức đã đi vững lắm rồi.” Sở Thạch gương mặt nhất quán nhu hòa hơn một chút.

“Vậy cũng phải cẩn thận.” Sở Mộng Văn không chút suy nghĩ trả lời.

“Ừ.” Sở Thạch không lại biện giải, nhẹ giọng nói.

“U Nhiễm, Tiểu Quân Ức nhà muội khi nào thì biến thành búp bê sứ rồi?” Nghe được Sở Thạch và Sở Mộng Văn đối thoại, Tiết Kỳ Văn trêu ghẹo nói.

“Vẫn kém Khiên vương và Tễ vương nhà huynh.” Tiết U Nhiễm và Trưởng công chúa mỗi người ôm một đứa nhỏ, miệng không quên trả lại Tiết Kỳ Văn một câu.

Tiết Kỳ Văn lập tức đen mặt, nhìn về phía Tần Thiên Ngọc: “Nương tử, hai xú tiểu tử cũng đã tròn một tuổi, không cần bế nữa. Để chính hắn đi là được rồi.”

“Không cần, mẫu phi bế.” Tiết Diệc Khiên ôm chặt cổ Tần Thiên Ngọc, đầu chôn trên vai Tần Thiên Ngọc.

“Bế cái gì mà bế? Mệt mẫu phi con thì làm sao bây giờ? Mau xuống dưới tự mình đi cho phụ vương.” Xú tiểu tử thứ nhất làm nũng, Tiết Kỳ Văn rống to một tiếng.

“Mẫu phi...” Tiết Diệc Khiên xoạch một cái nước mắt liên tục rơi.

“Nam nhi không dễ dàng rơi lệ, khóc cái gì mà khóc? Không được khóc!” Tiết Kỳ Văn không ngừng cố gắng, tiếp tục rống.

“Phu quân.” Tần Thiên Ngọc ngẩng đầu lên, trên gương mặt thanh lạnh hiện lên chút tức giận. Ghen tị với nhi tử của mình, phụ vương hắn thật đúng là đủ xứng chức.

“Vi phu cái gì cũng chưa nói.” Tiết Kỳ Văn lấy lòng cười cười, gương mặt tuấn lãng tràn đầy ánh nắng.

Tần Thiên Ngọc không để ý tới Tiết Kỳ Văn, vỗ vỗ lưng Tiết Diệc Khiên, đi ở đằng trước.

Tiết Kỳ Văn giương mắt lên liền nhìn thấy Tiết Diệc Khiên khoe ra nụ cười đắc ý, tức giận đến vung nắm tay. Tiết Diệc Khiên lập tức sợ hãi sít tay, trong miệng liên tục la hét ‘sợ.” Tần Thiên Ngọc quay lại, sáng tỏ tất cả ánh mắt tức giận nhìn qua, Tiết Kỳ Văn lại chân chó cười cười. Sau đó, bên tai truyền đến giọng nói khinh thường non nớt: “Ngu ngốc.”

“Tiết Diệc Tễ!” Không dám lớn tiếng đưa tới lực chú ý của Tần Thiên Ngọc, Tiết Kỳ Văn hạ thấp giọng đe dọa xú tiểu tử trong ngực Tiết U Nhiễm.

Trên khuôn mặt thanh lãnh của Tiết Diệc Tế không chút biểu cảm, trong mắt lại là khinh thường rõ ràng. Tư thái cao cao tại thượng này, nghiễm nhiên giống hệt Trưởng công chúa.

Tiết Kỳ Văn lập tức bại trận, nhường đường: “Tễ vương điện hạ, mời ngài đi trước.”

Tiết Diệc Tễ cũng không để ý đến Tiết Kỳ Văn, dựa vào trong lòng Tiết U Nhiễm nhắm mắt dưỡng thần.

Tiết Kỳ Văn kém chút phát điên. Hai xú tiểu tử này, một đứa giả dối suốt ngày đối nghịch với hắn, một đứa thanh lãnh lúc nào cũng khinh bỉ hắn, quả thật là khắc tinh của hắn!

“Xì” Tiết U Nhiễm rất không phúc hậu nở nụ cười. Từ khi hai vị tiểu vương gia có thể nói chuyện đến nay, gần như thời thời khắc khắc đều đối nghịch với huynh trưởng nàng. Cướp lực chú ý của đại tẩu là chuyện mà hai đứa làm liên tục không mệt mỏi. Hiển nhiên, hai vị tiểu vương gia lần nào cũng chiếm thượng phong. Đối với cái tình trạng này, Tiết U Nhiễm tuyệt không đồng tình huynh trưởng mình. Ai bảo trước đây hắn luôn quăng hai vị tiểu vương gia đến phòng mẫu phi, một mình chiếm lấy Trưởng công chúa? Giờ thì tốt rồi, hai vị tiểu vương gia tức giận.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.05.2015, 19:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20356 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 105/111) - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 105.

