Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 134 bài ] 

Quân hôn: Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

 
Có bài mới 24.01.2018, 01:20
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hồ Ly Bang Cầm Thú
Đại Thần Hồ Ly Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.11.2013, 23:35
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 458 lần
Điểm: 34.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly - Điểm: 54
CHƯƠNG 82.1: NỮ VƯƠNG

Editor: phuogot_93

Giọng Kỳ Tuấn Nhất vẫn bình tĩnh như thường.

“Giúp tôi đưa Tiểu Tiểu về nước.”

……

Ngoài cửa, Ngải Tiểu Tiểu nghe vậy cắn chặt môi, giơ tay định mở cửa phòng ra, nhưng khi chạm vào cánh cửa thì dừng lại. Cô híp mắt, xoay người quay lại phòng khách.

“Sao thế?” Thẩm Lạc Vũ thấy vẻ mặt cô không ổn, hỏi.

“Chị Lạc Vũ, chị biết chuyện sát thủ Adam đang đuổi giết Kỳ Tuấn Nhất phải không?”

“Ừ.” Thẩm Lạc Vũ gật đầu “Nhưng em không cần quá lo lắng, có chị và Giác ở đây, các em sẽ không gặp nguy hiểm đâu.”

Ngải Tiểu Tiểu biết thế lực của Lãnh Đế Giác không thể khinh thường. Nhưng Kỳ Tuấn Nhất lại nghĩ đến việc đưa cô về nước chúng tỏ tình hình vô cùng nghiêm trọng, trước mắt trong lòng anh cho rằng nơi an toàn nhất chỉ có Trung Quốc.

Cũng như vậy, chỉ có đưa người đang bị thương ở chân là anh về nước thì cô cũng mới yên tâm được. Nghĩ đến đây Ngải Tiểu Tiểu nhìn Thẩm Lạc Vũ, trịnh trọng nói “Chị Lạc Vũ, em cầu xin chị một chuyện.”

Đêm khuya, Lãnh Đế Giác và Thẩm Lạc Vũ lái xe trở về. Trang viên yên tĩnh chỉ còn lại Kỳ Tuấn Nhất và Ngải Tiểu Tiểu.

Ngải Tiểu Tiểu đi vào phòng tắm tắm rửa. Kỳ Tuấn Nhất ở trong phòng ngủ luyện tập đi bộ, từng bước một, càng đi càng nhanh, cuối cùng cái chân bị thương không chịu nổi, phịch một tiếng quỳ xuống mặt đất. Anh cắn răng, cố nén đau đớn dùng một tay xoa bóp cái chân bị thương của mình.

Xoa bóp một lúc, anh nhẹ nhàng đặt hai chân trên mặt đất, lại một lần nữa thử đứng lên. Anh đỡ tường, di chuyển chân phải từng bước nhỏ, mặc dù anh đã hết sức đặt phần lớn trọng tâm vào chân trái, nhưng vết thương ở đùi phải truyền đến từng cơn đau nhói vẫn khiến anh nhíu chặt chân mày.

Chết tiệt! Anh không thể để cái chân này liên lụy. Mạng của Kỳ Tuấn Nhất anh sao có thể bọn họ nói lấy là lấy được! Chợt, cánh cửa phòng tắm mở ra.

“Anh đang làm gì đây?” Ngải Tiểu Tiểu quát, tức giận nhìn chằm chằm anh đang bước đi như tự làm khổ mình.

“Tập đi.” Kỳ Tuấn Nhất trả lời đơn giản, vẫn tập trung dựa vào vách tường như cũ, đi dọc theo bốn phía của căn phòng.

“Cái gì, anh muốn làm bản thân bị tàn phế hả?” Ngải Tiểu Tiểu phát điên, vội vàng dùng khăn tắm bao bọc thân thể mềm mại của mình, bước nhanh đến chỗ anh, hai tay đẩy Kỳ Tuấn Nhất dựa vào tường.

Kỳ Tuấn Nhất ngẩn người một chút, chống đỡ đứng dậy, định đẩy cô ra tiếp tục tập, nhưng Ngải Tiểu Tiểu ngăn ở phía trước, thân hình nhỏ bé chắn anh, không cho phép anh lại làm bừa. “Không sao, anh biết rõ vết thương của mình.” Kỳ Tuấn Nhất khẽ đẩy cô, muốn rời khỏi sự kiềm chế của cô.

“Em không cho phép.” Ngải Tiểu Tiểu trợn to mắt nhìn anh, không có chút dấu hiệu mềm hóa. Tên đàn ông thối, vừa gặp nguy hiểm là liều mình chống đỡ, sao không nói cho cô, hai người cùng nhau đối mặt không được sao?

“Chuyện của anh không cần người khác quyết định thay, anh nói được là được.” Kỳ Tuấn Nhất lạnh lùng như muốn đẩy Ngải Tiểu Tiểu cách xa vạn dặm. “Sau đó để cho mình trở thành người thọt, để cho em có một người chồng bị thọt chân?” Ngải Tiểu Tiểu bị ép đến mức phát điên, lời nói và thái độ đều lạnh lẽo, có chút tàn nhẫn. “Anh sẽ không bị thọt quá lâu, vết thương của anh sẽ hồi phục như cũ.” “Nhưng không phải nhanh như vậy. Nếu anh có biết chút kiến thức về y học thông thường hẳn là sẽ biết loại vết thương này muốn hoàn toàn hồi phục nhanh nhất cũng phải hai, ba tháng.” “Chỉ cần anh chăm chỉ tập luyện, chắc chắn sẽ không có vấn đề.” Kỳ Tuấn Nhất khẳng định, anh cũng tin tưởng như vậy. Chỉ cần có lòng tin và nghị lực thì không có gì là không thể, anh không cần kỳ tích, chính anh sẽ tạo ra kỳ tích.

“Kỳ Tuấn Nhất, anh không cần lừa mình dối người, tại sao anh luôn muốn một mình ôm lấy nguy hiểm, chúng ta cùng nhau đối mặt không được sao?” Rốt cuộc Ngải Tiểu Tiểu không chịu được, hét ra những lời trong lòng. Anh không biết dáng vẻ bây giờ của anh khiến cho tim cô rất đau, rất đau!

Kỳ Tuấn Nhất sửng sốt vì tiếng gào hét của cô, nhìn ánh mắt cô, mãi sau anh mới thở dài hỏi “Em biết rồi à?”

“Đúng vậy.” Ngải Tiểu Tiểu nhìn anh “Tại sao muốn gạt em? Anh có biết không, anh làm em rất thất vọng, anh cho rằng em là loại người vừa gặp nguy hiểm đã chạy trốn sao?”

“Em không phải như vậy.” Kỳ Tuấn Nhất đưa tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ánh mắt thâm trầm “Nhưng chúng ta còn có Ngải Bảo, không thể cùng nhau bỏ lại…” Lời nói còn chưa xong bỗng nhiên dừng lại.

Ngải Tiểu Tiểu đặt tay lên môi anh, cáu giận trừng mắt “Sao lại nói những lời ỉu xìu vậy?”

Kỳ Tuấn Nhất cười nhẹ, thân thể lười biếng tựa vào vách tường, vòng cánh tay ôm cô “Đây chỉ là không thể không tính đến ngộ nhỡ. Dù sao Adam xếp hạng nhất thế giới không phải là hư danh, huống hồ chân của anh lại bị thương…”

“Nhưng còn có em mà, em chính là chân của anh, hai chúng ta lại không đấu được một mình tên Adam sao?” Ánh mắt Ngải Tiểu Tiểu kiên định còn lộ ra khí phách chưa bao giờ thấy qua.

