Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Ác nam ngoan ngoãn đứng lại - Quế Tiểu Văn

 
Có bài mới 24.08.2014, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.05.2014, 11:29
Tuổi: 26 Chưa rõ
Bài viết: 208
Được thanks: 1767 lần
Điểm: 11.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ác nam ngoan ngoãn đứng lại - Quế Tiểu Văn - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.2

    Đỗ Phương Cần bỏ lại Chu Lỵ Á chạy ra ngoài đuổi theo, Hoa Hân và Đinh Tử Ninh có chút kinh ngạc, các cô nhìn Chu Lỵ Á bị bỏ lại một chút. Đối với người phụ nữ cướp bạn trai của người khác, không có ấn tượng tốt, các cô quyết định đổi một nhà hàng khác ăn cơm. Vì vậy một bữa cơm ước hẹn tốt đẹp đã bị thay đổi, chỉ còn lại Chu Lỵ Á ngồi nguyên tại chỗ.

     Cô ngồi tại chỗ, cố gắng tiêu hoá căm hận lúc này. Chưa từng có người đàn ông nào dám bỏ cô lại một mình, Đỗ Phương Cần là người đầu tiên. . . Cô hít thở sâu một hơi, không sao, lúc này trong lòng cô ý tứ hàm xúc hưng phấn vẫn chiếm đa số.

   Cô đã sớm tập trung phong toả mục tiêu Đỗ Phương Cần, biết anh sống chung với bạn gái nhưng không chịu buông tha, dù sao cũng không có người phụ nữ nào có thể chống lại sức quyến rũ của Đỗ Phương Cần, huống hồ cô và Đỗ Phương Cần có một thời gian yêu nhau.

    Mà hiện tại cô biết bạn gái ở chung với anh là ai. Kiều Quỳnh An, chị khóa trên của Đỗ Phương Cần, quan hệ với Đỗ Phương Cần cũng không tệ lắm, nhưng dáng vẻ bên ngoài cũng không phải quá xuất sắc. Xem ra trong lúc cô bỏ rơi Đỗ Phương Cần, là do cô ta thay thế vào chỗ trống.

     Đối thủ như vậy, cô cũng không để vào mắt, huống hồ một trận hiểu lầm như ngày hôm nay sẽ làm cho khoảng cách giữa bọn họ ngày càng lớn hơn, thật sự là quá tốt. Chỉ cần cô cố gắng thêm một vài động tác gây chia rẽ, bọn họ sớm muộn sẽ chia tay. Mắt thấy ngày Đỗ Phương Cần trở lại bên cô không còn xa, như vậy, cô có thể tha thứ cho anh ngày hôm nay đã bỏ đi làm nhục cô. Chu Lỵ Á thưởng thức bữa ăn người phục vụ đưa lên, trong lòng tính toán bước tiếp theo, khoé miệng đột nhiên hiện lên một lúm đồng tiền. Cô muốn đồ vật cô chưa từng đạt được, cho dù là cô đã từng vứt đi, cô tuyệt đối không cho phép có bất kỳ người phụ nữ nào ngăn trở ở trước mặt cô, huống chi là phụ nữ nhan sắc bình thường như vậy, Kiều Quỳnh An không xứng với Đỗ Phương Cần. Chỉ có cô, người xinh đẹp như cô mới có tư cách đứng bên cạnh Đỗ Phương Cần.

   Kiều Quỳnh An thương tâm trở lại căn phòng của mình, Đỗ Phương Cần chạy theo sau trấn an, ngay cả cửa chính cô cũng quên khoá lại, Đỗ Phương Cần nhanh chóng đi vào phòng ngủ của cô. Thấy cô nằm lỳ ở trên giường, vai hơi co rúm, thấp giọng khóc sụt sùi.

    Đỗ Phương Cần đau lòng không ngớt. Anh ôn nhu vỗ nhẹ hai vai của cô.  "Quỳnh An, em hiểu lầm rồi. . . Anh và Lỵ Á không có gì, anh và cô ấy chỉ là mối quan hệ hợp tác trên công việc mà thôi."

     Kiều Quỳnh An không để ý tới, cũng không tin lời giải thích của anh. Vì chuyện gì mà cho đến bây giờ anh vẫn muốn lừa dối cô? Trái tim của cô đã tan nát.

    "Quỳnh An, đừng khóc. . ." Đỗ Phương Cần than nhẹ.

    "Tình cảm mấy năm nay của anh đối với em. . . Lẽ nào em lại dễ dàng gạt bỏ đi sao?" Chẳng lẽ đây là lỗi của anh sao? "Đừng nói em đau lòng, thái độ em không tin tưởng anh cũng đã đả kích anh rồi." Đỗ Phương Cần cũng cảm thấy uất ức. Kiều Quỳnh An đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, hai mắt cô đẫm lệ, bao hàm ý tứ khiển trách.

     "Nếu anh muốn sự tin tưởng của tôi thì hãy nói thật, tôi đã biết từ lâu anh và Chu Lỵ Á gặp lại nhau, ngay cả việc hợp tác trong công việc, cũng biết những lúc anh về muộn là vì ở cùng một chỗ với cô ta, thậm chí, cô ta vẫn thường gọi điện thoại cho anh, mà anh luôn trốn tránh để nghe điện thoại của cô ta!" Vốn là cô không muốn chỉ trích như vậy trước mặt Đỗ Phương Cần. Nếu đoạn kết của tình yêu là tố cáo sai lầm của đối phương, vậy cô tình nguyện im lặng buông tha, chí ít còn có thể lưu giữ lại một chút yêu thương tốt đẹp. Tại sao giữa bọn họ lại đến tình trạng này?