Editor: Linh

“U Nhiễm, không cho muội cười ca ca mình như vậy.” Tiết Kỳ Văn ai oán nói.

“Còn không phải huynh để hai đứa nhỏ ở chỗ mẫu phi chọc họa sao?” Có lẽ bởi vì là không phải hoàn toàn nuôi bên cạnh Trưởng công chúa, Tiết Diệc Khiên giỏi nhất vẫn là hai từ “mẫu phi ôm”, “không cần”, học được trong thời gian gần đây không ngừng đối kháng với Tiết Kỳ Văn. Tiết Diệc Khiên rất dính Trưởng công chúa. Bất đắc dĩ Tiết Kỳ Văn vị phụ thân vô lương này luôn thích dọa hắn, lâu dần Tiết Diệc Khiên càng thêm dính Trưởng công chúa. Đi đều phải ôm, cố tình còn thích nhất là làm nũng trước mặt Tiết Kỳ Văn. Còn Tiết Diệc Tễ, chỉ hai chữ ‘ngu ngốc’ là có thứ tự nhất. Nguyên nhân không cần nói cũng biết, khi Tiết vương phi nhắc tới Tiết vương gia cũng chỉ có hai chữ này, nghe nhiều, Tiểu Tễ vương cũng học theo.

“Mẫu phi mắng phụ vương ngu ngốc lại không mắng sai. Nhưng là xú tiểu tử này, cái tốt không học lại chỉ học được hai chữ này.” Tiết Kỳ Văn bất mãn trừng mắt lại Tiết Diệc Tễ.

“Ca, huynh cũng đừng phí công nữa, không thấy tiểu Tễ vương mệt nhọc sao? Cả ngày bắt đứa nhỏ bắt chước bộ dáng người lớn của huynh, thật là oan uổng hai đứa nhỏ.” Tiết U Nhiễm thật sự nhịn không được liền bảo vệ hai vị tiểu vương gia. Rõ ràng là hai tiểu oa nhi phấn nộn, ca ca nhà mình là luôn thích nói tiểu Khiên vương gian trá, tiểu Tễ vương lạnh lùng.

Tiết Kỳ Văn sờ sờ cái mũi, ngượng ngùng cười. Hắn chính là nhìn hai tiểu tử này không vừa mắt, không tự giác liền coi bọn nó là kẻ địch nhỏ.

Sở Lăng Húc vẫn đứng ngoài quan sát cười mở miệng: “Khi tiểu Tễ vương nói hai chữ ngu ngốc, còn thật sự rất giống một tiểu vương gia.”

“Cùng mẫu phi hắn học.” Tiết Kỳ Văn tức giận đáp lại một câu. Tiết Diệc Khiên thích đòi mẫu phi hắn ôm, gần như một tấc cũng không rời. Tiết Diệc Tễ lại thích học biểu cảm của mẫu phi hắn hơn, còn học rất chuẩn.

“Học Trưởng công chúa không thích sao? Làm tiểu vương gia tôn quý.” Tiết U Nhiễm vừa nói vừa ôm Tiết Diệc Tễ đi vào buồng trong.

Sở Lăng Húc vỗ vỗ vai Tiết Kỳ Văn, không tiếng động an ủi, cùng đi theo đi vào.

Tiết Kỳ Văn dừng ở cuối cùng nhún nhún vai, có chút ảo não nhưng không có tức giận. Chỉ cần hai tiểu tử không giành nương tử của hắn, hắn vẫn là thật thích bọn nó.

Phòng trong, tay Tiểu Quân ức đang hướng về phía khuôn mặt của Sở Niệm. Sở Niệm hơn bốn tháng không khóc không ầm ĩ, mở to hai mắt nhìn Sở Quân Ức, đột nhiên lunh tung vẫy vẫy hai tay nhỏ bé. Sở Mộng Văn và Sở Thạch cảm thấy thú vị đứng ở bên cạnh xem hai huynh muội hỗ động.

Thấy Sở Niệm, con ngươi của Tiết Diệc Khiên cũng lưu chuyển, tay ôm chặt Tần Thiên Ngọc buông lỏng, tiểu thân mình nghiêng về phía nôi.

Tần Thiên Ngọc con ngươi xẹt qua ý cười, đặt Tiếc Diệc Khiên bên cạnh Sở Quân Ức.

Rời khỏi vòng tay Tần Thiên Ngọc, Tiết Diệc Khiên phá lệ không khóc. Cả người ghé vào trên nôi, tò mò nhìn Sở Niệm trong nôi.

