Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân

 
Có bài mới 18.11.2014, 23:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3118 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (42/46) - Điểm: 20
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

42.2


Tôi nằm trên giường chợp mắt một lúc, tới trưa Tô Tín mới gọi tôi xuống lầu ăn cơm. Bốn người ngồi vây quanh cái bàn, hôm nay đích thân chị Hạ xuống bếp nấu bữa cơm gia đình.

Ba Tô Tín gắp một viên thịt cho vào miệng, chị Hạ nhìn anh đầy mong đợi, anh trầm giọng nói: “Mặn.”

Chị Hạ đặt mạnh chiếc đũa xuống, “Tô Triết ông đi chết đi, khó có dịp một năm đến đây một lần mà cũng không cho được một câu nói lấy lòng!”

Phụt…làm sinh viên khoa khoa học xã hội rất yêu thích văn học cổ điển thế mà tôi lại mất bình tĩnh, thì ra ba của Tô Tín tên là Tô Triết.

Tô Tín vỗ vỗ lưng tôi, nói nhỏ: “Triết học triết.”

Tôi gật gật đầu.

Ba Tô húp chút canh rồi đưa đôi mắt phượng nhìn tôi, “Đây là Kỳ Nguyệt?”

Ông hỏi rất lạnh lùng thế mà lòng dạ lang sói trong tôi lại sôi trào, ôi mẹ ơi, ba Tô Tín thật mê người, chắc là khí chất của nhiều năm bị cấm dục.

Ngừng lại ngừng lại, YY như vật rất là bất kính.

Tôi vội vàng gắp miếng thịt kho thơm ngào ngạt vào trong chén ông, vô cùng thục nữ dịu dàng trả lời: “Dạ, con là Kỳ Nguyệt.”

Ánh mắt ba Tô nhìn tôi đầy phức tạp, gật đầu rồi tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Bữa cơm này tôi ăn vô cùng đau đớn, ông cụ đã bắt đầu rồi…

--- ------ ---------

Cơm nước xong, Tô Tín dẫn tôi ra ngoài đi dạo, đúng lúc gặp ba anh lái chiếc xe mui trần chạy ngang qua, ông dừng trước mặt chúng tôi, nhìn tôi rồi nói với Tô Tín gì đó mà tôi nghe không hiểu, không học tiếng Anh cho tốt đúng là một chuyện bi kịch.

Cuối cùng ba Tô nói một câu tiếng Trung: “Cherry biết con quay về, hôm qua có ghé nhà một chút.”

Cherry? Cái tên nữ tính vang lên cảnh báo trong lòng tôi. Đột nhiên tôi cảm thấy hình như ba Tô nói tiếng Trung là để cho tôi nghe.

Tô Tín ậm ừ đáp lại, ba Tô cũng không nói nữa chỉ nhìn tôi thật thâm sâu rồi lái xe đi.

Ánh mắt của ông làm tôi thấy ngột ngạt, Tô Tín sờ sờ đầu tôi rồi ôm một trái bóng, “Đi thôi, dẫn em đi tới trường trung học chơi.”

Tôi nhìn bộ dạng Tô Tín ôm trái bóng đáng yêu không chịu được, giống như đứa trẻ năm nào vẫn chưa lớn lên. Nhìn anh mà tâm lý chán ghét cô gái nào đó đã trở thành hư vô.

--- ------ ------ ------ ---

Có thể là do số lượng học sinh ít nên trường trung học ở Mỹ khá nhỏ, diện tích hoàn toàn không thể so sánh với trường cấp hai của tôi. Nhỏ nhưng có vỏ có lẽ chính là phương pháp giáo dục xuất sắc ở Mỹ.

Trên sân thể dục đã có một ít tuyết, sân cỏ dưới ánh nắng mặt trời trở nên sáng chói, Tô Tín đang dẫn banh ở trong sân, bọn trẻ đang giành bóng với anh, anh cười rất vui vẻ, tôi cầm điện thoại chạy theo anh để chụp hình cho anh.

Tôi tính chụp tư thế anh sút cầu môn thế nhưng đám quỷ nhỏ lại đang dây dưa với anh, tôi làm mặt quỷ dọa bọn trẻ, ai dè bọn trẻ làm mặt quỷ lại còn gớm hơn cả tôi.