   "Lẽ nào em vì như vậy nên mới muốn dọn ra ngoài chia tay với anh?" Thì ra điều anh giấu diếm đã bị Quỳnh An phát hiện từ sớm.

    "Đúng vậy."

    Đỗ Phương Cần có chút tức giận, tức giận Quỳnh An không tin tưởng mình. "Em cứ như vậy không tin tưởng anh?"

    "Anh đối với tôi không thành thật, muốn tôi làm sao tin tưởng anh?" Kiều Quỳnh Anh rống lên đáp trả. "Nếu anh và Chu Lỵ Á trong lúc đó thực sự không có gì, hoặc là đối với cô ta anh thực sự không còn tình cảm, vì sao anh không thể thành thật với tôi về sự xuất hiện của cô ta."

     Đỗ Phương Cần buồn bực vò vò tóc, không nghĩ tới trước đây anh có ý tốt muốn tận lực giấu diếm, ở trong mắt Kiều Quỳnh An lại hoàn toàn là một chuyện khác. Sự bảo vệ của anh, cô cho là trong tim anh có quỷ. Anh giấu diếm, cô cho là anh bắt cá hai tay.

    Sau đó cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không nói, liền chia tay dọn đi. . . Anh không biết bây giờ là nên giận cô, hay là tức giận chính bản thân mình.

   "Việc thúc đẩy quảng bá trò chơi mới ra thị trường lần này là do công ty PR Vũ Trụ bên Chu Lỵ Á phụ trách. Trước đây bọn anh cũng đã từng hợp tác với Vũ Trụ, sự ăn ý và hiệu quả đều không tồi, lần này cũng không ngoại lệ, tổng giám đốc đã để cho Vũ Trụ nhận thầu quảng bá trò chơi mới, cũng là trong lúc ký hợp đồng hợp tác anh mới biết Chu Lỵ Á là chủ nhiệm mới nhận chức của bọn họ." Anh quyết định nói rõ ràng ngọn nguồn sự việc. "Anh đã nghĩ có nên cho em biết chuyện này không, nhưng cuối cùng anh lại quyết định che giấu, anh không muốn làm em lo lắng, anh tự nhận đã không còn tình cảm gì với Chu Lỵ Á, giữa anh và cô ấy chỉ là quan hệ bạn bè cùng với quan hệ hợp tác làm ăn mà thôi."

    "Nhưng biểu hiện của anh cũng không phải là chỉ có một ít chuyện, anh để cho mùi nước hoa của cô ta dính trên áo sơ mi của anh, anh và cô ta ở bên ngoài quấn lấy nhau đến tối khuya nhưng lại nói dối tôi là làm thêm giờ ở công ty, thậm chí anh không dám ở trước mặt tôi nhận điện thoại của cô ta. . . "

      "Mùi nước hoa?" Đỗ Phương Cần nhíu chặt mi lại, anh cũng không chú ý tới tình tiết như vậy. "Anh quả thực là làm thêm giờ ở công ty, chỉ là Chu Lỵ Á cũng có ở đó, cô ấy là người phụ trách chính cho việc quảng bá trò chơi, giữa bọn anh có rất nhiều việc phải thảo luận, phải họp hội nghị, đây là không cách nào tránh khỏi." Về phần Chu Lỵ Á dùng nước hoa gì anh cũng không quan tâm, cũng chưa từng chú ý tới.

    "Mà tránh em nghe điện thoại của Chu Lỵ Á, hoàn toàn chỉ là không muốn em biết khiến em lo lắng quá mức, không nghĩ tới anh làm như vậy lại biến khéo thành vụng." Haizz, sớm biết sẽ bị hiểu lầm, trước đây anh đã thẳng thắn toàn bộ không che giấu.

    "Thế nhưng hành động của anh và Chu Lỵ Á ở nhà hàng lại thân mật như vậy, anh muốn tôi làm sao tin tưởng lời giải thích này của anh?" Một màn kia ở nhà hàng cô vẫn còn khắc sâu nhớ rõ. Điều này Đỗ Phương Cần lại không cách nào giải thích được. Dù sao anh và Chu Lỵ Á đã từng qua lại nhiều năm. Rất nhiều hành động là ăn ý tự nhiên, trước đó ở nhà hàng, khi cô ấy cầm khăn ăn lau khoé miệng cho mình, xác thực có chút sửng sốt, nhưng cũng không cảm thấy hành động như vậy có gì không đúng.

     Xem ra là anh quá mức sơ suất. Nhiều khi đàn ông luôn không cảm thấy gì, nhưng ở trong mắt phụ nữ, hành động như vậy cũng không phải là hành động "bạn bè" có thể làm. "Quỳnh An, anh. . ."

   "Có phải anh cảm thấy hành động như thế là không có gì?" Kiều Quỳnh An cắt đứt lời của anh. Dù sao đối phương cũng là bạn gái thân mật đã từng qua lại với anh.

   "Anh. . ."  Đỗ Phương Cần không có cách nào nói dối, anh thở dài thừa nhận: "Không sai, đúng là anh nghĩ không có gì."

