Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 439 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 22.05.2016, 22:20
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3683
Được thanks: 28732 lần
Điểm: 32.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 36
Chương 384: Cái gì là chân tướng?

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Trong lòng Thẩm Ý Linh dâng lên một cảm giác nói không ra, tại sao người cho con gái vay tiền lại là cô ta? Rốt cuộc yên lòng như thế nào! Biết rõ mình ngã bệnh nhập viện rồi, lại không đến thăm mình, còn giả mù sa mưa cho vay tiền, rốt cuộc là muốn làm gì?

Trong lòng càng nghĩ càng tức giận, trong cơ thể giống như dấy lên lửa giận hừng hực, một giây kế tiếp, bà bị một nỗi sợ hãi tràn đầy trời đất ùn ùn kéo tới.

Lỡ cô ngốc này muốn quyên tặng tủy xương cho bà thì làm thế nào, tình thâm mẹ con hơn hai mươi năm bà vất vả khổ sở thành lập sẽ tan vỡ, đây là việc bà tuyệt đối không cho phép.

“Ừ, mẹ tin tưởng con, nhưng con cũng phải đồng ý với mẹ, phải yêu thương bản thân mình, hơn nữa máu của con theo cha con, nhất định không tương xứng với tủy xương của mẹ, kiên nhẫn chờ đợi là được.” Thẩm Ý Linh tỏ vẻ rất tùy ý, thật ra thì trong lòng khẩn trương muốn chết, chỉ sợ con gái phát hiện có chỗ nào không đúng.

Nếu là ngày thường, Kiều Tuyết Nghiên chắc chắn không cảm thấy có gì khác thường, chỉ cảm nhận thấy rất ấm áp và hạnh phúc, mẹ vĩnh viễn hiểu rõ mình nhất; nhưng giờ phút này, sau khi cô biết rõ chân tướng, rõ ràng cảm thấy mẹ không cho mình đi kiểm tra nhóm máu, không muốn để cho mình phát hiện điều bí mật này.

Đã như vậy, cô cũng không tiện vạch trần, ngay sau đó khẽ gật đầu, “Vâng, con biết rõ.”

Không biết vì sao, kể từ sau khi biết Thẩm Ý Linh không phải mẹ ruột của mình, tất cả đối xử của bà với mình cũng khiến cho cô không được tự nhiên, mặt khác nói với bản thân mình phải bình tĩnh tiếp nhận sự thật, mặt khác vẫn không cách nào thích ứng.

Sau hai mươi hai năm sống cuộc sống hạnh phúc có cha có mẹ, đột nhiên nói cho cô biết: họ không phải là cha mẹ ruột của cô, cô chỉ là đứa bé nhận nuôi, việc này đều là đả kích không nhỏ với bất kỳ ai.

Cô không lập tức suy sụp mà tiến lên hỏi thăm chân tướng nhưng không có nghĩa trong lòng cô không suy nghĩ lung tung, đây là điều không cách nào khống chế.

“Mẹ, con về nhà lấy chút đồ dùng hằng ngày tới, mẹ nằm nghỉ ngơi đi.” Kiều Tuyết Nghiên sợ mình sẽ không khống chế được cảm xúc, tìm cớ ra khỏi phòng bệnh, đầu tiên đi tìm bác sỹ Trần và y tá nhỏ ngày hôm qua, đề nghị bọn họ đừng nói chuyện cô có ý định hiến tủy xương cho Thẩm Ý Linh cũng như chuyện không thích hợp, nói bản thân từ nhỏ thể chất yếu ớt, sợ sau khi mẹ biết sẽ lo lắng, cố ý dùng giọng nói tội nghiệp, bác sỹ Trần và y tá nhỏ không thể không tin, cũng đồng ý giữ bí mật giúp cô.

Sau đó, cô ra khỏi bệnh viện, một mình lang thang chẳng có mục đích trên đường cái, xe người đi qua đi lại trước mắt cô đều mơ hồ, cho dù mở to đôi mắt cũng không thấy rõ.

Cô ngước đầu hít một hơi thật sâu, Kiều Tuyết Nghiên à Kiều Tuyết Nghiên! Mày sống hai mươi hai năm mới phát hiện mình không phải là con ruột của cha mẹ, quá thất bại!

Tại sao lại như vậy chứ?

Cô không biết hỏi mình bao nhiêu lần, nhưng mãi không nhận được đáp án.

Đi được khoảng vài con đường, cô chỉ cảm thấy con đường phía trước mong manh, không có cảm giác phương hướng rõ ràng.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trong quán cà phê bên đường, Lương Chân Chân và Tiết Giai Ny ngồi đối diện nhau, nói chuyện rất vui vẻ, về phần Cát Xuyến vắng mặt, là do ở Thanh Đảo Sơn Đông quê nhà, nói năm nay muốn về quê qua tết nguyên tiêu mới trở lại.