Kỳ Tuấn Nhất chưa bao giờ nghĩ đến cô vợ nhỏ của mình có dáng vẻ dũng cảm mạnh mẽ đến vậy. Giờ phút này hình như cả thế giới đều bị cô giẫm dưới chân, chính là một nữ vương không thể bị đánh bại.

“Bé con…”

“Anh hãy nhớ từ giờ trở đi, đến lượt em bảo vệ anh!” Nói xong, giống như đang thề, đôi môi đỏ tươi hôn lên đôi môi hấp dẫn của Kỳ Tuấn Nhất. Đoạt đi hô hấp của anh, không ngừng tăng sức ép, giày xéo.

Được phụ nữ bảo vệ, nếu ở quá khứ chắc chắn anh sẽ cho rằng đó là một loại sỉ nhục nhưng sao bây giờ lòng anh lại thoáng qua chút vui mừng, còn có chút ngọt như mật?

“Bé con, em…” Kỳ Tuấn Nhất há miệng, cố gắng cứu vãn một chút mặt mũi đàn ông, nhưng cái lưỡi linh hoạt lại nhân cơ hội tiến quân thần tốc quấn quýt với anh. Ban đầu chỉ là thăm dò nhẹ nhàng, tiếp theo biến thành điên cuồng mút, giống như muốn mượn việc này để chứng minh cô có thể bảo vệ được anh, phụ nữ có thể dũng mãnh hơn cả đàn ông!

Giờ phút này, Kỳ Tuấn Nhất cảm thấy rõ ràng linh hồn của họ tuyệt đối phù hợp nhau, bướng bỉnh và dũng mãnh như nhau!

Giống như cả một thế kỷ trôi qua, đột nhiên Kỳ Tuấn Nhất rút người ra, hai gò má Ngải Tiểu Tiểu đỏ bừng, thở hổn hển. “Em sẽ không có một người chồng tàn phế đâu, đừng lo lắng.” Anh nói xong những lời này, khập khiễng chạy tới phòng tắm. Dục vọng hưng phấn bừng bừng cần hạ nhiệt, anh mở vòi hoa sen, mặc cho nước lạnh rơi vào nơi nóng rực trên cơ thể, hi vọng mau chóng dập tắt lửa dục. Tại sao lại chạy đi? Anh ngửa đầu đón những giọt nước lạnh. Anh đại khái có thể giống như trước, mỗi lần đều trực tiếp giữ lấy cô, nhưng lần này anh lại không thể ôm cô ném lên giường được.

Cho nên anh giống như một thằng nhóc kỳ cục. Không phải vì lời thề sẽ bảo vệ anh mà là, anh không thể giống như một tên đàn ông thô bạo “yêu” cô như vậy được.

Bỗng nhiên, cừa phòng tắm vòi sen thủy tinh bị kéo ra, Kỳ Tuấn Nhất không quay đầu lại, anh biết thân thể căng thẳng của mình không chịu được bất kỳ trêu chọc nào nữa. Nhưng trong lòng lại đang xoắn xuýt, nếu cứ làm chuyện kia với cô, vậy là anh ở trên cô hay là cô ở trên anh đây?

Ngải Tiểu Tiểu chen vào phòng tắm vòi sen, với tay tắt vòi sen, sau đó vòng tay qua cái eo tinh tráng đầy nước đọng lại của anh, dán chặt khuôn mặt mình lên lưng anh, dùng thân nhiệt của mình làm bốc hơi hết những giọt nước lạnh lẽo đọng lại trên người anh, làm nũng nói “Ông xã ơi, em lạnh. Anh có muốn cho em một chút ấm áp không?” Cô nhẹ giọng nói, khí nóng phe phẩy qua tấm lưng trần lạnh lẽo của anh, không biết là ai cho ai ấm áp. “Sợ lạnh à, trong phòng khách có lò sưởi đấy.” Kỳ Tuấn Nhất thì thầm, ý chí yếu ớt đã chạm đến phòng tuyến cuối cùng, sắp tan rã rồi. Thật ra thì trong lòng anh lại bắt đầu giận chính mình, rõ ràng rất muốn, lại còn tỏ vẻ không cần. Bây giờ thỏa hiệp thì không ổn lắm. “Nhưng mà, làm sao bây giờ ông xã? Em chỉ muôn anh cho em ấm áp, em không cần những thứ khác thay thế.” Tay Ngải Tiểu Tiểu đi dọc theo thắt lưng lên, xoa lồng ngực lạnh lẽo của anh. “Chết tiệt!” Anh khẽ chửi một tiếng, bắt lấy đôi tay đang dao động của cô, bỗng nhiên xoay người để cho cô dán chặt vào thân thể mình. Anh âm u cúi đầu nhìn cô, hơi thở phập phồng nói “Vậy thì cho em! Cô gái này, thật không ngờ em là một tiểu yêu tinh thích giày vò người khác như vậy đấy.” Hai tay anh chụp tới cửa kính “ầm” một tiếng đóng sập lại, quay đầu lại. Ngải Tiểu Tiểu cười xinh đẹp “Em chính là yêu tinh cái, chuyên môn đi quyến rũ yêu tinh anh đó.” Nói xong, hai cánh tay đã bấu víu vào cổ anh, dâng lên đôi môi, giống như đang chứng minh những lời mình vừa nói “Thật sao?” Kỳ Tuấn Nhất cười một tiếng, hai mắt lạnh lùng không tự chủ chuyển sang nhu tình động lòng người. Một tay anh vịn vào vòng eo mảnh khảnh của cô, một tay cởi quần áo trên người cô, cúi đầu hôn nhẹ lên da thịt lộ ra, chậm chạp giày vò từng chút từng chút, giống như đang cố ý hành hạ cô, hoặc là hành hạ chính mình. “Ông xã…” Ngải Tiểu Tiểu ngửa đầu ra sau, cơ thể lại càng hòa hợp với đường cong của anh, cô không muốn có chút khe hở nào giữa hai người. “Em yêu anh! Thật sự rất rất yêu anh. Cho nên không thể không có anh…” Kỳ Tuấn Nhất vừa nghe cô nói, tim đập mạnh và loạn mất mấy nhịp nhưng ngay sau đó lại dùng lửa nóng âu yếm từng tấc da thịt nhạy cảm của cô, anh nheo mắt tà mị, khéo léo để cho cô hoàn toàn dán chặt toàn bộ lên anh. “Anh biết rồi, anh sẽ không để cho em thất vọng.” Anh thì thầm bên tai cô, khí nóng thở ra lướt qua vành tai nhạy cảm của cô. “Ừ, anh phải giữ lời đó.” Ngải Tiểu Tiểu nheo mắt, vẻ mặt nhộn nhạo, ánh mắt lại trong suốt liếc nhìn anh “Đúng vậy… Đương nhiên rồi.” Kỳ Tuấn Nhất nói xong, duỗi lưỡi khẽ liếm đôi môi hồng nhuận của cô. Ý thức của cô gần như mê loạn, mỗi cái đụng chạm của anh, mỗi ánh mắt nhìn đều như ma chú hấp dẫn cô thật sâu, bị đắm chìm mà không có cách nào thoát khỏi. Khăn tắm trên người Ngải Tiểu Tiểu ướt đẫm, rơi xuống sàn gạch đầy nước, chủ nhân của nó cũng giống vậy, chỉ có thể dựa vào một thân thể khác mới miễn cưỡng đứng thẳng. “Ông xã…” Cô than nhẹ, thân thể trắng mềm dây dưa với một thân thể ngăm đen cao lớn kiên cường. “Không đợi được nữa à?” Kỳ Tuấn Nhất nở một nụ cười nhẹ, bàn tay thô ráp vẫn lướt qua da thịt non mềm trơn mịn của cô…

Ngải Tiểu Tiểu gần như muốn lên tiếng thúc giục anh nhưng lý trí còn sót lại không cho phép cô chủ động làm vậy. Cô chỉ có thể thì thầm “Ông xã, em yêu anh, em rất thích anh, em yêu tất cả của anh, yêu anh…” Chợt một đôi môi lạnh đã đoạt đi tất cả giọng nói của cô, nhưng cô vẫn kiên trì dùng ngón tay vẽ một trái tim lên lưng anh.