    Kiều Quỳnh An nhắm mắt lại, trầm mặc trong chốc lát mới nói: "Phương Cần, trước đây anh có thể ở cùng một chỗ với tôi. . . là bởi vì yêu tôi?" Trở về vấn đề lúc ban đầu, cô muốn hỏi anh một vấn đề mà cô để ý nhất, nhưng vẫn luôn đặt trong lòng.

    Đỗ Phương Cần không trả lời. Anh lặng im nhìn cô, nhìn vào đáy mắt sâu thẳm của cô, còn nhớ rõ ở trong câu lạc bộ thời đại học, anh đã từng nói với cô: Lời nói dối có thiện ý là nhất thiết phải tồn tại. Mà bây giờ, ở giữa lời nói dối và chân thực, anh nhất định phải chọn một cái. Nếu như là ngày trước anh sẽ lựa chọn nói dối, nhưng anh không muốn lừa gạt người phụ nữ anh yêu. "Nếu em hỏi là trước đây. . . Không, lúc đó anh cũng không phải vì yêu em mới ở chung một chỗ với em." Mà là bởi vì xảy ra quan hệ với cô, cướp đi lần đầu tiên của cô, ngay lúc đó anh cảm thấy mình nên có trách nhiệm với cô.

   "Thế nhưng đó là trước đây, hiện tại. . ."

    Đỗ Phương Cần còn chưa nói hết, Kiều Quỳnh An liền yếu ớt cắt ngang anh ."Không, tôi không muốn nghe, như vậy là đủ rồi, xin anh hãy đi đi, được không?" Cô không hề khóc, tâm tình kích động trái lại lắng đọng xuống dưới, cả người như bị hút hết linh hồn.

     "Quỳnh An. . ."

   "Tôi mệt rồi, xin anh hãy để tôi nghỉ ngơi một chút, được không?" Cô rất kiên trì.

    Đỗ Phương Cần nhìn thấy sắc mặt của cô tái nhợt, mệt mỏi như vậy, anh không thể không thoả hiệp, quyết định trước hết để cho cô nghỉ ngơi, sau này hai người lại nói chuyện. Vì vậy anh rời đi trước.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.09.2014, 15:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.05.2014, 11:29
Tuổi: 26 Chưa rõ
Bài viết: 208
Được thanks: 1767 lần
Điểm: 11.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ác nam ngoan ngoãn đứng lại - Quế Tiểu Văn - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hú Ra!!! Sò só ry!ta là ta cũng định hôm qua đăng rồi! nhưng vì ta mải chơi quá với lại nghĩ hôm nay là 2/9 nên quyết định để hôm nay đăng một thể! sorry đã để mọi người đợi chờ! ta biết cảm giác đợi chờ khó chịu lắm nên cứ ném đá ta đi  :-D

Chương 8.1

Anh không nên rời đi trước.

   Anh đã đưa ra một quyết định tồi tệ nhất, sau khi anh rời khỏi nơi ở của Kiều Quỳnh An, anh sẽ không còn cơ hội để bước chân quay trở lại nơi đó. Bảo vệ của toà nhà vốn rất thân thiện với anh, nhưng chỉ sau một đêm lại coi anh như kẻ thù, chỉ còn thiếu nước đem hình của anh dán ở phòng bảo vệ để cảnh cáo. Dù có làm thế nào đi nữa anh cũng không thể bước vào toà nhà một bước, chứ đừng nói đến là Kiều Quỳnh An ở tận lầu 12.

    Không chỉ có vậy, thậm chí Quỳnh An đã đổi số di động, điều này làm cho anh cảm thấy rất khủng hoảng, không thấy được cô, không nghe được giọng của cô, cảm giác dường như anh sắp mất đi cô!

    Đỗ Phương Cần chưa bao giờ hoảng loạn như vậy, ngay cả một chút tâm tư cho công việc cũng không có. Anh thừa nhận sau khi xuất ngũ anh và Quỳnh An qua lại với nhau không phải vì tình yêu, anh thích Quỳnh An, lúc đó chỉ thuần tuý là tình cảm yêu thích giữa những người bạn, nghĩ cô là một người con gái có thể khiến cho anh cảm thấy thoải mái khi ở chung một chỗ. Chỉ tự trách mình say rượu mất lý trí, cướp đi sự thuần khiết của cô.

    Mặc dù nói ở thời đại này còn có người có ý tưởng chịu trách nhiệm vì sự thuần khiết của phụ nữ là rất ngu xuẩn, nhưng chính là anh không nén nổi áy náy trong lòng, hơn nữa lúc đó bị Chu Lỵ Á phản bội, trên phương diện tình cảm anh rất cần có một người để che lấp đi khoảng trống trong lòng. Quỳnh An là một lựa chọn rất phù hợp.

   Về sau, không biết từ khi nào, cảm giác của anh đối với Quỳnh An đã thay đổi, từ chị em đồng môn, tình cảm bạn bè, chuyển hoá thành tình cảm thân mật giữa nam và nữ tràn ngập lực hấp dẫn. Anh thích cảm giác được ở chung với Quỳnh An, cũng thường thích ngắm dáng vẻ lơ đãng của cô. Dung mạo của Quỳnh An có thể không xuất sắc như Chu Lỵ Á, nhưng ở chung với cô cảm giác rất thoải mái tự do tự tại. Phản ứng của cô có chút chậm chạp, nói chuyện luôn luôn chậm rãi, chưa từng có nhiều yêu cầu hay giới hạn đối với anh, luôn luôn chịu đựng anh vô điều kiện, khích lệ anh. Người phụ nữ như vậy anh yêu sâu sắc, cũng dự định cất giấu đi, không muốn cho những người đàn ông khác phát hiện ra vẻ đẹp của cô. Chỉ là nguyện vọng này đã bị chính anh đập tan.

