Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân

 
Có bài mới 31.10.2014, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (40.1/46) - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Châu có việc nên mình post dùm nhé :D Vẫn là Châu edit thôi, chúc mọi người đọc vui

Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---
40.2

Nằm trên xe một chút tôi tỉnh rượu được phân nữa, cảm thấy đau đầu tôi xoa xoa đầu một chút, Tô Tín mở cửa xe sau, tôi u mê nhìn anh, anh khẽ mỉm cười giơ tay sửa lại mái tóc tôi, hỏi: “Tỉnh rượu rồi?”

“Ừ.”

Anh nhìn tôi, khóe mắt cong lên đầy ý cười: “Còn say xe không?”

Tôi nhớ lại lúc nãy mình nói những lời này, mặt nóng lên xấu hổ, ngập ngừng nói: “Khụ khụ, uhm, cái đó, không còn.”

Tô Tín lấy bình giữ nhiệt trước xe ra, đưa thuốc giải rượu cho tôi, trong quá trình tôi uống Tô Tín vẫn còn nhìn tôi, tôi xấu hổ trừng mắt nhìn anh, Tô Tín lại cười: “Kỳ Nguyệt, dáng vẻ lúc nãy của em anh chưa từng thấy qua.”

Tôi hung hăng đậy nắp bình giữ nhiệt lại: “Đừng có tán dóc với em, dù sao thì về sau anh cũng không thấy được nữa đâu.”

Tô Tín không nói nữa, cúi đầu nhìn cách ăn mặc của tôi, nhăn mặt: “Kỳ Nguyệt, đi mua đồ cho em thôi.”

Tôi nhìn cái váy ngắn trên chân mình, cố ý ra vẻ quyến rũ anh: “Chẳng lẽ anh không thấy mặc như vậy rất hấp dẫn sao?” ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ßăñġ Ćħâűlê⊹qu-ý⊹đô-n
Tô Tín nghiêng đầu qua một bên: “Bình thường thôi.”

“Cho nên em nói đàn ông các anh thật đáng ghét, con gái người ta mặc thì thích muốn chết còn nhà mình thì không chào đón!”

Anh ngoái đầu nhìn tôi, trong mắt đen âm u chợt bừng sáng: “Người khác thế nào anh không biết, cũng không quan tâm tới, anh chỉ thích em.”

Tôi đưa tay làm thành hai nắm tay: “Ay da, anh hai thật là buồn nôn quá đi, hôm nay trước mặt mọi người như thế còn chưa đủ, bây giờ còn muốn làm một mình nữa!”

Tô Tín bắt lấy tay tôi: “Anh không để cho mẹ em tuyên bố quyền sở hữu trước mặt mọi người thì chắc chắn những người thân thích của em sẽ giới thiệu đối tượng cho em.”

Tôi cố làm ra vẻ thương tiếc: “Ừ, đó là đương nhiên, không chừng còn gặp được người tốt hơn anh, sai lầm…”

Tô Tín không cho tôi nói nữa, anh nói: “Anh xin nghỉ bay về, vẫn không tới kịp bữa tiệc, vì thể hiện thành ý nên đứng bên chờ em cả ngày trời.” diễ●n☆đ●ànßăñġ Ćħâűlê☆q●uýđ●ôn

Lòng tôi trở nên ấm áp, ngồi lên đùi anh, đưa tay xoa mặt anh, “Anh có thể tới là quà sinh nhật tốt nhất của em, không có anh thì không còn hoàn hảo. Thật đấy.”

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------

Đến cửa hàng quần áo nữ, nhân viên bán hàng chịu khó đi theo tôi lựa đồ, Tô Tín chọn cho tôi một cái quần rồi bắt tôi vào phòng thử, nhân viên bán hàng cười hỏi: “Xin hỏi chị đây mặc số mấy?”

Tôi vỗ vỗ đầu, đang liều mạng nhớ tới số đo của mình thì Tô Tín đã nói trước: “Một thước chín.”

“Ừ.” Tôi vội vàng nói theo: “Đúng đúng, một thước chín.”

Nhân viên bán hàng cười cười đi lấy đồ cho tôi, tôi đi đến bên cạnh Tô Tín: “Này này, sao anh lại giống y mẹ em vậy?”

Tô Tín sờ sờ cằm, nghiêm túc nói: “Ôm nhiều thì biết thôi.”

Mặt tôi đỏ lên, đúng lúc nhân viên bán hàng lấy quần ra, Tô Tín đi lên trước cầm lấy soi kỹ rồi mới đưa cho tôi vào phòng thử đồ.

