Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Kế hoạch dưỡng thành hôn quân - Noãn Hà

 
Có bài mới 17.06.2014, 17:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57327 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân - Noãn Hà - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 03: Một đêm bốn lần sói ?



Trong điện Di Hòa, Thái hậu nghe một tiểu thái giám mồm miệng lanh lợi  học lại lời nói ở điện Hồng Tâm, cuối cùng nghe được lời nói “đồ vô dụng” của  Hoàng thượng kia, thì mi mắt khẽ nhảy mấy cái, đợi cho tiểu thái giám kia dứt lời thì giương mắt nói với Đại cung nữ bên cạnh: “Một lát nói với Trịnh An, để cho bốn mỹ nhân kia rửa mặt trang phục thỏa đáng, buổi tối hôm nay toàn bộ đưa đến bên ngoài Thính Vũ các, từng bước từng bước hướng bên trong mà đưa cho ta.” Dứt lời, làm khẽ trầm ngâm, rồi lạnh lùng nói, “Lần thứ nhất đưa vào thì mặc xiêm y, nếu như hắn vẫn không cần, thì lột sạch hết đưa vào một lần nữa cho ta”

Đại cung nữ kia thân thể khẽ run, trong lòng biết Thái hậu đang giận dữ nên mới hạ mệnh lệnh này, nên không dám trì hoãn chút nào, nhanh chóng đứng dậy thối lui.

Chu Thái phi đầu tiên là phất tay cho mọi người lui ra, trong mắt mang ý cười hướng chỗ Thái hậu đi qua, nói: “Tỷ tỷ, cần gì tức giận lớn như vậy, Hoàng thượng còn nhỏ mà.”

Hai mắt Thái hậu cụp xuống, bình thản nói: “Mười lăm rồi, đã không nhỏ. Phụ hoàng của hắn lúc mười lăm tuổi đã sớm mở phủ tự lập, ngay cả trận chiến đều đánh thắng ba bốn trận.”

“Tiên hoàng chính là quân vương bình định tất nhiên phải khác biệt, Hạo Nhi thì chỉ cần làm một quân vương giữ quốc tốt là được, cần gì làm khó hắn chứ?” Chu Thái phi gương mặt mang ý cười khẽ, ôn nhu khuyên nhủ.

“Hắn chỉ muốn chơi đùa, không muốn xử lý triều chính, nếu ai gia khuyên không được hắn, vậy để hắn mau chút sinh Tôn Tử cho ta, dạy hắn không được, chẳng lẽ ai gia còn dạy không được Tôn Tử sao? .”

Nghe lời ấy của Thái hậu, gương mặt Chu Thái phi hiện lên vẻ châm chọc, trong lòng cười thầm: nếu như có thể dạy được tốt, Công Tôn Hạo chính là con trai ruột thịt của Thái hậu lão nhân gia nàng, những năm này có chỗ nào là chính xác dạy tốt chứ? Hiện nay thấy đứa con trai này không cùng lòng, liền muốn trông cậy vào Tôn Tử, trước kia khi tìm người tới dạy, người ta chỉ hơi phàn nàn với bà thôi, thì bà đã ngàn không muốn vạn không muốn, không phải sao?

Nghĩ thế nhưng trong miệng chỉ thở dài nói: “Chỉ đừng nên khiến cho hắn quá khó chịu, tuy nói tỷ tỷ có ý tốt, nhưng rốt cuộc Hoàng thượng vẫn phải hiểu mới tốt, dù sao cũng là mẫu tử ruột thịt, làm gì có chuyện gây ra cừu hận chứ?”

Lời này nghe rất lọt tai, Thái hậu đưa tay nắm chặt ở lan can mỉm cười nói, vẻ mặt vẫn giống như bình thường: “Chuyện này ta tự có định đoạt, không cần nhiều lời.”

Liễu Mạn Nguyệt đang ngủ trên giường, sắp đem những suy nghĩ lo lắng tung tung bên trong trái tim đuổi đi được, liền nghe phía ngoài có người tới đây, phân phó để cho mọi người chuẩn bị rửa mặt chuẩn bị, buổi tối phải đi qua chỗ kia của Hoàng thượng hầu hạ.

Đầu lông mày nhướng nhẹ, Liễu Mạn Nguyệt đem cánh tay dãn nhẹ duỗi lưng một cái, quay đầu hướng cung nữ tên Bạch Hương hỏi: “Chỉ có một mình ta đi qua sao?”

Bạch Hương kia sững sờ ngây ngốc một chút, rồi lắc đầu đàng hoàng nói: “Nô tỳ không biết.”

Bạch Huyên ở bên cạnh nghe thấy, liền nhanh chóng thừa dịp thời gian Liễu Mạn Nguyệt rửa mặt  thì chạy ra ngoài, bên này Liễu Mạn Nguyệt mới vừa rửa mặt sạch, cầm khăn lau tay, thì bên kia Bạch Huyên đã quay trở lại đứng ở bên giường rồi.

“Hồi chủ tử, vừa mới hỏi một vòng, buổi tối hôm nay. . . . . .” Bạch Huyên chờ sau khi Bạch Tuyết Bạch Hương cầm lấy khăn và chậu nước rửa mặt rời khỏi đây, mới thấp giọng nói.

Liễu Mạn Nguyệt cau mày nhìn nàng một cái, thấy biểu hiện trên mặt có chút cổ quái, liền nói: “Nói.”

“Dạ . . . . . buổi tối hôm nay. . . . . . Nói là để cho bốn vị mỹ nhân đều đi đến bên ngoài Thính Vũ các trông coi. . . . . .” Nếu nói là chỉ gọi một người, thì đương nhiên không cần nói. Cho dù là kêu hai người, thì một đưa qua trước, một chậm chút đưa qua sau, trước kia tiên đế cũng đã có chuyện thế này. Nhưng hiện nay để cho tổng cộng bốn người đều đi qua. . . . . . vậy thì chuyện này là thế nào đây?

Liễu Mạn Nguyệt nghe xong, trong lòng buồn bực, chẳng lẻ tiểu hoàng đế kia còn tính toán một đêm thử hóa thành sói bốn lần hay sao? Vậy thân thể nhỏ bé kia chịu được sao?

Nếu như tất cả mọi người đều đi, vậy thì mình liền không có gì phải lo lắng trong lòng. Nghĩ tới đây, trên mặt liền treo một nụ cười, hai mắt khẽ cụp xuống, nói với Bạch huyên: “Ngươi cũng thật là cơ trí .”

Bạch Huyên vốn sợ Liễu Mạn Nguyệt nghe chuyện này xong trong lòng sẽ  không thoải mái, hiện tại nghe được nàng khen ngợi thì trên mặt liền mang theo nụ cười , phúc thân nói: “Đây là bổn phận của nô tì.”

