Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 11.03.2016, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7162 lần
Điểm: 22.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 342: Bà Xã, Em Thật Thành Thật

     "Còn nữa, không nên ăn nhiều thức ăn mặn, nên ăn nhiều trái cây và thức ăn thanh đạm. Tóm lại, phải cố chịu chút." Cuối cùng bác sĩ Đinh bổ sung.

     "Ừ, còn cần phải chú ý gì nữa không?" Đằng Cận Tư chau mày.

     "Đề nghị mỗi sáng sớm hoặc là gần tối nên đi bộ ở gần nhà, thỉnh thoảng ra ngoài giải buồn. Đi lại giúp thúc đẩy quá trình tuần hoàn máu, đối với người mẹ hoặc đứa con đều tốt."

     "Cám ơn bác sĩ." Lương Chân Chân ôn tồn nói.

     "Thiếu phu nhân khách sáo, đây là chuyện Đinh mỗ nên làm. Nếu có chỗ nào không thoải mái, thiếu phu nhân có thể trực tiếp tìm tôi." Bác sĩ Đinh thu thập hòm thuốc xong, lập tức đi. Ông ở gần nơi này, đi một chút đã đến nơi.

     Trở về phòng, Lương Chân Chân vẫn còn bủn rủn, không còn sức. Quả nhiên mang thai thật khổ, không phải vấn đề này chính là vấn đề khác, chán ốm!

     Lúc Đằng Cận Tư ở trong phòng tắm, cô nhàm chán gọi điện thoại cho Cát Xuyến, trao đổi một số chuyện với cô ấy.

     "Cát gia, bạn đang làm gì vậy?"

     “Chơi trò chơi.”

     Cô nghe bên kia điện thoại truyền đến tiếng gõ bàn phím, tiếng vang thật đúng là không nhỏ, không khỏi trêu ghẹo nói: "Đỗ Tri Hàng nhà bạn cho bạn chơi trò chơi trên máy tính sao? Không phải nói phóng xạ rất lớn, không tốt cho con sao? Lúc đi làm cần sử dụng máy vi tính thì cũng thôi đi, tan việc còn như vậy?"

     “Khụ... Gần đây mình nghiện một cái game online, trong đó giết người rất đã, vừa đúng lúc có thể trút hết sự bực tức trong cuộc sống vào thế giới ảo trên mạng. Bạn thấy mình thông minh không!” Dường như Cát Xuyến rất hả hê.

     "Chị hai, bây giờ bạn không chỉ có một mình, trong bụng còn có em bé, bạn sẽ dạy hư nó. Từ nhỏ đã không lo học, nếu tương lai nghiện game đều là do bạn dạy. Hơn nữa, phóng xạ đó! Không tốt đối với sự phát triển của em bé!"

     Lương Chân Chân khuyên nhủ tận tình. Trước kia lúc ở kí túc xá cũng đâu thấy cô chơi trò chơi! Sao bây giờ lại nghiện rồi?

     “Chồng mình mua cho mình đồ chống phóng xạ tốt nhất, chẳng phải do chán sao! Hơn nữa, hiện tại cũng không thể... "này nọ í é í é" "này nọ í é í é" rồi, đương nhiên phải tìm chuyện khác để làm!” Cát Xuyến cười đến rất mập mờ.

     "Phốc! Chẳng lẽ trước kia tối nào hai người cũng ở trong phhòng làm… Cái đó sao? Không làm cái khác à?" Lương Chân Chân rất bất đắc dĩ.

     “Nói ra thì, Đỗ Tri Hàng muốn mình ở nhà. Bạn nghĩ xem, không khí trong quán bar và KTV rất ngột ngạt! Khắp nơi đầy mùi rượu cùng mùi thuốc lá, không có lợi đối với sự phát triển của em bé.”

     "Trừ chuyện đó ra, bạn có thể để cho anh ấy đưa bạn ra ngoài tản bộ mà! Ngày ngày ngồi ở nhà, ai chịu nổi?"

     “Đương nhiên có tản bộ rồi, cơm nước xong đi ngay. Sau khi trở về trừ xem ti vi, chơi trò chơi thì không còn chuyện gì để làm nữa! Tối ngày hôm qua, mình nằm ở trên giường ngẫm lại cuộc sống trong 24 năm qua một lần, phát hiện một vấn đề rất nghiêm trọng.” Cát Xuyến nói.

     "Vấn đề gì?" Lương Chân Chân tò mò.

     “Người sống thật không có ý nghĩa.” Một hồi lâu, đột nhiên Cát Xuyến nói ra một câu như vậy.

     "Phốc! Mình nói này Cát đại gia! Chắc là bạn đã mắc hội chứng buồn bực trước khi sinh? Suốt ngày suy nghĩ linh tinh? Chỉ chớp mắt bạn đã sắp đến ranh giới tuổi hai mươi lăm rồi. Cưới cũng cưới rồi, con cũng có, gia đình rất hạnh phúc, ông xã bạn rất thương bạn... bạn nói xem bạn còn thiếu gì đây?" Lương Chân Chân sắp bị cô tức chết, dồn dập nói.

