Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Kế hoạch dưỡng thành hôn quân - Noãn Hà

 
Có bài mới 17.06.2014, 18:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57271 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân - Noãn Hà - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12



Đợi thái giám lui ra rồi rời đi, Tiểu Châu tử ở bên ngoài mới mang theo mấy tiểu thái giám bưng chút ít điểm tâm và nước trái cây tới đây, xếp đặt thỏa đáng xong, nhìn một lần bên trong nhà thấy không có người khác, mới cười thấp giọng khuyên nhủ: “Hoàng thượng, bốn người kia nói như thế nào thì tất cả cũng thành mỹ nhân bị đóng cửa, đặt ở một bên cũng thật đáng tiếc . Nếu là sợ các nàng có gì không thỏa đáng. . . . . . Chúng ta có thể gọi người mang tới, để cho người của chúng ta tắm rửa kiểm tra các nàng thỏa đáng, không cho các nàng mang tất cả đồ vật xiêm y vào, không phải là được rồi sao?”



Mày kiếm nhăn lại, sắc mặt tiểu hoàng đế không tốt trừng mắt liếc hắn một cái, cười lạnh nói: “Nếu các nàng từ nhỏ đã ăn cái gì đó, cả người đều mang theo độc kiến huyết phong hầu* (gặp máu là chết) thì sao? Ngươi bảo Trẫm hạ miệng như thế nào? !”



Khuôn mặt Tiểu Châu tử nhăn nhó, khẽ thở dài một tiếng: “Ai, bốn Đại mỹ nhân trắng như tuyết, tuy nói là thám tử, nhưng cần gì nhét vào Cung mà chẳng quan tâm như vậy, cũng uổng công nuôi bốn oán phụ. . . . . .”



Nghe giọng điệu quái thanh quái khí của hắn, tiểu hoàng đế giận đến mức đá hắn một cước, cười mắng: “Chẳng lẽ ban đầu có người không thu thập sạch sẽ cho ngươi? (ý là tịnh thân làm thái giám ko kỹ) Suốt ngày lấp trong đầu đầy ý nghĩ gì hả? Nếu thích, Trẫm sẽ đem bốn. . . . . . mấy người đó thưởng cho ngươi hai ba người cũng không sao.”



Tiểu Châu Tử nghe thấy ý trong lời nói của Hoàng thượng thì dừng lại, chỉ cười nịnh nói: “Tiểu nhân dù muốn, nhưng đáng tiếc vô phúc tiêu thụ, bất quá nếu qua mấy năm nữa, Hoàng thượng cũng nên ban một người cho nô tài, cũng tốt khi tiểu nhân trở về nhà là có thể uống chén nước nóng, ăn được miệng cơm nóng, vớ rách cũng có người khâu vá sửa lại.”



Đuổi Tiểu Châu tử không ngừng dài dòng đi ra ngoài, Hoàng thượng nghỉ ngơi trong điện không muốn giữ tư thế nửa ngồi nửa nằm nữa. Hắn ngã trên chiếc giường rộng rãi, chợt nhớ tới tình cảnh ban ngày kia, thân thể mềm mại như vậy ôm vào trong ngực, một đôi mắt hoa đào mở thật to, trên mặt còn mang theo dòng nước mắt. . . . . .



“Thân thể nữ tử. . . . . . Chẳng lẽ đều mềm mại đến vậy. . . . . .”



Chợt giật mình, nghe rõ mình vừa mới đem lời kia nói ra miệng, gò má trên mặt thiếu niên đột ngột giống bị lửa đốt vậy, đỏ đến nỗi không có lời nào diễn tả nổi. Kéo tấm chăn trên giường kia trùm kín đầu, oán hận và âm thầm hối hận , vào ban ngày sao mình giống như trúng tà vậy? Rõ ràng nàng ta đã nhảy ra ngoài rồi, lại mạo hiểm không sợ nguy hiểm dám kéo nàng trở lại. . . . . . Rõ ràng chết mới là sạch sẽ nhất! Rõ ràng chết thì mới bớt lo nhất.



Quả nhiên, nữ tử dung mạo càng xinh đẹp, lại càng độc như thạch tín.



Trời nắng chang chang, ve sầu kêu liên miên.



Lúc này bản thân ở trong Hạc Lâm Viên thì có thể nhìn ra nơi này có rất nhiều chỗ đẹp để đi, cả vườn bao phủ một màu xanh biếc cả lá và cỏ, hơn nữa từ trong núi từ trận gió mát thổi qua, so sánh với trong kinh thành thì thoải mái hơn nhiều.



Trong tay Liễu Mạn Nguyệt đang cầm một quyển sách, nghiên người tựa vào trên gối lớn, chỉ xem một chút là hai mí mắt dính vào nhau —— … cái chi, hồ, giả, dã này cũng quá mức thâm ảo rồi, thâm ảo đến làm cho nàng rất muốn ngủ a. . . . . .



“Chủ tử, lúc này ban ngày tuy nóng chút ít, nhưng trong vườn khắp nơi là cây xanh, có cần thừa lúc này đến gần mép nước hóng mát không?” Thấy vẻ mặt Liễu Mạn Nguyệt buồn bã ỉu xìu bộ dạng, Bạch Huyên vội vàng cười hỏi.



Liễu Mạn Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, cầm quyển sách trong tay kia chuyển làm cây quạt mà quạt, môi khẽ nhếch: “Lười nhúc nhích, có thể nằm nhiều một chút thì nằm thêm một chút sao.” Dè đặt tiểu hoàng đế nhất thời hối hận, không gặp mình nói không chừng còn nhớ không nổi mình , cần gì phải đi để gặp, khiến hắn nhớ tới chuyện ngày đó mà hối hận chứ?



Hoặc là nói gặp phải thiếu niên nhị kỳ rất đáng sợ nha. Vạn nhất hắn trở mặt, gọi một tiếng đem mình đánh giết, chỉ sợ đến lúc đó hối hận cũng đã muộn.



Mình vào trong cung gần như là để làm nấm mốc, hiện giờ cần gì bởi vì ra ngoài đi loạn mà rước lấy phiền toái chứ?



