Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 439 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 14.06.2016, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3577
Được thanks: 27859 lần
Điểm: 32.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 45
Ngoại truyện 14: 【Nắm tay cả đời, bên nhau đến già:】 Ngọt ngào 14

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Mẹ, mẹ quá ngu ngốc…” Giọng nói của Niếp Niếp hơn một tuổi mềm mại, nhưng ánh mắt nhìn mẹ thì hơi… Khinh bỉ.

Đỉnh đầu Úy Hợp Hợp bốc đầy vạch đen, có một con gái thiên tài phúc hắc cảm giác thật là Alexander, con bé gần như dung hợp toàn bộ ưu điểm của cha và mẹ, cộng thêm tập hợp ba ngàn sủng ái một thân, phú dưỡng * tiêu chuẩn.

(*) Phú dưỡng hay hiện tượng phú dưỡng là một phản ứng của hệ sinh thái khi quá nhiều chất dinh dưỡng như nitrat và phốt phát từ các loại phân bón hoặc nước cống rãnh bị thải vào môi trường nước (Nguồn: Wikipedia)

Cho nên Niếp Niếp muốn em trai và em gái là bởi vì con bé quá nhàm chán, bạn nghĩ xem! Con bé là một thiên tài nhỏ, khẳng định không chơi được cùng với đứa bé cùng lứa, mặc dù có ba anh trai, nhưng đều không ở cùng chỗ, cơ hội gặp mặt cũng chỉ có mấy lần như vậy, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy cô đơn.

“Ha ha ha…” Ba người phụ nữ khác cùng ôm bụng cười lăn lộn, xem ra có một con gái thiên tài cũng không phải hoàn toàn là chuyện tốt!

“Thư Nhĩ Hoàng! Anh dạy con gái làm sao!” Úy Hợp Hợp thở phì phò tìm ông xã phân xử, thật quá đáng! Địa vị ở nhà của cô hoàn toàn không có rồi.

Thư Nhĩ Hoàng vội vàng dụ dỗ bà xã, từ hay ý đẹp nói một tràng, trong lòng anh đã tính toán xong, thật bất đắc dĩ mới bắt cóc được đến phòng nhỏ, tăng cường thêm tình cảm.

Công chúa nhỏ Niếp Niếp tượng hình tượng dáng thở dài, “Mẹ mới là người mơ màng trong nhà.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, gen cô bé này không khỏi quá tốt! Sau khi lớn lên còn được vậy? Đàn ông nói chung có thể không phải thật sự sụt giảm. (⊙o⊙)

“Ôm ôm…” Không biết từ lúc nào Nhạc Nhạc đã ôm lấy bắp đùi Mạc Mạc, ngẩng đầu nhỏ cười đến trong sáng thuần khiết.

Bạn nhỏ Mạc Mạc cúi đầu nhìn cô gái nhỏ ôm bắp đùi cậu không buông tay, khuôn mặt nhỏ bé trắng nõn nà, cặp mắt to trong suốt óng ánh như nho đen, lông mi thật dài chớp chớp như cánh bướm, rất giống búp bê làm quảng cáo trong ti vi.

Mỗi lần, cậu đều muốn nhéo -

Động lòng không bằng hành động, cậu tự tay dùng sức véo trên mặt trắng nõn của Nhạc Nhạc.

Kết quả có thể nghĩ.

“Oa oa… Me me… Người xấu… Không chơi…” Mồm miệng Nhạc Nhạc mơ hồ không rõ khóc kể lể, âm thanh kinh thiên động địa.

An An nhìn thấy em gái bị bắt nạt, đi bước nhỏ từ từ đến, tát một cái lên người Mạc Mạc, tức giận trợn trừng mắt nhìn.

Bao che như vậy, khiến cho mấy mẹ ở đây nghẹn họng nhìn trân trối.

Mật Mật đập lòng bàn tay con trai, ân cần khuyên bảo, “Mạc Mạc, con là anh, không thể bắt nạt em trai em gái biết không? Em gái nhỏ làm từ nước, không thể véo loạn.”

“Con không có, con… Chẳng qua con cảm thấy em rất giống búp bê trên ti vi, con không nhịn được đưa tay véo.” Mạc Mạc vùi đầu trong ngực mẹ, giọng nói mềm mại đáng yêu.

Cậu vốn không bắt nạt bé, tại sao bé lại khóc kinh khủng như vậy? Còn có bé trai giống bé như đúc, lại chạy tới đánh cậu, hoàn toàn không đau, hành vi ngây thơ chết đi!

Nghe tiếng con gái bảo bối khóc, Đằng Cận Tư lập tức chạy tới, ôm công chúa nhỏ vào ngực, dịu dàng hỏi con gái sao đây? Ai bắt nạt con gái?

Tiểu Nhạc Nhạc nước mắt lã chã chỉ vào bạn nhỏ Mạc Mạc, non nớt tố cáo: “Cha, anh ấy… Người xấu!”

Đằng Cận Tư dĩ nhiên không lấy lớn hiếp nhỏ, nhưng cha Mạc Mạc gặp họa, vẻ mặt đau khổ, “Đại ca, giữa đứa bé khó tránh khỏi cãi nhau ầm ĩ, không phải vì vậy mà mang thù chứ?”

“Mạc Mạc mấy tuổi, Nhạc Nhạc mới bao lớn, ý tốt cậu nói với tôi là cái này?” Đằng Cận Tư lườm cậu ta.

Mạc Đông Lăng thông minh lựa chọn trầm mặc không nói, đại ca cưng vợ chiều con gái nổi danh, tranh chấp với đại ca tương đương với tìm chết, cần gì chứ?