Bên cạnh có một người cơ trí cũng dễ dàng hỏi thăm một ít chuyện, chỉ mong là nàng ta đừng cơ trí quá mà qua mặt thủ lĩnh mới tốt. Cầm hà bao thưởng cho nàng, vừa an ủi mấy câu, nha đầu này liền cười dài lui ra ngoài, cùng hai người khác đồng loạt chuẩn bị dụng cụ tắm rửa.



Cởi áo ra tắm rửa, rồi mang vào cái băng cột đầu tóc, thoa thuốc bảo dưỡng, tinh tế ở trên người xoa, rồi tìm một cái áo khoác sa mỏng màu trắng nhạt mặc bên ngoài, bên trong chỉ có cái yếm màu xanh nhạt. Chải một búi tóc lỏng lẻo, trên mặt chỉ trang điểm qua loa, đợi đi ra thì bên ngoài đã thắp đèn, nàng đi theo phía sau thái giám dẫn đường ra khỏi sân.

Đúng như dự đoán, ba cô gái khác đã chờ ở một chỗ. Nghĩ đến vào buổi tối ngày đầu tiên, Hoàng thượng đã muốn triệu kiến, nên mọi người đều muốn lấy ra bản lãnh thật sự, sợ không vào được mắt Hoàng thượng kia, lại càng không mong muốn bị người bên cạnh so sánh với nhau.

Liễu Mạn Nguyệt đi theo người thứ ba, không lên trước cũng không lùi phía sau, chầm chậm đi ra ngoài, tỷ muội Ngọc Điệm Thu, Ngọc Điệm Lương đi ở phía trước, Giảm Lan kia ngược lại đi ở cuối cùng, vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng, lộ ra vẻ đối với với việc ân sủng thị tẩm này thì nửa phần hăng hái đều không muốn, nhưng trang phục toàn thân  bạch y, cùng tạo hình tinh xảo của gương mặt, lại càng đem vẻ thanh lãnh của nàng hiển thị rõ ra ngoài.

Liễu Mạn Nguyệt biết, tỷ muội Ngọc gia là do Nhạc trưởng lão dạy dỗ, học  \tập chính là biện pháp lấy sắc mê hoặc người, nếu như đi làm kỹ nữ, hẳn có thể bị văn nhân mặc khách tranh nhau theo đuổi. Giảm Lan là do Mặc trưởng lão dạy, học tập chính là thi từ đỏ xanh, đi đến rất nhiều nơi nhã trí thanh tĩnh, cô gái thanh cao như vậy rất khiến cho nam tử sinh ra dục vọng chinh phục.

Còn lại bản thân mình bởi vì mấy năm trước không nghe lời, mấy lần muốn từ trên núi chạy xuống, cho đến khi biết trên người mình đã bị hạ độc, suýt nữa là bị độc mất mạng, mới đàng hoàng xuống. Nếu không phải bởi vì có nhan sắc khá hơn một chút, chỉ sợ đã sớm bị bọn họ trực tiếp ném vào trong sơn cốc, vì vậy, cầm kỳ thư họa mặc dù có học, nhưng đều không quá tinh thông.

Bởi vì lúc này không biết tiểu hoàng đế kia rốt cuộc sẽ đối với cô gái có loại phẩm tính nào sinh ra hứng thú, lúc này mới tuyển đến bốn người có sở trường riêng đi vào, ngoài ra còn có thể giám thị lẫn nhau, nếu không, cái loại không biết nghe lời như nàng, còn không biết khi nào mới có thể xuống núi đây.

Trên trời trăng sáng sao thưa, chiếu lên một mảnh tuyết trắng trên mặt đất, bốn cô gái đều có tâm tư, đi xuyên qua núi giả hành lang gấp khúc mới vừa tới bên ngoài Thính Vũ các. Sắc trời lúc này đã tối lại, chỉ biết là trong vườn này có một ngọn tiểu lâu ba tầng, cách gần đó rồi, nhưng ngược lại nhìn không quá rõ ra một hình dáng của nó.

Tầng hai là nơi đối diện trong viện, mấy phiến cửa sổ đều đã mở ra , bên trong lộ ra ánh nến màu vàng nhạt, trên cửa bao phủ rèm sa mỏng vẽ hoa cỏ . Một thái giám mang theo bốn người tới, nhanh chóng đi tới lầu các phía trước, đang muốn mở miệng bẩm báo vào bên trong, nói là người tới rồi, liền chợt nghe được từ trên lầu hai kia truyền đến một tiếng”Thả”

Bốn nàng hơi sững sờ, chợt thấy nơi phía đông của tòa lầu kia bỗng nhiên truyền đến chút ít động tĩnh, nhưng ngay sau đó một cái bóng đen thùi liền phóng ra, có mấy người hét lớn, đem bóng đen kia đuổi về hướng bốn nàng đang đứng thẳng.

Bốn nàng hơi sửng sốt, nương theo ánh trăng liền thấy rõ hình dáng của bóng đen chạy trốn ra, mọi người đều bị làm cho sợ đến cả người rét run, tay chân lạnh lẽo —— cặp mắt kia lộ ra ánh sang xanh, miệng há lớn như cái chậu, không phải là một con sói sao? .

Tiếng thét chói tai nổi lên bốn phía, Liễu Mạn Nguyệt nhanh chóng thu hồi tầm mắt nhìn sói giống chó Husky Sibir, trái tim nhỏ trong ngực kích động không ngừng, giả bộ giống như ba nữ tử kia, hướng một phía khác chạy trước, còn thỉnh thoảng quay đầu trở lại nhìn quanh hai mắt, con sói kia thật đúng là. . . . . . có bộ lông rậm màu xám trắng, hai con mắt khí phách uy vũ, nhìn như thế nào cũng thấy rất khả ái. Thật không biết tiểu hoàng đế này ở chỗ nào mà tìm được một con đúng tiêu chuẩn sói manh, thật sự là quá đẹp trai rồi.

Nhìn xuống phía dưới, thấy bốn nàng liều mạng chạy tứ tán, tiểu hoàng đế đứng ở bên cửa sổ tầng hai phá lên cười, tiếng nói vịt đực quanh quẩn ở trong bóng đêm, nghe vào trong tai khiến mọi người bị một trận khó chịu. Trong bốn nữ tử thì thân thể Giảm Lan xưa nay mảnh mai, vừa nghe tiếng cười kia, dưới chân mềm nhũn, liền té ở trên mặt đất.

Con sói kia liền chạy nhanh mấy bước, bộ dạng làm như đói bụng mấy ngày, tứ chi bay nhảy lên, định hướng Giảm Lan đánh tới, chợt con sói kia ở giữa không trung hét thảm một tiếng, thân thể thẳng tắp bị ném tới trên mặt đất.