Tôi: ==|||

Tô Tín kiên nhẫn nói tiếng Anh đuổi khéo bọn trẻ đi thì bọn trẻ mới chịu đi tới chỗ khác chơi.

Tôi dùng mũi chân đẩy đẩy trái banh, ngửa mặt nhìn anh, “Kaka, Torres, Messi, Ronaldo thân mến, có thể tạo kiểu để người hâm mộ chụp được không?”

Tô Tín thở hổn hển, cười đồng ý, “OK!”

Tôi vội vàng nhảy tới hai bước, giơ điện thoại lên chuẩn bị ghi lại thời khắc lịch sử này.

Anh để trái banh vào vị trí, lui về sau mấy bước chuẩn bị tư thế tốt, chạy thật nhanh rồi giơ một chân lên đá, trái banh nhanh chóng lao về phía lưới.

Tôi lập tức vỗ tay hoan hô.

Kết quả trái banh lại bị lệch hướng, đập vào cột ngang bay qua hướng khác.

Cách đó không xa có một cô gái cao cao gầy gầy đang đứng đó, tâm trạng tôi căng thẳng khi thấy trái banh bay về phía đó, không ngờ cô ta lại bắt được quả banh đó.

Nhìn nhìn chúng tôi, ném trái banh lại rồi đi tới đây.

Đôi mày Tô Tín nhăn lại rồi chậm rãi nói: “Kỳ Nguyệt, người đang đi tới chúng ta là người tên Cherry hôm nay ba anh nhắc đến.”

“Hả?”

“Bạn gái cũ của anh.”

“A!” Tôi khiếp sợ nhưng bình tĩnh lại rất nhanh, “À…”

Tô Tín giải thích rất tự nhiên, “Uhm, cũng là người Trung Quốc.”

Dù sao người bây giờ Tô Tín thích là tôi, quản con mẹ gì tới bạn gái cũ.

Mỹ nữ chân dài đi tới, trong lòng tôi cảm thấy dũng cảm hơn bất cứ lúc nào, giống như là đã quyết định đứng bên cạnh Tô Tín thì tôi phải có dũng khí tiếp nhận quá khứ trước kia của anh.

Cô ta đến gần, dường như trong mắt chỉ có Tô Tín, giơ tay chào hỏi anh: “Hi, Xin.”

Tín?? Ngay cả tôi cũng chưa xưng hô một cách buồn nôn như vậy.

Tôi đi lên phía trước, thái độ vui vẻ “Hi” Cherry, nếu chiều cao không đủ để ngăn tầm mắt cô ta nhìn Tô Tín thì tôi phải dùng tới ngôn ngữ thôi.

Tôi đưa tay, mỉm cười đứng đắn nói: “Chắc cô đây là bạn gái trước kia của Tô Tín, xin chào, tôi tên Kỳ Nguyệt là vị hôn thê của anh ấy.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng Châu về bài viết trên: Dana Nguyen, Hana86, Hongkute96, Ly Na Tran, Phamthanhhuong, Sunny2304, Ukizuki, futhuybilangquen, hanayuki001, linh2810, piggy lovly, red_chiki07
     

Có bài mới 19.11.2014, 22:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3118 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (42/46) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43:

Lúc này chúng tôi ngồi trong một nhà ăn kế bên trường, một người đàn ông đang kéo đàn violin, tiếng đàn tao nhã như tiếng tơ lụa lướt qua không khí, êm dịu mà tinh tế.

Mà trong lòng tôi hiện tại đang vô cùng lo âu, bởi vì Tô Tín và cái người tên Cherry đang nói chuyện với nhau rất vui vẻ mà còn nói bằng tiếng Anh nữa chứ. Tôi hoàn toàn không có đất để chen miệng vào, chỉ ngẩn người nhìn phần bọt phía trên ly cafe Moka.

Người ta thì áo khoác thời trang, đôi giày nhỏ xinh, mái tóc xoăn nhẹ và gương mặt nhu mì, còn tôi thì áo lông phùng phình, mang đôi giày thể thao chơi đá bóng, cái đầu ngốc nghếch, gương mặt thì khỏi phải bàn.

Đương nhiên là tôi sẽ không tự ti vì những cái đó, không quan tâm hoa mậu đo8n có bao nhiêu người ngắm nhìn nhưng cho dù tôi có là hoa dại đi nữa, thì trong đám hoa dại tôi cũng là cây hoa dại đẹp nhất.

