Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 15.03.2016, 22:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7144 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 346: Gặp Lại Ở Bệnh Viện

     Trên đường từ đại học F trở về, trong lòng Lương Chân Chân vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề: đột nhiên hai mẹ con Kiều Tuyết Nghiên trở về nước là vì cái gì?

     Thật ra thì từ đáy lòng, cô rất thích cô gái nhỏ này, nhiệt tình hoạt bát, giàu sức cuốn hút. Nhưng vừa nghĩ tới mẹ của em ấy đã từng vứt bỏ A Tư tàn nhẫn như vậy, mà bà lại sống hạnh phúc như vậy. Rõ ràng hai người đối lập như thế, làm cho cô rất không thoải mái.

     Cô không phải là người giận cá chém thớt, cũng biết tất cả đều không liên quan đến Kiều Tuyết Nghiên. Người ta vui vẻ chạy tới chào hỏi như vậy, mở miệng một tiếng "chị Lương", sao cô từ chối được, chứ đừng nói gì tới chuyện bày ra vẻ mặt căm giận. Em ấy vô tội, chỉ sợ cũng không biết mẹ của mình còn có một quá khứ như vậy.

     Huống chi, mọi người khó được gặp nhau lần nữa. Nếu cô biểu hiện không quá gần gũi ngược lại không tốt, sẽ làm em ấy sinh lòng nghi ngờ, cũng dễ dàng kinh động mẹ của em ấy. Trước khi tất cả chưa rõ, cô không thể phá vỡ sự cân bằng này.

     Mặc kệ bọn họ trở về có mục đích gì, vì kế hoạch hôm nay, chỉ có yên lặng theo dõi biến hóa.

     Cô nghĩ tới nghĩ lui, quyết định nên gạt A Tư trước. Thật vất vả anh mới bình tĩnh lại, nếu như biết mẹ của anh trở về nước, đoán chừng lại khó chịu, thậm chí có thể sinh ra chút hy vọng. Dù sao, không có đứa con nào không nhớ nhung cha mẹ ruột của mình. Mặc dù ngoài miệng A Tư không nói, nhưng trong lòng anh thủy chung có một cái nút thắt.

     Ngộ nhỡ, lòng anh tràn đầy ước mơ, mà người ta bên kia lại không có phần tâm tư này, đây chẳng phải là một chuyện không vui sao, cần gì chứ?

     Nhưng, nếu ngày nào đó đột nhiên A Tư gặp được mẹ hoặc Kiều Tuyết Ngiên ở trên đường, đoán chừng sẽ bị kích thích lớn hơn. Nên làm thế nào đây!

     Cô rất phiền não, không biết mình nên nói hay không nên nói. Nói hay không nói cũng không được.

     Buổi tối lúc ăn cơm, cô còn đang suy nghĩ chuyện này, một bộ dáng vẻ mặt ủ mày ê. Hơn nữa nôn nghén, sắc mặt cô vô cùng không tốt, thoi thóp tựa vào trên ghế sa lon, vừa xem ti vi vừa ăn nho.

     Đằng Cận Tư đi tới ngồi xuống bên cạnh cô: "Nai con, sắc mặt của em rất tệ, muốn ăn chút gì không?"

     Lương Chân Chân lắc đầu một cái, bây giờ cô không có chút khẩu vị nào. Vừa nghe tới tên thức ăn đã cảm thấy không chịu nổi, rất buồn nôn. Hơn nữa, trong lòng có chuyện, không ăn vô thứ gì.

     "Không ăn như vậy thì làm sao em chịu được?" Đằng Cận Tư đau lòng nói.

     "Là em bé trong bụng không muốn ăn, em cũng không có cách nào." Lương Chân Chân mím miệng nhìn về phía ông xã.

     "Chắc trong đây không phải là thằng nhóc nghịch ngợm chứ? Nhỏ như vậy đã biết giày vò mẹ của mình. Chờ sau này nó ra đời, anh nhất định sẽ dạy dỗ nó." Đằng Cận Tư cau mày.

     "Không được! Anh mà đánh nó em sẽ đau lòng. Mười tháng mang thai rất vất vả." Lương Chân Chân bắt đầu bênh con trai rồi.

     "Được được được, cái gì cũng theo em, tốt nhất là con gái." Ánh mắt của Đằng Cận Tư dịu dàng, bàn tay phủ ở trên bụng của bà xã, cảm nhận một sinh mệnh nhỏ ở bên trong.

     "Bác sĩ Đinh nói, phải chờ khoảng năm tháng nữa mới xuất hiện máy thai."

     "Ừ, bà xã, ngày mai anh phải đi đến nước Anh một chuyến, nhiều lắm là một ngày sẽ trở về. Em phải chăm sóc mình thật tốt, muốn ăn cái gì hãy nói với bà nội." Đằng Cận Tư thân thiết dặn dò.

     "Em biết rồi..., trong khoảng thời gian này, em thật sự không có khẩu vị. Khẳng định sau khi con gái bảo bối của anh ra đời rất kiêng ăn, cái gì cũng không ăn." Lương Chân Chân vùi ở trong ngực anh bĩu môi.

