Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân

 
Có bài mới 24.10.2014, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3128 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (39.1/46) - Điểm: 28
Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

Chương 39:

39.1


Tôi cứng người tại chỗ không dám cử động, vội vàng cúp điện thoại, âm thanh nhỏ như mèo kêu gọi anh: “…Tô Tín.”

Anh nhìn tôi sâu sắc nhưng không đi tới, khom lưng nhặt túi lên rồi xoay người bước đi khỏi tầm mắt tôi.

Trong lòng cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, ngồi trên sàn nhà một lúc lâu mới đứng lên đi ra phòng khách.

Đoạn đường này, tôi suy nghĩ rất nhiều.

Tôi biết Tô tín rất tức giận, tôi cũng biết lời nói của mình rất quá đáng.

Giống như trước kia Tân Hân từng nói, Kỳ Nguyệt, cậu đừng làm cho mình thành một khối ngọc thô chưa được mài giũa. Nói chuyện mà không suy nghĩ, không lựa lời mà nói, không lựa những lời hoa mỹ mà có gì nói nấy đi thẳng vào vấn đề, vĩnh viễn không biết họa là từ trong miệng mà ra.

Nếu như tôi là Tô Tín, nghe vợ mình dễ dàng nói “Phá bỏ đứa bé đi” mà không hề ngượng miệng, thì cảm nhận của tôi là gì?

--- ------ ------ ------ ------ ---------

Tôi càng suy nghĩ đáy mắt càng nóng bỏng, chẳng biết tại sao bước chân lại nặng nề, giơ lên cũng không được.

Đến phòng khách, Tô Tín đứng bên giường, giữa hai ngón tay lóe lên ánh lửa, rất cô đơn.diễ●n☆đ●ànßăñġ Ćħâűlê☆q●uýđ●ôn

Tôi không chịu nổi, không để ý tới nước mắt trên mặt, bước nhanh tới bên anh, giựt lấy điếu thuốc trong tay anh ném lên mặt đất chà đạp nó, quát to: “Ai cho anh hút thuốc!”

Tô Tín thấy hành động của tôi mà sửng sốt, lạnh giọng nói: “Kỳ Nguyệt, anh không quản em được nữa, cho nên bây giờ tới em quản anh à?”

Nghe lời của anh mà tôi nghẹn không nói được gì, thật lâu sau mới lẩm bẩm: “Đúng vậy, nếu em thật mang thai con của anh mà phá nó đi là em có lỗi với anh, đúng không? Lỗi của em, hoàn toàn là lỗi của em, trời đánh em cũng không nên có cái suy nghĩ đó, cho dù em mới học năm hai đại học chưa học xong cái gì cả. Em nên Sinh! Đứa bé! Ra phải không?”

Thật ra thì lời này một câu tôi cũng không muốn nói, nhưng tôi bị đè nén, tôi không biết anh đang tức cái gì, nếu vì những lời lúc nãy tôi nói với Tân Hân thì tôi rất đau lòng.

Tô Tín nặng nề thở ra, trầm giọng nói: “Anh không muốn cãi nhau với em.”

Anh không nhìn tôi, chắc là cũng không muốn nhìn nữa nên đi ra ngoài.

--- ------ ------ ------ ------ -----

Trong lòng như có ngọn lửa thêu đốt rất khó chịu, chỉ cảm thấy nếu anh đi sẽ không về nữa. Bước thật nhanh ôm lấy anh từ phía sau, nước mắt thấm ướt áo anh, cơ thể anh dần cứng lại, nhưng cũng không sai, đó là do tôi ôm anh thật chặt.

Tôi bắt chéo tay ôm chặt lấy vòng ngực anh, bởi vì khóc nên giọng nói rất khó nghe nhưng vẫn muốn nói: “Anh đừng tức giận, ngày mai sẽ đi kiểm tra, nếu có thật em sẽ không phá bỏ nó, không đi học nữa dù sao học cũng không tốt, sinh con ra em sẽ chăm sóc nó thật tốt, ở nhà giúp chồng dạy con, em sợ nếu làm không tốt sẽ để anh bị bẽ mặt, chỉ là nhất thời em không tiếp nhận được việc này, là do em sai anh đừng giận được không?”