Mặc dù trên mặt tôi rất là bình tĩnh nhưng tận đáy lòng lại muốn hét lên với cô Cherry kia, “Cô không phải người Trung Quốc sao? Không thể nói tiếng Trung Quốc sao!”

Dường như là Tô Tín thấy vẻ mặt tôi không được vui, anh tiến tới bên tai tôi nói: “Đói bụng chưa? Muốn ăn gì không?”

Tôi xì một tiếng rồi đặt cái muỗng xuống, cười lên, “Không có đói, hai người cứ tiếp tục tán gẫu đi, tôi không quấy rầy.”

Cherry nhìn tôi nở nụ cười, “Kỳ Nguyệt, muốn ăn gì thì gọi đi, khách sáo sao?”

Cô ta hỏi như vậy làm tôi có cảm giác, tôi biến thành diễn viên quần chúng còn cô ta mới nữ chính trong bộ phim.

Tôi không quan tâm cô ta nữa mắc công lại bực, tôi chỉ cười tít mắt rồi lườm Tô Tín, “Chúng ta cùng ăn đi, tôi xem chồng tôi ăn cái gì thì tôi ăn cái đó.”

Thật tế thì là tôi muốn đánh dấu chủ quyền, không học giỏi Trung văn mà còn bày đặt biểu đạt? Tôi kông nói thì tới khi nào mới tới phiên cô nói chứ?

Nhưng cũng phải cho Tô Tín chút mặt mũi, dù sao cũng là bạn gái cũ.

Tôi kéo kéo tay Tô Tín bắt đầu làm nũng, “Chồng à anh muốn ăn cái gì?”

Tên nhóc Tô Tín dường như sắp không nhịn nổi muốn cười nên nắm tay lại đặt lên môi khụ một tiếng rồi nói: “Giờ anh cũng không đói.”

Tôi tiếp tục lay lay tay anh, “Vậy người ta cũng không ăn đâu~~”

Sắc mặt Cherry trầm xuống nhưng khôi phục lại bình thường rất nhanh, nhấp miếng cafe, nói: “Kỳ Nguyệt, cô có thể gọi tôi bằng tên tiếng Trung, tên tôi là Nghi Tĩnh.”



Tôi lẩm bẩm trong lòng, Nghi Tĩnh thì cô nên tĩnh đi, tôi thấy cô động nhiều quá.

--- ------ ------ --------

Do khó chịu nên tôi không muốn ăn, chúng tôi đi ra ngoài, Nghi Tĩnh gì đó thì đi lấy xe, tôi và Tô Tín đứng đợi cô ta, Tô Tín thấy sắc mặt tôi không tốt thì đi tới nắm tay tôi, tôi lập tức hất ra, nhảy về sau vài bước giống như bị rắn cắn rồi đứng lại, mỉm cười nhìn anh, “Bạn nhỏ Nobita, không nhìn ra lúc trước bạn có một người bạn gái hoàn mỹ như tiểu Nghi Tĩnh nha.”

Tô Tín nghe tôi nói xong…không lên tiếng, chỉ nhìn tôi bằng hai mắt đầy u oán làm tôi thấy hơi sợ. Tôi từ từ đi tới bên anh, ôm cánh tay anh, “Được rồi, em là Đoremon, hai chúng ta yêu nhau đồng tính em cũng không có ý kiến.”

Lúc này anh mới bất đắc dĩ cười lên.

“Kỳ Nguyệt, em nói xem anh phải bắt em làm gì bây giờ.”

Nơi yếu ớt cuối cùng của tôi cũng bị anh đốt cháy, tôi nhìn một lúc đột nhiên nhận ra tất cả tức giận đã biến đi hết, chỉ còn lại những điều vui vẻ khi đi với anh.

Thật ra thì tôi rất thích anh nói những lời như vậy, anh ôm chặt em hòa cùng thân thể em cũng được nữa.

--- ------ ------ ------ ---

Vị đồng chí Nghi Tĩnh tiễn tôi và Tô Tín về nhà, dọc đường đi tôi thể hiện tất cả những chiêu trò buồn nôn giống trong tiểu thuyết ra, cho đến khi Tô Tín không chịu nổi nữa tôi mới buông tha.