“Nhạc Nhạc, chú tư ôm ôm được không?” Ngược lại anh đưa mắt về phía cô gái nhỏ đang hít hít mũi.

Cô gái nhỏ kiêu ngạo giương cằm lên, nghiêng đầu, không để ý tới, vừa rồi con trai của chú mới bắt nạt người ta, sao người ta phải gọi là chú tư! ╭(╯ ╰)╮

Đằng Cận Tư tán dương sờ đầu con gái, có cốt khí! Không hổ là con gái anh.

“Tứ đệ, cậu hâm mộ không hết.” Nhị thiếu Nông Dịch Tiêu cười đến vui vẻ.

“Nếu tôi nói thiên thời địa lợi nhân hòa cậu đều có đủ, còn do dự cái gì? Nắm chặt thời gian tạo người! Con trai hay con gái còn không phải do cậu quyết định.” Nam Hoa Cẩn tà ác nhíu mày.

“Hai người đàn ông chưa cưới không biết xấu hổ khoác lác trước mặt em sao? Nếu không phải quen thuộc với đức hạnh của hai anh, em thật sự hoài nghi có phải phương diện kia của hai anh có vấn đề không! Dĩ nhiên, em hy vọng một kết cục, hai người… Trở thành một đôi, kỳ cục thụ và yêu nghiệt công, làm cho người ta mơ tưởng viển vông!” Mạc Đông Lăng cuối cùng tìm được cơ hội phản kích rồi.

“Tìm, chết!” Sắc mặt của Nông Dịch Tiêu và Nam Hoa Cẩn cùng thay đổi, đều cắn răng nghiến lợi nhìn về phía người nào đó cười đến muốn đánh.

“Em chính là tốt bụng muốn nhắc nhớ hai người!” Mạc Đông Lăng một chút cũng không tức giận, ngược lại cười đến vui vẻ.

Trong lòng anh vô cùng tự hào đứa con nhà mình về sau làm lão đại, bỗng nhiên bao nhiêu năm sau, con trai nhà anh dienndaanlequyydonn yêu con gái Nhạc Nhạc nhà đại ca, sau khi kết hôn đứng hàng thứ “Vèo” cái hạ xuống, tuổi rõ ràng lớn hơn An An, nhưng vẫn phải gọi một tiếng “Anh”, ai bảo bà xã Mạc Mạc là em gái An An đây.

Cho nên nói! Có một số việc nói không chính xác, cũng không thể vui mừng quá sớm.

Quan Hạo Lê rất thông minh đứng bên cạnh, không gia nhập hàng ngũ vú em, tránh cho bị phê bình luận, từ cửa vào, ánh mắt anh không rời khỏi bóng dáng một người con gái nhỏ, cuối cùng đợi đến khi cô tốt nghiệp, mà mình, thông qua hai năm cố gắng này, phương diện kiến thức quản lý công ty đã nắm bắt hoàn toàn.

Tiếp đó, quan trọng nhất chính là theo đuổi bà xã tới tay, sau đó lấy về nhà.

Bằng không, anh thật sự trở thành lót đáy rồi!

Tiết Giai Ny đến Ý học hai năm, thêm tài trí và chững chạc, cả người tỏa ra thành thục quyến rũ của phụ nữ, ở trường học, nam sinh theo đuổi cô đếm không hết, cô cũng định thử nghiệm với người khác, nhưng không bước ra được khỏi hố kia.

Vì vậy chỉ có thể đình trệ không tiến.

Tiệc một tuổi của An An và Nhạc Nhạc trôi qua trong vui vẻ huyên náo, buổi tối, chờ sau khi toàn bộ bọn nhỏ đi ngủ, trong phòng khách lầu một nhà họ Đằng bày bàn mạt chược.

Thư Nhĩ Hoàng, Nông Dịch Tiêu, Nam Hoa Cẩn, Mạc Đông Lăng bốn người đàn ông xoa mạt chược, Đằng Cận Tư không có hứng đánh bài, ngược lại Quan Hạo Lê ưa thích, nhưng vì lấy lòng bà xã tương lai, thanh nhất sắc, giang thượng khai hoa * đều là phù vân.

(*) thanh nhất sắc, giang thượng khai hoa: từ chuyên dùng trong chơi mạt chược.

Phụ nữ xúm lại, vĩnh viễn có đề tài tán gẫu mãi không xong, tán gẫu về đàn ông, tán gẫu về hôn nhân, tán gẫu về từng đứa bé, đủ loại, nghĩ cái gì thì nói cái đó…

--- -------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----


Ba năm sau đó, một ngày buổi sáng sớm.

Trong phòng ăn lầu một nhà họ Đằng, công chúa nhỏ Nhạc Nhạc náo loạn không chịu ăn điểm tẫm, vểnh miệng nhỏ mặc kệ mẹ dỗ dành thế nào cũng không chịu há mồm.

“Nhạc Nhạc, bé ngoan không thể như vậy! Con phải học tập anh trai.” Lương Chân Chân kiên nhẫn dụ dỗ.

An An ngồi bên cạnh ngoan ngoãn ăn thức ăn trong khay, vừa ăn vừa nhìn mẹ và em gái, con ngươi đen như đá quý linh hoạt vòng tới vòng lui.

Nhạc Nhạc quật cường lắc đầu, không ăn sẽ không ăn!

Tính khí tốt đẹp của Lương Chân Chân cũng sắp dùng hết rồi, mặt căng cứng, đã có xu thế không vui.

“Nhạc Nhạc, con còn như vậy, mẹ mất hứng, mất hứng sẽ không thích con rồi.” Cô nhíu mày nghiêm túc nhìn con gái.