Lúc này bốn nàng mới nhìn ra, thì ra trên cổ con sói có cột sợi dây to bằng ngón tay cái, sợi dây kia vốn để buộc con sói vào ở chỗ của nó, mà cái chỗ kia chỉ cách chỗ bốn nàng đứng khoản một thước, nghĩ lại tiểu hoàng đế kia cũng chỉ muốn dọa bốn nàng, cũng không thật sự muốn cho con sói này ăn các nàng.

Trong bốn cô gái thì ba cô đã hoa lê đẫm mưa, trên người run rẩy lảo đảo, vẻ mặt vốn trang điểm tinh sảo lúc này đã sớm như hoa héo. Cây trâm bạch ngọc cài ở trên đầu Giảm Lan đã sớm rớt xuống đất bể nát bấy, sợi lụa đỏ buộc ngang hông Ngọc Điệm Thu không biết rơi ở chỗ nào, cây sáo Ngọc Điệm Lương mang đến cũng bị rơi xuống dưới đất, lúc này không biết đã lăn đến địa phương nào. Ngay cả Liễu Mạn Nguyệt bị sói kia câu mất đi linh hồn nhỏ bé, hiện tại bởi vì vừa mới chạy loạn một trận, làm hại nàng cũng đổ một thân mồ hôi.

Gã thái giám mang bốn người tới, lúc này cũng bị làm cho sợ đến hai chân bủn rủn, quay đầu hướng cửa nhỏ của Thính Vũ các nhìn lại, mấy thái giám bên trong hướng hắn bất đắc dĩ lắc đầu —— đây là Hoàng thượng phân phó , bọn họ cũng chỉ nghe lệnh làm việc thôi.

Tiểu hoàng đế cấp trên kia cười đủ rồi, liền vung tay lên, mấy thái giám phía dưới kia đang canh giữ ở bên cạnh lồng giam nhanh chóng lôi sợi dây buộc sói kéo về.

Tâm tình của Hoàng đế thật tốt, nói: ” Nó đã đói bụng ba ngày rồi, ngày hôm nay biểu hiện không tệ, một lát thưởng cho nó chút ít thịt ăn, nhớ lấy, chớ cho nó ăn no.”

Chúng nữ tử phía dưới khi nghe lời này, vốn đang đứng dậy, lúc này toàn bộ liền tê liệt ngã xuống trên mặt đất —— nếu như mới vừa rồi sợi dây kia không bền chắc, thì bốn người bọn nàng, có phải đã mất mạng rồi đúng không?

Hoàng thượng phân phó xong chuyện con sói, liền quay đầu hướng bốn nàng kia nhìn lại, tiếng nói nửa khàng nửa không khàn, cười hì hì hướng bốn nàng nói: “Hôm nay các ngươi có công, có thể làm cho trẫm thoải mái cười một trận, Tôn Đắc Long.” Liền nghe từ tầng hai trên lầu, có một thái giám đáp lại “Có nô tài” , hoàng đế ngừng  rồi nói tiếp: “Thưởng cho bốn người các nàng mỗi người một trái xúc cúc.” ,

“Dạ”

Trong ngực ôm xúc cúc, bốn cô gái hai chân như nhũn ra, cả người run lên trở về sân riêng của mình. Người ở trong viện vừa nhìn thấy, thì thần sắc kinh hoảng nhanh chóng tiến lên hầu hạ.

Ở bên trong Bình Viên, Giảm Lan vào phòng, để cho cung nữ đi ra ngoài bị nước, giận đến mức đem xúc cúc trong ngực kia  hung hăng ném lên  trên giường, đứng ở bên giường hung hăng nhìn chằm chằm nó. Nàng là nhân vật trung tâm do trong Các huấn luyện ra, từ nhỏ thi thư văn chương đã đọc lấy, tranh luận thì không tránh khỏi tâm cao khí ngạo chút ít. Mà Mặc trưởng lão biết nàng xưa nay lòng dạ cao, nên đặc biệt đặc biệt thiên vị nàng, do đó tính cách này của nàng ngày cảng lớn hơn, chỉ có người tài cao hơn nàng mới chịu khuất phục liếc mắt nhìn, tác phong này, sẽ làm nam tử quay lại vì sinh ra dục vọng chinh phục.

Nhưng không ngờ, đến trong cung, lại gặp được một Hoàng thượng bao cỏ (ý bảo ngu ngốc ). Không giỏi học vấn cũng không sao, nhưng ngay cả hăng hái để thưởng thức băng sơn mỹ nhân này cũng hoàn toàn không có.

Nghĩ tới đây, lại đem cái gối trên giường, hung hăng vứt xuống  mặt đất.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MacSongThien, lan trần, p3su96, thtrungkuti, yuriashakira
     

Có bài mới 17.06.2014, 17:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57327 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân - Noãn Hà - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆Chương 04:

Trong Hỉ Viên, Ngọc Điệm Thu đang cau mày ngưng mắt nhìn xúc cúc ôm trong ngực kia. Hoàng thượng ban thưởng xúc cúc, đích thị là do chính hắn thích chơi cái này, tuy mình không biết đá, nhưng lại nghĩ ra một ít biện pháp khác. . . . . .

Nghĩ tới đây, bỗng nhiên cầm lấy xúc cúc kia, thân thể lượn lờ đong đưa, ống tay áo rộng rãi đong đưa, lấy xúc cúc làm phụ, nhảy lên khiêu vũ .

Vừa ban thưởng của nợ này cho ta, vậy thì ta sẽ nghĩ biện pháp để lấy lòng hoàng đế.

Ở bên trong Nhạc viên, Ngọc Điệm Lương trở về phòng, chỉ đem xúc cúc kia thả vào một bên, lại từ ngang hông móc ra cây sáo lúc trước được bọn thái giám tìm về, ngồi vào bên cửa sổ nhẹ nhàng vuốt ve. Mình có thể tự ý sử dụng tất cả các loại nhạc khí, không thể so với tỷ tỷ, còn cần phải ở trước mặt người đó mới có thể làm cho người ta biết nàng ấy giỏi khiêu vũ sao? Còn so với Giảm Lan nơi đó, thì còn cần đối phương phải am hiểu thi thư mới có thể nhìn ra văn thải nàng ta tốt. Rồi đến Liễu Mạn Nguyệt kia, trừ khuôn mặt còn có thể nhìn một cái ra, làm gì còn có sở trường gì để so sánh với mình chứ?

Tiếng sáo dằng dặc, chỉ chốc lát từ bên trong Nhạc viên truyền ra, bay vào trong ba cái sân viện khác.

Liễu Mạn Nguyệt đang ngâm mình ở trong nước, xúc cúc kia lúc này đã nằm lăn lóc dưới mặt bàn trang điểm, sau khi mang theo xúc cúc kia trở về, thừa dịp thời gian cung nữ thái giám đi ra ngoài múc nước, Liễu Mạn Nguyệt liền cầm quả bóng kia chơi chốc lát.