Trong phòng thử đồ, mặc cái quần mà tôi hết ngã trái rồi ngã phải, bởi vì tâm lý của tôi vẫn còn ám ảnh chuyện lần trước té trong nhà tắm nên bây giờ tôi mặc đồ rất chậm, kỳ kèo mãi mới kéo khóa lên được. Không hiểu sao tự nhiên lại thấy trong lòng ấm áp lạ thường, chuẩn bị đẩy cửa ra ngoài đột nhiên có cái gì đó nhọn nhọn trong túi quần đâm vào đùi khá đau. diễღn。đàn。ßăñġ Ćħâű。lê。qღuý。đôn

Tôi lục túi quần, vừa mở ra thấy được nó trái tim muốn nhảy ra ngoài, sợ tới mức xém xíu là buông tay chạy ra ngoài.

Một chiếc nhẫn kim cương nho nhỏ xinh xắn vừa vặn với ngón áp út của tôi, ánh sáng viên kim cương chói lọi như muốn đâm mù hai mắt tôi.

Tôi đứng đó ngẩn người đến nỗi chân tê cũng không biết, kinh ngạc cả cơ thể như muốn nhũn ra.

Anh bỏ vào lúc nào?

Tô…Tô…Tô Tín đây là…đang…cầu hôn tôi???

--- ------ ------ ------ ------ ---

Trời ơi, điên, tôi muốn phát điên lên mất, phải làm thế nào đây?

Lòng tôi trở nên loạn cào cào, đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, tiếp theo là giọng nói của Tô Tín: “Xong chưa?”

Tôi vỗ vỗ ngực, giọng nói khẽ run: “Uhm, em…em xong…xong…rồi.”

Tô Tín tiếp tục nghiêm túc hỏi: “Được không?”

Tôi có thể hiểu được trọng điểm anh đang hỏi, hai chữ này của anh như muốn bóp chặt cổ họng tôi, tôi suy nghĩ rất nhiều câu trả lời nhưng không biết nên nói cái gì.

--- ------ ------ ------ ------ ------

Càng khẩn trương thì càng phải quay lại nguyên nhân tới đây làm gì? Uhm, tôi tới là để mua quần áo.

Có câu nói “chị em như tay chân, đàn ông như quần áo”. Nghĩ tới Kỳ Nguyệt tôi từng ba chân bốn cẳng chạy trần truồng một mình gần hai mươi năm, khó khăn lắm mới gặp được một bộ đồ hàng hiệu mà tôi không mua nổi là muốn làm một bộ duy nhất sao. Nhưng vẫn cố gắng nghĩ không muốn rơi vào bước đường cùng. Đợi đến khi nghĩ ra được thì bộ quần áo này đã vừa khít với cơ thể mình, mà bi kịch ở chỗ tôi lại rất vui vẻ tận hưởng nó, không muốn cỡi nó ra nữa.

Nếu đối với số đo quần áo của tôi mà một người đàn ông như Tô Tín có thể rõ như lòng bàn tay thì chứng tỏ anh rất tốt với tôi. Đã bao lần tôi làm mặc dày mà vẫn tốt với tôi như thế, vậy thì hiện tại, tôi có lý do gì mà không chấp nhận anh?

Dù sao cũng là tôi nợ anh, sau này theo anh trả nợ từ từ cũng được.

--- ------ ------ ------ ---------

Tôi áp mặt vào cửa, giọng nói không lớn không nhỏ nhưng rõ ràng và kiên định hơn bất cứ lúc nào: “Được.”

“Hả?” Tô Tín đứng ngoài cửa cố tình làm ra vẻ không nghe rõ.

Tôi gấp gáp, hét to: “Em nói, được…được…em đồng ý…”

“Ừ, anh nghe rồi.” Nụ cười Tô Tín hiện ra rất sâu, anh nói: “Đi ra đi, sẽ ngộp thở đấy.”

Tôi đẩy cửa ra, anh kéo tôi lại, đầu ngón tay dịu dàng vuốt ve chiếc nhẫn trên tay tôi, hạnh phúc ngập tràn trong lòng tôi nhưng vẫn không cho anh sắc mặt tốt, Tô Tín cưng chiều bóp mũi tôi, “Cô Kỳ Nguyệt, em hai mươi rồi, tới mùa xuân chúng ta phải đính hôn thôi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ainhan.bui, Dana Nguyen, Hana86, Ly Na Tran, Qcute, Ukizuki, futhuybilangquen, hanayuki001, linh2810, pekjen, piggy lovly, red_chiki07
     

Có bài mới 31.10.2014, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11317 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (40.1/46) - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

Chương 41:


Loại chuyện đính hôn cứ ngỡ như mây bay thế mà Tô Tín lại mang đến cho tôi một tâm trạng khá là hư vinh. Lúc đi học, không có việc gì là tôi lại đưa tay dụi mắt, sờ cằm, khoe khoang chiếc nhẫn kim cương  phát sáng trên ngón tay vô danh kia, tan lớp thì lại tháo ra cất vào túi, tránh tình trạng đi đường bị cướp giật.