     “Trời ơi! Chân phi, bạn đừng kích động! Người ta chỉ cảm khái vài câu. Cảm thấy ngày nào cũng lặp đi lặp lại, không có ý nghĩa gì. Suy nghĩ sâu, mới ra một cái kết luận như vậy. Bình thường mình đâu suy nghĩ nông cạn như vậy, không giống những người giác ngộ cuộc đời. Mình vẫn làm một công dân nhỏ không buồn không lo thì tốt hơn, ngày ngày vui vẻ.”

     Cát Xuyến lập tức tranh thủ bổ sung rõ ràng ý của mình, chỉ sợ bạn tốt nhất kích động ảnh hưởng tới em bé. Người đàn ông của cô khẳng định sẽ không buông tha mình.

     "Mình cảm thấy ý nghĩa của cuộc sống là sống vui vẻ mỗi ngày, thoải mái, đương nhiên quan trọng nhất, xem như là một quá trình rèn luyện. Mặc kệ là khó khăn hay thất bại, vui vẻ hay hạnh phúc, đều là những gia vị không thể thiếu trong cuộc đời chúng ta. Có một câu nói rất hay, sống ở đâu thì ở yên đấy. Đồng nghĩa, chúng ta đã đến cuộc đời này rồi, nên sống thật khỏe mạnh, thật vui vẻ." Lương Chân Chân chỉ sợ bạn tốt suy nghĩ tiêu cực, nghiêm túc khai sáng cho cô.

     Một lúc lâu, bên kia điện thoại truyền đến một tiếng cười to.

     “Ha ha... Chân phi, bây giờ mình rất hoài nghi bạn có phải là một nhà triết học hay không. Nói một đống đạo lý, yên tâm đi! Mình không sao, mình chỉ cảm thấy buồn chán thôi. Nói chuyện phiếm với bạn, hàn huyên một chút về lý tưởng cuộc sống chỉ là để giải buồn thôi!”

     "Hừ! Mình còn tưởng bạn bị cái gì kích thích! Không có việc gì là tốt. Đúng rồi, bạn mang thai có phản ứng nghiêm trọng không? Có ăn cái gì cũng muốn ói hay không?"

     “Không có! Mình không có phản ứng gì, hơn nữa, đặc biệt tham ăn. Bây giờ, một ngày ăn ít nhất bốn bữa, buổi tối không ăn khuya sẽ đói bụng đến không ngủ được. Xem ra trước khi em bé ra đời, mình đã mập ú. Đến lúc đó, khẳng định không nhận ra mình.”

     Cát Xuyến rất buồn, tại sao khẩu vị của cô lại tốt như vậy chứ? Ăn được, ngủ ngon, theo lời nói của Đỗ Tri Hàng: đó chính là một con heo nhỏ không buồn không lo.

     Mỗi lần nghe nói như thế, cô đều sẽ hung hăng nhào qua, đè anh dưới cơ thể rồi giày xéo, nháo qua nhào lại, hai người đã không nhịn được động tình rồi. Ma sát dễ dàng sinh ra sự cố, đây là đạo lý không đổi. (⊙o⊙)

     "Bạn có thể đừng kích thích mình hay không. Mình với bạn hoàn toàn là hai thái cực. Vừa ngửi thấy mùi thức ăn, mình đã buồn nôn, chớ nói chi là ăn. Nhìn một tô cháo gà và thịt kho cũng không được ăn***. Thỉnh thoảng ăn chút rau cải và trái cây còn được, những món khác thật sự không có khẩu vị. Bạn nói xem, sao hai chúng ta lại khác biệt lớn như vậy?"

     Lương Chân Chân rất khó hiểu, trong lòng không thoải mái, sao cô lại khổ như vậy đây? Mặc dù không muốn trở thành bà mập, nhưng cũng không cần vừa ngửi thấy mùi thức ăn đã muốn nôn chứ! Hu hu...

     “Trên đời này có nhiều loại người, thật đúng là không sai, vậy bạn làm sao đây? Đi khám bác sĩ chưa? Có nặng lắm không?”

     "Bác sĩ nói không có việc gì, đây là phản ứng tự nhiên, haizzz... Mang thai là chuyện khổ sở."

     “Đó là đương nhiên! Mười tháng hoài thai không dễ dàng! Sinh con như đi qua một vòng quỷ môn quan. Thật may là bây giờ y học phát triển. Nếu không, mình sợ chết mất.”

     "Không nói nữa, điện thoại di động cũng có phóng xạ rất lớn. Bạn đừng chơi trò chơi nữa, nghỉ ngơi sớm một chút."

     “Ừ, ngủ ngon, ngày mai chúng ta cùng nhau đi khám thai.”

     "Được, có gì hẹn thời gian cụ thể."

     Cúp điện thoại xong, bàn tay của Lương Chân Chân chậm rãi chuyển qua bụng của mình, nơi này có một sinh mệnh nhỏ. Thật thần kỳ, còn tám tháng nữa, nó sẽ ra đời.