Tôi nói một hơi những lời tôi đã suy nghĩ kỹ ra, nói xong cũng khóc không thành tiếng, chỉ cảm thấy cơ thể trở nên hư không, diễღn。đàn。ßăñġ Ćħâű。lê。qღuý。đôn tôi chưa từng để bản thân cao quý quá mức nhưng cũng không ăn nói khép nép, mà hôm nay tôi trở nên nhỏ bé trước Tô Tín.

Tôi yêu anh, đó chính là lý do.

--- ------ ------ ------ --------

Tô Tín chuẩn bị kéo tay tôi ra, tôi càng liều mạng siết tay không buông, nước mắt nước mũi dính hết lên áo anh, một lát sau nghe được giọng nói rất bất đắc dĩ của anh: “Kỳ Nguyệt, em buông ra trước đi.”

Lòng tôi mềm nhũn, từ từ buông tay, Tô Tín quay người lại lập tức ôm tôi vào trong ngực, anh ôm tôi mà tức giận: “Có đứa bé thì sao? Phá bỏ thì như thế nào? Đứa bé là gì? Căn bản anh không để ý, anh chỉ tức giận rõ ràng cơ thể em không khỏe lại ngồi trên mặt đất, Kỳ Nguyệt, bây giờ là mùa đông, em thật không thể đối xử tốt với bản thân mình được sao?”

Tôi nghe anh nói mà nước mắt càng tuôn nhanh hơn không ngừng lại được, anh nâng cằm tôi lên nặng nề hôn xuống, hơi thở ấm áp bao trùm lấy tôi, tôi nắm chặt bả vai anh hôn trả lại anh, nghênh đón đầu lưỡi ướt át của anh…

--- ------ ------ ------ ------ ---------

Sau cùng lại là củi khô không tránh được lửa lăn lộn trên giường vài vòng, các bạn tự hiểu đi, không thể nói tỉ mỉ được ==.

Mãi cho đến khi bao tử tôi đói không nhịn được nữa mới chịu ra khỏi giường, nồi thịt ba chỉ cũng đã nhừ cả ra, ăn không được nữa. di●ễn‿đàn‿ßăñġ Ćħâű‿l●ê‿quý‿đ●ôn Không thể làm gì khác hơn là xuống lầu mua hai tô mì Dương Xuân.

Tô Tín đi vào bếp lấy hai đôi đũa ra đưa cho tôi một đôi rồi nghiêm mặt nói: “Kỳ Nguyệt, ngày mai phải đi bệnh viện kiểm tra.”

“Oh.” Tôi cầm đôi đũa gật đầu, chỉ cảm thấy vấn đề áp lực lúc nãy nhanh chóng được tháo xuống.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ---

Sáng hôm sau, Tô Tín xin nghỉ đưa tôi đi bệnh viện, bác sĩ phụ khoa xem bảng đăng ký của tôi xong thì dùng ánh mắt phức tạp nhìn tôi rồi kêu y tá đưa tôi đi xét nghiệm.

Trái tim tôi nhảy lên phịch phịch, Tô Tín vỗ bàn tay tôi trấn an không để cho tôi khẩn trương…

………

Xét nghiệm kết thúc, tôi mờ mịt đi ra ngoài, tôi ngồi ở phóng chờ nghỉ ngơi một lát, cố gắng bình tĩnh trấn an lòng mình, gọi điện thoại Tô Tín.

Tôi nghĩ còn chưa kết nối được thì Tô Tín đã nhận, tôi đè thấp giọng nói với anh: “Em đang đợi kết quả.”

“Ừ.”

“Em hát cho anh nghe một đoạn.”

“Được.”

Tôi chậm rãi hát bài “Tin tưởng”, không biết tại sao tôi lại nghĩ đến bài hát này.

“Em sẽ vĩnh viễn tin tưởng, cho dù chỉ còn một chiếc lá, cho dù Thế giới này là gì, em vẫn sẽ tin tưởng, giọt nước mưa đâm vào tim , tại Thế giới kia, bầu trời trong đang kéo tới…”

Tô Tín yên lặng nghe không cắt ngang tôi.

Lúc này một cô gái tóc dài ngồi bên cạnh chợt che mặt khóc lên, tôi bị phản ứng của người ta dọa sợ nhanh chóng im lặng, vội vàng lấy khăn giấy đưa cho cô ấy, an ủi: “Sao vậy? Cô đừng khóc.”