Hai người Tân Hân và Lâm Tĩnh nhìn những hành động này của tôi mà bày ra đầu đủ khinh bỉ, oán hận tôi, ha ha cứ khinh bỉ đi, cứ oán hận đi, tôi càng vui thôi chứ gì đâu. Tân Hân hét to: “Kỳ Nguyệt, cậu bây giờ y như mấy phi tần ngày xưa được hoàng thượng sủng ái đấy.”

Tôi nghe cô ấy nói mà trong lòng thầm đồng ý với ý kiến đó, nhưng bên ngoài thì lại biểu hiện khiêm tốn.

Tân Hân lại hét to: “Kỳ Nguyệt à, còn giả bộ ngây thơ cái gì nữa, còn tưởng mình là một cô gái nhỏ mới biết yêu lần đầu sao? Thật ra thì đã sớm thành một bà cô rồi!”

Tôi giận, “Cái này không được cái kia không được, vậy thì tớ có thể làm gì nữa?”

Cô ấy nói: “Thím Kỳ Nguyệt, cậu không xuất hiện trước mặt tớ nữa là tốt nhất rồi.”

Vì vậy, tôi không xuất hiện trước mặt Tân Hân nữa, trước khi nghỉ đông thì có một cuộc thi, tôi và Tân Hân không được phân cùng trường thi, mà sau khi thi xong thì tất cả mọi người đều về nhà tìm mẹ của mình. diễღn。đàn。ßăñġ Ćħâű。lê。qღuý。đôn

Tô Tín giữ tôi ở nhà lại anh mấy ngày, mỗi ngày ở trong căn phòng có máy điều hòa không khí ấm áp như mùa xuân, Tô Tín ở bên cạnh tôi chấm bài thi, ánh mặt trời mùa đông cũng trở nên thoải mái, ngày ngày bình yên trôi qua khiến cho người ta phải lưu luyến.

Ngày nào đó tôi thấy anh đang chăm chú đánh dấu  vào bài thi, tôi bất mãn nói: “Trước khi em thấy bài thi của em toàn là gạch chéo đỏ, chưa từng thấy dấu này.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt phượng hẹp dài đen lánh sau tròng kính viền bạc cong lên, anh cười nói: “Sao không có chứ, chẳng qua là gạch chéo hơi nhiều thôi, em nhìn cho kỹ vào.”

Tôi thở dài yếu ớt, bất đắc dĩ buông tay, “Được rồi, dù sao số học cũng là vết sẹo trong tim em từ nhỏ đến lớn rồi, nằm mơ cũng không nghĩ tới mình lại ở chung với người đàn ông dạy số học…”

Tô Tín đảo đảo bút lông, đang tính nói gì thì tôi cắt ngang anh: “Cho nên mới nói, theo quy luật bù trừ hết rồi, định mệnh sắp đặt hai chúng ta phải ở chung với nhau.”

Anh chăm chú nhìn tôi rất lâu mới dịu dàng nói, chỉ một chữ: “Ừ.”

--- ------ ------ ------ ------ --------

Còn một nguyên nhân nữa tôi ở lại thành phố N mà không về nhà đó là tiệc liên hoan của hội học sinh, buổi liên hoan này có cũng được mà không có cũng không sao, tham gia hay không cũng được chủ yếu là tự nguyên, nhưng cái chính là vui vẻ nên vẫn phải đi.

Liên hoan ngày đó tôi không ngờ mọi người lại đến đông đủ như vậy, hơn năm mươi người chen chúc nhau trong bốn cái bàn, lẩu bốc khí nóng nghi ngút, không khí bắt đầu râm ran ồn ào.

Vừa vào cửa tôi đã thấy Tiểu Úy, cô ấy cầm túi để lên ghế kế bên, tôi nghĩ chắc là cô ấy giành ghế trước cho tôi nên bước nhanh tới ngồi xuống, ngồi xong vỗ vỗ Tiểu Úy đang kinh ngạc ngẩn người nói: “Cám ơn nha.”