     Cửa phòng tắm mở ra, gần như Đằng Cận Tư chỉ quấn một cái khăn tắm ở bên hông. Tóc còn ướt, nước chảy dọc theo cái trán, gương mặt, cằm, chảy đến trên lồng ngực to lớn của anh. Dọc theo màu da lúa mạch, từ từ...

     Ánh mắt của Lương Chân Chân trợn trắng rồi, trong con ngươi long lánh dâng một sắc thái "Tình dục".

     Đằng Cận Tư thấy bà xã đắm đuối nhìn mình chằm chằm như vậy, trong lòng khỏi phải nói vui mừng biết bao nhiêu rồi. Đây là cảm giác tự hào của một người đàn ông, anh tà mị đến gần cô.

     "Bà xã, có phải cơ thể của anh rất đẹp hay không?"

     "Ừ." Lương Chân Chân liên tục không ngừng gật đầu. Vóc người của A Tư rất đẹp, mỗi lần sờ đều có cảm giác đặc biệt, còn rắn chắc hơn so với những người mẫu nam trên tạp chí. Thoạt nhìn đã có một loại...

     "Bà xã ngoan, em thật thành thật." Nụ cười trên môi Đằng Cận Tư càng ngày càng sâu, cúi đầu khẽ chạm vào môi cô. Sau đó đi sang một bên lấy khăn lông trên kệ lau tóc, động tác và ánh mắt kia... Cực kỳ mê người.

     Sau khi Lương Chân Chân bị anh hôn lập tức tỉnh lại, thật xấu hổ! Càng ngày cô càng tệ rồi, hễ một chút là sẽ suy nghĩ tới phương diện kia. o(╯□╰)o

     "Em giúp anh." Cô đứng lên chuẩn bị giúp anh lau tóc. Đều do ánh mắt của anh quá câu người rồi, mình không chịu nổi, cho nên vẫn không nhìn thì tốt hơn.

     "Được!" Đằng Cận Tư nhếch môi, đưa khăn lông cho cô.

     "Ông xã, vừa rồi em mới gọi điện thoại cho Cát gia. Cô ấy nói khẩu vị của cô ấy đặc biệt tốt, không có chút phản ứng nào, em thật hâm mộ!"

     Nếu như nói tới chuyện lau tóc, với quan hệ của hai người, còn ở gần như vậy, rất dễ dàng lau súng cướp cò. Cho nên, biện pháp tốt nhất chính là tìm đề tài để tán gẫu, như vậy sẽ giảm bớt nguy hiểm.

     "Ngoan, bác sĩ Đinh nói thời gian sẽ không kéo dài, em muốn ăn cái gì hãy nói với anh. Dù là gì, cũng không thành vấn đề." Đằng Cận Tư dịu dàng an ủi bà xã.

     "Ưmh... Ông xã, vậy khi nào chúng ta cử hành hôn lễ đây? Chưa tới hai tháng, bụng sẽ lớn. Đến lúc đó... Sẽ bị người khác chê cười ." Lương Chân Chân bĩu môi, biểu hiện rõ thái độ.

     Đằng Cận Tư kéo tay cô, giọng nói dịu dàng trầm thấp: "Bảo bối, chuyện hôn lễ anh đã chuẩn bị."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.03.2016, 10:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7162 lần
Điểm: 22.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 344: Cố Ý Làm Chuyện Xấu Với Anh?

     Lương Chân Chân ngạc nhiên ngẩng đầu, con ngươi sáng ngời. Có mừng rỡ, có cảm động, còn có tình yêu nồng đậm, cánh tay ôm chặt cổ của Đằng Cận Tư: "Ông xã, anh bắt đầu chuẩn bị khi nào? Sao em không biết?"

     "Bí mật." Khóe môi của Đằng Cận Tư nhếch lên thành một đường cong thần bí, cố ý thừa nước đục thả câu không nói cho cô biết.

     "Không sao! Nói em biết đi mà!" Lương Chân Chân làm nũng, giọng nói ngọt ngấy, ngọt đến xương người cũng tê dại.

     Đằng Cận Tư mặc cho cô làm nũng như thế nào cũng không chịu nói. Về hôn lễ, anh đã sớm nghĩ xong, cho cô một bất ngờ. Một mình anh đã chuẩn bị tất cả, nai con chỉ cần làm cô dâu và làm mẹ được rồi. Anh sẽ cho cô một hôn lễ thế kỷ trọn đời khó quên.

     "Ngoan, đi ngủ." Anh dịu dàng dụ dỗ nói.

     "Ông xã, người ta tò mò…" Lương Chân Chân mềm mại nói. Có thể nói, trong lòng tất cả phụ nữ đều mong đợi một hôn lễ như vậy, đương nhiên cô cũng không ngoại lệ. Cả đời chỉ có một lần như vậy, đương nhiên có thể mơ mộng.

     "Đến thời gian thích hợp đương nhiên sẽ nói cho em biết. Không còn sớm, nên đi ngủ." Đằng Cận Tư ôm Lương Chân Chân đi lên trên giường.

