Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân

 
Có bài mới 23.11.2014, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3132 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (44/46) - Điểm: 20
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

44.2


Bước ra khỏi cửa, tôi không còn chút sức lực muốn dựa vào tường, nhưng tôi biết tôi không thể, tôi nhanh chóng cất vé máy bay vào túi, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt che giấu sắc mặt nhợt nhạt của mình.

Sau đó chị Hạ kêu chúng tôi xuống lầu ăn cơm trưa.

Vừa đúng lúc Tô Tín đi ra khỏi phòng, nhìn thấy anh tôi ra vẻ bình thường cười cười, anh chặn tôi ở cửa phòng vệ sinh, anh nhìn tôi với đôi mắt đen lay láy, anh cau mày hỏi: “Lúc nãy ba nói gì với em?”

Tôi không né tránh ánh mắt của anh, nhìn thẳng anh cười nói: “Không có gì, chỉ dặn một người sắp làm con dâu chăm sóc thật tốt cho anh thôi.”

“Thật?” Anh nhất quyết không tha hỏi.

“Uh, thật, really~~” Giọng tôi rất cường điệu.

Lúc này chị Hạ lại tiếp tục gọi chúng tôi xuống ăn cơm, tôi đẩy tay anh ra, “Được rồi, ăn cơm thôi.”

Tô Tín bắt lấy tay tôi, ánh mắt sáng quắt nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi, “Chiếc nhẫn đâu?”

Trong lòng tôi trở nên hồi hộp, vội vàng cười ha hả nói: “Trong túi em, đi vệ sinh còn mang theo em sợ nó bị phai mờ.”

Tô Tín muốn nói gì nữa nhưng lúc đó ba Tô bước ra ngoài còn cố tình ho hai tiếng.

Tô Tín biết điều buông tay ra, bóng đen trên người đột nhiên biến mất. Lòng tôi chợt lạnh đi, cho tới nay tôi luôn tìm kiếm cảm giác an toàn cho mình, nhưng hôm nay tôi lại quyết định buông tha nó dũng cảm bước đi.

--- ------ ------ ------ ------ ---------

Thường nghe người ta nói, trưởng thành chỉ là chuyện trong nháy mắt. Đúng vậy, trong lúc Tô Tín kéo tôi xuống lầu, trong đầu tôi đã nghỉ như vậy.

--- ------ ------ ------ ------ ---

Ngày hôm sau lúc ăn điểm tâm, ba Tô đề nghị đưa cả nhà đi công viên dã ngoại, khi ông nói những lời này ông luôn nhìn tôi, tôi lập tức hiểu ý từ chối, “Cái này… Dì cả em đến nên em không muốn đi ra ngoài.”

Tô Tín lo lắng hỏi: “Có khó chịu lắm không?”

“Không.” Tôi lắc đầu, nhìn anh lo lắng mà mũi tôi chua xót nhưng chỉ có thể nuốt xuống tất cả khổ sở trong lòng, mỉm cười nói: “Ở nhà nghỉ ngơi lát thì không sao.”

Chị Hạ đưa cho tôi một ly sữa, thân thiết nói: “Uống nóng đi để thoải mái một chút.”

Tôi nhận lấy ly thủy tinh, uống một miếng cảm thấy sữa cũng bị đắng, rất khó uống.

--- ------ ------ ------ ------ -------

Tôi nhìn chiếc xe của ba Tô đi xa, nhanh chóng lấy vé máy bay ra và thu dọn đồ đạc, tính để lại một bức thư nhưng khi suy nghĩ kỹ thì chỉ kéo hành lý đi thôi.

Hai năm sau tôi nhất định khiến ba Tô tâm phục khẩu phục để Tô Tín quay về Trung Quốc với tôi.

Ngồi trên taxi ra sân bay mà nước mắt tôi tuôn rơi, tất cả ngụy trang của hai hôm nay đều thể hiện ra ngoài, tôi bụm mặt không ngừng an ủi chính mình. Chỉ có hai năm thôi, phải tin tưởng bản thân và tin tưởng cả Tô Tín.

Tài xế nhìn vào kính chiếu hậu thấy tôi khóc thì nói một đống tiếng Anh nhưng tôi chỉ nghe được một câu “what’s wrong”.