Trên lưng truyền đến tin tức khiến Kỳ Tuấn Nhất hơi khựng lại, bỗng nhiên nhớ giữa hai người bọn họ trước giờ cô nhóc này luôn ngượng ngùng, bị động, tại sao thay đổi nhiều như vậy? Không lẽ ở trong đáy lòng cô cũng tuyệt vọng sao?

Kỳ Tuấn Nhất nhăn mày, dùng sự mạnh mẽ cướp đoạt linh hồn cô, cũng nói với cô rằng có anh ở đây, đừng sợ. Sau nụ hôn mãnh liệt, anh đột nhiên hạ sát vào người cô, để cho ấm áp của cô lấp đầy chính mình.

Kích tình như lửa, đến chết không rời… Khi tất cả thở gấp, gầm gừ dừng lại, Kỳ Tuấn Nhất vặn mở vòi nước, cẩn thận từng li từng tí dùng nước ấm làm sạch cho cô và bản thân. Ngải Tiểu Tiểu tựa vào lồng ngực anh, mắt cũng không chớp nhìn bàn tay anh dịu dàng bận rộn vì mình.

Lần đầu tiên cô không xấu hổ vì chuyện này mà ngược lại, cảm thấy thật tốt đẹp. “Có mệt không?” Anh lại không dám nhìn thẳng cô, bởi vì anh vẫn quyết định đưa cô về nước trước. Tức cười quá! Anh vẫn dứt khoát giữ nguyên quyết định ban đầu, trong lòng không phân vân giữ hay không giữ cô lại? Ngải Tiểu Tiểu lắc đầu “Không mệt, anh thì sao? Có đụng đến miệng vết thương không?” Vừa rồi hình như quá kịch liệt làm cô quên mất trên đùi anh có vết thương. Kỳ Tuấn Nhất khẽ mỉm cười, con ngươi tràn ngập dịu dàng “Cô bé, anh không dễ hỏng như vậy đâu.” “Thật không?” Ngải Tiểu Tiểu xoay người, nửa quỳ xuống giữa hai chân anh, khuôn mặt vui vẻ lại tiến về phía anh, cuối cùng hai chóp mũi chạm vào nhau thì nói “Vậy thì tốt, vừa rồi em vẫn chưa thấy thỏa mãn, anh thấy thế nào? Nếu không thì chúng ta chơi thêm vài lần nữa.” Con mắt Kỳ Tuấn Nhất lập tức dấy lên một ngọn lửa. “Anh không phản đối.” “Dù cho anh có phản đối cũng vô dụng…” Ngải Tiểu Tiểu cười quỷ dị cúi xuống hôn xương quai xanh của anh. Cô biết người đàn ông của cô rất khôn khéo, muốn tính kế anh nhất định phải giày vò anh mỏi mệt hết sức. Cho nên cô không tiếc biến mình thành một cô gái phóng khoáng, chỉ vì muốn ép khô anh đến chút tinh lực cuối cùng mới thôi. Kỳ Tuấn Nhất thở dốc kinh ngạc, khan khan nói “Vậy anh không thể làm gì khác hơn là mặc em ăn hiếp rồi.” “Đúng thế.” Ngải Tiểu Tiểu dí dỏm ngửa đầu cười khẽ, cái miệng nhỏ không an phận không ngừng gặm từng chút xuống. Đến khi Kỳ Tuấn Nhất chịu không nổi hành hạ cực kỳ tàn ác này, quyết định đổi khách thành chủ, lật người đè cô xuống dưới “Không được, em còn chưa hôn đủ!” Cô không thuận theo đấm nhẹ vào lồng ngực anh, kháng nghị anh vượt quyền, “Bé con, đã đến giờ, nên đổi trận rồi.” “Nhưng mà…” Kỳ Tuấn Nhất dùng môi che đi sự kháng nghị của cô, sau đó nỉ non nói “Không có nhưng nhị gì hết, anh nói như nào thì là như thế, biết chưa? Cô bé của anh.” Cô bé của anh… Ngải Tiểu Tiểu từ từ nở một nụ cười gian trá, mong chờ đến lúc anh phát hiện cô bé này lừa anh, anh đừng tức đến nhảy dựng lên!

Một đêm này, hai người chiến đấu kịch liệt, di chuyển từ phòng tắm đến phòng ngủ, quả nhiên Ngải Tiểu Tiểu đúng như dự định muốn ép khô Kỳ Tuấn Nhất đến chút tinh lực (tinh thần và thể lực) cuối cùng. Anh nằm trên giường buồn ngủ, cô rót cho anh một cốc nước, lấy thuốc “Ông xã ơi, uống thuốc rồi ngủ tiếp.” Cô ghé vào tai anh dặn dò.

Anh mở mắt, cầm viên thuốc sau đó bỏ vào miệng, uống một ngụm nước, nhanh chóng ngủ rất say.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn phuogot_93 về bài viết trên: baoboicuatoi, conluanho, mimeorua83
     

Có bài mới 08.02.2018, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hồ Ly Bang Cầm Thú
Đại Thần Hồ Ly Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.11.2013, 23:35
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 458 lần
Điểm: 34.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly - Điểm: 55
CHƯƠNG 82.2: NỮ VƯƠNG

Editor: phuogot_93

Ngày hôm sau Kỳ Tuấn Nhất vừa mở mắt ra thì phát hiện mình đang ở trong một chiếc ô tô lao như bay. Anh lập tức cảnh giác, thẳng tắp sống lưng, nhìn thấy người lái xe lại là Lãnh Đế Giác.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Kỳ Tuấn Nhất nhíu mày, rõ ràng anh nói Lãnh Đế Giác đưa Ngải Tiểu Tiểu đi, sao bây giờ lại thành anh? Chết tiệt?! Anh lập tức nghĩ đến mấy viên thuốc hôm qua. Vậy mà anh lại bị cô nhóc kia xuống tay trước?!

Lãnh Đế Giác thấy anh tỉnh lại, khóe môi nở một nụ cười. Đưa tay cầm di dộng bấm một dãy số rồi đưa cho anh “Cậu có thể trực tiếp hỏi cô ấy.”

“Anh bán đứng tôi?” Kỳ Tuấn Nhất nhận điện thoại, hung dữ nhìn chằm chằm Lãnh Đế Giác nói.