Mục đích làm những trò này không những tuyên bố tôi là vợ của Tô Tín độc quyền sở hữu anh, còn có thể hạ thấp địa vị của Tô Tín trong lòng cô ta.

Tôi phân tích cho các bạn tâm lý của Nghi Tĩnh, tôi bảo đảm cô ta lái xe nhưng vẫn nhìn chúng tôi qua kính chiếu hậu, cô sẽ nghĩ rằng tôi đã XXX, mà ở Trung Quốc sao lại có cô gái như vậy? Thì ra ánh mắt của Tín cũng chỉ có như vậy! Haizz, mình đã từng thương anh mà anh lại một đi không trở lại, đúng là đã nhìn lầm anh!

Đột nhiên tôi cảm thấy mình thật vĩ đại, vì bảo vệ tình yêu không tiếc hủy hoại hình tượng của mình, đây là điều không phải người con gái nào cũng làm được.

--- ------ ------ ------ ---------

Về tới nhà Tô Tín, chị Hạ đang ngồi trên sofa vừa ăn trái cây vừa xem TV, ba Tô ngồi bên cạnh gọt vỏ trái cây rồi cắt thành từng miếng nhỏ bỏ vào trong chén.

Tôi bị sốc, Tô Tín nói: “Ba mẹ, Nghi Tĩnh đến.”

Ba Tô ngước lên nhìn rồi xem như không có gì tiếp tục cúi đầu gọt quả táo trên tay.

Thì ra, ba Tô đang hồi xuân!!!

Lúc này Nghi Tĩnh bước vào, cô ta chào hỏi chị Hạ và ba Tô, chị Hạ mỉm cười gật đầu, ba Tô cũng cười, nụ cười tôi chưa bao giờ thấy.

Chị Hạ vẫy vẫy tay gọi tôi: “Tiểu Nguyệt à, lại đây xem TV này.”

Thật ra thì tôi không tình nguyện cho lắm, bởi vì xem cũng không hiểu người ta nói cái gì, nhưng mà đây là chị Hạ đang giúp tôi ra oai trước mặt Nghi Tĩnh.

Tô Tín đi lên phòng cất trái banh, tôi vào phòng vệ sinh rửa tay rồi vui vẻ chạy đến bên cạnh chị Hạ khéo léo ngồi xuống.

Ba Tô để trái táo xuống, nhìn tôi và chị Hạ rồi đứng lên, nói với Nghi Tĩnh đang dè dặt đứng ở cửa: “Vào ngồi đi, bác lên thư phòng.”

Chị Hạ ngồi bên cạnh đột nhiên cầm trái táo lên nhai rột roạt.

Nghi Tĩnh cười lễ phép với ba Tô, “Không sao đâu, con không ngồi.”

Cô ta nhìn lên cầu thang, đúng lúc Tô Tín đang đi xuống, cô ta nói với anh: “Xin, có thể ra ngoài chút không, em có vài chuyện muốn nói với anh.”

--- ------ ------ ---------

Haizz, ngoài sáng không được thì trong tối thôi! Tôi cay đắng cắn răng nghiến lợi, chị Hạ xem chương trình giải trí của Mỹ trên TV cười ha hả, tôi xem không hiểu nên chú tâm YY nội dung hai người nói chuyện bên ngoài.

Theo như nhiều năm kinh nghiệm tôi bên cạnh Tô Tín thì cảnh tượng như sau.

Mẹ Nghi: anh yêu cô ấy thật sao?

Tiểu Tín Tín: ừ

Mẹ Nghi: chẳng lẽ anh đã quên quá khứ của chúng ta?

Tiểu Tín Tín (giọng nói kiên định): tôi không có quên, chỉ là hiện tại tôi chỉ yêu cô ấy  

Mẹ Nghi (rơm rớm nước mắt): thật sao? Đây là thật sao?

Tiểu Tín Tín: thật.

Mẹ Nghi : anh hãy nói cho em biết đây không phải là thật…!

Tiểu Tín Tín (kiên định): đây là thật.

Mẹ Nghi (che mặt khóc thút thít): không không…

Lúc này đến phiên tôi ra chiến trường, Tô Tín quay đầu nhìn tôi, nắm tay tôi nói với Nghi Tĩnh: “Hiện tại trong lòng tôi chỉ có mình cô ấy, không thể chứa thêm bất kỳ ai được nữa.”