Dù sao cũng vừa mới kết hôn! Cha mẹ hai bên đều không nỡ để con gái bảo bối (con dâu) đi về quá sớm, hơn nữa cô còn đang có hái, mẹ Cát ra sức làm công tác tư tưởng cho con gái, nói phụ nữ có thai phải chăm sóc tốt, phương diện ăn mặc chi tiêu cũng muốn nói, một mình ở bên ngoài về phương diện dinh dưỡng đều không đủ…

Nói đi nói lại, đơn giản chính là muốn cô ở nhà ngây ngô dưỡng thai, sau khi Cát Xuyến nghe mẹ mình càm ràm một đống lớn, trực tiếp thốt ra một câu, “Mẹ thân yêu, nếu không mẹ cùng con đến thành phố C đi? Vẹn toàn đôi bên!”

Mẹ Cát hoàn toàn bị con gái dieendaanleequuydonn đánh bại rồi, trầm mặt không nói lời nào, ngược lại bà nghĩ! Nhưng trong nhà còn cha và mẹ chồng bảy mươi tuổi, bà chạy đi đâu?

Sau khi thương lượng một phen, cô và ông xã Đỗ Tri Hàng ở nhà đến qua Tết nguyên tiêu mới lên thành phố C đi làm, mặc dù đã có thai năm tháng, nhưng bụng cô không phải rất lớn, thân hình vẫn nhanh nhẹn như cũ, người lớn trong nhà đều run sợ trong lòng, không yên lòng để cô đi thành phố C, may mà lúc mấu chốt có ông xã Đỗ Tri Hàng ra mặt ủng hộ cô, cũng cam kết nhất định sẽ chăm sóc tốt bà xã và đứa trẻ, xin cha mẹ hai nhà yên tâm.

Cũng không uổng công anh chững chạc thận trọng, cha mẹ hai bên mới không thể không đồng ý.

Cho nên, trong thời gian này ba người tụ họp sẽ thiếu một, nhưng điện thoại giữa  bạn thân thì không thiếu được, bằng không Lương Chân Chân và Tiết Giai Ny làm sao biết rõ ràng chuyện của cô ấy như thế, đương nhiên do chính cô ấy nói!

“Giai Ny, dường như hai ngày nay người nào đó muốn trở về rồi, hai người?” Trước mặt Lương Chân Chân để nước lọc, bởi vì cô mang thai, không thể uống cà phê.

Tiết Giai Ny thiếu chút nữa bị lời của cô làm sặc, năng lực nói lảng sang chuyện khác của Chân Chân cũng quá mạnh rồi, một giây trước hai người còn đang nói chuyện của Cát gia, lúc này đã kéo lên người mình.

“Cứ như vậy chứ, tớ…” Một câu Tiết Giai Ny còn chưa nói xong, đột nhiên liếc thấy Kiều Tuyết Nghiên ngoài cửa sổ, ánh mắt mê man của cô ấy đi trên đường cái, cả người thoạt nhìn giống như bị cái gì kích thích, bước chân rất rối loạn.

Lương Chân Chân hiển nhiên không nhìn thấy bóng người ngoài cửa sổ, đang chuyên tâm nghe bạn tốt nói chuyện, đột nhiên ngưng lại, không khỏi hơi ngạc nhiên, theo ánh mắt của cô ấy nhìn sang.

“Hả? Đó không phải Kiều Tuyết Nghiên sao? Sao một mình cô ấy thất hồn lạc phách đi trên đường cái?” Tiết Giai Ny kinh ngạc hỏi.

Lời này lập tức khiến Lương Chân Chân die endaa nleequ uydonn liên tưởng đến có phải Thẩm Ý Linh xảy ra chuyện gì không, bằng không sao Kiều Tuyết Nghiên có thể hoang mang lo sợ như thế, giống như búp bê tượng gỗ không biết tức giận?

Tim nhảy “Thình thịch” không ngừng, chẳng lẽ Thẩm Ý Linh phẫu thuật thất bại?

Ngay sau đó đứng dậy đi ra cửa, cho dù thế nào cô cũng phải hỏi rõ ràng mới được.

“Này! Chân Chân, cậu đi đâu? Chậm một chút!” Nhìn dáng vẻ vội vã của bạn tốt, trên trán Tiết Giai Ny toát mồ hôi lạnh, rốt cuộc cô ấy có coi mình là người mẹ đang mang thai hai đứa nhỏ không?

Lương Chân Chân nghe lời đi chậm một chút, may mà Kiều Tuyết Nghiên đi rất chậm, cô nhanh chóng đuổi kịp cô ấy, “Tuyết Nghiên, xảy ra chuyện gì?”

Trong đầu Kiều Tuyết Nghiên hoàn toàn mơ hồ, chỉ biết đi theo dòng người, bỗng nhiên có cảm giác có người giữ cô lại, theo phản xạ có điều kiện cô quay lại nhìn, nghe thấy giọng nói quan tâm thì toàn bộ khổ sở trong lòng lập tức tuôn tràn ra.

“Chị Lương, trong lòng em thật khó chịu…” Cô trở qua trở lại cũng chỉ nói một câu như vậy, vẻ măt rối rắm khiến Lương Chân Chân càng chắc chắn suy nghĩ trong lòng.

Tiết Giai Ny thấy hai người lôi lôi kéo kéo ở ven đường, không khỏi khuyên nhủ: “Đi vào ngồi một lát đi, đứng chỗ này khiến người khác chú ý.”