Lãnh Đế Giác nhún nhún vai “Sao lại gọi là bán đứng, tôi chỉ cẩm thấy kế hoạch của bà xã cậu hoàn mỹ hơn thôi. Mà cậu cũng biết, tôi là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ mà.”

Kỳ Tuấn Nhất vẫn nhìn anh, nghe điện thoại “Alo, ông xã, anh đã dậy rồi à?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói ngọt ngào của Ngải Tiểu Tiểu.

“Ừ, bé con, em đang muốn giở trò gì hả?” Anh cau mày, ánh mắt giết người rốt cuộc cũng rời khỏi người Lãnh Đế Giác.

“Em không giở trò gì hết, em chỉ muốn anh và em cùng về nước.” Giọng Ngải Tiểu Tiểu cực kỳ vô tội.

“Adam là mục tiêu của anh… Anh và em cùng rời đi, kết quả sẽ là cả hai chúng ta đều không đi được!”

“Đừng bi quan như vậy mà ông xã. Em không phải đứa ngốc, tin tưởng em, chắc chắn chúng ta sẽ cùng nhau rời đi một cách an toàn.”

“Bây giờ em ở đâu?”

“Hả, ông xã, trò chơi bắt đầu rồi, em tắt máy đây.”

“Này, Ngải Tiểu Tiểu!”

“Tút tút tút…” Đầu dây bên kia chỉ còn lại những tiếng báo đã ngắt điện thoại. Bàn tay Kỳ Tuấn Nhất nổi đầy những gân xanh, giống như bóp vỡ chiếc điện thoại trong tay.

“Cô ấy đang ở đâu?” Anh lại dùng ánh mắt giết người nhìn về phía Lãnh Đế Giác.

Lãnh Đế Giác lắc đầu “Tôi chỉ phụ trách bảo đảm an toàn của cậu, về phần hành tung của cô ấy thì tôi không biết.”

“Chết tiệt! Trở về, lập tức trở về trang viên!” Kỳ Tuấn Nhất giận dữ hét, sao anh có thể để cô một mình ở nơi nguy hiểm được.

“Cậu nhẫn tâm để kế hoạch của cô ấy thất bại sao?” Giọng nói Lãnh Đế Giác lạnh nhạt “Cô ấy nói sẽ tụ họp cùng cậu ở phía trước, giờ có trở về cũng không tìm được cô ấy.”

“Không, tôi sẽ tìm được.” Kỳ Tuấn Nhất khẳng định, bởi vì lần trước cô gặp nạn đã khiến lòng anh kinh hoàng, cho nên sau này anh đã cài đặt thiết bị định vị vào dây chuyền của cô…

Kỳ Tuấn Nhất hôn mê được Lãnh Đế Giác âm thầm đưa ra khỏi trang viên. Ở cửa chính, người xuất hiện cùng Ngải Tiểu Tiểu là Phong Dật, vệ sĩ đắc lực nhất của Lãnh Đế Giác. Thân hình của anh ta không khác biệt lắm với Kỳ Tuấn Nhất, ngụy trang một chút là được. Nếu như kẻ địch mai phục ở tương đối xa sẽ không phân biệt được.

Bọn họ lên xe không lâu, Ngải Tiểu Tiểu đã phát hiện có xe theo đuôi phía sau, không khỏi nhếch môi “Có người mắc câu rồi.”

Phong Dật gật đầu, hai người cẩn thận lấy súng, chuẩn bị chiến đấu.

Không ngờ, khi xe của hai người chạy lên cầu, xe phía sau lại không thấy đâu. Hai chiếc xe màu đen bên kia vốn là đứng yên đột nhiên chuyển động, hơn nữa còn lái thẳng về phía họ. Bọn họ bị ép đến một khúc quanh, thiếu chút nữa là lao vào lan can, không phải xe hỏng người chết, thì là đâm hỏng lan can, rơi xuống dốc núi cao hơn mười mấy mét, bên dưới là con sông đang lúc thủy triều, cũng có thể bị chết đuối.

Thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Ngải Tiểu Tiểu nhìn Phong Dật ngồi đối diện, nhanh chóng ghé vào cửa kính hai bên thăm dò, mỗi người đối phó một chiếc xe, pằng pằng mấy phát, những tiếng hét thảm thiết kêu, tài xế bị trúng đạn không thể khống chế được hai chiếc xe, va chạm vào lan can rồi lao xuống dốc núi.

“Đi mau.” Phong Dật vội vàng nói tài xế.

Xe nhanh như chớp chạy qua cầu, khó khăn tránh thoát được một trận.

Không lâu sau xe tiến vào đường núi. Phía sau lại xuất hiện cái đuôi. Pằng pằng… Tiếng súng vang lên, nhưng những kẻ đó có kỹ thuật bắn súng khá tốt, đại đa số viên đạn đều bị rơi ở mặt đường, cửa sổ xe làm bằng kính thủy tinh chống đạn không có lưu lại mấy vết súng… Bọn họ lặng lẽ chờ đợi thời cơ, khi chiếc xe kia đến gần, Ngải Tiểu Tiểu và Phong Dật mới thò ra cửa xe bắn mấy phát đạn, chiếc xe kia phanh kít lại một tiếng, đột nhiên rẽ vào bên trái đụng vào vách núi, nổ xe.

Ngải Tiểu Tiểu nhìn ánh lửa bùng lên từ chiếc xe kia, trong lòng mơ hồ cảm giác có chỗ không thích hợp, lông mày nhíu lại suy nghĩ một lúc, lẩm bẩm nói “Không phải Adam là một kẻ đơn độc sao? Gã ám sát sẽ tìm nhiều người giúp đỡ như vậy à?”

Phong Dật gật đầu, “Tôi cũng thấy kỳ quái, nghe nói Adam trước giờ giết người đều làm một mình, bản thân gã cao ngạo lạnh lùng, căn bản là khinh thường hợp tác với người khác.”

“Vậy tại sao hôm nay lại xuất hiện nhiều người như vậy?” Ngải Tiểu Tiểu nhìn về phía Phong Dật, ánh mắt hai người giao nhau, lập tức đồng thanh nói “Bị lừa rồi!”

“Mau. Lập tức lái xe tới nông trang Pearce tập hợp với ông chủ.” Phong Dật phân phó nói.

Ngải Tiểu Tiểu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nếu như những tên ngu ngốc kia không cùng một phe với Adam, vậy thì Adam sẽ ở đâu? Ngoài cửa sổ là dãy núi liên tiếp nhau, đây là chỗ giao nhau giữa hai con đường chính của hai dãy núi. Nếu cô là sát thủ, chắc chắn cô sẽ cho rằng đây là vị trí chặn đánh tốt nhất.

Nghĩ tới đây, trong lòng Ngải Tiểu Tiểu bỗng thấy rùng mình, cầm ống nhòm nhìn thật cẩn thận, nhận thấy đỉnh núi bên trái có một điểm sáng, vị trí kia…

Ngải Tiểu Tiểu bỗng kêu to, mở cửa xe ra “Mau, mau nhảy khỏi xe!”

Phong Dật nghe tiếng gọi hơi sững sờ, lập tức phản ứng kịp thời đẩy cửa xe lăn ra ngoài đường núi. Nhưng người lái xe phản ứng chậm hơn một chút, chỉ nghe ầm một tiếng, một viên đạn hỏa tiễn bay thẳng đến, bắn chính xác vào chỗ chiếc xe họ ngồi, lập tức nổ mạnh, ánh lửa cao ngút trời.