Nếu sau này trong Các còn có chuyện gì đó bảo mình làm, nhưng thân phận đã bại lộ , rốt cuộc là nên chạy đi đem tin tức nói cho tiểu hoàng đế biết, hay là dứt khoát đè lại đi làm việc mà trong Các phân phó đây?



A, cả hai bên đều đang nắm giữ mạng của mình mà, tốt nhất là cứ thoải mái qua một ngày thì hay một ngày.



Vẻ mặt Bạch Huyên buồn bực, vài ngày trước tuy nói ra cửa cũng ít, nhưng trừ việc chủ tử vô duyên cớ bị liên luỵ, khiến Hoàng thượng phạt đứng ở trên mặt nền đất dưới trời nắng to, có đàng hoàng ở nhà mấy ngày ra, thì chủ tử nhà mình không phải là rất thích đi dạo trong vườn sao? Chẳng lẽ là hôm qua  nàng đi ra ngoài dạo nhiều quá, nên mệt mỏi?



Bên trong Thanh Viên, Liễu Mạn Nguyệt làm kẻ lười biếng, trong đình Lâm Tuyệt bên kia tiểu hoàng đế đang ngồi trong đình, trong tay cầm quyển sách, làm như đang xem, nhưng rất lâu ánh mắt cũng không có dời đi nửa phần.



Tiểu Châu tử một bên hầu hạ, đứng phía ngoài đình không dám thở gấp thở mạnh một tiếng. Chủ tử sáng sớm thức dậy, tính tình không được tốt, làm như ban đêm hôm qua chưa từng ngủ ngon vậy. Nhưng rõ ràng ngủ không ngon, vẻ mỏi mệt cũng hiện vài phần ra trên mặt, rồi lại càng muốn đi lên núi, dù khuyên cũng khuyên không được!



Nhưng người thì đến đây, nhưng cũng không làm chuyện gì cả, cũng không còn giống như lúc trước là đọc sách, đánh đàn, chỉ ngồi ở chỗ đó mang tấu chương làm ra vẻ xem. Cái chiêu này, ngay cả lúc trước ứng phó Thái hậu kiểm tra cũng chưa bao giờ dùng qua đâu, Hoàng thượng đây rốt cuộc là tại sao?



“Tiểu Châu tử, giờ nào rồi?”



Chợt nghe Hoàng thượng hỏi, Tiểu Châu tử nhanh chóng nhìn về phía đồng hồ cát bên cạnh, cười nói: “Hoàng thượng đầu giờ tị rồi, cần phải trở về nghỉ ngơi một chút?”



Hoàng đế nhẹ lắc đầu: “Còn sớm.” Dứt lời, liền đem tấu chương kia ném vào trong hộp, đứng dậy, chấp tay ở phía sau rồi đi đến ven đình, cúi đầu hướng ra phía ngoài nhìn.



Thấy Hoàng thượng đứng ở đó nơi, Tiểu Châu tử chỉ nghĩ là hắn muốn ngắm cảnh giải sầu, nhìn con ngươi phát sáng như nước, nhưng đợi ước chừng một nén hương thời gian rồi, vẫn chưa thấy nhúc nhích, trong lòng không khỏi có chút lo lắng: “Hoàng thượng, chỗ này cao, đứng đã lâu. . . . . . Cẩn thận gió thổi trúng khiến cả người không thoải mái.”



Nhưng Hoàng thượng nửa phần cũng chưa từng nhúc nhích, chỉ đứng ở đó khoản thời gian một nén hương, mới quay người lại , ngồi trở lại trên bồ đoàn bên cạnh, đem sổ con vừa ném vào hộp lấy ra, lại tiếp tục xem.



Đè ép kinh ngạc trong lòng, trong bụng Tiểu Châu tử quay vòng lên, nhíu lại chân mày, tinh tế suy tư chuyện lớn nhỏ hai ngày này. Hoàng thượng sao lại có hành động kỳ hoặc thế. . . . . . Làm như bắt đầu từ buổi sáng ngày hôm nay? A. . . . . . Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đây? Chẳng lẽ là đêm hôm qua xảy ra chuyện gì? Buổi tối hôm qua là Tiểu An Tử hầu hạ, đợi một chút trở về hỏi hỏi hắn, xem Hoàng thượng rốt cuộc bị làm sao, dù sao cũng phải đem tâm sự kia của Hoàng thượng khuyên nhủ xong. Nếu không suốt ngày ở trong cung đã đủ luống cuống mệt mỏi, bình thường mà bộ dáng như vậy nữa thì phải làm thế nào chứ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MacSongThien, Võ Lược Ảnh, julian0880, lan trần, p3su96, thtrungkuti, yuriashakira
     

Có bài mới 17.06.2014, 18:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57271 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân - Noãn Hà - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 13:

Sau khi Triệu Bính Huy rời khỏi đình, thì Tiểu Châu Tử đi tới châm thêm trà cho Hoàng thượng, cười nói: “Hoàng thượng, đây là trà mới được dâng lên, người nếm thử xem có hợp khẩu vị không?”

Nước kia vừa rót đầy, thì chợt thấy Hoàng thượng đứng lên, chỉ nghe nói: “Không cần, đi thôi.”

“Hoàng thượng, muốn đi chỗ nào?” Tiểu Châu Tử sững sờ, nhanh chóng để đồ uống trà ở trong tay xuống, rồi đi theo.

Hoàng thượng bước chân hơi ngừng: “Tùy ý… Đi một chút.”

Đi theo sau lưng Hoàng thượng, Tiểu Châu Tử vừa đi vừa âm thầm đánh giá bộ dáng của hoàng thượng, trên mặt là một mảnh bình tĩnh, bước chân từ từ, bộ dáng không giống ngày thường cố làm ra vẻ ngông nghênh, cũng không giống lắm bộ dáng bình thường khi đứng một chỗ, ngược lại càng thêm vẻ thong dong. Đáy lòng không khỏi buồn bực, đi một hồi, chợt thấy xuất hiện con đường đi thông tới mấy sân nhỏ ở phía nam… Trong lòng giật mình, vội vàng cúi đầu, không dám để người khác nhìn thấy trên mặt mình đang nhẫn nhịn không được sự vui vẻ.