Sau khi đến nơi này, đồ mà nữ nhi một nhà có thể học nàng cũng học hết, chẳng qua đồ chơi có thể giết thời gian vẫn còn thiếu một ít. Xúc cúc này nàng cũng chưa từng chơi qua, cũng may ở kiếp trước, nàng cũng thỉnh thoảng chạy đi nhìn náo nhiệt, xem một chút các giải cúp này cúp kia, tuy nói những trận đấu nàng xem chẳng qua là chung kết, nhưng bóng đá phải đá làm sao nàng cũng biết.

Cái của nợ này là do tiểu hoàng đế kia đầu óc nhất thời nóng lên mà thưởng xuống, mình cần phải học cái này đi tranh thủ tình cảm sao?

Nghiêng đầu gục ở bên thùng, gọi mấy cung nữ chà lưng cho mình, Liễu Mạn Nguyệt nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, hay là thôi đi. Tuy nói có thể dùng vui đùa để dụ dỗ tiểu hoàng đế kia, nhưng hiện nay tiểu hoàng đế kia rốt cuộc có tính tình gì nàng còn chưa hiểu rõ, tốt nhất vẫn là đàng hoàng núp ở phía sau, nhìn ba người kia ra tay như thế nào, rồi nghiên cứu phân tích, sau đó mới quyết định.

Ba người cùng đi này đều không phải là đèn đã cạn dầu, tuy nói lãnh đạo trong Các bắt bốn người phải phối hợp lẫn nhau, nhưng bốn người, lại đi theo ba vị trưởng lão khác nhau, mà họ thì nơi nào mà không âm thầm tranh giành  cao thấp đâu? Đừng nói là ba vị trưởng lão dạy dỗ, ngay chính tỷ muội với nhau cũng thế, rõ ràng là tỷ muội ruột, lại âm thầm dùng một ít tâm tư tranh đoạt, huống chi là với mình?

Đến lúc đó, sử dụng cái thủ đoạn bỏ thuốc vân vân cũng chỉ là ý hại người nhỏ, càng hơn nữa là đem người đẩy tới khe núi trực tiếp giết cũng có thể , nên tốt nhất hãy chầm chậm lên kế hoạch đã.

Rồi hãy nói. . . . . .

Liễu Mạn Nguyệt nghĩ tới đây, đôi mắt hoa đào chậm rãi mở ra, hai mắt hơi sâu xa —— tính tình náo loạn của tiểu hoàng đế này tựa hồ là do nguyên nhân nào đó gây nên, còn cần phải chậm rãi quan sát tìm hiểu, nếu không hắn là Hoàng thượng, chỉ bằng một câu nói xuống liền xử tử ngươi, lúc đó trong Các cũng sẽ không có nhúng tay vào.

Khí trời trong những ngày hè rất nóng, nếu là người ở kinh thành, nhất định sẽ bị mặt trời chói chan kia nướng đến choáng váng đầu óc, nhưng đến trong Hạc Lâm Viên này, thì hoàn toàn mát mẻ.

Trong tay Liễu Mạn Nguyệt cầm quạt tròn, bên trên đầu quấn một búi tóc nhẹ nhàng thanh tao lịch sự, bên người có hai cung nữ đi theo, đang di chuyển qua lại trong vườn.

Một đường đi tới, không bao lâu liền đi đến một chỗ trên đồi nhỏ ở trong lương đình, nhấc quần ngồi xuống bên cạnh, xa xa, xuyên qua tầng tầng lá xanh trùng điệp, đúng lúc này có thể nhìn thấy một khoảng trống bằng phẳng.

Bên kia cũng không có trồng bồn hoa hay cây cảnh, chỉ là một mảng đất lớn rộng rãi, nếu như thường ngày không tới đây, Liễu Mạn Nguyệt sẽ không biết chỗ trống này là dùng để làm chuyện gì, nhưng mà lúc này nàng có thể nhìn thấy tiểu hoàng đế kia mang theo mấy cái tiểu thái giám đang tự đá xúc cúc, thì làm gì còn không biết tác dụng của nơi này chứ?

Thấy hoàng đế kia đang ở nơi đó đá bóng, góc mày của Liễu Mạn Nguyệt nhếch nhẹ, tràn đầy hăng hái mà nhìn ở phía xa xa. Tất nhiên nàng không quá rõ hiện tại người ta phải như thế nào đá đồ chơi này, lúc này phải nhìn một cái để sau khi trở về, mình có thể đem nó để tiêu khiển giết thời gian.

Chỉ thấy một mình tiểu hoàng đế đá, xúc cúc kia khi ở trên chân hắn, thì chơi đủ tất cả các kiểu, hoặc đá, hoặc đội đầu, hoặc trước, hoặc sau, hẳn là đem trận banh này trở thành đá bóng cá nhân.

Đang nhìn chăm chú, thì Bạch Huyên ở bên cạnh đi tới đây hỏi: “Chủ tử, cần phải đi qua thỉnh an Hoàng thượng không?”

Liễu Mạn Nguyệt nghe nói, khẽ nghiêng đầu, nhàn nhạt nhìn nàng một cái. Thấy ánh mắt này của Liễu Mạn Nguyệt, Bạch Huyên nhanh chóng thả đầu xuống, không dám nói tiếp nữa.

Đi qua? Còn không có nhìn rõ ràng bọn họ rốt cuộc muốn chơi như thế nào thì liền đi qua như vậy? Nếu tiểu hoàng đế vui lòng mang theo mình chơi thì còn dễ nói, nhưng nếu tính tình nổi nóng lên, không chừng mình sẽ thành bia đỡ đạn, hay là trước tiên nhìn xem một chút rồi tính sau.

Người bên này không động đậy, tự nhiên sẽ có người khác động .

Tiểu hoàng đế đang chơi ở bên kia, chợt thấy một viên xúc cúc từ nơi khác lăn tới đây, hơi phân tâm một chút, thì trái bóng mình đang đá liền không biết văng đi đâu.

Một cô gái cúi đầu đuổi tới, đột nhiên trông thấy những người này, thì nhanh chóng đứng lại, hướng Hoàng thượng khẽ phúc thân: “Thiếp, bái kiến Hoàng thượng.” người kia chính là Ngọc Điệm Thu.

Hoàng thượng giống như bởi vì trái xúc cúc kia bị mình đá bay mất, hiện tại chân mày đã nhíu lại, liếc mắt nhìn nàng trên dưới đánh giá một phen. Ngọc Điệm Thu mặc trên người la quần màu trắng nhạt, xiêm y nhẹ như tơ, khiến tư thái xinh đẹp bên trong hiển thị rõ, cổ áo cũng thấp, lộ ra cái cổ trắng noãn tinh tế mềm mịn, làm cho người ta nhìn thấy liền muốn cắn một ngụm lên.

“Ngươi đang ở đây làm cái gì?”