Tiểu Úy lấy lại tinh thần, sau đó đỏ mặt, nói vòng vo: “Kỳ Nguyệt…sao cậu…ngồi vào chỗ này?”

Tôi quẫn bách: “Không phải cậu chiếm chỗ này cho tôi ư?”

Cô ấy lay lay chiếc đũa trên bàn, giấu mặt đi, nói nhỏ: “Không, à à, phải…đúng vậy…”

Lúc này đột nhiên xung quanh khá yên tĩnh, tôi theo bản năng quay đầu lại, Tiểu Úy cũng làm động tác y như tôi, đúng như tôi đoán, Cố Hành Chỉ đang đi vào trong phòng này, hôm nay cậu ta mặc áo lông trắng, đội nón có viền lông tơ xung quanh nổi bật lên khuôn mặt lạnh lẽo nhưng xinh đẹp.

Tay tôi đột nhiên bị nắm chặt, nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy miệng Tiểu Úy mím chặt, cả người như được tên được lắp vào cung chuẩn bị bắn. diễ⊰n✶đ⊱ànßăñġ Ćħâűlê✶q⊱uý✶đ⊰ôn

Bấy giờ tôi mới bừng tỉnh hiểu ra, thì ra Tiểu Úy chiếm chỗ cho ai, thế mà tôi còn tự cho mình là một con khổng tước chứ, vội vàng phất tay gọi Cố Hành Chỉ: “Cấp dưới Cố, ở bên này!”

Cố Hành Chỉ hơi nhíu mày rồi từ từ nhìn sang đây.

Tiểu Úy bị dọa sợ thả tay tôi ra, tiếp tục cúi đầu lay lay chiếc đũa.

Haizz cô gái này, quá thẹn thùng rồi~~

Cố Hành Chỉ từ từ đi tới, tôi cầm túi đứng lên, tao nhã làm ra tư thế mời.

Cậu ta buồn cười liếc tôi, nói: “Đây là cấp trên an ủi cấp dưới sao?”

Tôi mở to mắt gật đầu, nhấc ngón trỏ lên chỉ vào cái người tên Tiểu Úy không hề có khí thế kia, “Đúng rồi, còn tặng thêm mỹ nữ cho cậu nữa.”

Tôi vừa nói xong, một chiếc đũa trượt theo hình vòng cung, hơn nữa còn theo tốc độ sét đánh không kịp mà bày vào mặt Cố Hành Chỉ, cuối cùng vô cùng anh dũng rớt xuống mặt đất.

Tôi nhìn gương mặt Cố Hành Chỉ âm u, lại nhìn sang Tiểu Úy, cô nàng đang vội vàng giấu chiếc đũa còn lại xuống dưới khăn trải bàn.

“Phụt….” Dưới tình huống này, the thứ cho tôi không thể kiềm chế bản thân được. diễ●n☆đ●ànßăñġ Ćħâűlê☆q●uýđ●ôn

Mặt Tiểu Úy đỏ như quả cà chua, cô ấy uống miếng canh rồi mới ngẩng đầu lên, đôi tay đặt trên đầu gối nắm thành quyền, nói ngập ngừng: “Tôi không cố ý… thật xin lỗi…”

Cố Hành Chỉ im lặng nhìn cô ấy một lúc, sắc mặt từ từ sáng lại, cậu xoay người nhặt chiếc đũa rớt dưới đất lên đưa đến trước mặt Tiểu Úy, lạnh giọng dặn dò: “Cẩn thận một chút.”

Tiểu Úy vội vàng nhận lấy, không dám ngẩng đầu lên, “Ừ, lần sau sẽ không như vậy nữa.”

Tôi thấy Cố Hành Chỉ cũng không còn bài xích nữa nên bà mai Kỳ Tiểu Nguyệt tôi đây đành phải lặng lẽ, lẳng lặng, len lén đi đến bàn khác ngồi.

--- ------ ------ ------ ------ ---

Buổi liên hoan được phân nữa thời gian.

Hội trưởng uống khá nhiều bia, hưng phấn đi mời bia từng bàn, chỉ là tôi nhìn anh ta thế có chút thê thảm.

Rất nhiều tên con trai cũng nhảy vào trận đấu bia, uống đến tím gan tím mật, say đến ngã trái ngã phải.

Tôi nhìn mà phát ngán, nên lấy điện thoại ra xem thì thấy tin nhắn của Tô Tín. diễღn。đàn。ßăñġ Ćħâű。lê。qღuý。đôn

“Xin bà xã báo cáo tình huống đi ngoài ăn cơm hôm nay.”