Từ trong Nhạc viên vọng ra thanh âm đàn sáo, mặt khác ba khu vực trong nội viện không nghe được gì ngược lại giống như là đang im lặng, có thể đang ở trong đó múa bút vẩy mực, còn một chỗ thì đang cầm tơ lụa múa may. Chỉ có trong Thanh viên, Liễu Mạn Nguyệt ủ rũ cụp đầu ghé vào bên cửa sổ, trong tay vân vê cành hoa nhài chẳng biết là bẻ xuống từ lúc nào, ở trên ngón tay xoay tới xoay lui, vân vê đến khi cành hoa kia bị gãy một chút, mặc dù đôi mắt hoa đào nhìn chằm chằm vào cành hoa nhài, nhưng tâm tư lại sớm không biết đã bay đi đâu.

Bạch Huyên nhìn thấy thế, liền buông trái cây vừa rửa sạch ra, lập tức ra phòng, lôi kéo Bạch Tuyết buồn bực nói: “Sao hai ngày này chủ tử kỳ quái như không có tinh thần thế?”

Bạch Tuyết trong lòng cũng buồn bực, lại không tiện phỏng đoán, chỉ đành phải nói: “Chắc là… Tâm tình không được tốt?”

Bên kia Bạch Hương nghe xong, nháy nháy con mắt, nghiêng đầu nói: “Ôi, trời nóng như vậy, ngay cả mèo con chó con cũng bị mất tinh thần, huống chi là chủ tử?”

Hai nữ nhân kia nghe xong, đều nghẹn họng, sau nửa ngày cũng nói không ra lời, chỉ phải trở mình tròng mắt liếc quay người, tất cả cùng đi làm việc của mình. Cũng thế, chủ tử bớt lo thì hầu hạ tốt chút ít.

Chậm rãi đi đến phụ cận mấy chỗ sân nhỏ, bước chân Hoàng thượng chợt ngừng lại, trong lòng có chút do dự. Tới thì tới rồi, nhưng từ lúc bốn nữ nhân này vào cung, hắn còn chưa sủng hạnh qua, lúc này ba ba chạy tới ngược lại là không đúng! Nếu như đã có sủng hạnh, ngẫu nhiên tới ngồi một chút cũng không sao. Nhưng mà hiện nay ngược lại thì  không tiện rồi, nếu thật sự sai người đi gọi nàng ấy thì càng không ổn. Bên người nàng ấy có ba nha đầu, cũng nên mang theo một người đi ra, nếu chỉ gọi một mình nàng ấy ra bên ngoài, cho dù nàng ấy không nói, không chừng nha đầu của nàng nhất thời lanh mồm lanh miệng nói ra ngoài. Vẫn nên nghĩ biện pháp thoả đáng mới tốt.

Đang do dự một hồi, Tiểu Châu Tử vừa định có nên bước lên hỏi một câu hay không, nhìn xem Hoàng Thượng muốn đi chỗ nào để ngồi một chút? Thì nghe một tiếng cửa nhỏ của một viện mở ra, một mỹ nhân mang theo cung nữ lượn lờ đi ra, thấy Hoàng thượng đứng ở bên ngoài, trên mặt thẹn thùng bước mấy bước đi đến vén áo thi lễ: “Thiếp thân bái kiến Hoàng thượng…”

Sắc mặt Đại ngọc quý nhân thẹn thùng, trên người mặc váy sam trắng bạc, hiện ra những thứ tốt đẹp nổi bật trên người, cực kỳ dễ làm người khác chú ý, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, bên tai đeo hoa tai màu đỏ thả xuống, phụ trợ cho sắc mặt trắng nõn thẹn thùng hoàn toàn hiển thị ra. Búi tóc lỏng lẻo buôn thõng ở sau đầu, mang theo cảm giác hơi chút lười biếng, liền giống như mỹ nhân ngủ vừa mới tỉnh lại.

Tiểu Châu Tử có chút giương mắt, nhìn thấy bộ dáng lần này của nàng ta, trong lòng lại hít vào hơi lạnh, Wow, cái bộ dáng này mà trở mình, chính là vạn tuế gia không nguyện muốn, đáy lòng cũng không khỏi nổi lên nhớ nhung ah…

Chân của Hoàng Thượng hình như bị đóng đinh trên mặt đất, trên mặt cơ bản  không có nửa phần phản ứng thể hiện ra ngoài, lúc này nhìn thấy bộ dáng Ngọc Điệm Thu làm ra vẻ, trên mặt bắt đầu…đen.

Lúc ban đầu không nghĩ…, thì đã trực tiếp đi tới, đến đây rồi lại cảm thấy không ổn, định trở về trước rồi hãy nói, nào biết nữ nhân này dường như có lỗi tai báo, nhanh như vậy đã tới rồi? !

Trong đầu vừa mới hiện lên ý nghĩ này, lại chợt nghe cách đó không xa có tiếng cửa nhỏ mở ra, vừa ngẩng đầu, thì đã thấy Tiểu ngọc mỹ nhân lại đi ra.

Hai tỷ muội này bề ngoài có vài phần tương tự , nhưng lại không có diễn xuất giống nhau. Dáng người Ngọc Điệm Lương không có nóng bỏng như Ngọc Điệm Thu, cho nên không đem những chỗ cần so ra để khoe, chỉ mặc kiện váy sam cổ áo thấp, hai luồng tuyết trắng nhất thời bày ra, thấy Hoàng thượng hơi thở không nóng không lạnh thì phúc thân, cái thân thể kia khom xuống thật lâu, bắt đầu nói: “Cũng không biết Hoàng thượng đến, thiếp thân đã tới chậm.”