Tôi lau sạch nước mắt bước xuống xe, nói “bye bye” với tài xế rồi nhanh chóng đi vào sân bay, tôi sợ chỉ cần tôi chần chừ một giây nào thì tôi sẽ quay trở lại, không nỡ rờ xa nơi này…

Dù sao thì Tô Tín vẫn còn ở đây…

--- ------ ------ ------ ------ ----

Ngồi trong phòng chờ tôi quyết định tắt điện thoại, ngăn hết toàn bộ liên lạc với bên ngoài. Tôi nhìn cửa ra vào, hy vọng Tô Tín có thể đứng bên ngoài cánh cửa ấy nhưng cũng mong anh đừng đến.

Cái cảm xúc chết tiệt ấy quấn lấ tôi khiến hốc mắt tôi nóng lên. Tất cả nước mắt đều đã khóc hết trên xa taxi, bây giờ có muốn khóc cũng không kiếm ra nước mắt.

Đến thời gian, radio ở sân bay đã nhắc nhở mọi người, tôi nhanh chóng xách túi đi lên.

Đứng xếp hàng sau dòng người, tôi bất an hy vọng đội ngũ an ninh kiểm tra nhanh lên, tôi đã quyết định đi rồi nên không muốn có bất kỳ việc gì ngăn cản mình.

Rời đi có lẽ tôi sẽ hối hận, nhưng nếu ở lại thì tương lai tôi sẽ còn hối hận nhiều hơn.

Hình như ông trời cố tình không như mong muốn, chúng tôi bị cản lại, gần đây có dịch cúm lan tràn nên các hành khách đến sân bay đều phải qua các bước kiểm tra.

Tôi muốn bộc phát ra, có rất nhiều hành khách cũng oán trách, nói những ngôn ngữ tôi không hiểu, thế giới bên ngoài hò hét mà trong lòng tôi cũng đang hò hét theo.

Trong quá trình kiểm tra tôi vẫn luôn cúi đầu, chỉ sợ Tô Tín sẽ phát hiện ra tôi.

Tôi thuận lợi thông qua kiểm tra sức khỏe, cầm vé máy bay và hộ chiếu tới phần kiểm tra an ninh.

Nhân viên kiểm tra người nước ngoài nhìn tôi cười rạng rỡ, nói một câu: “Đi đường vui vẻ.”

Tôi nhanh chóng cười đáp lễ, trong giây phút đó tôi thấy một bóng dáng quen thuộc.

Tô Tín đang tìm tôi trong đám người, không cẩn thận đụng vào người khác, tôi chưa từng thấy ánh mắt tuyệt vọng và luống cuống này của anh bao giờ.

Lần đầu tiên tôi thấy anh bộc lộ hết cảm xúc của mình ra ngoài.

Trong nháy mắt đó, lòng tôi đau đớn vô cùng, chỉ muốn ngồi xổm xuống. Nước mắt như bờ đê bị vỡ, muốn ngừng cũng không ngừng được.

Tôi cố gắng bình tâm lại, nhìn kỹ anh thật lâu nhưng anh không thấy tôi, bóng dáng anh càng ngày càng xa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.11.2014, 20:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3132 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (44/46) - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

Chương kết (1)


Hai năm thì có ý nghĩa gì, cuộc sống có bao nhiêu lần hai năm, bây giờ tôi học năm hai đại học, trong hai năm này tôi phải học tập tốt để thi đậu nghiên cứu sinh và tìm một công việc tốt, lúc đó tôi có danh chính ngôn thuận nói với ba Tô Tín là tôi đã có thể đứng bên cạnh anh.

Cho nên lúc tôi ngồi trong ký túc sáu mở cuốn tiếng Anh cấp sáu ra thì Tân Hân nhanh chóng đập vào đầu tôi, buồn rầu nói: “Kỳ Nguyệt à, sao cậu lại mù quáng tự làm khổ bản thân mình như vậy chứ?”

Không phải tôi mù quáng tự làm khổ mình, mà là tự đặt tay lên ngực hỏi xem có người phụ nữ nào có thể thoải mái yên tâm đi theo người đàn ông ưu tú hơn mình cả nghìn vạn lần? Vốn dĩ cuộc sống này không phải là phim thần tượng, cho rằng mình như thế sẽ không có người yêu, dù có người yêu đi chăng nữa chẳng lẽ không có trắc trở gì sao?