“Em vẫn cho rằng mình có một gia đình hạnh phúc, cha mẹ thương em yêu em, coi em như báu vật, mặc dù cha không ở đây, nhưng em và mẹ sống rất vui vẻ, giống như bạn tốt không có gì giấu nhau, em rất yêu mẹ, mẹ cũng rất yêu em, em cứ không tim không phổi sống như vậy hai mươi hai năm, đột nhiên phát hiện, em không phải con ruột của cha mẹ…”

Nói đến phần sau, giọng Kiều Tuyết Nghiên hơi nghẹn ngào, cô cần một đối tượng để bày tỏ, giấu ở trong lòng chỉ khiến cô thêm khó chịu rối rắm, lúc cô bất lực nhất lại mê man gặp được Lương Chân Chân và Tiết Giai Ny, vì vậy, cô đã nói ra.

Hả… Kiều Tuyết Nghiên không phải con gái ruột của Thẩm Ý Linh? Lương Chân Chân hoàn toàn rung động, cô còn tưởng rằng die.nda`lee.qu'uydoon Thẩm Ý Linh phẫu thuật thất bại chết rồi, không ngờ mình đoán sai.

Kết quả nằm ngoài dự đoán của mọi người.

“Có phải em nghĩ sai không” Tiết Giai Ny nhíu mày hỏi.

“Không thể nào, cha em nhóm máu O, mẹ em nhóm máu A, mà em nhóm Rh âm, sao tính sai đây?” Kiều Tuyết Nghiên khổ sở lắc đầu.

Lần này, đến lượt Lương Chân Chân và Tiết Giai Ny giật mình, quả thật… Khả năng không nhiều.

Em đã xác nhận với Thẩm… Mẹ chưa?” Lương Chân Chân hỏi.

Kiều Tuyết Nghiên lắc đầu, “Không có, mẹ còn không biết, em muốn đợi sau khi phẫu thuật thành công sẽ hỏi bà, như vậy tương đối tốt cho thân thể của mẹ.”

Lương Chân Chân thầm nghĩ trong lòng: đúng là cô gái khéo léo hiểu lòng người.

“Tuyết Nghiên, đổi lại góc độ suy nghĩ vấn đề, mặc dù em không phải con ruột của bọn họ, nhưng bọn họ coi em như con gái ruột mà thương yêu, điểm này không phải giả, chẳng lẽ em thật sự nhẫn tâm bỏ rơi bà để trở lại bên người cha mẹ ruột của em sao?”

“Em biết rõ cha mẹ coi em như con ruột của mình, yêu thương em không ít, em cũng không thể bỏ rơi mẹ một mình rời đi, em chỉ muốn biết rốt cuộc cha mẹ ruột của em là ai? Tại sao năm đó nhẫn tâm vứt bỏ em?” Kiều Tuyết Nghiên cắn môi trả lời.

“Thật ra thì chị cũng do mẹ nuôi nuôi lớn, bà thương yêu chị không hề ít hơn mẹ ruột, cho nên chỉ cảm thấy mình vẫn rất hạnh phúc, có hai người mẹ yêu thương.” Khóe mắt Lương Chân Chân tràn đầy ấm áp dịu dàng.

Kiều Tuyết Nghiên hơi không dám tin nhìn về phía cô, đột nhiên nghĩ đến cái gì, “Chị Lương, chẳng lẽ chị mới là con gái ruột của mẹ em?”

“Phụt!” Lương Chân Chân và Tiết Giai Ny cùng phun, đứa nhỏ này nói chuyện cũng quá buồn cười rồi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.05.2016, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3683
Được thanks: 28732 lần
Điểm: 32.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 37
Chương 385: Tỏ rõ thái độ

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lương Chân Chân rất muốn nói lại với cô một câu, người mẹ như Thẩm Ý Linh, tặng không cho cô, cô cũng không cần!

"Trước năm tuổi chị vẫn sống với mẹ ruột, sau năm tuổi mới được mẹ nuôi bây giờ nuôi dưỡng.”

“Hả? Vậy mẹ ruột chị đâu? Sao bà lại chịu…” Kiều Tuyết Nghiên kinh ngạc mở miệng, nói một nửa mới ý thức được mình không nên hỏi nhiều như vậy, cái này thuộc về thăm dò đời tư người ta, không tốt.

“Mẹ chị ngã bệnh qua đời.” Giọng Lương Chân Chân nhàn nhạt, không vui không buồn, đã nhiều năm như vậy, cô đã sớm thoát khỏi nỗi đau mất mẹ, chỉ có điều câu “Sao lại chịu” của Kiều Tuyết Nghiên khiến cô liên tưởng đến cách làm vứt bỏ con trai ba tuổi của Thẩm Ý Linh.

Sao lại chịu?

Lời này nên đi hỏi ngược lại Thẩm Ý Linh mới đúng!

Kiều Tuyết Nghiên giật mình há to mồm lần nữa, trong lòng vô cùng như đưa đám, quả nhiên đã chọc đúng nỗi đau của chị Lương, “Xin lỗi, em không cố ý, em không biết…” Cô rất tự trách nói xin lỗi.

“Không sao, đã qua vài chục năm rồi, chị đã sớm nhìn ra.” Lương Chân Chân trả lại cô ấy một nụ cười.

“Chị Lương, có chuyện em vẫn không hiểu, cho nên suy đoán chị là con gái mẹ, cũng liên quan đến nó.” Kiều Tuyết Nghiên khổ sở nói.