Khóe miệng Tiểu hoàng đế hơi giật giật hai cái, trong lòng âm thầm tính toán, chính mình chỉ đi đến thì thoáng một cái lập tức nhảy ra hai cái, ngược lại hắn muốn nhìn xem, đem bốn người gom góp lại rốt cuộc sẽ mất thời gian bao lâu.

Quả thật như Hoàng thượng sở liệu, không đầy một lát, ngay cả Giảm Lan xưa nay tự cho là thanh cao cũng đã tới, dưới chân như mang theo tiên khí, cũng không thấy bước chân kia nhanh hơn, nhưng thoáng cái đã bay tới trước mặt rồi. Trên mặt thanh thanh lãnh lãnh, nhưng ngoài miệng cũng không khách khí, người đến rồi, liền hành lễ, mở miệng nhân tiện nói: “Thiếp, bái kiến Hoàng thượng. Thiếp đang ở trong phòng sách đọc văn chương bút ký, Hoàng thượng có đồng ý đi đến chỗ của chỗ thiếp ngồi một chút không?”

Giảm Lan mấy ngày liên tiếp, buổi sáng mỗi ngày đều gọi cung nữ trong nội viện của mình đưa lên một quyển sách, hoặc thi từ, hoặc bút ký, hoặc văn vẻ, đủ loại khác nhau, nhưng phần lớn đều là học vấn. Những…thứ này xưa nay chính là có cầm lấy đi lừa gạt Đế sư cũng tốt, nếu như Hoàng thượng xưa nay chính xác không lên lớp học, lại cần giao chút ít bài học để ứng phó, nàng một phen làm như thế, ngược lại sự là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi rồi.

Hai tỷ muội Ngọc gia nghe xong sắc mặt liền biến hóa, sở trường của hai người các nàng không phải cái này, vì vậy những quyển sách Hoàng thượng đưa tới vốn chỉ hơi xem một chút liền bỏ qua một bên, không ngờ Giảm Lan lại đến sáp một tay như vậy

Nghĩ xong, Ngọc Điệm Thu liền đưa tay che miệng cười nói: “Hoàng thượng, mấy ngày nay thiếp thân cùng muội muội vừa biên một khúc mới, còn không được tốt, mong rằng Hoàng thượng sẽ chỉ điểm một hai…”

Ngọc Điệm Lương cũng cười yếu ớt gật đầu đáp: “Đúng là như thế, tỷ muội chúng ta xưa nay nhàn rỗi không thú vị, liền tự làm tiêu khiển lấy, hiện tại Hoàng thượng nên đến Nhạc viên ngồi mới tốt nhất.”

Hoàng đế hai mắt cụp xuống , mặc kệ ba nữ nhân đang tự quyết định này, trong lòng yên lặng tính toán thời gian, nhẩm tính mình đứng tại đây chỗ này khoản chừng một nén hương thời gian rồi, vậy mà Liễu Mạn Nguyệt lại không có đi ra? !

Ba nữ nhân này đang xum xoe, mà nữ nhân kia ngay cả mặt cũng đều không ló ra hay sao? Nàng ta rốt cuộc là đem trẫm đặt nơi nào? !

Trong lòng có chút tức giận, ngược lại muốn làm mặt lạnh hỏi một chút. Nhưng nhớ lại, hôm kia mới suýt nữa làm cho nàng ấy nhảy xuống vách núi, chắc là nàng ấy sợ?

Đang nghĩ ngợi, thì cuối cùng nghe cũng nghe được nhà kia có động tĩnh.

Liễu Mạn Nguyệt vốn đang ghé vào phía trước cửa sổ mà niết bông hoa giết thời gian, chợt nghe nói Hoàng thượng tới bên này rồi, thì không khỏi bị một trận kinh ngạc, sao tiểu hoàng đế kia lại chủ động chạy tới chỗ này? Chẳng lẽ là muốn gái rồi hả? Nên tùy ý tìm một người để ở trên giường nghiên cứu thảo luận triết lý nhân sinh sao?

Nghĩ thì nghĩ, thật ra có ít lời nói không thể nói ra ngoài, đành phải cho người chuyên nghe ngóng nhiều nhất là Bạch Huyên đi ra ngoài.

Không đầy một lát, nha đầu kia liền nhanh chóng trở về: “Chủ tử chủ tử! Ngài nên nhanh chút ít đi ra ngoài nghênh giá rồi! Bên kia, Đại ngọc mỹ nhân đã đi rồi!”

“Nghênh giá? Hoàng thượng chẳng lẽ là hướng Thanh viên chúng ta đến hay sao?” Bốn phía sân nhỏ vốn là liên tiếp nhau, không tới cửa ai, nên không biết Hoàng thượng muốn đi đâu, sao nha đầu này lại nói như vậy?

“Thế thì không phải… Nhưng, Hoàng thượng tới không chừng còn chưa có nghĩ ra sẽ đi đâu chỗ nào đó! Chủ tử, ta cũng không thể chậm trễ, lại để cho Hỉ viên đi trước chiếm chỗ thứ nhất!”

Vừa dứt lời rồi, lại có tiếng nói truyền vào —— tiểu ngọc mỹ nhân cũng đi ra ngoài rồi.

Liễu Mạn Nguyệt không hiểu ra sao, cũng không biết có nên đi ra ngoài nhảy vào nước đục lần này không. Phải biết rằng, tiểu hoàng đế kia lại có ý xấu gì, thì chính mình lúc này chỉ sợ so với nhảy núi còn phải mạo hiểm vạn phần đây!

Chỉ chốc lát sau liền nghe thấy Giảm Lan đều đi ra ngoài nghênh đón rồi, nếu mình còn ở bên trong mà không động đậy ngược lại là không đúng, lúc này mới sai Bạch Huyên các nàng thu thập xem, bước ra sân nhỏ, kiên trì đi tới.

“Thiếp, bái kiến Hoàng Thượng.”

Thấy Liễu Mạn Nguyệt cúi thấp đầu, thần sắc trên mặt hơi có chút cứng ngắc mà cười cười, tức giận trong lòng hơi nới lỏng, giương mắt nghiêng nghiêng nhìn về phía nàng: “Liễu mỹ nhân thật chững chạc.”