     "Không có việc gì, đợi sau khi nó ra đời, sẽ từ từ dạy nó." Tâm trạng của Đằng Cận Tư rất vui vẻ.

     "Hừ! Thiên vị, là con trai thì anh dạy dỗ, là con gái thì anh từ từ dạy."

     "Nếu như là một nam một nữ thì càng tốt hơn." Đằng lão phu nhân cười ha hả đi tới.

     Đằng Cận Tư hơi trầm ngâm, rất đồng ý với lời nói của bà nội: "Cũng đúng."

     "Đáng ghét!" Lương Chân Chân nũng nịu nhéo cánh tay của anh một cái. Thật ra thì trong lòng cũng rất thích long phượng thai, nhưng chắc tỷ lệ rất nhỏ. Nếu như cô may mắn thì tốt, lập tức sinh hai đứa!

     Qua một nhạc đệm nhỏ, cô đã ném chuyện lúc chiều gặp Kiều Tuyết Nghiên ở đại học F ra sau ót rồi. Trước tạm thời cứ vậy đi, có lẽ có thể tìm ra biện pháp giải quyết tốt hơn cũng không chừng.

*****

     Buổi chiều ngày hôm sau, cô và Cát Xuyến hẹn nhau đến bệnh viện khám thai. Vốn phải có ông xã đi theo, nhưng ông xã của hai người đều đi công tác. Một người đến nước Anh, một người đến Hongkong.

     Thật may là bụng của hai cô cũng không lớn, hành động cũng dễ dàng. Hơn nữa, có xe riêng đưa đón, cũng chẳng có gì không yên lòng.

     Dù vậy, Đằng Cận Tư vẫn gọi điện thoại dặn đi dặn lại, Cát Xuyến ở một bên nghe đến cả người cũng nổi da gà. Đợi sau khi hai người cúp điện thoại, trêu nói: "Không ngờ Đằng thiếu lãnh huyết lại nói lời ngon tiếng ngọt ở trước mặt bà xã như vậy. Giọng nói kia thật là dịu dàng, chậc chậc chậc…"

     "A Tư vốn rất tốt." Đương nhiên là Lương Chân Chân đứng về phía ông xã.

     "Hả? Thật sao?" Cát Xuyến âm dương quái khí nói.

     "Vốn là vậy. Đừng nói mình, không phải Đỗ Tri Hàng nhà bạn cũng ở trước mặt bạn hiền giống con mèo sao. Người đàn ông cường thế đến đâu ở trước mặt người con gái mình yêu cũng sẽ dịu dàng như nước."

     "Được rồi, được rồi! Người ta chỉ chọc bạn chơi thôi! Đỗ Tri Hàng nhà mình vẫn luôn rất dịu dàng, nói lời tâm tình tuyệt đối không kém so với ông xã nhà bạn." Cát Xuyến giương cằm cao lên.

     "Nhìn bộ dáng đắc ý này của bạn!" Lúc này đến phiên Lương Chân Chân chế nhạo cô.

     Sau khi khám thai xong, tình trạng sức khỏe của hai người đều tốt, đứa bé sinh trưởng rất khỏe mạnh. Lương Chân Chân nói tình huống nôn nghén của cô với bác sũ, bác sĩ nói không có việc gì, đây là phản ứng bình thường. Nhưng mỗi bữa ăn phải ráng ăn một chút, nếu không người lớn và đứa bé sẽ không chịu nổi.

     Cát Xuyến thì không có chuyện gì, có thể ăn có thể ngủ. Rõ ràng tăng thêm 5 cân, cô rất buồn bực, nhưng có biện pháp gì đây?

     Đi ra từ phòng khám, vừa đúng lúc lướt qua một người siêu mập, còn mập hơn hai người bọn họ cộng lại. Cái bụng kia lớn khác thường, thoạt nhìn rất… Kinh khủng.

     "Trời ạ! Sau này mình sẽ không mập thành như vậy chứ?" Đợi đi xa, Cát Xuyến mới nhỏ giọng nói với Lương Chân Chân.

     "Phốc! Bạn suy nghĩ linh tinh gì vậy? Người ta mập như vậy là vì trước khi mang thai đã mập. Hơn nữa, trong bụng của cô ấy khẳng định không chỉ một đứa, lớn đến thái quá rồi." Lương Chân Chân nhỏ giọng an ủi cô.

     "A di đà Phật!" Cát Xuyến làm biểu cảm mô phật.

     "Đúng rồi, ngày nào đó hai chúng ta đi chùa bái Phật đi. Lần trước mình đã đi qua một lần với bà nội, phong cảnh đặc biệt tốt, rất thích hợp tu thân dưỡng tính." Lương Chân Chân nói.

     "Được thôi! Mình lớn như vậy còn chưa đi qua chùa." Cát Xuyến cười hì hì lên tiếng.

     Hai người đang nói cười đi ở trên hành lang, đột nhiên nhìn thấy phía trước có một bóng dáng quen thuộc ngồi ở trên ghế dài. Cát Xuyến khều cánh tay của bạn tốt: "Chân phi, cô gái kia giống như đồng nghiệp Lâm Tịnh ở Đài Truyền Hình của cậu."