   Đỗ Phương Cần ảo não bới tóc, Anh nên làm như thế nào để xoay chuyển tâm tư của Quỳnh An đây? Không để cho cô lại tức giận, không còn thương tâm nguyện ý quay trở lại bên anh?

     "Trưởng phòng, chủ nhiệm Chu của 'Vũ Trụ' tới chơi." Thư ký báo tin thông qua điện thoại.

    "Ừ, mời cô ấy vào." Anh có hẹn với Chu Lỵ Á, thảo luận về vấn đề liên quan đến các cửa hàng quảng cáo trò chơi mới cho tháng sau. Thư ký đưa Chu Lỵ Á đến phòng làm việc, rồi quay ra pha cho hai người cốc cà phê.

    "Mời ngồi." Đỗ Phương Cần mời Chu Lỵ Á ngồi lên ghế sofa ở trong phòng, nghiêm túc dùng giọng điệu bàn luận công việc.

    Một giờ sau ——

   "Ok, chúng ta cứ tiến hành như vậy đi, ngày mai anh sẽ báo cáo đề án này với tổng giám đốc, nói rõ với ông ấy về nội dung tuyên truyền phát triển trò chơi lần này."

   "Làm phiền anh, Phương Cần." Chu Lỵ Á ưu nhã nhấp ngụm cà phê, nghỉ ngơi một chút.

   "Cà phê nguội cả rồi, để anh gọi thư ký vào đổi cho em một cốc khác." Đỗ Phương Cần nói.

   "Không, không cần đâu." Chu Lỵ Á tặng cho Đỗ Phương Cần một nụ cười xinh đẹp.

   "Lần trước. . . Rất xin lỗi, để em một mình ở lại trong nhà hàng. . ."

   "Không có gì, em có thể thông cảm." Chu Lỵ Á bày ra sắc mặt bao dung. "Nhưng mà, hi vọng chị Quỳnh An không vì như vậy mà hiểu lầm em." Lời là nói như thế, nhưng trong lòng suy nghĩ cũng không phải như vậy.

   Mặt Đỗ Phương Cần lộ vẻ khó xử, hiển nhiên chuyện khó giải quyết vẫn chưa giải quyết được.

    Chu Lỵ Á đắc chí trong lòng. "Kỳ thực em có một chút bất ngờ, thì ra người bạn gái ở chung với anh lại là chị Quỳnh An, dù sao ngoại hình của chị ấy với hình mẫu ưa thích của anh. . .Ách, có chút chênh lệch." Căn bản không so được với người xinh đẹp như cô.

    "Đó là cách nghĩ lúc còn trẻ, sau khi ở cùng với Quỳnh An, anh mới cảm nhận được, người anh chân chính muốn yêu thương chung sống cả đời không liên quan đến ngoại hình của người đó, mà là cá tính cùng với cảm giác, thời gian ở chung với Quỳnh An anh cảm thấy rất vui vẻ, mà cô ấy cũng hoàn toàn ủng hộ ước mơ của anh, hai người có chung mục tiêu cùng cổ vũ ủng hộ lẫn nhau, cũng không có so sánh cái này hơn cái kia." Nghĩ đến người bạn gái thân yêu, Đỗ Phương Cần nở một nụ cười dịu dàng. "Đợi sau khi hiểu lầm được tháo gỡ, anh muốn cầu hôn Quỳnh An, chân chính sống cùng cô ấy cả đời."

  Dáng vẻ ôn nhu của anh làm cho Chu Lỵ Á đố kỵ không ngớt. Căm giận bản thân năm đó không có mắt nhìn xa một chút, hôm nay cũng sẽ không mất đi Đỗ Phương Cần, người đàn ông ưu tú này vốn thuộc về cô. "Thật sự là quá tốt, em chúc phúc cho hai người. . ."

    Cô khẩu thị tâm phi dâng lên lời chúc, sau đó lại giả bộ lo lắng hỏi: "Chị Quỳnh An, chị ấy vẫn chưa tha lỗi cho anh?"

   "Đúng vậy." Đỗ Phương Cần khẽ thở dài.

    "Hay là em giúp anh đi giải thích với chị Quỳnh An thì như thế nào? chính miệng nói cho cô ấy biết, giữa chúng ta thực sự không có gì."

    Đỗ Phương Cần suy nghĩ một chút, đây không phải là một phương pháp tồi, nhưng lại cảm thấy sự xuất hiện của Chu Lỵ Á đã khiến cho mối quan hệ giữa anh và Quỳnh An có hiềm khích lớn, nếu lại để cho cô và Quỳnh An gặp nhau, chỉ sợ sẽ càng tăng thêm nhiều hiểu lầm. Anh lắc đầu, từ chối đề nghị của Chu Lỵ Á.

    "Đây là chuyện riêng giữa anh và Quỳnh An, tuy hiện tại cô ấy không chịu gặp anh, nhưng anh sẽ dùng thành ý của mình làm cho cô ấy cảm động."