Tôi không nhịn được cười, gõ gõ vài chữ.

“Ừ, phu nhân theo lời dặn của tướng công chỉ ăn canh bình thường, lẩu uyên ương gì đó cũng không ngó tới. Uống nước chanh, thấy bia rượu thì lập tức tránh xa.”

Nhấn nút gửi đi, rất nhanh điện thoại lại rung.

“Ngoan lắm, về nhà sớm một chút.”

“Biết rồi.”

Tôi cất điện thoại vào trong túi, ngẩng đầu nhìn, thấy hội trưởng đang quậy ở bàn kế bên, bàn bên tôi thấy vậy cũng tiến tới xem, mà chỗ bọn họ đứng đúng ngay chỗ của Tiểu Úy.

Tôi cũng vội vàng đi qua, hội trưởng đứng giữa đám người với dáng vẻ say khướt, ánh mắt đầy sương mù, anh ta bưng ly bia lên, đưa đến gần mặt Tiểu Úy, ăn nói ngả ngớn: “Hội phó Tiểu Úy, uống ly này của anh hai xem nào, hắc hắc he he.”

Mặt Tiểu Úy ửng hồng như nhuộm một lớp màu hồng lên, cô nàng sợ hãi nhìn chằm chằm hội trưởng, muốn đẩy tay anh ta ra.

Đám con trai xung quanh đầu óc nửa tỉnh nửa mê dụ dỗ: “Uống thì uống đi! Hội phó Tiểu Úy cứ uống đi, cậu theo anh hai rồi còn gì.”

Tôi lập tức đi xem Tiểu Úy bên cạnh Cố Hành Chỉ, muốn dùng ánh mắt cho cậu ta đi làm anh hùng cứu mỹ nhân, mà cậu ta vẫn bình tĩnh gắp nấm kim châm trong nồi lẩu ăn, bộ dạng không tranh quyền thế…

Tiểu Úy nhỏ giọng nói: “Hội trưởng, anh uống say rồi.”

Hội trưởng đi đến gần, hà hơi vào Tiểu Úy: “Say? Tôi không có say, mau uống cho anh hai đi, anh hai đây còn uống được nhiều lắm.”

Vẻ mặt Tiểu Úy hiện lên nét chống cự, dịch ghế ngồi vầ sau cách cái tên quỷ say này ra xa, thật ra thì hiện tại tôi muốn đi lên tát một cái vào tên hội trưởng này rồi nhưng mà hai tên say rượu đang đứng trước mặt tôi, không thể đẩy ra được, hai tên đó còn lắc lắc chai bia làm cho người khác hơi sợ.

Tiểu Úy khó chịu cắn răng, hội trưởng vẫn còn không biết xấu hổ đến gần, Tiểu Úy đưa tay lên đẩy anh ta ra, không ngờ hội trưởng lại bắt được tay cô ấy.

Lửa giận của tôi bùng lên, thừa cơ say rượu là muốn làm xằng làm bậy đùa giỡn phụ nữ sao?

Ý định thấy chết không sờn tính đẩy hai tên say rượu trước mặt ra của tôi còn chưa thực hiện thì Cố Hành Chỉ đã nhanh hơn tôi, kéo tay Tiểu Úy từ trong tay hội trưởng ra, khí thế mạnh mẽ khiến người ta phải khiếp sợ.

Dưới khí thế bị áp bức của người anh em Cố, những tên con trai ồn ào nhanh chóng an tĩnh lại.

Tôi quyết định không đi lên tung ra quyền cước nữa mà tiếp tục phục kích trong đống người xem kịch vui. ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ßăñġ Ćħâűlê⊹qu-ý⊹đô-n

Nếu lúc đầu là trò cười thì bây giờ là trò chơi tình cảm rồi.

Hội trưởng thấy thế vẻ mặt có chút tức giận, muốn bỏ nắm tay của Cố Hành Chi ra mà hất không nổi. Chắc là bị đau nên bộ mặt say rượu của anh ta giả vờ nịnh nọt, lắc lắc cái ly trong tay nói: “Vậy cậu thay cô ta uống?”

Cố Hành Chỉ không lên tiếng, Tiểu Úy đứng một bên cắn chặt đôi môi.

“Không có gan thì đừng bày đặt làm anh hùng, cắt.” Hội trưởng hất tay đầy khinh miệt.

Đôi mắt Cố Hành Chỉ lạnh lại nhìn đăm đăm hội trưởng, nhận lấy ly bia trong tay anh ta, yết hầu trượt lên trượt xuống, uống cạn chỉ trong một hơi.