     "Đáng ghét!" Lương Chân Chân bất mãn lầu bầu một câu, há mồm cắn một cái trên ngực anh. Đằng Cận Tư cũng không ngăn cản cô, mặc cho cô chơi ở nơi đó. Bỗng nhiên, cô thật có vẻ vẫn đang chơi, một lát gặm gặm nơi này, một lát cắn cắn chỗ kia, còn ngậm chấm đỏ trước ngực anh. Mắt to vô tội nhìn anh, so vứt ánh mắt quyến rũ còn khiến anh thêm ngứa ngáy.

     "Đừng quậy, ngủ." Trong giọng nói của Đằng Cận Tư lộ ra chút bất đắc dĩ. Nai con thật là càng lúc càng biết chơi xấu. Nếu không phải cố kỵ cô đang có thai, anh đã sớm đè cô ngã xuống, phải để cho cô khóc cầu xin tha thứ mới thôi. Nhưng bây giờ, cô không chỉ có một mình, trong bụng còn mang con gái của anh, chuyện phòng the sẽ gặp nguy hiểm. Điều này, anh đã hỏi Lê tử rồi.

     Cho nên, anh chỉ có thể nhẫn nhịn.

     Lương Chân Chân thấy ánh mắt của anh u ám, lộ ra sắc thái tình dục quen thuộc, lập tức biết mình chơi đùa hơi quá rồi. Thật may là giờ phút này, trong bụng cô có bảo bảo hộ giá. Bằng không, chỉ có thể khóc cầu xin tha thứ.

     Ý thức được nguy hiểm, cô lập tức hì hục bò xuống từ trên người anh. Lưu loát lăn đến một bên, lấy chăn đắp cả người kín mít, chỉ lộ ra một đầu nhỏ, mắt cười híp lại thành trăng non lưỡi liềm.

     Đằng Cận Tư thấy cô cười đã biết cô cố ý, khóe miệng cười xấu xa: "Cố ý làm chuyện xấu với anh? Hả?"

     "Không có! Em thề, người ta vốn cũng muốn… Cái kia, chẳng phải là nghĩ đến em bé trong bụng sao!" Lương Chân Chân bao bọc mình như tằm, cười đến hơi có ý lấy lòng.

     Cô bé hư, bây giờ biết dùng đứa bé tới uy hiếp anh, còn nói không phải cố ý. Nhìn cô cười đến như vậy thì biết rõ nhất định là cô cố ý. Có điều, anh rất thích nai con như vậy, cũng nguyện ý dung túng cô. Chỉ cần là cô thích, mình cam tâm tình nguyện.

     Anh nở nụ cười cưng chìu mà dịu dàng, đứng dậy đi tới phòng tắm. Lúc này, anh cũng chỉ có thể dùng nước lạnh tới dập tắt lửa dục của mình. Vì con gái, anh chỉ có thể nhịn.

     Lương Chân Chân nhìn bóng lưng ông xã biến mất ở cửa phòng tắm, trong lòng dâng lên một sự ấm áp. Khóe môi cũng kéo lên đến tận mang tai rồi, tầng tầng cảm giác hạnh phúc bao vây lấy cô.

     Mười phút sau, Đằng Cận Tư trở lại trên giường. Lương Chân Chân lập tức lăn qua nguồn nhiệt ấm áp này, tìm tư thế thoải mái ở trong lòng anh, gương mặt thỏa mãn.

     Đằng Cận Tư rất bất đắc dĩ, lửa dục anh mới vừa dập tắt cứ theo đà này sẽ bị nai con câu lên. Nhưng mùi vị và vóc người của bà xã là thứ anh quá quen thuộc và là thói quen của anh, không ôm cô ngủ không được. Chuyện này với anh mà nói đúng là khảo nghiệm. Cho tới khi người trong ngực đã ngủ, anh vẫn còn nhìn trần nhà.

     Haizzz… Đêm dài đằng đẵng!

*****

     Sáng ngày hôm sau thức dậy, Đằng Cận Tư mang hai con mắt gấu mèo đen thui 0.0, tỏ rõ một đêm anh không có ngủ ngon.

     "A Tư, tối hôm qua, cháu lại thức đêm làm việc rồi hả ?" Trên bàn ăn, Đằng lão phu nhân không hiểu hỏi.

     "Không có, tối hôm qua mất ngủ." Đằng Cận Tư ăn một hớp cháo, hời hợt nói.

     "Phốc!" Lương Chân Chân ăn một hớp cháo thiếu chút nữa bị sặc.

     Động tác của cô dẫn tới sự chú ý của Đằng lão phu nhân và Đằng Cận Tư, đồng thời liếc cô nghi hoặc. Nhất là Đằng lão phu nhân, sắc mặt kinh ngạc.

     "Bà nội, cháu cắn đầu lưỡi." Lương Chân Chân vội vàng kiếm cớ.

     "Ăn từ từ." Đằng Cận Tư dịu dàng nhìn cô một cái.