    Suy nghĩ của Chu Lỵ Á lại trái ngược với Đỗ Phương Cần, cô ước gì Kiều Quỳnh An cả đời này không gặp lại Đỗ Phương Cần. Nếu như có thể, cô sẽ dùng mọi cách làm cho bọn họ hiểu lầm nhau, sau đó chia tay.

     Đỗ Phương Cần giống như một người ngu ngốc, gió mặc gió mưa mặc mưa, mỗi ngày đều đến phòng bảo vệ dưới lầu nhà Quỳnh An, chân thành tha thiết, ngay cả bảo vệ cũng bị anh làm cho cảm động, còn lấy thân phận người từng trải ra nói với anh: "Sau này đừng làm chuyện có lỗi với bạn gái, nếu không hối hận cũng không kịp đâu." Còn nói: "Biết sai mà có thể sửa thì không còn gì tốt hơn, hi vọng cô Kiều có thể tha thứ cho cậu. Nhưng mà, đàn ông lừa dối nên xuống địa ngục thì hơn."

     Đỗ Phương Cần chỉ có thể giống như một đứa bé ngoan ngoãn nghe lời, không dám chọc giận những đại ca bảo vệ này, mà bên ngoài mưa lớn như vậy, e rằng ngay cả mái hiên những vị đại ca này cũng không chịu cho anh. Ôi!

     "Anh làm gì ở đây?" Âm điệu lạnh lùng sau lưng Đỗ Phương Cần vang lên.

      Đỗ Phương Cần quay đầu lại, chỉ thấy Hoa Hân đang cầm một cái ô to màu đỏ thẫm đứng sau lưng anh, biểu tình u ám, ngay cả khẩu khí nói chuyện cũng u ám.

     "Xin chào, cô mới tan làm sao?" Đỗ Phương Cần cố gắng không để ý tới khẩu khí lạnh nhạt của Hoa Hân, thân thiện chào hỏi với cô.

     Hoa Hân thưởng cho anh một cái nhìn lạnh lẽo. "Đúng vậy, còn anh? Bị công ty sa thải rồi sao? Sao lại có thời gian rảnh rỗi đến khu nhà chúng tôi đứng gác vậy?"

     "Hắc. . ." Đỗ Phương Cần lúng túng bới bới tóc.

    "Vô dụng thôi, bảo vệ sẽ không cho anh vào đâu, hơn nữa bọn họ đều là nam, vẻ đẹp trai mê chết người không đền mạng này của anh cũng vô dụng." Lời nói này của Hoa Hân đã lọt vào tai hai gã bảo vệ ở trong phòng, bọn họ liên tục cười trộm.

     "Tôi dùng thành ý làm họ cảm động. . ."

     "Thành ý? Hừ, loại đàn ông lừa dối như anh, còn có thành ý để nói hay sao?"

      Nghe Hoa Hân châm chọc xong, Đỗ Phương Cần cảm thấy rất mệt mỏi, nhưng vẫn muốn giải thích rõ. "Tôi tuyệt đối không làm bậy sau lưng Quỳnh An, nếu có tôi cũng không cần khổ sở cầu xin sự tha thứ của cô ấy như vậy, tôi nên cảm thấy vui vẻ, cảm thấy rốt cuộc cũng được tự do, không phải sao?"

    Lời nói của anh khiến cho Hoa Hân rơi vào trầm tư.

    "Cô Hoa à, lời tiểu tử này nói là sự thật, anh ta đã ở đây liên tục hơn tuần nay. Tối nào cũng đến trước cửa phòng bảo vệ nhìn nhau với chúng tôi, mấy người chúng tôi cũng đã nhìn anh ta đến phát ghét rồi, thế nhưng chúng tôi vẫn nghe lời của cô, kiên trì không cho anh ta vào, ài! Anh ta thật cũng ngoan ngoãn đứng ở đó đến tận nửa đêm mới về nhà đi ngủ."

       Thấy bảo vệ Giáp mở miệng nói giúp Đỗ Phương Cần, bảo vệ Ất cũng không nhịn được đưa ra cao kiến: "Đúng vậy, nếu anh ta như vậy mà vẫn còn thời gian rảnh rỗi đi làm loạn với người phụ nữ khác, vậy tôi thật khâm phục anh ta."

      "Mỗi tối anh đều đến phòng bảo vệ đến nửa đêm, tôi nghĩ anh nên đổi sang nghề bảo vệ đi thôi." Hoa Hân không có ý tốt nhíu nhíu chân mày, không quên nói lời chua ngoa với anh.

     Để có thể được gặp mặt Quỳnh An, bị bạn của cô nói vài lời chua ngoa thì có làm sao. Lúc này Đỗ Phương Cần chỉ có thể lộ ra nụ cười khổ.

    Hoa Hân như có điều cần suy nghĩ quan sát anh một lúc lâu, cô gấp ô đi qua phòng bảo vệ, sau đó đột nhiên ngoái đầu nhìn lại. "Tôi muốn nói chuyện với anh một chút, anh theo tôi lên đây đi." Nghe vậy Đỗ Phương Cần mừng rỡ.

      "Đừng vội mừng, tối nay anh vẫn không có cơ hội gặp Quỳnh An đâu, anh phải thông qua sự kiểm tra cùng thảo luận của chúng tôi, đương nhiên, nếu anh ngại phiền phức cũng không cần lên lầu."