Khi Tiết U Nhiễm đi tới, Tiết Diệc Tễ trong lòng đã buồn ngủ. Đang chuẩn bị đặt hắn lên giường, Tiết Diệc Tễ lại bị Tiết Diệc Khiên gọi tỉnh lại.

Tiết Diệc Tễ mở to mắt, quét mắt một vòng sau đó dừng trên người tiểu oa nhi trong nôi.

Tiết U Nhiễm cũng không nói nhiều, trực tiếp cũng đặt Tiết Diệc Tễ đứng vững bên cạnh nôi. Cười thầm nghĩ nữ nhi nhà mình thật đúng được hoan nghênh.

“Muội...” Nhìn một hồi, Tiết Diệc Khiên học Sở Quân Ức gọi Sở Niệm.

“cái gì muội? Xú tiểu tử, đây là biểu muội con.” Tiết Kỳ Văn đến gần nhân cơ hội vỗ nhẹ đầu Tiết Diệc Khiên.

“Muội...” Không để ý đến phụ vương, Tiết Diệc Khiên kiên trì cách gọi của bản thân.

Tiết Kỳ Văn cũng không sửa chữa, quay đầu nhìn về phía Tiết U Nhiễm: “U Nhiễm, khuê nữ nhà muội một ngày một khác, càng ngày càng đáng yêu.”

“Tất nhiên.” Tiết U Nhiễm đắc ý ngẩng đầu lên, tuyệt không khiêm tốt đáp.

“Về sau sợ là muốn đưa tới chúng ta công tử tranh nhau theo đuổi.” Tiết Kỳ Văn lại đi theo bỏ thêm một câu, “Không chừng cũng giống Tiểu Quân Ức, lại định nhi nữ thông gia.”

Nhắc tới nhi nữ thông gia, Tiết U Nhiễm tự nhiên nhớ tới tiểu phượng nữ của Hoàng hậu Lăng quốc. Một năm này, Hoàng hậu Lăng quốc có khi gửi thư, chỉ tên nói họ viết cho nàng. Hai người dù chưa gặp mặt, lại có rất nhiều ý hiểu nhau không cần nói. Hoàng hậu lăng quốc còn tuyên bố, đợi khi tiểu phượng nữ 5 tuổi, nàng sẽ tự mình đến Sở gia một lần.

Tiết U Nhiễm dở khóc dở cười đọc thư, ai oán nói với Sở Lăng Húc: “Sở ngốc tử, ta có dự cảm, Tiểu Quân Ức của chúng ta chạy không thoát rồi.”

Kiến thức qua Hoàng hậu Lăng quốc bưu hãn, Sở Lăng Húc tuyệt không ngoài ý muốn gật đầu: “Quả thật khó chơi.”

Tiết U Nhiễm ai thán xong, thu liễm cảm xúc, xoay người báo cho Tiểu Quân Ức nhất định phải chịu đựng, gặp mạnh phải mạnh hơn.

Lúc đó, Sở Quân Ức ngậm chặt ngón tay, mờ mịt nhìn Tiết U Nhiễm, không có đáp lại.

Nghĩ cũng biết Tiểu Quân Ức nghe không hiểu, Tiết U Nhiễm thở dài, xin giúp đỡ nhìn về phía Sở Lăng Húc.

Sở Lăng Húc vẻ mặt nghiêm túc, cho bốn chữ: “thuận theo tự nhiên.”

Được rồi, cũng chỉ có thể như vậy thôi. Tâm tình nghẹn như vậy đến nay, lại nghe được chuyện nhi nữ thông gia, Tiết U Nhiễm hừ lạnh một tiếng: “Khỏi phải nghĩ đến!”

Tiết Kỳ Văn cũng biết chuyện Tiểu Quân Ức và Phượng nữ Lăng quốc, buồn cười nói: “Tiểu phượng nữ Lăng quốc thân phận cao quý, chỗ nào không xứng với Tiểu Quân Ức nhà muội hả?”

“Được đấy! Cho Khiên vương và Tễ vương nhà huynh làm giúp, như thế nào?” Tiết U Nhiễm cười quỷ dị.

“Chuyện này cũng phải để nhân gia thích xú tiểu tử nhà chúng ta đã, đúng không nào?” Cho dù hai xú tiểu tử nhà hắn coi trọng tiểu phượng nữ, Lăng quốc còn không nhất định sẽ đồng ý đâu!

“U U, việc này không bằng hãy giao cho Tiểu Quân Ức và Tiểu phượng nữ tự mình quyết định.” Mắt thấy Tiết U Nhiễm loạn đánh uyên ương, Sở Lăng Húc mở miệng nói.

Tiết U Nhiễm bĩu môi, không lại nói chuyện.