Lương Chân Chân và Tiết Giai Ny liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đồng thời sinh ra nghi vấn, rốt cuộc là chuyện gì?

“Em cảm thấy hình như mẹ có thành kiến với chị Lương, bà không hy vọng… Em quá gần chị, khuyên em die endaa nleeq uuyd onn rất nhiều lần rồi.” Kiều Tuyết Nghiên vốn không muốn nói ra, nhưng tình thế hôm nay, cô nóng lòng mong nhận được đáp án.

“Mẹ em có nói nguyên nhân không?” Lương Chân Chân cười lạnh trong lòng: Thẩm Ý Linh à Thẩm Ý Linh! Bà đúng là tốn quá nhiều tâm tư, sợ rằng sau lưng đã chửi bới tôi rất nhiều lần! Có bản lĩnh, hãy nói chân tướng với Tuyết Nghiên! Thật sự đáng thương lại đáng hận!

Tiết Giai Ny cúi đầu khẽ nhấp một ngụm cà phê, che giấu nơi đáy lòng cô đang đùa cợt, không trách được Tuyết Nghiên sẽ nghĩ lệch, thì ra có chuyện như vậy, Thẩm Ý Linh đúng là người mẹ khác lạ!

“Không có nguyên nhân gì cụ thể, nói đúng là lòng dạ con người phức tạp, nhất là người có tiền, bình thường đều xem thường… Những người nghèo như chúng ta.” Kiều Tuyết Nghiên nhỏ giọng nói tiếp.

“Phì! Đây là chuyện cười buồn cười nhất mà chị nghe!” Lương Chân Chân cười đến khóe miệng cũng sắp co quắp.

“Tuyết Nghiên, từ nhỏ Chân Chân và mẹ cô ấy sống nương tựa vào nhau, chuyển khắp bốn phía, bị người cười nhạo, bị người bắt nạt, không có một ngày sống yên ổn, sau khi được mẹ nuôi nhận nuôi, theo phương diện khách quan mà nói, cuộc sống kiên cường hơn một chút, nhưng vẫn sống nghèo khó.” Tiết Giai Ny tốt bụng giải thích.

Kiều Tuyết Nghiên vẫn cho rằng bọn họ đều có xuất thân cực tốt, lại không nghĩ rằng chị Lương lớn lên trong gia đình đơn thân, trong lòng khó tránh khỏi dâng lên tự trách, “Chị Lương, xin lỗi, có thể do mẹ em không biết tình huống, cho nên mới có ý hiểu lầm.”

Lương Chân Chân giễu cợt trong lòng: Đâu phải Thẩm Ý Linh không biết tình huống! Rõ ràng cố ý ngăn cản em tiếp xúc với chúng ta, từ đầu đến cuối, không yên lòng an tâm!

“Bây giờ em chuẩn bị đi đâu? Em… Bệnh tình của mẹ em như thế nào đây?” Tiết Giai Ny cố ý nói sang chuyện khác, cô cân nhắc lời tiếp theo rồi mới nói, Chân Chân nói chân tướng ra không phải có lý trí, hơn nữa hối hận cũng không kịp.

“Em vốn định về nhà lấy chút đồ dùng hàng ngày, nhưng ra khỏi bệnh viện, trong đầu không tự chủ nghĩ đến thân thế của mình, không có cách nào khống chế. Bác sỹ nói chỉ cần tìm được tủy xương thích hợp sẽ tiến hành phẫu thuật cấy ghép, bệnh của mẹ sẽ có hy vọng chữa trị.”

Câu trả lời của Kiều Tuyết Nghiên khiến cho hai cô ngạc nhiên, không phải nói hết thuốc chữa sao?

“Lúc em chủ động quyên tủy xương mới phát hiện được?” Lương Chân Chân hỏi ngược lại.

“Vâng.” Kiều Tuyết Nghiên gật đầu, vẻ mặt đưa đám không nói ra được.

Sau khi hàn huyên một lúc, Kiều Tuyết Nghiên rời đi trước, cô chạy về nhà cầm chút đồ trở lại bệnh viện, trì hoãn quá lâu sợ mẹ sinh nghi, trong lòng đã sớm nghĩ xong đối sách.

Đợi sau khi cô ấy rời đi, Tiết Giai Ny đẩy ngón tay bạn tốt, “Kiều Tuyết Nghiên không phải con gái ruột của Thẩm Ý Linh, nói cách khác, cô ấy không phải em chồng của cậu, không quen không biết các cậu, chuyện này… Cậu định nói cho Đằng Cận Tư sao?”

Một tay Lương Chân Chân nâng cằm, một tay nghịch muỗng trong ly, mi mắt khẽ khép, tràn đầy vẻ u sầu, “Nói lời thật lòng, tớ đặc biệt hy vọng Kiều Tuyết Nghiên nói cho tớ biết Thẩm Ý Linh không trị được bỏ mình, mặc dù trong lòng a Tư không thoải mái, nhưng qua lần này là tốt, chuyện coi như lật trời rồi. Bây giờ tốt hơn, chỉ cần tìm được tủy xương thích hợp, bệnh của bà ta có thể chữa khỏi, tớ rất uất ức nóng nảy!”