An An lấy tư thế tao nhã cầm dao nĩa tiếp tục ăn bữa sáng, sau khi tiêu diệt sạch sẽ, rút một tờ khăn giấy, lau miệng, thở dài không tiếng động, chỉ có cha mới trị được tính tình công chúa nhỏ của em gái.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc, cô gái nhỏ Nhạc Nhạc hơi sợ, nhưng bé vẫn có cốt khí tiếp tục lắc đầu, tuyệt đối không thể cúi đầu nhận thua!

“Mẹ, cô giáo vườn trẻ nói, bạn nhỏ không ăn cơm sẽ lớn lên không cao, có phải giống như công chúa Bạch Tuyết chơi với chú lùn không?” An An nháy mắt, giọng nói trẻ thơ trong veo có thêm chút trấn định.

Nghe được lời anh nói, Nhạc Nhạc dieendaanleequuydonn trừng mắt lên, ánh mắt y hệt nho đen tha thiết mong chờ nhìn mẹ, muốn biết đáp án, bé cũng không nên giống như bảy chú lùn vậy.

Lương Chân Chân âm thầm cảm khái con trai thông minh trong lòng, gật đầu, “Dĩ nhiên, không ăn cơm ngoan sẽ không có chất dinh dưỡng, không có chất dinh dưỡng sẽ không lớn cao, sau đó chỉ có thể phát triển bề ngang, biến thành một chú lùn, ai cũng không thích.”

“Oa…” Nhạc Nhạc mím môi khóc lớn tiếng.

Thật khủng khiếp! Bé mới không cần biến thành chú lùn, bé mới không cần bị mọi người ghét, oa oa…

“Đừng khóc, chỉ cần em ngoan ngoãn ăn cơm, cũng sẽ không biến thành chú lùn.” An An an ủi em gái bị thương.

Nhạc Nhạc nước mắt lã chã nhìn gương mặt khẳng định của mẹ và anh trai, rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, bưng cái mâm trước mặt, ngoan ngoãn ăn bữa sáng.

Thừa dịp bé vùi đầu ăn cơm không để ý, Lương Chân Chân và con trai liếc mắt nhìn nhau, thần giao cách cảm thầm nhếch môi.

May mà cô có một con trai thông minh, bằng không cô không thể ra sức.

Ăn điểm tâm xong, Lương Chân Chân để tài xế tiểu Ngụy lái xe đưa bọn họ đến nhà trẻ, cô dĩ nhiên cùng đi, bằng không chắc chắn công chúa nhỏ Nhạc Nhạc lại náo loạn.

Trên xe, Nhạc Nhạc chớp mắt to, ngây thơ hỏi, “Mẹ, vì sao cha lại ở cùng mẹ trong phòng không ra được?”

Lương Chân Chân tùy tiện viện lý do qua loa trả lời bé.

“Mẹ, vì sao cha lại thừa dịp sau khi con ngủ say rồi chạy?” Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc rất không hài lòng với việc cha theo bé ngủ chỉ ngủ đến nửa đêm.

Lương Chân Chân lần nữa gian nan viện lý do qua loa trả lời bé.

Tiểu Ngụy đang lái xe cắn chặt môi, ép mình không thể bật cười, nhưng bả vai vẫn không nhịn được run rẩy dữ dội, An An ngồi cạnh ghế lái rất bất đắc dĩ thở dài. Mặt cho là đúng.

Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc cũng là yêu tinh nhỏ, từ trong tiếng thở dài của anh trai đã cảm thấy có thể mẹ đang lừa gạt bé, đôi mắt trừng lớn, “Mẹ, mẹ gạt người.”

“Không có.” Lương Chân Chân mạnh miệng phản bá, Phật viết không thể nói.

Có lúc lời nói dối nhất định là có ý tốt.

“Oa oa… Mẹ gạt người…” Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc cho rằng mẹ không nói thật, tiếng khóc càng ngày càng lớn.

Lương Chân Chân hết cách rồi, chỉ có thể ôm con gái vào trong ngực ôn tồn dụ dỗ, đều nói con gái làm từ nước, đúng là không sai.

Đến cổng nhà trẻ, Nhạc Nhạc thế nào cũng không chịu xuống xe, náo loạn muốn đi tìm cha, An An đẩy cửa xuống xe, giọng nói trong trẻo mang theo chút trẻ thơ, “Mẹ, vậy con đi trước.”

“Con trai ngoan, bye bye.” Lương Chân Chân vẫy tay với con trai, cho đến khi bóng dáng nho nhỏ của cậu biến mất khỏi tầm mắt mới quay đầu nhìn con gái, đều là một thai sinh ra, sao khác biệt lại lớn như vậy chứ?

Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc thút thít phồng má, làm nũng ăn vạ, “Oa oa… Con muốn cha…”

Hết cách rồi, Lương Chân Chân chỉ có thể kêu tài xế quay ngược đầu xe, tiến về tòa nhà tập đoàn Đế Hào tư.

Vừa nhìn thấy cha, nước mắt của cô gái nhỏ lại chảy ra, giống như xe lửa nhỏ chui vào trong ngực cha, nức nở nức nở nức nở.

“Làm sao đây?” Đằng Cận Tư không hiểu nhìn về phía bà xã, nghi vấn trong lòng vào lúc này không phải nên ở vườn trẻ à? Sao còn có một ở đây?

“Từ buổi sáng đã giận dỗi, dụ dỗ thế nào cũng không được, em không có cách nào.” Lương Chân Chân đổ nhào lên ghế sa lon, day chân mày.

Đằng Cận Tư vội vàng bỏ việc công xuống, bồng con gái ngồi trên đầu gối, nhẹ giọng hỏi bé làm sao.