Đã biết sẽ chỉ có một kết quả như vậy, Sở Mộng Văn và Sở Thạch liếc mắt nhìn nhau một cái, cùng lúc lộ ra ý cười. Chuyện này Sở gia mọi người đều biết, có điều cũng không phải rất để ý. Tiểu phượng nữ mặc dù cách xa chút, trước khi chưa nhìn thấy người, tất cả mọi người sẽ không đưa ra bình luận. Tất cả mọi người biết không phải Tiết U Nhiễm nhằm vào phượng nữ, chính là không thích sớm như vậy liền định ra việc hôn nhân cho Tiểu Quân Ức mà thôi. Dù sao thế sự hay thay đổi, ngoài ý muốn nhiều lắm.

Chuyện Tiểu Quân Ức và phượng nữ cứ như vậy dừng lại, ai cũng không nói gì nữa. Mấy người nhất trí nhìn ba nam oa vây quanh nữ oa trong nôi, ánh mắt lơ đãng liền nhu hòa xuống. Còn có bốn năm, cần gì lo lắng quá nhiều đây? Có lẽ tiểu phượng nữ đúng là người trong mệnh định của Tiểu Quân Ức cũng không ngừng?

Tin tức Lạc Thấm nhi có thai cuối cùng cũng truyền ra ngoài. Không quá nửa ngày, đã truyền khắp hoàng cung.

Trong ngự thư phòng, Tần Trạch Dật kinh ngạc vạn phần, tấu chương trong tay rơi xuống cũng không phát hiện ra. Tất cả tư vị trào lên trong lòng, khóe miệng không nhịn được cứ thế tràn ra ý cười. Mạnh mẽ đứng dậy, chạy về phía tẩm cung Hoàng hậu.

Trong tẩm cung Thái hậu, Thái hậu tâm tình khó được tốt cầm điểm tâm đút Đại hoàng tử. Trong chốc lát trên mặt lập tức tràn đầy mây đen, gió mưa sắp tới. Đại hoàng tử Tần Tử Huyền Nghi hoặc nhìn điểm tâm bị Hoàng tổ mẫu bóp nát trong tay, chu môi ‘oa’ một tiếng khóc lớn.

“Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc.” Căm giận trừng Tần Tử Huyền, lửa giận của Thái hậu toàn bộ phát tiết lên trên người Tần Tử Huyền không hiểu chuyện.

Tần Tử Huyền được nuông chiều từ bé nào đã từng bị ai rống qua? Đương trường sợ tới mức càng thêm ra sức khóc rống lên, giọng non nớt tê tâm liệt phế thực sự có chút làm người đau.

Lạc Thấm Nhi còn chưa đi tới tẩm cung Thái hậu đã nghe thấy tiếng khóc của Tần Tử Huyền, dừng chân, vẫn là tiến vào. Chung quy vẫn là đứa nhỏ buôi bên người nàng hơn một năm, đâu có thể nào một chút cảm tình cũng không có.

“Nô tì thỉnh an Thái hậu.” Lạc Thấm Nhi cung kính có lễ phúc thân.

Ánh mắt sắc bén bắn thẳng đến bụng Lạc Thấm Nhi, Thái hậu không có trả lời, mặc cho Lạc Thấm duy trì tư thế hành lễ nửa ngồi.

“Mẫu hậu...” Thái hậu không động, Tần Tử Huyền đang khóc lại là ủy khuất không thôi nhào đến. Hắn không cần cùng hoàng tổ mẫu ở chung một chỗ, hắn muốn sống cùng mẫu hậu.

Lạc Thấm nhi ôm lấy Tần Tử Huyền, thuận thế đứng lên, nhẹ giọng hỏi sao lại thế này.

“Hoàng hậu đây là ý gì? Đại hoàng tử ở chỗ này của ai gia bị ủy khuất?” Thái hậu không quen nhất chính là bộ dáng không nóng không lạnh của Lạc Thấm Nhi, phảng phất như ai cũng không đặt trong mắt.

“Nô tì không dám.” Trong lòng ôm Tần Tử Huyền, tất nhiên là không có khả năng hành lễ, Lạc Thấm nhi hơi hơi cúi đầu.

“Không dám? Theo ai gia xem ra, hoàng hậu lá gan rất lớn đấy.” Cầm khăn tay lau chùi hết điểm tâm trong tay, Thái hậu châm chọc nói.

Lạc Thấm Nhi không có đáp lời, chỉ vỗ vỗ tiểu thân mình của Tần Tử Huyền tỏ ý trấn an.

Bị hành động lạnh nhạt của Lạc Thấm Nhi chọc tức, Thái hậu dùng sức vỗ bàn, giận dữ quát: “Hoàng hậu có còn để ai gia vào mắt không?”