     Lên, anh đương nhiên phải lên, Đỗ Phương Cần một chút cũng không cảm thấy phiền phức, anh vui mừng đi lên, cảm thấy sự việc cuối cùng cũng lộ ra một tia sáng.

     Một tháng sau.

     Sau khi Kiều Quỳnh An nhận được điện thoại của Hoa Hân, đồng ý lời mời đến phòng của Hoa Hân, Đinh Tử Ninh và Lạc Đình Đình cũng đều ở đây.

    Từ khi Lạc Đình Đình và chồng trước tái hợp, đã dọn ra ngoài ở trong một khu nhà cao cấp, nhưng người chồng thân yêu đã mua lại căn nhà này tặng cho cô, để cô thỉnh thoảng có thể trở về đây hội ngộ cùng bạn tốt.

    Kiều Quỳnh An rất hâm mộ cô, không phải người phụ nữ nào cũng có thể giữ lại được tình yêu đã qua với người yêu hoặc chồng của mình. Tốt hơn so với cô, kiên quyết đoạn tuyệt quan hệ với Đỗ Phương Cần cũng đã được hơn một tháng. Nói tim đã không còn đau là nói dối, tình cảm nhiều năm làm sao có thể chỉ trong một tháng mà dễ dàng quên được? Người không yêu thật lòng mới có thể làm được.

    Trong một tháng này nếu không có những người bạn hàng xóm tốt bụng luôn kiên trì khích lệ cô, năm lần bảy lượt hẹn cô cùng ăn cơm nói chuyện phiếm, chắc chắn cô sẽ núp ở trong nhà suy nghĩ lung tung.

    Sau khi mọi người cùng nhau ăn cơm xong, Tiểu Húc -- con trai bảo bối của Lạc Đình Đình không chống cự nổi cơn buồn ngủ, xoa xoa đôi mắt lim dim, bắt đầu ngủ gật.

      "Hôm qua thằng bé đi ngắm mưa sao băng cùng bọn mình, hôm nay vốn kêu nó ở nhà ngủ bù, nhưng nó lại muốn đến gặp mọi người, cùng mọi người ăn cơm." Lạc Đình Đình cười giải thích.

    Tiểu Húc có tình có nghĩa, khiến cho ba người mẹ nuôi Hoa Hân, Đinh Tử Ninh và Kiều Quỳnh An vô cùng cảm động.

   "Mình có thể dẫn nó vào phòng ngủ ngủ một chút được không?" Lạc Đình Đình trưng cầu sự đồng ý của chủ nhân Hoa Hân.

   "Đương nhiên có thể. Quỳnh An cậu dẫn tiểu Húc đi ngủ đi, mình có một số việc muốn nói chuyện với Đình Đình." Hoa Hân lại bảo Quỳnh An dẫn tiểu Húc vào phòng ngủ.

     "Ừ, được rồi." Nếu Hoa Hân và Đình Đình có chuyện muốn nói, Quỳnh An cũng không từ chối.

    "Tiểu Húc, đến đây nào."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn andressa về bài viết trên: Juuni, Qcute, minhtu17122000, oneheart, piggy lovly, thtrungkuti
Có bài mới 02.09.2014, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.05.2014, 11:29
Tuổi: 26 Chưa rõ
Bài viết: 208
Được thanks: 1767 lần
Điểm: 11.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ác nam ngoan ngoãn đứng lại - Quế Tiểu Văn - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Dự là bộ này sắp hoàn nhé! Nếu ta không ham vui nữa thì khả năng cao nó sẽ hoàn vào đúng trung thu, coi như món quà trung thu ta dành tặng mọi người  :clap:

Chương 8.2

Kiều Quỳnh An dắt tay tiểu Húc, dẫn thằng bé đi vào phòng ngủ, cô không phát hiện thấy Hoa Hân, Đinh Tử Ninh và Lạc Đình Đình đang ở sau lưng cô nháy nháy mắt.

      Đợi sau khi bọn họ đã đi vào phòng ngủ, Hoa Hân vội vàng hỏi: "Tiểu Húc không thành vấn đề chứ?"

      Lạc Đình Đình ra dấu OK. "Tối hôm qua đã diễn tập không dưới 10 lần, nó sẽ níu giữ Quỳnh An."

     Sau khi vào phòng, Quỳnh An để tiểu Húc nằm ở trên giường, đắp chăn cho thằng bé. "Dì Quỳnh An, dì ở lại với con được không, ở lại đến khi con ngủ." Tiểu Húc kéo tay Quỳnh An, nũng nịu nói.

      "Đương nhiên được rồi." Kiều Quỳnh An ngồi ở mép giường, hàn huyên với tiểu Húc một hồi, cho đến khi thằng bé đi vào giấc ngủ.

     Lúc này từ phòng khách truyền đến tiếng chuông cửa, còn có ai đến vào giờ này vậy? Kiều Quỳnh An cho rằng Hoa Hân vẫn chưa ly hôn với chồng. Ngay khi Kiều Quỳnh An chuẩn bị quay trở lại phòng khách, cô nghe thấy ——     "Anh đã đến rồi, ngồi đi, hôm nay 3 người chúng tôi sẽ cùng nhau 'thẩm vấn' anh, chúng tôi sẽ bỏ phiếu quyết định xem có muốn giúp đỡ anh hay không." Hoa Hân phóng đại âm lượng nói.

"Anh có đồng ý không?" Là Đỗ Phương Cần?