Cô gái bé nhỏ nhíu chân mày thanh tú suy nghĩ một chút, “Mẹ, mẹ gạt người ta…”

“Mẹ gạt con thế nào chứ?” Ngược lại Đằng Cận Tư rất ngoài ý muốn với đáp án này, khóe môi nhếch lên nụ cười xấu xa.

Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc ngước đầu nhìn mẹ ngồi trên ghế sa lon không nhúc nhích, sau đó liếc nhìn cha, “Mẹ không nói cho con biết hai người mỗi ngày ngây ngốc ở trong phòng làm gì.”

o(╯□╰)o



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Ai Thuy, Elly Khánh My, Kẹo Kéo, Ngọc Hân_5294, Tiểu Nghiên, hienbach, phuong thi, winter snow
     

Có bài mới 15.06.2016, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3577
Được thanks: 27859 lần
Điểm: 32.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 34
Ngoại truyện 15: 【 Nắm tay cả đời, bên nhau đến già: 】 Ngọt ngào 15

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lương Chân Chân chỉ có thể nâng trán với vấn đề này, ngoài ra thật sự không biết phải nói thế nào, một cặp quỷ yêu tinh!

Đằng Cận Tư trầm ngâm một lúc, nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của bà xã, nhíu nhíu mày, thật sự nghiêm túc nói; “Mẹ không lừa con, cha thật sự… Đều chơi trò chơi mỗi đêm với mẹ.”

Nghe nói như thế, thiếu chút nữa Lương Chân Chân phun một ngụm nước ra ngoài, nhưng cô nhịn được, lúc này cô phải tuyệt đối phối hợp với ông xã, bằng không với khôn khéo của cô gái nhỏ, chắc chắn sẽ lộ.

Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc nửa tin nửa ngờ nhìn cha, thấy vẻ mặt cha nghiêm túc, lập tức tin, nhưng công chúa nhỏ thích cha như vậy tuyệt đối không phải giả, chớp chớp lông mi còn dính nước mắt, hai tay nhỏ bé như hai mẩu ngó sen trêu đùa trên cổ cha.

Đằng Cận Tư dỗ hồi lâu, bé mới lại “Ha ha ha” cười lên.

“Cha, vậy sau này cha ngủ cùng Nhạc Nhạc, không cho nửa đêm len lén chạy mất.” Công chúa nhỏ hất cằm kiêu ngạo nói.

“Chuyện này…” Đằng Cận Tư dừng hai giây, “Nhạc Nhạc trưởng thành, phải học sống độc lập, không thể quá mức lệ thuộc vào cha mẹ.”

“Không cần, cũng không cần!” Nhạc Nhạc die enda anle equu ydonn làm nũng không theo, hai tay nhỏ bé giật cổ áo cha, cái miệng nhỏ nhắn vểnh cao.

“Thì ra Nhạc Nhạc là cô gái nhỏ cứng đầu, cha tức giận.” Đằng Cận Tư cố ý nghiêm mặt.

Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc “Bụp” một cái nhảy khỏi đầu gối cha, chạy đến trong ngực mẹ, ôm cổ mẹ làm nũng, “Mẹ, buổi tối con muốn ngủ chung với mẹ.”

Tất cả mọi người nói cha cưng chiều nhất chính là bé, nhưng bé biết thật ra cha cưng chiều nhất chính là mẹ, mẹ nói gì cha cũng sẽ không phản đối, cho nên, lấy lòng mẹ cũng rất quan trọng.

Lương Chân Chân đúng là mềm lòng, không nhịn được cầu khẩn của con gái non nớt, “Được.”

“Nhé…” Nhạc Nhạc vui vẻ hôn lên mặt mẹ một cái, quay đầu nhìn cha cười đến vô cùng rực rỡ, giống như đang nói: Mẹ đã đồng ý.

Đằng Cận Tư cười đến cưng chiều và bất đắc dĩ, có vợ có con gái như thế, còn cầu xin cái gì chứ?

Buổi trưa, Đằng Cận Tư vốn định mang vợ con đi ra ngoài ăn cơm, nhưng công việc thật sự quá bận rộn, đành phải kêu Nam Cung mua đồ ăn bên ngoài giúp anh, người một nhà ở trong phòng làm việc giải quyết đồ ăn Trung Quốc.

Lúc ăn cơm, Lương Chân Chân nghĩ đến con trai một mình ở vườn trẻ, nên gọi điện thoại cho bé, hỏi bé có ăn cơm không…

Đằng Cận Tư thấy vậy chau mày thật sâu, “Bà xã, bé trai cần độc lập, không thể nuông chiều khắp nơi.”

“Em nào có chiều con, An An vốn rất độc lập!” Lương Chân Chân bất mãn cãi lại.

“Còn chưa đủ.”

“Bé trai cần chính là sau này lớn lên ra ngoài rèn luyện, khi còn bé không thể vô cùng hà khắc, lại nói, An An thông minh như vậy, thầy giáo cũng khoe thằng bé là thiên tài.”

Nói đến con trai, Lương Chân Chân vô cùng tự hào.

Đằng Cận Tư yên lặng ăn cơm, trên vấn đề giáo dục con cái, anh và bà xã luôn có sự bất đồng, thật sự là…

Dĩ nhiên, anh không phủ nhận con trai rất thông minh, luôn có suy  nghĩ vượt qua người bình thường, đây chính là điều anh lo lắng, càng thiên tài, càng phải trải qua rèn luyện mới được, bằng không sẽ không tìm được vị trí chuẩn xác của  mình.

Nhìn lại con gái, ngây ngốc rất giống người phụ nữ nào đó, khóe môi anh không nhịn được cong lên, ngay cả khóe mắt cũng toát ra hạnh phúc rõ ràng.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----


Chiều thứ bảy, ánh mặt trời tươi sáng, khắp nơi bao phủ một mảnh ấm áp, Lương Chân Chân ở trong phòng bếp rửa trái cây, sau đó cắt gọn, bày thành đĩa trái cây xinh xắn, trái cây lóng lánh, nhìn cũng có khẩu vị.