Làn song xung kích cực lớn, Ngải Tiểu Tiểu và Phong Dật ngã ra đường, những hòn đá nhỏ thi nhau đập vào người bọn họ.

Khói bụi còn chưa tan hết, Ngải Tiểu Tiểu đã bò dậy nhìn về phía đỉnh núi bên trái, Phong Dật thấy thế lập tức đi theo phía sau. Thế nhưng khi họ thở hổn hển leo lên đến đỉnh núi, đến chỗ vừa lóe lên ánh sáng, chỉ còn lại mấy mẩu đầu thuốc lá và dấu chân hỗn độn, không còn thấy bóng dáng người nào cả.

Quả nhiên Adam là một nhân vật lợi hại!

Ánh mắt Ngải Tiểu Tiểu lướt qua mỗi một góc của chân núi, trong lòng cảm thấy nặng nề.

Khi Kỳ Tuấn Nhất dựa theo thiết bị định vị tìm đến đường núi, trong khoảnh khắc nhìn thấy “xác” của chiếc xe ô tô tan hoang, toàn bộ đầu óc đều trống rỗng, người chưa từng hoảng loạn như anh cũng không biết nên làm gì tiếp theo.

May mà Lãnh Đế Giác vẫn bình tĩnh, nhìn thiết bị theo dõi trong tay nói “Cái điểm đỏ vẫn đang di chuyển, có lẽ cô ấy không có chuyện gì.” Nhưng sau đó anh lại bắt đầu lo lắng cho an nguy của thuộc hạ, vậy chắc Phong Dật cũng không sao chứ.

“Ừ.” Kỳ Tuấn Nhất gật đầu, khôi phục thần trí (tinh thần và trí tuệ), nhìn lên ngọn núi nói “Chắc là cô ấy ở trên đó.”

Bọn họ đi ra xe, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy bóng dáng của Ngải Tiểu Tiểu và Phong Dật.

“Ông xã, sao anh trở lại đây?” Ngải Tiểu Tiểu vừa nhìn thấy Kỳ Tuấn Nhất không nhịn được kêu ầm lên, nghĩ lại có thể Adam vẫn đang ở gần đây cô không khỏi cảm thấy dựng tóc gáy, đẩy Kỳ Tuấn Nhất lên xe “Nhanh, chúng ta rời khỏi chỗ này nhanh lên.”

Lãnh Đế Giác gật đầu, địa hình nơi này rất thích hợp để đánh lén, không nên ở lại lâu. Anh và Phong Dật nhanh chóng bước lên xe, khởi động xe nhanh chóng đi ra khỏi đường núi.

Để đánh lừa người ngoài, Lãnh Đế Giác chuẩn bị máy bay tư nhân để đưa Kỳ Tuấn Nhất và Ngải Tiểu Tiểu đi, cũng không để ở sân bay tư nhân của anh mà đặt ở một nông trang rộng rãi.

Mấy người lên xe thì nhanh chóng đến đó. Cũng không phải Kỳ Tuấn Nhất và Ngải Tiểu Tiểu sợ chết mà bọn họ quá để ý đến đối phương. Kỳ Tuấn Nhất biết chân mình bị thương, hành động chắc chắc có hạn chế, sợ mình thật sự không có biện pháp bảo vệ Ngải Tiểu Tiểu chu toàn, cho nên đành phải tạm thời chịu đựng.

Còn Ngải Tiểu Tiểu thì lo lắng cho an nguy của Kỳ Tuấn Nhất, nếu chân anh không bị thương, đọ sức cùng Adam có lẽ còn có phần thắng, nhưng giờ anh bị thương, cô thật sự không dám mạo hiểm một chút xíu nào.

Mặc dù hai người đều hiểu suy nghĩ của nhau, nhưng quyết định sau cùng đều giống nhau. Chio nên bây giờ họ không thể trì hoãn từng giây từng phút nào, vì an toàn tính mạng của người kia, làm kẻ đào ngũ thì có sao đâu?

Chẳng mấy chốc đã đến nông trang Pearce, nông trang này có diện tích rất lớn, cảnh sắc cũng rất xinh đẹp. Mặt cỏ xanh biếc lay nhẹ trong gió, đập vào mắt mỗi người là màu xanh lá đầy sức sống dưới ánh mặt trời…

Nhưng Kỳ Tuấn Nhất và Ngải Tiểu Tiểu không có thời gian thưởng thức cảnh đẹp này, xuống xe ô tô, họ nhanh chóng ngồi lên chiếc máy bay nhỏ. Tay Ngải Tiểu Tiểu vẫn luôn nắm chặt tay Kỳ Tuấn Nhất, có lẽ chuyến đi Australia này có chút vất vả nhưng mà bọn họ vẫn luôn bên nhau, đây là hạnh phúc không gì sánh được!

Trong khoang máy bay rất yên tĩnh, trừ tiếng máy bay ù ù không còn nghe được tiếng gì khác. Trước buồng lái là phi công Lãnh Đế Giác đưa tới, thật ra, nếu Kỳ Tuấn Nhất không bị thương, cô thà để anh lái, để cho hai người được hưởng thụ cảm giác chỉ có hai người họ tồn tại trên thế giới.

Máy bay càng bay lên cao, phong cảnh Australia càng nhỏ dần, cho đến khi biến thành một dấu chấm màu xanh thẳm. Bây giờ đang ở phía trên của Thái Bình Dương ư? Ngải Tiểu Tiểu than nhẹ, cảm giác nhìn từ trên xuống như này thật kỳ diệu…

Ngay sau đó, cô thu hồi ánh mắt về trên người Kỳ Tuấn Nhất, nhẹ nhàng xoa cái chân bị thương của anh “Còn đau không?”

“Không đau.” Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, gõ nhẹ xuống “Về sau đừng tự tiện hành động, em không biết vừa rồi anh lo lắng bao nhiêu đâu.”

“Anh còn nói,” Ngải Tiểu Tiểu bĩu môi, tay nhỏ bé chỉ vào lồng ngực anh “Nếu không phải em ra tay trước, người bị hôn mê nhét lên xe chắc chắn là em.”

“Tiểu yêu tinh, em biết rõ thế.” Kỳ Tuấn Nhất tóm lấy cái tay nhỏ bé đang tác quái, đặt ở bên môi khẽ hôn. Hồn nhiên không biết nguy hiểm đang đến gần.

Lúc này, phía trước buồng lái, người điều khiển máy bay đã điều chỉnh máy bay sang chế độ tự lái, khóe miệng nở một nụ cười khát máu lạnh lẽo. Khi xác định trong khoảng nửa tiếng máy bay sẽ không xuất hiện rủi ro gì được, gã quay đầu sang chỗ khác, cầm trong tay một khẩu súng lục đen ---

“Hay lắm, trò chơi đến đây là kết thúc.” Gã dùng tiếng Anh nói. Thấy Kỳ Tuấn Nhất và Ngải Tiểu Tiểu đều hơi sửng sốt, gã hài lòng tháo mặt nạ trên mặt xuống. Vốn là một khuôn mặt phương Đông bình thường, lập tức biến thành một chàng trai có ngũ quan sắc sảo đẹp trai phương Tây. Chỉ là con ngươi xanh thẳm chứa nhiều ánh tàn bạo làm người ta vừa nhìn đã thấy không thoải mái.

“Adam!” Kỳ Tuấn Nhất nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh, theo bản năng giơ tay lên bảo hộ Ngải Tiểu Tiểu ở trong ngực.