“Tớ hiểu tâm tình của cậu, cuộc sống luôn mang đến cho chúng ta vui mừng và rung động ở bất cứ đâu vào bất cứ lúc nào, tốt cũng được, xấu cũng được, phải đi đối mặt.” Tiết Giai Ny an ủi bạn tốt.

“Ừ.” Lương Chân Chân mấp máy môi, không nói thêm gì nữa.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Thời gian như nước chảy, đảo mắt đã đến mùng tám tết, họ hàng nhà họ Đằng ít ỏi, cho nên miễn đi thăm hỏi, Lương Chân Chân cũng vui vẻ tự tại, thỉnh thoảng về nhà một chuyến, có lúc ăn bữa cơm với cha ở bên ngoài, thời gian cứ như vậy trôi đi, nhanh đến mức người ta còn chưa kịp hồi tưởng lại.

Buổi trưa, Thẩm Bác Sinh gọi điện thoại cho con gái, hỏi cô có thời gian không, kêu Đằng Cận Tư đi chung ra ngoài ăn bữa cơm.

Đúng lúc hôm nay Đằng Cận Tư dieendaanleequuydonn có một hội nghị quan trọng, buổi trưa còn có xã giao, không phân thân ra được, phải làm phiền cha vợ chăm sóc bà xã mang thai một tay.

Anh tỉ mỉ và săn sóc khiến Thẩm Bác Sinh đặc biệt hài lòng, hết sức cảm thấy vui mừng vì con gái.

Địa điểm do Lương Chân Chân chọn, cô nói đã lâu không đi nhà hàng Tây, miệng hơi thèm ăn, Thẩm Bác Sinh đương nhiên đồng ý, làm hộ hoa sứ giả cho con gái.

Hoàn cảnh tao nhã thích hợp, cha con hai người dùng cơm, tất cả đều rất hoàn mỹ.

“Cha, thật đúng dịp, nhìn từ xa, con còn tưởng cha mang theo tình nhân nhỏ tới ăn cơm Tây! Nhiều tình ý!” Thẩm Quân Nhã lạnh lùng ngạo nghễ nhìn hai người, khóe miệng tràn đầy mỉa mai.

“Nhã Nhi! Nói hươu nói vượn gì vậy! Chân Chân là em gái con!” Thẩm Bác Sinh nhỏ giọng trách mắng, dù sao die3nda4nle3qu11ydon nơi này cũng là nơi công cộng, ông còn phải chú ý vấn đề mặt mũi.

“Con không có em gái!” Thẩm Quân Nhã lạnh lùng nói.

“Đối với người nào đó, ngay cả liếc mắt con cũng cảm thấy ghê tởm!” Giọng Lương Chân Chân lạnh hơn, lạnh lẽo thấm vào đáy lòng người, cô vốn tưởng rằng sau ba năm tính tình Thẩm Quân Nhã sẽ có thay đổi, không ngờ miệng cô ta vẫn phun ra dơ bẩn! Trước sau như một làm người ta ghét!

“Lương Chân Chân, bây giờ mày rất hả hê đúng không? Hại thảm tao như vậy! Cha, nhất định là do nó chỉ điểm những thằng đàn ông hạ tiện kia làm nhục con, cha phải lấy lại công đạo cho con, ngoài mặt nó giả bộ hiền lành, nhưng thật ra lòng dạ rắn rết, nhất định sẽ nhận quả báo! Tao nguyền rủa mày, nguyền rủa con mày!” Thẩm Quân Nhã cố ý tỏ vẻ đáng thương nhìn cha mình, lúc nói câu sau cùng, mặt hơi dữ tợn.

“Bốp!” một tiếng thanh thúy vang lên, đây là đầu tiên trong đời Thẩm Bác Sinh ra tay đánh Thẩm Quân Nhã.

Thẩm Quân Nhã không thể tin che gương mặt nóng hừng hực, “Cha, cha lại vì kẻ đê tiện này mà đánh con? Con hận cha! Tôi hận các người!”

“Cút! Đừng để tôi gặp lại cô!” Lương Chân Chân cắn răng, hết sức kiềm chế cảm xúc của mình, vừa rồi nếu không phải cha cho Thẩm Quân Nhã một cái tát, cô đã sớm vung tay rồi, không riêng gì miệng cô ta phun ra dơ bẩn, còn nguyền rủa cục cưng của mình, có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục!

“Mày…” Thẩm Quân Nhã vừa định chuẩn bị đánh trả, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Lương Chân Chân thì  biết điều ngậm miệng xoay người bỏ đi, quân tử báo thù mười năm không muộn, cô sẽ không bỏ qua!

Khung cảnh nhà hàng Tây vốn yên tĩnh, tất cả mọi người đều thấy được trò khôi hài vừa trình diễn, nội dung nghe không rõ ràng lắm, sau khi nghe sai đồn bậy, phiên bản thay đổi, khó nghe.

Nếu tiếp tục ở lại, chỉ sợ sẽ khiến nhiều người chỉ trích hơn, hai cha con cô lập tức đứng dậy rời đi.

“Chân Chân, do cha không tốt, lại để cho con chịu uất ức.” Ngồi trên xe, Thẩm Bác Sinh thở dài, hình như đã già thêm vài tuổi, cổ ngữ có câu: con không được dạy là lỗi của cha.