Thấy Hoàng thượng hỏi, Ngọc Điệm Thu liền mỉm cười phúc, trên người kia tư thái phong tình uốn lượng mở ra nói : “Hồi Hoàng thượng, bởi vì thiếp thân thấy khí trời tốt, đang muốn đi ra ngoài thử xúc cúc mà hôm qua  Hoàng thượng ban cho.”

Vẻ không vui trên mặt Tiểu hoàng đế lúc này mới phai nhạt, hắn nhướng chân mày nghi vấn nói: “Ngươi biết chơi sao?”

Ngọc Điệm Thu cười khẽ, giơ tay khẽ che môi anh đào, đưa mắt di chuyển quét nhìn Hoàng thượng một cái, cười duyên nói: “Thiếp thân mặc dù biết, nhưng so với cách chơi trước giờ của Hoàng thượng thì không giống nhau.”

“Hả?” Hoàng đế quả nhiên nổi lên hăng hái, nghiêng đầu nói, “Chẳng lẽ ngươi còn biết chơi kiểu khác sao? Chơi cho trẫm nhìn một cái.”

Thấy Hoàng thượng nói thế, tiểu thái giám cơ trí đã sớm đi qua, đem xúc cúc của Ngọc Điệm Thu làm rơi xuống nhặt lên, đưa tới trong tay nàng. Ngọc Điệm Thu nữa cười khẽ , sóng mắt kia lưu chuyển, thật giống như nước mùa thu, cứ ở trên mặt Hoàng thượng đảo qua mãi, lúc này mới nhận lấy xúc cúc kia, khẽ bày tư thế, liền khiêu vũ lên.

Xúc cúc cầm trong tay, một lát tựa như quạt, một lát tựa như lôi kéo, hoặc cầm ở tay trái, hoặc đổi sang tay phải, lúc thì trên mặt đất nảy lên một hai cái, phối hợp cùng tư thế xoay người chụp lấy rất đẹp mắt.

Tiểu hoàng đế đầu tiên là sửng sốt , nhưng ngay sau đó mở to hai mắt nhìn, kinh ngạc nhìn Ngọc Điệm Thu, không ngờ, trái cầu này còn có thể bị nàng chơi thành nhiều kiểu thế này?

Liễu Mạn Nguyệt xa xa nhìn, chợt thấy Ngọc Điệm Thu kia nhảy tới gần cuối,  liền đem xúc cúc kia lấy sang tay phải, một đường theo cánh tay phải lăn qua phía bên trái, lướt qua bộ ngực thẳng nằm gọn trong tay trái, thân thể liền quay hai vòng mới vừa dừng ở tại chỗ, hai chân khom, khuôn mặt mềm mại  hướng Hoàng thượng phúc thân.

Tư thế và động tác này, khiến Liễu Mạn Nguyệt vừa nhìn thấy phải khẽ cau mày, cái tư thế cuối cùng vừa rồi, cùng với động tác kỹ xảo tâng bóng kiếp trước nàng xem ở trong TV không khác là mấy, nếu không phải từ nhỏ nàng cùng tỷ muội Ngọc Điệm Thu ở một chỗ, sợ là lúc này nhìn thấy thế, có khi mình cũng cho là nàng ta xuyên qua.

Nhìn lại tiểu hoàng đế kia, hai mắt hắn trừng thật to, lộ vẻ bị vũ đạo vừa rồi của nàng này làm cho kinh ngạc. Khóe miệng Liễu Mạn Nguyệt khẽ nhếch, thôi thì lúc này cứ để Ngọc Điệm Thu làm con rối trước đi, không vội, chậm chút thì chậm chút, nam tử này một khi không còn ăn chay, lại là hoàng đế, thì sau này thế nào cũng sẽ thay đổi khẩu vị. Hơn nữa ở phía trên còn có một Thái hậu một Thái phi, bọn họ cũng sẽ không nhìn Hoàng thượng chỉ chuyên cưng chìu một nữ nhân, dù có cơ hội lấy được lòng hắn, thì hai người kia cũng sẽ nhúng tay an bài.

Ngọc Điệm Thu không nhảy nữa, đong đưa đứng ở tại chỗ, mặt mày khẽ ngước lên, liền thấy vẻ mặt hoàng đế đang kinh ngạc nhìn mình, thì nụ cười trên mặt càng sâu hơn ba phần: “Hoàng thượng, thiếp thân còn có cái kỹ thuật nhảy khác, nếu như ở dưới ngọn đèn dầu hoặc dưới ánh nến ngắm cảnh, so sánh với hiện nay còn thú vị hơn.”

Hoàng thượng vừa nghe, đầu lông mày không khỏi nhướng lên, vừa muốn mở miệng nói chuyện, thì chợt  nghe được một trận tiếng sáo du dương từ rất xa nhẹ nhàng truyền tới đây, hắn không khỏi quay đầu đi, nghi vấn hỏi những tiểu thái giám bên cạnh: “Tiếng sáo là nơi nào truyền đến thế?”

Một tiểu thái giám nghe vội nói: “Nghe như là từ bên hồ kia truyền đến .”

Hoàng thượng nhíu mày, nói: “Trong cung này lúc nào lại có người thổi sáo rồi? Chẳng lẽ đang mời đoàn hát nhỏ hay sao?”

Lập tức có người nhanh chóng đáp: “Có thể là muội muội của vị Ngọc mỹ nhân này, một vị tiểu Ngọc mỹ nhân khác, nghe nói vị kia dường như đã học hết mấy chục loại nhạc khí đó.”

“À? Vậy cùng nhau đi nhìn một cái, lần trước nhớ là nàng nói có thể thổi tiêu gì đó?” Tiểu hoàng đế nhẹ cúi đầu, nhấc chân liền hướng hồ bên kia đi tới, khiến Ngọc Điệm Thu giận đến trầm như nước, đem xúc cúc ôm trong ngực như muốn bóp nát nó.

Liễu Mạn Nguyệt ngồi ở trong đình che miệng cười khẽ, người bên cạnh còn không có đứng lên tranh giành đâu, mà đôi tỷ muội này đã tự mình đánh nhau đầu tiên.

Nghĩ tới đây, nàng liền đứng người lên, nói: “Tiếng sáo kia nghe được đúng là véo von đắc ý, chúng ta đi qua nhìn một cái.”

Bạch Huyên, Bạch Tuyết nhanh chóng cúi đầu lên tiếng, vịn Liễu Mạn Nguyệt ra khỏi đình cũng nhắm hướng bên hồ nơi đó mà đi tới.

Đi tới nửa đường, liền nghe tiếng sáo kia dừng lại, nghĩ là chắc Hoàng thượng bọn họ đã đến, đi tiếp một hồi, quả nhiên nhìn thấy có một chòi nghỉ mát bên cạnh hồ, Ngọc Điệm Lương kia tay đang cầm cây sáo ngọc, khua lên mị nhãn đang ở đó trả lời hoàng đế.