“Ha ha, thật là ân ái.” Adam cười lạnh “Bỗng nhiên tao có hứng thú muốn chơi một trò chơi, hai chúng mày chỉ được sống một, cho chúng mày mười giây suy nghĩ.”

Nằm trong ngực Kỳ Tuấn Nhất, đại não Ngải Tiểu Tiểu không ngừng suy nghĩ, không được sợ, không được sợ, giờ cô cần tìm được đường sống trong chỗ chết.

“Chúng mày còn năm giây, bốn, ba, hai…”

Giọng Adam giống như sứ giả đến từ địa ngục, chứ một còn chưa kịp nói ra, Ngải Tiểu Tiểu bỗng đứng dậy, bởi vì dùng sức quá lớn nên phịch một tiếng ngã úp sấp dưới chân Adam. “Không cần tính nữa, đương nhiên tôi muốn sống…” Nói xong cô vươn tay, mục tiêu là mắt cá chân của Adam, cô nghĩ chỉ cần đánh ngã gã, khẩu súng sẽ rơi, tình thế trong này sẽ nghịch chuyển. Chỉ là cô đang chuẩn bị hành động thì Adam đã lùi về sau một bước, thoát khỏi phạm vi tay cô với được, lạnh lùng nói “Đừng có giở trò với tao, nếu không tao sẽ lập tức đưa hắn lên tây thiên.” Nói xong, gã nhắm họng súng ngay đầu Kỳ Tuấn Nhất, bóp cò.

“Đừng!” Ngải Tiểu Tiểu dừng lại động tác. “Mày giết tao đi.”

“Ha ha… Thật là một người phụ nữ cuồng dại, thế mà lại nguyện ý chết vì một người đàn ông. Còn mày thì sao?” Gã hướng súng lục về phía Kỳ Tuấn Nhất “Mày cũng nguyện ý chết vì nó sao?”

“Thả cô ấy.” Gương mặt Kỳ Tuấn Nhất không một gợn song, giống như không phải đang đối mặt với một họng súng, bình tĩnh lạnh nhạt nói “Mày vốn là muốn giết tao. Hơn nữa sát thủ Adam cho tới bây giờ cũng sẽ không lãng phí đạn và thời gian đi giết một người không quan hệ. Cho nên căn bản không cần lựa chọn, không phải sao?”

“Hừ, mày rất thông minh.” Adam cười, nụ cười kia không tới đáy mắt nhưng cũng rất mê người.

Ngải Tiểu Tiểu từ từ đứng dậy lui về sau, tay nhỏ bé nắm chặt, không, cô không thể để cho Kỳ Tuấn Nhất chết! Tuyệt đối không thể! Nếu như thật sự không có cách nào bảo vệ tính mạng anh, cô thà rằng hai người bọn họ sẽ chết chung một chỗ!

Chết chung một chỗ! Ý nghĩ này vừa thoáng qua, trong đầu Ngải Tiểu Tiểu bỗng lóe lên một ý tưởng, cô chỉ ra ngoài cửa sổ thét chói ta “A! Sắp va vào núi!”

Adam nghe vậy thu lại nụ cười, lập tức quay đầu. Thấy phía trước chẳng có gì cả, giật mình đã mắc lừa nhưng mọi chuyện đã rồi. Ngải Tiểu Tiểu một cước đá bay khẩu súng trong tay gã.

Cùng lúc đó, Kỳ Tuấn Nhất cũng nhảy lên bắt lấy khẩu súng, họng súng nhắm ngay trước khuôn mặt kinh ngạc của Adam. Tất cả xảy ra chỉ trong nháy mắt, đây là lần đầu tiên sát thủ Adam thất thủ…

Nhưng muốn giết chết gã không đơn giản như vậy. Đối mặt với họng súng, Adam vẫn nâng nhẹ khóe môi, lộ ra một nụ cười khêu gợi.

Khi trực giác Ngải Tiểu Tiểu mách bảo có chuyện không tốt thì gã đã tung người nhảy một cái đạp vỡ cửa khoang máy bay lao ra.

Pằng, viên đạn Kỳ Tuấn Nhất bắn ra sượt qua đỉnh đầu gã…

Mà Adam duy trì tư thế cúi đầu khom người, rơi xuống phía dưới. Trên người của gã bật ra thiết bị phản lực khiến cho động tác của gã nhìn rất phóng khoáng mà tuyệt đẹp.

Lúc này, sau một thời gian máy bay tự động lái ổn định, bắt đầu đung đưa rơi xuống. Ngải Tiểu Tiểu vội vàng chạy vào buồng lái, kéo cần gạt tay xuống. Gì đây? Không hoạt động nữa rồi! Cô nhìn máy bay tiếp tục rơi xuống lại kéo cần gạt lên trên, nhưng máy bay vẫn như cũ rơi xuống theo lực hút của Trái Đất.

“Nhanh, chuẩn bị nhảy dù.” Giọng Kỳ Tuấn Nhất trầm xuống ra lệnh, ngay sau đó một chiếc dù được quăng đến trước mặt Ngải Tiểu Tiểu.

Hai người nhanh chóng mặc lên trang bị nhảy dù, di chuyển về phía cửa khoang. Máy bay lắc lư càng mạnh, bọn họ bước từng bước gian nan.

Bỗng nhiên, gió mạnh thổi cuồn cuộn vào cửa khiến Ngải Tiểu Tiểu đứng không vững, ngã ra khỏi máy bay.

“Bé con!”

Kỳ Tuấn Nhất hét to chạy đến, muốn bắt được tay cô nhưng không thể, cô giống như một con chim gãy cánh rơi xuống bầu trời…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn phuogot_93 về bài viết trên: conluanho, mimeorua83
     
Có bài mới 15.02.2018, 18:36
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hồ Ly Bang Cầm Thú
Đại Thần Hồ Ly Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.11.2013, 23:35
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 458 lần
Điểm: 34.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly - Điểm: 42
CHƯƠNG 83.1: CẦU SINH (TÌM CÁCH SỐNG SÓT)

Editor: phuogot_93

Ngải Tiểu Tiểu giống như một con chim gãy cánh rơi xuống bầu trời…

“Bé con!” Lo lắng hét to một tiếng, đột nhiên Kỳ Tuấn Nhất nhảy ra khỏi máy bay.

Luồng khí từ trên cao từng đợt đập vào người, Ngải Tiểu Tiểu cảm giác bản thân đang rơi xuống rất nhanh! Đôi tay lục lọi trên người, cố gắng tìm được sợi dây của dù cứu hộ.

Vào khoảnh khắc sống chết này, cô không kìm được mà hướng về phía trên nhìn, biết rõ là không thể nhưng vẫn muốn nhìn người yêu một cái. Đôi mắt đẹp đột nhiên thấy giật mình! Sững sờ nhìn vào đôi mắt màu đen đang nhìn cô chăm chú. Anh giờ đây đang ở bên cạnh cô, sau đó thấy yên lòng…

Tiếng gió ở tai hai người họ giống như tiếng còi thét chói tai, đây là tiếng kêu nhắc nhở họ đang rơi xuống với tốc độ rất cao.

Dáng người cao lớn của Kỳ Tuấn Nhất vốn đã rơi với tốc độ nhanh, cộng thêm kinh nghiệm phong phú, rất nhanh đã nắm được sợi dây dù cứu hộ của Ngải Tiểu Tiểu.