Cô ấy lau nước mắt, mái tóc đen thui che đi gương mặt cô ta: “Không sao, không sao, cô hát tiếp đi đừng quan tâm tôi.”

Tôi nói với Tô Tín cúp điện thoại, nghiêng đầu hỏi cô gái ấy: “Cô không khỏe thì cứ nói ra một chút đi.”

Cô ta xoắn vạt áo, lên tiếng: “Cô chắc là giống tôi, đang chờ kết quả?”

Tôi thở dài: “Ừ, đúng vậy.”

“Tôi chỉ hy vọng kết quả nói tôi không mang thai, cho dù có cũng chỉ là nghiệt chủng, không có ba thì phá là tốt nhất, nhưng tôi không có tiền phá, làm sao đây, tôi chỉ muốn chết.”

Cô ta mang theo tiếng khóc mà giọng nói rất hung ác.

Tôi nghe cô ta nói mà lòng tôi lạnh băng, tối hôm qua Tô Tín cũng là nghe tôi nói những điều này. diễ⊰n✶đ⊱àn✶ßăñġ Ćħâű✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn Tôi không xứng với an ủi anh, không biết nên nói gì, tôi lấy hết tiền trong túi đưa cho cô ta, “Dù sao đó cũng là quyết định của cô, không vì người khác chỉ vì mình, mình vui hay không là quan trọng nhất.”

Cô ta kinh ngạc trả tiền lại cho tôi, bây giờ tôi mới nhìn rõ mặt cô ta, một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi, chỉ là đôi mắt không có cảm xúc.

“Giữ lấy đi, con đưởng của cô còn dài mà.”

Tôi nhịn đau thương trong lòng khuyên cô ta, nhìn cô ta tôi không khỏi nghĩ đến mình.

Nhưng khi nghĩ đến Tô Tín, ít nhất tôi còn có người ủng hộ, tốt hơn cô ta nhiều lắm không phải sao?

Lúc này y tá gọi tôi, tôi theo y tá đi, trong lúc đó còn quay đầu làm tư thế cố lên với cô gái ấy.

Dù kết quả như thế nào thì tôi cũng đã biết được suy nghĩ của mình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.10.2014, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3128 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (39.1/46) - Điểm: 24
Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

39.2


Trở lại văn phòng bác sĩ, bác sĩ trung niên đã thay đổi thành vẻ mặt hiền lành, Tô Tín ngồi đối diện bác sĩ, cười ôn hòa chờ tôi đi tới.

Anh muốn nghe kết quả chung với tôi? Vậy là anh đã biết kết quả rồi sao?

Tôi vỗ vỗ ngực, ngồi vào bên cạnh anh, vừa mới ngồi xuống Tô Tín đã nắm tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau.

“Khụ khụ.” Vị bác sĩ nhấp một ngụm trà, tư thế nghiêm nghị: “Tôi đã xem qua kết quả rồi.”

Tôi máy móc gật đầu, chờ ông nói tiếp.

Ông khụ khụ cố làm ra vẻ huyền bí, tôi choáng váng muốn đột tử, di●ễn‿đàn‿ßăñġ Ćħâű‿l●ê‿quý‿đ●ôn hận không thể đi lên đấm một đấm bên trái, một đấm bên phải và một cái dưới cằm cho xong!

Tô Tín chắc đã biết tôi đang tức giận, cộng thêm anh cũng đang nóng lòng bình tĩnh mở miệng uy hiếp: “Bác sĩ, tôi không có đủ kiên nhẫn để cho ông thừa nước đục thả câu, đây không phải là bệnh cảm thường đâu.”


Bác sĩ cười lên ha ha ha.


Ông nghiêng đầu nhìn tôi, đưa ra vẻ mặt buồn cười: “Cậu nói đúng rồi, đúng là bị cảm, cô gái này, có nghe qua bệnh gọi là “cảm dạ dày” chưa?”

--- ------ ------ ------ ----

Ra khỏi bệnh viện, tâm tình tôi chưa bao giờ thoải mái như vậy, trên đường đi đèn đỏ kẹt xe vẫn làm tôi vui vẻ, tôi vui sướng quá an tâm an tâm!