Liễu Mạn Nguyệt trong lòng sững sờ, chững chạc? Chẳng lẽ là hắn không thích mình tới chậm hay sao? Cũng phải, ba cái mỹ nhân khác đều sớm ba ba đi ra nghênh đón thánh giá rồi, chỉ có mình, cả buổi mới đi ra ——nếu là vạn nhất Hoàng thượng chỉ đi ngang qua đây thì sao? Nếu hắn sớm đi thì mình cũng không cần cử động đúng không?

Nhanh chóng cười nói: “Vừa mới ngủ dậy nên mơ hồ, nghe mấy cái thị nữ nói là Hoàng thượng tới, lúc này mới vội vàng chuẩn bị…, ngược lại sợ là thất lễ.” Một lúm đồng tiền ở bên má hiện ra, ngược lại làm cho tất cả bất mãn trong lòng cho dù có, cũng tan biến đi.

Ngọc Điệm Thu trong lòng thầm hận, mình vốn chính là người thứ nhất đến đây, hiện nay ngược lại, không ngờ bốn người toàn bộ ra đủ! Mà ở tại đây lại nhiều người, cho dù có muôn vàn kế sách cũng không thi triển ra được, nghe Liễu Mạn Nguyệt nói như thế, thì đưa tay che miệng khẽ cười nói: “Hẳn là Liễu muội muội lại tham ngủ hay sao?”

Nghe nàng ta nói mát như vậy Liễu Mạn Nguyệt cũng cười trả lời một câu: ” Tuổi tác của muội muội còn “nhỏ” mà, tất nhiên là tham ngủ một ít.”

Trên mặt Ngọc Điệm Thu hơi cứng lại, nói là nhỏ, nhưng tứ nữ đều cùng tuổi, chỉ hơn kém nhau ngày tháng thôi, nàng nói như vậy, ngược lại ra vẻ mình “già” rồi!

Nữ nhân sợ nhất là bị người ta nói “già”, có lẽ từ xưa cũng có, lời này vừa nói ra, làm cho hai người còn lại cũng có vẻ mặt khó coi, ai kêu trong bốn người thì Liễu Mạn Nguyệt là người nhỏ tháng nhất làm chi? Ngay cả Ngọc Điệm Lương, tuy nói là muội tử của Ngọc Điệm Thu, nhưng lại là song sinh cùng ngày, chỉ là sau khi sinh ra bộ dáng dáng người ngược lại có chút ít khác biệt, có thể là do song sinh không cùng trứng.

Nghe hai nữ tử ngươi tới ta đi, bên kia Ngọc Điệm Lương mặc dù muốn ngắt lời, giúp đỡ tỷ tỷ mình tìm về chút mặt mũi, rồi lại bởi vì ở trước mặt Hoàng thượng, sợ nói gì đó làm cho thánh thượng không vui, nên không có mở miệng.

Bên kia Giảm Lan thì giống như không nghe thấy, giọng nói trong trẻo lạnh lùng như trước: “Hoàng thượng, đứng ở đây đã nửa ngày có cần đi đến chỗ thiếp ngồi một chút không? Đến mai sáng sớm muốn đưa lên cho Hoàng thượng nhìn,  văn vẻ mới viết được một nửa, mà lại còn có phó tranh cũng vẽ lên một nửa, cảm giác, cảm thấy còn thiếu mấy thứ gì đó, lại nhất thời còn chưa chu toàn toàn bộ, mong rằng Hoàng thượng đi chỉ điểm một hai.”

Ngọc Điệm Lương nghe xong, thì nhanh chóng cười nói: “Đúng vậy a, Hoàng Thượng, cứ đứng đây mãi cũng quá mất mặt rồi, không bằng nghe thiếp thân đàn một khúc giải buồn cũng tốt.”

Tiểu hoàng đế nghe xong, cười lạnh một tiếng, ánh mắt chậm rãi đảo qua bốn người: “Chẳng qua Trẫm chỉ tùy hứng đi dạo một chút mà thôi, nếu muốn nghỉ, thì còn có bao nhiêu nơi tốt chứ? Chính là đi lên cao nhìn nơi xa cũng được, cần gì đi chỗ các ngươi ‘ngồi một chút’ ?” Dứt lời, liền phất tay áo, nhanh chóng rời đi.

Tứ nữ hai mặt nhìn nhau, rồi lại không dám sinh ra chút tức giận nào, chỉ phải ngay ngắn hướng phía trước phúc thân, đợi lúc ngẩn người lên, thì nhìn nhau cười hai tiếng, rồi từng người tự đi trở về.

Liễu Mạn Nguyệt chậm rãi đi tới, trong lòng kinh ngạc, “Lên cao nhìn xa nơi để đi…” Hẳn là… Hoàng thượng tìm đến mình hay sao? Nếu thật sự có chuyện gì tìm mình, sao không sai hạ nhân tới, còn tự mình đi một lần đến đây chứ? Có phải… Sợ gọi tới truyền lời sẽ bị nghe ngóng dò xét sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MacSongThien, Võ Lược Ảnh, lan trần, p3su96, thtrungkuti, yuriashakira
     
Có bài mới 17.06.2014, 18:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57271 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân - Noãn Hà - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 14

Sau khi suy nghĩ trước sau thật lâu, mới chắc rằng lời này quả thật nói để cho mình nghe. Suy cho cùng những lời này đều do nàng tự nghĩ, nhưng vẫn  rất mù mịt. Nếu sáng ngày mai mình tìm cách qua đó, nếu hôm nay tiểu hoàng đế kia chỉ tùy ý loạn đi tới thôi, dựa vào tính tình của hắn sợ là sẽ gây không ít phiền toái cho mình… Không bằng, buổi trưa ngày mai nghĩ biện pháp cũng được.

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Châu Tử hầu hạ Hoàng thượng mà trong lòng thấp thỏm không yên, chỉ cảm thấy Hoàng thượng giống như là có chút nôn nóng bất an, trong chốc lát cầm cái này, trong chốc lát cầm lại cái kia, còn thỉnh thoảng nhìn về hướng cầu treo bằng dây cáp bên kia.