Thế giới này cũng không phải là truyện cổ tích, truyện cổ tích chỉ là công chúa Bạch Tuyết ăn táo độc chết đi, cô bé Lọ Lem chịu đựng ngược đãi, mỹ nhân xinh đẹp ngủ say trăm năm nhưng cuối cùng vẫn có thể vượt qua và sống hạnh phúc với hoàng tử.

Dù sao thì cốt truyện vẫn là thế, sẽ không bao giờ thuận buồm xuôi gió cả. Phải có nhấp nhô lên xuống mới có thể đặt nền móng hạnh phúc về sau.

Cái tôi giác ngộ được lần này không phải ai cũng làm được.

Tân Hân nghe tôi tự thuật xong thì hơi kinh ngạc nhưng cũng còn lờ mờ, ngượng ngùng nói: “Kỳ Nguyệt, tớ cảm thấy cậu không còn là cậu nữa rồi.”

--- ------ ------ ------ ------ ------ -------

“Có phải cảm thấy tớ tỏa ra được ánh sáng thần thánh không?”

“Đúng vậy.” Tân Hân bình tĩnh nói: “Lúc nãy thì có nhưng khi cậu hỏi câu này thì cậu đã trở lại bình thường trong một đám người rồi.”

“…Aizz, nói tóm lại, tớ phải học tập thật giỏi.” Tôi tiếp tục quay đầu học từ vựng.

Tân Hân thở dài, “Cậu đừng như vậy, bản chất thật của cậu đã không còn, còn đâu cái người lười chỉ thích ngủ đây?”

Tôi tức giận nói: “Chết ở nơi xa rồi.”

Tân Hân chống cằm, “Tình huống của cậu cho chúng tớ biết một điều, có đôi khi công lực của ba chồng còn mạnh hơn cả mẹ chồng, ba của Tô Tín quả là phúc hắc khi có thể bắt được điểm yếu để trấn áp cậu.”

“Dù sau thì tất cả cha mẹ trên thế giới đều suy nghĩ vì con cái mình.”

Tân Hân vỗ vai tôi, “Mặc kệ là gì thì cũng hãy cố lên, gần đây có tin tức gì của Tô Tín không?”

Nghe cô ấy hỏi mà lòng tôi trầm xuống.

--- ------ ------ ------ ------ ------

Tô Tín thay đổi số di động, bất cứ cái gì có thể liên lạc với anh đều không được, tôi cảm giác như anh đã biến mất hẳn trong cuộc sống của tôi. Tôi không biết là anh đổi hay là ba anh đổi nữa.

Ngày đó khi bước xuống máy bay tôi mở điện thoại lên, trong lòng lập tức tê dại, màn hình hiện lên mười mấy cuộc gọi nhỡ. Tôi quyết đoán tắt điện thoại không nhìn nữa, đi thẳng về trường.

Còn ba ngày nữa là khai giảng, sinh viên trong trường rất ít, không khí tràn ngập sự yên ắng lắng đọng, tôi gọi điện cho mẹ nói ra hết mọi chuyện. Bà tức giận mắng: “Ghét con? Dựa vào đâu chứ, mẹ đây cũng ghét con ông ta! Kỳ Nguyệt, về đây đi xem mắt đi, dù sao các con cũng chưa có làm giấy chứng từ gì cả!”

Tôi nắm chặt điện thoại, thở dài một hơi, “Thôi, mẹ, là chính con chọn con đường này. Con không vì nhà anh ấy mà là vì chính mình.”

Cúp điện thoại, tôi muốn gọi tới số của những cuộc gọi nhở kia, chần chừ một lúc lâu mới nhấn nút gọi.

Lần thứ nhất, tắt máy.

Lần thứ hai, số điện thoại vừa gọi không tồn tại.

Lần thứ ba, giống như trên.

Lần thứ tư, không có lần thứ tư, tôi thừa nhận, thủ đoạn của ba Tô Tín quá sắc bén và triệt để, tôi không còn hy vọng gì có thể đấu với ông nữa.

Quay về ký túc xá, vén màn lên, ánh mặt trời đầu xuân chan hòa khắp phòng, lại một năm mới đã đến.