Quả nhiên chỉ là bệnh dạ dày! Hoan hô! Còn hại tôi lo lắng nhiều như vậy! (>.<)

Tô Tín nhìn tôi ca hát không khỏi cau mày: “Vui mừng thế sao?”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh: “Chẳng lẽ anh không vui?”

Khóe môi anh cười yếu ớt: “Thật ra thì cũng không có gì khác nhau, có em là con riêng rồi, thêm một đứa nữa cũng không sao!”

Tôi mắng: “Anh mới là con riêng cả nhà anh mới là con riêng!”

“Kỳ Nguyệt, em phải nhấn mạnh lần nữa mình là con riêng sao?”

“Em…em đánh chết anh a a a a a.”

Lại đến đèn đỏ, diễ⊰n✶đ⊱ànßăñġ Ćħâűlê✶q⊱uý✶đ⊰ôn Tô Tín quay qua buộc chặt cổ áo khoác tôi, dịu dàng nói: “Thật ra thì lúc em đi vào kiểm tra, anh suy nghĩ, nếu có đứa bé cũng tốt, như vậy là có thêm một lý do em không thể rời xa anh rồi.”

Tôi nhìn chăm chú vào gương mặt xinh đẹp của anh không lên tiếng, thật ra thì lúc đó tôi cũng có suy nghĩ như vậy, chúng tôi có được coi là tâm ý tương thông không?

--- ------ ------ ------ --------

Sự kiện mang thai coi như là xong, Tô Tín bắt đầu quản lý vấn đề ăn uống của tôi, thay đổi thói quen không tốt của tôi. Tôi biết dạ dày của mình vẫn luôn không khỏe, nên mặc cho anh xử lý, coi như là không vì bản thân mình cũng phải vì Tô Tín.

Mùa đông thành phố N năm nay lạnh khác thường, tôi không muốn đi ra ngoài, đáng tiếc cuộc thi tới gần không thể không tới thư viện, cơ hội đi với Tân Hân và Lâm Tĩnh bắt đầu nhiều lên.

Thư viện rất ấm áp, ấm áp như mùa xuân, Tân Hân nghe tôi kể sự kiện kia, dùng sách che miệng cười: “Ai kêu ăn cho nhiều chi, không ngờ bệnh dạ dày mà có thể hiểu lầm thành mang thai, có phải nếu tớ ngáp một cái cậu sẽ liên tưởng đến tối hôm qua tớ vận động kịch liệt không?”

“Ai biết.” Tôi đọc sách chuyên ngành kế toán, nhàm chám thêm buồn bực nói: “Cũng không biết lúc đó nghe nói mang thai người nào đó còn khẩn trương hơn tớ?”

“Người nào? Tô cầm thú à?”

Tôi cầm cuốn sách lên đập vào đầu cô ấy: “Đi ăn cứt đi!”

Ánh mắt Lâm Tĩnh như muốn giết người, hai cái người này làm cái gì vậy, ở đây là thư viện, có chút đạo đức được không? Đừng nói tớ quen các cậu.

Tôi và Tân Hân một trái một phải như bạch tuột quấn lấy cô ấy, diễღn。đàn。ßăñġ Ćħâű。lê。qღuý。đôn Lâm Tĩnh tàn ác đẩy chúng tôi ra.

Lúc này Ninh Tiểu Bạch mang ba ly chocolate nóng vào cho chúng tôi, Tân Hân nhận lấy, cười giận cậu ta: “Muốn nuôi em mập à?”

Tôi và Lâm Tĩnh cùng nhau làm động tác nôn mửa.

--- ------ ------ ------ -----

Tân Hân khôi phục trạng thái bình thường lại, Ninh Tiểu Bạch ngồi bên cạnh cô ấy, tôi ngậm ống hút nhìn hai người họ nửa ngày.

Chẳng biết tại sao thấy buồn cười, bắt đầu phát huy công lực nói lời độc ác: “Woa, Tiểu Bạch, dì Tân được cậu làm nền đẹp lên rồi đấy.”

Tiểu Bạch lễ phép cười đáp: “Cám ơn.”