Anh ôm cô vào ngực, hai người yên lặng nhìn nhau chăm chú, thân thể xoay tròn rơi xuống. Nếu như đây không phải là tình huống nguy hiểm tính mạng thì động tác này thật sự là tuyệt đẹp…

Thái Bình Dương, nhiều gió to hỗn loạn, điều khiển dù cũng khó.

Kỳ Tuấn Nhất nhìn máy đo độ cao, nhanh chóng tính toán trong đầu thời gian rơi xuống theo quán tính cần thiết để rơi xuống biển. Bọn họ chỉ còn không tới bốn phút đồng hồ nữa. Thời gian vô cùng cấp bách, anh nhanh chóng ra tay tìm kiếm sợi dây dù ở trên người Ngải Tiểu Tiểu.

Ngày càng nhìn rõ nước biển phía dưới, nguy hiểm đã ở gần trong gang tấc…

Ngải Tiểu Tiểu mỉm cười nhìn Kỳ Tuấn Nhất “cởi bỏ hết vật cản trên người”, cái loại cảm giác được đặt ở vị trí đầu tiên thật vô cùng tốt. Thời gian không còn nhiều, cô nhanh chóng vươn tay lấy túi dù trên lưng.

Bụp một tiếng, hai cái dù xanh thẳm đồng thời được bật tung ra không khí!

Nhìn người đẹp ở bên cạnh Kỳ Tuấn Nhất cười một tiếng, tiếng cười vang vọng trong không trung. “Theo anh.” Giọng của anh phiêu tán trong gió, truyền đến tai Ngải Tiểu Tiểu lại bình thản, rõ ràng lạ thường.

Chỉ cần đi theo anh, cái gì cô cũng không sợ! Đời này cô không muốn phải xa cách anh! Cô mỉm cười như cũ, con ngươi trong suốt vẫn chăm chú nhìn anh.

Ngay sau đó, bọn họ cùng rơi vào trong biển…

Hình ảnh này vừa quen thuộc lại tràn đầy xa lạ, kích thích cảm giác. Ngải Tiểu Tiểu suy yếu nhắm mắt tạm nghỉ một lúc, cảm giác cơ thể chìm chìm nổi nổi, tâm cũng theo sóng gió thay đổi rất nhanh.

Bởi vì không có kinh nghiệm rơi xuống nước, cô bị thương ở eo, dù Kỳ Tuấn Nhất đã băng bó cho cô nhưng vết thương bị ngâm trong nước, máu vẫn nhuộm thành một vầng trong nước biển.

Bọn họ trôi nổi ở biển thật lâu, sợ hai người bị sóng biển tách ra, anh cắt đứt dây thừng ở dù buộc hai người lại. Cô nghe thấy tiếng thở gấp của Kỳ Tuấn Nhất, rõ ràng cũng đã cạn kiệt hết sức lực rồi.

Một mặt anh chống lại sóng lớn, mặt khác lại sợi dây thừng buộc ngang hông cô.

“Ông xã…” Ngải Tiểu Tiểu lấy một con dao găm từ trong giày, nhẹ nhàng gọi chồng. Thật ra khi máy bay cất cánh cô đã mơ hồ có dự cảm không ổn, chỉ là cô không ngờ Adam lại giảo hoạt như vậy.

Cô vẫn luôn không muốn trở thành phiền toái cho Kỳ Tuấn Nhất.

Nhưng bây giờ, cô chính là rắc rối lớn nhất của anh! Ngải Tiểu Tiểu hơi nhếch môi, nụ cười khổ sở mà tuyệt mỹ…

Kỳ Tuấn Nhất vừa quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt giống như vĩnh biệt của cô thì thấy rùng mình, lập tức quát khẽ “Cô nhóc, em dám!”

Tay đang cắt dây thừng hơi dừng lại, cô nâng khuôn mặt tái nhợt vì mất máu mỉm cười với Kỳ Tuấn Nhất “Anh đi tìm người cứu em, em chờ anh.” Đúng vậy, cô không thể kéo anh ở lại tiếp, nếu không cả hai người họ sẽ chết trong biển…

“Ngải Tiểu Tiểu, anh cảnh cáo em, đừng nói những lời vô dụng, đừng làm những chuyện vô dụng, nếu không dù có thành quỷ anh cũng sẽ không bỏ qua cho em!” Kỳ Tuấn Nhất giận dữ bơi về phía Ngải Tiểu Tiểu.

Ánh mắt của anh mang theo một khí thế lạnh lùng, chỉ chớp mắt đã đến chỗ cô, tàn nhẫn mà kiên quyết, giống như đang cảnh cáo cô --- đừng nghĩ tách rời anh, cho dù bất cứ thời điểm nào cũng đừng nghĩ đến.

Nước mắt Ngải Tiểu Tiểu chảy xuống hai gò má, sao cô lại nguyện ý rời khỏi anh chứ! Nắm chặt con dao ở trong tay, không muốn liên lụy anh, cũng không muốn rời khỏi anh, cô nên làm gì đây?

Trong lúc do dự, Kỳ Tuấn Nhất đã lấy được dao của cô, quăng mạnh vào sóng biển. “Ngu ngốc! Ngải Tiểu Tiểu, em là người ngu ngốc nhất thế giới này. Ngu ngốc nhất!” Đặt cái đầu ướt nhẹp của cô vào lồng ngực cũng ướt sũng của anh, Kỳ Tuấn Nhất nhỏ giọng trách mắng. Suýt chút nữa anh đã mất đi cô, một giây kia tim anh hốt hoảng giống như muốn ngừng đập.

“Xin lỗi!” Cảm giác được cơ thể anh không ngừng run rẩy, Ngải Tiểu Tiểu thì thầm lên tiếng. Anh đang sợ sao? Cho dù lúc Adam chĩa súng vào đầu anh cũng không thấy anh như vậy. Tựa vào lồng ngực rắn chắc của anh, nước biển lạnh lẽo nhưng trong lòng lại ấm áp. “Em sai rồi, chúng ta cùng nhau kiên trì, đợi mấy người Lữ Thiên Minh tới cứu chúng ta, bọn họ tới cứu chúng ta, chắc chắn bọn họ sẽ tới cứu chúng ta…

“Ừ.” Kỳ Tuấn Nhất ôm cô thật chặt, giống như muốn đưa hết sức lực kiên tì cho cô.

Một trận sóng biển ập tới, tách hai bóng dáng đang ôm nhau ra, nhưng rất nhanh bọn họ lại đến gần nhau, bởi vì giữ họ có một sợi dây thừng chắc chắn, còn có tấm lòng không tách rời nhau dù bất cứ lý do gì!

Một hòn đảo nhỏ hoang vắng, nhiều nhất chính là đá ngầm.

Nhưng đối với Kỳ Tuấn Nhất và Ngải Tiểu Tiểu đã trôi nổi trên biển mấy giờ mà nói thì có thể tìm được nơi làm chỗ đặt chân tạm thời đã là quý lắm rồi.

Sau khi bọn họ nghỉ ngơi một chút, thì bắt đầu đi thám hiểm quanh đảo. Đi không bao lâu họ đã nhìn thấy một khu rừng nguyên sinh. Hai người nhìn nhau cười, có rừng cây thì đại khái họ có thể tìm được quả dại để ăn, hoặc là bắt một con thỏ rừng để lót dạ.