Lạc Thấm Nhi vỗ nhẹ Tần Tử Huyền nhanh tay dời lên lỗ tai Tần Tử Huyền, nhưng Tần Tử Huyền vẫn bị kinh hách. Thân mình nhỏ bé dùng run rẩy không ngừng, hai tay gắt gao bám chặt lấy quần áo Lạc Thấm Nhi, lại mở cổ họng.

Trước mặt là sặc mặt oán hận chán ghét, bên tai là tiếng khóc không ngừng quấy nhiễu người, Lạc Thấm Nhi cảm thấy phiền chán, vẫn như cũ thẳng thắt lưng nghênh đón lửa giận của Thái hậu.

Tần Trạch Dật ở tẩm cung Hoàng hậu tìm hụt từ xa đã nghe thấy trong tẩm cung Thái hậu truyền đến tiếng khóc, tuy rằng đau đầu lại không tránh khỏi muốn lên phía trước tìm tòi kết quả. Vừa vào cửa liền nhìn thấy Lạc Thấm Nhi đang ôm Tần Tử Huyền đứng đối diện với Thái hậu, giương cung bạt kiếm cũng chỉ như thế.

Loại tình cảnh này đã không phải lần đầu tiên. Nếu trước đây Tần Trạch Dật còn làm công phu ngoài mặt thoáng thiên về phía Thái hậu, thì bây giờ sau khi biết Lạc Thấm Nhi có thai trong lòng sớm nghiêng lập tức nghiêng về một bên. Bước chân mạnh mẽ tới bên cạnh Lạc Thấm Nhi đứng lại: “Sao lại thế này? Đại hoàng tử sao lại khóc lợi hại như vậy?”  

Lạc Thấm Nhi quay đầu đi, nhìn lướt qua Tần Trạch Dật, thấp giọng nói: “Nô tì cũng không biết. Khi nô tì đến, Đại hoàng tử đã khóc.”

“Ý Hoàng hậu là ai gia khi dễ Đại hoàng tử?” Thái hậu lập tức phát hỏa. Lạc gia không có một cái gì tốt, giỏi nhất chính là dối trá làm ra vẻ. Trước kia là Lạc Tử Nghiên, hiện tại là Lạc Thấm Nhi, quả thật là cố ý cùng bà ta đối nghịch.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.05.2015, 19:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20356 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 106/111) - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 106.

Editor: Linh

“Mẫu hậu, Hoàng hậu không có ý đó.” Thái hậu muốn gán tội cho người khác như vậy ngay cả Tần Trạch Dật đều nhìn không được.

“Hoàng thượng đây là muốn thiên vị Hoàng hậu?” Thái hậu khiếp sợ nhìn Tần Trạch Dật. Bà ta nhưng là mẹ ruột của hắn! Hắn thế nhưng thiên vị Lạc Thấm Nhi?

“Mẫu hậu, nhi thần không có thiên vị Hoàng hậu, chỉ tùy việc mà xét. Hoàng hậu không có ý gì khác, chỉ là trần thuật sự thật mà thôi.” Chịu không nổi nhất là Thái hậu cố tình gây sự, Tần Trạch Dật có chút phiền chán.

“Chuyện thật gì? Sự thật là thân là con trai ruột, Hoàng thượng vì Hoàng hậu chỉ trích ai gia không đúng.” Chưa bao giờ nghĩ tới con trai ruột dốc hết sức bồi dưỡng ra sẽ đứng đối lập với bà ta, lý trí của Thái hậu gần như hỏng mất.

Dường như đã hết đường chối cãi, Tần Trạch Dật không muốn lại cùng Thái hậu tranh chấp, chuyển hướng Lạc Thấm Nhi: “Có thân mình liền về tẩm cung nghỉ ngơi thật tốt, đi về trước đi!”

Lạc Thấm Nhi vừa mới chuẩn bị gật đầu, Thái hậu lại chen vào: “Hoàng thượng đây là tự miễn Hoàng hậu thỉnh an ai gia?”

Tần Trạch Dật thật sự không muốn cùng mẹ ruột nổi lên xung đột, chính là trước mắt dường như không có cách nào tránh khỏi. Thầm than một hơi, Tần Trạch Dật tiến lên ngăn trở Lạc Thấm Nhi: “Mẫu hậu, nhi thần cũng không có ý đó. Hoàng hậu bây giờ có thân mình, không thể quá mức vất vả.”