Tân Hân ho vài tiếng, tiếp lời tiểu Bạch: “Mỗi lần thấy thầy Tô và cậu đi với nhau, tớ thấy thầy Tô như thần vậy, còn cậu chính là phàm phu tục tử, vĩnh viễn không thể nào tu thành tiên được…”

“Giống nhau thôi.”

Tân Hân nhìn tôi vô tội. Nghiêm trang nói: “Người phàm Kỳ Nguyệt, đừng có kéo chung một chỗ, nếu tớ nhớ không làm thì cậu sắp tới sinh nhật  hai mươi mốt tuổi? Hãy theo chúng tớ tới khi chết đi, đừng có kiểu mười chính tuổi biết yêu thì coi mình mới mười tám tuổi, đừng giả bộ thanh thuần yếu ớt.”

“Ừ, đúng  vậy, ngài đây nói chuyện có tích đức chưa vậy, đừng có đâm sầm vào người khác như thế?”

“Vậy thì, cô nương này, năm nay chuẩn bị quà tặng gì đây?”

“Tớ cầu xin cậu làm ơn làm ơn làm ơn hàng nghìn hàng vạn lần đừng đan áo len cho tớ.”

Tôi nghĩ tới năm ngoái Tân Hân đưa cho tôi một cái áo lông rách mướp màu hồng còn ép tôi mặc ra ngoài, đáy lòng đã mất hết hy vọng.

“Được, không đan áo len cho cậu, vậy thì khăn choàng cổ đi, tớ thấy ngoài trường bán mấy thứ cũng khá tiện, có mười đồng một cuộn len, cũng tốt đấy~~”

Tôi  khóc không ra nước mắt: “Xin ngài…đừng…ngàn vạn lần đừng…”

Tiểu Bạch quả nhiên là người trong nhà, đa tình nói: “Em không cần dệt để anh cũng được.”

Tân Hân liếc tôi một cái, lên mặt muốn chết, ài con gái bị hư chính là như vậy~~

--- ------ ------ ------ ---

Xem sách xong, tôi đeo khăn choàng cổ kỹ lưỡng, đứng ở thư viện gọi điện thoại cho Tô Tín.

“Alo?”

“Ừ, chuyện gì? Anh đang lên lớp.”

Tôi vội vàng nói: “Hả? Đang dạy, vậy em cúp đây.”

Anh cười cười: “Đừng cúp, anh ra khỏi phòng rồi, nói đi.”

“Không có gì, chỉ muốn anh một chút, sinh nhật ngày nào?” tôi ngượng ngùng nói.

Từ lúc Tân Hân nói chuyện sinh nhật, tôi mới giật mình nhớ tới quen Tô Tín lâu như vậy mà không biết sinh nhật anh ngày nào, tôi bắt đầu hận mình, đúng là một người bạn gái tồi.

Qua mấy giây tôi nghe Tô Tín thở ra, thích ý nói: “Kỳ Nguyệt, sinh nhật em là thứ ba tuần sau, đúng không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.10.2014, 22:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.04.2014, 00:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 251
Được thanks: 3128 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư, quá dùng sức - Mã Giáp Nãi Phù Vân (39.2/46) - Điểm: 36
Editor: Băng Châu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
--- ------ ------ ---

Chương 40:

40.1


Thật ra sinh nhật lần này có cũng được mà không có cũng không sao, tôi vốn là người khá tùy tiện, nhưng mà cuối cùng cũng bị mẹ già chọn một ngày chủ nhật triệu hồi về nhà làm sinh nhật qua tuổi hai mươi mốt.

Mẹ mời n người thân thích, đồng nghiệp của mẹ, nếu không nhờ sinh nhật lần này thì tôi không biết là tôi có nhiều người thân thích như thế. Mướn một sảnh ở nhà hàng XX, náo nhiệt thì thôi rồi, kẻ hèn như tôi đây bi thống  đón nhận lần trang điểm đầu tiên trong đời, còn phải mặc váy ngắn như mấy cô tiếp viên hàng không đứng ở cửa tiếp khách, nếu trong nhà hàng không có mở điều hòa sưởi ấm thì với bộ đồ này tôi đã sớm chết lạnh rồi, và ngày này năm sau chính là ngày giỗ của tôi…

Đứng ở cửa một lúc thấy Tân Hân và Tiểu Bạch đi tới, Tân Hân mặc đồ rất có phong độ nhưng không đủ nhiệt độ, váy ngắn có thể so sánh với tôi, cô đi về phía tôi, lễ phép hỏi: “Cô phục vụ này, cho tôi hỏi một chút, sảnh Kim Tụy ở đâu?”