Nhưng cuộc sống dạt dào trong trường sắp tới đã không còn bóng dáng của Tô Tín.

Tôi nhìn ánh mặt trời lâu thật lâu, cảm giác đôi mắt mình chua xót đau đớn vô cùng.

--- ------ ------ ------ ------

Khí thế hừng hực đến ngày khai giảng, tôi đứng dưới sân bóng rổ treo băng rôn, nhưng với mãi cũng không tới. Trước kia còn có Cố Hành Chỉ thay tôi treo lên bởi dáng người cậu cao ráo, tay dài nữa nên treo lên rất thoải mái.

Trong lúc nghỉ đông Cố Hành Chỉ và Tiểu Úy đã hẹn hò với nhau. Do hội học sinh có quy định người trong hội không được yêu đương với nhau, vì Tiểu Úy nên Cố Hành Chỉ quyết định rút khỏi hội, hội trưởng cũng không tiếc gì và thế là cơ hội tôi gặp Cố Hành Chỉ cũng ít đi.

Tôi nhìn Tiểu Úy đang vui vẻ bận rộn treo băng rôn, đột nhiên nghĩ tới mình lúc trước, khi đó cũng có người ở bên cạnh bảo vệ như vậy.

Dĩ nhiên là sau này cô ấy cũng sẽ hiểu, yêu là chuyện của hai người, chỉ có một người bỏ ra thì vĩnh viễn sẽ không bao giờ được.

Cố gắng bảy tám lần cũng không được tôi bất lực nhảy từ trên ghế xuống. Lúc này có người cầm lấy băng rôn trong tay tôi, tôi sợ hãi ngước mắt lên nhìn, thì ra là cậu chàng lớp trưởng mắt kính, cậu ta cười cười nói, “Sư mẫu em giúp chị, nhìn chị lăn qua lăn lại ở đây cũng đã nửa ngày rồi.”

Nói xong thì leo lên ghế giúp tôi treo lên.

Tôi xấu hổ nói: “Cảm ơn em.”

Tôi đỡ cho cậu ta, cậu ta vừa treo vừa hỏi: “Thầy Tô đi làm công vệc khác sao?”

Cậu ta vừa dứt lời thì giọt nước trên mặt tôi rơi xuống không đoán trước, tôi nhẹ nhàng “uhm”

Cậu ta cứ thế nói tiếp: “Thật ra thì thầy Tô dạy rất hay, là một người đàn ông ưu tú.”

“uhm.” Tôi cũng không  biết nên nói cái gì, chỉ có thể vui vẻ đáp ứng.

“Sư mẫu hãy quý trọng thầy ấy thật tốt.”

Tôi vỗ lưng cậu ta, cười rộ lên, “Em không phải thích thầy ấy chứ, cố gắng theo đuổi đi, chị không ngại.”

Ánh mắt cậu lo nhìn theo băng rôn nhưng vẻ mặt rất bất đắc dĩ, “Sư mẫu, chị đừng nói giỡn, định hướng tình dục của em rất bình thường, em chỉ hâm mộ thầy Tô thôi, học kỳ này đổi thấy mới không bằng một góc của thầy Tô.”

“Uhm, dù sao thì các em cũng phải học tập thật tốt. Thầy của em đang ở nước ngoài đào tạo chuyên sâu, thầy ấy…hiện giờ rất tốt, có công việc tốt…và cuộc sống càng tốt.” Cổ họng tôi khô khốc, trong miệng như đang niếm nước đắng.

“Vậy là tốt rồi.” Cậu treo xong phủi phủi tay, “Đàn ông mà, phát triển là quan trọng nhất, nếu là em, em cũng sẽ không chui đầu đi dạy học trong trường, huống chi thầy Tô lại là người có tài hoa và tiền đồ cao như thế.”

Lời của cậu như đang nói cho tôi nghe, tôi chỉ biết tiếp lời, “Đúng vậy.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.11.2014, 20:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3132 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (kết 1) - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

Chương kết (2)


Một ngày nọ tâm huyết sôi trào muốn lên mạng nên bỏ hết tài liệu trong tay xuống, ông xã HP yêu quý vắng tôi đã lâu nên đã dính một tầng bụi mỏng, N ngày không lên mạng trong ký túc xá rồi.