     Dù sao Đằng lão phu nhân là gừng càng già càng cay, rất nhanh hiểu được lời cháu trai "Tối hôm qua mất ngủ" là có ý gì: "Nếu không, hai cháu tạm thời chia phòng ngủ, như vậy sẽ không tồn tại hiện tượng mất ngủ."

     "Không cần."

     "Không cần."

     Hai người gần như đồng thanh nói, sau khi nói xong liếc mắt nhìn nhau. Hai người đều hiểu rõ tâm ý của đối phương. Bọn họ sớm thành thói quen có nhau, thói quen tựa sát vào nhau, tách ra thì không thích ứng được. Chuyện này so với việc mất ngủ còn khó chịu hơn.

     "Như vậy cũng không được, bà già này không còn cách nào." Đằng lão phu nhân cười ha hả nói, bộ mặt từ ái.

     Lương Chân Chân ngượng ngùng cúi đầu. Thời gian dài như vậy, cô sớm đã thành thói quen ngày nào cũng ngủ ở trong ngực của A Tư, ngửi hương vị trên người anh mới có thể yên tâm ngủ. Hôm nay lại nói muốn tách ra ngủ, chuyện này… Thật sự là rất khảo nghiệm người.

     Cô không thích ứng được.

     Lúc nghe A Tư nói "Không cần" thì trong lòng cô vui mừng, thì ra bọn họ đã sớm tâm ý tương thông. Một người giống nước, một người giống con cá trong nước, không thể thiếu ai.

     "Bà nội…" Cô nũng nịu một tiếng, cúi đầu ăn cháo. Mặc dù là vô vị, nhưng ăn vào trong miệng rất ngọt, thấm đến đáy lòng.

     Vẻ mặt của Đằng Cận Tư không được tự nhiên, khẽ ho một tiếng, buông chén xuống, đứng dậy đi làm. Bị bà nội nhìn thấu còn nói ra ngoài thật là có chút… xấu hổ.

******

     Buổi chiều, Lương Chân Chân ở nhà lục tung tủ quần áo tìm được một bộ đồ khá nghiêm túc. Cô nghĩ tới ngày đầu tiên đi làm, đương nhiên là phải ăn mặc nghề nghiệp hóa một chút. Thật may là bây giờ bụng cô còn chưa lộ ra, cho nên quần áo trước kia đều mặc được. Soi gương, cũng không tệ lắm, rất có hương vị phụ nữ. (*__*) hì hì…

     Cô cảm thấy tương đối tốt, lúc xuống lầu gặp bà nội, trở mình một cái chạy đến trước mặt bà.

     "Bà nội, bà nhìn cháu có giống một phụ nữ giỏi giang không? Nhìn được không?"

     "Trời ơi, chậm một chút, chậm một chút." Đằng lão phu nhân chỉ sợ cô té.

     "Bà nội, nhìn có được hay không?" Lương Chân Chân ôm cánh tay của bà làm nũng.

     "Đẹp, cháu dâu của bà mặc cái gì cũng đẹp." Đằng lão phu nhân vui vẻ nói.

     "He he… Bà nội, cháu đi đây, bái bai." Lương Chân Chân vừa định tung tăng đi ra ngoài, nhưng vừa nghĩ tới em bé trong bụng mình, lập tức yên tĩnh lại, từng bước từng bước đi ra ngoài cửa. Lúc gần đến cửa còn dí dỏm xoay người lại phất phất tay.

     Đằng lão phu nhân nhìn bóng lưng của cô cười đến rất từ ái. Kể từ khi cháu dâu xuất hiện, A Tư thay đổi rất nhiều, không lạnh lùng như trước đó nữa, trở nên có tình cảm, sẽ quan tâm và cưng chìu người khác. Không bao lâu nữa, nó sẽ làm ba, chân chính trưởng thành.

     Bà tin tưởng Chân Chân sẽ là một người vợ tốt, một người mẹ tốt. Trong nhà có sự tồn tại của cô đã nhiều hơn một phần vui vẻ. Vừa nghĩ tới đứa chắt trai bà mong đợi sắp ra đời rồi, trong lòng khỏi phải nói có bao nhiêu vui vẻ!

     Trên xe, Lương Chân Chân nhận được điện thoại của Cát Xuyến, trong lòng hơi kinh ngạc. Trong lúc đi làm, cô ấy gọi điện thoại cho cô làm gì, chẳng lẽ có chuyện khẩn cấp gì? Vội vàng ấn nút tiếp nghe.

     “Chân phi, bây giờ mình đang ở trên đường nhỏ dọc theo bờ sông trong trường học cũ của chúng ta, bạn mau đến đây đi dạo với mình. Mặc dù chúng ta đã tốt nghiệp, nhưng đi dạo cũng không phạm pháp.” Giọng điệu của Cát Xuyến dồn dập như bắn súng, rất nhanh.

     "Hả? Bây giờ đi dạo ở đại học F? Bạn không phải đang làm việc sao?" Lương Chân Chân bị cô làm cho bối rối.