“Chuyện Thẩm Quân Nhã bị dân công… không liên quan đến a Tư, con tự mình chứng thực với anh ấy.” Lương Chân Chân tỏ vẻ không có cảm xúc gì mở miệng.

“Cha biết.”

Giọng khẳng định của ông khiến Lương Chân Chân không hiểu, kinh ngạc nhìn về phía ông, “Cha… Từng điều tra?”

“Ừ, sau khi xảy ra sự kiện kia, phản ứng đầu tiên của cha cũng cho là do Đằng Cận Tư giật dây, sau mới biết đây chỉ là ngoài ý muốn, cha cũng đã giải thích cho mẹ con Nhã Nhi rồi, nhưng hai người đều không tin lời cha, cho rằng cha giải vây cho con.” Giọng Thẩm Bác Sinh rất bất đắc dĩ, có con gái như thế, phí sức phí công!

“Giải vây vì con? Lúc đó con đang ở Newyork, có nửa xu quan hệ với con sao? Thật buồn cười!” Lương Chân Chân mỉa mai nhếch môi.

“Chân Chân, cha cho rằng sau ba năm tĩnh tâm nghỉ ngơi, Nhã Nhi con bé… Sẽ có thay đổi, không ngờ… Vẫn còn như vậy…” Bản thân Thẩm Bác Sinh cũng cảm thấy xấu hổ, cả hai đều là con gái ông, lại khác biệt một trời một vực.

“Cha, con không muốn nghe bất kỳ chữ nào về chị ta nữa, nguyên tắc của con luôn là: Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người chọc ta ta sẽ chọc người, nếu chuyện vừa rồi có lần thứ hai, con tuyệt đối sẽ xuống tay không lưu tình.” Lương Chân Chân nói rõ thái độ của mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.05.2016, 06:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3683
Được thanks: 28732 lần
Điểm: 32.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 36
Chương 386: Chọn lựa

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Trong lòng Thẩm Bác Sinh rõ ràng, không nói thêm gì, chuyện này đúng là lỗi của Nhã Nhi, cho dù ba năm trước hay bây giờ, lời của Nhã Nhi cũng quá ác liệt rồi, hoàn toàn coi Chân Chân như kẻ thù, trước chỉ nghe người khác nói, mà hôm nay ông tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe được, mức độ đánh thẳng vào tăng thêm một bậc.

“Nếu không chuyển chỗ khác ăn cơm?” Ông ôn tồn hỏi.

“Con đã tức no rồi, cái gì cũng ăn không vô.” Lương Chân Chân lạnh nhạt mở miệng, không hề tức giận, cũng không làm nũng nói giỡn giống như bình thường.

“Chân Chân, tức thì tức, cơm vẫn phải ăn, bây giờ con là mẹ hai đứa bé.” Thẩm Bác Sinh khuyên nhủ.

“Cha, hiện giờ con ăn không vô, chốc lát nữa rồi nói.” Lương Chân Chân cũng rất quật cường.

Thẩm Bác Sinh thở dài, “Được rồi, vậy cha đưa con về trước.”

Tại sao tính tình Nhã Nhi trở nên cực đoan như vậy? Không nghe bất kỳ ai khuyên nhủ, khư khư cố chấp, quá bướng bỉnh rồi! Trái lại Lương Chân Chân, con bé vĩnh viễn lương thiện ấm áp tinh khiết như vậy, cực kỳ giống tiểu Vũ năm đó, người sống đến chừng này tuổi, cũng nên sống vì mình một lần!

Trên xe, tay phải Lương Chân Chân vuốt bụng, trong lòng thành tâm cầu nguyện bé cưng nhất định phải an toàn ra đời, cô không còn là Lương Chân Chân mềm yếu bị người ta bắt nạt như ba năm trước đây.

Thẩm Quân Nhã, nếu miệng cô còn phun lời dơ bẩn với tôi! Tôi nhất định sẽ xuống tay không lưu tình với cô!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Buổi tối, Lương Chân Chân kể toàn bộ đầu đuôi ngọn ngành chuyện xảy ra ở nhà hàng Tây ban ngày cho ông xã nghe, nếu chỉ bắt nạt cô thì thôi, nhưng lại còn bắt nạt đến đứa bé trong bụng còn chưa ra đời của cô, cô đương nhiên muốn “Tố cáo”!

Phải nói trước chuẩn bị sẵn sàng, đề phòng cô ta phát rồ làm ra chuyện gì quá phận, cái này gọi là phòng ngừa chu đáo.

“Bà xã, chỉ cần một câu nói của em, anh có thể để cho cô ta từ nay về sau không thể đặt chân lên thành phố C, thậm chí cả Trung Quốc.” Chân mày Đằng Cận Tư chau lên, giọng nói lạnh lùng và chết chóc chưa bao giờ có.

Dám bắt nạt bà xã và đứa nhỏ của anh, vậy chỉ có – một con đường chết!

Nhưng người kia lại là chị cùng cha khác mẹ với nai con, anh không thể tùy ý.

Lương Chân Chân mím môi cọ cọ trên người anh, lâu sau mới mở miệng, “Có một câu gọi là quá tam ba bận, cô ta còn hai cơ hội, nếu như lần sau cô ta coi em là kẻ thù trọn đời, vậy em cũng không có gì kiêng dè rồi!”