Thấy Liễu Mạn Nguyệt mang theo hai cung nữ lượn lờ đi tới, trên mặt tỷ muội Ngọc thị đều trầm xuống hai phần, có hai người ở cùng vốn đã không vui vẻ rồi, lúc này không ngờ lại tới thêm một người tham gia náo nhiệt .

“Làm sao ngươi cũng đi vòng vo đến bên hồ này?” Hoàng thượng thấy Liễu Mạn Nguyệt tới đây hành lễ, liền kinh ngạc hỏi.

Liễu Mạn Nguyệt môi nhếch ba phần cười, hai mắt cụp xuống, như hoa lê vừa nở, cũng không giống như tỷ muội kia, chỉ hận không được đem ánh mắt dán ở trên Hoàng thượng, đáp: “Thiếp thân vốn đang ở trong vườn tùy ý đi dạo, bỗng nghe phía bên hồ này như có tiếng sáo truyền đến, vì vậy tới đây nhìn một cái, không ngờ lại gặp được Hoàng thượng.”

Trong lòng Ngọc Điệm Lương căng thẳng, mình cũng biết những thứ dụng cụ này, mặc dù có thể dẫn Hoàng thượng đến, nhưng đồng thời ba người này vừa nghe liền sẽ biết là nàng đang thổi sáo, muốn mượn cơ hội đến trước mặt Hoàng thượng lấy lòng, chiếm lợi.

“A, có thể thấy được tiếng của cây sáo này cũng truyền rất xa, không biết rốt cuộc có thể truyền tới nơi nào bên trong vườn đây?” Tiểu hoàng đế như chợt nghĩ đến cái gì, rồi chỉ vào mấy tiểu thái giám bên cạnh nói, “Một lát nữa thổi sáo, mấy người các ngươi đi đến các nơi ở trong vườn nghe một chút, nhìn xem cây sáo này rốt cuộc có thể truyền bao xa.”

Mấy tiểu thái giám vội cúi đầu xác nhận, tuy nói đây chỉ là một ít chủ ý nhất thời của vị chủ tử này, muốn họ đến chỗ nào liền tới chỗ đó, chỉ cần không phải là chủ nhân xấu xa xem thường nhân mạng là tốt, cùng lắm trong ngày thường chân chạy nhiều chút ít mà thôi.

Dứt lời, Hoàng thượng liền chỉ vào Ngọc Điệm Lương nói: “Tốt, ngươi thổi tiếp đi a.”

Ngọc Điệm Lương khẽ sững sờ ngây ngốc, trên mặt cũng cứng lại, nhưng không thể làm gì khác hơn là dạ một tiếng, rồi đem cây sáo kia đưa lên môi mà thổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MacSongThien, hoangnganha101, lan trần, thtrungkuti, yuriashakira
     
Có bài mới 17.06.2014, 17:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57327 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân - Noãn Hà - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆ Chương 05



Ngọc Điệm Lương trong lòng thầm giận, vốn định hấp dẫn Hoàng thượng đi qua, sau đó tinh tế nói chuyện, rồi ôm lấy hắn ở dưới ánh trăng nghe “Tiêu”, cũng chưa từng nghĩ đến tỷ tỷ lúc này, lại cùng hắn ở chung một chỗ, hiện nay còn có thêm Liễu Mạn Nguyệt kia. Lúc này, hoàng đế còn nghĩ tới trò này. . . . . .

Thấy khuôn mặt cứng ngắc của Ngọc Điệm Lương đứng ở bên cạnh đình, chẳng lẽ muốn phơi dưới mặt trời để thổi sáo à, Ngọc Điệm Thu không nhịn được trên mặt liền treo lên một nụ cười, vừa mới rồi nàng đoạt cơ hội thật tốt của mình, lúc này đúng là tự chuốc lấy.

Bên này Ngọc Điệm Thu ở trong lòng mới vừa đắc ý hai phần, bỗng nghe được Hoàng thượng mở miệng nói: “Di? Ngươi không phải là biết khiêu vũ sao? Nếu theo tiếng sáo mà nhảy chẳng phải là so sánh với vừa rồi còn tốt hơn sao?”

Trong lòng Ngọc Điệm Thu nghẹn một cái chỉ đành phải khẽ cong người, đáp một tiếng dạ, rồi ôm xúc cúc kia lui hai bước, bắt đầu khiêu vũ.

Trong tai nghe tiếng sáo du dương, trong mắt nhìn mỹ nhân khiêu vũ, nếu là lúc này lại có thể cùng Hoàng thượng dường như ngồi ở trong lương đình thì không gì tốt hơn.

Trong lòng nghĩ tới đây, Liễu Mạn Nguyệt liền lặng lẽ giương mắt nhìn về phía hoàng đế, lại không nghĩ, lại đối diện với ánh mắt của hắn.

Trái tim đột nhiên đập loạn hai nhịp, tiểu hoàng đế này chính là chủ nhân nơi này, hy vọng hắn đừng có bắt mình đi biểu diễn tài năng gì đó mới tốt. Trong lòng nghĩ tới đây, nhưng trên mặt cũng không dám thể hiện, chỉ nhàn nhạt hướng về phía Hoàng thượng cười cười, nghiêm chỉnh không dám vứt loạn mị nhãn —— trời mới biết tiểu hoàng đế này nhìn thấy có hiểu hay không?

Hoàng đế quả là hơi nhíu mày, ánh mắt ở trên người Liễu Mạn Nguyệt lướt qua, hỏi: “Còn ngươi thì biết chút cái gì?”

Liễu Mạn Nguyệt mở trừng hai mắt, thầm nghĩ thật nhanh, liền bật thốt lên nói: “Thiếp thân cái gì cũng không biết, chỉ biết ăn.”

Tiểu hoàng đế hơi sửng sờ, bên kia tỷ muội Ngọc thị đang thổi sáo, khiêu vũ , cũng hơi dừng chỉ một chút, hai cặp mắt mỹ nhân liền thẳng tắp hướng về phía Liễu Mạn Nguyệt quét tới.

“Ăn? Có thể ăn nhiều hay ít?” Tiểu hoàng đế nhích thân thể sang, cau mày nghiêng đầu  nhìn nàng.

Liễu Mạn Nguyệt từ từ đáp: “Thiếp thân ăn cũng không phải là nhiều, mỗi bữa cơm chỉ ăn một chén, món ăn thì ăn một hai khay.”

“Vậy sao lại nói là biết ăn?”

Thấy Hoàng thượng hỏi nữa, trên mặt Liễu Mạn Nguyệt lộ ra một tia nghi ngờ: “Thiếp thân mỗi ngày đều phải ăn cơm, trừ cái này, thì không biết gì … nữa, cái này nếu không phải là sở trường. . . . . . vậy thì không có sở trường nữa rồi.”