Đi vào trong rừng lại không hề tốt đẹp như tưởng tượng. Ngoại trừ mấy cây cao, họ không tìm được cái gì để lót dạ, hơn nữa, càng đi vào trong, ánh sáng càng ít, đường dưới chân càng gập ghềnh.

“Sợ không?” Kỳ Tuấn Nhất nắm chặt tay Ngải Tiểu Tiểu hỏi. Cô lắc đầu, đi theo anh thì cái gì cô cũng không thấy sợ hãi.

Chỉ là dưới chân có nhiều rêu, Kỳ Tuấn Nhất đi ở phía trước.nhưng vẫn nắm thật chặt tay Ngải Tiểu Tiểu.

Đi như vậy rất bất tiện, Ngải Tiểu Tiểu muốn bỏ tay ra lại nhớ đến câu nói “Nắm tay cả đời, bên nhau đến già” Trong lòng lo lắng, mím chặt môi mặc anh lôi kéo, theo bước chân của anh, hai người đi xuyên qua rừng cây.

Mặc dù chân Kỳ Tuấn Nhất vẫn hơi khập khiễng nhưng anh vẫn cố tình để Ngải Tiểu Tiểu đi vào chỗ dễ đi.

Rõ là… Đồ ngốc! Ngải Tiểu Tiểu oán thầm dừng bước.

“Sao thế?” Kỳ Tuấn Nhất quay lại nhìn cô, con ngươi của anh sáng như ánh sao trên bầu trời đêm khiến lòng Ngải Tiểu Tiểu nhộn nhạo một trận. Ổn định tinh thần một lúc, cô mới nghe thấy giọng nói của mình “Em thấy trong rừng này chắc không có thức ăn gì đâu. Hay là chúng ta đi đến bờ biển xem thử có khá hơn không?”

“Ừ.” Kỳ Tuấn Nhất gật đầu, bọn họ đã đi xa như vậy cũng không nhìn thấy thực vật hay dộng vật gì ăn được, xem ra cánh rừng này ngoại trừ cung cấp củi đốt thì chẳng làm được gì nữa rồi.

Hai người nói xong quay người muốn trở về, đột nhiên cơ thể Kỳ Tuấn Nhất cứng đờ, Ngải Tiểu ngẩng đầu nhìn sang thấy một con chó sói rất lớn. Nhìn tứ chi nó khỏe mạnh, lông màu xám, ánh mắt khát máu, phát ra ánh sáng xanh làm người ra sởn gai ốc. Bị hai người phát hiện, nó lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thẳng lên trời, tru lên một tiếng cực lớn, âm thanh kinh khủng kéo dài thật lâu.

“Không được rồi, nó đang gọi đồng bọn đến. Em đứng yên đây đừng nhúc nhích, anh đi giải quyết nó.” Kỳ Tuấn Nhất vừa nói xong đã lao thẳng đến trước mặt con chó sói.

Con sói thấy thế há ra hàm răng sắc nhọn bổ nhào tới. Móng vuốt của nó sắp chạm đến đầu vai Kỳ Tuấn Nhất, anh cũng không tránh né, chỉ hơi nghiêng người, tìm kiếm không gian tấn công hoàn hảo. Sau đó dùng con dao sắc bén đâm thẳng vào đầu con sói. Phốc --- máu tương bắn tung tóe lên người anh.

Kỳ Tuấn Nhất không dừng lại, tóm lấy tay Ngải Tiểu Tiểu, không để ý đến cái chân đang bị thương chạy thật nhanh. Anh biết không thể ở đây lâu, bầy sói đã bắt đầu tụ tập về chỗ này!

Địa hình rừng núi khó đi, lại thêm chân anh dù sao cũng có vết thương, rất nhanh họ đã nghe thấy tiếng động ầm ầm phía sau.

“Bầy sói đuổi tới rồi! Em chạy trước đi…” Kỳ Tuấn Nhất xem xét tình hình rồi chọn một phương án chạy trốn có lợi nhất, Ngải Tiểu Tiểu đi đứng không vấn đề gì, anh cản ở phía sau chắc chắn cô có thể an toàn chạy thoát.

“Không cần!” Trán Ngải Tiểu Tiểu đã rỉ vài giọt mồ hôi, bước chân càng ngày càng nhanh. Kỳ Tuấn Nhất vừa buông tay cô ra, cô lại níu chặt lấy không buông!

“Hu…” Tiếng gào khóc lạnh lẽo như quỷ, chắc chắn bầy sói đã phát hiện thi thể của đồng bọn. “Anh có thể trèo lên cây tránh bầy sói, em chạy trước đi, có lẽ sẽ có cơ hội cứu anh.” Kỳ Tuấn Nhất nói ra suy nghĩ rồi hất tay Ngải Tiểu Tiểu. Với tốc độ của bầy sói, căn bản bọn họ không thể kiên trì được bao lâu.

“Em nói không cần!” Ngải Tiểu Tiểu hét “Em sẽ không buông anh ra!” Cả đời này cũng sẽ không buông. Sự đoàn kết và tàn nhẫn của bầy sói, để anh leo lên cây, kết quả chỉ sợ anh sẽ bị bầy sói vây khốn cho đến khi đói chết. Bây giờ bọn họ chỉ có thể chạy về phía trước, nghe nói sói cực kỳ ý thức về lãnh thổ, chỉ cần bọn họ chạy ra khỏi lãnh thổ của chúng thì sẽ an toàn.

Kỳ Tuấn Nhất nhíu mày nhìn Ngải Tiểu Tiểu, cô nhóc này sẽ bị tính cố chấp của mình hại chết! Bọn họ không có thời gian đẻ trì hoãn và do dự. Được rồi, vậy cũng nhau liều mạng đi, nghĩ xong anh đã móc súng lục ra.

Phát hiện động tác của anh, khóe miệng Ngải Tiểu Tiểu nhếch lên, như vậy mới đúng chứ. Cô là bà xã của anh, bọn họ có thể cùng nhau hưởng phú quý, đương nhiên cũng phải cùng nhau chung hoạn nạn! Bầy sói rất nanh đã theo dấu vết đuổi tới, dưới ánh sáng mờ nhạt, Ngải Tiểu Tiểu thấy mười mấy con chó sói hung ác ùn ùn kéo đến.

Pằng pằng pằng --- không đợi chúng lại gần, Kỳ Tuấn Nhất nổ súng bắn ngã ba con, bầy sói bị tiếng súng làm kinh sợ, dừng lại trong chốc lát, bỗng một con sói tru lên, bọn chúng lại bắt đầu tấn công, hơn nữa lại càng hung mãnh hơn.

Gần, lại gần một chút.

Hai người cùng nhau nổ súng, chớp mắt đã hạ được mấy con sói phía trước. Nhưng lần này bầy sói bị chọc giận hoàn toàn, gần như không có tạm dừng, trực tiếp giẫm lên thi thể đồng bọn mà đánh tới.

“Kiên trì thêm một chút, phía trước có con sông.”

“Được.” Ngải Tiểu Tiểu đáp, giơ tay lên sờ vào khẩu súng ở hông anh, hai tay cùng bắn.

Số lượng bầy sói không ngừng giảm bớt, nhưng những con còn lại càng thêm dữ tợn hung tàn, giống như phát điên không buông tha cho họ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn phuogot_93 về bài viết trên: Maimotminh, YếnVân, conluanho, hanayuki001, mimeorua83
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 134 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Huyenminhduc, khuyendoan87, Mẹ Bầu, tieu_hao, tuyetbongmummy và 490 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.