“Có thân mình là có thể ngang nhiên miệt thị ai gia? Mặt mũi của Hoàng hậu thật đúng là lớn, ngay cả ai gia cũng không thể không khuất phục.” Tần Trạch Dật càng bảo vệ Lạc Thấm Nhi, Thái hậu càng thêm phẫn nộ. Trước đây, vì binh quyền Lạc gia, Hoàng thượng lại có ý này, bà ta không thể không đồng ý Lạc Thấm Nhi làm Thái tử phi. Phong Quý Như Nhã làm trắc phi gả đến phủ Thái tử cùng lúc là bà ta kiên trì, vốn tưởng rằng Quý Như Nhã có thể bám trụ được tâm Tần Trạch Dật, không nghĩ tới vẫn bị Lạc Thấm Nhi đẩy xuống. Còn có Tiết Tâm Lam, bụng không chịu thua kém sinh con trai thì có ích gì? Căn bản không thể nắm chắc tâm Tần Trạch Dật, quả thật là vô dụng vô cùng.

“Nô tì không dám.” Ôm Tần Tử Huyền đứng sau Tần Trạch Dật, Lạc Thấm Nhi bình tĩnh trước sau như một. Thái hậu làm khó dễ là bên trong dự liệu của nàng, nhưng nàng lại chưa bao giờ nghĩ muốn nhường nhịn.

“Nhìn xem, đây là cái thái độ gì? Không để ai gia vào mắt rồi đúng không?” Thái hậu nhìn thế nào cũng thấy Lạc Thấm Nhi không vừa mắt. Cho dù là cúi đầu, thái độ Lạc Thấm Nhi vẫn nhàn nhạt khiến người chán ghét. Cái loại ngạo khí phát ra từ trong xương đó, làm Thái hậu cực độ không thoải mái. Trong trí nhớ, Lạc Tử Nghiên cũng là thái độ như vậy. Rõ ràng là trắc phi, lại luôn bưng cái giá cao ngạo, không có lúc nào là không khiêu khích quyền uy của chính phi bà ta.

“Mẫu hậu, Hoàng hậu là thật tâm nhận sai với ngài.” Tần Trạch Dật nghĩ, nếu đứng trước mặt lúc này không phải là mẹ đẻ hắn, hắn nhất định sẽ lập tức mang Lạc Thấm Nhi rời khỏi đây. Thái hậu bới móc quá mức rõ ràng, từ sau khi nhập chủ trung cung liền chưa từng yên tĩnh. Từ mới bắt đầu tranh đoạt Đại hoàng tử, sau thì là thỉnh an, lại đến tranh chấp hôm nay, Tần Trạch Dật rất muốn không đếm xỉa đến. Nhưng một bên là mẹ ruột, một bên là Hoàng hậu, hắn không thể không hãm sâu vào trong đó, hai mặt khó xử.

“Hoàng thượng!” Gương mặt trước mắt và gương mặt trong trí nhớ hòa vào với nhau, Thái hậu thất thanh thét chói tai. Từng đã, người Thái tử điện hạ ngạo khí che trời đó che trước người Lạc Tử Nghiên, ánh mắt lạnh lùng nói với bà ta: “Thái tử phi, trắc phi là thành tâm nhận sai với nàng.” Khi đó bà ta không thể nào biện giải, chỉ phải thoái nhượng. Hiện tại bà ta quyền thế áp người, lại chỉ phải đối mặt.

“Mẫu hậu, Hoàng hậu có thai long chủng, không đứng được.” Trầm mặc một lát, Tần Trạch Dật nói một câu như vậy.

Trong nháy mắt Thái hậu như bị rút đi toàn bộ khí lực, không dám tin nhìn con trai ruột của mình kiên định bảo vệ nữ nhân Lạc gia.

Tần Trạch Dật không nói gì nữa, xoay người nhận lấy Tần Tử Huyền đặt xuống, kéo Lạc Thấm Nhi bước đi.

“Mẫu hậu...” Thấy Lạc Thấm Nhi rời đi, Tần Tử Huyền khóc hô.

Lạc Thấm Nhi dừng một chút, trong mắt có do dự, có phức tạp, cuối cùng biến thành bình tĩnh không gợn sóng, không lại ở lại, tiếp tục đi ra ngoài.

Tần Trạch Dật thì lại đột nhiên dừng bước, nhìn bóng lưng nhỏ bé yếu ớt của Lạc Thấm Nhi, lại quay đầu lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang nỉ non của Tần Tử Huyền. Trầm mặt quay lại, ôm lấy Tần Tử Huyền bước đi.

“Hoàng thượng đây là muốn cùng ai gia giành Đại hoàng tử sao?” Thật sự không thể dễ dàng tha thứ cho Tần Trạch Dật lần nữa đối chiến, Thái hậu sắc mặt vạn phần hung ác nham hiểm.

“Mẫu hậu, Đại hoàng tử còn nhỏ, nghĩ quen với Hoàng hậu hơn. Mẫu hậu nhân từ, tạm thời để mẫu tử hai người ở cùng nhau mấy ngày. Sau đó nhi thần sẽ tự thân đưa Đại hoàng tử qua đây.” Lời nói của Tần Trạch Dật không có trưng cầu, chỉ là báo cho biết.