Cô bưng khay đựng trái cây trở lại phòng khách, ông xã đang ngồi trên ghế sa lon tập trung tinh thần xem văn kiện.

“An An và Nhạc Nhạc đâu?” Lương Chân Chân kinh ngạc hỏi, vừa rồi còn làm bài tập thầy giáo giao, không lâu sau đã không biết chạy đâu.

“Chơi sau vườn với bà nội.” Đằng Cận Tư vừa định đưa tay lấy trái cây, lại bị bà xã đập.

“Anh chưa rửa tay.”

Đằng Cận Tư vẻ mặt đau khổ, “Bà xã, anh đang làm việc, em đút cho anh.”

“Bị An An và Nhạc Nhạc thấy thì làm thế nào? Anh làm cha, phải làm gương cho bọn nhỏ.” Lương Chân Chân nói hùng hồn.

“Bà xã, bây giờ em tâm tâm niệm niệm chỉ có An An và Nhạc Nhạc, trong lòng em anh đã hoàn toàn không có vị trí.” Giọng Đằng Cận Tư rất uất ức. Rất không yên lòng.

Lương Chân Chân bị dáng vẻ của anh làm cho tức cười, lấy một trái nho nhét vào trong miệng anh, “Ai nói, mấy cha con đều là người quan trọng nhất trong lòng em.”

“Anh càng muốn ăn … Em…” Tròng mắt đen của Đằng Cận Tư liếc về một vị trí nào đó trên người bà xã.

“Không đứng đắn, nhanh xem tài liệu của anh đi!” Lương Chân Chân xấu hổ lườm anh.

Đúng lúc này, An An và Nhạc Nhạc chạy vào từ cửa sau, hai bé chơi đùa đầu đầy mồ hôi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.

“Mau tới đây, mẹ xem quần áo các con có ướt mồ hôi không.” Lương Chân Chân kêu hai bé tới gần một chút, đưa tay sờ lên lưng chúng, quả nhiên cũng ướt mồ hôi.

“Đi, mẹ tắm cho các con, đầu đầy mồ hôi.”

“Mẹ, con có thể tự mình tắm.” An An nghiêm nghị nói.

Lương Chân Chân sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, “Thật biết nghe lời, nhưng mẹ tắm cho em gái con, cho nên, hai con tắm chung cùng nhau.”

An An nghiêm túc nói, “Mẹ, con là bé trai, về sau muốn tắm riêng.”

“Xì!” Lương Chân Chân bị dáng vẻ nghiêm túc của con trai chọc cười, hôn con một cái, “Thì ra An An trưởng thành.”

Vì vậy Lương Chân Chân đưa con trai và con gái vào phòng tắm, dạy con trai cách dùng nước và bồn tắm, sau đó dẫn con gái sang phòng tắm khác tắm.

Sau khi đổi lại quần áo, Nhạc Nhạc lập tức chui trong ngực cha, muốn cha chơi với mình.

“Nhạc Nhạc, cha phải làm việc, con viết xong bài tập chưa?”

“Viết xong.” Giọng trẻ con của Nhạc Nhạc to rõ.

“Còn có bài vẽ thầy giáo dặn.” An An ngước đầu nhỏ bổ sung.

Lương Chân Chân liếc mắt nhìn con gái, ý tứ rất rõ ràng.

Công chúa nhỏ lập tức ngoan ngoãn rời khỏi người cha, ngồi một chỗ với anh trai, cầm vở chuẩn bị hoàn thành bài tập vẽ.

Đằng Cận Tư không nói bất kỳ câu gì, bởi vì một khi anh mở miệng, Nhạc Nhạc nhất định sẽ dính anh, cho nên…

Mấy phút sau, Nhạc Nhạc ngước đầu nhỏ, giọng trẻ thơ đáng yêu, “Mẹ, Cầu Cầu đâu rồi? Con muốn vẽ nó, bởi vì đề bài vẽ thầy cho là động vật nhỏ.”

“Cầu Cầu đang chăm sóc Cầu Cầu nhỏ.” Lương Chân Chân trả lời.

Ba năm qua, con mèo Ba Tư màu trắng năm đó đã trưởng thành rất nhiều, còn sinh vài con Cầu Cầu nhỏ.

“Mẹ, vậy con có thể đưa một con cho Linh Linh không? Bạn ấy là bạn tốt của con, đã từng hỏi con nhiều lần đấy.” Giọng Nhạc Nhạc giống như một con chim sơn ca thanh thúy.

“Được, nhưng bây giờ con phải hoàn thành bài tập nhanh lên.” Lương Chân Chân rất bất đắc dĩ với con gái nói không dứt lời, bé hiếu động, không giống An An đặc biệt yên tĩnh.

“Không có động vật nhỏ thì vẽ thế nào?” Nhạc Nhạc bĩu môi.

“Trong phòng con nhiều đồ chơi như vậy, tùy tiện cầm một con xuống dựa vào đó mà vẽ không được sao.”

“Không được, thầy giáo nói phải vẽ động vật sống.” Nhạc Nhạc không chịu.

“Thiếu phu nhân, tôi ôm Cầu Cầu đến.” Hạ Đông đứng bên cạnh cười nói.

Lương Chân Chân dieendaanleequuydonn chỉ có thể gật đầu, ai bảo cô có một cô con gái cố chấp như vậy! Làm cái gì cũng phải theo con bé, nếu không! Sẽ không có cách nào yên bình.