Hiển nhiên Cố Hành Chỉ không biết uống bia, uống xong cau mày khó chịu đặt ly bia xuống, mười mấy giây sau mới khôi phục trạng thái bình thường.

“Vậy được rồi chứ?”

Hội trưởng cũng phát giác không khí bất thường nên nói hai tiếng “Được rồi được rồi” xong cầm ly bia đi qua bàn khác.

Cố Hành Chỉ không thay đổi sắc mặt uống một miếng canh, giống như không có chuyện gì xảy ra.

Tiểu Úy nhìn cậu ta không chớp mắt, cứ như sắp khóc tới nơi, cô gặm ngón tay có vẻ luống cuống.

Tôi đi theo đám người vây xem về lại chỗ cũ, trong lòng suy nghĩ, hai người này ai cũng muốn mà trong lòng vẫn đang tranh chấp.

--- ------ ------ ------ ---------

Quả nhiên bữa tiệc vừa kết thúc, Cố Hành Chỉ không phải do say xỉn mà là bị dị ứng với cồn, cái cổ trắng nõn nổi lên những đốm hồng hồng. Hội trưởng bị áp giải về nhà, những tên con trai say xỉn lúc nãy cũng đã tỉnh hên là còn biết xin lỗi cậu ta một câu, cậu ta cũng không để ý. Lúc tôi đi ngang qua cậu ta có an ủi hỏi thăm, cậu ta chỉ nói không sao. Tôi cũng không hỏi nhiều, dù sao cũng có Tiểu Úy đi theo cậu ta, không phải sao?

Mấy người chúng tôi đứng ở ven đường chờ xe, ban đêm trời khá lạnh, hơi nóng trong người thở ra cũng muốn đóng thành băng. Mặc dù như thế tôi cũng không muốn Tô Tín đi ra ngoài đón tôi, đã vậy còn nhân tiện xem JQ một chút nữa chứ.

Cố Hành Chỉ đứng cách đại khái khoảng năm mét, Tiểu Úy đứng bên cạnh cậu ta, ngượng ngùng lấy khăn quàng cổ màu hồng của mình đưa cho cậu ta.

Cố Hành Chỉ không muốn nên đi snag bên cạnh hai bước, Tiểu Úy cũng đi theo. Cô ấy định mạnh bạo đeo lên cổ cho Cố Hành Chỉ luôn, nhưng dáng người cậu ta lại cao nên động tác của cô gái này khá khó khăn.

Cố Hành Chỉ quýnh lên vội vàng vòng một cánh tay qua cô để cô đứng vững, cô ấy hơi chần chừ nhưng vẫn kiên trì không ngừng, chắc là Cố Hành Chỉ nổi giận, hai người giằng co một hồi đột nhiên Tiểu Úy ngồi xuống, vùi đầu vào giữa hai gối, hình như đang khóc.

Tiểu Cố ngàn năm lạnh như băng dường như có chút mềm lòng, ngồi xổm xuống cầm lấy khăn quàng cô màu hồng trong tay cô ấy đeo lên cổ mình, Tiểu Úy cô nương lúc này mới chịu đứng lên, cười tươi như hoa. Chắc là Cố Hành Chỉ hỏi cô ấy có lạnh hay không, cô gái nhỏ mặt dày lấy phần khăn còn dư vòng một vòng lên cổ mình rồi cười ha hả nhảy nhót một bên.

Tôi không khỏi chép miệng, đủ chủ động, đủ ngang ngược, hành động này quả nhiên có một bước tiến lớn.

May mà Cố Hành Chỉ không từ chối, hai người quàng chung một cái khăn quàng cổ đứng chờ xe buýt rất thân mật.

Vừa đúng lúc chuyến xe buýt của tôi đến, tôi tìm một chỗ trống trên xe ngồi vào. Quay đầu nhìn vào nơi đó, hai người đứng cạnh nhau dưới ánh đèn vàng giống như một máy CD đang phát một bài nhạc nhẹ, khiêm nhường nhưng lại động lòng người.

Tôi lại có thêm một cảm giác kinh ngạc khó tả khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.11.2014, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3132 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (41/46. Tạm ngưng tới 16/11) - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Xin lỗi đã để các cậu chờ lâu  ^:)^  ^:)^  mình sẽ cố gắng post đều vì cũng sắp hết rồi, nhưng trước khi hết sẽ là sóng gió nổi lên  :food:  :food:

Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

Chương 42:

42.1


Sắp tới là Tết âm lịch, nghe nói là mùng hai là ngày hoàng đạo nên chọn ngày ấy làm ngày lễ đính hôn. Vốn cho rằng mẹ già sẽ mời một đống họ hàng thân thích, ai ngờ mẹ lại khiêm tốn chỉ đãi hai bàn mời những người thân thuộc nhất uống rượu ăn mừng thôi.