Thấy lúc nàng nói lời này vẻ mặt rất thành thật, tiểu hoàng đế bên kia bị chẹn họng một cái, Tiểu Châu tử đứng ở bên cạnh hầu hạ nghe thấy cũng không nhịn được, từ trong miệng phát ra mấy tiếng cười nghẹn.

“Kia. . . . . . Kia. . . . . .” Tiểu hoàng đế tay giơ lên, chợt hướng Ngọc Điệm Thu đang tự khiêu vũ mà chỉ, “Trẫm nhìn thấy ngươi vóc người yểu điệu, vậy có biết khiêu vũ như nàng không?”

Liễu Mạn Nguyệt vội lắc đầu nói: “Thiếp thân ngu dốt, trong phòng lúc có thể ngồi thì không đứng, trái lại có thể đứng thì không ngồi, lười biếng, làm gì lại giỏi khiêu vũ như Ngọc tỷ tỷ vậy?”

Tiểu hoàng đế nghe lời này của nàng, trên mặt đầu tiên là méo một cái, nhưng ngay sau đó há hốc mồm, làm như muốn nói cái gì lại không có nói ra, qua một hồi lâu, liền gật đầu nói: “Cũng tốt, vậy lúc nhàn rỗi không có chuyện gì liền ở trong phòng mình ngủ nhiều một hồi đi.”

Liễu Mạn Nguyệt nhanh chóng phúc thân nói: “Thiếp thân tuân chỉ.” Nếu là nói mình biết cái gì, không chừng vị này liền để cho mình có bộ dáng như tỷ muội như Ngọc gia vậy, ở dưới mặt trời lớn biểu diễn thật lâu, mệt mỏi cũng không có thể dừng lại, chẳng phải là tự tìm tìm khổ sao?

Mình bây giờ không phải là ỷ vào nhan sắc sao? Dù sao bên cạnh cũng là nhan sắc tầm thường, không chú ý thì không chú ý, quay đầu lại chờ thăm dò tính tình Hoàng thượng này rồi hãy nói, dè dặt lúc này làm bia đỡ đạn cũng không tự biết lượng sức mình.

Bên này Hoàng thượng chưa từng gọi ngừng, ở đình bên cạnh hai tỷ muội vẫn phải ở dưới mặt trời sáng loáng thổi sáo, khiêu vũ. Ánh mắt của Liễu Mạn Nguyệt xoay tròn, tiếp theo liền ngước đầu phúc thân hỏi: “Hoàng thượng,vậy hiện nay thiếp thân trở về được chưa?”

Nếu là hắn đáp ứng, vậy thì trở về nghỉ ngơi lấy lại sức, lên kế hoạch lần tới tái chiến. Nếu như hắn bảo mình cùng hắn đi vào ngồi, vậy thì thuận theo thuyền, nhìn xem có thể nhân tiện cùng hắn nói chuyện hay không? Bất kể nhận được kết quả nào, so sánh với bây giờ ngu ngốc đứng ở chỗ này vẫn tốt hơn một chút, nếu hai kẻ kia có thể nghĩ tới biện pháp làm trò khiến hoàng đế chú ý, nếu mình không có tâm tư lấy lui làm tiến, thì cũng quá tệ rồi.

Hoàng thượng sửng sốt, nhìn những thứ thái giám quanh mình cúi thấp đầu mà trong lòng thì nhịn cười, lại xem một chút hai người bên ngoài đình kia, còn đang ra sức thổi và khiêu vũ a. Ngươi ở nơi này không ra sức lấy lòng còn chưa tính, làm sao lại muốn đi rồi? Bốn mỹ nhân này một người cũng không từng thị tẩm quá đâu, lúc này ai lại không muốn ở tại trước mặt Hoàng thượng lộ mặt nhiều hơn chút? Nàng ta nghĩ như thế nào mà đòi đi?

Tiểu hoàng đế chân mày nhăn, nhìn chằm chằm hai mắt Liễu Mạn Nguyệt, thấy nàng đang đứng ở trên nền đất mặt trời dưới, bỗng nhiên trong lòng một trận chợt hiểu ra, nhưng ngay sau đó liếc nhìn trong lương đình một cái, hết sức “Thể thiếp”  nói: “Xưa nay thời điểm không có việc gì cũng đã ngủ nhiều rồi, hiện tại trẫm ở chỗ này, tự nhiên là ‘ có việc ’ rồi, ngươi cứ đứng thẳng ở bên kia hầu hạ đi.”

Trong lòng Liễu Mạn Nguyệt mạnh mẽ giật mình, khóe mắt hơi nhướng nhướng nhìn lên trên, đàng hoàng phúc thân đáp: “Thiếp, tuân chỉ.” Liền không dám nói nữa.

Tiểu hoàng đế này, có vấn đề.

Lượn lờ đứng ở bên cạnh chòi nghỉ mát, Liễu Mạn Nguyệt đầu đội mặt trời chói chang, tai nghe tiếng ti trúc, cũng không từng hướng Ngọc Điệm Thu đang khiêu vũ nhìn thêm nửa mắt, trong lòng chậm rãi suy nghĩ.

Từ lúc hôm đầu gặp tiểu hoàng đế này một lần, nàng đã cảm thấy có cái gì không đúng. Gọi muội tử ngực phẳng thanh cao cởi quần áo tại chỗ, để cho người vừa nhìn đã biết là vũ đạo gia vóc dáng nóng bỏng đi nghiên cứu văn chương, còn hỏi người sử dụng nhạc khí phóng khoáng lạc quan là biết đá xúc cúc không. . . . . . Hơn nữa buổi tối ngày hôm trước, sau khi hỏi thăm mới biết được, lệnh cho bốn người mình đi qua thị tẩm  chính là ý tứ của Thái hậu, nhưng tiểu hoàng đế này lại lấy đầu sói ở nơi đó hù dọa bốn người mình. Cho tới bây giờ, hắn luôn cố ý hành hạ ba muội tử muốn đến gần hắn, đứng ở nền đất dưới mặt trời lớn mà phơi . . . . . .

Tám chín phần mười, tiểu tử này cố ý .

Một đôi mắt hoa đào khẽ híp lại, tâm tư tắt đèn chuyển cảnh: đứa nhỏ này đúng vào thời điểm chuyển đổi hai kỳ, bình thời thích vui đùa không thích học tập cũng có, hiện tại bốn người mình nói rõ là do Thái hậu cho người tìm ra khiến cho hoàng đế hồi tâm cố gắng tạo người để dùng, và đối với một hài tử trong thời kỳ phản nghịch, nếu như một khi biết được mẫu thân đại nhân có loại ý nghĩ này, thì sẽ làm cái gì để phản kháng?

—— Làm ngược lại.