Vì vậy Nghi Tĩnh tiếp tục khóc nức nở…

Chờ khi tôi hoàn hồn lại thì thấy mình đã đi đến cửa rồi.

Đó chính là ưu điểm của tôi, hành động và lý trí luôn giống nhau.

Tôi thấy Nghi Tĩnh dựa vào xe nói chuyện với Tô Tín, sắc mặt vô cảm vẫn là cô gái xinh đẹp tao nhã, Tô Tín đứng đối diện cô ta, dáng người cao cao rất có khí chất.

Hai người họ nhìn rất xứng đôi nhưng tôi mạn phép xin sát phong cảnh, tôi hét lên: “Tô Tín, đứng bên ngoài lâu vậy có lạnh không?”

Ý nghĩa như lời nói, hai người nói chuyện bên ngoài khá lâu rồi đấy, tôi là vợ cũng không ý gì khác đâu.

Hai người không nói nữa, cùng nhau nhìn tôi.

Dường như Nghi Tĩnh nói “Bye~” hay sao rồi chui vào trong xe, lái xe đi. Tô Tín đi đến bên cạnh tôi, nụ cười rất sâu.

Tôi bất mãn lầm bầm: “Cười cái gì?”

Anh đặt tay tôi vào lòng bàn tay anh, “Cười em ngốc.”

“Đúng vậy, chỉ có tiểu Nghi Tĩnh là thông minh nhất.”

Tô Tín tiếp nhận câu nói của tôi, cố ý nói: “Đúng rồi, người ta tốt nghiệp Massachusetts đấy.”

Tôi oán hận, “Em cũng vậy thôi.”

Anh nghi ngờ, “Em như vậy hồi nào?”

Tôi ngoài cười nhưng trong không cười, “Em là học viên ưu tú tốt nghiệp học viện Lý Công, không ai là không biết.”

Phụt… Tô Tín không nhịn nổi nữa bật cười lớn.

--- ------ ------ ------ -----

Quả nhiên là tôi không thích hợp với khí hậu ở Mỹ, chưa tới hai ngày thì đã nằm xụi lơ trên giường.

Tô Tín kêu tôi đi ra ngoài dạo phố nhưng tôi không còn sức để đi, nằm trên giường lôi tiểu thuyết Trung Quốc ra đọc.

Trong lòng tôi cảm thấy buồn bực, vì cái gì Tô tín có vẻ không quan tâm tôi.

Càng nghĩ càng không thoải mái, Tô Tín và ba Tô đi ra ngoài tản bộ, chị Hạ ở nhà thiết kế bản thảo nên trong nhà rất yên tĩnh.

Tôi gõ cửa phòng bà, bà đặt bút xuống gọi tôi vào. Phòng làm việc của chị Hạ không lớn nhưng có cảm giác nghệ thuật, giấy dán tường màu sắc sáng sủa, đường cong hoa văn sắc bén.

Bà lấy ghế ra cho tôi ngồi, hỏi: “Tiểu Nguyệt, có chuyện gì muốn nói với chị Hạ sao?”

“Không có gì.” Tôi gãi gãi đầu, “Chỉ muốn biết tại sao ba của Tô Tín không thích con?”

Chị Hạ cười lên, “Đương nhiên là ông ấy không thích con.”

Tôi hoang mang nhìn bà.

“Ha ha, bởi vì con là con gái của học trưởng Liên Sơn.”

Tôi im lặng một lúc rồi nói: “Vì ân oán của đời trước mà trả thù đến đời sau sao?”

Chị Hạ chỉnh lại áo ngủ của tôi, kiên nhẫn nói: “Đừng nghĩ nhiều, bác quyết định, ông ấy không muốn cũng phải muốn.”

Tôi lại hỏi: “Con cảm thấy bác ấy thích người tên Nghi Tĩnh kia?”

“Cô gái đó cũng được xem là thanh mai trúc mã của Tô Tín, khi học trung học hai đứa nó có quen nhau, hình như là do Nghi Tĩnh đề nghị trước, nhưng mà hai đứa càng ở bên nhau càng không suông sẻ nên không bao lâu thì chia tay. Mà hình như con bé cũng còn thích tiểu Tín, con bé là cô gái tốt.”

Chị Hạ tiếp tục nói: “Ba tiểu Tín là người cuồng công việc, thích con gái có năng lực.”