     Lương Chân Chân vừa tới Đài Truyền Hình không lâu từng mời Lâm Tịnh và Hoắc Đình Hương ăn cơm. Lúc ấy, Tiết Giai Ny và Cát Xuyến đều ở đó, cho nên Cát Xuyến có chút ấn tượng với Lâm Tịnh. Bởi vì lúc ấy, cô ấy cũng cảm thấy cô gái nhỏ này không tệ lắm.

     "Cô ấy… Tại sao lại ở đây?" Lương Chân Chân hơi nghi ngờ. Nhìn bộ dáng của cô ấy rất suy yếu. Hơn nữa, chỉ có một mình, ngã bệnh cũng không có người đi cùng cô ấy tới đây sao? Tống Tử Quân không phải là bạn trai của cô ấy sao?

     Cát Xuyến nhún vai một cái, bày tỏ cô cũng không biết: "Nếu không qua giúp cô ấy, mình thấy tình huống của cô ấy không được tốt."

     "Tịnh tử, bạn có khỏe không?"

     Xưng hô quen thuộc làm Lâm Tịnh giật thót mình, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía người tới, trong mắt thoáng qua sự kinh hoảng. Đợi khi thấy rõ người tới là ai thì môi mím lại rất chặt, chỉ cảm thấy cái thế giới này quá nhỏ. Rõ ràng người không muốn gặp, lại gặp nhiều lần.

     "Mình không sao." Giọng nói của cô nhàn nhạt, trên mặt tái nhợt vẫn còn vệt nước mắt, thật giống như bị bệnh nặng.

     Lương Chân Chân và Cát Xuyến đồng thời cau mày. Cô ngồi ở trước cửa khoa phụ sản, sắc mặt không tốt như vậy, chỉ có thể nói rõ một tình huống: đó chính là mới vừa phá thai.

     "Mình đưa bạn về." Trong lòng Lương Chân Chân hiểu rõ ràng người bình thường đều không hi vọng bị người quen bắt gặp loại chuyện như vậy. Nhưng đã gặp được, cô cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Lúc này là lúc cô ấy suy yếu nhất, cô vô cùng hiểu.

     Lâm Tịnh rất muốn nói "Không cần", nhưng quả thật cô cần trợ giúp. Từ phòng giải phẩu ra ngoài, hai chân của cô đã bắt đầu run lên, đi bộ cũng không yên, cả người lạnh lẽo. Cô thử gọi điện thoại cho Tử Quân, nhưng bên trong truyền đến giọng nữ máy móc: "Thật xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tạm khóa, mong quý khách vui lòng gọi lại sau."

     Trái tim của cô sắp vỡ rồi, không cầm được rơi nước mắt, cứ ngơ ngác ngồi nửa giờ như vậy. Cho đến khi nước mắt chảy khô, cô vẫn không có hơi sức đứng lên trở về. Ngày hôm qua, khi cô biết mình mang thai thì tâm tình kích động không thôi. Vốn nghĩ tới buổi tối sẽ báo tin này cho Tử Quân, kết quả anh nhẫn tâm bảo cô phá thai.

     Thái độ của anh đến nay cô vẫn nhớ, có một loại chán ghét cô không thể lý giải, tại sao vậy chứ? Đứa bé trong bụng cô là của anh mà? Cho dù không thích đứa bé cũng không cần chán ghét chứ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.03.2016, 17:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7144 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 347: Tính Cách Con Người Phức Tạp

     Cho dù tối hôm qua cô cầu xin như thế nào, anh vẫn kiên trì muốn cô phá bỏ đứa bé, nét mặt lạnh lùng làm cho trái tim cô băng giá. Nhất thời, cô cảm thấy mấy ngày liên tục ôn tồn và triền miên cũng chỉ là một giấc mộng. Anh hoàn toàn không yêu mình, tất cả đều là giả!

     Buổi sáng tỉnh lại, cô cho rằng tối hôm qua chỉ là một cơn ác mộng. Lúc đang tự trấn an bản thân thì nhận được một tin nhắn: nghe lời, hôm nay đừng đi làm, đi bệnh viện phá thai, anh đã chuyển tiền vào tài khoản của em.

     Những lời này giống như băng đá làm cô lạnh thấu tim gan, cô không nhịn được run lên một hồi. Đưa tay sờ về phía bụng của mình, nơi này, có một sinh mạng nhỏ, cô rất muốn sinh nó ra. Nhưng ba nó không cần nó, cô chỉ có thể nhẫn tâm bỏ nó.

     Thật ra thì cô không muốn chút nào, không muốn…

     Ở nhà một mình ngẩn người cả một buổi sáng, cứ ôm đầu gối co rúc ở trên ghế sa lon như vậy, duy trì một tư thế, không nhúc nhích. Cô rất muốn khóc, nhưng lại không khóc nổi, cứ ngồi đó ngây ngốc như vậy, như một con búp bê không biết buồn đau.