       Kiều Quỳnh An thề cô không nghe nhầm, cô dừng bước, có chút chần chờ đóng cửa phòng ngủ lại, từ tầm mắt của cô nhìn sang, vừa vặn có thể nhìn thấy bên trong phòng khách, 3 người Hoa Hân ngồi ở trên ghế sofa dài, đối diện với Đỗ Phương Cần.

   Thì ra một tháng trước Hoa Hân thấy được vẻ mặt đau khổ chờ đợi của Đỗ Phương Cần, thông qua những chia sẻ tâm sự, Hoa Hân đã cho Đỗ Phương Cần một tháng, muốn anh xác định lại tâm ý thật sự trong lòng.

    "Tôi biết người trong lòng tôi yêu là ai, tôi không cần xác định." Lúc đó Đỗ Phương Cần rất quả quyết nói. "Nhưng tôi kiên trì."

     Hoa Hân cho là, sau khi mất đi sẽ cảm thấy nuối tiếc, không nắm giữ được, cho nên sau khi đối phương rời đi sẽ có một khoảng thời gian liều mạng níu giữ đối phương, nguyên nhân chỉ vì không muốn bản thân thua thiệt.

    Cô muốn Đỗ Phương Cần từ từ bình tĩnh nghĩ lại, một tháng sau trở lại quyết định. Cũng chính là ngày hôm nay, trước đó cô đã thảo luận rõ ràng với Lạc Đình Đình và Đinh Tử Ninh, quyết định mở "Tam đường hội thẩm".

      "Anh đã quyết định xong chưa? Không hối hận chứ?" Hoa Hân mở đầu trước.

      "Tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình, người tôi muốn vẫn chỉ có Quỳnh An." Đỗ Phương Cần rất khẳng định.

    "Anh xác định? Nhưng Quỳnh An nói, lúc bắt đầu giữa hai người chỉ là hiểu lầm?"

     "Đúng vậy, đêm đó quả thật chúng tôi đều đã uống say. . ."

     "Cho nên anh quyết định đâm lao thì phải theo lao, dù sao bạn gái cũng đã mất rồi, liền dứt khoát lấy Quỳnh An làm thế thân?", người tiếp theo đưa ra câu hỏi sắc nhọn.

     "Tôi chưa từng có ý nghĩ muốn Quỳnh An thay thế vào vị trí bạn gái còn trống, có thể lúc bắt đầu cũng không phải vì yêu, thế nhưng tôi thích cảm giác ở chung với Quỳnh An, từ thời đại học cũng đã như thế." Đỗ Phương Cần kích động phản bác. "Tôi không biết tình yêu đối với phụ nữ mà nói, quan trọng lại là lúc bắt đầu phải yêu nhau say đắm, sau đó một lần rồi một lần cãi nhau lại hoà hợp, thiêu đốt hoàn toàn tình cảm của hai người; hoặc là bắt đầu tầm thường, sau lại rơi vào cảnh đẹp, trong quá trình hai người chung đụng càng ngày càng thoải mái, càng ngày càng sa vào trong đó. . ." Ngay từ lúc bắt đầu không có tình cảm, cũng sẽ không nói được sau này cũng không có tình yêu. "Nếu muốn tôi nói, tôi đối với Quỳnh An chính là cái thứ hai, Quỳnh An luôn luôn ủng hộ khích lệ tôi, nếu nói tôi có thể có thành tích như ngày hôm nay, đều là công của Quỳnh An."

     "Cho nên chỉ là anh cảm kích cô ấy?" Lạc Đình Đình cố ý xuyên tạc câu nói của Đỗ Phương Cần.

    "Dĩ nhiên không phải, cảm kích không phải là tình yêu, điều này tôi rất rõ ràng."

      Ba người Hoa Hân nghe xong đều gật gật đầu tán thành. Buổi tụ họp ngày hôm nay chủ yếu là muốn hoá giải tất cả mọi hiểu lầm giữa Đỗ Phương Cần và Quỳnh An, Đỗ Phương Cần cũng không biết Quỳnh An đang ở bên trong, mà Quỳnh An cũng không biết Đỗ Phương Cần sẽ đến đây. Chính là muốn ở tình huống như vậy, lời nói ra mới chân thực.

     "Anh yêu Quỳnh An sao?"

     "Yêu." Rất trực tiếp không chần chờ.

     "Tốt, thế nhưng anh khiến cho bạn gái cũ xuất hiện ở bên cạnh anh." Đinh Tử Ninh rất bất mãn với điều này.

     "Chúng tôi đều đã nhìn thấy bạn gái cũ của anh, sự tồn tại của cô ta xác thực sẽ làm cho rất nhiều phụ nữ cảm thấy bị uy hiếp, huống chi Quỳnh An đối với tình yêu của hai người luôn luôn thiếu lòng tin." Đây mới là vấn đề mấu chốt.

     "Mặc dù miệng nói yêu, thế nhưng hành động lại không như vậy, thì có ích lợi gì?"

      Đỗ Phương Cần thở dài. "Tôi và Chu Lỵ Á chỉ là tiếp xúc trên công việc." Anh nhắc lại một lần nữa.

     "Tôi thấy chưa hẳn."

     "Tôi phải làm sao mới có thể khiến cho mọi người và Quỳnh An tin tưởng tôi?" Anh có thể thề.