Đêm trước tôi còn buồn bực không phải là mẹ già muốn khoe khoang Tô Tín với mọi người hay sao. Mẹ già bình tĩnh giải thích, mẹ mời những đồng nghiệp nào thân, lấy một địch mười còn tiết kiệm chi phí, cái này có được gọi là đầu óc gian thương không?

Chị Hạ cũng tới, bà mặc bộ đồ da mang phong cách Tây phương trông bà rất vui vẻ. Nhất là khi nhìn thấy đồng chí Kỳ Liên Sơn bà cười nói rất tự nhiên còn tính cầm tay ông nhưng mẹ lại đi trước một bước ngăn chị Hạ lại, bình tĩnh cười lễ phép: “À, bà thông gia, mời mời.”

Chị Hạ không thèm nhìn nữa, quay trở lại bàn tiệc.

Hôm nay tôi mặc đồ khá trang nhã, bới tóc cao lên, bộ sườn xám màu xanh ngọc kết hợp với áo choàng màu trắng, tôi bây giờ y như lời Tân Hân nói, chính là dì Ba Thượng Hải những năm 70.

Dường như Tô Tín rất thích cách ăn mặc này của tôi nên lúc trong tiệm thay đồ anh ôm tôi khen ngợi: “Kỳ Nguyệt em thật là đẹp.”

Tôi vòng tay ôm lấy anh, cười híp mắt nói: “Lão gia cũng rất anh tuấn, em chưa từng thấy người đàn ông nào hoàn hảo hơn anh.”

Tô Tín đang rất hưởng thụ, anh cúi người nhanh chóng in lên môi tôi một nụ hôn, những người bán hàng đứng bên cạnh đang đỏ mặt tai hồng.

Trong khi hai nhân vật chính thì rất bình tĩnh tự nhiên, tôi phát hiện sau khi quen nhau với Tô Tín thì da mặt tôi cũng dày y như anh.

Lần đính hôn này xem ra cũng không thuận lợi lắm bởi vì nhẫn của chúng tôi không cẩn thận lạc ở trong tiệm. Lúc về nhà, tôi ngồi ở trên xe phát hiện chiếc nhẫn rớt trong tiệm, tôi quấn chặt hai tay, tâm tình không yên không dám để Tô Tín nhìn thấy cũng không dám để anh biết. Đi đến giữa đường thì hình như bên kia gọi điện nói cho Tô Tín biết chuyện này.

Sau khi nghe xong Tô Tín nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt hung dữ, tôi cảm giác như mình sắp chết tới nơi.

Anh giận dữ hỏi: “Kỳ Nguyệt, có phát hiện mình mất cái gì hay không?”

Tôi cố làm ra vẻ vô tội hỏi lại: “Cái gì?”

Tô Tín thở dài quay xe trở lại, tôi tiếp tục mở to mắt hỏi: “Sao lại quay lại?”

Anh không để ý đến tôi chú tâm lái xe, tôi suy nghĩ một lúc rồi dùng sức véo vào đùi, cố nặng ra vài giọt nước mắt, kêu to: “A a a, chiếc nhẫn của em! Oh My God, chiếc nhẫn của em, nó đang ở đâu?”

Tô Tín cười bất đắc dĩ, một tay cầm lái một tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi, “Đừng có giả bộ.”

Tôi chột dạ, “Không có giả bộ.”

Anh thu tay về tay lái lại, nhìn về phía trước, đường cong gò má anh tuấn không chịu nỗi, anh nói: “Chiếc nhẫn đại diện cho anh, hãy yêu nó như em yêu anh.”

Tôi bình tĩnh cười, “Vậy em không yêu nó, ném xuống cái cống ven đường đi.”

Tô Tín còn bình tĩnh hơn tôi: “Cứ tự nhiên, ném xong thì trả tiền mua cái nhẫn kim cương đó cho anh.”

Tôi: “…….”