     Buổi chiều, cô mới lấy can đảm đến bệnh viện. Giây phút nằm ở trên bàn mổ kia, nước mắt của cô giống như thủy triều, chảy mãi không hết. Không ai có thể giúp cô, không ai có thể hiểu rõ nỗi đau của cô.

     Cô giống như con cá nằm trên thớt, mặc người chém giết. Sau khi giải phẫu kết thúc, cô cảm thấy có đồ vật gì đó bị kéo ra từ trong cơ thể cô, đau quá, đau quá…

     Ngồi ở ghế dài trên hành lang, cô nhìn thấy rất nhiều cô gái đều đến cùng với bạn trai, trong lòng đặc biệt hâm mộ. Vừa nghĩ tới Tống Tử Quân, khóe miệng nở nụ cười vô cùng khổ sở.

     Lúc này, cô không muốn gặp người quen nhất. Chật vật không chịu nổi như vậy, chỉ cần là người tinh mắt cũng có thể đoán được cô tới bệnh viện làm gì, cố tình người quen này còn là Lương Chân Chân. Cô ấy hạnh phúc như vậy càng làm nổi bật sự đáng thương hèn mọn của mình. Lòng ghen tỵ của phụ nữ được khơi lên từ đây.

     Nghe nói cô ấy muốn giúp mình, rõ ràng rất muốn từ chối, nhưng cô lấy cái gì để từ chối. Dáng vẻ của cô khẳng định không thể quay về, Tống Tử Quân càng không tới bệnh viện đón cô. Cho nên, cô chỉ có thể tiếp nhận sự giúp đỡ của Lương Chân Chân.

     "Ừ, cám ơn." Giọng của cô nhỏ như ruồi muỗi, trong lòng biết mình và Lương Chân Chân đã không thể trở về như trước rồi. Cách nói chuyện thoải mái sung sướng với nhau đã cách cô thật xa. Mới vài tháng, người và vật đã không còn.

     Lương Chân Chân nhíu mày nhìn Lâm Tịnh cúi đầu ngồi ở trên ghế. Cô chợt phát hiện mình không hiểu rõ cô ấy, không trách được A Tư bảo cô đừng qua lại nhiều với cô ấy. Thì ra anh nhìn người luôn chính xác hơn mình. Đồng nghiệp từng trải qua mấy tháng với mình, cô ấy đơn thuần hoạt bát như vậy.

     Hôm nay, tất cả đều thay đổi.

     Thì ra tính cách con người dễ thay đổi như vậy sao?

     Ban đầu là Hoắc Đình Hương, bây giờ là Lâm Tịnh. Mặc dù cô ấy không giống Hoắc Đình Hương chửi bới mình ở sau lưng như vậy. Chỉ có thái độ giống như không quen biết nhau, cách ngàn ngọn núi, muốn đi lên phía trước một bước cũng vô cùng khó khăn.

     Cát Xuyến cũng cảm thấy không khí đè nén này, rất muốn tìm đề tài gì để điều hòa không khí. Nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ ngăn cách mọi người của Lâm Tịnh, bất kỳ lời nói gì đến khóe miệng cũng không nói ra ngoài được.

     Thật mất hứng! Trong lòng cô thì thầm một tiếng. Một cô gái đang êm đẹp, sao lại biến thành như vậy đây?

     Vì vậy, dọc theo đường đi, ba người họ trầm mặc không nói, không khí bên trong xe rất nặng nề ngột ngạt.

     Đến dưới nhà Lâm Tịnh thuê, Lương Chân Chân nhìn sắc mặt tái nhợt của cô thì chuẩn bị dìu cô lên, nhưng bị cô từ chối: "Không cần, tự mình có thể. Cám ơn hai bạn đưa mình về nhà."

     Lương Chân Chân mấp máy môi, rất muốn nói gì, nhưng tất cả đều bị ngăn ở trong cổ họng, làm cô không thể nói ra miệng: "Tịnh tử, chúng ta vẫn là bạn bè phải không?"

     Lâm Tịnh nghi ngờ, không hiểu vì sao đột nhiên cô hỏi như vậy. Cô cũng rất muốn biết, họ vẫn là bạn bè phải không? Cô vẫn xứng sao?

     "Chân Chân, mình có chút không thoải mái, đi lên nghỉ ngơi trước, hôm nào tán gẫu tiếp." Cô không trả lời thẳng vấn đề của Lương Chân Chân, bởi vì cô cũng không biết trả lời nên như thế nào. Phải hay không có quan trọng không?

     "Ừ, bạn nghỉ ngơi cho tốt." Lương Chân Chân gật đầu một cái. Rõ ràng người ta không muốn trả lời vấn đề của cô, dĩ nhiên cô sẽ không làm người khác khó chịu. Có một số việc vốn là nên thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu được.

     Trở lại trong xe, tâm trạng của cô như đưa đám. Giữa người với người, tại sao không thể đơn giản chút đây? Cần gì phải làm cho phức tạp như thế?

     "Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều, mỗi người đều có chuyện riêng của mình. Cô ấy không muốn nói cho chúng ta biết, chúng ta cũng không có biện pháp." Cát Xuyến cầm tay của cô an ủi.