Tôi đưa hai bàn tay trực tiếp đập mặt cô ấy: “Mẹ, cậu mới là nhân viên phục vụ, bà đây mà cũng không nhận ra!”

Lúc này cô ấy mới định thần lại, kinh ngạc che miệng: “A~~ thật là gatoooo~, cậu là Kỳ Nguyệt?”

“Không phải tớ thì là ai?”

“Ha ha, nhìn cậu mặc đồ này y chang như nhân viên phục vụ, cũng hơi khó coi, tớ còn tưởng là mừng thọ đấy.”

Tân Hân vừa nói vừa sờ sờ quần rồi gỡ lọn tóc, nhướng mi mắt, bộ dáng như nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt rất đáng đánh đòn.

Tôi bất đắc dĩ bĩu môi: “Vào đi, dì Tân, đừng bắt chước chị Phù Dung đứng ở cửa dọa người khác.”

Tân Hân liếc tôi rồi nhanh chóng phục hồi bộ dáng ban đầu, kéo tay Tiểu Bạch đi vào trong.

Tôi tiếp tục đứng đón khách, ngoài cửa bày một đống hoa tươi, mùi hoa phảng phất, vô duyên vô cớ tôi nhớ đến Tô Tín, trái tim lại thẫn thờ.

Vốn là Tô Tín sẽ đến sinh nhật tôi, mà ông trời hình như không coi trọng tôi và Tô Tín, trường học bắt Tô Tín chủ nhật tuần này phải đến thành phố S tham gia cái hội nghị học thuật quốc tế gì gì đó, nói tóm lại là anh không thể tới sinh nhật tôi.

Mặc cho những nhớ nhung tràn đầy trong lòng tôi, tương tư trải dài như một con sông không có hạ nguồn, cho đến khi mẹ già đến đánh tôi một cái mới lấy lại tinh thần.

Hôm nay mẹ mặc đồ màu hồng giống như cô dâu mới gả chồng, bà hưng phấn hỏi tôi: “Tiểu Tô ấy, theo lý mà nói thì nó phải là người đến sớm nhất chứ?”

Tôi nói tình hình của Tô Tín ra cho mẹ nghe.

Mẹ tôi đưa ra vẻ mặt tiếc hận: “Con rể tốt, mẹ còn nghĩ phải kéo Tô Tín đi vài vòng giới thiệu với họ hàng và đồng nghiệp tăng thể diện một chút.”

Tôi cười cười: “À…thì ra Tô Tín trong mắt mẹ là một con ngựa.”

Mẹ nói: “Cũng phải là thiên lý mã.”

Tôi vội vàng tăng giá mình lên theo: “Thì ra con là Bá Nhạc (*) hả?”

[(*) Theo truyền thuyết Trung Hoa, Bá Nhạc nguyên là tên của một vị Thần cai ngựa trên Thiên đình. Ông là bậc thầy am hiểu về ngựa, có thể xét đoán dựa vào dáng vóc. Vì vậy, tên gọi Bá Nhạc được người đời dùng để tán dương những người có tài xem tướng ngựa.

Trong thời Xuân Thu (770 – 476 trước Công nguyên), có một người tên là Tôn Dương, là một chuyên gia giám định ngựa, nên mọi người gọi ông là Bá Nhạc.

Một ngày kia, Chu Vương yêu cầu Bá Nhạc tìm cho mình một con thiên lý mã, có thể ngày đi ngàn dặm. Bá Nhạc lặn lội khắp nơi, mong tìm được ngựa quý, nhưng tìm không thấy giống ngưa như nhà vua mong muốn.

Cuối cùng, khi đi qua Kế Quốc, Bá Nhạc nhìn thấy một con ngựa đang thồ một xe chở muối đi lên dốc. Con ngựa cố kéo chiếc xe, khiến mồ hôi tứa ra ướt đẫm, còn đuôi nó thì cụp hẳn xuống.