Kể từ sau khi Cầu Cầu làm mẹ, trở nên cực kỳ lười biếng, nằm trên ghế sa lon, cũng không nhúc nhích, cực kỳ lười biếng.

“Mẹ, con muốn một con chó ngao.” An An đang ngoan ngoãn làm bài tập, đột nhiên nói câu kinh người.

“Cái gì?” Lương Chân Chân thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi, kinh ngạc nhìn về phía con trai.

“Con thích chó ngao Tây Tạng.” An An trong trẻo trả lời mẹ.

Ngay cả Đằng Cận Tư ở bên cạnh cũng khiếp sợ, ngẩng đầu nhìn con trai, “Chó ngao Tây Tạng rất nguy hiểm, nó sẽ tấn công người.”

“Con có thể dạy dỗ nó.”

“Con trai ngoan, mẹ mua cho con một con Labrador được không?”

An An bĩu môi, cậu biết cha mẹ sẽ không đồng ý, “Không cần.”

Lương Chân Chân và Đằng Cận Tư liếc mắt nhìn nhau, sở thích của cậu con trai này đúng là khác người khác.

“An An, chuyện này cha mẹ phải thương lượng lại, được không?” Lương Chân Chân hỏi thăm ý kiến con trai, mặc dù cậu mới bốn tuổi, nhưng quan điểm và ý tưởng của cậu bé không thể một gậy tre đánh nát, nếu không sẽ tạo thành ảnh hưởng bất lợi cho quá trình trưởng thành của cậu bé.

“Vâng.” An An hiểu chuyện gật đầu, cậu cũng biết chó ngao Tây Tạng nguy hiểm, cha mẹ vì tốt cho cậu.

Nhạc Nhạc chớp chớp cặp lông mi dày như cánh bướm, lát ngó cái này, lát ngó cái kia, không biết đang nghĩ cái gì.

Mười phút sau, Nhạc Nhạc giơ giấy vẽ trong tay lên, “Cha, mẹ, con đã vẽ xong.”

Bé hưng phấn cầm bài tập của mình lên cho cha mẹ nhìn, cô gái nhỏ mà! Đều thích nhận ngợi khen của cha mẹ.

Cầu Cầu nằm trên ghế sa lon miễn cưỡng mở cặp mắt xanh lá như đá quý, nghĩ thầm: Phía trên đó vẽ mình sao? Hình như không giống chút nào, xấu hổ chết rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Ai Thuy, Elly Khánh My, Gió Lốc, Kẹo Kéo, Ngọc Hân_5294, Tiểu Nghiên, hienbach, huyền.uha, pewuy1506, phuong thi, thuytinhpky, winter snow
     
Có bài mới 16.06.2016, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3577
Được thanks: 27859 lần
Điểm: 32.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 36
Ngoại truyện 16: 【Nắm tay cả đời, bên nhau đến già: 】 Ngọt ngào 16

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đằng Cận Tư và Lương Chân Chân đương nhiên sẽ không đả kích lòng tự tin của con gái, huống chi con bé vẽ cũng không tệ, đứa bé bốn tuổi mà, không thể yêu cầu quá cao, phải cho điểm khích lệ thích hợp.

An An bĩu môi, biểu hiện của cha mẹ cũng quá rõ ràng.

Ngược lại Nhạc Nhạc cao hứng đến hỏng rồi, quấn cha làm nũng, chính là không chịu xuống, quấy nhiễu Đằng Cận Tư không cách nào làm việc, chỉ có thể dụ dỗ con bé chơi.

Lương Chân Chân giận liếc anh, giống như đang nói: sớm nên đi thư phòng.

Không có việc gì. Đằng Cận Tư dùng khẩu hình nói với bà xã, chơi với con gái cũng là việc nên làm.

Sáng chủ nhật, Mạc Đông Lăng gọi điện thoại tới, nói muốn đưa hai cậu con trai đến trường đua ngựa cưỡi ngựa, hỏi đại ca có muốn mang An An và Nhạc Nhạc cùng đi không.

Không đợi Đằng Cận Tư trả lời, Nhạc Nhạc đang vùi trong ngực cha tinh mắt nghe được, ra sức la hét đòi đi.

Đằng Cận Tư hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.

“Oa! Sắp cưỡi ngựa sao!” Công chúa nhỏ vui vẻ nhảy loạn tưng tưng trên giường.

“Tới đây, mẹ mặc quần áo cho con, phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu không thì không thể cưỡi ngựa.” Lương Chân Chân cố ý hù dọa con gái.

“Dạ.” Nhạc Nhạc ngoan ngoãn tới phối hợp mặc quần áo với mẹ, mà bên kia, An An đã tự mặc chỉnh tề cho mình rồi, yên lặng vào phòng tắm rửa mặt.

“Ông xã, nếu không gọi hai nhà Giai Ny và Cát gia cùng đi, dù sao cũng là chủ nhật, vừa đúng lúc mọi người tụ họp.” Lương Chân Chân vừa  mặc quần áo cho con gái vừa nói.

“Được, em quyêt định là được rồi.” Đằng Cận Tư không chút nghĩ ngợi nói, cưng chiều đã biểu hiện trong mỗi tiếng nói hành động trong cuộc sống.

Tròng mắt Lương Chân Chân cong cong, cầm điện thoại di động lên gọi cho hai bạn tố, hai cô ngược lại sảng khoái đồng ý, dù sao cũng khó có được một chủ nhật đẹp trời, khí trời nắng ráo sáng sủa, ánh nắng rực rỡ.

Rất thích hợp để lên đường, nhất là một đám bạn bè tập trung một chỗ.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----


Trường đua ngựa lớn nhất phía tây ngoại ô thành phố C, bốn chiếc limousine đỗ theo thứ tự, vài nhóm người rầm rộ xuống.