     "Mình rất may mắn, bên cạnh còn có các bạn." Lương Chân Chân hơi cong khóe môi, đúng vậy! Mặc kệ xảy ra chuyện gì, cô, Giai Ny, Cát gia vĩnh viễn đều là bạn tốt nhất, không có bí mật, cùng nhau chia sẻ bất kì hạnh phúc hay đau khổ, là những người bạn thân thiết nhất.

     "Đó là đương nhiên! Lúc ở trường học, ba tụi mình được công nhận là tam giác vàng, cả đời đi chung với nhau, vĩnh viễn không xa rời nhau." Trên mặt Cát Xuyến nở nụ cười xinh đẹp.

     "Ừ, cả đời không xa rời nhau." Lương Chân Chân cười đến thật ấm áp. Cô tin tưởng, ngay cả mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm trôi qua, ba người bọn họ vẫn có thể giống như ban đầu, đây mới thật sự là bạn bè.

     "Hai ta cuối năm đều cử hành hôn lễ, nhất định là bạn ấy trốn không thoát đâu. Cho dù như thế nào cũng phải khuyến khích cô ấy trở về làm phụ dâu, bằng không sẽ hận bạn ấy cả đời." Cát Xuyến hung hãn nói.

     "Đồng ý. Hôn lễ của mình và bạn, còn lễ mừng năm mới, nếu bạn ấy dám không trở lại, chúng ta lập tức đến Ý đi tìm bạn ấy." Lương Chân Chân vội vàng bổ sung.

     Hai người sáp lại huyên thuyên một hồi, đưa ra một phương án, chuẩn bị tối về chia nhau hành động.

     "Chân phi, bạn nói xem bạn muốn hôn lễ như thế nào." Cát Xuyến lại gần, cười hì hì hỏi.

     "Mình đã từng ảo tưởng qua hôn lễ lãng mạn trên ti vi, con gái mà! Khó tránh khỏi sẽ có loại hy vọng xa vời. Nhưng bây giờ, mình thấy đơn giản là tốt rồi. Đã trải qua nhiều việc bề bộn như vậy, còn có thể ở bên cạnh A Tư, có con, mình đã rất thỏa mãn. Hôn lễ những thứ kia chẳng qua là hình thức mà thôi, không phải quan trọng nhất." Trong con ngươi trong suốt của Lương Chân Chân đầy ấm áp.

     Đúng vậy! Trong lòng người con gái nào cũng ước mơ qua một hôn lễ lãng mạn. Cả đời chỉ có một lần như vậy, ai không muốn để lại một kí ức tốt đẹp, sau này hồi tưởng lại, cũng sẽ hạnh phúc như thật.

     "Thỏa mãn hạnh phúc, ha ha… Mà mình cảm thấy chồng của bạn tuyệt đối sẽ không cho bạn một hôn lễ đơn giản." Cát Xuyến cười đến như tên trộm.

     "Điều này cũng có thể đoán sao?" Lương Chân Chân kinh ngạc. Cô nhớ A Tư từng nói với cô sẽ cho cô một bất ngờ. Nhưng rốt cuộc là bất ngờ gì, cô cũng không biết.

     "Đương nhiên rồi! Nếu không chúng ta đánh cuộc xem. Nếu như mà mình thắng, bạn phải cho mình thẻ VIP kim cương của khách sạn Đế Hào Tư. Hơn nữa, phải có giá trị khắp thế giới, giảm giá đến mức thấp nhất đó!" Trong mắt Cát Xuyến lóe ra ánh sáng.

     "Chuyện nhỏ, cái này thì có gì khó, mình bảo A Tư làm cho bạn. Nếu như bạn thua thì sao?" Lương Chân Chân rất sảng khoái đồng ý.

     "Hừ! Mình không thể nào thua." Cát Xuyến kiêu ngạo giương cằm lên, một bộ dáng tràn đầy tự tin.

     "Cát gia, bạn chắc chắn như vậy sao?" Đầu của Lương Chân Chân đầy vạch đen!

     "Mình phân tích có cơ sở. Xem mức độ chồng bạn yêu bạn, nhất định anh ta sẽ cho bạn một hôn lễ trọn đời khó quên. Hơn nữa, chồng bạn giàu như vậy, chậc chậc chậc…" Hai mắt của Cát Xuyến phát sáng.

     Lương Chân Chân nũng nịu nhéo cô: "Vậy còn bạn? Đỗ Tri Hàng nhà bạn cũng rất yêu bạn mà, cưng chìu nâng niu bạn như bảo bối."

     "Ha ha… Tụi mình đã bàn bạc qua, lựa chọn hôn lễ truyền thống. Cha mẹ hai bên cũng đồng ý, cử hành ở Thanh Đảo." Gương mặt của Cát Xuyến hạnh phúc. Cô hiểu mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình. Cô và Đỗ Tri Hàng đến với nhau, không hề gợn sóng, cuộc sống gia đình hòa thuận, cô đã rất thỏa mãn rồi.