“Được, vậy cho cô ta hai cơ hội.” Đằng Cận Tư nói khí phách mười phần.

“Ông xã, mặc dù em không phải rất tôn trọng những lời nói thần linh kỳ quái kia, nhưng vẫn lo lắng cho bé cưng trong bụng.” Trong lòng Lương Chân Chân vẫn còn sợ hãi lời nguyền rủa của Thẩm Quân Nhã, luôn không yên lòng.

“Ngày mai để bà nội dẫn em đến chùa Quang linh bái Phật, xin bùa bình an cho tất cả bé cưng của chúng ta.” Đằng Cận Tư dịu dàng vuốt ve lưng cô.

Lương Chân Chân khẽ gật đầu, “Ừ, cho dù có tác dụng hay không, ít nhất em sẽ yên tâm một chút.”

“Ngoan, ngủ đi, không cần tức giận với người râu ria, không đáng giá.”

“Em mới không chấp nhặt cô ta! Người ta lo lắng cho bé cưng.” Lương Chân Chân hầm hừ bĩu môi.

Đằng Cận Tư cười đến cưng chiều, cẩn thận kéo cô vào trong lòng mình, ôm eo ôc, đắp kín chăn chuẩn bị ngủ.

“A Tư, em gặp Kiều Tuyết Nghiên rồi, cô ấy nói bệnh tình người kia có tiến triển mới, chỉ cần tìm được tủy xương dieendaanleequuydonn thích hợp, lập tức có thể tiến hành giải phẫu cấy ghép, có hy vọng hồi phục.”

“… Thật sao? Đúng là chuyện tốt với bà ấy.” Giọng Đằng Cận Tư hơi có vẻ trào phúng nhẹ nhàng.

“Còn có một tin tức khác khiến cho người ta khiếp sợ, Kiều Tuyết Nghiên không phải là con gái ruột của bà ấy.”

“Cái gì?” Đằng Cận Tư rất kinh ngạc.

“Do Tuyết Nghiên chính miệng nói với em, lúc ấy Giai Ny cũng ở đó, tụi em đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cô ấy vốn định hiến tặng tủy xương, nhưng ai ngờ không hợp, ngay cả máu cũng không đúng, nhóm máu Rh âm rất hiếm thấy, nhưng cha mẹ của cô ấy đều không phải nhóm máu đó, đáp án rõ ràng.” Lương Chân Chân giải thích.

“Phẫu thuật… Còn chưa tiến hành?”

“Ừ, tủy xương thích hợp không dễ tìm, bệnh viện vẫn đang cố gắng, nhưng chưa tìm được.”

“Ngủ đi.” Đằng Cận Tư đột nhiên nhắm mắt lại, hình như không muốn tiếp tục đề tài này.

Lương Chân Chân nghe lời rúc vào trong ngực anh, nhẹ giọng hỏi: “A Tư, nếu như… Bệnh viện không tìm được tủy xương thích hợp, mà anh, đúng lúc bà ấy cần, anh… Sẽ hiến tặng cho bà ấy sao?”

Yên lặng hai phút, giọng nói hơi khàn của Đằng Cận Tư vang lên, “Không biết nữa.”

Chỉ ba chữ này, Lương Chân Chân đã hiểu, sâu trong lòng ông xã cô vẫn có chút không buông được, đứa nhỏ là thịt trong lòng cha mẹ, cảm giác về cha mẹ không phải trở ngại trong lòng đứa nhỏ, tốt và xấu, không có giới hạn rõ ràng.

Đêm, càng lúc càng sâu rồi, trên chiếc giường to lớn, hai vợ chồng nhỏ ngọt ngào ôm nhau một chỗ, một hô hấp đều đều, một hô hấp hỗn loạn…

Trong đầu con người, một khi giả bộ nhiều thứ, sẽ nghĩ ngợi lung tung, không cách nào yên ổn.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trong khoa nội trú bệnh viện nhân dân đệ nhất thành phố, thời gian qua từng ngày, tủy xương thích hợp vẫn không có bất cứ tin tức gì, Thẩm Ý Linh cũng sắp ngủ không yên rồi, mỗi ngày nhìn thấy bác sỹ và y tá, vấn đề thứ nhất chính là, “Tìm được tủy xương phù hợp rồi sao?”

Đáp án liên miên bất tận đều là, “Còn chưa có.”

Thế cho nên cảm xúc mấy ngày nay của bà không được tốt, ban dầu biết mình bị bệnh bạch cầu thì tâm tình lập tức từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục, vùng vẫy hồi lâu, vẫn tiếp nhận sự thật tàn nhẫn này.

Nhưng sau khi bà đã suy nghĩ thông suốt, lại cho bà một hy vọng có thể tiếp tục sống sót, bà vì thế mà vui mừng thật lâu, con người mà! Nào có ai muốn chết, xã hội bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển, các phương diện đều rất tiến bộ, còn sống đương nhiên rất tốt.

Mỗi ngày bà đều ôm hy vọng chờ đợi như vậy, tâm tình lúc đầu kích động sau dần chuyển thành thấp thỏm không yên, bà sợ, bà sợ chết chóc.

“Bác sỹ Trần, rốt cuộc còn phải đợi bao lâu nữa mới có thể tìm được tủy xương thích hợp?” Thẩm Ý Linh hoảng hốt mà hỏi.