--- ------ ------ ------ ------ ---

Ngày đính hôn, ông ngoại cho tôi và Tô Tín mỗi người một dây chuyền bằng vàng gói trong cái hộp màu đỏ làm lễ vật đính hôn, ông đưa vào tay chúng tôi, nói: “Ông không nỡ xài tiền nên không cho bao lì xì, cái dây chuyền này là ông lấy bảo vật gia truyền của ông ra làm, một ổ khóa và một chìa khóa. Một ổ khóa chỉ có một chìa khóa duy nhất, mà chìa khóa cũng sẽ không tìm được ổ khóa thứ hai để tra vào. Ông ngoại già rồi nên không nói nhiều, chỉ mong hai cháu sống thật tốt với nhau, thấu hiểu và trân trọng đối phương là điều quan trọng nhất.”

Ông ngoại nói rất mghiêm túc, trong ánh mắt lóe lên tia sáng, tôi nghe mà rơi nước mắt gật đầu liên tục.

--- ------ ------ --------

Xong lễ đính hôn tôi theo Tô Tín về thành phố N, tranh thủ lúc còn nghỉ đông sang Mỹ hưởng tuần trăng mặt sẵn tiện thăm ba của Tô Tín cũng là ba chồng tôi, aizza, tôi lại xấu hổ rồi…

Ngày hôm sau, tôi và Tô Tín cùng với chị Hạ dọn dẹp đồ đạc di chuyển đến sân bay quốc tế.

Ba mẹ tôi không thích ra khỏi nhà vì thế tôi đành phải mang theo tâm ý của hai người họ bôn ba gần 20 tiếng sang phía bên kia đại dương.

Mùa đông ở Mỹ còn lạnh hơn trong nước, những con đường rất sạch sẽ, đa số những người đi trên đường đều mặc áo khoác dài màu trắng. Ít nhiều gì Tô Tín cũng có mười năm sống ở đây nên vừa xuống máy bay là anh như ngựa quen đường cũ, ung dung đi về nhà.

Lúc ngồi trên xe tôi suy nghĩ, cha Tô Tín là nghị viên thì chắc là ngôi nhà rất xa hoa, không phải là khu nhà cao cấp có vườn hoa bên ngoài thì phải xin lỗi thân phận của ông.

Khi đến nơi tôi mới biết đây chỉ là căn nhà nhỏ nằm trong vùng ngoại thành, phía trước có rừng cây và hồ nước, băng tuyết ngập trời.

Tôi thầm nghĩ, mùa xuân ở đây chắc là rất đẹp.

Tuy không phải là khu nhà cao cấp nhưng tôi lại rất thích, nhanh chóng đi theo Tô Tín và chị Hạ vào nhà.

Một người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh bàn gỗ nhỏ trong phòng khách đang tập trung xem báo, Tô Tín quả thật là được khắc y chang khuôn mẫu này, hai mươi ba mươi năm sau chắc Tô Tín cũng như vậy, tôi nghĩ đây chính là ba của Tô Tín.

--- ------ ------ ------ ------

Người đàn ông khi thấy mọi người vào cửa thì chỉ gật đầu chào, nhìn tôi một chút rồi tiếp tục xem báo. Trong lòng tôi thấy hồi hộp, xem ra ba chồng tương lai của tôi là người rất nghiêm túc.

Chị Hạ hừ một tiếng, Tô Tín cầm hành lý trong tay tôi rồi đi lên lầu.

Mỗi phòng đều được sắp xếp gọn gàng, phòng Tô Tín không lớn nhưng lại rất thoáng.

Tôi mệt mỏi ngồi phịch lên giường quan sát xung quanh, bốn bức tường dán giấy dán tường màu sáng còn có mấy tấm poster, trong tủ sách thủy tinh có rất nhiều sách xếp ngay hàng thẳng lối, phía trên thì trưng bày các cúp và mô hình.

Lần đầu tiên tôi chân chính tiếp xúc với cuộc sống mà Tô Tín từng trải qua, có cảm giác như một tri kỷ.

Tô Tín ngồi xuống bên cạnh tôi, tôi ngắm ảnh chụp của anh trên đầu giường, là anh khi còn bé, xinh đẹp hơn những đứa bé nước ngoài, phía sau là chị Hạ và ba anh, ông ấy khi đó không khác Tô Tín bây giờ là mấy, đều có dáng vẻ anh tuấn phi phàm.

Tô Tín cầm lấy khung hình trên tay tôi, nhìn kỹ một lúc rồi nói: “Sau này trên đây sẽ có em.”

Lòng tôi rất ấm áp, ôm lấy eo anh, buồn bực nói: “Không có em thì đánh chết anh.”

Anh nhỏ giọng cười, bắt lấy tay tôi: “Đừng lo, nhất định sẽ có.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gatopassero, Linh Anh, Papaci, Q.anh, Que Ngan, quynhle2207, tears of rain, Thuhuong0612 và 228 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.