     Chỉ cần cô hạnh phúc, sao lại không được?

     "Hôn lễ truyền thống, xem ra Đỗ Tri Hàng nhà bạn cũng tốn không ít tâm tư! Cô gái nhỏ hạnh phúc." Lương Chân Chân cười ha hả.

     "Cũng vậy! Hi vọng Giai Ny cũng có thể như chúng ta, gặp được người trong đời."

     "Ừ, vốn nghĩ rằng ba người chúng ta có thể cùng kết hôn. Xem ra, Giai Ny cuối cùng rồi."

     "Thật tốt! Sau này, con chúng ta có thể ăn hiếp con nhà bạn ấy, ha ha… Nghĩ tới đã thấy rất tốt đẹp!" Cát gia cười ha ha.

     "Phốc! Bạn nghĩ thật xa." Lương Chân Chân bị cô làm tức chết.

     "Cái này gọi là suy nghĩ lâu dài. Bình thường quá nhàm chán, phải tìm cho mình chút việc vui!"



******

     Nước Anh.

     Trong một hội sở đánh Golf, mấy người đàn ông thân hình tuấn lãng cao lớn tư thái ưu nhã đánh gôn.

     "A Tư, đã bàn xong với bá tước Uy Nhĩ Tư rồi à?" Cảnh Niệm Châu một thân quần áo thể thao màu trắng huơ gậy ra ngoài.

     "Ừ, kỳ hạn là một tuần. Cho nên bắt đầu từ bây giờ, làm phiền cậu giúp tôi trông chừng." Đằng Cận Tư cười nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.03.2016, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7144 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 348: Đến Công Ty Báo Cáo

     "Yên tâm đi, chuyện này bọn mình sẽ lo liệu." Cảnh Niệm Châu vỗ ngực bảo đảm.

     "Niệm Châu nói không sai. Cậu đã xử lý xong chuyện lớn, còn lại chút chuyện nhỏ, đương nhiên bọn mình phải giúp ổn thỏa, yên tâm đi." Thư Nhĩ Hách rất có dáng vẻ anh lớn.

     "Thư đại ca, Niệm Châu, cám ơn hai người." Đằng Cận Tư thấy rất may mắn khi mình có anh em tốt như vậy. Khi anh cần trợ giúp, nhất định họ sẽ giúp đỡ.

     "Chậc, anh em trong nhà cần gì khách sáo như vậy. Kết hôn là chuyện lớn cả đời, không được qua loa." Thư Nhĩ Hách vỗ bờ vai của anh.

     "Đúng vậy! Cậu yên tâm trở về làm chú rể của cậu đi. Đến lúc đó, tham gia hôn lễ với chị dâu nhỏ là được." Cảnh Niệm Châu cười ha ha.

     Ba người vui sướng đánh một ván gôn. Bởi vì Đằng Cận Tư không có thời gian nên tạm biệt về trước. Trên đường chạy đến sân bay, anh gọi điện thoại cho Tam đệ Nam Hoa Cẩn.

     "Mấy ngày nữa áo cưới sẽ hoàn thành?"

     “Ba ngày.” Nam Hoa Cẩn cắn răng cho một cái đáp án.

     "Ba ngày quá lâu, còn phải để nai con mặc thử, ngộ nhỡ không vừa thì làm thế nào đây?" Đằng Cận Tư cau mày.

     “Đại ca, anh phải tin tưởng sự chuyên nghiệp của em. Em đã ghi tạc ba vòng của chị dâu nhỏ ở trong lòng, tuyệt đối không sai. Hơn nữa, tất cả áo cưới đều may thủ công, gấp quá sẽ không đạt được hiệu quả đáng có.” Nam Hoa Cẩn giải thích.

     "Không cho phép cậu nhớ kĩ ba vòng của nai con ở trong lòng." Đằng Cận Tư rất nhạy cảm bắt được từ then chốt.

     Trên trán Nam Hoa Cẩn nổi đầy gân xanh, trong lòng than thở: Đại ca, anh có thể nói tới trọng điểm không?

     “Khụ… Ban đầu đều là anh báo cho em biết. Hơn nữa, lần nào anh cũng bảo em thiết kế quần áo cho chị dâu nhỏ, sao em có thể quên chứ?” Nam Hoa Cẩn rất uất ức.

     Đằng Cận Tư rất nghiêm túc nhíu mày suy nghĩ một chút, Tam đệ nói không sai, điều này cũng tại anh không tốt. Nhưng vừa nghĩ tới ba vòng của bà xã mình bị khắc trong đầu người đàn ông khác, trong lòng ít nhiều có chút không thoải mái, cho dù người nọ là Tam đệ của anh.

     Nhưng mà, nhìn từ một góc độ khác, Tam đệ làm chuyên gia thiết kế thời trang, nhớ những thứ này cũng là hợp tình hợp lý.

     "Cậu cố gắng nhanh chút." Anh nói một câu ngắn gọn lập tức cúp điện thoại, chuẩn bị lên máy bay bay trở về thành phố C.