Đột nhiên tôi cảm thấy hơi hoảng, ý chí đúng là một sức mạnh đáng sợ.

Tôi thấy biểu tượng của hội trưởng đang sáng.

Tôi: Online?

NC hội trưởng: Có chuyện gì?

Tôi: Trước kia tôi có nhờ thầy Tô đưa cho anh bản thảo, anh còn giữ không?

NC hội trưởng: Thầy ấy không phải là người đàn ông của cô sao, cô trực tiếp nói với thầy ấy là được rồi.

Tôi: …… Cả hai chúng tôi xóa hết rồi.

NC hội trưởng: Ừ, tôi đi tìm lại, cô chờ chút.

Một lát sau, hội trưởng gửi bản thảo cho tôi. Tôi nhấn chấp nhận.

Nhanh chóng mở bản thảo ra, nhìn từng dòng một.

Đa số đều là thông tin nhàm chán về công việc và cuộc sống. Tôi nhìn câu hỏi cũng có thể đoán ra được đáp án phía dưới. Trong lòng tôi cảm thấy vui mừng, thì ra tôi hiểu rõ anh như vậy.

Tầm mắt đột nhiên chú ý tới mấy dòng cuối.

[người phỏng vấn] Kỳ Nguyệt: Cuối cùng, xin hỏi thầy Tô có người trong lòng chưa?

Tô Tín: Uhm, cũng có.

[người phỏng vấn] Kỳ Nguyệt: Thật sao? Có thể tiết lộ ra không?

Tô Tín: Không thể, chỉ có thể nói, tôi đang đợi cô ấy.

Tôi đang đợi cô ấy, tôi đang đợi cô ấy, tôi đang đợi cô ấy…

Tôi lặp đi lặp lại trong lòng bốn chữ này, lúc đó Tô Tín đang đợi tôi phát hiện ra anh thích tôi, đang đợi tôi cũng thích anh, đang đợi anh có thể chuyển từ đơn phương thành song phương, anh luôn chờ…

Chờ tôi từ từ đến gần bên anh.

Cuối cùng, tôi gục trên bàn khóc không thành tiếng, nước mắt chảy lên bàn phím làm hư luôn cái mạch mẹ (motherboard), đi đến chỗ sửa chữa thì nhân viên khuyên tôi, tiền để sửa thì nên mua cái mới luôn, thế là ông xã HP yêu quý đã hỏng.

Không biết có phải có gì đó minh mẫn chỉ dẫn tôi không mà tôi không ham vui đùa nữa, mỗi ngày đều chui vào thư viện học hành.

Thời gian rãnh rỗi đều lao vào các báo cáo và từ vựng thì tôi sẽ không nghĩ lung tung.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ---

Nếu Tô Tín đang đợi tôi, vậy thì hiện tại có cái gì khiến tôi không dám đến gần anh chứ?

Hai năm, chỉ là hai năm mà thôi.

Coi như sinh mạng có bị rút đi trong hai năm ấy thì xem như tôi chưa từng đi qua hai năm đó mà đi đến hai năm sau.

--- ------ ------ ------ ------ ------ --------

Nghỉ hè năm hai đại học tôi rút khỏi hội học sinh, hủy tất cả các đoàn đội, tập trung toàn lực học tập cho năm ba.

Ngày rút khỏi hội, một mình tôi đi đến phòng làm việc tìm hội trưởng. Dường như anh ta biết tôi sẽ rút nên nhanh chóng đồng ý, trước khi đi anh ta gọi tôi lại, nhìn tôi sâu sắc, “Kỳ Nguyệt, hai năm làm việc với cô, biểu hiện của cô không tệ. Tôi còn nhớ khi phỏng cấn cô vào năm nhất, trả lời vấn đề rất sắc bén, tôi nhanh chóng ghi nhớ cô. Bây giờ cô muốn đi, vị trí hội phó này sẽ giao cho Tiểu Úy.”

Tôi nhỏ giọng nói: “Tôi còn tưởng rằng anh gọi tôi lại nói điều gì thắm thiết, bây giờ cô đi thì tôi giao chức hội phó cho người khác, khi nào cô muốn quay về thì sẽ giao lại cho cô.”