Trơ mắt nhìn bóng dáng Tần Trạch Dật và Lạc Thấm Nhi biến mất ở cửa, Thái hậu lui ra phía sau hai bước, ngã ngồi ở trên ghế. Lạc Tử Nghiên, ngươi cướp đi phu quân ta còn chưa đủ sao? Vì sao còn muốn cho Lạc Thấm Nhi đến cướp đi con trai ta?

Trong cung điện trống trải, cung nữ thái giám đều cúi đầu đứng yên, Thái hậu nương nương tôn quý nhất Tuyên quốc thất hồn lạc phách nhìn chăm chú về phương xa. Khuôn mặt uy nghiêm tràn đầy ủ rũ, chỉ một thoáng lại phảng phất như không duyên cớ già đi hơn mười tuổi. Đây là bi ai của nữ tử hậu cung, cho dù là Thái hậu tôn quý lại như thế nào? Cũ mới thay nhau, bà ta cuối cùng bị đánh bại, bại bởi Hoàng hậu, bại bởi con dâu của mình, bại bởi... Lạc Tử Nghiên.

Lần đầu tiên được phụ hoàng ôm, thân mình Tần Tử Huyền có chút cứng ngắc. Đôi mắt ướt sũng đáng thương nhìn mẫu phi đang đi sánh vai với phụ hoàng, mong đợi mẫu phi có thể ôm bé.

“Chỗ mẫu hậu, sau này vẫn không nên đi.” Sau khi cân nhắc thật lâu, Tần Trạch Dật hạ quyết định.

Mạc dang kỳ diệu nhìn thoáng qua Tần Trạch Dật, Lạc Thấm Nhi trả lời: “Quy củ trong cung, mỗi ngày sáng sớm đi thỉnh an Thái hậu.”

“Thỉnh an cũng có thể, chỉ sợ sẽ mệt Hoàng hậu.” Tần Trạch Dật ánh mắt hơi dịu xuống.

Không có lại nhìn Tần Trạch Dật, Lạc Thấm Nhi chỉ lắc đầu nhẹ: “Quy củ trong cung vẫn phải cẩn thủ.” Không thể để Thái hậu bắt được nhược điểm, cũng không thể để Quý Như Nhã mượn đề tài nói chuyện của mình. Nói đến Quý Như Nhã, tháng sau tuyển phi cho hậu cung cũng nên bắt đầu. Thái hậu sớm có ý này, nàng cũng chưa từng phản đối. Trước mắt nàng có thai, việc chọn người cứ giao cho Quý Như Nhã và Thái hậu làm thôi! Chắc hẳn Quý Như Nhã cũng sẽ rất cao hứng khi được phân cho việc này.

Tần Trạch Dật có chút thất bại, lập tức dặn dò: “Hoàng hậu có thân mình, không nên tức giận, cẩn thận chút.”

Lạc Thấm nhi tự nhiên đi về phía trước, khẽ ừ tiếng. Tần Trạch Dật sẽ không phải là đánh chủ ý lên đứa nhỏ trong bụng nàng đấy chứ? Nhớ tới Tiểu Quân Ức, nhớ tới câu nhi nữ thông gia, Lạc Thấm Nhi đột nhiên có loại dự cảm không tốt.

Tần Trạch Dật đưa Lạc Thấm Nhi và Tần Tử Huyền đến tẩm cung Hoàng hậu, vốn định vào trong ngồi một lát, nhớ tới Thái hậu, cuối cùng vẫn vòng về Ngự thư phòng tiếp tục phê duyệt tấu chương. Thái hậu và Lạc gia, nhiều ân oán cũng không thể nói rõ. Người kia đã qua đời, để người ở lại nhớ những quá khứ đó, trói buộc bản thân, cũng trói buộc người bên cạnh. Hắn không có lập trường đi bình phán mẹ đẻ của mình làm không đúng, nhưng cũng không thể để mình cũng bị trói buộc.

Từ sau khi chuyện của Sở Thạch và Sở Mộng Văn bày ra trước mặt mọi người, một năm sau, Sở gia Tứ tiểu thư mang theo lời chúc phúc của mọi người gả ra ngoài. Theo như lời nói của Tiết U Nhiễm, tòa nhà Sở Thạch mới mua không được coi là lớn, nhưng được cái yên tĩnh vui vẻ. Vừa khéo gặp Sở gia Nhị công tử Sở Diệp Triển trúng cử nhân, Sở gia song hỉ lâm môn, đâu đã vào đấy.

Đối với con đường làm quan của Sở Diệp Triển, Tiết U Nhiễm kéo Sở Lăng Húc nói nhỏ: “Muốn nói với Mạc tể tướng hay không?”