******

     Lúc về đến nhà đã là đêm khuya, người trên giường đang ngủ say, vẻ mặt thần thái vĩnh viễn đều là một bộ dáng ngây thơ đáng yêu. Anh không nhịn được cong khóe môi lên, giúp cô dịch tốt góc chăn, rón rén đi vào phòng tắm. Tắm đơn giản, thay áo ngủ chui vào trong chăn ấm áp.

     Có thể là do bản tính, cho dù là đang ngủ, Lương Chân Chân vẫn tự giác nhích lại gần người nào đó, miệng lầu bầu mấy cái, tìm một tư thế thoải mái ở trong lòng anh, đi ngủ ngon lành.

     "A..." Đằng Cận Tư thiếu chút nữa cười ra tiếng, nai con của anh thật là đáng yêu, làm cho anh có dục vọng muốn đặt cô phía dưới hung hăng cưng chìu. Nhưng giữa bọn họ còn có một đứa bé chưa ra đời, chưa đầy ba tháng, không nên làm vận động trên giường, haizzz…

     "Ông xã…"

     Đột nhiên Lương Chân Chân đang ngủ say hô một tiếng, ánh mắt của Đằng Cận Tư dịu dàng nhìn về phía người trong ngực. Còn tưởng rằng cô tỉnh, phát hiện kết quả chỉ là cô đang nói mớ, vẻ mặt rất là hạnh phúc thỏa mãn.

     "Bảo bối, ngủ ngon." Anh cúi người hôn lên trán cô, ôm cô ngủ.

     Sáng sớm ngày hôm sau, mùa đông, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong phòng. Ánh sáng màu vàng nhạt đan vào thành một mảnh, loang lổ ánh sáng ở trên sàn gỗ, dịu dàng ấm áp.

     "Ưmh…" Lương Chân Chân mơ màng muốn duỗi người, lại phát hiện mình giống như bị giam cầm ở trong ngực ấm áp, không thoát ra được. Chợt mở mắt, gương mặt quen thuộc hiện ra ở trước mặt cô.

     "Đã tỉnh rồi hả?" Bởi vì mới vừa tỉnh ngủ, giọng nói của Đằng Cận Tư hơi khàn khàn mà đầy từ tính, sợi tóc rối loạn, có mấy sợi rơi trên trán, cực kỳ hấp dẫn.

     "A Tư, anh trở về lúc nào?" Giọng nói của Lương Chân Chân rất hưng phấn. Tối hôm qua không có ông xã ôm cô ngủ, thiếu chút nữa cô cũng mất ngủ.

     "Hơn hai giờ sáng."

     "Đã xử lý công việc xong rồi à?"

     "Ừ."

     "Vậy anh ngủ thêm một lát đi, mắt bị thâm đen rồi, đứa bé đáng thương." Lương Chân Chân đang cầm mặt của anh giày xéo, tâm trạng rất vui vẻ.

     Đằng Cận Tư chỉ dịu dàng nhìn cô, mặc cho cô "Làm xằng làm bậy" ở trên mặt mình. Cái đặc quyền này, vẻn vẹn chỉ cho một mình cô.

     "Bà xã, em ngủ chung với anh?" Cánh tay dài của anh bao lấy cô, cô lập tức dựa vào trong lòng anh. Hai người mặt đối mặt, khoảng cách rất gần, hô hấp lượn lờ quấn lấy nhau, mập mờ kiều diễm.

     Lương Chân Chân hôn lên mặt anh một cái: "Ông xã ngoan, mặc dù em rất muốn ngủ tiếp với anh, nhưng con trong bụng không cho phép. Bác sĩ nói rồi, phụ nữ có thai nên ngủ sớm dậy sớm, ăn điểm tâm xong đi tản bộ, như vậy mới có lợi cho thai nhi."

     "Được, bây giờ trong nhà chúng ta con đứng thứ nhất, tất cả do nó quyết định." Đằng Cận Tư cười đến cưng chìu.

     "Đó là đương nhiên rồi..., nó thứ nhất, em thứ hai, anh thứ ba." Trong đôi mắt to của Lương Chân Chân lóe ra ánh sáng giảo hoạt, sau đó rời giường mặc quần áo, chuẩn bị xuống lầu ăn điểm tâm.

     "Nữ vương bệ hạ, thần tuân chỉ." Đằng Cận Tư vô cùng phối hợp nói tiếp.

     "Nhìn thấy anh ngoan ngoãn, bản nữ vương cho phép anh ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại." Lương Chân Chân bày ra dáng vẻ, có chút khí thế.

     Một giấc ngủ này, quả thật Đằng Cận Tư ngủ rất say, liên tục mơ hai giấc mộng. Một là con gái của anh ra đời, một nhà ba người vui vẻ hạnh phúc; còn lại là… Về mẹ của anh, bỏ anh ba mươi năm, đột nhiên trở lại.

     Anh giật mình thức dậy, ánh mắt không tiêu cự nhìn chằm chằm trần nhà, trong đầu là kinh ngạc và kinh ngạc. Trừ hai năm bà rời đi, anh thỉnh thoảng sẽ mơ thấy bà, thoáng một cái đã qua hai mươi năm.