“Phía dưới… Có người truyền tin lên không?” Ngẩng đầu nhìn coi tính theo thời gian của đồng hồ cát, Hoàng thượng chợt mở miệng hỏi.

“Không có…” Tiểu Châu Tử chịu đựng một bụng nghi hoặc, chính mình rõ ràng luôn hầu hạ phải trái bên cạnh Hoàng thượng, nếu có người đến, Hoàng thượng và mình cùng nhau có thể nhìn thấy mới đúng, vì sao lại hỏi như thế?

Trên mặt Hoàng thượng chìm xuống, đột nhiên nói: “Ngươi đi cầu treo bên kia chờ, nếu như có người đi lên thì nhanh chóng… cho lên đó là được.”

Tiểu Châu Tử lại sững sờ, trong lòng buồn bực, ngoài miệng lại cẩn thận hỏi: “Hoàng thượng, nếu như ngài muốn tìm ai tới nói chuyện, nô tài sẽ trực tiếp tìm người đi gọi là được? Nếu như là Triệu thống lĩnh thì?”

Hình như Hoàng thượng có chút không kiên nhẫn, đưa tay vung lên, Tiểu Châu Tử chỉ phải liên tục không ngừng lăn xuống cầu mà đi.

Thẳng đến giữa trưa, Hoàng thượng mới dưới sự thúc giục liên tục của Tiểu Châu Tử mới rời khỏi chỗ này, tự đi dùng bữa và không đề cập tới nữa.

Sau khi ăn trưa xong, nghiêng người tựa ở bên cửa sổ, nhìn Bạch Tuyết đang bới móc hầu hạ thiếu sót trong phòng, tim của Liễu Mạn Nguyệt cứ đi lòng vòng, chợt nhấc lên cái eo mảnh khảnh, che miệng ngáp một cái thật dài: “Ta mệt rồi, muốn ngủ một lát, các ngươi tự đi thôi.”

“Vâng.” Vị chủ tử này, mấy ngày nay một ngày cũng phải ngủ đến hai ba hồi, buổi tối ngủ, đó là chuyện đương nhiên, buổi chiều ngủ, đó là ngủ bổ, còn nhìn thấy nàng ấy xem được một nửa quyển sách thì mí mắt đã nặng và bắt đầu ngủ gật, khiến mọi người không biết nói cái gì mới tốt nữa.

Trong mấy ngày nay, bởi vì bốn nữ tử này một người cũng đều chưa được sủng hạnh, nên ở bên ngoài có không ít cung nhân biểu hiện lạnh nhạt, chỉ là ăn dùng, mặc ở còn không dám có chút cắt xén, nhưng mà dù sao làm việc cũng có chút ít khinh thường hơn ngày xưa. Nếu lúc trước quản nghiêm hơn, dù sao cũng có cái giá đỡ là tân sủng đang tranh nhau ngược lại còn dễ nói, có thể từ cái ngày Liễu Mạn Nguyệt suýt nữa nhảy xuống núi, sau khi trở về liền chẳng muốn nhúc nhích nữa, cho nên người bên trong Thanh viên khi không có chuyện làm thì đi bốn phía tìm bạn bè để nói chuyện, gặp được người hợp ý còn không nói nhiều một chút sao.

Chỉ có Bạch Tuyết kia, xưa nay tính tình nghiêm cẩn, tuy ít nói chuyện một chút, nhưng cũng là người cực kỳ nghiêm túc

Bạch Tuyết đang ở đằng kia dọn dẹp giường chiếu, Liễu Mạn Nguyệt chậm rãi đi từ trong phòng ra, đi vài bước, ra chính phòng, đến nhĩ phòng ở bên cạnh mà bọn nha hoàn trực đêm hay dùng đến, ở trong phòng vòng vo vài vòng, lúc trở ra thì Bạch Tuyết đã đem dọn dẹp ở trên giường xong.

Nghiêng người ngủ trên giường, trong đầu nhẩm tính mấy cái, xem chừng thời điểm chắc đến rồi, liền miễn cưỡng kêu một tiếng: “Bạch Tuyết, châm trà.”

Chỉ gọi thử mà thôi, đã nghe thấy bên kia không có động tĩnh, khóe miệng nàng nhếch lên, từ ổ chăn chui ra, rồi chậm rãi đứng dậy. Mặc dù nói lúc mình xuống núi không mang theo loại thuốc nào, nhưng những…thứ mê hồn hương đơn giản này vẫn có lấy chút ít.  Thời điểm khiến người ta ngủ mê mặc dù không lâu lắm, nhưng lại không cái tác dụng phụ gì, khi người ta tỉnh lại thì chỉ cảm thấy mình nằm mộng đẹp một hồi, ngủ không lâu.

Ra cửa, quét mắt nhìn trái phải một phen, nha đầu Bạch Hương kia lúc này đang ở trong phòng của mình, nha đầu kia là người thành thực, nếu là người khác không nói, nên làm cái gì thì đi làm cái đó, sớm một chút cũng không đi, muộn một chút cũng không quay trở lại. Bạch Huyên lúc này không có ở trong sân, xem chừng quả thật đã đi nơi khác chơi, trong nội viện còn có mấy thô sử, tiểu thái giám, lúc này cũng đều chạy mất không thấy bóng dáng.

Thẳng một đường đi tới, nhìn như là đang đi dạo, nhưng dưới chân cũng không chậm, tuy là đi vòng vo trái phải, nhưng rốt cuột cũng đi đến đầu vách núi.

“Có người nào lên núi rồi hả? !” Hoàng thượng vừa dùng xong thiện, ăn không ngon mấy. Lúc này nghe ám vệ báo lại, nói là thấy có người lên núi rồi, thì thoáng cái từ trên ghế đứng lên.