     “Trời ơi! Bây giờ hai chúng ta là phụ nữ có thai, cần nhất chính là đi dạo vận động rèn luyện cơ thể. Mình vốn đang làm việc, nhưng đột nhiên cảm thấy có chút không thoải mái, muốn đi ra ngoài hóng mát một chút thì xin nghỉ đi ra thôi! Nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết đi chỗ nào thì tốt, Đỗ Tri Hàng nhà mình cho mình ý kiến. Nói đại học F rất được, lại ở gần đó, cho nên mình muốn rủ bạn theo.” Cát Xuyến nói đạo lý rõ ràng.

     "Nhưng… Nhưng mình đang chuẩn bị đến công ty báo cáo. Hôm nay là ngày đầu tiên mình đi làm." Lương Chân Chân rất bất đắc dĩ.

     “Không phải bạn chứ? Mình đang nghĩ có nên từ chức về nhà dưỡng thai không, bạn còn chạy đi làm? Đằng Cận Tư nhà bạn cho phép?” Cát Xuyến tràn đầy kinh ngạc.

     "Ách… Nếu như đi nơi khác chắc chắn anh ấy sẽ không đồng ý. Cho nên, mình lập tức đến làm thư ký cho anh ấy."

     “Phốc! Bạn là làm cho nhà, gọi điện thoại cho người đàn ông của bạn, nói buổi trưa không đi làm, đổi thành ngày mai. Đi dạo với bạn quan trọng hơn, nhanh qua đây!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.03.2016, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7162 lần
Điểm: 22.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 345: Hữu Duyên Thiên Lí Năng Tương Ngộ

     Lương Chân Chân không còn cách nào, chỉ đành phải gọi điện thoại cho ông xã, nói rõ tình huống. Ông xã của cô cũng rất hiểu, đồng ý rất sảng khoái, vẫn không quên dặn dò cô chú ý an toàn.

     Chẳng lẽ thật sự như Cát gia nói, đi dạo với bạn quan trọng hơn? A Tư vậy mà sảng khoái đồng ý như vậy, trong lòng Lương Chân Chân vẫn nghĩ thầm. Thì ra A Tư cũng cảm thấy cô cần rèn luyện.

     Lại nói, đã hơn ba năm cô chưa quay lại đại học F. Kể từ khi tạm nghỉ học rời đi, nơi này là cấm địa của cô. Ở đây có quá nhiều kí ức không tốt. Theo thời gian trôi qua, cũng dần dần tiêu tan. Hôm nay, trở lại chốn cũ, cảm giác có chút không giống. Đi chậm rãi dọc theo đường nhỏ, phong cảnh vẫn đẹp như tranh, rất thân thiết.

     "Chân phi, chính là nơi này, qua đây nhanh lên!" Cát Xuyến la lớn vẫy tay về phía cô.

     "Bạn nên sửa cái tính hấp tấp của mình đi. Cũng làm mẹ rồi, còn lanh chanh." Lương Chân Chân đi tới khuyên cô ấy mấy câu.

     "Trời ơi! Mình đây được xem là mãi mãi giữ được sự ngây thơ chất phác." Cát Xuyến rất tự hào hất cằm lên.

     "Phốc! Cát gia, bạn mãi mãi mười tám tuổi." Lương Chân Chân cười ha hả trêu ghẹo.

     "Mình thật sự hi vọng có chuyện này. Như vậy, mình đã có thanh xuân vĩnh viễn." Hai tay Cát Xuyết áp vào mặt làm bộ dáng hoa si hình.

     "Sai rồi, vậy hẳn là gọi yêu quái. Tựa như trong tiểu thuyết phương Tây miêu tả Vampire. Thanh xuân vĩnh viễn bị cố định chắc chắn rồi." Lương Chân Chân rất nghiêm túc tìm từ cải chính cô.

     Cát Xuyến lườm cô một cái, làm bộ muốn đánh cô: "Cô gái à, có phải muốn bị đánh hay không?"

     "Không cho phép sử dụng bạo lực, không cho phép dạy hư con trai nhà bạn!" Lương Chân Chân vội vàng ngăn cản cô.

     "Hừ!" Hai tay của Cát Xuyến chống nạnh, hít thở sâu. Bây giờ, cô là phụ nữ có thai, thật là bị hạn chế nhiều chuyện. ╮(╯▽╰)╭

     Hai người náo loạn một lúc lâu, chậm rãi đi dọc theo dưới bóng cây dương liễu ven bờ sông, nhớ lại từng ly từng tý đời sống đại học.

     "Về tới đây mình nghĩ tới chuyện ba ba chúng ta cùng đi học, ăn cơm, vui đùa, mỗi một bông hoa cỏ cây đều là những kí ức đẹp nhất. Vẫn còn nhớ vào năm nhất ấy, mình và Giai Ny tuyên bố muốn làm hộ hoa sứ giả cho bạn, giúp bạn chặn những người theo đuổi. Lúc đó, bạn có rất nhiều thư tình, còn có hoa hồng." Cát Xuyến thở dài nói.