Tôi trêu ghẹo bà: “Khó trách lại thích chị Hạ.”

Chị Hạ cười ha ha, “Lúc ấy bác vẫn chưa có năng lực gì, chưa tốt nghiệp đại học trong nước thì bị ông ấy lừa gạt ra nước ngoài, sinh tiểu Tín xong thì ở trong nhà suốt. Mười năm trước không kìm nén nổi việc chỉ ở nhà giúp chồng dạy con nên lén để dành tiền về nước làm thiết kế, thút chút nữa là vì chuyện này mà phá vỡ hôn nhân.”

Đã lâu tôi không nhiều chuyện rồi nên bây giờ hạt giống ấy nảy mầm rất nhanh.

“Thật sao?”

“Ừ, ông ấy giận dữ về nước tìm bác, bác trốn trong góc xó xỉnh ở khu Đông Bắc tầm sư học đạo, không học xong tuyệt đối không xuống núi. Ngày mà ba Tô Tín tìm đến vẫn bị bác cho ở dưới chân núi. Nhưng trái tim bác rất cứng rắn, nhìn ông ấy bị người trong thôn khiêng băng ca trở về huyện cũng không đi cùng ông ấy…”

Tôi nghe đến đây thì không khỏi buồn cười, không biết vì sao lại liên tưởng đến Tô Tín.

Bà nói tiếp: “Bây giờ nghĩ lại thấy có lỗi với ông ấy, nhưng khi đó không muốn để hôn nhân hoặc tình cảm che giấu tài năng của mình.”

Chị Hạ cầm chặt tay tôi, lần đầu tiên thấy bà nghiêm túc như vậy, bà nhìn tôi đầy xúc cảm, “Kỳ Nguyệt, vĩnh viễn tài năng của phụ nữ luôn làm người khác khó quên hơn là vẻ ngoài. Hơn nữa, khi yêu người nào đó thì phải yêu bản thân mình hơn người đó, trên thế giới này, ngoại trừ yêu ba mẹ mình ra thi chỉ còn là mình.”

Bà buông tay tôi ra, “Kỳ Nguyệt, lần đầu gặp con thì bác đã có cảm tình, cũng có thể có một phần nguyên nhân từ ba con, nhưng mà bác cảm thấy bác và con giống nhau, dù thế nào đi nữa cũng có lập trường của bản thân, sau này sẽ không chỉ sống vì một người đàn ông.”

“Thật không?” Tôi cảm thấy tinh thần dâng cao, lần đầu tiên có người nói mình như vậy không khỏi đắc ý.

Chị Hạ thở dài: “Haizz, bác thương cảm cho con trai mình, tưởng rằng đã ăn con sạch sành sanh, ai dè đâu mình mới chính là người bị con ăn sạch, hỏi thế gian tình là gì, quả nhiên quả quýt dày có móng tay nhọn mà.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng Châu về bài viết trên: Dana Nguyen, Hana86, Hongkute96, Ly Na Tran, Phamthanhhuong, Ukizuki, futhuybilangquen, hanayuki001, linh2810, red_chiki07
     
Có bài mới 21.11.2014, 17:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3118 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (42/46) - Điểm: 28
Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

Chương 44:

44.1


Từ sau ra khỏi phòng chị Hạ tâm tình tôi thoải mái không ít, vừa lúc gặp được Tô tín và ba Tô trở về.

Lúc ba Tô đi lên lầu còn nhìn tôi một cái, không biết vì sao trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng lúc ông còn trẻ đi tìm chị Hạ cuối cùng còn bị người khác khiêng trên băng ca quay về, nhìn không được cười hì hì.

Tô Tín đi tới bên cạnh tôi, véo chặt cái mũi tôi hỏi: “Cười gì thế?”

Tôi: “… không có gì.”

Ba Tô dừng bước nhìn chúng tôi hồi lâu cuối cùng lạnh giọng nói với tôi: “Kỳ Nguyệt, đến thư phòng bác một chút.”

Tôi vội vàng gật đầu, “Dạ.”

Trước khi đi theo ba Tô thì Tô Tín nắm chặt tay tôi, tôi quay lại nhìn anh thấy sắc mặt anh rất phức tạp, nhưng tôi cũng không để ý mấy chỉ bước nhanh theo ba Tô.