“Nhìn kỹ, thì chính là Liễu mỹ nhân của Thanh viên… Hoàng thượng, cần phải…” Trước kia bởi vì có lời đồn đãi bên trong vườn, nên bình thường căn bản không ai dám lên trên núi, hơn nữa cái cầu treo bằng dây cáp rắn chắc cuối cùng cũng không biết thế nào, người bình thường có ai dám đi qua chứ? Vì vậy Hoàng thượng cũng không thiết trí trạm gác ngầm ở đằng kia. Mấy ngày nay chợt gọi nhóm người cắt lượt nhìn chằm chằm vào cái chỗ kia, chẳng lẽ là nhìn ra có người có vẻ khả nghi đến nơi này sao? !

Hiện nay nhìn thấy quả nhiên có người lên rồi, nếu không phải Hoàng thượng đã phân phó trước, thì {ám vệ} lúc ấy đã muốn lên giết người diệt khẩu rồi.

Lời kia còn chưa từng nói xong, đã thấy Hoàng thượng quay người ra khỏi phòng mang theo Tiểu Châu Tử trông coi cổng, một đường đi ra cửa, lại để cho {ám vệ} kia buồn bực không thôi —— hẳn là Hoàng thượng muốn tự mình ra tay diệt khẩu hay sao?

Đỉnh núi gió mát phơ phất, ngược lại làm cho người ta thấy thoải mái khoan khoái một hồi, lại thổi bay những mệt nhọc toát ra mồ hôi lúc đi lên núi. Từng bước một lung la lung lay đi ở trên cầu treo, Liễu Mạn Nguyệt cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, tay cầm lấy xích sắt hai bên cầu, con mắt nửa phần cũng không dám nhìn xuống phía dưới.

Lần trước có thể đi qua khi đi về cũng đã không dễ dàng, lúc này lại đi thêm một hồi… Cảm thấy so sánh với lần trước có nhiều thêm vài phần nắm chắc, nhưng mà nói cho cùng lúc đi vẫn nơm nớp lo sợ.

Núi xa, nước gần, dõi mắt nhìn ra xa, sơn mạch thật sâu trải dài cực kỳ tương tự với cảnh vẽ trong tranh thuỷ mặc. Kiếp trước nàng có xem chút ít tranh thủy mặc, còn tưởng là do phái trừu tượng tưởng tượng ra thôi, cho đến khi ở kiếp này chính mắt thấy cảnh đẹp trong núi này, mới biết những họa sĩ kia cơ bản không có vẽ sai, sơn thủy thực sự, so với bức vẽ kia còn muốn mang theo vài phần tiên khí hơn.

Hiện nay chính mình nhìn thấy sơn thủy vào ban ngày, nếu nhìn vào thời điểm buổi sáng sương mù vẫn còn, thì còn không biết sẽ đẹp thành dạng gì đây…

Đang nghĩ ngợi, chợt nhớ tới chính mình lần này tới rốt cuộc là để làm cái gì, nhanh chóng quay người lại nhìn, trong lòng cũng buồn bực, chính mình hiện nay chạy tới, rốt cuộc tên Hoàng thượng kia có biết rõ hay không? Nếu như hắn chính xác có việc tìm mình, không chừng sẽ đi qua, nếu như mình hiểu lầm mà nói… vậy cái núi này chẳng phải là bò lên vô ích à? !

Cũng may còn phong cảnh có thể nhìn, nếu không mình vừa leo núi vừa phải qua cầu, cái vất vả này chẳng phải uổng phí rồi sao?

Đang nghĩ ngợi, thì chợt nhìn thấy rất xa bên kia, giống như là có người đến!

Đến cùng phải Hoàng thượng hay không? Cách khá xa chút ít nhìn không quá rõ ràng, nếu không phải…hay là trốn trước đi rồi nói sau.

Nghĩ xong, liền lại đi đến chỗ lần trước , lại trốn ở bên ngoài đình.

Hoàng thượng tiến vào trong đình, ngoại trừ đồ vật xưa nay đặt ở chỗ này ra, thì hoàn toàn rỗng tuếch.

Trong lòng trầm xuống, vừa nghĩ tới chẳng lẽ nàng ta lại nhảy núi đi chơi à? ! Liền tiến lên vài bước, đi đến nơi cuối cùng ngắm cảnh nhìn xuống…

“Lui xuống .”

Tiểu Châu Tử sững sờ, ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, lại nhìn một chút nước trên tay mình đang muốn đổ ra, chỉ phải buông xuống, nhẹ nhàng lui ra ngoài, đi qua cái cầu treo kia bằng dây cáp trở về bên kia núi.

“Phía dưới đó thoải mái lắm sao?”

Nghe thấy lời này của Hoàng Thượng, Liễu Mạn Nguyệt cười khan hai tiếng, ngước đầu lên, nửa ngã vào bên cạnh đình: “Cũng tốt, gió hơi lớn một chút.”

Hoàng thượng khóe miệng khẽ nhếch hai cái, trầm giọng nói: “Lên đây.”

Trong giọng nói ra hai chữ này ẩn chứa uy nghiêm, lại bởi vì thanh quản vẫn còn biến đổi, khi nghe ngược lại hơi có chút cảm giác vui vẻ, Liễu Mạn Nguyệt nhanh chóng đứng lên, đem bùn đất cỏ xanh ở trên người phủi xuống hai cái, vượt qua trở về bên trong đình.

Thấy nàng phủi qua trên người rồi mới tiến vào đình, mà trên lưng, trên mông, trên đầu, vẫn còn mấy cọng cỏ, hạt bụi, Hoàng Thượng không khỏi đưa tay hướng đến trên lưng đập xuống, tay vừa sờ nhẹ đến đầu vai nàng, đã thấy nàng cả kinh, rụt bả vai, lập tức, cặp mắt hoa đào mở lớn nhìn chính mình. Khiến trên mặt hắn không khỏi ửng đỏ, sau đó đưa tay ra phía sau lưng, quay người đi đến chỗ ngồi từ trước tới giờ, khoanh chân ngồi xuống.

“Trên người còn nhiều vết bẩn, chính mình lau chùi một chút.”

“… Dạ.”