     "Nào có, người theo đuổi hai bạn cũng không ít. Có điều, bạn là hoa đã có chủ, còn dắt tay Đỗ Tri Hàng đi dạo trong trường học. Dù vậy, bạn vẫn có người trung thành theo đuổi, còn nói một câu: Chỉ cần một ngày bạn chưa gả, anh ta còn có cơ hội cưới bạn về nhà." Lương Chân Chân mỉm cười nhớ lại nói.

     "Ha ha… nói như vậy, năm đó giá thị trường của chị vẫn rất tốt, không thiếu người theo đuổi? Mà sao lúc ban đầu mình lại cố chấp như vậy đây? Không phải là Đỗ Tri Hàng thì không lấy chồng? Còn không biết lựa chọn thật tốt, tuyển người ưu tú." Cát Xuyến nhíu lông mày có chút hối hận.

     Lương Chân Chân liếc cô một cái: "Đã đăng ký kết hôn, con cũng đã có, bạn còn muốn đổi ý hay sao? Còn tuyển người ưu tú? Bạn cho rằng đây là đang tuyển heo à?"

     Cát Xuyến đang mở nắp uống nước, nghe được lời của cô rất không có hình tượng phun ra, ho đến đỏ mặt: "Mình là phụ nữ đã lập gia đình rồi, còn không cho phép mình ước mơ cuộc sống tốt đẹp!"

     "Hì" một tiếng, Lương Chân Chân bị cô chọc cười, cười đến mắt cũng sắp híp lại rồi.

     Trong lúc hai người đang nói cười, đột nhiên có người hô một tiếng: "Chị Lương" ở sau lưng, hai cô không khỏi quay đầu lại nhìn. Một cô gái mặc áo khoác nhỏ màu cam, quần cụt, giày cao gót ôm quyển sách đi tới.

     "Tuyết Nghiên?" Lương Chân Chân có chút không dám tin vào hai mắt của mình. Không phải là cô gái nhiệt tình lần trước cô gặp ở trong trấn nhỏ tại Thụy Sĩ sao? Sao đột nhiên xuất hiện ở nơi này?

     "Thật tốt quá! Chị Lương còn nhận ra em!" Kiều Tuyết Nghiên vui vẻ đi tới kéo tay của cô, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hưng phấn.

     "Em học ở đây sao?" Lương Chân Chân nhìn thấy mấy quyển sách mượn từ thư viện trên tay cô ôm.

     "Đúng vậy! Em là du học sinh ở đại học F. Khoảng hai năm, vừa lúc em tốt nghiệp." Kiều Tuyết Nghiên cười đến rạng rỡ.

     "Vậy chúng ta thật đúng là rất có duyên." Lương Chân Chân cảm khái nói tự đáy lòng. Lúc ấy, mình cũng không có nói cho cô ấy biết mình là người ở đâu, không ngờ tới lại trùng hợp gặp nhau ở đại học F. Chuyện trên đời thật đúng là không thể đoán trước. Bạn sẽ gặp ai, chỉ có ông trời biết.

     Kiều Tuyết Nghiên liên tục gật đầu không ngừng, hai mắt lóng lánh ánh sáng giảo hoạt: "Thật ra thì mẹ em cũng là người ở thành phố C, đây cũng là nguyên nhân lớn nhất em chọn đại học F. Lần này, mẹ về chung với em. Mẹ nói nhiều năm chưa từng trở về rồi, vừa đúng lúc về thăm nhà một chút."

     Lương Chân Chân bừng tỉnh hiểu ra: "Thì ra em cũng được tính là người địa phương! Từ nhỏ đến lớn chị sống ở đây, em muốn đi nơi nào chơi lập tức gọi điện thoại cho chị, có thể làm hướng dẫn viên du lịch cho em."

     "Có thật không? Chị Lương, thật cám ơn chị!" Kiều Tuyết Nghiên vui mừng hoan hô.

     "Khụ… Tôi là không khí sao?" Đứng ở một bên bị lạnh nhạt, Cát Xuyến khó chịu, nữ sinh nhiệt tình này từ đâu ra vậy! Mở miệng một tiếng "chị Lương", nghe thật thân thiết. Nhưng nhìn hai người chỉ mới quen không lâu.

     Lương Chân Chân kéo tay Cát Xuyến, giới thiệu với Kiều Tuyết Nghiên: "Tuyết Nghiên, đây là Cát Xuyến - bạn tốt kiêm đồng đảng của chị, biệt danh Cát gia."

     Kiều Tuyết Nghiên hào hứng bừng bừng nhìn cô, rất thân thiện tự giới thiệu mình: "Em tên là Kiều Tuyết Nghiên, rất hân hạnh được biết chị."

     "Sao hai người quen nhau thế?" Trong lòng Cát Xuyến có nghi vấn.