     Bây giờ, mơ thấy bà lần nữa, chẳng lẽ… ám chỉ gì đó sao?

     Lắc đầu, trút bỏ những lo lắng kia. Người phụ nữ kia đối với anh mà nói, đã là người không quen biết, không còn chút quan hệ nào với anh, anh cũng không muốn gặp lại bà!

*****

     Sau khi ăn trưa, Lương Chân Chân cố ý chọn một bộ đồ công sở, khoác một cái áo ngoài, theo ông xã đến công ty báo cáo. Cô cũng không muốn trì hoãn thêm nữa.

     Khi đến trước cửa tập đoàn Đế Hào Tư, Lương Chân Chân nhỏ giọng hỏi: "A Tư, cần chú ý gì không? Em và anh đi vào chung có phải quá lộ liễu hay không?"

     "Không cần, cũng không có gì. Em vốn là bà xã của anh, chẳng lẽ còn phải che giấu?" Đằng Cận Tư cười nhẹ ra tiếng.

     "Ưmh… Vậy cũng được."

     Thật ra thì cô nghĩ rằng nếu nhân viên trong công ty biết mối quan hệ của cô và Tổng giám đốc, vậy còn dễ dàng làm việc sao? Nhưng cẩn thận suy nghĩ, thật ra thì mặc kệ bây giờ cô có đi vào chung với A Tư hay không, mọi người cũng đã biết rõ quan hệ của cô và A Tư. Huống chi cô còn có thai, chắc là A Tư sẽ không cho phép cô làm chuyện gì .

     Từ lúc hai người tay trong tay đi vào đại sảnh, vô số người quay đầu nhìn rồi bàn luận xôn xao.

     "Trời ạ! Tổng giám đốc đang dắt tay cô gái nào vậy?"

     "Xem dáng vẻ thân mật của hai người đó, chẳng lẽ chính là vị hôn thê?"

     "Tôi cảm thấy đã gặp qua cô gái ấy ở đâu rồi, hình như không phải lần đầu tiên cô ấy tới đây."

     "Hâm mộ, ghen tỵ, hận! Sao Tổng giám đốc cao quý như thần lại thích cô gái bình thường như vậy đây? Thật hận mà!"

     "…"

     Lúc vào thang máy, Lương Chân Chân kéo ống tay áo của Đằng Cận Tư: "Ông xã, em cảm thấy mấy nhân viên nữ trong công ty anh đều muốn dùng ánh mắt lăng trì em."

     Đằng Cận Tư cau mày: "Có nghiêm trọng vậy không?"

     "Dĩ nhiên, lòng ghen tỵ của phụ nữ rất mạnh. Hơn nữa, người đàn ông hoàn mỹ anh tuấn giống như anh vậy, đều là tiêu chuẩn cao to đẹp trai trong lòng phụ nữ, ai không muốn may mắn trúng thưởng chứ!" Giọng của Lương Chân Chân có chút chua.

     "Vậy… Nai con, em thì sao?" Đằng Cận Tư thấy rất vui mừng nai con sẽ ăn dấm chua của những người phụ nữ kia.

     "Em sao! Đã may mắn rút trúng anh rồi! Chẳng lẽ anh còn muốn quỵt nợ?" Lương Chân Chân thở phì phò nhìn anh chằm chằm. Nếu anh dám quỵt nợ ╭(╯╰)╮, về sau đứa bé sẽ theo họ cô!

     "Dĩ nhiên không dám." Bên môi của Đằng Cận Tư nở nụ cười càng ngày càng sâu.

     "Vậy còn được." Lương Chân Chân vui vẻ bĩu môi.

     Nam Cung Thần biết cậu chủ bảo mình sắp xếp công việc cho Lương Chân Chân thì trong lòng có một ngàn cái không tình nguyện, không ngừng kêu khổ. Đứng ở trước mặt anh là phu nhân của Tổng giám đốc! Hơn nữa, còn mang long chủng, thân mình đáng giá ngàn vàng!

     "Phu nhân, nếu không cô ngồi nghỉ ngơi một chút, tôi sắp xếp xong sẽ nói cho cô biết." Giọng nói của anh kính cẩn.

     "Bây giờ, tôi là cấp dưới của anh, trực tiếp gọi tên tôi là được rồi, tôi không muốn đặc biệt." Lương Chân Chân ôn hòa nói.

-_-|||

     Nếu ngài không muốn đặc biệt, thì không nên tới nơi này làm thư ký, đây không phải rõ ràng là để người khác đối xử đặc biệt với ngài sao? Trong lòng Nam Cung Thần nói thầm, cậu chủ thật đúng là sắp xếp chuyện tốt cho anh.

     "Được, vậy cô ngồi trước đi, lát tôi sẽ quay lại."

     Anh nói xong lập tức mở cửa đi ra ngoài, để lại một mình Lương Chân Chân ngồi ở trong phòng nghỉ ngơi. Chán muốn chết liếc nhìn tạp chí và báo, vừa đúng có bài phỏng vấn trước kia của cô.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.