Sau khi Tần Trạch Dật đăng cơ, Lạc gia chính thức rời khỏi tranh giành quyền lực. Lạc tể tướng cáo lão, Lạc tướng quân tá quyền (cởi quyền). Hai phụ tử cả ngày rảnh rỗi ở trong nhà, vui vẻ chơi cờ, rèn luyện thân thể, có chút nhàn nhã. Đương nhiên, không thiếu được đến Tiết Vương phủ xem Tiểu Khiên vương và Tiểu Tễ vương. Hai người đều cực yêu thích hai vị tiểu vương gia, chọc cười thoải mái. Đúng như kiếp trước, Mạc Thần Viễn phong Tể tướng, nếu như Sở Diệp Triển vào triều làm quan, theo lý nên đánh tốt quan hệ với Mạc Thần Viễn.

Sở Lăng Húc nhếch mày lên, cười nhạt nói: “Đưa Tiểu Quân Ức qua đó, việc này nhất định thành.”

Tiết U Nhiễm sửng sốt, bĩu môi: “Nếu không, đưa một trong hai vị Tiểu Khiên vương và Tiểu Tễ vương qua đó?”

“Vậy nàng cần phải đến nhà Trịnh Thượng thư trước.” Sở Lăng Húc nhắc nhở.

Tiết U Nhiễm lúng túng, thế nhưng quên mất Trịnh Khải. Giống như khuê nữ của Mạc Thần Viễn gán cho Tiểu Quân Ức nhà nàng, khuê nữ mới hơn 5 tháng nhà Trịnh Khải cũng sớm định ra cho một trong hai vị tiểu vương. Trịnh Khải nói, nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Khuê nữ nhà hắn một vị, còn một vị giữ lại cho khuê nữ nhà Triệu Thụy. Triệu Thụy nghe vậy giận dữ, tuyên bố khuê nữ nhà hắn phải chọn trước. Lời này được mọi người nhất trí xem thường, nhà ngươi ngay cả khuê nữ cũng chưa có, chọn cái gì?

Nói đến việc hôn sự của Triệu Thụy, cũng là một chuyện vui. Sau đại hôn của Trịnh Khải, Chu Trinh cũng lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai cưới mỹ kiều nương về. Bất mãn chúng huynh đệ bỏ quên hắn, Triệu Thụy nghẹn ở trong nhà nửa tháng, chân không rời nhà. Thấy nhi tử nhà mình hồi tâm, Triệu phu nhân gấp rút giúp Triệu Thụy định với một vị tiểu thư thế gia có tiếng thơm ở ngoài.

Mới đầu Triệu Thụy không chút vui vẻ, phải nói là trốn cũng không kịp. Sau đó, Triệu Thụy đang trốn tránh bị tiểu thư thế gia ôn nhu tươi mát thoát tục ngăn ở cửa phòng. Tiểu thư thế gia cũng không nói nhiều, đi thẳng vào vấn đề chất vấn Triệu Thụy có gì không vừa lòng. Triệu Thụy nhìn đông nhìn tây, ánh mắt đảo tới đảo lui, cuối cùng dừng trên mặt tiểu thư thế gia cười nói: “cái đó, chúng ta không quen.”

Tiểu thư thế gia nghe vậy lạnh nhạt nói: “Không quen? Hôm nay mới quen biết ta?”

“Ta...” Triệu Thụy nghẹn lời. Hắn và nữ tử này quả thật đã sớm quen biết, nữ tử này là mối tình đầu là người hắn thích nhất. Lúc đó Triệu Thụy đã định bảo nương hắn đi cầu thân, lại ngoài ý muốn nghe được nàng oán giận với nha hoàn: “Ăn chơi trác táng cũng dám si tâm vọng tưởng.” Triệu Thụy còn trẻ thương tâm, phát ngoan không bao giờ đi tìm hiểu chuyện liên quan đến nàng kia nữa. Nhiều năm như vậy trôi qua, bi thương ngày đó đã sớm biến thành dấu vết mờ nhạt, chưa từng nhắc tới, giống như đã quên. Nào biết sau này, âm kém dương sai gặp lại, cảm xúc chôn vùi trong lòng lại bị gợi lên, Triệu Thụy tay chân luống cuống.

“Triệu Thụy, có chuyện cứ nói thẳng. Mấy năm nay, ngươi trốn ta còn chưa đủ?” Nữ tử vẻ mặt thản nhiên, trong lời nói mơ hồ mang theo chút tức giận.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: diepcayvu, Dreaming, Du Thụy, DuongPhiPhi, Hang.Dang, Hoacomay-th, Ngoisaobang5512, Nhóc Lanh Chanh, sheepo21, thucyenphan, Trân 7675, ttqtrang146 và 370 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.