Tuy nhiên, Bá Nhạc lại thấy con ngựa này thật đặc biệt, bèn đến gần, rồi dùng áo của mình để lau mồ hôi cho nó. Chú ngựa hí thật lớn, đôi mắt mở to, như thể muốn nói với ông điều gì. Từ tiếng ngựa hí, Bá Nhạc nhận ra rằng đây là một con bảo mã.

Bá Nhạc mua lại con ngựa và lập tức đem về cho Chu Vương. Tuy nhiên, nhìn thấy bộ dạng gầy gò của chú ngựa, nhà vua có ý hơi nghi ngờ. Bá Nhạc khẳng định đây chính là giống thiên lý mã mà nhà vua cần tìm, và nó sẽ hồi phục sức lực trong vòng nửa tháng nếu được chăm sóc đầy đủ.

Chu Vương giao nó cho người trông ngựa, dặn phải coi sóc nó cẩn thận. Quả đúng như lời Bá Nhạc, con ngựa hồi sức rất nhanh và khi được nhà vua cưỡi, nó có thể đi ngàn dặm mỗi ngày. Sau này chú bảo mã này đã lập được nhiều chiến công, khiến Chu Vương càng trọng vọng Bá Nhạc hơn nữa.]


Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ: “Ha ha, con là Bá Nhạc? Con gái ngoan, mẹ đoán chắc là kiếp trước con theo hửi mông tiểu Tô 500 lần mới đổi lại thoáng gặp qua kiếp này  mà thôi.”

Tôi: “………”

--- ------ ------ ------ -------

Lúc ăn cơm, ban đầu tôi chuẩn bị ăn ngấu nghiên, chợt nhận được tin nhắn của Tô Tín, không được ăn nhiều, cũng không được ăn lung tung, nhất là rượu uống ít cho anh.

Tôi đành lặng lẽ để dao nĩa xuống, đẩy cái ly trước mặt ra xa, cảm thấy có một luồng khí lạnh xông lên làm tôi nổi da gà.

Tân Hân thấy tôi như vậy cười to lên nói: “Anh ta đi xa ngàn dặm rồi mà cũng quản cậu được ha?”

Tôi đảo đảo chiếc đũa: “Ai kêu trời sinh tớ gặp phải người thầy thích quan tâm như vậy.”

Tân Hân cầm ly rượu quơ quơ: “Đó là cậu đáng đời”

--- ------ ------ ------ -------

Thật ra thì lần này mẹ muốn tôi lên nói vài câu, nhưng trời sinh tính tôi khiêm tốn, sống chết cũng không chịu nên mẹ già đành phải lên nói thay tôi.

Ăn cơm đến giữa chừng, mẹ vui vẻ nhận lấy micro của người điều khiển chương trình, hắng giọng nói chuyện, khách khứa vỗ tay nồng nhiệt.

Mẹ tôi a a vài tiếng, mọi người yên lặng, mẹ lấy điện thoại ra nở nụ cười nói: “Mới vừa rồi tôi nhận được tin của con rể tương lai, kêu tôi nhất định phải đọc cho tiểu Nguyệt nghe trước mặt mọi người.”

Tôi chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, đang ăn chè trôi nước mà thân thể chấn động, vội vàng quay đầu nhìn sân khấu, mẹ cầm micro nhìn vào điện thoại đọc.

“Kỳ Nguyệt, bây giờ anh đang ở bên ngoài không thể về kịp mừng sinh nhật với em, mỗi ngày anh đều rất nhớ em. Lúc đầu chỉ tính nhắn tin này cho mình em xem, sau lại muốn tặng em bất ngờ nên đưa cho mẹ em. Cũng không có nói gì hay, chỉ muốn nói, mười năm cũng được, năm mươi năm cũng được, sinh nhật vẫn còn đó nhưng người sẽ già đi, chỉ hy vọng những lúc đó anh vẫn sẽ ở bên cạnh em. Cuối cùng, sinh nhật vui vẻ. Anh yêu em.”

Mẹ tôi còn làm giọng điệu chậm rãi ôn nhu làm tôi nửa buồn nôn nửa cảm động, hốc mắt bắt đầu ươn ướt, Tân Hân bấm tôi, nói nhỏ: “Chú ý hình tượng.”

Khách khứa bên dưới vỗ tay ầm ầm.