Hội trưởng bật cười lên, “Cô đừng có nằm mơ, hội trưởng tôi đây không phải là người như thế. Nhưng mà, chắc tôi sắp xếp như vậy là điều cô muốn thấy nhất rồi.”

“Uhm, cảm ơn hội trưởng.”

Hội trưởng nói tiếp: “Lúc tại nhiệm tôi gây thù quá nhiều, bây giờ chỉ muốn lập tức tốt nghiệp tìm việc làm, muốn làm chuyện tốt là nghiêm chỉnh làm người.”

“Uh, tôi cũng vậy.” Tôi gật đầu, “Cùng nhau cố gắng thôi.”

Lúc xoay người đi tới cửa phòng thì hội trưởng hét to một câu ở phía sau: “Đừng làm mình mệt mỏi quá, thỉnh thoảng cũng nên nghỉ ngơi một chút.”

Tôi dừng bước nhưng không quay đầu lại, bởi vì một câu anh ta nói mà nước mắt tôi chực trào. Chỉ gật đầu rồi bước nhanh ra cửa.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ----

Kết thúc năm hai đại học lấy được học bổng toàn phần. Tháng tám có kiểm tra, thuận lợi vượt qua cuộc thi tiếng Anh cấp sau, tháng chín có hai môn thi cũng thong thả đối phó.

Cuộc sống đại học của Tân Hân và Lâm Tĩnh vẫn muôn màu muôn vẻ như cũ, ngẫu nhiên Tân Hân hay trêu tức tôi, nói tôi và Thất Trưởng trừ khác nhau về ngoại hình ra thì mọi thứ đều giống nhau.

Tôi ung dung trả lời lại: “Nào dám so với các cậu, một bên là chạy về đỉnh Quang Minh sáng chói, một bên là chạy về phía mười tám tầng địa ngục.”

Cô ấy lập tức nói: “Cậu chính là người chạy về mười tám tầng địa ngục ấy.”

Tôi không trả lời lại nhưng cũng không thể không thừa nhận, dường như tôi đang chạy đến địa ngục, một cô gái làm biếng hai mươi mấy năm đột nhiên hăm hở học tập và tương tư hành hạ.

Tôi cũng không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ -------

Mẹ tôi có tới trường thăm tôi vài lần, lúc tôi đi đón bà, thấy bà đau lòng không chịu nổi, bà nói lúc tôi đi đến bên bà, trông tôi giống như tiên nữ lướt đi nhẹ bổng.

Tôi trêu ghẹo, “Không phải rất tốt sao, lúc ẩn lúc hiện lại thon thả nữa.”

Bà nói: “Mẹ không nỡ. Ở nhà không thấy con không biết mỗi ngày con ăn uống có đầy đủ không.”

“Con thấy bây giờ con ăn cơm còn đúng giờ hơn lúc khi còn liều mạng chơi game.”

Mẹ cầm tay tôi, “Không chịu nổi nữa thì đừng gắng gượng. Mỗi lần thấy con như vậy mẹ rất đau lòng, nếu để ba con thấy con như bây giờ chắc ngày nào ông ấy cũng khóc mất.”

Tôi gật gật đầu, “Con biết, cho nên mới không để cho ba thấy. Mẹ, tạm thời bây giờ con không thể làm con dâu tốt để mẹ tăng thể diện nhưng con sẽ cố gắng cho mẹ điều ấy.”

Mẹ chỉ vào đầu tôi, “Con gái ngốc.”

Sau đó bà hỏi: “Thằng nhóc Tô Tín sao rồi.”

Tôi lắc đầu, sau khi trở về tôi vẫn cố chấp giữ lại tất cả phương thức liên lạc, số di động hay email gì cũng thay đổi, nhưng chưa bao giờ thấy anh liên lạc. Tôi muốn chủ động liên lạc với anh nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Hiện giờ ngoại trừ việc học ra, cái duy nhất tôi có thể làm chính là chờ đợi và tin tưởng.

Chờ anh trở về, tin tưởng anh sẽ về.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ami2007, AnĐiệp, Hatdekute1405, Huynh_Tram, Ký ức lãng quên, Linh Anh, May May, mozit, Nguyet97, sujuno1, Thiên yết nhi, YÊN NGUYEN THI và 444 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.