     "Chính là lần trước mình và A Tư đi du lịch tuần trăng mật, quen biết nhau ở trong một cái trấn nhỏ tại Thụy Sĩ. Tuyết Nghiên là người gốc Hoa, cha mẹ định cư ở nước ngoài. Từ nhỏ, em ấy lớn lên ở nước ngoài, đây là lần đầu tiên em ấy trở về nước." Lương Chân Chân giải thích sơ một lần.

     "Chậc chậc chậc, hai người thật đúng là rất có duyên." Cát Xuyến liên tục chép miệng.

     "Ừ, em cũng cảm thấy vậy. Chị Lương, thật ra thì hôm nay là lần thứ hai em nhìn thấy chị."

     "Hả? Em còn gặp qua chị khi nào? Tại sao không gọi chị?" Lương Chân Chân rất kinh ngạc.

     "Hai ngày trước, em và mẹ vừa tới nơi này, ở trước cửa trung tâm nhìn thấy chị và Đằng đại ca lên xe. Lúc ấy chỉ thấy bóng lưng của hai người, còn không dám hoàn toàn xác nhận." Kiều Tuyết Nghiên cười hì hì nói.

     "Chẳng lẽ đây chính là nói hữu duyên thiên lí năng tương ngộ?" Cát Xuyến chen vào một câu.

     "Chị Cát Xuyến, chị thật hài hước." Kiều Tuyết Nghiên rất biết nói chuyện, miệng cũng ngọt, thấy ai lớn hơn cô vô cùng tự nhiên gọi "anh, chị".

     "Thật sao? Bị em phát hiện rồi."

     "…"

     Sau khi ba người biết nhau lập tức đi dọc theo con đường nhỏ lát đá cuội tán gẫu. Sau khi Kiều Tuyết Nghiên biết hai cô mang thai, hưng phấn đến không chịu được. Còn nói về sau phải thường xuyên tìm các cô chơi, chứng kiến đứa bé lớn lên.

     "Tốt! Luôn luôn hoan nghênh, hai phụ nữ mang thai này vừa đúng rảnh đến sợ." Tính tình của Cát Xuyến cởi mở, rất dễ dàng hoà mình với người khác.

     "Nếu mẹ biết hôm nay em gặp lại chị Lương, khẳng định sẽ rất vui mừng, còn biết thêm một người bạn." Kiều Tuyết Nghiên hoàn toàn đắm chìm trong sự vui vẻ.

     Chỉ tiếc cô dự liệu sai lầm rồi. Sau khi mẹ của cô biết, không những không vui, ngược lại rất sầu lo, nhưng lại không thể nói cho cô biết chân tướng. Nghĩ tới nghĩ lui cũng không có gì lý do để ngăn cản cô đi tìm Lương Chân Chân chơi. Chỉ có thể nói cho cô biết, phụ nữ có thai cần tĩnh dưỡng, không thể thường đi ra ngoài. Như vậy không tốt đối với bảo bảo.

     Còn nói một đống cách đối nhân xử thế của người Trung Quốc với cô. Ngoài mặt tuy đồng ý rất sảng khoái, nhưng trong lòng chưa chắc là muốn như vậy. Cho nên, có thể là Lương Chân Chân không từ chối được sự nhiệt tình của cô, mới nói chút lời nói trái lương tâm, thật ra thì đáy lòng không có hi vọng cô thường đi tìm cô ấy như vậy. Lại nói người ta đã kết hôn rồi, đương nhiên đã có gia đình và bạn bè quan tâm, cô đột ngột nhảy vào không tốt.

     Kiều Tuyết Nghiên rất mê man, nhưng cô cảm thấy chắc chắn mẹ sẽ không lừa cô, đã đồng ý với mẹ cố gắng ít đi tìm Lương Chân Chân.

     Cho đến sau này, cô mới biết. Người mẹ luôn luôn thiện lương, lừa cô.

*****

     Bên trong phòng làm việc Tổng giám đốc trên tầng 68 tại tập đoàn Đế Hào Tư, Đằng Cận Tư đang gọi một cú điện thoại.

     "Chuyện làm thế nào rồi?"

     Thưa Tổng giám đốc, trước mắt tất cả tiến triển thuận lợi. Chỉ còn nơi chốn, còn cần ngài tự mình đi đàm phán.”

     "Tôi biết rồi, còn lại đã chuẩn bị ổn thỏa chưa?"

     Đã cho người đi xung quanh thăm dò, nhiều nhất ba ngày có thể hoàn thiện.”

     "Được, chuyện này cậu phụ trách, cần phải bảo đảm không xảy ra sơ sót nào."

     “Tổng giám đốc yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành đúng hạn.”

     "Ừ." Đằng Cận Tư gật đầu một cái, cúp điện thoại xong, nhìn hành trình trên lịch. Hai ngày nữa, anh còn phải đi một chuyến đến nước Anh, mà chuyện vẫn không thể nói cho nai con biết. Anh đồng ý cho cô một bất ngờ, cho nên, hôn lễ phải âm thầm tiến hành.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnĐiệp, Hoàng Thanh Vân, Ký ức lãng quên, thithunkhoi, Thiên yết nhi, Trương Vũ Như Ngọc, Windy18 và 309 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.