Hơi ngẩng đầu một lần nữa, Liễu Mạn Nguyệt tìm một tư thế không… tiêu hao thể lực nhiều, tiếp tục an tâm đứng, đứa nhỏ này đang cùng Thái hậu giận dỗi đây mà, mình không nên hành động lung tung để trở thành cái thùng để hai người này trút giận. Nếu như tiểu hoàng đế quyết định chủ ý, kiên quyết không đụng đến bốn nữ nhân mà mẫu hậu hắn ban thưởng để quản thúc hắn mà nói…, mình cũng không thể đem tiểu hoàng đế này trực tiếp đụng ngã rồi đè lên. Cho dù nàng có ý nghĩ kia, cũng không có cái can đảm đó a. Trời mới biết sau khi xong hắn có nhận món nợ này không, hay là dưới cơn nóng giận dứt khoát đem mình đánh giết.

Giữ được núi xanh sợ gì không có củi đốt, Liễu Mạn Nguyệt cảm thấy thật may mắn là lúc trước mình không có ngây ngốc ở bên cạnh làm động tác, nếu không tiểu hoàng đế không chừng sẽ gặp mượn đề tài này để nói chuyện của mình, còn không biết hắn sẽ làm sao hành hạ mình đây.

Trời mặc dù không quá nóng, vẫn có gió mát thỉnh thoảng từ sơn cốc bên kia thổi qua, nhưng đứng trên nền đất dưới mặt trời rốt cuộc cũng phơi đến cả người choáng váng, trong lương đình có treo rèm, lại ở gần nước, tiểu hoàng đế giơ tay lên lấy miếng dưa và trái cây, vẻ mặt đắc ý liếc mắt nhìn hai người vừa thổi vừa nhảy ở phía ngoài đình.

Qua thật lâu, thì những tiểu thái giám bị rải ra xung quanh nghe tiếng sáo lúc này mới vội vã chạy trở lại, trên đầu mọi người còn đầy mồ hôi, rất sợ làm trễ nãi chuyện của Hoàng thượng.

“Bẩm báo vạn tuế gia. . . . . . ở miệng cống dưới hạ du thì không nghe thấy.”

“Hồi Hoàng thượng, hướng Bắc của vườn hoa sen cũng nghe không thấy.”

Đám tiểu thái giám xuôi tay đứng ở bên ngoài đình, hướng tiểu hoàng đế quy củ hồi bẩm, hoàng đế gật đầu, gác tay đứng lên: “Đi mệt mỏi rồi, bãi giá hồi cung.”

Dứt lời, cũng không thèm nhìn tới ba cô gái phía dưới đình, thản nhiên đứng dậy rời đi.

Đầu tiên là “Bộp” một tiếng, sau đó lại là “Phịch” một tiếng, Liễu Mạn Nguyệt đã phơi đến đầu choáng mắt hoa có chút mờ mịt ngẩng đầu lên, nhìn tỷ muội hai người Ngọc Điệm Thu khiêu vũ nhảy đến choáng váng đầu óc, đặt mông té ngồi trên mặt đất, cùng Ngọc Điệm Lương thổi đến mặt trắng hụt hơi, nàng cứng ngắc xoay người, nện bước chân bủn rủn, được Bạch Huyên, Bạch Tuyết hai người đỡ vịn bước từng bước hướng về Thanh viên đi tới.

Tiểu hoàng đế cũng quá hung tàn rồi. Tỷ hiện tại không dám chọc ngươi, trước khi thời kỳ phản nghịch qua đi, nhìn thấy người thì tìm đường vòng đi còn không được sao?

Tam nữ phảng phất như chạy nạn trở về chỗ ở của mình, Liễu Mạn Nguyệt lúc ở trong đình liền chỉ là lời nói dối cho xong, lúc này cũng đã biến thành thật rồi, liên tiếp ba ngày, nàng trừ rửa mặt tắm rửa đi dạo ra, hầu hết là ở trên giường nghỉ ngơi ba ngày.

Bên Nhạc Viên mất hết ba ngày cũng chưa từng được nghe nửa tiếng ti trúc vang ra, bên trong Hỉ Viên thì nghe Bạch Huyên hỏi thăm được tin tức, cũng nói là ba ngày đều không có nâng nỗi thắt lưng hay đá chân .

Nghe được tin tức này, trong bụng Liễu Mạn Nguyệt hơi thăng bằng chút ít. Nếu biết kết quả thế thì dù cố ý hay sơ ý cũng sẽ không xuất hiện sớm ở đó, tuy nói mình cách gần đó cũng có chút cơ hội ngồi nghĩ trước, nhưng bỗng nhiên bị đạn lạc đánh trúng, làm mình phải ngộ thương. Lần tới có chuyện này nữa, liền tựa như trước kia nhìn Hoàng thượng đá xúc cúc vậy, tìm nơi có thể nhìn chút náo nhiệt là tốt rồi, ở trong thời kỳ phản nghịch của tiểu hoàng đế chớ có đi sờ cái chân mày kia của hắn.

Ý nghĩ này quá đẹp rồi, nhưng ông trời thì không thích đẹp như thế.

Ở trong hoàng cung này, bầu trời không phải là có một chỗ.

Chỗ của Hoàng đế nơi đó là một góc trời, còn có Thái hậu xưa nay nghe báo cáo và quyết định sự việc, xem như đó là một góc trời nữa.

Bốn nàng nếu do Thái hậu lão nhân gia sai người đi tìm tới cho Hoàng thượng giải buồn, thì không thể nào giống Tiểu Hoàng thượng là đem bốn người nàng vứt xuống sau ót.

Trước kia là bởi vì mỗi ngày Thái hậu cần nghe một chút chính vụ triều chánh, nên không có thời gian rảnh, mấy ngày nay yên tĩnh bình an, mà Thái hậu từ xưa đến nay đều từ chỗ tiểu thái giám đi theo hoàng đế để nghe tin tức, biết Hoàng thượng ở buổi tối đầu tiên thả một con sói đem này bốn nàng dọa gần chết, rồi hai ngày sau lại hành hạ ba người té xỉu, cho nên cũng nhịn không được nữa.

Ba người hy sinh, mà còn bị hoàng đế thẳng mặt hành hạ, sợ là hắn nhất thời vẫn nhớ ở trong đầu, nếu gặp lại lần nữa sẽ cáu kỉnh hơn, nhưng không phải vẫn còn một người không có bị hành hạ sao?

Kết quả là, ngày thứ tư thủ lĩnh của nhóm, Giảm mỹ nhân ở Bình Viên liền bị Thái hậu triệu đi qua.

Được rồi, khi nhận được tin này, Ngọc Điệm Thu giận đến ở trong phòng đập vỡ ba chén trà, Ngọc Điệm Lương thì ở trong phòng xé hai cây quạt, Liễu Mạn Nguyệt thì ăn thêm nửa bát cơm —— ừ, có người đưa qua chịu chết thay, nàng vẫn nên xem cuộc vui xem cuộc vui thôi, lúc này nàng quyết không nhào tới, tránh lại bị một trận tội lây.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MacSongThien, lan trần, p3su96, thtrungkuti, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.