Vợ chồng Đằng Cận Tư và Lương Chân Chân, cùng với con trai và con gái: An An, Nhạc Nhạc (đều bốn tuổi).

Vợ chồng Mạc Đông Lăng và Mật Lạp Bối Nhi cùng với hai con trai: Mạc Thừa Diệp và Mạc Thừa Hạo (một bảy tuổi, một hai tuổi, vốn Mạc Đông Lăng hy vọng bà xã sinh con gái, kết quả ra tới, lại một băng, anh rất thất vọng.)

Vợ chồng Quan Hạo Lê và Tiết Giai Ny, cùng với con gái hai tuổi Quan Diệc Ưu.

Vợ chồng Đỗ Hướng Hàng và Cát Xuyến cùng với con trai bốn tuổi Đỗ Nhất Thần.

Tổng cộng tăng lên mười bốn người, trận thế hơi lớn, ông chủ trường dua cười ha ha mời nhóm nhân vật cấp đại Phật đi vào, cũng chuẩn bị cho họ ngựa tốt nhất, ngay cả mấy bạn nhỏ cũng một người một ngựa.

Dĩ nhiên, bạn nhỏ chỉ có thể cưỡi ngựa con.

Bởi vì Mạc Thừa Hạo và Quan Diệc Ưu tuổi còn quá nhỏ, hoàn toàn ngồi không vững, cho nên hai bé chỉ có thể chơi với ngựa con.

Trên cỏ xanh biếc càng khiến Nhạc Nhạc hưng phấn, cố ý đổi một bộ quần áo cưỡi ngựa, hiên ngang mạnh mẽ cưỡi lên con ngựa con cao chừng chín mươi phân, giả bộ kéo dây cương, điều kiện đầu tiên là có người thuần ngựa dắt, bằng không bé cũng không dám.

Mạc Thừa Diệp là tên chính của Mạc Mạc, cậu là người lớn tuổi nhất trong đám con nít, đã sớm theo cha tới trường đua ngựa mấy lần, cho nên thuật cưỡi ngựa rất nhuần nhuyễn, chính mình có thể một mình cưỡi ngựa chơi khắp nơi.

An An thuộc dạng thông minh, học cái gì cũng rất nhanh, không bao lâu đã có thể một mình cưỡi ngựa con rồi.

Đỗ Nhất Thần lá gan không đủ lớn, cho nên tạm thời cũng không học được, chỉ có thể để cho người thuần ngựa dắt đi, cũng hào hứng bừng bừng, đứa bé mà! Đều thích chuyện mới lạ.

Mạc Thừa Hạo và Quan Diệc Ưu hoàn toàn chỉ có thể do mẹ mỗi bé đỡ mới có thể ngồi vững, ban đầu cũng rất sợ, nhưng dần dần, thấy các anh chị đều có thể tự mình ngồi chơi, lá gan cũng biến thành hơi lớn.

Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng nói tiếng cười liên tiếp, mọi người chơi đều rất vui vẻ.

“Cha, con thích con ngựa trắng này, cha mua về nhà có được không?” Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc hưng phấn nói.

Đằng Cận Tư rất bất đắc dĩ, chỉ có thể đưa ánh mắt cầu xin bà xã giúp đỡ.

“Nhạc Nhạc, ngựa không phải thú cưng, nó phải ở hoàn cảnh riêng biệt mới có thể sống sót, con mang nó về nhà, nó không có bạn, không có ăn, chết đói thì làm thế nào?” Lương Chân Chân rất kiên nhẫn giáo dục con gái.

“Nhưng… Người ta rất thích!” Công chúa nhỏ dẩu môi làm nũng.

“Vậy được không? Mẹ mua nó cho con, nhưng nó chỉ có thể nuôi nấng ở đây, mỗi cuối tuần con có thể sang đây thăm nó.”

Công chúa nhỏ Nhạc Nhạc ngoẹo đầu suy nghĩ một chút, cảm thấy mẹ nói rất có lý, nên gật đầu.

Thấy con gái gật đầu, Lương Chân Chân thở phào nhẹ nhõm trong lòng, Nhạc Nhạc là cô gái nhỏ thích mới mẻ, thấy cái gì cũng mơ tưởng, tật xấu này không tốt, trở về phải giáo dục!

Nửa giờ sau, Nhạc Nhạc cảm thấy mình đã học xong, nên nói với người thuần ngựa: “Chú không phải dắt, tự cháu có thể.”

“Thật sự có thể không?” Người thuần ngựa hoàn toàn không yên tâm  hỏi một câu.

“Dĩ nhiên.” Công chúa nhỏ kiêu ngạo ngước cằm, ánh mắt liếc về phía Mạc Thừa Diệp ở xa xa, không phục anh ta lại cưỡi ngựa tốt như vậy, còn có anh trai, cũng không cần ai dắt, cũng có thể tự mình chơi rồi.

Bọn họ đều có thể làm được, dĩ nhiên bé cũng không thành vấn đề!

Cho nên, bi kịch xảy ra -

Không biết bé đá vào chỗ nào, kết quả con ngựa con bị hoảng sợ, chạy nước kiệu, bé bị sợ nghẹn ngào kêu lên, cứ như vậy ngựa con càng sợ hơn, càng không có khuynh hướng dừng lại.

Trái tim tất cả mọi người đều treo lên, nhấp nhô theo ngựa, dù lớn hay nhỏ.