--- ------ ------ ------ ---

Trong thư phòng có mùi thơm gỗ rất nồng nàn, trên bàn có để một pho tượng nhỏ bằng gỗ chạm khắc rất tinh xảo, có cảm giác rất cổ kính.

Ba Tô lấy cho tôi cái ghế, ngồi đối diện và cách ông một cái bàn, ông rót hai chén trà, hương trà phảng phất khắp nơi, hai người chúng tôi im lặng một lúc thì ba Tô nhấp miếng trà rồi nhìn tôi, hỏi: “Kỳ Nguyệt, ở Mỹ đã quen chưa?”

“Dạ, rất tốt ạ.”

Tôi hơi cúi đầu bởi ánh mắt ba Tô rất sắc bén khiến tôi không dám nhìn thẳng.

“Uhm…” ông khẽ trầm ngâm, cúi đầu lấy một tờ giấy trong ngăn kéo, đẩy tới trước mặt tôi.

Tôi vừa cầm lên thì thấy là vé may bay từ Boston về Trung Quốc, lòng bỗng nhiên trùng xuống, ngẩng đầu hỏi ông: “Đây là…?”

Ba Tô đậy nắp ly trà lại, anh nhìn tôi không chớp mắt nói: “Lần này sau khi Tô Tín quay về thì bác có nói với nó, kết thúc nghỉ đông thì về nước chuyển giao lại tất cả công việc rồi tiếp tục cuộc sống ở Mỹ, mẹ nó cũng thế.”

Giọng nói tôi thấp xuống, “Cho nên? Sau đó thì sao?”

Ba Tô nhìn tấm vé máy bay lẻ loi phía trước tôi, khí thế của giọng nói đủ để bức ép tôi, “Con tự chọn đi, một là cầm vé máy bay về nước một mình, từ nay về sau không còn quan hệ với gia đình này. Hai là từ bỏ đại học trong nước, theo Tô Tín di dân đến đây, làm con dâu bác.”

Ông vừa dứt lời, trái tim tôi như chợt ngừng mấy giây, trầm mặc thật lâu mới tỉnh lại, “Không phải Tô Tín ở trong nước phát triển cũng rất tốt sao?”

Ba Tô nói: “Nó chỉ là vì cháu ở lại một trường đại học bậc hai dạy môn toán học cấp thấp thôi sao?”

“……..”

Quả nhiên là cha như thế nào thì sinh con cũng như thế ấy, lời nói ác độc của ba Tô so với Tô Tín thì chỉ có hơn chứ không có kém.

Thấy tôi không trả lời, ba Tô không hoang mang nói tiếp: “Con suy nghĩ cẩn thận đi, nếu con thương nó thì không nên băn khoăn mà phải giúp nó có cuộc sống tốt hơn.”

Trong lòng tôi rất rối loạn, tôi không bỏ được Tô Tín, tôi thật muốn ở chung với anh vĩnh viễn, nhưng những lời nói của chị Hạ lúc nãy lại vang lên trong đầu tôi.

Tôi nhớ từng lời bà nói, nhớ tới Kỳ Liên Sơn và mẹ, hai người họ vẫn còn ở trong nước chờ tôi ăn học thành tài báo hiếu cho họ, muốn hai người đến đây thì chắc là không thể, chẳng lẽ vì theo Tô Tín mà tôi để hai người họ cô độc dưỡng lão ở bên kia đại dương sao?

Huống chi, tôi là người Trung Quốc!

Phải có dũng cảm, đối diện với cuộc sống, đối diện với uy hiếp của ba chồng!

--- ------ ------ ------ ------ --------

Tôi đứng lên cầm vé máy bay trong tay, nhìn thẳng ba Tô, “Cứ như vậy là bác không thích và không xem trọng con là con dâu bác?”

Ông nghĩ một lúc rồi nói: “Không phải bác không thích con, chỉ là bác yêu con trai bác hơn. Vốn là năm ngoái Tô Tín đã quay về nhưng mẹ nó nhớ nó nên cho nó ở với bà ấy thêm một năm, sau đó đem bà ấy đến đây luôn. Không ngờ tới con xuất hiện đã thay đổi tất cả, hai đứa thậm chí còn đính hôn? Kỳ Nguyệt, mặc dù bác sống nước ngoài nhưng tư tưởng của bác vẫn rất bảo thủ và gia trưởng. Bác chỉ muốn hỏi con một điều, thời gian dài như vậy, con trai bác suy nghĩ cho con rất nhiều vậy con có gì để trả lại cho nó chưa? Để con theo nó tới Mỹ sống một cuộc sống thật tốt chẳng lẽ là làm khó con? Đừng để đến cuối cùng thì lẫn lộn đầu đuôi.”