Hơi phủi trên lưng, trên người, có thể là do nhìn không thấy, trên đầu còn dính chút ít cỏ cũng không phủi xuống. Hoàng Thượng chỉ vào mấy bồ đoàn bên cạnh làm cho nàng ngồi xuống, đưa mắt ở quét nhìn đầu tóc của nàng thêm vài lần, chịu đựng việc muốn đưa tay phủi xuống cho nàng, chỉ cố gắng khép lại mí mắt không nhìn về phía nàng ấy nữa.

Liễu Mạn Nguyệt ngồi xuống, trong lòng chậm rãi xoay chuyển, không biết Hoàng thượng kêu mình tới rốt cuộc là muốn nói chuyện gì, giương mắt nhìn hắn, đã thấy hắn chỉ rũ tròng mắt xuống nhìn sách trong tay, giống như là không có ý định để ý tới chính mình.

Hơi nghĩ nghĩ, trên mặt nhẹ mang theo ý cười, thấp giọng nói: “Không biết Hoàng thượng gọi thiếp thân tới là…”

Mí mắt Hoàng đế hơi nhảy, gọi nàng ấy tới đây là muốn làm cái gì? Chỉ là muốn nhìn thấy một cái, cũng chỉ là muốn nhìn một cái, lúc này chỉ gọi nàng ngồi ở trong đình, thì tâm tư đã thoải mái không ít, nhưng đến cùng có chuyện gì? Ngay cả hắn cũng đều chưa nghĩ kỹ.

“Cái này… Mấy ngày nay, trong các chỗ Các ngươi có người tới đưa tin không?”

Thấy hắn nói như vậy, Liễu Mạn Nguyệt chỉ cho là trong lòng của hắn lưu ý đến những chuyện trong Các, nên cũng không nghi ngờ gì, cười khẽ, nói: “Mấy người chúng ta đều mới vào cung thôi, lại không thụ qua thánh sủng, ở đâu mà có người tới đưa tin chứ?”

Nghe hai chữ “Thánh sủng” kia, cái tay của hoàng đế đang hướng về hộp để lấy tấu chương ra ngừng lại một lát, đợi nàng dứt lời, cuối cùng mới xuất ra một cái, tùy ý lật tới lật lui.

Trong đình gió nhẹ từ từ, chỉ thổi trúng rèm lụa mỏng bay phất phới, tựa như tiên cảnh. Trong đình một đôi nam nữ tĩnh tọa ở giữa, nam tử như ngọc, nữ tử như nước, nhìn qua giống như một đôi bích ngọc.

Chỉ ngồi như thế thôi, liền cảm thấy trong lòng rất bình tĩnh, tấu chương cầm ở trong tay, lúc này lại cũng có thể xem xong.

Liễu Mạn Nguyệt chỉ ngồi ở một bên, thấy Hoàng Thượng không hỏi nữa, lại chỉ nhìn cái tập tấu chương ở trên tay, cũng không nói không rằng hỏi thăm thêm, nàng chỉ ngồi ở chỗ đó nhìn dãy núi ngoài cửa sổ, có chút xuất thần.

Xem xong một xấp tấu chương, Hoàng đế khẽ ngẩng đầu hướng Liễu Mạn Nguyệt nhìn lại, hai gò má trắng hồng, đang nghiêng mặt nhìn dãy núi bên ngoài thất thần, lúc này nàng không còn cười giống như xưa nay, để lúm đồng tiền trên mặt ẩn đi, mắt hoa đào tĩnh lặng, lại hết lần này tới lần khác điềm tĩnh giống như đám mây ở bên cạnh, một mảnh yên bình mỹ lệ. Khiến người khác chỉ ngồi ở bên người nàng, thì tinh thần có thể an tĩnh, mà không cần nghĩ gì khác nữa.

Hình như có cảm giác  bị nhìn chằm chằm, ánh mắt Liễu Mạn Nguyệt quay lại, nhìn về phía Hoàng Thượng, lại nhìn thấy ánh mắt Hoàng Thượng cúi xuống thả tấu chương trong tay ra, chợt mở miệng hỏi: ” Vì sao ngày ấy không nói hai lời thì đã muốn nhảy xuống?”

Liễu Mạn Nguyệt hơi sững sờ, tùy ý một tia mỉa mai nhưng vui vẻ bò lên trên khóe miệng: “Bị người ta bắt được rồi, tất nhiên phải dùng cái chết đền đáp ân tình Các chủ bồi dưỡng, mới có thể được giải thoát, đứng vào hàng tiên ban, vĩnh viễn làm bạn bên người Các chủ.”

Dứt lời, lại nhìn về phía Hoàng đế, đã thấy hắn lẳng lặng nhìn chính mình, trong đôi mắt ưng thâm trầm như nước, lại vô cùng lãnh ý.

Lẳng lặng nhìn chằm chằm nàng trong chốc lát, Hoàng thượng khẽ chậm rãi lắc đầu: “Ngươi, đang nói láo.”

Liễu Mạn Nguyệt có chút sửng sốt, môi anh đào khẽ nhếch, sững sờ, ngẩn người nhìn chằm chằm vào Hoàng Thượng.

Hoàng đế có chút nhíu mày, chợt lại hỏi: “Chẳng lẽ, ngươi biết được dược hoàn mà xưa nay các ngươi ăn, rốt cuộc là vật gì?”

Lông mày Liễu Mạn Nguyệt nhíu lại, cảm thấy kinh ngạc, cái dược kia, khi mình ở trên chân núi biết được, dù có tìm người nói thẳng đó là thuốc áp chế để giảm bớt độc tố, cũng quyết định không có người tin tưởng. Trong Các đều không người tin tưởng chuyện này, sao tiểu hoàng đế này lại biết rõ thế?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MacSongThien, Võ Lược Ảnh, lan trần, myhnech, p3su96, thtrungkuti, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 25s.oct, Bohihahohe, Hoanghoa2910, huonghuong9630, Huongtra1939, Hạ Lạc Hy, Laylacita, linhhuong94, maile2013, phuthuy18, Phạm Huyền, Thanhluu, Tinalelovely, toilatoi-84 và 258 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.