Tôi lau mắt, mẹ đi xuống sân khấu nhìn tôi cười đưa điện thoại cho tôi, tôi xem đi xem lại tin nhắn mấy lần, từng chữ khắc sâu trong tim không thể nào quên được.

--- ------ ------ ------ ------

Mặc dù Tô Tín không cho tôi uống rượu nhưng tôi rất vui, không nhịn được uống chút rượu đỏ, tôi vừa uống là quên mất mình, cuối cùng tiệc rượu kết thúc cũng là lúc tôi say chuếch choáng.

Kỳ Liên Sơn và mẹ tới hỏi như thế nào rồi, tôi nói đi hóng gió một chút rồi về sau.

Ra cửa khách sạn gió lạnh thấu xương, trên người tôi chỉ có váy ngắn và một cái áo lông, tôi kéo cổ áo lại, tầm mắt nhìn xung quanh.

Nhìn đến bồn hoa phía bên phải, có người đứng đó cao cao gầy gầy, khuôn mặt cũng rất anh tuấn, hết sức quen mắt, càng nhìn càng giống Tô Tín.

Tôi xoa xoa mắt, tiếp tục nhìn lại, nhếch môi cười, Tô Tín chứ ai.

Tôi hào hứng phất tay, hô to: “Cháu trai ngoan~~~~”

Anh đi về phía tôi, ôm tôi vào trong ngực dính chặt lấy anh.

Anh phà khí nóng vào tai tôi, khiến tai tôi tê dại.

“Quà tặng chờ em ở đây đã lâu.”

Tôi đẩy anh ra, búng tay anh, lục túi áo khoác anh, thấy không có vật gì, bất mãn đấm vào ngực anh: “Quà gì? Làm gì có quà? Anh lừa em!”

Tô Tín cầm tay tôi đưa lên mặt anh: “Anh chính là quà tặng.”

Bàn tay anh lạnh lẽo mang lại cảm giác trơn tru.

“Anh mà là quà tặng gì…” Tôi cau mày dạt tay ra, đại não hỗn loạn lời nói không mạch lạc, ai oán nói: “Anh vốn là của em rồi, đưa cái vốn là của em trả lại cho em, anh cái người này không có tâm ý gì cả.”

Tô Tín kéo tôi lại, hơi thở ấm áp tỏa ra. Tôi ôm chặt anh, tranh thủ giành lấy hơi ấm trên người anh, anh gỡ tay tôi ra. Tôi không chịu buông, ngửa mặt nhìn anh, mấy ngày không được nhìn anh, khi nhìn lại thấy trong lòng vừa khổ vừa ngọt vừa chua, vốn cho là anh không thể trở về ai ngờ anh lại xuất hiện, uất ức ngọt ngào không chỗ nào phát tiết, hai tay ôm cổ anh dùng sức kéo xuống, mượn rượu thêm can đảm, cắn lên môi anh.

Tô Tín khẽ cứng người, ngay sau đó ôm tôi hôn mút mãnh liệt, đầu lưỡi anh dây dưa lấy tôi, triền miên qua đi anh tỉ mỉ liếm môi tôi, tôi chỉ cảm giác cả người nóng ran khó chịu không nói ra được, không nhịn được rên một tiếng.

Tô Tín buông tôi ra, dịu dàng hỏi: “Uống rượu rồi hả?”

“Ừ.” Tôi gật đầu, từ lúc anh buông ra cả người đã không thoải mái.

Anh nhìn tôi cười lên, “Mặc ít như vậy không lạnh sao?”

“Sao…có thể không lạnh, em chỉ muốn chết rét thôi.”

Tô Tín ôm tôi ra phía sau xe ngồi, mở cửa xe nói: “Anh đến cửa hàng ven đường mua thuốc giải rượu cho em.”

Tôi níu áo anh lại, “Đừng đi, em say xe? Được không?”

Tô Tín bị tôi làm cho bất đắc dĩ, vẫn tách tay tôi ra, bước đi: “Ngốc quá, chờ anh.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng Châu về bài viết trên: Dana Nguyen, Hana86, Hongkute96, Ly Na Tran, Qcute, Tuongvi108, Ukizuki, futhuybilangquen, hanayuki001, kuunnn95, linh2810, pekjen, phogio, piggy lovly, red_chiki07
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.