    "Tôi không nên giấu diếm Quỳnh An, sai lầm cũng đã rồi, cũng hại cô ấy mất đi niềm tin đối với tôi. . ." Đỗ Phương Cần yên lặng trong chốc lát, quyết định.

      "Tôi không thể chỉ vì chuyện cá nhân mà yêu cầu công ty ngừng hợp tác với đối phương, thế nhưng tôi tự nguyện rời đi, rời khỏi FAITH, chỉ cần từ nay về sau cắt đứt triệt để với Chu Lỵ Á, chỉ cần Quỳnh An nguyện ý tin tưởng tôi, trở lại bên tôi."

     Ba người Hoa Hân đưa mắt nhìn nhau. Sự nghiệp là quan trọng nhất của một người đàn ông, mà Đỗ Phương Cần thế nhưng có thể vì Quỳnh An mà buông tha cho sự nghiệp đã nhiều năm phấn đấu nỗ lực. Xem ra các cô đều có hiểu lầm với Đỗ Phương Cần. Mà Đỗ Phương Cần thật lòng tỏ tình chắc hẳn Quỳnh An ở trong phòng ngủ cũng đã nghe thấy. Đúng vậy, cô đều nghe thấy hết, lúc này, cô đã lệ rơi đầy mặt.

     "Được rồi, tôi nghĩ anh đã qua được cửa ải này của chúng tôi, nhưng kế tiếp còn có một cửa ải khó hơn nhiều, đó chính là bản thân Quỳnh An." Hoa Hân liếc một cái về hướng phòng ngủ.

    "Đừng nói chúng tôi không giúp anh, nhưng muốn Quỳnh An gật đầu quay về bên anh, thì phải xem thành ý của anh như thế nào, thứ người phụ nữ quan tâm thế nhưng chỉ là 'ba chữ' mà thôi." Cô ám chỉ.

     Với sự mềm lòng và mức độ yêu thương của Quỳnh An đối với Đỗ Phương Cần, chắc hẳn đã tha thứ cho Đỗ Phương Cần từ sớm rồi, kế tiếp sẽ chờ Đỗ Phương Cần thật lòng tỏ tình.

    "Được rồi, chúng ta đi thôi."

     3 người Đinh Tử Ninh đứng dậy, chuẩn bị rời đi, cho bọn họ không gian riêng. Đỗ Phương Cần có chút ngây người, tại sao ba người các cô lại cùng muốn đi.

      "Quỳnh An, cậu có thể ra ngoài rồi." Hoa Hân quay đầu lại phòng ngủ hô to. Quỳnh An ở trong phòng? Đỗ Phương Cần kinh ngạc không thôi.

      "Đúng vậy, Quỳnh An vẫn ở trong phòng, thế nhưng cô ấy cũng không biết anh sẽ đến đây." Lạc Đình Đình cười nói.

     "Nơi này dành cho hai người, nhưng con trai tôi vẫn còn ngủ ở trong phòng, nhớ kỹ một chút nữa lửa tình xa cách tương phùng có tăng vọt thì vẫn nên kiềm chế một chút."    

Trước khi đi các cô vẫn không quên dặn dò khôi hài một phen. Sau khi ba người các cô rời đi, Đỗ Phương Cần cẩn thận đi về phía phòng ngủ.

    "Quỳnh An?" Không có ai trả lời. Anh lại càng đi về phía trước. "Quỳnh An?"

      Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, Quỳnh An với hai con mắt đã khóc sưng đỏ đi ra ngoài.

    "Quỳnh An, anh. . ." Cô đứng cách anh vài bước, anh thận trọng, thậm chí ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.

     "Anh. . ." Anh nghẹn lời.

      Kiều Quỳnh An nở một nụ cười nhớ mong với anh. "Đừng nói nữa. . ."

    Cô một lần nữa dựa vào trong ngực anh, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn vùi trong ngực anh, khóc rống lên.

    "Anh yêu em." Anh vui mừng cảm động nói. Cảm ơn ông trời, khiến cho Quỳnh An nguyện ý tha thứ cho anh.

      "Còn có. . ." Anh từ trong túi lấy ra thứ đã chuẩn bị từ sớm, nhưng vẫn chưa có cơ hội tặng "món quà đặc biệt" này. Nhẫn kim cương. Đôi mắt ngập nước của Kiều Quỳnh An không dám tin.

    "Cũng không phải đến hôm nay mới mua, từ khi anh đi công tác ở Hồng Kông đã chuẩn bị xong rồi." Lúc đó, anh đã dự định muốn cầu hôn Quỳnh An, muốn chung sống cùng cô cả đời. Không nghĩ tới biến đổi bất ngờ, cho tới hôm nay chiếc nhẫn kim cương này mới có thể lấy ra. Đỗ Phương Cần đeo nhẫn kim cương vào ngón áp út của cô.

     "Cả đời này anh chỉ có em, hứa với anh, đừng rời khỏi anh. . ." Anh dùng nụ hôn ước định, hai bờ môi chạm vào nhau, tình yêu lần nữa trở lại trong lòng hai người.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn andressa về bài viết trên: Hoanq Dunq, Juuni, LamDThinh, Qcute, Ta mê Thần Quân, minhtu17122000, oneheart, piggy lovly, thtrungkuti
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: g4di3n, uyen2305 và 172 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1602

1 ... 200, 201, 202

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 222, 223, 224

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

7 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 77, 78, 79

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 51, 52, 53

20 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47



Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Kính cận
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 4377 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 4167 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.