“Chuyện này… Không nói trước được, có vài bệnh nhân may mắn, bệnh viện vừa đúng tồn kho tủy xương thích hợp, mà có vài bệnh nhân phải chờ thêm một hai tháng thậm chí lâu hơn.” Bác sỹ Trần nói rất mơ hồ.

“Một hai tháng thậm chí lâu hơn? Bác sỹ Trần, bệnh của tôi có thể đợi lâu vậy sao?”

“Thẩm nữ sĩ, bà còn có người thân khác không? Ghép giữa người thân sẽ có tỷ lệ thành công cao rất nhiều.”

Kiều Tuyết Nghiên đứng bên cạnh cũng vểnh tai lên, cô vẫn muốn biết vấn đề này, nhưng mỗi lần mẹ đều tránh, chẳng lẽ vào lúc quan trọng này, mẹ vẫn không muốn nói ra sao?

Thẩm Ý Linh trầm mặc không nói, quả thật bà còn một con trai, nhưng nói ra có tác dụng không ? Sao người ta ddienda`nlequ'ydo0n sẽ đồng ý hiến tủy xương cho bà? Chuyện không cần nghĩ, cần gì phải tự đi đòi sỉ nhục đây?

“Không có.” Giọng bà lạnh lùng.

“Vậy chỉ có thể đợi.” Sau khi bác sỹ Trần nói xong lập tức rời đi.

Trong phòng bệnh nhanh chóng chỉ còn lại hai mẹ con, Kiều Tuyết Nghiên đi tới cầm tay mẹ, “Mẹ, mẹ đừng quá lo lắng, nói không chừng ngày mai sẽ có tin tức tốt truyền đến.”

Biết rõ lời con gái chỉ để an ủi mình, Thẩm Ý Linh vẫn rất hưởng thụ, cầm ngược tay con gái, “Ừ, mẹ biết rõ.”

Đột  nhiên truyền đến tiếng gõ cửa “Cốc cốc cốc”, Kiều Tuyết Nghiên buồn bực lúc này ai tới rồi, đứng dậy đi mở cửa, sau khi nhìn thấy người tới thì kinh ngạc há to mồm.

“Anh… Sao anh lại tới đây?”

“Anh tới thăm dì.” Nam Cung Thần dùng khẩu hình miệng nói, không để ý tới cô đang trợn tròn mắt cầm hoa và giỏ trái cây đi vào, tươi cười rạng rỡ, “Dì, dì khỏe chứ, cháu là Nam Cung Thần bạn của Tuyết Nghiên, mong thân thể dì sớm ngày bình phục.”

Thẩm Ý Linh đột nhiên nhìn thấy một cậu thanh niên dung mạo anh tuấn tự xưng là bạn của con gái, trong lòng thật sự vui mừng, nhìn dáng dấp xem ra hơn tiểu Nghiên mấy tuổi, chắc chắn không phải là bạn học, như vậy…

Bà càng nghĩ càng mừng, nếu mình có gì bất trắc, con gái phải có người để phó thác cả đời mới được, cậu thanh niên trước mắt xem ra cũng không tệ lắm, không biết có thật lòng với tiểu Nghiên không.

“Dì gọi cháu là Nam Cung đi, cháu biết tiểu Nghiên nhà dì bao lâu rồi?” Cha mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng, Thẩm Ý Linh chính là tâm lý này.

“Mẹ, anh ta là anh trai Dao Dao, con không quen anh ta.” Kiều Tuyết Nghiên vội vàng chen miệng, cô cảm thấy ánh mắt mẹ nhìn Nam Cung Thần hơi nhiệt huyết, nhất định là hiểu lầm.

Thì ra là anh trai của Nam Cung Dao! Vậy càng đáng tin! Bà rất thích đứa bé Dao Dao kia, anh trai con bé nhất định cũng không kém. Thẩm Ý Linh thầm nghĩ trong lòng.

Nam Cung Thần đột nhiên cảm thấy Thẩm Ý Linh thoạt nhìn rất quen mắt, dường như gặp ở đâu, anh dùng sức nhớ lại, chắc trên một tấm hình, chuyện rất nhiều năm trước.

“Con bé này, người tới là khách, phải lễ phép.” Thẩm Ý Linh giả vờ dạy dỗ con gái.

“Dì, không có chuyện gì, cháu đã sớm thành quen.” Lời Nam Cung Thần rất mập mờ.

Thẩm Ý Linh cười rất vui vẻ, Kiều Tuyết Nghiên rất tức giận, hung dữ nhìn Nam Cung Thần chằm chằm, “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi trước đi, chúng con đi trước.” Nói xong kéo người đàn ông nào đó ra ngoài, sợ anh ta lại nói lung tung bên trong.

“Ừ, đi đi.” Thẩm Ý Linh cho rằng con gái xấu hổ.

Trên hành lang, Nam Cung Thần đột nhiên hỏi, “Mẹ em dì ấy tên gì?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 439 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: diepanh8686, Đỗ Hương Giang, giap382014, Google Adsense [Bot], Hoàng Thiên, mimeorua83, Phan Thị Ngọc Khanh, Sao_Chổi, Trà Hoa Nữ 88 và 619 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.