“Oa oa oa… Cha, cha…” Nhạc Nhạc gào khóc lên, thân thể nhỏ bé ngồi phía trên như ngã trái ngã phải, giống như lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Lúc ấy gần bé nhất chỉ có Mạc Thừa Diệp, những người khác nước xa không cứu được lửa gần, trừ lo lắng suông vẫn là lo lắng suông, may mà Mạc Thừa Diệp dieendaanleequuydonn lanh lợi, cưỡi ngựa đi theo Nhạc Nhạc, muốn tìm cơ hội cứu Nhạc Nhạc khỏi lưng ngựa, để đề phòng xảy ra chuyện đau đớn hơn.

Nhưng dù sao cậu cũng chỉ là đứa bé tầm bảy tuổi, hơi sức nhỏ, cứu Nhạc Nhạc đồng thời hai người cùng ngã trên đất, ngược lại cậu rất dũng cảm  che chắn Nhạc Nhạc trong ngực.

“Nhạc Nhạc!” Đằng Cận Tư và Lương Chân Chân vội vàng chạy nhanh tới, trong lòng vô cùng lo lắng.

“Mạc Mạc!” Mạc Đông Lăng và Mật Lạp Bối Nhi cũng chạy nhanh tới, trong lòng cầu nguyện bọn nhỏ bình yên vô sự.

“Oa!” Nhạc Nhạc hắng giọng khóc bù lu bù loa, thật ra con ngựa con không cao lắm, té xuống cũng không đặc biệt nguy hiểm, nhưng bởi vì con ngựa đang chạy nhanh, mức độ nguy hiểm tăng thêm, hơn nữa bé chỉ là bé gái bốn tuổi, khó tránh khỏi biết sợ.

May mà Mạc Thừa Diệp che chở bé vào trong ngực, trên căn bản chỉ bị chút vết thương nhỏ ngoài da, chủ yếu là bị giật mình; xem xét lại Mạc Thừa Diệp, vết thương của cậu nặng hơn chút, cánh tay ngã gãy xương.

“Mẹ…” Nhạc Nhạc vừa nhìn thấy mẹ lập tức nhào vào trong ngực mẹ, khóc kêu đến đau lòng.

“Con gái ngoan, nói cho mẹ, ngã đau chỗ nào, chúng ta đi bệnh viện có được không?” Lương Chân Chân đau lòng vỗ sau lưng con gái, tỉ mỉ kiểm tra một lần trên người con bé, phát hiện chỉ là vết xây xát nhỏ nhẹ.

“Mạc Mạc, hôm nay con quá dũng cảm, tay đau?” Mạc Đông Lăng ôm con trai lên, phát hiện tư thế tay phải cậu bé hơi lạ, không khỏi hỏi.

“Tay giống như… Gãy.” Trên trán Mạc Thừa Diệp chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, cố hết sức trả lời.

Nghe nói như thế, Nhạc Nhạc nước mắt lã chã ngó sang, miệng mấp máy, tâm tình trong lòng rất phức tạp, thật ra thì bé vẫn luôn không thích anh Mạc Mạc, ai bảo mỗi lần anh đều bắt nạt mình, nhưng lần này… Anh vì cứu mình mà bị gãy xương…

“Để tôi xem một chút!” Quan Hạo Lê vội vàng đi tới, anh là bác sỹ chuyên nghiệp, hơi liếc mắt đã nhìn rõ đại khái, “Cánh tay gãy xương nhẹ, trước tìm miếng gỗ cố định đơn giản, sau đó đưa đi bệnh viện.”

Sau khi làm xong biện pháp cấp cứu đơn giản, đoàn người lập tức rầm rộ lao tới bệnh viện, hoàn toàn không có hăng hái cưỡi ngựa, chỉ sợ ngày sau, mọi người cũng sẽ không nhắc tới đề nghị cưỡi ngựa, ám ảnh!

Sau khi bọn họ rời đi, ông chủ trường đua hung hăng khiển trách người thuần ngựa một trận, quản ngựa thế nào! Lại xuất hiện tình huống như vậy? Tương đương với tổn thất mấy vị khách hàng lớn!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----


Trong bệnh viện, thương tích của Mạc Thừa Diệp đã không còn đáng ngại, cánh tay bó thạch cao, nằm yên tĩnh trên giường bệnh.

“Tất cả trở về đi thôi, bác sỹ nói rồi, bảy ngày sau có thể gỡ thạch cao, đứa bé nhanh hồi phục, không có việc gì.” Mạc Đông Lăng nhẹ nhàng nói, chỉ cần con trai không có việc gì là tốt.

Mật Mật ôm con trai nhỏ thở phào nhẹ nhõm, tình cảnh vừa rồi thật quá nguy hiểm, may mà Mạc Mạc và Nhạc Nhạc cưỡi ngựa con, cách mặt đất gần, bằng không đã hỏng bét.

“Mẹ, con muốn ở bệnh viện chăm sóc anh Mạc Mạc.” Nhạc Nhạc non nớt nói, trong lòng bé, anh Mạc Mạc cứu bé, bé phải cám ơn người ta.

Lương Chân Chân liếc mắt nhìn con gái, “Được, con gái ngoan hiểu chuyện.”

:yeah: P/s: Ngoại truyện về Hạo Lê - Giai Ny và Nam Cung - Tuyết Nghiên đã lên sàn rùi nè, các tình yêu vô Anh nghĩ anh sẽ không thích em để ủng hộ Puck và Chimy nhé :love2:  :love2:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Ai Thuy, Buinga, Candy2110, Chimy Lữ, Elly Khánh My, Gió Lốc, Minamishiro, Ngọc Hân_5294, Tiểu Nghiên, hienbach, winter snow
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 439 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: babebabe, hanayuki001, jay1119, Mặc Huyền, pypyl, Sontay, suongsuong1800, tam thuong, trunghongnam, ú nu ú nù và 952 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bàn trang điểm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước cam dâu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 384 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 563 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 264 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 258 điểm để mua Người tuyết 3

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.