Bên tai tôi chỉ có tiếng xe lửa chạy ầm ầm qua, tôi bắt lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, run rẩy hỏi: “Chuyện này bác có nói với Tô Tín chưa?”

“Rồi.” Ông trả lời rất nhanh, “Nó cũng đồng ý rồi.”

Ánh mắt tôi đau đớn chua xót, thì đàn ông đều thích quyết định và nắm trong tay cuộc sống của người khác, ngay cả Tô Tín cũng không có ngoại lệ. Có lẽ lúc chị Hạ nói với tôi những lời này thì bà cũng đã biết chuyện này.

Tình huống này vốn phải thương tâm, nhưng tôi lại không khóc chỉ có bình tĩnh nhìn ông nói: “Thật vui vì bác đã đạt được mục đích, con quyết định về nhà.”

Ba Tô ngạc nhiên không nghĩ tôi sẽ đáp ứng nhanh vậy, nhưng lập tức đưa ra vẻ mặt đã hiểu.

Tôi thấy vẻ mặt ông như thế thì tức giận tự nhiên sinh ra dũng khí, tôi gằn từng chữ kiên định nói: “Con sẽ rời khỏi con trai bác, nhưng chỉ là tạm thời, hai năm sau sau khi học xong con sẽ quay về kề vai sát cánh với con trai bác, tuyệt đối không kéo bước chân của anh ấy, nhưng trong hai năm này mong bác đừng can thiệp vào cuộc sống tình cảm của anh ấy.”

Ba Tô thấy có vẻ thú vị nhướng mày, “Muốn bác tin con thế nào?”

Tôi giơ tay phải lên, tôi tháo chiếc nhẫn kim cương phát sáng ở ngón tay áp út ra để nó trước mặt ông, “Lấy cái này làm thế chân, lần này con đi mong bác đừng nói cho Tô Tín và chị Hạ biết, hai năm sau nếu con không đạt được yêu cầu của bác thì con sẽ không trở lại bên cạnh con trai bác, bác có thể yên tâm để anh ấy đeo chiếc nhẫn này vào tay một người con gái khác.”

Tôi nói xong những lời này thì gần như không còn hơi sức, chỉ chống vào mép bàn để giữ vững thân thể.

Ba Tô nhìn chăm chú chiếc nhẫn hồi lâu rồi mở miệng nói: “Được.”

Tôi nhìn ông cất chiếc nhẫn xong mới lôi kéo thân thể cứng nhắc đi ra ngoài, đây là đánh cuộc lớn nhất cuộc đời tôi cũng là lời nói khí phách nhất. Tôi thế chấp tất cả hạnh phúc của mình, kể từ lúc gặp Nghi Tĩnh tôi cũng  bắt đầu nghi ngờ bản thân, không có điều kiện, thường hay tự an ủi bản thân mình nhưng thật ra lại rất yếu đuối. Tất cả những điều này chỉ để chứng minh lời hứa của tôi với Tô Tín, tôi không phải những cô gái ngu ngốc trong tiểu thuyết, suốt ngày chỉ biết vô tội dựa vào người đàn ông mà sống.

Cái này cũng không phải là tương lai của tôi, không phải, từ trước tới giờ đều không phải. Chỉ là tôi muốn chịu trách nhiệm bản thân mình, chịu trách nhiệm cho Tô Tín , cho gia đình anh và cả gia đình mình.

Tôi đi tới cửa đột nhiên quay đầu lại, nói ra một câu mà tôi vẫn muốn nói, “À, đúng rồi, còn có điều muốn nói với bác, con sẽ không phải là Hạ Mộng Phồng thứ hai bị giam cầm trong nhà khi còn trẻ tuổi.”

Sắc mặt ba Tô cứng đờ, ai ngờ ông lại thẹn quá hóa giận cười cười, lần đầu tiên tôi thấy ông cười, rất nho nhã, ông nhấp ngụm trà rồi bình tĩnh nói: “Chờ mong biểu hiện của con.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.